Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 9 bài ] 

Thành đôi - Đông Qua Trà Tiên Nhân

 
Có bài mới 19.12.2017, 19:04
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 07.10.2017, 22:49
Tuổi: 101 Chưa rõ
Bài viết: 10138
Được thanks: 5491 lần
Điểm: 10.09
Tài sản riêng:
Có bài mới [Đam mỹ - Cổ đại] Thành đôi - Đông Qua Trà Tiên Nhân - Điểm: 5
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


THÀNH ĐÔI


Tác giả:Đông Qua Trà Tiên Nhân

Thể loại: Thần quái, thần tiên, cổ trang, ấm áp.

Số chương: 8

Tình trạng bản Raw: Hoàn.

Tình trạng edit: Hoàn.

Nguồn: Kho tàng Đam Mỹ

    ┏━━━━━━━━━━━┓

    ┃Edit : Mạc Vô Thần.

    ┃Beta : Mạc Vô Thần.              

    ┗━━━━━━━━━━━┛
Nguồn sưu tầm: https://phongdicoc.wordpress.com/hoan/thanh-doi/

Giới thiệu:

Đằng trước có một ngọn núi.

Trên núi có một cái miếu.

Trong miếu có một lão hòa thượng.

Lão hòa thượng nói với tiểu hòa thượng,

Ngươi nên xuống núi đi,

Bất quá,

Lúc đi nhớ mang theo con hồ ly sống trong ngôi miếu cổ truyền của chúng ta.




Đã sửa bởi Công Tử Tuyết lúc 19.12.2017, 22:13.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 19.12.2017, 22:02
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 07.10.2017, 22:49
Tuổi: 101 Chưa rõ
Bài viết: 10138
Được thanks: 5491 lần
Điểm: 10.09
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Thành đôi - Đông Qua Trà Tiên Nhân - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)




.:Chương 1:.


“Hằng Quang sư phụ, không tiễn.” Tiểu phu cười lạc quai hàm đỡ phụ nhân* của mình, đứng trước cửa Tùng Sơn tự, liên giọng nói.

(*) người phụ nữ đã có chồng con.

Hôm nay bọn họ tới vì muốn cảm ơn trụ trì, nhưng tiếc rằng trụ trì đang có khách, nếu không xuống núi sớm thì trời sẽ tối mất, nên đành nhờ tiểu đồ đệ duy nhất ở đây dẫn ra ngoài cửa.

Tùng Sơn tự là một ngôi miếu cỗ xưa lâu đời, ngoại trừ lão trụ trì ra, chỉ có mỗi tiểu đồ đệ Hằng Quang mới mười ba mười bốn tuổi. Tuy trong chùa thường ngày rất quạnh quẽ, nhưng đèn nhan chưa bao giờ thiếu. Bởi vì thôn dân ở đây rất thành kính, hơn nữa phật pháp của lão trụ trì rất cao thâm, bách tính xa gần đều thụ ơn rất nhiều.

Hai vợ chồng này là một trong những người thụ ơn, lúc đó Nguyệt phụ nhân lên núi kiếm củi, bị sơn tinh mê hoặc, lục thân* không nhận, người nhà bất đắc dĩ trói nàng nhốt trong nhà, lên núi mời lão trụ trì đến giúp đỡ, nhờ vậy phụ nhân mới trở lại bình thường. Lão trụ trì nổi tiếng từ bi, thôn dân lân cận gặp chuyện gì, đều lên Tùng Sơn tự cầu nguyện, dù không có chuyện gì, thì ngày lễ vẫn lên chùa thắp nhang.

(*): Lục Thân hiểu cách khác là 6 người thân của mình, gồm cha mẹ, anh chị em, vợ chồng, con cái.

Vùng này còn có một lời đồn, trăm năm trước từng xuất hiện một con yêu quái hung tàn vô cùng, bách tính phạm vi trăm dặm đều bị nó quấy phá sống không yên ổn, năm đó một trụ trì ở Tùng Sơn tự dẫn toàn bộ hòa thường xuống núi đấu với yêu quái, hầu như toàn quân bị diệt mới có thể phong ấn nổi yêu quái, chính vì vậy mà Tùng Sơn tự từ đó không còn khí thế như trước, đến ngày hôm nay, chỉ còn hai người ở lại bảo vệ ngôi miếu cỗ xưa này.

Hằng Quang vỗ tay cười nói: “Thềm đá rất trơn, thí chủ nhớ cẩn thận.”

Hai vợ chồng liên giọng đáp đã biết, lại nói thêm câu cảm ơn, lúc này mới đi xuống núi.

