Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 65 bài ] 

Yên ba hạo miểu - Tiểu Mô Tiểu Dạng

 
Có bài mới 27.12.2017, 22:50
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 10.04.2017, 10:16
Tuổi: 24 Chưa rõ
Bài viết: 5019
Được thanks: 1480 lần
Điểm: 10.22
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Yên ba hạo miểu - Sương khói mênh mông - Tiểu Mô Tiểu Dạng - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


39


Hàn Mộng Khuê không tránh. Cây dao của Tương Lý Nhược Mộc kề sát da đầu của hắn, khăn vuông buộc tóc bị lưỡi dao sắc bén cắt xuống, sợi dài sợi ngắn đều xõa ra. Hắn quỳ trên mặt đất dập đầu,”Tạ ơn Thái úy đã tha chết.”

“Văn nhân”, Tương Lý Nhược Mộc âm thanh thấp xuống tràn đầy tính uy hiếp, nghe không ra là để tán dương hay là cười nhạo,”Vậy mà lại rất có dũng khí.”

“Thái úy không giết tiểu nhân tức là trong lòng có Hoàng thượng. Như vậy nếu Thái úy không muốn nghiêm phạt Lý Duẫn Chi, thì nên giết Quách Hiền.” Hàn Mộng Khuê từng bước áp sát, như được voi đòi tiên.

“Hàn Mộng Khuê.” Thân thể Tương Lý Nhược Mộc ngửa ra sau, tựa lưng vào ghế ngồi, trầm mặc một chút, “Ngươi nói ta nên làm gì? Chỉ cần ta bảo vệ Cảnh Hi Miểu một chút, thì sẽ mất đi bằng hữu và thuộc hạ trung thành lâu năm. Mặc dù thế lực Hoàng tộc Cảnh thị ở quân đội coi như đã không còn tồn tại nữa, nhưng mà không phải vẫn có văn nhân ngươi dám vì Hoàng thượng mà nói chuyện sao?” Hắn cụp mắt, nhìn Hàn Mộng Khuê quỳ trên mặt đất, “Ngươi trẻ tuổi nông cạn, sớm muộn cũng có một ngày thủ đoạn mưu quyền lôi ngươi xuống vũng bùn.”

“Thái úy ngài sẽ lấy vợ sinh con sao?” Hàn Mộng Khuê đột nhiên hỏi.

“Có ý gì?”

“Thái úy đã ba mươi tuổi mà còn chưa lấy vợ sinh con, thực ra là không có ý nghĩ ấy phải không?” Con mắt Hàn Mộng Khuê phóng ra hào quang khôn khéo. Tương Lý Nhược Mộc không để lộ ra, có thể hắn đúng là một nhân vật, có thể nói ra những quan điểm bất đồng. Hắn nghe Hàn Mộng Khuê nói. “Nếu như có một ngày, Thái úy lên ngai vàng, như vậy muôn đời sau, ai sẽ là người kế vị Thái úy? Theo ta biết, trong tộc của Thái úy đám con cháu thế hệ sau đều là tấm lụa mềm, không có tài cán gì. Nghe nói Thái úy rất căm ghét bọn họ, thậm chí ngay cả một chức vị cũng không cho, chỉ để họ dựa bóng ngài mà sống.”

“Nói tiếp đi.” Ngón tay Tương Lý Nhược Mộc nhẹ nhàng gõ trên tay vịn ghế.

“Như vậy trong bọn họ có người nào có thể tiếp nhận vị trí của ngài? Người nào có năng lực tiếp quản trách nhiệm của ngài, nuôi dưỡng vạn dân đây?”

Không có, một người cũng không có, ngoại trừ… Tương Lý Nhược Mộc ở trong lòng thở dài, ngoại trừ Cảnh Hi Miểu. Y ở bên ngoài, chưa từng thấy bất kỳ kẻ nào có năng lực đảm đương trọng trách Đế vương. Tuy rằng bây giờ y còn nhỏ như vậy, nhu nhược như vậy. Ngoài ra, chính mình cũng không muốn trở thành Hoàng đế nên cũng không có ý nghĩ vì bản thân mà bồi dưỡng người nối nghiệp. Đây là điều Hàn Mộng Khuê ngươi không biết. Tất cả những thứ này bắt đầu chỉ là vì trả thù với mưu đồ tiêu diệt Hoàng tộc họ Cảnh mà thôi. Nhưng hiện tại, Cảnh Hi Miểu liền ngăn cản những người còn sót lại trong Cảnh Thị ở trước mặt, giống như dùng dao cùn cắt thịt của chính mình, lay động hắn. Tất cả đều rối loạn, dự tính ban đầu trở nên mơ hồ, tiếp theo không biết nên làm sao mới đúng.

“Thái úy, ngài suy nghĩ lại đi, những con cháu của ngài có ai có thể điều khiển được những tướng tài mưu sĩ vốn là thuộc hạ của ngài không? Thái úy, nếu như ngài đăng cơ làm Hoàng đế thì bọn họ chính là công thần lập tân đế. Thời điểm phân đất phong tước, nhỏ thì làm quan to một phương, lớn thì có thể thành vương hầu khác họ. Nếu lúc này Thái úy không đăng cơ thì họ sao có thể thực lòng ủng hộ. Những chức vị quan lại nho nhỏ như Tướng quân hay Thái úy sao có thể so sánh? Thái úy ngài nghĩ đi, nếu hiện tại Thái úy phủ liên kết lại dốc hết toàn lực muốn giết Hoàng thượng, có bao nhiêu khả năng xuất phát từ tư lợi của chính họ đây? Vả lại, đám thuộc hạ kia so với tuổi của ngài đều là thanh niên tướng lĩnh, khó tránh có một vài kẻ mệnh lớn. Sau khi Thái úy đăng cơ, trước khi chết, đám con cháu muốn tiếp nhận ngôi vị hoàng đế của ngài làm sao có thể lôi kéo đám đại thần phụ chính. Nên Thái úy, ngài nếu như đăng cơ hiển nhiên sẽ mở ra tiền lệ, những nguyên soái, võ tướng lập đại công cho dù danh bất chính ngôn bất thuận cũng có thể lên thay thế ngôi vị Hoàng đế đó. Thái úy, ngài dám nói không có ai muốn noi theo ngài sao? Cả gan làm loạn, si tâm vọng tưởng phàm là người thì đều có. Huống hồ, nhìn khắp giang sơn, ai có thể so với võ sĩ có can đảm hơn?”

