Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 177 bài ] 

Con gái nhà nông - Lý Hảo

 
Có bài mới 23.12.2017, 21:16
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Thanh Lân Bang Cầm Thú
Chiến Thần Thanh Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.07.2014, 17:49
Tuổi: 38 Nữ
Bài viết: 1080
Được thanks: 12300 lần
Điểm: 48.29
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Điền văn] Con gái nhà nông - Lý Hảo - Điểm: 48
Chương 108: Tiểu nha đầu của Vương Cúc Nhi.
Editor: ChieuNinh_dd.lequydon

Vương Đồng Tỏa bị rắn cắn, thế là công việc cũng làm không được, nhưng mà hiện tại không xới đất, không phải sẽ luống cuống sao? Vương Phúc Nhi thương lượng với hắn, vẫn là giống như trước đây, thỉnh vài người làm công nhật, các loại mầm móng thì đều đã mua, đến lúc đó ngâm một đêm, trồng đi xuống nẩy mầm cũng nhanh.

Thích thị cũng không muốn cho nam nhân nhà mình bận tâm lo nghĩ, phải nghỉ dưỡng thật tốt nên đã nói: "Công việc trong ruộng ta cũng đã làm năm nhiều như vậy, không có chuyện gì, giống như Phúc nhi nói, chúng ta mời người tới làm là được. Mời nhiều thêm vài người, làm vài ngày rồi đều gieo hết mầm móng xuống. Phúc nhi, mời người thì con tính tiền công cho bọn hắn."

Vương Phúc Nhi vội đáp ứng, việc này thì cứ định như vậy rồi, mấy ngày nay hiếm khi thấy được Triệu thị làm chút thức ăn ngon đưa lại đây cho Vương Đồng Tỏa, khiến cho Thích thị đều cả kinh muốn rớt cằm. Triệu thị giống như không có phát hiện, thật sự là, bà cũng có vẻ sợ, so sánh giữa mấy đứa con trai, vẫn là lão Tam hiếu thuận với bà nhất. Trước kia khi không có chuyện gì xảy ra việc thì còn không biết, lần này nhi tử đã xảy ra chuyện, Triệu thị nghĩ, vạn nhất đứa con trai thứ ba của bà mất đi, vậy về sau nhiều hiếu kính như vậy cũng không còn, phỏng chừng bà còn phải xuống ruộng làm việc nữa. Nhà bà đều là Vương Đồng Tỏa giúp đỡ trồng trọt, thu lương thực cũng là một mình lão Tam ôm lấy mọi việc. Còn có bình thường một năm bốn mùa đều có quần áo mới hiếu kính. Nhưng mà hết thảy điều kiện tiên quyết là Vương Đồng Tỏa không có chuyện gì, bà cũng biết nếu Vương Đồng Tỏa mất đi, cần nhờ Thích thị và đám người Vương Phúc Nhi, là không có khả năng hiếu thuận giống như trước đây đâu. Cho nên Vương Đồng Tỏa tự nhiên phải thật khỏe mạnh đứng lên, đây cũng chính là nguyên nhân Triệu thị thường xuyên làm chút thứ tốt mang tới. Đương nhiên, cũng có một chút nhỏ phần tình thương của mẹ đi, dù sao cũng là thịt rơi xuống từ trên người bà.

Nhưng mà, Vương Nhị Bảo và Vương Tứ Bảo lại tới hỗ trợ, Đinh thị tự nhiên là chít chít méo mó: "Mấy người Tam thúc của ngươi có bản lĩnh tới đâu, có thể mời người tới làm công nhật, các ngươi đi theo xem náo nhiệt gì? Trong nhà còn một đống việc đâu, cũng làm chưa xong, còn đi hỗ trợ cho người khác."

Lại nói với Tống thị: "Ngươi chăm sóc mấy đàn ông trong nhà này thế nào vậy? Ngày thường đã không có được một ngày nhàn rỗi, bây giờ còn đi giúp người khác." Bà không hài lòng với Tống thị, bởi vì bụng nàng không có động tĩnh, mà bụng Lục thị lại lộ ra rồi.

Vương Nhị Bảo nói: "Nương người nói cái gì vậy? Tam thúc bọn họ là người khác sao? Nếu không có mấy người Tam thúc, chúng ta có thể có cuộc sống hiện tại sao? Còn có con, nếu không có Phúc nhi, hiện tại trong tay con cũng không có nhiều việc làm như vậy, cho dù không có nguyên nhân này thì hiện tại Tam thúc bị rắn cắn, không làm việc nhà nông được, chúng con làm cháu đi giúp một tay thì lại làm sao? Nương, những năm gần đây, trước kia khi chúng ta nghèo, người có chút không hài lòng, chúng ta đều không có nói gì, mấy năm nay chúng ta phiền toái Tam thúc và Tam thẩm còn ít sao? Vào lúc ngày mùa, Tam thúc và Tam thẩm không có giúp qua chúng ta ư? Con la nhà họ mỗi lần chúng ta đều sử dụng, hiện tại con đi giúp một tay, là theo lý thường phải làm."

Vương Tứ Bảo cũng nói: "Nhị ca nói rất đúng, trong nhà Tam thúc có ăn ngon, thì đều gọi con đi. Hiện tại con trưởng thành, tuy rằng không còn hiếm lạ, nhưng mà con còn nhớ rõ có một năm, nương trở về nhà mỗ mỗ, người khác cũng không quan tâm chúng con, là Tam thúc và Tam thẩm trông nom chúng ta."

Đinh thị bị hai con trai nói có chút thẹn quá thành giận: "Ta đây sinh con trai đều hướng về nhà người khác, Diendanlequydon~ChieuNinh nhà Tam thúc ngươi tốt như vậy, các ngươi đi làm con trai cho hắn là được." Bà đây là rất không phân rõ phải trái, Vương Tứ Bảo ngạnh cổ nói: "Ta cũng muốn vậy đó, chỉ cần Tam thúc cần ta."

"Tứ Bảo, nói gì đó." Dù sao Vương Nhị Bảo lớn hơn một chút, lại đã thành thân nên hiểu chuyện hơn. Hắn nói với Đinh thị: "Nương, chúng ta vui vẻ hòa thuận sống không được sao? Cả ngày tính kế thì mình phải mệt bao nhiêu, có tốt gì đâu? Nếu có thời gian rỗi, còn không bằng chúng ta làm nhiều một chút, có bao nhiêu thiệt thòi đều đã kiếm trở lại. Tứ Bảo, đệ cũng lớn, nương chúng ta cũng chỉ là đau lòng chúng ta, về sau đệ nói chuyện cũng không thể tùy tiện lung tung như vậy. Nương, con và Tứ Bảo đi hỗ trợ cho nhà Tam thúc bên kia, người yên tâm, chúng ta sẽ không chậm trễ chuyện nhà mình."

Tống thị vì nam nhân của mình mà trầm trồ khen ngợi, thế này mới giống nam nhân có đảm đương. Xem như mình đã gả đúng rồi! Tuy rằng bà bà thực không đáng tin, nhưng mà bà bà không đáng tin, có nam nhân đáng tin là được. Không phải nương mình đã nói sao, làm thân nữ nhi sống có được không, có ăn thiệt thòi hay không, mấu chốt là phải nhìn vào nam nhân. Nếu nam nhân biết xử lý, như vậy thì chuyện phiền toái sẽ ít đi, nếu nam nhân là người không biết giải quyết vần đề, vậy chúc mừng ngươi, ngươi cứ chuẩn bị đánh trận đánh ác liệt đi.

