Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 276 bài ] 

Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

 
Có bài mới 21.12.2017, 09:33
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 32039 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: [Xuyên không] Nàng phi lười có độc 33.2 - Điểm: 47
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 33.2: Không được, điềm đại hung

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

“Thật mất mặt!” Ôn Noãn vỗ trán buồn bã thở dài, dựa vào thân trúc ngồi xuống.

Vận động quá độ khiến cho thân thể không thường xuyên luyện tập của nàng yếu ớt quá mức, mới vừa ngồi xuống mệt mỏi nồng đậm đánh tới, mí mắt nàng chống đỡ lên xuống, nhịn không được liền thuận theo tiến thẳng vào mộng đẹp.

Gió qua, giữa rừng trúc lay động vang dội, phía sau cây trúc nàng dựa vào, như có một mảnh vạt áo trắng như tuyết nhẹ nhàng bay bổng theo lá trúc xanh biếc.

Vầng trăng tròn một nửa, treo cao trên bầu trời đêm, rải rác rơi xuống mấy chấm nhỏ, thêm vài phần vầng sáng mông lung nhàn nhạt cho đỉnh núi Đan Hà. Giữa rừng trúc dâng lên tầng tầng sương, đêm thu như nước dần dần bị khí lạnh đánh tới. Thân mình vốn thoải mái dưới trúc của Ôn Noãn dần cuộn tròn lại lăn hai vòng trên mặt đất, sau khi tìm được một góc lá trúc tương đối dày mới yên phận dừng lại.

“Rầm.” Có thứ gì đó nện thẳng tắp trên đầu nàng. Đầu óc nàng còn chưa tỉnh táo, thân thể đã bay bổng lên trên cành trúc xanh, lúc này mí mắt mới biếng nhác ngước lên nhìn xuống dưới, lại thấy trong đám sương lượn lờ, chỗ ngủ lúc trước có một trái cây đo đỏ. Trong rừng trúc này cũng có thể rơi trái cây xuống? Có thể thấy được gần đây nàng thật sự nấm mốc đến nhà.

Gió mát xào xạc thổi qua, đầu óc vẫn còn hơi buồn ngủ của nàng rốt cuộc tỉnh táo, mượn đứng ở chỗ cao ngước mắt nhìn tới bốn phía, lại thấy cả núi Đan Hà khắp nơi trúc lắc lư dao động như sóng nhẹ chập chờn, mà nàng đứng ở nơi sóng nhẹ này... Bị dao động đến không thấy rõ phương hướng! die,n; da.nlze.qu;ydo/nn

Ôn Noãn chần chừ trong chốc lát, đang định trở lại dưới gốc trúc, sau khi vén chút lá trúc lại ngủ bù, đợi trời sáng sẽ tìm đường về. Đúng vào lúc này bên tai giống như nghe thấy tiếng nói chuyện theo gió mơ hồ truyền đến, nhưng bởi vì cự ly quá xa, âm thanh bị gió thổi tán, vì vậy đứt quãng nghe không quá chính xác.

A, có ý tứ, hơn nửa đêm không ngủ được, chạy đến chỗ không người tâm sự dưới ánh trăng, chẳng lẽ đúng là đôi uyên ương ngầm sao?

Trong mắt Ôn Noãn dâng lên hứng thú, theo âm thanh kia đến gần, nhưng khi nàng nhìn rõ bóng dáng hai người đang nói chuyện thì sắc mặt nàng đột nhiên run lên, sát khí quanh thân lẫm liệt.

Nói chuyện không phải người nào khác, chính là Ngọc Dao ban ngày bị nàng chọc tức giận đến hộc máu và người áo xám đã cứu nàng ta đi ở ngoại ô thành Duyệt Châu.

Chân chính là đạp mòn giày sắt chẳng tìm được, được đến không hề tốn công. Nàng vốn định đợi sau khi lấy được Viêm hoa đỉnh rồi lại đến tìm Ngọc Dao tính toán sổ sách, lại không ngờ tới, nàng cũng chỉ đánh bậy đánh bạ ngủ một giấc ở đây, lại đụng phải hai tiện nhân nửa đêm gặp mặt, mà lại còn đang thảo luận chuyện giết nàng.

Có thể thấy được, tất cả đều đã được định trước trong chỗ u minh, cho dù nàng có thân phận nào, giữa các nàng đều không chết không thôi!

Nàng đang định động thủ, lại nghe giọng nói lạnh lẽo của Ngọc Dao nói: “Chỉ cần ngươi giúp ta giết Âu Dương Minh Nguyệt, ta sẽ đưa Viêm hoa đỉnh cho ngươi mượn.”

“Theo ta được biết, Viêm hoa đỉnh chỉ có Chưởng môn đương nhiệm mới biết được cung phụng ở đâu, ngươi?” Người áo xám cười khàn một tiếng, trong giọng nói khàn đục lộ ra khinh thường nồng đậm, “Mặc dù hôm nay thiếu chút nữa được làm Chưởng môn, nhưng cuối cùng lại bị Âu Dương Minh Nguyệt chọc tức đến hộc máu, chuyện tiếp nhận Chưởng môn không giải quyết được gì, sau lần đó còn có thể tiếp nhận chức vị Chưởng môn hay không, vẫn là chuyện chưa biết bao nhiêu ngày tháng.”

“Ngươi!” Ngọc Dao siết chặt hai nắm tay, cười lạnh, “Ngay cả ta còn không phải là Chưởng môn, nhưng chỗ Viêm hoa đỉnh được cung phụng ta cũng vẫn biết được.” di3n~d@n`l3q21y'd0n

“Muốn ta tin tưởng ngươi?” Người áo xám âm trầm quét qua mặt nàng, “Trừ phi ngươi để cho ta tận mắt nhìn thấy Viêm hoa đỉnh.”