Tương Lý Nhược Mộc không nói gì, qua một lúc,”Hàn Mộng Khuê, một chủ tướng không thể nghi ngờ thuộc hạ của họ.”

“Thái úy nói rất đúng, chủ tướng không phải chủ nhân. Bắt đầu từ ngày Hoàng thượng đăng cơ, ngài đã trở thành chủ nhân của đế quốc này, đây là chuyện tất cả mọi người đều biết. Đạo làm tướng cùng đạo làm vương hoàn toàn bất đồng. Đám thuộc hạ thân cận gần gũi ngài, xa Hoàng thượng, cũng là bởi người là chủ tướng có tâm, xem quan viên trợ tá như huynh đệ thân tín. Thực ra từ lúc ngài mang bộ dáng của Hoàng Đế, huynh đệ của ngài đã không còn là huynh đệ cùng tiến cùng lùi với ngài nữa. Bởi vì ngài đã cho bọn họ khả năng quyền thế cùng tài phú vô biên. Nếu như Thái úy không tin, vậy đợi đến khi ngài hạ gục được kẻ có năng lực cuối cùng của Cảnh thị Hoàng tộc, thời điểm Dục Giang vương nhìn lại lần nữa, khi đó phủ Thái úy sẽ không cần hao tâm tổn trí kiếm cớ, bọn họ sẽ gọn gàng dứt khoát giết chết Hoàng thượng hiện tại, sau đó ngài xưng đế sẽ là lựa chọn duy nhất.”

Trong thư phòng tối tăm yên ắng một hồi, Hàn Mộng Khuê ngoại trừ thấp giọng nhưng hùng hồn, thêm chút phấn khởi kể lại. Còn có cả hưng phấn hoảng sợ. Hắn đã đi quá xa, nói rất nhiều thứ.

“Ngươi, cảm thấy như thế nào, hay là nói…” Tương Lý Nhược Mộc đối với chính trị đặc biệt mẫn cảm, điểm này Hàn Mộng Khuê sớm đã biết, hắn nắm ngón tay thật chặt, cố gắng giữ thể diện của mình. Đợi Tương Lý Nhược Mộc cử trọng nhược khinh, nói, “Ngươi thấy được cái gì?”

(‘cử trọng nhược khinh’: cầm vật nặng dễ dàng như cầm vật nhẹ. Chỉ hành động giải quyết việc khó khăn một cách dễ dàng, đơn giản.)

“Thái úy”, hắn đã sớm chuẩn bị xong, đối với chuyện này Thái úy có thể đã biết tất cả, hoặc sớm muộn gì cũng biết. Hắn phải nói thật, không giấu giếm bất kỳ chuyện gì mới có thể bảo toàn mạng sống. Nói chuyện với người thông minh, quan trọng nhất chính là phải giữ nguyên sự thật. “Thái úy, lần trước ta xông vào thấy Hoàng thượng đang nói chuyện cùng Quách Hiền. Quách Hiền cầm kiếm nhằm vào Hoàng thượng, điểm ấy ta đã nói cho ngài. Thế nhưng theo ta thấy, lúc đó Quách Hiền rất sợ hãi. Hoàng Đế chỉ có mười lăm tuổi, trừ phi là Thái úy tin tưởng y, bằng không y không có chút quyền lực nào. Vậy y dựa vào cái gì mà có thể khiến một võ lâm hào kiệt bản tính ngang ngược như Quách hiền bị uy hiếp đến mức cổ tay run rẩy cầm bảo kiếm đe dọa y?”

“Nói suy đoán của ngươi đi.” Trên mặt Tương Lý Nhược Mộc không nhìn ra tâm tình gì.

“Hoàng thượng nhất định đã phát hiện ra chuyện khuất tất hoặc âm mưu gì đó. Mà âm mưu này nhất định không chỉ nhằm vào Hoàng thượng bằng không Quách Hiền sẽ không sợ sệt như vậy. Ta cảm thấy Hoàng thượng dùng chính y để uy hiếp Quách Hiền, y muốn Quách Hiền lựa chọn hoặc giết y, kinh động đến Thái úy hoặc là thả y, cũng đồng nghĩa sẽ rút dây động rừng. Nói chung bất luận là lựa chọn như thế nào, Quách Hiền đều phải từ bỏ kế hoạch buổi tối hôm ấy, từ bỏ mưu sát Thái úy. Bằng không nàng sẽ không nói, bởi vì ta xông vào nên Hoàng thượng có thêm một người làm chứng, nàng không thể làm gì khác hơn là giết những quan mưu phản kia để diệt khẩu. Quách Hiền ở trong đêm tối, chỉ e là đã tính toán sẵn. Thế nhưng bởi vì sự việc không xảy ra, vì vậy Hoàng thượng không thể tiết lộ chuyện đêm đó với bất kỳ ai, bởi vì y cũng là người thông minh, y hiểu rõ ‘sơ bất gián thân’. Cho nên lời nói của ta chỉ là suy đoán, ta không có đầy đủ bằng chứng. Nếu Thái úy bắt ta đi đối chứng với Hoàng thượng, y nhất định sẽ phủ nhận.”

(‘Sơ bất gián thân’: người xa lạ không thể xen lẫn với người thân cận được. Câu này ý chỉ Cảnh Hi Miểu biết mình đứng ở phía đối đầu với Tương Lý Nhược Mộc, không thể so với Quách Hiền. Nên chuyện chưa xảy ra lại không có bằng chứng, Cảnh Hi Miểu sẽ giấu không nói với Tương Lý Nhược Mộc.)

