Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 487 bài ] 

Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

 
Có bài mới 11.12.2017, 20:45
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 13.08.2016, 19:36
Tuổi: 1 Nữ
Bài viết: 4469
Được thanks: 13224 lần
Điểm: 8.88
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 428: Sinh con

Sắc mặt Chân Diệu trắng bệch, mồ hôi lạnh rơi ào ào: “Ta...... Ta đau bụng, có thể...... có thể là ăn nhiều nho rồi......”

Bà tử đi theo phía sau vẫn luôn làm bối cảnh thấy thế hô to: “Đại nãi nãi, ngài đây là vỡ ối rồi đó!”

“Vỡ ối?” Chân Diệu cảm thấy một dòng nước ấm xuôi theo bắp đùi chảy xuống, sắc mặt trắng bệch, “Ta, ta không phải là còn có nửa tháng sao?”

“Chao ôi, thái y không phải là đã thông báo, ngài đây là song thai, có khả năng ối vỡ sớm mà!”

Còn may Chân Diệu ở thời kỳ đặc biệt, tới trong vườn đi bộ đã đi theo một đoàn nha hoàn bà tử, bà tử này vừa kêu gào, gà bay chó sủa một hồi, Thanh Đại khom thắt lưng bế Chân Diệu lên, bước đi như bay xông về phía Thanh Phong đường.

“Thanh Đại cô nương, phải ôm Đại nãi nãi đi phòng sinh!” Bà tử đuổi theo ở phía sau.

Tước Nhi vẫn luôn quạt cho Chân Diệu ném thẳng cây quạt tròn Thường Nga bôn nguyệt này xuống đất, một chân giẫm lên cũng không kịp đau lòng chạy qua luôn.

Đám người Bạch Thược đồng dạng là bước chân vội vã, như một trận gió từ bên cạnh Chân Băng thổi qua.

Chân Băng chỉ cảm thấy bên tai còn đang vang lên tiếng gió, kinh ngạc  đứng ở đó một lúc lâu mới kịp phản ứng, vội vàng đuổi theo.

Tin tức Chân Diệu phát tác truyền khắp các góc của phủ Quốc Công, một đám người đều vội vã chạy đến Thanh Phong đường.

Lão phu nhân luôn miệng không ngừng dặn dò rất nhiều việc, cất giọng nói: “Mau đi gọi Thế tử về!”

Hôm nay trong lòng La Thiên Trình luôn có chút hốt hoảng, nhưng lại nói không rõ nguyên do, bận rộn như vậy ước chừng một canh giờ, cuối cùng không nhịn được đứng dậy, định về phủ xem thử trước.

Không nghĩ tới còn chưa đi ra khỏi nha môn, lại nhận được ám tín của Lục hoàng tử truyền đến, hẹn gặp mặt ở chỗ dân trạch kia.

Hắn chỉ đành phải dặn dò ám vệ: “Nếu trong phủ phái người tới, phải nhanh đi báo cho ta biết.”

Tiếng chuông kim loại vang lên, nữ tử tên là Tố Tố thướt tha mà đến dâng trà, buông xuống mặt mày lui sang một bên.

Lục hoàng tử liếc nhìn nàng ta một cái, thản nhiên nói: “Ngươi đi xuống đi.”

“Vâng” Tố Tố cúi đầu lui ra, người đã đi xa rồi, dường như còn có thể nghe thấy tiếng chuông lanh lảnh.

Lục hoàng tử bèn cười: “Phải nói, Tố Tố cũng là giai nhân khó có được rồi, Giai Minh không phải đang có thai sao, ta tặng nàng ta cho ngươi được không?”

La Thiên Trình kéo kéo khóe miệng: “Đa tạ, đồ của Vương gia, thần cũng không có tư cách hưởng thụ.”

Lục hoàng tử cười to: “Cẩn Minh, thì ra nói ngươi sợ vợ, là thật? Chỉ là đồ vật mà thôi, hiện tại Giai Minh không thể hầu hạ ngươi, có nhu cầu thì dùng trước, chờ về vứt qua một bên là được, đáng giá để ngươi cẩn thận từng li từng tí như vậy?”

“Vương gia lại đang nói đùa rồi.” La Thiên Trình thản nhiên nói.

Ai đang nói đùa chứ? Lục hoàng tử rút rút khóe miệng, thấy hắn quả thật  không có hứng thú, đi vào chủ đề chính, “Gần đây ta thấy Tú Vương không an phận lắm, hình như bất mãn ta và Quế Vương giám quốc, muốn thò một chân vào đấy. Cẩn Minh, ngươi từng nói Tú Vương không đáng để lo, sớm có nhược điểm của hắn trong tay, không biết là cái gì?”

Mí mắt La Thiên Trình nhảy không ngừng, cưỡng chế sự bất an trong lòng, phun ra hai chữ: “Đoạn tụ!”

Lục hoàng tử đứng phắt lên, bởi vì động tác quá nhanh, ống tay áo thùng thình hất đổ chèn trà trên trác kỷ, trà chén nhỏ từ trên trác kỷ lăn xuống, rơi vỡ tan tành, phát ra một tiếng giòn vang.

Tố Tố xông vào: “Vương gia ——”

“Đi ra ngoài!” Lục hoàng tử sắc mặt như sương, quát lớn.

Tố Tố lập tức yên lặng lui ra ngoài.

Ánh mắt Lục hoàng tử sáng quắc nhìn chằm chằm La Thiên Trình, có chút kích động túm tay của hắn: “Cẩn Minh, ngươi nói thế thật không?”

La Thiên Trình rút tay về, thản nhiên nói: “Vương gia, ngài như vậy, thần sẽ hoài nghi trong tình báo có người giả mạo.”

Lục hoàng tử ngớ ra, sau đó kịp phản ứng, chộp tay đánh hắn: “Tiểu tử ngươi, ngay cả nói đùa như vậy cũng dám giỡn với Bổn vương!”

Hắn đè xuống hưng phấn trong lòng, hỏi: “Tin tức này xác thực chưa?”

La Thiên Trình cười nhạt: “Vương gia, tin tức của thần, lúc nào đưa ra sai lầm?”

Chuyện Tú Vương có đam mê đoạn tụ, vốn nên là năm sau lộ ra ngoài, một năm ấy, Khương Nhan trúng Trạng Nguyên mới vừa qua được một năm.