Giống như mối quan hệ bà tức (mẹ chồng con dâu) này, ai nói nam nhân không thể điều chỉnh tốt chứ? Đó đều là bậy bạ, giống như một người chỉ biết ngu hiếu, căn bản chính là kẻ ngu ngốc, cuối cùng biến thành cả đời mình cũng bị hủy. Còn chỉ lo cho lão bà, quan tâm lão bà, mà đã quên nương, thì đó chính là muốn thiên lôi đánh xuống.

Vương Đồng Tỏa cũng không có chối từ Vương Nhị Bảo và Vương Tứ Bảo tới hỗ trợ, chất nhi của mình, tự mình biết nếu không cho bọn nó làm, ngược lại trong lòng bọn nó sẽ khó chịu.

Mà Vương Cúc Nhi nghe được cha mình bị rắn cắn, cũng từ trên huyện trở lại, lần này Phan Hồng không đến được, bởi vì trong cửa hàng đúng là thời điểm bận rộn, hắn và ông thông gia đều không buông tay ra được. Nhưng mà để cho người mang đến rất nhiều thuốc bổ, cho dù là mấy người a di cũng để cho Vương Cúc Nhi đi theo mang theo rất nhiều thứ về.

Thích thị sẵng giọng: "Con đây là làm gì, mới xuất giá mà cứ khách khí như vậy? Mang nhiều thứ như vậy làm gì? Các con không cần sống sao?"

Vương Cúc Nhi nói: "Nương, mấy thứ này đều là tướng công và công công kêu con mang về, là một mảnh tâm ý của bọn họ, bọn họ nói bản thân họ không thể tới đây đều rất ngượng ngùng, đưa chút đồ cũng không có gì, chỉ cần cha con có thể khỏe lại nhanh chút, thì quan trọng hơn hết. Mấy thứ này là của a di và di phu kêu con mang, cái này là cữu cữu và cữu mẫu kêu mang về. Nương, sao cha con lại bị rắn cắn chứ? Con nghe xong cũng sợ tới mức muốn chết." Xuất giá rồi, Vương Cúc Nhi không có ngại ngùng như trước kia, cũng nói nhiều hơn trước kia. Đại khái là cuộc sống hài lòng, trên mặt đỏ bừng.

Nhưng mà lần này về đây, sao phía sau còn đi theo một tiểu nha đầu? Vương Cúc Nhi nhìn lão cha, biết là không có chuyện gì, Vương Phúc Nhi và Vương Hoa Nhi đều đến hỏi đại tỷ sống thế nào, tỷ phu đối với nàng có tốt không. Thấy Thích thị có chuyện muốn nói một mình với Vương Cúc Nhi, Vương Phúc Nhi và Vương Hoa Nhi đành đi vào phòng bếp làm đồ ăn tỷ thích.

Thích thị ở bên trong hỏi: "Tiểu nha đầu đi theo con là chuyện làm sao?"

Vương Cúc Nhi nói: "Bình thường công công và tướng công đều đi tới cửa hàng, trong nhà chỉ có một mình con, tướng công sợ con sợ hãi, nên mua một nha hoàn, bình thường quét dọn trong nhà, cũng có thể trò chuyện với con."

"Cúc nhi của chúng ta thật sự thành thiếu phu nhân rồi, nương rất cao hứng, nhưng mà, con cũng phải chú ý, đừng để cho tiểu nha đầu kia chui chỗ trống, đến lúc đó có lằng nhằng với nữ tế thì không tốt! ChieuNinh~dien~dan~lequydonD^d^l^q^d Ài, nương thật sự là lo lắng cho con, sợ con chịu ủy khuất."

Vương Cúc Nhi cười nói: "Nương, tướng công hắn không phải người như vậy, tiểu nha đầu kia mới bao nhiêu tuổi chứ, không có việc gì."

"Ta nói là để ngừa vạn nhất, chúng ta cũng không thể không có chút tâm nhãn, có vài người con đối với nàng càng tốt, nàng càng cảm thấy con dễ khi dễ. Trước kia nương đã ăn qua thiệt thòi, cho nên có đôi khi nên cường ngạnh thì phải cường ngạnh."

"Nương, con đã biết." Vương Cúc Nhi nói.

Thích thị hỏi: "Trên người con có động tĩnh hay không?" Gả nữ nhi, cái gì cũng phải quan tâm, trước muốn xem nàng sống có tốt không, sau đó còn phải quan tâm bụng của nàng.

Vương Cúc Nhi vẻ mặt đỏ bừng: "Nương, con mới gả đi qua có bao lâu chứ, sao có thể nhanh như vậy?"

"Không phải nương lo lắng sao? Con vẫn nên nhanh chóng sinh con trai, nương mới có thể đặt tâm vào ở trong bụng. Chờ nương đi miếu nương nương xin lá bùa cho con, đến lúc đó con mang theo, ta chờ ngoại tôn tử ta đi ra đâu."

Những lời này quả nhiên không thích hợp cô nương chưa gả nghe, Vương Phúc Nhi cũng không muốn nghe, tiểu nha đầu kia thì chủ động đi tới muốn giúp Vương Phúc Nhi và Vương Hoa Nhi làm việc. Bằng không trong tay nàng không có việc làm, thật sự là đứng cũng không được mà ngồi cũng không xong.

Ài, đều là cha sinh nuôi dưỡng lại thành nha đầu hầu hạ người ta, cũng không phải nhà nào cũng nguyện ý. Vương Hoa Nhi nhớ tới Thanh Mai, cũng không biết hiện tại nàng bị bán đi đâu rồi, có phải cũng gặp được một nhà chủ nhân tốt hay không? Hay là chịu khổ ở nơi nào đó? Cho nên nàng có chút thương tiếc đối với nha đầu kêu Thanh nhi này. Hỏi thăm tình huống trong nhà nàng, Thanh nhi nói: "Trong nhà tỷ muội nhiều, cha ta không nuôi dưỡng nổi, cho nên bán ta đi, tốt xấu cũng có thể thu chút bạc, tỷ muội ta cũng có thể sống được."

Thì ra là trong nhà Thanh nhi cũng đông tỷ muội, mà các trưởng bối cảm thấy đều là hàng lỗ vốn, cho nên rõ ràng bán đi.

Vương Phúc Nhi nghĩ, may mắn mình không phải sinh ra ở trong dạng gia đình kia, bằng không, bị bán thật sự là không có chỗ mà khóc. Cha và nương chưa từng có bởi vì mình là nữ hài tử mà muốn bán mình đi.

Nhìn bộ dáng Thanh nhi cũng mới bảy tám tuổi, thật sự cuộc sống của mình chính là ở trên trời.

Vương Phúc Nhi nói: "Tính tình của tỷ ta tốt lắm, ngươi cẩn thận hầu hạ tỷ của ta, nàng nhất định sẽ không bạc đãi ngươi."

Thanh nhi vội nói: "Thiếu phu nhân là người tốt, coi ta thành muội tử mà nhìn, ta cũng thích hầu hạ thiếu phu nhân."

