Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 100 bài ] 

Quỷ vương độc sủng Sát phi - Phi Nghiên

 
Có bài mới 13.12.2017, 12:15
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 08.09.2016, 12:22
Bài viết: 249
Được thanks: 1131 lần
Điểm: 40.74
Có bài mới Re: [Xuyên không] Quỷ vương độc sủng Sát phi - Phi Nghiên [Tuyển editor] - Điểm: 59
Chương 73: Kết thù kết oán

Lam Ngữ Yên thấy sắc mặt Lam Lăng Nguyệt đột biến, tưởng rằng lời của mình có tác dụng gây kinh sợ, trong lòng càng thêm sướng rơn, quả thật nàng ta muốn nhìn xem lần này Lam Lăng Nguyệt sẽ có hậu quả ra sao, bình thường, nàng vô cùng căm hận Lam Lăng Nguyệt, hôm nay coi như xả được cục tức trong lòng.

“Sao nào, hiện tại biết sợ rồi à, Sở Lưu Ly là viên ngọc quý trên tay Sở Tương đó, hôm nay trước mặt mọi người ngươi khinh thường nàng ta, lại còn làm nàng ngã đau, sao đột nhiên sắc mặt trở nên xám xịt vậy, thái độ giễu võ giương oai vừa xong biến đâu mất rồi.” Lam Ngữ Yên càng lúc càng tiến sát lại, cố gắng thêm dầu vào lửa, nàng chính là muốn kích động mạnh Lam Lăng Nguyệt.

“Nhị muội muội ngươi quản hơi nhiều đấy, hơn nữa bệnh cũng không nhẹ, cũng đã bắt đầu có suy nghĩ hão huyền, ta nói ta sợ hồi nào, ta làm sao chuyện gì à, Sở Tương ông ta có tàn bạo thế nào lại dám xem thường vương pháp coi mạng dân như cỏ rác ư.” Khóe miệng Lam Lăng Nguyệt nhếch lên ý cười, không ngờ phản ứng trong lúc vô tình của bản thân lại khiến Lam Ngữ Yên suy nghĩ xa vời đến vậy.

“Ngươi mới có bệnh ấy, ngươi và mẫu thân ngươi bị bệnh hết, ngươi chỉ đang tỏ ra can đảm mà thôi, họa đến trước mắt, còn muốn phồng má giả làm người mập, tố chất tâm lý của Lam Lăng Nguyệt ngươi cũng chỉ đến như vậy thôi, biết điều thì dập đầu mấy cái cho bổn tiểu thư, không chừng một lát nữa tiểu thư cao hứng, sẽ không nói năng khó nghe với ngươi nữa.” Khi Lam Ngữ Yên nghe thấy Lam Lăng Nguyệt nói mình có bệnh, một cơn lửa giận nhen nhóm bùng lên, trong lúc phản kích, thường xuyên kích động Lam Lăng Nguyệt.

Lam Lăng Nguyệt không ngừng trợn trắng mắt, chỉ số thông minh của Lam Ngữ Yên đời này thật sự kém phát triển, thấy Kiều di nương cũng coi như là một nữ nhân tâm cơ lòng dạ thâm sâu, sao có thể đẻ ra bạch liên hoa Lam Ngữ Yên như này chứ, kiếp trước Lam Ngữ Yên hoàn toàn thừa hưởng trí thông minh của Kiều di nương, nói trò giỏi hơn thầy cũng không quá đáng, nhưng kiếp này, chẳng lẽ là vào năm tám tuổi mình hủy một tay một chân của nó, khiến cho đầu óc của nó theo đó mà bị hủy luôn, nói con nhóc là đồ đầu óc có vấn đề đã là cất nhắc cho nó lắm rồi.

“Lam Ngữ Yên, ngươi biết Sở Lưu Ly quan tâm nhất cái gì không? Nếu ta nhớ không lầm, ngày hôm đó tại cung yến ánh mắt của Sở Lưu Ly không hề dời khỏi Công Tôn Hạ, nếu để cho Sở Lưu Ly biết ngươi thích Công Tôn Hạ, vậy ngươi đoán xem trong hai người chúng ta ai sẽ là người chết thảm hơn.” Lam Lăng Nguyệt thấy Lam Ngữ Yên chẳng biết xấu hổ, mưu mô dùng lông gà làm cờ, vậy thì nàng cũng không ngại đáp trả nàng ta một câu, gậy ông đập lưng ông.

Lam Ngữ Yên kinh hãi nhìn Lam Lăng Nguyệt, gương mặt tái nhợt trở nên đỏ dị thường, không thể không nói từng câu từng chữ của Lam Lăng Nguyệt như đánh vào mặt nàng, nếu để Sở Lưu Ly biết mình cũng thích Công Tôn Hạ, vậy nàng vắt óc để được nằm trong vòng danh viện trong phút chốc sẽ tan thành mây khói, hơn nữa bằng vào thủ đoạn của Sở Lưu Ly nhất định sẽ nghĩ cách diệt trừ tình địch vô hình là nàng, nghĩ tới những thứ này, cơn sóng lớn cuộn trào trong lòng Lam Ngữ Yên lập tức trở nên phẳng lặng.

“Lam Lăng Nguyệt nói miệng không bằng chứng, ta cũng có thể nói ngươi thích Công Tôn Hạ, dù sao hôm đó tại cung yến, chỉ có ngươi và Công Tôn Hạ từng tiếp xúc với nhau, hơn nữa ánh mắt ngươi nhìn Công Tôn Hạ cũng hiện ra kỳ lạ, nếu như ta đem những chi tiết này thêm mắm dặm muối nói cho Sở Lưu Ly, ngươi nói trong chúng ta lời ai có độ đáng tin cao hơn.” Mặc dù Lam Ngữ Yên không hiểu quyền mưu, nhưng tâm kế vẫn có chút ít, dù sao từ nhỏ nhìn quen thủ đoạn xử lý công việc của Kiều di nương, cũng thấm được chút kiến thức.

Lam Lăng Nguyệt nghe đến đoạn Lam Ngữ Yên nói mình thích Công Tôn Hạ, khóe miệng nhấc lên một nụ cười lạnh quỷ dị, hồi ức kiếp trước dội lại trong đầu, không hiểu sau lồng ngực âm ỉ đau thắt, tình yêu dù đẹp đến mấy cũng không ngăn nổi lời nói dối nghiền nát vụn, kiếp trước nàng bị Công Tôn Hạ tự tay giết chết, nàng mang theo ký ức đến báo thù, nàng đối với hắn chỉ có hận, hận không thể ngàn đao băm thây hắn, làm sao có thể nói chuyện yêu đương.

“Ngươi cười cái gì, bị nói trúng tim đen rồi hả, kỳ thực Công Tôn tiểu hầu gia đúng là làm cho ngươi ta phải rung động vì hắn, xấu nữ ngươi thích hắn cũng không phải ngoại lệ, nhưng mà trong người ngươi chẳng có vốn liếng, mặt mũi thì không đẹp đẽ, muội muội khuyên ngươi nên có chút tự mình hiểu mình, đừng mắc vào say mê.” Lam Ngữ Yên quét qua Lam Lăng Nguyệt, thấy khóe miệng của nàng vểnh lên nụ cười lạnh, trở nên đặc biệt ngứa mắt.

“Muội muội, ngươi cứ việc đổi trắng thay đen, trong mắt ta Công Tôn Hạ chính là đồ cặn bã, ta cảnh cáo ngươi nên cẩn thận lời nói lẫn việc làm, nếu không, không quá giờ tý đêm nay, ngươi sẽ trở về diêm vương đưa tin đó, không tin ngươi cứ thử xem, ta nghĩ muội muội nhất định còn nhớ hai cái rương mà ta tặng phụ thân làm quà đáp lễ nhỉ, nếu như ngươi cũng muốn trở thành một trong đống người trong đó, thân là tỷ tỷ rất cam tâm tình nguyện làm hộ.” Lam Lăng Nguyệt cau mày, nàng cực ghét tên của mình đặt cùng với tên Công Tôn Hạ, nhớ tới vở kịch lửa lớn kia, vở kịch huyết gả* kia ở kiếp trước, mầm mống thù hận đang không ngừng đâm chồi nảy nở, nàng nhất định sẽ khiến cho Công Tôn Hạ nếm trải mùi vị mòn xương.
(Huyết gả: gả cho cùng ruột thịt, theo ý mình hiểu giống như truyện tấm chết cám lên thay ấy =))) )

Hiển nhiên lời cảnh báo của Lam Lăng Nguyệt phát tác dụng, Lam Ngữ Yên cảm thấy sau lưng mình ớn lạnh, nàng vĩnh viễn không quên được hình ảnh khiến nàng sởn tóc gáy kia.

