Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 486 bài ] 

Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

 
Có bài mới 11.12.2017, 21:18
Hình đại diện của thành viên
Ban quản lý
Ban quản lý
 
Ngày tham gia: 13.08.2016, 19:36
Bài viết: 4465
Được thanks: 11179 lần
Điểm: 8.78
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 11
Chương 458: Tâm thanh tự minh

Nhất định là cách nàng mở mắt không đúng!

Chân Diệu chớp chớp mắt, lại nhắm lại.

Khuôn mặt tươi cười của Chân Tịnh cứng ngắc, cắn môi, khắc chế xúc động vạch móng tay dài và rực rỡ lên mặt nàng, ấm giọng nói: “Tứ muội, ngươi đã tỉnh.”

Chân Diệu đột nhiên ngồi dậy, nhìn quanh bốn phía, cuối cùng ánh mắt rơi vào trên mặt Chân Tịnh: “Đây là đâu?”

“Đây là tẩm cung của ta. Hoàng thượng nói. . . . . . ngươi bi thương quá độ ngất xỉu, không lâu trước đưa ngươi đến chỗ ta, chờ ngày mai khá hơn một chút mới xuất cung.” Chân Tịnh dùng giọng điệu vi diệu, bày ra chút thấp thỏm và ngờ vực, còn kèm theo cảm xúc đồng tình kia vừa phải.

Chân Diệu theo bản năng mà cúi đầu nhìn mình một chút, thấy trên người đã thay thân xiêm y, còn rõ ràng tản ra mùi hương hoa sau khi tắm rửa, không khỏi sửng sốt.

Mặt Chân Tịnh lộ vẻ vui mừng, che dấu xuống cực nhanh, có chút bối rối mà nói: “Trời quá nóng, ta thấy Tứ muội ra không ít mồ hôi, bèn sai người rửa mặt chải đầu cho ngươi một phen.”

Nói đến đây, dừng một chút, an ủi: “Yên tâm, là cung nữ thiếp thân của ta lau người cho ngươi, nàng ta hiểu quy củ, sẽ không nói lung tung.”

Đầy trong đầu Chân Diệu đều là vấn đề sao ly rượu độc kia không độc chết nàng, căn bản không có hiểu được hàm ý nói gần nói xa của Chân Tịnh, nghe vậy trên mặt không có thay đổi gì, thản nhiên nói: “Đa tạ.”

“Ách, không cần. . . . . .” Chân Tịnh cười đến miễn cưỡng, có chút phát điên.

Đây không đúng lắm mà, nữ nhân bình thường, nghe ả nói như vậy, cũng sẽ hiểu lầm Hoàng thượng đã làm gì với nàng đi, sao Chân Tứ chẳng có một chút phản ứng gì?

Đúng vậy, ả chính là đánh chủ ý như vậy.

Người đang ngủ mê man, rốt cuộc đã gặp phải cái gì, bản thân cũng không rõ ràng, Chân Tứ cũng đã là phụ nhân đã sinh con, ả chỉ cần sai người lau sạch sẽ cho nàng, lại nói bóng nói gió một phen, không sợ nàng không suy nghĩ nhiều.

Lùi một bước nói, cho dù Chân Tứ không dám khẳng định Hoàng thượng đã động vào người chưa, cũng sẽ có một chút ngờ vực như vậy tồn tại, mà chút ngờ vực này, sẽ vắt ngang một cái gai giữa nàng ta và La thế tử.

Cái gai này còn không dám đụng, không thể nói, dần dà, cuối cùng sẽ sinh mủ, đến lúc đó sẽ xảy ra chuyện gì, ả rất mong đợi đó.

Nhưng là —— đầu tiên phải yêu cầu Chân Tứ ý thức được điều này!

Chân Tịnh cơ hồ cắn nát răng.

Hôn mê ở điện Dưỡng Tâm, lúc này mới tỉnh lại, lại có thể không suy nghĩ lung tung một chút nào, đây rốt cuộc có thích hợp hay không hả!

“Tứ muội, có muốn ăn thứ gì hay không?”

Nghĩ tới ly rượu vừa đắng vừa chát kia, chân Diệu không có tâm tình đụng bất kỳ vật gì ở trong hoàng cung nữa, lắc đầu nói: “Không cần, ta muốn nghỉ ngơi một chút.”

Nói chuyện không hợp ý, nói nửa câu cũng ngại nhiều, hai người từ trước đến giờ không hợp nhau, nàng đã là tâm lực quá mệt mỏi, không có hơi sức trình diễn tỷ muội tình thâm.

Chân Tịnh đúng với ý nguyện, đứng lên nói: “Nếu đã như thế, ta cũng không quấy rầy Tứ muội nghỉ ngơi nữa. Cửa đã có người hầu hạ, nếu như có phân phó gì, trực tiếp gọi các nàng là được. Chờ lúc nào dùng bữa tối, lại tới gọi ngươi.”

“Ừm.” Chân Diệu gật đầu.