Mãi đến khi không thấy bóng lưng hai vợ chồng nữa, Hằng Quang mới đóng cửa gỗ lại, cầm bánh dày do hai vợ chồng để lại trong khách đường, đi tới thiện phòng.

Y đứng trước của đợi một hồi lâu, rồi nhẹ giọng gọi sư phụ.

Đợi lão sư phụ đáp lại một tiếng, Hằng Quang mới cầm rổ đựng bánh dày đẩy cửa bước vào.

“Sư phụ, khách của người đã về rồi?” Hằng Quang đặt rổ lên bàn.

“Hằng Quang.” Lão trụ trì nhìn tiểu đồ đệ, đôi mắt khép hờ: “Con cầm cái hộp trên bàn lên, lại đây ngồi.”

Hằng Quang nghe lời cầm chiếc hộp khá cổ trên bàn qua, ngồi kế bên lão trụ trì.

Y bị đưa đến Tùng Sơn tự hồi còn rất nhỏ, do một tay lão trụ trì nuôi lớn. Trong chùa chỉ có mỗi hai người bọn họ, lão trụ trì cũng không lấy quy củ ra gò bó y, nói là thầy trò, thật ra giống ông cháu hơn.

Không biết lão trụ trì đang suy nghĩ gì, cầm hộp gỗ nửa ngày cũng không lên tiếng, tính tình Hằng Quang vẫn rất trẻ con, cúi đầu đùa nghịch cái đệm hương bồ*.

(*) đệm đan bằng lá cây hương bồ.

“Con biết người tới hôm nay là ai không?” Mãi đến lúc Hằng Quang rút một nhánh hương bồ ra, lão trụ trì mới mở miệng hỏi.

Hằng Quang ngẩng đầu: “Có phải người từ phương xa đến thỉnh sư phụ giúp đỡ không?”

Danh tiếng lão trụ trì không phải bình thường, không chỉ những hộ nhân gia phụ cận, mà còn có rất nhiều người bỏ công đi đường xa tới đây vì muốb van cầu sự trợ giúp.

Hằng Quang đối với mấy chuyện như vậy không hề thích thú gì, người xuất gia đương nhiên phải có lòng từ bi, nhưng sư phụ y nay đã lớn tuổi, gần đây trời se lạnh, thường ho khan đến tận hừng đông, Hằng Quang rất không nỡ để ông đi xa nhà.

Lão sư phụ sờ sờ đầu Hằng Quang: “Là viễn khách.”

Hằng Quang suy nghĩ một lát, nói: “Sư phụ, chuyện này có khó làm không? Con đã lớn như vậy rồi, hay để con đi thay người đi. Nếu người cho con quy y, con sẽ trở thành đệ tử thân truyền duy nhất của người, dù tuổi nhỏ hơn nhưng người ta vẫn tin tưởng mà.”

Lão trụ trì cái gì cũng tốt, nhưng không hiểu tại sao lại không cho Hằng Quang quy y, ngay từ khi còn nhỏ, Hằng Quang đã mong mình có thể cạo trọc đầu, y luôn cảm thấy như vậy rất uy nghiêm.

“Đừng nghĩ tới chuyện quy y nữa.” Lão trụ trì đáp, mở hộp gỗ ra, Hằng Quang nhìn thấy một chuỗi dây hột châu màu tím sáng lấp lánh như dòng sông bọc trong miếng vải màu vàng, vừa nhìn đã biết hàng thượng phẩm.

Lão trụ trì cầm chuỗi hạt đặt vào lòng bàn tay Hàng Quang, “Người tới hôm nay, là người nhà con.”

Hằng Quang quyệt miệng sửa: “Nhà con chính là nơi này, người đang nói nhà nào thế?”

Lão trụ trì kho khan một tiếng.

Hằng Quang tỏ vẻ không tình nguyện: “Được rồi được rồi, là người Lâm Phi phái tới sao?”

“Lâm Phi nương nương.” Lão trụ trì sửa sai: “Con phải gọi nàng là mẫu thân.”

Hằng Quang rũ mắt, nhìn chuỗi hạt trong tay, không nói gì.

Hằng Quang từ nhỏ đã lớn lên ở Tùng Sơn tự, khái niệm về mẫu thân, đối với y mà nói còn trừu tượng hơn cả Phật tổ.

Cũng có nhiều phụ nhân dẫn con mình lên núi cầu phúc, từ nhỏ Hằng Quang đã nhìn nhiều, nhưng lại không cảm thấy ước ao gì — y không biết mẫu thân mình có tốt hay không, huống hồ y tự cho mình là người xuất gia, đương nhiên không thể để những chuyện tầm thường quấy nhiễu.

Hơn nữa, y đã có sư phụ, lão trụ trì so với các phụ nhân hay nhéo tai quát mắng trẻ con nhất định tốt hơn nhiều.

