Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 33 bài ] 

Cố sự điều giáo đạo sĩ của hồ yêu - Hoài Dực

 
Có bài mới 18.12.2017, 12:59
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 07.10.2017, 22:49
Tuổi: 101 Chưa rõ
Bài viết: 10138
Được thanks: 5491 lần
Điểm: 10.09
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Cố sự điều giáo đạo sĩ của hồ yêu - Hoài Dực - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 9

Ed: Sorry mọi người, đáng lẽ p đăng từ hqua r cơ, nhưng mà mất điện nên k đăng được, nếu beta k bảo t còn đinh ninh là đã up r TT^TT

--- ------ --------

Thương Huyền tĩnh tâm lại, ngồi trước bàn bắt đầu lật xem điển tịch, sắc mặt liền trở nên ngưng trọng. Hắn lại cầm cả bộ sách trên giá xuống dưới, nhanh chóng xem qua một lần, nghi hoặc trong lòng ngày càng dâng lên cao. Vì sao sư tôn chưa từng đề cập đến võ học thượng thừa của phái Thanh Vân? Vì sao hắn lại chưa từng phát hiện điển tịch như vậy trong tàng thư các của môn phái?

Hắn vẫn chưa từng nhìn thấy sư tôn thi triển một chiêu thức nào trong đó cả, bởi vậy hình như cũng không phải là tuyệt học độc chiêu của chưởng môn thượng thừa. Nhưng xem trong sách điển tịch này, dù nội dung có vẻ không liên quan tới nhau, nhưng khắp nơi đều có thế thấy được chiêu thức của phái Thanh Vân vô cùng mạch lạc. Chẳng lẽ phái Thanh Vân truyền thừa trong gần ngàn năm, vì người phàm trần náo động mà điển tịch bị di lạc, ly tán?

"Đây là một bộ sách tên là bí tịch tu luyện võ học của phái Thanh Vân thượng thừa, chỉ cần có thể thông hiểu đạo lý, một nửa tiên, yêu trong lục giới ngươi đều có thể đối phó, ngay cả sư phụ ngươi cũng sẽ không phải là đối thủ của ngươi!"

Nhớ lại lời hắc yêu hồ từng nói, Thương Huyền càng có cảm giác đây là điển tịch đã bị thất lạc của phái Thanh Vân, sau đó vì một duyên cớ nào đó, cuối cùng lưu lạc vào tay hắc yêu hồ, hắn nhất định phải nghĩ ra biện pháp để điển tịch này trở về môn phái mới được!

Thương Huyền cầm giấy bút lên viết một phong thư, sao chép phần đầu tiên, thổi khô mực trên giấy, lại xé giấy thành từng mảnh nhỏ. Rồi sau đó tháo phẩn trang trí hình bông hoa trên kiếm Thanh Vân ra, ra khỏi Nhàn Vân trai, ở nơi được chiếu sáng, nhẹ nhàng đung đưa đồ trang trí. Không lâu sau, chưa kịp chớp mắt, một con chim tước đã bay tới, đậu xuống, nhảy tới trước mặt Thương Huyền. Thương Huyền cúi xuống, buộc mảnh giấy dài vào trên đủi chim tước nhỏ, chim tước nhỏ liền thẳng cánh bay đi.

Cách truyền tin như vậy rất có thể sẽ để xót giấy tờ, nhưng chim tước nhỏ như vậy nhưng bay lại rất nhanh, mà thông thường, cho dù thường xuyên bay lên rồi lại hạ xuống, nhưng cũng sẽ không có ai nghi ngờ, cũng xem như là biện pháp duy nhất. Thương Huyền cũng cứ như vậy sao chép trong Nhàn Vân trai, để chim tước nhỏ bí mật mang theo từng mảnh giấy rải rác chứa điển tịch trở về. Chữ viết của hắn nhỏ mà tinh tế, tốc độ sao chép lại như bay, chỉ ở Nhàn Vân trai hai canh giờ, lại có thể chép xong toàn bộ nội dung của bộ điển tịch.

Sau khi đại công cáo thành, Thương Huyền thở ra một hơi, dọn dẹp giấy bút, sắp xếp lại án thư chỉnh tề như cũ, đặt điển tịch lại trên giá sách, chỉ cầm lấy quyển đầu tiên của bộ mang về phòng tiếp tục đọc.

Thương Huyền cứ cho rằng việc mình làm hoàn toàn không có vấn đề gì, lại không ngờ các đệ đệ, muội muội của Kỳ Mặc đã xếp thành đàn, trong quý phủ nhàn rỗi không có việc gì làm, liền thích phơi nắng trong sân nhìn mây trắng, chơi cờ nói chuyện phiếm, thậm chí là giương móng vuốt bắt chim tước cho vui. Vài đệ đệ, muội muội tuổi nhỏ, tính tình hiếu động lại thích chơi đùa, liền bổ nhào tới bên cạnh chim tước nhỏ, nhìn vào chân nó, phát hiện ra mấy mảnh giấy nho nhỏ.

Cho dù nhìn mấy chữ trên giấy không hiểu có ý nghĩa gì, chúng cũng vui vẻ lật qua lật lại xem, cuối cùng giao cho các huynh, các tỷ lớn hơn chúng một chút như hiến vật quý. Các huynh, các tỷ xem xong cũng không hiểu, lại tiếp tục truyền lên trên, cuối cùng chuyển tới chuyển lui liền vào tay Tam ca.

Tam ca vừa đưa tờ giấy tới gần mũi ngửi, liền nở nụ cười hắc hắc, trong đôi mắt đẹp lộ ra vẻ ngoan độc.

Thương Huyền đang chăm chú đọc sách, đột nhiên cửa phòng bị một cước đá văng ra, một nam tử yêu hồ ánh mắt hung ác, nham hiểm đứng trước cửa phòng, khí tức lãnh liệt làm cho hắn không rét mà run. Nam tử yêu hồ giơ tờ giấy trong tay lên, Thương Huyền chỉ cảm thấy da đầu run lên, lông tơ dựng đứng, nhưng vẫn lộ ra vẻ mặt đạm mạc.

"Đại tẩu, trên giấy này toàn bộ đều là mùi của ngươi." Nam tử yêu hồ cười tươi nói.

"Ta chỉ truyền tin, báo bình an cho sư tôn."

"Hừ, có phải là thư báo bình an hay không, chúng ta sẽ biết nhanh thôi. Bích Ngọc!"

"Vâng."
Tiểu thị đồng Thương Huyền từng gặp mặt qua một lần kia lại xuất hiện, vẫn mặc vải lụa màu vàng nhạt, hơi cúi đầu, mi mắt hơi rũ xuống, tuy vậy nhìn qua vẫn khá là thanh tú, nhưng Thương Huyền biết hắn được hắc yêu hồ và nam tử yêu hồ trước mặt này nể trọng như vậy, nhất định là không hề đơn giản.
"Ngươi biết rõ nên làm như thế nào rồi đấy."

"Vâng."

Bích Ngọc rời đi, trong lòng Thương Huyền lại dâng lên một cảm giác bất an. Nhẩm tính số canh giờ, nhóm chim tước bay đi lúc đầu hẳn đã bay xa, bây giờ hẳn là cũng không thể quay trở lại....

"Đại tẩu, ở đây một cọng cỏ, một đóa hoa, một tờ giấy, một cái bút, thậm chí ngay cả một giọt mực, một chút phấn hoa cũng không thể dễ dàng thoát khỏi kết giới được, ha ha ha...."

Tam ca ngửa đầu cười điên cuồng, đột nhiên đến trước mặt Thương Huyền, móng tay sắc bén xẹt qua cổ hắn, nháy mắt liền có vệt máu hiện lên.

"Nếu chỉ là thư bình thường, ta sẽ không giết ngươi, còn nếu không phải..... đại tẩu, ngươi cũng đừng trách Tam đệ độc ác!"'

"Tam ca, làm vậy e là không tốt lắm.... đợi đại ca về rồi lại.....lại...." một thiếu niên yêu hồ nhỏ gầy thanh tú sợ hãi đứng cạnh cửa, ngập ngừng nói.

"Ngũ thập bát, trở về phòng đi." Tam ca quay đầu lại, thản nhiên nói.

Thiến niên yêu hồ bấu chặt ngón tay trên cửa vài cái, do dự trong chốc lát rồi cũng không dám cãi lời Tam ca, ngoan ngoãn xoay người đi mất.