Cơm nước xong, Vương Cúc Nhi muốn cáo từ, Thích thị luyến tiếc, nhưng mà nữ nhi gả đi thật là như hắt nước ra ngoài, hiện tại khuê nữ là người Phan gia, tự nhiên hết thảy lấy Phan gia làm chủ, nàng còn phải trở về chăm sóc mấy người Phan Hồng. ChieuNinh~dien~dan~lequydonD^d^l^q^d

Vương Phúc Nhi và Vương Hoa Nhi lấy một ít quần áo cũ của mình cho Thanh nhi, chẳng qua, cũng là chút tâm ý. Thanh nhi cảm thấy cái mũi ê ẩm, Vương Cúc Nhi cười nói: "Các muội còn sợ tỷ không cho quần áo Thanh nhi mặc à."

"Đại tỷ là đại tỷ, của chúng ta là của chúng ta. Thanh nhi, ngươi cầm." Vương Hoa Nhi nói.

Vương Phúc Nhi cũng không có nói gì, ở đây là cổ đại, muốn nói coi nô bộc trở thành muội tử mà nhìn, vậy thì tuyệt đối không thể nào nói nổi. Người giống như đại tỷ phỏng chừng cũng sẽ không thật sự nghĩ như vậy, cho mấy bộ quần áo này cũng đã có chút bùi ngùi rồi.

Hơn nữa mấy bộ quần áo đều cũng có một ít là các nàng không mặc được, cho Thanh nhi mặc, vừa vặn coi như là ngươi tốt ta cũng tốt. Con người đều là động vật có cảm tình, trong lòng Vương Phúc Nhi cũng hy vọng Thanh nhi có thể cẩn thận hầu hạ đại tỷ. Đương nhiên không phải nói cho vài món quần áo thì đã lung lạc được người ta, ở đây còn có suy nghĩ một chút là nếu cha mẹ Thanh nhi giống như phụ mẫu của mình, thì bây giờ nàng còn cảm giác là khuê nữ được trong nhà yêu thương. Nói như thế nào đây? Có chút đồng tình đi.

Mà Vương Hoa Nhi là từ Thanh nhi nghĩ tới Thanh Mai, hy vọng Thanh Mai có thể giống như Thanh nhi gặp được người trong sạch, bạn chơi từ thơ ấu, nay không biết ở nơi nào, trong lòng Vương Hoa Nhi khẳng định là khó chịu.

Tiễn bước Vương Cúc Nhi, Thích thị cũng thu hồi mấy thứ thuốc bổ này, chọn ra mấy thứ, đưa đi qua cho Triệu thị và Vương lão đầu. Ài, thời gian thật sự trôi qua nhanh, cũng phải bắt đầu tìm người làm mai cho Hoa nhi rồi. Trước định ra, sau đó để cho Hoa nhi ở nhà ngốc hai năm, mài bớt tính tình, sau đó gả đến nhà chồng mới không ăn thiệt thòi.

Không thể hoang mang rối loạn giống như Cúc nhi được, Thích thị tính toán, quá vài ngày đi miếu nương nương xin lá bùa cầu con trai cho khuê nữ. Tuy rằng nàng cũng yêu thích ngoại tôn nữ, nhưng mà nếu khuê nữ có thể lần đầu được con trai thì bà an tâm không ít. Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là Cúc nhi có thể có tin tức tốt nhanh chút.

Hết chương 108.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
17 thành viên đã gởi lời cảm ơn ChieuNinh về bài viết trên: Bora, Hothao, Ida, NGUYENCHINH, NanaHachi, abc1212, lan trần, longhaibien, muanhobaybay, qh2qa06, shirochan, sxu, thaothanhvu, thtrungkuti, thucquy, tngh218000, zinna
     

Có bài mới 25.12.2017, 11:39
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Thanh Lân Bang Cầm Thú
Chiến Thần Thanh Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.07.2014, 17:49
Tuổi: 38 Nữ
Bài viết: 1080
Được thanks: 12300 lần
Điểm: 48.29
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Điền văn] Con gái nhà nông - Lý Hảo - Điểm: 52
Chương 109: Không thể không nói chuyện cũ.
Editor: ChieuNinh_dd.lequydon

Vương Đồng Tỏa dưỡng nửa tháng, đã tốt được bảy tám phần, công việc dưới ruộng cũng đều làm xong rồi, Vương Phúc Nhi ấn theo số ngày kết toán tiền công. Mọi người khen tiểu khuê nữ của Vương Đồng Tỏa là đứa có bản lĩnh, tính sổ tính rất là rõ ràng, hơn nữa không khất nợ, đều nói lần sau còn muốn mời làm công nhật, trước tiên cứ thông báo, bọn họ sẽ lập tức sẽ tới.

Vương Phúc Nhi thì không thích thiếu nợ tiền công gì đó, trước kia khi ở hiện đại, thường xuyên nghe được chuyện khất nợ tiền lương này, cảm thấy ông chủ rất là trơ trẽn. Rõ ràng trong tay có tiền, làm gì lại không trả tiền công cho người ta? Người ta tân tân khổ khổ làm việc, ngươi còn không trả tiền, còn để cho người ta sống nữa hay không? Cho nên phải trả bao nhiêu thì nàng trả bấy nhiêu, tuyệt đối nghiêm túc.

Lại nói, Thích thị thật sự đi miếu nương nương xin lá bùa cho Vương Cúc Nhi, nàng mang theo Vương Tiểu Bảo đi lên huyện thăm Vương Cúc Nhi, còn có đi tới thăm mấy người a di.

Hôm nay, trong thôn đột nhiên có một chiếc xe ngựa chạy tới, xe ngựa kia không nhanh không chậm đi vào trong thôn, khiến cho một đám người chạy tới xem náo nhiệt. Cuối cùng xe ngựa kia chạy tới bên ngoài sân viện nhà Vương lão đầu. Có người muốn biết chuyện nên ở bên ngoài kêu: "Đại bá Vương gia, nhà ngươi khách tới thăm!"

Triệu thị lớn giọng truyền ra: "Ai đó?" Đồng thời cửa cũng mở ra, trong xe ngựa có một nam nhân chừng bốn mươi tuổi bước xuống. Mặc là áo choàng gấm tơ lụa, khom người hỏi Triệu thị: "Xin hỏi, nơi này có phải là nhà Vương Triệu thị không?"

Triệu thị cảm thấy có chút kỳ quái, người tới đây tìm, có ai mà không hỏi nơi này có phải là nhà Vương Hữu Căn không, làm sao sẽ hỏi tới bà?

"Ngươi là vị nào? Ta chính là Vương Triệu thị!" Triệu thị nói.

Nam tử nghe Triệu thị nói như vậy, rất là cẩn thận nhìn Triệu thị trong chốc lát, sau đó kích động nói: "Đại tỷ, là đệ, đệ là Dân oa tử."

Triệu thị ngây người, Dân oa tử! "Ngươi thật là Dân oa tử?"

"Đúng vậy, đại tỷ, là đệ, đệ đã trở về!"

Triệu thị vội vỗ đùi: "Lão nhân, mau ra đây, Dân oa tử đã trở lại!"