Lão trụ trì không hề giấu diếm thân thế y, năm đó Lâm Phi sinh hạ hai đứa con trai, đưa một đứa đến Tùng Sơn tự cách đó ngàn dặm nhờ lão trụ trì nuôi nấng, còn đứa kia thì lưu lại ở Hoàng Thành — Người nhà Hằng Quang kỳ thực rất giàu, chuyện đó y biết.

Bất quá, Hằng Quang được đưa vào đây lúc rất nhỏ, trong suốt những năm lớn lên, không hề cảm thấy khổ cực gì, cũng không cảm thấy cơm canh đạm bạc trong chùa và cuộc sống sinh hoạt đơn điệu có gì không tốt, đã niệm kinh phật nhiều, nên không hề hứng thú với thứ gọi là cơm ngon áo đẹp trong truyền thuyết, cho nên đối với trường hợp của bản thân, y không hề mang oán hận.

Chuyện đã lâu, y thậm chí không thèm tra cứu lí do vì sao mình phải rời xa người nhà, bị đưa lên chùa làm hòa thượng.

Hằng Quang không trách mâu thân không có công ơn dưỡng dục, giao mình cho người khác, huống chi mẫu thân không chỉ có mỗi đứa con trai là y, thế nên không cần báo hiếu, vậy cứ đoạn tuyệt trần duyên là xong.

Nhưng chỉ y nghĩ vậy, người nhà chưa hẳn đã đồng ý.

Hằng Quang kéo ghế ra, ngồi ở ngoài Thiên điện, nhìn những hạt bụi chậm rãi lưu động dưới ánh mặt trời.

Lão trụ trì đưa chuỗi phật châu cho y, nói là Lâm phi phái người đưa tới.

Chuỗi phật châu này tuy bị người nào đó mang quanh năm, nhưng vẫn mang vẻ trơn bóng.

Mười bốn viên châu màu tím xinh đẹp, tinh xảo vô cùng.

Lại nói, hoàng thượng muốn củng cố ngôi vua, thế lực Hoàng Thành nơi nơi phun trào, Lâm Phi nhất thời gặp nạn.

Hy vọng Tùng Sơn tự ra tay.

Nhưng chuyện tranh quyền đoạt vị, hai hòa thượng một già một trẻ của Tùng Sơn tự, có thể làm gì đây?

Trừ phi trên bàn cờ quyền lực này, có thêm mấy thứ thần quái gì đó xen vào…

Vào giờ phút này mới nhớ tới bản thân còn một đứa con trai đọc kinh.

Hằng Quang nghĩ bậy nghĩ bạ một hồi, cuối cùng cầm chuỗi hạt châu lén lút chạy vào phòng lão trụ trì, tìm cái hộp gỗ lúc nãy.

Y lặng lẽ không một tiếng động nhét chuỗi phật châu vào hộp, sau đó đặt ở tầng thấp nhất.

Tiếp đó mới thở phào nhẹ nhõm, xoay người định chuồn đi, lại thấy lão trụ trì bình thản đứng trước cửa nhìn y.

Hằng Quang sợ đến mức suýt chút nữa nhảy cẫng lên.

Lão trụ trì chỉ thở dài: “Mang bánh dày xuống đi.”

Hằng Quang chạy đi như bay.

Sau khi tới thiện phòng, Hằng Quang đi nấu nước, rồi ra phía sau thiện phòng tưới nước cho rau.

Bên cạnh miếng đất trồng rau có một tòa tháp thờ phật nho nhỏ làm bằng đá, cao hơn đầu người một chút, ở trên còn có một miếng đá hoa cương, lão trụ trì bảo rằng nó dùng để khắc chú văn.

Bất quá trên tấm bia này không hề có một chữ, Hằng Quang nghĩ tòa tháp này chắc bị bỏ hoang rồi, liền coi đá hoa cương bóng loáng như một tấm gương.

Y tưới nước xong, bắt đầu đi vòng vòng quanh tòa tháp thờ Phật.

Hằng Quang không hề hứng thú với Lâm Phi, từ nhỏ y đã sống trên chùa, không có sư huynh đệ, cũng chẳng có bằng hữu, cho nên cảm thấy tò mò với người đệ đệ sinh đôi của mình.

Sinh đôi, nên tướng mạo sẽ giống nhau đúng không?

Hằng Quang nhìn hình ảnh phản chiếu của mình trên đá hoa cương.

Bất quá, đệ đệ sống ở Hoàng Thành, là một hoàng tử, trang phục nhất định rất hoa lệ, còn biểu tình rất… rất gì nhỉ?

Sách nói người quyền quý đều dùng cằm nhìn người.

