Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 486 bài ] 

Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

 
Có bài mới 11.12.2017, 20:59
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 13.08.2016, 19:36
Bài viết: 4469
Được thanks: 12930 lần
Điểm: 8.87
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 452: Thái phi nhẫn tâm

Ở trong lòng Thần Khánh Đế, Chân Diệu hoạt bát cởi mở, là một tiểu nha đầu như hạt dẻ cười, Thái phi đang phiền lòng, có nàng tiến cung bầu bạn một chút, nói không chừng sẽ vui vẻ. Chờ Thái phi không giận hắn nữa, hắn sẽ đi qua xin lỗi đi.

“Thái phi, ngài làm sao vậy?” Sáng sớm Chân Diệu đã nhận được tin, còn có chút không hiểu ra sao, vừa thấy người, không khỏi giật nẩy người. Thái phi từ trước đến giờ luôn gọn gàng xinh đẹp, lại có quầng thâm mắt đen xì!

Chân Thái phi không ngủ cả đêm, giày vò cả đêm, không có quầng thâm mắt mới là lạ, lúc này thấy Chân Diệu, cười cười: “Diệu nha đầu à, cháu tới rất nhanh.”

Chân Diệu cảm thấy Chân Thái phi có chút không bình thường, cẩn thận hỏi: “Thái phi, có phải thân thể ngài không thoải mái hay không? Nếu nơi nào không thoải mái, phải nhanh chóng truyền ngự y nhé.”

Đang nói có chút tức giận: “Hoàng thượng không phải là hiếu thuận ngài nhất ư, bận rộn hơn nữa cũng nên thường xuyên đến nhìn một chút chứ, nơi này gần lãnh cung, có lẽ đám người kiến thức hạn hẹp lại lạnh nhạt ngài.”

Chân Diệu nói xong thì rầu rĩ.

Thái hậu quá cố mặc dù không thích bà, nhưng khi đó Thái phi lại sống rất tự tại, làm sao Lục hoàng tử kế vị rồi, cuộc sống của Thái phi còn kém hơn đây? Trước kia không phải hắn biểu hiện rất hiếu thuận Thái phi, quả nhiên là Thiên gia tình cảm mỏng như nước.

Trong lòng Chân Thái phi phát khổ, không có giải thích hiểu lầm của Chân Diệu, kéo tay nàng: “Diệu nha đầu, đây là mấy loại điểm tâm trước kia ta nhàm chán suy nghĩ ra. Cháu nấu nướng tốt, nói không chừng làm ra tốt hơn, hôm nay tới sớm, không bằng thử một chút?”

Chân Diệu đè nghi ngờ trong lòng xuống, cố ý dỗ Chân Thái phi vui vẻ: “Được ạ, chỉ sợ cháu làm ăn quá ngon, Thái phi không nỡ để cho cháu đi.”

Bước chân Chân Thái phi dừng lại, lườm nàng một cái: “Nói lung tung!”

“Đây là sữa dê trứng cuốn, đây là bánh sữa dê vỏ xốp, còn có một bình nước mơ ướp lạnh. Thái phi, ngài nếm thử đi.” Tốn hơn một canh giờ, Chân Diệu đại công cáo thành, cười híp mắt tranh công.

Phải nói, nàng không biết nhiều móm điểm tâm dùng sữa dê làm lắm.

Chân Thái phi nếm một cái, gật đầu: “Ừm. Quả nhiên vị tinh tế hơn đám cung nhân làm.”

Hai người ăn xong. Rửa tay súc miệng, Lại uống nước mơ ướp lạnh, Chân Diệu cười nói: “Thái phi. Canh giờ không còn sớm, cháu đi về trước, chờ ngày khác lại đến thăm ngài.”

Chẳng phải lễ tết, nán lại trong cung quá lâu cũng không tốt lắm.

Chân Thái phi ngoài dự tính không có đáp ứng: “Không vội, nào, cô tổ mẫu cho cháu xem một vật.”

Bà lôi kéo Chân Diệu đi tới bên cạnh tủ ngăn kéo năm màu, lấy ra một cái chìa khóa. Mở ngăn phía trên cùng ra, lấy ra một bức quyển trục, cẩn thận từng li từng tí mở ra.

Chân Diệu mở to mắt: “Đây là ——”

Trên tấm hình có ba người, nữ tử trưởng thành kia. Thoạt nhìn chính là mình, nhìn kỹ, thì biết là Thái phi hồi còn trẻ. So với Thái phi thì nàng thiếu sự phong lưu uyển chuyển toát ra từ trong xương.

Trên bức họa có một nam một nữ khác là hai đứa bé, bé gái hơi lớn hơn một chút. Đang nhảy dây, bé trai đứng cách đó không xa, cười bẽn lẽn.