Thì ra vị này là thân đệ đệ của Triệu thị, sau đó cha Triệu thị lại cưới một quả phụ vào cửa, mang theo hai đứa con trai tới. Bà và đệ đệ Triệu Dân giống như có mẹ kế thì có người bố dượng, chịu rất nhiều đau khổ, tính tình ngang ngược của Triệu thị cũng chính từ khi đó mà dưỡng ra. Bởi vì nếu không ngang ngược thì sẽ bị người ta hung hăng bắt nạt, bà còn phải che chở cho chính đệ đệ của mình. Sau đó trưởng thành, mẹ kế làm mai cho bà một người dưa méo táo nứt, bà cũng chống lại mẹ kế. Cuối cùng là làm mai cho Vương lão đầu Vương Hữu Căn nghèo khổ cùng cực, mà ngay sau đó cha Triệu thị cũng đã qua đời, còn lại Triệu Dân ở bên kia, bị bắt nạt rất nhiều. Tuy rằng Triệu thị có thể trở về làm chỗ dựa cho hắn, nhưng mà dù sao cũng đã gả đi ra ngoài, ngoài tầm tay với, cuối cùng Triệu Dân liền quyết định rời nhà đi ra ngoài lang bạt kiếm sống. Bởi vì mẹ kế thật sự là làm cho người ta không có cách nào sống được, bà có con trai ruột của mình, cưới vợ không cần tiền, nhưng mà phòng ở lại chỉ có bao nhiêu đó, bà cũng không muốn cho Triệu Dân. Tuy rằng Triệu Dân là chủ nhân danh chính ngôn thuận của căn nhà, nhưng mà bà làm lão bà cho cha Triệu thị nhiều năm như vậy, không có công lao cũng có khổ lao. Dien*dan*le*quy*don ChieuNinh Hơn nữa bà luôn dùng thân phận trưởng bối đè nặng Triệu Dân, Triệu Dân là một thiếu niên còn chưa có thành thân, làm sao chịu được? Vì thế trong cơn tức giận liền bỏ đi lang bạc ở bên ngoài, chờ khi Triệu thị biết được, thì cũng đã không tìm thấy Triệu Dân. Đương nhiên, bà lại đánh nhau với mẹ kế, hơn nữa từ đó về sau cũng không lui tới, rõ ràng cũng không có nhà mẹ đẻ rồi!

"Khó trách chưa từng có nghe nói chúng ta cũng có cữu công gì, thì ra là nguyên nhân này." Vương Phúc Nhi nói ở trong lòng.

Triệu thị cũng chưa từng có nói chuyện nhà mẹ đẻ của bà, Vương Phúc Nhi còn tưởng rằng nhà mẹ đẻ của nãi nãi mình cũng không còn ai, không nghĩ tới còn có đoạn ân oán tình cừu này!

Tính tình Triệu thị như vậy nếu đi lại với bên kia mới là lạ ấy, vốn cũng không có quan hệ huyết thống, còn đuổi đệ đệ duy nhất của mình đi lang bạt không còn bóng dáng, không đốt nhà của họ cũng coi như là tốt rồi.

"Lúc ấy nãi nãi các con muốn đi đốt cái nhà kia, bên kia nói tiểu cữu đã qua đời ở bên ngoài, nãi nãi các con cực kì tức giận, nói là tiện nghi ai cũng không tiện nghi mấy người kia. Cuối cùng vẫn là trưởng bối trong thôn khuyên trở về, nhưng mà cũng từ đó về sau, bên kia và chúng ta bên này cũng không có nửa điểm liên hệ! Hơn nữa lúc ấy gia gia cũng nghèo, bọn họ cũng không thích tới." Vương lão đầu nói.

Nhìn phụ nữ của mình và tiểu cữu tử đoàn viên, Vương lão đầu cũng kể chuyện, bọn người Vương Phúc Nhi có hứng thú nên ngồi chăm chú nghe.

Vương Phúc Nhi nói: "Nãi nãi cứ như vậy không có tình toán gì sao? Cái này nhi cũng không giống bà nha." Với cái tính tình kia của Triệu thị, làm sao có thể để cho mẹ kế của bà chiếm tiện nghi lớn như vậy? Một chút cũng không giống bà.

Vương lão đầu nói: "Dù sao nãi nãi các con không phải người Triệu gia, Triệu gia bên kia nói cô nương gả đi như nước hắt ra ngoài, nếu còn quản chuyện của Triệu gia, vậy thì không khách khí. Còn nói muốn trục xuất cữu công các con ra khỏi gia tộc, nãi nãi các con sợ cữu công trở thành cô hồn dã quỷ, cho nên cuối cùng cứ nhẫn nhịn như vậy. Ài, nói đến cùng, là trong tay chúng ta không có tiền, bên kia trước tiên tặng lễ cho mấy trưởng bối, chúng ta bên này đều nghèo đói, thật sự là không có cách nào. Khi đó nãi các con đã nói, sinh ra khuê nữ cũng không có được một tác dụng gì, còn không thể lấy lại công đạo giúp thân đệ đệ của mình."

Gia gia là đang gián tiếp giải thích thay nãi nãi nguyên nhân bà trọng nam khinh nữ sao? Ài, mặc kệ là nguyên nhân gì, còn không phải đều thích nam oa không thích nữ oa sao? Vương Phúc Nhi đều đã cảm thấy chết lặng rồi, đây là xu thế thời đại này, trách được ai đâu?

Triệu thị và đệ đệ của mình nói chuyện với nhau, lại giới thiệu con cháu của mình cho Triệu Dân. Triệu cữu công cười nói: "Hiện tại tỷ tỷ cũng là con cháu cả sảnh đường. Trong lòng đệ vui vẻ!"

Thì ra Triệu cữu công cũng đã năm mươi tuổi, chỉ là thoạt nhìn mới hơn bốn mươi tuổi, năm đó ông đi ra ngoài, ăn rất nhiều đau khổ. Nhưng mà cảm thấy không hỗn ra được thành tích thì không trở lại. Sau hai mươi năm phấn đấu, đã từng làm thuê làm mướn qua, đã làm công việc nặng việc bẩn, giống như chuyện lập tức trở thành đại phú ông không tới phiên tới trên đầu ông. Sau đó ông dành dụm tiền làm chút nghề nghiệp của người bán hàng rong, chậm rãi có thể thuê cửa hàng, lại phấn đấu thêm nhiều năm, trong tay có chút tiền, mới mua cửa hàng. Cuối cùng cưới vợ sinh con, sinh ý cũng càng làm càng náo nhiệt, đã mở ra được mười cửa tiệm, coi như là một phú ông. Nhưng mà phải dùng hết hai mươi mấy năm mới phấn đấu tới được, gian khổ trong đó không tự thể nghiệm thì cũng không biết.

Vì sao nhiều như vậy năm cũng không có tin tức? Phía trước luôn luôn phải phấn đấu, sau đó phấn đấu tốt rồi, lại không có thời gian, hơn nữa đủ loại nguyên nhân. Hơn nữa ông rời nhà lại xa, làm cho ông vẫn không thể trở về. Sau đó ở trong mộng mơ thấy nương đã chết đi, tỉnh lại là lệ đầy mặt, cảm thấy nếu còn không trở về thì thực có lỗi với nương mình. Diendanlequydon~ChieuNinh Đương nhiên, đối với người cha chưa bao giờ quan tâm mình, ông không có cảm tình gì. Mà tỷ tỷ xuất giá tiếp tế, lúc ấy ông thật sự không dám trở về, chỉ sợ tỷ tỷ mất, thương tâm khổ sở.

