Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 382 bài ] 

Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

 
Có bài mới 23.12.2017, 10:51
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 32036 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn 49.3 - Điểm: 39
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 49.3: Tan rã trong không vui

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Lương Đống hơi không hiểu: “Sao cháu đột nhiên muốn con bé làm mẹ toàn chức?”

“Ông nội quen thuộc nhất sinh hoạt trong quân đội, cả ngày ở trong quân đội, thời gian ở nhà rất ngắn! Chờ sinh đứa bé ra, chẳng lẽ cả ngày cô ấy đều ngâm mình trong quân đội bỏ mặc đứa bé?” Lý do của Lương Tuấn Đào hình như rất đường hoàng.

“Cháu có ý tưởng về phương diện này có thể từ từ khai thông với Lâm Tuyết, chuyện gì hai vợ chồng lại không thể thương lượng, lăn tăn cái gì! Rất nhanh sẽ đều làm cha mẹ rồi, gặp chuyện không thể giở tính trẻ con nữa!” Lương Đống nghe cháu nội nói vậy, biết không phải là mâu thuẫn lớn, nên thả lỏng.

Lâm Tuyết vẫn trầm mặc lên tiếng, cô không giải thích gì, nói thẳng: “Anh ấy trình báo quân đội tạm cách chức cháu chờ điều tra, hiện giờ cháu đã bị quân đội liệt vào danh sách đen!”

Lương Đống nghe vậy hoảng hốt, quay đầu hỏi cháu nội: “Xảy ra chuyện gì?” Ông hiểu rất rõ cháu nội của mình, vô duyên vô cớ không thể nào làm như vậy, nhất định có nguyên nhân, “Cho dù là nguyên nhân gì cháu đều phải thương lượng với Lâm Tuyết mới được, dưới tình huống con bé không biết chuyện, cháu dùng thủ đoạn cứng rắn như vậy ép buộc con bé rời khỏi quân đội sao được? Sẽ làm tổn thương tình cảm!”

Khó trách quan hệ hai đứa trở nên lạnh cứng như thế, nếu cháu nội thật sự cứng rắn bá đạo như vậy, xác thực sẽ khiến Lâm Tuyết đau lòng thất vọng. dinendian.lơqid]on

Nếu lấy chuyện này ra, Lương Tuấn Đào định nói trắng ra: “Thương lượng? Cô ấy từng thương lượng với cháu chuyện gì? Trước đó vài ngày, chồng chưa cưới trước của cô ấy đưa cho cô ấy tài sản gần trăm tỷ, cô ấy ngay cả thông báo cũng không nói với cháu, trực tiếp nhận! Cô ấy có coi cháu đây là chồng nhìn vào trong mắt?”

“Cái gì?”

Lên tiếng kêu lên hoảng hốt không chỉ có một mình Lương Đống, Lưu Dương và Mã Đồng Đồng cũng đều hết sức kinh ngạc. Tài sản gần trăm tỷ...  Nghe sao huyền ảo như vậy! Mạc Sở Hàn rốt cuộc bị gì kích thích? Lại tặng một món tài sản khổng lồ như vậy cho Lâm Tuyết, muốn gì!

Lâm Tuyết ngạc nhiên, cô không nghĩ tới nhanh như vậy Lương Tuấn Đào đã biết, mà ở trước mặt cô anh lại không hề lộ ra chút ý tứ gì, người đàn ông này quả nhiên có lòng dạ.

Lương Tuấn Đào nói chuyện với ông nội, mắt sáng đẹp lại hờ hững liếc nhìn Lâm Tuyết, lạnh giọng nói tiếp: “Sau lưng cháu tự tiện nhận quà tặng kếch xù của chồng chưa cưới trước, cô ấy có thương lượng với cháu sao? Có suy nghĩ đến tâm tình của cháu sao? Cháu không ngăn cản được việc cô ấy làm, việc cháu làm cô ấy cũng đừng ôm một bụng uất ức!”

Thì ra, đây là anh trả thù cô!

Lâm Tuyết tức giận đứng lên, nói gì cũng không nói, trực tiếp xoay người rời đi.

“Lâm Tuyết!” Lương Đống vội vàng đứng lên gọi, “Cháu cứ giận dỗi đi như vậy, mâu thuẫn giữa hai vợ chồng chỉ biết càng để lâu càng sâu. Mau trở lại, có gì uất ức bất mãn nói hết ra, ông nội giải quyết giúp hai đứa!”

“Ông nội, ông nghe được rồi, anh ta đầy bụng bất mãn với cháu, còn dùng thủ đoạn bá đạo này cứng rắn buộc cháu rời khỏi quân đội, còn có gì hay để nói với anh ta?” Lâm Tuyết khẽ nghẹn ngào, thật sự đau lòng khổ sở tới cực điểm. diee ndda fnleeq uysd doon

“Cháu nhìn đi, cháu nhìn đi!” Lương Đống chỉ vào cháu nội, khiển trách, “Còn không mau nói xin lỗi vợ mình!”

Lương Tuấn Đào nhíu mày, lạnh lùng nói: “Cô ấy nói xin lỗi cháu trước, cháu lại nói xin lỗi cô ấy!”

Chuyện Lâm Tuyết tự tiện tiếp nhận món quà kếch xù của Mạc Sở Hàn khiến cho anh hết sức tức giận cũng vô cùng đau lòng, cảm giác người phụ nữ nhỏ này không dễ bị anh nắm giữ, hình như cũng không cam lòng ở bên cạnh anh như vậy.

Lúc trước, cô bị buộc tới đường cùng bất đắc dĩ gả cho anh, anh biết cô không cam tâm tình nguyện cỡ nào. Hiện giờ đã kết hôn mang thai đứa bé, cô vẫn cất giữ một đường lui vì mình.

