Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 65 bài ] 

Yên ba hạo miểu - Tiểu Mô Tiểu Dạng

 
Có bài mới 27.12.2017, 23:03
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 10.04.2017, 10:16
Tuổi: 24 Chưa rõ
Bài viết: 5019
Được thanks: 1480 lần
Điểm: 10.22
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Yên ba hạo miểu - Sương khói mênh mông - Tiểu Mô Tiểu Dạng - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


45

Phủ Thái úy vào buổi sáng không được yên tĩnh, hạ nhân tới tới lui lui đưa tấu chương, đám quan lại cầm thẻ bài đợi yết kiến, thanh âm của mấy vị tướng quân to lớn lỗ mãng.

Cảnh Hi Miểu nhìn hạt sương thu đọng trên lá sen, dường như đang suy nghĩ điều gì. Tối ngày hôm qua cũng chẳng có chuyện gì phát sinh. Đầu óc của y rối tinh rối mù rồi không ngừng hiện ra những hồi ức ngày trước. Làm y bị phân tâm, nguyên nhân chỉ là Tương Lý Nhược Mộc hôn y một cái, thực sự không nên. Vậy y đang chờ mong điều gì đây? Cảnh Hi Miểu phục hồi tinh thần khẽ thở dài. Y không muốn để cho thứ gì đó trong đầu có khả năng làm mất đi sự tỉnh táo, y không muốn nghĩ nữa. Từ nay về sau không cần suy nghĩ nữa, đã đủ mệt mỏi rồi, quyết định không nói cho Tương Lý Nhược Mộc, không cần nhiều chuyện tự cho là mình có thể giải quyết vấn đề, đừng tưởng bản thân đủ thông minh có thể phán đoán Tương Lý Nhược Mộc. Y yên lặng mà nhắc nhở bản thân, sau đó, cứ như vậy cho đến chết sao?

Sáng sớm chỉ có Hàn Mộng Khuê được được gọi đến một lần, vốn ở vị trí thiếu gia tri phủ giữ chức vị quản lý Tài vụ của Hoàng thất béo bở, thế nhưng Hoàng đế không thể tự mình chấp chính, cái chức vị này xác định là không phải nơi có kết quả tốt. Thái úy liền đem nó cho Hàn Mộng Khuê. Sáng sớm hôm nay y là tới tìm Thái úy có việc. Hàn Mộng Khuê… Hàn Mông Khuê nói đến tác phẩm nổi tiếng gì vậy? Cảnh Hi Miểu nhíu nhíu mày. Có điều có thể thấy, thái úy đối với kẻ có chút tài hoa hơn người lại có phần trẻ tuổi này rất có hảo cảm, vì lẽ đó phái gã làm công việc khó khăn, là muốn rèn luyện gã đi. Y bắt đầu đờ ra, trong đầu cũng không suy nghĩ quá nhiều chuyện của những người này. Bỗng nhiên…

“Thái úy đâu?” Một âm thanh đông cứng hỏi y.

Tầm mắt Cảnh Hi Miểu từ ao sen của Thái úy Phủ thu hồi lại nhưng trong mắt vẫn như cũ ba đào không nổi dậy hứng thú. Thái úy thường ngày vẫn ở sân trong, hóa ra Đàn Tâm có thể tùy tiện đi vào.

“Ngươi biết ta là ai chứ? Ta nghĩ đầu óc ngươi không ngốc đến mức đó.” Đàn Tâm nhẹ nhàng lay động quạt giấy, hành động vẫn dịu dàng tao nhã như trước. “Ta đã từng hướng ngươi biểu đạt lòng trung thành, thế nhưng ngươi từ bỏ ta, cũng không muốn nhờ vào lực lượng của ta. Bởi vì ta dường như không hề có tác dụng.”

Cảnh Hi Miểu thoáng chuyển đầu một chút, tầm mắt lập tức lại nhìn trở về ao sen phân nữa đã sắp tàn.

“Hừ, ngươi xem thường ta như vậy, lẽ nào ta không phải họ Cảnh? Lẽ nào kẻ khác họ thì đáng giá tin tưởng như vậy. Hay là cả ngươi và ta vốn đều giống nhau, đều là đang lợi dụng Thái úy.” Đàn Tâm dần dần thu lại vẻ yêu mị, dường như trên mặt hắn cùng Cảnh Hi Miểu đều giống nhau thành thục trầm ổn vượt cả tuổi tác. Hắn hướng tới chỗ y, “Cảnh Hi Miểu cùng Cảnh Đàn Tâm.”

Cảnh Hi Miểu nhìn ao sen mệt mỏi lắc đầu một cái.

“Ngươi sẽ đặc xá ta sao?” Đàn Tâm đi vài bước, đến gần Cảnh Hi Miểu, y lùi lại. “Không biết. Như vậy tương lai ngươi sẽ đặc xá Thái úy sao?”