Ngọc Dao bị hắn một bước cũng không nhường tiến sát làm cho tức giận đến ngực phập phồng kịch liệt, nhưng hết lần này đến lần khác hiện giờ Âu Dương Minh Nguyệt đang ở Ngọc Nữ sơn trang, nàng không cách nào ra tay giết hắn ta. Tuy muốn giết, nàng nhất định không phải là đối thủ của hắn ta. Huống chi, còn phải hợp tác với hắn trừ đi tên tiện nhân Ôn Noãn kia. Nghĩ đến đây, nàng hít sâu một hơi , đè nén lửa giận trong lòng xuống, lạnh lùng nói: “Đi theo ta.”

Trong con mắt còn lại của người áo xám lóe lên vẻ âm độc, cất bước một chân một gậy đi theo phía sau nàng ta, dọc theo đường trúc lượn sóng.

Bên môi Ôn Noãn dâng lên ý cười lạnh, bước nhanh đuổi theo. Xem ra thu hoạch tối nay phong phú, không chỉ có thu được Viêm hoa đỉnh còn có thể thuận đường thu thập hai tiện nhân này.

Đi không bao lâu, Ôn Noãn liền phát hiện rừng trúc này thiếp lập một trận pháp cực kỳ tuyệt diệu cao thâm, nếu không phải có Ngọc Dao ở phía trước dẫn đường, tuy đi tới đi lui bên trong thêm vài chục bước chỉ sợ khó lòng phát hiện.

Ước chừng sau nửa nén nhang, Ngọc Dao đi phía trước mang theo người áo xảm chuyển qua một bụi trúc xanh, đợi Ôn Noãn theo sau lại phát hiện bốn phía bị trúc xanh bao kín không đường đi. Nàng cau mày nhìn thân trúc to cỡ miệng chén phía trước suy ngẫm chốc lát, đưa tay dò xét thân trúc ngay phía trước, khi thế chưởng hơi lệch đang định tiếp cận, đập về phía cây thứ ba bên phải. dieendaanleequuydonn

Chưởng hạ trong chốc lát, trúc xanh bốn phía chuyển động cực nhanh, nàng phi thân lên nhảy ra định lui về, nhưng đường tới đã bị vây kín, vả lại bụi trúc trước mắt cao ngoài mười trượng, vốn là độ cao mà khinh công của nàng không thể đạt tới. Bất đắc dĩ, nàng chỉ đành phải dừng chân, hai mắt nhắm nghiền để tránh cảnh tượng di chuyển nhanh chóng khiến cho trong đầu sinh ra cảm giác choáng váng.

Tiếng gió gào thét vang dội bên tai, nàng nín thở trầm ngâm, trong lòng bỗng nhiên kinh hãi, đây hẳn là “Bát môn kim tỏa trận”. “Bát môn kim tỏa trận” có tám cửa là cửa hưu, cửa sinh, cửa thương, cửa đỗ, cửa cảnh, cửa tử, cửa kinh, cửa khai tổ hợp mà thành, trận pháp này tuy bất động cực kỳ lợi hại, hiện giờ lại đang xoay tròn ở tốc độ cao không ngừng biến đổi bên trong, trình độ lợi hại kia có thể nghĩ. Nếu nàng phá trận hơi sai lầm... ý niệm như vậy vừa mới dâng lên đã bị nàng cưỡng chế dừng lại.

Nàng ngồi xếp bằng trên mặt đất, tâm thần hợp nhất, bỏ tất cả tạp niệm ở bên ngoài. Sau nửa khắc đồng hồ, mí mắt nàng không mở ra, ngân châm trên đầu ngón tay lại hướng nghiêng cấp tốc bắn tới phía sau, tia sáng lạnh nhanh như tia chớp, khi sắp đâm vào thân trúc thì chốc lát hướng sang bên cạnh lệch hơn tấc.

Sai một ly, đi một ngàn dặm. Thời khắc sống chết, hơn tấc cách xa nhau.

Trúc xanh nhanh chóng chuyển động ngừng lại, ngân châm đâm vào một chỗ lộ ra một bậc thang đi xuống. Ôn Noãn giơ tay áo lau mồ hôi mỏng rỉ ra trên trán, khẽ thở dài, đứng dậy nhanh chóng đi vào. Khoảnh khắc khi đường hầm tối sắp khép lại, một bóng trắng lắc mình mà vào.

Bậc thang vừa mới xuống một nửa, tiếng đánh nhau kịch liệt đã truyền vào tai. Ôn Noãn nghiêng người núp trong bóng tối nhìn ra, quả nhiên không ngoài dự đoán, bên trong đang chó cắn chó. Bên môi nàng hiện lên ý cười lạnh, ôm cánh tay nhìn vào trong, chờ bọn họ đánh đủ rồi nàng lại tiến vào dọn dẹp tử tế hai người này. die~nd a4nle^q u21ydo^n

“Véo.” Mũi nhọn từ trong cơ quan bắn ra xuyên vào bả vai người áo xám, Ngọc Dao đã trúng vài chưởng của người áo xám cười lớn, “Ngươi cho rằng Viêm hoa đỉnh dễ cầm như vậy? A, ta không ngại nói cho ngươi biết, bên trong phòng dưới đất này khắp nơi có đầy cơ quan, tuy ta chết, ngươi muốn lấy được Viêm hoa đỉnh còn khó hơn lên trời.”

“Vậy sao?” Người áo xám khạc ra ngụm máu, âm trầm nhìn Ngọc Dao cười điên cuồng.

Ngọc Dao bị nụ cười của hắn khiến trong lòng khủng hoảng không dứt, cố gắng giữ trấn tĩnh quát lên: “Ngươi cười cái gì? Chẳng lẽ ngươi hoài nghi ta nói láo?”

“Không.” Khuôn mặt người áo xám vốn cực kỳ kinh khủng, trên môi chảy máu tươi nhìn càng khiếp người hơn, hắn toét miệng lộ ra răng dầm dề máu tươi nói, “Ta chỉ muốn thử xem ngươi chết rồi rốt cuộc ta có lấy được Viêm hoa đỉnh hay không.” Hắn nói đồng thời từ từ giơ tay phải lên, lộ ra ám tiễn bên trong.