Hằng Quang ngửa mặt lên, thay đổi biểu tình rồi tự đánh giá bản thân, muốn phỏng đoán dáng dấp của vị huynh đệ mình chưa từng gặp bao giờ.

Mỗi ngày đều ăn thịt cá, nên hình dáng có lẽ mập mạp, Hằng Quang dùng hai tay nhéo thịt hai bên má mình ra.

Ánh mắt phải hung ác hơn? Hay phải chanh chua hơn? Nhưng cũng chưa chắc, xuất thân của Lâm Phi không cao, không chừng là một hoàng tử sống trong ghẻ lạnh…

Hằng Quang chớp mắt nhìn đá hoa cương nửa ngày, tự suy nghĩ lung tung chọc cười bản thân, mãi đến khi nghe tiếng nước sôi, mới lật đật chạy vào thiện phòng.

Chỉ là khi y xoay người đi, mặt ngoài trơn bóng của đá hoa cương bỗng nhiên lấp lóe một tia hồng quang, sau đó biến mất không dấu vết.

Nửa đêm.

Một tiếng sấm nổ khiến Hằng Quang giật mình tỉnh giấc, y mơ màng cố gắng mở to mắt, lại nghe tiếng ho khan truyền tới từ sát vách.

Cổ họng lão trụ trì lại không tốt.

Hằng Quang trở mình ngồi dậy, mặc áo ngoài đi lấy trà nóng cho lão trụ trì, đây là phương thuốc người miền núi cho, các loại thảo dược đều dễ dàng tìm thấy trên núi, uống vào có thể thuyên giảm, trước khi ngủ Hằng Quang thường chuẩn bị tốt trà thuốc, định khi lão trụ trì ho khan giữa đêm, sẽ bưng trà nóng sang.

Đợi y cầm ấm trà đẩy cửa đi vào, lão trụ trì cũng ngồi dậy.

“Hằng Quang.” Lão trụ trì đã lớn tuổi, giọng nói quả thực rất khàn: “Canh mấy rồi?”

“Canh tư, sư phụ.” Hằng Quang châm trà.

“Sấm gì?”

Hằng Quang do dự một lát.

“Sấm Minh Tâm, sư phụ.”

“Có dị tinh không?”

“Tinh tú tập trung ở phía Đông… Sư phụ, người ngủ đi.” Hằng Quang đưa trà tới: “Chúng ta không cần để ý nữa.”

Hoàng Thành nằm ở phía Đông.

“Huynh đệ của con gặp nạn.” Lão trụ trì nhận trà, “Năm nay con mười bốn tuổi, hắn cũng vậy, sắp phải trải qua một trận đại kiếp. Khi xưa ta đã từng gặp một lần, hắn và con không có chỗ nào không giống nhau.”

Hằng Quang trầm mặc thật lâu, chờ ông uống trà xong, mới chậm rãi quỳ xuống trước giường.

“Sư phụ, ngày mai con sẽ thu thập đồ lên đường.” Hằng Quang nói: “Con sẽ chuẩn bị thật nhiều trà thuốc, à đúng rồi, còn phải thuê người đánh xe tới Hoàng Thành nữa, Lâm Phi có tiền như vậy mà.”

Lão trụ trì hỏi: “Con nguyện ý?”

“Bà ấy không nuôi con, nhưng lại là người sinh con.” Hằng Quang đáp: “Cũng vì huynh đệ con.”

Thật ra nguyên nhân sâu bên trong là, Hằng Quang không muốn lão trụ trì bị người gây khó dễ.

“Vậy con đi đi.” Lãi trụ trì nói: “Tuổi còn trẻ, vậy mà đòi thuê xe?”

Hằng Quang sững sờ: “Thế người không…”

“Ta không đi.” Lão trụ trì nói: “Nhân duyên của ta là con, Hằng Quang, năm đó Lâm Phi phái người đưa con tới, ta đã nhận con, nhận nhân duyên của mình. Trải qua bao nhiêu năm, lần này, Nhị hoàng tử là nhân duyên của con, không phải ta, con phải tự nhận lấy.”

Thì ra lão trụ trì không định đi Hoàng Thành.

Hằng Quang thở phào nhẹ nhõm, bắt đầu đóng gói hành lý.

Y vốn lo cho thân thể lão trụ trì, mới không muốn ông đi xa, nếu lão trụ trì không đi, vậy mình xuống núi trừ ma, cũng có chết ai đâu? Nói không chừng còn có thể thuận tiện cứu huynh đệ mình một mạng.

Hằng Quang chuẩn bị trước phần thuốc của ba tháng, sau đó xuống núi tìm những hộ nhân gia quen biết, nhờ bọn họ thỉnh thoảng lên núi xách nước đốn củi — lão trụ trì đã già, không thể làm việc nặng được.