Chân Thái phi chỉ vào bức họa, cười nói: “Đây là Doanh Nguyệt của ta đấy.”

Ánh mắt Chân Diệu dừng lại ở trên người bé gái trong bức họa, cũng không biết là cảm khái hay phụ họa, lẩm bẩm nói: “Đây chính là công chúa Doanh Nguyệt ư, rất giống Thái phi đó.”

“Đúng vậy, cũng rất giống Diệu nha đầu khi còn bé nhỉ? Cô tổ mẫu thấy cháu, giống như thấy Doanh Nguyệt đấy.”

Chân Diệu có chút bất ngờ.

Cho tới nay, trong lòng nàng hiểu, Chân Thái phi đối xử với mình khác biệt, quá nửa là bởi vì nguyên nhân nàng giống công chúa Doanh Nguyệt, nhưng đây là lần đầu tiên trực tiếp nói toạc ra.

Nàng giương mắt, nhìn Chân Thái phi, nhìn thấy chính là nụ cười mỉm phát ra từ trái tim của Chân Thái phi.

Chân Diệu bèn cũng cười: “Có thể giống với cô tổ mẫu, là phúc khí của cháu.”

Chân Thái phi nhấc tay lên, có chút thương tiếc vuốt vuốt sợi tóc của Chân Diệu: “Diệu nha đầu có phúc khí hơn cô tổ mẫu.”

“Thái phi.”

“Hử?”

“Ngài hôm nay có chút kỳ quái.”

“Chỗ nào kỳ quái?” Chân Thái phi liếc xéo nàng.

Chân Diệu nhếch môi cười nói: “Nói không rõ, chỉ cảm thấy hôm nay Thái phi hơi không bình thường thôi.”

Chạm đến ánh mắt từ ái của Chân Thái phi, Chân Diệu mơ hồ hiểu tại sao.

Thường ngày Chân Thái phi thần thái phi dương, phong hoa tuyệt đại, cho dù ai thấy, cũng sẽ cảm thấy là người như thần tiên, có thể nhìn xa nhưng không thể thân cận, mà hôm nay, ánh mắt Thái phi nhìn nàng, là ánh mắt trưởng bối nhìn vãn bối.

Điều này thật đúng là kỳ quái!

Cô tổ mẫu nhà nàng, làm sao có thể có loại ánh mắt bậc tổ mẫu bình thường nhìn cháu gái này?

Rất không thích ứng, Chân Diệu lại không nhịn được nhìn Chân Thái phi một cái.

Chân Thái phi đưa tay vỗ nàng: “Nhìn bộ dáng kia của cháu, thấy là muốn đánh!”

Chân Diệu cười to, chỉ vào bé trai trong tranh hỏi: “Đứa nhỏ này, chắc là Hoàng thượng nhỉ?”

Chân Thái phi thu lại ý cười.

Chân Diệu không rõ ràng cho lắm, kinh ngạc nhìn Chân Thái phi.

Chân Thái phi yên lặng cất bức họa cất xong, từ bên dưới rút ra một quyển sách, đưa cho Chân Diệu.

Chân Diệu mở ra vừa nhìn, lại càng giật mình.

“Trước kia lác đác dạy cháu một số công thức dưỡng nhan, không có sách ghi lại toàn bộ, hồi đó Doanh Nguyệt hòa thân lấy chồng ở xa, ta cho con bé một quyển, giữ lại một phần, cháu cầm lấy đi.”

Chân Thái phi sinh được hai nữ một nam, chỉ có công chúa Doanh Nguyệt còn sống, năm đó công chúa Doanh Nguyệt xuất giá, đã lặng lẽ chuẩn bị hai phần, trong lòng nghĩ tới, một phần khác là cho trưởng nữ mất sớm.

Chân Diệu có chút bất an không rõ nguyên nhân: “Cô tổ mẫu, sách quý trọng như vậy, ngài nên giữ lại cho người thích hợp đi, lúc nào cháu cũng có thể thường xuyên tiến cung thăm ngài, ngài thương cháu, thỉnh thoảng dạy cháu là được rồi.”

Chân Thái phi cười lạnh: “Người thích hợp? Trừ cháu ra, còn có ai thích hợp? Cũng không phải là tiểu nha đầu Trân Trân kia chứ? Bảo cháu cầm thì cầm, đừng nói nhảm! Lại nói, thâm cung đại nội này cũng không phải là chợ bán thức ăn, cháu không có việc vẫn bớt đến đây đi.”

Khóe miệng Chân Diệu co rút, thầm nghĩ, cô tổ mẫu, đây không phải là ngài gọi cháu tới sao.