“Cho dù ngươi không trả lời, ta cũng biết rõ ngươi sẽ không. Hắn có thể dựa vào sao? Phía trên thế giới này trừ mình ra, không có người nào là có thể dựa vào, chỉ có trong tay mình cầm lấy sức mạnh, mới có thể còn sống.” Đàn Tâm nhìn Cảnh Hi Miểu lại lùi lại một bước, “Khi ngươi nhìn thấy một trấn xác chết, ngươi có cảm giác gì. Dựa vào Tương Lý Nhược Mộc bảo vệ ngươi…” Thanh âm của Đàn Tâm gần như thì thầm, “Không động tới. Bởi vì để một con sói tới nhìn con thỏ chỉ có thể là thời điểm hắn không đói bụng. Hắn sớm muộn cũng sẽ đem ngươi biến thành xác chết. Cảnh Hi Miểu, nếu như ngươi có sức mạnh, ngươi có đến nỗi cùng một trấn xác chết ở một chỗ sao?”

“Đừng nói nữa.” Cảnh Hi Miểu đã đi tới cạnh ao sen, không còn đường lui nữa.

“Có phải ngươi cả đời đều như thế này. Hiện tại phía sau ngươi là ao sen, nhưng mỗi ngày phía sau ngươi là vách núi, ai có thể bảo vệ ngươi, Thái úy sao? Mỗi vị trí quyền lực đỉnh cao dù là ai cũng đều khó có thể tự bảo vệ chính mình, Hi Miểu.” Đàn Tâm quỷ mị nở nụ cười, “Thời điểm ngươi sống không còn bao lâu thời gian là thư thái. Ngươi chết lúc nào đây? Phụ vương ngươi, còn có tổ tiên của chúng ta, đều sẽ hỏi ngươi, tại sao giang sơn đến thế hệ ngươi lại bị chôn vùi? Hơn nữa, bọn họ đều sẽ biết ngươi vì kéo dài hơi tàn, trần truồng thân thể, dùng thân thể cửu ngũ chí tôn đến phụng dưỡng Thái úy. Thái úy ở trên giường như thế nào hưởng thụ ngươi? Chắc hắn rất hài lòng nhỉ? Có thể đem một hoàng đế đè xuống giường chà đạp, đó chính là khi kẻ oán hận Cảnh thị vương triều đạt thỏa mãn lớn nhất. Ngươi biết không, chỉ có nam nhân cưới nữ nhân mới là âm dương hài hòa thuận theo thiên ý. Ngươi làm chuyện thậm chí không có bất kỳ một thế gia công tử nào sẽ làm. Chỉ có đám hạ nhân đê tiện nhất, tiểu tử như kỹ nữ con hát thấp hèn mới có thể làm. Nam nhân với nam nhân, đây không phải giao hoan, mà chỉ là sỉ nhục thôi. Bởi vì Thái úy chỉ có sỉ nhục chà đạp ngươi, mới có thể giảm bớt thù hận. Thứ ấy so với việc hắn leo lên ngôi vị hoàng đế còn thỏa mãn hơn.”

“Đừng nói nữa.” Cảnh Hi Miểu cuối cùng nhìn thẳng vào mắt Đàn Tâm, y không phải không biết mình đang cầu xin Đàn Tâm. Đàn Tâm cùng Quách Hiền không giống, cùng Lý Doãn Chi không giống, hắn quả thực chính là một kẻ khôn ngoan, hiểu thấu lòng người.

Đàn Tâm thỏa mãn nở nụ cười, “Cảnh Hi Miểu, ngươi không muốn biết tại sao Thái úy muốn duy trì triều chính. Ngươi cảm thấy Thái úy rất có dã tâm sao? Không có, ngươi cũng biết, đúng không? Ngươi biết tại sao hắn hận hoàng tộc Cảnh thị như thế không? Ngươi biết phụ hoàng ngươi đã làm gì để Thái úy từ trên người ngươi tìm tới bồi thường vui mừng như thế không?”

“Ta…không muốn biết.” Cảnh Hi Miểu đột nhiên lùi lại một bước, thân thể lóe lên thiếu chút nữa rơi vào ao sen, tay y bị Đàn Tâm kéo lại.

“Không được rơi xuống, Cảnh Hi Miểu. Ngươi là một người ở trong hoàng cung lớn lên, ngươi phải tháo gỡ thù hận. Ngươi đã từng thấy cừu hận nào có thể tự mình xóa bỏ sao? Ngươi không phải người ngây thơ, ngươi có mưu lược, ngươi có thể nhận thức, phân biệt kẻ khác. Ngươi biết cừu hận sẽ không biến mất. Tương Lý Nhược Mộc sẽ không nhìn ngươi như một người bình thường.” Đàn Tâm chặt chẽ kéo lấy tay Cảnh Hi Miểu, “Ngươi không thể trốn tránh. Nếu ngươi chết như vậy, phụ vương ngươi cùng tổ tiên chúng ta, bọn họ sẽ nghĩ như thế nào về ngươi? Bọn họ sẽ trách móc việc ngươi bây giờ bị kẻ thù vỗ về, máu thịt của ngươi, xương của ngươi, những thứ do tổ tiên ban tặng, nhất định sẽ bị bọn họ thu hồi.”