“Dựa vào cái này ngươi liền muốn giết chết ta rồi?” Ngọc Dao tỏ vẻ kinh ngạc, ngay sau đó lộ ra nụ cười khinh miệt, “Cho dù ta tránh không được, cũng chẳng qua chỉ bị chút vết thương ngoài da thôi, mà ngươi...” Trên mặt nàng hiện lên nụ cười chắc chắn thắng lợi, “Thật sự chắc chắn phải chết không thể nghi ngờ.”

“Vậy ngươi có biết trên đầu mũi tên này có bôi ‘Tuyệt trần’ của Minh Nguyệt các không?” Người áo xám cười đến cực kỳ ngông cuồng, “Ngươi cũng không xa lạ gì ‘Tuyệt trần’ này đúng không? Trên đại điển tiếp nhận chức vị Chưởng môn ngươi đã bị Âu Dương Minh Nguyệt tự mình chỉ ra và xác nhận hạng người kê minh cẩu đạo.” die nda nle equ ydo nn

“Là do ngươi trộm? Như thế, ngày đó bắn chết Vương gia cũng là ngươi?” Ngọc Dao vừa tức vừa giận, thân thể cũng không có dấu vết lui về phía sau cây cột lớn bên cạnh.

“Không tệ, hôm nay, ta liền để cho ngươi cũng nếm thử một chút tư vị của bảo vật trấn các của Minh Nguyệt các.” Giọng hắn còn chưa dứt, tay đã nắm quyền dồn lực cổ tay, ám tiễn trên cổ tay trong nháy mắt gào thét bắn về phía Ngọc Dao. Mà cùng trong thời khắc đó, Ngọc Dao xoay người ra sau cột lớn, đầu ngón tay dùng sức ấn xuống chỗ nào đó trên cột, giữa không trung đột nhiên xuất hiện một trái cầu sắt đánh về phía người áo xám.

Ám tiễn sượt qua ống tay áo của Ngọc Dao, mà trái cầu sắt lướt qua sợi tóc người áo xám. Trong lúc nhất thời, trong phòng dưới đất hai người đấu chết sống, chân mày Ôn Noãn chau lên, rảnh rang chờ hai người ngừng chiến nàng đi gặt hái.

Nàng thấy hai người đánh đến kịch liệt, đánh giá trong lúc nhất thời còn không ra được kết quả, liền thay đổi tầm mắt, tìm kiếm bóng dáng Viêm hoa đỉnh. Phòng dưới đất này kết cấu hình tròn, ước chừng trong vòng cự ly đường kính ba trượng, các vật phẩm cũng không nhiều, Viêm hoa đỉnh này cũng không cất giấu kiểu che che giấu giấu, nó được để ở điểm trung tâm trong phòng dưới đất đang tản ra sương trắng lượn lờ, được một cây cột thủy tinh nâng lên cao nửa trượng, đặt trong một cái rương bằng huyền băng trong suốt chừng năm thước vuông.

Trái tim Ôn Noãn từ trước đến giờ nhẹ nhàng bất tri bất giác tăng nhanh, cặp mắt nàng khóa chặt trên rương huyền băng, hận không thể lập tức lấy Viêm hoa đỉnh mập mạp tròn căng ra ôm vào trong ngực vuốt ve một trận. Nhưng nàng đang nhiệt huyết dâng trào nhìn Viêm hoa đỉnh, lướt mắt lại thấy trái cầu sắt lóe ánh lạnh nhanh chóng đập tới Viêm hoa đỉnh bảo bối của nàng. Máu sôi trào mênh mông cả người nàng chợt đọng lại, trong đầu còn chưa kịp suy nghĩ, thân thể đã lướt gấp ra.

“Cẩn thận!” Giống như có âm thanh kinh sợ lạnh lùng quát khiển trách, nàng lại đã như mũi tên rời khỏi cung đi tới trước rương huyền băng. Rương vỡ trong chốc lát, Viêm hoa đỉnh bị nàng cất vào trong ngực, mà trái cầu sắt đã ở chóp mũi.

“Rầm.” Trái cầu sắt trước mắt bị đánh ra một hố nhỏ phản xạ quay lại, Ôn Noãn ôm Viêm hoa đỉnh nhìn Quân Dập Hàn trước mắt có vẻ lo giận cùng tồn tại trong mắt, bờ môi mấp máy mấy cái, vẫn lắp bắp không thể nói.

Trái tim đã ngừng đập, thời gian giống như bất động. Nàng chỉ cảm giác trong nháy mắt này, đã là thế sự xoay vần liếc mắt đã vạn năm.

Dưới bàn chân truyền đến lắc lư kịch liệt, nàng chỉ cảm thấy là bởi vì trong đầu sinh ra cảm giác mê muội, cho đến khi nàng nghe thấy hắn nạt nhỏ bên tai nàng: “Đi!” Nàng cuối cùng mới từ trong trạng thái ngây ngốc phản ứng lại kịp.

Nhưng bước chân vừa động, mặt đất lại rung chuyển càng thêm lợi hại, giống như sắp trời đất đảo ngược càn khôn xoay chuyển. Thân thể nàng lắc lư trái phải, khuỷu tay buông lỏng, Viêm hoa đỉnh bị nàng cất kỹ trong ngực liền rơi trên mặt đất, quay tròn lăn đi không thấy.

“Ối, tâm can bảo bối của ta.” Mặt đất ầm ầm sụp đổ, nàng chỉ kịp sờ qua Viêm hoa đỉnh rồi rơi vào trong hắc ám hư không.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Hothao, Quỷ Yêu, Una, antunhi, bichvan, khanhthi, ●Ngân●
     

Có bài mới 23.12.2017, 09:53
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 32039 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: [Xuyên không] Nàng phi lười có độc 34.1 - Điểm: 38
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 34.1: Nàng là ấm áp của hắn

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Tiếng gió ào ào vang dội bên tai, trước mắt bóng tối sâu như mực đậm không hề thấy chút ánh sáng nào, trên đỉnh đầu còn không ngừng rào rào rơi xuống đá vụn bùn đất, v.v... Đầu Ôn Noãn không biết bị đập bao nhiêu u, nàng chỉ cảm giác trong đầu ong ong vang dội, nhất thời thoáng như đặt mình trong mộng. Dĩ nhiên, là trong ác mộng.

