Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 487 bài ] 

Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

 
Có bài mới 11.12.2017, 20:01
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 13.08.2016, 19:36
Bài viết: 4469
Được thanks: 13017 lần
Điểm: 8.88
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 419: Loạn trong giặc ngoài

Edit: Soc col

Beta: Sakura

Áo bông như vậy, ở nơi Tĩnh Bắc lạnh thấu xương thế này, khiến người ta chết rét cũng không kì quái. Nếu tất cả áo đều như vậy, qua một thời gian nữa, quân Tĩnh Bắc không mất người nào, có thể không chiến mà thắng.

“Lũ sâu mọt trong kinh thành kia, thật sự là quá vô sỉ!” Tiêu Vô Thương hận đến cắn răng.

Tiêu Mặc Vũ khẽ cười một tiếng.

Cõi đời này hèn hạ nhất chính là chính trị, nói “vô sỉ” còn là nhẹ nhàng lắm.

Chúng tướng sĩ quần tình xúc động.

La Thiên Trình đứng ở nơi đó, dù đang mặc xiêm y lông thú Chân Diệu đích thân may nhưng trong lòng vẫn lạnh như băng.

Trộn lẫn hoa lau vào trong áo bông, thật chẳng qua là quan trường hủ bại tham lam, hay thật ra là nhằm vào chính cuộc chiến tranh này?

Nếu là ý sau, trận phản loạn này nếu không thể tốc chiến tốc thắng, tương lai sẽ càng nói không được.

“Giai Minh, nàng trở về trước đi, chuyện này, chúng ta muốn thương lượng một chút.”

Chân Diệu nhìn về phía La Thiên Trình, sau đó, nhẹ nhàng quét chúng tướng sĩ một cái.

La Thiên Trình vốn đã ăn ý với nàng từ lâu, trong lòng vừa động, mở miệng nói: “Những người này đều là thân tín của ta, Giai Minh, nàng còn có chuyện gì nữa sao?”

Chân Diệu vừa nghe hắn nói như thế, khẽ gật đầu một cái, sau đó nghiêng mặt hô một tiếng “Thanh Đại”.

Lúc này mọi người mới phát hiện, nha hoàn áo xanh được gọi là Thanh Đại kia, cũng cầm trong tay một bao quần áo.

Thanh Đại tiến lên trước, đặt bao quần áo kia ở trên bàn, mở ra, bên trong cũng là một cái áo bông, thoạt nhìn cũng không có gì bất đồng với cái áo trước.

Mọi người nổi lên nghi ngờ.

Cho dù Huyện chủ Giai Minh phát hiện chuyện làm người ta khiếp sợ, cũng không cần thiết mang đến hai kiện áo bông chứ?

La Thiên Trình tựa hồ nghĩ tới điều gì, sắc mặt càng thêm khó coi.

Chân Diệu tiến lên mấy bước, chỉ vào cái áo đó nói: “Ta còn phát hiện một chuyện rất kỳ quái nha.”

“Cái gì kỳ quái?” Tiêu Vô Thương không nhịn được đi lên trước, lật áo bông này lên xem rồi lại hạ xuống, sau đó ờ khẽ một tiếng.”Cái áo này, tựa hồ tất cả đều là bông?”

Mọi người vây tới đây, cẩn thận quan sát, sau đó rối rít gật đầu.

“Không tệ, cái áo này không thêm hoa lau bên trong bông.”

“Kỳ quái, những thứ sâu mọt trong kinh kia nếu đã ra tay với nhóm áo bông quân sự, chẳng lẽ lại chỉ ăn một nửa à. Giữ lại một nửa lương tâm chờ cho chó ăn?” Tiêu Vô Thương sờ sờ cằm.

Tiêu Mặc Vũ cười lạnh nói: “Chỉ sợ là không phải không muốn, mà là không thể!”

“Tiêu tướng quân chỉ giáo cho?”

Ngón tay Tiêu Mặc Vũ nghiền nát hoa lau lấy từ áo bông trước ra, cười trào phúng nói: “Hoa lau cũng không phải là vật có thể lấy vô tận!”

Mọi người chợt hiểu ra.

“Đúng vậy, sợ rằng đám khốn kiếp kia còn đang tiếc hận. Không thể tham ô hết tất cả tiền bạc rồi!”

“Lão Tử thật muốn giết trở lại kinh thành, thiên đao vạn quả những tên khốn kiếp kia!”

“Tính ta một người, các huynh đệ ở chỗ này liều mạng, không trông cậy vào bọn họ hỗ trợ, lại càng không thể cản trở đưa chúng ta đến đường chết a. La tướng quân, cuộc chiến này không có cách nào đánh. Các huynh đệ mặc áo như vậy, chống đỡ không được mấy ngày đã chết rét rồi, còn đánh thế nào?”

“Giai Minh, nàng còn phát hiện điều gì?” La Thiên Trình ngược lại tỉnh táo, đưa tầm mắt về phía Chân Diệu hỏi.

Mọi người vừa nghe, không tự chủ nhìn vào Chân Diệu.

Trên mặt Chân Diệu hiện lên nét tức giận, mấp máy môi nói: “Mới đầu ta cũng nghĩ như vậy. Bởi vì thời gian gấp gáp, lại không thể thu thập nhiều hoa lau như vậy. Cho nên mới phải xuất hiện tình huống có áo cho thêm hoa lau, có áo lại không bị động tay chân như thế. Nhưng là vì ta muốn thu thập chỗ áo kia sửa sang khâu vá sửa lại, đề phòng lẫn lộn, ta liền tính toán thêu tên sĩ binh lên trên cổ áo, sau đó, liền phát hiện chỗ khác thường.”

Lòng hiếu kì của mọi người đều bị kích thích, không chớp mắt nhìn Chân Diệu.

“Các ngươi nhìn xem, chỗ cổ áo của mọi áo, đều có chữ nhỏ ghi Lớn, Vừa, Nhỏ ở bên trong đi?”

Mọi người gật đầu.

Thân thể mỗi tướng sĩ bất đồng, tất nhiên phải phân ra các số đo.

“Sau đó ta liền phát hiện một chuyện thú vị. Sợi chỉ dùng để thêu số đo này, có khi là màu đỏ, có khi là màu xanh lục. Áo bông thêu chỉ màu xanh lục, bên trong sẽ bị lẫn hoa lau, mà áo bông thêu chỉ đỏ lại không có.” Chân Diệu nói tới đây, nhìn về phía La Thiên Trình, “Thế tử, chúng ta phát hiện chỉ là những thứ này, thương binh bên kia còn rất nhiều, ta qua đó trước.”