“Nếu là như vậy, vậy thì dễ làm rồi, khó trách đến bây giờ, Tứ hoàng tẩu kia của ta còn chưa mang thai đâu.”

Thật ra cao môn đại hộ, nuôi luyến đồng chẳng tính là cái gì, chỉ là sau khi ngồi ở trên ghế rồng, thật có cái yêu thích này, lặng lẽ hành lạc cũng không có người dám quản, nhưng hoàng tử lại không giống, dưới ít ỏi Hoàng trữ bị tuyển ưu tú như nhau, một khi chuyện này lộ ra ngoài ánh sáng, đó chính là đả kích không nhỏ.

“Như vậy xem ra, vị Tứ hoàng huynh này của ta, căn bản không giống như biểu hiện không có chút nào hứng thú với ngôi vị hoàng đế của hắn, một lòng chỉ muốn làm Vương gia nhàn tản.”

Nếu thật có cái tâm này, không muốn cuốn vào tranh giành đoạt đích, đam mê đoạn tụ này cũng không nên dấu diếm đến sít sao.

“Có điều thần cho rằng chuyện này của Tú Vương, tạm thời không nên lan truyền mới thỏa đáng.”

“Hử?”

“Hiện tại ngài và Quế Vương cùng nhau giám quốc, bàn về thế, thật ra Quế Vương còn hơi thắng hơn mấy phần, nếu Tú Vương thêm vào, tạo thế chân vạc, có thể giảm bớt mấy phần áp lực.”

Lục hoàng tử nghe xong, cười lên: “Ngươi nói không sai, dù sao cái thóp này của Tú Vương, bất cứ lúc nào cũng có thể lấy ra dùng, nếu như thế, dùng trước trái lại đáng tiếc rồi.”

Hắn tiện tay bưng chén trà lên uống một hớp: “Đúng rồi, lần đó ngươi nói, chuyện áo bông hoa lau, sợ rằng sau lưng còn có hắc thủ, hiện tại tra được như thế nào rồi?”

La Thiên Trình nhìn chằm chằm vào tay Lục hoàng tử có chút hoảng sợ.

Nguy rồi, sáng sớm hôm nay trong lòng hắn đã có chút bồn chồn, cứ cảm giác có chuyện gì sắp xảy ra, chẳng lẽ nói, chính là ứng với chỗ này?

Sao hắn không hề biết, Thần Vương và ca hắn ta có yêu thích giống nhau đây!

“Nhìn cái gì đấy? Hôm nay ngươi có chút quái ——” Lục hoàng tử theo ánh mắt của hắn cúi đầu, sau đó nhìn đến chén trà trong tay.

Cứ cảm giác không đúng chỗ nào! Quét đến nước trà rơi vãi trên trác kỷ, bừng tỉnh đại ngộ.

Chén trà của hắn, không phải đánh đổ rồi sao!

Vẻ mặt Lục hoàng tử cứng ngắc cúi đầu, nhìn về phía chén trà cầm trong tay.

“Cái này là ở đâu ra?” Hắn không nhớ Tố Tố lại dâng trà.

“Nếu như nói đây là của thần ——”

“Ọe ——” Lục hoàng tử xoay đầu nôn khan.

La Thiên Trình thở phảo nhẹ nhõm.

Biết nôn là tốt rồi, nếu tiếp theo uống chén nước này vào, chỉ sợ hắn sẽ phải sợ tới mức về nhà rồi.

Tiếng gõ cửa bỗng nhiên vang lên.

“Vương gia, bên ngoài có người tìm La thế tử.”

Lục hoàng tử và La Thiên Trình liếc mắt nhìn nhau một cái.

Sắc mặt La Thiên Trình khẽ biến, đứng lên: “Chỉ sợ là trong nhà có việc, Vương gia, ta đi trước một bước đây.”

“Là chuyện gì thế, để cho y đi vào nói đi, nếu không phải quan trọng, cứ chờ một lát trước, ta còn có một số việc muốn thương lượng với ngươi đấy.”

Ám vệ rất nhanh đi vào, hành lễ, lập tức nói: “Chủ tử, Đại nãi nãi sắp sinh rồi.”

La Thiên Trình lập tức đần ra, một lát sau, như là tượng gỗ bị làm pháp thuật, lập tức sống lại, trực tiếp chạy luôn ra ngoài.

Lưu lại Lục hoàng tử sửng sốt một lúc lâu, đứng dậy rời khỏi về phủ.

“Vương gia có phải mệt mỏi hay không, thiếp sai người làm canh hạt sen thanh tâm, còn ướp lạnh bằng nước giếng rồi, bưng một bát cho ngài nhé?” Chân Tịnh vừa thấy Lục hoàng tử vào nhà, không nhịn được nhướng nhướng mày.

Kể từ sau khi Triệu Phi Thúy vào cửa, ả bị giày vò không ít, không nói cái khác, riêng là thỉnh an mỗi ngày, sẽ hành hạ ả một trận, còn may bụng ả không chịu thua kém, sau khi có Trân Trân, rất nhanh lại sinh hạ nhi tử đầu tiên của Vương gia, hiện nay cũng có hơn nửa tuổi rồi.

Ả bây giờ trai gái song toàn, cho dù là Vương gia ngại ở lễ giáo không tiện thiên vị ả, nhưng ánh mắt hạ nhân đầy phủ là sáng như tuyết, trừ ở trước mặt Vương Phi, cuộc sống của ả trôi qua tốt thế nào khỏi phải nói.

Nghĩ cũng biết, Triệu Phi Thúy oai phong hơn nữa thì như thế nào, đến nay không có con, đến cuối cùng còn không phải là công dã tràng!

“Thôi khỏi.” Lục hoàng tử xua xua tay, tùy ý ngồi xuống trên ghế.

Hắn trầm mặc một lát, không nhịn được hỏi: “Tịnh Nương, phụ nhân vì sao sẽ sinh non?”

“Cái này nào dễ nói chứ, đa phần là động thai khí.”

“Vậy không phải là sẽ có nguy hiểm?”

Thấy ánh mắt kinh ngạc của Chân Tĩnh, Lục hoàng tử cười cười: “Bổn vương tùy tiện hỏi một chút.”

Lúc này tiếng khóc truyền đến, sắc mặt Chân Tịnh khẽ biến, vội nói: “Bình ca nhi khóc rồi, thiếp đi nhìn một cái.”