Chân Tịnh xoay người, một làn gió thơm bay xa.

Chân Diệu đứng dậy xuống giường, lúc chân rơi xuống đất mềm nhũn, vội vịn cột giường lại nằm xuống lần nữa, trong lòng không nhịn được mắng một trận.

Tên khốn Thần Khánh Đế kia, nếu không có ý định muốn nàng chết, ép nàng uống ly rượu kia làm gì? Trêu cợt người vui vẻ lắm sao?

Nghĩ tới tình yêu bất luân của người nọ với Thái phi, còn là hung thủ trực tiếp bức tử Thái phi, không khỏi vừa tức vừa chán ghét, một lúc lâu mới hơi hơi bình phục tâm tình, nhắm mắt lại khôi phục thể lực.

Lúc này nàng nghe được tiếng cửa mở, tiếp theo là tiếng bước chân nhẹ nhàng.

“Huyện chủ  tỉnh rồi nhỉ?”

“Vừa mới tỉnh một lát, nghe nương nương nói, lại nghỉ ngơi rồi, nhẹ một chút.”

Hai cung nữ tiến vào, Chân Diệu hơi mở mắt, thấy các nàng đang rón rén thu dọn lại gian phòng, lại nhắm mắt giả vờ ngủ say.

Hai cung nữ kia thu dọn xong rồi, còn mở cửa sổ ra thông gió một chút, sau đó đứng ở chỗ cửa canh chừng.

Hai cung nữ tán gẫu được mấy câu, rồi kéo đề tài tới trên người Chân Diệu.

“Sao Huyện chủ lại ở trong cung? Ta nghe nói, Huyện chủ hôn mê đưa từ điện Dưỡng Tâm tới.”

“Suỵt ——” Một vị cung nữ khác đè thấp âm thanh xuống, “Đây cũng là ngươi có thể nghị luận, không cần mạng nữa à!”

“Ôi chao, Xảo Dung tỷ tỷ, nơi này cũng chỉ có hai người chúng ta, còn có ai có thể biết đây. Đúng rồi, là ngươi lau ngưởi cho vị bên trong kia nhỉ?”

Cung nữ gọi là Xảo Dung thấp giọng nói: “Ừm, ta đã nói với ngươi, chuyện hôm nay sau này không thể nghị luận nửa câu, nếu không tính mạng khó giữ được!”

Truyền đến âm thanh kinh ngạc của cung nữ kia: “Có nghiêm trọng như thế?”

Xảo Dung thò đầu, lia qua Chân Diệu một cái, thấy nàng ngủ không nhúc nhích, mới thấp giọng nói: “Lúc ta lau người cho Huyện chủ, phát hiện. . . . . . trên người toàn là dấu vết ý. . . . . .”

“Cái gì?”

“Ôi chao, ngươi không phải là thiếp thân hầu hạ, không hiểu, mỗi lần Hoàng đế lâm hạnh nương nương xong, trên người nương nương sẽ có những dấu vết kia đấy. Nương nương sợ Huyện chủ tỉnh lại biết được, lệnh ta lấy cao Vân Sương thượng hạng bôi kỹ càng cho Huyện chủ, mới tan được một chút. Chỉ là ——”

“Chỉ là cái gì nha? Tỷ tỷ nói chuyện cũng không thể chỉ nói nửa câu, sốt ruột chết ta rồi.”

“Chỉ là quần lót kia cũng cầm đi giặt rồi, không biết sau khi Huyện chủ phát hiện, có thể suy nghĩ nhiều hay không.”

Cung nữ kia bật cười: “Nói không chừng người ta còn vui lòng ý chứ, hoàng thượng anh tuấn như vậy ——”

Chân Diệu cũng nghe không nổi nữa, chống nửa người trên lên, hô: “Người đâu.”

Hai cung nữ vội đi vào, vẻ mặt có chút sợ hãi, đồng thanh hỏi: “Huyện chủ có phân phó gì?”

“Ta có chút đói bụng, đi bưng cho ta chút trà bánh.”

“Vâng” Hai cung nữ liếc mắt nhìn nhau, cùng lui xuống.

Chờ sau khi ra ngoài, Xảo Dung lập tức đi thưa lại cho Chân Tịnh.

“Nàng nghe thấy được cả rồi?”

“Nương nương yên tâm, Huyện chủ nhất định đã nghe thấy, nô tỳ nhìn thấy sắc mặt nàng biến đổi.”

“Vậy thì tốt.” Chân Tịnh khẽ mỉm cười.

Sắc mặt Chân Diệu quả thật thay đổi, chờ hai cung nữ đi ra ngoài, trực tiếp kéo vạt áo ra, quả nhiên từ trong ra ngoài tất cả đều đã thay.

Nàng cố kéo thân thể mềm mại vô lực đi tới trước gương trang điểm, từ trong gương thủy tinh thấy được rõ ràng vết đỏ trên xương quai xanh.