Sắc mặt Thương Huyền ngày càng tái nhợt, đầu váng mắt hoa, cho dù lặng lẽ cầm máu cho mình, miệng vết thương trên cổ vẫn chảy máu không ngừng, một thân áo trắng của hắn đều nhiễm đỏ, toàn thân ngày càng lạnh lẽo, thậm chí cảm thấy khó thở.

Đúng là thất sách....

"Tiểu Ế, đừng làm càn nữa."

Một nữ tử xinh đẹp mặc y phục màu tím, trang điểm cực kì đoan trang bước vào phòng, nói với nam tử yêu hồ.

"Nhị tỷ!"

"Giải dược." Nữ tử xinh đẹp vươn tay nói với Tam đệ Kỳ Ế. 1

".....Hừ!"

Kỳ Ế nghiến răng, không chút che giấu sự chán ghét và sát ý với Thương Huyền, ném một bình sứ nhỏ từ trong ống tay áo ra, sau đó căm giận phất tay áo bỏ đi.

Nữ tử xinh đẹp mặc y phục tím liền bôi thuốc bột trong bình sứ lên cổ Thương Huyền, máu nháy mắt liền ngừng chảy, miệng vết thương cũng nhanh chóng khép lại, rất nhanh một vết nhỏ cũng không thấy.

"Đa tạ.... đa tạ phu nhân....."

"Ai, luận vai vế, ta còn phải gọi ngươi một tiếng đại tẩu!" Nữ tử xinh đẹp cười, đôi mắt đẹp híp lại.

Thương Huyền nghe thấy hai chữ "đại tẩu" này, vẻ mặt có chút xấu hổ, đáp không được, mà không đáp cũng không được, sắc mặt lúc đỏ lúc xanh, màu sắc thay đổi không ngừng.

"Đại tẩu thật khả ái, khó trách đại ca ta lại không từ thủ đoạn như vậy."

"... ..." Thương Huyền lộ ra vẻ mặt nghi hoặc.

"Nhị tỷ."

Thiếu niên đã rời đi lúc nãy quay trở lại, hai má có một bên bị sưng đỏ lên, chống lên cửa, một đôi mắt ngập nước lóng lánh.

"Tam ca đánh ngươi?" Nữ tử xinh đẹp tỏ ra kinh ngạc.

"Không phải, Tam ca nhéo mặt ta, bảo ta thò tay ra ngoài, đau quá, hu hu...."

"Ngoan, ngoan nào! Đừng khóc, đừng khóc, A Báo của ngươi đâu? A Báo!"

Một nam tử vẻ mặt lạnh lùng trong nháy mắt xuất hiện ngay sau Ngũ thập bát, cúi người thè lưỡi, liếm vài cái lên bên mặt ửng hồng kia của Ngũ thập bát, sau đó lạnh lùng nói mấy chữ "Không đau". Nữ tử mặc y phục tím lấy tay áo che miệng cười, Ngũ thập lục cũng cười vui vẻ, Thương Huyền nhìn thấy lại hơi ngượng ngùng, lặng lẽ quay đầu đi.

"Được rồi, A Báo, mau đưa đứa nhỏ này về đi!"

Nam tử mặt lạnh vỗ vỗ lưng Ngũ thập bát, nháy mắt liền hóa thành hình báo, Ngũ thập bát cũng hóa thành một con hồ ly tròn tròn, còn chưa kịp trèo lên trên người báo hoa đã bị nhấc gáy lên tha đi.

"Ta cáo từ trước vậy, đại tẩu cứ ngồi chờ nhé! Đại ca tuy rằng tính tình hơi xấu một chút, bất quá.....ừm....ha ha....." Nhị tỉ đang nói được một nửa liền ngừng lại, chỉ cười cười không nói.

Thương Huyền còn muốn hỏi thêm, nữ tử mặc y phục tím đã đi mất.

"Trời ơi! Công tử, sao người lại biến thành thế này?"

Thị đồng Lãnh Thu vào phòng liền thấy y phục của Thương Huyền vốn là một màu trắng, nhưng giờ đã nhiễm đầy máu đỏ, liền trừng to mắt. Khi hắn nhìn thấy bình sứ nhỏ dùng dở, nháy mắt liền im lặng, lấy quần áo sạch, một lần nữa thay cho Thương Huyền.

"Công tử,tuy rằng Tam thiếu gia tính tình cổ quái, nhưng cũng không phải là người xấu, mong công tử tha thứ cho Tam thiếu gia." Giọng nói của Lãnh Thu mang theo giọng điệu có lỗi

"Ta không sao."

"Công tử, người cứ nghỉ tạm trước đi, ta dặn phòng bếp nấu chút thức ăn bổ huyết dưỡng khí cho người." Lãnh thu nhìn khuôn mặt tái nhợt không còn chút máu của Thương Huyền, liền quyết định.

"Không cần...."

Thương Huyền còn chưa nói xong, Lãnh Thu đã ôm đống y phục dính máu "bịch bịch" chạy mất. Thương Huyền một lần nữa cầm sách lên, lại thấy đầu váng mắt hoa, trước mắt bỗng trở nên mông lung, nhưng hắn vẫn cố gắng xem sách chăm chú, tựa như muốn nhìn xuyên thấu nó. Đã thật lâu rồi, hắn không cảm thấy nóng lòng, rốt suột như vậy, hận không thể lập tức đọc hết điển tịch, sớm thoát khỏi chỗ này.

Ở đây, hắn sẽ cảm thấy mình sống như một phàm nhân tầm thường, yếu ớt lại vô năng, giống như..... "A Bảo" khi bước vào sư môn trước kia.

Ban đêm, Thương Huyền đang chuẩn bị tắt đèn đi ngủ, Kỳ Mặc đã trở lại. Y đẩy cửa, chậm chạp đi tới bên giường, thò tay vào trong áo lấy một tờ giấy hoàn chỉnh đã được khâu các mảnh nhỏ lại, ném lên bàn nhỏ bên cạnh.

"Tiểu Huyền, ngươi nói xem, ta nên trừng phạt ngươi thế nào mới tốt đây?"



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 18.12.2017, 18:10
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 07.10.2017, 22:49
Tuổi: 101 Chưa rõ
Bài viết: 10138
Được thanks: 5491 lần
Điểm: 10.09
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Cố sự điều giáo đạo sĩ của hồ yêu - Hoài Dực - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 10

Tay Thương Huyền nắm chặt lấy chăn, tim cũng như muốn ngừng đập, đột nhiên đầu váng mắt hoa, sắc mặt cũng ngay lập tức biến thành màu trắng. Kỳ Mặc thu vẻ cười tà tứ lại, đỡ lấy Thương Huyền, nâng cằm hắn lên nhìn, lại tới gần người hắn ngửi ngửi, sắc mặt thoắt cái đã trở nên trầm xuống.
"... ..."

"Lãnh Thu!"

"Dạ." Lãnh Thu nhanh chóng chạy vào phòng.

"Tam thiếu gia các ngươi tới đây làm gì?"

"Thu.....Thu nhi không biết, lúc Thu nhi nhìn thấy công tử, trên quần áo công tử đã toàn là máu...." Lãnh Thu cúi đầu, ngập ngừng nói.

"Bích Ngọc!"

"Dạ." Thị đồng mặc áo lụa vàng nhạt luôn ở gần đó, cho dù là có ai gọi đến, cũng có thể tới rất nhanh.

"Giờ ngọ lúc ta ra ngoài, Tiểu Huyền vẫn còn bình thường, sao mới vài canh giờ đã biến thành thế này, ngươi xử lý thế nào vậy?" Kỳ Mặc chất vấn, Thương Huyền lần đầu tiên thấy y vừa nghiêm túc lại vừa giận dữ nóng nảy như vậy.

"Đại thiếu gia, người có chắc lúc người ra ngoài đại thiếu phu nhân thật sự "bình thường?" Bích Ngọc hơi ngẩng đầu hỏi lại.

"Ngươi có ý gì?"

"Ta nói...... mỗi ngày người đều làm cho đại thiếu phu nhân ngay cả đi đứng bình thường cũng không xong, cơm cũng không ăn nổi, lên giường liền ép buộc không tha, ngay cả thời gian để đọc sách, viết thư, tìm ai đó tâm sự cũng không có, bọn ta cả ngày đều phải để ý thời gian, nhìn sắc mặt mà xử sự, sao có thể chăm sóc cẩn thận cho đại thiếu phu nhân?" Bích Ngọc nói xong, còn rất vô tội chớp mắt mấy cái, Lãnh Thu đứng bên cạnh cũng che miệng trộm cười.

