Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 302 bài ] 

Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

 
Có bài mới 21.12.2017, 22:45
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 04.05.2017, 19:10
Bài viết: 80
Được thanks: 756 lần
Điểm: 33.58
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y - Điểm: 35
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 85 Cường đạo ăn thịt người không nhả xương (1)

Editor: Yên Nhi

Tây Thành Bá nhìn chằm chằm sườn mặt của Tần Liễm, trong lòng lạnh lẽo.

“Trả Ngọc Ban Chỉ lại cho Bản Thái tử!” Hắn nói, trong giọng nói mang theo tuyệt vọng và giãy giụa.

Ánh mắt của Thanh Linh quái dị liếc nhìn hắn một cái: “Hiện giờ Bản công tử là chủ nhân của Ngọc Ban Chỉ này, trả lại cho ngươi sao, ngươi là đang kể chuyện cười à?”

Lần này Tây Thành Bá thật sự phun ra một búng máu, lúc hắn còn ở Tây Yến đều là đi ngang, không ngờ là đi tới Tiêu Dao Thành vậy mà bị khi dễ bắt nạt khắp nơi. Hắn hận, hắn thật sự hận, hận chính mình gặp phải Diệp Đàm - một tên giống y chang cường đạo như vậy!

Lúc này Thanh Linh lại cười tủm tỉm nhìn hắn, hắn đã sợ hãi đến chết lặng, ánh mắt dại ra nhìn nàng.

Nàng đến gần hắn, bắt lấy cổ tay của hắn rồi lấy băng hồn cắt qua. Máu đỏ thẫm chảy ra như suối, Thanh Linh lấy ra một cái lọ hứng máu đang chảy xuống của hắn.

“Ngươi muốn làm gì?” Hắn vốn nghĩ rằng mình đã run sợ chết lặng, lại lần nữa trở nên sợ hãi.

Lúc trước Bạch Nhiên bị Thanh Linh phân phó đi nấu canh Đông Tiễn Thảo đã trở lại, hắn bưng chén thuốc trong tay, nhìn thấy máu của Tây Thành Bá được Thanh Linh đựng vào lọ thì kinh ngạc nói: “Nhị công tử, ngài đây là?”

“Lấy máu, luyện chế thuốc giải, bỏ canh Đông Tiễn Thảo vào trong lọ đi.” Nàng trả lời, máu trên người của Tần Liễm nàng bất luận thế nào đều luyến tiếc xài, đành phải uất ức xài máu của Tây Thành Bá.

Canh Đông Tiễn Thảo có tác dụng duy trì máu không đông lại, chờ đến lúc nàng rảnh rỗi, sẽ suy nghĩ phải làm thế nào luyện máu này thành thuốc giải độc có thể tùy thân mang theo bên mình.

Tây Thành Bá té xỉu, bi thương kêu lên: Sao hắn lại gặp gỡ gia hỏa ăn thịt người không nhả xương này vậy chứ!

“Ngươi giết bổn Thái tử sẽ không có chỗ tốt gì đâu.” Máu từng chút chảy sạch, hắn có thể cảm thấy sinh mệnh cũng đang từng chút xói mòn, chân chính cảm nhận được tuyệt vọng.

“Nói cho ta cách dùng Ngọc Ban Chỉ, ta sẽ dừng tay.” Nàng cầm Ngọc Ban Chỉ, lại không biết điểm liên lạc giữa những thám tử phân bố ở các quốc gia của Trần gia, tìm không thấy người liên lạc, thì dù có lấy được Ngọc Ban Chỉ thì nó cũng trở thành đồ phế thải mà thôi.

Tây Thành Bá mím chặt môi, không nói.

Nàng thở dài: “Không nói? Ai, để cho ngươi chảy máu đến chết vẫn là tốt nhất. Ngươi chết rồi thì cũng hết chuyện thôi, hắc hắc, chỉ là lại tiện nghi đệ đệ tốt Tây Thành Hạ của ngươi rồi.” Nói xong, nàng dùng chủy thủ rạch một chút khiến miệng vết thương trên cổ tay hắn lớn thêm chút nữa.

Ánh mắt Tây Thành phức tạp, giống như là đang giãy giụa.

“Như vậy đi, ngươi nói cho ta điểm liên lạc của thám tử Trần gia ở Nam Hạ đi, ta liền lập tức dừng tay.”

Ánh mắt Tây Thành Bá khẽ xoay chuyển, làm lần giãy giụa cuối cùng: “Còn có, ngươi không được để lộ ra chuyện của hoang mạc Tây Lâm.” Hắn yêu cầu nói.

Thanh Linh nhìn về phía Tần Liễm, không tiếng động hỏi ý hắn, sau khi hắn gật đầu, nàng mới nói: “Có thể.”

Sau khi Tây Thành Bá thống khổ giãy giụa một phen, cuối cùng vẫn đồng ý nói cho nàng điểm liên lạc của thám tử Trần gia ở Nam Hạ.