Anh biết cô không phải người yêu tiền, nhưng vẫn nhận khoản tài sản này, nói rõ? Cô không muốn phụ thuộc vào anh, bất cứ lúc nào cô đều muốn độc lập. Mặt khác, cô đón nhận quà tặng của Mạc Sở Hàn, tương đương với thiếu Mạc Sở Hàn một nhân tình, anh thật sự không muốn để cho cô lại nhấc lên bất kỳ quan hệ gì với họ Mạc này.

“Năm nay cháu bao nhiêu tuổi? Vẫn còn là con nít sao?” Đối với hai đứa bé cùng đang tức giận, Lương Đống chỉ có thể phê bình cháu nội mình, “Lâm Tuyết có thai, cháu nên nhường con bé, đừng khiến con bé không thoải mái!” di ien n#dang# yuklle e#q quiq on

Lương Tuấn Đào mấp máy môi mỏng, không nói gì nữa. Cứng ngắc yên lặng trong chốc lát, anh đi tới trước mặt Lâm Tuyết, ngẩng cái cằm cương nghị hoàn mỹ lên, bễ nghễ nhìn cô, giống như đợi cô mở miệng trước.

Lâm Tuyết không để ý tới anh, cũng không liếc mắt nhìn anh.

“Em định như thế nào? Cho câu sảng khoái đi!” Hai tay Lương Tuấn Đào nhét vào trong túi, gương mặt tuấn tú như cái lồng sương lạnh, dáng vẻ này không khỏi khiến cho Lâm Tuyết nhớ tới tình hình lần đầu tiên hai người gặp mặt.

Trầm mặc một lúc, Lâm Tuyết giải thích: “Tài sản của nhà họ Lâm vốn chính là bị Mạc Sở Hàn dùng thủ đoạn không đứng đắn cướp đi, hiện giờ anh ta trả lại...”

“Ban đầu tài sản của nhà họ Mạc bị hai nhà Lâm Vân chia sẻ cướp đoạt cũng dùng thủ đoạn rất quang minh?” Không đợi Lâm Tuyết nói xong, Lương Tuấn Đào đã cắt đứt lời cô, gần như cười lạnh nói, “Thương trường như chiến trường, người thắng làm vua kẻ thua làm giặc, làm đàn ông anh cảm thấy anh ta không sai!”

Ngồi hưởng thụ thắng lợi quả thật không có gì đáng trách, hiện giờ Mạc Sở Hàn chắp tay tặng tài sản bà nhà cho Lâm Tuyết, chính là món nợ nhân tình lớn bằng trời, không có cách nói nên hay không nên gì cả!

“...” Một hồi hít thở không thông giống hệt như trầm mặc, Lâm Tuyết cảm thấy không có cách nào dùng ngôn ngữ khai thông với người này, cô xoay người rời đi. di1enda4nle3qu21ydo0n

“Lâm Tuyết!” Lương Đống bất đắc dĩ lắc đầu, “Cháu không thể nể mặt mũi ông nội, thương lượng tử tế với nó sao?”

Dừng bước lại, Lâm Tuyết quay đầu, giọng cũng hơi nghẹn ngào: “Cháu không có gì để nói với bạo quân này!”

“Haizzz!” Lương Đống không thể làm gì khác hơn là nói với cháu nội, “Như vậy cũng không cách nào cùng nhau ăn cơm rồi, cháu và con bé đi đi!”

Lương Tuấn Đào đứng không nhúc nhích, Lâm Tuyết lại xoay người lại, khép hờ mắt, một hồi lâu nhỏ giọng nói: “Xin lỗi, ông nội!”

Cho dù như thế nào, tối nay bọn họ đến chỗ ông cụ ăn cơm. Không những ăn cơm không thành, trước đó lại để cho ông cụ ăn một bụng tức. Không phải chứ, cô phát hiện mình quả thật làm kiêu rất nhiều, không biết có phải chân thực như theo lời người khác nói không – bị anh nuông chiều!

“Được rồi, chuyện bao lớn chứ!” Mã Đồng Đồng đúng lúc tiến lên kéo Lâm Tuyết, nắm tay cô, khuyên giả: “Đôi vợ chồng nào mà không gây gổ cãi nhau chứ? Nể mặt mũi ông nội, tối nay trước không náo loạn, hai người giữ lại về nhà tranh đi cãi lại!”

Cơm tối bắt đầu, thức ăn rất phong phú, nhưng không khí không cách nào náo nhiệt lên. Lâm Tuyết ngồi bên cạnh, vẻ mặt hơi thận trọng, Lương Tuấn Đào chỉ tự lo cúi đầu ăn cơm, cũng không hề gắp thức ăn hay nói gì với cô.

Chỉ có Mã Đồng Đồng vắt óc tìm mưu kế tìm chút đề tài để nói, không đến nỗi quá mức tẻ ngắt.

Ăn được một nửa thời gian như vậy, Lưu Dương cả đêm không nói gì lên tiếng, anh trực tiếp khiển trách anh họ mình: “Đào, đây chính là anh không đúng! Cho dù như thế nào anh cũng không nên khai trừ quân tịch của Lâm Tuyết...”

“Cút con mẹ mày đi!” Lương Tuấn Đào nhịn một bụng lửa vừa đúng lúc phát tiết về phía Lưu Dương: “Mày mát mẻ chỗ nào thì cút về đó đợi đi!”

“Cạch!” Lâm Tuyết để đũa xuống, cô chỉ nói một câu với Lương Đống, “Ông nội, xin lỗi, cháu ăn no!” Dieễn ddàn lee quiy đôn

Lương Đống nhăn mày, một hồi lâu mới thở dài nói: “Tuổi trẻ khí thịnh!”

Lâm Tuyết nói gì cũng không nói, xoay người rời đi.

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

Về đến nhà mới hơn tám giờ, Lưu Mỹ Quân thấy Lâm Tuyết về một mình, không khỏi mở miệng hỏi: “Tuấn Đào đâu?”

“Không biết.” Lâm Tuyết nhẹ giọng đáp.