Nàng không dám từ chối nữa, sảng khoái nói tạ ơn: “Vậy thì đa tạ cô tổ mẫu rồi.”

“Được rồi, thời gian cũng không sớm, cháu nên trở về rồi.” Chân Thái phi chỉ đĩa điểm tâm bày trên bàn, “Tuy là của cháu làm, dầu gì tài liệu là ta bỏ ra, mang về cho hai đứa bé nếm thử. Trẻ con, ăn sữa dê tốt hơn ăn sữa bò.”

“Dạ.” Chân Diệu cười đáp ứng, “Cô tổ mẫu, cháu còn nghĩ đến một loại công thức sữa dê đánh trứng, chờ trở về thử làm ra, nếu như ăn ngon, sẽ còn tiến cung, làm cho ngài nếm thử, có được không?”

Chân Thái phi cười rất dịu dàng, nhẹ giọng nói: “Được.”

Sáng sớm ngày hôm sau, Chân Diệu nhận được tin tức, Chân Thái phi hoăng rồi.

Điều này không thể nào!

Những lời này xoay quanh đầu lưỡi Chân Diệu, cố ép nuốt trở vào, nhìn chằm chằm nội thị truyền tin kia, hung hăng cắn môi một cái, hỏi: “Hoàng thượng, Hoàng thượng phân phó thế nào?”

Nội thị cung kính nói: “Cũng phái người đi phủ Kiến An bá truyền tin, Hoàng thượng truyền Kiến An bá lão phu nhân và thế tử phu nhân Tưởng thị, còn có ngài, cùng vào trong cung một chuyến, cỗ kiệu đang chờ ở bên ngoài đấy.”

“Biết rồi.” Chân Diệu bước thấp bước cao trở về nội thất, chân mềm nhũn suýt nữa ngã xuống, Mộc Chi không kịp đỡ, vội vịn lấy cột giường đứng vững, chậm rãi thở hắt ra một hơi nói: “Lục tìm một bộ xiêm y trắng tinh cho ta.”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Sunlia về bài viết trên: Thu Heo, hanhpham, ngoung1412, yuriashakira
     

Có bài mới 11.12.2017, 20:59
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 13.08.2016, 19:36
Bài viết: 4469
Được thanks: 12930 lần
Điểm: 8.87
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 453: Đau lòng người

Edit: Trạch Mỗ

Beta: Sakura

“Dạ.” Mộc Chi vội đi tìm kiếm xiêm y.

Chân Diệu vịn cột giường chậm rãi ngồi xuống, trong lòng loạn thành một nùi sợi gai.

Hôm qua Thái phi vẫn còn tốt, làm sao lại mất đây?

Tay nàng vịn cột giường, móng tay vô ý thức vạch ra dấu vết ở bên trên.

“Đại nãi nãi, người xem bộ này được không?”

Chân Diệu nhìn thoáng qua.

Đó là một bộ váy áo màu trắng ngà, hoa văn nhạt gần như không nhìn ra.

Chân Diệu gật đầu: “Chọn nó đi.”

Hoàng cung là nơi tôn quý nhất cũng là nơi vô tình nhất, rất nhiều phi tử khi còn sống hô phong hoán vũ, sủng nhất hậu cung, nhưng một khi đã mất, người nhà phần lớn ngay cả tư cách tiến cung cũng không có, cho dù có thể tiến cung, cũng không thể mặc tang phục.

Chân Diệu mặc qua quýt xiêm y xong, Mộc Chi ở phía sau kêu: “Đại nãi nãi, nô tỳ chải lại kiểu tóc cho ngài lần nữa nhé.”

Chân Diệu ở nhà mong muốn tự tại, chỉ đơn giản búi một búi tóc, trừ một cây trâm hoa ngọc lan, trên đầu chẳng có đồ trang sức nào.

“Không cần.” Chân Diệu quẳng xuống một câu, vội vã đi ra ngoài, nói với nội thị: “Công công, có thể đi rồi.”

Cỗ kiệu tròng trành lắc lư, giống như tâm trạng ngổn ngang của Chân Diệu, ở cửa cung đúng lúc gặp được lão phu nhân Kiến An bá và Tưởng thị.

“Tổ mẫu, Đại bá nương.” Chân Diệu mở miệng, tiếng nói cũng không thông thuận.

Lão phu nhân phủ Kiến An bá cầm lấy tay Chân Diệu, trầm giọng nói: “Diệu nha đầu, đừng hoảng hốt, đi theo tổ mẫu.”

“Vâng.” Chân Diệu gật đầu.

Ba người được nội thị dẫn đường, xuyên qua giữa tường đỏ và liễu xanh như con thoi.

Rốt cuộc đã lớn tuổi nên bước chân lão phu nhân Kiến An bá khẽ trợt, suýt nữa ngã nhào, may nhờ Chân Diệu và Tưởng thị một trái một phải đỡ.

