Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 486 bài ] 

Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

 
Có bài mới 11.12.2017, 19:59
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 13.08.2016, 19:36
Bài viết: 4468
Được thanks: 12543 lần
Điểm: 8.85
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 11
Chương 413: Cuộc sống bi thương của La đại tướng quân

Edit: Soc col

Beta: Sakura

Thật sự lần này Chân Diệu rất tức giận. Ta đã quên đi Diêu đại cô nương, không có làm khó tên khốn kia, tên khốn kia lại đưa Diêu đại cô nương về nhà, còn cùng nàng uống rượu ăn cơm?

Vậy không phải còn muốn uống đến rượu say loạn tính a?

Nàng đột nhiên đứng lên.

Bạch Thược vội ngăn đón: “Đại nãi nãi, ở đó toàn là nam tử, ngài đi qua, sợ mạo phạm ngài ——”

Chân Diệu kinh ngạc liếc nhìn nàng một cái: “Ai nói ta muốn ra đằng trước? Ta đi phòng bếp!”

Bạch Thược sửng sốt.

Tại sao phản ứng của Đại nãi nãi nhà nàng lại không giống với người khác?

Hỏng, sẽ không phải Đại nãi nãi tức giận, muốn hạ thuốc xổ ở đồ ăn rồi bưng lên phía trước chứ?

Bạch Thược trơ mắt nhìn Chân Diệu tiến vào phòng bếp, mới kịp phản ứng, vội vàng theo tới.

Hai khắc sau, nha hoàn thô sử đi vào thông truyền: “Tướng quân, Bạch Thược cô nương tới.”

Mọi người đang uống đến khí thế ngất trời mừng rỡ: “Tướng quân, Bạch Thược cô nương chính là vị cô nương vừa bưng cho chúng ta rượu và thức ăn à?”

Không đợi La Thiên Trình trả lời, nha hoàn thô sử vừa vào gật đầu.

Mọi người nhất thời vỗ tay: “Thật tốt quá, nhất định là đồ ăn ngon đã tới!”

La Thiên Trình uống nhiều rượu, ánh mắt trong suốt, gương mặt khẽ phiếm hồng.

“Để nàng ta vào.”

Bạch Thược đi tới: “Tướng quân, Đại nãi nãi làm một chút canh, để mọi người giải rượu ấm bụng.”

La Thiên Trình nghe xong không hề dễ chịu, nghĩ thầm Kiểu Kiểu đối với lũ tiểu tử này có phần hơi quan tâm quá, loại đãi ngộ như canh giải rượu này không phải chờ hắn uống say về mới đem đến sao? Tại sao còn có phần của đám người kia?

Hắn hắng giọng một cái vừa muốn nói chuyện, mọi người đã khẩn cấp đặt câu hỏi: “Canh gì, canh gì?”

Bạch Thược mím môi cười nói: “Là canh chua cay, bỏ thêm miến, nấm hương cùng măng mùa đông.”

Nàng nói xong mới ra hiệu hai nha hoàn phía sau mở hộp đựng thức ăn ra.

Bát nhỏ trước mặt mọi người được đổ đầy canh chua cay, bởi vì nhiều người, chén bát cũng không phải đồng bộ, mà là gom góp lại, kích thước màu sắc không đồng nhất.

Mỗi người đều được chia một chén canh, Bạch Thược tự mình bưng chén hoa xanh hơi lớn, đặt trước mặt La Thiên Trình: “Thế tử xin dùng.”

La Thiên Trình nhìn chung quanh một vòng, không khỏi đắc ý vểnh miệng.

Kiểu Kiểu đối với hắn vẫn khác biệt, hắn được chén lớn nhất!

Hắn còn đang muốn khoe khoang thì đã có người vội vã mở nắp đậy chén, nếm thử một ngụm, khen: “Uống rượu ăn thịt xong uống một chén canh chua chua cay cay nóng. Thật mẹ nó thoải mái!”

La Thiên Trình cúi đầu nếm một ngụm, thiếu chút nữa phun ra, cũng may bản lĩnh kiềm chế hắn thuộc hàng nhất lưu, bất động thanh sắc mạnh mẽ nuốt xuống.

Sau đó càng nhiều người nếm thử đều rối rít phụ họa: “Không tệ, canh này chua nhạt vừa phải, mùi vị rất ngon!”

La Thiên Trình có chút hoang mang, lại uống một ngụm.

Lần này...... Lần này vị chua vẫn khiến hắn muốn ói!

Nhìn bộ dáng mọi người tỏ ra hưởng thụ, hắn không cam lòng uống một ngụm nữa.

Nhất định là vị giác hắn có vấn đề!

