Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 34 bài ] 

Lục Tử Hề - Hoàng Ninh

 
Có bài mới 17.12.2017, 23:25
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 12.04.2017, 17:35
Bài viết: 5247
Được thanks: 661 lần
Điểm: 10.11
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Lục tử hề - Hoàng Ninh - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



Chương 3: Đến kinh thành


Lục Bạch nôn nóng trở về nhà, vừa đẩy cửa ra là thấy mẫu thân suy yếu nằm trên giường còn phụ thân thì đang ngồi một bên chăm sóc bà.

"Phụ thân, nương, hài nhi đã về."

Mẹ Lục nghe thấy tiếng con thì khẽ cử động cơ thể kêu y vào, "Tử Hề, mau vào đây."

Lục Bạch đến gần, quỳ bên giường nhìn mẹ Lục: "Nương, hài nhi bất hiếu, đến giờ mới trở về. Nương đây là làm sao thế, bị bệnh gì?"

Cha Lục thở dài nói: "Thân thể nương con vốn đã yếu, đều là do ta cả, lần trước bị sự tình quan phủ triền thân lại để nương con đứng dưới trời mưa đợi ta rõ là lâu, sau rồi bị cảm lạnh nên suy yếu nằm trên giường mãi."

Mẹ Lục lắc đầu, đôi mắt hàm chứa sự ái mộ nhìn thoáng qua cha Lục, nói với Lục Bạch rằng: "Tử Hề, đừng trách phụ thân con, cơ thể ta vốn đã không tốt, cứ nghỉ dưỡng tốt là sẽ khá lên thôi."

Lục Bạch cầm tay mẹ Lục, dịu dàng nói: "Nương, nương cứ nghỉ ngơi cho tốt đi. Hài nhi không lên chùa nữa, hài nhi ở nhà bồi nương."

Mẹ Lục chậm rãi lắc đầu, cha Lục nói tiếp: "Tử Hề, gọi con trở về còn bởi một chuyện khác."



Lục Bạch hỏi.

Cha Lục đáp: "Đại ca của cha, cũng chính là bá phụ của con nửa tháng sau mở tiệc mừng thọ năm mươi, nhiều năm như vậy con cũng chưa vào kinh thành lần nào nên lần này chúng ta định cho con đi chúc thọ."

Lục Bạch: "Nhưng, nương bà ấy..."

Cha Lục nói: "Nương con bệnh nghiêm trọng, ta không yên lòng, cho nên ở nhà chăm sóc, đợi đến lúc bà ấy đỡ hơn một chút thì ta sẽ dẫn mẫu thân con đi đến nơi có non xanh nước biếc để hảo hảo điều dưỡng."

"Con đã ở trong núi suốt hai năm trời thì giờ nên hảo hảo ra ngoài học tập một phen, con lâu rồi không đến kinh thành, xem như đi thăm thú luôn cả thể. Nương con ta sẽ chăm sóc tốt, đừng lo lắng."

Mẹ Lục cũng cầm tay và nói với y rằng: "Đúng thế, lần này nghe nói đại bá con còn định cả hôn sự cho nhi tử nữa, con cứ chơi đùa cho khỏa. Không cần nặng nề quá, Tử Hề con biết chưa?"

Lục Bạch biết cha mẹ hãy còn lo lắng cái bản tính câu nệ nặng nề của mình sẽ chọc người ta không thích, nhưng mấy năm nay y đã sửa bản tính được đôi chút rồi, tự nhiên sẽ khiến cha mẹ yên tâm.

"Nương, cha, con hiểu rồi, hai người cứ hảo hảo tĩnh dưỡng, đợi đến khi con rời khỏi kinh thành sẽ đi tìm hai người."

Mẹ Lục dịu dàng cười: "Ừ, nương chờ con."

Lục Bạch vừa trở về phòng thì thét lớn một tiếng, ngồi trên giường kéo ống tay áo mình ra, quả nhiên băng vải bên trong đã nhiễm máu, có một chút máu vẫn còn đang chảy ra.

Y chịu đựng đau đớn hít sâu một hơi, gọi tiểu tư trong viện đến.

Tiểu tư vừa tiến vào đã thấy cánh tay của thiếu gia nhà mình bị thương, nó kinh ngạc hô to: "Thiếu gia, cậu bị thương sao?!"