"Dân oa tử à, chỉ cần đệ còn sống, tỷ sợ cái gì, đệ thật nhẫn tâm, cứ bỏ đi từng ấy năm như vậy, hiện tại hàng năm ta lại đốt vàng mã cho đệ, đệ thật sự là nhẫn tâm mà."

Có lẽ nam nhân trời sinh vốn không có tâm địa mếm yếu như nữ nhân, vừa đi chính là vài thập niên, đến khi già đi, mới hối hận.

Bên này cháu ngoại trai nhận thân với cữu cữu, bên kia mọi người có tính toán của mọi người.

Triệu cữu công nói: "Đại tỷ, lần này đệ trở về, muốn tu sửa phần mộ của nương chúng ta cho tốt."

Triệu thị gật gật đầu: "Đây là cũng nên, nhưng mà Dân oa tử, nếu đệ chỉ tu sửa cho nương, không sửa cho cha, người khác sẽ nói nhảm."

Triệu cữu công thở dài một hơi: "Hiện tại cũng đã có tôn tử, rất nhiều chuyện đều đã thấy rõ, khiến cho cho nương chúng ta hợp táng đi."

"Nhưng mà cái nữ nhân kia cũng mai táng ở bên kia đấy." Triệu thị nói.

Triệu cữu công cười lạnh nói: "Chẳng qua chỉ là một quả phụ gả lần hai, chẳng lẽ bà ta còn thật sự muốn nhập vào phần mộ tổ tiên Triệu gia ta? Cũng không sợ xuống địa phủ bị cưa người thành hai đoạn."

Ở đây có mê tín nói cái này, sợ phu trước và trượng phu đương nhiệm tranh nhau.

Triệu cữu công nói lời này, Sở thị cũng là quả phụ tái giá đấy, nhưng mà Sở thị một chút cũng không có cảm thấy xấu hổ. Bởi vì nàng chính trực không sợ gian tà, không làm chuyện xấu nàng sợ cái gì. Cữu cữu nói câu kia là vô tâm. Cái nữ nhân kia cũng không có nối hương khói cho Triệu gia, còn có con chồng trước, căn bản con đường không phải giống như mình.

Ngược lại Mã thị thì có chút châm chọc chế nhạo Sở thị, nhưng mà thấy Sở thị một chút kiêng kị cũng không có, thì ngậm miệng lại. Bởi vì hiện tại bà ta càng có chuyện trọng yếu phải làm đây.

Triệu thị liều mạng gật đầu, đúng rồi, hiện tại là đệ đệ mình có tiền, không bao giờ sợ người Triệu gia kia âm thầm làm mấy chuyện xấu nữa!

Triệu cữu công nhìn nhiều tôn tử tiểu bối như vậy, không khỏi hâm mộ: "Đại tỷ thật phúc khí, đệ chỉ có một đứa con, đến bây giờ cũng chỉ có một tôn tử."

Triệu thị có chút đắc ý, Vương lão đầu ở bên cạnh nói: "Mặc kệ có bao nhiêu, chỉ cần có tiền đồ là được."

Khi Triệu cữu công đến không nghĩ có nhiều người như vậy, cho nên cũng không có mang nhiều lễ gặp mặt, nhưng mà còn nhiều thời gian, ông còn muốn ở lại đây một thời gian dài. Lần này ông đến không phải chỉ có một mình một người, còn dẫn tôn tử theo, chỉ là sợ đến lúc đó đại tỷ mất, cho nên tự mình đến đây xem đường trước. Hiện tại cả nhà đại tỷ đều khỏe mạnh, ông cũng phải đi trấn trên đón tôn tử đến đây ở một đoạn thời gian, cũng thuận tiện chuẩn bị lễ gặp mặt cho mọi người được thỏa đáng.

Tôn tử và hạ nhân của Triệu cữu công bỏ ở khách điếm trấn trên, Triệu thị vội để cho Vương Đồng Tỏa chuẩn bị xe kéo đi đón người, Triệu cữu công cười nói: "Tam cháu ngoại trai hiện tại có tiền đồ."

Triệu thị vội nói: "Đúng vậy, mấy năm nay Đồng Tỏa cũng mua không ít ruộng đất đâu, trong mấy đứa con trai này của ta thì hắn có tiền đồ nhất. Ăn mặc của ta và tỷ phu đệ đều là hắn lo lắng phần lớn."

Bản lĩnh của bà chính là lão Tam, không ở nói trước mặt đệ đệ mình, vậy thì sao được?

Vương Đồng Tỏa vội nói: "Cữu cữu, nương con quá khen rồi."

Triệu cữu công cười nói: "Nói ngươi hiếu kính cha mẹ cũng quá khen sao?"

Vương Đồng Tỏa không nói, nếu nói đúng, chẳng lẽ không nên hiếu kính cha mẹ, nếu như nói không phải, chẳng lẽ không có hiếu kính cha mẹ sao?

Vương Phúc Nhi lại vừa nói: "Cữu công, cha con là bị khen ngượng ngùng, ngài cũng đừng trêu ghẹo cha con."

"Ha ha, Đồng Tỏa à, đây là khuê nữ ngươi đi, nhìn xem chính là một đứa bé lanh lợi. Ngươi đó, nếu có một nửa thông minh như khuê nữ ngươi thì tốt rồi. Con kêu là Phúc nhi đi, ta nhớ không lầm chứ?" Triệu cữu công cười hề hề hỏi.

Vương Phúc Nhi gật gật đầu, Triệu cữu công nói: "Năm đó ta cũng có nhũ danh kêu là Phúc oa tử, con xem hai người chúng ta có bao nhiêu duyên phận."

Ặc, Phúc oa tử? Người này thật đúng là? Chẳng lẽ tên mình là lúc ấy nãi nãi đặt cho? Đúng là vì cữu công? Sau đó thì Vương Phúc Nhi mới biết được phụ thân nhà mình giống như từ đâu đó biết được rằng có một cữu cữu tạ thế nhũ danh đã kêu là Phúc oa tử. Bởi vì nương nàng liên tiếp sinh ra đều là khuê nữ, mà Triệu thị ngầm nói nếu sinh khuê nữ thì mang đi cho người ta, vì phòng ngừa bi kịch phát sinh, nên hắn đặt tên cho Phúc nhi như vậy. Diendanlequydon~ChieuNinh Chỉ ngóng trông Triệu thị có thể nghe được này tên thì mềm lòng một phen, mà giữ người lại. Xem ra hiệu quả rất không sai, Vương Phúc Nhi không có bị cho đi. Nói như vậy, mình thật đúng là cảm tạ vị cữu công này rồi. Bằng không ai biết hiện tại Vương Phúc Nhi ở chỗ nào.

Vương Đồng Tỏa đi theo Triệu cữu công đến trấn trên đón người. Ở phòng bếp cũng bận rộn lên, Mã thị ở bên ngoài phòng hung hăng chỉ chỉ cái trán Vương Chi Nhi: "Sao ngươi không thông minh chút hả, lại để cho kia Phúc nhi nổi bật, thật sự là cái đầu gỗ!"

Cữu cữu này lại có đến mười cái tiệm gạo, mười cái tiệm gạo đó, thế này thì có thật nhiều tiền. Nhìn quần áo hôm nay ông mặc, còn có đeo trên người, ánh mắt Mã thị lóe sáng lấp lánh, nếu có thể được cữu cữu thưởng thức, vậy còn có cái gì không làm được?