Vì vậy ngươi liền để người kia, vốn nên là tiểu tình nhân ngươi yêu thương nhất, nhất định phải gánh vác những bí mật này. Một mặt muốn thân cận với ngươi, một mặt lại muốn chịu đựng nỗi khổ không được ngươi tin tưởng một bên yêu ngươi, một bên ép chính mình thản nhiên tiếp thu nỗi đau đớn lúc nào cũng có thể bị ngươi giết chết… Những lời này Hàn Mộng Khuê không nói ra, thế nhưng hắn biết Tương Lý Nhược Mộc hiểu được. Hàn Mộng Khuê biết hắn hiểu, biết hắn để tâm, cho nên mới dám nói ra những câu như thế.

Đêm càng tĩnh mịch, “Thái úy, nếu ở trong thủ đoạn đấu đá, không có người nào có thể tin tưởng, Hoàng thượng như vậy có phải là so với người khác càng đáng nghi ngờ hơn không?”

“Hàn Mộng Khuê, ngươi có can đảm nói thật, cũng là có can đảm đánh bạc.” Tương Lý Nhược Mộc nhìn hắn, “Ta chợt nhớ ra, tiểu Hoàng Đế chính là bị ngươi đem vào sòng bạc để cược một ván? Ngươi quả nhiên gan dạ.”

“Đúng…” Hàn Mộng Khuê ý thức được Thái úy thậm chí biết trong lòng hắn nghĩ thế nào, hắn không thể thanh minh, hiện tại hắn cảm thấy miệng lưỡi đều khô đi, hai bắp đùi run lên.

“Ngươi cũng biết ‘sơ bất gián thân’, mà lại dám ở trước mặt ta nói xấu Thái úy phủ.” Tương Lý Nhược Mộc vẫn rất bình tĩnh, trong ánh đèn không nhìn ra thay đổi.

“Tiểu nhân không giống Hoàng thượng. Hoàng thượng để tâm nên không thể nói với ngài. Tiểu nhân chỉ nói lý cho nên mới có thể nhắc đến.” Dưới lớp vỏ bọc, Hàn Mộng Khuê gắng gượng chống đỡ.

“Nói rất đúng”, Tương Lý Nhược Mộc hơi tách khỏi lưng ghế dựa, thân thể nghiêng về phía trước. “Ta tán thưởng ngươi như vậy, có can đảm, có tài hoa lại tài trí có thể tùy cơ ứng biến. Được rồi, miệng lưỡi của ngươi cho ngươi cơ hội được sống, hơn nữa…” Tướng Lý Nhược Mộc rướn người, nhìn xuống Hàn Mộng Khuê. Lúc này Hàn Mộng Khuê cảm thấy Thái úy không còn lớp mặt nạ nữa, câu nói cuối cùng của hắn rất chân thành, “Ta cảm ơn ngươi thanh minh thay Hoàng thượng.”

Tương Lý Nhược Mộc thở phào nhẹ nhõm, dựa vào lưng ghế, “Dù nói thế nào, ta đã nghe đủ mọi lời lẽ chỉ trích Hoàng thượng, có người vì hắn giải thích, ta nghe được cũng rất dễ chịu. Ngươi tuy rằng đã bỏ lỡ thời gian vào kinh thi, nhưng cứ theo Hoàng thượng hồi kinh đi. Ta nghĩ đến một chỗ trống, ngươi bây giờ bổ sung vào đó. Mặc dù ngươi là văn nhân, nhưng cũng không nhất định phải xuất thân khoa bảng, ngươi… giúp ta coi chừng những chuyện ngươi nên thấy, sau đó nói cho ta biết.”

Tương Lý Nhược Mộc đứng lên đi ra ngoài, chỉ bỏ lại một câu, “Trước tiên tôi luyện mấy năm nữa rồi tính, xem ngươi rốt cuộc có tài làm quan hay không.”

Thở hổn hển một hơi thật dài, Hàn Mộng Khuê mới ý thức được chính mình, đã sợ đến mồ hôi nhễ nhại




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 27.12.2017, 22:53
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 10.04.2017, 10:16
Tuổi: 24 Chưa rõ
Bài viết: 5019
Được thanks: 1480 lần
Điểm: 10.22
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Yên ba hạo miểu - Sương khói mênh mông - Tiểu Mô Tiểu Dạng - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


40


Đã sang canh tư, Tương Lý Nhược Mộc không nghĩ rằng cuộc nói chuyện với Hàn Mộng Khuê lại kéo dài lâu như thế. Hắn bước đi nhanh hơn, cảm thấy mình không nên để Cảnh Hi Miểu một mình lâu như vậy. Đèn trong phòng ngủ vẫn còn sáng, Cảnh Hi Miểu không dám tắt đèn lúc ngủ một mình. Hắn thở dài, lúc đi còn nghe thấy tiếng Cảnh Hi Miểu khóc. Có lẽ không nên để y khóc như vậy, thế nhưng hắn không cách nào chịu đựng thời điểm chính mình không kiềm chế được cẩn thận thương yêu y lại phát hiện có thể trên thực tế y không thực sự muốn hắn chạm vào. Hay là mình đã tính toán thời gian sai rồi? Lúc sau Cảnh Hi Miểu khóc đến mức ấy, đại khái hắn cũng biết dường như mình đã sai, hơn nữa còn là sai lầm nghiêm trọng. Ngay trong lúc đang giao hoan lại bị bỏ mặc, dáng vẻ đó của Cảnh Hi Miểu dường như nhận lấy thương tổn rất lớn. Nhưng trong lòng mình rốt cuộc đang suy nghĩ cái gì, muốn cái gì, Tương Lý Nhược Mộc cũng không biết. Hiện tại Cảnh Hi Miểu rất yên tĩnh, đã ngủ rồi sao? Tương Lý Nhược Mộc theo bản năng bước nhẹ hơn, hướng phía bên giường đi tới. Quả nhiên Cảnh Hi Miểu nằm quay mặt vào trong. Tương Lý Nhược Mộc không khỏi thở phào nhẹ nhõm, nhưng lập tức nhíu mày. Theo thói quen của Cảnh Hi Miểu, y khóc thành bộ dạng kia sao có thể ngủ được.

“Hi Miểu,” Tương Lý Nhược Mộc ngồi xuống bên giường, duỗi tay khẽ vỗ Cảnh Hi Miểu, toàn thân y nóng hừng hực, “Hi Miểu, ngươi phát sốt rồi.”