“Không biết?” Lưu Mỹ Quân lên giọng, “Sao con không hỏi nó một chút? Nào có ai làm vợ như con, không hề để tâm một chút đến chồng mình!”

Lâm Tuyết trầm mặc, đi lên lầu.

“Tính khí càng lúc càng lớn, cũng hờ hững với cả mẹ, thật sự bị Tuấn Đào làm hư rồi!” Lưu Mỹ Quân rất bất mãn, ở phía sau la hét.

Lâm Tuyết bước nhanh hơn, làm bộ như không nghe thấy.

Lên lầu, đi phòng vẽ tranh của Lương Thiên Dật trước, thấy một lớn một nhỏ dang chơi trò chơi ngón tay, thay đổi đủ loại hình dáng về phía vách tường. die nd da nl e q uu ydo n

Lương Thiên Dật vừa đúng rảnh rỗi nhàm chán, liền kiên nhẫn dạy Mộng Mộng.

Mộng Mộng tính tình trẻ con dĩ nhiên chơi được rất vui vẻ, thỉnh thoảng còn cười khanh khách.

“Mộng Mộng!” Lâm Tuyết gọi con bé một tiếng, đồng thời gật đầu với Lương Thiên Dật, “Anh cả ăn cơm rồi sao?”

Lương Thiên Dật quay đầu lại hỏi: “Tuấn Đào đã trở lại?”

“Ừmh, anh ấy có chút chuyện, không cùng trở về với em!” Lâm Tuyết trả lời xong, liền cầm tay nhỏ bé của Mộng Mộng, nói, “Đi thôi! Đi tắm rửa sạch sẽ, ngủ thôi!”

“Bác Thiên Dật kêu dì Tiểu Hương tắm cho con!” Mộng Mộng vui vẻ sôi nổi, chạy đến bên cạnh Lâm Tuyết cao hứng nói lại chuyện vui vẻ đã trải qua ngày hôm nay, dĩ nhiên bao gồm trò chuyện qua video với Thạch Vũ.

Lâm Tuyết lặng nghe tiếng nói ríu rít của đứa bé, vừa nghĩ đến tâm sự của mình.

“Mẹ Lâm Tuyết!” Mộng Mộng rốt cuộc phát hiện lòng của Lâm Tuyết không ở đây, liền nhẹ giọng hỏi, “Mẹ và cha Tuấn Đào cãi nhau sao?”

Lâm Tuyết sợ hết hồn, bây giờ sao đứa nhỏ giống như yêu tinh vậy? Lưu Mỹ Quân và Lương Thiên Dật không nhìn ra cô và Lương Tuấn Đào cãi nhau, Mộng Mộng lại đã nhìn ra. Do dự một chút, cô chần chừ cân nhắc thích hợp trả lời: “Bởi vì có một ít chuyện cha mẹ không hợp ý kiến, náo loạn mấy câu.”

“Ừmh.” Mộng Mộng chớp cặp mắt to đen bóng, hơi hiểu ra, “Có phải cha Tuấn Đào lại muốn để cho Mộng Mộng ngủ một mình không?”

Nếu như nói giữa Lâm Tuyết và Lương Tuấn Đào có gì tranh chấp, đó chính là chuyện này rồi. Thật ra thì Mộng Mộng đã sớm nhìn ra chuyện cha Tuấn Đào muốn làm nhất chính là đuổi cô bé vật cản trở nhỏ bé này ra khỏi phòng ngủ của bọn họ.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Bích Trâm, Tthuy_2203, bubenoluz, pypyl, xichgo
     

Có bài mới 25.12.2017, 20:19
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 32036 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn 50.1 - Điểm: 40
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 50.1: Công ty của tôi

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Lâm Tuyết không khỏi mỉm cười, xem ra mọi người suy tính chuyện của riêng mình, không thể cảm nhận được sầu lo của đối phương, “Cha Tuấn Đào của con không hề... Không có tiền đồ như vậy!”

Thật ra thì anh chính là không có tiền đồ như vậy, nếu như không phải là do cô hết sức phản đối, anh đều muốn để người giúp việc mạnh mẽ nhốt Mộng Mộng ở trong phòng ngủ nhỏ ngủ một đêm thử xem sao, về danh nghĩa là muốn huấn luyện lá gan của cô bé.

Nghe nói cha Tuấn Đào không hề đuổi mình ra khỏi phòng ngủ, Mộng Mộng yên tâm chút, tay nhỏ bé nắm lấy ngón tay Lâm Tuyết, hiểu chuyện nói: “Cha nói tối nay để Mộng Mộng ngủ riêng trên giường nhỏ, không chen chúc trên giường lớn với cha mẹ nữa! Cha còn nói, hai ngày nữa sẽ để cho Mộng Mộng ngủ một mình trong một gian phòng ngủ nhỏ, bên trong lắp đặt máy vi tính, cha sẽ ngủ với con!”

Lâm Tuyết giật mình, biết được đêm đó có lẽ Thạch Vũ cảm nhận được điều gì đó trong lời lẽ không tốt của Lương Tuấn Đào, cho nên mới yêu cầu con bé ngủ một mình trong một gian phòng ngủ, đặt máy vi tính, con bé nhìn anh ấy, cũng sẽ không cảm thấy cô đơn mà sợ hãi.

Trong lòng hơi chua xót, Lâm Tuyết cúi người hôn lên yêu tinh nhỏ đáng yêu, dịu dàng nói: “Trước khi mẹ sinh em trai hoặc em gái, con chính là ngủ chung với mẹ đi!”

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

Ngoài ý muốn của Lâm Tuyết, Lương Tuấn Đào trở lại rất sớm.

Cô nằm trên giường đọc truyện cổ tích cho Mộng Mộng, Lương Tuấn Đào đã mặc áo ngủ đẩy cửa phòng ngủ đi tới, tóc còn hơi ướt nhẹp, nhìn dáng dấp chắc mới tắm ở phòng tắm bên ngoài.