Thôi thôi, giữ được rừng xanh thì sợ gì không có củi đốt.

“Có thể dừng tay chưa?” Hắn nén giận nói.

“Gấp cái gì? Chỉ là muốn lấy một ít máu của ngươi thôi mà.” Thanh Linh nói.

Bạch Nhiên ở một bên nhìn lộ ra vẻ mặt khinh thường, lấy hơn ba lọ máu của người ta rồi mà còn kêu mới một chút à?

“Các ngươi đang làm gì Thái Tử điện hạ vậy!” Lữ tiên sinh biết Tây Thành Bá tới tìm Diệp Đàm tính sổ, nhưng hắn đợi thật lâu cũng không thấy Tây Thành Bá trở về, liền mang theo hai võ sĩ Tây Yến tự mình đi ra tìm.

Hắn đi từ Úc Hương Viên đến nơi này, nhìn thấy tám võ sĩ Tây Yến nằm đầy đất, mà Thái Tử điện hạ tôn quý của bọn họ thì chật vật ngã trên mặt đất, tay còn bị người lấy huyết!

Lữ tiên sinh lửa giận ngập trời xông tới, mới vừa đi đến nửa đường, một tấm lụa trắng bất ngờ đánh tới, đánh hắn ngã trên mặt đất còn bị trọng thương. Hai vị võ sĩ ở phía sau hắn cũng bị y như thế, còn chưa kịp thấy rõ là ai ra tay là thì đã bị đánh ngã trên mặt đất.

“Còn đang suy nghĩ là người phương nào đến Úc Hương Viên gây sự đâu.” Thiên Nhất Tuyệt đi tới, đóa mạn châu sa hoa trên vạt áo rực rỡ mà chói mắt.

Có người bẩm báo với Thiên Nhất Tuyệt, Úc Hương Viên có người ở gây sự, cho nên khi hắn muốn đi qua Úc Hương Viên xem một chút.

Thanh Linh cảm thấy máu của Tây Thành Bá đã lấy không sai biệt lắm, lại lấy nhiều thêm chút nữa thì sẽ chết người, cuối cùng nàng thu tay lại, cũng ở trên miệng vết thương ở cổ tay hắn rắc chút bột cầm máu: “Yên tâm, thiếu chút máu này ngươi không chết được đâu.” Nàng mở miệng an ủi nói, lấy ra một viên thuốc nhét vào trong miệng hắn.

“Chỉ là, ngươi là Thái Tử điện hạ cao cao tại thượng, ta trước sau vẫn là sợ ngươi. Vừa rồi thuốc độc mà ta đút cho ngươi 5 năm sau sẽ phát tác, kho phát tác thì trong vòng mười ngày sẽ chết. Ta rất tin tưởng độc này ở khắp Tây Yến của các ngươi sẽ không có ai có thể giải được, đương nhiên ngươi cũng có thể thử tìm người giải độc. Bị ta hạ độc, ngươi cũng không cần quá lo lắng, dù sao ta cũng là một người nói đạo lý.” Nói đạo lý? Loại cường đạo ăn thịt người không nhả xương này cũng sẽ nói đạo lý sao? Trong lòng Tây Thành Bá khinh bỉ vô số lần.

“Nếu trong 5 năm này ta an toàn khỏe mạnh, thì 5 năm sau ta sẽ đưa thuốc giải cho ngươi.” Nàng uy hiếp hắn, nếu như trong vòng 5 năm này hắn dám tìm nàng gây phiền toái, thì 5 năm sau nàng nhất định lấy mạng của hắn.

Tây Thành Bá lập tức trợn trắng mắt, ngất đi.

“Đại hộ pháp, bọn họ muốn giết Thái Tử điện hạ của chúng ta.” Sau khi khó khăn từ trên mặt đất bò dậy, Lữ tiên sinh nói, ánh mắt nhìn qua Thiên Nhất Tuyệt hi vọng hắncó thể chủ trì công đạo cho bọn họ.

“Đại hộ pháp, ngươi đã nói ân oán giữa chúng ta ngươi sẻ không nhúng tay đó.” Tần Liễm không nhanh không chậm nói.

“Bản hộ pháp tự nhiên là nói qua, mới vừa rồi bản hộ pháp chỉ là đi ngang qua, trước mắt còn có chút chuyện xin phép cáo từ trước, các ngươi cứ tự nhiên đi.” Thiên Nhất Tuyệt không màng tới ánh mắt khẩn cầu của Lữ tiên sinh, xoay người rời đi.

“Yên tâm, hắn sẽ không chết, chỉ là nếu như Lữ tiên sinh muốn tiếp tục ở đây dây dưa với chúng ta, nói không chừng Thái Tử điện hạ của các ngươi sẽ chết thật đó.” Sau khi Thanh Linh bảo Bạch Nhiên lấy đi hơn phân nửa lọ máu thì nàng đi tới nói.

