Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 9 bài ] 

Thành đôi - Đông Qua Trà Tiên Nhân

 
Có bài mới 19.12.2017, 22:09
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 07.10.2017, 22:49
Tuổi: 101 Chưa rõ
Bài viết: 10138
Được thanks: 5491 lần
Điểm: 10.09
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Thành đôi - Đông Qua Trà Tiên Nhân - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 6:

Y nắm nhược điểm Thiên Lang hồi nào, Hằng Quang cảm thấy khó hiểu.

Bất quá bây giờ y có chuyện để chú ý hơn.

Y không biết chuyện giữa hai người Tạ Thực và Thiên Lang bắt đầu từ khi nào, dù không rõ lắm nhưng cũng ngầm hiểu.

Không biết Thiên Lang dùng biện pháp gì mà mỗi ngày đều đi khắp hoàng cung, nghe điện bên này tình báo với điện bên kia, cộng với tin tức Đại hoàng tử dần dần khôi phục lại.

Tạ Thực hình như rất coi trọng những tin tức này, thường thường lôi Thiên Lang đi mật đàm.

Khiến Hằng Quang cảm thấy rất lo lắng.

Không phải lo lắng cho Thiên Lang, mà là cho Tạ Thực.

Mặc dù để che dấu tai mắt người khác, Thiên Lang biến màu tóc và mắt trở thành một màu đen, nhưng dung mạo y tuấn tú khác hẳn phàm nhân, cho dù tìm ở hậu cung ba ngàn mỹ nhân cũng hiếm thấy, Hằng Quang tự nhận mình ngồi thiền lâu như vậy, nhưng lúc đối mặt với Thiên Lang cũng cảm thấy ngại ngại, y không chắc đệ đệ có định lực như y không nữa.

Vạn nhất Tạ Thực không cẩn thận mê mẩn Thiên Lang, vậy thì phải làm sao bây giờ?

Thiên Lang khác với người thường a, là yêu tinh đó.

Hằng Quang vô cùng xoắn xuýt.

Thân phận Tạ Thực cao quý, mà Thiên Lang uổng công sống nhiều năm như vậy, tính cách lại chẳng đứng đắn tí nào, y sợ lỡ như hai người hợp mắt nhau, nuôi ra một Đát Kỷ phiên bản nam thì toi.

Lúc đó Hằng Quang y chả phải trở thành tội nhân luôn sao?

Hằng Quang nặng nề nhấc vạt áo đi tới đi lui ngoài cửa, rốt cuộc không nhịn được nữa, đẩy cửa đi vào.

Tạ Thực và Thiên Lang đang ngồi trên giường nhìn hắn.

“Chúng ta còn đang đánh cược khi nào ngươi mới tiến vào.” Thiên Lang nói: “Kì kèo ở bên ngoài làm gì? Cứ đi tới đi lui mãi thế?”

“Các ngươi đang nói gì vậy?” Hằng Quang thẳng thắn chen lên giường hỏi.

“Đang nói chuyện ngươi có bằng lòng đưa chuỗi phật châu cho ta không.” Tạ Thực lạnh nhạt nói.

Hằng Quang sững sờ, nhìn cổ tay mình.

“Ngươi nói cái này hả?” Hằng Quang theo bản năng sờ sờ hạt châu.

“…Không có gì.” Tạ Thực yên lặng nhìn y một hồi, không giải thích mà cười cười nói: “Chỉ giỡn thôi mà, ngươi giữ đi.”

Hằng Quang chớp chớp đôi mắt: “A?”

“Thiên Lang quả nhiên lợi hại.” Tạ Thực chuyển đề tài: “Chẳng những có thể nhìn rõ chuyện tình bên trong điện, mà cả chuyện của phụ hoàng cũng biết.”

“Ta là lão yêu tinh, nói về thủ đoạn, đương nhiên người phàm các ngươi không theo kịp.” Thiên Lang liếc mắt nhìn Hằng Quang một cái.

Hằng Quang âm thầm niệm a di đà phật, vội quay đầu nhìn Tạ Thực, “Có ý gì?”

“Ý là, hoàng hậu gan to bằng trời.” Tạ Thực âm thầm nói: ” ‘Quốc sư’ bên cạnh Đại hoàng huynh thật ra là một con yêu nhân, kể cả đạo sĩ luyện Đan cũng bên phe khác, Vạn Thọ Đan thật ra là Mê Hồn Dược, phụ hoàng bây giờ cứ ngơ ngơ ngác ngác, bị bọn chúng khống chế gần một nửa rồi.”

“Nói như vậy, bọn chúng muốn động thủ tại tiệc mừng thọ?” Hằng Quang lập tức cảm thấy phấn chấn.

“Nếu bọn chúng có thể mê hoặc tâm trí phụ hoàng, vậy mượn miệng phụ hoàng thông báo Đại hoàng huynh là người kế vị, hay tự hạ chiếu cũng không phải không thể– Mà bảy hoàng đệ còn lại không biết chiêu mộ dị sĩ ở nơi nào, sẽ luôn cản trở bọn chúng, cho nên tình huống phụ hoàng bây giờ lúc xấu lúc tốt, tạm thời không cho bọn chúng thực hiện ý định.”