“Tổ mẫu, ngài cẩn thận.”

Tưởng thị nói theo: “Lão phu nhân, ngài đi chậm một chút.”

Ngoài dự tính, nội thị cũng không dẫn ba người đi gặp Thần Khánh Đế, mà dẫn đi chỗ Triệu Thái hậu, cháu gái bà ta là Triệu Phi Thúy ngồi cùng bên cạnh.

Thái hậu và Hoàng hậu đều là con gái Triệu thị, phủ Mộc Ân Hầu cũng coi như nở mày nở mặt rồi.

Lão phu nhân Kiến An bá đè xuống nghi ngờ trong lòng, dẫn Chân Diệu và Tưởng thị làm lễ ra mắt với Thái hậu và Hoàng hậu.

Triệu Thái hậu vội đón qua, đích thân đỡ lão phu nhân Kiến An bá lên, nói: “Lão phu nhân quá đa lễ rồi, mau ngồi.”

Lão phu nhân đâu có ngồi yên được, lau nước mắt nói: “Không biết lão thái phi mất khi nào?”

Triệu Thái hậu chần chờ một chút, mới nói: “Chính là đêm qua, đột phát bệnh, còn chưa kịp mời ngự y, người đã không còn ——” nói đến đây, cũng nghẹn ngào theo.

Chân Diệu không có khóc theo, nước mắt đảo quanh vành mắt, lặng lẽ nắm quả đấm.

Đột phát bệnh? Hôm qua khí sắc Thái phi mặc dù không bằng thường ngày, còn ăn một đĩa sữa dê trứng cuốn nữa đấy, làm sao cũng không giống sẽ bạo bệnh bỏ mình.

Nhưng là, lấy thân phận hiện tại của Thái phi còn cao hơn Triệu Thái hậu một bối phận, Hoàng thượng lại hiếu thuận Thái phi nhất, Thái phi còn có thể bị độc thủ gì hay sao?

Chân Diệu đang suy nghĩ, lại nghe Triệu Thái hậu nói: “Biết lão phu nhân nhớ thương lão Thái phi, có muốn đi chỗ ở của lão Thái phi nhìn một cái hay không? Đồ Lão Thái phi đã dùng qua đều đã chỉnh lý xong, có một số có thể mang về, để lại cái tướng nhớ.”

Chờ nội thị dẫn ba người lão phu nhân Kiến An bá đi ra ngoài, bên trong phòng chỉ còn hai cô cháu Triệu Thái hậu, Triệu Phi Thúy không nhịn được nói: “Cô mẫu, cũng không biết Hoàng thượng nghĩ như thế nào, từ lúc lão Thái phi đi, đến bây giờ tránh ở trong phòng không gặp ai cả.”

Triệu Thái hậu thở dài một tiếng: “Cháu còn nhỏ tuổi, không nhớ được chứ, lúc Hoàng thượng còn nhỏ tình cảnh khó khăn, nếu không phải lão Thái phi duỗi bàn tay, sợ rằng. . . . . . Dù sao ấy à, ở trong lòng Hoàng thượng, địa vị của lão Thái phi còn nặng hơn tiên Thái hậu đấy.”

Nói đến đây, nhẹ nhàng ho khan một tiếng, nghiêm mặt nói: “Cháu cũng đừng ngồi ở chỗ ta, Hoàng thượng bây giờ đang là thời điểm đau lòng, cháu đi khuyên một chút, hắn cũng sẽ nhớ tình cảm của cháu.”

Triệu Phi Thúy liếc mắt xem thường, chọc Triệu Thái hậu giận đưa tay nhéo nàng: “Cháu làm gì thế, cháu là Hoàng hậu, không phải là tiểu nha đầu còn có thể tùy tiện bốc đồng trước kia, mau đi.”

Triệu Phi Thúy không bướng nổi với Triệu Thái hậu, đi tới chỗ Thần Khánh Đế.

Đại thái giám Dương công công vừa thấy Triệu Phi Thúy tới, thở phào nhẹ nhõm, chào đón nói: “Hoàng hậu nương nương, ngài mau đi khuyên nhủ đi. Đến bây giờ Hoàng thượng còn chưa vào một giọt nước nào đâu.”

Triệu Phi Thúy không kiên nhẫn giật nhẹ khóe miệng, đi vào.

Cửa ‘két két’ mở ra, Triệu Phi Thúy nhìn quét tới một cái, có chút kinh ngạc.

Hoàng thượng lại không ở trong phòng!

Rất nhanh, ánh mắt nàng đảo qua, sau đó im lặng co rút khóe miệng.