Cảnh Hi Miểu miễn cưỡng liếc nhìn hắn, lập tức hai mắt ươn ướt, “Ngươi đã đi đâu?”

“Hi Miểu, phải gọi thái y đến khám bệnh cho ngươi. Ngươi không bị lạnh, sao lại sốt như vậy. Còn chỗ nào không thoải mái không?”Tương Lý Nhược Mộc đem Cảnh Hi Miểu ôm vào lòng, không để ý y hỏi gì.

“Ngươi đã đi đâu?”Cảnh Hi Miểu khăng khăng hỏi hắn. Cắn môi nhẫn nhịn không cho nước mắt rơi xuống. “Rốt cuộc ngươi yêu thích dáng vẻ gì?”

“Hi Miểu,” Tương Lý Nhược bị y làm cho đầu óc mơ hồ, không biết Cảnh Hi Miểu đến cùng là đang nói gì. Hắn một tay ôm Cảnh Hi Miểu, một mặt vươn người dùng tay còn lại cầm lấy y phục Cảnh Hi Miểu. Y lúc này một mảnh y phục cũng không mặc. “Mặc y phục vào để thái y bắt mạch cho ngươi.”

“Ta không muốn mặc,” Cảnh Hi Miểu giãy dụa đem quần áo của mình cởi ra. Tương Lý Nhược Mộc muốn mặc quần áo cho y mà không được, bị y lăn qua lăn lại đổ mồ hôi đầy đầu, lại không thể lên tiếng mắng y. Cảnh Hi Miểu lõa thể quấn lấy mình, nên không tiện gọi thái giám vào hỗ trợ. Lăn qua lộn lại, không chỉ chưa mặc xong quần áo cho Cảnh Hi Miểu, tay lại ở trên cơ thể trần trụi mảnh khảnh của y đụng chạm, làm bản thân nổi lên hỏa dục, vô cùng khó chịu.

“Ngươi rốt cuộc đã đi đâu?” Cảnh Hi Miểu ngửa đầu hỏi hắn, bả vai trần cùng đường cong duyên dáng trải dài xuống phía dưới khiến Tương Lý Nhược Mộc không tự chủ được nhìn chằm chằm. Hít sâu một hơi, hắn không dám tiếp tục vuốt ve Cảnh Hi Miểu nữa. Hắn buông lỏng y ra, liền thấy đôi mắt ngấn lệ của Cảnh Hi Miểu tràn đầy hoang mang lẫn u buồn. Hắn liếc mắt nhìn, trong lòng cảm thấy lạnh buốt, dục vọng vừa bốc lên lập tức biến mất.

Cảnh Hi Miểu khóc thút thít, dáng vẻ kia xem ra càng lúc càng giống một đứa trẻ, y nói, “Ngươi tại sao không thích ta? Hiện tại cả lúc cùng ta làm chuyện như vậy cũng cảm thấy chán ghét sao? Nơi đó còn như thế mà vẫn đẩy ta ra, là vì ngươi muốn đi tìm người khác sao?”

“Hi Miểu ngươi nói gì vậy?” Tương Lý Nhược Mộc không muốn nhìn y thân thể trần trụi ngồi ở trên giường. Một lần nữa cầm lấy y phục mặc cho y. Cảnh Hi Miểu lại giãy dụa, cơ thể đổ mồ hồi. Tương Lý Nhược Mộc cảm thấy y đã sốt đến mức nghiêm trọng.

“Đến cùng là ta có chỗ nào không tốt? Không muốn mặc… Ngươi đi tìm người nào vậy? Nam nhân hay nữ nhân? Người đó có từ trước hay là ngươi ở nơi khác tùy tiện kéo tới hầu hạ?” Cảnh Hi Miểu đem y phục Tương Lý Nhược Mộc khó khăn lắm mới mặc vào cho mình kéo xuống, khóc to hơn, “Những tiểu tư nha hoàn đó hầu hạ ngươi như thế nào, ta như vậy không thể làm ngươi hài lòng sao? Là thân thể không mềm mại đầy đặn như nữ nhân ư? Hay còn không bằng gã tiểu tư sai vặt?”

“Hi Miểu, câm miệng, đừng nói nữa,” Tương Lý Nhược Mộc một lần nữa đem y phục qua loa mặc lại trên người Cảnh Hi Miểu, “Tiểu tư nha hoàn cái gì, Cảnh Hi Miểu ngươi mặc y phục vào cho ta! Hi Miểu, ngươi tại sao lại không nghe lời như thế! Được rồi được rồi, ta là đi làm chuyện chính sự, không phải tìm người lên giường, ta nói là không có.” Tương Lý Nhược Mộc có lớn tiếng cũng vô dụng, đầu đầy mô hôi, thanh âm dần hạ xuống. Cảnh Hi Miểu liều mạng giãy dụa, khóc đến mức tưởng như muốn tắt thở. Lần đầu tiên Tương Lý Nhược Mộc từ lúc thành niên tới nay tay chân luống cuống. Cảnh Hi Miểu trong ***g ngực hắn giãy giụa không ngừng càng lúc càng kịch liệt. Hắn cuối cùng buông tha không bắt y mặc y phục nữa. Vững vàng ôm Cảnh Hi Miểu đè xuống giường, đặt dưới thân thể mình, môi kề sát cái trán nóng bỏng của y, lẩm bẩm nói, “Đừng khóc, ngươi khóc ta không biết phải làm thế nào. Hi Miểu, ta thề với ngươi là ta không có đi tìm người khác, ta chỉ có ngươi, chỉ có Cảnh Hi Miểu.” Cảnh Hi Miểu dần yên tĩnh lại, khóc thút thít. Tương Lý Nhược Mộc thở phào nhẹ nhõm, hôn lên trán y một cái, “Chúng ta gọi thái y vào, xem tình trạng của ngươi thế nào, được không, Hi Miểu?”Cảnh Hi Miểu không trả lời hắn, chỉ nhẹ nhàng nấc khẽ. Tương Lý Nhược Mộc đành hôn môi y, “Là ta đối với ngươi không tốt, ta cho là ngươi không thích cùng ta làm chuyện như vậy. Là ta sai, ta cho rằng ngươi khó chịu, ngược lại còn bởi vì thế mà tức giận. Đều do ta không tốt, ta biết sai rồi. Vì thế Hi Miểu ngươi đừng buồn bã như vậy, Hi Miểu…. Hi Miểu?”