Kỳ Mặc nhanh chóng đỡ Thương Huyền nằm xuống, để hắn nghỉ ngơi, lại kéo chăn thật kĩ càng, vẻ mặt tựa như đã hạ quyết tâm.

"Từ hôm nay trở đi ăn nghỉ cho tốt, không để ngươi tăng thêm vài cân thịt, hồi phục chút khí sắc, người ta lại nói ta bắt nạt người."

Y đứng lên, đi tới cửa phòng, lúc sắp ra khỏi cửa, đột nhiên lộn trở lại, ôm lấy mặt Thương Huyền, "bẹp" lên môi hắn một cái, nhéo nhéo hai má tái nhợt gầy gò của hắn mà nói "Nuôi béo rồi sẽ ăn sạch ngươi!", sau đó vội vàng đi mất. Bích Ngọc cười nhẹ một cái với Thương Huyền đang nằm trên giường, sau đó cúi người, cũng nhẹ nhàng rời khỏi phòng.

Đây....đây cũng có thể coi là tạm thời tránh được một kiếp nhỉ? Thương Huyền nghĩ trong lòng, liền trầm tĩnh lại, dựa đầu trên gối ngủ say. Lãnh Thu vội vàng tắt đèn, rón rén rời khỏi phòng.

Thương Huyền khoan khoái ngủ say vô cùng, tỉnh lại mới phát hiện Kỳ Mặc không biết đã trở lại phòng từ lúc nào, nằm trên giường vươn tay ôm lấy eo hắn, để hắn dựa vào lồng ngực mình, ngủ say. Thương Huyền còn đang suy nghĩ xem lúc này đánh cho y một chưởng thì khả năng thành công là bao nhiêu, thì hắc yêu hồ đã đột nhiên mở to mắt, nhìn hắn một lúc lâu, sau đó đột nhiên hỏi.

"Tiểu Huyền, ngươi vừa định đánh ta nhân lúc ta ngủ phải không?"

"Không có, nên dậy rồi." Thương Huyền phủ nhận dứt khoát, đẩy đẩy cái tay của hắc yêu hồ còn gác trên eo hắn.

Kỳ Mặc lại nhìn vào mắt hắn một lúc lâu, sau đó mới không cam nguyện buông tay ra để người đứng dậy. Lãnh Thu nghe thấy trong tẩm phòng có tiếng vang, liền đi sang từ gian bên, hầu Thương Huyền thay y phục. Thay y phục xong xuôi, Thương Huyền liền cầm kiếm lên, muốn ra ngoài, Kỳ Mặc đang trên giường vội vã nhảy dựng lên, lẻn tới bên người hắn.

"Tiểu Huyền, ngươi muốn làm gì vậy?"

"Rèn luyện buổi sáng." Thương Huyền đạm mạc nhìn hắn.

"Khí huyết ngươi bây giờ không đủ, thân thể lại yếu, dù sao vài ngày nữa cũng chưa luyện được, tạm thời đừng luyện ?"

Bàn tay nắm lấy kiếm của Thương Huyền nắm chặt lại, trừng mắt hung hăng liếc Kỳ Mặc, mà hắc yêu hồ lại thật sự bị cái liếc mắt này của hắn trấn trụ, không dám nói thêm một câu. Thương Huyền vung ống tay áo, đẩy cửa ra ngoài, để lại Kỳ Mặc đứng ngây ra trong phòng. Một lúc lâu sao, Kỳ Mặc mới lộ vẻ mặt như ăn phải mướp đắng, quay đầu hỏi thị đồng hầu hạ bên người Thương Huyền.

"Thu nhi, ta cũng chỉ là muốn tốt cho hắn, ngươi nói thử xem ta làm sai chỗ nào?"

"Cái này..... đại thiếu gia, công tử vài ngày đều không thể rèn luyện buổi sáng, chỉ sợ là do.....ừm.... công của đại thiếu gia." Lãnh Thu cẩn thận chọn từ để nói. Nó cũng chỉ là một tiểu thị đồng, cũng không dám xử sự giống Bích Ngọc ca là đại tổng quản, dám nói chuyện như vậy với đại thiếu gia.

Kỳ Mặc hơi chột dạ một chút, vội vàng đuổi theo cước bộ của Thương Huyền. Thương Huyền cảm giác hắc yêu hồ tới gần, nhíu mày quay đầu lại nói với Kỳ Mặc đang tới gần.

"Ngươi không phải là muốn để ta nghỉ ngơi thật tốt sao?" Thương Huyền đã cho rằng mỗi lần Kỳ Mặc tới gần là lại muốn làm cái chuyện khiến người ta xấu hổ kia với mình, sắc mặt thật sự không thể tốt.

"Ta chỉ là muốn ở bên cạnh ngươi."

Kỳ Mặc đúng là chỉ đứng bên cạnh vừa lẳng lặng nhìn Thương Huyền ngồi thiền điều tức thân thể, luyện kiếm, vừa có chút đăm chiêu. Y chắp tay sau lưng, đứng bên cạnh, đôi mắt màu nâu vàng nhìn chằm chằm nhất cử nhất động của Thương Huyền, lúc mỉm cười, lúc vẻ mặt lại chăm chú, lúc lại thầm thì trong miệng gì đó, Thương Huyền không để ý tới người bên cạnh, đắm chìm vào việc luyện kiếm thuật, một thanh kiếm Thanh Vân trong tay hắn thoải mái, tự nhiên. Không biết đã qua bao lâu, Kỳ Mặc đột nhiên lắc mình tới trước mặt hắn, dùng tay không đối chiêu với hắn, Thương Huyền lập tức đề khí vận công, quơ kiếm chống lại hắc yêu hồ. Kỳ Mặc thoạt nhìn như từng chiêu một đều kiềm chế, nhưng thực ra lại là dẫn từng bước một, để Thương Huyền có nhiều cơ hội và không gian thi triển.

Năm mươi chiêu qua đi, khuôn mặt Thương Huyền lộ vẻ mệt mỏi, trên người thấm ra một lớp mồ hôi, hai mắt lại càng sáng sủa có thần, hiển nhiên ý chí chiến đấu đã tăng cao. Qua một trăm chiêu, Kỳ Mặc vẫn rất thành thục, lấy đỡ làm tấn công, lấy lùi làm tiến, vẫn thong dong cười nhẹ, trái lại Thương Huyền, khí lực không đủ, môi không có chút huyết sắc, khuôn mặt tái nhợt, chỉ là đôi mắt kia vẫn sắc bén như trước.
Cho đến một trăm mười lăm chiêu, Thương Huyền rốt cuộc không đỡ nổi nữa, thân hình nhoáng một cái yếu ớt lao về phía trước, Kỳ Mặc tựa như đã chuẩn bị sẵn, một tay ôm lấy người vào lòng, thuận thế ngồi sõng soài xuống đất. Mặt Thương Huyền trắng như giấy, môi run run, trước mắt một màu đen sì, tay chân rã rời hoàn toàn không thể đứng dậy nổi, khí lực trong cơ thể trống rỗng, hoàn toàn biến mất, chỉ có thể tựa vào cánh tay Kỳ Mặc.
Kỳ Mặc mơn trớn cánh môi Thương Huyền, sờ soạng một hồi trên khuôn mặt lạnh lẽo của hắn, rồi sau đó hai tay trượt xuống, một tay giữ lấy eo hắn, một tay dán lên phía sau lưng, sao đó chậm rãi đưa nội lực chứa linh lực vào cơ thể hắn. Thương Huyền cảm giác thân thể dần dần nhẹ nhàng hơn, tứ chi hoàn toàn thả lỏng, sức mạnh ầm ầm chảy vào trong lòng, tựa như nước suối ấm áp lưu động trong cơ thể, lấp đầy nội lực hao tổn quá độ.

Đợi đến khi Kỳ Mặc ngừng đưa nội lực vào, Thương Huyền vẫn chưa kịp lấy lại tinh thần, chỉ là cảm giác vòng tay ôm ấp này cũng thật ấm áp, làm cho hắn tạm thời không muốn đứng dậy. Kỳ Mặc cũng không mở miệng, ôm hắn thoải mái phơi nắng hứng gió ở đình viện, khó có lúc lại không động tay động chân lung tung.