Thì ra là Thần Khánh Đế ngồi xổm núp ở góc tường, bóng lưng cô đơn thê lương tựa như chú cún con bị đuổi ra khỏi nhà trong mùa đông khắc nghiệt.

Nhìn quen bộ dáng lạnh nhạt xoi mói của hắn thường ngày, bộ dáng này đối với Triệu Phi Thúy mà nói rất mới mẻ, định ứng phó cô mẫu một chút, đảo qua một vòng rồi đi luôn, nhưng bây giờ đã có tâm tình nói chuyện.

“Hoàng thượng, người chết không thể sống lại, nén bi thương đi.”

Thấy Thần Khánh Đế cũng không nhúc nhích, mấp máy môi nói: “Lão thái phi thăng tiên rồi, Hoàng thượng cũng không thể cứ im ỉm ở trong phòng suốt, lão thái phi hạ táng như thế nào, còn cần Hoàng thượng định đoạt đấy.”

Vốn thân phận như Chân Thái phi, người mất đi, cũng chỉ chôn cất ở Hoàng Lăng lặng yên không một tiếng động, nhưng bởi vì từng nuôi dưỡng Hoàng thượng, tình cảm khác biệt, vậy sẽ phải nói khác rồi.

Nàng châm chước hỏi: “Hoàng thượng ngài xem, lấy quy cách hạ táng gì thích hợp? Nếu có truy phong mà nói, thì không thể trì hoãn nữa rồi ——”

Thần Khánh Đế đột nhiên ngẩng đầu, căm tức nhìn Triệu Phi Thúy: “Không được nói lung tung, cút ra ngoài cho trẫm!”

“Ngươi!” Triệu Phi Thúy đầu tiên là sửng sốt, mới kịp phản ứng đây là mắng nàng mà, lập tức giận đến thân thể phát run.

Con chó điên này, lại cắn người lung tung rồi, nàng cũng không nên ăn no rỗi việc, sinh ra lòng trắc ẩn gì đó. Lão thái phi cho dù là cuốn chiếu, cũng chả liên quan tới nàng

Triệu Phi Thúy chưa bao giờ là kẻ chịu để mắng, vừa rồi kìm nén tính tình khuyên một chút, tình cờ sinh lòng đồng cảm mà thôi, lúc này mắt to trừng mắt nhỏ với Thần Khánh Đế, cười lạnh một tiếng, phất tay áo rời đi.

“Hoàng hậu nương nương ——” Dương công công quấn quýt hô một tiếng.

Triệu Phi Thúy xanh mặt sải bước đi ra ngoài, nghe thấy động tĩnh phía sau, quay đầu nhìn lại là Thần Khánh Đế đi ra, cho là muốn đuổi theo đánh nàng, vội chạy đi như bay.

Hảo hán không chịu thiệt thòi trước mắt, lúc chó nổi điên, nàng cũng không thể bị cắn!

Dĩ nhiên Thần Khánh Đế không phải là tới đuổi theo cắn Hoàng hậu của hắn, vừa ra đã níu lấy Dương công công hỏi: “Người phủ Kiến An bá đã đến chưa?”

“Đến rồi, đến rồi.” Dương công công vội vàng gật đầu.

“Huyện chủ Giai Minh đâu?”

“Huyện chủ Giai Minh và lão phu nhân Kiến An bá đến cùng nhau, đi tới chỗ Thái hậu nói chuyện trước rồi, hiện tại đã đi chỗ ở của lão Thái phi.”

Thần Khánh Đế nhấc chân, lại ngừng lại, vẻ mặt khó lường mà nói: nói: “Đi gọi Huyện chủ Giai Minh tới gặp trẫm.”

Nói xong, quay đầu trở về phòng.

Dương công công vội sai tiểu thái giám đi mời Chân Diệu, sau đó nhìn thấy một nữ tử mặc cung trang uấn éo đi tới.

“Bái kiến Quý phi nương nương.”

Chân Tịnh xách theo một cái hộp đựng thức ăn, dè dặt gật gật đầu, hỏi: “Hoàng thượng đâu rồi, đã dùng cơm chưa?”

“Hoàng thượng ở trong phòng, từ sáng sớm đến bây giờ, còn chưa vào một giọt nước nào đâu.”

Chân Tịnh có chút đau lòng, lại có chút mừng rỡ, trên mặt không lộ mảy may: “Làm phiền Dương công công thông bẩm một tiếng, hãy nói Bổn cung mang chút nước canh tới, xin Hoàng thượng ít nhiều dùng một chút.”

Một lát sau Dương công công quay lại, vẻ mặt khó xử.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Sunlia về bài viết trên: hanhpham, ngoung1412, yuriashakira
     
Có bài mới 11.12.2017, 21:00
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 13.08.2016, 19:36
Bài viết: 4469
Được thanks: 12930 lần
Điểm: 8.87
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 454: Hiểu rõ chân tướng

“Dương công công, Hoàng thượng nói như thế nào?”