Nàng nhanh chóng ly khai cùng Bạch Thược và Thanh Đại, để lại hai chiếc áo bông nằm song song.

Bên trong phòng hoàn toàn yên tĩnh, sau một hồi, rốt cục mới có người đập bàn: “Con mẹ nó, ở đây là ai đã cấu kết với người kinh thành!”

Nếu như nói không phải tất cả áo bông đều có hoa lau, cho là kinh thành bên kia khẩu vị không lớn như vậy, ăn không nổi nhiều, như vậy hai loại áo bông đã được đánh dấu trước thì nói làm sao?

Đây không còn là vấn đề tham hủ, chính là muốn tiêu diệt tất cả mấy người chúng ta.

“Rất đơn giản, không phải Huyện chủ nói sau khi thu thập áo bông kia đều thêu tên bọn họ lên ư, chỉ cần đem chỗ đó ghi lại thành danh sách, nhìn xem người nào bị phân cho áo bông lẫn hoa lau là sẽ hiểu ngay chuyện rồi, chẳng qua là chuyện này không nên đả thảo kinh xà, trước hết các vị tạm thời không nên thể hiện điều gì bất thường.”

Một ngày sau, một phần danh sách đã bày trước mặt mọi người.

Thương binh của  Long Hổ tướng quân, không có người nào mặc áo bông hoa lau, La Thiên Trình bên này thì vừa vặn ngược lại, về phần Diêu Dạ Quy sớm đã suất lĩnh quân đội đóng giữ tại Tĩnh Bắc, còn lại mấy người đều có.

Chuyện đã vừa xem hiểu ngay. Một bên Long Hổ tướng quân cấu kết quan viên trong kinh, lấy phương thức này, ngăn cản La Thiên Trình lập nhiều công lao hãn mã hơn nữa.

“Thật là vô sỉ cùng cực, La tướng quân, chúng ta nên làm gì bây giờ?”

Tất cả mọi người có chút tuyệt vọng, việc đã đến nước này, cho dù điều tra rõ ràng chân tướng, lập tức truyền tin về kinh thành, dù có thuận lợi đem vật liệu vận chuyển tới đây, mất một quãng thời gian như vậy, cũng đã là vô lực xoay chuyển trời đất.

La Thiên Trình nhếch đôi môi mỏng, đột nhiên đứng lên, giọng nói không mang theo một tia nhiệt độ: “Vô luận thế nào, trước tiên dọn dẹp nội bộ sạch sẽ rồi hãy nói!”

Hắn cũng không muốn ra sức đánh cược một lần, lại có người ở sau lưng chọc một đao.

“Tướng quân, La tướng quân nói có chuyện quan trọng, muốn cùng ngài thương lượng.”

Tưởng Đại Dũng nghe xong, lộ ra nụ cười: “Mời La tướng quân đi vào.”

Sau đó nghiêng đầu nói với phó tướng Lý Ngọc: “Đánh thua một trận, thái độ La tướng quân khá hơn nhiều.”

Lý Ngọc cười nói: “Lúc trước bất quá là chí khí thiếu niên, may mắn thắng mấy trận, hiện tại biết lợi hại, tự nhiên không dám lại ra vẻ ta đây trước mặt tướng quân ngài.”

Tưởng Đại Dũng cười to, nghĩ đến thế cục trước mắt, nụ cười vừa thu lại, mất hết hứng thú nói: “Biết rồi thì thế nào, rốt cuộc quân ta vẫn là tổn thất thảm trọng.”

“Tướng quân yên tâm. Có ngài ở đây, còn sợ đánh không lại sao?”

Lúc này La Thiên Trình đi đến.

Bàn về tư lịch cùng địa vị, hắn đều ở dưới Long Hổ tướng quân, làm lễ ra mắt nói: “Tưởng tướng quân.”

Tưởng Đại Dũng khôi phục sắc mặt bình tĩnh: “La tướng quân tìm ta có chuyện gì?”

“Tại hạ có chuyện quan trọng, muốn cùng Tưởng tướng quân thương lượng.” La Thiên Trình vừa nói, quét Lý Ngọc một cái.

Tưởng Đại Dũng nói: “La tướng quân có lời cứ nói. Trong phòng này không có người ngoài.”

La Thiên Trình khẽ mỉm cười. Nghiêm mặt nói: “Tưởng tướng quân, chuyện này quan hệ đến tồn vong của quân ta, là tại hạ nghĩ ra kế sách đối địch. Trước khi thương lượng thỏa đáng với ngài, không nên để cho bất luận kẻ nào biết.”

Tưởng Đại Dũng suy nghĩ một chút, nói: “Lý phó tướng, ngươi trước ở chỗ này chờ. Chúng ta sẽ đi ra sau.”

Hắn đứng dậy, đưa tay hướng La Thiên Trình: “La tướng quân. Xin mời.”

Nơi này là địa bàn của hắn, hắn không tin La Thiên Trình dám làm loạn.

La Thiên Trình đi theo Tưởng Đại Dũng vào mật thất.

“La tướng quân rốt cuộc có chuyện gì đây?” Ngồi xuống, Tưởng Đại Dũng cũng có chút không nhịn được hỏi. Không che dấu cảm xúc chân thực nữa.

Hắn đã nhẫn nại trước xú tiểu tử kiêu ngạo này từ lâu rồi.

La Thiên Trình đi theo ngồi xuống, sắc mặt bình tĩnh hỏi ra một câu nói: “Chuyện áo bông lẫn hoa lau, Tưởng tướng quân cũng rõ ràng đi?”

“Áo bông hoa lau? Có ý gì?” Tưởng Đại Dũng có chút mờ mịt.

La Thiên Trình tay vừa lật, xuất hiện một cây chủy thủ.

Tưởng Đại Dũng thấy thế lập tức lui về phía sau, chỉ tiếc mật thất nhỏ hẹp. Chuyện xảy ra bất ngờ, còn chưa kịp cất tiếng hét, chủy thủ đã bị đặt trên ngực.

Hắn muốn giãy dụa, nhưng hoảng sợ phát hiện, ngón tay giữ lấy bả vai hắn khí lực vô cùng lớn, hẳn vẫn không thể nhúc nhích.

Cho đến lúc này, hắn mới kinh sợ nói: “La Thiên Trình, ngươi thế nhưng lại che giấu thực lực chân chính!”