Sắc mặt của Lữ tiên sinh hoảng loạn đi đến chỗ Tây Thành Bá, lúc đi ngang qua người Thanh Linh, tàn nhẫn trừng mắt nhìn nàng một cái.

Lúc này Tần Liễm xoay người rời đi, mà lúc hắn rời đi cũng không có kêu Thanh Linh.

Thanh Linh nhìn hắn không nói tiếng nào đã rời đi, lòng phiền muộn, còn có một cỗ chua xót đột nhiên xuất hiện, hắn đang giận chuyện buổi sáng sao?

Nàng còn đang buồn bực, hắn đột nhiên quay đầu lại, nhíu mày nói: “Còn thất thần cái gì? Không muốn đi sao?”

Té ra là nàng nghĩ nhiều, nàng nhẹ nhàng thở ra, bây giờ nàng bắt đầu sợ hắn sẽ đột nhiên không để ý tới nàng.

“Đương nhiên là đi rồi.” Nàng đuổi theo.

Hai người đi song song, trong lúc nhất thời hai người đều không nói chuyện, nàng là bởi vì chột dạ nên mới im lặng, ngược lại khiến cho không khí rơi vào lúng túng.

“Sao chàng lại đến Úc Hương Viên?” Lúc đi đến một chỗ không người, nàng không biết nói gì nên tìm đại một thứ gì đó để bắt chuyện.

Hắn liếc mắt nhìn nàng một cái, giống như là đang nói chuyện này còn phải hỏi sao: “Tất nhiên là bởi vì nàng tại đây rồi.”

“Chàng còn giận sao?” Nàng giật nhẹ ống tay áo của hắn.

Giận? Giận cái gì, hắn có chút không hiểu.

Nhìn thấy ánh mắt của hắn thẳng tắp nhìn nàng, nàng nghĩ rằng hắn là đang đợi nàng nhận sai.

Ai, bỏ lại mỹ nhân một mình rồi trốn đi đúng là lỗi của nàng: “Mỹ nhân…… Không…… Không, Tần Liễm, chàng còn ở giận chuyện buổi sáng sao?”

“Mỹ nhân?” Hắn cười như không cười nhìn nàng.

Nàng rụt cổ một chút, trực giác muốn chạy trốn: “Liễm Nhi (*), ý ta là lúc ta không ở đó, chàng giận sao?” Nàng nhanh chóng nói mỹ nhân thành thành Liễm Nhi (*).

(*): Từ Mỹ là Liễm trong nghĩa hán việt đều là nước mênh mông tràn ngập, còn Nhân thì na ná giống từ Nhi ở tiếng Trung, suy ra là chị ấy đang nói lái sang từ khác để tránh bị anh Liễm trêu chọc đó.

Hắn ngừng bước, nhéo nhéo mặt của nàng, ý cười thật sâu, nụ cười làm nàng sởn tóc gáy: “Mỹ nhân?”

Hắn vẫn là nắm vấn đề này không tha, nàng cảm thấy da đầu tê dại, khóe mắt ngó qua ngó lại, dựng lỗ tai lắng nghe, không phát hiện có người tới gần. Xem ra nàng cần phải sử dụng tuyệt chiêu: “Phu quân” Kéo ra một nụ cười vô cùng chân chó, bất quá khuôn mặt của nàng bị véo đến biến dạng, kết hợp với bụ cười chân chó kia của nàng lại khiến người ta buồn cười.

Bị một người nam tử kêu một tiếng phu quân, khóe miệng của hắn không khỏi co rút mấy cái. Nhưng mà mặc kệ nàng là dáng vẻ gì, chỉ cần nàng kêu hắn một tiếng phu quân, hắn vẫn là sẽ cầm lòng không đậu mà vui mừng, lòng cũng sẽ mềm xuống.

“Phu quân, chàng véo đau ta.” Nàng chớp chớp mắt, liều mạng bài trừ một chút nước mắt ở hốc mắt để giả vờ đáng thương.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 21.12.2017, 23:43
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 04.05.2017, 19:10
Bài viết: 80
Được thanks: 756 lần
Điểm: 33.58
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y - Điểm: 32
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 85 Cường đạo ăn thịt người không nhả xương (2)

Editor: Yên Nhi

“Nàng…… Nàng thật đúng là...” Hắn buông lỏng tay, đối nàng vừa bất đắc dĩ vừa yêu chiều, biết rõ nàng đang giả bộ đáng thương, nhưng nhìn thấy viền mắt ươn ướt của nàng vẫn không nhịn được mà đau lòng.

“Phu quân, chàng thật tốt.” Nàng vuốt mông ngựa nói, nghĩ thầm, tuyệt chiêu đúng là dùng tốt nha.