“Mấy ngày trước Đại hoàng huynh bị một dị nhân chế trụ, cộng thêm có dị nhân áp chế được nạn sâu bệnh ở Thông Châu, cũng thường tranh chấp vị trí trước mặt phụ hoàng. Thiên Lang vừa kiếm được tin tức mới, năm hoàng đệ kia điên cả rồi.” Tạ Thực nhẹ nhàng đi một nước cờ, “Vừa mới hôm qua. Ngày mai là tiệc mừng thọ, huynh đệ chúng ta chỉ sợ không tránh khỏi.”

Kế Tạ Thực hai người là Ngũ hoàng tử – vật hi sinh, bây giờ thế lực của Đại hoàng tử và Thất hoàng tử là lớn nhất, long hổ tranh nhau cũng không quên tiêu diệt kẻ cản trở bên ngoài, Hằng Quang cảm thấy, tiệc mừng thọ hôm đó, kẻ nằm xuống không chỉ riêng một Ngũ hoàng tử.

Còn có một người “chết” nữa là mình.

“Đệ đệ?” Hằng Quang thấy Tạ Thực nói một nửa liền giật mình, không khỏi lấy tay sờ sờ hắn.

Lúc Tạ Thực phục hồi tinh thần lại, thấy Hằng Quang đã chen lấn bên cạnh hắn, không biết từ khi nào đã đẩy Thiên Lang ra xa.

“Không cần lo lắng.” Hằng Quang tưởng Tạ Thực bị tình hình nghiêm trọng bên ngoài dọa, an ủi hắn: “Ta sẽ bảo vệ ngươi.”

“Bảo vệ ta?” Tạ Thực thấp giọng lặp lại.

“Ừ.” Hằng Quang vỗ vỗ lưng hắn, “Nếu phải đối phó với yêu ma quỷ quái thì ta rất tự tin.”

“Vậy mà lần đầu tiên xuống núi cùng lão hòa thượng, đã bị một con nhện tinh dọa khóc lớn, không dám ngủ một mình những ba ngày.” Thiên Lang lành lạnh nói.

“Đó là lúc năm tuổi mà!” Hằng Quang lườm hắn một cái, “Bây giờ có gặp một tổ nhện tinh thì ta cũng không sợ đâu!”

“A, thoạt nhìn khí thế hơn nhiều.” Thiên Lang không tỏ rõ ý kiến.

“Ta là ca ca!” Hằng Quang nói.

Ca ca?

Ánh mắt Tạ Thực khẽ động.

Hắn gọi Đại hoàng tử là ca ca suốt mười mấy năm, lúc mình gặp tai họa, đối phương trước sau không chịu đưa tay giúp đỡ.

Về phần Thất hoàng tử… nó cũng gọi hắn là ca ca mười mấy năm, bây giờ lại không chút do dự hạ thủ với hắn.

Ngược lại một tiểu hòa thượng nửa đường xuất hiện, tuy mặt mày xấp xỉ với hắn, tình cảm huynh đệ thì một chút cũng không có, không những tay cứu giúp hắn, thậm chí còn thay hắn tới Hồng Môn yến.

“Một mình đi đến chỗ nguy hiểm là ngươi.” Lần đầu tiên Tạ Thực chủ động cầm tay Hằng Quang: “Bảo mệnh làm trọng, nếu đối phương lợi hại quá, nhớ đừng tranh với bọn họ.”

Thần sắc Hằng Quang thu lại, khẽ niệm kinh phật, “Không được.”

Tạ Thực nhìn y.

Lúc này Hằng Quang thoạt nhìn không còn vẻ trẻ con nữa.

“Cho dù ngươi không muốn làm hoàng đế, thì ta cũng có chuyện ắt phải làm.” Hằng Quang nhẹ nhàng xoa phật châu trên cổ tay: “Yêu nhân nhiễu loạn triều cương, trời đất bất dung, phải diệt.”

-+-

“Kỳ thật ai làm hoàng đế cũng không quan trọng.” Môi Thiên Lang không động, âm thanh như xuyên qua tim Hằng Quang.

“Ta biết.” Hằng Quang truyền âm đáp lại, “Nếu đối phương quá mạnh, ngươi nên tự bảo vệ mình.”

Hắn hóa phép ra bộ quần áo cung nữ, đi trên hành lang mà tên thái giám đang dẫn đường phía trước.

Thân thể biến thành tiểu nha đầu của Thiên Lang hơi run, suýt chút nữa bật cười: “Thật sao?”

“Thật!”

Thiên Lang vì thấy biểu tình nghiêm túc của y, cho nên nảy sinh ý muốn đi trêu trọc mà thôi, vậy mà y lại nghiêm trang nói với hắn: “Gặp chuyện phải chạy”, không khỏi thêm nghiêm túc mấy phần.

“Ta không đi được.” Thiên Lang làm bộ tiếc nuối: “Ngươi nghĩ xem lão hòa thượng tại sao lại yên tâm cho ta xuống núi với ngươi? Ông ta đưa nhược điểm của ta cho ngươi, nếu ta chạy trốn, ông ta chắc chắn sẽ tìm ta tính sổ.”

Mà đệ đệ của ngươi – Tạ Thực, còn muốn lấy chuỗi xâu này, để hắn tùy ý sử dụng ta.

Câu nói phía sau chuyển động trong cổ họng hắn, không có nói ra.

“Nhược điểm gì?” Hằng Quang không rõ.

“Trái tim của ta.”  Thiên Lang nói.