Đinh thị cũng nhiệt huyết sôi trào, thật không nghĩ tới, bà bà của mình thế nhưng có đệ đệ có tiền, hơn nữa bây giờ còn đi tìm đến đây, thật sự là vui như lên trời, nếu vị cữu cữu này tùy tiện khẩy một chút, thì đủ cho mọi người ăn ngon uống đủ trong thời gian rất lâu. Nên bám chặt rồi.

Thích thị chỉ vì trong nhà có thêm một thân thích mà cao hứng, về phần được thơm lây gì đó, bà một chút cũng không có nghĩ, người khác thì cũng là của người khác, tự mình kiếm tiền mới vững bụng.

Sở thị cũng không có nhiều ý tưởng được nhờ lắm, chỉ là đối với có thêm một thân thích có tiền cũng cao hứng, dù sao không phải cái loại ăn không uống không.

Mà Triệu thị thì sao, sống lưng thật sự rất thẳng, trước kia là nhà mẹ đẻ không có người, hiện tại đệ đệ đã trở lại, còn có bản lĩnh, cái này có thể không làm cho sống lưng thẳng tắp sao?

Vương lão đầu nói: "Lên mặt cái gì? Đệ đệ ngươi có bản lĩnh cũng là của hắn, ngươi cũng không thể lại làm ra chuyện gì." Cho dù có một đệ đệ có bản lĩnh, ngươi cũng là phụ nữ của ta, sao, còn muốn làm phản lật trời à.

Thật sự là một viên đá làm gọn ngàn tầng sóng, tâm tư mọi người khác nhau.

Hết chương 109.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
17 thành viên đã gởi lời cảm ơn ChieuNinh về bài viết trên: Bora, Furong, Hothao, Ida, NGUYENCHINH, abc1212, lan trần, longhaibien, qh2qa06, shirochan, sxu, thaothanhvu, thtrungkuti, thucbjda, thucquy, tngh218000, zinna
     
Có bài mới 26.12.2017, 16:00
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Thanh Lân Bang Cầm Thú
Chiến Thần Thanh Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.07.2014, 17:49
Tuổi: 38 Nữ
Bài viết: 1080
Được thanks: 12300 lần
Điểm: 48.29
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Điền văn] Con gái nhà nông - Lý Hảo - Điểm: 46
Chương 110: Có tiền là đại gia.
Editor: ChieuNinh_dd.lequydon

Chờ sau khi mọi người thấy tôn tử của Triệu cữu công, đều cảm thấy đứa trẻ này thật sự lớn lên rất đẹp mắt. Hắn mặc áo ngoài màu thiên thanh, mỗi hành động cử chỉ cũng không giống dân quê bọn hắn, hơn nữa rất có lễ phép, cũng chỉ mười bốn mười lăm tuổi, thật sự là nho nhã lễ độ.

Triệu thị thì thích không thôi, vội lôi kéo tay nhìn hắn từ trên xuống dưới, đứa nhỏ này thế nhưng một chút cũng không có không kiên nhẫn, mặt còn luôn mang mỉm cười. Thật sự là tu dưỡng rất tốt, Vương Phúc Nhi than nhẹ ở trong lòng.

Đứa nhỏ có tu dưỡng tốt kêu là Triệu Minh Vũ, là con trai một của nhi tử duy nhất của Triệu cữu công, có thể nói là con trai một cả ba đời. Sản nghiệp trong nhà chỉ rơi vào trên người một mình hắn, nhưng mà theo Triệu cữu công nói, muốn để cho tôn tử về sau đi quan trường, cho nên ông cũng mua rất nhiều đất, cũng coi như là địa chủ, không phải cái loại thương hộ, con cháu cũng có thể tham gia khoa cử.

"Bộ dạng giống như tiên đồng trên trời, cữu cữu bọn nhỏ, vậy đệ muội của ta lớn lên hẳn là đẹp lắm đây." Triệu thị hỏi.

Vấn đề này, sao Triệu cữu công lại không biết xấu hổ mà trả lời, chẳng qua người thật tinh mắt hẳn là hiểu được, nếu không phải dựa vào cữu mẫu có bộ dáng xinh đẹp, thì chính là phụ mẫu của vị Triệu Minh Vũ này đẹp mắt. Triệu thị thấy Triệu Minh Vũ thì mấy tôn tử khác đều nhường đường ra rìa rồi, chỉ là lần này ngay cả Mã thị cũng không có chít chít méo mó, dù sao Mã thị còn muốn chuyện tốt ấy mà.

Triệu cữu công cũng nói với Triệu Minh Vũ, đến nơi đây, không thể tự cao tự đại, gia gia hắn cũng là đi ra từ chỗ này, cội nguồn của ngươi là ở đây, mặc kệ hiện tại ngươi phú quý bao nhiêu, cũng đều là người Tú Thủy trấn này.

Kế tiếp chính là thương lượng vấn đề chỗ ở của hai ông cháu này, Triệu thị nói: "Vậy đi qua nhà lão Tam ở đi." Bà nói như vậy là có căn cứ, bởi vì nhà cũ ở bên này trừ bỏ hai gian phòng của hai đứa nhỏ đặc biệt vì thành thân mà sửa lại ra, mấy cái khác đều là phòng đất, không thích hợp cho đệ đệ của bà ở. Mà nhà của lão Tam đã sớm là nhà gạch ngói xanh lớn, phòng ở cũng rất nhiều, vả lại, lão Tam và tức phụ lão Tam khẳng định sẽ không bạc đãi đệ đệ và cháu trai mình.

Mã thị mặc kệ, nói: "Nương, vẫn là để cho cữu cữu đi theo chúng con ở đi, Tam đệ và Tam đệ muội đất cũng nhiều, hơn nữa không phải Tam đệ mới bị rắn cắn sao? Làm sao có tinh lực chăm sóc cho hai người của cữu cữu?" Bà ta sợ cữu cữu bí mật có lợi lộc gì đều cho hết trong nhà lão Tam, cho nên mới nói như vậy. Nếu thân thích bình thường, bà ta mới sẽ không tích cực chủ động như vậy đâu.

Mọi người nghe xong lời của bà ta đều giật mình, người này cho tới bây giờ chỉ chiếm tiện nghi bây giờ còn chủ động sao? Quả thực là khó có thể tưởng tượng nha. Triệu thị lập tức phủ quyết: "Với tay nghề nấu cơm kia của ngươi, cũng đừng mất mặt, lại nói nhi tức của ngươi còn có thân mình, ngươi không chăm sóc tốt được, tranh cái gì mà tranh? Dien*dan*le*quy*don ChieuNinh Cứ quyết định như vậy đi, đến ở trong nhà lão Tam, lão Tam, ngươi và tức phụ của ngươi nên chăm sóc cữu cữu và chất nhi ngươi thật tốt."

"Nương yên tâm đi, con nhất định."

Vì thế hai vị này ở lại ngay trong nhà Vương Phúc Nhi, Thích thị cũng là ngời thực lòng, quét tước dọn ra hai gian phòng, sau đó đều lấy ra chăn mới tinh nữa, chỉ sợ chiêu đãi không chu toàn.