Lục Bạch nói: "Đừng kinh hoảng, trước đừng làm ồn, giúp cậu mang hòm thuốc đến đây."

Tiểu tư gật đầu xác nhận vội vàng chạy tới hiệu thuốc, vừa tới cửa lại bị Lục Bạch gọi giật lại.

"Thiếu gia, còn chuyện gì nữa?"

"Chuyện cậu bị thương, trăm ngàn lần đừng nói cho lão gia với phu nhân biết, nhất là phu nhân, cậu không muốn nghe thấy bất cứ lời đàm tiếu nào trong phủ."

Tiểu tư cúi đầu: "Dạ, con đi lấy hòm thuốc."

Lục Bạch một lần nữa băng lại miệng vết thương rồi ngồi trong phòng nghĩ về những điều hôm nay cha mẹ mình nói.

Kinh thành?

Đã bao lâu rồi y chưa vào kinh thành, mơ hồ chỉ nhớ rằng mười mấy năm trước y có từng đến đó một lần, lúc đó y vẫn còn nhỏ, được cha mẹ dắt đi, cũng là đến làm khách nhà bá phụ.

Bá phụ y tên là Lục Thành, là quan to tam phẩm đương triều, nhậm Lễ bộ Thượng tư, là người làm quan lớn nhất trong bộ tộc Linh Châu Lục thị nhà y. Hàng năm cư ngụ trong kinh thành, chỉ khi gia tộc có sự kiện trọng đại gì mới trở về Linh Châu.

Lục gia tôn trọng một chồng một vợ, tộc quy quy định mỗi một người con của Lục gia chỉ có thể cưới một người vợ, Lục Thanh sinh được một trai một gái, trưởng tử tên là Lục Tử Tấn, bằng tuổi Lục Bạch, ấu nữ tên là Lục Nguyệt nhỏ hơn họ sáu tuổi, năm nay mới mười bảy.

Phủ Thượng thư nằm ở phố Trưởng Lan trong Kinh thành cửu long, một tuần sau, Lục Bạch một mình đi đến đó.

Lục Bạch luôn luôn không thích ra ngoài mà nô bộc bâu xung quanh, cho nên mỗi khi y ra ngoài chỉ có lẻ loi một thân một mình, ngồi trong xe ngựa nhanh chóng xuyên qua cửa thành, vòng qua mấy cái ngã tư là tới Trưởng Lan phố nơi có phủ Thượng thư.

Xe ngựa dừng lại, một người hô: "Công tử, đến rồi."

Lục Bạch xốc liêm mạc lên, lộ ra dung nhan ôn hòa nho nhã, y mặc một cái áo choàng dài màu xanh đậm, chậm rãi bước ra từ cỗ kiệu, nói với xa phu rằng: "Cảm ơn", rồi sau đó đưa cho ông ta một tấm ngân phiếu.

Xa phu tiếp nhận, vui tươi hớn hở giá xe ngựa đi.

Lục Bạch mỉm cười. Lúc này chính là ngày trăng tròn mùa thu, trời có chút mát mẻ, gió trong kinh thành có hơi lớn, thổi khiến cho thân thể đơn bạc của Lục Bạch run lên, mặc quá ít rồi.

Ban đầu y có mang theo hậu y, chỉ là khi đến ngoại ô kinh thành y lại gặp rất nhiều ăn mày sinh bệnh do bị cái rét lạnh nơi kinh thành hành hạ, y chỉ xem qua nhưng vẫn đưa áo bông tùy thân cho một lão ăn mày.

Cũng may y cũng đứng được trước cửa phủ Thượng thư rồi, thế mà vẫn bị gió thổi khiến ho khan.

Che miệng khụ vài tiếng mới hết, thân thể y yếu đuối, độc của đoạn trường thảo tuy rằng đã giải nhưng lưu lại ít hàn khí, mới khụ vài cái mà khuôn mặt tái nhợt của y đã hồng hết cả lên.

Sau khi y ho xong, khẽ cười một cái, lau lau khóe mắt rồi đi lên bậc thang, nghiêng người nhìn phía sau mình có một người tóc dài đứng giữa gió mây, phía sau người nọ có một cỗ kiệu công chính đang được vén rèm lên, vừa thấy y người tóc dài nọ vội vàng che đi khuôn mặt mình.

Lúm đồng tiền như hoa.

Là cậu ta sao?

