Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 80 bài ] 

Mùa xuân thoáng qua ấy - Minh Khai Dạ Hợp

 
Có bài mới 07.12.2017, 11:00
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Mặc Phi Ưng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Mặc Phi Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 27.12.2016, 15:56
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 595
Được thanks: 2913 lần
Điểm: 38.45
Có bài mới Re: [Hiện đại] Mùa xuân thoáng qua ấy - Minh Khai Dạ Hợp - Điểm: 41
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 6: Dị ứng

Edit& Beta: Tịnh Hảo

Hôm nay là sinh nhật của Vạn Tử Lâm, từ buổi sáng cô ấy đã bắt đầu nhốn nháo, nghỉ giữa tiết một lát bèn đi tìm Khổng Trinh Trinh, chốc lát thì đến tìm Phương Huỳnh, không phải hỏi váy này đẹp không, thì cũng hỏi tóc này làm đẹp không.

Phương Huỳnh cười hỏi: “Bươm bướm kia, bay có mệt không?”

Vạn Tử Lâm chu môi: “Buổi tối anh Thiện mời chúng ta ăn cơm, tớ nhất định phải trang điểm cho đẹp.”

“Không cần trang điểm, rất đẹp rồi.”

Vạn Tử Lâm chớp mắt, “Thật vậy sao?”

Phương Huỳnh nhìn về phía Khổng Trinh Trinh, “Chụp cho cậu ấy một tấm.”

Khổng Trinh Trinh giơ điện thoại Nokia lên, chụp “rắc rắc”.

Vạn Tử Lâm nhìn chằm chằm điện thoại trong tay cô ấy, không dời mắt, “Trinh Trinh, có phải điện thoại này chụp hình vô cùng tốt không?”

“Cũng tạm thôi.” Khổng Trinh Trinh đưa di động cho Vạn Tử Lâm xem ảnh chụp, lần đầu tiên mình có can đảm đi mời Tưởng Tây Trì.

Tưởng Tây Trì buông bút, xoay người lại.

“Hôm nay là sinh nhật của Vạn Tử Lâm, đi ăn cùng với tụi tớ nhé?”

Tưởng Tây Trì liếc mắt nhìn Phương Huỳnh rồi nhắm mắt lại, “Được.”

Khổng Trinh Trinh sợ ngây người.

Sau khi tan học, Tưởng Tây Trì đạp xe, đi ngang hàng với Phương Huỳnh theo phía sau đám Vạn Tử Lâm.

“Anh Thiện là người như thế nào?”

“Là ông chủ của một quán bar.” Phương Huỳnh nhìn Vạn Tử Lâm, “Vạn Tử Lâm rất thân với anh ấy, tớ chỉ gặp có hai lần.”

Tưởng Tây Trì nhìn cô, muốn nói lại thôi.

Khổng Trinh Trinh ở phía trước quay đầu lại, “Các cậu nhanh lên một chút! Chậm muốn chết!!”

Phương Huỳnh hơi cúi người, tăng tốc độ, cười nói với Tưởng Tây Trì: “Đua nào!”

Tưởng Tây Trì “Ừ” một tiếng, nhưng chỉ là đạp nhẹ một tí, vẫn chạy ngang hàng với Phương Huỳnh.

Chỗ ăn cơm là một quán ăn gần quán bar.

“Anh Thiện” tên là Triệu Thiện, hai mươi bốn tuổi, mặc áo T-shirt ngắn tay, đầu cua, làn da ngăm đen, trên cánh tay in hình một con rồng, trên cổ đeo dây vòng vàng.

Vạn Tử Lâm vừa vào phòng liền ngồi xuống kế bên anh ta, bắt lấy tay của anh ta, kinh ngạc nói: “Anh Thiện, anh lại đổi đồng hồ mới à!”

Một tay của Triệu Thiện khoác lên ghế dựa, “Ừm” một tiếng cho có lệ, ánh mắt chuyển về phía Phương Huỳnh và Tưởng Tây Trì, “Hai bạn học này là?”

Ngụy Minh nhanh chóng giới thiệu nói: “Là Phương Huỳnh, anh Thiện, chắc anh gặp cậu ấy hai lần rồi; Tưởng Tây Trì, là bạn học cùng lớp của tụi em.”

“Ồ.” Triệu Thiện làm vẻ như bừng tỉnh, nhìn Phương Huỳnh, “Là Phương Huỳnh à, hèn chi anh nhìn quen mắt đến thế. Viên Tử nói có mời em tới quán bar chơi nhưng em vẫn luôn từ chối, có phải hay không?”

Vạn Tử Lâm buồn tủi nói: “Không phải thế sao, A Huỳnh khó mời lắm.”

Triệu Thiện cười nói: “Anh nghe Viên Tử nói, trước đây em đánh nhau cùng với bốn nam sinh nhưng cũng không thua kém đúng không? Cô gái nhỏ ghê quá đấy…”

Phương Huỳnh bình thản “Vâng” một tiếng.

Đồ ăn đã gọi trước đó nên được bưng lên rất nhanh.

Triệu Thiện nạy mở ba chai bia, rót đầy cho vài người.

Phương Huỳnh đẩy đẩy cái ly, “Em không uống bia, em bị dị ứng.”

Ánh mắt của Triệu Thiện quét tới, “Sinh nhật của Viên Tử, em không nể mặt sao? Không phải tụi em là bạn tốt à?”

Vạn Tử Lâm cũng nhìn về phía Phương Huỳnh, giọng nói mang vẻ làm nũng: “A Huỳnh, uống một chút thôi.”

Triệu Thiện nhìn thái độ của Phương Huỳnh dường như có chút buông lỏng, vội nói: “Đến đến đến, chúng ta nâng ly trước. Tụi em vẫn còn nhỏ, không uống nhiều, một ly này thôi rồi đổi nước trái cây cho tụi em.”

Vạn Tử Lâm cười nói: “Anh Thiện, anh thật biết săn sóc.”

Sau khi nâng ly, Tưởng Tây Trì không uống một ngụm, thừa dịp mọi người ngửa đầu uống, động tác mau lẹ đổ vào trong chén bên cạnh.

Triệu Thiện uống bia một mình, uống hai chai vào bụng liền bắt đầu thổi phồng mấy năm nay anh ta sống như thế nào. Năm đó trên người chỉ có một trăm đồng vào thành phố sống ra sao, nghèo khó ăn ngủ ngoài đầu đường như thế nào, lại nắm bắt được cơ hội thành công vớt được một thùng tiền ra sao.

Ngụy Minh nghe thấy thì hai mắt tỏa ánh sáng, “Anh Thiện, anh quá lợi hại!”

Triệu Thiện ợ, “Tụi em đọc sách thì có tác dụng gì, học lên sinh viên, không phải ra ngoài chỉ làm công cho những ông chủ chưa tốt nghiệp cấp 2 sao?”