Triệu Minh Vũ đại khái là lần đầu tiên đến nông gia, nhìn cái gì cũng rất ngạc nhiên, đối với cái sân trong nhà Vương Phúc Nhi cảm thấy rất là hứng thú, cảm thấy cái gì cũng tốt, trên cây đào cũng biến đỏ. Mà ngay cả quả nho cũng bắt đầu kết quả, biến thành một rặng nho, phía dưới đó còn có ghế đá, cảm giác đặc biệt thú vị.

Phía sau nhà còn có một mảnh rừng trúc Thúy Lũ, trên đường từ cửa chính thông tới phòng ở là một con đường dùng tảng đá lót, hai bên đường trồng một ít hoa nhỏ không biết tên.

Vương Phúc Nhi và Vương Tiểu Bảo dẫn theo biểu ca đi thăm chung quanh, thấy phía sau còn có sơn động, Triệu Minh Vũ rất là ngạc nhiên, biết là chứa đựng lương thực, vội nói: "Địa phương tốt như thế, lương thực của nhà ngươi thoạt nhìn rất nhiều."

Vương Tiểu Bảo ưỡn ngực lên nói: "Đó là đương nhiên, cha ta nói nhà chúng ta trong bốn năm năm cũng không cần lo lắng cái ăn."

Đại khái trong nhà hắn là bán lương thực, cho nên Triệu Minh Vũ đối với cái này cảm thấy rất hứng thú, Vương Phúc Nhi ở một bên cũng không có nói nhiều, Triệu Minh Vũ nói: "Vừa rồi thấy ở trong nhà ngươi còn có sách, trong nhà các ngươi ai nhận biết chữ?"

Vương Tiểu Bảo vội nói: "Tam tỷ của ta biết chữ, ta cũng biết! Hiện tại ta đang đọc sách chỗ ở Từ tiên sinh đấy."

Triệu Minh Vũ có chút giật mình nhìn Vương Phúc Nhi, đứa nhỏ ở nông thôn được đọc sách thì đã ít thấy rồi, nữ oa nhi nông thôn biết chữ lại càng hiếm thấy hơn. Hắn nhớ rõ trước kia khi còn bé hắn theo cha đi ở nông thôn một lần, nữ oa bên kia đều không biết chữ, cho dù là bên chỗ của hắn, nữ tử biết chữ cũng rất ít. Giống như nãi nãi, chính là không biết chữ, còn có nha hoàn trong nhà hắn, cho dù là nương hắn cũng chỉ biết vài chữ. Phúc nhi biểu muội thế nhưng biết chữ? Thật sự là không thể tưởng tượng.

Vương Phúc Nhi vội nói: "Chẳng qua chỉ là biết vài chữ, không tính là cái gì."

"Tam tỷ, tỷ biết chữ chỉ có hơn, tú tài công người ta còn nói với đệ, lúc ấy tỷ học biết chữ thật là nhanh, mọi người ai kém hơn tỷ, còn kêu đệ phải theo tỷ học kìa." Vương Tiểu Bảo lập tức phản bác, ở trong lòng hắn, Tam tỷ của mình cái gì cũng mạnh.

Vương Phúc Nhi hận không thể chặn miệng Vương Tiểu Bảo, ngươi muốn khoe ra cũng phải xem đối tượng có được không, vị này người ta cũng muốn khảo khoa cử đó.

"Phúc nhi biểu muội cũng không thể quá khiêm tốn, Tiểu Bảo biểu đệ cũng là đứa bé thật thành thực."

"Triệu biểu ca sao lại cảm thấy Tiểu Bảo thành thực, chẳng qua nó bởi vì muội là tỷ nó, nên nó cảm thấy là tốt nhất. Diendanlequydon~ChieuNinh Kỳ thật muội không có tốt hắn như nói đâu." Vương Tiểu Bảo, nếu ngươi còn nói nữa, cẩn thận ta đánh ngươi. Vương Phúc Nhi âm thầm cảnh cáo. Vương Tiểu Bảo không phục bĩu môi.

Triệu Minh Vũ nhìn cảm thấy buồn cười, nhưng cũng không có hỏi nhiều, xem xong phía sau núi này rồi, trở về đi đến phía trước.

Thích thị kêu Vương Phúc Nhi tới, bà chuẩn bị đi mua con cá, để cho Phúc nhi buổi tối làm ngon một chút.

Vương Hoa Nhi lặng lẽ nói với Vương Phúc Nhi: "Vừa rồi Nhị bá mẫu tới đây, tỷ thấy bà ta là lo lắng cữu công ở chỗ chúng, cũng không suy nghĩ một chút xem mình là dạng người gì, cữu công thích ở nơi đâu thì cứ ở đó. Tỷ thấy nếu cữu công không có tiền, khẳng định bà ta sẽ không như vậy."

Nhị tỷ thật ra là một châm thấy máu, mỗi người đều thích tiền, nhưng mà cái loại ý tưởng không làm mà hưởng này, thật sự là không được. Chúng ta vẫn nên chăm chỉ siêng năng làm việc kiếm tiền mới hợp lý.

Lúc tối, Vương Phúc Nhi làm một mâm cá chần nước sôi, làm Triệu cữu công ăn rất là thoải mái, nói với Vương Đồng Tỏa: "Tức phụ của ngươi mấu cơm nước rất là không tệ, con cá này làm vừa thơm lại ăn ngon."

Vương Đồng Tỏa ngốc ngốc cười nói: "Đây là Phúc nhi làm."

"Hả? Đồng Tỏa à, ngươi thật sự có khuê nữ tốt, chỉ ngày hôm nay có thể ăn ngon, cữu cữu đều hâm mộ ngươi."

Ông thú lão bà cơm nước không ngon, trước kia khi còn chưa có phát đạt, phải tự mình làm, với ông được ăn no là tốt rồi, sau đó lại có tiền thì mua người hầu, hơi tốt hơn một chút, càng về sau lại càng có tiền, ông cũng không cảm thấy tốt xấu. Ở bên ngoài cũng ăn qua đồ ăn ngon, chỉ là chưa từng ăn qua cách làm cá như thế này.

Vương Phúc Nhi không hy vọng người khác cứ mãi khen mình, cứ tận lực giảm bớt cảm giác tồn tại, ài, đáng tiếc không được như nguyện. Triệu cữu công ăn ngon, tâm tình tốt, liền kêu Vương Phúc Nhi đi ra, quả thật là muốn hỏi nàng con cá này làm sao làm được như vậy. Chờ sau khi nghe xong, ông còn nói thêm: "Ài, cách thực hiện này nghe qua thì đơn giản, nhưng mà nếu tay nghề người làm không giống nhau, rõ ràng cho dù thực hiện giống nhau, đến lúc đó hương vị chính là không giống được. Nếu như ta có một tôn nữ như vậy thì tốt rồi, ta đây mỗi ngày đều có thể được ăn ngon."

"Cữu công muốn cháu gái chỉ là vì mỗi ngày được ăn ngon, vậy ai làm tôn nữ của ngài thì rất mệt rồi." Vương Phúc Nhi nói.

"Ha ha, xem đứa nhỏ này, một chút cũng không gò bó, hai người các ngươi chính là quá mất tự nhiên, ta là cữu cữu các ngươi, có gì mà khó nói chứ? Cữu cữu trở về một chuyến không dễ dàng."

Vương Đồng Tỏa nói: "Lúc nào cữu cữu trở về cũng được, bên này con đều chuẩn bị tốt."