“A, ngươi thả ta ra, thả ta ra.” Cảnh Hi Miểu giãy dụa kịch liệt.

“Ngươi biết Tương Lý Nhược Mộc tại sao lại hận phụ thân ngươi như thế không? Ngươi biết phụ thân ngươi đã từng làm cái gì không? Cho dù Tương Lý Nhược Mộc đối với ngươi làm chuyện giống như thế, hắn đã từng đối với…” Đàn Tâm không thể nói tiếp, vì Cảnh Hi Miểu đột nhiên đánh một quyền lên mặt hắn.

Cảnh Hi Miểu cả người run rẩy, y lần đầu tiên đánh người, hơn nữa là dùng toàn lực. Tương Lý Nhất Bình đã từng dạy y thứ gì đó, y theo bản năng dùng đến. Đàn Tâm nửa bên mặt bị đánh sưng lên, nhưng lại đối với Cảnh Hi Miểu mỉm cười giảo hoạt.

Cảnh Hi Miểu xoay người, dùng hết sức lực chạy trốn. Xuyên qua một cái cầu đá, lướt qua lan can, nặng nề xô phải cửa phòng Tương Lý Nhược Mộc, ở ngưỡng cửa bị vướng chân ngã nhào một cái, y ngồi dưới đất khẽ nghẹn ngào.

“Là Hi Miểu sao?” Buồng trong truyền đến âm thanh Tương Lý Nhược Mộc, Cảnh Hi Miểu nghe thấy một hồi tiếng nước lách ca lách cách. Tương Lý Nhược Mộc thân trên để trần, bên hông vây quanh một chiếc khăn tắm nhanh chân đi ra, mái tóc đen ướt sũng xõa xuống, nhìn qua giống như vị thần bóng tối.

Không thể nói, ở ngực tràn ngập đau đớn quen thuộc, như một loại bệnh tật. Y thấy Tương Lý Nhược Mộc dùng ánh mắt kỳ quái nhìn y. Y sợ Tương Lý Nhược Mộc sẽ thở dài một hơi, uể oải làm y tưởng bị phiền chán. Nhưng rời khỏi ngươi, ta còn có thể đi nơi nào đây? Cảnh Hi Miểu không khống chế được mà khóc, y lấy ống tay áo che mũi miệng của chính mình để tránh nấc ra tiếng.

Tương Lý Nhược Mộc không thở dài, cũng không nhìn nhìn quanh trái phải, hắn ngồi xổm xuống, kéo lấy cánh tay Cảnh Hi Miểu vẫn luôn đem ống tay áo lôi kéo, ướt nhẹp mà đem Cảnh Hi Miểu ôm lấy. “Ta rất tức giận, bởi vì ta thậm chí còn không biết ngươi đến cùng đang sợ hãi chuyện gì, cũng không biết ngươi đến cùng đang suy nghĩ điều gì.” Hắn lẳng lặng đợi Cảnh Hi Miểu khóc xong. “Ngày hôm nay chúng ta tạm thời rời Thái úy phủ được không, ta cũng mệt mỏi, muốn cùng ngươi thanh tịnh ở cùng một chỗ. Ta thậm chí đã quên lúc trước mình sống như thế nào, ngươi khi ấy cũng chưa từng nghĩ tới cùng ta một chỗ trải qua tháng ngày. Đúng rồi, ngươi không phải nói nếu như ta ở giang hồ gặp ngươi sẽ như thế nào sao?”

Tương Lý Nhược Mộc nói chuyện âm điệu bằng phẳng nhu hòa, cảnh Hi Miểu bất tri bất giác yên tĩnh lại, thật chặt ôm lấy Tương Lý Nhược Mộc toàn thân ở trần. Mặt y kề sát ***g ngực Tương Lý Nhược Mộc, chỉ có như vậy mới có thể cảm thấy an tâm trong chốc lát.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 27.12.2017, 23:04
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 10.04.2017, 10:16
Tuổi: 24 Chưa rõ
Bài viết: 5019
Được thanks: 1480 lần
Điểm: 10.22
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Yên ba hạo miểu - Sương khói mênh mông - Tiểu Mô Tiểu Dạng - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


46


Phủ Thái úy vào buổi sáng không được yên tĩnh, hạ nhân tới tới lui lui đưa tấu chương, đám quan lại cầm thẻ bài đợi yết kiến, thanh âm của mấy vị tướng quân to lớn lỗ mãng.