Lại nghĩ tới lời đối thoại của hai cung nữ vừa rồi, trong nháy mắt rút cạn sạch tất cả sức lực, cả người lạnh như băng.

Tên khốn kia, chẳng lẽ thật lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn ——

Trong đầu Chân Diệu hiện lên dáng vẻ có chút điên cuồng của Thần Khánh Đế, sau đó lại hiện lên vẻ mặt có chút lo lắng của Chân Tịnh.

Chờ một chút, sự việc có chỗ nào sai sai.

Cung nữ gọi là Xảo Dung kia nói cái gì ấy nhỉ?

“Nương nương sợ Huyện chủ tỉnh lại biết được, lệnh ta lấy cao Vân Sương thượng hạng bôi kỹ càng cho Huyện chủ, mới tan được một chút.”

Chân Tịnh sẽ lo lắng nàng biết rồi nghĩ quẩn? Đừng có nói đùa, ả phải sợ nàng không biết mới đúng nha.

Chân Diệu suy nghĩ việc gì cũng không thích vòng vèo, nàng chỉ biết, người đáng ghét không vui, nàng sẽ vui vẻ.

Suy bụng ta ra bụng người, nàng cười lạnh một tiếng.

Ăn xong trà bánh, Chân Diệu nhắm mắt dưỡng thần, khôi phục không ít sức lực, đến giờ được mời đi phòng ăn.

Cơm dùng được một nửa, Thần Khánh Đế qua đây.

Chân Tịnh thấy ánh mắt Thần Khánh Đế rơi vào trên người Chân Diệu, mà vẻ mặt nàng ta lạnh như băng, sắc mặt tái nhợt, không khỏi vểnh khóe miệng.

Chân Diệu nhìn chằm chằm Thần Khánh Đế, sau đó mở miệng: “Nghe nói, ngươi dê ta?”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Sunlia về bài viết trên: Thu Heo, ngoung1412, yuriashakira
     

Có bài mới 11.12.2017, 21:19
Hình đại diện của thành viên
Ban quản lý
Ban quản lý
 
Ngày tham gia: 13.08.2016, 19:36
Bài viết: 4465
Được thanks: 11179 lần
Điểm: 8.78
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 12
Chương 459: Trẫm không phải là thằng ngu

Edit: Trạch mỗ

Beta: Sakura

Lời này vừa nói ra, bên trong phòng yên tĩnh như chết, gương mặt tuấn tú của Thần Khánh Đế đỏ bừng.

Chân Tịnh quá sợ hãi, ống tay áo quyệt đổ ly rượu, cái ly lưu ly linh lung bền chắc lăn đến bên chân Thần Khánh Đế, bị hắn nhấc chân một cái theo bản năng, giẫm ở dưới chân.

Hai cung nữ đứng ở trong phòng hầu hạ sắc mặt trắng bệch, bùm một tiếng liền quỳ xuống, một người trong đó chính là Xảo Dung nói chuyện lúc trước.

Hai cung nữ gần như nằm rạp xuống đất, vùi đầu thật thấp, thân thể run rẩy như cầy sấy, trong lòng toát ra một sự tuyệt vọng thật sâu.

Các nàng đều là lão nhân trong cung, cả ngày không nói sống ở trong nước sôi lửa bỏng, vậy cũng là đi bên vách núi, hơi có bất trắc có thể tan xương nát thịt.

Ở thâm cung, biết càng ít càng an toàn, các nàng bây giờ nghe được lời chết người như vậy, sợ rằng cái mệnh này cũng khó giữ được rồi.

Xảo Dung nghĩ đến đó, không nhịn được ngẩng đầu, ôm hận trừng Chân Diệu một cái.

Không nghĩ tới ánh mắt Chân Diệu đúng lúc quét qua chỗ này, mặt đối mặt, nhẹ nhàng nhếch khóe môi.

Trong lòng Xảo Dung cả kinh, bỗng nhiên hiểu, vị Huyện chủ này là cố ý!

Nhưng là, làm sao nàng dám nói ra với Hoàng thượng như vậy, cho dù Hoàng thượng không xử phạt, cũng không sợ truyền đi, danh tiếng có tổn hại sao?

Chân Diệu thu lại ánh mắt, chỉ nhìn một mình Thần Khánh Đế.

Nàng quả thật đã sớm nghĩ kỹ muốn hỏi một câu này, dù sao nàng ngay cả bí mật khó mở miệng nhất của hắn cũng đã biết được, còn phải ẩn nhẫn ngượng ngùng ở trước mặt hắn, sau đó mặc cho cái gai kia đâm vào trong lòng càng đâm càng đau hay sao?

Nàng phải hỏi rõ ràng, nhất là phải ngay trước mặt Chân Tịnh!

Về phần hai cung nữ kia, ha hả, thay chủ tử làm việc phạm đến trên đầu nàng, vậy hãy để cho chủ tử của các nàng vớt người đi, nàng cũng không phải là bánh bao thịt. Ai cũng có thể tới cắn một miếng.