Hư không này hình như mênh mông vô tận, thân thể còn đang không ngừng rơi xuống. Cứ rơi xuống, lúc mới bắt đầu còn hoảng loạn, sau trong lòng dần vững vàng, hiện giờ tình hình như vậy, đã không phải là nàng có thể khống chế, trước mắt việc nàng có thể làm duy nhất, chính là chờ đợi sự an bài của số phận.

Lòng nàng vừa yên ổn lại, cũng liền có ý định tránh né đá vụn bùn đất rơi xuống đỉnh đầu. Mặc dù giữa không trung thân thể không có chỗ dựa, nhưng cổ vẫn có thể hoạt động tự nhiên trái phải trước sau. Mắt không nhìn thấy, lỗ tai liền đặc biệt nhạy bén, nàng chú ý hướng đi của tiếng gió trên đỉnh đầu, hiểm hiểm tránh thoát từng đợt tập kích của chúng hết lần này đến lần khác.

Nhưng nàng né tránh trong chốc lát, đang không chút để ý thì lại cảm giác trên đỉnh đầu có tiếng gió khổng lồ, da đầu nàng đột nhiên bùng nổ, trong lòng tính toán sơ qua, cho dù mình có thể nghiêng thân thể 90 độ cũng không thể tránh được một kích này, quả nhiên là trời muốn diệt nàng!

Trong lòng nàng đang tính toán hoặc đưa hai tay lên liều chết ôm đỉnh đầu hay vùng vẫy giãy chết, kết quả tay còn chưa động, ngang hông đã bị thứ gì đó cuốn lấy dùng sức thu lại, nàng liền ngã vào một lồng ngực nở nang. Hơi thở này, cảm giác quen thuộc cực hạn này, trong mũi nàng hơi chua, hỏi, “Ngươi cũng thật không may rớt xuống?” die ennd kdan/le eequhyd onnn

“Bị ngươi kéo xuống.” Giọng nói của hắn, đáp lại vô cùng không khách khí.

Ôn Noãn ngây ngốc, bỗng nhiên nhớ tới khi mình rơi vào vực sâu thì tay đảo loạn chính xác là túm lấy cái gì đó, kết quả không đợi nàng thầm đọc câu “A di đà Phật, Bồ Tát phù hộ”, vật kia đã cùng rớt vào theo nàng, trong phút chốc kia, nàng thật sự cảm thấy bản thân uổng phí hơi sức.

Bây giờ xem ra, “Đồ” bị chộp xuống lại là hắn? Ừ... Ngược lại thật có ích.

Nàng không biến sắc ôm hông hắn, dựa vào lồng ngực của hắn. Nếu như đã lôi người xuống, hiện giờ có hối hận cũng không đưa lên được, không cần càng thêm lãng phí. Nàng nghe nhịp tim trầm ổn vững vàng của hắn, trong lòng rất yên tâm, chỉ cảm thấy cho dù cứ như vậy ngã vào địa ngục, nàng cũng có thể gom đủ hơi sức cùng bò lên theo hắn.

Không biết lại qua bao lâu, có lẽ trong nháy mắt ngày xuân hoa nở, hay thời gian khá dài đói bụng chờ ăn, khi Ôn Noãn đang ngửi hơi thở của Quân Dập Hàn đến buồn ngủ, nàng chỉ cảm thấy khuỷu tay hắn nắm trên eo nàng căng thẳng, tiếp theo là một trận trời đất quay cuồng lăn lộn, đợi đến khi lực rơi xuống của hai người căn bản trôi đi hết, hai người dừng lại, lúc này Ôn Noãn mới được hắn đỡ ngồi dậy.

Tuy nơi đây đen tối đưa tay không thấy được năm ngón, nhưng Ôn Noãn vẫn cảm thấy trước mắt nhìn ánh sáng vui mừng nhảy nhót hiện ra. Nàng vuốt trán, đợi choáng váng trong đầu trở lại bình thường, lúc này mới đưa tay lấy viên dạ minh châu trong ngực ra chiếu sáng không gian.

Ánh sáng dìu dịu cũng không chói mắt, nàng quay đầu nhìn Quân Dập Hàn bên cạnh, lại thấy hắn từ trước đến giờ không nhiễm trần thế, lúc này cũng không khỏi dính vào vài phần bụi đất, trên khuôn mặt tuấn tú có vài chỗ vết bụi nhàn nhạt, nhưng cho dù như thế, nhìn tới lại không hề tổn hao phong thái của hắn, ngược lại lộ ra một chút đáng yêu. dfienddn lieqiudoon

Ôn Noãn chỉ cảm thấy Quân Dập Hàn như vậy rất thú vị, về sau muốn gặp lại sợ rằng rất khó. Vì vậy, nàng cân nhắc đưa dạ minh châu về phía hắn nhìn một chút, lại nhìn một chút nữa, chỉ cảm thấy càng nhìn càng đáng yêu, cuối cùng thật sự không nhịn được, mím môi cười khẽ một tiếng.

Quân Dập Hàn liếc xéo nhìn nàng, lạnh lùng khẽ hừ, “Bản thân ngươi có thể tốt hơn bổn Vương chỗ nào?”

Dáng vẻ này của hắn gọi là kiêu ngạo?

Ôn Noãn cố gắng nghiêm mặt ngưng cười, hỏi dò: “Tức giận?”

Quân Dập Hàn không lên tiếng, chỉ có điều sắc mặt dần trầm xuống.

Không thể nào? Thật sự tức giận? Chút ít chuyện như thế này cũng đáng giá để hắn tức giận sao? Hắn trở nên keo kiệt như vậy từ khi nào?