Chỉ liếc nhìn anh một cái, Lâm Tuyết lại dời ánh mắt tiếp tục đọc truyện cổ tích cho Mộng Mộng.

“Cha Tuấn Đào!” Mộng Mộng khiếp sợ gọi.

“Ừm!” Lương Tuấn Đào đi tới, sờ đầu nhỏ của Mộng Mộng (thật ra thì anh càng muốn sờ người khác hơn), “Sao còn chưa đi ngủ?”

Nghe ra bất mãn mơ hồ trong giọng điệu của cha, Mộng Mộng nhỏ giọng nói: “Nghe xong truyện cổ tích rồi đi ngủ.”

Lương Tuấn Đào vô tình hay cố ý dò xét Lâm Tuyết một cái, thấy cô không có ý tứ định để ý tới anh, giống như biết điều đi tới ban công, lấy chai rượu đỏ trong quầy bar ra, lấy ly thủy tinh, ngồi trong ghế bằng mây tre đan ở ban công, vừa nhìn cảnh đêm vừa tự rót tự uống.

Ngoài cửa sổ kiểu Pháp cây ngô đồng tươi tốt, xanh um tùm, bóng cây lắc lư dưới bóng đêm, ý thơ vô cùng phong phú. di3nd@nl3qu.yd0n

Uống hai ly rượu đỏ, anh để chai rượu xuống, đốt một điếu thuốc. Tối nay, nên cởi mở nói với cô một chút.

Mộng Mộng ngủ thiếp đi, Lâm Tuyết đắp kín chăn cho cô bé, hôn lên chóp mũi đáng yêu, cánh môi khẽ nhếch lên, không tự chủ sờ lên bụng mình.

Nếu như có thể sinh một cô con gái nhỏ đáng yêu giống như Mộng Mộng, thì tốt biết bao!

Một bàn tay to đặt lên tay thon của cô, nhẹ nhàng đè lên bụng cô, tiếp theo đó anh hôn lên má cô.

Nụ cười trên khuôn mặt xinh đẹp cứng đờ, cô nghiêng đầu tránh né cái hôn của anh.

Định ôm cô vào trong ngực, anh một lần nữa truy tìm môi cô, cảm thấy cô từ chối, liền cắn cô.

“A!” Cô bị đau kêu một tiếng, anh liền thừa dịp cô há mồm dò vào trong miệng có hơi thở như mùi đàn hương. Đầu lưỡi khuấy đảo, dụ cô cùng anh thưởng thức triền miên ngọt ngào.

Thật sự tức giận, nhất là tâm tình cô vô cùng khó chịu hơn nữa dưới tình huống anh đầy bụng ý kiến với mình, anh còn dám ganh tỵ lại, Lâm Tuyết hung hăng cắn răng.

Đáng tiếc, người đàn ông này rất giảo hoạt, khi hôn cô, ánh mắt vẫn chú ý tới vẻ mặt biến hóa của cô, khi cô chuẩn bị cắn anh, anh liền trượt ra khỏi miệng của cô.

Ôm lấy cô đang yêu kiều thở hổn hển, lại mổ hôn một cái lên gương mặt ửng đỏ của cô, anh nâng môi mỏng lên, nói: “Còn đang tức giận?”

“...” Cô thật sự không nói gì.

“Chỉ tạm thời cách chức điều tra thôi, kết quả có thể lớn có thể nhỏ!” Người nào đó nói đến chỗ này còn cố ý dừng lại, ngụ ý rất rõ ràng, thật ra thì kết quả như thế nào tất cả đều chỉ là một ý niệm của anh.

Lâm Tuyết cũng lười phản ứng đến anh, túm láy tay anh định kéo mình ra khỏi cánh tay sắt vòng chắc của anh. Nhưng mà, anh cố ý muốn ôm chặt cô, hơi sức của cô làm sao có thể kéo mở.

Bớt một nửa sức lực, cho đến khi cô không còn hơi sức, anh mới mỉm cười một tiếng, lại thắt chặt cánh tay sắt, đồng thời thân thể to lớn đè xuống, phủ lên cô. di@en*dyan(lee^qu.donnn)

Cẩn thận tránh bụng ra, bàn tay chạy quanh thân cô, một đường thêm dầu vào lửa.

Lâm Tuyết khó nhịn cắn chặt cánh môi, cô phát hiện gần đây thân thể của mình càng ngày càng thêm trở nên nhạy cảm, gần như không có lực chống cự gì với vuốt ve của anh. Cho dù lúc này trong lòng tức đòi mạng, hết sức không chào đón anh, nhưng... Thân thể bị coi thường này nhất định không nghe chỉ thị từ đầu óc của cô.

“Vợ, suy nghĩ đi!” Anh rất hài lòng với phản ứng thân thể cô, cười xấu xa nói, “Thân thể của em còn thành thực hơn em nhiều!” Cắn cổ của cô, hung hăng trồng mấy vết dâu tây.

Đau đến nhăn đôi mày thanh tú, con cầm thú này gần đây bữa đói bữa no, xem ra giống như đói bụng một vạn năm, khi thân thiết với cô luôn không nhẹ không nặng. Đẩy anh một cái, cô hờn giận, “ Buông tôi ra!”

“Không buông!” Anh vô lại nhíu mày, sau đó dễ dàng lột áo ngủ của cô.

Người đàn ông này ở trên giường bá đạo đã quen, cho dù cô tình nguyện hay không tình nguyện, chỉ cần anh muốn, liền không phải do cô từ chối.