“Tướng quân, chia cho ta chút đi chứ.” Một người đưa chén canh thấy đáy tới.”Ta xem ra ngài uống không được.”

Mọi người nghe mà căm phẫn.

Có thể uống được à, nồi tôm cay vừa rồi, Tướng quân giành một nửa, ngay cả vỏ tôm cũng không cho!

“Ai nói?” La Thiên Trình cắn răng. Một ngụm uống sạch, sau đó ghê răng đến nói không ra lời.

Lúc này vị giác của hắn mới từ từ quay lại.

Đây là Kiểu Kiểu nàng tức giận sao?

Vừa nghĩ như vậy liền không thể ngồi yên, lập tức đứng lên nói: “Trương phó tướng, ngươi tiếp rượu mọi người, ta đi ra ngoài một chút.”

Hắn một đường chạy về hậu viện, vào phòng, đang thấy Chân Diệu ngồi ở đầu giường vò khăn, thấy hắn tới gương mặt mới dãn ra, đứng dậy.

“Kiểu Kiểu ——” hắn tiến tới kéo nàng, vẻ mặt mờ mịt, “Nàng sao vậy?”

“Thế tử, canh thế nào?”

“Ách, uống rất ngon......” La Thiên Trình muốn nói thật lòng, nhưng lời nói đến khóe miệng lại thay đổi.

Kiểu Kiểu tân tân khổ khổ nấu canh, nói không ngon thật quá đả thương người.

Không nghĩ tới Chân Diệu vừa nghe liền tức giận khóc luôn: “Quả nhiên, lời nói nam nhân mà có thể tin tưởng, heo mẹ cũng có thể leo cây mà.”

La Thiên Trình luống cuống, vội nói: “Chính là rất chua, thật sự, có chút khó nuốt. Kiểu Kiểu, nàng đừng khóc.”

Không ngờ Chân Diệu còn khóc đến lợi hại hơn, thở không ra hơi nói: “Dù là chua đến khó nuốt, thì cũng là ta tân tân khổ khổ làm được, chàng cứ ghét bỏ như vậy......”

Huyệt thái dương La Thiên Trình đập thình thịch.

Ông trời ơi, mau phái thần tiên tới cứu cứu hắn đi, hoặc là, khiến cho hắn biến mất trong nháy mắt cũng được!

” Kiểu Kiểu, rốt cuộc nàng sao vậy, không phải vừa rồi vẫn đang rất tốt sao?” Hắn luống cuống tay chân vỗ vỗ sau lưng nàng.

Chân Diệu dần dần ngừng khóc, hai mắt đẫm lệ ngước nhìn hắn: “Chuyện hôm nay chàng không có gì muốn nói cùng ta sao?”

“Hôm nay?” La Thiên Trình ngẩn ra, nhíu mày cẩn thận suy tư, bỗng nhiên suy nghĩ cẩn thận, “Kiểu Kiểu, nàng buồn vì ta không lập tức trở về dùng cơm cùng nàng sao?”

Chân Diệu nhếch môi không nói gì.

Thật ra thì, khách tới nhà, nam chủ nhân phụng bồi, nàng cảm thấy là chuyện rất bình thường. Nàng tức giận, đương nhiên là do hắn nuốt lời, vốn đã nói trở lại dùng cơm cùng nhau, nhưng bởi vì có vị Diêu đại cô nương kia ở đó mà sửa lại chú ý.

Thấy Chân Diệu không lên tiếng, La Thiên Trình cho là đã đoán đúng, lộ ra vẻ mặt van xin: “Kiểu Kiểu, nàng đừng tức giận nữa. Ta chỉ là thấy thức ăn nàng đưa đến quá nhiều, không thể để đám tiểu tử kia chiếm tiện nghi, nhất là chỗ tôm kia, là tự Diêu tướng quân bắt về, bình thường rất hiếm có đấy.”

“Diêu tướng quân?”

Chân Diệu xoa ngực, cảm thấy nếu không kiềm chế bản thân chút, nàng nhất định sẽ bị tên hỗn đản này làm cho tức chết, hoặc là rút thái đao ra, chém bỏ tên khốn này đi.

Nói như vậy, nàng tự nguyện làm mấy món tôm, đều là cho vị Diêu đại cô nương kia. Người ta tới nhà nàng, ăn tôm nàng làm miễn phí, uống rượu cùng nam nhân của nàng, còn phải đưa đũa?

“Đúng nha, Diêu tướng quân là người bản địa lớn lên ở Tĩnh Bắc, ở thời kì giáp vụ thế này, cực kì biết cách kiếm đồ tốt ——”

“Đi ra ngoài!” Chân Diệu tức giận đến bật đứng dậy.

La Thiên Trình sửng sốt: “Kiểu Kiểu?”