Hắn liếc mắt trừng nàng một cái, nàng theo bản năng lui về phía sau: “ ‘Ăn sạch sẽ ’ vi phu xong rồi bỏ chạy, phu nhân, nàng càng lúc càng nhát gan với vô lại đó.”

Từ mỗi một lời nói hành động của nànng mới vừa rồi, hắn hiểu được nha đầu kia chắc là đang áy náy nghĩ rằng chính nàng là người lột sạch y phục của hai người cho nên sáng sớm sau khi tỉnh lại không dám đối mặt với hắn mà đào tẩu. Nha đầu ngốcnày  từ đầu đến cuối cũng không có hoài nghi là hắn, như thế rất tốt.

Nàng mới không phải nhát gan, chẳng qua sợ bị hắn áp bức mà thôi.

“Vi phu giận rồi.” Giọng nói của hắn dịu dàng, thậm chí không cảm giác được một chút phẫn nộ nào, nhưng nàng nghe xong vẫn  không nhịn được mà lo lắng.

Nàng bắt lấy tay hắn, hôn xuống lòng bàn tay hắn một cái: “Phu quân, đừng giận nữa mà.”

Hắn đột nhiên kéo lớp da giả trên mặt của nàng ra, cúi đầu hôn một cái thật sâu lên môi của nàng.

Nụ hôn nóng bỏng này rất nhanh đã khiến cho nàng mềm nhũn cả người, hai tay không biết để đâu vòng trên cổ hắn.

Lúc nụ hôn dần dần đi xuống cổ nàng, trên cổ truyền đến nho nhỏ đau đớn, thì ra là hắn cắn nàng.

Hắn ôm chặt lấy eo của nàng, phả ra hơi nóng trên cổ của nàng, giọng khàn khàn nói: “Về sau không được từ bên cạnh ta trốn đi nữa, biết không?”

Bị dâm uy của hắn ép buộc, nàng không thể không gật đầu, hắn cười nhẹ một tiếng, tay đặt ở trên tóc của nàng, hắn hôn một cái lên môi của nàng, nói: “Ngoan.”

“Cảm giác ở trước mặt chàng ta giống như một tôn tử(Cháu trai).” Nàng nói thầm, mỗi lần ở trước mặt hắn, nàng luôn không thể thẳng lưng được.

Vừa mới nói xong, cánh tay đang ôm eo nàng chợt dùng sức một cái, khiến đau đến nước mắt lưng tròng.

Hắn mím môi, cúi mắt xuống nhìn chằm chằm vào hai mắt của nàng, nghiêm túc nói: “Nàng không phải tôn tử, nàng là nữ nhân của ta!”

Ngắn ngủn mười ngày, giống như là trong chớp mắt, thoáng một cái đã trôi qua.

Trong mười ngày này, Tây Thành Bá chắc là đã chịu nhiều đau khổ, sẽ không dám đến tìm Thanh Linh gây phiền toái nữa.

Sáng sớm, Thanh Linh tỉnh lại từ trong lòng của Tần Liễm, vừa mở mắt thì nhìn đến khuôn mặt xinh đẹp của hắn.

Hắn cũng tỉnh lại, hôn một cái lên trán nàng: “Hôm nay hình như là ngày Tư Không Tiêm Vụ tuyển phu quân, chúc phu nhân may mắn, ôm được mỹ nhân về.” Hắn cười trêu chọc nói.

Nàng mới không có bừa bãi tìm nữ nhân cho Nhị ca của nàng đâu, nàng mở miệng cũng trêu chọc lại hắn: “Nếu như chàng mở một cái thi đấu tuyển thê tử, ngày tuyển thê tử đó, cho dù có đua đến đầu rơi máu chảy, ta cũng muốn cướp chàng về tay.”

Mắt phượng hẹp dài của hắn nguy hiểm nhíu lại, thanh âm lạnh lẽo nói: “Thi đấu tuyển thê tử?” Gần đây nha đầu này nói chuyện càng ngày càng không đàng hoàng.

“Nàng đã ăn sạch sẽ vi phu rồi đó.” Đương nhiên, lúc ấy hắn còn thiếu một bước cuối nữa thì đã an luôn nha đầu này: “Nàng muốn ăn sạch xong rồi ném vi phu cho nữ nhân khác sao?”

Mỹ nhân (Tên thân mật bí mật của Liễm ca) suy nghĩ quá nhiều, nàng cũng chỉ nói giỡn thôi mà, sao nàng có thể nhường nam nhân của mình chính mình cho nữ nhân khác chứ.

“Phu quân, ta nói giỡn, sao ta có thể cam lòng tặng chàng cho người khác chứ? Vừa rồi ta không phải đã nói sao, ta chính là liều mạng cũng sẽ cướp chàng về tay.” Nhìn dáng vẻ sắp nổi giận của hắn, nàng lại bày ra dáng vẻ tôn tử tới dỗ hắn.