Lam Lăng Nguyệt thấy cuối cùng bên tai cũng được yên tĩnh, liền từ Bích Thủy đầm đi về phía Nguyệt Thanh uyển.

Bấy giờ Sở Lưu Ly đang kể khổ cho Sở tướng quá trình mình bị Lam Lăng Nguyệt bắt nạt, Sở tướng phu nhân cực kì phẫn nộ, con gái của bà được nuông chiều từ bé, tại sao có thể bị một con nha đầu lỗ mãng hàng thương gia bắt nạt chứ.

Khác với Sở phu nhân chính là Sở tướng thì lại không thể hiện ra rõ ràng như kia, mặc dù ông ta cũng rất tức giận, nhưng ông ta không thể mạo muội đắc tội Lam Lôi Ngạo được, dù sao lần này ông ta nhận mật lệnh của hoàng thượng mới tới thăm, có thể thấy địa vị của Lam Lôi Ngạo đối với hoàng thượng, liền điều chỉnh lại sắc mặt, cười nhạt nhìn Lam Lôi Ngạo ở trên giường một chút, xoay đầu cố ý lớn tiếng quở trách Sở Lưu Ly nói: “Lưu Ly, cha dạy con ở Tướng phủ thế nào, bước ra khỏi cửa thì là khách, có người khách nào lại bắt nữ nhi chủ nhà người ta hành lễ không hả, nhớ kỹ Sở gia tổ huấn, phải có dáng vẻ của tiểu thư khuê các, bước ra khỏi cửa chính là đại diện cho Sở gia, không được làm loạn ỷ thế hiếp người, không được không hiểu quỷ củ mà đánh chửi lung tung, càng không được phàn nàn, dù sao chúng ta là khách , khách phàn nàn không phải gây khó dễ cho chủ nhà à.”

Giọng nói của Sở Bác lớn như vậy đương nhiên mục đích chủ yếu là để Lam Lôi Ngạo nghe được, Lam Lôi Ngạo nghe thấy những lời này của Sở Bác, bề ngoài thì đang phê bình Sở Lưu Ly, kỳ thật là đang nói mình không biết dạy con, gia giáo thiếu hụt, còn bao che việc nữ nhi hành hung trước mặt mọi người, nghe đến đó sắc mặt Lam Lôi Ngạo đương nhiên là không tốt, Lam Lăng Nguyệt sinh sự khắp nơi, từ trước đến nay không biết cái gì gọi là ngừng nghỉ.

“Sở tướng, Sở phu nhân, là Lam mỗ không biết dạy con, bây giờ Lam mỗ sẽ gọi tiểu nữ tới bồi tội với Sở cô nương.” Lam Lôi Ngạo đè nén cảm xúc trong lòng, dặn dò Hoa di nương đi tìm nghịch nữ Lam Lăng Nguyệt tới đây.

Sở Bác thấy Lam Lôi Ngạo lên tiếng, nên không nhiều lời nữa, mục đích của ông ta đã đạt được, hiện tại việc ông ta cần làm là nhìn xem Lam Lôi Ngạo sẽ giải thích cho mình thế nào.

Hoa di nương cũng cảm thấy nhiệt độ trong phòng trở nên lạnh dần, lầm bầm trong miệng không phải là Lam Lăng Nguyệt lại gây chuyện chứ, rồi vội vã ra cửa tìm Lam Lăng Nguyệt.  

Dọc theo con đường này Lam Lăng Nguyệt cũng không bắt gặp Sở Lưu Ly tới tìm nàng hỏi tội, trong lòng còn đang khinh bỉ nàng ta một trận, đúng là cái loại thùng rỗng kêu to, thế mà nàng vừa trở về Nguyệt Thanh uyển, còn chưa kịp ngồi xuống, đã nghe thấy tiếng Hoa di nương gọi ầm.

“Lam Lăng Nguyệt, đi ra nhanh lên, tự mình làm ra chuyện tốt xong rồi trốn chui trốn nhủi.” Hoa di nương sinh ra là hí tử, kĩ năng âm cao coi như được dùng tới, cất cao chất giọng chua chát hét to lên.

Tai Lam Lăng Nguyệt ong ong, vì phòng ngừa tiếng kêu la của Hoa di nương gây hại lần nữa, vội đi ra từ trong phòng.

“Hoa di nương, nếu như ngươi muốn hát hí khúc trở lại, vậy ta không ngại giúp ngươi hoàn thành tâm nguyện.” Lam Lăng Nguyệt không đợi Hoa di nương mở miệng, liền giành trước một bước.

“Bớt lời mỉa mai đi, lần này ngươi gặp rắc rối lớn rồi, ngươi dám đánh thiên kim Sở tướng, lão gia nổi giận sai ta tới tìm ngươi đó.” Sắc mặt Hoa di nương khẽ biến, sau đó đè thấp giọng nói rõ ý đồ đến.

Lam Lăng Nguyệt nghe xong liền không nhiều lời nữa, vòng qua Hoa di nương tiến về cửa ra Nguyệt Thanh uyển.

“Ngươi đi đâu vậy, chờ ta đã.” Hoa di nương thấy Lam Lăng Nguyệt không nhìn thẳng vào mình mà có vẻ đang muốn ra khỏi uyển, trong lòng không khỏi có chút bực bội.

“Hoa di nương, bà cầm tinh con heo à, không phải bà bảo ta tới Bích Thủy uyển ư, hiếm lắm mới được ta phối hợp, bà còn không nhanh cái chân lên, thời giờ của ta rất quý giá đó, đi sớm về sớm, lát nữa ta còn có việc, không có nhiều thời gian chơi đùa cùng các ngươi như vậy đâu.” Lam Lăng Nguyệt xoay người coi thường Hoa di nương một trận, nàng chẳng có sức châm chọc nữ nhân này.

Bởi vì Lam Lăng Nguyệt là người tập võ đương nhiên nhịp bước chân sẽ nhanh lẹ, còn Hoa di nương thì thê thảm, đuổi sát phía sau, không ngừng thở hổn hển, cùng bước đi với Lam Lăng Nguyệt thật sự quá sức mệt mỏi, sau khi tới Bích Thủy uyển, vẻ mặt Lam Lăng Nguyệt thảnh thơi, còn Hoa di nương lại thở hổn hển, búi tóc xộc xệch rối loạn.

Hoa di nương sửa sơ lại dung nhan rồi dẫn Lam Lăng Nguyệt tiến vào căn phòng, sao đó báo lại với Lam Lôi Ngạo.

Mà nhóm ba người Sở gia sau khi Lam Lăng Nguyệt vào phòng, ánh mắt không hề rời đi, vẻ mặt u oán, đặc biệt là Sở Lưu Ly thật sự hận không thể ăn thịt nàng.

“Mấy ngày không gặp bình phục nhanh ghê, ông tìm ta có chuyện gì.” Lam Lăng Nguyệt không nhìn thẳng vào nhóm ba người Sở gia, mà nhìn chằm chặp vào Lam Lôi Ngạo, cũng năm ngày rồi chưa tới gặp tra cha này, nhìn sắc mặt bình phục không tệ lắm, đoán qua tháng 11 có thể xuống giường.

“Nghịch nữ, còn không mau quỳ xuống bồi tội với thiên kim Sở tướng, xem ngươi làm ra chuyện tốt gì kìa, ta thật sự hận không thể.” Nói được một nửa Lam Lôi Ngạo ngậm lại miệng, miễn cưỡng nuốt xuống ba chữ đánh chết ngươi, ông không thể lại ra tay với Lam Lăng Nguyệt, gã áo đen kia sẽ không bỏ qua cho mình, hơn nữa bây giờ mạng của ông đang nằm gọn trong tay gã rồi.