Cảnh Hi Miểu nhìn hạt sương thu đọng trên lá sen, dường như đang suy nghĩ điều gì. Tối ngày hôm qua cũng chẳng có chuyện gì phát sinh. Đầu óc của y rối tinh rối mù rồi không ngừng hiện ra những hồi ức ngày trước. Làm y bị phân tâm, nguyên nhân chỉ là Tương Lý Nhược Mộc hôn y một cái, thực sự không nên. Vậy y đang chờ mong điều gì đây? Cảnh Hi Miểu phục hồi tinh thần khẽ thở dài. Y không muốn để cho thứ gì đó trong đầu có khả năng làm mất đi sự tỉnh táo, y không muốn nghĩ nữa. Từ nay về sau không cần suy nghĩ nữa, đã đủ mệt mỏi rồi, quyết định không nói cho Tương Lý Nhược Mộc, không cần nhiều chuyện tự cho là mình có thể giải quyết vấn đề, đừng tưởng bản thân đủ thông minh có thể phán đoán Tương Lý Nhược Mộc. Y yên lặng mà nhắc nhở bản thân, sau đó, cứ như vậy cho đến chết sao?

Sáng sớm chỉ có Hàn Mộng Khuê được được gọi đến một lần, vốn ở vị trí thiếu gia tri phủ giữ chức vị quản lý Tài vụ của Hoàng thất béo bở, thế nhưng Hoàng đế không thể tự mình chấp chính, cái chức vị này xác định là không phải nơi có kết quả tốt. Thái úy liền đem nó cho Hàn Mộng Khuê. Sáng sớm hôm nay y là tới tìm Thái úy có việc. Hàn Mộng Khuê… Hàn Mông Khuê nói đến tác phẩm nổi tiếng gì vậy? Cảnh Hi Miểu nhíu nhíu mày. Có điều có thể thấy, thái úy đối với kẻ có chút tài hoa hơn người lại có phần trẻ tuổi này rất có hảo cảm, vì lẽ đó phái gã làm công việc khó khăn, là muốn rèn luyện gã đi. Y bắt đầu đờ ra, trong đầu cũng không suy nghĩ quá nhiều chuyện của những người này. Bỗng nhiên…

“Thái úy đâu?” Một âm thanh đông cứng hỏi y.

Tầm mắt Cảnh Hi Miểu từ ao sen của Thái úy Phủ thu hồi lại nhưng trong mắt vẫn như cũ ba đào không nổi dậy hứng thú. Thái úy thường ngày vẫn ở sân trong, hóa ra Đàn Tâm có thể tùy tiện đi vào.

“Ngươi biết ta là ai chứ? Ta nghĩ đầu óc ngươi không ngốc đến mức đó.” Đàn Tâm nhẹ nhàng lay động quạt giấy, hành động vẫn dịu dàng tao nhã như trước. “Ta đã từng hướng ngươi biểu đạt lòng trung thành, thế nhưng ngươi từ bỏ ta, cũng không muốn nhờ vào lực lượng của ta. Bởi vì ta dường như không hề có tác dụng.”

Cảnh Hi Miểu thoáng chuyển đầu một chút, tầm mắt lập tức lại nhìn trở về ao sen phân nữa đã sắp tàn.

“Hừ, ngươi xem thường ta như vậy, lẽ nào ta không phải họ Cảnh? Lẽ nào kẻ khác họ thì đáng giá tin tưởng như vậy. Hay là cả ngươi và ta vốn đều giống nhau, đều là đang lợi dụng Thái úy.” Đàn Tâm dần dần thu lại vẻ yêu mị, dường như trên mặt hắn cùng Cảnh Hi Miểu đều giống nhau thành thục trầm ổn vượt cả tuổi tác. Hắn hướng tới chỗ y, “Cảnh Hi Miểu cùng Cảnh Đàn Tâm.”

Cảnh Hi Miểu nhìn ao sen mệt mỏi lắc đầu một cái.

“Ngươi sẽ đặc xá ta sao?” Đàn Tâm đi vài bước, đến gần Cảnh Hi Miểu, y lùi lại. “Không biết. Như vậy tương lai ngươi sẽ đặc xá Thái úy sao?”

“Cho dù ngươi không trả lời, ta cũng biết rõ ngươi sẽ không. Hắn có thể dựa vào sao? Phía trên thế giới này trừ mình ra, không có người nào là có thể dựa vào, chỉ có trong tay mình cầm lấy sức mạnh, mới có thể còn sống.” Đàn Tâm nhìn Cảnh Hi Miểu lại lùi lại một bước, “Khi ngươi nhìn thấy một trấn xác chết, ngươi có cảm giác gì. Dựa vào Tương Lý Nhược Mộc bảo vệ ngươi…” Thanh âm của Đàn Tâm gần như thì thầm, “Không động tới. Bởi vì để một con sói tới nhìn con thỏ chỉ có thể là thời điểm hắn không đói bụng. Hắn sớm muộn cũng sẽ đem ngươi biến thành xác chết. Cảnh Hi Miểu, nếu như ngươi có sức mạnh, ngươi có đến nỗi cùng một trấn xác chết ở một chỗ sao?”