Thằng nhãi này nghe nàng nói chuyện, sao không thể chọn trọng điểm mà nghe chứ?

“Diệp Thanh Linh, nếu như có một ngày nàng dám can đảm đẩy ta cho nữ nhân khác, ta nhất định sẽ giết nàng.” Ánh mắt của hắn u ám âm trầm, giọng điệu nhu hòa nói.

Nhìn hai mắt vô cùng u ám âm trầm của hắn, nàng không hề nghi ngờ lời hắn nói. Nhưng mà, nàng sẽ không cho hắn cơ hội để hắn giết nàng. Nam nhân của nàng, nàng chính là tự tay giết chết cũng sẽ không nhường cho nữ nhân khác.

“Phu quân cứ yên tâm, sẽ không có ngày đó.” Nàng trấn an sự đa nghi của mỹ nhân xong thầm nghĩ.

“Dạo này phu nhâ nói chuyện giống y hệt đánh rắm, càng ngày càng không xuôi tai.”

Mặt nàng trầm xuống, không xuôi tai thì có liên quan gì tới đánh rắm hả?

Lúc trước Hách Liên Dực bị thực nhân điểu cắn thành trọng thương, hơn mười ngày nay, trải qua danh y của Tiêu Dao Thành tỉ mỉ trị liệu, hơn nữa dùng các loại linh dược để điều trị, thương thế của hắn đã tốt hơn.

Ngồi ở trên giường, Dung Thi Thi mái tóc chưa buộc nhìn Hách Liên Dực đang mặc y phục: “Vương gia……” Nàng lã chã chực khóc, muốn nói lại thôi.

Hách Liên Dực mặc vào hắc bào được cắt may khéo léo đẹp đẽ quý giá, ngũ quan càng tuấn mỹ giống như điêu khắc. Khuôn mặt như ngọc điêu khắc, dáng người cao ngất, khí chất bất phàm.

“Thi Nhi, nàng sao vậy?” Hách Liên Dực nhìn đến bộ dạng này của nàng, có chút không kiên nhẫn, nhưng vẫn là tính tình tốt hỏi nàng.

Mắt của Dung Thi Thi dịu dàng, càng thêm điềm đạm đáng yêu: “Nếu sau khi Vương gia cưới được Tư Không Tiêm Vụ, đừng quên chuyện ngài đã đáp ứng với Thi Nhi.”

“Thi Nhi, rốt cuộc nàng muốn Bản vương nói bao nhiêu lần nữa thì nàng mới có thể hiểu người Bản vương yêu chỉ có một mình nàng đây hả?” Mặc xong y phục, lại dùng ngân quan buộc tóc lên, thoạt nhìn càng thêm tuấn mỹ, ngay cả thị nữ ở bên cạnh hầu hạ hắn thay y phục thị nữ nhìn thấy bộ dáng hắn tuấn mỹ như vậy cũng nhịn không được đỏ bừng mặt.

Sau khi Hách Liên Dực thay y phục xong thì kêu hạ nhân trong phòng lui ra ngoài: “Thi Nhi, cũng đã qua nhiều ngày như vậy, nàng vẫn chưa nghĩ ra còn có đường nào khác đi xuống vực hay không sao?”

“Vương gia, Thi Nhi thật sự không biết, chuyện này lúc trước không phải Thi Nhi đã nói với Vương gia rồi sao?” Hách Liên Dực luôn hỏi vấn đề này, nàng cũng bị hỏi đến phiền.

“Hơn mười ngày rồi, ngộ nhỡ hôm nay là ngày Tư Không Tiêm Vụ tuyển phu quân thì sao, thời gian chúng ta lưu lại đây đã không còn nhiều. Nếu như không lấy được Thánh Quả, vậy nàng cũng là phải đến không một chuyến rồi.” Ánh mắt Hách Liên Dực sắc bén nhìn chằm chằm hai mắt của nàng nói.

Dung Thi Thi gật đầu: “Thi Nhi biết, để ta lại cẩn thận suy nghĩ lại một chút.” Nàng có lệ nói.

“Được, Bảnn vương đi núi Nhạc Hòa trước, nang ở chỗ này chờ bản vương trở về.” Hắn biết sẽ không hỏi ra được gì, nên đi ra ngoài trước.

Sau khi Hách Liên Dực rời đi không lâu, nàng tùy tiện tìm một cái cớ đuổi thị nữ hầu hạ bên người nàng đi, sau đó lén lút rời khỏi Mê Diêu Cung.

Dưới sự chỉ dẫn của Cầm Nhi, Thanh Linh một đường cưỡi ngựa đi đến núi Nhạc Hòa, mà Tần Liễm vẫn kiên trì đi với nàng, vì vậy cũng thúc ngựa đi ở bên cạnh nàng.

Mùi hoa thơm ngát theo gió bay đến, Thanh Linh hít một ngụm không khí trong lành, chỉ cảm thấy toàn thân trên dưới đều nhẹ nhàng không ít.