Hằng Quang ngẩn người, quay đầu nhìn hắn.

Tiểu cung nữ dưới ánh đèn lồng có chút hư huyễn, trên mặt không hề có vẻ trẻ con, chỉ sót lại một mảnh tang thương.

“Bọn họ móc trái tim của ta, cho nên mới có thể niêm phong ta ở Phật đường.”

Yêu hồ ngàn năm, cho dù bị móc tim, chỉ cần ở khoảng cách nhất định cũng có dùng yêu lực, kéo dài hơi tàn.

Sắc mặt Hằng Quang trắng bệch.

“Trái tim của ta, bây giờ đang ở trên tay ngươi.”

Hằng Quang vừa muốn truyền âm nói chuyện, thái giám dẫn đường liền dừng lại, ngoài cười nhưng trong không cười quay đầu hành lễ.

“Nhị điện hạ đến–”

Hằng Quang và Thiên Lang liếc mắt một cái, tiểu cung nữ đã cung kính lui về sau.

Không cho phép y suy nghĩ lung tung.

Kim sơn đỉnh đồng, cả phòng lộng lẫy vô cùng, cung nhân tấu nhạc mi mục như họa, sơn hào hải vị lấy mãi không hết.

Đại não Hằng Quang có chút tê dại, nhớ lời Tạ Thực chỉ, hướng hoàng đế, hoàng hậu và thái hậu dập đầu lạy, rồi lại hướng chào các quan.

Sắc mặt trắng bệnh, cử chỉ không lưu loát, ngược lại rất phù hợp với hình tượng Tạ Thực bệnh lâu không khỏi, nên không có ai đặt sự chú ý lên người y.

Hằng Quang ngồi xuống, đang muốn hỏi Thiên Lang, tiểu cung nữ kéo kéo góc áo y, ra hiệu y nhìn.

Đại hoàng tử phong thần tuấn lãng không giống bệnh nặng như lời đồn, trước tiên nâng cốc chúc mừng, cùng một nam tử áo đen đứng bên cạnh cung kính hành lễ.

Sắc mặt hoàng đế nhìn không ra tốt xấu, Hằng Quang nhìn chằm chằm nam tử áo đen, tuy thần sắc không khác gì người thường, nhưng yêu khí tích tụ giữa lông mày, nhìn là biết chả phải người.

Chuỗi hạt châu trên tay mơ hồ tỏa nhiệt, thần sắc Thần Quang bất biến, sau lưng áo đổ mồ hôi.

Vẫn còn nữa.

Đứng sau ba bước tính từ chỗ Thất hoàng tử, là một Đạo sĩ gầy gò, chỉ đứng cúi đầu, không thấy rõ khuôn mặt.

Sau khi hoàng đế ban rượu xong, mời Đạo sĩ lên hỏi–

Đạo sĩ vừa tiến lên, sắc mặt hoàng đế liền trở nên kỳ quái — nửa bên mặt bắt đầu co giật, cánh tay lúc nhấc lúc buông.

Hằng Quang trợn mắt — Y nhìn thấy rõ ràng, nam tử áo đen lôi ra vô số sợi tơ trong tay áo, dày đặc quấn lấy cả người hoàng đế, trói như một khúc gỗ.

“Bắt hắn!” Thiên tử nửa bên mặt co giật ra lệnh.

Thái hậu thay đổi sắc mặt, nhìn hoàng đế bị không chế nửa bên mặt.

“Người đâu…Đến! Ngự giá!”

“Bắt hắn!”

Tiệc mừng thọ trong nháy mắt hỗn loạn.

Gan yêu vật kia thật lớn!

Hằng Quang vừa muốn đứng dậy, sau lưng đã bị Thiên Lang giữ lại.

Chuyện xảy ra quá đột ngột, sắc mặt Đạo sĩ lại không thay đổi, tay áo phất một cái, một cây kéo bay thẳng tới long ỷ, lúc mọi người còn đang kinh hãi biến sắc, cây kéo cắt bỏ ba, năm sợi tơ, cánh tay hoàng đế lập tức mất lực buông xuống.

“Hoàng thượng bị yêu nhân điều khiển!” Đạo sĩ cất giọng nói, âm thanh ong ong vang lên trong đại điện, lại một nắm tơ bị cắt, hoàng đế động đậy nửa bên mặt đầy sợ hãi.

“Đại hoàng tử bị yêu nhân mê hoặc, muốn hại thêm cả hoàng thượng!” Đạo sĩ hô lớn, “Hôm nay bần đạo sẽ thay trời hành đạo!”

Đại điện hỗn loạn lung tung, thái hậu và hoàng hậu thất kinh, thị vệ và triều thần tụ nhau thành một cục, không ít người chạy bán sống bán chết.

Hằng Quang cũng đứng dậy: “Làm sao bây giờ?”

“Nhìn.” Thiên Lang chỉ.

Hằng Quang định thần lại, tay chân lạnh ngắt — Không biết từ khi nào đã có rất nhiều yêu vật cấp thấp xâm nhập vào Đại điện, ăn mặc như thị vệ, đang thừa dịp chém giết lung tung.

“Bọn chúng định làm gì thế!?” Hằng Quang nhỏ giọng hỏi.