“Hóa ra ngươi chính là thiên kim Lam gia, lớn lên cũng bình thường, người ngợm gương mặt chẳng có lấy một chút khí chất tiểu thư khuê các, lúc giơ tay nhấc chân cũng đậm chất quê mùa, vẻ mặt thì kiêu ngạo ngang ngược, như vậy chẳng giống nữ tử tí nào, may mà ngươi sinh ra ở Lam gia, nếu ngươi sinh ra ở Sở gia chúng ta, ta đã đuổi ngươi ra khỏi nhà từ lâu rồi.” Sở phu nhân thấy Lam Lăng Nguyệt vẫn bày ra vẻ mặt không coi ai ra gì, càng căm giận không thôi.

“Nhìn tuổi tác của bà và trang phục đều thuộc cấp bậc bà bác, bà hẳn chính là mẫu thân của Sở Lưu Ly đúng chứ, nếu bà đã đánh giá về cử chỉ của ta, vậy thì theo lễ phép ta cũng phải nhận xét qua về bá chứ, từ cổ trở lên trang sức bằng vàng nặng nề, không hề cảm thấy vui vẻ, mập ú, búi tóc quê mùa, trong lúc giơ tay nhấc chân không hề có tí khí chất của một phu nhân, tuy nhiên được cái màu sắc trang sức bằng vàng của bà đúng là tiệp với màu da của bà đấy, hoàng kiểm bà*, tạng người béo phệ, khoa trương hư vinh.” Lam Lăng Nguyệt khịt mũi coi thường, đẳng cấp như này thôi mà cũng đòi gây chiến với nàng, Sở phu nhân này giống như con gà chọi đã già là cùng.
(Hoàng kiểm bà: mụ bà luống tuổi đã có chồng.)

“Ngươi ---- ngươi dám nói ta như vậy, đồ ranh con đĩ điếm này, xem ta trừng phạt ngươi.” Sở phu nhân kị nhất người khác nói mình là hoàng kiểm bà, Lam Lăng Nguyệt nói như thế, bà liền mất bình tĩnh, vén tay áo làm ra bộ dạng muốn đánh nhau, không khí tức khắc lạnh đến mức bất động bắt đầu phát sinh biến hóa, mùi thuốc súng không ngừng nồng đượm.

“Lam Lôi Ngạo ngươi dậy con như thế hả, miệng đầy ô ngôn uế ngữ, nếu như hôm nay ngươi không giải thích cho ta, vậy đừng trách ta đắn đo một vài nhân tố.” Sở Bác sau khi thấy phu nhân của mình nhận lấy sự công kích, đương nhiên không thể đứng bên quan sát được, càng tạo áp lực cho Lam Lôi Ngạo trên giường bệnh.

“Nghịch nữ, ngươi còn đứng ì ra đó làm gì, còn không mau dập đầu bồi tội, chẳng lẽ ngươi thật sự muốn làm cho cả Lam gia vì ngươi mà bị liên lụy, ngươi mới bằng lòng dừng.” Lam Lôi Ngạo đấm mạnh vào cạnh giường, bây giờ hông của ông ta đang bị thương vẫn chưa đi lại được, ông có lòng nhưng không đủ sức, huống hồ Lam Lăng Nguyệt căn bản không mắc bẫy ông.

“Nếu như ta có bản lĩn có thể liên lụy tới Lam gia ngươi, vậy tại sao ta lại không làm cơ chứ, Sở tướng, ông có dám hỏi nữ nhi ông xem thử ai mạo phạm ai trước không, ông có dám để nữ nhi ông nói ra nàng ta bị té ngã ở trong hoàn cảnh như nào không, miệng ta đầy ô ngôn uế ngữ, vậy phu nhân ông thì gọi là gì? Vừa mới tiến vào, ta còn chưa kịp nói cái gì, thế mà phu nhân ông đã dùng những từ gì, miệt thị ta không có một câu đúng, đây là gia giáo ở Sở gia các ngươi à?” Lam Lăng Nguyệt bày ra vẻ mặt châm biếm, nàng khinh bỉ bộ dạng con hổ giấy của Lam Lôi Ngạo.

“Cãi chày cãi cối, gia giáo của nữ nhi ta không nhọc ngươi lo lắng.” Sắc mặt Sở Bác khẽ biến, không khỏi liếc nhìn Lam Lăng Nguyệt, dưới tình hình như vậy nàng cũng không hề tỏ ra e sợ chút nào, ngược lại là những câu dọa người sợ hãi, phản ứng kiểu này thật sự không giống một nữ tử mười bốn tuổi nên có.

“Có thể có ngàn vạn cách nói, nhưng chân tướng chỉ có một, Sở Lưu Ly, lúc ta tới Bích Thủy đầm có phải ngươi không nói hai lời liền vươn tay định đánh ta không, còn ăn nói bừa bãi rằng cha ngươi là thừa tướng, ta là nữ nhi nhà thương gia, kém một bậc, nhìn thấy ngươi phải quỳ xuống, mà ta bắt nạt ngươi càng là lời nói vô căn cứ, ngươi muốn đánh ta, ta tự vệ nên túm được tay của ngươi, ngươi bảo ta buông tay nên ta mới buông tay, sau đó tự ngươi ngã xuống đất rồi khóc ầm lên rời đi, có phải là sự thật không?” Lúc Lam Lăng Nguyệt đối diện Sở Bắc, kể hết chuyện đã xảy ra không sót một chữ.

“Ngươi nói bậy, chính ngươi đẩy ta, chính ngươi bắt nạt ta.” Sở Lưu Ly không nghĩ tới Lam Lăng Nguyệt sẽ kể hết từng chi tiết ra, mặt không khỏi đổi sắc, lời nói cũng trở nên ấp a ấp úng.

“Ta nói bậy ư, thế thì nếu trên tay ngươi vẫn giữ vết tích thì không phải nói bậy chứ.” Lam Lăng Nguyệt không nói hai lời, tiến lên bắt lấy tay phải Sở Lưu Ly, chỗ cổ tay do lôi kéo mà để lại một vết đỏ vô cùng chói mắt.

Sở Bác có thể làm tới vị trí Thừa tướng tất nhiên không phải người tầm thường, thông qua phản ứng của nữ nhi và tóm tắt của Lam Lăng Nguyệt, ông đại khái hiểu được nguyên do, sắc mặt không khỏi tối sầm lại, ánh mắt nhìn Sở Lưu Ly cũng biến thành nghiêm khắc, nữ nhi này đúng là bị mình nuông chiều thành hư, lần này xem như ông quá đỗi mất mặt rồi.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Junenar về bài viết trên: Candy Kid, Hothao, antunhi, ranchiyeuconan, ●Ngân●
     

Có bài mới 15.12.2017, 19:27
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 08.09.2016, 12:22
Bài viết: 249
Được thanks: 1131 lần
Điểm: 40.74
Có bài mới Re: [Xuyên không] Quỷ vương độc sủng Sát phi - Phi Nghiên [Tuyển editor] - Điểm: 61
Chương 74: Hắn biết là nàng rồi

Sở Lưu Ly thấy sắc mặt Sở Bác đột biến, cực kì chột dạ cúi đầu, chuyện này không phát triển theo hướng mình dự tính, làm thế nào nàng ta cũng không ngờ tới Lam Lăng nguyệt lại lỗ mãng đến vậy, không coi ai ra gì thì thôi, còn dám châm chọc mẫu thân của mình, hơn nữa trong mắt Lam Lôi Ngạo rõ ràng mang theo tức giận nhưng lại không dám hé răng nửa lời, xem ra Lam Lăng Nguyệt đáng sợ hơn nhiều so với trong tưởng tượng của mình.

“Ta tin Sở thừa tướng là một người hiểu chuyện, chuyện này từ đầu đến cuối ông cũng đã biết, mặc dù Lam Lăng Nguyệt ta không phải đích nữ thương gia được sủng ái, nhưng cũng không cho phép người khác chụp mũ lung tung nói xấu sau lưng, tại đây ngày hôm nay, mong Sở thừa tướng cho ta một câu trả lời.” Lam Lăng Nguyệt thấy Sở Bác trầm mặc, miệng nhếch lên một nụ cười lạnh, bị dội xuống một chậu nước lạnh mất mặt như thế, không tin Sở Bác còn có thể bình chân như vại.

“Ồ, vậy thì Lam tiểu thư muốn bản tướng giải thích gì cho ngươi? Nhục mạ thừa tướng phu nhân? Còn cố ý giăng bẫy thiên kim thừa tướng, ta nghĩ cái nào cũng có thể đánh ngươi ba mươi hèo.” Sở Bác lăn lộn trong giới quan trường quanh năm suốt tháng, xử lý đấu đá tranh chấp thành thạo, ông không để vào mắt mấy thủ đoạn bé tí này của Lam Lăng Nguyệt không có nghĩa ông sẽ để mặc người ta dắt mũi.