“Đừng nói nữa.” Cảnh Hi Miểu đã đi tới cạnh ao sen, không còn đường lui nữa.

“Có phải ngươi cả đời đều như thế này. Hiện tại phía sau ngươi là ao sen, nhưng mỗi ngày phía sau ngươi là vách núi, ai có thể bảo vệ ngươi, Thái úy sao? Mỗi vị trí quyền lực đỉnh cao dù là ai cũng đều khó có thể tự bảo vệ chính mình, Hi Miểu.” Đàn Tâm quỷ mị nở nụ cười, “Thời điểm ngươi sống không còn bao lâu thời gian là thư thái. Ngươi chết lúc nào đây? Phụ vương ngươi, còn có tổ tiên của chúng ta, đều sẽ hỏi ngươi, tại sao giang sơn đến thế hệ ngươi lại bị chôn vùi? Hơn nữa, bọn họ đều sẽ biết ngươi vì kéo dài hơi tàn, trần truồng thân thể, dùng thân thể cửu ngũ chí tôn đến phụng dưỡng Thái úy. Thái úy ở trên giường như thế nào hưởng thụ ngươi? Chắc hắn rất hài lòng nhỉ? Có thể đem một hoàng đế đè xuống giường chà đạp, đó chính là khi kẻ oán hận Cảnh thị vương triều đạt thỏa mãn lớn nhất. Ngươi biết không, chỉ có nam nhân cưới nữ nhân mới là âm dương hài hòa thuận theo thiên ý. Ngươi làm chuyện thậm chí không có bất kỳ một thế gia công tử nào sẽ làm. Chỉ có đám hạ nhân đê tiện nhất, tiểu tử như kỹ nữ con hát thấp hèn mới có thể làm. Nam nhân với nam nhân, đây không phải giao hoan, mà chỉ là sỉ nhục thôi. Bởi vì Thái úy chỉ có sỉ nhục chà đạp ngươi, mới có thể giảm bớt thù hận. Thứ ấy so với việc hắn leo lên ngôi vị hoàng đế còn thỏa mãn hơn.”

“Đừng nói nữa.” Cảnh Hi Miểu cuối cùng nhìn thẳng vào mắt Đàn Tâm, y không phải không biết mình đang cầu xin Đàn Tâm. Đàn Tâm cùng Quách Hiền không giống, cùng Lý Doãn Chi không giống, hắn quả thực chính là một kẻ khôn ngoan, hiểu thấu lòng người.

Đàn Tâm thỏa mãn nở nụ cười, “Cảnh Hi Miểu, ngươi không muốn biết tại sao Thái úy muốn duy trì triều chính. Ngươi cảm thấy Thái úy rất có dã tâm sao? Không có, ngươi cũng biết, đúng không? Ngươi biết tại sao hắn hận hoàng tộc Cảnh thị như thế không? Ngươi biết phụ hoàng ngươi đã làm gì để Thái úy từ trên người ngươi tìm tới bồi thường vui mừng như thế không?”

“Ta…không muốn biết.” Cảnh Hi Miểu đột nhiên lùi lại một bước, thân thể lóe lên thiếu chút nữa rơi vào ao sen, tay y bị Đàn Tâm kéo lại.

“Không được rơi xuống, Cảnh Hi Miểu. Ngươi là một người ở trong hoàng cung lớn lên, ngươi phải tháo gỡ thù hận. Ngươi đã từng thấy cừu hận nào có thể tự mình xóa bỏ sao? Ngươi không phải người ngây thơ, ngươi có mưu lược, ngươi có thể nhận thức, phân biệt kẻ khác. Ngươi biết cừu hận sẽ không biến mất. Tương Lý Nhược Mộc sẽ không nhìn ngươi như một người bình thường.” Đàn Tâm chặt chẽ kéo lấy tay Cảnh Hi Miểu, “Ngươi không thể trốn tránh. Nếu ngươi chết như vậy, phụ vương ngươi cùng tổ tiên chúng ta, bọn họ sẽ nghĩ như thế nào về ngươi? Bọn họ sẽ trách móc việc ngươi bây giờ bị kẻ thù vỗ về, máu thịt của ngươi, xương của ngươi, những thứ do tổ tiên ban tặng, nhất định sẽ bị bọn họ thu hồi.”

“A, ngươi thả ta ra, thả ta ra.” Cảnh Hi Miểu giãy dụa kịch liệt.