Tương Lý Nhược Mộc cảm thấy trái tim ở trong ***g ngực đập mãnh liệt, tựa hồ như muốn nổ tung. Hắn nhìn Cảnh Hi Miểu hai mắt nhắm chặt nằm trên giường, lông mi còn vương lệ, khuôn mặt nhỏ nhắn không chút sức sống.

”Hi Miểu,”

Cảnh Hi Miểu không lên tiếng. Không còn khóc nữa, thậm chí hô hấp cũng trở nên mỏng manh.

Tương Lý Nhược Mộc lớn tiếng gọi đám thị vệ cùng thái giám canh cửa nhanh đi tìm Lưu công công, bảo gã mang thái y đến. Hắn vuốt ve Cảnh Hi Miểu, khẽ gọi y, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra, có người hạ độc sao? Vào lúc nào? Sao lại xảy ra chuyện như vậy? Vương phủ của Cảnh Dụ có đầy đủ dược liệu không? Dùng thứ nào mới có thể giải độc? Trong cung có không? Nếu lấy từ Thái úy phủ thì cần bao nhiêu thời gian? Hiện tại ai là người quản lý dược liệu ở phủ? Trong đầu hắn không ngừng xuất hiện các loại ý nghĩ, suy đoán lộn xộn. Hắn đầu vựng mắt hoa. Hơn mười năm nay kiếp sống chinh chiến của hắn chưa từng xuất hiện cảm giác này, hỗn loạn, khiếp đảm, còn có… nôn nóng cùng đau xót từ tận trong lòng.

Phòng thắp thêm đèn, đám Thái y tụ lại bên người Hoàng thượng, Thái úy gấp gáp đi tới đi lui, khiến mọi người đều phiền lòng, nôn nóng, choáng váng đầu óc. Nếu như không phải bởi Thái úy muốn thi châm, hắn đứng trước mặt sẽ khiến tất cả mọi người đến ngón tay đều run, thì hắn làm sao lại chịu đựng bước qua bước lại như thế.

Ban đêm, không nhận ra thời gian trôi đi, cũng không biết đã qua bao lâu, Cảnh Hi Miểu khẽ thở ra một hơi. Tương Lý Nhược Mộc “ha” một tiếng, chen vào đám người trước mặt, “Hoàng thượng tỉnh chưa?” Vẫn chưa tỉnh, không cần thái y nói hắn cũng biết. Nhưng Cảnh Hi Miểu đã không giống lúc trước, hô hấp đã thông thuận rất nhiều.

“Hoàng thượng thế nào? Các ngươi sao lại xem bệnh lâu như thế?” Tương Lý Nhược Mộc đưa tay sờ trán Cảnh Hi Miểu, vẫn nóng đến phỏng tay. “Sốt lâu như vậy.”

“Thái úy đại nhân, hoàng thượng không phải bị trúng độc.” Cuối cùng một lão thái y nói một câu để Thái úy bình tĩnh lại.

“Quá tốt rồi,” Tương Lý Nhược Mộc thở ra một hơi, quay đầu lại thấy dáng vẻ Cảnh Hi Miểu ngủ yên. May mắn không phải trúng độc, may mắn không phải trúng độc. Tương Lý Nhược Mộc cảm giác như vừa rồi hắn thậm chí còn đổ mồ hôi lạnh. Chốn quan trường chính là như vậy, bất cứ lúc nào, bất cứ nơi đâu cũng có thể cướp lấy sinh mạng một người. Có lúc còn không kịp để ngươi nói cho người đó một câu người đó muốn nghe. May mà lần này không phải như vậy. Cảnh Hi Miểu vẫn an toàn bên cạnh hắn.

“Hoàng thượng chỉ là nhiễm chút phong hàn thôi phải không?”

“Cái này… cũng không phải.”Lão thái y chần chừ một chút, thấy Thái úy quay lại nhìn mình chằm chằm, ngữ điệu càng chậm chạp do dự, “Hoàng thượng gần đây có chút kinh hãi, buồn bực, hơn nữa ngày thường hoàng thượng lại suy nghĩ quá nhiều,… Có lẽ do ngài tự mình sầu não không vui, vốn trong lòng đã có một nỗi u buồn, thường hay lo lắng sợ hãi. Dường như lần này lại chịu thêm kinh hãi quá lớn, cho nên dẫn đến ‘đờm mê tâm khiếu’…”

(Đờm mê tâm khiếu: thuộc chứng bệnh thần kinh, bệnh nhân tinh thần mê muội, si ngốc, khi chịu kinh hãi có thể lên cơn động kinh, co giật. Nguyên nhân do tâm lý bị đè nén lâu ngày, uất ức phẫn nộ kết lại mà ra.)

“Cái gì?”Tương Lý Nhược Mộc ngắt lời lão, “‘Đờm mê tâm khiếu’? Đó không phải là bị điên sao?”

“Cái này… Không phải thế, không phải thế,” thái y vội vàng nói. Trước đây khi nhìn thấy Thái úy có phần sợ hắn. Hơn nữa cũng bởi Thái úy luôn bày ra vẻ mặt lạnh lùng. Không ngờ hôm nay hắn lại giống như đống củi cháy, lộp độp nổ văng ra hoa lửa, so với ngày thường càng thêm đáng sợ. “Hoàng thượng chỉ là gần đây luôn sợ hãi, lại thêm chuyện ngày hôm nay, hỏa khí công tâm mới dẫn đến bệnh này, cũng không phải bị điên. Chỉ cần uống mấy chén thuốc, giải nhiệt hạ sốt, điều dưỡng vài tháng liền không sao.”