Tới tận lúc có tiếng bước chân tới gần, Thương Huyền mới mở to mắt, nhặt kiếm lên trở về phòng. Bước một bước vào phòng, đập vào mặt chính là mùi thơm nhẹ nhàng của dược thiện, làm kích thích cảm giác thèm ăn.

(dược thiện: thức ăn bổ)

Thương Huyền vào trong tẩy rửa cơ thể dính đầy mồ hôi, thay một bộ quần áo khô mát, sau đó ngồi vào bàn.

"Đây là cháo thuốc lúa mạch, bánh tôm chiên mềm, dưa gang trộn nhân sâm, canh vịt hạnh nhân, sữa hồ đào, ngân nhĩ năm loại chưng đường phèn, đều là dược thiện có thể làm ấm cơ thể, lại bổ máu, bổ khí, công tử người cứ từ từ mà ăn." Lãnh Thu bên cạnh giới thiệu từng món.

Thương Huyền nhìn chằm chằm dược thiện đầy bàn, mặt lộ vẻ khó xử.

"Nhiều như vậy ta không ăn hết được."

"Ít nhất mỗi món đều phải ăn một chút, ăn không hết..... ăn không hết, công tử thưởng cho Thu nhi có được không?" Lãnh Thu đầy mặt tham ăn.

"Được, đây là chuyện đương nhiên."

"Cám ơn công tử!"

Bữa tối là cháo mè sơn tra, đậu phụ bốn mùa, tôm viên chiên ròn, mực trộn chua ngọt, canh gà hầm nhân sâm. Ngày hôm sau có cháo thuốc lúa mạch, tôm bóc vỏ xào thố ti, đầu cá hấp hoa hoàng kì sa, canh đông trùn g hạ thảo, cua xào hoa hồng..... Một tháng đó, dược thiện không hề có món nào khó ăn, hương vị không mặn không chán, thực hợp với khẩu vị của Thương Huyền.

(Thố ti" 菟絲 cỏ thỏ ti, là một giống tầm gửi, sống nhờ ở các cây khác, hạt nó dùng làm thuốc, gọi là "thố ti tử" 菟絲子 tức dây tơ hồng)

Kỳ Mặc và Thương Huyền mỗi ngày đối chiêu luyện kiếm, nghiên cứu điển tịch, nhìn hắn ăn hết dược thiện bổ máu bổ khí kia. Thương Huyền mỗi ngày ngồi thiền điều tức, luyện thuật rất chăm chỉ, lại ăn toàn thức ăn đại bổ, tinh thần khí sắc quả nhiên tốt hẳn lên, thậm chí so với lúc trước khi Kỳ Mặc đưa hắn trở về còn có vẻ phong trần tuấn lãng hơn.

"Bích Ngọc, ngươi nhìn đại thiếu phu nhân của các ngươi, hiện tại tinh thần, khí sắc đều rất tốt rồi phải không?"

"Vâng."

"A a a..... ta đợi đã lâu lắm rồi, nhanh chuẩn bị thứ bên trong "Huyền Cơ các" đi, ta muốn cho Tiểu Huyền một kinh hỉ!"

Chỉ sợ là kinh hách thì đúng hơn! Bích Ngọc nói thầm trong lòng nhưng vẫn nghe lời lui xuống.

"Nương tử...."

Thương Huyền đang ngồi thẳng trên ghế đọc sách, nhiều ngày nay cảnh giác của hắn đối với Kỳ Mặc đã thả lỏng hơn nhiều, bởi vậy chỉ nhẹ nhàng đáp lại.

"Ta dẫn ngươi đi xem nơi cất đồ của ta được chứ?"

Bộ dáng Kỳ Mặc như muốn hiến vật quý,Thương Huyền không nghi ngờ y, bỏ sách xuống, đi một đường quanh co lòng vòng trong phủ, tới trước vài cánh cửa gỗ trên có treo biển gỗ ghi chữ "Huyền Cơ các". Kỳ Mặc đẩy cửa, để hắn vào trước, rồi sau đó mới nhẹ nhàng khóa cửa lại, dẫn hắn đi qua hai ba cái cửa, bước vào gian mật thất trong cùng.

Trong gian mật thất có bố trí dạ minh châu ở từng góc, tản ra ánh sáng dịu mát, trước mắt có một vật thể bị một tấm lụa đỏ che lên, ở ngay chính giữa gian mật thất, bên cạnh còn có một bộ bàn ghế. Kỳ Mặc tiến tới, giơ tay ra kéo một cái, lụa đỏ rơi xuống, để lộ ra một con ngựa gỗ, kích thước và chiều cao ước chừng như đồ chơi của trẻ con, nhưng trên lưng ngựa lại có một cây gậy hình trụ dựng thẳng đứng. 11

(TNS: đồ chơi huyền thoại đã xuất hiện)

"Đây....đây là cái gì?" Thương Huyền nhất thời nhìn không ra, nhưng trực giác cho biết không phải là thứ gì tốt lành.

"Tiểu Huyền, đây gọi là "ghế tuấn mã", chờ một lát nữa.... ngươi cưỡi lên đi." 1

Kỳ Mặc ôm chặt hắn từ phía sau, cởi áo hắn ra, nhanh chóng kéo áo dài cùng quần và tiết khố bên trong của hắn.

"Ta không muốn!"

Thương Huyền dùng lực giãy dụa, Kỳ Mặc đã dùng tay tách hai chân hẩn, đổ dầu vừng trong bình sứ trên bàn bên cạnh vào tay, ngón tay liền đâm vào huyệt Thương Huyền.

"Buông ra.......a.... ....dừng tay.......ta không muốn...." Thương Huyền có giãy dụa thế nào cũng không thoát ra khỏi vòng tay của Kỳ Mặc được, ngón tay của hắc yêu hồ đã chôn vào hang động bí ẩn, ra ra vào vào cọ xát.

"Tiểu Huyền, đây là trừng phạt. Hay là ngươi muốn ta chuyển ghế tuấn mã này qua đình viện?" Kỳ Mặc ngậm vành tai hắn, cúi đầu uy hiếp.

"Ưm......hừ.......không được.....ư......"

"Có hai lựa chọn cho ngươi chọn đó, nương tử, ai bảo ngươi không ngoan? Bí tịch quý giá như vậy, sao có thể dễ dàng truyền ra ngoài? Ở sư môn phạm phải sai lầm, phải lấy môn quy xử lí; phạm sai lầm khi ở cạnh ta, đương nhiên là phải xử lí bằng gia pháp, ha ha ha....." Nói thế nào thì vẫn là Kỳ Mặc có đạo lý. Kỳ Mặc kiên nhẫn khuếch trương huyệt sau của hắn bằng dầu vừng, một tay trêu đùa phân than vừa đáng yêu vừa tội nghiệp của Thương Huyền. Hai chân Thương Huyền run nhè nhẹ, phân thân chậm rãi cứng lên, ngón tay ma sát trong cơ thể khiến toàn thân hắn nóng lên, dục vọng càng bao trùm.

"Ngươi.......ngươi.....ưm......hừ.....a....."

Thương Huyền duỗi thẳng lưng, nhìn ngón tay của hắc yêu hồ rút ra, cầu nguyện mấy ngón tay này có thể tha cho mình, đẩy ngón tay về phía trước.

"Tiểu Huyền bảo bối nhi, ta đã nói rồi, đây là trừng phạt."

Kỳ Mặc mang theo ý cười, ngồi xuống bên cạnh, châm một chén trà cho mình, chậm rãi uống. Cước bộ của Thương Huyền không ổn định, chỉ có thể dựa vào ghế tuấn mã để đỡ lấy cơ thể, vừa chịu đựng cảm giác ngứa ngáy trong cơ thể, hy vọng cảm giác này có thể qua đi. Nhưng dầu vừng bên trong làm cho hắn cảm thấy thật không dễ chịu, cảm giác hư không, tê ngứa từ sau huyệt một lần nữa xông thẳng lên đầu, xâm nhập cả chân tay.

Thương Huyền đỡ lưng ngựa, một hơi lại một hơi thở phì phò, thủy quang trong hai mắt ướt át, khí huyết trong cơ thể bốc lên, toàn thân như dấy lên ngọn lửa thiêu sạch đồng cỏ.