Nàng thở dài trong lòng, mím mím môi nói: “Cái đó, xin lỗi, nhất thời không nhịn được liền bật cười.”

“...” Sắc mặt lạnh lùng của Quân Dập Hàn trầm hơn, “Ngươi cho rằng bổn Vương vì điều này mà tức giận với ngươi?”

“Chẳng lẽ không đúng?” Nàng hơi kinh ngạc nhìn hắn, suy nghĩ một chút, hơi chột dạ nói, “Chẳng lẽ bởi vì ta nhìn lén Sở Hoan tắm?”

Nàng nói lời ấy ra, chỉ cảm thấy không chỉ sắc mặt hắn cực kỳ khó coi, ngay cả hô hấp cũng hơi tăng lên. Hỏng bét, chẳng lẽ không phải vì chuyện này? Nhưng hắn không mở bình thì ai mà biết được trong bình có gì. die,n; da.nlze.qu;ydo/nn

Chỉ có điều giữa “Âu Dương Minh Nguyệt” và hắn, trừ hai chuyện này ra, còn có chuyện gì chọc giận hắn hay sao?

Nàng khẽ nhíu mày, vắt hết óc khổ sở suy nghĩ, nhưng không chờ nàng nghĩ ra một kết quả, chỉ cảm thấy cái gáy khẽ căng thẳng, thân thể của nàng bị hung hăng chống đỡ trên vách động, nụ hôn trên môi như gió táp mưa sa rơi xuống, mang theo căm giận ngút trời mạnh mẽ cướp đoạt công thành chiếm đất trong khu vực của nàng.

“Vương gia, tại hạ là, là nam nhân!” Đợi đến khi sắp hít thở không thông, cuối cùng được hắn buông ra thì đầu óc nàng đã sớm thành một đống bột nhão vốn không cách nào lưu chuyển, chỉ theo bản năng mơ hồ suy nghĩ ngây ngốc thốt ra một câu như vậy.

“Nam nhân?” Giọng nói khàn khàn của Quân Dập Hàn bật ra tiếng cười lạnh, “Ngươi muốn làm nam nhân, cũng phải xem mình có phần chức năng này hay không.”

Lời nói như một tia sấm sét giữa trời quang trong nháy mắt đánh tỉnh bột nhão trong đầu Ôn Noãn, nàng rất không thể tưởng tượng nổi nhìn hắn, trực giác hoài nghi mới vừa rồi là mình nghe lầm. Lời nói lưu manh như vậy, lại, lại từ trong miệng Quân Dập Hàn nói ra?

“Thế nào, không phục? Muốn chứng thực với bổn Vương rằng ngươi có?” Hắn vừa nói, đồng thời tròng mắt sắc đậm như mực tới mức không thể tan được, đầu ngón tay đưa về phía thắt lưng của nàng nhẹ nhàng vén lên, “Như vậy bổn Vương giống như thấy ngươi mong muốn tự mình tới nghiệm chứng.” di3n~d@n`l3q21y'd0n

“không, không phải...” Tinh thần của nàng bị hắn đánh bay ra ngoài xa xôi còn chưa kịp trở về vị trí cũ, môi đã một lần nữa bị hắn che lại, theo bản năng giãy giụa từ chối lại giống như muốn từ chối mà ra vẻ mời chào, bộc phát mê người xâm nhập.

Chẳng biết dạ minh châu trong lòng bàn tay đã quay tròn lăn ra thật xa từ lúc nào, vầng sáng nhàn nhạt không chiếu ra được mập mờ dây dưa ở một góc này. Trong huyệt động dưới lòng đất vô cùng yên tĩnh, thở dốc than nhẹ đè nén sâu cạn lần lượt thay đổi, thật lâu không dứt.

Hoảng hoảng hốt hốt, nàng giống như rốt cuộc hiểu rõ vì sao hắn giận nàng. Hắn đang tức giận nàng lừa gạt rơi vực, còn tức giận nàng nhìn lén Sở Hoan tắm, dù sao, nàng biết Sở Hoan là một thiếu niên lang chứ không phải một vị cô nương, có lẽ còn tức, nàng không để ý tới an nguy của bản thân, vì Viêm hoa đỉnh mà đặt bản thân vào trong nguy hiểm.

Quả nhiên, hắn không phải người dễ gạt! Trong lòng Ôn Noãn thở dài thật thấp, tùy mình trầm luân trong dịu dàng hắn cho.

Ôn Noãn bị giày vò kiệt sức nắm trong ngực Quân Dập Hàn ngủ thật say. Quân Dập Hàn vuốt mái tóc ướt mồ hôi của nàng, trong mũi quanh quẩn mùi thơm lạ lùng càng lộ vẻ nồng đậm sau khi “Vận động” qua đi của nàng. Chỗ trống không trong lòng, hình như đang được nàng lấp đầy từng chút từng chút một.

Hắn nghĩ, nữ nhân này là ấm áp trong cuộc đời của hắn.

Rớt xuống động đã hoàn toàn bị bùn đất che kín, cho dù không bị che kín, tính tính toán toán độ cao ước chừng ngoài trăm trượng này, bọn họ cũng không ra được. Nhưng cũng may trời không tuyệt đường người, khi bọn họ rớt xuống thì Quân Dập Hàn mang theo nàng lăn vào khe hở có chiều rộng vừa đúng chứa được một người, vẫn luôn quanh co khúc khuỷu kéo dài lên trước, thỉnh thoảng trên vách động còn thấm chút nước ngầm cho hai người đã khát. Ôn Noãn lắc lắc tay hai người đang nắm lại, hỏi Quân Dập Hàn dẫn đường phía trước: “Chúng ta có thể bị vây trong lòng đất này không ra được không?”

“Nàng không tin năng lực của bổn Vương?” Hắn quay đầu lại, ánh mắt trong tĩnh mịch lại hơi có vẻ nóng rực nhìn nàng.