Trong lúc Lam Lăng Nguyệt và Sở Bác đang giao tranh nảy lửa, Lam Lôi Ngạo và Hoa di nương đều bày ra dáng vẻ xem trò vui, về tư, Lam Lôi Ngạo muốn mượn tay Sở Bác răn dạy Lam Lăng Nguyệt một trận ra hồn, nghịch nữ này quá kiêu căng càn rỡ, mặc dù hiện tại ông đang bị người ta nắm thóp không thể làm gì được Lam Lăng Nguyệt, nhưng nếu như Sở Bác muốn trừng trị con nhóc, thế thì chẳng liên quan nhiều tới mình, nghĩ tới đây, trong lòng Lam Lôi Ngạo có một chút toan tính.

“Nghịch nữ, Sở tướng cũng đã nói không truy cứu nữa rồi, ngươi còn ép sát từng bước như vậy, nếu chuyện này truyền đi chẳng phải để người ta nói Lam gia chúng ta coi thường mặt mũi Thừa tướng ư, lòng dạ ngươi nhỏ nhen, giỏi tính kế, những thứ đó dùng với người trong nhà thì thôi đi, sao có thể múa rìu qua mắt thợ trước mặt thừa tướng thế hả, còn không mau xin lỗi thừa tướng đi.” Nhìn như Lam Lôi Ngạo đang giáo huấn Lam Lăng Nguyệt nhưng ngấm ngầm bỏ thêm củi vào ngọn lửa giận trong trận giao tranh này.

Quả nhiên sau khi Sở Bác nghe xong lời Lam Lôi Ngạo thì chau mày, từ trong lời Lam Lôi Ngạo nghe ra được ông ta cũng không thích đích nữ này, nếu không cũng sẽ không dùng đến lời nói quá quắt như vậy để đánh giá Lam Lăng Nguyệt, lời nói vô ý của ông ta là cho mình một điểm mấu chốt, nghĩ tới những thứ này Sở Bác nhìn vào con ngươi trở nên tối đen của Lam Lăng Nguyệt khiến người ta nhìn không thấu nàng ta đang suy tính cái gì.

“Chuyện hôm nay dựa theo lời giải thích của phụ thân chính là ta xin lỗi cũng không đúng mà nói thẳng cũng không đúng, lòng dạ ta nhỏ nhen giỏi tính kế hả? Vậy hành động khích bác ly gián mưu tính dùng Thừa tướng làm thuốc nổ ẩn trong lời nói của ngài chẳng phải càng thêm đại bất kính à.” Lam Lăng Nguyệt tất nhiên biết trong hồ lô Lam Lôi Ngạo bán thuốc gì, không phải muốn nói sao, vậy thì nói cho tất cả cùng nghe.

Lúc Lam Lôi Ngạo nghe được những lời đó từ Lam Lăng Nguyệt không khỏi chấn động, nhìn trong con ngươi của Lam Lăng Nguyệt mang theo phê phán, đây là nàng ta muốn dùng thủ đoạn cá chết lưới rách ép buộc mình và nàng ta phải ngồi trên cùng một con thuyền, với tính cách đa nghi của Sở Bác, Lam Lăng Nguyệt nói như vậy, ông chắc chắn trực tiếp đắc tội Sở Bác.

Sở Bác nghe xong lời giải thích của Lam Lăng Nguyệt, ánh mắt nhìn Lam Lôi Ngạo cũng trở nên lạnh băng, cẩn thận ngẫm nghĩ, Lam Lăng Nguyệt nói cũng rất có lý, không ngờ con cáo già Lam Lôi Ngạo này lại muốn đùa bỡn mình trong lòng bàn tay.

“Thừa tướng quyết chớ bận tâm, ta vừa nhớ ra mấy ngày trước Nguyệt nhi nhà ta không cẩn thận bị đập đầu, thần trí hơi rối loạn, sẽ có chút điên điên, cho nên hôm nay mới không giữ mồm giữ miệng như thế, hơn nữa ăn nói lỗ mãng, ông xem cái trí nhớ của ta này, thời gian gần đây nghỉ ngơi tĩnh dưỡng mà quên béng mất chuyện ấy.” Lam Lôi Ngạo thấy sắc mặt Sở Bác đột ngột xám xịt, nhất thời có chút hoảng loạn, tự trách mình lắm miệng, vốn định cho thêm lửa, không ngờ tới cuối cùng lại tự thiêu chính mình.

“Đúng thế, mấy ngày này đại tiểu thư đều điên khùng như thế, cũng trách ta lúc qua đây chưa nói rõ, tiện thiếp xin được chịu tội với thừa tướng, thừa tướng phu nhân, thừa tướng tiểu thư tại đây.” Hoa di nương cũng thuận thế lánh nặng tìm nhẹ xin lỗi đồng thời muốn đem sự việc hiện tại đẩy vào dĩ vãng.

Sở Bác hừ lạnh một tiếng, người tinh tường đều nhận ra ai mới là kẻ hát chính, nhưng như vậy coi như cho mình một bậc thang, dù sao chuyện này cũng là nữ nhi Lưu Ly của ông khơi mào, tuy vậy hôm nay ông cũng nhớ kỹ nử tử tên Lam Lăng Nguyệt này.

“Bản tướng đương nhiên sẽ không chấp nhặt với người có chút điên dở, Lam lão gia và Hoa di nương đã nói như vậy, bản tướng cũng không phải người không phân rõ đúng sai, vậy việc này cho qua đi, sắc trời cũng không còn sớm nữa, chúng ta cũng cần phải trở về rồi.” Sở Bác khoan dung, lại sâu xa nhìn Lam Lăng Nguyệt, mồm miệng lanh lợi, tính toán đúng lúc đúng chỗ như vậy nếu như là kẻ điên, vậy trên đời này không còn nữ nhân bình thường nữa rồi.

Sở tướng phu nhân không ngờ Sở Bác lại dễ dàng buông tha cho Lam Lăng Nguyệt như vậy, dù sao bà bị miệt thị thành hoàng kiểm bà, thù này sao bà có thể không báo, chỉ là không chờ bà phản ứng, ánh mắt lạnh lùng của Sở Bác hung hăng trừng nhìn Sở tướng phu nhân, toàn thân bà run rẩy, miễn cưỡng nuốt xuống bất mãn trong lòng.

Nghe được lời Sở Bác, Lam Lôi Ngạo thờ phào một hơi, bởi vì đi đứng không tiện, phân phó Hoa di nương đi tiễn cả nhà thừa tướng.

Sở Lưu Ly trước khi đi còn ra sức trừng mắt nhìn Lam Lăng Nguyệt, cái nhìn này có ý nghĩa cả nhà nàng đã kết thù kết oán với Lam Lăng Nguyệt.

Sau khi mọi người đều đi tiễn cả nhà thừa tướng, trong phòng chỉ còn lại Lam Lăng Nguyệt và Lam Lôi Ngạo, Lam Lôi Ngạo thăm dò nhìn vào trong con ngươi của Lam Lăng Nguyệt, Lam Lăng Nguyệt từ lúc nói ra lời kia chưa từng mở miệng thêm một lần nào nữa, càng không động đậy đứng tại chỗ, nhưng ông biết chắc độc nữ này sẽ không biết ơn bản thân đã giải vây cho nàng ta đâu.

“Ông đang nhìn cái gì hả, ông sẽ không ngây thơ nghĩ rằng ta sẽ cảm ơn ông chứ?” Lam Lăng Nguyệt nhếch lên một nụ cười chế nhạo, vừa rồi nàng không lên tiếng là vì cảm thấy đã nói quá nhiều, nói chuyện với những người này quá nhiều sẽ vấy bẩn bầu không khí, tinh lực của nàng lại có hạn.

“Ta tự mình hiểu, chúng ta nhất định phải dùng cách này để sống chung sao? Kỳ thật ta cảm thấy chúng ta có thể đổi cách sống chung khác, dù sao ta cũng là phụ thân của ngươi, nếu như ngươi nguyện ý, ta có thể không so đo tính toán các vấn đề đã phát sinh trong quá khứ.” Lam Lôi Ngạo nhớ tới khi xưa suy tính từng bước, đến cuối cùng càng ngày càng bị bức hại nghiêm trọng hơn, lần đầu tiên ông cảm thấy nữ nhi này còn kinh khủng hơn so với Tu La ma quỷ.