Ả vội vã vào phòng kế, sau đó tiếng trách mắng khẽ truyền đến: “Trân Trân, sao con có thể niết mặt Bình ca nhi!”

Lúc Lục hoàng tử theo vào, đúng lúc thấy Chân Tịnh đánh tay Trân Trân một cái.

Trân Trân tựa hồ có chút sợ Chân Tịnh, cũng không dám khóc, nhìn thấy Lục hoàng tử, nước mắt giàn giụa nhìn hắn.

Lục hoàng tử chỉ cảm thấy lửa giận trong lòng bốc lên, bước tới ôm lấy Trân Trân, mắt lạnh nhìn Chân Tịnh.

“Vương gia ——” Chân Tịnh cười đến ngượng ngùng, “Đứa nhỏ Trân Trân này quá nghịch ngợm, cứ thích niết mặt Bình ca nhi, Bình ca nhi mới bao nhiêu, mặt đang mềm ——”

“Đủ rồi!” Lục hoàng tử mím chặt môi mỏng, “Một đứa bé trai như Bình ca nhi, nuôi yếu ớt như vậy làm cái gì? Trân Trân vẫn chưa tới ba tuổi, người làm mẹ như ngươi chính là đối với đứa nhỏ như thế nào? Nếu như ngươi chướng mắt, thì chuyển Trân Trân qua trong viện tử của Nhụy Nhi đi, để cho tỷ muội chúng nó làm bạn!”

“Vương gia!” Chân Tĩnh một mặt khiếp sợ.

Lục hoàng tử lạnh lùng liếc nhìn ả một cái, bế Trân Trân xoay người đi luôn.

Chân Tịnh vội đuổi theo: “Vương gia, thiếp chỉ nóng ruột, mới đánh Trân Trân một cái, ta là mẹ ruột của con bé, nào có không thương con bé.”

Lúc này Lục hoàng tử mới dừng lại, bình tĩnh mà quét Chân Tĩnh một cái, hời hợt nói: “Lần sau không được viện dẫn lẽ này nữa.”

Chân Tịnh vô ý thức rùng mình một cái, một khắc đó, ả lại cảm thấy ánh mắt Lục hoàng tử nhìn ả, lạnh như băng không có một chút tình cảm, nhưng nháy mắt mấy cái, lại thấy Lục hoàng tử nói chuyện dịu dàng với Trân Trân, phảng phất hết thảy vừa rồi chỉ là ảo giác.

Chân Tĩnh định tâm.

Là ả suy nghĩ nhiều rồi, Vương gia không phải là tính tình này ư, nhìn hắn thường ngày đối với Triệu Phi Thúy, mới là thật sự lạnh nhạt cơ.

“Vương gia, thế thiếp kêu người bày cơm nhé?”

Lục hoàng tử gật đầu.

Chân Tịnh hoàn toàn thở phào nhẹ nhỏm, đi ra phòng kế kêu người bày cơm, vô ý thức quay đầu lại, lại thấy Lục hoàng tử đưa tay nhéo mũi Trân Trân, Trân Trân đẩy tay của hắn ra, cười khanh khách không ngừng.

Bình ca nhi mở to con mắt như quả nho, tò mò nhìn.

Trong lòng ả không khỏi sinh ra mấy phần khác thường, rồi lại nghĩ không rõ ràng, lắc đầu đi ra ngoài.

La Thiên Trình một đường chạy như điên trở về phủ, xông thẳng tới trước phòng sinh.

“Tổ mẫu, Kiểu Kiểu sao rồi?”

“Vừa phát tác không lâu, bà đỡ và y bà tốt nhất đều ở bên trong rồi, thái y cũng đang chờ ở phòng kế, chờ lát nữa xem đi.”

Vừa chờ, là chờ đến sáng sớm ngày hôm sau, chỉ thấy một chậu tiếp một chậu mãu loãng bưng ra, tiếng kêu đau trong phòng dần dần yếu ớt xuống, đứa nhỏ còn chưa có động tĩnh.

Lão phu nhân dậy thật sớm qua đây, thấy La Thiên Trình còn đứng ở trước cửa, không nhịn được nói: “Đại Lang, cháu cả đêm không ngủ?”

Vẻ mặt La Thiên Trình hoảng hốt nhìn về phía lão phu nhân: “Tổ mẫu, sao đứa nhỏ còn chưa sinh ra, Kiểu Kiểu sẽ không có việc gì chứ



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Sunlia về bài viết trên: MicaeBeNin, Thu Heo, ngoung1412, yuriashakira
     

Có bài mới 11.12.2017, 20:45
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 13.08.2016, 19:36
Tuổi: 1 Nữ
Bài viết: 4469
Được thanks: 13224 lần
Điểm: 8.88
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 429: Tân sinh

Edit: Yen Nguyen

Beta: Sakura

“Chân thị là đứa bé có phúc khí, tất nhiên không có việc gì!” Lão phu nhân kiên định mà nói, nhưng trong lòng có chút không nắm chắc.

Thai đầu khó khăn hơn một chút, lại là song sinh tử, nói không thấp thỏm lo lắng là nói dối, nhưng nhìn bộ dáng kia của tôn tử, nếu để lộ ra một chút nào, chỉ sợ hắn sẽ đòi xông vào.

“Nhưng sao nàng ấy còn chưa sinh ra? Cũng đã qua một đêm rồi.” Trong mắt La Thiên Trình hiện đầy tia máu, xoay đầu gắt gao nhìn chằm chằm vào cửa.

Lão phu nhân liền trấn an nói: “Một đêm là bình thường, có người còn phải chịu đựng hơn ba ngày ba đêm nữa đấy, cháu tạm thời đừng sốt ruột.”

“Được, được, cháu không sốt ruột, cháu không sốt ruột.” La Thiên Trình vừa nói, vừa giống như con ruồi không đầu đảo quanh qua qua lại lại.

Lão phu nhân nhìn thở dài, vẫy Hồng Phúc tới thấp giọng phân phó nói: “Đi đưa tin cho phủ Kiến An Bá, hãy nói Đại nãi nãi đang chuẩn bị sinh.”

“Vâng”

Lúc Ôn thị nhận được tin tức, cả người đều đần ra: “Sắp rồi hả? Làm sao nhanh như vậy?”