“Dĩ nhiên...” Lời nàng nói được một nữa bỗng dưng dừng lại, nhìn tròng mắt hắn đang nhìn nàng lại bỗng nhiên trái tim nhảy loạn, vành tai mơ hồ nóng lên, đây rõ ràng là một câu nói bình thường, sao nàng lại đánh hơi được mùi vị đùa giỡn nồng đậm. Nhất là sau khi vừa mới trải qua chuyện thân mật lại nghe được một câu như vậy, rất khó không khiến cho người ta sinh ra liên tưởng.

“Dĩ nhiên như thế nào?” Hắn giống như không nhìn thấy vẻ kinh dị của nàng, tiếp tục hỏi.

“Dĩ nhiên tin tưởng.” Ôn Noãn điều chỉnh tâm thần trả lời, thầm nói mình quá vô sỉ suy nghĩ nhiều, mặc dù trước đây không lâu Quân Dập Hàn mới xâm nhập lưu manh một phen, trong lời nói cũng lưu manh một phen, nhưng rất có thể do nhất thời khác thường, người trong trẻo lạnh lùng kiểu như vậy, sao có thể đột nhiên biến thành đồ lưu manh.

“Nàng có lòng tin với bổn Vương như vậy?” Hắn dừng bước lại, cúi người lại gần nàng, đe dọa nhìn vào mắt nàng nói, “Vậy bổn Vương cũng muốn nghe một chút, ở trong lòng nàng bổn Vương có năng lực như thế nào? Có năng lực đến trình độ nào?”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Nguyêtle, Quỷ Yêu, Tiểu Dân Nhi, Una, antunhi, bichvan, ●Ngân●
     
Có bài mới 25.12.2017, 19:28
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 32039 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: [Xuyên không] Nàng phi lười có độc 34.2 - Điểm: 40
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 34.2: Nàng là ấm áp của hắn

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Một câu đùa giỡn trần trụi như vậy, Ôn Noãn mà vẫn còn cho rằng mình suy nghĩ nhiều, trừ phi đầu óc nàng tối dạ. Nàng nhìn Quân Dập Hàn gần ngay trước mắt, chân mày nhíu lại, nhếch môi nở nụ cười xấu xa, cái gọi là thỏ nóng nảy còn có thể cắn người, thật sự coi Ôn Noãn nàng dễ bắt nạt sao? Nàng đưa tay lên ôm cổ hắn, lại gần bên tai hắn, bờ môi khẽ mở, lời nói mập mờ đến làm người ta tim đập đỏ mặt và hơi thở ấm áp từng chút một rót vào trong mỗi một tấc mạch máu của hắn.

Sau đó... Tình cảnh kịch chiến lại tái diễn... Ôn Noãn khóc không ra nước mắt, rốt cuộc khắc sâu thân thiết cảm nhận được “No zuo no die!” có hàm nghĩa ra sao.

(*) no zuo no die (不作不死)  là một câu nói của người Trung, đại khái là nếu bạn không làm điều gì ngu ngốc thì cũng sẽ không bị gậy ông đập lưng ông, từ zuo (作) có nghĩa là hành động ngu ngốc.

Trong bóng tối, thời gian luôn đặc biệt khá dài, nhưng có thể ở chung một chỗ với Quân Dập Hàn, nàng lại chỉ cảm thấy khá dài như vậy quá mức ngắn ngủi. Cái khe dưới đất rốt cuộc đi đến cuối con đường, phía trên mơ hồ chiếu xuống tia sáng cực kỳ yếu ớt, Ôn Noãn đánh giá khe đất này do địa chấn mà hình thành.

Quân Dập Hàn liếc nhìn khe hở kia, sau khi đánh giá sơ, tìm một chỗ bằng phẳng để Mộ Hàn ngồi xuống nghỉ ngơi trước, ngay sau đó rút nhuyễn kiếm bên hông ra nhảy lên. dieendaanleequuydonn

Đợi sau khi nàng ngủ một giấc tỉnh lại, trùng hợp thấy hắn đục đẽo xong xoay người mà xuống, ở trong khe hở chật hẹp như vậy, lại có thân thể phiêu dật tao nhã rơi xuống, khiến cho người ta vui tai vui mắt.

Nhưng trong nháy mắt khi hắn ngước mắt nhìn về phía nàng, vội vàng đứng dậy nhìn lên trên nói: “Cái này xem ra dường như rất cao?” Cao đến tia sáng bắn vào cửa động chỉ nhìn thấy cỡ miệng chén.

Mắt Quân Dập Hàn thoáng dính ý cười, giả bộ coi như không biết nàng nói sang chuyện khác để che giấu vẻ luống cuống khi vừa nhìn thấy hắn, theo lời của nàng nói tiếp: “Ước chừng cao khoảng ba mươi trượng, lúc ấy theo chúng ta ngã vào phòng ngầm dưới đất ở đáy ngọn núi Đan Hà, tính toán khoảng cách đi lại trong khe này...” Nói đến đây, chân mày của hắn hơi nhíu lại, “Hiện giờ nên ở Mang Sơn.”

“Mang Sơn?” Ôn Noãn giật mình trong lòng, “Chính là núi lớn đầy chướng khí trăm dặm ngoài núi Đan Hà mười dặm?” Nàng sẽ không khổ sở như vậy chứ?

“Ừ.” Quân Dập Hàn tiến lên ôm hông nàng, “Ta cũng chỉ suy đoán như vậy, nghỉ ngơi rồi đi lên xem một chút mới có thể xác nhận.”

“Không cần mang theo ta, ngươi đi lên trước đi, ta sẽ theo tới.” Ôn Noãn thấy hắn định mang nàng lên, nhưng nàng nhìn độ cao như vậy, một người đi lên đã khó khăn, huống chi mang thêm một người, liền quan tâm nói.

“Nàng không được.” Ai ngờ Quân Dập Hàn trực tiếp cự tuyệt.