“Ha ha, Lam lão gia đang đầu hàng sao? Ta để bụng, ta tính toán, tội ác nhiều năm của ngươi không phải chỉ bằng một câu nói có thể tan thành mây khói được, ngược lại có một việc khiến ta cảm thấy hứng thú, mạng của ngươi từ bao giờ mà quý giá đến độ hoàng thượng phải phái người vợ hiền đến thăm, ta cảm thấy chuyện này thật đúng là việc rất thú vị đáng truy cứu đến cùng.” Lam Lăng Nguyệt không lập tức rời đi chính là muốn thăm dò tìm hiểu ý tứ của Lam Lôi Ngạo, nàng luôn cảm thấy bên trong chuyện này lộ ra kỳ quái không nói ra được, như thể có một tấm lưới lớn ở trước mắt mình, mà phía trước mình cũng là vực sâu vạn trượng.

Lam Lôi Ngạo khi bị Lam Lăng Nguyệt chất vấn, giả vờ trấn tĩnh, ông không thể tự làm rối loạn trận thế, độc nữ này quá mức khôn khéo, tuyệt đối không thể để cho nàng ta nhận ra có gì khác thường được, ho nhẹ hai tiếng nói: “Tâm tư của hoàng thượng, một thương nhân như ta có thể đoán được mấy phần, nếu ngươi vẫn cứ ngu xuẩn mất khôn như thế, vậy thì cút ra khỏi Bích Thủy uyển đi, ở đây không chào đón ngươi.”

Biểu hiện Lam Lôi Ngạo càng bình tĩnh, càng không giống tác phong của ông ta, ông ta là người sĩ diện, nếu như không phải chột dạ, thế thì chuyện này đáng lẽ ông ta phải khoe khoang chuyện này chứ không phải bày ra dáng vẻ hiện tại này, bản thân đã muốn biết tức khắc sẽ biết thôi, nàng tự nhiên cũng không vui vẻ gì ở lại đây thêm nữa, không thèm nhìn Lam Lôi Ngạo, xoay người liền đi ra khỏi gian phòng.

Lúc Lam Lăng Nguyệt ra khỏi Bích Thủy uyển, trời đã gần chạng vạng, bởi vì uống rượu ở Tông Nhân phủ, dạ dày của nàng đến giờ này có chút đầy hơi, vô cùng khó chịu, bữa tối chỉ húp cháo rồi đi vào phòng ngủ, định ngày mai đi một chuyến tới Quỷ Trung đường.

Bấy giờ trong phòng giam Tông Nhân phủ

Âu Dương Mặc Thần đang ngồi thiền trên giường, ánh trăng từ ngoài chiếu tới làm cho gương mặt có chút tái nhợt, càng khiến cho gương mặt góc cạnh của hắn thêm vài phần thần bí, vốn đang nhàn nhã ngồi thiền chợt nghe thấy có âm thanh truyền đến cách đó không xa, liền mở mắt, luồng khí lạnh lan rộng ra xung quanh.

“Thuộc hạ tham kiến chủ tử.” Thủ lĩnh ám vệ Hắc Ưng quỳ một chân xuống đất, xuất hiện ở bên ngoài phòng giam Âu Dương Mặc Thần.

“Đứng lên, chuyện ta giao phó liệu ngươi làm có tốt không.” Âu Dương Mặc Thần rót cho mình một chén trà vừa đun sôi, lạnh giọng dò hỏi Hắc Ưng.

“Chuyện chủ tử giao phó cũng đã xử lý thỏa đáng, chỉ là hiện tại bên trong triều đình phe Thái tử và chúng ta đang chia làm hai bè phái, trong một ngày ngắn ngủi bọn họ không ngừng dâng thư yêu cầu hoàng thượng chém đầu ngài, thêm nữa hôm nay trên dân gian lưu truyền một bài ca dao lưu truyền rộng rãi.” Trong lời nói của Hắc Ưng không nhịn được mà kêu oan cho chủ tử nhà mình, chủ tử chưa bao giờ chủ động đi trêu chọc bọn chúng, vậy mà bọn chúng lại từng bước từng bước dồn ép chủ tử.

Khí lạnh trên người Âu Dương mặc Thần chỉ có tăng không giảm, ca dao dân gian đối với hắn cũng không đả kích lớn lắm, mặc kệ tin đồn là gì, cũng chỉ là một loại thủ đoạn của Thái tử mà thôi, hoàng gia vốn lục đục lẫn nhau, mặc dù bản thân trúng độc lạ nặng không màng đến việc tranh hoàng vị, thế nhưng Thái tử Âu Dương Dục Hi chưa từng muốn cho hắn một con đường sống đúng không.

“Chủ tử, bước tiếp theo chúng ta làm thế nào, ở đây ẩm ướt như vậy, thân thể của ngài không thích hợp ở đây lâu, chúng ta sẽ nghĩ tất cả biện pháp cứu người ra, cùng lắm thì cướp ngục, bỏ trốn đến chân trời xa theo ngài.” Hắc Ưng nói ra trường hợp xấu nhất trong lòng, từ nhỏ hắn đã theo chủ nhân, hắn biết chủ nhân bị bệnh sạch sẽ rất nặng, tuy rằng cái phòng giam này đã được quét tước hết sức sạch sẽ, nhưng dù sao phòng giam vẫn không thể thoải mái được như vương phủ.
(Ai nha~ Ưng đệ đệ, chưa chi đã muốn bỏ trốn cùng người tình rồi ư =)))) )

“Đi nói với bọn thổ phỉ của Hắc Phong trại tại biên quan rằng bản vương xóa bỏ lệnh cấm ba năm trước cho bọn họ, để bọn họ náo loạn một trận thật lớn ở biên quan cho ta, ngày mai toàn bộ tướng soái dũng mãnh của ta đệ trình từ đơn , về nhà làm ruộng chờ mật lệnh của ta, ngược lại ta thật muốn nhìn xem Âu Dương Diệp sẽ phái tay tướng có loại năng lực như nào đi vây quét đây, không có ta trấn thủ, ông ta có thể ngồi chắc cái ghê rồng đó mấy năm này ư, ta từng nói sẽ làm cho ông ta phải cầu xin ta ra ngoài mà.” Ba năm trước Âu Dương Mặc Thần dẹp yên hang ổ thổ phỉ của Hắc Phong trại ở biên quan, trong trại này xuất hiện đông đảo kẻ tài ba, đều là lấy một địch mười dũng tướng, trước kia trại này có hơn ba ngàn người, sau khi bị Âu Dương Mặc Thần dùng thủ đoạn hung ác thu phục, luôn e sợ Âu Dương Mặc Thần, hơn nữa còn thành lập cấm lệnh, hắn thả một con mãnh hổ ra như vậy, đoán chừng cũng đủ để Âu Dương Diệp uống một bình.

“Chủ tử, nước cờ này của ngài cao thật, vậy thuộc hạ sẽ đi suốt đêm dùng bồ câu đưa tin đến biên quan để người bên kia chuẩn bị bố trí, cũng nên giày vò nhuệ khí của tên kia nữa chứ.” Hắc Ưng hiểu rõ con người của Âu Dương Mặc Thần nhất, có thể khiến chủ nhân ra tay đánh gã, vậy thì nhất định là gã đáng chết, dù cho gã có là hoàng thượng đi chăng nữa.

“Để Thiết Huyết tới gặp ta.” Âu Dương Mặc Thần tại trước lúc Hắc Ưng rời đi, thấp giọng nói, mấy ngày trước hắn để Thiết Huyết điều tra nội tình của Lam Lăng Nguyệt, hiện giờ cũng nên có thông tin rồi.

Sau khi Hắc Ưng rời đi, qua khoảng chừng nửa canh giờ, Thiết Huyết vừa mới chấp hành xong nhiệm vụ vội chạy như bay tới chỗ nhà lao của Âu Dương Mặc Thần.

“Chủ tử, người sốt ruột tìm ta ư? Có phải có nhiệm vụ trọng yếu muốn sai khiến không, miễn không phải đưa mật lệnh còn lại ta đều làm.” Thiết Huyết đến bên cạnh Âu Dương Mặc Thần còn không quên lẩm bẩm một câu, hắn cũng không muốn nhân tài lớn phải làm việc nhỏ nhặt như Thiểm Hồn, nhoằng cái biến trở thành người đưa tin.