Ngụy Minh vội nói: “Anh Thiện, sau này em có thể theo anh học kinh doanh không?”

“Có thể.” Triệu Thiện vỗ ngực, “Đương nhiên có thể! Bạn của Viên Tử, anh có thể không chiếu cố sao!”

Nói xong, lại nhìn về phía Phương Huỳnh đang yên lặng ăn, “Em thì sao? Nếu không thì cũng theo anh Thiện đi? Anh ấy hả, rất thích người ngoan độc mạnh mẽ, anh thấy em có sự mạnh mẽ và ngoan độc, liều mạng đánh nhau với bốn nam sinh nhưng cũng không chịu thua, anh thấy sau này chắc chắn em có thể làm được chuyện lớn!”

Phương Huỳnh cười nói: “Nhiều người như vậy, anh bảo kê được sao?”

“Ôi, lời này chính là xem thường anh rồi, cho dù Triệu Thiện anh không phải là anh hùng ở trên đỉnh núi cao, nhưng dẫn theo mấy tên nhóc tụi em, anh còn không làm nổi sao?”

Vạn Tử Lâm phụ họa: “Đúng vậy! Anh Thiện rất lợi hại!”

Phương Huỳnh vẫn cười, “Vậy anh định để em theo anh làm gì? Giúp anh đánh nhau à?”

Triệu Thiện đánh giá cô từ trên xuống dưới, ý tứ không rõ cười một cái, “Em không cần đánh, em dẫn dắt người khác giúp em đánh, như thế nào?”

“Không có việc gì thì em đánh người làm gì?”

Triệu Thiện cười ha ha, “Có cá tính! Chững chạc! Không lỗ mãng!”

Vạn Tử Lâm: “Anh Thiện, vậy anh nhìn lầm A Huỳnh rồi, cậu ấy không có chút chững chạc nào, tính tình khá nóng vội.”

“Vậy cũng tốt, có bốc đồng, có chính trực! Thanh niên tụi em, nóng vội chút thì có sao đâu? Năm đó anh còn chưa nói lời nào đã đánh người ta.”

Vạn Tử Lâm lườm Phương Huỳnh, bĩu môi.

Ăn cơm xong, đám Vạn Tử Lâm còn muốn đi theo Triệu Thiện đánh bida.

Phương Huỳnh: “Tớ không đi, tớ phải đi về ngủ.”

Vạn Tử Lâm: “Không phải còn sớm sao?”

“Trở về còn có việc.”

Vạn Tử Lâm không giữ cô lại, dứt khoát nói: “Vậy cậu trở về nhớ chú ý an toàn đấy.”

Khổng Trinh Trinh lắp bắp nhìn Tưởng Tây Trì.

Tưởng Tây Trì: “Tớ bị cấm cửa.”

Ngụy Minh chê cười: “Đã lớn rồi, còn bị cấm cửa?”

Tưởng Tây Trì không để ý đến cậu ta.

Xung quanh là tiếng ồn ào sầm uất, các hộp đèn bảng hiệu đủ màu chiếu lên bầu trời đêm.

Tưởng Tây Trì và Phương Huỳnh đạp xe đi về ngõ hẻm Kiều Hoa. Hẻm Kiều Hoa cũng là nơi náo nhiệt, nhưng tiếng ồn ở hẻm Kiều Hoa lại mang đến cảm giác an toàn.

Nhớ đến lời nói của Triệu Thiện, Tưởng Tây Trì hỏi Phương Huỳnh, “Cậu từng đánh nhau với nam sinh sao?”

“Ờ.” Phương Huỳnh bình thản trả lời, “Lúc học tiểu học, bốn nam sinh chặn đường tớ.”

“Cậu từng học võ à? Võ phòng thân?”

“Không có.”

Tưởng Tây Trì nhìn cô, “Vậy sao lại đánh nhau?”

Phương Huỳnh nhún nhún vai, “Bọn họ muốn chết, tớ liều mạng thôi.”

Tưởng Tây Trì khựng lại.

Phương Huỳnh cười khẽ một tiếng, lại bổ sung nói: “Mạng của tớ không đáng giá.”

“Két” một tiếng, Tưởng Tây Trì bóp thắng xe.

Phương Huỳnh quay đầu, cũng dừng xe lại, “Làm sao vậy?”

Tưởng Tây Trì nhìn cô, ánh mắt kia không rõ là có ý gì, nhưng vô cùng nghiêm túc, “Đừng nói loại câu nói này.”

Phương Huỳnh nhất thời cảm thấy không biết nên làm thế nào.

Chưa có ai nhìn cô bằng ánh mắt đó, cũng không có ai nói với cô như vậy.

Cô quay đầu, chân tay luống cuống gãi gãi cổ tay, cảm thấy ngứa, gãi càng nhiều hơn, kết quả càng gãi càng ngứa.

Tưởng Tây Trì chú ý tới, “Làm sao vậy?”

Phương Huỳnh cúi đầu nhìn, “Dị ứng rồi.”

“Cậu dị ứng thật sao?”

“Không phải thì sao?” Phương Huỳnh bực bội gãi thêm mấy cái.

“Đừng gãi.” Tưởng Tây Trì đến gần một bước, đưa tay, lại đột nhiên ngừng lại, do dự một lát, rũ mắt xuống, nắm cổ tay cô, “Gãi quá sẽ thành sẹo...” Trên cổ tay nổi lên chút vệt đỏ.

Anh đang chuẩn bị xốc tay áo lên nhìn xem tình hình thế nào thì Phương Huỳnh lại rút mạnh tay về, giữ chặt tay áo, “Không có gì đâu… Trước kia tớ uống thuốc xong, khi đổ mồ hôi thì da cũng sẽ hết sởi, lập tức không có việc gì.”

Tưởng Tây Trì không nói gì, xoay người bỏ lại một câu: “Đợi một lát.”

Một lát sau, anh cầm chai nước đá trở về, nhét vào trong tay cô, “Uống nước, cồn rượu sẽ bốc hơi nhanh.”

Phương Huỳnh nói tiếng cám ơn, mở nắp chai uống hai ngụm, nhìn anh cười nói: “Tưởng Tây Trì, tớ phát hiện con người cậu vô cùng tốt.”

Tưởng Tây Trì lên xe, không đáp lại câu nói của cô, “Đi thôi.”

Sáng thứ hai, Tưởng Tây Trì dắt xe ra đầu cầu ngoài hẻm theo thường lệ, đi lướt qua mấy sạp nhưng không phát hiện bóng dáng của Phương Huỳnh.

Đang nghi ngờ thì nghe thấy tiếng cót két.

Quả nhiên là Phương Huỳnh đến.

Nhưng mà tạo hình vào lúc này có chút độc đáo, ở ngoài là quần dài áo tay dài, còn đeo một chiếc mũ, một khẩu trang.

“Cậu, sao lại...”

“Cái này à?” Phương Huỳnh chỉ chỉ khẩu trang, “Bị cảm, tránh truyền nhiễm cho cậu.”