Đúng rồi, từ lúc La Thiên Trình tới Tĩnh Bắc, liên tiếp thắng lợi, thể hiện võ nghệ không thể nghi ngờ là cao cường, nhưng phần lớn là hắn nắm chắc thiên thời địa lợi, tạo cho hắn ấn tượng, đây là một viên nho tướng.

Ai có thể nghĩ đến, một công tử huân quý mới hai mươi có lẻ, sống an nhàn sung sướng lại có khí lực kinh khủng như vậy đây.

Khó trách bình thường hắn ăn nhiều như vậy! Tưởng Đại Dũng quỷ dị mà nghĩ đến việc này, đột nhiên lắc đầu, phương hướng suy nghĩ này tựa hồ không đúng lắm!

Lúc này, hắn ngược lại lấy lại bình tĩnh: “La tướng quân đây là ý gì? Bên ngoài đều là người của ta, cho dù ngươi tổn thương ta, chỉ sợ cũng đi không được khỏi nơi này. Hơn nữa, vô luận ta và ngươi hai người người nào có thương tích mất, trong quân chắc chắn sinh biến, ngươi nghĩ trở thành Đại Chu bại vong đắc tội khôi đầu sỏ sao?”

La Thiên Trình cười lạnh: “Tội khôi họa thủ? Xin lỗi, nếu như cái này tội danh không nên rơi vào một người trên người lời mà nói…, tại hạ sợ rằng không dám cùng Tưởng tướng quân tranh nhau!”

“La tướng quân, ngươi rốt cuộc là có ý gì? Ta làm sao nghe không hiểu?”

La Thiên Trình đem kia phân danh sách vứt đến Tưởng Đại Dũng trước mặt.

“Tưởng tướng quân có biết vì sao liên tiếp hai trận chiến đấu, quân ta thương vong vô số?” La Thiên Trình đè nén lửa giận, thanh âm khẽ nhếch, “Bởi vì những binh sĩ chiến đấu hăng hái đến đẫm máu kia, lại chính là đang mặc áo bông hoa lau!”

“Này, điều này sao có thể!”

“Đúng vậy, điều này sao có thể, càng không có khả năng chính là, những thứ áo bông hoa lau kia còn có thể nhận biết được, hết lần này tới lần khác đều phân trên tay tướng sĩ ta suất lĩnh, nếu không phải nội tử sinh lòng thương hại, khâu vá sửa lại áo bông cho những thương binh kia, sợ rằng những tướng sĩ đã chết rét vĩnh viễn cũng không nhắm mắt!”

La Thiên Trình hùng hổ dọa người, nói năng  sắc bén, Tưởng Đại Dũng chỉ cảm thấy ngực bị đè nén như sắp nổ, sau khi nghe chân tướng, giọng căm hận nói: “La tướng quân, bất kể ngươi tin tưởng hay không, chuyện này ta cũng không hiểu rõ! Hơn nửa đời người ta đều ở trên chiến trường, dù có thế nào, cũng sẽ không cầm tính mạng các tướng sĩ ra nói giỡn!”

La Thiên Trình mi mắt buông xuống, khóe miệng lặng lẽ vểnh lên.

Không tệ, từ ban đầu hắn đã phân tích qua, đã suy đoán khả năng lớn Tưởng Đại Dũng có thể là bị che mắt, sở dĩ từng bước ép sát, chính là để cho hắn trong cơn tức giận nhanh chóng tru diệt người cấu kết trong kinh thành kia, sau đó hợp lực đối địch.

Chỉ có như vậy, Đại Chu quân mới có thể có một đường sinh cơ.

Nếu không, nếu bây giờ hắn mạnh mẽ giết chết thủ hạ thân tín của Tưởng Đại Dũng, khiến cho trong quân bất ngờ nổi loạn, đó chính là chân chính vạn kiếp bất phục.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Sunlia về bài viết trên: MicaeBeNin, Thu Heo, hanhpham, ngoung1412, yuriashakira
     

Có bài mới 11.12.2017, 20:02
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 13.08.2016, 19:36
Bài viết: 4469
Được thanks: 13017 lần
Điểm: 8.88
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 420: Có thai

“Lý tướng quân, Tưởng tướng quân gọi ngài cũng đi vào đó.”

Lý Ngọc nghe xong đứng lên, đi theo La Thiên Trình cùng đi vào mật thất.

“Tướng quân, ngài gọi thuộc hạ ——” hắn nói chỉ nói một nửa, cúi đầu nhìn xuống chủy thủ đang đặt trên cổ, sắc mặt đại biến, lạnh lùng nói, “Họ La, đang ở trước mặt tướng quân, ngươi lại dám làm như vậy?”

Tưởng Đại Dũng ngồi ngay ngắn ở trên giường nhỏ, đè nén lửa giận nói: “Lý Ngọc, áo bông hoa lau, là chuyện gì xảy ra đây?”

Lý Ngọc nghe, sắc mặt càng thêm khó coi, một lúc lâu mới có chút cà lăm nói: “Tướng...... Tướng quân, ngài nói gì, thuộc hạ làm sao không rõ......”

Tưởng Đại Dũng nhìn về phía La Thiên Trình: “Được rồi, La tướng quân, ta không có gì muốn hỏi, giết chết hắn thôi.”

Vẻ mặt Lý Ngọc chợt ngưng trệ.

Tưởng tướng quân, ngài coi mạng người như cỏ rác như vậy, thật sự được sao?

“Tiểu tử này đi theo ta hơn mười năm, ta vừa nhìn vẻ mặt này của hắn, cũng biết là hắn làm, được rồi, La tướng quân, ta không hạ thủ, phiền ngươi giết chết hắn đi.”

Chủy thủ La Thiên Trình giật giật.

Lý Ngọc bị làm cho sợ đến hồn phi phách tán: “La tướng quân, hạ thủ lưu tình!”

Hắn thiếu chút nữa quỳ.

Đây rốt cuộc là tình huống gì, cho dù là bại lộ, chẳng lẽ không nên thẩm vấn hắn còn những đồng bọn nào, sau đó áp giải đến kinh thành, tìm ra người giật dây sao?

Trực tiếp giết chết hắn là cái quỷ gì? Không thể dẫn ra kết cục loạn như vậy a!

Chủy thủ đặt trên cổ, tử vong uy hiếp khiến cho Lý Ngọc gấp đến độ thành mắt gà chọi, không ngừng liếc La Thiên Trình, vội vội vàng vàng nói: “La tướng quân, chẳng lẽ ngài không muốn biết còn có ai tham dự chuyện này, chúng ta là bị người nào  sai sử sao? Cứ lấy tính mạng ta như vậy không khỏi quá tùy tiện đi?”