“Giai Minh, ngươi nói xằng nói bậy gì đó?” Thần Khánh Đế bóp trán, có chút bất đắc dĩ, còn có sự khoan nhượng mình không hề nhận ra.

Hắn vừa mới lấy rượu độc thử qua nàng, nàng lại chọn dứt khoát chịu chết, vậy hắn còn có thể như thế nào đây, chẳng lẽ thật cũng muốn bức tử nàng sao?

Bởi vì sự qua đời của Chân Thái phi. Thần Khánh Đế đau lòng khó nén chỉ cần nghĩ đến khả năng này. Lại càng cảm thấy phiền não, lúc này đối mặt với Chân Diệu, lại có chút không biết làm sao cho phải nữa.

Hắn không biết đây là không phải là thay đổi tình cảm. Chỉ là đối mặt với gương mặt tương tự với Thái phi này, sẽ không làm được tâm lạnh như băng.

Chân Tịnh thu hết vẻ mặt của Thần Khánh Đế vào mắt, có chút hoảng hốt, sợ Chân Diệu lại nói ra lời gì. Vội lôi ống tay áo của nàng nói: “Tứ muội, ngay trước mặt Hoàng thượng. Sao có thể nói lung tung?”

Chân Diệu hất tay Chân Tịnh ra, sức lực hơi lớn, đẩy Quý phi nương nương yểu điệu lảo đảo.

Chân Tịnh cơ hồ là trong điện quang hỏa thạch đã có chủ ý, ai u một tiếng ngã xuống đất. Che mắt cá chân kêu đau không dứt, tuyệt hơn chính là, cho dù chật vật như vậy. Vẫn lông mày khẽ chau, yêu kiều thở gấp khe khẽ. Bộ dáng mỹ nhân rưng rưng làm người ta nhìn mà sinh lòng thương tiếc.

“Nương nương ——” hai cung nữ nhào qua đỡ.

Thần Khánh Đế nhìn thoáng qua, thu lại ánh mắt, hỏi Chân Diệu: “Thân thể khá hơn chưa? Còn có chỗ nào không thoải mái? Nghỉ ngơi cho tốt, sáng sớm ngày mai đưa ngươi trở về, đừng nghĩ những thứ không đứng đắn này.”

Chân Tịnh. . . . . .

Ả sắp tức chết rồi, sao ai cũng không ra bài theo như lẽ thường chứ!

Hoàng thượng, ngài vụng trộm với vợ thần tử thì thôi, vụng trộm trắng trợn như vậy, rốt cuộc là tình huống nào đây? Ả muốn đi nói cho Thái hậu!

Không được, Thái hậu là cô ruột Triệu Phi Thúy, ả và Triệu Phi Thúy thế như nước với lửa từ lâu rồi, ả phản đối , Triệu Phi Thúy nhất định vui mừng thấy kết quả, nếu mà biết, không chừng còn muốn chế tạo cơ hội lén lút hẹn gặp cho hai người này ý chứ.

Vừa nghĩ có một Hoàng thượng thế này, còn có Hoàng hậu thế kia, Chân Tịnh cảm thấy cuộc sống thật sự không có cách nào qua nữa.



Chân Diệu lại không muốn dẹp chuyện cho yên thân, khẽ hất cằm lên, lạnh lùng nói: “Không phải là nói nhảm.”

Nàng đưa tay chỉ Xảo Dung nhào tới bên cạnh Chân Tịnh: “Là cung nữ này nói đó, còn nói Quý phi nương nương lo lắng ta phát hiện nghĩ không thoáng nữa cơ. Cho nên ta bèn hỏi Hoàng thượng một chút ngay trước mặt Quý phi nương nương, rốt cuộc ta làm chuyện gì không thể gặp người, hay Hoàng thượng làm chuyện gì không thể gặp người với ta, mới phải nghĩ không thoáng?”

“Câm mồm!” Thần Khánh Đế vừa tức vừa bất đắc dĩ, “Giai Minh, ngươi là nữ tử, những lời này cũng có thể nói lung tung?”

Hắn nói xong, ánh mắt bén nhọn quét về phía Xảo Dung: “Lời này, là ngươi nói cho Huyện chủ nghe?”

Xảo Dung sớm nhìn ra sự khoan thứ không giống bình thường của Thần Khánh Đế đối với Chân Diệu, thân thể mềm nhũn quỳ rạp xuống đất, cầu khẩn nói: “Hoàng thượng tha mạng, nô tỳ có gan lớn như trời, cũng không dám nói lời như thế! Xin Hoàng thượng minh giám!” Nói xong ‘bịch bịch’ dập đầu.

Chân Tịnh đang tim nhấc lên tận cổ họng lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm, thầm nghĩ Chân Tứ quả nhiên là đứa ngu xuẩn, trong tẩm cung này đều là người của ả, chỉ cần lên tiếng phủ nhận, nàng có thể có chứng cớ gì, chẳng lẽ nàng cho là chỉ bằng lời nói của một bên, Hoàng thượng sẽ phải tin tưởng lời của nàng sao? Không chừng còn tưởng rằng nàng nghi thần nghi quỷ, thuận tiện vu oan cho ả ý chứ.