Có một tòa cung điện lộng lẫy trang nghiêm ở sâu trong rừng cây như ẩn như hiện, Thanh Linh giơ tay chỉ về phía cung điện ơ xa kia, cưỡi ngựa đi về phía Cầm Nhi đang dẫn đường hỏi: “Cầm Nhi cô nương, chỗ đó là chỗ nào?” Nhìn bên ngoài, khí thế của tòa cung điện khí thế kia còn to lớn mạnh mẽ hơn so với phủ thành chủ phủ.

“Chỗ đó là cấm địa của Tiêu Dao Thành - Tiêu Dao Cung” Cầm Nhi trả lời.

Cung điện đẹp như vậy lại lấy làm cấm địa, thật đáng tiếc: “Vậy ngươi có biết trong Tiêu Dao Cung có cái gì không?” Thanh Linh tiếp tục tò mò hỏi.

“Nô tỳ chỉ biết là bên trong có đặt tro cốt của các thế hệ thành chủ, xung quanh cấm địa có thiết kế trận pháp, ngoại trừ thành chủ và Đại hộ pháp ra, ai cũng không vào được.” Cầm Nhi nói.

“Thì ra là thế” Nơi đặt tro cốt của các thế hệ thành chủ tốt hơn phủ thành chủ, Thanh Linh cũng không cảm thấy kì lạ.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 23.12.2017, 21:02
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Xà Ngáo Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Xà Ngáo Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 07.11.2017, 20:38
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 314
Được thanks: 1370 lần
Điểm: 30.88
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y - Điểm: 28
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 86: Tỷ thí.

Thanh Linh đến dưới chân núi Nhạc Hòa thì nơi đó đã tụ tập rất đông người.

Cây cối dưới chân núi nhỏ thấp, thưa thớt phân tán ở mỗi góc.

Lúc này phóng tấm mắt đi khắp nơi đều thấy các công tử tuấn mỹ bất phàm, bọn họ tuyệt đối là nhân cảnh bắt mắt nhất dưới chân núi Nhạc Hòa.

Các công tử trẻ tuổi ăn mặc tươm tất gọn gang, vật phẩm mang theo không gì là không tinh túy.

Dưới chân núi xây một lầu các bằng gỗ thật cao, lầu các bốn phía treo đầy lụa đỏ. Tư Không Tiêm Vụ một mình đứng trên lầu cao, tay nàng vấn lụa mỏng phi dương, nhìn từ xa có cảm giác phiêu miểu như sương như mây.

Hôm nay nàng vận bạch y, trang sức trang nhã, tuy không trang điểm nhưng lại xinh đẹp như tiên tử vén mây.

Phía dưới lầu các đặt rất nhiều ghế để cung khách ngồi xuống nghỉ ngơi.

Có một số người không phân rõ phải trái thấy trên lầu chỉ có một mình Tư Không Tiêm Vụ liền lớn gan đi tới.

“Đại tiểu thư, nàng một mình ngồi ở đây không thấy chán sao? Hay là để tiểu vương đi lên bồi nàng.” Thân vương một nước nhỏ đùa giỡn nói.

Hắn từ dưới phi thân lên sắp đến gần lầu các thì Tư Không Tiêm Vụ mắt cũng không nháy một cái, nàng vẫn ưu nhã ngồi an tĩnh, chỉ nhẹ nhàng giơ tay lên phất một cái, người nọ đột nhiên kêu thảm một tiếng, sau đó rơi từ trên không xuống, miệng vừa phun ra một ngụm máu đã trực tiếp hôn mê.

“Tiêm Vụ không cần người bồi.” Nàng lạnh lùng nói, thanh âm truyền nội lực làm mỗi người đều có thể nghe đến rõ ràng ( xin lỗi mọi người chứ tớ tự nhiên liên tưởng đến cái loa phường tớ).

Thiếu nữ tựa thiên tiên, võ công sâu không lường được, lại còn là người ra tay tàn nhẫn.

Các công tử phía dưới thấy một cảnh như vậy trong nháy mắt liền thu lại mấy phần tâm tư không đứng đắn, chẳng ai trêu trọc nàng để tìm chết cả.

Một làn gió thơm thổi tới, không biết từ đâu xuất hiện một con Hoa Hồ Điệp lớn.

Thanh Linh hí mắt tỉ mỉ nhìn mới phát hiện ra con Hoa Hồ Điệp to lớn ấy nguyên lai lại chính là vị Thái tử yêu trang điểm Tử Mạch.

Thanh Linh chợt nhớ đến tảng sáng hôm nay hoa cỏ trong Mê Diêu cung bị người hái sạch, sẽ không phải là con bướm bảnh bao này sai người làm chứ?

Công tử ôn nhuận như ngọc, cánh hoa bay tà tà xung quanh, áo bào ngũ sắc phiếm ánh sáng phất lên nhè nhẹ cảnh này không ngoài ý muốn thu hút sự tò mò của mọi người.