"Được được được, có những lời này của ngươi là được. Minh Vũ à, về sau vô luận như thế nào đều chớ quên biểu thúc của con. Ông đã vài thập niên đều không có tin tức, lo lắng nhất chính là cô nãi nãi của con, ta thực có lỗi với nàng."

Ông đã biết được chuyện phát sinh sau khi mình rời đi, tỷ tỷ mình lấy lại công đạo cho mình, kết quả thì cũng bởi vì nghèo, lại chỉ có thể nén giận. Mà cuối cùng căn nhà vốn phải thuộc về tỷ đệ bọn họ lại bị người họ khác chiếm đóng rồi.

Ông biết trở về lần này, bên kia khẳng định sẽ biết, lần này ông vốn cũng không gạt tin tức mình phát đạt, tin tưởng bên kia rất nhanh sẽ có phản ứng. Thật muốn nhìn sắc mặt bên kia là cái gì!

"Gia gia nói, Minh Vũ ghi nhớ trong lòng!" Triệu Minh Vũ cung kính nói.

Mã thị lăn qua lộn lại không ngủ được, Vương Ngân Tỏa đột nhiên có một cữu cữu có tiền cũng rất hưng phấn, Mã thị nói: "Không được, không thể để cho cữu cữu ở trong nhà lão Tam, vạn nhất sau lưng ông ấy cho lão Tam cái gì đó thì không phải chúng ta chịu thiệt sao?"

Vương Ngân Tỏa tưởng tượng, cũng đúng à: "Không cho ông ở đó, chúng ta có gì biện pháp để cho cữu cữu ở chỗ chúng ta? Ta thấy cứ như vậy đi, ngươi suy nghĩ một chút, lão Tam muốn lấy lòng cữu cữu, có phải mỗi ngày giết gà làm cá hay không? Tiêu phí một ngày như vậy chúng ta cũng không lo nổi. Dù sao chúng ta không cần chút đồ ấy, chúng ta để ý là về sau."

"Ngươi là nói?" Mã thị hưng phấn hỏi.

"Minh Vũ là đứa tốt đi, nước phù sa không chảy ruộng người ngoài, bộ dạng Chi Nhi của chúng ta giống như một đóa hoa, chúng ta lại là thân thích, ngươi nói nếu chuyện này thành, vậy thì thật quá tốt, chúng ta muốn gì mà không có? Ngươi không có nghe cữu cữu nói sao? Diendanlequydon~ChieuNinh Đến lúc đó Minh Vũ còn muốn khảo công danh làm đại quan đấy, nếu Chi Nhi của chúng ta thật sự gả cho hắn, vậy về sau chính là quan phu nhân, lúc đó hưởng thụ vinh hoa phú quý vô cùng." Vương Ngân Tỏa nói.

"Nhưng mà, cữu cữu có thể coi trọng Chi Nhi của chúng ta sao?" Mã thị có chút do dự, tuy rằng trong lòng bà rất thích ý.

"Sao hiện tại chân tay ngươi lại rụt rè rồi hả? Trước kia không phải ngươi còn cổ vũ Chi Nhi đi lôi kéo tình cảm với tiểu tử Tống gia và Triệu gia sao? Hiện tại Minh Vũ lại là thân thích của Chi Nhi, tuổi cũng tương đương. Ta thấy, cữu cữu có áy náy đối với nương chúng ta, chúng ta chỉ cần thuyết phục nương, để cho nương nói với cữu cữu, cam đoan là vừa nói thì được."

"Chỉ là nương sẽ giúp đỡ chúng ta nói chuyện sao? Ta còn thiếu nương thật nhiều tiền đây." Mã thị nói.

"Thì ngươi cứ nói với nương, chỉ cần việc này thành công, hàng tháng chúng ta đều cho bà một lượng bạc tiêu dùng, nương ta thích tiền, khẳng định có thể nói động. Hơn nữa, Chi Nhi là thân tôn nữ của bà, chẳng lẽ bà không muốn nàng tìm nơi chốn tốt sao? Cậu mới trở về, tại sao nương chúng ta phải sợ hắn chạy đâu, vừa vặn kết thân, chạy cũng chạy không được!"

"Ngươi nói đến cũng đúng, ngày mai ta đây nói với nương." Mã thị ôm mộng đẹp đi ngủ.

Chỉ là còn không có chờ bà ta đi nói, người Triệu gia thôn bên kia đã tới, Triệu gia thôn là thôn nhà mẹ đẻ của Triệu thị. Cũng không biết là ai biết tin tức, đường huynh đường đệ trước kia của Triệu thị, bao gồm bọn người đường thúc cũng tới đây. Cho dù là hai con trai của bà mẹ kế kia cũng đi theo tới, thật ra mười phần tư thế.

Mà Vương Mai Hoa cũng nhận được tin tức, mang theo Hỉ oa tử và Nhị Nữu đi theo về đây, lúc này chỉ một chữ: loạn!

Hết chương 110.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
16 thành viên đã gởi lời cảm ơn ChieuNinh về bài viết trên: Bora, Hothao, Ida, NGUYENCHINH, abc1212, lan trần, longhaibien, muanhobaybay, nevercry1402, qh2qa06, shirochan, sxu, thaothanhvu, thucquy, tngh218000, zinna
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 177 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Google Adsense [Bot], khaichinh, tuongvicanhmong và 176 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 148, 149, 150

3 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 34, 35, 36

4 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

5 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

6 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

7 • [Xuyên không] Trôi nổi trong lãnh cung Khuynh quốc khí hậu - Hoa Vô Tâm

1 ... 75, 76, 77

8 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C873

1 ... 126, 127, 128

9 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

10 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

11 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 181, 182, 183

12 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 27, 28, 29

13 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C64]

1 ... 23, 24, 25

14 • [Hiện đại] Người cha nhặt được - Cát Tường Dạ

1 ... 26, 27, 28

15 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

17 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ nhà nghèo Bán phở heo

1 ... 8, 9, 10

18 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12

19 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

20 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32


Thành viên nổi bật 
Aka
Aka
Puck
Puck
PhongLangTB
PhongLangTB
Trang bubble
Trang bubble
Hàm Nguyệt
Hàm Nguyệt
THO THO
THO THO

Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 525 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 248 điểm để mua Giày nâu nơ hồng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1824 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1736 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 736 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua PC LCD
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 370 điểm để mua Guốc đỏ
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Nana Trang
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 351 điểm để mua Guốc đỏ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1652 điểm để mua Hoa hồng xanh
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Yến My
Lý do: QUÀ GẶP MẶT HEHE
Shop - Đấu giá: Lãnh Thiên Nhii vừa đặt giá 700 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 579 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 333 điểm để mua Guốc đỏ
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 316 điểm để mua Guốc đỏ
Shop - Đấu giá: Lãnh Thiên Nhii vừa đặt giá 320 điểm để mua Dù thiên thần
Shop - Đấu giá: Lãnh Thiên Nhii vừa đặt giá 550 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 417 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1572 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 499 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 474 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Tư Di vừa đặt giá 400 điểm để mua Bánh sinh nhật hồng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1496 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1423 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1354 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1288 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 276 điểm để mua Gương soi tình yêu
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1029 điểm để mua Nhẫn cặp cho tình nhân
Shop - Đấu giá: PipyTran16 vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem sinh nhật
Shop - Đấu giá: PipyTran16 vừa đặt giá 261 điểm để mua Gương soi tình yêu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.