Chân Diệu cắn môi: “Chàng không đi?”

Thấy hắn bất động, cả giận nói: “La Thiên Trình, chàng không đi, ta liền trở về thành Bắc Băng!”

La Thiên Trình hoảng sợ, vội nói: “Được rồi, ta đi ra ngoài là được.”

Hắn vừa đi vừa ngoái lại, ra tới cửa, không nhịn được hỏi: “Kiểu Kiểu, lúc nào ta có thể đi vào?”

Trả lời hắn là một chiếc giày thêu Chân Diệu ném tới.

La Thiên Trình cầm giầy thêu, ủ rũ đi ra ngoài.

Các tướng sĩ chợt phát hiện, mấy ngày nay La đại tướng quân bọn họ đột nhiên nghiêm túc hẳn, cả ngày nghiêm mặt không lộ vẻ tươi cười, đi ra ngoài làm nhiệm vụ chính là một ngày một đêm, sau khi trở về, lại ra sức thao luyện bọn họ.

Rốt cục có người không nhịn được đi tìm Tiêu Vô Thương: “Tiêu tướng quân, ngài cùng La tướng quân quan hệ tốt nhất. Ngài đi dò thăm đã xảy ra chuyện gì đi, cứ tiếp tục thế này thân thể bé nhỏ của chúng ta đều chịu không nổi.”

Sau khi Tiêu Vô Thương nhìn thấy nửa con gà nướng trên tay người kia. Nghiêm trang gật đầu: “Cùng là huynh đệ, có chuyện gì khó xử cứ nói với ta là được, tặng gà nướng làm gì?”

Vừa nói vừa đưa tay nhận lấy, thản nhiên đi mất.

Người kia kinh ngạc nhìn tay trái trống không, lệ rơi đầy mặt.

Ai tặng gà nướng, đó là hắn thiên tân vạn khổ tìm được, chuẩn bị trở về mượn rượu giải sầu được không!

Tiêu Vô Thương đi tới bờ sông.

La Thiên Trình ngồi ở bờ sông ngẩng đầu nhìn một cái. Lại quay đầu, nhìn chằm chằm mặt sông.

Lúc này tầng băng dày trên mặt sông đã tan ra rồi, chỉ để lại một lớp băng mỏng trôi nổi. Ẩn ẩn nghe được tiếng nước chảy dưới mặt băng.

Tĩnh Bắc sắp vào hè, đến lúc này, vạn vật mới bắt đầu chậm rãi sống lại, chậm hơn kinh thành một mùa.

Tiêu Vô Thương giơ gà nướng lên, đặt mông ngồi xuống cạnh La Thiên Trình.

“Làm sao, có chuyện gì phiền lòng, nói ta nghe chút xem sao.”

La Thiên Trình không nói một lời, nhặt một cục đá ném vào giữa sông.

Cục đá dễ dàng đục thủng một cái hố trên mặt băng, dấy lên vài đợt sóng nước, có con cá nhảy khỏi mặt nước, vẫy đuôi dưới ánh mặt trời, bọt nước bắn tung tóe.

“Ăn gà nướng không?” Tiêu Vô Thương xách gà nướng đến trước mặt La Thiên Trình.

Thấy La Thiên Trình vẫn không phản ứng, lúc này mới nghiêm túc hẳn lên: “Xem ra, ngươi thật sự vướng phải rắc rối lớn.”

Hắn sờ sờ cằm, khẽ híp đôi mắt hoa đào xinh đẹp: “Không thể a, Huyện chủ Giai Minh tới thành Hắc Mộc, nếu ta là ngươi, cao hứng còn không kịp nữa, sao có thể hóa ngược lại thành cái bộ dạng dở sống dở chết này rồi?”

Rốt cục vẻ mặt La Thiên Trình đã có chút biến hóa.

Tiêu Vô Thương nhướng mày: “Không phải hai người giận dỗi gì rồi chứ?”

Lần này, La Thiên Trình rốt cục gật đầu: “Ta đoán, chắc là vậy.”

“Sao lại là ngươi đoán?”

Nghĩ tới chiến tích phong lưu của Tiêu Vô Thương, La Thiên Trình như thể nắm được rơm cứu mạng, cũng không để ý mất thể diện, nói: “Nàng không cho ta vào trong phòng, mỗi lần làm đồ ăn, chỉ cho ta được phép xem không cho phép ăn. Ta nghĩ, chắc nàng rất tức giận.”

“Tuyệt đối đúng! Nói đi, rốt cuộc ngươi đã làm chuyện khiến nhân thần cộng phẫn, khiến cho Huyện chủ Giai Minh ngàn dặm xa xôi tới thăm ngươi lại không muốn gặp ngươi như bây giờ hả?”