Bất quá Tung Sơn tự lâu nay đã có tiếng tăm, không cần Hằng Quang nói, thôn dân cũng đã biết, đứa con của người thợ mộc còn xung phong muốn vào chùa quét dọn đóng cửa, lúc này Hằng Quang mới yên tâm.

Buổi tối trước khi đi, lão trụ trì gọi Hằng Quang vào phòng.

Hằng Quang thật không nỡ xa lão trụ trì — y lớn như vậy rồi nhưng chưa từng rời khỏi ông.

Tuy lão trụ trì không đi cùng, đúng với ý nguyện của y, nhưng khi thật sự phải đi, Hằng Quang lại nhăn nhó không đành lòng.

“Sư phụ, sáng mai con phải đi rồi.” Hằng Quang nói.

Lão trụ trì gật đầu: “Đừng xao nhãng việc học. Mỗi ngày nhớ niệm kinh, khi đi qua núi, cẩn thân cướp giật, quỷ quái.”

Tùng Sơn tự cách Hoàng Thành khá xa, khó tránh chuyện vượt đèo lội suối, dọc đường luôn có những địa phương vắng vẻ bỏ hoang.

Trong thời đại này, chỉ cần không có người ở, yêu khí nơi đó sẽ trở nên dày đặc.

Hằng Quang nói: “Sư phụ, người thật sự yên tâm ư? Lỡ như giữa đường con gặp phải mấy tên yêu quái vướng tay vướng chân thì phải làm sao?”

“Thu.” Lão trụ trì nói: “Trong những năm ta nuôi dạy con, lẽ nào cái gì con cũng không biết?”

“Vậy vạn nhất đánh không lại thì sao?” Hằng Quang chớp chớp mắt.

Lời này mang một nửa làm nũng, một nửa nghiêm túc, Hằng Quang đối với bản lĩnh sâu hay cạn của mình, cũng không biết.

Lão trụ trì nhìn Hằng Quang, mắt tiểu đồ đệ mở thật lớn, không hề che dấu căng thẳng bên trong.

“Đưa tay ra.” Lão trụ trì nói.

Hằng Quang đưa tay, lão trụ trì đặt lên tay y một vật.

Là một chuỗi phật châu màu tím.

Trên trời bỗng vang lên một tiếng sấm nổ, đinh tai nhức óc.

Hằng Quang sững sờ, nhìn ra ngoài cửa.

Gần đây tinh đế ảm đạm, đánh sét nhiều lần, nhưng mà…

Tia sét này, quá gần rồi thì phải?

“Sẽ có người đi chung với con.” Lão trụ trì bình tĩnh nói: “Mau đi xem.”

Vừa dứt lời, mưa to rơi xuống tầm tã.

Hằng Quang ngốc lăng nhìn lão trụ trì, một tia sét đánh xuống thiện phòng – nơi Hằng Quang hay nấu nước làm cơm.

Hoàn chương 1.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 19.12.2017, 22:04
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 07.10.2017, 22:49
Tuổi: 101 Chưa rõ
Bài viết: 10138
Được thanks: 5491 lần
Điểm: 10.09
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Thành đôi - Đông Qua Trà Tiên Nhân - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 2.


Hằng Quang dầm mưa đi đến thiện phòng, rau và bắp cải trồng trên đất đã bị sét đánh cháy khô, y đứng tại chỗ, trợn mắt nhìn.

Một người nam nhân đứng dưới mưa, sắc bào đen huyền, mái tóc bạc trắng, phát ra ánh sáng rạng rỡ trong cơn mưa.

Là sao?

Bị tia sét đánh xuống, bắp cải biến thành yêu quái rồi?

Nhưng mà tên yêu quái bắp cải này… hơi quá khủng bố rồi thì phải.

Hằng Quang tự lẩm bẩm trong lòng, đi tới gần tên yêu quái.

“Nè.” Hằng Quang gọi hắn.

Người kia quay đầu lại, một khuôn mặt khó có thể miêu tả khiến Hằng Quang phải giật mình, nhanh chóng che mắt.

Hằng Quang thường ngắm bộ dáng từ bi của bộ tát trên Phật Đường, cũng thấy nhiều khuôn mặt chất phác của những người miền núi, nhưng đây là lần đầu tiên y thấy ngũ quan tinh tế như vậy.

Rõ ràng rất giống người, không dư mũi hay mắt, những sao có thể… khiến y tò mò đến thế.

Khiến người ta nhìn xong lại muốn nhìn, tinh tế phân tích từng bộ phận trên khuôn mặt, ngắm nhìn một hồi lâu — sao kì quá vậy!