“Lục hoàng tử và Tam hoàng tử vẫn còn ở đây.” Thiên Lang nói: “Ngươi nhìn xem…”

Lúc hai người đang nói chuyện, cả người Tam hoàng tử hoảng loạn không biết đi đâu, đột nhiên đâm sầm vào một thị vệ, vai bị trúng một đao, kêu lên thảm thiết.

Hằng Quang lôi hạt châu ra, Thiên Lang nhắc nhở y: “Không đợi ngao cò tranh nhau sao?”

“Mạng người đợi không được.” Hằng Quang kéo ngoại bào, một đạo Phật quang tỏa ra xung quanh y, như ngọn sóng vô hình đẩy bọn thị vệ giả đang áp sát ra xa.

Hằng Quang niệm kinh văn, Phật âm quanh quẩn khắp Đại điện, nam tử áo đen và Đạo sĩ đang đấu pháp lập tức quay đầu lại nhìn.

“Nhị hoàng tử” sắc mặt hư nhược ngất xỉu trong lòng ngực tiểu cung nữ, bóng Hằng Quang lóe lên, nhảy đến giữa hai người, tay kéo theo hoàng đế.

“Thần cảnh thông!” Nam tử áo đen khàn giọng nói: “Phật gia đến, phải chăng cũng muốn được chia phần?”

“Làm càn!” Hằng Quang hét lớn một tiếng, âm thanh Phật môn ẩn chứa chân lực vang vọng không dứt, khiến lỗ tai đau nhói. Cây kéo hóa thành một con Giao Long, gầm gừ xông thẳng tới chỗ Hằng Quang.

Hằng Quang lắc mình né tránh, nam tử áo đen biến ra một cái dù che trời, bên trong bắn ra vô số ánh bạc, ánh bạc hóa kiếm, phảng phất như mang sinh mệnh đuổi theo Giao Long, hướng về phía Hằng Quang, bọn chúng thống nhất ý kiến, đầu tiên ra tay với Hằng Quang trước đã.

Đèn đuốc trong điện nháy mắt tắt ngúm, vô số kinh văn từ trên trời giáng xuống, vây quanh Hằng Quang tạo thành bức bình phong, Hằng Quang đứng bên trong bức bình phong cầm chuỗi hạt, niệm tụng Kim Cương Tát Đóa nguyền rủa, kinh văn phun trào, Giao Long và kiếm tấn công bên ngoài, thỉnh thoảng còn dùng sừng trên đầu công kích bức bình phong.

Hằng Quang chịu xung kích, chỉ cảm thấy ngực cuồn cuộn, vạn thanh lợi kiếm bị bình phong chặn, bay thẳng lên nóc điện, chỉ nghe “Ầm ầm” vài tiếng, toàn bộ nóc điện bị hất tung!

Hoàn chương 6.

Thần: Chương này nhiều từ mình không hiểu lắm



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 19.12.2017, 22:12
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 07.10.2017, 22:49
Tuổi: 101 Chưa rõ
Bài viết: 10138
Được thanks: 5491 lần
Điểm: 10.09
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Thành đôi - Đông Qua Trà Tiên Nhân - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)





Chương 7:

Nguyệt quang thoáng chốc mờ nhạt, Kim Giao* ngày càng lớn dài, Hằng Quang chưa từng gặp kẻ địch mạnh như vậy, nhưng kinh văn niệm trong miệng chưa từng ngừng lại, tốc độ ngày càng nhanh, thân thể lay động.

(*) ở đây gộp cả Kim quang của nam tử áo đen và Giao Long của Đạo sĩ thành một tên.

Một bóng dáng cực lớn vồ ra, Kim Giao né không kịp bị hất ra xa.

Một con hồ ly trắng khổng lồ, to như hổ bốn chân đạp trên cầu lửa, nhanh như chớp phóng ra giữa Đại điện, Kim Giao vẫy đuôi né tránh, lại chậm một bước, bị hồ ly trắng đạp một cái, điên cuồng giãy giụa, đồ vật đèn nến vương vãi khắp nơi trong Điện, ngọn nến lăn lăn trúng tấm màng, bốc hỏa.

Lúc này ánh sáng hạt châu trong tay phát ra ánh sáng lộng lẫy, tấm bình phong dãn rộng ra, kinh văn tụng niệm vang vọng đất trời, một lưỡi dao sắc bén xông thẳng tới.

Hằng Quang giơ tay chặn lại, hạt châu hóa thành chín chín tám mươi mốt viên cầu lửa, chặn lưỡi dao lại, tiếng kim loại không ngừng vang vọng bên tai, cuối cùng phát ra một tiếng vang thật lớn, tiếng nổ mạnh chấn động cả Hoàng thành!

Nam tử áo đen và Đạo sĩ đều bị phản chấn ngã xuống, Hằng Quang thu hồi thần cảnh, nhìn Tạ Thực và một tướng quân tóc trắng uy viễn dẫn theo một đội quân binh xông đến, chém giết yêu nhân ngay tại chỗ, sợi tơ đứt đoạn, hoàng đế được tự do, co quắp ngã xuống đất, Tạ Thực chạy đến, đỡ lấy ông.

….

“Mặc dù gã hoàng đế kia coi như mềm yếu, nhưng lòng dạ cũng đủ độc ác.” Một con hồ ly trắng thật lớn chạy trong rừng, tốc độ nhanh đến mức cảnh sắc chung quanh đều mờ nhạt.

