Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 33 bài ] 

Cố sự điều giáo đạo sĩ của hồ yêu - Hoài Dực

 
Có bài mới 18.12.2017, 18:23
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 07.10.2017, 22:49
Tuổi: 102 Chưa rõ
Bài viết: 10185
Được thanks: 5500 lần
Điểm: 10.09
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Cố sự điều giáo đạo sĩ của hồ yêu - Hoài Dực - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 21

"Hồng nhi......ngươi ở cùng bản cung, cũng được vài năm rồi nhỉ?" Vận quý phi nhìn móng tay sơn đỏ tươi của mình, mỉm cười thuận miệng hỏi.
"Vâng, từ khi nương nương mười bốn tuổi bị tuyển vào cung làm tú nữ, đã hơn mười năm."

(tú nữ: Tú nữ là các thiếu nữ gia đình bát kỳ vượt qua kỳ tuyển tú 3 năm 1 lần nhưng chưa được sắc phong, độ tuổi tham gia tuyển tú nữ là từ 13 đến 16. Con gái bát kỳ nếu chưa tham gia tuyển tú thì chưa được lấy chồng.)

"Khổ cho ngươi rồi, bản cung có thể leo lên đến vị trí này, sự trung thành của ngươi, bản cung hiểu rõ."

"Nương nương quá khen, có thể hầu hạ nương nương, là phúc khí của nô tỳ. Vì nương nương, nô tỳ vượt lửa, lội sông, phải chết vạn lần cũng sẽ không ngại." Hồng nhi khom người mà vái.

"Tốt tốt tốt, bản cung thật không uổng phí tình thương dành cho ngươi, Hồng nhi, tới chỗ Phúc công công lĩnh thưởng đi!"

"Tạ nương nương ban thưởng!" Hồng nhi vô cùng vui mừng, lại dập đầu vài cái, vô cùng vui mừng đi lĩnh thưởng.

Đợi sau khi Hồng nhi đi rồi, Vận quý phi mới ngồi thẳng người dậy, lấy gói thuốc bọc trong giấy dầu từ trong áo ra, nói với một người trong bóng tối "Ngươi biết rõ phải làm thế nào rồi chứ?" Nàng ta đối với việc sắp xảy ra, không hề cảm thấy thương tiếc chút nào.

Hắc y nhân trong bóng tối chỉ hơi cúi đầu, không nói một lời nhận lấy gói thuốc, biến mất như quỷ mị.

"Lộc nhi."

"Nương nương, người gọi nô tỳ?" Một tiểu cung nữ lập tức chạy vào, quỳ trước mặt Vận quý phi.

"Lộc nhi, bản cung đã để Hồng nhi về nhà hưởng phúc, ngươi về sau, sẽ hầu hạ bên người bản cung!"

"Vâng, nương nương!"

Vào lúc mặt trời lặn ngày hôm sau, hắc y nhân bưng một chén thuốc màu đỏ bước vào, quỳ xuống dâng lên trước mặt Vận quý phi, rất nhanh lại lui xuống, ẩn mình chìm vào bóng tối. Vận quý phi thấy mặt trời chỉ nhoáng cái là sẽ lặn xuống, liền uống cạn sạch thuốc. Khi nàng ta vừa uống xong thuốc, liền nhất thời cảm thấy toàn thân thoải mái, nhẹ nhàng, trong người lại ấm áp.

"Vận phi nương nương, Hoàng Thượng truyền người tới điện Càn Khôn cùng dùng bữa."

"Hỉ công công vất vả rồi, Lộc nhi, đừng chậm trễ công công."

"Nương nương người làm tổn thọ nô tài mất ha ha ha." Công công cao hứng nhận lấy bạc thưởng từ Lộc nhi, cười đến không ngậm được miệng, cung kính chắp tay, khom lưng kiên nhẫn đợi ngoài điện.

Vận quý phi cầm lấy gương đồng đang định trang điểm kĩ càng lại một phen, lại phát hiện khí sắc khuôn mặt mình hồi về thời điểm mình còn trẻ trung xinh đẹp như hoa, làn da non min, nhẵn nhụi, vô cùng mịn màng, cánh môi đỏ tươi, son phấn gì cũng không cần dùng.

"Phương thuốc của Kỳ thần y đúng là hiệu quả, quá tốt! Quá tốt rồi! Ha ha ha ha...."

Từ đêm đó, Hoàng Thượng lại càng sủng hạnh Vận quý phi hơn, không lâu sau, liền sắc phong làm Hoàng quý phi, đồng thời cũng ban tước cho cha cùng huynh đệ của nàng ta. Thế lực của gia tộc nhà Hoàng quý phi trong triều lại càng được củng cố, vài quan viên còn đang trung lập, cũng quyết định ngả sang phe này. Bày mưu tính kế cho Hoàng quý phi, các thần tử còn dâng tấu xin Hoàng Thượng phế truất Hoàng hậu không thể sinh nhi tử, sắc phong Hoàng quý phi làm Hoàng hậu, lập trưởng hoàng tử làm Hoàng Thái tử, mà Hoàng Thượng cũng không bác bỏ ngay lập tức.

(trung lập: đứng giữa, không ngả về một bên nào trong hai phe đối lập.)

Chuyện này truyến đến tai Hoàng Thái Hậu, Hoàng Thái Hậu liền vô cùng kinh sợ, triệu Hoàng Thượng đến Ninh điện hung hăng dạy dỗ một phen.

"Hoàng hậu là thê tử kết tóc cùng ngươi, đã theo ngươi, trợ giúp ngươi từ lúc ngươi còn chưa đăng cơ. Đến dân chúng còn biết thê tử dù có như bã cám cũng không thể bỏ, huống chi ngươi là tấm gương cho thần dân trong thiên hạ, còn muốn làm trái đạo lý này sao?"

Ngay cả như vậy, Hoàng Thượng cũng không thay đổi tâm ý của mình. Ngày hôm sau lâm triều, Hoàng Thượng lấy lí do Hoàng hậu "không có đủ đức", hạ chiếu phế hậu, giáng xuống làm Tĩnh phi, rời đến Ngưng Hương uyển, cũng chính là lãnh cung của triều đại này. Vị trí Hoàng hậu còn trống, thì lập tức để mẫu thân của đại hoàng tử, cũng chính là Vận Hoàng quý phi "có công hộ quốc" lên thay. Hoàng Thái Hậu đau lòng lại bất đắc dĩ, từ đó trở đi cũng không hỏi đến chính sự nữa, cũng không cho bất cứ kẻ nào tới thỉnh an, chỉ ăn chay thanh đạm, gìn giữ sức khỏe. Thần tử trong gia tộc Hoàng Thái Hậu và Hoàng hậu, có người cáo lão hồi hương, có người xin được ra biên giới, có người nhận lỗi từ chức, họ đều sợ bị Vận Hoàng hậu xử lý. Thế lực của Vận Hoàng hậu, vì vậy nên lần đầu tiên có thể đạt tới đỉnh cao nhất trong triều, như mặt trời ban trưa, khó có thể lung lay.