Mà cô đã nhân nhượng thành quen với anh, cho dù không muốn, khi bị anh mạnh mẽ xâm chiếm cũng không hết sức kiên quyết chống lại, chuyện này đã dưỡng thành thói quen duy ngã độc tôn quần lâm thiên hạ khi trên giường của anh. die ennd kdan/le eequhyd onnn

(*) quần lâm thiên hạ: hình dung một người có tướng Đế Vương, chỉ một người đạt tới địa vị tối cao vô thượng (Theo baike)

(*) duy ngã độc tôn: chỉ có mình là nhất, ý chỉ cực kỳ kiêu ngạo

Chỉ có điều đêm nay anh không kịp chờ đợi mà chiếm đoạt, mà lặp đi lặp lại an ủi cô, muốn để cho cô không nhịn được hấp dẫn chủ động nộp vũ khí đầu hàng.

“Đau bụng!” Lâm Tuyết tự có báo vật đối phó với anh, xem cô có muốn dùng hay không.

Lương Tuấn Đào sợ nhất những lời này, vội buông cô ra, nghiêm túc suy nghĩ hồi lâu, tháy cô cau chặt đôi mày thanh tú, thấp thỏm hỏi: “Như thế nào? Có cần đi bệnh viện không!”

Lâm Tuyết kéo chăn qua trùm lấy mình, lạnh lùng nói: “Anh yên tĩnh một chút là được!”

Trong lúc nhất thời hai người tương đối trầm mặc, không khí trở nên hết sức lạnh cứng.

“Khụ...” Hồi lâu, vẫn là Lương Tuấn Đào phá vỡ trầm mặc, anh nheo mắt nhìn con quỷ nhỏ giận dỗi với anh, trong giọng nói hàm chứa mấy phần bất đắc dĩ và nhân nhượng: “Vợ, có chừng có mực đi!”

Lâm Tuyết nhẫn nhận, cuối cùng không nhịn được, cười lạnh nói; “Lời này phải là do tôi nói với anh đi! Thủ trưởng đại nhân, có chừng có mực đi!”

“Không phải nói với em rồi sao? Chỉ tạm thời cách chức chờ điều tra, qua một thời gian ngắn liền hết chuyện!” Lương Tuấn Đào thở dài, trơ mặt ra một lần nữa vươn tay ôm lấy cô từ sau lưng, dịu dàng dụ dỗ, “Anh bảo đảm sẽ không có chuyện gì!” dfienddn lieqiudoon

Lâm Tuyết quật cường không để ý đến anh, trong mắt trong veo lại lấp lóe nước mắt.

“Anh thật sự bị em chọc tức, lại tiếp nhận một số tiền lớn mà Mạc Sở Hàn đưa cho như vậy, em chuẩn bị... Cứ nhận như vậy?” Lương Tuấn Đào buồn bực hỏi.

“Vốn chỉ định nhận lấy bất động sản và tài sản của nhà họ Lâm, sau đó...” Sau đó bị Lâm Thông kích cho, cô nhận luôn. Suy nghĩ một chút quả thật hơi không ổn, ý tưởng của cô quá mức đơn giản, nghĩ tạm thời bảo quản lại không nghĩ đến một chút vấn đề sâu bên trong. Tại sao cô phải bảo quản tài sản của hai nhà Mạc Vân đây? Có phải trong tiềm thức vẫn còn nhớ đến Vân Thư Hoa không, muốn đợi lúc anh ta trở lại, trả tài sản nhà họ Vân lại cho anh ta?

May mà Lương Tuấn Đào không biết tầng ý tứ này của cô, nếu không đoán chừng lại càng thêm tức giận.

Hết cách rồi, cô thủy chung không có cách nào căm hận Vân Thư Hoa, có lẽ do ấn tượng từ nhỏ đến lớn với anh ta đi! Trong ấn tượng, anh ta chưa từng làm bất cứ chuyện gì khiến cho cô đau lòng thất vọng, vào thời điểm cô bất lực, anh ta sẽ dùng hết khả năng trợ giúp cô, lúc cô muốn rời đi, anh ta lại không miễn cưỡng cô lưu lại.

Cô vẫn cảm động và nhớ nhung anh ta, kể cả khi nghe Thư Khả và Đằng Nguyên Thiên Diệp vạch trần, cũng không cách nào thật lòng oán hận anh ta.

Trả tài sản của nhà họ Vân cho anh ta, sau đó để anh ta mang theo Vân Đóa sống thoải mái vui vẻ, để cho anh ta tìm một cô gái tốt đẹp kết hôn thành gia, lại tìm cho Vân Đóa một người đàn ông tốt gả đi, dây chính là một bố trí trong tiềm thức của cô, cho nên, cô nhận Mạc Sở Hàn tặng.

“Sau lại như thế nào?” Lương Tuấn Đào thấy cô không nói tiếp, chỉ lo sững sờ mất hồn, bất mãn hỏi tới, “Có phải cảm thấy món của cải khổng lồ nên động lòng tham?”

“Tùy anh nghĩ như thế nào!” Lâm Tuyết quay đầu lại trừng mắt nhìn anh, anh dám nói cô sinh lòng tham!

“Anh cho em biết, nhanh chóng trả món tiền kia về! Em muốn Lâm thị cũng được, anh đoạt lại giúp em, không cho vô duyên vô cớ nhận bố thí của Mạc Sở Hàn!” Có câu nói, ăn người miệng mềm bắt người tay ngắn, đón nhận số tiền kia đồng nghĩa với cam chịu tha thứ cho Mạc Sở Hàn đã làm tất cả với cô, thậm chí có ý lấy tiền chuộc tội, anh không cho phép!

Anh muốn khiến người đàn ông kia vĩnh viễn thiếu Lâm Tuyết, tuyệt đối không cho phép người đàn ông kia tăng lên địa vị trong lòng Lâm Tuyết.

Nghe Lương Tuấn Đào nói vậy, Lâm Tuyết cũng hơi dao động. Trước kia cô cảm giác Mạc Sở Hàn là một giặc cướp, hiện giờ anh ta hoàn toàn tỉnh ngộ, trả lại tài sản cướp đoạt là chuyện đương nhiên, lại không ngờ Lương Tuấn Đào có thể lý giải như vậy. Quả nhiên, suy nghĩ của đàn ông và phụ nữ không giống nhau, vốn không cùng một băng tần.