Tưởng Tây Trì nửa tin nửa ngờ nhìn chằm chằm mũ lưỡi trai trên đầu cô.

“Mũ giữ ấm.” Cô che khẩu trang, rất khoa trương ho khan vài tiếng.

Đến trường, còn có 20 phút là bắt đầu lên lớp, Vạn Tử Lâm bưng một ly trà sữa đến đây.

“A Huỳnh, hôm qua cậu không đi thật đáng tiếc đấy, anh Thiện đánh sạch hết bàn bida, rất lợi hại.”

“Ừ.”

Vạn Tử Lâm nhìn cô, “Sao lại đeo khẩu trang?”

“Bị cảm.” Phương Huỳnh nhìn Tưởng Tây Trì đang mở cặp da, “Đúng không?”

Tưởng Tây Trì thật không phối hợp, không nói gì.

Vạn Tử Lâm cũng không để ý, dặn dò một câu “Nghỉ ngơi cho tốt”, thấy Khổng Trinh Trinh đến bèn vẫy vẫy tay đi qua.

Tuy mới hơn một tuần sau ngày khai giảng nhưng có hai sự thật mà lớp phải công nhận.

Một là, Tưởng Tây Trì đúng thật là “thiên tài” có thành tích tốt đến dọa người.

Hai là, Phương Huỳnh thường chống đối chủ nhiệm lớp – Trương Quân.

Khi Trương Quân kêu Phương Huỳnh đứng lên trả lời câu hỏi, Phương Huỳnh sẽ thành thật trả lời: “Không biết.”

Trương Quân tức giận đến tròng mắt muốn lòi ra, “Đáp án ngay dưới mắt của em, chỉ cần nói ra mà thôi, em không biết hay em không nghiêm túc nghe giảng?”

Nhưng lâu ngày, giữa Trương Quân và Phương Huỳnh dần có một loại ăn ý vi diệu: Chỉ cần Phương Huỳnh không ngủ, không nói chuyện, không vi phạm kỷ luật lớp, tùy cô làm gì, Trương Quân cũng sẽ không quan tâm, cũng sẽ không kêu cô đứng lên trả lời câu hỏi.

Nhưng vào tiết này, loại ăn ý này hoàn toàn bị phá vỡ.

Đầu tiên là Trương Quân bảo cả lớp làm bài kiểm tra nhỏ mười phút, đi qua đi lại ở hành lang để tuần tra, phát hiện Phương Huỳnh đi học lại đội mũ.

Nhưng chỉ nhịn xuống hỏi đôi câu, không nói gì nặng.

Sau đó là Trương Quân bắt đầu giảng bài, phát hiện Phương Huỳnh lại trắng trợn nằm bò ra ngủ. Lúc đi đến giữa lớp giảng bài, ông ném phấn tới xem như nhắc nhở, nhưng cô vẫn thờ ơ.

Mọi người đều cảm thấy Trương Quân đang giảng bài nhưng đột nhiên dừng lại, bèn lập tức cùng quay đầu nhìn xuống.

Nhân vật quan trọng của sự kiện hoàn toàn chưa tỉnh.

Trương Quân nghiêng người, gõ bàn. Không phản ứng.

Rốt cuộc lần này ông không nhịn được, gầm lên: “Phương Huỳnh!”

Tác giả có chuyện muốn nói: Lời nói từ đáy lòng của Tưởng Tây Trì.

“Mạng của tớ không đáng giá.”

“Nhưng đối với tớ là vô giá.”



Đã sửa bởi Tịnh Hảo lúc 03.04.2020, 22:15, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tịnh Hảo về bài viết trên: anh ngan, san san, searatsuki
     
Có bài mới 13.12.2017, 10:45
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Mặc Phi Ưng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Mặc Phi Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 27.12.2016, 15:56
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 595
Được thanks: 2913 lần
Điểm: 38.45
Có bài mới Re: [Hiện đại] Mùa xuân thoáng qua ấy - Minh Khai Dạ Hợp - Điểm: 41
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 7: Mâu thuẫn

Edit & Beta: Tịnh Hảo

Phương Huỳnh trì độn thong thả “Ừm” một tiếng.

Một lát, Tưởng Tây Trì thấy cô chậm rãi nâng mặt lên, dưới vành nón là lông mày chau lại.

“Tôi thấy lá gan của em càng ngày càng lớn! Giờ học của chủ nhiệm lớp mà còn ngang nhiên ngủ! Đứng lên cho tôi!”

Phương Huỳnh dừng một lát, một câu cũng không nói, vuốt mặt, lắc lư đứng lên.

Cô không cãi lại, Trương Quân sửng sốt một lát, cũng không nói gì, tiếp tục tiết học bị gián đoạn.

Nhưng mà điều tốt đẹp không tồn tại mãi.

“Cách giải phép cộng và trừ của số âm chắc mọi người đã nắm được rồi? Chúng ta đến vài đề tính nhẩm.” Trương Quân nhìn vào danh sách ở trên bàn, “Vạn Tử Lâm, 3-(- 3), bằng bao nhiêu?”

Vạn Tử Lâm cuống quít đứng lên, cầm cuốn sách lật trước sau hai cái, lại cầu xin giúp đỡ nhìn bạn học xung quanh.

Trương Quân nhíu mày, “Em vừa mới cúi đầu chơi cái gì?”

“Không có...”

“Không có?” Trương Quân đặt phấn và thước xuống, đi xuống bục giảng.

Ngón tay của Vạn Tử Lâm bấu chặt vào mặt bàn.

Trương Quân đến trước mặt cô ấy, “Lấy đồ ra.”

“Thầy Trương...”

“Lấy ra!” Trương Quân đưa tay đẩy cô ấy về phía sau, bàn tay tiến vào hộc bàn sờ tìm.

Một chiếc điện thoại di động Nokia mới tinh.

Trương Quân phất tay áo, trở lại trên bục giảng, ném di động lên mặt bàn, “Tiết học này, chúng ta không học, chúng ta nói về vấn đề kỷ luật một chút. Khai giảng đã một tuần rồi, tôi phát hiện các em có một số bạn học, còn chưa điều chỉnh tốt bổn phận của mình, làm rõ mình học tập là vì cái gì… Nói chuyện, nghịch điện thoại, xem sách ngoài giờ! Các em cho rằng học là vì tôi sao? Tôi nói cho các em biết, nếu các em không thi nổi đại học, kết quả là gì? Sau này chính là cặn bã của xã hội!”

Mặt bàn bỗng nhiên rung lên.

Vạn Tử Lâm cũng chấn động theo, chốc lát sợ đến mức gương mặt trắng bệch.

Trương Quân bị cắt ngang, liếc mắt nhìn điện thoại trên bàn, khựng lại, “… Tin nhắn này có chút thú vị, các em nghe một chút…”

Vạn Tử Lâm cầu xin: “Thầy Trương!”