“Thật sao?” Tương Lý Nhược Mộc bị dọa chảy mồ hôi lạnh đến mức ướt sũng cả người. Nghe thái y nói nhẹ nhàng như vậy lại không dám tin, chậm rãi vuốt ve bàn tay Cảnh Hi Miểu. “Thái y, hoàng thượng lần này không sao, ta phong cho ngươi chức quan nhị phẩm, truyền xuống con cháu năm đời.”

“Tạ ơn Thái úy.” Lần nay lão thái y thật sự run lên.

“Nếu hoàng thượng không thể bình phục như trước, ta tru di cửu tộc nhà ngươi, còn đích thân lăng trì ngươi.” Tương Lý Nhược Mộc không nhìn thái y bên cạnh. hắn chăm chú nhìn hoàng thượng nằm trên giường, nhưng lời nói lại cực kỳ thâm trầm đáng sợ.

Lão thái y há to miệng, lão nhìn Thái úy, người được toàn đế quốc kính sợ, người được mệnh danh là “Đồ phu” Tướng quân, đang ngồi bên giường hoàng thượng, nhẹ nhàng vuốt ve y. Dáng vẻ ấy nếu là người khác thì sẽ là thương tiếc, nhưng với kẻ mà truyền thuyết miêu tả là khát máu như mạng, Thái úy, đặc biệt là khi hắn còn đang nói muốn tự tay lăng trì kẻ khác, liền kinh khủng đến mức khiến lão dựng đứng lông tơ, không biết nên quỳ xuống xin hắn tha mạng hay làm chuyện gì?



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 27.12.2017, 22:57
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 10.04.2017, 10:16
Tuổi: 24 Chưa rõ
Bài viết: 5019
Được thanks: 1480 lần
Điểm: 10.22
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Yên ba hạo miểu - Sương khói mênh mông - Tiểu Mô Tiểu Dạng - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


41


Tương Lý Nhược Mộc nhìn nhiệt độ của Cảnh Hi Miểu theo bình minh từng chút từng chút nhô lên ngoài song cửa mà hạ xuống, đột nhiên cảm thấy chỉ nhìn như vậy thôi cũng là điều rất vui vẻ, so với việc chờ mong bất kỳ điều kỳ tích nào khác đều khiến hắn cảm thấy trong lòng yên ổn hơn, toàn thân đều tràn đầy sung sướng. Còn có… một chút phấn khởi- đây là loại cảm giác mà người chỉ huy cao nhất một quân đội đế quốc vốn đã hình thành thói quen bình tĩnh cẩn thận như hắn, bao nhiêu năm rồi không thưởng thức qua. Hắn vuốt ve tay Cảnh Hi Miểu, không thể chờ được đến lúc y tỉnh lại, để y nhìn hắn một cái. A, đã bao lâu nay, hắn vẫn ra sức đè nén bản thân, không ý thức được mình đã rất nhiều lần hưởng thụ ánh mắt Cảnh Hi Miểu nhìn hắn, chứa đầy dịu dàng, quyến luyến, sùng bái, còn có vui sướng vô vàn dưới đáy mắt. Có thể làm cho một người chỉ cần được trông thấy ngươi liền vui vẻ, đó là một loại cảm giác đã lâu không gặp, một cảm giác rất buồn bực.

Thế nhưng thái y nói phải chờ hoàng thượng tự mình tỉnh lại. Thuận theo tự nhiên tốt hơn, liều lĩnh đánh thức có khả năng sẽ kinh động đến y, y đã quá sợ hãi rồi. Tương Lý Nhược Mộc nghe theo lời thái y.

Trong phòng hiện tại còn có người khác: Hàn Mộng Khuê miễn cưỡng đem mái tóc đứt đoạn buộc lên, Cảnh Dụ vẻ mặt kìm nén lo lắng nhìn Hoàng thượng và Tề Vọng Thư đứng sau Cảnh Dụ mặt không cảm xúc.

Vẻ mặt Hàn Mộng Khuê vẫn rất thản nhiên. Lúc trước hắn ở bên ngoài nói chuyện cùng thái y một hồi. Hàn Mộng Khuê cũng coi như là người có học thức chuyên sâu, sách y dược đã từng đọc qua. Lão thái y kia nói có sách mách có chứng hắn có thể hiểu được, đại khái biết hoàng thượng tuy phát bệnh đột ngột nhưng không tính là nguy hiểm. Thế nhưng… Hàn Mộng Khuê lo lắng nhìn hoàng thượng đang ngủ say, thực ra y ngủ càng lâu thì nguy hiểm càng lớn. Hàn Mộng Khuê nhìn Tương Lý Nhược Mộc yêu thương ngồi cạnh giường Hoàng thượng, nhẹ nhàng vuốt ve bàn tay cùng cái trán của y không ngừng. Thái úy đối với hoàng thượng, thực ra là yêu thương vô cùng, chỉ có điều tạo hóa trêu ngươi. Thái úy không phải người yêu thích quyền lực, nói cách khác, hắn không phải kẻ dung tục tầm thường, nhưng lại không thể thoát khỏi khúc mắc của chính mình. Điểm này Hàn Mộng Khuê thấy được, nhưng mà không thể nói ra.

Tương Lý Nhược Mộc lại sờ trán Cảnh Hi Miểu, ướt đẫm một tầng mồ hôi, đã không còn sốt nữa. Hắn kiềm chế nóng nảy trong lòng, nhìn Cảnh Hi Miểu như vậy dường như đã bình phục hoàn toàn, hắn suýt chút nữa không nhịn được gọi y dậy. Cũng may, Cảnh Hi Miểu không để hắn chờ lâu, sau khi thân nhiệt trở lại bình thường không bao lâu, đầu y ở trên gối khẽ động, dường như muốn tìm tư thế thoải mái hơn. Sau đó lông mi run rẩy lay động, mở mắt ra, thoải mái ngáp một cái. Hàn Mộng Khuê thả lỏng, thở dài một tiếng, thật sự quá tốt rồi.

” Hi Miểu.” Tương Lý Nhược Mộc nở nụ cười, có phần không khép miệng lại được. Không giống lúc bình thường cười lạnh lùng, đến nỗi một đại nam nhân như hắn cũng trở nên ngây ngốc đáng yêu, ” Hi Miểu.”