Bà đứng vụt lên đi luôn ra ngoài, lão phu nhân Kiến An bá luôn miệng không ngừng nói: “Ôn thị, trước tiên con chờ một chút, mang theo nhánh nhân sâm trăm năm kia trong tư kho của ta.”

Lúc này, Ôn thị cũng không kịp nhún nhường, thấy đại nha hoàn hầu hạ lão phu nhân là A Trù bưng cái hộp đựng nhân sâm đi vào, nhận lấy rồi đi theo người phủ Quốc Công báo tin vội vã đi ra ngoài.

“Tam đệ muội, đi chỗ nào thế, vội vã như vậy?”

Lúc qua chỗ ngoặt cổng tròn, Ôn thị thiếu chút nữa đụng vào Lý thị. Nếu là trước kia, Lý thị nhất định phải chê cười một phen, nhưng hiện tại địa vị của Ôn thị  theo con gái nước lên thì thuyền lên, bà ta cũng không dám chiếm lợi ngoài miệng.

“Diệu Nhi sắp sinh, ta đi qua xem một chút.” Ôn thị không kịp nhiều lời, nhấc chân đi luôn.

“Ôi chao, Tam đệ muội, vậy ta theo muội cùng đi nhé.” Lý thị vội đuổi theo, còn giật Chân Băng đi theo phía sau bà ta một cái.

“Mẹ ——” Chân Băng kinh ngạc.

Lý thị liếc nàng một cái: “Dài dòng cái gì, còn không mau đuổi theo.”

“Nhưng là ——” Chân Băng có chút do dự.

Mặc dù nàng quan tâm sự an nguy của Tứ tỷ, nhưng dù sao vẫn là cô nương gia chưa xuất giá, đi cùng không thỏa đáng lắm thì phải?

Lý thị hiển nhiên không suy nghĩ những điều này, thấy Chân Băng không động đậy, đưa tay kéo một phát: “Ngây ngốc làm cái gì, còn không mau đi!”

Ôn thị thấy thế cũng không có suy nghĩ nhiều, ba người ngồi lên xe ngựa đi hơn nửa canh giờ, là đến phủ Trấn quốc công.

“Lão phu nhân, Thế tử gia, tình hình của Đại nãi nãi sợ rằng không được tốt, nếu như...... là bảo vệ đứa trẻ, hay bảo vệ người lớn?”

Ôn thị một chân sải bước vào cửa viện, lại nghe thấy một câu nói như vậy, chân mềm nhũn ngã luôn xuống.

La Thiên Trình nghe được những lời này, chỉ cảm thấy trái tim bị một cái tay bắt được, bóp đến hắn không thở nổi, phảng phất sau một khắc sẽ nổ tung ra

Hắn dốc sức hít vào một hơi, mới tìm về được quyền điều khiển cơ thể, đẩy bà tử đi ra ngoài hỏi ra, sải bước đi vào trong.

“Thế tử gia, ngài không thể đi vào, phòng sinh là nơi ô uế ——” Mấy bà tử thấy thế bị dọa mặt trắng bệch, vội đi lên ngăn cản hắn.

Sắc mặt La Thiên Trình như băng lạnh, lệ khí khắp người tựa hồ đọng lại thành thực chất, làm người ta kinh hồn bạt vía.

“Cút ngay!” Hắn quát lạnh một tiếng.

“Đại Lang.” Lão phu nhân đã mở miệng.

La Thiên Trình xoay người, không đợi lão phu nhân nói tiếp, liền nói: “Tổ mẫu, tôn nhi không thể không đi vào, cháu muốn nhìn tận mắt Kiểu Kiểu bình an vô sự.”

Hắn nói xong không nói một lời đi vào trong, lại không người dám ngăn cản nữa.

Môi lão phu nhân khẽ nhúc nhích, cuối cùng thở dài, thấy Ôn thị được Lý thị dìu tới đây, nói: “Thân gia thái thái đã tới rồi.”

Ôn thị hoàn toàn không cười nổi nụ cười mang tính lễ tiết, gượng gạo kéo kéo khóe miệng, hỏi: “Lão phu nhân, tình hình rốt cuộc ra sao rồi?”

Lão phu nhân thở dài: “Khó sinh rồi, chân đứa nhỏ hướng xuống.”

Mặt Ôn thị thoáng cái liền trở nên trắng bệch, đôi môi run rẩy không ngừng: “Bây giờ có thể làm sao cho phải?”

“Hiện tại mấy vị bà đỡ tốt nhất Kinh thành đều ở bên trong ——” Lão phu nhân đang nói, trước mắt bỗng nhiên biến thành màu đen, thân thể loạng choạng.

“Tổ mẫu, ngài đi nghỉ ngơi một chút trước đi.” Điền Tuyết đỡ lão phu nhân lo lắng nói.

Lão phu nhân lắc đầu: “Ta nào ngồi được, bên trong vợ Đại Lang và hai đứa bé sinh tử chưa biết.”

Ôn thị cầm khăn che miệng, nước mắt lã chã rơi, cũng không dám khóc ra thành tiếng, sợ điềm xấu.

Lý thị đứng ở bên cạnh Ôn thị, quét qua Điền Tuyết một cái, trong lòng bỗng nhiên khẽ động.

Điền Tuyết này chỉ là con gái nhà tội dân, nhờ phúc của quỷ đoản mệnh Điền thị kia, mới gả vào phủ Quốc Công. Băng Nhi thì kém nàng ta chỗ nào, tại sao phải lần nữa tới tận bây giờ, còn không tìm được nhà chồng tốt.

Bà ta không khỏi nhớ tới Tiêu Mặc Vũ mà Chân Diệu nói.

Người đó bà ta chưa từng trông thấy, không biết cao thấp béo gầy, nhưng xuất thân của hắn, thật sự quá không thể gặp người rồi, một đứa con của ngoại thất không nói, đích mẫu còn cùng cháu **, nếu bà ta gả con gái qua, không phải là bị chê cười cả đời sao?

Lý thị mắt lạnh nhìn lão phu nhân đang mệt mỏi cùng với Ôn thị rơi lệ không ngừng, còn có hạ nhân đầy sân vẻ mặt hoảng sợ, ánh mắt quét qua trên mặt Chân Băng, cuối cùng rơi xuống trên cửa phòng đóng chặt kia.

Bên trong còn loáng thoáng truyền tới tiếng kêu gào, nhưng âm thanh lại càng ngày càng yếu ớt.