Tống Cáp ngồi vào trong cỗ kiệu, bên người hắn là An Tề Viễn, bộ hạ tương giao với hắn nhiều năm, An Tề Viễn thấy tướng quân nhà mình như vậy thì không khỏi nhìn ra ngoài rồi hỏi: "Tướng quân, ngài nhìn cái gì thế?"

Tống Cáp mi nhãn thâm thúy, nhếch miệng lên, buông liêm mạc ra rồi quay đầu nói với anh ta rằng: "Một ân nhân cứu mạng."

An Tề Viễn ngẩn người, sau đó phản ứng lại: "Là vị tiểu thư sinh cứu phu nhân đấy à? Cậu ta cũng đến kinh thành?"

Tống Cáp gật đầu nói: "Sau khi nương trở về thì ta đã phái người tra xét tung tích của người nọ rồi, cậu ta là công tử nhà Thái thú Giang Nam Linh Châu, không lâu trước có đi về phía kinh thành, ta vốn vẫn nghi hoặc, vừa vặn Văn Nhân nhắc mới nhớ không lâu nữa là đến sinh thần Thượng Thư, xem ra là cùng bộ tộc."

"Cho nên, ban nãy ngài vừa thấy cậu ta trước của phủ Thượng thư à?"

Tống Cáp có chút bất đắc dĩ, thở dài bóp trán nói: "Nương vẫn bảo ta đi Phu già tự làm lễ cảm tạ cậu ta mãi, ta biết cậu ta vào kinh thì định tìm ngày đến bái phỏng, kết quả nương cứ tưởng rằng ta không muốn, cả ngày nháo trong phủ ta."

An Tề Viễn trêu chọc hắn: "Tiểu thư sinh này nhất định là được phu nhân yêu thích rồi, hiện tại phu nhân đang muốn ngài học tập người ta đấy."

Mắt phượng của anh ta híp lại, thấy trên khuôn mặt lãnh ngạnh của Tống Cáp lộ ra một nụ cười khổ, nhịn không được lại cười nói: "Thư sinh a, sao có thể sánh bằng giáo thực vũ phu chứ, phu nhân vẫn luôn mong ngài cưới vợ nối dõi tông đường, ngài xem ngài lớn đến chừng này rồi mà vẫn không để ý đến chuyện đó, khó trách phu nhân lải nhải cả ngày với ngài."

An Tề Viễn vốn là là một hoa hoa công tử có tiếng nhưng sau một lần gặp gỡ nữ tử lại rơi vào bể tình của người ta, hoàn toàn không để ý đến hoa hoa thảo thảo xung quanh nữa mà chỉ toàn tâm toàn ý đối đãi với người nọ, một năm trước cũng đã thành thân rồi, từ nay về sau kinh thành bớt đi một con hồ điệp hút mật hoa.

Tống Cáp nói: "Không động tâm thì thành thân kiểu gì?"

An Tề Viễn lắc đầu: "Nhưng ngài vẫn phải thử xem đã, cả năm ở quân doanh rồi mà đến khi phu nhân mở tiệc ngắm hoa yến cho ngài mà ngài vẫn chẳng màng, thế thì làm sao tìm được người khiến ngài động tâm được."

Tống Cáp tùy ý nằm ở trong kiệu, nhắm chặt mắt, che khuất đôi con ngươi đen sâu thẳm, khuôn mặt cường tráng hiện lên một chút mong chờ, hắn nói: "Rồi cũng sẽ đợi được thôi."




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 17.12.2017, 23:26
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 12.04.2017, 17:35
Bài viết: 5247
Được thanks: 661 lần
Điểm: 10.11
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Lục tử hề - Hoàng Ninh - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



Chương 4: Trong phủ Thượng thư

Lục Bạch chỉnh trang lại xiêm y, đi lên bậc thang, gõ cửa.

Sau vài tiếng vang, cửa được một tiểu tư mở ra, tiểu tư thấy ngoài cửa là một công tử xa lại thì nghi vấn hỏi: "Vị công tử này, ngài có chuyện gì thế?"

Lục Bạch mỉm cười, đưa ra một phong thư: "Mong huynh đệ thay tôi chuyển cáo cho Thượng thư đại nhân, cứ nói là Linh Châu Lục Bạch đến bái kiến."

Tiểu tư đồng ý rồi xoay người đi, Lục Bạch thì chờ ngoài cửa.