Dương công công há miệng, cười khan nói: “Hoàng thượng. . . . . .”

“Hoàng thượng nói gì, Dương công công nói đúng sự thật là được!” Chân Tịnh có chút không vừa ý.

Dương công công này còn là đại thái giám bên cạnh Hoàng thượng cơ đấy, chẳng có tý ánh mắt nào!

Có thể nói, Chân Tịnh bây giờ, sau khi cảm thụ lễ kính của những ngoại mệnh phụ phẩm cấp không thấp kia, rất có chút tự cảm thấy mình là sủng phi rồi.

Phải nói lúc đầu ả chọn Thần Khánh Đế, là được ăn cả ngã về không, bây giờ là khổ tận cam lai chân chính.

Sau chẳng bao lâu, một thứ nữ nho nhỏ như ả, dựa vào hơi thở đích mẫu mà sống, sau khi vào phủ Hoàng tử, lại bị bài xích ở ngoài vòng giao tiếp của các quý phụ, mà bây giờ, đám Hầu phu nhân, Bá phu nhân kia, còn ai dám cho ả sắc mặt nhìn?

Không nói người khác, cho dù là Đại cô nương Chân Ninh phủ Kiến An bá chúng tinh phủng nguyệt mà lớn lên, lần trước tiến cung, nói chuyện với ả còn không phải là khách khách khí khí!

Chân Tịnh nhớ lại xong, liếc nhìn Dương công công một cái.

Nam nhân thiếu chỗ nào đó này, tâm tư vô cùng nhạy cảm, Dương công công từ lúc Thần Khánh Đế còn là hoàng tử đã hầu hạ hắn, bây giờ là đại hồng nhân, lộ trình tâm lý cùng với Chân Tĩnh khác nhau nhưng kết quả lại giống nhau đến kì diệu, lập tức tâm tình cũng không dễ chịu lắm, ho khan một tiếng nói: “Hoàng thượng nói. . . . . . ôi chao, nô tài thật sự không dám nói!

“Dương công công còn thừa nước đục thả câu với Bổn cung hay sao?” Chân Tĩnh sầm mặt hỏi.

Ả thế nhưng nhìn thấy, vừa rồi Triệu Phi Thúy tới đây, căn bản không cần thông truyền, lão thái giám này đã đón người tiến vào.

Hừ, lão bất tử, mắt chó nhìn người thấp, sau này cứ nhìn đi!

“Hoàng thượng nói. . . . . . bảo ngài cút. . . . . .” Dương công công vừa nói vừa vội nhẹ nhàng đánh mặt mình một cái, “Ôi chao, nô tài thật là đáng đánh đòn. . . . . .”

Lão vừa nói vừa đưa mắt nhìn Chân Tịnh, Chân Tịnh lại cảm thấy một cái tát nhẹ nhàng kia, là xoay ngược đánh vào mặt mình, mặt đau rát, cũng không tiếp tục nán lại nữa, xoay người rời đi.

Dương công công vuốt cái cằm nhẵn bóng, nghĩ thầm, Quý phi này so với Hoàng hậu, hàm dưỡng vẫn kém hơn một chút, vừa rồi Hoàng thượng rống người tiếng hơi lớn, lão cũng nghe thấy được, Hoàng thượng còn nói Hoàng hậu cút kia kìa, sắc mặt khi đó của Hoàng hậu, cũng tự nhiên hơn Quý phi nhiều.

Một lát sau, Dương công công xoa bóp cổ, giương mắt nhìn lên, thấy nội thị dẫn Chân Diệu tới.

Lão vội lên nghênh đón: “Huyện chủ, ngài đã tới rồi, Hoàng thượng vẫn chờ đấy.”

“Ừm.” Chân Diệu gật đầu, nhấc chân đi vào.

Ơ, sao Hoàng thượng không có ở đây?

Nàng nghi ngờ quét Dương công công một cái, Dương công công vội chu môi đánh hướng.

Chân Diệu định thần nhìn lại, Thần Khánh Đế đang ngồi xổm ở góc tường đây mà.

“Thần phụ tham kiến Hoàng thượng.”

Nghe thấy tiếng Chân Diệu, Thần Khánh Đế đột nhiên đứng lên, xoay người lại, bộ dáng chật vật tiều tụy dọa nàng giật mình.

“Các ngươi lui cả ra!” Thần Khánh Đế quét nhìn một vòng, lạnh lùng nói.

Tất cả thái giám cung nữ bao gồm Dương công công ở bên trong đều cúi đầu xưng vâng, lui về đi ra ngoài.