“Tại sao?” Nàng cau mày, chẳng lẽ hắn xem thường nàng? Mặc dù võ công của nàng không có cách nào so sánh được với hắn, nhưng khinh công, nàng có tự tin, nàng tuyệt đối không kém hắn. die~nd a4nle^q u21ydo^n

“Thể lực của nàng không tốt.”

“Hả?”

“Chẳng lẽ nàng không mệt mỏi sao?” Tròng mắt sắc sâu xa của hắn như có điều ngụ ý nhìn nàng.

“...” Cổ họng Ôn Noãn cứng lại, vấn đề này cho dù khẳng định hay hủy bỏ đều là nàng thua thiệt. Nếu khẳng định, nàng mất thể diện; nếu phủ định, nàng tin tưởng, lấy trình độ lưu manh lúc này của nam nhân này, hắn nhất định sẽ tự trải nghiệm để cho nàng cảm nhận được mệt mỏi mới thôi. Vì vậy, nàng thông minh lựa chọn ngậm miệng.

Quân Dập Hàn nhìn dáng vẻ uất ức của nàng, khóe môi thoáng dâng lên ý cười, trên mặt lại nhàn nhạt dâng lên vẻ thất vọng.

Thân thể nhảy lên không, di chuyển trái phải nhanh chóng hướng lên trên. Khi hắn đục động thì đều lưu lại chỗ đặt chân ở hai bên, vì vậy, đi lên cũng không phải rất phí sức.

Ước chừng thời gian một tách trà, hai người đã dừng chân trên mặt đất.

Chạm vào mặt là một cơn gió thổi tới, bên trong bí mật mang theo mùi máu tươi nồng nặc, hun đến Ôn Noãn gần như muốn nôn mửa!

Nhưng mùi máu tươi này, so sánh với cảnh tượng gần như tàn sát ở trước mắt, lại khiến cho nàng tự động coi thường cảm giác buồn nôn.

“Xem một chút xem phía trước có người sống không.” Giọng nói lạnh lẽo âm trầm của Quân Dập Hàn vang lên bên tai, lúc này Ôn Noãn mới phục hồi tinh thần lại, gật đầu một cái, “Được.” die nda nle equ ydo nn

Hai người tản ra tự hành động, ước chừng sau nửa canh giờ, Ôn Noãn lớn tiếng kêu: “Mau tới đây, ở đây có một người sống.” Cùng lúc đó, nàng nhanh chóng châm kim cho một lão già đã thoi thóp một hơi trên đất, xem có thể cứu sống lão ấy không.

Nhưng sau khi châm mấy kim, nàng cuối cùng lắc đầu mà thở dài. Lão đã tới lúc đèn cạn dầu, sống đến bây giờ coi như là kỳ tích. Cho dù nàng có bản lĩnh lớn hơn nữa, nhưng cuối cùng là người phàm, không có phương pháp cải tử hồi sinh. Hiện giờ nàng có thể làm, đơn giản là để cho lão có thể chống đỡ thêm thời gian nửa khắc, nhìn xem có tâm nguyện gì chưa xong hoặc di ngôn muốn giao phó không.

“Lão nhân gia, tỉnh.” Nàng ghé vào lỗ tai lão khẽ gọi.

Chẳng biết Quân Dập Hàn đi tới bên cạnh lúc nào đỡ lão già dậy, lòng bàn tay dán vào sau lưng lão truyền chút nội lực vì lão. Giây lát, lão già từ từ tỉnh lại, mở đôi mắt đã hỗn độn ra, sau khi nhìn một hồi lâu, mới dần dần điều chỉnh tiêu cự, nhìn rõ người trước mặt. Tay lão phí sức nâng lên, vẻ mặt hơi kích động, đôi môi khép khép mở mở đang định nói điều gì, lại chỉ có thể phát ra một số âm thanh bị nghiền nát, không thành giọng điệu.

“Có thể có cách nào để cho lão nói chuyện?”

Ôn Noãn nhíu mày suy nghĩ một chút, bỗng nhiên tỏ vẻ vui mừng, lấy bình ngọc trong ngực ra đổ một viên thuốc cho lão ăn vào. Cố nguyên đan, có hiệu quả củng cố gốc rễ, kéo dài tính mạng, kéo dài mạng sống, thuốc này cực kỳ khó luyện, tổng cộng có ba viên, là nàng giữ lại để vào thời điểm khi tính mạng thật sự vô cùng nguy kịch lại dùng. Ban đầu ở chùa Hộ Quốc khi nàng bị thương cứu Thủy Hương, xuất phát từ tình huống cấp bách, hai người ăn một viên. Bây giờ là viên cuối cùng.

Sau khi uống thuốc vào, tinh thần lão già dần chuyển biến tốt đẹp, lão thử mở miệng, thấy đã có thể nói ra lời, lập tức giùng giằng đứng dậy lung la lung lay quỳ gối trước hai người, nước mắt tuôn đầy mặt nói: “Lão hủ có chuyện muốn nhờ hai vị, mong rằng hai vị tương trợ, lão hủ và toàn bộ già trẻ của trại Đào Hoa đã chết đi vô cùng cảm kích.”

“Lão nhân gia, có lời gì đứng lên nói.” Quân Dập Hàn đỡ lão già ngồi lên giường ở sau lưng, vẻ mặt nặng nề nói, “Lão nhân gia ngài định nói chuyện trại Đào Hoa bị tàn sát đẫm máu?” d1en d4nl 3q21y d0n

Lão già bi thương thở dài, gật đầu nói: “Thật sự là chuyện trại Đào Hoa này bị tàn sát đẫm máu. Lão hủ khổ sở chống đỡ những ngày qua, ý thức vốn đã quy về hỗn độn, sinh lòng tuyệt vọng, không ngờ rốt cuộc đã thấy hy vọng. Xem ra quả nhiên như lão tổ tông đoán, một kiếp này là kiếp nạn đã định trước trong số mệnh của trại Đào Hoa.”

“Lão nhân gia, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Ôn Noãn nghe được mà hơi hồ đồ.