Ta rõ ràng còn có thể cung cấp rất nhiều đầu mối a, cảm giác không có chút giá trị nào trong mắt hai người này, quá đả thương người!

La Thiên Trình thở dài. Quay đầu đối với Tưởng Đại Dũng nói: “Tưởng tướng quân, thuộc hạ của ngài quá dài dòng rồi, ta vẫn nên nhanh chóng giết chết hắn đi!”

Tay hắn vừa động, chủy thủ liền chống trên cổ.

Lợi khí lạnh như băng, cổ ấm áp lại làm cho chân Lý Ngọc mềm nhũn, giọng the thé nói: “Ta không phải chỉ một người, còn có Tiêu Hổ đây!”

“Rất tốt.” Tưởng Đại Dũng đứng dậy đi tới. Nhấc chân đạp Lý Ngọc một cước, mắng, “Quá sợ chết sẽ thành ra ngu xuẩn như ngươi vậy, thật là đem nét mặt già nua của ta ném đi sạch sẽ!”

Hắn vốn không tin thuộc hạ đi theo mình nhiều năm sẽ làm ra chuyện như vậy. Nên nghe theo đề nghị của La Thiên Trình, lừa gạt hắn một lần, không nghĩ tới còn dẫn ra Tiêu Hổ, một thuộc hạ đắc lực khác của ông. Cái mặt này của ông thật sự giống như bị người ta bành bạch đánh cho sưng lên.

Xử lý hai người Lý Ngọc và Tiêu Hổ xong, sự kiện áo bông hoa lau cũng không áp chế được nữa. Nhanh chóng truyền ra trong quân.

Không lo bản thân bị chia ít, chỉ sợ bản thân chia không đều, khiến những binh lính kia sau khi biết được bọn họ mặc áo bông lẫn đầy hoa lau, mới bị cả ngày đông lạnh đến tay chân chết lặng, đã nữa không cách nào bình tĩnh, ngắn ngủn mấy ngày liền nổi lên mấy trận xung đột với Long Hổ quân.

“Thế tử, ta không hiểu, làm rõ chuyện này, khiến cho những tướng sĩ kia tức giận, không phải chuyện sẽ trở nên bết bát hơn sao? Ta còn nghĩ phái người lại đi lên  mấy thành trấn phía nam Bắc Băng Thành, thu thập nhiều thêm chút lông thú, triệu tập phụ nhân trong thành gấp gáp làm ra thêm áo lót lông thú đây.”

La Thiên Trình lắc đầu: “Đây chẳng qua là như muối bỏ biển thôi, chúng ta không có thời gian.”

Chân Diệu hoang mang chớp mắt nhìn.

La Thiên Trình bưng chén lên, uống một hớp trà nóng, sau đó phun ra một ngụm bạch khí: “Chuyện áo bông hoa lau vừa tán ra, quân Tĩnh Bắc tất nhiên cũng sẽ nhận được tin tức, cơ hội ngàn năm có một như vậy, bọn họ như thế nào lại ngồi nhìn phe ta phái người đi ra ngoài thu thập vật chống lạnh đây, chỉ sợ là đã bố trí tốt mai phục trên các đường đi, có một giết một, có hai giết hai!”

“Cho nên, mới không nên làm rõ chuyện này.” Chân Diệu càng nghe càng không hiểu.

La Thiên Trình khẽ mỉm cười: “Không làm rõ, làm thế nào để quân Tĩnh Bắc biết đây?”

Chân Diệu không nhịn được đánh hắn một cái: “Còn thừa nước đục thả câu, ta không để ý tới chàng nữa.”

“Kiểu Kiểu, nếu như nàng là quân Tĩnh Bắc, biết quân ta phần lớn áo bông tướng sĩ đang mặc chính là hoa lau, sẽ như thế nào?”

Chân Diệu nghĩ nghĩ, nói: “Hiện tại khí trời ngày sau rét lạnh hơn ngày trước, nếu ta là quân Tĩnh Bắc, có lẽ sẽ án binh bất động, lại đợi thêm một tháng, Đại Chu quân chết rét hơn phân nửa, cuộc chiến này cũng không cần đánh.”

“Chính là đạo lý này, ta muốn đúng là Tĩnh Bắc quân án binh bất động, chúng ta mới có thể tìm đường sống trong cõi chết.”

Thấy Chân Diệu còn có chút mê hoặc, La Thiên Trình cười nói: “Chuyện này lại liên quan đến cơ mật rồi, không nên nhiều lời. Kiểu Kiểu, ta đã an bài người, ngày mai sẽ đưa nàng và Diêu tướng quân cùng với mấy vị tướng bị thương trở về thành Bắc Băng.”

Sắc mặt Chân Diệu khẽ biến: “Ta không đi.”

Nàng mơ hồ hiểu ý tứ La Thiên Trình.

Trước mắt quân Đại Chu một bộ phận lớn người không có quần áo chống lạnh, lực chiến đấu giảm đi, nếu thật muốn đánh, không khác đi chịu chết. Quân Tĩnh Bắc nghĩ trì hoãn thời gian bất chiến mà thắng, mà khoảng thời gian này, nhưng chẳng phải là một đường sinh cơ của quân Đại Chu sao ?

Có điều đường sinh cơ này rốt cuộc ở nơi nào, nàng còn chưa nghĩ ra, nhưng nàng tin tưởng La Thiên Trình, hắn lại muốn đưa mình đi, sợ rằng tuyến sinh cơ này cũng phải lấy được ở nơi vạn phần hung hiểm.

“Kiểu Kiểu ——”

Chân Diệu cắt đứt lời của hắn: “Thế tử, chàng đừng nói nữa, dù thế nào ta cũng không đi. Ta sống ở trong thành, có thể có nguy hiểm gì? Nhưng nếu ——”

Nàng dừng một lúc, mới nói: “Nhưng nếu thành Hắc Mộc bị phá, ta cũng không muốn để một mình chàng ở lại.”

“Kiểu Kiểu.” La Thiên Trình không nhịn được cầm tay nàng, “Nàng muốn đồng sinh cộng tử cùng ta sao?”

Chân Diệu có chút thẹn thùng, cắn môi nói: “Xem như vậy đi.”

Hai mắt La Thiên Trình sáng rực lên, giống như sao Mai xuất hiện, mang đến ánh sáng cho cuộc đời.

“Rốt cục có phải hay không, nào có chuyện xem như vậy.”

Chân Diệu lườm hắn một cái sắc lẻm: “Dài dòng.”