“Mấy ngày trước sai ngươi điều tra nội tình về Lam Lăng Nguyệt có tra rõ không.” Âu Dương Mặc Thần phớt lờ câu nói lẩm bẩm của thống lĩnh ám vệ của mình, hỏi thằng vào đề.

“Chủ tử, nếu người hỏi việc này thì, ta đã điều tra hết tin tức từ khi nàng ta sinh ra đến giờ một lượt, Lam Lăng Nguyệt sinh nhật vào mười hai tháng chín, tuổi mụ là 15, chỉ là có một điểm kỳ quái, trước năm tám tuổi tính cách nhu nhược, trầm lặng, tám tuổi rơi xuống nước sau khi tỉnh lại, tính tình địa biến, thủ đoạn tàn nhẫn, về sau vào giữa tháng tám được Thiên Sơn tông chủ Bách Diệp thu nhận làm đệ tử chân truyền, ngày mười lăm tháng chín theo sư phụ tới Thiên Sơn tông, đi mất năm năm, trong năm năm này thông tin về nàng ta trống không, phía bên Thiên Sơn tông bảo vệ bí mật.” Thiết Huyết báo cáo lại toàn bộ tin tức thu thập không trọn vẹn liên quan đến Lam Lăng Nguyệt cho chủ tử.  

Âu Dương Mặc Thần lọc lại toàn bộ tin tức về Lam Lăng Nguyệt một lần nữa, mạch suy nghĩ dừng tại mốc thời gian Lam Lăng Nguyệt được Thiên Sơn tông chủ Bách Diệp thu nhận là đệ tử chân truyền, nhớ tới sư phụ từng nhắc tới canh giờ thời điểm gặp được Lam Lăng Nguyệt, nàng hoảng sợ, đồng thời cũng là năm năm, có thể làm cho hắn không tra ra được dấu vết trong cùng với thời gian năm năm Lam Lăng Nguyệt rời đi trùng khớp, xem ra không thể nghi ngờ chính là Lam Lăng Nguyệt, hơn nữa nhìn biểu hiện né tránh của nàng, nữ nhân này hẳn là cũng đã nhận ra mình.

“Chủ tử, ngài không sao chứ, ta đưa ngày sinh tháng đẻ của nữ tử tên là Lam Lăng Nguyêt này tới rồi, người có muốn thuộc hạ tính qua hộ không.” Thiết Huyết hiếm khi thấy chủ tử nhà mình ngơ ngẩn, hắn tình nguyện tin rằng chủ tử thật sự động xuân tâm, nhưng điều kiện tiên quyết là nữ nhân này phải hợp với chủ tử, có thể thật lòng yêu thương chủ tử.
(Ngày xưa, chỉ cần có ngày sinh tháng đẻ của 2 người để tính xem có thích hợp cưới gả hay không. Hóa ra ông thiết huyết này còn kiêm cả bói toán đấy.)

“Xéo ----.” Sắc mặt Âu Dương Mặc Thần biến trầm trọng, một chữ dọa sợ Thiết Huyết, đứng thẳng tắp tại chỗ, tính tình chủ tử càng lúc càng cổ quái, điển hình của việc dương thịnh âm suy.

“Vậy thuộc hạ xéo đi trước, chủ tử, chờ đến khi người muốn thì nói cho ta biết nhé, ta sẽ giữ gìn ngày sinh tháng đẻ của vị cô nương này thật tốt.” Thiết Huyết được tính là một trong bốn ám vệ quái đản nhất, tính cách và tên gọi không có một chút ăn nhập, thích quấy nước đục.

Hiện giờ đêm đã khuya, sau khi Thiết Huyết rời đi, qua hồi lâu mà tâm tình của Âu Dương Mặc Thần vẫn chưa thể ổn định, nữ nhân kia quả thật là Lam Lăng Nguyệt, đáp án này vốn nằm trong dự liệu của hắn, nhưng thật sự sau khi trải qua việc chứng minh suy đoán là đúng, trong phút chốc hắn có chút luống cuống, loại tâm tình này chưa từng xuất hiện bên trong thế giới của hắn. Bình ổn lại tâm tư hơi hỗn loạn, nhìn ánh trăng giữa đêm khuya, khóe miệng nhếch lên một tia suy ngẫm nhẹ giọng nói: “Nữ nhân, ngươi đã muốn chơi mèo vờn chuột, vậy chúng ta cùng mở mắt chờ xem.”

----


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Junenar về bài viết trên: Candy Kid, HNRTV, Hothao, antunhi, ranchiyeuconan, ●Ngân●
     
Có bài mới 20.12.2017, 20:44
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 08.09.2016, 12:22
Bài viết: 249
Được thanks: 1131 lần
Điểm: 40.74
Có bài mới Re: [Xuyên không] Quỷ vương độc sủng Sát phi - Phi Nghiên [Tuyển editor] - Điểm: 47
Chương 75: Đại náo trong triều

Ngày hôm đó xảy ra quá nhiều chuyện khiến đêm trở nên dài lê thê, chuyển biến trong một đêm dùng cảnh còn người mất để hình dung cũng không quá mức.

Theo tiếng chim đỗ quyên kêu, sắc trời chậm rãi chuyển từ màu đen thẳm dần sáng lên, vào khoảng giờ dần ở ngoài cổng thành đã tập trung rất nhiều triều thần chia thành hai bên trái phải, bởi vì phe phái từng người bất đồng, trong hàng ngũ chờ ngoài cổng thành hình thành nên sự đối lập rõ rệt, phe Thái tử lấy Thừa tướng Sở Bác và nội các học sĩ Tả Uyên dẫn đầu, phe Thần vương lấy Dạ vương và hộ quốc tướng quân Long Đằng dẫn đầu, trong lúc đợi chờ vào triều ngấm ngầm phân tranh so tài.

“Dạ vương, Long tướng quân, hiện giờ Thần vương đã là khó giữ nổi cái thân mình, nếu như các người thông minh, hẳn phải biết đứng hàng nào mới là lựa chọn chính xác.” Tả Uyển ỷ vào nữ nhi mình là Thái tử phi, trong lúc nói chuyện càng tỏ ra ngạo mạn phách lối.  

“Thư sinh yếu đuối, chỉ có thể dùng lời lẽ múa rìu qua mắt thợ, lý luận suông, ta nhổ vào, cách xa bản vương một chút, cỡ ngươi mà cũng xứng bình phẩm bản vương ư, lúc ta dẫn binh xuất chinh, ngươi chỉ mới là một tiểu quan huyện to bằng hạt vừng thôi, côn hổ của bản vương không có mắt, thức thời cút xa xa khỏi bản vương.” Dạ Trọng vốn là Thiết vương gia chiến công lừng lẫy, mà nữ nhi của ông lại một lòng si mê tiểu tử Mặc Thần, về tư, tiểu tử Mặc Thần có bóng dáng của ông năm nào, hắn xảy ra chuyện, tâm trạng Vũ nhi cũng không tốt, đương nhiên ông phải đem tiểu tử Mặc Thần ra khỏi nhà lao nhanh chóng.     

“Ngươi ---- Dạ vương gia nói trắng ra ông chẳng qua xuất thân từ con nhà võ, có tư cách gì mà nhục mạ văn nhân nhã sĩ chúng ta, đừng chó cắn Lã Động Tân không nhận ra người có lòng tốt, lòng quân tử có thể chứa bốn biển*, lão phu không không tranh chấp với đồ vô học như ông.” Tả Uyên bị Dạ Trọng miệt thị một trận đỏ bừng mặt, bởi vì thân phận phụ thân Thái tử phi của ông dẫn đến không ít a dua nịnh nọt, đến mức bản thân ông ta từ từ trở nên kiêu căng, tự dưng bị người ta quẳng một cái, sao tâm tình có thể tốt được chứ.
(Ý là ổng coi mình là quân tử, rộng lượng tha thứ cho Dạ vương.)