“Ngươi là nói, Huyện chủ Giai Minh oan uổng ngươi?” Thần Khánh Đế nheo mắt lại.

Xảo Dung không dám gật đầu, sợ hãi quét Chân Diệu một cái, vẻ mặt biểu lộ hết thảy.

Thần Khánh Đế cười lạnh ra tiếng: “Chuyện cười, ngươi cho rằng ngươi là ai, Huyện chủ sẽ hao tâm tổn trí oan uổng ngươi?”

“Hoàng thượng ——” Chân Tịnh có đôi mắt đẹp ngậm nước, muốn nói lại thôi.

Đó là đang nhắc nhở, Hoàng thượng à, Chân Tứ muốn oan uổng đương nhiên không phải là một cung nữ nho nhỏ, mà là chủ tử của cung nữ là ta đó!

Đạo lý dễ nhận thấy như vậy, Hoàng thượng không thể nào không nghĩ tới!

Thần Khánh Đế mặt không chút thay đổi nhìn Chân Tịnh, mở miệng nói: “Không cần nhắc nhở, đương nhiên trẫm hiểu, lời này là ngươi muốn để cho Giai Minh biết!”

Dĩ nhiên hắn biết quan hệ của hai tỷ muội này không hòa hợp lắm, chỉ vì tránh nghi ngờ, không để cho nhiều người nói ra nói vào, mới để cho Giai Minh tới nơi này ở tạm một đêm, vốn nghĩ tới ngày mai đưa người trở về, để hắn tỉnh táo một chút, chuyện coi như là đã qua, không nghĩ rằng còn muốn làm ra chuyện đâu đâu này cho hắn!

Thần Khánh Đế vốn đang nóng này lại phiền lòng, lúc này làm sao có thể có kiên nhẫn cho một phi tử mặt mũi?

Chân Tịnh tưởng mình nghe lầm, không dám tin nhìn Thần Khánh Đế.

“Quý phi, ngươi khiến cho Giai Minh hiểu lầm trẫm, là muốn làm cái gì?” Thần Khánh Đế tiến lên một bước.

Chân Tịnh không tự chủ lui về phía sau, lắc đầu nói: “Nô tì không có. . . . . .”

Ả quét Xảo Dung một cái cực nhanh.

Xảo Dung đầu tiên là ngẩn ra, sau đó sắc mặt trở nên trắng bệch, dập đầu nói: “Hoàng thượng, chuyện không liên quan đến nương nương mà, là nô tỳ tò mò, mới lặng lẽ nói khoác, không nghĩ tới bị Huyện chủ nghe. . . . . .” Lời còn lại bị ánh mắt không mang theo một chút tình cảm của Thần Khánh Đế chặn ở trong cổ họng.

“Người đâu, cắt đầu lưỡi hai cung nữ này, đưa đến hoán y cục.”

Rất nhanh, Dương công công dẫn đầu, mang theo mấy nội thị đi vào, lưu loát bịt miệng hai cung nữ, kéo ra ngoài.

Bên trong phòng chỉ còn lại ba người, Thần Khánh Đế nhìn Chân Tịnh, cười như không cười: “Quý phi, trẫm là ai?”

“Ngài. . . . . . Ngài là Hoàng thượng. . . . . .” Trên mặt Chân Tịnh không có chút huyết sắc nào, đột nhiên cảm giác được, sự hiểu biết của ả đối với Thần Khánh Đế, không có sâu như mình tưởng tượng.

Thần Khánh Đế nhếch khóe miệng lên, cười nói: “Trẫm còn tưởng rằng, ngươi cảm thấy trẫm là thằng ngu cơ.”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Sunlia về bài viết trên: Thu Heo, chalychanh, khanhhua, ngoung1412, yuriashakira
     
Có bài mới 11.12.2017, 21:20
Hình đại diện của thành viên
Ban quản lý
Ban quản lý
 
Ngày tham gia: 13.08.2016, 19:36
Bài viết: 4465
Được thanks: 11179 lần
Điểm: 8.78
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 12
Chương 460: Hôn sự của La Nhị Lang

“Hoàng thượng, nô tì không có. . . . . .” Chân Tịnh hoa dung thảm đạm, ả nghĩ không ra, tại sao vừa đối địch với Chân Tứ, trái tim đó của Hoàng thượng lại lệch qua toàn bộ.

Thần Khánh Đế không nhịn được mà quét Chân Tịnh một cái, nói: “Bắt đầu từ ngày hôm nay, Quý phi hãy ở cung Trọng Hoa suy nghĩ lỗi lầm, lúc nào hiểu quy củ, lúc đó mới ra ngoài!”

“Hoàng thượng!” Sức lực toàn thân Chân Tịnh bị tháo nước, xụi lơ trên mặt đất.