"Ngươi không oán hận sao?" Kỳ Ế ngồi bên cửa sổ, cười hỏi Tĩnh phi. Tĩnh phi trầm mặc không nói gì, trên mặt cũng không hề ai oán hay phẫn uất, chỉ có vẻ ảm đạm. Kỳ Ế lạnh lùng hừ một tiếng, xoay người bỏ đi, Ngưng Hương uyển nhất thời lại càng thêm thanh lãnh, nơi này tiếng chim hót, hay tiếng ếch kêu đều thật hiếm hoi, là một nơi bị lãng quên.

Một đêm nào đó, Hoàng Thượng trằn trọc trăn trở, khó có lúc lại không muốn tới điện của Hoàng hậu, chỉ tới ngự hoa viên ngắm trăng. Lúc này, đột nhiên Hoàng Thượng ngửi thấy một hương thơm mê người, còn có tiếng đàn loáng thoáng, hắn như mất hồn, dựa

theo mùi hương và tiếng đàn bước tới Ngưng Hương uyển.

"Ơ.......Hoàng Thượng, đây là Ngưng Hương uyển." Công công tùy thị nói.

"Vậy thì sao, trẫm không thể tới?"

"Đương nhiên không phải." Công công lập tức nở nụ cười đón chào, lại nói thầm trong lòng "Hoàng Thượng sao lại muốn tới lãnh cung chứ?"

"Các ngươi đều đứng bên ngoài."

"Vâng."

Hoàng Thượng bước vào Ngưng Hương uyển, Tĩnh phi đang đánh đàn, nhìn thấy hắn hiển nhiên vô cùng kinh ngạc, lập tức đứng dậy rồi quỳ xuống nghênh tiếp.

"Thần thiếp không biết Hoàng Thượng bãi giá, Hoàng Thượng vạn tuế vạn tuế.... ...."

"Miễn miễn, đứng lên đi! Trẫm đã lâu không nghe ái phi đánh đàn, tấu cho trẫm nghe một khúc đi!" Hoàng Thượng ngồi xuống bên cạnh nàng, ôn hòa nói.

"Cái gì? Ngươi bảo đêm qua Hoàng Thượng ngủ lại Ngưng Hương uyển?" Vận Hoàng hậu tức giận hỏi.

"Vâng, Hoàng Thượng đêm qua không hiểu tại sao lại tự dưng tới Ngưng Hương uyển, để nô tài canh giữ bên ngoài, tận đến giờ Dần mới ra, hẳn là....ngủ lại."

Vận Hoàng hậu nghe được chuyện Hoàng Thượng ngủ lại Ngưng Hương uyển, tức giận tới nghiến răng nghiến lợi, rất nhanh lại dịu sắc mặt, lộ ra nụ cười ngọt ngào.

"Lộc nhi, còn không mau đưa thuốc bổ tới cho Tĩnh phi."

"Vâng, nương nương."

Tuy gọi là thuốc bổ, thật ra lại là thuốc xảy thai, cho dù Tĩnh phi có thể chất không thể sinh con, nhưng Vận Hoàng hậu vẫn muốn phòng ngừa chuyện có thể chẳng may xảy ra. Hoàng Thượng lại vẫn sủng ái Vận Hoàng hậu như thường, cũng không tới Ngưng Hương uyển nữa, thế nhưng mấy ngày sau, Vận Hoàng hậu lại phát hiện có điều khác lạ. Hoàng Thượng dần dần không tới điện Hoàng hậu nữa, cũng không triệu nàng ta thị tẩm, còn triệu Kỳ thần y vào cung mỗi ngày, nàng ta liền bí mật gọi hoạn quan hầu hạ bên Hoàng Thượng đến tra hỏi.

"Nương nương, Hoàng Thượng hình như là......không thể thực hành đạo nam nữ được nữa."

(đạo nam nữ: chuyện XXOO, có thể hiểu là Hoàng Thượng bị yếu sinh lý/ không cương được)

Vận Hoàng hậu sửng sốt một chút, sau đó bật cười. Ngoại trừ nàng ta có thể sinh được hoàng tử thì các phi tần khác trong hậu cung đều chỉ sinh được công chúa, mà bây giờ, các nàng càng không còn cơ hội. Kể từ bây giờ, đã không còn ai có thể uy hiếp được hậu vị của nàng ta nữa rồi.

"Kỳ thần y.... ....bệnh này của trẫm có thể trị được không?" Cho những người khác lui xuống xong, Hoàng Thượng lộ ra vẻ mặt phiền não. Hắn vốn chính là một quân chủ mê sắc, vậy mà bây giờ lại không có cách nào có thể hưởng lạc thú.

"Hoàng Thượng, trong quá trình trị liệu, người nhất định phải kiêng kị nữ sắc." Kỳ Ế bắt mạch cho hắn xong, mỉm cười, Hoàng Thượng nhìn hắn lại có chút ngây ngốc, hạ phúc vốn không hề có động tĩnh gì bỗng dưng lại nóng rực, muốn cương lên. Hắn nắm lấy y phục của Kỳ Ế, đẩy hắn xuống dưới thân, kích động muốn lột y phục của hắn ra.

"Thần y, trẫm đã tìm ra được cách có thể chữa bệnh rồi! Đó chính là ngươi, ngươi có thể làm cho trẫm có phản ứng.... .....trẫm bây giờ.... ....thật muốn ngươi....."

Kỳ Ế nghe thấy vậy, cười đến yêu mị, hắn dùng móng tay rạch một vết thương ngay trên xương quai xanh của mình, máu tươi trào ra, Hoàng Thượng liền cúi đầu xuống điên cuồng liếm lên miệng vết thương, mùi vị của máu tươi lại khiến hắn cảm thấy vô cùng hưng phấn, nhưng không lâu sau, Hoàng Thượng liền hôn mê bất tỉnh trong cơn mê loạn.

Lúc Hoàng Thượng tỉnh lại, thấy Kỳ Ế đang nằm ngủ bên cạnh hắn, liền cho rằng mình đã sủng hạnh Kỳ Ế, vì thế liền ra lệnh cho Kỳ Ế ở lại trong cung, để mình ngày ngày có thể sủng hạnh, đối với Vận Hoàng hậu, hắn lại không thể nào có cảm giác hưng trí. Vận Hoàng hậu không ngờ rằng Kỳ thần y lại biến thành địch nhân tranh giành tình cảm với nàng ta, thậm chí còn được sủng ái hơn cả nàng ta, ngày ngày đều có thể ngủ lại ở Càn Khôn điện.

"Tiện nhân! Tiện nhân!"

Vận Hoàng hậu tức giận đi lại trong điện Hoàng hậu, tối nay nàng ta đã tới cầu kiến ở Càn Khôn điện, hoạn quan thủ vệ lại nói là Hoàng Thượng đã đi ngủ cùng với Kỳ thần y rồi, thế nào cũng không chịu truyền lời, vừa dò hỏi, thế mà lại là Kỳ thần y bày mưu tính kế với Hoàng Thượng!