La Thiên Trình chỉ còn lại có khúc khích cười, thầm nghĩ, thì ra Kiểu Kiểu cũng sẽ vì hắn, không để ý sinh tử.

Ngày mai vẫn phải đưa Kiểu Kiểu đi, vô luận như thế nào, hắn muốn nàng hảo hảo sống sót.

“Ăn mấy thứ cho ấm bụng đi.” Chân Diệu đứng dậy vào phòng kế, bưng dưa chua thịt luộc vẫn ấm trên bếp nhỏ tới.

Mùi vị chua chua xộc vào mũi, làm miệng nàng không nhịn được sinh ra nước bọt, lại có loại cảm giác khó chịu.

Thấy đầy một nồi dưa chua thịt luộc, ánh mắt La Thiên Trình sáng lên, hít mũi một cái nói: “, Kiểu Kiểu, nàng cũng học làm đồ ăn ở nơi biên giới này rồi.”

“Là Bạch Thược làm, có lẽ mấy ngày nay bận quá rồi, vừa vào phòng bếp, ngực khó chịu.”

“Ngực khó chịu? Tới, ta xoa bóp cho nàng.”

Chân Diệu đánh mạnh vào bàn tay heo đang thò qua: “Nhanh ăn đi, lúc này chàng còn có tâm tư chơi xấu!”

“Ừ.” La Thiên Trình gắp một miếng thịt vào trong miệng, thoải mái thở dài.

Thịt cắt độ dày vừa phải, nạc mỡ đan xen, còn có mùi vị dưa chua cùng ớt quả thấm vào. Ăn béo mà không ngấy. Trong thời điểm nước đóng thành băng ở nơi này, thật sự là nhân gian mỹ vị.

“Kiểu Kiểu, nàng cũng ăn đi.” Hắn gắp một miếng đưa tới khóe miệng Chân Diệu.

Chân Diệu theo bản năng tránh mặt đi: “Ta không đói bụng đâu.”

“Sao lại không đói bụng. Ta thấy mấy ngày nay nàng cũng gầy đi. Nếu nàng không ăn, ta cũng không ăn vậy.”

Chân Diệu liếc xéo hắn một cái, thấy ánh mắt hắn chờ đợi, đành phải gắp một miếng thịt ăn. Chỉ là vừa vào miệng, chợt cảm thấy trong dạ dày phiên giang đảo hải, chưa kịp tìm được ống nhổ, đã trực tiếp nôn trên mặt đất.

Mặt La Thiên Trình lập tức biến sắc: “Kiểu Kiểu, nàng làm sao vậy?”

Bạch Thược cùng Thanh Đại đứng ở gian ngoài nghe được động tĩnh đều vội vã chạy đến.

“Đại nãi nãi?”

La Thiên Trình ôm Chân Diệu đột nhiên ngẩng đầu: “Nhanh đi mời đại phu, chắc Đại nãi nãi đau bụng rồi!”

Chân Diệu lúc này đã tốt hơn nhiều. Oan ức nói: “Ăn hư bụng gì chứ, ta còn chưa ăn!”

La Thiên Trình hoảng sợ nói: “Kiểu Kiểu, vậy nàng đã từng bị thế. Như vậy đã bao lâu rồi? Tại sao không nói sớm chút cho ta biết!”

“Tại sao là đau bụng mà không phải là ta có ?” Chân Diệu cả giận. Nói xong, chính mình ngẩn người trước, kinh ngạc nhìn La Thiên Trình.

“Kiểu Kiểu, nàng nói cái gì?” cả người La Thiên Trình cũng đần đi.

“Ta, ta không nói gì ——” Chân Diệu bụm miệng.

Làm sao nàng có thể có được chứ, rõ ràng ở kinh thành điều dưỡng như vậy cũng không thấy động tĩnh gì, nơi này lạnh không nói đến, mấy ngày nay còn bận rộn thành như vậy, đến cả cơm nàng cũng chưa được ăn cho ngon đâu.

Di, chuyện có chút không đúng, mấy ngày nay, nàng thậm chí ngay cả ăn cơm cũng không hứng thú, nếu không phải mang thai, còn có nguyên nhân gì nghiêm trọng hơn sao?

Chẳng lẽ, nàng thật sự có thai rồi?

Chân Diệu theo bản năng vuốt ve bụng, tựa hồ còn đang nằm mơ.

La Thiên Trình vẫn chưa lấy lại tinh thần, cho nên tới lúc đại phu đến, chỉ thấy này vợ chồng này mắt to trừng mắt nhỏ, không khí rất là cổ quái.

“Khụ khụ.” Đại phu nhẹ nhàng ho khan một tiếng.

La Thiên Trình đột nhiên bừng tỉnh, vội vàng đứng lên nói: “Đại phu, phiền ngươi bắt mạch cho nội tử.”

Tuổi của đại phu không còn nhỏ, không chịu được khí thế bỗng nhiên phóng ra ngoài này, chân mềm nhũn thiếu chút nữa ngồi trên mặt đất, may nhờ La Thiên Trình nóng lòng kéo hắn tới đây, mới bảo vệ được mặt mũi.

“Xin phu nhân vươn tay.”

“A.” Chân Diệu thành thành thật thật duỗi tay tới.

Nhìn cổ tay trắng ngần như mỹ ngọc nõn nà kia, đại phu có chút chần chờ, thoáng nhìn qua La Thiên Trình nói: “Phu nhân có thể che khăn lụa trên cổ tay.”

Hắn biết, những quý nữ nhà cao cửa rộng khá là chú ý điều này, hắn thân là đại phu, cũng không có tâm tư gì khác, chỉ sợ người ta để ý, đến lúc đó nếu vị La tướng quân này cho hắn một cước, cái mạng già này có thể được khai báo.

“Chú ý cái gì, đặt khăn lên có thể bắt đúng sao! Đại phu, thỉnh nhanh lên một chút bắt mạch cho nội tử đi.” La Thiên Trình cố nén sốt ruột nói, hận không được đạp lão già cổ hủ này ra ngoài.

“Được” đại phu vội vàng đặt ngón tay lên cổ tay Chân Diệu, một lát sau mặt lộ vẻ vui mừng, “Chúc mừng tướng quân rồi, phu nhân có hỉ!”

“Thật?”

Đại phu sờ sờ chòm râu: “Mặc dù mạch còn yếu, nhưng chắc chắn là hỉ mạch.”

“Xin đại phu viết cho, phụ nhân trong lúc mang thai nên chú ý những thứ gì, trong ăn uống lại có gì cần chú ý.” La Thiên Trình nhắm mắt theo đuôi đi theo đại phu ra gian ngoài.