Thần Khánh Đế không nhìn ả một cái, nói với Chân Diệu: “Giai Minh, muội đi theo trẫm.”

Hai người tới hành lang, Thần Khánh Đế dừng bước, nhìn về phía Chân Diệu.

“Giai Minh, hôm nay. . . . . . là trẫm luống cuống rồi, sau này sẽ không nữa.”

Thấy trên mặt Chân Diệu lạnh tanh, tự giễu cười một tiếng: “Tóm lại, sau này trẫm vẫn là hoàng huynh của ngươi. Thời gian không còn sớm, ngươi đi nghỉ ngơi đi, sáng sớm ngày mai sẽ đưa ngươi về.”

“Đa tạ Hoàng thượng.” Chân Diệu rủ mi mắt xuống, hành lễ quy củ.

Thần Khánh Đế than nhẹ một tiếng, không quay đầu lại, sải bước rời đi, bóng dáng dần dần biến mất ở trong bóng đêm mông lung.

Lúc này Chân Diệu mới đứng dậy ngẩng đầu, nhìn phương hướng hắn rời đi một cái, thầm nghĩ, sớm biết như thế, cần gì ban đầu chứ, nếu như có thể chỉ hồ lễ(*), sao Thái phi có thể đi vào đường cùng?

(*)Chỉ hồ lễ: Trong Luận Ngữ viết “phát hồ tình, chỉ hồ lễ”, là hình dung quan hệ nam nữ cổ đại. Phát hồ tình, tức tình cảm sinh ra giữa nam nữ. Chỉ hồ lễ, là chịu ước thúc của lễ tiết. Là ý nói nói chuyện yêu đương một chút là có thể nhưng không thể vượt qua giới hạn lễ pháp.

Nàng vừa nghĩ như thế, trong lòng cũng không còn lại mảy may thương tiếc nữa, đối với Thần Khánh Đế chỉ muốn kính nhi viễn chi.

Hạnh phúc của nàng quá nhỏ quá bình thường, quyền lợi của thiên tử quá lớn quá tùy hứng, dễ dàng có thể phá hủy hết thảy nàng cẩn thận kinh doanh như trở bản tay.

Đối với người như vậy, hy vọng có thể cách cuộc sống của nàng được bao xa thì lăn bấy xa.

Một đêm này, không biết bao nhiêu người lăn lộn khó ngủ, tâm tình không cách nào bình tĩnh.

Chân Diệu rời khỏi giường, thấy dưới mắt một bãi xanh đen, bảo cung nữ hầu hạ luộc trứng gà, bóc vỏ, lăn rồi lại lăn ở dưới mắt. Lại dùng son phấn che lấp một chút, sửa soạn thỏa đáng, cũng không cáo biệt Chân Tịnh, trực tiếp đi tới chỗ Thái hậu, đúng lúc Triệu Phi Thúy cũng ở đây, bèn bái biệt cùng nhau, cuối cùng xuất cung.

Trước khi lên kiệu. Chân Diệu ngoái đầu nhìn lại. Liếc mắt một cái nhìn hoàng cung ngói vàng tường đỏ, dưới ánh mặt trời cảnh tượng chói lọi rực rỡ, nhưng tựa như cái miệng lớn của thú dữ, người rơi vào hài cốt không còn.

Nàng rùng mình một cái, ngẩng đầu nhìn trời.

Lúc này đúng lúc trời quang, xanh biếc như được gột rửa, mây trắng như bông. Chân Diệu phun ra một ngụm trọc khí thật dài, thúc giục kiệu phu bước nhanh hơn. Đi về phía phủ Trấn quốc công.

Trở về phủ, Chân Diệu đi Di An đường trước.

Lão phu nhân Trấn Quốc Công rõ ràng già yếu rồi, may mà tinh thần cũng không tệ lắm, quan sát Chân Diệu mấy lần. Thở phào nhẹ nhõm, từ ái cười nói: “Vợ Đại lang, hôm qua trong cung phái người truyền lời. Nói cháu không thoải mái, nghỉ lại ở đó. Ta còn sợ hết hồn, bây giờ nhìn lại, sắc mặt có chút không tốt lắm. Sinh lão bệnh tử là lẽ thường của con người, lão Thái phi cũng coi như chết thọ ở nhà, tổ mẫu nói câu không nên nói, ở trong thâm cung có thể có kết cục này, cũng coi như khó có được rồi.”

“Để cho tổ mẫu lo lắng, đều là cháu dâu không đúng.” Chân Diệu sinh lòng xấu hổ, lại đau lòng cho Chân Thái phi, chỉ tiếc loại nguyên nhân kia, lại không thể nói với bất kỳ người nào.

Lão phu nhân kéo nàng, cười nói: “Làm sao vẫn đa lễ vậy, có thể trở về sớm một chút là tốt rồi. Tường ca nhi và Ý ca nhi không thấy cháu, còn ầm ĩ cả đêm đấy.”

Chân Diệu vừa nghe, cũng có chút ngồi không yên rồi.