Tính cách Dạ Trọng dễ nổi nóng, bị đồ kẹo mềm Tả Uyển này kích động, chỉ muốn động thủ cho tên Tả Uyên nhãn cao thủ đê* này một phát roi, nhưng hành động này bị Long Đằng ở bên cạnh ngầm ngăn lại, dù sao bây giờ cũng là thời điểm đặc biệt, có thể bớt gây rắc rối thì vẫn tốt hơn, nhớ tới hôm qua nhận được mật lệnh, Long Đằng liền một trận run rẩy, chiêu rút củi dưới đáy nồi này của Thần vương, đoán chừng hoàng thượng sẽ phải nếm chút mùi vị khổ sở rồi đây.
(Nhãn cao thủ đê: ám chỉ những người nói thì hay làm thì chẳng ra gì.)

Cuộc chiến đấu khẩu giữa hai phe vừa mới lắng xuống, Đào công công tới truyền chỉ hoàng thượng thượng triều.

Sau khi Âu Dương Diệp dùng Ngọc Phu Lộ của thái tử Âu Dương Dục Hi, mặc dù trên mặt vẫn hơi hơi sưng, nhưng nếu không nhìn kỹ căn bản sẽ không phát hiện được, Âu Dương Diệp liên tục soi gương đồng để cho cung tỳ hầu hạ trang điểm vài lần đến khi xác nhận không lộ rõ, lúc bấy giờ mới thay long bào tới thượng triều.

“Ngô hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế.” Sau khi Âu Dương Diệp ngồi ổn định trên long ỷ, chúng triều thần hành lễ thỉnh an.

“Chúng ái khanh bình thân.” Giọng nói của Âu Dương Diệp trầm thấp truyền đến, mọi người lên tiếng trả lời rồi đứng dậy.

"Tạ hoàng thượng."

“Có tấu chương thì bẩm, không có tấu chương thì bãi triều.” Bởi sự tình ngày hôm qua mà tâm trạng hôm nay của Âu Dương Diệp vô cùng xấu, giọng khi nói cũng pha tạp một ít cảm xúc không dễ phát hiện.

“Bẩm hoàng thượng, thần có bản tấu.” Sau khi lời Âu Dương Diệp dứt, Long Đằng dâng lên tấu chương của chính mình.

“Nếu Long ái khanh muốn cầu tình thay Âu Dương Mặc Thần, vậy thì không cần nói thêm nữa.” Âu Dương Diệp liếc nhìn Long Đằng, tuy rằng tuổi tác hộ quốc lão tướng quân lớn hơn mình một giáp, nhưng lại cực kỳ trung thành với Âu  Dương Mặc Thần, địa vị của Âu Dương Mặc Thần trong lòng ông ta có khi còn cao hơn vị hoàng thượng này mấy lần, vừa thấy Long Đằng muốn nói thì đoán rằng có lẽ xin tha cho thằng con bất hiếu Âu Dương Mặc Thần kia.

Sở Bác và Tả Uyên dẫn dầu phe Thái tử thấy lão già chết bầm Long Đằng kia chưa kịp nói gì đã bị hoàng thượng gạt bỏ, không phải nói trong lòng đắc ý cỡ nào, xem ra hoàng thượng đã hạ quyết tâm muốn xử trí Âu Dương Mặc Thần rồi, vậy thì tên Âu Dương Mặc Thần kiêu ngạo đã tới hồi kết, chướng ngại lớn nhất của Thái tử sắp được loại bỏ.

“Bẩm hoàng thượng, lão thần không phải muốn cầu xin gì cho Thần vương, mà là muốn đệ trình từ đơn*, mấy ngày gần đây lồng ngực cựu thần bức bối kinh khủng, thêm nữa đầu thường xuyên choáng váng không còn chút sức lực nào nữa, cả cuộc đời chinh chiến quanh năm lại chịu thua một căn bệnh cũ, đầu gối chân trái cũng thường xuyên đau nhức, mong rằng hoàng thượng ân chuẩn cho lão thần về nhà an dưỡng tuổi già.” Khi Long Đằng nói chuyện không nhịn được mà ho, làm ra dáng vẻ bệnh tật, so với vẻ hờ hững ung dung lúc đứng ở cổng thành tạo nên sự đối lập rõ ràng.
(Từ đơn: đơn xin từ chức.)

“Long ái khanh vẫn chưa tới năm mươi, thân thể xuất hiện tình trạng này có phần quá đúng lúc đi.” Âu Dương Diệp dùng ánh mắt đánh giá Long Đằng, nhưng ông ta càng nhìn Long Đằng, Long Đằng càng ho kịch liệt.

“Lão thần sợ hãi, nhưng số trời đã định, lão thần cũng là lực bất tòng tâm.” Vẻ mặt Long Đằng mỏi mệt, đối với tình thế hiện tại trong triều đình, ông cũng hận đến cắn răng, nhưng không thể làm gì được.

“Được, trẫm chuẩn.” Sắc mặt Âu Dương Diệp trở nên tăm tối, nhưng đến cuối vẫn không nói nhiều thêm, cắn răng đồng ý.

“Hoàng thượng, mẹ già của thần bệnh nặng, xin ngài chuẩn nghỉ, thần muốn đưa tiễn mẹ già cho trọn một lần sau cuối.” Binh bộ thượng thư Triệu Vân tiến lên một bước, lấy lý do mẹ già bệnh nặng muốn xin từ chức.

“Được, giỏi lắm, từng người các ngươi đúng thật là ái khanh tốt của trẫm, còn có ai muốn đệ từ đơn thì đưa hết một lượt đi, trẫm chuẩn hết.” Rốt cuộc Âu Dương Diệp hoàn toàn bị chọc giận, khá lắm, Âu Dương Mặc Thần lại dùng chiêu này để chơi mình, quan viên ngừng vào triều, từ đơn, mấy thứ này không làm ông sợ hãi đâu.

Nhưng chỉ chốc lát sau, nỗi kinh sợ chất đầy trong Âu Dương Diệp tràn lan tới từng ngóc ngách trong triều, chúng tướng quân uy danh hiển hách cùng với binh bộ thị lang dồn dập dâng lên từ đơn, lấy đủ loại lý do trình diễn một vở kịch náo loạn này, trong đó lý do hoang đường nhất thuộc về Vệ tướng quân, hắn dùng lý do bất hiếu hữu tam vô hậu vi đại* muốn về nhà sinh con, lý do này khiến mọi người trong triều cười ầm mỗi khi kể lại sau lưng, đương nhiên vở kịch náo loạn này chọc Âu Dương Diệp tức nổ đom đóm mắt, gần như hai phần ba võ tướng đều đệ trình từ đơn, đây là đang muốn ép ông vào khuôn khổ mà.
(Bất hiếu hữu tam vô hậu vi đại: trong ba tội bất hiếu, không có con nối dõi là tội lớn nhất.)

“Trẫm không quan tâm lý do các ngươi đệ trình đơn xin từ chức là gì, trẫm chỉ lặp lại một câu, các ngươi thật sự muốn rời bỏ?” Dù sao Âu Dương Diệp cũng tại bản thân cả giận mất khôn mà nói xuống dưới bất cứ ai đệ trình đều ân chuẩn hết, do đó khi nhìn thấy tình cảnh này cũng không thể thu lại lời nói vừa xong của mình, chỉ có thể khéo léo lặp lại một lần nữa.

Mà phe Thái tử bên kia lại không ngờ rằng trong triều ngày hôm nay sẽ có cảnh tượng như thế, bọn họ đã chuẩn bị đủ bài để đấu võ mồm với đám ủng hộ Thần vương rồi, thật không ngờ rằng bọn họ sẽ chơi trò rút củi dưới đáy nồi, nếu như tất cả võ tướng tài giỏi đệ trình từ đơn, cũng không có người thay thế cho bọn họ trong thời gian ngắn được, vậy thì an nguy quốc gia sẽ vô cùng đáng lo ngại.

Khi Âu Dương Diệp lặp lại lời nói của mình một lần nữa, chúng võ tướng phe Thần vương đều bối rối nhìn mặt nhau, sau đó đồng loạt quỳ xuống nói: “Tâm ý thần đã quyết, hy vọng Ngô hoàng ân chuẩn.”

Giọng nói hùng hậu của các võ tướng như thiên lôi chấn động bên tai Âu Dương Diệp, bàn tay chụp tại long ỷ của Âu Dương Diệp gắt gao siết chặt, kìm chế cơn giận của mình, ông ta không tin mình không đấu lại được Âu Dương Mặc Thần, hôm nay ông đã dám ân chuẩn tại triều thì ông cũng sẽ dám vụng trộm sau lưng khiến bọn họ từng kẻ một phải thất thểu ra về.