Trương Quân lắc đầu, làm như vô cùng đau đớn, “Chậc chậc, thành tích không tốt, ngược lại rất am hiểu mấy chuyện nam đạo nữ xương (*)… Còn tuổi nhỏ, sao không biết xấu hổ như thế? Vạn Tử Lâm, nói tôi ném ở đây…”

(*) Đàn ông làm kẻ trộm, phụ nữ làm gái mại dâm, được mô tả như một người xấu, mô tả mức độ đạo đức cực kỳ thấp của xã hội, dùng để mắng người.

Một tiếng gào to: “Câm miệng!”

Chốc lát, trong phòng học an tĩnh.

Trương Quân nâng cằm, “Phương Huỳnh, em có vấn đề gì?”

Phương Huỳnh kéo ống tay áo che tay, đè mũ xuống, một câu cũng không nói, bước lên bục giảng, lập tức đoạt lấy di động trong tay ông.

“Em làm gì hả!”

Một tay Phương Huỳnh nắm chặt di động, một tay cấu vào gan tay của ông, xuống tay ngay chỗ hiểm, suýt chút nữa cấu rớt thịt chỗ gan tay xuống.

Trương Quân “á” một tiếng, buông tay.

Phương Huỳnh chộp lấy, mở nắp pin, lấy sim ra, lại ráp trở về.

Đập di động lên bàn, giương mắt, nhìn Trương Quân chằm chằm, gằn từng tiếng, “Thầy mới là cặn bã.”

Xoay người, đi đến trước bàn Vạn Tử Lâm, để sim xuống, sau đó đứng trước bảng đen, tự phạt đứng.

Trương Quân: “...”

Phương Huỳnh ngẩng cao đầu, nhìn ông đầy khiêu khích.

Nhất thời, trong phòng học không ai dám lên tiếng.

“Reng reng reng!”

Đúng lúc tiếng chuông hết tiết học vang lên giải vây.

“Phương Huỳnh, Vạn Tử Lâm, buổi chiều kêu phụ huynh các em đến đây!”

“Bọn họ sẽ không đến.”

“...” Trương Quân sắp giận đến ngất, mặt méo xẹo, nâng tay chỉ vào Phương Huỳnh, “Em, em cùng tôi đi gặp chủ nhiệm giáo vụ!”

Tiết học này xảy ra chuyện kỳ dị, mọi người hưng phấn tụm năm tụm bảy bàn tán.

Tưởng Tây Trì nhìn xung quanh một vòng, Vạn Tử Lâm nằm sấp ở trên bàn khóc hu hu, Khổng Trinh Trinh và Ngụy Minh đều xúm lại an ủi cô ấy.

Tiết tiếp theo là tiếng Anh, học xong tiết đó, Phương Huỳnh còn chưa trở về.

Giáo viên tiếng Anh kẹp sách giáo khoa dưới nách, đi xuống bục giảng, đến trước mặt Tưởng Tây Trì, “Đi theo cô đến văn phòng một chút.”

Đến văn phòng, giáo viên tiếng Anh lấy ra một tờ giấy từ trong ngăn kéo, “Cô nghe thầy Trương nói, cuộc thi nhập học của em, môn tiếng Anh chỉ bị trừ có 2 điểm?”

Tưởng Tây Trì rất bình tĩnh “dạ” một tiếng.

Cô đưa giấy cho Tưởng Tây Trì, “Tháng 10 có cuộc thi nói tiếng Anh, em muốn tham gia không?”

“Khẩu ngữ của em không tốt.”

Giáo viên tiếng anh cười nói: “Dù sao nền tảng của em cũng tốt hơn các bạn khác, yên tâm, trước cuộc thi, nhất định cô sẽ tiến hành huấn luyện đặc biệt cho em.”

Cô thấy Tưởng Tây Trì không nói chuyện, xem như anh đã đồng ý rồi, “Cô đã đăng ký cho em rồi.”

Tưởng Tây Trì bực bội rời khỏi văn phòng, chuẩn bị về lớp học, ở đầu cầu thang, lại dừng bước, trong đầu hiện lên khuôn mặt nhăn nhó trước đó của Phương Huỳnh.

Đi vòng vèo, đến phòng chủ nhiệm giáo vụ một chuyến, đứng trước cửa nhìn vào, Phương Huỳnh không có ở bên trong, lại đến văn phòng của Trương Quân, Phương Huỳnh cũng không có ở trong đó.

Tiết cuối cùng là họp lớp, không có mặt cũng không sao, chân đã bước đến trước căn tin và quầy bán đồ ăn vặt để tìm người.

Nhưng mà đều không phát hiện bóng dáng của Phương Huỳnh.

Bất đắc dĩ, đi ra từ quầy bán đồ ăn vặt, đi ngang qua sân thể dục đến lầu học.

Đúng lúc này, anh phát hiện có một người ngồi sau tấm bảng khổng lồ “Giáo dục là thế giới phía trước, tiến đến tương lai, tiến đến hiện đại hóa” dựng đứng trên sân thể dục.

Tưởng Tây Trì đi qua, tạm dừng một lát, mới cúi người lấy tay đẩy đẩy.

Mơ màng “hả” một tiếng, một lát, Phương Huỳnh thong thả ngẩng đầu.

Tưởng Tây Trì: “Làm sao vậy?”

Trong giọng nói sau lớp khẩu trang của Phương Huỳnh hàm chứa ý cười, “Không sao cả, không muốn trở về lớp thôi.”

Tưởng Tây Trì khựng lại.

Một lát, đưa tay lấy mũ cô xuống.

Phương Huỳnh bất ngờ không phòng bị, ánh mắt tức giận, nhưng mà không mắng anh, mà giơ tay đè mũ lại trước.

Tưởng Tây Trì tách tay cô ra.

“Cậu làm gì vậy! Bệnh thần kinh!”

Dù sao sức lực của nam sinh cũng lớn hơn một chút, huống hồ hôm nay Phương Huỳnh còn “Cảm mạo”, cuối cùng vẫn bị Tưởng Tây Trì tách ra.

Phương Huỳnh rầu rĩ nói câu: “... Không cẩn thận đụng vào góc bàn.”

Đỉnh đầu là “miếng vá” băng gạc màu trắng.

Tưởng Tây Trì nhìn cô chằm chằm, “Có phải có người…”

“Không phải. “ Cô nâng mắt, nhìn anh bằng ánh mắt rất nghiêm túc, “Là va vào…”

Gió nhẹ phe phẩy cỏ dại trên mặt đất, cách đó không xa truyền đến tiếng huýt còi của giáo viên thể dục trong tiết thể dục của lớp đó.

Rõ ràng đầu tuần tháng chín là thời điểm cuối thu nắng gay gắt nhất, nhưng Phương Huỳnh cảm thấy hơi lạnh, lấy tay áo bọc quanh.