Nàng ta mang cơn bực tức trong người hồi cung đi ngủ, nhưng lại không tài nào ngủ an ổn được, cảm giác khuôn mặt ngứa ngày khó nhịn. Nàng ta nhiều lần gãi lên, nhưng trên mặt lại phát đau. Nàng ta gọi Lộc nhi tới hầu hạ, Lộc nhi vừa thắp đèn lên, lập tức thét chói tai chạy đi, hô to "Có yêu quái! Có yêu quái!"

Vận Hoàng hậu cầm lấy gương đồng soi, cũng thét chói tai chạy ra. Da mặt nàng ta như bị người kéo xuống, máu chảy đầm đìa, chỉ còn lại một đôi mắt lẫn trong phần thịt, nơi vốn là mũi đã biến thành hai cái động, nàng ta đã không còn da mặt nữa rồi. Không chỉ vậy, mái tóc đen đã biến thành màu trắng hoàn toàn, móng tay vừa nhọn vừa dài, ai còn có thể nhận ra đây chính là Vận Hoàng hậu?

"A a a a a! Tiện nhân hại ta! Tiện nhân hại ta!"

Hoàng Thượng nghe tin liền chạy nhanh tới, thấy Vận Hoàng hậu không có da mặt, liền bị dọa tới trắng bệch cả mặt, vội vàng ôm chặt lấy Kỳ Ế đang "run rẩy", lớn tiếng quát.

"Người đâu, bắt yêu quái này lại cho trẫm!"

Trong lúc cấm vệ quân đang chen nhau chạy tới, đột nhiên có một hắc y nhân vọt ra từ trong bóng tối, chắn trước mặt "yêu quái", rút kiếm ra muốn cản lại. Hắc y nhận còn chưa kịp biện minh thay Vận Hoàng hậu, đột nhiên chân khí hỗn loạn, gân mạch đứt đoạn, thất khiếu chảy máu, thịt hóa thành nước, xương cốt nhũn ra, tê liệt ngã xuống đất, biến thành một cỗ thi thể chỉ còn lại da.

(chân khí: là năng lượng luân chuyển trong kinh mạch cơ thể người

thất khiếu: bảy lỗ trên mặt: hai mắt, hai lỗ mũi, miệng và hai lỗ tai)

Kỳ Ế âm thầm cười lạnh, hắn chỉ chờ hắc y nhân này hiện thân, hắn biết bên cười Vận Hoàng hậu có một ám vệ trung thành, có thể là tình nhân gì đó trước kia của nàng ta. Mà ám vệ này, nếu âm thầm bảo vệ nữ nhân này, nhất định cũng đã thấy nàng ta ra tay ngoan độc với Thất Thất, thế nhưng cũng chỉ khoanh tay đứng nhìn, quả thực là tội không thể tha, xứng đáng chết thảm.

"Yêu quái" Vận Hoàng hậu này rất nhanh đã bị giải vào thiên lao, rồi lại bị mất tích ngay trong thiên lao. Tĩnh phi đang ở Ngưng Hương uyển cũng được trở lại, trở về vị trí Hoàng hậu như trước đây, không lâu sau, tin Hoàng hậu mang thai liền được truyền đi khắp nơi.

"Đau quá! Đau quá! Mặt của ta.......mặt của ta.......tiện nhân hại ta! Tiện nhân hại ta! Ta không phải là yêu quái, ta không phải yêu quái! Thả ta ra ngoài! Tiện nhân, thả ta ra ngoài!

Vận "Hoàng hậu" bị nhốt trong một gian mật thất bị bít kín hoàn toàn, mỗi bức tường đều phản chiếu lại rõ ràng bộ dáng khủng bố hiện tại của nàng ta. Mặt nàng ta vừa đau vừa nóng, cảm giác đau nhức và nóng bỏng khủng khiếp giao nhau, nàng ta có dùng móng tay gãi đến máu tươi đầy tay thì cũng không thể nào làm dịu cảm giác này đi được. Nàng ta vừa mệt, vừa đói lại khát, nhưng cho dù có thống khổ thế nào, nàng ta vẫn không thể nào ngủ được, cũng không thể ngất đi, càng không thể chết.

"Vận Hoàng hậu....."

Kỳ Ế đột nhiên xuất hiện trong gian mật thất, khuôn mặt đầy ý cười nhìn nàng. Tóc trắng, áo trắng, bóng dáng mơ hồ, làn da trắng nõn đến gần như trong suốt, hai mắt chớp lóe lên hai luồng lửa như ma trơi, khóe mắt một mạt xanh đậm, gương mặt tuấn mỹ nhưng vẻ yêu dị lại càng nồng hơn. Mà làm cho Vận "Hoàng hậu" chú ý tới, chính là một đôi tai hồ ly màu trắng trên đầu Kỳ Ế, cùng cái đuôi xù lông trắng muốt đẹp đẽ kia.

"Ngươi.... ....ngươi là yêu hồ!"

"Ta là Tam ca của Thất Thất."

"A.... .....đừng giết ta......đừng giết ta......xin ngươi.......ta sai rồi.... ...."

"Ta sẽ không giết ngươi, ha ha. Ta sao có thể tha cho ngươi dễ dàng như vậy?"

Kỳ Ế từng bước tới gần Vận "Hoàng hậu", thò tay ra, dùng móng tay vạch ra một vết thương ngay trên gáy Vận "Hoàng hậu", sau đó......

"A a a a a a~"

Vận "Hoàng hậu" đau tới nỗi chỉ có thể thét chói tai, da của nàng bị xé xuống từng tấc, từng tấc một, cảm giác đau như bị cứa nát tim, miệng vết thương nóng rát, nàng không thể ngất đi, cũng không có cách nào chết, chỉ có thể cảm nhận trọn vẹn cảm giác thống khổ này.

"Ta chẳng qua là dùng cách của ngươi đáp trả lại ngươi mà thôi, ha ha ha ha!"

Hoàng Thượng ngày ấy bị hoảng sợ không dậy nổi, thân thể suy yếu chỉ có thể bị bệnh triền miên, cũng hoàn toàn không có năng lực sinh hoạt vợ chồng. Một đám cung nữ, hoạn quan trong cung đột nhiên bị quái bệnh, họ dù vẫn còn sống nhưng thân thể lại bắt đầu hư thối từ ngoài vào trong, như một cái xác bị phân hủy, bởi vì bất tử, nên cuối cùng bị thiêu sống.