Nghĩ đến một giả thiết, trái tim bà ta lập tức đập dồn dập, tay kích động run lên.

Chẳng lẽ nói, đây chính là ý trời?

Băng Nhi bởi vì bị Diệu nha đầu liên lụy, vẫn không tìm được nhà chồng thích hợp, mà bây giờ, Diệu nha đầu khó sinh, có phải muốn ăn thì ăn muốn uống thì uống, sớm có thiên định(*), đã định trước Băng Nhi sẽ nhận vị trí của nàng hay không?

(*)Câu gốc: Nhất ẩm nhất trác tảo hữu thiên định; xuất phát từ một câu của Phật giáo, nhất ẩm nhất trác, mạc phi tiền định. Ý chính là mọi việc tất có nhân quả, trong mệnh có, không vứt được, trong mệnh không có, cũng cầu không được

Dĩ nhiên, kế thất không bằng nở mày nở mặt bằng nguyên phối, nhưng đây cũng phải nhìn là kế thất của ai.

Hôm nay, còn có thanh niên tài tuấn có tiền đồ hơn Thế tử Trấn Quốc Công sao?

Càng đừng nói Thế tử Trấn quốc công là người thương yêu vợ, từ lúc Diệu nha đầu vào cửa, thông phòng lúc trước đều phân phát không nói, đến bây giờ trong phòng cũng sạch sẽ, có thể đi theo nam tử như vậy, người làm mẹ như bà ta còn có cái gì không yên lòng đây?

Lý thị không nhịn được vểnh khóe miệng lên, rất nhanh lại che dấu lại, thầm nghĩ, Diệu nha đầu đây là song thai, tốt nhất là con gái, sau đó sống sót, nói như vậy sẽ dễ mở miệng, để cho Băng Nhi lấy danh nghĩa chiếu cố đứa nhỏ gả tới.

Nếu là con trai ——

Bà ta lắc đầu, suy nghĩ một chút, vẫn cảm thấy không bỏ được cửa hôn sự tốt này.

Con trai cũng được, dù sao còn nhỏ, bây giờ Băng Nhi cũng có mười bảy rồi, chính là thời điểm sinh dưỡng tốt, sớm sinh con mà nói, tương lai như thế nào còn khó nói nhỉ.

Lý thị dần dần quyết định chủ ý, tâm cũng treo lên, tâm đang treo này, lại chạy ngược lại với người đầy sân.

La Thiên Trình vào phòng, thấy Chân Diệu nằm ở trên giường sinh, đầu tóc xõa rối bời, người đã không còn sức lực, miệng mở rộng từng ngụm từng ngụm thở hổn hển, nửa người dưới đắp một cái thảm mỏng manh, đã bị máu nhuộm thấm.

Một khắc ấy, hô hấp của hắn cũng suýt ngừng lại, thực sự hiểu cái gì gọi là sợ.

“Kiểu Kiểu!” Bước chân hắn lảo đảo nhào tới, nửa quỳ trên mặt đất, cầm bàn tay ướt nhẹp của Chân Diệu.

Mắt Chân Diệu đảo đảo, nhìn về phía La Thiên Trình.

“Đại nãi nãi, ngài cũng không thể nản lòng, phải thêm chút sức, nếu không đứa nhỏ sẽ bị ngạt!” Bà mụ ở một bên hô to.

Đứa nhỏ nếu bị ngạt chết ở trong bụng, rất có thể là một thi ba mệnh!

Nàng lại tựa hồ không nghe được rồi, lông mi thật dài khe khẽ rung động, không nhúc nhích nhìn La Thiên Trình,đôi môi nhẹ nhàng mấp máy.

“Kiểu Kiểu, nàng đang nói cái gì?” La Thiên Trình lại gần, áp lên má nàng, nước mắt không nhịn được tuôn ra.

“Thế tử...... để cho...... để cho các nàng bảo vệ con đi, là hai đứa bé đó, con của chúng ta......”

“Không, ta chỉ muốn nàng, không có nàng, ta cần hai đứa bé làm gì! Chúng nó hại chết vợ ta, sau này ta còn phải cưới vợ cho chúng nó? Mơ tưởng! Kiểu Kiểu, nàng nghe đây, nếu không nàng hãy cố gắng, con và chúng ta cùng nhau sống sót, nếu không, ta cũng không cần chúng nó nữa, ta chỉ muốn nàng sống sót, nàng phải sống sót!”

La Thiên Trình đứng vọt lên, lạnh lùng quét mắt nhìn người trong phòng, gằn từng chữ nói: “Các ngươi nghe đây, vô luận như thế nào, bảo trụ mạng Đại nãi nãi cho ta, ta sẽ ở đây nhìn, nếu Đại nãi nãi gặp chuyện không may, các ngươi cũng không cần đi ra khỏi căn phòng này nữa.”

Thấy cả phòng người sững sờ nhìn hắn, cười lạnh nói: “Đều nhìn ta làm cái gì? Cảm thấy ta tàn bạo không nói đạo lý? Các ngươi nhìn đúng người rồi, ta chính là người như vậy, cái gì mà quân tử không giận chó đánh mèo người khác, xin lỗi, cái đó và ta chẳng hề có quan hệ. Cho nên, các ngươi nhớ lấy, Đại nãi nãi xảy ra chuyện, các ngươi cũng đừng muốn sống!”

Hắn lại quỳ xuống lần nữa, nắm thật chặt tay Chân Diệu: “Kiểu Kiểu, nàng hăng hái tranh giành chút cho ta, lấy ra sức mạnh một bữa ăn hai cái bánh bao  của nàng đi!”

Mắt Chân Diệu sáng rực lên, khó khăn gật đầu.

“Thế tử, tiểu phụ nhân có một bộ nhu nã thủ pháp, có lẽ có thể đẩy đầu đứa nhỏ xuống, chỉ là như vậy, sợ làm bị thương đứa nhỏ ——”

Lúc trước nàng không dám dùng, vẫn là sợ loại cao môn đại hộ như phủ Quốc Công muốn bảo vệ đứa nhỏ, nếu như vậy, đứa nhỏ nếu xảy ra nguy hiểm gì, các nàng không dễ ăn nói, hiện tại La thế tử nói cũng đã nói rõ, đứa nhỏ không có chuyện gì ccũng được nhưng người lớn xảy ra chuyện, các nàng cũng khỏi cần sống, nếu như thế, nàng còn có cố kỵ gì đây?