Hằng Quang nằm nhoài trên lưng hồ ly trắng, cũng cảm thấy thổn thức: “Lúc trước thì nói yêu thích Đại hoàng tử biết bao nhiêu, nay nói giết liền giết.”

Còn Thất hoàng tử nữa.

“Nếu không như vậy, sao đệ đệ ngươi lên làm Thái tử được?” Hồ ly la rầy cười một tiếng: “Khắp thiên hạ này chẳng có kẻ nào ngu như ngươi, đệ đệ lên làm Thái tử, ngươi mang công lớn, không biết có bao nhiêu vinh hoa phú quý đang chờ ngươi, vậy mà nửa đêm ngươi lại chạy mất.”

“Hôm nay Tạ Thực cũng có nói với ta…” Hằng Quang kể lại: “Không cần trở về, hắn sẽ rước sư phụ tới, phong Vương cho ta.”

Nhìn biểu tình chân thành của Tạ Thực, Hằng Quang không biết nên từ chối đệ đệ thế nào, không còn cách nào khác là ở lại một lúc.

Hồ ly trầm mặt một hồi, quyết định không nói ra chuyện Tạ Thực tìm hắn đàm phán, bảo hắn đừng đi theo ca ca mình nữa.

Trải qua chuyện ở tiệc mừng thọ, Tạ Thực hiểu yêu lực mà hắn mượn chỉ là hoa trong gương, trăng trong nước, giờ đây Thiên Lang trong mắt hắn không còn là một trợ thủ nữa, mà là một mầm họa bên cạnh ca ca.

Tốc độ hồ ly cực nhanh, khoảng cách mà Hằng Quang đi tốn phân nửa ngày, vậy mà dưới súc địa thuật*, chỉ mất một đêm là tới.

(*) thuật pháp giúp ta đi nhanh hơn.

Thời điểm chạy chậm dưới chân núi, Hằng Quang nhảy xuống lưng hồ ly, do dự nói: “Thiên Lang.”

“Hử?” Hồ ly nhìn y.

“Trái tim của ngươi, có phải cái này không?” Hằng Quang đưa tay, có một chuỗi hạt châu phía trên.

Trong mắt hồ ly lóe ra vẻ khác lạ.

“Lúc Lâm phi sai người mang tới, chỉ có mười bốn hạt châu. Vậy mà lúc xuống núi, khi sư phụ đưa cho ta, lại có tận mười lăm hạt châu.” Hằng Quang gỡ một hạt trong đó ra đưa, “Trái tim của ngươi, có phải ở bên trong không?”

Hạt châu trong lòng bàn tay hiện ra ánh sáng, kinh văn tụng như có như không vang lên, từng tia từng tia yêu lực dần dần thấm ra ngoài.

Hồ ly trắng chăm chú nhìn y: “Ngươi định làm gì?”

“Ngươi giúp ta đại ân, này trả lại cho ngươi.” Hằng Quang nhìn chằm chằm mũi chân mình, nói một hơi: “Ngươi tự do rồi.”

“Tự do?” Giọng nói Thiên Lang không nghe ra hỉ nộ: “Ngươi muốn cho ta tự do?”

Hằng Quang như cũ cuối đầu: “Đây nhất định cũng là ý sư phụ. Ngươi bị giam lâu như vậy, bị phạt thế đã đủ rồi… Từ nay về sau, ngươi không sợ bị nhốt ở Tùng Sơn tự nữa.”

“Tại sao?” Hạt châu bay tới trước mặt hắn, nhưng hồ ly ngược lại không chụp lấy, chỉ hỏi một câu.

Một câu không đầu không đuôi, nhưng Hằng Quang nghe hiểu.

“Cố gắng tu hành.” Hằng Quang xoay người, nhìn thềm đá dẫn lên núi.

Kỳ thực Hằng Quang không trì độn như vậy, y biết nếu Tạ Thực thích Thiên Lang là chuyện rất nguy hiểm, sao lại không biết sức ảnh hưởng của Thiên Lang đối với mình.

Cho nên không thể nhìn.

“Tu hành gì?” Thiên Lang hỏi.

Không thể nghe.

“Ngươi chưa quy y mà.” Hồ ly trắng nói.

Không thể nghĩ.

Hằng Quang không trả lời, một mực bước đi.

Tiếng bước chân đi theo từ khi y xuống núi không còn vang lên nữa.

Hằng Quang không muốn liếc nhìn cảnh hồ ly đưa lưng về phía y rời đi, y cúi đầu đếm bước chân của mình, mỗi một bước, tâm liền nhói một lần.

Cứ thế đi.

Hằng Quang tự nhủ, như vậy cũng rất tốt, y muốn trở về Tùng Sơn tự, dậy sớm niệm Phật như trước đây, trồng rau sau giờ ngọ, nửa đêm pha trà cho sư phụ.

Thiên Lang bị giam lâu như vậy, dưới tòa Phật tháp, không thể nói không thể động, cuối cùng cũng có thể thoát khỏi sự thống khổ.

Tạ Thực lên làm hoàng đế, trần duyên nay đã xong, giờ y có thể chuyên tâm chăm sóc sư phụ, sau đó quy y…

Khi Hằng Quang bước lên bậc thang cuối cùng, ánh nắng ban mai chiếu xuyên qua cửa chùa rách nát, một hòa thượng xa lạ cầm hạt tràng, đối mặt với đôi mắt Hằng Quang.