Hoàng Thượng vẫn luôn nghi ngờ tử tự mà Vận Hoàng hậu để lại, nhưng bởi vì Hàm nhi nhu thuận nghe lời, nên vẫn giữ lại mà thương yêu. Không lâu sau, Hoàng hậu sinh được đích hoàng tử, đích hoàng tử rất nhanh sau đó đã được sắc phong làm Hoàng Thái tử, Hoàng Thượng cũng cảm thấy thân thể mình càng ngày càng không tốt. Bệnh tình của Hoàng Thượng ngày càng nghiêm trọng, nghiêm trọng đến nỗi hắn thậm chí không thể thở dù chỉ một chút, cho dù chỉ là thở một hơi nhẹ, hắn cũng sẽ đau như vạn tiễn (mũi tên) xuyên tim, triều chính đành phải toàn quyền giao cho Hoàng Thái Hậu và Hoàng hậu xử lý.

Hoàng Thượng trước khi chết, nhìn thấy Kỳ thần y áo trắng, tóc trắng, trên đầu có một đôi tai hồ ly trắng muốt, cười lạnh đứng trước giường hắn, thoáng chốc hiểu ra tất cả. Vận "Hoàng hậu" biến thành "yêu quái", hắn rồi cũng sẽ phải thống khổ như thế, đám cung nữ, hoạn quan kia vì sao chết thảm như vậy, tất cả đều là do họ đã chọc phải một bạch hồ yêu tên là Thất Thất.

"Thất Thất chưa từng nghĩ tới chuyện hại ngươi, hắn chẳng qua chỉ là một hài tử thích nghịch ngợm. Thế nhưng ngươi lại cứ muốn bị bạch hồ yêu hại mình, ta đây liền thỏa mãn mong ước của ngươi, ha ha ha ha."

Trong đêm, Hoàng Thượng băng hà, tiểu Hoàng Thái tử đăng cơ, Hoàng hậu trở thành Hoàng Thái Hậu, đứng sau nhiếp chính, nắm toàn quyền trong tay.

(nhiếp chính: nắm quyền điều hành chính trị (không chính thức)).



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 18.12.2017, 18:24
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 07.10.2017, 22:49
Tuổi: 102 Chưa rõ
Bài viết: 10185
Được thanks: 5500 lần
Điểm: 10.09
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Cố sự điều giáo đạo sĩ của hồ yêu - Hoài Dực - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 22

Ed: Chương này đại ca, đại tẩu show ân ái ngọt muốn chết luôn rồi ~
"Các ngươi có thể vào được rồi." Kỳ Mặc đẩy cửa nói, một đám xù lông vội chạy vọt tràn vào phòng, hướng tới phía giường mà chạy tới, đứa nào cũng muốn chiếm lấy vị trí tốt nhất.

"Đại tẩu, đại tẩu, ta muốn được vuốt lông!"

"Đại tẩu, đại tẩu, bọn ta rất nhớ ngươi ~"

"Ngao ngao ngao, giường cao quá không bò lên được.... ..."

"Thuận Tử, ai bảo ngươi ăn lắm bị béo phì!"

Chỉ trong nháy mắt, bên người Thương Huyền có cả một đống lông xù bò lồm cồm, thông minh một chút đã trực tiếp chui xuống dưới bàn tay hắn mà cọ cọ, cũng có đứa vẫn còn ở bên giường bị kẹt, không lên không xuống được, treo lơ lửng, có mấy đứa hợp tác, đạp lên đầu nhau bò lên rồi lại kéo đứa khác lên, còn có mấy cục lông xù đã thuận lợi chui vào trong y phục của Thương Huyền. 3

Đối với việc các đệ đệ muội muội giương oai đủ các thể loại, Kỳ Mặc không hề tiến lên kéo chúng ra như trước đây, thậm chí y ngay cả mấy đứa chui vào y phục của Thương Huyền làm nũng cũng không thèm nhìn tới, chỉ xách mấy đứa còn ở dưới đất lên giường, còn bản thân thì ngồi xuống cạnh giường, cầm lấy tay phải của Thương Huyền, dùng băng vải băng tay hắn lại thật cẩn thận.

"Để ngươi chịu khổ rồi."

Kỳ Mặc kéo tay Thương Huyền đến bên miệng mình, khẽ hôn lên vết thương trên lòng bàn tay hắn, dùng tay trái ôm chặt lấy Thương Huyền, để hắn áp sát vào lòng mình, tay kia vuốt ve mái tóc đen của hắn, trong giọng mang theo nhu tình cùng tiếng khẽ thở dài.

"Về sau chuyện ngươi không muốn, ta sẽ không làm."

"Vậy ước định trước kia, còn tính không?" Thương Huyền thản nhiên hỏi.

"Ngươi lúc nào cũng có thể khiêu chiến với ta, ta sẽ tự phong bế tu vi lại đấu với ngươi, chỉ cần ngươi thắng, muốn đi hay ở ta cũng sẽ đều không ngăn cản ngươi." Kỳ Mặc cười tao nhã, đôi mắt sâu thẳm kia lại làm cho Thương Huyền cảm thấy nóng mặt, vội vàng tránh khỏi tầm mắt của y.

"Khò khò.......khò khò......"

Vừa mới an tĩnh lại, bên tai lập tức vang lên mấy tiếng ngáy nho nhỏ, một đám xù lông xung quanh Thương Huyền đã lăn ra ngủ. Mấy ngày liên tục làm ầm ĩ nên liền không ngủ , lúc này đã cảm thấy thật mỹ mãn mà chìm vào mộng đẹp, rõ ràng một khắc trước còn ồn ào, ngủ nhanh như vậy khiến cho Thương Huyền và Kỳ Mặc không khỏi mỉm cười. Nhưng trên thực tế, một nửa đám lông xù chỉ giả vờ ngủ, đâu còn cách nào khác, bầu không khí giữa đại ca và đại tẩu kia, chúng đặc biệt không chịu nổi việc đại ca trở nên buồn nôn như thế. Thương Huyền tĩnh dưỡng một hai ngày, tu luyện trở lại, chỉ khác là bên người đã có Kỳ Mặc làm bạn. Kỳ Mặc nhớ rõ mỗi chiêu mỗi thức của bộ võ học này, không cần xem điển tịch đã có thể chỉ điểm ngay lập tức, đồng thời còn dạy cho Thương Huyền bí quyết vận chuyển linh lực và nội tức, giúp đỡ hắn rất nhiều trong việc luyện võ.

Mấy ngày trừ luyện võ, Kỳ Mặc cũng đưa Thương Huyền ra ngoài phủ đi xung quanh chơi. Lần trước vừa mới tới chợ, chỉ dừng lại một lát đã bị người cắt đứt hứng thú, lần này hai người dừng lại trên phố vài canh giờ, nhàn nhã đi đi dừng dừng, cảm nhận trọn vẹn sự náo nhiệt, ồn ào nơi đây.

"Ta cũng đâu phải là hài tử." Thương Huyền thản nhiên cười, Kỳ Mặc buông mấy thứ kia ra, lại kéo Thương Huyền đi tới một cửa hàng bán các loại đồ cổ cùng một số trang sức linh tinh.

"Thứ kia thì sao? Có thứ gì ngươi thích không? Có muốn đổi vỏ cho kiếm Thanh Vân không? Ngọc bội này ngươi thích không? Có thể đeo ở eo......"