Tưởng Tây Trì nhìn cô hồi lâu, đứng lên, “Trở về lớp đi.”

Phương Huỳnh nâng mắt, lười biếng nói: “Ngồi một lát, thành tích cậu tốt như vậy, thiếu một tiết cũng không thụt lùi đâu.”

Tưởng Tây Trì nhìn cỏ dại mọc thành cụm trên mặt đất.

Phương Huỳnh đưa tay vỗ vỗ, “Ngồi đi.”

“Không ngồi.”

Phương Huỳnh nheo mắt nhìn anh, “Tại sao?”

“Thật sự sợ bẩn đến thế à.” Phương Huỳnh bứt một cọng cỏ dài, “Ở đây không có bẩn, hơn nữa, lúc cậu còn nhỏ bò đầy đất, nói không chừng còn nhặt thứ gì đó trên đất bỏ vào miệng đấy.”

Tưởng Tây Trì cảm thấy mình sắp hít thở không thông.

Phương Huỳnh cười ha ha, dùng sức kéo cánh tay anh xuống, Tưởng Tây Trì lảo đảo một chút, đặt mông ngồi xuống.

“...”

Phương Huỳnh nằm bò lên đầu gối của mình, cười đến đứng lên không nổi, “Xem đi, không có làm cậu bẩn chết chứ?”

“... Cũng sắp rồi.”

Phương Huỳnh ôm đầu gối, dựa vào tấm bảng sắt, “Sao cậu cứ không để ý đến Khổng Trinh Trinh vậy?”

Giọng điệu của Tưởng Tây Trì lạnh nhạt: “Tại sao phải để ý đến cậu ấy.”

“Nhưng cậu ấy không xấu. Tớ quen biết cậu ấy hồi tiểu học, trong nhà cậu ấy rất có tiền, nhưng mà cha mẹ ly hôn, không có người quan tâm cậu ấy…”

Tưởng Tây Trì cắt lời cô: “Đâu có liên quan gì đến tớ.”

Phương Huỳnh quay đầu, “Đến bây giờ một người bạn cậu cũng không có…”

“Bọn họ chính là bạn của cậu à?”

Phương Huỳnh sửng sốt một lát.

“Cậu biết gì gọi là bạn không? Nếu cậu gặp phiền toái, Vạn Tử Lâm cũng sẽ giúp cậu giống như cậu giúp cậu ấy ngày hôm nay sao?”

Phương Huỳnh không hé răng, qua một lát, mới nói: “Cậu đừng xem thường người khác.”

Tưởng Tây Trì từ chối cho ý kiến, đứng lên, “Tớ trở về lớp đây.”

Phương Huỳnh không nói gì cả, nhìn anh phủi cỏ vụn trên người, đi băng băng trên đường, về phía phòng học.

Cô cười cười. Nhưng cũng không rõ tại sao mình cười.

Cô đội mũ lưỡi trai bị Tưởng Tây Trì kéo xuống lên đầu, mông dịch về phía trước một chút, sau đó cơ thể ngã xuống, đè lên cỏ dại, nằm xuống.

Sắc trời màu xanh thăm thẳm.

Cô có chút mờ mịt, ánh mắt nhìn theo một đóa mây, nhìn nó bị gió thổi thành những mảnh nhỏ, như là một cái đuôi thật dài.

Tiếng chuông hết tiết học cuối cùng vang lên, Phương Huỳnh mới chậm chạp thong thả trở về lớp học.

Còn có vài học sinh chưa đi, khi Phương Huỳnh đẩy cửa ra, nhất thời mọi người liếc nhìn.

Cô không chút để ý, lập tức trở về chỗ ngồi của mình, bắt đầu thu dọn đồ đạc.

Một lát, Vạn Tử Lâm đến đây. Cô ấy vốn là mắt hai mí, nhưng khóc quá lâu, đã sưng thành một mí.

“A Huỳnh...” Vừa mở miệng lại muốn khóc.

“Không sao đâu, chắc học kỳ kết thúc thì sẽ trả lại cho cậu…”

Vạn Tử Lâm mím môi, “Nhưng mà…” Dừng một lát, “Di động vẫn còn mới, tớ vừa dùng chưa đến một ngày…”

Phương Huỳnh chú ý tới, chính là Nokia 7620 mà Ngụy Minh nhắc đến vào mấy ngày hôm trước.

Vạn Tử Lâm lau nước mắt, tiến về phía trước một bước, bắt lấy cánh tay của Phương Huỳnh lắc lắc, “A Huỳnh, cậu có thể đến tìm Trương Quân không…”

Trong lòng Phương Huỳnh trong lòng “lộp bộp”.

Cô cho rằng, tốt xấu gì Vạn Tử Lâm sẽ hỏi cô chủ nhiệm giáo vụ nói với cô cái gì.

Ngụy Minh và Khổng Trinh Trinh cũng lại đây.

Lòng Ngụy Minh đầy căm phẫn nói: “Sao Trương Quân nhiều chuyện đến thế vậy!”

Khổng Trinh Trinh phụ họa: “Đúng đấy! Cho tới bây giờ chưa gặp giáo viên nào như ông ấy.”

Ngụy Minh trầm ngâm một lát, bỗng nhiên xúm đầu lại, hạ gióng nói: “Chúng ta chỉnh ông ấy đi?”

“Chỉnh thế nào?”

Ngụy Minh suy nghĩ một lát, lắc đầu, “Còn chưa nghĩ ra... Chúng ta có thể lên kế hoạch, nhất định phải để cho ông ấy làm trò cười cho thiên hạ một trận…”

Một giọng nói lạnh nhạt chen vào, “Quá đáng rồi.”

Tưởng Tây Trì vắt chéo cặp da lên vai, thoáng nghiêng người.

Cơn tức của Ngụy Minh bùng lên, “Cậu có ý gì?”

“Lên lớp nghịch di động vốn không đúng.”

“Ồ, ông ấy mắng chửi người khác cặn bã cũng có lý?”

Ánh mắt của Tưởng Tây Trì không mang theo bất kỳ cảm xúc nào đảo qua trên mặt Ngụy Mình, nhưng chính sự hờ hững và kiêu ngạo đó, dường như đang nói “Quả thật cậu chính là cặn bã.”

Chợt Ngụy Minh tiến về trước một bước, va vào bàn của bạn cùng bàn Phương Huỳnh tạo ra âm thanh chói tai, níu lấy cổ áo của Tưởng Tây Trì.

Tưởng Tây Trì liếc xuống, nhìn theo tay của cậu ấy, vẫn là kiêu căng, không chút để ý.

Phương Huỳnh ngăn lại: “Ngụy Minh.”

Ngụy Minh tức giận trừng Tưởng Tây Trì, một lát, “hừ” một tiếng, buông lỏng tay ra.

Phương Huỳnh xách cặp lên, “Đi thôi”. Ánh mắt xẹt ngang qua, không nhìn Tưởng Tây Trì.