Đã nhiều năm nay chưa từng có hòa thượng bên chùa khác tới Tùng Sơn tự.

Đã xảy ra chuyện gì?

Hằng Quang mờ mịt nhìn xung quanh, không những có nhiều hòa thượng xa lạ xung quanh, mà còn hộ săn bắn, thôn dân dưới chân núi, người người đều nhìn y, thần sắc bi thương khó hiểu.

“Làm sao vậy?” Hằng Quang bỗng cảm thấy gan và lòng bàn chân ngứa ngứa.

Trong chùa còn có một âm thanh kì lạ, âm thanh đó Thừa Quang biết, nhưng nó chưa từng vang lên trong Tùng Sơn tự.

Vãng sinh.

“Tiểu sư phụ Hằng Quang…” Thợ mộc được Hằng Quang giao phó chăm sóc trụ trì trước khi đi, tiến lên phía trước, yên lặng nửa ngày, mới nói: “Lão trụ trì dặn ngươi đừng thương tâm.”

Hằng Quang không nghe rõ lắm, nhưng chẳng còn quan trọng nữa.

Y đứng tại chỗ, đột nhiên cảm thấy da đầu và bàn chân đều tê dại.

Hằng Quang nhớ, trước khi y xuống núi, sư phụ đã nói mấy câu với y.

“Huynh đệ con gặp nạn. Năm nay con mười bốn tuổi, y cũng vậy, phải gặp một lần đại kiếp nạn. Năm đó ta đã gặp một lần, con và hắn, quả thật không có chỗ nào không giống nhau.”

Con và hắn, quả thật không có chỗ nào không giống nhau!

“Trước khi ngươi đi, tất cả mọi người đều ở đây.” Người thợ mộc tiểu tâm dựt dựt nhìn hắn, “Trụ trì không nói ngươi đi nơi nào, bảo chúng ta mời sư phụ từ nơi khác tới…”

Năm nay có một đại kiếp nạn.

Đại kiếp nạn!

Hằng Quang cảm thấy trời đất quay cuồng, chỉ nghe tiểu thợ mộc kinh hô một tiếng, đã không đứng dậy nổi nữa.

Ngày y trở về, đã là ngày cúng bái cuối cùng của lão trụ trì, khi trời tối, tất cả mọi người đều xuống núi, không yên lòng để y một thân một mình, cho nên tiểu thợ mộc ở lại với y.

Hằng Quang cảm thấy như mình đang gặp ác mộng, trong mộng không có sư phụ, cũng không có Thiên Lang, một mình y đần độn đứng tại chỗ, không biết phải đi đâu.

Tiểu thợ mộc đang ngủ, Hằng Quang mò mẫm đi lên Đại điện, ngồi xếp bằng trên bồ đoàn mà lão trụ trì thường ngồi.

Tuy mọi người lo lắng cho y, nhưng y không khóc, cũng không nói câu nào.

Y không biết mình nên phản ứng thế nào nữa.

Y vẫn không thể tin rằng mình chỉ đi xuống núi một chuyến, sư phụ đã mất.

Rõ ràng y có để lại trà thuốc mà!

Rõ ràng sư phụ vẫn đang ho khụ khụ lúc nửa đêm mà!

Rõ ràng sư phụ vẫn còn ở đó mà!

Y chỉ cần ngồi như vậy, nếu sư phụ biết đã nửa đêm mà y vẫn chưa ngủ, sư phụ nhất định sẽ đến giáo huấn y.

Hằng Quang dựa lưng lên cửa tới nửa đêm, đợi đến khi hàn khí tràn cả vào cổ họng y, cửa điện đột nhiên bị đẩy ra.

Hằng Quang nhanh chóng quay đầu nhìn.

Dưới đêm trăng, nam tử tóc bạc cao lớn đứng trước cửa, không nói một lời nhìn y.

Thì ra không phải sư phụ.

“Ngươi tới làm chi?” Hằng Quang khàn giọng hỏi.

“Sư phụ ngươi mất rồi, ta đến cắm nén nhang.” Thiên Lang trả lời.

Cả người Hằng Quang run lên, nước mắt rốt cuộc không thể khống chế nữa, chảy xuống.

Thiên Lang tiến lên, nhìn Hằng Quang nhỏ giọng khóc, co mình thành một cục.

“Đừng khóc.” Thiên Lang ngồi xổm xuống, ôm lấy y.

“Ngươi đi đi.” Hằng Quang khóc đến mức thở không ra hơi: “Ngươi đâu bị nhốt ở chỗ này nữa.”

“Ta không đi được.”

“Ngươi đi đi.”

“Không đi.” Thiên Lang nói.

Hằng Quang rốt cuộc gào khóc thành tiếng, khàn cả giọng.

Thiên Lang cứ như vậy ôm Hằng Quang, nghe y khóc từ nửa đêm tới bình minh, đôi mắt sưng to không mở ra nổi.

“Trời sáng rồi.” Thiên Lang nói.

Hằng Quang kiệt sức, không thể khóc nổi nữa, đặc giọng nói: “Ngươi đi đi.”

“Không đi được.” Ống tay áo Thiên Lang ướt một mảng do nước mắt, dùng mu bàn tay lau nước mắt cho y: “Trái tim ta ở trong tay em.”