"Ta không thiếu gì cả. Ngươi làm sao vậy, vì sao cứ nhất định phải mua gì đó cho ta?"

"À.... ....chuyện đó.......chúng ta đã thành thân rồi mà.......không phải nên tặng đồ cho nhau sao?"

"Ta thực sự rất vui vẻ, thật đấy." Thương Huyền nghiêng đầu, đôi môi khẽ chạm nhẹ một cái lên mặt Kỳ Mặc, rồi sau đó rất nhanh lại kéo giãn khoảng cách giữa cả hai, chọn một ngọc bội khắc Thái Cực Đồ trong cửa hàng, giơ lên trước mặt Kỳ Mặc "Cái này đi!"

Kỳ Mặc vui vẻ lập tức mua ngọc bội, tự tay đeo lên đai lưng của Thương Huyền, vẻ vui sướng khó giấu trên mặt, dắt tay Thương Huyền tiếp tục buổi du ngoạn của hai người, mà Thương Huyền cũng không tránh ra. Kỳ Mặc thầm vui sướng, đây không phải là giả vờ, Thương Huyền.......có phải là cũng thích y một chút không? 1

"Tiểu Huyền, ngươi có muốn ngắm biển không?"

"Hả? Biển?"

Kỳ Mặc ôm eo Thương Huyền, chỉ cảm thấy gió mát từng đợt, nháy mắt một cái, tiếng nước dào dạt chưa từng nghe thấy trước đây vang lên, tựa như đang sôi sục dồn về từ bốn phương tám hướng, một mùi lạ chưa từng ngửi thấy bao giờ tràn ngập trong mũi, rất nhanh lại bao trùm lên ba vạn sáu ngàn lỗ chân lông. Đợi đến khi lấy lại tinh thần xong, Thương Huyền liền bị cảnh vật rộng lớn hùng vĩ trước mắt làm cho hít thở không thông. Hắn từ nhỏ tới giờ chỉ sống trên núi, cho dù có xuống núi thì cũng chưa từng đến những thị trấn ven biển, cảnh sắc chân trời và biển hòa thành một đường này, cảnh biển mênh mang không có điểm cuối này......rất đẹp, thật sự rất đẹp.

"Thích nơi này không?" Kỳ Mặc nhẹ giọng hỏi bên tai Thương Huyền, ôm người vào trong lòng, để cả người Thương Huyền đều có thể dựa vào lòng mình.

"Thích."

"Tiểu Huyền, chỉ cần là ngươi muốn, cho dù là trên trời hay dưới đất, ta đều có thể đưa ngươi tới."

Vòng ôm của hắc hồ......thật ấm áp, giọng nói của y.......lại thật trầm thấp dễ nghe, mang theo một cảm giác mê hoặc, tất cả, đều khiến cho tim hắn đập thình thịch. Điều hắn muốn hẳn là có thể thắng được Kỳ Mặc, từ nay về sau không còn bị y đùa giỡn nữa mới phải. Vì sao những lời nói này, lại khiến cho hắn cảm thấy ấm áp như vậy, vòng ôm này, lại khiến hắn quyến luyến như thế, thậm chí ngay cả hắn cũng đã bắt đầu cho rằng, ở lại bên cạnh y......cũng không tệ.

Kỳ Mặc vén mái tóc dài của Thương Huyền ra, hôn nhẹ lên phần gáy trơn bóng gần tai hắn, cảm giác đôi môi chạm lên da thịt không hề mang theo chút dục vọng lại nóng bỏng như vậy, khiến cho Thương Huyền mềm nhũn cả người, nơi bị hôn cũng bắt đầu nóng lên, run rẩy.

"Ưm......"

Khi Kỳ Mặc đang hà hơi nóng bên tai Thương Huyền, hắn liền không tự chủ được mà khẽ rên một tiếng, ngay lập tức bị âm thanh biếng nhác kia của bản thân dọa đến sững người, thân thể cứng đờ ngậm miệng lại, cả khuôn mặt vừa nóng vừa hồng như bị thiêu đốt. Kỳ Mặc lại giả vờ không chú ý tới vẻ quẫn bách của hắn, cũng không trêu hắn, chỉ đặt cằm lên vai Thương Huyền, chôn mặt bên cổ hắn, nhắm mắt hít một hơi thật sâu, hít lấy mùi hương thanh lãnh nhẹ nhàng này.

Thương Huyền nhìn bờ biển trước mắt, sóng biển khi tới bên bờ liền vỡ vụn ra thành từng đóa hoa tuyết rồi lại trở lại bình thường như trước, mà sóng sau vẫn không ngừng chen về phía trước. Được tận mắt nhìn thấy tất cả những gì người khác miêu tả trong sách, tận mắt ngắm nhìn cảnh đẹp trong giấy được bày ra. Tiếng sóng triều mãnh liệt, cảm giác lại thật an bình, tựa như tất cả những vật hỗn loạn xung quanh đều được rửa trôi sạch sẽ.

Hít sâu mấy hơi, tựa như muốn nhớ kĩ cảm giác lành lạnh của cơn gió biển, Thương Huyền nhéo nhéo cánh tay Kỳ Mặc đang ôm chặt lấy mình, nhẹ giọng nói.

"Chúng ta phải về thôi."

"Mới vậy đã đủ rồi sao? Ngươi không muốn đi ngắm hoa sao?"

"Về sau còn có cơ hội mà......ngươi sẽ lại đưa ta đến mà, không phải sao?" Giọng nói Thương Huyền mang theo tiếu ý từ sâu trong nội tâm, như gió xuân ấm áp. Một từ "về sau" như vậy, lại tựa như một lời hẹn ước có thể kéo dài tới vĩnh cửu, tựa như một lời hồi đáp lại tâm ý của Kỳ Mặc từng chút một.

"Đúng vậy, bất cứ lúc nào, bất luận là ngươi muốn đi đâu."

Kỳ Mặc ôm chặt lấy Thương Huyền, cúi đầu nói, sau đó lại là một cơn gió mát, hai người liền về tới Kỳ phủ. Cuộc du ngoạn bên ngoài phảng phất như một giấc mộng, thế nhưng ngọc bội bên eo, cùng với cảm giác hơi dinh dính trên da này, đều thật rõ ràng, chân thực.

Ban đêm, trong lúc mọi người đang ngủ, ở một căn phòng nào đó vang lên tiếng rên hừ hừ. Âm thanh nhỏ yếu lúc cao lúc thấp, không ngừng quanh quẩn trong phủ, rất nhanh đã đánh thức mọi người dậy, tìm tới nơi.

"Là Thất Thất đang khóc...."

"Làm sao bây giờ? Hôm nay Tam ca không có ở đây.......Thất Thất bây giờ chỉ nhận ra Tam ca thôi......"

Mọi người vây quanh cửa phòng Tam ca vò đầu bứt tóc, phòng của Tam ca không có ai dám dễ dàng xâm nhập, thế nhưng cũng không thể mặc kệ Thất Thất.

"Vậy đại tẩu đâu?"