Cảnh Hi Miểu giương mắt nhìn Tương Lý Nhược Mộc, trong thoáng chốc liền run run một hồi. Tương Lý Nhược Mộc ngay lập tức theo bản năng không dám cười nữa, đợi Cảnh Hi Miểu nói chuyện, tất cả mọi người trong phòng cũng đều chờ y nói. Hoàng thượng nhìn từng người, thực ra chỉ khẽ lướt qua, tầm mắt một lần nữa dừng lại trên người Thái úy, “Thái úy đại nhân”. Tương Lý Nhược Mộc vội vàng cầm tay y, gọi cả chức vị, lẽ nào Cảnh Hi Miểu vẫn chưa nguôi giận. Vậy tùy ý y phát tiết bực bội cũng không sao. Tương Lý Nhược Mộc không nhịn được mỉm cười chờ y cười nhạo. Thế nhưng Cảnh Hi Miểu lại nói, “Thái úy đại nhân, ngài sao lại ở trong cung của ta?”

Ta ở trong cung, đã ra ra vào vào hơn một năm rồi, tiểu hoàng đế. Tương Lý Nhược Mộc nhíu mày, huống hồ nơi này là vương phú của Cảnh Dụ. Hắn không biết Cảnh Hi Miểu thần trí không tỉnh táo thật hay là đang trêu chọc hắn. Cảnh Dụ chạy tới, nóng lòng nói, “Hoàng thượng, tốt quá, tốt quá rồi.”

“Hoàng thượng?” Cảnh Hi Miểu chậm rãi ngồi dậy, ngồi lùi về phía sau, “Hoàng thượng là Cảnh Hi Minh, ngươi không được nói lung tung, Văn Phi…… ” Cảnh Hi Miểu bỗng nhiên dừng lại, Tương Lý Nhược Mộc cảm thấy có lẽ y biết Văn Phi đã chết, “Sao ta không nhớ gì cả, nàng đã đi đâu?”

Tương Lý Nhược Mộc không muốn nói Văn Phi đã chết, “Ngươi là hoàng thượng, Cảnh Hi Miểu, ngươi không nhớ ư?”

Cảnh Hi Miểu lại thụt lùi về sau, cẩn thận nhìn Tương Lý Nhược Mộc, “Mới hôm qua ta còn đang học Tả truyện, vẫn chưa thuộc xong, hình như đã thuộc đến… Có phải ta học quá chậm khiến ngươi tức giận không?”

“Hi Miểu,” Tương Lý Nhược Mộc lo lắng, nhưng chỉ cần hắn đưa tay qua, Cảnh Hi Miểu sẽ lùi về phía sau, co rúm người lại. “Hi Miểu, khi còn bé ngươi đã thuộc Tả truyện rồi.”

“Khi còn bé?” Cảnh Hi Miểu nhìn hắn, lại quay đầu sang chỗ khác, “Sao ta lại không nhớ rõ chứ? Ta nhớ tối hôm qua mới bắt đầu xem, Nguyệt An còn nói ta học quá chậm, nàng nói mẫu thân ta lúc bốn tuổi đã có thể đọc thuộc lòng… Mẫu thân ta… Có lẽ sẽ không thích ta ngốc nghếch… Nguyệt An đâu?” Cảnh Hi Miểu bỗng nhiên hoang mang, nhìn Tương Lý Nhược Mộc, “Ta nhớ ra rồi, là ngươi đã giết nàng. Ta nhớ ra rồi, ta tự nói với mình, ta không thể cầu xin ngươi, bởi vì ngươi sẽ hoài nghi ta. Ta thật ích kỷ, ta sao có thể mặc kệ sống chết của Nguyệt An như vậy chứ?” Tương Lý Nhược Mộc vươn tay ra, nước mắt Cảnh Hi Miểu rơi xuống. Tương Lý Nhược Mộc cứng đờ người, lại không dám lôi kéo y.

“Nguyệt An chưa chết, nàng xuất giá rồi, ngươi quên sao? Nàng gả cho Thị lang Lý Duyệt Nhiên làm thiếp. Nàng cũng không thể chăm sóc ngươi cả đời, đương nhiên phải xuất giá.” Tương Lý Nhược Mộc nhìn Cảnh Hi Miểu nước mắt giàn dụa ngẩng đầu nhìn mình, lập tức giọng điệu dịu dàng hơn, “Ngươi đã từng gặp Lý Duyệt Nhiên, ngươi còn nói hắn tài hoa phong nhã, thế gian hiếm thấy. Hơn nữa tuổi cũng không nhiều, Nguyệt An cũng coi như đến được nơi yên ổn, ngươi không nhớ sao?”

Cảnh Hi Miểu nghĩ ngợi một hồi, cuối cũng vẫn lắc đầu, sau đó đột nhiên yên tĩnh lại, “Ta nhớ tới lúc ta đang đọc sách, thế nhưng lại giống như ngồi trên ghế của phụ hoàng mà đọc. Sau đó không thấy Nguyệt An. Ngươi nói lúc ta thành niên sẽ giết ta, đúng hay không? Vậy khi nào ta sẽ thành niên?”

” Đó là ngươi bảo ta giết ngươi, ta chưa nói ta…..” Tương Lý Nhược Mộc không nhịn được nữa. Bỗng nhiên cắn môi, hiện tại trong phòng không phải chỉ có hai người bọn họ, “Hi Miểu,” hắn đưa tay ôm lấy Cảnh Hi Miểu, kéo y vào lòng. Mặt Cảnh Hi Miểu đỏ hồng lên, Tương Lý Nhược Mộc thiếu chút nữa cho là y lại phát sốt, “Không phải là sốt, ăn chút gì đi.”

Cảnh Hi Miểu ngẩng đầu lên nhìn Tương Lý Nhược Mộc,” Hôm qua ta thấy ngươi cưỡi ngựa từ cửa cung đi vào, thật là uy vũ. Ngươi lại thắng trận sao, Nguyệt An nói ngươi là ‘công vô bất khắc, chiến vô bất thắng’, vị tướng quân trăm trận trăm thắng. Vậy ra ngươi chính là chiến thần của đế quốc sao? Ha ha, ta cứ nghĩ rằng ngươi sẽ không nhận ra ta. Ngươi từng gặp ta rồi sao?”…

(Công vô bất khắc, chiến vô bất thắng: không có lần tiến công nào không thành, không có trận chiến nào không thắng.)