“Ngươi biết Tương Lý Nhược Mộc tại sao lại hận phụ thân ngươi như thế không? Ngươi biết phụ thân ngươi đã từng làm cái gì không? Cho dù Tương Lý Nhược Mộc đối với ngươi làm chuyện giống như thế, hắn đã từng đối với…” Đàn Tâm không thể nói tiếp, vì Cảnh Hi Miểu đột nhiên đánh một quyền lên mặt hắn.

Cảnh Hi Miểu cả người run rẩy, y lần đầu tiên đánh người, hơn nữa là dùng toàn lực. Tương Lý Nhất Bình đã từng dạy y thứ gì đó, y theo bản năng dùng đến. Đàn Tâm nửa bên mặt bị đánh sưng lên, nhưng lại đối với Cảnh Hi Miểu mỉm cười giảo hoạt.

Cảnh Hi Miểu xoay người, dùng hết sức lực chạy trốn. Xuyên qua một cái cầu đá, lướt qua lan can, nặng nề xô phải cửa phòng Tương Lý Nhược Mộc, ở ngưỡng cửa bị vướng chân ngã nhào một cái, y ngồi dưới đất khẽ nghẹn ngào.

“Là Hi Miểu sao?” Buồng trong truyền đến âm thanh Tương Lý Nhược Mộc, Cảnh Hi Miểu nghe thấy một hồi tiếng nước lách ca lách cách. Tương Lý Nhược Mộc thân trên để trần, bên hông vây quanh một chiếc khăn tắm nhanh chân đi ra, mái tóc đen ướt sũng xõa xuống, nhìn qua giống như vị thần bóng tối.

Không thể nói, ở ngực tràn ngập đau đớn quen thuộc, như một loại bệnh tật. Y thấy Tương Lý Nhược Mộc dùng ánh mắt kỳ quái nhìn y. Y sợ Tương Lý Nhược Mộc sẽ thở dài một hơi, uể oải làm y tưởng bị phiền chán. Nhưng rời khỏi ngươi, ta còn có thể đi nơi nào đây? Cảnh Hi Miểu không khống chế được mà khóc, y lấy ống tay áo che mũi miệng của chính mình để tránh nấc ra tiếng.

Tương Lý Nhược Mộc không thở dài, cũng không nhìn nhìn quanh trái phải, hắn ngồi xổm xuống, kéo lấy cánh tay Cảnh Hi Miểu vẫn luôn đem ống tay áo lôi kéo, ướt nhẹp mà đem Cảnh Hi Miểu ôm lấy. “Ta rất tức giận, bởi vì ta thậm chí còn không biết ngươi đến cùng đang sợ hãi chuyện gì, cũng không biết ngươi đến cùng đang suy nghĩ điều gì.” Hắn lẳng lặng đợi Cảnh Hi Miểu khóc xong. “Ngày hôm nay chúng ta tạm thời rời Thái úy phủ được không, ta cũng mệt mỏi, muốn cùng ngươi thanh tịnh ở cùng một chỗ. Ta thậm chí đã quên lúc trước mình sống như thế nào, ngươi khi ấy cũng chưa từng nghĩ tới cùng ta một chỗ trải qua tháng ngày. Đúng rồi, ngươi không phải nói nếu như ta ở giang hồ gặp ngươi sẽ như thế nào sao?”

Tương Lý Nhược Mộc nói chuyện âm điệu bằng phẳng nhu hòa, cảnh Hi Miểu bất tri bất giác yên tĩnh lại, thật chặt ôm lấy Tương Lý Nhược Mộc toàn thân ở trần. Mặt y kề sát ***g ngực Tương Lý Nhược Mộc, chỉ có như vậy mới có thể cảm thấy an tâm trong chốc lát.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 27.12.2017, 23:07
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 10.04.2017, 10:16
Tuổi: 24 Chưa rõ
Bài viết: 5019
Được thanks: 1480 lần
Điểm: 10.22
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Yên ba hạo miểu - Sương khói mênh mông - Tiểu Mô Tiểu Dạng - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


47


Thuận lý thành chương, tranh thủ ngày thu rảnh rỗi vốn cực kỳ quý giá, hơn nữa có hoàng diệp che đậy, chim rừng hót líu lo, suối trong chảy róc rách trên khe đá. Tuy rằng lời hứa hẹn cùng trời cuối đất chỉ có những nữ nhi ngốc nghếch mới tin, nhưng có lúc, đến thời điểm ấy lại cảm thấy như thế.

Tương Lý Nhược Mộc dán lên sống mũi Cảnh Hi Miểu nhẹ nhàng trêu ghẹo, cảm nhận y liều mạng thở dốc. Thưởng thức đôi môi y nóng rực, hơi ngứa, Cảnh Hi Miểu thở hổn hển cười ra tiếng. Khuôn mặt đầy vẻ ôn nhu. Tương Lý Nhược Mộc kề sát gò má y cười nhẹ, môi ngậm lấy vành tai y tà mị trầm giọng hỏi, “Lại một lần nữa?”