Vừa nhắc tới, lũ lông xù liền nhảy nhót chạy tới gõ cửa phòng đại ca, đại tẩu ngay lập tức.

"Thất Thất hình như chưa từng gặp ta." Thương Huyền mặc thêm áo khoác, cùng nhóm lông xù đi tới trước cửa phòng Tam ca.

"Đại tẩu vuốt lông thoải mái nhất, Thất Thất nhất định sẽ thích." Đệ đệ Nhị Thập Bát run run bộ lông trên người, nhịn không được muốn lại gần người đại tẩu cọ cọ.

"Có điều bây giờ Thất Thất rất ghét bị người khác đụng vào lưng hắn, đại tẩu phải cẩn thận, hắn vừa cào cho ta vài cái......oa oa oa.... ....." Đệ đệ Ngũ Thập Thất che mặt oán giận nói.

"Đáng đời ngươi! Ai bảo ngươi quấy nhiễu Thất Thất. Ngươi cứ thử bị người lột da xem, xem xem ngươi có muốn bị quấy nhiễu không." Muội muội Thập Bát lạnh lùng nói.

Thương Huyền đẩy cửa phòng ra, cục lông xù màu trắng đang cuộn tròn trên giường thấy có tiếng động, nháy mắt liền giương nanh múa vuốt, đứng bên giường há miệng, xòe móng, hăm dọa người đang tới gần. Lúc Thương Huyền đi tới bên giường, Thất Thất bỗng trở nên sợ hãi, rên ô ô, nhanh chóng chui vào trong chăn, chỉ lộ ra một cái mông và một cái đuôi xù lông trắng.

Thương Huyền túm chăm lên, ôm Thất Thất vào lòng, viên lông xù trắng bị nhấc lên giữa không trung không ngừng vặn vẹo giãy dụa, cái đuôi không ngừng ngoe nguẩy, nhưng móng vuốt sắc nhọn cách một lớp chăn không hề làm Thương Huyền bị thương chút nào, cứ như vậy bị bế ra khỏi phòng. Thất Thất suốt cả quãng đường đều rên rỉ, giãy dụa, tận tới lúc bị đưa về phòng của Thương Huyền và Kỳ Mặc, đã kêu khàn cả giọng. Lúc này Thương Huyền nhẹ nhàng, thong thả vuốt ve qua lớp chăn, cảm xúc này trên cái lưng mẫn cảm nhất của Thất Thất, lại không hề làm cho hắn nhớ lại cảm giác đau đớn khi da lông bị xé rách. Thất Thất xụi lơ nằm trong chăn, trong họng phát ra tiếng rên khẽ thoải mái, bàn tay phủ trên lưng tựa như có tác dụng an thần, làm cho cả thể xác lẫn tinh thần hắn đều dần dần thả lỏng.

Trong chốc lát, Thất Thất rốt cuộc bạo dạn hơn, thò đầu ra từ trong chăn, tìm tới nơi có thể đem lại cảm giác an toàn và ấm áp kia. Lúc này một cái tay lớn tới gần mặt hắn, hắn sợ tới mức nhắm tịt mắt lại, thế nhưng cái tay này chỉ gãi gãi tai hắn, sờ sờ hai má hắn, cuối cùng xoa xoa cái mũi hắn một chút. Sau đó, hắn bị ôm vào lòng, cảm giác thật ấm áp, tai dán lên lồng ngực của người nọ, nghe thấy tiếng tim đập "thình thịch", "thình thịch".

"Ngao......ngao ô....."

Thất Thất cọ cọ hai má vào ngực Thương Huyền, nhắm mắt lại, không lâu sau liền chìm vào mộng đẹp.

"Ngủ đi!"

Thương Huyền thở một hơi nhẹ nhõm, chỉ có người đứng nhìn mới biết được vẻ mặt hắn lúc này nhu hòa tới mức nào. Hắn ôm Thất Thất trong vòng tay, tựa như ôm một đứa trẻ vậy. Lũ lông xù hoan hô không tiếng động, tán loạn trên mặt đất, cuối cùng bị Kỳ Mặc đuổi hết ra khỏi phòng.

Tam ca tới gần sáng vội vàng chạy về, hắn thay Thất Thất thực hiện kế hoạch báo thù, tuy rằng gần không thể nhưng vẫn muốn chăm sóc cho Thất Thất, vẫn một lòng nhớ rõ rằng Thất Thất bây giờ dễ bị kinh hách nhất, ai ngờ Thất Thất lại không có trong phòng hắn.

"Tam thiếu gia, người trở lại rồi."

"Bích Ngọc, Thất Thất đâu?"

"Thiếu gia Thất Thất đang ở trong phòng đại thiếu phu nhân, đang ngủ! Tam thiếu gia không phải lo lắng."

"Thất Thất.....ngươi nói Thất Thất đang ngủ? Trong lòng.......phàm nhân kia?"

"Đúng vậy! Ngủ rất sâu, đại thiếu phu nhân sờ hắn, bế hắn, hắn cũng không sợ."

"... .....Ngươi lui ra đi!"

"Vâng, Tam thiếu gia người cũng nghỉ sớm đi."

Kỳ Ế ngồi xuống giường, cười lạnh một cái, rất nhanh lại thở dài, âm u nói thầm.

"Thất Thất.......ngươi không cần Tam ca nữa rồi?" Nói xong, Kỳ Ế đột nhiên lại cười rộ lên, móng tay bấm sâu vào trong thịt, cả tay đầy máu tươi.

Mấy ngày sau, Thiên Giới truyền tới tin muốn bắt giữ Kỳ Ế. 13



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 18.12.2017, 18:25
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 07.10.2017, 22:49
Tuổi: 102 Chưa rõ
Bài viết: 10185
Được thanks: 5500 lần
Điểm: 10.09
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Cố sự điều giáo đạo sĩ của hồ yêu - Hoài Dực - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 23

Ngày đó, Thiên tướng xách đại đao phụ trách truyền lệnh bắt Kỳ Ế , hùng hổ đi tới Kỳ phủ. Ngồi ở chính vị nơi chủ thính là Hắc Hồ Tiên Kỳ Mặc, bên cạnh là một phàm nhân. Thần tướng không biết là ai, trong lòng và trong áo của người nọ là một đống cục lông xù nằm sấp, khuôn mặt người này đạm mạc, không chút sợ hãi, quanh người dường như có chút tiên khí lượn lờ, bàn tay không ngừng vuốt ve trấn an mấy cục hồ ly lông xù.
"Hắc Hồ Tiên Quân, nói vậy chắc ngài cũng đã hiểu ý đồ mà ta tới đây rồi, mong ngài giao Kỳ Ế của quý phủ cho ta đưa về Thiên Đình xử lý."

"Tiểu Ế phạm phải chuyện gì, cần phải áp giải lên Thiên Đình? Chẳng lẽ thay Thất Thất báo thù cũng là sai hay sao?" Kỳ Mặc dùng vẻ mặt nghiêm túc hỏi lại.