Hằng Quang âm thầm niệm kinh Phật, không dám nhìn thẳng mặt hắn: “Ngươi tên gì?”

“… Thiên Lang.” Tên yêu quái cũng âm thầm quan sát Hằng Quang.

Hằng Quang nhìn chằm chằm đôi giày Thiên Lang — đôi giày đạp xuống bùn đất, đã ướt nhẹp: “Ngươi chính là kẻ đi chung với ta?”

Thiên Lang trầm mặc hồi lâu, Hằng Quang đợi mãi mà không nghe thấy câu trả lời, không còn cách nào khác y đành lén nhìn lên.

Khi tầm mắt Hằng Quang vừa bò lên khóe miệng mỉm cười như trăng non của Thiên Lang, y đã đoán ra đáp án.

“Ta chỉ có thể đi theo ngươi.” Hằng Quang nghe hắn nói vậy.

Quả nhiên.

Hằng Quang thở dài trong lòng, bất đắc dĩ cởi áo ngoài ra đưa cho Thiên Lang, dẫn tên yêu quái vào Thiên Điện, lão trụ trì đang thắp nhan chờ bọn họ.

“Sư phụ, Thiên Lang này từ đâu đến?” Hằng Quang vừa bước vào cửa đã mở miệng hỏi.

“Ta vẫn luôn luôn ở đây.” Giọng nói Thiên Lang khiến người ta có cảm giác phập phồng, “Ta nên hỏi ngươi đến từ đâu mới đúng.”

Hằng Quang nhanh chóng lườm hắn một cái: “Ta vào Tùng Sơn tự năm hai tuổi.”

“Còn ta đã vào từ ba trăm năm trước rồi.” Thiên Lang không thèm để ý chuyện Hằng Quang tỏ vẻ khinh thường mình.

“Ba trăm… Sư phụ, không lẽ truyền thuyết đó có thật!?”

Chuyện xưa kể về tên yêu quái chuyện quấy phá, khiến trụ trụ trì phải dẫn các hòa thường xuống núi trấn yêu, là có thật?

Lão trụ trì nói: “Cả hai mau thu dọn đồ đạc đi, ngày mai sẽ xuất phát. Thiên Lang, Hằng Quang ít khi xuất môn, phiền ngươi chăm nom nó.”

Thiên Lang khẽ hừ một tiếng, coi như đã đồng ý.

Hằng Quang gấp đến mức dậm chân, mãi đến khi Thiên Lang nghênh ngang đi ngủ, y mới kéo ống tay áo trụ trì hỏi: “Sư phụ, tên yêu quái này từ đâu đến?”

Sao trước nay y chưa từng gặp bao giờ.

Lão trụ trì trả lời: “Vẫn luôn ở bên trong tòa tháp.”

Hằng Quang nói: “…Không phải tòa tháp đó bị bỏ hoang sao? Nhưng mà sư phụ, tên Thiên Lang này thật lợi hại! Con sợ đánh không lại hắn.”

“Hắn đến để trợ giúp, con cần gì phải đánh lại hắn?”

“Vậy nếu như hắn muốn đánh con thì sao?” Hằng Quang nói: “Tuy con nhìn không ra hắn là yêu gì, nhưng chắc chắn rất khó dây vào.”

Yêu quái mạnh chỉ cần liếc mắt là nhìn ra, y so với tên Thiên Lang được lão trụ trì lúc xưa đích thân xuống núi phong ấn, không thể cùng cấp bậc.

“Con là một đứa trẻ thông minh.” Lão trụ trì thở dài, sờ sờ đầu Hằng Quang: “Mặc dù ban đầu là bất đắc dĩ, nhưng con có tuệ căn. Thiên Lang sẽ nghe lời của con, không cần phải sợ.”

Mọi chuyện đã đi đến mức này, dù Hằng Quang có thấp thỏm ra sao thì cũng phải lên đường.

Rạng sáng ngày thứ hai, Hằng Quang đeo bao quần áo nhỏ xuống núi, lão trụ trì đứng trước cổng, nhìn tiểu đồ đệ cẩn thận mỗi bước đi.

“Nhìn ngươi lưu luyến như vậy, nào có bộ dáng hòa thượng?” Thiên Lang đứng bên cạnh không nhịn được nói.

Hằng Quang trả lời: “Ta không quy y.”

Lúc này, y không hề đề cập tới chuyện mình một lòng hướng Phật, bất cứ lúc nào cũng mang lòng quyết tâm trở thành một hòa thượng chân chính.

Thiên Lang nói: “Không phải lúc nhỏ ngươi rất muốn cạo đầu sao?”

Hằng Quang ngạc nhiên: “Sao ngươi biết thế?”