Mọi người rối rít ngẩng đầu, một ít ngẩng đầu quá cao, ai ngờ trong mấy rỏ cánh hoa còn trộn cả hạt tiêu.

Thoáng chốc đã có mấy người bị hạt tiêu bay vào mũi liền nhảy mũi, hạt tiêu bay vào mắt thì chảy nước mắt.

“Đây là người nào a? Thật thất đức.” Có người đỏ tròng mắt cả giận nói.

Tử Mạch mười phần ưu nhã đáp đất, hướng về phía lầu các của Tư Không Tiêm Vụ ném đi một cái mị nhãn, tự động bỏ qua tiếng mắng chửi người.

Hắn nhìn những người đó từng người từng người một nhảy mũi hắt xì, lau nước mắt chảy, chậc chậc, bộ dạng kia xấu muốn chết rồi, sao đại tiểu thư lại có thể vừa ý cơ chứ?

Xem xét lại mình ưu nhã mỹ lệ cực kì , nếu đại tiểu thư không chọn hắn làm vi phu thì mắt tuyệt đối là có vấn đề.

“Tử Mạch thật quá độc ác.” Thanh Linh vừa ngước mắt nhìn lên một chút liền bị hạt tiêu rơi vào mắt.

Tần Liễm thấy Thanh Linh nước mắt lưng tròng  liền đi tới nâng đầu nàng lên thổi mắt, giộng điệu ai oán: “Đáng đời, ai cho nàng nhìn loạn nam nhân khác.”

Nàng oan uổng a, nàng chỉ là tò mò xem Hoa hồ điệp khổng lồ trên không trung kia là cái gì, nào có nhìn loạn nam nhân khác.

Tư Không Tiêm Vụ lạnh lùng nhìn đoàn người phía dưới nhảy mũi không ngừng, hồi lâu, đợi bọn hắn thả lại sức nàng mới mở miệng: “Tiêm Vụ đa tạ chư vị công tử đã đến, hôm nay Tiêm Vụ muốn tìm một người cùng mình tâm ý tương thông. Trước đó, chư vị hãy nhìn ra sau một chút.”

Mọi người xoay đầu hướng về phía sau thấy chỗ đất trống không xa chẳng biết lúc nào xuất hiện năm cái bia.

Lúc này có người đặt lên một bó cung tến mà hai cái bảng. Hai cái bảng đặt trên bàn mỗi cái đều có một thứ đồ riêng, một cái đặt một tấm vải trắng, một cái đặt hộp son môi.

Mọi người rối rít tò mò đi đến, thấy mấy thứ đồ này liền lộ ra nghi ngờ.

Có mũi tên, có bia ngắm, chả lẽ Tư Không Tiêm Vụ muốn bọn họ so bắn cung? Nhưng vải trắng cùng với son môi nữ nhân kia là dùng để làm cái gì?

“Các vị công tử đoán quả thật đúng, Tiêm Vụ có ý định để cho mọi người tỷ thí một phen. Lần này tỉ thí muốn chia một phen, Tiêm Vụ tạm thời không thể tiết lộ, nếu thắng trận này có thể trực tiếp vào thẳng phần thi cuối cùng .

Người quyết định tham gia tỷ thí xin mời đến gốc cây ngô đồng rút thăm.” Nàng giơ tay chỉ vào người đang đứng một mình ở dưới gốc cây ngô đồng.

“Đại tiểu thư, vải trắng cùng với son môi để làm gì vậy?” Có người lớn tiếng thắc mắc.

“Thứ cho Tiêm Vụ không thể tiết lộ.” Tư Không Tiêm Vụ trả lời.

Người nọ thức thời liền không hỏi nữa.

Không bao lâu các công tử tham gia tỷ thí cũng rút được thăm.

“Nàng rút vào số thứ mấy?” Tần Liễm hỏi Thanh Linh.

Thanh Linh gương mặt khổ sở, thở dài: “ Lượt cuối cùng, số 60 a.”

Bạch Nhiên lúc này đi tới, lau mồ hôi báo cáo: “Nhị công tử, Vinh vương rút được số 59.”

Người xếp phía trước nàng lại là Hách Liên Dực, nghe được tin này, nàng như cắn phải thuốc lắc (cái này là tác giả viết nha), trong nháy mắt liền hưng phấn hẳn lên, không ngờ Hách Liên Dực vẫn may cũng kém cỏi như vậy.

“Các vị công tử, Tiêm Vụ xin nhắc nhở mọi người, lần tỷ thí này nhất định có nguy hiểm, nếu xảy ra chuyện gì, Tiêm Vụ ta nhất định không truy cứu. Cho nên, nếu có người cảm thấy sợ hãi mà muốn thối lui, tùy thời đều có thể.” Tư Không Tiêm Vụ nói.