Chân Diệu vuốt bụng, còn có chút thẫn thờ.

Nàng thật sự phải làm mẹ sao? Ở thời điểm nàng sắp mười chín tuổi?

Nói cho cùng, trong thời đại nguyên bản của nàng, mười chín tuổi mang thai sinh con, đương nhiên là quá sớm, nhưng ở chỗ này, cũng đã bị cho rất chậm trễ.

Nhưng lúc này, thời điểm biết mình cũng không phải cả đời vô duyên với con cái, Chân Diệu đã cảm thấy có chút may mắn mình không mang thai sinh con ở mười bốn, mười lăm tuổi, ít nhất, lấy tuổi tác hiện giờ, tỉ lệ sinh sản bình an lớn hơn nhiều.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Sunlia về bài viết trên: MicaeBeNin, Thu Heo, hanhpham, ngoung1412, yuriashakira
     
Có bài mới 11.12.2017, 20:42
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 13.08.2016, 19:36
Bài viết: 4469
Được thanks: 13017 lần
Điểm: 8.88
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 421: Ly biệt

Edit: Yen nguyen

Beta: Sakura

“Đại nãi nãi, chúc mừng ngài.” Bạch Thược cười tiến lên chúc mừng Chân Diệu.

Thanh Đại không hay nói đùa, cũng tiến lên phúc thân theo.

“Cùng vui, cùng vui.” Chân Diệu còn hơi chóng mặt.

Mặt nạ bình tĩnh trước sau như một của Bạch Thược trong nháy mắt nứt ra.

“Đại nãi nãi, ngài lên giường gạch ngồi đi. Mấy ngày nay ngài cũng không có ăn uống tử tế, sợ ca nhi không chịu nổi đâu, có muốn uống chút gì hay không?”

Chân Diệu theo bản năng mà cau mày, sau đó gật đầu: “Ngươi nói đúng, bưng cho ta một bát sữa bò đến đây đi.”

Sữa bò bưng tới, mùi sữa thơm này lại làm cho Chân Diệu có chút buồn nôn, nàng quyết tâm, uống một lèo xong, cầm bát để qua một bên, tựa như mất sức lực cực lớn, trời lạnh như vậy, trán lại rịn ra một tầng mồ hôi mỏng.

Bạch Thược thấy thế, vội rút khăn ra lau mồ hôi cho nàng.

Lúc này La Thiên Trình đi vào, giữa lông mày đều là vui mừng ôn hòa như mặt trời ấm áp: “Các ngươi đều lui xuống đi.”

Chờ trong phòng chỉ còn lại hai người, ánh mắt của hắn sáng quắc nhìn Chân Diệu, trong lúc nhất thời, hắn không biết nên nói cái gì cho phải nữa.

“Kiểu Kiểu.” Hắn xoa xoa đôi bàn tay, nhìn Chân Diệu cười khúc khích.

“Trước tiên, trước tiên đừng tới gần, trên người chàng có mùi dưa chua thịt luộc, ta ngửi chỉ muốn nôn thôi.” Chân Diệu vội xua xua tay.

Có lẽ đã ép buộc mình uống sữa bò, bây giờ nàng không ngửi được chút xíu mùi thức ăn nào.

La Thiên Trình cứng lại tại chỗ, sau đó nói: “Nàng chờ một chút, ta đi tắm rửa.”

Hắn gấp gáp lúng túng xông ra, không tới một khắc đồng hồ, đã rực rỡ hẳn lên đi vào, đầu tóc còn ướt nhẹp nhỏ giọt nước xuống.

Chân Diệu lấy khăn mềm muốn lau khô tóc cho hắn, La Thiên Trình vội nói: “Nàng ngồi yên. Để tự ta làm.”

Mái tóc dài như mực xõa tung, càng nổi bật lên dung mạo tuấn tú của hắn, môi hồng răng trắng.

Hắn duỗi tay, nhẹ nhàng vuốt ve bụng Chân Diệu: “Thật là khó có thể tưởng tượng, nơi này lại có con của chúng ta.”

“Đều nói chua trai cay gái, vừa rồi nàng không ngửi được mùi dưa chua, có phải nói, sẽ sinh cho ta một đứa con gái hay không?”

“Ôi, đứa thứ nhất là con gái cũng tốt. Con gái hiểu chuyện chu đáo.”

... ...

Chân Diệu cuối cùng không nhịn được lên tiếng ngắt lời: “Thế tử, chàng nghĩ  quá xa rồi.”

Nếu nàng không mở miệng, chỉ sợ hắn đã muốn thảo luận với nàng nhà ai gia phong tốt, không nạp thiếp, có thể nhét vào phạm vi con rể dự bị rồi.

La Thiên Trình ngậm miệng có mấy phần xấu hổ.

“Trái lại ta cảm thấy,đứa bé này tới có phần không đúng lúc. Trước mắt đang loạn.”

“Kiểu Kiểu.” La Thiên Trình đưa tay đặt lên đầu vai Chân Diệu, nghiêm mặt nói, “Con của chúng ta, lúc nào tới, cũng đúng lúc.”

Sau khi Chân Diệu mừng rỡ biết được có bầu, chút bất an dâng lên kia trong nháy mắt đã bị những lời này vỗ về bình thản rồi.

“Ngày mai ta sẽ bố trí người đưa nàng đi thành Bắc Băng. Sau đó từ thành Bắc Băng chuyển đường đi Bắc Lệ.”

“Bắc Lệ?”

“Phải, biểu tỷ nhà ngoại tổ nàng không phải là theo chồng nhậm chức ở Bắc Lệ sao. Ta đã phái người liên lạc xong với bên đó rồi. Hiện tại nàng đã có bầu, qua bên đó thì thỏa đáng hơn.”

Biểu tỷ nhà ngoại mà La Thiên Trình nói, chính là Ôn Nhã Hàm, ban đầu Hàn Chí Viễn phái ra ngoài làm huyện lệnh Bắc Lệ, cũng theo cùng tới đó.

Bắc Lệ này nằm ở biên quan, cách nơi này không tính là xa, phải nói cũng là duyên phận khó có được rồi.

“Nhưng ta muốn ở lại cùng với chàng.”

La Thiên Trình xoa xoa mi tâm. Thầm nghĩ, đứa bé này tới thật quá đúng lúc, nếu không lấy sự bướng bỉnh của Kiểu Kiểu, muốn nàng rời đi, sợ rằng phải tốn một phen lời lẽ hay.