Một lát sau, đại môn mở ra, Lục Bạch gặp được thân nhân đã lâu không gặp.

Lục Tử Tấn rất kích động, lập tức vọt đến ôm chặt bả vai của Lục Bạch, thân mật nói: "Tử Hề cuối cùng cũng đến, đệ để tiểu ca ca đợi lâu quá đi mất."

Lục Tử Tấn năm nay đã hai mươi ba mà tánh tình vẫn như trẻ nhỏ, thiên chân vô tà, tự do tự tại, thích nhất là võ công. Tánh tình của hắn ta như vậy rất không thích hợp với chốn quan trường, cũng chẳng có làm quan văn giống như phụ thân hắn, mà lại làm bộ hạ cho đại tướng quân Tống Cáp.



Lục Bạch cũng đã mười mấy năm rồi mới gặp vị tiểu ca ca này một lần, thấy hắn ta kích động như thế thì có chút phản ứng lại không kịp, nói với Lục Tử Tấn rằng: "Huynh trưởng."

Lục Tử Tấn phất phất tay, bất đắc dĩ nói: "Huynh trưởng cái gì cơ, gọi tiểu ca ca xem nào, trước đây đệ toàn gọi thế còn gì."

Hiện tại Lục Bạch đã là nam nhi bảy thước, làm sao có thể đối mặt với Lục Tử Tấn để gọi "tiểu ca ca" được, lúc này y cảm thấy hơi quẫn bách.

Nói: "Huynh trưởng giễu cợt."

Lục Tử Tấn đầy mặt không muốn, "Ai nha, đừng có nghiêm túc như vậy nha, ta nghe thúc thúc kể đệ suốt ngày nói năng nặng nề thế nên mới không kiếm được vợ đấy, cho nên để giờ ta giúp đệ."

Lúc này lại nói sang chuyện "vợ" cái gì chứ, thật sự không phù hợp với Lục Bạch chỉ chăm chăm đọc sách thánh hiền suốt ngày, y hơi quẫn bách, lúc này có một nữ tử nhảy tới đánh vỡ xấu hổ của Lục Bạch.

Một tiểu cô nương minh diễm động nhân chạy tới kéo tay Lục Tử Tấn, kêu lên: "Ca còn nói vớ vẩn gì đấy, chính ca còn chưa tìm tẩu tử cho ta kia kìa."

Lục Tử Tấn nói: "Đây là do bản công tử quá hoạt bát, vài thiên kim tiểu thư ăn không tiêu nên mới thế. Ai nha, hiện tại không phải tìm thấy rồi sao, muội đừng nói nữa."

Tiểu cô nương hừ một tiếng, sau đó mi nhãn doanh doanh nhìn Lục Bạch, hơi hơi cúi người nói: "Tử Hề ca ca, muội là Lục Nguyệt."

Lục Bạch chỉnh y, nghiêm trang đáp: "Chào tiểu muội."

Lục Tử Tấn và Lục Nguyệt đều sửng sốt, hai người nhìn nhau thì quả nhiên đều nhìn thấy sự bất đắc dĩ trong mắt đối phương.

Lục Tử Tấn hồi phục tinh thần trước, kéo Lục Bạch qua đi về phía phòng chính, "Chúng ta vào trước đi, cha mẹ ta đều ở đại sảnh hết đấy."

Trong phòng.

Sau khi Lục Bạch đi vào thì chào hỏi bá phụ bá mẫu, y vốn là người biết lễ nghi, khí khái thư sinh toàn thân, quả nhiên là trọc thế giai công tử.

Lục Thượng thư nói, "Mấy tháng này con cứ ở trong phủ, coi đây như là nhà mình. Sau đó không lâu Tử Tấn còn phải thành thân nữa, đừng vội đi nghe chưa."

Lục Bạch khom người đáp: "Vâng thưa bá phụ."

Sau đó xoay người nói với Lục Tử Tấn rằng: "Tử Hề chúc mừng huynh trưởng trước."

Lục Tử Tấn vẫn trưng cái vẻ cợt nhả như trước, liên tục nói: "Đừng gọi ta là huynh trưởng, tuổi tác đệ xấp xỉ ta, gọi ta là Tử Tấn là được rồi."

Lục Bạch nói: "Thế có chút không phải..."

"Không phải cái gì, không phải cái gì cơ, nhà chúng ta mỗi lão gia tử một quy củ, đệ chỉ cần nghe ta là được rồi, Tử Hề, Tử Hề."