“Không…” Cảnh Hi Miểu đẩy eo Tương Lý Nhược Mộc muốn bước qua, nhưng y phục của y đã bị xé rách, vò loạn ở dưới thân. Đùi bủn rủn dễ dàng bị Tương Lý Nhược Mộc nâng lên, lặp lại động tác đã diễn ra cả ngày hôm nay. Cảnh Hi Miểu vốn đang đẩy tay lại chuyển thành nắm chặt y phục hắn, vô thức rên rỉ.

“Hi Miểu, ta rất yêu ngươi.” Tương Lý Nhược Mộc thở gấp, hô hấp hỗn loạn nói. Cảnh Hi Miểu không kiềm chế được ngửa đầu ra sau, đôi môi đỏ tươi không ngừng phát ra tiếng rên -Y trong ***g ngực hắn, đứa trẻ nhỏ nhắn mảnh khảnh- hắn hôn lên hầu kết y, âm thanh trầm thấp lặp đi lặp lại, “Ta yêu ngươi.”

“Ta cũng… A!…” Hai mắt Cảnh Hi Miểu mê man, lá hồng diệp như lửa cháy khắp xung quanh, mây bay lãng đãng trên bầu trời rộng lớn, y đều không thể thấy rõ ràng. Tuy rằng âm thanh khàn khàn, thở dốc liên tục nói không ra hơi, nhưng vẫn biết nên đáp lại Tương Lý Nhược Mộc câu đã nói cả ngàn lần kia. Không khí hít vào bao nhiêu cũng không đủ, “Yêu… A… Yêu ngươi… ” Ngươi, yêu thích ngươi, yêu đến mức muốn điên rồi. Yêu đến mức dù phải chết cũng tình nguyện. Thân thể không khống chế được hướng về phía trước, tuy rằng cảm thấy bị kích thích đến trái tim muốn nổ tung nhưng mà vẫn hỗn loạn muốn càng nhiều hơn.

Tương Lý Nhược Mộc bị Cảnh Hi Miểu khiêu khích đến phát điên. Có điều tuy nói có thể nhìn thấy Cảnh Hi Miểu trần trụi vì kích động mà khóc lóc rên rỉ cầu xin rất thú vị, nhưng vẫn có chút thái quá. Tương Lý Nhược Mộc chăm chú nhìn Cảnh Hi Miểu quần áo lộn xộn ngồi dưới đất không lên tiếng, dùng ngón tay chọc chọc khuôn mặt đờ đẫn của y. Cảnh Hi Miểu không có phản ứng.

“Này Hi Miểu, ban nãy lúc làm chuyện đó ngươi nói là ‘có thể’.” Tương Lý Nhược Mộc nhìn khuôn mặt y vừa mới trở lại bình thường lại lần nữa hồng rực lên. “Ngươi còn có thể cưỡi ngựa trở về sao?”

“Đứng lên cũng không nổi.” Cảnh Hi Miểu mặt mày ủ rũ nói, không nhìn hắn, khuôn mặt đờ đẫn như cũ không phản ứng.

“Vậy phải làm sao đây, ngươi vừa mới nói là ngươi rất yêu ta. Yêu đến chết việc ta làm chuyện đó với ngươi, còn nói ta không được chạm vào người khác, dù là nam tử hay mỹ nữ cũng không được.” Tương Lý Nhược Mộc nghĩ lại cảm thấy không nhịn được cười, Cảnh Hi Miểu từng có một thời gian bỏ mặc hết mọi thứ mà chỉ triền miên dai dẳng chăm chú phàn nàn hắn. Quả nhiên, hắn thấy Cảnh Hi Miểu run rẩy một hồi, hẳn là đang tự dọa chính mình.

Cảnh Hi Miểu quay mặt khỏi Tương Lý Nhược Mộc, nhíu mày, “Ta không nhớ rõ có chuyện như vậy.”

“Trước lúc nói yêu ta? Còn nói hi vọng ta cũng thích ngươi?” Tương Lý Nhược Mộc hỏi hắn.

“Không nhớ.” Cảnh Hi Miểu nghiêm mặt.

“Vậy nói thích ta hôn lưng ngươi thì sao?”

“Không… không nhớ.” Cảnh Hi Miểu run run.

“Thích ta vuốt ve ngươi…” Tương Lý Nhược Mộc đột nhiên rất kiên nhẫn, dường như định nhắc lại từng câu nói trong lúc hoan ái của Cảnh Hi Miểu.

“A!…” Cảnh Hi Miểu hét to một tiếng, không nhịn được nữa. Vẻ mặt quyết tuyệt, dứt khoát “Ta bỗng nhiên nhớ ra rồi, không cần nói nữa.”