“Vẫn là ngày hôm qua?” Tương Lý Nhược Mộc dường như nổi giận, nhưng hắn còn ôm Cảnh Hi Miểu trong ngực nên không thể chất vấn thái y, “Ngày hôm qua dài thật đấy.”

“Thái úy đại nhân, xem ra ký ức của hoàng thượng có phần sai lệch, có khả năng thần trí vẫn còn mơ hồ, “Hàn Mộng Khuê nói,” Theo lời thái y giải thích, đây là chuyện bình thường. Chỉ cần duy trì cuộc sống yên ổn an bình một thời gian, là y có thể dần dần hồi phục như trước.” Hàn Mộng Khuê cũng không nói đến khả năng không thể bình phục hoặc sẽ nghiêm trọng hơn.

“Thái… Thái úy, hoàng thượng tỉnh dậy rồi, thật là tốt quá, thân thể xem ra cũng không có vấn đề gì. “Cảnh Dụ cướp lời, “Hoàng thượng, hoàng thượng, ngươi còn nhớ hoàng thúc ta không?”

Cảnh Hi Miểu tức giận nhíu mày, bực bội nhìn Cảnh Dụ, “Ta đâu phải ngốc tử, đương nhiên biết ngươi là ai rồi, tên ngu ngốc này.” Cảnh Hi Miểu nói như một hài tử bốn, năm tuổi.

“A?” Cảnh Dụ đứng trước mặt tiểu Hoàng thượng sợ run lên. Hàn Mộng Khuê ho khan một tiếng, Cảnh Dụ tức giận không được, nhượng bộ cũng không xong. Cảnh Hi Miểu ở trong ***g ngực Đồ phu Thái úy, không hề sợ hãi dùng đôi mắt đen láy ánh lên tia giận dỗi nhìn hắn. Nhưng rõ ràng là lúc nãy Cảnh Hi Miểu nói chuyện với Tương Lý Nhược Mộc cứ như một hài tử bốn, năm tuổi, Cảnh Dụ ảo não nhìn Cảnh Hi Miểu. Tương Lý Nhược Mộc ở trên đầu Cảnh Hi Miểu nhìn hắn bằng ánh mắt nghiêm nghị. Trong đám người hoàng thất, Cảnh Dụ cũng xem như có nhãn lực nhìn nét mặt người khác. Hắn không dám nói gì nữa, lập tức dẫn đầu đám người Tề Vọng Thư lui ra ngoài.

“Thái úy, ngươi không cần vuốt ve ta như vậy,” Tương Lý Nhược Mộc còn đang nhìn bọn họ đi ra ngoài, Cảnh Hi Miểu trong ***g ngực đột nhiên nói, “Ta thực sự thấy không quen.”

Tương Lý Nhược Mộc ngạc nhiên nhìn Cảnh Hi Miểu,” Ngươi trước đây rất thích ta ôm như vậy.”

“Trước đây?” Cảnh Hi Miểu đẩy hắn ra, duỗi bàn tay của chính mình ra xem, “Ta bao nhiêu tuổi, ta….”, y nhìn bàn tay, ngón tay dài nhỏ mảnh khảnh khẳng định không phải ở độ tuổi mà y nghĩ. Y nhớ mình còn đang đọc Tả truyện, vậy khẳng định còn rất nhỏ. Sau đó, Cảnh Dụ, hắn biết người này, là một Vương gia, rất ngu (trời đất, bé nỡ lòng nào =.=). Thái úy, y biết, là một nhân vật rất ghê gớm. Nguyệt An, nghe nói nàng đã xuất giá, sao y lại không biết? Hàn Mộng Khuê, y cũng nhận ra, là một thư sinh học thức chuyên sâu, ứng biến nhanh nhạy. Những người này sao lại tụ tập ở đây? Y sao lại không biết gì cả? Cảnh Hi Miểu bắt đầu cảm thấy sợ hãi, có rất nhiều chỗ y không thể hiểu nổi. Y không biết đã xảy ra chuyện gì. Y như biến thành một cái xác không hồn. Một cái xác không hồn sắp thành niên. Bên ngoài sắp trưởng thành, nhưng bên trong trống rỗng không phù hợp. Y đã là hoàng đế sao? Vì cái gì lại như thế? Lẽ nào phụ vương đặt hi vọng vào mình? Là hoàng đế, sẽ phải mang trên mình vô số trọng trách, cùng sự kỳ vọng của bao người phải không? Nhưng bản thân chỉ là một cái xác trống rỗng, bên trong không có bất cứ thứ gì, y chỉ nhớ đoạn mở đầu của Tả truyện, chỉ rất rõ…

“Hi Miểu, Cảnh Hi Miểu!” y nghe thấy có người đang kêu gào tên mình, ta tên là Cảnh Hi Miểu sao? Y nghi hoặc tự hỏi bản thân. Thanh âm của người đang gọi mình mang theo lo lắng hoảng sợ. Mình lại làm gì sai rồi sao? Y mơ hồ nhớ rằng mình phải đề phòng, phải e sợ chuyện gì đó. Nhưng đó là gì? Là chuyện đáng sợ gì, có thể mọi người đều biết, chỉ có một mình mình là không biết.

Cảnh Hi Miểu nắm chặt hai tay, ngón tay co giật, ngã xuống giường.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 65 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Sưu tầm và 34 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

3 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

11 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

12 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

13 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

14 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

15 • [Hiện đại] Bói nhân duyên trên Taobao - Nghiên Nghiên Hạ Nhật

1 ... 39, 40, 41

16 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

17 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

18 • [Hiện đại] Cố chấp cuồng - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 28, 29, 30

19 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

20 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 244 điểm để mua Bạch Tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 271 điểm để mua Ác quỷ nam
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 515 điểm để mua Hamster thiên thần
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 246 điểm để mua Lovely Bear 1
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 238 điểm để mua Tivi Angel
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 481 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 238 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 387 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.