“Trả lại rồi mà.” Giọng nói Hằng Quang yếu ớt đến mức không nghe rõ.

Thiên Lang che mắt y: “Vẫn còn.”

Hằng Quang vùng vẫy một hồi, nhưng thể lực đã tiêu hao, rốt cuộc nằm nhoài trong lòng ngực Thiên Lang ngủ say.

….

Tiểu thợ mộc rất kinh hoảng.

Cả đời này người lớn nhất hắn gặp cũng chỉ là quan triều đình, Thái tử điện hạ? Chưa từng suy nghĩ qua!

Mà vị Thái tử vốn phải ngồi ở Kim Loan điện, lại chạy đến nơi nông thôn hoang vắng, còn triệu kiến hắn.

Tiểu thợ mộc quỳ trên mặt đất, sợ tới sắp ngất.

“Ngươi là người cuối cùng gặp Hằng Quang?” Giọng nói Thái tử điện hạ rất uy nghi.

Mặt mày tiểu thợ mộc tái mét: “Vâng.”

“Sau đó thì sao?”

“Tiểu sư phụ Hằng Quang… đi, đi” cả người tiểu thợ mộc run run, “Lão trụ trì mất rồi, tiểu sư phụ rất thương tâm, khóc mấy ngày liền nói phải đi, cũng không nói là đi nơi nào.”

“Một mình y?”

“Đã… đi?”

Tiểu thợ mộc lăn lộn cố nhớ lại lần cuối cùng mình nhìn thấy sư phụ Hằng Quang, sau đó Thái tử điện thưởng cho hắn một số tiền lớn, rồi cho hắn về nhà.

Sau đó tất cả mọi đều tranh nhau hỏi hắn dáng dấp Thái tử điện trông ra sao, tiểu thợ mộc vỗ đầu một cái, hắn sợ không dám ngẩng đầu lên, ngay cả Thái tử điện hạ mặc đồ thế nào cũng không thấy rõ nữa là.

Không ai biết thái tử điện hạ muốn làm gì.

Mang theo một đám người mênh mông cuồn cuộn đến, sửa chữa lại toàn bộ Tùng Sơn tự không một bóng người, còn thay một cánh cửa mới, sau đó rời đi.

Từ đó không tới nữa.

Hoàn chương 7.

Thần: Thật ra là tới chương 7 là hết nhưng mình chia ra bớt cho dễ làm
Edit tới khúc sư phụ mất mà rưng rưng nước mắt


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 19.12.2017, 22:13
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 07.10.2017, 22:49
Tuổi: 101 Chưa rõ
Bài viết: 10138
Được thanks: 5491 lần
Điểm: 10.09
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Thành đôi - Đông Qua Trà Tiên Nhân - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)





Chương 8:

Mười ba năm sau.

“Mau đi lấy nước! Mau đi lấy nước!” Nửa đêm trong hẻm ngõ Kim Hoa vang lên một tiếng rít, ánh lửa huyên náo đánh thức cả Hoàng thành.

Đây đã là lần thứ năm Hoàng thành phải đi lấy nước như vậy, vừa bất ngờ lại như một án treo, khiến thần kinh cả dân chúng Hoàng thành đều bắt đầu căng thẳng.

“Quốc sư chết rồi?” Tạ Thực vỗ bàn một cái, dưới Đại điện một mảnh quỳ lạy.

“Bệ hạ, theo như thần thấy, lần này e là có yêu vật làm bậy…” Một đại thần run lẩy bẩy.

Mới hôm qua Quốc sư vừa nói trong thành có cảnh tượng kì quái gì đó, chỉ sợ yêu vật quấy phá, tối qua liền bị cháy, hôm sau có tin báo Quốc sư qua đời, không ai dám nói rằng đây chỉ là trùng hợp.

Năm lần bảy lượt hỏa hoạn, không chỉ mỗi lần đều có người thương vong, mà quan trọng hơn là lòng người bàng hoàng, trên phố có vô số tin đồn.

Tạ Thực yên lặng một hồi, mỏi mệt nặn nặn lông mày: “Các ngươi mau nghĩ biện pháp, hòa thượng cũng được mà Đạo sĩ cũng được, miễn là lai lịch đáng tin, mau tìm người từ khắp nơi tới thử một lần.”

Yêu nghiệt quấy phá —

Đã lâu Tạ Thực không nghe thấy câu này — lần cuối là lúc thượng vị.

Bây giờ hắn mới đăng cơ mấy năm, đã xảy ra chuyện như vậy.

Nếu người kia ở đây, tuyệt đối không xuất hiện yêu nghiệt.

Mặc dù đã hơn mười năm trôi qua, nhưng hình ảnh một mình Hằng Quang đấu lại hai con yêu nhân, bay tung cả nóc cung điện, vẫn như hiện rõ ràng trước mắt Tạ Thực.

Khi đó Hằng Quang mới mười bốn tuổi, bây giờ chắc đã lợi hại hơn rồi.

Chỉ là… y đang ở đâu?

Ca ca của hắn.

Tạ Thực quay đầu, nhìn vào gương đồng.

Trong gương, một thanh niên tuấn tú kiên cường, chỉ là thần thái Hằng Quang không có nghiêm túc uể oải như vậy.

Hắn tìm Hằng Quang mười ba năm, lại chẳng thu hoạch được gì.