“Phiền phức như vậy làm gì?” Lâm Tuyết cảm thấy hơi mệt, trầm ngâm hồi lâu mới nói: “Tôi chỉ nhận lấy tài sản của nhà họ Lâm, đó là do anh ta thiếu nợ tôi! Nếu ban đầu không có tôi trợ giúp, anh ta cơ bản cũng không có ngày hôm nay!”

Nếu không có cô xả thân tương trợ, đoán chừng Mạc Sở Hàn đã sớm chết, dĩ nhiên sẽ không có ngày hôm nay. Cũng bởi vì thế, cho nên ngày đó Mạc Sở Hàn nói vậy mới khiến cho cô đúng lý hợp tình nhận tất cả cũng không cảm thấy có gì không ổn.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Bích Trâm, Tthuy_2203, bubenoluz, pypyl, tranghapnapboao, xichgo
     
Có bài mới 27.12.2017, 18:29
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 32036 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn 50.2 - Điểm: 39
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 50.2: Công ty của tôi

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Mạc Sở Hàn trả lại Lâm thị, cô từ chối, nếu để cho Lương Tuấn Đào đoạt lại giúp cô, đó để làm gì? Ăn no không có việc gì làm cố ý đi kiếm chuyện sao?

“Được đó, vợ anh cánh cứng cáp rồi, thích bay đi đâu thì bay đến đó!” Chung đụng lâu như vậy, dù sao Lương Tuấn Đào cũng biết cô nhận đúng một chuyện rồi thì chín trâu cũng kéo không lại, dứt khoát không tranh luận với cô nữa, lật người nằm quay mặt ra ngoài, nhắm mắt ngủ.

Dù thế nào Lâm Tuyết cũng không ngủ được, trăm mối lo, quyết định sau cùng vẫn nghe theo suy nghĩ của mình mà làm! Không thể để cho nhà họ Lương nuôi một nhà họ Lâm, cô nhất định phải một lần nữa sắp xếp cho bọn họ.

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

Sáng sớm, khi Lâm Tuyết tỉnh lại, người đàn ông bên cạnh đã đi rồi.

Quả nhiên, khi ăn điểm tâm không nhìn thấy anh, nghe nói đã trở về đơn vị.

Biết anh đang giận dỗi với cô, hai người đang chỗ mâu thuẫn, ai cũng không cho rằng mình sai.

Cũng may Lưu Mỹ Quân không biết chuyện bọn họ gây gổ, cho nên ngoài mặt vẫn bình tĩnh không gợn sóng, trên thực tế bắt đầu từ hôm nay hai người chính thức mở màn chiến tranh lạnh.

Ăn cơm xong, Lâm Tuyết mang theo Mộng Mộng đi phòng vẽ tranh của Lương Thiên Dật, nhưng mà lần này không để cho cô bé làm người mẫu, mà cầm tay cô bé dạy cô bé biết chữ viết chữ.

Từ ghép vần đến chữ số Ả rập, từng chút một dạy đứa bé, Lâm Tuyết cảm giác mình lại lần nữa đi nhà trẻ rồi. di1enda4nle3qu21ydo0n

Lương Thiên Dật ở bên cạnh ngoài cửa sổ vẽ một cụm tường vi bò lên, thỉnh thoảng ngoái đầu nhìn Lâm Tuyết và Mộng Mộng, dáng vẻ học tập nghiêm túc điềm tĩnh hài hòa mà tốt đẹp của họ, khiến cho anh có linh cảm nghệ thuật và hưởng thụ.

Cứ bình tĩnh không sóng gió như vậy trôi qua cũng tốt, làm bạn với người thân, tới tương lai Lâm Tuyết sinh thêm mấy đứa bé, anh nhận nuôi một đứa. Thật sự không dâng lên nổi một chút hứng thú với vấn đề kết hôn, anh là người đàn ông lạnh nhạt bạc tình như vậy, coi như miễn cưỡng kết hôn, cõi đời này cũng chỉ sẽ thêm một oán phụ vườn không nhà trống.

Mặc dù anh lạnh nhạt nhưng không ác độc, cho nên không muốn gieo họa vô tội.

Học trong thời gian ước chừng một tiết, Lâm Tuyết để Mộng Mộng nghỉ ngơi một chút, cô cầm bản nhật ký kia đi tới bên cạnh Lương Thiên Dật.

Tường vi trên vải vẽ sơn dầu cành lá rậm rạp, hoa trong trắng thấm phấn mềm mại như gò má của cô gái, dưới ánh mặt trời lóe ra vầng sáng mê người.

“Tài nghệ vẽ tranh của anh cả tiến thêm một bước, là một bụi tường vi thật đơn giản cũng vẽ đẹp mắt như vậy!” Lâm Tuyết cười tủm tỉm mở miệng khen. Dieễn ddàn lee quiy đôn

Lương Thiên Dật khẽ mỉm cười, cũng không ngẩng đầu lên không dừng bút. Anh biết tranh vẽ của mình nhạt nhẽo giống như bản thân, cần thưởng thức tỉ mỉ mới có thể trải nghiệm ra tinh túy trong đó.

Do dự một lát, Lâm Tuyết vẫn giao quyển nhật ký kia cho anh, nói: “Đây là do em trong lúc vô tình phát hiện, bên trong có một số chuyện của Vân Đóa, anh nhìn một chút!”

Bàn tay cầm bút trơn bóng mượt mà nhìn vô cùng đẹp, lúc này lại cứng đờ giữa chừng, thật lâu, anh chậm rãi quay đầu, ánh mắt hoài nghi nhìn về phía quyển nhật ký Lâm Tuyết đưa tới.

Đặt bút vẽ xuống, anh từ từ nhận lấy cuốn tập, hỏi, “Đây là của ai?”