“Chuyện này, phải nói đến từ trăm năm trước...” Giọng lão già mênh mông mà xa xôi.

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

Hai trăm năm trước, còn không có nước Linh, nước Kim, nước Tịch Nguyệt như bây giờ, chỉ có một đại đế quốc, tên là nước Chiếu Đế. Quốc quân nước Chiếu Đế là Chiến Thiên túc trí đa mưu dũng mãnh thiện chiến, tiêu phí thời gian trên lưng ngựa suốt gần hai mươi năm mới đánh bại mười mấy quốc gia lớn lớn nhỏ nhỏ, đạp ngàn vạn xương khô, đi lên đế vị thống trị cao nhất, thành lập đế quốc khổng lồ.

Nhưng Chiến Thiên thành lập đế quốc giết người vô số, lệ khí trên người quá nặng, lúc ấy phụ tá của hắn là thế ngoại cao nhân tính ra trong số mạng của hắn không có duyên với con nối dòng, tất cả tôn tử đều bị diệt trừ toàn bộ, không chừa một mống, nếu những mầm mống này còn tồn tại thì tương lai nhất định sẽ cắn trả hắn gây họa lớn.

Cái gọi là hổ dữ không ăn thịt con, tuy là Hoàng gia, nếu giết một hài tử, coi như miễn cưỡng có thể chấp nhận. Nhưng Chiếu Thiên thật sự giết rất nhiều người lệ khí rất nặng, tuổi đã hơn bốn mươi, dưới gối mới chỉ có một hài nhi, trong ngày thường hết sức bảo vệ sủng ái, nhóm cung nhân chăm sóc chỉ cần hơi không như ý nửa phần, lập tức lôi ra đánh chết. Bây giờ muốn hắn giết chết con mình, chuyện này còn khó hơn muốn lấy tính mạng hắn.

Mặc dù cao nhân này liệu sự như thần, hắn có thể gây dựng được đại đế quốc này cũng có ít nhất một nửa công lao của cao nhân này, nhưng lần này hắn không tính nghe cao nhân này. Hài nhi của hắn, ruột thịt máu mủ của hắn, sao lại cắn trả hắn? Sao lại trở thành họa lớn? Hắn không tin!

Sau đó mấy năm, hắn lại thêm hai nhi tử, cao nhân lại vài lần khuyên giải, hắn cuối cùng tức giận, vung kiếm lên quát: “Nếu còn dám mở miệng nói ra lời yêu ngôn mê hoặc người khác, cô tất nhiên không niệm tình năm đó, trảm ngươi dưới kiếm.”

Cao nhân thấy quả thật là thiên mệnh không thể trái, liền lưu lại một phong thư rồi một mình rời đi.

Sau khi Chiếu Thiên nhìn thấy thư, giận dữ cao nhân ra đi không từ giã, nhưng trong lòng càng thêm khủng hoảng. Những năm này, hắn biết rõ khả năng của cao nhân, cao nhân có thể trợ giúp hắn xây dựng lên đại đế quốc này, thì cũng có thể giúp đỡ người khác đánh sụp đại đế quốc này. Người này cũng không phải hắn có thể sử dụng, vậy không thể lưu lại thế gian.

Sau lần đó trong vòng mấy năm, hắn phái vô số người đi tìm cao nhân, nếu có thể khuyên trở lại thì khuyên, nếu khuyên không được thì giết! Nhưng vài năm trôi qua, lại không tìm thấy một chút tung tích của cao nhân. Có lúc hắn thậm chí bắt đầu hoài nghi, vị cao nhân này rốt cuộc có từng xuất hiện trong sinh mệnh của hắn không.

Nhưng cao nhân không tìm thấy, lời cao nhân lại ứng nghiệm không sai chút nào. Mấy nhi tử của hắn, trước sau khởi binh tạo phản. Ngay cả nữ nhi nuôi dưỡng, cũng liên kết với nhà chồng tới độc hại hắn.

Thiên hạ bình định ban đầu không đến hai mươi năm lại một lần nữa rơi vào chiến loạn, đế quốc to lớn sụp đỏ, hắn lại bị các nhi tử của mình ép đến cùng đường chạy tới núi sâu trăm dặm này.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Hothao, Nguyêtle, Quỷ Yêu, Una, antunhi, bichvan, vân anh kute, ●Ngân●
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 276 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

2 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

3 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

4 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

6 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 198, 199, 200

12 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

14 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 84, 85, 86

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Anh hai Boss đừng nghịch lửa - Cửu Trọng Điện

1 ... 48, 49, 50

17 • [Xuyên Không] Cuộc sống thần kinh của nữ cương thi ở mạt thế - Pizza nương tử

1 ... 28, 29, 30

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 127, 128, 129

20 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168



Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 244 điểm để mua Pizza
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 587 điểm để mua Nhẫn cầu hôn
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 479 điểm để mua Dây chuyền đá Peridot
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 572 điểm để mua Hamster nghịch vỏ sò
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Chuột Mickey 4
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Giường mèo vàng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 397 điểm để mua Gấu xanh, gấu hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 304 điểm để mua Túi xách xanh nơ hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 238 điểm để mua Bộ đồ Bikini sọc tím
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Gấu tai hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Ghế dù tắm nắng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 334 điểm để mua Trà hoa
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 240 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Giày cao gót hồng
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 343 điểm để mua Dù đỏ
Công Tử Tuyết: Re: Loài hoa nào tượng trưng cho khí chất của bạn?
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 248 điểm để mua Lúa xanh
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 394 điểm để mua Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 258 điểm để mua Máy bay hồng
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 374 điểm để mua Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Đá chanh
Shin-sama: :)
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 248 điểm để mua Đá chanh
Tuyền Uri: TỚ TUYỂN QUẢN LÍ BOX
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 304 điểm để mua Giường mộng mơ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 388 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 242 điểm để mua Cô dâu chú rể
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy Bear
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy ôm bé
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 333 điểm để mua Móc khóa cá trắng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.