Đêm nay, Hoàng thành lại phải đi lấy nước.

Lần thứ sáu.

Bất quá lần này tương đối kì lạ, lửa hầu như bị diệt ngay, không có người thương vong, cũng không có nhiều đồ vật bị cháy, nhanh đến mức tưởng như gặp ảo giác.

Nếu như địa điểm không phải là điện của trọng thần đang ở.

Tạ Thực ngồi trong phòng, sắc mặt không thay đổi nghe người bẩm báo.

“Lần lấy nước này là ở con phố lớn phía Tây, phủ đệ Lại bộ Hoàng đại nhân. Theo đám hạ nhân hồi báo, đêm hỏa hoạn lúc đó không hiểu tại sao bị cháy, trong nháy mắt đã cháy tới lầu hai, gã đứng trong sân sợ đến mức không phát ra âm thanh, đột nhiên có một con quái vật nhảy từ ngoài tường vào.”

“Thứ kia nhìn như chó, lại giống như hổ, bên trên có một người…”

“Có một người?” Tạ Thực đột nhiên đánh gãy lời hắn.

“Vâng.”

“Mau gọi Hoàng Hữu Tây đến.” Tạ Thực nói.

Râu mép Hoàng đại nhân bị cháy xém một nửa, mặt hơi bị bỏng, trên mặt có thoa thuốc mỡ, liền tiến đến diện thánh.

“Ngươi thấy một dị thú dập lửa?” Tạ Thực hỏi.

Hoàng Hữu Tây run lên.

“Bẩm hoàng thường, vi thần tuy mắt mờ chân chậm… nhưng toàn gia già trẻ lớn bé đều thấy, có một nam tử ngồi trên lưng con hồ ly, nhảy vào nhà thần. Hồ ly kia..”

“Hồ ly?” Tạ Thực thấp giọng hỏi lại.

Hoàng Hữu Tây liền run một cái.

“Cái miệng hồ ly kia rất lớn, lửa đều bị hút vào trong miệng nó. Hút hết lửa xong, chúng nhảy qua tường rời đi…”

“Có nhìn thấy tướng mạo người kia không?” Tạ Thực cơ hồ muốn đứng lên.

Hoàng Hữu Tây cúi đầu: “Thần không dám.”

Tạ Thực mơ hồ đoán ra.

“Trẫm… tha cho ngươi.” Long bào rộng bị Tạ Thực nắm chặt.

Hoàng Hữu Tây im lặng nửa ngày, mới dùng giọng nói hầu như không nghe thấy: “Thần hoảng hốt liếc nhìn, ánh trăng không đủ sáng, qua loa nhìn thấy mặt người kia, có chút giống…”

“Ta.” Tạ Thực trầm giọng trả lời.

Hoàng Hữu Tây sợ hết hồn, quỳ trên mặt đất không dám ngẩng đầu.

Tạ Thực thở dài, bảo tất cả lui xuống, tự giam mình trong thư phòng.

Tối hôm đó, Tạ Thực mơ thấy một giấc mộng.

Hắn mơ thấy mình ngồi trong Đại điện, bị cạo trọc đầu, vị hòa thượng hung hăng bắt hắn đọc kinh văn, lưng không thẳng, liền bị gõ đầu.

Hắn bị gõ nửa ngày, rốt cuộc cũng tức giận, lúc lật ngược đệm Hương Bố, thì thấy vị hoà thượng hung ác cười cười, thoạt nhìn không dữ lắm, cầm tay hắn đi ra Đại điện, sau Đại điện là một mảnh đất trồng rau, hòa thượng kia dạy hắn đào củ cải ăn, hắn vừa cuốc xuống một cái, lập tức xuất hiện một củ cải, củ cải trắng biến thành một con hồ ly, duỗi móng vuốt muốn cào hắn. Tạ Thực sợ hết hồn, liền tỉnh giấc.

Mặt trăng đã lên đỉnh, Tạ Thực ngủ gật sau thư án, vừa mở mắt liền thấy Hằng Quang bên cạnh.

Hắn đột nhiên thanh tĩnh, ngồi bật dậy, phát hiện bên trong thư án chỉ là cái bóng của mình.

Tạ Thực có chút thất vọng cúi đầu, lại nhìn cổ tay mình bỗng có nhiều thêm một chuỗi hạt châu, dưới ánh nến, mười bốn viên hạt châu gỗ Hồng màu tím ôn nhuận cực kỳ.

Hoàn toàn văn.

Tác giả có lời muốn nói: Hằng Quang lớn rồi vẫn là một hảo ca ca.
Ý nghĩa của việc lưu lại tín vật là, không cần phải sợ, ca ca bảo vệ ngươi~

Thần: Hoàn rồi :)) Giờ thì nhảy qua cái hố tu tiên sâu không ngày lấp T^T


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 9 bài ] 
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

3 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

11 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

12 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

13 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

14 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

15 • [Hiện đại] Bói nhân duyên trên Taobao - Nghiên Nghiên Hạ Nhật

1 ... 39, 40, 41

16 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

17 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

18 • [Hiện đại] Cố chấp cuồng - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 28, 29, 30

19 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

20 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 515 điểm để mua Hamster thiên thần
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 246 điểm để mua Lovely Bear 1
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 238 điểm để mua Tivi Angel
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 481 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 238 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 387 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.