Ngụy Minh kéo dài giọng châm chọc: “Thiên tài thế giới, chúng ta trèo cao không tới.”



Đã sửa bởi Tịnh Hảo lúc 22.06.2018, 22:35.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tịnh Hảo về bài viết trên: SầmPhuNhân, cloud176, san san, searatsuki
     
Có bài mới 18.12.2017, 23:12
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Mặc Phi Ưng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Mặc Phi Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 27.12.2016, 15:56
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 595
Được thanks: 2913 lần
Điểm: 38.45
Có bài mới Re: [Hiện đại] Mùa xuân thoáng qua ấy - Minh Khai Dạ Hợp - Điểm: 40
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 8: Chọn bài hát

Edit & beta: Tịnh Hảo

Sau khi Nguyễn Học Văn mua được kính viễn vọng mới thì ôm cả ngày trong tay không buông.

Khi Tưởng Tây Trì về đến nhà, ông đang cầm khăn mềm, nhè nhẹ lau sạch ống kính. Phòng bếp truyền đến hương thơm, Ngô Ứng Dung đang chưng bánh bắp. Tưởng Tây Trì rửa tay đi vào phòng bếp, giúp Ngô Ứng Dung bưng thức ăn ra.

“Ôi, cháu không cần dọn ra đâu, đến bàn ăn ngồi là được rồi.”

Tưởng Tây Trì bưng một bát cháo cải to lên, lấy ba bộ bát đũa, ngồi xuống bàn ăn.

Bánh bắp được chưng xong, những cái bánh giống nhau được bưng lên, nóng hổi, mùi thơm xông vào mũi.

Ngô Ứng Dung gắp cho mỗi người một cái, “Ăn lúc còn nóng, vô cùng ngon đấy.”

Tưởng Tây Trì mở lớp lá ngô đồng ở bên ngoài ra, lấy đũa xiên vào một miếng nhỏ, đưa vào trong miệng, ngẩng đầu nhìn, vẻ mặt của Ngô Ứng Dung đang chờ đợi nhìn anh, vội nói, “Ngon lắm ạ.”

“Ngon thì ăn hai cái đi, bây giờ cháu đang lúc lớn, vóc người đang phát triển, nếu dinh dưỡng không đủ thì sẽ không tốt đâu…”

Ngô Ứng Dung lải nhải hai câu, Nguyễn Học Văn hỏi anh từ ngày khai giảng tới nay học hành có quen không.

“Tốt lắm ạ.”

Ngô Ứng Dung cười ha ha không ngừng, “Thằng nhóc cháu không cần người lớn lo lắng đấy— À, suýt nữa đã quên, hôm nay cô cháu gọi điện, hỏi cháu có thích ứng không, ở trường học có thiếu cái gì không…”

“Không thiếu ạ.” Tưởng Tây Trì đáp rất nhanh, một lát, ý thức được giọng điệu của mình dường như có chút cứng ngắc, vội bổ sung nói, “Đồ đạc đều đủ dùng.”

“Người cô này rất quan tâm đến cháu, bà thấy mấy năm nay, cha cháu không hề lo lắng cho cháu, tất cả đều do người cô này của cháu thu xếp mọi thứ. Còn nữa, cháu chuyển qua đây, ngay cả bóng dáng của cha cháu cũng không thấy…”

Tưởng Tây Trì tựa như đang nghe nhưng không hề nghe thấy, sau một lúc lâu, chuyển sang chủ đề khác.

Sáng sớm, Tưởng Tây Trì đến đầu cầu giống thời gian thường ngày.

Bánh trái cây đường và bánh quẩy lật chuyển 180 độ ở trong chảo dầu, trên tấm thớt gỗ là hành băm và bột mì được nhào nặn thành viên tròn, mở nắp nồi hấp nóng hừng hực ra, bánh bao hấp nằm ở bên trong…

Trong không khí có chứa hơi nước và đủ loại mùi hương của các món ăn, kích thích vị giác.

Anh lượn lờ quanh các sạp bán đồ ăn sáng, người đang đợi chưa tới.

Mua sáu bánh bao hấp nhỏ, đưa vào trong miệng một cái, giương mắt nhìn đầu cầu phía bên kia, ngừng một chút, leo lên xe, đạp đi.

Một mình đạp xe đạp đến trường học, đẩy cửa phòng học ra, mới phát hiện Phương Huỳnh đã đến.

Cô đang nhoài người ra dãy cửa sổ cuối cùng, cơ thể ló ra bên ngoài, giống như cả người đều sắp ngã ra bên ngoài.

Tưởng Tây Trì dừng bước một lát, trở về vị trí của mình.

Một lát, anh nghe thấy âm thanh đóng cửa sổ, tiếng động tựa như đang kéo ghế, còn có một loạt tiếng sột soạt.

Anh lấy cuốn sách số học từ trong cặp da ra, làm bài.

Câu nói chỉnh Trương Quân của Ngụy Minh, thật đúng không phải là tùy tiện nói, mà vốn là định hành động thật.

Sau giờ học, cậu ta chạy đến Phương Huỳnh bên này báo cáo ý tưởng kỳ diệu mà mình vừa mới nghĩ ra ở trong lớp học, lại còn cố ý nâng giọng nói lên, giống như sợ Tưởng Tây Trì không nghe thấy, “Phương Huỳnh, tớ nghĩ ra được một cách, tuyệt đối làm cho Trương Quân sau này phải xấu hổ— chúng ta dùng điện thoại di động của thầy ấy gửi tin xấu cho toàn bộ giáo viên nữ.”

Phương Huỳnh trợn trắng mắt, “Di động đâu? Cậu định làm sao có được điện thoại của Trương Quân? Trộm? Lừa?”

Ngụy Minh gãi đầu, “Ách...”

“Nghĩ tiếp.”

Nghỉ giữa tiết tiếp theo, Ngụy Minh tiếp tục qua đây báo cáo, lúc này đủ loại ý tưởng, từ việc rắc đinh ở ghế làm việc, đến trộn mù tạc trong cốc nước, lén cắt quần thành một lỗ, chắn đường ở ngoài đường trùm bao bố đánh một trận… vân vân.

Cuối cùng đều bị Phương Huỳnh bác bỏ.

Ngụy Minh mất hứng, “Có phải cậu muốn bao che cho Trương Quân Không…”

Phương Huỳnh trợn trắng mắt: “Là do biện pháp cậu nghĩ ra rất thối nát…”

Một lát, Vạn Tử Lâm đến. Cô ấy bị mời phụ huynh, lại bị mất điện thoại di động, tâm trạng sa sút, không qua đây chào hỏi Phương Huỳnh giống như thường ngày, chỉ đứng xa nói một câu “Buổi sáng tốt lành”.

Cả một ngày, Tưởng Tây Trì đều có chút không thoải mái, cảm giác không thoải mái này còn ảnh hưởng nghiêm trọng đến hiệu suất làm bài của anh.