“Đừng nói nhảm, cứu người!”

La Thiên Trình thật muốn lăng trì bà đỡ giấu giấu giếm giếm này, lại biết giờ phút này không phải là lúc so đo, cắn răng quát.

Bà đỡ kia cũng là người nhanh nhẹn, nghe vậy lập tức cao giọng nói: “Mau, trước tiên rót một bát canh sâm vào cho Đại nãi nãi, sau đó nhét gỗ mềm vào trong miệng nàng để cắn!”

Mọi người bận rộn lu bù hẳn lên.

Bà đỡ kia đưa một đôi bàn tay to xương xẩu ra, đặt tại cái bụng nổi lên cao cao của Chân Diệu: “Có chút đau, nhưng đây cũng là chuyện không có cách nào khác, Đại nãi nãi ráng nhịn một chút nhé.”

Hai tay bà ta ấn xuống.

Chân Diệu cắn gỗ mềm trong miệng, mắt lập tức đau đến trợn tròn, mồ hôi lạnh rơi ào ào, cả người giống như vừa vớt từ trong nước ra.

La Thiên Trình không đành lòng nhìn nữa, áp tay lên gương mặt Chân Diệu, an ủi: “Kiểu Kiểu, rất nhanh sẽ không sao rồi, sau này mình không bao giờ sinh nữa, không bao giờ sinh nữa.”

Nói xong lời cuối cùng, trong lòng dâng lên tuyệt vọng cùng với hối hận vô tận.

Mắt Chân Diệu càng mở càng lớn, bởi vì tứ chi đều bị người ấn lấy không thể nhúc nhích, đau đến cả người run rẩy, đến sau đó lại nghe thấy một tiếng răng rắc, gỗ mềm trong miệng vậy mà cắn đứt rồi.

La Thiên Trình thấy vậy, đưa cổ tay ra để cho nàng cắn không chút do dự.

Hàm răng rơi vào da thịt, máu trong nháy mắt liền tuôn ra, cơn đau kia khoan thằng vào ngực, làm cho trái tim càng đau hơn.

Cũng không biết chịu đựng bao lâu, ngay cả bà đỡ buông tay ra cũng không biết, lại nghe một bà đỡ mừng rỡ nói: “Đứa nhỏ ra rồi!”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Sunlia về bài viết trên: MicaeBeNin, Thu Heo, hanhpham, ngoung1412, yuriashakira
     
Có bài mới 11.12.2017, 20:46
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 13.08.2016, 19:36
Tuổi: 1 Nữ
Bài viết: 4469
Được thanks: 13224 lần
Điểm: 8.88
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 430: Tỉnh lại

Không bao lâu,tiếng khóc nỉ non của đứa trẻ vang lên khắp phòng.

Lão phu nhân Trấn Quốc Công thở dài một hơi, Ôn thị kích động đi tới cửa, hận không thể đẩy cửa phòng ra xông vào.

Cửa mở, một bà tử đi ra, trong ngực ôm lấy đứa bé được bọc trong tã lót lụa hoa đỏ thẫm, mặt mũi tràn đầy nụ cười: “Chúc mừng Lão phu nhân, là ca nhi.”

Lão phu nhân nhìn thoáng qua, theo lý thuyết sinh đôi đều nhỏ một chút, gầy yếu một ít, nhưng khuôn mặt nhỏ nhắn của đứa nhỏ này lại mập mập, tuy làn da nhiều nếp nhăn và còn nhắm mắt nhưng nhìn vẫn rất đáng yêu.

“Cám ơn trời đất!” Lão phu nhân nở nụ cười.

Đứa trẻ bị bà tử ôm vào phòng kế bên cạnh, chỗ đó đã có mấy vị vú em đang chờ.

Nhưng lúc này, trong phòng sinh truyền đến tiếng kinh hô: “Sao ca nhi lại không khóc vậy?”

“Không tốt, ca nhi không còn thở!”

Sắc mặt Lão phu nhân trắng bệch, Ôn thị cũng không nhịn được nữa, trực tiếp vọt vào.

“Nhanh truyền thái y!” Lão phu nhân kịp phản ứng, lạnh lùng nói.

Từ viện sử đã chờ ở đây từ sớm vội vã đi vào, vừa thấy bộ dạng của đứa bé, nhanh chóng lôi kim châm ra đâm vào mười hai huyệt trên người, rồi vừa vuốt gót chân vừa vuốt sau lưng bé.

Tiếng khóc yếu ớt truyền đến, tất cả mọi người trong phòng đều nhẹ nhàng thở ra.

Đang nghe hài tử khóc tiếng vang lên lúc, trong lòng Chân Diệu bỗng nhiên buông lỏng, thoáng cái đã mất đi sở hữu tất cả khí lực, lâm vào bóng tối.

Bỗng nhiên La Thiên Trình ngẩng đầu lên, nắm chặt tay Chân Diệu gào một tiếng: “Kiểu Kiểu?”

Hắn vươn tay ra run rẩy đưa lên chóp mũi Chân Diệu, tướng quân trẻ tuổi đứng trước thiên quân vạn mã mà mặt vẫn không đổi sắc, giờ khắc này lại thoáng cái ngã ngồi xuống mặt đất, thống khổ nhưn bài sơn đảo hải, đôi môi tái nhợt không còn chút máu nào.

Trong lòng Y bà run sợ tiến lên xem xét, sau đó kinh sợ kêu lên: “Không tốt rồi, Huyện chủ không còn thở nữa!”

Tiếng rầm vang lên, Ôn thị cũng không nhịn được nữa, thẳng tắp té xuống.

Từ viện sử lập tức xuất ra kim châm nhanh chóng cắm vào mấy chỗ huyệt đạo trên người Chân Diệu.

La Thiên Trình cứ nhìn chằm chằm vào  động tác của Từ viện sử, mắt cũng không dám nháy, hận không thể khiến cho thời gian dừng lại, sợ sau một khắc Từ viện sử đứng lên, đối với hắn lắc đầu rồi nói bớt đau buồn đi.

Hiện tại hắn tựa như tên sắp sửa rời cung, lò xo căng cứng đến mức tận cùng, không biết sau khi nới lỏng khống chế  thìsẽ làm ra chuyện điên cuồng gì.

Cho đến giờ phút này, hắn mới ý thức được rằng mặc kệ hắn quyền cao chức trọng, tại sống chết trước mặt thì hắn cũng không khác gì người thường cả!