Người tham gia tỷ thí không ít người có suy nghĩa, chỉ là tham gia bắn cung, liệu có nguy hiểm gì xảy ra? Tư Không Tiêm Vụ nói vậy chắc cũng chỉ là hù dọa người ta.

Tư Không Tiêm Vụ quét mắt nhìn mấy người một cái, sau đó nói: “Hiện tại có người nào muốn thối lui không? Nếu không xin mời các vị đến bàn kia nhận mũi tên.”

Tư Không Tiêm Vụ rất có kiên nhẫn chờ mọi người nhận hết mũi tên, từ trên lầu các treo lên một lá cờ, phía trên có chữ “hay” viết rồng bay phượng múa.

“Hôm nay tỷ thí chỉ có một chữ “hay” , đó chính là người nào bắn tên hay, người đó liền có thể thông qua tỷ thí.”

Mọi người đều cùng thở ra một hơi, tưởng có khó khắn gì, thì ra là so bắn tên hay.

“Tiêm Vụ nhắc nhở các vị một lần nữa, lần này tỷ thí có chuyện gì xảy ra, Tiêu Dao thành một mực bỏ qua không truy cứu.” Nàng nói xong liền ý bào tranh tài có thể bắt đầu.

Tiếng đồng la (tiếng cồng đó, để vậy cho nó sang chảnh) gõ vang một tiếng, tỷ thí bắt đầu.

Những người đầu tiên lên tỷ thí, rất kì quái ở trên đài xoay vòng vòng, bắn được một mũi tên liền ngay lập tức hôn mê.

Bên ngoài không ít người cảm thấy kìa lạ, rõ ràng là bia ngắm không xa, vì sao mấy người này không một ai bắn trúng được tấm bia?

Người thứ ba thi đấu là Thái tử Thủy quốc, hắn lấy mũi tên đi vào địa phương tỷ thí.

Sân tỷ thí có năm cái bia, hắn đến vòng ngoài nhìn miếng vải trắng cùng với hộp son môi một chút, thấy nó chửng có ích lợi gì liền lắc đầu đi vào nơi bắn tên.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mẹ tớ là Thái Hậu về bài viết trên: Catstreet21, HNRTV, Hạ Tử Yên, Tinhtonton, Vô Tình, antunhi, anvils2_99, thanh_thanh1, vân anh kute
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 302 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: antunhi, Béo Bếu, chihiro-chan, Hongnk, Hắc Ngọc Lan, Liz42, Mamakute2003, meo lucky, Mẹ sấp nhỏ, penhu1704, The tran, thần kinh, vân anh kute và 284 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

5 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

6 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 193, 194, 195

7 • [Hiện đại] Hứa với em mười năm tình thâm - Tây Tây Tiểu Lâu

1 ... 19, 20, 21

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ không làm phi - Đường Quả

1 ... 37, 38, 39

9 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 123, 124, 125

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 195, 196, 197

11 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 160, 161, 162

12 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

13 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

14 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 105, 106, 107

17 • [Hiện đại] Hắn là cố chấp cuồng - Linh Công Chúa

1 ... 10, 11, 12

18 • [Cổ đại] Sư phụ quá mê người đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn

1 ... 66, 67, 68

19 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 126, 127, 128

20 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 65, 66, 67



LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Ly Ly
Shop - Đấu giá: Hạ Tịch Nguyệt vừa đặt giá 554 điểm để mua Hamster tham ăn
Shop - Đấu giá: ༄༂Tuyền Uri༂࿐ vừa đặt giá 389 điểm để mua Xe hoa
Shop - Đấu giá: ༄༂Tuyền Uri༂࿐ vừa đặt giá 230 điểm để mua Giày da cho nam
Shop - Đấu giá: zinna vừa đặt giá 310 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 272 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 294 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: zinna vừa đặt giá 258 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 256 điểm để mua Cà phê đem về
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 279 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 248 điểm để mua Ly kem cacao
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 369 điểm để mua Xe hoa
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 244 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 264 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 256 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 248 điểm để mua Trái tim cầu vồng
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 242 điểm để mua Cà phê đem về
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 242 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 218 điểm để mua Giày da cho nam
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 250 điểm để mua Heo cầm lửa
TranGemy: [Hiện đại] Quân hôn: Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch chương 308
TranGemy: How are you today? Kể mình nghe đi, hôm nay bạn có vui không?
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 787 điểm để mua Nhẫn hồng ngọc
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 248 điểm để mua Mashimaro cưỡi trăng thổi sáo
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 250 điểm để mua Pikachu làm xiếc
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 358 điểm để mua Hổ đọc sách
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Windyphan
cò lười: 18h hôm nay là chốt rồi mọi người ơi
cò lười: viewtopic.php?style=2&t=413453&p=3454265#p3454265  tham gia bình chọn và dự đoán rinh quà nào
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Um-um

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.