Trong điện chỉ còn lại hai người, trong lúc nhất thời Chân Diệu không biết nói cái gì cho phải.

Thần Khánh Đế đi thẳng tới, đứng lại ở chỗ trước mặt Chân Diệu nửa trượng, nhìn nàng một cái thật sâu, mở miệng hỏi: “Giai Minh, hôm qua. . . . . .  hôm qua ngươi tiến cung bầu bạn với Thái phi hơn nửa ngày?”

“Phải” Chân Diệu nghĩ thầm, chuyện như vậy còn cần hỏi ư, khẽ tra sổ đăng ký tiến cung chẳng phải sẽ biết.

“Vậy, vậy ngươi và Thái phi đã làm cái gì?” Lúc hắn hỏi ra những lời này, mắt nhìn chằm chằm Chân Diệu, từ bả vai kéo căng kia có thể thấy được, tâm tình rất khẩn trương.

Hoàng thượng đây là ý gì?

Chân Diệu cảm thấy không thích hợp lắm, trầm mặc một hồi, vẫn là nói: “Không có làm chuyện gì đặc biệt, chỉ là nói chuyện cùng Thái phi, còn làm mấy loại điểm tâm ăn, sau đó ——”

Nàng ngừng lại, có chút không chắc có nên nói ra chuyện bức họa hay không

“Sau đó cái gì?” Thần Khánh Đế nóng nảy, một phát bắt được cổ tay Chân Diệu.

Ánh mắt Chân Diệu rơi vào trên cổ tay, ngẩn người.

Nàng còn chưa kịp xấu hổ, Thần Khánh Đế đã có chút phát điên rồi, đến gần một bước, sức lực trên tay dùng lớn hơn: “Ngươi nói đi!”

Chân Diệu hoàn toàn bị hành động này của Thần Khánh Đế làm cho bối rối, sau khi tỉnh hồn lại, chỉ ngửi thấy hơi thở chỉ thuộc về nam tử vây quanh nàng, giống như là dã thú cường thế vô lễ xông vào lãnh địa tư nhân, đầu óc nóng lên, đã quên hàng trước mắt này là Hoàng thượng, lông mày lá liễu dựng lên, cắn răng nói: “Buông tay!”

Vừa nói, còn nhằm vào mu bàn chân Thần Khánh Đế ra sức giẫm một phát.

Thần Khánh Đế kêu rên một tiếng, ngoài dự đoán của mọi người chính là, lại vẫn không có buông tay, mà là hai mắt sững sờ nhìn chằm chằm mặt Chân Diệu.

Trong đầu hắn hiện lên hình ảnh lộn xộn

Vẻ mặt Thái phi phẫn nộ cầm mỹ nhân chủy đánh hắn, cắn răng nói: “Đi mau, chớ ép ta chán ghét ngươi!”

Bộ dáng ấy, ánh mắt ấy, dần dần chồng lên người trước mắt.

Thần Khánh Đế lộ ra nụ cười hoảng hốt: “Thái phi, ta biết ngay, người không có chết, sao người lại nhẫn tâm với ta như vậy, người có biết không, ta có bao nhiêu đau lòng. . . . . .”

Sắc mặt Chân Diệu dịu đi một chút, thầm nghĩ, thì ra là người này bởi vì cái chết của Thái phi mà đau lòng quá độ, khó trách cử chỉ thất thường thế này.

Nàng gượng gạo lộ ra nụ cười an ủi: “Hoàng thượng ——” còn chưa có nói xong, đã bị Thần Khánh Đế một phát kéo vào trong lòng.

Dưới phản xạ có điều kiện, nàng rút cây trâm duy nhất cắm trên đầu xuống giơ tay muốn đâm, lại nghe Thần Khánh Đế nói bên tai: “Thái phi, ta không bao giờ làm loạn nữa, người tha thứ cho ta được không? Ta chỉ là kìm nén quá lâu rồi——”

Cây trâm trong tay Chân Diệu rơi thẳng xuống đất, phát ra tiếng vang lanh lảnh, mà cả người nàng đã hóa đá rồi, đếm không hết bị sét đánh xuống bao nhiêu cái rồi.

Mà tiếng giòn vang của cây trâm rơi xuống đất, lập tức đánh thức Thần Khánh Đế, hắn buông tay Chân Diệu ra, liên tiếp lui về phía sau mấy bước, sắc mặt xanh mét nhìn chằm chằm Chân Diệu.

Chân Diệu đã sớm cháy khét đẹt đùng rồi, liếm liếm môi có chút phát khô, run giọng hỏi: “Vừa rồi ——”

Nói tới đây, nàng đột nhiên ngừng miệng, cũng không dám hỏi tiếp nữa, vội vã cúi đầu nói: “Hoàng thượng, canh giờ không còn sớm, thần phụ cáo lui!”