“Được, trẫm chuẩn, lâm triều hôm nay chấm dứt tại đây, có việc ngày mai lại tấu, bãi triều.” Sau khi trong lòng Âu Dương Diệp đã có suy tính, liền kết thúc lâm triều, hiện tại ông đang mang một bụng lửa giận không thể trút ra, hạ triều sớm để ông còn bố trí cho tốt.

Võ tướng phe Thần vương không nghĩ tới việc từ chức lại thuận lợi đến thế, trước khi vào chầu đều mướt mả mồ hôi, hiện giờ không còn là quan cả người nhẹ tênh, bọn họ muốn trở về căn cứ bí mật cùng người nhà, chờ đợi Thần vương sai phái.

“Tức chết trẫm.” Âu Dương Diệp vừa về tới Càn Thanh cung liền nổi trận lôi đình hất đổ Hàng Hỏa trà do Đào công công bưng tới.

“Hoàng thượng bớt giận.” Đào công công cuống cuồng quỳ xuống, tình cảnh diễn ra ngày hôm nay trên triều ông ta cũng chứng kiến tận mắt, chỉ cầu hoàng thượng không trút giận xuống người ông.

“Bảo đại nội mật vệ tới gặp trẫm.” Sau khi tâm trạng Âu Dương Diệp hơi hơi lắng xuống, ngồi trên long ỷ phân phó công việc cho Đào công công đi làm.

Đào công công lật đật đứng dậy đi gửi mật lệnh, tốc độ của đại nội mật vệ cực nhanh, chỉ chốc lát sau một đám mật vệ mặc trang phục màu đen xuất hiện ở Càn Thanh cung, mười ba mật vệ này do Âu Dương Diệp mất nhiều năm huấn luyện và chỉ nghe theo Âu Dương Diệp, đương nhiên hoạt động giết người cũng làm thay cho Âu Dương Diệp không ít.

“Mười ba các ngươi trói nhốt hết tất cả thân quyến của những quan viên này lại, phải gấp rút, phân công nhau làm việc, sau hai canh giờ trẫm muốn có kết quả.” Âu Dương Diệp đưa danh sách các quan viên đệ trình từ đơn ngày hôm nay cho tên cầm đầu mười ba tên mật vệ.

“Dạ.” Sau khi đám mật vệ nhận nhiệm vụ, thuần thục phân chia bản danh sách vào trong tay chính mình rồi bắt đầu phân công nhau hành động.

Tuy nhiên Âu Dương Diệp có thể nghĩ đến thì sao Âu Dương Mặc Thần lại không lường được? Sau khi mấy quan viên đệ trình từ đơn xong liền được mấy chiếc xe ngựa lớn màu đen đón đi, chờ đến khi ra khỏi cổng thành liền biến mất không dấu vết.

Lúc Âu Dương Diệp phái ám vệ vào trong phủ của từng quan viên đã đệ trình từ đơn, tình cảnh đều giống nhau, vật phẩm quý giá đã bị vét sạch sành sanh, toàn bộ người trong gia đình có liên quan đến quan viên đều bặt vô âm tín, khi Âu Dương Diệp thu được phản hồi tình trạng từ mười ba mật vệ, lại tức giận nổi trận lôi đình, tất cả những thứ này xem ra đều nằm trong kế hoạch của Âu Dương Mặc Thần, nhớ tới lời hắn nói khi bị đưa tới Tông Nhân phủ, ông ta chợt cảm giác như bị sỉ nhục một trận, hắn ta đã tính toán chi li từng bước một, chẳng lẽ mình thật sự phải đi bước đó, không, ông là thiên tử của Kim Hoa quốc, thân phận trên vạn người, sao có thể là quân cờ cho người nào chứ, đây là nổi sỉ nhục, nghĩ tới Âu Dương Mặc Thần đang ở Tông Nhân phủ cười nhạo mình, ông càng không kìm nén nổi kích động muốn giết hắn.  

Bấy giờ chính là thời điểm giá buốt nhất của mùa đông, nhưng Càn Thanh cung lại nóng rực, Âu Dương Diệp hất ném toàn bộ tấu chương khắp xung quanh Càn Thanh cung, vậy mà tâm tình vẫn không thể bình tĩnh nổi, mười mấy năm qua, ông ta chưa từng có mong muốn cấp bách được nhìn thấy Âu Dương Mặc Thần như bây giờ, ông ta thật sự muốn tiêu diệt hắn ngay tại lúc này.

“Người tới, chuẩn bị xe ngựa tới Tông Nhân phủ.” Giọng nói pha lẫn tức giận của Âu Dương Diệp truyền tới.

“Hoàng thượng, hiện giờ ngài tuyệt đối không thể đi Tông Nhân phủ, ngài chớ nổi giận làm tổn thương long thể.” Đào công công thấy sát khí tràn ngập trong đôi mắt hoàng thượng, hoảng sợ bước lên phía trước tính ngăn cản, dù sao bây giờ hoàng thượng đi Tông Nhân phủ không phải là hành động sáng suốt, nếu như bởi vì tức giận quá mức sẽ tổn hại đến long uy của hoàng thượng.

“Cút ngay ----“ Lúc này đây Âu Dương Diệp đâu còn để vào tai lời can gián, một cước đá Đào công công sang bên, sai tiểu thái giám Tiểu Lý Tử dìu đỡ đi tới chỗ chiếc xe ngựa mới được chuẩn bị xong, ngược lại ông muốn mở rộng tầm mắt một chút xem thử cái tên Âu Dương Mặc Thần đang cố gắng che trời ở Tông Nhân phủ còn có thể bày ra trò gì nữa.

---


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Junenar về bài viết trên: Candy Kid, HNRTV, Hoacamtu, Hothao, antunhi, ●Ngân●
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 100 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Chungphat181297, Conmangoche_92, dung lung tung, Lieu Nhuoc Bang, Mèo già, Thiên Kim Vĩnh Hằng, tinhlinhgio và 841 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (HOÀN)

1 ... 183, 184, 185

[Cổ đại] Yêu nghiệt khuynh thành Minh vương độc sủng - Thụy Tiếu Trụ

1 ... 47, 48, 49

3 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

4 • [Cổ đại - Huyền huyễn] Sư phụ Ma Quân đồ đệ Thượng Thần - Tô Nhị Khuyết

1 ... 26, 27, 28

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 155, 156, 157

[Hiện đại] Hoa hồng nhỏ của anh - Song Du

1 ... 17, 18, 19

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

[Xuyên không] Chuyên tâm độc sủng mùa xuân của hạ đường thê - Vũ Sơ Tình

1 ... 35, 36, 37

9 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C951

1 ... 134, 135, 136

10 • [Hiện đại] Nhốt yêu - Sắc

1 ... 13, 14, 15

11 • [Xuyên không - Huyễn huyễn] Ma phi khuynh thế độc sủng nàng - Dạ Ngữ Phàm

1 ... 37, 38, 39

12 • [Hiện đại] Anh nghĩ anh sẽ không thích em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 40, 41, 42

13 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C71]

1 ... 27, 28, 29

14 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 1)

1 ... 176, 177, 178

15 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 19, 20, 21

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

17 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 50, 51, 52

18 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

19 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 2)

1 ... 161, 162, 163

20 • [Hiện đại - Võng du] Cô dâu Hoa Yêu - Mặc Thanh Thành

1 ... 24, 25, 26



Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem gấu con
Shop - Đấu giá: Gwendolynn vừa đặt giá 925 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 535 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Bé Mascot hồng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Vịt Daisy
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 250 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 508 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 880 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 482 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 837 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 796 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
mymy0191: g9 cả nhà.:D
Xích Liên Nhi: alo
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 757 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 248 điểm để mua Bộ đồ Bikini sọc tím
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 720 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 548 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 593 điểm để mua Búp bê cầu mưa
Shop - Đấu giá: Thải Nhi vừa đặt giá 591 điểm để mua Thiên Bình Nữ
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 258 điểm để mua Sách dạy yêu
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 272 điểm để mua Người tuyết 3
Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 244 điểm để mua Sách dạy yêu
Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 248 điểm để mua Bàn trang điểm
Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 244 điểm để mua Ly nước cam dâu
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 384 điểm để mua Cánh cụt đưa thư
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 279 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 563 điểm để mua Búp bê cầu mưa
Shop - Đấu giá: Mẹ tớ là Thái Hậu vừa đặt giá 264 điểm để mua Bộ xương Dancing

DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.