Lục Thượng Thư mắng nói: "Tiểu tử kia, đừng có dạy hư Tử Hề."

"Dạy hư chỗ nào, như con nói mới tốt ấy, tướng quân cũng bảo con không cần câu nệ tiểu tiết!"

Thượng thư phu nhân ngồi một bên nói: "Rồi rồi, lão gia, ông đừng nói Tử Tấn nữa, Tử Hề mới tới, hai huynh muội các con mau mang Tử Hề đi chơi quanh kinh thành một chuyến đi."

Lục Tử Tấn lập tức chạy đến trước mặt mẫu thân nhà mình, cười ngây ngô: "Vẫn là lão nương tốt nhất."

Lục Thượng Thư cười nói: "Xú tiểu tử!"

Lục Bạch cứ thế ở trong phủ Thượng thư, tất cả mọi người trong phủ đều gọi y là nhị thiếu gia. Lục Bạch tuy rằng có hơi câu nệ, nhưng xét cho cùng vẫn là người trong nhà, ở chung rất tốt.

Lục Bạch ở ngay cạnh viện của Lục Tử Tấn, Lục Tử Tấn lúc nào cũng ra vẻ con nít, ngày nào cũng chạy tới viện của y chơi đùa, hôm nay, Lục Bạch đang đọc sách thì Tử Tấn chạy ùn vào.

"Tử Hề, đệ đang làm gì thế..." Dẫu hắn có thấy Lục Bạch đang bận đi chăng nữa thì hắn vẫn kéo y qua, thở dài nói, "Ai nha, xem cái này làm gì, ngày nào đệ cũng đọc sách mà không thấy chán sao, tướng quân đã nói, người sống trên đời thì phải làm đại sự vì nước vì dân bảo vệ quốc gia tổ quốc, thế mới đúng là nam nhi bảy thước."

Lục Bạch tương đối đồng ý với lời này, nhưng đọc sách là sở thích của y, y tuyệt đối không muốn sửa, chẳng qua, suy cho cùng y vẫn là nam tử, nghe thấy người khác nhắc đến chuyện tận trung vì nước thì vẫn nảy sinh hứng thú.

Lục Bạch tuy rằng cả đời là văn nhân, nhưng bình sinh yêu nhất là những vị tướng quân dũng sĩ đền đáp ơn quốc gia. Y xem qua không ít sách vở, trong đó viết rất nhiều về những tướng sĩ trước đây bảo vệ quốc gia nơi biên ải, vất vả cùng cực mới đổi lại được cuộc sống an nhạc cho dân chúng bọn y.

Không chỉ một lần nghe thấy hai từ "Tướng quân" từ miệng Tử Tấn, Lục Bạch nghĩ nát óc cũng không biết là vị tướng quân nào mà có thể được cả bá phụ lẫn Tử Tấn tôn sùng đến thế, không khỏi tò mò: "Tử Tấn, ca nói tướng quân, là người phương nào?"

Tử Tấn vừa nói đến thần tượng của chính mình thì kích động vạn phần, kêu lên: "Là Huyền vũ đại tướng quân, đệ ở Giang Nam thì nhất định có nghe nói qua, tướng quân chống đỡ ngoại lai đã thắng không biết bao nhiêu chân, là quan võ tướng to trong triều."

“Hơn nữa a, tướng quân không chỉ là một người có lòng nhân ái mà ngài đối với bọn thuộc hạ chúng ta cũng đặc biệt tốt, tuy rằng tướng quân thoạt nhìn rất ác, thế nhưng lại là người ta kính nể nhất trong kinh thành."

Lục Bạch nghi hoặc: "Anh ta nom ác lắm à?"

Tử tấn nói: "Cũng không hẳn, đám văn nhân các đệ  nhất định sẽ biết, gọi là gì nhể....Nga, ngao ngao, tướng quân chính là ngoài lạnh trong nóng."

Kế tiếp Lục Tử Tấn bắt đầu thao thao bất tuyệt về sự tích của vị tướng quân anh dũng này, cái gì mà lấy một địch mười trên chiến trường, anh dũng vô địch, chiến pháp cao minh. Mặt khác còn có cả những việc lông cả vỏ tỏi lặt vặt như hay cúng trai tăng, quản giáo bộ hạ rất có tâm, dân chúng trong kinh thành đều thích tướng quân (vân vân).