“Nhật ký Mạc Sở Hàn viết, bên trong có chuyện liên quan đến Vân Đóa!” Lâm Tuyết giúp anh tìm kiếm đến trang kia.

Đoạn Mạc Sở Hàn tự bạch kia, dưới cái nhìn của Lương Thiên Dật nhìn thấy mà ghê như vậy: “Ngày trở về của tôi chính là ngày cuối cùng của bọn họ, bắt đầu trả thù tàn khốc rồi, tôi muốn khiến cho hai nhà Vân Lâm hoàn toàn hủy diệt! Hai nhà Vân Lâm, làm ác liên tục, đợi đến khi vận số của bọn họ tan hết, xem ai sẽ trợ giúp bọn họ!

Nghe nói con nhóc nhà họ Vân và Lương đại thiếu có quan hệ không bình thường, hai người tốt đẹp như thêm mỡ trong mật? Ha ha, tôi sẽ không cho bọn họ cơ hội tu thành chính quả, càng sẽ không để nhà họ Vân tìm được nhà họ Lương làm núi dựa, xem Lương đại thiếu có muốn một người phụ nữ bị thay phiên hãm hiếp dữ dội không!”

Cái gì? Chẳng lẽ Vân Đóa bị thay phiên hãm hiếp dữ dội sao? Lương Thiên Dật trợn to mắt, không thể tin. Nhưng mà phía trên là giấy trắng mực đen, viết rất rõ ràng, Mạc Sở Hàn vì trả thù hai nhà Vân Lâm, vì không để cho nhà họ Vân tìm nhà họ Lương làm núi dựa, chuẩn bị cho người ta thay phiên hãm hiếp dữ dội Vân Đóa. die nd da nl e q uu ydo n

Nhẩm tính lại thời gian, ngày Mạc Sở Hàn trở về chính là ngày Lương Thiên Dật gặp chuyện không may, thời gian Vân Đóa mất tích phù hợp, chẳng lẽ Vân Đóa ra nước ngoài là có ẩn tình khác? Tại sao anh chưa từng nghe cô nhắc tới? Nếu như tin tức đáng sợ này là thật, tại sao anh chưa từng nghe cô giải thích với anh.

Lòng, thật loạn! Anh vẫn cho rằng cô vì ghét bỏ anh tàn phế nên mới ra nước ngoài trốn tránh anh! Chẳng lẽ tất cả đều là thủ đoạn ti tiện của Mạc Sở Hàn để chia rẽ hai nhà Vân Lương kết thân?

Tiếp tục nhìn xuống, cũng không có nội dung thực tế xác nhận. Xuyên suốt chính là Mạc Sở Hàn nói lên thù hận với hai nhà Vân Lâm, liệt kê tội ác chồng chất của hai nhà cùng với hoàn toàn thất vọng về Lâm Tuyết.

Cắn răng nghiến lợi nguyền rủa toàn bộ người của hai nhà này chết hết, đồng thời nảy sinh ác độc chờ mình trở về, nhất định phải khiến cho hai nhà này chó gà không tha.

Mạc Sở Hàn thù hận hai nhà Vân Lâm chính xác thật sự tồn tại, nhưng mặc dù hai nhà Vân Lâm phá sản, nhưng toàn bộ vẫn bình yên vô sự còn sống, cho nên mặc dù quyển nhật ký này do đích thân Mạc Sở Hàn viết, cũng không thể làm chứng cứ tới dùng.

Chỉ có giá trị duy nhất để dùng, đó chính là năm đó rốt cuộc Vân Đóa có bị thay phiên hãm hiếp dữ dội không? Nếu thật sự có chuyện này, như vậy Mạc Sở Hàn khó thoát trách nhiệm. di3nd@nl3qu.yd0n

“Tại sao có thể như vậy?” Lương Thiên Dật tự lẩm bẩm, tâm thần anh lộn xộn, vốn tưởng rằng tình hình chính là như thế lại có ẩn tình khác, chẳng lẽ hai năm trước Vân Đóa đáng thương thật sự từng gặp phải cảnh ngộ đáng sợ như vậy? Nếu thật, anh nhất định phỉa đi chặt Mạc Sở Hàn thành trăm khúc, lấy lại công đạo vì Vân Đóa!

“Em cũng không biết có phải thật sự như vậy hay không! Dù sao quyển nhật ký này là do đích thân Mạc Sở Hàn viết!” Lâm Tuyết ngẫm nghĩ một chút, nói tiếp, “Hai năm trước đầu Vân Đóa từng bị thương nặng, rất nhiều chuyện đều không nhớ! Nhất là khoảng thời gian ra nước ngoài, trong trí nhớ của cô ấy hoàn toàn trống không. Em nghĩ, có phải do cô ấy chịu đả kích quá nghiêm trọng không, cho nên mới lựa chọn không nhớ lại không?”

Suy đoán này nghe hơi hoang đường, nhưng cũng rất phù hợp với căn cứ sự thật. Vân Đóa không hề biết chuyện Lương Thiên Dật bị tai nạn xe cộ, cô bị đưa ra nước ngoài điều trị hai năm sau khi khỏi hẳn trở lại, đối xử với tất cả mọi chuyện vẫn non nớt như hai năm trước.

Có lúc Lương Thiên Dật cũng muốn tin tưởng cô, tin tưởng cô không hề biết chút gì về việc anh bị tàn phế, khi anh xảy ra chuyện cô đã ra nước ngoài, có điều khổ tâm bất đắc dĩ, nhưng anh lại khó có thể tự bào chữa. Hiện giờ rốt cuộc có chứng cứ, thì ra Vân Đóa của anh quả thật từng gặp cảnh ngộ bất hạnh, mà anh vốn không bảo vệ cô trợ giúp cô, còn vô tình làm tổn thương cô.