Tan học, giáo viên tiếng Anh – cô Mã gọi anh đến văn phòng.

Cô Mã bảo anh ngồi xuống trước, đứng dậy đến máy lọc nước bên kia rót nước. Trước bàn làm việc còn có một nữ sinh, buộc tóc đuôi ngựa, đôi mắt rất to.

Cô Mã bưng hai ly nước tới, “Ngồi đi, đây là bạn ở lớp học khác mà cô dạy, Cố Vũ La.”

Cố Vũ La nhìn Tưởng Tây Trì, khẽ cười, “Chào bạn.”

Cô Mã cười nói, “Chắc không cần giới thiệu em ấy nhỉ? Học sinh đại diện - Tưởng Tây Trì.”

Cố Vũ La gật gật đầu, “Em biết ạ.”

Cô Mã cũng không nói nhiều, giới thiệu quy tắc thi khẩu ngữ cho bọn họ, “… Ngoại trừ tự diễn thuyết và phát huy mệnh đề (1) ra, còn cần biểu diễn tài nghệ. Cố Vũ La, cô nhớ rõ em từng học khiêu vũ phải không, biểu diễn tài nghệ chính là cái này, sao hả?”

(1) Mệnh đề là một nhóm từ có chứa một động từ đã chia và chủ từ của nó. Động từ đã chia là động từ hòa hợp với chủ từ của nó về ngôi và số. This is the man Mary saw yesterday.

Cố Vũ La: “Em không có vấn đề gì ạ, cô Mã.”

Cô Mã nhìn về phía Tưởng Tây Trì, “Còn em, có ý tưởng gì không?”

Tưởng Tây Trì: “... Em có thể không tham gia không?”

Cô Mã sửng sốt một chút, “Cô đã đăng ký cho em rồi.”

Tưởng Tây Trì không có biểu cảm gì, sau một lúc lâu, mới nói: “Ca hát.”

Rời khỏi văn phòng, Tưởng Tây Trì nhanh chóng đi về phía phòng học, phía sau truyền đến giọng nói của Cố Vũ La: “Tưởng Tây Trì.”

Tưởng Tây Trì ngừng một chút, “Chuyện gì?”

Cố Vũ La cười nói: “Mỗi ngày tan học cậu có rảnh không? Chúng ta đi luyện tập khẩu ngữ một lát nhé?”

“Không rảnh.”

Dứt khoát từ chối, cũng không nể mặt Cố Vũ La, cô vẫn cười nói, “Vậy được.”

Tưởng Tây Trì lướt qua bóng cây nhãn cao lớn, đi về phía phòng học.

Ở trước lầu thí nghiệm, Vạn Tử Lâm và Khổng Trinh Trinh đang cùng trực nhật, quét dọn khu vực công cộng.

Cây chổi bị Vân Tử Lâm vung mạnh hai cái như đang hả giận, “Tớ sắp bị mẹ mắng chết rồi… Nếu không phải Phương Huỳnh nhiều chuyện, tớ cũng không bị mời mẹ đến trường học…”

Khổng Trinh Trinh: “Sao lại nói như vậy, A Huỳnh giúp cậu đấy, nếu không cậu bị thầy ấy đọc tin nhắn trước toàn lớp rồi?”

Vạn Tử Lâm nghẹn lời, một lát còn nói: “Cậu có biết cậu ấy tặng quà sinh nhật gì cho tớ không? Quả cầu thủy tinh, bên trong còn có bông tuyết nhỏ… Bây giờ ai còn tặng cái này hả?”

Khổng Trinh Trinh không trả lời, liếc mắt ra hiệu với Vạn Tử Lâm.

Vạn Tử Lâm lập tức ngẩng đầu, lúc này mới phát hiện Tưởng Tây Trì đang đứng ở chỗ không xa. Cô ấy hoảng hốt, há mồm tính nói chút gì đó.

Tưởng Tây Trì chưa từng nhìn cô ấy một cái, lập tức về lớp học.

Phương Huỳnh đang lau cửa thủy tinh, cảm thấy có người tiến vào, ngẩng đầu nhìn thoáng qua, cúi xuống, quăng khăn lau về trong thùng nhựa rửa sạch.

Tưởng Tây Trì đi tới, đứng trước mặt cô. Anh cao hơn cô một cái đầu, có chút cảm giác áp bách.

Phương Huỳnh nhanh chóng ngồi dậy, không hiểu: “Sao vậy?”

Tưởng Tây Trì không mở miệng.

Phương Huỳnh vắt khô khăn lau, ném từ tay này sang tay kia, nhìn gương mặt Tưởng Tây Trì rối rắm, muốn nói lại thôi, “Có cái gì muốn nói với tớ à?”

“... Lau xong hết chưa?”

Phương Huỳnh sửng sốt một chút, giơ tay chỉ chỉ phía hành lang, “Bên kia còn chưa lau.”

Tưởng Tây Trì xắn tay áo lên, giật lấy giẻ lau trong tay cô.

“Này! Tớ dùng cái gì hả?”

Tưởng Tây Trì không để ý đến cô.

Phương Huỳnh đến phía dưới ngăn tủ trên bục giảng, lấy giẻ lau ra, bỏ vào trong thùng nước vắt khăn, đi đến hành lang, lau cánh cửa sổ thủy tinh.

Người trong trường học đã sắp về hết rồi, yên tĩnh, thỉnh thoảng có thể nghe thấy tiếng bước chân.

Phương Huỳnh nâng mắt nhìn, cách một lớp thủy tinh.

Tưởng Tây Trì lau cửa thủy tinh rất tỉ mỉ, nghiêm mặt, lấy khăn lau từ trên xuống dưới từ trái sang phải, ngay cả một góc nhỏ cũng không buông tha.

Trong mắt Phương Huỳnh mang chút ý cười, “Tưởng Tây Trì, cậu là người rất kỳ quái.”

Động tác của Tưởng Tây Trì dừng lại, nhìn Phương Huỳnh vẫn đội mũ mang khẩu trang, “Không, cậu mới kỳ quái.”

Phương Huỳnh cười ha ha, không quan tâm nhún nhún vai, “Không có gì là không ổn cả.”

Lau cửa thủy tinh một lát, Tưởng Tây Trì hỏi cô: “Một lát cậu có rảnh không?”

“Ừ.” Phương Huỳnh quơ giẻ lau, nhảy lên lau nửa phần phía trên, “Có thể rảnh, cậu muốn làm gì?”

“Tớ phải tham gia cuộc thi khẩu ngữ tiếng Anh, cần biểu diễn tài nghệ.”

“Oa.” Phương Huỳnh tán thưởng một tiếng, “Ca hát?”

Tưởng Tây Trì gật đầu.

Phương Huỳnh hiểu ý của anh, động tác mau lẹ nhanh hơn, “Vậy lau nhanh lên, tớ dẫn cậu đi.”