Quan trọng nhất là, Tử Tấn kích động nói: "Tướng quân ấy à, hiện tại đã đến tuổi có con rồi mà vẫn chưa dính hoa nhạ thảo, chính là vị trượng phu hồng bài mà mấy bà mối trong kinh thành tôn sùng nhất đó."

"Chỉ là......" Lục Tử Tấn thở dài.

Lục Bạch hỏi: "Chỉ là cái gì?"

"Chỉ là, tướng quân hình như chẳng có ý niệm thành thân, làm tụi ta cứ khổ tâm mãi."

Lục Bạch cười nói: "Ca khổ tâm cái gì, cũng có phải tiểu thư nhà nào đâu."

Lục Tử Tấn trừng mắt nhìn Lục Bạch: "Đệ không biết thì có, mẫu thân tướng quân vẫn hối ngài ấy thành thân, tướng quân đương nhiên rất bất đắc dĩ a, mà mỗi lúc ngài ấy như vậy là ngài ấy huấn luyện tướng sĩ nghiêm dữ lắm. Tử Hề, đệ không biết đâu, lần trước ngài ấy bắt tụi ta đứng tấn, da của ta suýt rớt mất cả mảng đó."

Lục Bạch nghe vậy ‘Xì’ một tiếng cười đi ra, tưởng tượng ra tình cảnh của Tử Tấn lúc ấy, cảm thấy vị anh họ của mình lúc ấy chắc chắn rất khôi hài.

Lục Bạch cảm giác vị tướng quân này chính là loại hình mà mình vẫn sùng bái, vì thế rất nghiêm túc ngồi nghe chuyện kể về anh ta. Y nghĩ nghĩ,  quan văn võ tướng trên triều đình vốn không hợp nhau, ai giữ ý đấy, nay biết Tử Tấn nhậm chức bộ hạ tướng quân, nghĩ đến tướng quân nọ chắc hẳn thuộc hàng ngũ trung lập trong triều đình. Bá phụ y cũng thế, cũng bởi vì là quan văn nên biết rõ trái phải, không hề có hành vi "quan lại bao che cho nhau".

"Đúng rồi, vị tướng quân đó, tên gọi là gì?"

Tử Tấn đáp: "Tống Cáp."



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 17.12.2017, 23:27
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 12.04.2017, 17:35
Bài viết: 5247
Được thanks: 661 lần
Điểm: 10.11
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Lục tử hề - Hoàng Ninh - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



Chương 5: Nhân duyên của Lục Bạch


Hai năm sau.

Một tiểu hòa thượng gọi với Lục Bạch đang muốn trở về phòng: "Lục sư huynh, sư phụ tìm huynh."

Đi đến thiện phòng nơi Không Trần đại sư ở, Lục Bạch gõ cửa rồi đi vào. Hai tay sắp thành hình chữ thập bái một cái rồi nói: "Đại sư".

Không trần để y ngồi xuống, lúc này mới nói: "Sau hai năm tu hành trong chùa cậu đã thu hoạch được những gì."

Lục Bạch hơi sửng sốt, y không nghĩ tới Không Trần sẽ nói tới điều này, do quá sửng sốt nên y chẳng biết trả lời ra làm sao, thu hoạch thì có nhưng y phải suy ngẫm cho kĩ đã rồi mới nói được nên nhất thời, y không biết phải mở miệng thế nào.

"Đại sư, con......"



"Cậu đã tu hành trong chùa được hai năm, không hay phàm trần thế tục, tĩnh tâm đứng yên, nay ta hỏi cậu, cậu đã biết trong lòng cậu muốn cái gì chưa?"

Quả nhiên Lục Bạch nhíu đôi mày lại.

Rồi sau đó đáp: "Hai năm trước, con chỉ biết vạn vật vạn sự đều có đạo lý, mà đạo lý lại ngụ ở trong sách vở thánh hiền của người đời trước, hoặc là do thiên hạ truyền lưu mà đến. Như thế nên làm người làm việc khó tránh khỏi câu vu nhất cách, không tính không thấu."

Không Trần hỏi: "Thế giờ thì sao?"