“Đại nhân ——” Từ viện sử thấy La Thiên Trình không có phản ứng gì thì lại gọi thử một tiếng.

La Thiên Trình đột nhiên hoàn hồn, nhìn qua Từ viện sử mà không dám hỏi.

” Huyện chủ Giai Minh vừa mới ngất đi, hiện tại đã thở lại, nhưng lần sinh đẻ này huyện chủ Giai Minh rất hao tổn nguyên khí, sau này nhất định phải cẩn thận điều dưỡng nếu không hậu sản rong huyết.”

Nghe nói Chân Diệu không có chết, La Thiên Trình có loại cảm giác sống sót sau tai nạn, nói năng lộn xộn mà nói: “Đều nghe thái y!”

Hắn nửa quỳ trước, giường nhẹ nhàng gọi Chân Diệu.

Từ viện sử khuyên nhủ: “Đại nhân, hiện tại Huyện chủ Giai Minh đã dùng hết tinh lực, muốn ngủ một thời gian ngắn, tốt nhất đừng quấy rầy ngài ấy.”

Lúc này La Thiên Trình sớm mất uy nghiêm trong trẻo nhưng lạnh lùng ngày xưa, thánh chỉ còn không có tác dụng bằng mấy lời của Từ viện sử, lập tức đuổi hết mọi người ra ngoài, chỉ chừa mấy người tất yếu cho Chân Diệu đổi đệm giường.

“Thế tử gia, ngài đi ra ngoài đi, đây là phòng sinh máu tanh bẩn thỉu, không nên ở lâu.” Một bà tử khuyên nhủ.

“Im ngay, cái gì bẩn thỉu, lại nói lung tung, coi chừng đầu lưỡi của ngươi! Các ngươi nhanh chóng thu thập rồi ra ngoài đi, ta ở cùng với Đại nãi nãi.” La Thiên Trình lạnh lùng nói.

Mọi người trong phòng đều không dám nói tiếp nữa, động tác trên tay nhanh hơn.

Ôn thị bị đỡ đến trong phòng kế, đã tỉnh lại.

“Diệu Nhi không có việc gì?”

Trong lòng Lý thị có chút tiếc nuối, nhưng trên mặt không biểu hiện gì, khuyên nhủ: “Tam đệ muội, muội cứ yên tâm đi, vừa mới thái y đã cứu về rồi, chỉ mệt mỏi nên ngủ rồi.”

Vành mắt Chân Băng hồng hồng cũng gật đầu theo: “Tam thẩm, Tứ tỷ thật sự không có việc gì rồi, hai đứa bé cũng khỏe.”

Ôn thị giãy dụa đứng dậy: “Ta đi gặp nó.”

Lý thị nhanh chóng ngăn lại, nói chuyện có hơi ghen ghét một chút “Đừng vào, vừa mới chúng ta còn bị La Thế tử đuổi ra ngoài đây này. Thái y nói, Tứ cô nãi phải ngủ một giác, không thể bị quấy.”

Ôn thị rất tin tưởng lời thái y đã cứu mạng con gái mình, liên tục gật đầu nói: “Đã thái y nói như vậy thì ta không đi nữa. Nhị tẩu, ta vừa mới nghe người ta gọi vị thái y kia là ‘Từ viện sử? Sẽ không nghe lầm đấy chứ, khi nào phải cảm tạ ngài ấy mới được.”

“Đúng vậy, ta cũng nghe người khác gọi như vậy, không hổ là thủ tịch thái y Thái y viện, mấy năm nay Bá phủ chúng ta cũng không mời được.”

Nói đến đây, Lý thị động tâm.

Vừa mới Từ viện sử kia vừa nói, Diệu nha đầu rất có thể bị hậu sản rong huyết, hiện tại nó may mắn sống lại, nếu dưỡng tốt thì Băng nhi nào còn có cơ hội…

“Chúng ta đi nhìn đứa bé.”

Lúc ba người Ôn thị đi tới, mấy vị chủ tử phủ Trấn Quốc Công đều vây quanh đứa trẻ.

Thấy hị đến rồi, Lão phu nhân nở nụ cười: “Thân gia phu nhân có khỏe không? Mau đến hai nhóc này, thật sự giống như đúc đấy.”

Ôn thị không tự giác lộ ra dáng tươi cười, bước nhanh tới, cẩn thận chu đáo ôm hai ngoại tôn.

“Hình như bé này béo hơn một tí.” Bà cười nói.

“Đây là đệ đệ, khi đó nhìn sắc mặt còn hơi xanh xao, hiện tại cũng đỡ rồi.” Trong lòng Lão phu nhân vẫn còn sợ hãi mà nói.

Kỳ thật đầu năm đứa bé rất dễ dàng chết non, có lẽ đây là chắt đích tôn nên Lão phu nhân không có tỉnh táo như ngày thường.

“Chúc mừng Lão phu nhân được hai chắt trai.” Lý thị nói chen vào.

Lúc này Lão phu nhân rất vui vẻ nên nghe thấy vậy cười nói: “Đa tạ Lý phu nhân.”

Lý thị vừa cười nói vừa lặng lẽ giật Chân Băng.

Chân Băng khó hiểu nhìn, khiến cho Lý phu nhân tức giận dùng sức hơn.

Xưa nay Chân Băng là cô gái ổn trọng bỗng nhiên bị đau, cứ thế mà nhịn không có lên tiếng, cúi đầu xem xét, cổ tay xanh tím cả rồi.

“Thân gia phu nhân và Lý phu nhân đều khổ cực, đi trước sương phòng nghỉ ngơi một chút, ta lão già khọm này cũng không còn dùng được rồi, cũng đi nằm một lát.”

Mẹ con Lý thị được an bài đến một gian phòng ốc, sau khi vào cửa, Lý thị lườm Chân Băng: “Khó trách không bằng muội muội của con, sao lại như đầu gỗ thế!”

Chân Băng khó hiểu nhìn Lý thị.

Lý thị thấp giọng nói: “Vừa nãy sao con không nói mấy lời may mắn khiến cho Lão phu nhân nhớ con.”

“Mẹ, Tứ tỷ mẫu tử bình an, trong lòng con cũng rất vui, nhưng trong trường hợp này sao con gái có thể nói chen vào chứ?” Chân Băng không thể hiểu nổi, “Còn nữa bởi vì con là đường muội của Tứ tỷ, Lão phu nhân rất thân thiện với con.”