“Kiểu Kiểu, nàng nhất định phải bảo vệ tốt con chúng ta, có đúng không? Nó còn chưa biết cái gì, chưa tới cõi đời này nhìn một cái đâu.”

Chân Diệu im lặng.

Ngày thứ hai, mặt trời mới vừa ló ra, mấy cỗ xe ngựa bình thường đã đè tuyết đọng, chậm rãi chạy về phương xa.

Chân Diệu vén một góc rèm lên, thò đầu ra nhìn lại, chỉ thấy La Thiên Trình đứng đó, bởi vì ánh sáng ngược chiều, không thấy rõ mặt mày hắn lắm, chiếc áo bào màu đen kia tung bay theo gió, làm cho người gầy hơn.

“Đại nãi nãi, gió lớn, nếu cảm lạnh sẽ phiền toái.” Bạch Thược khuyên nhủ.

Chân Diệu im lặng không lên tiếng mà buông rèm xuống.

La Thiên Trình luôn nhìn chằm chằm vào một chiếc xe ngựa trong đó, trong nháy mắt rèm buông xuống, hắn không nhịn được bước lên phía trước một bước, lại đè xuống xúc động muốn đuổi theo, xoay người, sải bước rời đi.

Xe ngựa chậm rãi chạy ra khỏi cửa thành, Chân Diệu lại vén rèm xe lên lần nữa, híp mắt, ngẩng đầu nhìn ba chữ to “Thành Hắc Mộc” trên cửa thành, phong cách cổ xưa, cứng cáp, tựa như cảm giác tòa thành này cho người ta, vô luận ngươi đi tới hay rời đi, đối với nó mà nói, cũng không có mảy may ảnh hưởng.

“Đại nãi nãi ——” Bạch Thược muốn nói lại thôi.

Chân Diệu chớp chớp mắt thật nhanh, cười nói: “Gió lớn, mờ cả mắt.”

Trong lúc nhất thời liền yên tĩnh lại, chỉ nghe được tiếng bánh xe cót ca cót két cùng với tiếng vó ngựa.

Thành Bắc Băng có tuyết rơi suốt, một tòa thành bằng tuyết trắng muốt.

Nghỉ ngơi hai ngày, trước khi đi, Chân Diệu đi tìm Diêu Dạ Quy.

“Dạ Quy, ngươi thật không đi cùng ta sao?”

Diêu Dạ Quy vỗ vỗ chân mình: “Bộ dáng này của ta, cũng không thể che chở cho ngươi, đi cùng có ích lợi gì? Còn không bằng ở đây, thuận tiện biết tin tức của bên thành Hắc Mộc.”

Nàng nói tới đây, cười nhìn Chân Diệu một cái: “Ngươi yên tâm, bên ấy có tiến triển gì, chỉ cần ta đây có được tin tức, sẽ truyền tin cho ngươi. Trái lại là ngươi, đang có bầu, trên đường nhất định phải cẩn thận.”

“Ta không sao, Thế tử sắp xếp xong xuôi cả rồi.”

“Vậy thì tốt.” Giọng nói Diêu Dạ Quy có chút thương cảm, “Trải qua lần từ biệt này, không biết gặp lại là lúc nào, Huyện chủ sẽ nhớ ta chứ?”

Chân Diệu co rút khóe miệng.

Phong cách có chút quỷ dị, Diêu đại cô nương muốn bày tỏ sao? Nhưng nàng đã là người của Thế tử rồi mà!

“Khụ khụ.” Chân Diệu cười khan hai tiếng, “Dĩ nhiên sẽ rồi.”

Diêu Dạ Quy thở dài: “Ta biết ngay, Huyện chủ không phải là người vô tình như vậy. Nếu Huyện chủ thật sự không bỏ xuống được ta, thì để lại vài thứ làm kỷ niệm là được.”

“Chẳng hạn như ——” Chân Diệu nhướn mày.

“Chẳng hạn như vò trứng gà kho ngươi làm ngày hôm trước ấy?”

Chân Diệu phất tay áo lên.

Vậy mà mơ ước vò trứng gà kho kia của nàng, còn có thể làm bạn bè vui vẻ hay không!

“Huyện chủ ——” Tiếng Diêu Dạ Quy truyền đến, “Nói thật, ngươi và La tướng quân, là vợ chồng xứng đôi nhất ta từng gặp. Hi vọng các ngươi luôn thật tốt. Em bé trong bụng ngươi, sau này nhận ta làm mẹ nuôi nhé.”

“Ừ.” Hai người chung đụng đã lâu, hứng thú hợp nhau, ly biệt sắp tới, Chân Diệu cũng sinh ra mấy phần thương cảm.

“Nếu là bé trai, cũng không sao, nếu là bé gái, ta sẽ truyền cả thân bản lĩnh này của ta cho con bé, bảo đảm nam nhân nào dám nhòm ngó con bé sẽ bị con bé đánh cho tơi bời hoa lá.”

“Dạ Quy.”

“Ờ?”

“Mặc dù có chút quá nhanh, nhưng ta vẫn muốn nói, ta hối hận rồi được không?” Đánh tất cả người theo đuổi cho tơi bời hoa lá là tình huống gì, muốn khuê nữ nhà nàng ngồi ở nhà cả đời sao?

Hộ tống chủ tớ Chân Diệu đi Bắc Lệ, là hai vị phó tướng Trương, Trì, La Thiên Trình sắp xếp kín đáo chặt chẽ, thỏa đáng. Trong lúc đó mặc dù xảy ra một chút tình huống nhỏ, đoàn người vẫn thuận lợi đến Bắc Lệ.

“Nhị biểu muội!” Ôn Nhã Hàm tiến lên đón, cầm tay Chân Diệu.

Rất lâu không gặp, Chân Diệu cẩn thận đánh giá Ôn Nhã Hàm.

Nàng ấy mặc áo dài hoa sơn trà đậu bướm màu tím hồng, khoác áo choàng da sóc, trên khuôn mặt trứng ngỗng hồng nhuận nhàn nhạt. Nhìn đẫy đà hơn trước đây một chút, sự cao ngạo và tĩnh lặng giữa hai đầu lông mày cũng bị sự ôn hòa thay thế. Mặc dù nước da không trắng nõn như hồi ở Kinh thành, nhưng nhìn càng xinh đẹp hơn.

Chỉ nhìn một cái Chân Diệu đã biết, cuộc sống của Ôn Nhã Hàm ở Bắc Lệ chắc cũng rất thư thái.

Nàng không kiềm được, lại nghĩ đến Ôn Nhã Kỳ đã hương tiêu ngọc vẫn.