Thiên Lang nói: “Sao ta lại không biết? Ngươi từ nhỏ đến lớn, ngày nào cũng chơi đùa ở khu đất trồng rau, ta còn biết ngươi tưởng tượng bản thân là người huynh đệ song sinh của mình – một công tử bột béo phì ngồi không hưởng công.”

Hằng Quang bị nói đến á khẩu không thể trả lời, trong lòng thầm nghĩ e rằng những việc ngu ngốc mình hay làm trước tòa tháp đã bị Thiên Lang nhìn thấy toàn bộ, trở thành thứ giải buồn hằng ngày của lão yêu quái này.

Hằng Quang nghĩ xong cảm thấy rất đúng.

Thiên Lang bị phong ấn trong tòa tháp hơn trăm năm, không thể động đậy, mà trước tầm mắt chỉ có một bãi đất trồng rau, rất nhỏ hẹp, cũng không có nhiều người qua lại.

Mà người có thể chạy nhảy ở nơi này, cũng chỉ có mình y.

Bóng dáng không nhỏ không lớn, cầm áo cà sa của trụ trì lúc la lúc lắc đến bãi đất trồng rau, từ lúc y cố gắng kéo co cùng với đám bắp cải tươi, đến khi có thể xách nước tới lui tưới cây, còn đần đến mức đi nói chuyện với tòa tháp, mỗi một động tác của thiếu niên, Thiên Lang chưa từng rời mắt bao giờ.

Cho nên những nhược điểm nhỏ mà Hằng Quang bị Thiên Lang nắm trong tay, thiệt nhiều không kể hết.

Tỷ như lúc làm vỡ cốc của trụ trì, Hằng Quang một bên đào hố tiêu diệt chứng cứ, Thiên Lang một bên ghi nhớ trong đầu.

Sau nhiều lần bị Thiên Lang lấy những chuyện đó ra làm trò tiêu khiển, Hằng Quang quyết định chỉ hợp tác bắt yêu, chứ không muốn nói chuyện với hắn nữa.

Đáng tiếc y không biết, có lúc Thiên Lang còn hiểu y hơn cả bản thân y.

Từ Tùng Sơn tự đến Hoàng Thành, cả hai phải đi qua không ít nơi, Hằng Quang trước giờ trồng rau tưới nước chỉ thích thì thầm nói chuyện với mình, muốn nghiêm mặt thù dai là chuyện không dễ dàng.

Hơn nữa tình hình dưới núi lại vượt ngoài dự đoán của y, đất nước sắp phải diệt vong, yêu nghiệt trào ra khắp nơi, đế tinh tối sầm, nhân gian bắt đầu không yên ổn.

Hằng Quang nghiêng người né một tia sáng trắng, miệng niệm chân ngôn, hạt tràng trong tay lóe lên kim quang, những dòng chữ hiện ra giữa không trung, nhanh chóng xoay tròn dệt thành một tòa ngục tù, mạnh mẽ nhốt nam tử mặc cẩm bào trước mặt lại.

Nam tử ngã xuống đất không dậy nổi, tiếng kêu rên dần dần nhỏ lại, da dẻ trên người không còn trơn bóng, nổi lên vệt vàng xám khó coi, gập ghềnh nhấp nhô, giống như vỏ trái vải bị lột ra.

Hằng Quang thu hồi pháp lực, lòng vẫn còn sợ hãi, nói với Thiên Lang: “Thực nguy hiểm, yêu vật đã to gan đến mức độ này, dám trà trộn vào đám người.”

Thiên Lang nhịn không được mỉm cười: “Không phải nói không muốn nói chuyện với ta nữa sao?”

Tuy rằng Hằng Quang đã thề son sắt, nhưng tuổi y còn nhỏ, trời sinh hoạt bát, lúc Thiên Lang bị phong ấn trong tòa tháp, ngay cả tảng đá mà y còn nói chuyện thì sao có thể nhịn được, cho nên không cần Thiên Lang chịu thua, Hằng Quang tự nuốt lời rất nhiều lần.

Hằng Quang sững sờ, lúc này mới nhớ lại, lập tức thẹn quá hóa giận, xoay người, ra vẻ ta đây đi giáo huấn tên quan lại thất đức.

“Yêu quái có thể đầu độc lòng người, gặp người khác thường, phải cẩn thận nhiều hơn.” Hằng Quang nói.

Tên quan chức tỏ vẻ quái lạ: “Bây giờ, các đại nhân bên trong Hoàng Thành đều thèm khát cầu hiền, ta chỉ biết phụng mệnh làm việc, may nhờ đại sư mắt sáng như đuốc.”