"Nay chỉ cảm thấy tất cả những chuyện hồng trần, đều phải trải qua mới biết được tiền căn hậu quả, cái gọi là sách vở thánh hiền, bất quá cũng là do những bậc học giả trước đây trải qua rồi biên soạn lại, nhưng thế sự xoay vần, kinh nghiệm rút ra từ những chuyện trước kia cũng không phải hoàn toàn chính xác."

Nghe Lục Bạch nói xong, Không Trần đại sư cười gật gật đầu: "Xem ra cậu đúng là có giác ngộ."

Lục Bạch đáp: "Là do đại sư dạy bảo."

Không Trần lắc lắc đầu, mắt thấy Lục Bạch hãy còn đang nhìn thì nói thêm: "Hôm nay lão nạp gọi thí chủ đến đây là vì có một chuyện khác."

Lục Bạch nghi hoặc: "Chuyện gì?"

"Sáng nay lão nạp nhìn ngày sinh tháng đẻ của thí chủ, xem đến nhân duyên thì tính ra hôm nay người có duyên cả đời với thí chủ đến."

"Nhân duyên?" Lục Bạch kinh ngạc.

Không Trần biết suy nghĩ của y nên cười nói: "Nhân duyên này không phải là nhân duyên bình thường đâu, là duyên nhân quả đấy, hôm nay cậu có thể xuống núi."

Lục Bạch hỏi: "Xuống núi ư, đi đâu cơ?"

"Không hỏi tiền triều, không hỏi hậu tục, đi theo tiếng duyên gọi ắt sẽ gặp duyên."

Lục Bạch biết đây là thiên cơ bất khả lộ đây mà, im lặng một lát mới đứng lên: "Đệ tử đã hiểu, đệ tử sẽ xuống núi ngay lập tức."

Không Trần đại Sư gật đầu.

Lúc này các hòa thượng đã làm xong công việc ban sớm, lúc Lục Bạch bước ra cũng đúng lúc khách hành hương bắt đầu lục đục lên núi, y cũng chẳng biết nhân duyên của mình ra sao, chỉ biết lát nữa sẽ phải vất vả xuống núi, không bằng tìm đến quán sách mua mấy cuốn sách về đọc.

Đọc sách là lạc thú cả đời của y, nghĩ như vậy nên y cũng vội vàng xuống núi hơn.

Xuống núi thuận lợi, mua xong sách vở cũng mất những một giờ, y vừa ra khỏi cửa đã thấy hoàng hôn sắp tàn rồi, lần đầu tiên y có suy nghĩ không biết có phải Không Trần đại sư nhầm lẫn ở đâu rồi không.

Lục Bạch mê mang cau đôi mày thanh tú lại, ôm sách chậm rãi đi về phía ngọn núi xa xăm.

Sau một canh giờ là tới Phu già tự.

Một vị phụ nhân trung niên có khuôn mặt dịu dàng bước xuống từ một cỗ kiệu tinh xảo, xua tay với hai gã thị vệ cũng muốn theo vào, bà nhíu mày nói: "Phật gia là nơi thanh tĩnh, hai người ai cũng mang theo một thân lệ khí nên ở ngoài chờ đi."

Bọn thị vệ mặt lộ vẻ khó xử, một người trong đó khom người xuống nói: "Nhưng thiếu gia phân phó bọn thuộc hạ lúc nào cũng phải ở cạnh phu nhân."

Phụ nhân nhíu mày: "Ta đến đây cầu Phật, các người cứ ở ngoài chờ ta, vạn vạn đừng làm cho Phật Tổ hiểu nhầm tấm lòng thành kính của ta."

"Phu nhân, như vậy......"

"Câm miệng, các ngươi chờ ở đây, ta đi vào một mình. Phật môn trọng địa, chẳng lẽ còn mong ta gặp họa sao?"

Phu nhân nói như vậy nên bọn thị vệ chẳng thể phản bác được gì, đành phải nhìn phu nhân đi vào còn mình thì chờ ngoài cửa. Phụ nhân kéo một tiểu hòa thượng qua hỏi, "Vị tiểu sư phụ ơi, xin hỏi chỗ dâng hương cầu nguyện ở đâu?"

Tiểu hòa thượng nói: "Phu nhân mời đi theo tôi."

Phụ nhân cùng tiểu hòa thượng đi đến Chùa chính thờ Phật, sau khi vào cửa mới thấy bên trong có không ít người quỳ trên mặt đất làm lễ bái cầu nguyện, bên trái đại môn có một lão cao tăng đang ngồi trước bàn, trên bàn bày biện bút mực giấy nghiễn, thì ra là đang giải nguyện.