Lão phu nhân thấy vậy bèn cười: “Hai ca nhi không rời được cháu, cũng là nguyên nhân ban đầu cháu tự mình cho bọn nó bú, chưa từng thấy người xót con như cháu. Tối hôm qua chúng nó ầm ĩ ghê gớm, nên ngủ lại ở chỗ ta, Hồng Phúc, dẫn Đại nãi nãi đi qua.”

Chờ Chân Diệu đi ra ngoài, lão phu nhân nghiêng đầu nói với Dương ma ma: “Cũng không biết vợ Đại lang vợ tiến cung lần này, rốt cuộc đã gặp phải chuyện gì.”

Dương ma ma tuổi lớn dần, ở trước mặt lão phu nhân rất có thể diện, có thể ngồi nói chuyện, nghe lão phu nhân nói như vậy, trong lòng bịch một cái, thử dò xét nói: “Lão phu nhân ——”

Lão phu nhân cười cười: “Người bình an trở về là hơn hết thảy.”

Bà thở dài: “Hai ca nhi cũng ba tuổi rồi, hai vợ chồng Đại lang chung đụng thì ít mà xa cách thì nhiều, cũng không biết lúc nào mới có thể thêm chắt nữa đây.”

Nói đến đây, lão phu nhân nhíu mày, hơi nhức đầu hỏi: “Mấy ngày trước hỏi thăm ấu nữ nhà Hộ bộ Hàn lang trung, thế nào rồi?”

Dương ma ma lắc đầu, có chút khó xử nói: “Tam phu nhân đã nhờ tẩu tử nhà mẹ đẻ hỏi qua rồi, vừa nghe là Nhị công tử, từ chối ngay.”

Lão phu nhân xoa bóp thái dương, thở dài nói: “Hôn sự của Nhị Lang, quả thật khó làm.”

“Mặc dù qua bốn, năm năm rồi, ảnh hưởng của những tin đồn lúc đó đối với Nhị công tử vẫn còn lớn, Hàn lang trung kia chức quan mặc dù không cao, cũng là xuất thân Tiến sĩ, rất coi trọng danh tiếng.”

Chuyện La Nhị Lang coi trọng tiểu thiếp của phụ thân tuy bị đè xuống, nhưng chuyện hắn gần tới lúc thi, bị người lột quần lộ ra cái bớt ngay trước mặt mọi người, truyền ra bị kẻ xấu cưỡng bức còn đẩy tới trên người đệ đệ sinh đôi, là bị sĩ lâm coi thường.

Thế vẫn chưa hết, Điền gia lật đổ, thân là nhà Ngoại tổ, không thể cho La Nhị Lang bất kỳ trợ lực nào, Điền thị qua đời, La Nhị lão gia mắt thấy sẽ phải dừng lại ở chức quan nhàn tản này đến già rồi.

Nhiều năm thờ ơ lạnh nhạt như vậy, triều thần cũng không phải là kẻ ngu, đều suy nghĩ ra La Thiên Trình lạnh nhạt với chi thứ hai La gia, loại tình huống này, chỉ sợ lấy danh tiếng của công tử phủ Quốc Công, cũng không có người bằng lòng gả con gái vào.

“Nếu như năm ngoái Nhị công tử tham gia kỳ thi mùa xuân, có thể đậu Tiến sĩ, nói không chừng sẽ dễ dàng hơn một chút.”

Chuyện này nói là sau khi La Nhị Lang hết kỳ giữ đạo hiếu, vừa lúc bắt kịp kỳ thi mùa xuân năm Kính Đức thứ mười bảy lần đó.

Lão phu nhân kéo căng khóe môi nói: “Nhị Lang mặc dù dựng nhà trông trước mộ phần của Điền thị ba năm, nhưng ta nhìn thấy, lệ khí trong mắt nó chưa tiêu. Làm quan trước làm người, nếu không phẩm hạnh bất chính, năng lực càng lớn, tai họa càng lớn.”

Trước kỳ thi mùa xuân lần đó, là lão phu nhân sai người bưng một chén thuốc bổ qua, La Nhị Lang uống, đêm đó liền phát sốt, tất nhiên lại không kịp cuộc thi, hiện tại hôn sự bị trở ngại, lão phu nhân vẫn không hối hận.

Theo cái nhìn của lão thái thái, phủ quốc công địa vị đủ cao, tài phú đủ nhiều, đã sớm không cần khoa cử đắc ý dệt hoa trên gấm, quan trọng nhất là con cháu phẩm hạnh đoan chính, có thể giữ được mới là quan trọng nhất.

Mà La Nhị Lang, tôi luyện ba năm, chẳng những không làm cho tính tình lắng xuống, trái lại lệ khí nặng hơn, hắn tự cho là không người nào có thể xem xét, nhưng có cái gì có thể giấu diếm được lão phu nhân đã trải qua mấy thập niên mưa gió cơ chứ?

Con cháu như vậy, bà tình nguyện ép tới gắt gao, sống yên ổn ở nhà, mà không phải một khi đắc ý, gặp phải họa lớn.