"Ngoan, cưỡi lên đi, cưỡi lên rồi sẽ thoải mái." Kỳ Mặc ở bên cạnh dụ dỗ. Thương Huyền cắn môi dưới, quật cường lắc đầu mạnh. Lúc này Kỳ Mặc đứng lên tới gần hắn, ôm hắn vào trong lòng, cúi đầu ghé vào lỗ tai hắn.

"Ngươi ngoan nào, không phải càng đau ngươi càng thích sao. Thân thể ngươi rất nhớ đại nhục bổng của ta, cái đó của ta cũng rất nhớ cái huyệt nhỏ dâm đãng của ngươi, bất quá.......đây là trừng phạt......làm sai rồi mà lại không trừng phạt, sao có thể được?"

Tay Kỳ Mặc trượt vào dưới trường bào của Thương Huyền, xoa mông hắn, lại dán hạ thân đã sưng to của mình vào phía sau hắn, chậm rãi cọ xát. Mùi hương của Kỳ Mặc liền bay vào mũi Thương Huyền, thân thể hắn giờ phút này đã mẫn cảm đến nỗi chỉ cần bị vải dệt ma sát vào thôi cũng đã như âu yếm, kích thích dục vọng của hắn.

"Ta giúp ngươi lên ngựa."

Kỳ Mặc ôm lấy eo hắn từ phía sau, nhấc lên, để hắn ngồi trên ghế tuấn mã. Y gạt trường bào sang một bên, nắm lấy eo Thương Huyền, để huyệt khẩu của hắn nhắm ngay vào nhục bổng trên lưng ngựa, nhục bổng liền cọ xát xung quanh tiểu huyệt, Thương Huyền thở hổn hển.

"Ngồi xuống đi."

Lí trí Thương Huyền bị thiêu đốt, chỉ nghe thấy một giọng nói trầm thấp không thể cãi lời, thân thể theo phản xạ nghe theo, hạ eo ngồi xuống cây gậy thô dài kia, cho đến khi thứ kia đâm thẳng vào cơ thể.

"Hừ ưm.....ưm...."

Thương Huyền cúi đầu rên rỉ, cảm giác trướng đau tạm thời áp chế cảm giác ngứa ngáy, nhưng rất nhanh cảm giác này liền tập kích, khiến hắn không biết phải làm sao, đành ôm cổ ngựa vẻ mặt đầy bất lực.

"Bảo bối nhi, ngươi đang cưỡi ngựa, cưỡi ngựa thì cơ thể phải đung đưa nha!"

Thương Huyền yếu ớt thẳng lưng, thân thể nghiêng về phía trước, nhục bổng thô dài trong cơ thể chậm rãi rời khỏi, hắn ngửa thân mình về phía sau, nhục bổng liền xoay tròn tiến thẳng vào cơ thể hắn. Thương Huyền đỏ mặt, chỉ là trước sau đung đưa ra vào một chút, đã khiến hắn thở không nổi, ôm cổ ngựa rên nhẹ.

"Nương tử, có phải rất đã không? Ngươi xem vi phu của ngươi tốt với ngươi không này, còn chọn hình phạt thoải mái như vậy cho ngươi. Ngoan, tiếp tục cưỡi đi! Ngươi phi càng nhanh, sẽ càng sảng khoái hơn!"

Thương Huyền đong đưa trước sau một chút, nhục bổng trơn nhẵn liền xoay qua xoay lại trong cơ thể hắn, ma sát qua mỗi một tấc chỗ tê ngứa một lần. Hắn bắt đầu cử động eo, ghế tuấn mã liền đong đưa trước sau, nhục bổng cắm sâu trong cơ thể cũng ra ra vào vào sau huyệt.

"A.... .....a....ưm...a.....a...."

Hai tay Thương Huyền nắm chặt vạt áo, vừa lắc lắc mông và eo, để ghế tuấn mã đung đưa trước sau, nhục bổng trong cơ thể liền nhanh chóng ra vào, mang đến khoái cảm thật nhiều. Chiều dài nhục bổng lại vừa lúc chỉ có thể ma sát được một chút vào chỗ mẫn cảm, Thương Huyền càng lắc eo mạnh, để nhục bổng có thể dễ dàng ma sát một lần lại một lần chỗ khiến hắn thấy thoải mái.

"A..... ưm.......a......ưn.....hừ.......a a......ha a....."

Hai mắt Kỳ Mặc chăm chú theo dõi mị thái dụ hoặc đến cực điểm kia, đôi môi bóng nước, phun ra vô số tiếng thở dốc ngọt ngào, hai cái đùi dưới áo trường bào kia đung đưa, một tiếng rên lại cao hơn những tiếng trước, tiếng rên rỉ khi đắm chìm trong cực lạc làm cho huyết khí của y cuồn cuộn, hạ thân sưng phồng khó chịu.

"Ưm.....ưm.....a.......a....a.....ha.......a......a......"

Thiết lập trong ghế tuấn mã bị khởi động, ghế tuấn mã liền tự lung lay, tốc độ càng lúc càng nhanh, nhục bổng kia trong cơ thể Thương Huyền thúc ra thúc vào càng mạnh, cọ xát vào rồi lại ra, tạo ra khoái cảm cường liệt liên miên không dứt. Thương Huyền chỉ có thể ôm lấy cổ ngựa, bị kích thích đến khóc ra tiếng.

"Ha....a.... không chịu nổi nữa.... ta không làm nữa.....ô.....ưm...a...a....không muốn.....a....a......a....."

Thân thể Thương Huyền run rẩy kịch liệt, đạt đến cao trào, ghế tuấn mã còn không ngừng đong đưa trước sau, hắn đã khóc đỏ cả mắt. Kỳ Mặc liền ôm hắn từ ghế tuấn mã xuống dưới, ôm chặt hắn một lát, rồi không để ý khuôn mặt đầy nước mắt của hắn, liền ấn hắn nằm trên mặt đất, tách hai chân hắn ra, cởi tiết khổ của mình ra, dục vọng phấn khích liền bật ra ngoài, sau đó nhún người đẩy vào trong.

Bên trong bị quấy phá đã vừa mềm lại ấm áp, Kỳ Mặc vừa cắm vào liền không muốn ra nữa, chống hai chân, bắt đầu động đậy.

"A....a.....ưm.....a"

Côn thịt vừa nóng lại thô dài cảm giác không giống với bổng tử trơn nhẵn của ghế tuấn mã, nhưng đều có thể khiến cho Thương Huyền chìm vào lốc xoáy khoái cảm. Kỳ Mặc vừa cúi đầu cắn môi hắn , đầu lưỡi lướt qua hầu kết của hắn, xương quai xanh, liếm cắn đảo xung quanh đầu nhũ, hạ thân không ngừng ra vào, muốn đền bù cho một tháng cấm dục khổ sở.

"Hư....ưm....ưm.....ha.....a...."

Thương Huyền chỉ có thể không ngừng rên rỉ thành tiếng, hạ thân Kỳ Mặc tàn bạo ra ra vào vào, mang theo độ nóng và cảm giác tê ngứa, ngực bị cắn đến đau, tất cả cảm giác đều làm cho tứ chi của hắn mềm nhũn, chỉ có thể lắc lắc mông hùa theo.

"Hô.....nóng quá.....ưm.... .....nương tử......Tiểu Huyền.....ngươi quá tuyệt vời.....a.......nhớ ngươi muốn chết.... ......muốn đâm chết tiểu huyệt dâm đãng này....."

"A a.....ưm....a..a......ha.....a..."

"Làm chết ngươi.....ngươi đúng là đứa trẻ xấu xa không ngoan ngoãn.....ta muốn làm chết ngươi....ưm.....để ngươi chỉ có thể nằm dưới thân ta, mở rộng hai chân ra với ta.....a......thật tuyệt.....tiểu động dâm đãng......"

Kỳ Mặc vừa nói, vừa tiếp tục đong đưa cái eo săn chắc mạnh mẽ, chen phân thân cứng rắn, nóng bỏng vào trong cơ thể Thương Huyền.

"Ô....ưm.......không muốn mà.....sắp hỏng mất....a....ha....a.....a...."

"Chưa xong đâu! Nơi này của ngươi vẫn còn thèm thao lắm, ta muốn từ từ chơi hỏng ngươi...... Tiểu A Bảo khả ái của ta....."

"Hả? A.....a.....a.......không được.....ha...a.....a.....a...."