Tiểu hòa thượng dẫn bà tới nói thì lùi lại xin phép đi trước, phụ nhân liếc mắt nhìn trái phải rồi đi đến gần lão cao tăng.

Lão cao tăng đó chính là trụ trì Phu già tự, Không Trần đại sư, lúc này ông đã thấy phụ nhân đi vào, cười nói: "Thí chủ."

Phụ nhân chắp tay chào: "Xin hỏi ngài có phải Không Trần đại sư không?"

"Chính là lão nạp."

Phụ nhân nghe vậy cười nói: "Tục gia là Tống Lâm thị trong kinh thành, nghe danh trụ trì Phu già tự Phật pháp cao thâm nên hôm nay mới đến cầu nguyện."

Không trần Đại Sư nói: "Thí chủ có mong muốn gì?"

"Nhân duyên." Tống phu nhân thở dài nói, "Tôi có một đứa con trai, năm nay đã hai mấy rồi mà vẫn chưa có người hữu duyên, cho nên muốn nhờ Đại sự tính thử xem khi nào thì nhân duyên của nó tới?"

Tống phu nhân đưa một tờ giấy có ghi ngày sinh tháng đẻ và tên tuổi cho Không Trần đại sư xem.

Đại sư tinh tế vuốt phẳng nó một phen rồi vội ngẩng đầu nói: "Phu nhân chớ lo lắng, lương duyên của lệnh công tử không lâu nữa sẽ đến thôi."

Tống phu nhân vui mừng quá đỗi, kinh ngạc thở dài: "Quả thật như thế?!"

Đại Sư nói: "Người xuất gia sẽ không nói dối."

Tống phu nhân lại nói: "Đa tạ Đại sư!"

Tống phu nhân cao hứng cực, trong lúc nhất thời chỉ hận không thể lập tức hồi phủ nói cho mọi người trong phủ mình nghe tin tức tốt này, cũng muốn đứa con nhà mình sớm thành thân một chút, thỏa mãn tâm nguyện của bà. Cũng bởi vậy nên lúc bà đứng lên đã không để ý đến nét ưu tư chợt lóe qua trong mắt Không Trần đại sư.

Không Trần đại sư nhìn bóng dáng vội vàng rời đi của Tống phu nhân thì không khỏi thở dài: "Nhân duyên là thế, chỉ sợ phu nhân không thể như nguyện được rồi."

Sau khi Tống phu nhân rời đi thì nghĩ đến Phu già tự đúng là một ý kiến hay, được cao tăng như vậy chỉ điểm thì sau này cái thằng con sao cũng không khiến bà bớt lo có thể cười hiền thê lương mẫu về cho bà rồi.

Cứ nghĩ miên man mãi nên bà đi không đúng hướng, mãi đến khi tỉnh ra nhìn lại cảnh sách xung quanh thấy không giống như trong trí nhớ của mình, Tống phu nhân có hơi sợ. Bốn phía không một bóng người cũng chẳng có đường đi, không biết nên kêu cứu kiểu gì, nơi này hoang vắng như thế, không biết là nơi nhà chùa làm gì.

Đột nhiên, có vài người mặc áo đen chặn đường bà lại.

Tống phu nhân hoảng sợ vô cùng, bất quá bà tốt xấu gì cũng là người nhà võ tướng, tuy chỉ là chất nữ yếu đuối, nhưng may sao vẫn có vài phần kiên cường, bà cất cao giọng hỏi: "Các người là ai?"

Một gã mặc áo đen nói: "Là người muốn mạng của bà."

Sau đó vài tên áo đen xông lên, Tống phu nhân lùi về phía sau, khuôn mặt đầy vẻ kinh hoàng.

Đúng lúc ấy, có một giọng nói vừa nhu hòa vừa kiên định vang lên từ một nơi cách đó không xa



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 34 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: h3ob3o và 79 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

3 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

4 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

5 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

10 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

11 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

12 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

13 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

14 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

15 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

16 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

18 • [Hiện đại] Cố chấp cuồng - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 28, 29, 30

19 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

20 • [Hiện đại] Bói nhân duyên trên Taobao - Nghiên Nghiên Hạ Nhật

1 ... 39, 40, 41



Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 238 điểm để mua Tivi Angel
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 481 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 238 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 387 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.