Có điều dù đè ép thế nào, năm nay La Nhị Lang đã hai mươi bốn tuổi, hôn sự không thể kéo dài được nữa.

“Đi gọi Thái thị tới đi.”

Thái thị là kế thất của La Nhị lão gia, năm ngoái vào cửa, xuất thân nhà huân quý xuống dốc, tính tình có mấy phần đanh đá.

Lão phu nhân nhìn trúng nàng, cũng là bởi vì nàng là trưởng nữ, lúc ở nhà mẹ đẻ là người có thể chống đỡ môn hộ.

Chi thứ hai nhiều trẻ con nhỏ tuổi, lão Nhị lại là kẻ hồ đồ, nếu cưới người tính tình quá dịu ngoan, sợ rằng chưa qua mấy năm, sẽ phải bước theo gót Điền thị.

Cũng không lâu lắm, Thái thị đã tới đây, sau khi nghe xong lời lão phu nhân, trầm ngâm một chút nói: “Nếu nói tới, Đại biểu ca nhà ngoại tổ con dâu, trưởng nữ tính tình dịu dàng, là người thích hợp, chỉ là xuất thân hơi thấp. Nhà ngoại tổ năm xưa từng có quan tham nghị, đến đồng lứa Đại biểu ca này, cũng chỉ có Đại biểu ca trúng Cử nhân. . . . . .”



Ps: mọi người chớ nóng, đối với Chân Tịnh, nhất định là trèo càng cao ngã càng thảm, tôi đây cũng không phải là nữ xứng nghịch tập.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Sunlia về bài viết trên: Ly Tâm Vũ, Mưa biển, Thu Heo, khanhhua, ngoung1412, yuriashakira
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 486 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Bùi Phương Thảo, hienbach, hua lam tu anh, Milion, Moclanhoa, Nguyen Mars, Nguyêtle, Sam151, trangnguyen012345, Tử Sắc Y, ú nu ú nù và 489 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (HOÀN)

1 ... 183, 184, 185

[Cổ đại] Yêu nghiệt khuynh thành Minh vương độc sủng - Thụy Tiếu Trụ

1 ... 47, 48, 49

3 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

4 • [Cổ đại - Huyền huyễn] Sư phụ Ma Quân đồ đệ Thượng Thần - Tô Nhị Khuyết

1 ... 26, 27, 28

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 155, 156, 157

[Hiện đại] Hoa hồng nhỏ của anh - Song Du

1 ... 17, 18, 19

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

[Xuyên không] Chuyên tâm độc sủng mùa xuân của hạ đường thê - Vũ Sơ Tình

1 ... 35, 36, 37

9 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C951

1 ... 134, 135, 136

10 • [Hiện đại] Nhốt yêu - Sắc

1 ... 13, 14, 15

11 • [Xuyên không - Huyễn huyễn] Ma phi khuynh thế độc sủng nàng - Dạ Ngữ Phàm

1 ... 37, 38, 39

12 • [Hiện đại] Anh nghĩ anh sẽ không thích em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 40, 41, 42

13 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C71]

1 ... 27, 28, 29

14 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 1)

1 ... 176, 177, 178

15 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 19, 20, 21

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

17 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 50, 51, 52

18 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

19 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 2)

1 ... 161, 162, 163

20 • [Hiện đại - Võng du] Cô dâu Hoa Yêu - Mặc Thanh Thành

1 ... 24, 25, 26



heocon13: rank đó dừng đăng thì vẫn còn nguyên thôi, chỉ là nếu đăng tiếp thêm đến một số lượng post nhất định thì sẽ được chuyển sang rank khác
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 360 điểm để mua Cặp đôi cherry
Gwendolynn: 1 ngày post bao nhiêu bài mới giữ đc rank vậy b?
Công Tử Tuyết: không nhé
Gwendolynn: ai cho mình hỏi với, cái rank thành viên năng nổ hay thành viên nổi bật ấy có phải rank mãi mãi ko? Dừng đăng bài có bị mất không nhỉ?
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: Thải Nhi vừa đặt giá 251 điểm để mua Korean Prince
TranGemy: [Hiện đại] Quấn hôn: Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch chương 261, truyện cập nhật chương mới 4 - 7 chương/tuần.
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem gấu con
Shop - Đấu giá: Gwendolynn vừa đặt giá 925 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 535 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Bé Mascot hồng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Vịt Daisy
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 250 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 508 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 880 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 482 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 837 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 796 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
mymy0191: g9 cả nhà.:D
Xích Liên Nhi: alo
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 757 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 248 điểm để mua Bộ đồ Bikini sọc tím
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 720 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 548 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 593 điểm để mua Búp bê cầu mưa
Shop - Đấu giá: Thải Nhi vừa đặt giá 591 điểm để mua Thiên Bình Nữ
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 258 điểm để mua Sách dạy yêu
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 272 điểm để mua Người tuyết 3

DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.