Lý thị duỗi ngón tay ra chọc chọc cái trán Chân Băng: “Con thật là khờ, Lão phu nhân hòa ái với con là vì nể mặ Diệu nha đầu,  mẹ muốn con lanh lợi hơn khiến cho Lão phu nhân chú ý.”

“Mẹ, con gái vẫn là cái dạng này, vì sao phải cố ý lấy lòng Lão phu nhân, bà ấy rất tốt với Tứ tỷ nha. Gần đây con gái thường thấy Tứ tỷ một mình mang thai, về sau đã có hai cháu ngoại trai, Tứ tỷ sẽ không được rỗi rãnh nữa, nên con không cần phải tới nữa cần gì phải lấy lòng lão phu nhân chứ?”

Thấy con gái không hiểu ý, Lý thị không nhịn được, kéo nàng ngồi trên giường, thấp giọng nói: “Con giời không muốn qua đây thế lỡ sau này lỡ cơ hội ở cùng với lão phu nhân thì sao?”

“Mẹ muốn nói gì?” Chân Băng càng nghe càng không hiểu.

” Thái y kia nói, lần này Tứ tỷ con sinh đẻ bị tổn thương nặng nề, rất có thể  bị hậu sản rong huyết. ”

Chân Băng bật dậy: “Mẹ, mẹ nói cái gì thế!”

“Con nói to thế làm gì, không phải là vì con —— ”

“Mẹ!!!!” Chân Băng khiếp sợ nhìn Lý thị, “Mẹ muốn con làm kế thất Tứ tỷ phu, là vì con?”

Nàng lui về phía sau một bước, dường như không thể tin được đây là những lời mẹ mình có thể nói ra được, lồng ngực phập phồng, tức giận đến phát run: “Tại lúc mẫu tử Tứ tỷ bình an, mà mẹ còn tính toán như thế, không phải khiến cho con gái mất mặt sao?”

Lý thị không hiểu sao Chân Băng phẫn nộ: “Làm sao lại xấu hổ, cũng không phải bảo con tranh nam nhân với Tứ tỷ con, không phải mẹ đã nói vạn nhất nó có chuyện gì sao, hai cháu ngoại trai của con còn nhỏ như vậy, chẳng lẽ con yên tâm để La Thế tử cưới nữ nhân khác? Mẹ đây cũng là phòng ngừa chu đáo mà thôi, nếu con gả đến thì đối với con và hai đứa bé kia đều là chuyện tốt, cho nên mới muốn bây giờ con phải biểu hiện —— ”

“Mẹ, ngài hết hy vọng đi, con gái thà chết già trong nhà, làm cả đời gái lỡ thì thì cũng không làm kế thất này.” Chân Băng cười lạnh nói.

“Con thật không biết điều!” Lý thị khó thở.

Chân Băng lạnh lùng liếc bà ta một cái: “Nếu mẹ chê con chướng mắt, xấu hổ vì con không gả đi được thì con gái sẽ cắt tóc làm ni cô!”

Nàng nói xong cũng không quay đầu lại đi rồi, bịch một tiếng gài cửa lại.

Lý thị thấy Chân Băng nhăn mặt đi rồi, tức giận mắng một trận, cũng không có đuổi theo.

Sau khi đi ra ngoài, ánh mặt trời chói sang, Chân Băng giơ ống tay áo lên che che, chỉ cảm thấy đứng ở phủ Trấn Quốc Công thì có cảm giác có người cười cợt nàng, nên không thể ở đây được nữa.

Bởi vì lúc đến là ngồi cùng xe ngựa với Ôn thị, Lý thị, lúc này phải đi, nên không thể ngồi xe này, nhưng lúc này nàng rất không muốn dính dáng tới phủ Quốc Công, phân phó người đi mướn một chiếc xe ngựa, rồi báo cho hạ nhân phủ Quốc Công mình phải về rồi ngồi lên xe ngựa đi luôn.

Lý thị nghe xong hạ nhân báo lại Chân Băng đi về thì tức giận đến cắn răng, thấy Ôn thị phải đợi Chân Diệu tỉnh lại mới đi thì cũng ở lại.

Mặt trời lặn phía tây, đèn rực rỡ mới lên, cuối cùng Chân Diệu cũng tỉnh lại.

Thời khắc sống chết, hình như nàng mơ thấy một giấc mơ rất thật, mơ thấy thân nhân yêu thương nàng kiếp trước nghe nói nàng lại muốn đi ra ngoài đi xa thì khuyên nhủ nàng lưu lại.

Nhưng khi đó, luôn luôn có một giọng nói quen thuộc tại bên tai gọi nàng, cuối cùng nàng vẫn bốc đồng rời nhà ra đi.

Mà giờ khắc này, đập vào mi mắt chính là gương mặt quen thuộc.

“Kiểu Kiểu, nàng đã tỉnh, có muốn uống nước không?”

Chân Diệu lắc đầu, giọng nói hơi suy yếu: “Ta muốn ăn móng giò.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Sunlia về bài viết trên: Mưa biển, Thu Heo, hanhpham, ngoung1412, yuriashakira
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 487 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: beyeu20189, cobecuucon_td, Gaidientu_no1, giap382014, Huonglehue, Hương Hyhy, MSN [Bot], Mạn Yên, Ninhngoan04082015, sheepo21, Tra Backes, trannhi, Vinhmanh, Yuki110 và 226 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

5 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 201, 202, 203

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

12 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 128, 129, 130

13 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

14 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

15 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

16 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

17 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

19 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

20 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 340 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 393 điểm để mua Bướm vàng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Wild_cat
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 322 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 305 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 289 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 374 điểm để mua Bướm Xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 474 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Hộp thư tình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 594 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 450 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> ú nu ú nù
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 340 điểm để mua Garu và Pucca che dù
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> HauLeHuyenCa
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 342 điểm để mua Harris Spin
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 796 điểm để mua Ngọc đỏ 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 312 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 339 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 248 điểm để mua Couple Bear
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 244 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 236 điểm để mua Giỏ gấu tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 259 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 226 điểm để mua Kem dâu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 364 điểm để mua Xe buýt tình yêu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 328 điểm để mua Mashimaro học yêu
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 278 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 316 điểm để mua Sunflower Bed

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.