Hằng Quang nhìn miệng gã nói đa tạ, nhưng sắc mặt lại không dễ nhìn, khẽ lắc đầu, bảo các binh sĩ mau chóng đốt xác con tê tê tại chỗ rồi đem chôn.

Mặc dù nơi này ở ngoại thành, nhưng người đi đường lại không ít, yêu vật cư nhiên nghênh ngang trà trộn vào đám người, còn định trở thành khách của những giai cấp quyền quý, vậy nên với tình hình hiện giờ bên trong Hoàng Thành, Hằng Quang có thể suy một ra hai.

Y và Thiên Lang cùng đi, trên đường không biết bao nhiêu lần đụng độ mấy con yêu quái lớn có nhỏ có, vốn tưởng khi tới gần Thành thì nhóm yêu quái sẽ biết thu liễm, nhưng không ngờ yêu quái trực tiếp đả thương người thì ít, nhưng yêu quái hóa hình người, giả thành dị nhân, tiến vào thành cùng với đám quan chức thì đặc biệt nhiều.

Nếu không nhờ con tê tê dương dương tự đắc, sai đám quan chức khua chiêng gõ trống cho mình, thì Hằng Quang sẽ không thể ra tay thu phục tại chỗ.

Chỉ là…

“Ngươi hà tất nói nhiều với gã, gã chưa chắc thật lòng cảm tạ ngươi.” Thiên Lang mạn bất kinh tâm* đội cái nón rộng vành lên cho Hằng Quang.

Hằng Quang nguýt hắn một cái.

Thiên Lang nói: “Chẳng lẽ tên tiểu quan đó không thấy con tê tê này có gì khác lạ? Nhưng dưới tình hình này, người trong hoàng cung chỉ nhắm một mắt mở mắt, muốn mượn ‘Thần lực’ để củng cố quyền thế, yêu quái thì cũng thành thần tiên trợ giúp mà thôi. Ngươi cư nhiên phá vỡ kế hoạch, khiến gã mất cái thang thăng chức của mình, gã còn nói tạ ơn với ngươi, xem như có phong độ.”

Hằng Quang nói: “Ta không ngờ bọn họ ngu ngốc đến vậy.”

Hợp tác với một con yêu quái ăn thịt người, không khác nào giành ăn với hổ.

Hằng Quang và Thiên Lang đứng dưới bóng cây, ngắm nhìn mặt trời hạ xuống phía Tây, nhóm người vây xem lúc nãy dần tản đi, chắc là muốn tranh thủ vào thành lúc trời chưa tối, giống như bức tường cao lớn đằng kia có thể chống chọi được mọi thế lực hoang dã và sức mạnh tà ác.

“Không vào sao?” Thiên Lang cúi đầu hỏi Hằng Quang.

Hằng Quang lắc lắc đầu, “Nhìn xem buổi tối thế nào.”

Y trải đời không sâu, nhưng cũng không ngốc. Sau khi tới đây y đã hiểu một ít tình huống ở Hoàng Thành.

Những trấn lân cận khắp nơi thường truyền ra vô số lời đồn quỷ dị, yêu vật ngoài thành ngày càng coi trời bằng vung, ngay cả lúc ban ngày cũng dám hiện thân — Nhưng đây vẫn chưa phải thời điểm loạn nhất.

Hằng Quang đứng dưới tán cây, di chuyện từng hạt châu, xa xa bên ngoài tường thành mơ hồ hiện ra màu sắc, bên trong hồng, ở ngoài vàng kim, giống như những quầng lửa kì dị.

Tà dương chậm rãi lắng xuống, một khắc khi biến mất sau ngọn núi, cửa thành phát ra một tiếng vang nặng nề, chậm rãi lặp lại. Một luồng gió bất ngờ nổi từ ngọn núi bình địa, quầng lửa màu hồng khẽ run lên một cái, như một ngọn nến trước gió, mơ hồ có vẻ suy yếu.

Thiên Lang ngay cả mí mắt cũng không nhấc: “Thiên tử khí nhược, e rằng trong thành so với bên ngoài cũng không yên ổn là bao.”

Hằng Quang đứng dưới tàng cây không biết bao lâu, mãi đến khi đèn lồng treo trên cổng bị bóng đêm bao trùm thành hai con đom đóm nhỏ bé, mới nhìn về hướng Thiên Lang.

Thiên Lang cũng nhìn Hằng Quang, trong đôi mắt xinh đẹp lóe lên ánh sáng ma quái.

“Canh mấy?” Hằng Quang nhẹ giọng hỏi.

Hoàn chương 2.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 9 bài ] 
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

5 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

13 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

14 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

17 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

18 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

19 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

20 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168



Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 220 điểm để mua Doggi bú bình
Mika_san: alo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 304 điểm để mua Khủng long Dino

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.