Tương Lý Nhược Mộc cười lớn. Cảnh Hi Miểu mặt mày xám xịt dịch dịch mông muốn cách xa hắn một chút, lập tức cảm thấy đau nhức khó chịu. Tương Lý Nhược Mộc đưa cánh tay ra ôm lấy y, không cho y cử động nữa.

“Tuy rằng ngày đó sau khi sốt cao đầu óc quả thực không tỉnh táo, nhưng về sau đã dần dần khôi phục đúng không? Ngươi nhớ tới điều gì? Tất cả mọi thứ sao?” Tương Lý Nhược Mộc hôn lên đôi môi, nhìn vào mắt y. Cảnh Hi Miểu không né tránh hắn, cặp mắt đen láy vẫn trong trẻo mềm mại như cũ. Hắn nhìn vào, nhưng trong chốc lát, Cảnh Hi Miểu lập tức dùng cặp mắt đẹp đẽ kia lườm hắn một cái.

“Ta nhớ ta vốn chưa từng có ý nghĩ làm Hoàng đế, nhưng ngươi lại đem ta đưa lên ngôi vị ấy. Sau đó ngươi đồng ý mang ta ra ngoài chơi. Đi ra ngoài liền để ta đi lạc, tới một địa phương đáng sợ toàn xác chết. Sau đó ngươi tìm ra ta, đối với việc ta bị lạc vô cùng tức giận, đem ta giao cho thủ hạ của ngươi thẩm vấn.” Cảnh Hi Miểu nói, Tương Lý Nhược Mộc nghe y nói xong thì cảm thấy xấu hổ. Cảnh Hi Miểu nhìn mặt liền đoán được hắn nghĩ gì, lập tức “hừ” một tiếng.

“Điều đó cho thấy ngươi luôn nhớ rõ rằng ta đối xử không tốt với ngươi.” Tương Lý Nhược Mộc không quen bị Cảnh Hi Miểu trách cứ.

“So với Văn Phi thì ngươi đối với ta tốt hơn một điểm, ít nhất ngươi tức giận cũng không gọi thái giám đến bạt tai ta.” Cảnh Hi Miểu suy nghĩ một hồi nói, lại bổ sung thêm một câu, “Đương nhiên ta cũng không thích Văn Phi.”

Tương Lý Nhược Mộc theo bản năng vỗ về khuôn mặt Cảnh Hi Miểu, dường như muốn xóa đi những đau đớn của những cái tát lúc trước. “Nếu như sớm cao lớn cường tráng, sống ở nơi khác, có lẽ sẽ tốt hơn một chút.”

“Không muốn”, Cảnh Hi Miểu lập tức nói, con mắt y cụp xuống, “Ta đối với hiện tại rất hài lòng. Cho dù lập tức phải chết ta cũng cảm thấy mãn nguyện…”

Tương Lý Nhược Mộc nhíu mày, không chờ Cảnh Hi Miểu tiếp tục nói liền dùng nụ hôn ngăn chặn cái miệng y.

“Thái úy đại nhân!” Từ xa một tiếng hô cắt đứt nụ hôn, Cảnh Hi Miểu thấp thỏm lo lắng nhìn xung quanh.

“Là Tương Lý Nhất Bình,” Tương Lý Nhược Mộc cười, vuốt ve lòng bàn tay của Cảnh Hi Miểu.

“À,” Cảnh Hi Miểu bỗng nhiên cảm thấy lưu luyến, cuộc sống sau này không thể đoán trước được. So với điều đó, y càng muốn nắm chặt thời khắc này không buông tay. Nhưng Tương Lý Nhược Mộc đã vững vàng ôm y đứng dậy. Cảnh Hi Miểu theo bản năng dựa vào hắn. Y nhớ câu nói của Đàn Tâm, sẽ không quên, nhưng y không phải Đàn Tâm. Ở đây hay bất kỳ nơi nào trong thế gian rộng lớn, Cảnh Hi Miểu đều không muốn lựa chọn chỉ có một mình. Sau này bất kể gặp thời điểm khó khăn hay tối tăm không có ánh sáng, y đều sẽ tin tưởng Tương Lý Nhược Mộc, thậm chí hơn cả tin vào bản thân mình.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 65 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Mai Thi 9, Sưu tầm và 39 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

9 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

12 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

14 • [Hiện đại] Bói nhân duyên trên Taobao - Nghiên Nghiên Hạ Nhật

1 ... 39, 40, 41

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

17 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

18 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

19 • [Hiện đại] Cố chấp cuồng - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 28, 29, 30

20 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197



YangLin: hi
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 244 điểm để mua Bạch Tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 271 điểm để mua Ác quỷ nam
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 515 điểm để mua Hamster thiên thần
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 246 điểm để mua Lovely Bear 1
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 238 điểm để mua Tivi Angel
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 481 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 238 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 387 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.