Studio kia nằm trong một con hẻm nhỏ, thật sự không dễ tìm, cửa tiệm không lớn, nhưng đồ dùng đủ, phân nửa là khu cho thuê, phân nửa là khu đang ra giá mua.

Hiển nhiên Phương Huỳnh là khách quen ở nơi này, vừa vào cửa đã lên tiếng chào hỏi với ông chủ trước, giải thích mục đích đến.

Ông chủ là người mập mạp, sau khi ngồi phịch xuống ghế ở quầy thu ngân, chiếm hết cả không gian, anh ta mở máy tính ra, gõ lạch cạch lên bàn phím, “Vậy hát bài của Westlife đi, bài hát của họ rất hay, hát tốt.” Anh ta click vào con chuột, giọng hát truyền ra từ loa.

Chỉ nghe khúc nhạc dạo, Phương Huỳnh liền xua tay, “Đừng lấy bài《My Love》, bài này quá lạc hậu (2) rồi.”

(2) Từ tiếng Trung là 烂大街: 烂: là thối nát, hỏng. 大街: là đường phố. Ý chỉ đồ vật tầm thường, thô bỉ, lạc hậu.

“Ha, em cũng biết được từ lạc hậu à, Châu Kiệt Luân em thích nhất có phải lạc hậu không?”

Phương Huỳnh: “Muốn chết sao.”

Ông chủ cười ha ha, lại mở một bài khác:

“I remember all my life, raining down as cold as ice...”

Phương Huỳnh: “Bài này dễ nghe!”

“《Mandy》.” Ông chủ chỉ chỉ cái giá sau lưng, “ Bài đó ở trong album《Turn a round》, tự tìm đi nhé.”

Tưởng Tây Trì nhìn Phương Huỳnh đi ra phía sau, hỏi ông chủ, “Có thể tải bài hát ở nơi này không ạ?”

“Đưa MP3 cho anh, anh tải giúp em.”

“Lần sau em đến.” Tưởng Tây Trì quay đầu liếc nhìn Phương Huỳnh, cô đang đứng trước giá tìm, “Phương Huỳnh thường xuyên tới sao?”

“Nơi này của anh tốt, không có người quấy rầy, em ấy thường xuyên tới đây nghe nhạc và đọc sách.”

“Đọc sách gì thế?”

“Cái gì cũng xem, chủ yếu là tiểu thuyết nhỉ? Lúc nghỉ hè em ấy ở chỗ này của anh, đã xem hết một giá sách tiểu thuyết võ hiệp rồi.” Ông chủ chỉ chỉ giá sách bên khu cho thuê, ngẩng đầu nhìn Tưởng Tây Trì, hề hề nở nụ cười, “Haizz, hai đứa không phải bạn học sao? Sao em lại hỏi anh? Cảm thấy hứng thú đối với em ấy à? Có phải em thích em ấy không? Bây giờ mấy đứa nhỏ các em quá lợi hại rồi, lúc này mới có mấy tuổi…”

“Không có.”

“Còn ngượng ngùng ...”

“Thật sự không có.”

Ánh mắt của Tưởng Tây Trì nhìn về phía hình bóng của Phương Huỳnh lần nữa.

Cảm thấy cô thật cô đơn.

Giống như anh vậy.

(*) Bánh bắp:


Tập tin gởi kèm:

...44602186640703_s.jpg [ 15.63 KiB | Đã xem 10683 lần ]


Đã sửa bởi Tịnh Hảo lúc 22.06.2018, 22:35.
Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tịnh Hảo về bài viết trên: SầmPhuNhân, anh ngan, phuochieu90, san san, searatsuki
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 80 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Amipmd, Anh zimzim, babu4822, Bánh Bao Bảo Bảo, Hngmai30, huys2hao, libra0610, luuhuong1008, nguyenhong12345, ranchiyeuconan, Sharggi, Thanhhau119, xiaolie và 367 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - Hoàn

1 ... 229, 230, 231

2 • [Hiện đại] Quân hôn Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch

1 ... 139, 140, 141

3 • [Hiện đại - Quân nhân] Cô dâu của trung tá - Hồ Ly

1 ... 138, 139, 140

4 • [Hiện đại] Vợ yêu con cưng của tổng tài - Thượng Quan Nhiêu

1 ... 77, 78, 79

5 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

6 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 231, 232, 233

7 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 140, 141, 142

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

11 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 214, 215, 216

12 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư

1 ... 38, 39, 40

13 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 36, 37, 38

14 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 78, 79, 80

15 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 53, 54, 55

16 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

17 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

18 • [Cổ đại tiên hiệp] Tiên vốn thuần lương - Chính Nguyệt Sơ Tứ

1 ... 245, 246, 247

19 • [Hiện đại] Đồng phục cùng áo cưới - Lục Dược

1 ... 25, 26, 27

20 • [Cổ đại - Trùng sinh] Ngày mai liền hòa ly - Hải Lí Khê

1 ... 32, 33, 34



Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 246 điểm để mua Xe hơi
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 509 điểm để mua Mèo xám ngủ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 736 điểm để mua Lục ngọc
Hạt mưa nhỏ: Cảm ơn bạn đã giải thích giúp mình nhe !
Xám: @Hạt mưa nhỏ: Chào bạn, vì bạn là thành viên mới và số bài đăng của bạn còn ít nha. Bạn đăng khoảng 15-20 bài và chờ thêm 7 ngày nữa nhé
Hạt mưa nhỏ: Có ai cho mình hỏi, là tại sao mình cố gắng chèn link vào để làm mục lục mà làm hoài vẫn không được vậy ạ ?
Luna: Halllo
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 962 điểm để mua Sparkly Diamond
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 200 điểm để mua Mickey ẵm gấu bông
Shop - Đấu giá: Hạ Thanh Thần vừa đặt giá 383 điểm để mua Thần lửa
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 277 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 210 điểm để mua Cún và bông
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 291 điểm để mua Bé nấm
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Mèo lông nâu
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 396 điểm để mua Cung Song Ngư
Hang1234: Cho mình hỏi cách tăng cỡ chữ với
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 368 điểm để mua Mèo nâu đang yêu
Shop - Đấu giá: nhinhii1721 vừa đặt giá 300 điểm để mua Happy Ghost
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 661 điểm để mua Mèo con ngủ trên trăng
Shop - Đấu giá: White Silk-Hazye vừa đặt giá 200 điểm để mua Gà quay
Shop - Đấu giá: truong phi yen vừa đặt giá 395 điểm để mua Gold Heart
Shop - Đấu giá: ciel99 vừa đặt giá 219 điểm để mua Bé nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Cặp đôi người tuyết 2
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Pooh ăn mật
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Bươm bướm và vườn hoa
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Gà con và bong bóng
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Hoa lan ghép
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Hoa biết hát
Windyphan: viewtopic.php?p=1297731#p1297731
Bạn đọc bài này để biết cách đăng truyện lên DĐ nha

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.