"Rất tuyệt phải không? Có phải là rất thích không? Gọi lớn một tiếng, ta càng dùng lực yêu thương ngươi.......hô....."

"Ô ô......a.....ưm.....a...."

Thương Huyền sau này cũng không biết mình về phòng như thế nào, hắn chỉ nhớ rõ hôm đó điên cuồng suốt cả một ngày, hắc yêu hồ như bị ma nhập, không ngừng cắm vào, bắn tinh dịch vào trong cơ thể hắn, làm bên trong và hai chân hắn ướt sũng, hoặc là bắn thẳng lên người hắn, làm cho hắn cả người dính đầy tinh dịch. Tuy là ý thức mơ màng, nhưng khoái cảm lại rất rõ ràng, hơn nữa cho dù hắn có ngất lịm đi thì vẫn không thể thỏa mãn nhu cầu cuồng mãnh của hắc yêu hồ.

Tận đến khi hắc yêu hồ cuối cùng cũng thỏa mãn, khoác áo bào cho hắn, đưa hắn về mật thất trong phòng tắm rửa sạch sẽ một phen, mới để cho hắn về giường nghỉ tạm.

__________________________________________________________________

(TNS: nhục bổng = bổng tử= phân thân = dương vật. Cái nào cũng như nhau hết nha. +

Không biết manhua của chương này thế nào đây ta ??? 5

Ed: đương nhiên là sẽ có mấy đám trắng trắng kì kì che chỗ XX r =)))


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 18.12.2017, 18:11
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 07.10.2017, 22:49
Tuổi: 101 Chưa rõ
Bài viết: 10138
Được thanks: 5491 lần
Điểm: 10.09
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Cố sự điều giáo đạo sĩ của hồ yêu - Hoài Dực - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 11: Chuỗi hạt

"Đứa nhỏ này bộ dạng thật không tệ, gọi là gì vậy? Hình như là A Bảo?"
"Ha ha ha, người nơi sơn dã đúng là không đặt được cái tên nào hay. Chậc, trắng trắng, mềm mềm, nhất định có thể bán giá cao."

"Ha ha, ngươi đúng là đồ dâm dục, hóa ra ngươi chính là loại người này."

"Đừng có bảo ta là các ngươi không nghĩ đến cái này! Nam đồng chưa khai bao, lỗ huyệt chắc chắn chặt lắm đây!"

"Vậy chúng ta liền......Ai? A a a a a!"

... ....

"Đứa nhỏ đáng thương, không sao đâu, đây là phái Thanh Vân. Về sau, ta chính là sư tôn của ngươi."

"Sư tôn!"

Thương Huyền bừng tỉnh từ trong mộng, khắp thân thể đều bủn rủn, đành phải nằm vật lại ra giường. Hai tay Kỳ Mặc còn ôm eo hắn, nằm bên cạnh hắn, nhíu mày bất mãn.

"Tiểu A Bảo của ta, ta cố gắng thỏa mãn ngươi cả đêm, ngươi vẫn còn nhớ tới sư tôn của ngươi?"

"Ngươi.....ngươi gọi ta là gì?"

"A Bảo của ta, bảo bối nhi của ta. Ta phát hiện ra, mỗi lần ta gọi tên ngươi, động nhỏ của ngươi sẽ càng cắn chặt côn thịt của ta. Ha ha, bây giờ có phải mông cũng đang co rụt lại phải không?"

Kỳ Mặc nói xong, liền trượt tay xuống thân thể trần trụi dưới chăn của Thương Huyền, đầu ngón tay vân vê trước huyệt khẩu. Bị đè ép cả một đêm, huyệt nhỏ còn hơi sưng không khép lại được, Kỳ Mặc có thể cắm ngón tay vào dễ dàng, xoa xoa nội bích mềm mại kia.

"Ưm....dừng tay....."

"A Bảo....ngoan....."

"A....hừ ưm.... ...."

"Cảm thấy không? Chỗ này quả nhiên là không ngừng co rụt lại mà....."

Kỳ Mặc đứng dậy áp lên người Thương Huyền, tách hai chân hắn ra, hai tay ôm lấy hai cánh mông của người dưới thân, dùng ngón cái ma sát huyệt khẩu mềm mại.

"Ha a.... ....a......ưm....."

"Bảo bối nhi, ngươi còn nhớ, khi ngươi còn nhỏ, cha ngươi từng mang về một con hắc hồ ly cho ngươi không?"

Kỳ Mặc cắm ngón giữa của mình vào, nhanh chóng xoay tròn nghiền ép trong tiểu huyệt, Thương Huyền nắm lấy chăn, mím môi thở dốc ưm a, gần như không thể suy nghĩ gì nữa.

"Ngươi còn nhớ, ngươi đã làm gì với con hắc hồ ly kia không?" Trên mặt Kỳ Mặc hiện lên nụ cười kì quái, khiến gương mặt anh tuấn của y thoạt nhìn lại càng thêm tà mị.

"Ta....ta.......ưm......a......không muốn....a...a....."

Ngón tay Kỳ Mặc nhắm ngay chỗ mẫn cảm trong cơ thể Thương Huyền mà dùng lực đâm chọc, Thương Huyền lắc lắc đầu hưởng thụ khoái cảm cường liệt, mái tóc đen dài xõa tung, thân thể trần trụi phiếm hồng, vẻ mặt mê loạn, nằm giữa đệm chăn hỗn độn lại vừa bất lực mà dâm mị.

"Ngươi nhất định còn nhớ rõ......ngươi vậy mà lại dám cắt lông con hắc hồ ly kia đi, chỉ vì muốn làm một cái áo lông cho nương ngươi. Tiểu A Bảo khả ái của ta, ta và ngươi...... có thù!" 1

Kỳ Mặc rút ngón tay ra, sờ soạng một hồi, trong tay xuất hiện một chuỗi trân châu, từng hạt tròn xoe, chiều ngang ước chừng bằng chiều ngang ngón tay. Thương Huyền đương nhiên sẽ không ngây thơ đến mức cho rằng hắc yêu hồ muốn tặng đồ trang sức cho hắn, nhưng nhất thời hắn cũng không nghĩ ra được một chuỗi trân châu thì có thể dùng làm gì..... Nhưng rồi rất nhanh sau đó hắn đã biết được ý đồ của hắc yêu hồ.

"Ngươi muốn làm gì? Không được! Bỏ ra......a....."

Một tay Kỳ Mặc ấn eo Thương Huyền xuống, một tay nhét chuỗi trân châu kia vào huyệt khẩu. Nhìn tiểu huyệt run rẩy nuốt từng hạt trân châu vào, từng mạch máu y liền sôi sục, thật vất vả mới có thể nhịn dục vọng trực tiếp cắm vào.

"Nơi tuyệt vời thế này cần được trang trí một chút, ngươi nói có phải không? Bảo bối nhi."

Thương Huyền quay đầu qua một bên, hai mắt đỏ bừng vì thở gấp, trong cơ thể, hạt châu bị nhét vào càng nhiều, hắn căn bản không dám đếm. Kỳ Mặc nhét hạt cuối cùng vào tiểu huyệt, mặc tiết khố cho Thương Huyền, lại mặc áo lót vào cho hắn, liền gọi Lãnh Thu vào hầu hạ.

"Tiểu Huyền, nếu ngươi tự mình lấy ra, ta sẽ tự hiểu là ngươi muốn bị trừng phạt! Hay là bảo bối nhi nhớ cảm giác cưỡi ghế tuấn mã?"

Kỳ Mặc nói nhỏ bên tai Thương Huyền, thổi khí bên vành tai ửng đỏ kia, sau đó cười, đứng dậy mặc y phục vào, thần thanh khí sảng ra khỏi phòng.

"Ưm...."

Thương Huyền hơi động đậy, liền cảm giác hạt châu trong cơ thể chen chúc nhau ma sát nội bích. Hắn thở từng hơi hổn hển để khôi phục lại hô hấp bình thường, cố gắng không để ý tới cảm giác căng trướng của vật lạ trong cơ thể, để sắc mặt mình thoạt nhìn vẫn như thường.

Hóa ra hắc yêu hồ chính là con hắc hồ ly năm đó, hắn gần như đã quên mất con vật nhỏ đáng thương kia.......tuy rằng hắc yêu hồ tuyệt đối không nhỏ, còn rất đáng giận! Chỉ vì bị cắt lông, liền tâm cơ giăng cạm bẫy này bắt hắn, vô cùng đáng giận!