"Trong điều luật của "Lục giới thông điển", nghiêm cấm tự có các hình phạt riêng: bất cứ ân oán tình cừu nào, đều phải do Thiên Giới, Địa Giới tự mình phán xử. Phàm nhân này có thiện ác báo ứng, luân hồi thế nào, trừ thần tiên Địa Giới có quyền xử lý theo luật ra thì người khác không được can thiệp vào. Kỳ Ế không chỉ tàn nhẫn dùng thủ đoạn, hấp tấp áp dụng hình phạt (độc ác), lạm sát kẻ vô tội mà còn cướp hồn phách của phàm nhân, đó là làm nhiễu loạn trật tự của Nhân Giới, nhúng tay vào chức trách của Địa Giới, tội này khó tha, mệnh lệnh của Thiên Đế đã nói rõ phải áp giải lên Thiên Giới xử lý. Hắc Hồ Tiên Quân, ngài nếu thiên vị bao che khuyết điểm, liền làm bổn tọa khó xử, càng là kháng chỉ không tuân mệnh." Thần tướng cầm đao chắp tay ôm quyền, nói rất nghiêm túc.

"Bản quân phát hiện các ngươi rất giỏi tìm tới phiền toái không đúng lúc. Từ lúc Thất Thất gặp chuyện tới nay, Thiên Đế có từng ra bất cứ quyết định xem xét nào chăng?" Kỳ Mặc cao giọng chất vấn, Thất Thất chui vào lòng Thương Huyền liền rụt vào, nhẹ giọng kêu một tiếng ngao ô như đồng tình.

"Công tử Thất Thất của quý phủ tự tiện đi lại thân mật với phàm nhân, cho nên phải tự mình chịu trách nhiệm."

"Một khi đã như vậy, bản quân khó mà nghe theo lệnh được. Tiễn khách!" Kỳ Mặc vỗ bàn, Bích Ngọc lập tức bước ra "Cung tiễn", đồng thời các tiên yêu hồ tu vi cao trong Kỳ phủ, cùng với các bạn lữ có uy tín cũng bước ra thủ thế, tuyên bố bảo vệ cho lão Tam đến cùng.

"Hắc Hồ Tiên Quân đây muốn trở mặt với Thiên Đế? Còn có chư vị Tiên Quân..... Chử huynh đệ, chúng ta cùng là Thần tướng Thiên Giới, ngươi lại muốn làm mấy chuyện như kháng chỉ này sao?" vị Thần mang theo đao nắm chặt vũ khí trong tay khẩn trương nói.

"Trở mặt đã bắt đầu từ lâu rồi." Kỳ Mặc đứng lên phất tay áo.

"Bản tướng bây giờ họ Kỳ, không phải họ Chử, chỉ là muốn bảo vệ bọn nhỏ nhà ta mà thôi!" Chử Thần tướng rút song kiếm, mỉm cười.

"Phụ thân uy vũ! Phụ thân uy vũ!" Lũ nhóc hồ ly khiêu chiến trợ giúp, Kỳ Nhị tỷ đoan trang mỹ mạo che miệng cười đến vui vẻ.

"Ngưu Ngưu, ra đi ra đi!" Lão Ngũ Kỳ gia vỗ vỗ vai Ngưu thúc, trốn sau lưng hắn xem kịch vui.

Thất Thất vốn đang ủ rũ trong lòng Thương Huyền, vừa nghe ra là Thần tướng muốn bắt Tam ca, liền ngay lập tức nhảy xuống bổ nhào lên người Thần Tướng mà cắn cào.

"Đừng cào mặt ta, xuống dưới mau xuống dưới, ai u......"

"Bắt nạt Tam ca, bắt nạt Tam ca, cắn chết ngươi tên bại hoại, cắn chết ngươi, ta cắn chết ngươi!!! Gừ oa oa oa~" Thất Thất tỉnh táo lại hoàn toàn, linh hoạt nhảy lên nhảy xuống trên đầu trên người Thần tướng, gầm nhẹ cảnh cáo.

Đối với các tiên yêu hồ và Thần Tướng Tiên Quân nổi tiếng đáng sợ trước mặt, cùng với lũ lông xù đang không ngừng công kích này, Thần tướng cầm đao này thật sự là khổ không nói nên lời. Khó trách cái chức vụ này lại bị các huynh đệ trên Thiên Giới coi là chuyện khổ sai, hắn đúng là thân vương bát (con rùa) mới bị phân công cho nhiệm vụ này, hắn làm Thần tướng dễ dàng lắm sao?!

"Thất Thất về đây."

Thương Huyền nhẹ nhàng gọi, Thất Thất liền nhảy xuống khỏi người Thần Tướng, miệng ngậm một miếng vải lớn, chạy như điên trở về trong lòng Thương Huyền, nghếch mũi lên khoe "chiến lợi phẩm" cho hắn xem.Thương Huyền vuốt vuốt lông trên người nó, thản nhiên dạy dỗ.

"Còn chưa khỏe lại hoàn toàn đã có sức giương oai rồi, cẩn thận miệng vết thương lại nứt ra."

"Ngao ngao" Thất Thất kinh hoàng dụi lưng cọ vào tay Thương Huyền, mong rằng đại tẩu sờ sờ vài cái vết thương sẽ không nứt ra nữa. Thần tướng cầm đao ôm quyền cảm tạ Thương Huyền đã giải vây cho hắn, mặt xám mày tro tính sẽ trực tiếp trở về Thiên Giới bẩm báo tình hình, luận về quyền cước hắn tuyệt đối không có phần thắng.....

"Hãy khoan, ta cùng ngươi trở về." Kỳ Ế lạnh mặt bước vào chủ thính, thực sự có ý định bó tay chịu trói.

"Lão Tam!"

"Tiểu Ế!"

"Không cần gọi, ta sẽ không thay đổi tâm ý, ta còn chưa muốn để các ngươi chọc phải phiền toái đâu, chuyện ta tự mình làm, ta tự mình gánh chịu."

"À.... ....đa tạ Tam công tử đã phối hợp." Thái độ của Thần tướng cầm đao trở nên vô cùng khách khí, cầm khóa câu thần khóa vào hai tay Tam ca.

"Tam ca! Tam ca! Tam ca ~"

Thất Thất liền bổ nhào tới bên chân Kỳ Ế, cắn quần hắn, toàn thân treo trên vạt áo của Kỳ Ế, ngẩng đầu chờ mong được Tam ca ôm lên vuốt ve. Kỳ Ế cúi đầu nhìn hắn một cái, lại giật vạt áo ra, hất Thất Thất xuống đất, nhấc chân bước đi, cũng không quay đầu lại nhìn, bóng hình vừa tiêu sái vừa quyết tuyệt.

Thất Thất không ngờ Tam ca cứ như vậy mà ném hắn xuống, ngồi trên đất ngây ra một lúc, rất nhanh lại oa oa khóc lớn.

"Ngao ô ô......Tam ca ~ Tam ca ~ Tam ca không cần Thất Thất nữa, oa oa oa....."