Nàng vùi đầu đi luôn, lại nghe một tiếng quát lạnh: “Đứng lại!”

Bước chân Chân Diệu khẽ dừng, rồi đi càng nhanh hơn, phóng thẳng về phía cửa.

Thần Khánh Đế tức giận vô cùng, trực tiếp một bước dài chặn lại đường đi.

“Giai Minh, trẫm cho ngươi đi rồi sao?”

Thấy Chân Diệu cúi đầu không nói, thân thể hơi run, chỉ cảm thấy tâm phiền ý loạn, lạnh lùng nói: “Ngươi ngẩng đầu!”

Chân Diệu cúi đầu đứng, vẫn không nhúc nhích.

“Ngươi ngẩng đầu lên, chẳng phải trước kia lá gan ngươi lớn lắm à, trẫm làm Hoàng thượng rồi, ngay cả dũng khí nói chuyện với trẫm cũng bị mất?”

Chân Diệu ngẩng đầu, đã sớm là lệ rơi đầy mặt, cười châm chọc nói: “Đúng nha, ngài đã làm Hoàng thượng cơ mà.”

Câu nói tiếp theo không có nói ra, Thần Khánh Đế lại hiểu ý nàng.

Nếu không phải đã làm Hoàng thượng, làm sao bức tử Thái phi đây!

Đến bây giờ, Chân Diệu không còn lòng dạ nào nữa, cũng rốt cục hiểu, vì sao Thái phi lại chọn một tuyệt lộ như vậy.

Nàng giống như rơi vào trong hầm băng, ngay cả sợi tóc cũng lạnh thấu, chỉ cảm thấy chân tướng hoang đường lại ghê tởm, còn có sự kiềm nén sợ hãi nói không rõ.

Chân Diệu theo bản năng lui về phía sau một bước, không cẩn thận đụng phải chân bàn, ngọc bội áp váy phát ra tiếng giòn vang rất nhỏ.

Thần Khánh Đế mắt lạnh nhìn tới.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Sunlia về bài viết trên: Mưa biển, Thu Heo, ngoung1412, yuriashakira
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 486 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Buombuomtrang, Hoacamtu, hoaden, hoangmy9089, Khanh Nhi, Koalamap, lantran, moccun, ngoc241083, Nguyên Phương, Nhã hiên, thuyle87, tinh thanh, Tiểu Vương Tử, vann nguyenn và 269 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

5 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 193, 194, 195

6 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

7 • [Hiện đại] Hứa với em mười năm tình thâm - Tây Tây Tiểu Lâu

1 ... 19, 20, 21

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ không làm phi - Đường Quả

1 ... 37, 38, 39

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 195, 196, 197

10 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 160, 161, 162

11 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 123, 124, 125

12 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

14 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 126, 127, 128

17 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 105, 106, 107

18 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 65, 66, 67

19 • [Cổ đại] Sư phụ quá mê người đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn

1 ... 66, 67, 68

20 • [Hiện đại] Hắn là cố chấp cuồng - Linh Công Chúa

1 ... 10, 11, 12



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 822 điểm để mua Ngọc xanh 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 240 điểm để mua Chuông vàng
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 781 điểm để mua Ngọc xanh 3
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Ly Ly
Shop - Đấu giá: Hạ Tịch Nguyệt vừa đặt giá 554 điểm để mua Hamster tham ăn
Shop - Đấu giá: ༄༂Tuyền Uri༂࿐ vừa đặt giá 389 điểm để mua Xe hoa
Shop - Đấu giá: ༄༂Tuyền Uri༂࿐ vừa đặt giá 230 điểm để mua Giày da cho nam
Shop - Đấu giá: zinna vừa đặt giá 310 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 272 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 294 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: zinna vừa đặt giá 258 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 256 điểm để mua Cà phê đem về
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 279 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 248 điểm để mua Ly kem cacao
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 369 điểm để mua Xe hoa
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 244 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 264 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 256 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 248 điểm để mua Trái tim cầu vồng
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 242 điểm để mua Cà phê đem về
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 242 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 218 điểm để mua Giày da cho nam
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 250 điểm để mua Heo cầm lửa
TranGemy: [Hiện đại] Quân hôn: Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch chương 308
TranGemy: How are you today? Kể mình nghe đi, hôm nay bạn có vui không?
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 787 điểm để mua Nhẫn hồng ngọc
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 248 điểm để mua Mashimaro cưỡi trăng thổi sáo
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 250 điểm để mua Pikachu làm xiếc
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 358 điểm để mua Hổ đọc sách
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Windyphan

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.