(tâm cơ: sự tính toán trong lòng)

Đi tới đình viện ngồi thiền, Thương Huyền lại không thể nào tịnh tâm được, cảm giác do vật lạ mang đến trong cơ thể dù thế nào cũng không thể giả vờ không biết. Huyệt sau bởi vì bị nhồi đầy, thỉnh thoảng khi di chuyển sẽ ma sát với vật cứng, nội bích bị kích thích co rụt lại, khiến cho chuỗi hạt trong cơ thể ma sát, thậm chí nuốt vào càng sâu, tận đến khi chạm vào chỗ sâu nhất liền mang đến một hồi cảm giác tê dại.

"Đáng giận......"

Với tình thế này, hắn cơ bản không thể luyện kiếm nổi!

Ngay cả như vậy, Thương Huyền vẫn cứng đầu rút kiếm ra, mỗi chiêu mỗi thức của phái Thanh Vân bao gồm cả bí tịch thượng thừa trong tập điển tịch mới kia cũng đều luyện qua một lần. Chuỗi trân châu chôn trong cơ thể hắn theo động tác của hắn ma sát, lăn qua lăn lại kịch liệt, làm cho Thương Huyền mặt đỏ bừng, mồ hôi nóng chảy ròng ròng, còn mệt hơn khi đối chiêu với người khác.

"Không biết tiểu đệ có vinh hạnh luận bàn cùng đại tẩu không?"

"Xoạt" một tiếng, một nam tử mặc y bào màu xanh cười hì hì thu quạt giấy trong tay lại, nhẹ nhàng nhảy tới trước mặt Thương Huyền. Thương Huyền ở Kỳ phủ ước chừng đã hơn một tháng, hắn đã nhận ra yêu hồ trước mắt này, là Ngũ đệ của hắc yêu hồ, sử dụng thành thạo thiết chiết phiến, trong lục giới có biệt danh là Thiết Phiến công tử. Ngũ đệ của hắc yêu hồ nhìn qua cũng là linh hoạt nhanh nhẹn, anh tuấn tiêu sái nhưng tính tình ngả ngớn bất cần đời, thường xuyên gây rắc rối coi như trò chơi hàng ngày, đại ca Kỳ Mặc cũng thường xuyên mệt mỏi với hắn. 2

"Ngũ công tử khách khí rồi, thỉnh."

Khiêu chiến với một người có thực lực cao hơn mình nhiều như vậy, Thương Huyền vẫn không chút do dự nhận lời, cũng không sợ yêu hồ cũng một ngàn năm trăm tuổi trước mắt này sẽ gây khó dễ cho hắn.

Thiết Phiến công tử ôm quyền với hắn, liền lập tức tấn công về phía hắn. Một cây thiết phiến trong tay Kỳ gia lão Ngũ phi thường linh hoạt, thế công sắc bén, cho dù không tới gần người, thì lực gió khi quạt cũng đã đủ mạnh để xé rách nhiều vệt trên y bào của Thương Huyền. Thương Huyền chuyên tâm phòng thủ, không phát hiện vạt áo mình đã bị vạch ra, hai đùi thon dài dưới trường bào theo động tác như ẩn như hiện.

"Ai nha, phong cảnh này thật không tệ." Lão Ngũ cười đến ngả ngớn.

Thương Huyền một tay kéo vạt áo lại, không vui nhíu mày, hung hăng trừng lại Thiết Phiến công tử, dọa lão Ngũ nhảy dựng.

"Vân Sơn Liệt Diễm!"

Một chiêu thuật đột nhiên tấn công làm lão Ngũ bất ngờ không kịp phòng bị, hắn dùng quạt cản lại, quạt dùng vẫn luôn thuần thục nháy mắt trở nên nóng bỏng tay, hắn chỉ có thể buông ra. Vũ khí rời tay, thắng thua liền phân rõ.

"Đa tạ*." Thương Huyền thu kiếm ôm quyền, trên mặt cũng không lộ rõ sự vui mừng, hắn biết Thiết Phiến công tử chỉ là không kịp đỡ lại thôi.

(*: từ gốc là thừa nhượng, nghĩa đầy đủ của nó, mọi ng có thể xem dưới phần bình luận của bạn nthuyen5257, cảm ơn bạn nhiều vì đã giúp mình =)))

"Chậc chậc chậc, đại tẩu quả đúng là võ học kỳ tài, không trách đại ca lại ái mộ đại tẩu không thôi, ngay cả Tam ca của chúng ta cũng không bằng." Lão Ngũ nhặt thiết phiến lên, cầm trong tay phe phẩy, trong mắt như có điều nghiền ngẫm.

"Chỉ là thù riêng chưa xong mà thôi."

"Ha ha ha..... Đại tẩu thoạt nhìn thân thể có chút mệt rồi, hay là về phòng nghỉ chút đi?"

"Ừm, cáo từ."

Thương Huyền thu hồi kiếm, không để ý tới ánh mắt đang đánh giá mình của lão Ngũ Kỳ gia, bước nhanh về phòng.

Trở lại phòng, Thương Huyền lập tức bảo Lãnh Thu lui ra, chỉ nói mình muốn nghỉ ngơi chút. Ngay khi Lãnh Thu vừa ra khỏi phòng, hắn rốt cuộc không nhịn được nữa, ngồi cạnh mép giường, cởi ngoại bào và tiết khố của mình ra, dùng ngón tay sờ soạng ra đằng sau. Chuỗi hạt bởi động tác kịch liệt của hắn, đã bị nuốt vào cực kì sâu, hắn cau mày cho ngón tay vào sâu cúc huyệt, chạm được vào một hạt châu, muốn thử lôi hạt châu ra, nhưng càng muốn lôi lại càng sâu.

"Ưm....a.... ..."

Thương Huyền thở phì phò, cảm giác chỗ sâu trong cơ thể được ma sát, hạ phúc của hắn cũng bởi vậy mà bắt đầu có phản ứng, sưng nóng không thôi.

Hắn cắm hai ngón tay vào, thật vất vả mãi mới kẹp được một hạt trân châu bên trong, chầm chậm lôi chuỗi hạt ra khỏi cơ thể. Một viên lại một viên trân châu bị kéo ra, lúc ma sát vào huyệt khẩu liền có một cảm giác kì dị, cuối cùng cũng hoàn toàn lôi chuỗi hạt ra khỏi cơ thể xong.

Thương Huyền ném chuỗi hạt lên giường, ngồi cạnh bên mép giường, nửa người dựa vào đệm thở dốc, chậm rãi khôi phục hô hấp. Một lát sau hắn mới nhớ đến cảnh cáo của hắc yêu hồ trước khi ra ngoài, tâm tình liền dần trầm xuống. Chẳng lẽ lại phải nhét chuỗi hạt này lại?

Nghĩ đến cái ghế tuấn mã kia có thể khiến lý trí hắn hoàn toàn biến mất, Thương Huyền liền rùng mình, kiên định cầm chuỗi hạt kia lên, run run đưa tới sau huyệt của mình.

"Tiểu A Bảo của ta, ngươi thật không ngoan."

Giọng nói của Kỳ Mặc vang lên sau lưng, tay Thương Huyền run lên, chuỗi hạt suýt chút nữa đã rơi ra khỏi tay, hắc yêu hồ cầm lấy bàn tay đang nắm lấy chuỗi hạt kia, nhét hạt châu vào kẽ đùi hắn.

"Nghe nói ngươi thắng Ngũ đệ, A Bảo của ta thật là lợi hại. Để thưởng cho ngươi, chỉ cần ngươi tự mình nhét chuỗi hạt này vào trong tiểu động khả ái của ngươi, hôm nay ta liền không trừng phạt ngươi nữa." Kỳ Mặc dùng giọng điệu như khai ân, cười nói.

"... ....."

"Hay là Tiểu Huyền ngươi thật ra rất muốn cưỡi ghế tuấn mã?"

"Ta không muốn!"

Thương Huyền nghĩ đến con ngựa gỗ đáng sợ kia da đầu liền run lên. Kỳ Mặc thấy hắn không cử động, liền cố ý đưa một đầu chuỗi hạt tới trước huyệt khẩu của hắn, sau đó dùng lực đẩy vào trong.

"Ta đã giúp ngươi một phen, còn lại ngươi tự mình làm nốt!"