“Sao biểu tỷ lại chờ ở chỗ này.”

Ôn Nhã Hàm kéo tay Chân Diệu đi vào trong, cười nói: “Biết muội muốn tới. Đâu còn ngồi yên được. Lại nói, Bắc Lệ không thể so với Kinh thành. Không có nhiều quy củ như vậy.”

Chân Diệu lại làm lễ gặp với Hàn Chí Viễn.

Hàn Chí Viễn gầy hơn trước đây một chút, bớt đi mấy phần phong độ của người trí thức, khí độ càng trầm ổn hơn, trong lời nói, rất khách khí với Chân Diệu.

Chờ vào nội thất, chỉ còn lại hai người Chân Diệu và Ôn Nhã Hàm, nước mắt Ôn Nhã Hàm mới rơi xuống, sau đó nhanh chóng lau đi, mím môi nói: “Để cho biểu muội chê cười rồi.”

“Tam biểu tỷ ——”

Ôn Nhã Hàm thở dài một tiếng: “Mặc dù lúc ấy đã đưa tin tức cho ta, vẫn muốn hỏi muội một câu, Nhã Kỳ con bé...... con bé đi như thế nào......”

Chân Diệu lựa những chuyện có thể nói kể lại.

Ôn Nhã Hàm ửng đỏ vành mắt, nhưng không rơi lệ nữa, cất giọng hô: “Bế Phúc ca nhi tới đây.”

Không lâu lắm, một vị phụ nhân quần áo mộc mạc bế một đứa bé tầm hơn một tuổi tới đây.

“Phúc ca nhi, gọi dì.”

“Dí ——”

Phúc ca nhi còn đọc nhấn từng chữ không rõ, Chân Diệu nghe, không nhịn được cười lên, cầm chuỗi ngọc vòng vàng bát bảo đã chuẩn bị từ trước làm lễ ra mắt.

Từ biệt mấy năm, nghĩ cũng biết Ôn Nhã Hàm đã sớm sinh con dưỡng cái rồi.

Ôn Nhã Hàm cuối cùng không nhịn được hỏi: “Biểu muội lần này tới Tĩnh Bắc, để cháu ngoại trai ở trong nhà, hay là ——”

Chân Diệu rất thản nhiên mà cười nói: “Lúc trước vẫn không có tin tức, may trước đó vài ngày, đại phu nói là đã có.”

Ôn Nhã Hàm vui mừng nhướng mày: “Vậy chúc mừng biểu muội rồi, vừa vặn hai bà tử chăm sóc ta trước đây đều chưa đuổi đi, lát nữa để cho hai bà ấy đi chiếu cố muội trước.”

Bắc Lệ kham khổ, Hàn Chí Viễn lại xuất thân hàn môn, sau khi sinh Phúc ca nhi, Ôn Nhã Hàm định muốn bán hai bà tử hầu hạ nàng thời gian mang thai rồi, nhưng Hàn lão thái thái nói, con còn trẻ, nói không chừng ngày nào đó lại mang thai, thay vì đến lúc đó lại tìm người, không bằng dùng người quen thuộc này, dù sao cũng chỉ tiết kiệm một chút mà thôi.

Lúc này nàng không khỏi may mắn nghe lời mẹ chồng nói, nếu không còn phải một trận luống cuống tay chân.

“Vậy làm phiền biểu tỷ rồi.”

Từ đó Chân Diệu ổn định xuống.

Bắc Lệ cách chỗ hai quân giao chiến hơi xa, không có bị khói lửa chiến tranh lan đến, trong ngày đông mặc dù lạnh nhưng hoa quả rau dưa phong phú hơn bên thành Hắc Mộc, Chân Diệu nôn nghén rất kinh, bèn vắt hết đầu óc làm các loại thức ăn ngon miệng, cuối cùng không có gầy nữa, nhưng lòng của nàng lại vẫn không có để xuống, lúc nào cũng chú ý tin tức bên thành Hắc Mộc.

“Bên thành Hắc Mộc rốt cuộc ra sao rồi, sao gần đây Diêu tướng quân cũng không có truyền tin tức tới?”

“Đại nãi nãi, không có tin tức, chính là tin tức tốt.”

Chân Diệu lắc đầu: “Mới không phải như vậy, ta sợ nàng ta chỉ nói chuyện tốt, không nói chuyện xấu thôi. Mấy ngày nay biểu tỷ phu cũng chưa về, huynh ấy là Huyện lệnh Bắc Lệ, nếu như không phải là phía bắc có dị động, sẽ không bận rộn thành cái dạng này.”

Nàng đứng dậy cầm áo choàng: “Theo ta đi vào thành một chút.”

“Đại nãi nãi, ngài có bầu đó, bên ngoài băng tuyết ngập trời, đường lại trơn ——”

Chân Diệu bất đắc dĩ ngồi xuống, bảo Thanh Đại: “Ngươi đi ra ngoài nghe ngóng một chút, nếu không ta luôn không yên lòng.”

Thanh Đại đi ra ngoài nửa ngày trở lại, thần sắc có chút quái dị.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Sunlia về bài viết trên: MicaeBeNin, Mưa biển, Thu Heo, hanhpham, hh09, ngoung1412, yuriashakira
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 487 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: nguyenduongla3002, nhimdoc, nhoccona4, Rika Lơ Tơ Mơ, sheepo21 và 141 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

2 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

4 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

5 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

6 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

7 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

12 • [Hiện đại] Bảy năm vẫn ngoảnh về phương Bắc - Ân Tầm (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

14 • [Đam mỹ - Hiện đại] Thiếu tướng đế quốc - Đạn Xác

1 ... 33, 34, 35

15 • [Cổ đại - Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu

1 ... 79, 80, 81

16 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 197, 198, 199



Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 560 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1075 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 1022 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 279 điểm để mua Bộ xương
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 972 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 370 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 351 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 532 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 924 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 505 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 879 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 480 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Công Tử Tuyết: Re: Bảng xếp hạng 12 cung hoàng đạo
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 836 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 795 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 756 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 409 điểm để mua Thần tình yêu
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 719 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 244 điểm để mua Hải cẩu nhảy múa
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 683 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 418 điểm để mua Panda lắc lư
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 649 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 617 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 586 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 293 điểm để mua Thiên thần nam
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 557 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 529 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 296 điểm để mua Thiên thần nữ
Shop - Đấu giá: PhanPhổngPhao vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn cam
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 381 điểm để mua Nhẫn vàng tình yêu (Part 2)

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.