Lòng khó chịu như kim đâm đao xoắn, mất hết hồn hết vía nghe Lâm Tuyết phỏng đoán, không kiềm chế được: “Không được, anh muốn đi tìm cô ấy hỏi rõ ràng ngay mặt!”

“Nhưng mà..” Lâm Tuyết nhắc nhở anh, “Vân Đóa đã đi theo Vân Thư Hoa rời khỏi kinh đô rồi, chẳng biết đi đâu!”

Số mạng cứ thích trêu cợt người như vậy sao? Khi anh biết được chân tướng, cô đã lại một đi không trở lại! di@en*dyan(lee^qu.donnn)

“Anh nhất định phải tìm được cô ấy!” Lương Thiên Dật nắm quả đấm trên tay vịn xe lăn, khàn giọng kêu, “Nếu bị anh điều tra rõ là do Mạc Sở Hàn làm hại cô ấy, anh nhất định tự tay nghiền anh ta thành tro!”

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

Lương Thiên Dật để bút vẽ xuống, bắt đầu phái người điều tra tìm vị trí Vân Đóa, đồng thời anh còn để cho người ta thông báo cho phó cục trưởng Phương cục công an, điều tra tài liệu cặn kẽ và tình huống Vân Đóa ra nước ngoài năm đó.

Lâm Tuyết thấy Lương Thiên Dật đã khôi phục lại sinh khí, cho dù là thù hận cũng tốt hối hận cũng được, ít nhất anh đã có mục tiêu, không hề giống như trước kia như nước đọng không sóng không gió, cô rất vui mừng vì thay đổi của anh.

Bởi vì bị quân đội xếp vào đối tượng tạm thời cách chức chờ điều tra, Lâm Tuyết không thể trở lại quân đội, liền yên tâm ở nhà dạy Mộng Mộng chương trình tự học, cùng luyện chữ đọc sách với cô bé, cùng xem CD dạy học.

“Mộng Mộng phải chăm chỉ học tập đấy! Mùa thu mẹ chuẩn bị đưa con đến lớp lớn nhà trẻ, cho nên, trong vòng hai tháng con phải nắm giữ chương trình học của lớp nhỏ (lớp mầm) và lớp nhỡ (lớp chồi), hiểu chưa?” Lâm Tuyết biết yêu cầu này hà khắc, nhưng hết cách rồi, Mộng Mộng bị kéo dài quá lâu, nếu mùa thu cô bé không đi lớp lớn nhà trẻ, đợi đến khi vào lớp một, cô bé chưa bao giờ có kinh nghiệm đến lớp học tập thể sẽ không cách nào dung nhập vào thế giới của bọn nhỏ.

Mộng Mộng chớp chớp đôi mắt to đen bóng, cũng không có ý khiếp sợ. Bé là người rất hiếu học, bởi vì mẹ Lâm Tuyết nói, chỉ cần bé học xong ghép vần và chữ Hán thì có thể tự mình đọc truyện cổ tích rồi.

“Buổi chiều mẹ còn có chuyện phải làm, không thể cứ ở cùng con!” Nếu như đã quyết định để cho người nhà họ Lâm thoát khỏi lệ thuộc vào nhà họ Lương, cô nhất định phải kiên trì tới cùng.

“Vâng, Mộng Mộng có thể tự học!” Đứa bé rất thông minh, cho dù xem CD dạy học một mình vẫn có thể lĩnh ngộ rất nhanh.

“Ngoan!” Lâm Tuyết hôn đứa nhỏ đáng yêu một cái, liền đứng dậy rời đi.

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

Từ ngày đó về sau, mặc dù không gặp mặt người nhà họ Lâm, chỉ có điều Lâm Tuyết có gọi điện thoại về bố trí.

Đối với việc quay về nhà ở trước kia, người nhà họ Lâm dĩ nhiên không có ý kiến. Dù sao ổ vàng ổ bạc cũng không bằng ổ rơm nhà mình, lại nói nhà họ Lâm cũng coi như hoa lệ rộng rãi, cũng không thua biệt thự mà Lương Trọng Toàn cho bọn họ ở tạm.

Chỉ có điều, thấy bất động sản công chứng đổi tên thành Lâm Tuyết, cha con nhà họ Lâm hơi không vui, ý vị thúc giục Lâm Tuyết về nhà, thật ra thì chính là muốn để cho cô phối hợp sang tên bất động sản dưới tên Lâm Văn Bác.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Bích Trâm, Tthuy_2203, pypyl, xichgo
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 382 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: banmaixanh204_9x, bebu5500, bé mèo da ngăm, lamthieubon, maigota13, mn87, Q.anh, Quất Hồng Bì, tykute255, yenbach1122, Yuhtel94 và 288 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

2 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

3 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

4 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

6 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

7 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

10 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

12 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

13 • [Hiện đại] Bảy năm vẫn ngoảnh về phương Bắc - Ân Tầm (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

14 • [Cổ đại - Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu

1 ... 79, 80, 81

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Đam mỹ - Hiện đại] Thiếu tướng đế quốc - Đạn Xác

1 ... 33, 34, 35

17 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 127, 128, 129

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

19 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 84, 85, 86

20 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128



Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Đá chanh
Shin-sama: :)
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 248 điểm để mua Đá chanh
Tuyền Uri: TỚ TUYỂN QUẢN LÍ BOX
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 304 điểm để mua Giường mộng mơ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 388 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 242 điểm để mua Cô dâu chú rể
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy Bear
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy ôm bé
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 333 điểm để mua Móc khóa cá trắng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Giường gấu hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 255 điểm để mua Cô dâu miu và chú rể cún
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 250 điểm để mua Cún cưỡi ngựa
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 560 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1075 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 1022 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 279 điểm để mua Bộ xương
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 972 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 370 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 351 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 532 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 924 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 505 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 879 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 480 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Công Tử Tuyết: Re: Bảng xếp hạng 12 cung hoàng đạo
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 836 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 795 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 756 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 409 điểm để mua Thần tình yêu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.