Thất Thất hai mắt đẫm lẹ chậm rãi tới bên chân Thương Huyền, được Thương Huyền ôm vào lòng trấn an, các huynh đệ tỷ muội lông xù cũng tới cạnh ai ủi hắn.

"Tam ca không phải là không cần Thất Thất! Tam ca sao có thể không cần Thất Thất được?"

"Vậy.....ngao......vì sao Tam ca lại không ôm Thất Thất.... ....ô ô.....ngao ô ô....." Thất giơ chân lau mắt, khóc sướt mướt hỏi.

"Chuyện này......Tam ca có việc phải xử lý! Xử lý xong sẽ trở lại thôi."

"Ngao ô ô.....ô ô.......Tam ca.... ........Thiên Giới bại hoại (khốn nạn)... .... cả Thiên Giới đều là đại phôi đản(trứng thối)... ..."

"Thất Thất, ngươi không thể chỉ bởi lão Thiên Đế kia là phôi đản mà mắng cả ca phu, tỷ phu của ngươi như vậy." Tỷ Tỷ Thập Nhị đứng bên cạnh nói.

"Thiên Đế bại hoại, Thiên Đế là đại phôi đản!"

"Kỳ Mặc, Tam công tử đi rồi, có thể xảy ra chuyện gì không ổn không?" Thương Huyền có hơi lo lắng hỏi, nhìn thái độ vừa rồi của Thần tướng, hiển nhiên là chuyện này xử lý vẫn sẽ có nhiều điểm không thỏa đáng.

"Không cần lo lắng, ta vẫn còn một kế." Kỳ Mặc lộ ra nụ cười thâm trầm đã có dự tính.

**********************

"Thiên Đế bại hoại ! Thiên Đế ca ca ngươi là đồ đại phôi đản!"

"Này.... ....Tiểu hồ ngươi vừa tới tìm ta sao đã mắng ta rồi?"

Ngốc hồ thụ bị khinh bỉ phồng miệng, không thèm để ý tới thiên binh thiên tướng ngăn mình xâm nhập vào Lăng Tiêu điện của Thiên Đế, nhìn thấy Thiên Đế liền mở miệng mắng, chỉ thiếu mỗi không biến thành hình dạng hồ ly nhào lên cắn cho một trận.

"Hồ thần, ngươi đây là đang phạm thượng, mạo phạm thiên nhan, sẽ bị......"

"Đừng có quấy rầy ta!" Ngốc hồ thụ ngày thường luôn ôn hòa nhu thuân quát to với thủ vệ của Thần tướng.

"Câm miệng, lui ra, bản quân có việc tư muốn bàn với Thiên Đế." Âm trầm đế quân công vừa lên tiếng, thủ vệ Thần tướng đành phải ngoan ngoãn câm miệng, lui sang một bên như một tấm giấy dán tường.

"Tiểu hồ.... ....ngươi vì sao lại nói ta là bại hoại?"

"Ngươi bắt tiểu Tam đi, ngươi là đồ xấu xa!" Ngốc hồ thụ bị khinh bỉ phẫn nộ lên án.

(phụt......tiểu tam =))

"Chuyện này.....chuyện này.....Kỳ Ế hắn hấp tấp áp dụng hình phạt, vi phạm điều luật trong Lục giới thông điển, vốn nên đưa về Thiên Giới xử lý.... ..."

"Tiểu Tam là báo thù cho Thất Thất! Vì sao người xấu bắt nạt Thất Thất lại không thể báo thù? Thất Thất bị thương các ngươi cũng không quan tâm tới hắn, lại bắt ca ca hắn vì hắn báo thù cho đệ đệ, ngươi là đồ đại phôi đản.....oa oa oa.......ta ghét ngươi, ghét ngươi, ghét ngươi...." 3

"Ta....ta......Kỳ quân, ngươi sao lại không phân rõ trái phải thay bổn tọa?"

Âm trầm đế quân công quay đầu sang một bên coi như không nghe thấy, hắn không tới để đàm phán, hắn chỉ tới để trợ giúp mà thôi. 2

"Oa oa oa......Thất Thất......Tiểu Tam.....là phụ thân vô dụng......Phụ thân không giúp được các ngươi.......oa oa oa.......ngao ô......" Ngốc hồ thụ tiếp tục khóc lóc trước mặt Thiên Đế, trong suy nghĩ của hắn, đánh người xấu vốn chính là lẽ thường tình. 5

"Ta.......ai yo.......ai yo.......tiểu hồ ngươi đừng khóc nữa, ta giảm nhẹ hình phạt, giảm nhẹ hình phạt còn không được sao?"

"Là ngươi nói đấy nhé.......ngươi nói mà không giữ lời ta liền cắn chết ngươi!" Ngốc hồ thụ nhe răng uy hiếp, Thiên Đế hoàn toàn bại trận.

Vì thế, Tam ca bị áp giải lên Thiên Đình chưa tới một canh giờ đã bị đuổi về Kỳ phủ. Thiên đế quyết định: Phong ấn một thân pháp thuật của Kỳ Ế, phạt bế môn ở nhà tự suy nghĩ. Vì để đền tội, sau khi đủ một trăm ngày suy ngẫm về lỗi lầm của mình thì hạ phàm làm nghề y, cho tới khi chữa đủ mười vạn loại bệnh thì mới giải cấm chế.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 33 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Hạ Lan Kỳ Vũ, Trịnh Phương, xinmayco và 65 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 206, 207, 208

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

4 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

5 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

6 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 197, 198, 199

7 • [Huyền huyễn] Tam sinh tam thế Chẩm Thượng Thư - Đường Thất Công Tử

1 ... 40, 41, 42

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 33, 34, 35

10 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

11 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

12 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

13 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

14 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

15 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

17 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

20 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44



Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 244 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 258 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 311 điểm để mua Cún mắt nâu
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem sữa
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 285 điểm để mua Hộp quà cún xanh
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 232 điểm để mua Minie Bed
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 234 điểm để mua Cây dừa
đêmcôđơn: chúc mọi người vạn sự bình an. Tài vô lộc đến phúc duyên tràn đầy.
Từ Tâm: Chúc mọi người năm mới vui vẻ.
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 244 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 295 điểm để mua Cún mắt nâu
Lục Bình: ACC êm bị lỗi sếp ơi :hixhix: nó không chuyển trang được
cò lười: Box sưu dạo này vắng vẻ quá
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 385 điểm để mua Bướm Trắng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 597 điểm để mua Nhân Mã Nữ
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 217 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Máy giặt
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Lâu đài
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 310 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 265 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 226 điểm để mua Love Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 228 điểm để mua Heo nhào lộn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 337 điểm để mua Nhẫn đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 280 điểm để mua Chim xanh líu lo trước tổ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Rubik 3x3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Korean Girl 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 261 điểm để mua Cọp vàng lắc lư
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 373 điểm để mua Couple 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 201 điểm để mua Giường tình yêu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.