".....Hừ ưm......"

Rơi vào đường cùng, Thương Huyền đành phải nghe theo. Hắn và hắc yêu hồ đã ước định với nhau, chỉ cần có một ngày hắn có thể đánh bại Kỳ Mặc rời khỏi đây, chuyện gì hắn cũng có thể chịu đựng! Thương Huyền dùng ngón trỏ đè trân châu lại, đẩy mạnh vào trong cơ thể mình, trân châu quả nhiên liền chen lấn với hạt trước đó, ma sát nội bích, vào sâu bên trong từng chút một.

"Ưm.....ưm....."

Thương Huyền cắn môi, miệng thoát ra tiếng rên nhè nhẹ, hơi thở lại dần dần trở nên nặng nhọc, mặt cũng nổi lên sắc hồng. Kỳ Mặc nhìn chằm chằm huyệt khẩu non mềm kia, nuốt từng hạt trân châu cũng có màu hồng nhạt vào. Còn có những ngón tay thon dài kia của Thương Huyền, bởi vì động tác ra vào tiểu huyệt, tựa như hắn đang tự thủ dâm.

"Ha a......a.......a......ưm......ưm.... ..."

Sau huyệt lại một lần nữa cảm giác trướng căng, mặt Thương Huyền đỏ như tụ máu, thật vất vả đẩy hạt châu cuối cùng vào. Hắn thở dài nhẹ nhõm một hơi, dùng ánh mắt ướt át nhìn hắc yêu hồ đứng sau lưng hắn, lại không biết vẻ mặt hắn bao giờ quyến rũ biết bao nhiêu, mà Kỳ Mặc đã sớm bị cảnh tượng vừa rồi trêu chọc đến toàn thân khô nóng.

Hạ thân đột nhiên bị nâng lên, cả người bị đẩy lên giường, Thương Huyền còn chưa kịp phản ứng, Kỳ Mặc đã cởi quần, rút chuỗi hạt nhét trong cơ thể hắn ra.

"Ha a a.....a......ưm..a.......a....a..a...."

Lập tức, sau huyệt hắn liền bị côn thịt vừa nóng lại vừa cứng cắm sâu đến tận cùng, một tiếng rên cao vút liền thoát ra từ miệng hắn.

"Ngươi cái đồ tiểu dâm đãng này, căn bản là từ nhỏ đã quyến rũ ta!" Kỳ Mạc xoa xoa hai cánh mông hồng phấn kia, dùng lực thúc vào nơi sâu nhất.

"A a.....A.... .....ta không phải mà....ưm.....a.....ha...a.....không muốn....a.....a...."

Kỳ Mặc kịch liệt đẩy sâu vào tiểu huyệt mềm mại, bên trong vừa ấm lại nóng, thật sự là có cắm vào biết bao nhiêu lần y cũng không thể thỏa mãn, thầm muốn rong đuổi không ngừng, bắn tinh dịch nồng đặc của mình vào bên trong tận tới khi đầy tràn ra ngoài thì thôi.

"A A.....ưm....a....hừ....ưm....a....."

Rõ ràng rất sợ khoái cảm cường liệt này, nhưng thân thể rất nhanh liền thèm khát nhiều hơn. Thương Huyền ngửa đầu vừa kháng cự vừa nức nở rên rỉ, huyệt sau vừa căng vừa nóng. Hắc yêu hồ ma sát không chút lưu tình, thế nhưng khoái cảm này vừa ê ẩm vừa khoan khoái, khiến cho toàn thân trên dưới của hắn đều run rẩy không thôi. Giống như bị ném lên tận tầng mây, lại như lúc chìm lúc nổi trong nước.

"A Bảo.....Tiểu A Bảo của ta.......Nương tử bảo bối nhi của ta....."

Thương Huyền đã quen với việc hắc yêu hồ thích dùng mấy xưng hô như bỡn cợt kia, nhưng thân thể bởi vậy mà lại càng có phản ứng, đặc biệt khi nghe thấy tên tục của mình, trong đầu lập tức trống rỗng.

"A....bảo bối nhi.....dùng lực kẹp chặt lấy ta.....a.... ......A Bảo ngoan......Tiểu A Bảo khả ái......"

"Hừ ưm.....ưm....a....ưm.....a.... ....ha......a......"

Thân thể hoàn toàn không thuộc về bản thân nữa, chỉ biết kêu to, đáp lại những động tác đâm chọc của hắc yêu hồ. Côn thịt thô cứng lại nóng bỏng không ngừng càn quét nội bích, không ngừng ra vào đẩy mạnh, cảm giác vừa trướng lại vừa tê thật thoải mái.

"Ưm.....ưn.......xin ngươi.......chậm một chút....a.....a......ưm.... ....chậm một chút....."

Thần trí hắn nhanh chóng trầm mê cùng thân thể, đều bị xáo trộn thành một mớ hỗn loạn, hắn chỉ có thể như cá rời khỏi nước, hé môi thở dốc nặng nề.

"Ta biết......bảo bối nhi ngươi rất thích......cho nên mới cầu xin ta chậm một chút..... Rất thích phải không? Rất thoải mái phải không?"

Thương Huyền lắc đầu quầy quậy như đánh trống bỏi mà phủ nhận, Kỳ Mặc cười nhẹ một tiếng, kéo eo hắn, ánh mắt mang theo ý xấu thúc từng cái một, Thương Huyền cao giọng rên lên.

"A a a.... ....ưm a......không muốn.......ưm...a...a....sắp hỏng mất.....a.... ô.... ưm....a....."

Kỳ Mặc nghe thấy tiếng khóc nặng nề của người dưới thân, cảm giác vô cùng thỏa mãn. Y thích nhất là trêu chọc Thương Huyền vẻ mặt luôn đạm mạc đến khóc lóc, tốt nhất là vừa khóc, vừa cầu xin, vừa rên rỉ, sau đó bị hắn làm đến bắn ra. Vẻ mặt có chút thất thần lại bất lực mà dâm loạn, chính là loại xuân dược mạnh nhất.

"Bảo bối nhi.... .......bên trong ngươi nóng quá.....hảo chặt.... .....thật đúng là tuyệt phẩm.... ....."

"A......a.....a.....a..."

Thương Huyền và Kỳ Mặc cùng nhau đạt tới cao trào, Kỳ Mặc trực tiếp bắn toàn bộ dịch nóng vào trong cơ thể Thương Huyền.

"Hô......quá tuyệt......"

Kỳ Mặc ngã xuống người Thương Huyền, đè nặng lên người hắn, sau đó ôm chặt lấy người hắn, nhẹ nhàng nói bên tai hắn.

"Bảo bối nhi, chúng ta cứ sống như vậy vĩnh viễn cũng không tệ nhỉ?"

"Không muốn.... ....ta ghét ngươi.... ........ngươi cái đồ hắc yêu hồ.......đáng giận này.... ..."

"Ha ha ha, ta không phải là "Tiểu Hắc" ngươi thích âu yếm nhất sao!"

"Lúc đó đáng lẽ nên để ngươi bị cha lột da!"

"Ha ha ha ha.....vì báo đáp ân cứu mạng của ngươi, ta là dùng cách tốt nhất báo cừu oán của ta với ngươi đó, xem ta có lương tâm không nào......"

"... ....." Đáng giận, đáng giận, đáng giận vô cùng!

_________________________________________________________________

(chiết phiến: quạt giấy

Thiết chiết phiến:

TNS: Không biết diễn tả sao nữa nhưng thiết chiết phiến chắc là cái này)
TNS: Không biết diễn tả sao nữa nhưng thiết chiết phiến chắc là cái này)

Ed: Hình thật đẹp nha~~


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 33 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: h3ob3o, Mai Thi 9 và 69 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

7 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

10 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 202, 203, 204

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

15 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

17 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

18 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

19 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

20 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 220 điểm để mua Doggi bú bình
Mika_san: alo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 304 điểm để mua Khủng long Dino
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 365 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 293 điểm để mua Giường nữ hoàng
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 212 điểm để mua Bé Mascot hồng
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 251 điểm để mua Lily Flowers
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 687 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 332 điểm để mua Khỉ xanh
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Vivianna
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 216 điểm để mua Người tuyết 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 234 điểm để mua Trâm hoa cài tóc
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 750 điểm để mua Ngọc đỏ
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 291 điểm để mua Nhảy hip-hop

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.