Đồ ăn Huyện chủ Giai Minh làm, mùa săn bắn năm ấy, hắn được ăn khá nhiều, thật sự là mỹ vị hiếm có. Ở nơi ngay cả gà nướng để ăn cũng khó kiếm được này, chỉ cho phép xem không cho phép ăn, tuyệt đối là trừng phạt rất lớn.”

“Ta không biết.” La Thiên Trình vẻ mặt vô tội mờ mịt nhìn Tiêu Vô Thương, “Ta đã nghĩ mãi mà không ra, nếu không đã sớm đi dỗ dành. Tiêu thế tử, ngươi hiểu rõ lòng dạ nữ nhân như vậy, có thể giúp ta phân tích một chút không?”

Tiêu Vô Thương khiêm tốn nói: “Ta cũng không tính là hiểu rõ lòng dạ nữ nhân. Ngươi cũng biết, đều là những cô gái kia biểu đạt tâm ý với ta, ta không hề dụng tâm để hiểu các nàng. Năm ấy hoa khôi đầu bảng Sở Tiêu Các vì gặp ta một lần, thà chết cũng không muốn tiếp khách, ta cũng không rõ nàng ta nghĩ như thế nào.”

La Thiên Trình cắn răng.

Mẹ hắn, không khoe khoang sẽ chết à!

Thấy hắn nổi giận, Tiêu Vô Thương bẻ một cái đùi gà ăn: “Tuy nhiên ta có kinh nghiệm hơn La tướng quân một chút, ngươi kể lại cho ta chuyện gì khiến thái độ Huyện chủ Giai Minh bỗng nhiên biến chuyển xem sao.”

Bỗng nhiên giọng nói kinh hãi của Tiêu Vô Thương phát ra: “Cái gì, hôm đó Diêu tướng quân cũng đi?”

“Ahhh, tôm đó là Diêu tướng quân tặng? Ngươi lại còn mang về muốn Huyện chủ Giai Minh nấu?”

Giọng nói của hắn sau cao hơn trước: “Sau đó ngươi và Diêu tướng quân còn cùng nhau vui vẻ uống rượu ăn tôm?

Cuối cùng hắn tổng kết: “Ta kháo, Huyện chủ Giai Minh còn chưa giết chết ngươi, ta thật không thể tin được!”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Sunlia về bài viết trên: Thu Heo, chalychanh, ngoung1412, yuriashakira
     

Có bài mới 11.12.2017, 20:00
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 13.08.2016, 19:36
Bài viết: 4468
Được thanks: 12543 lần
Điểm: 8.85
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 11
Chương 414: Thăm thương binh

“Bởi vì Diêu tướng quân?”

Tiêu Vô Thương khiếp sợ: “Không phải ngươi còn không biết chứ? Từ lúc ngươi và Diêu tướng quân mấy lần phối hợp hoàn mỹ bức lui quân địch, không ít người lén cảm thấy, hai người các ngươi là ông trời tác hợp.”

Hắn bất khả tư nghị nhìn La Thiên Trình một cái, hỏi: “Đám tiểu tử kia miệng để ngoài da, chẳng lẽ cũng chưa từng đề cập tới nửa câu?”

La Thiên Trình cau mày suy nghĩ một chút mới nói: “Hình như là đã từng.”

“Vậy sao ngươi còn phạm loại sai lầm này? Đây không phải tự chuốc lấy phiền phức sao?”

Rốt cục trên mặt La Thiên Trình hiện vẻ ảo não: “Ta quên mất.”

Tiêu Vô Thương đồng tình vỗ vỗ bả vai La Thiên Trình: “Ta biết cuộc sống của ngươi thời gian này vô cùng bận rộn, có thể không để vài câu đùa giỡn của người khác trong lòng, ta nói ngươi nghe, nữ tử khác với đám nam nhân chúng ta, mấy loại chuyện thế này sẽ lưu tâm suy nghĩ nhiều nhất.”

“Không phải......” La Thiên Trình đứng lên, có chút lúng túng, “Ta đã quên mất...... Diêu tướng quân là nữ tử......”

Tiêu Vô Thương thiếu chút nữa ném gà nướng xuống sông, tiểu tâm dực dực đứng lên hỏi: “La tướng quân, ý nghĩ này của ngươi, Diêu tướng quân biết không?”

La Thiên Trình kinh ngạc liếc hắn một cái: “Làm sao ta biết? Lại nói, Diêu tướng quân có biết hay không, cũng không liên quan gì đến ta.”

“Rất tốt.” Tiêu Vô Thương mạnh mẽ vỗ La Thiên Trình một cái, “La tướng quân, ngươi có thể bình an sống đến bây giờ, thật không đơn giản!”

“Đa tạ Tiêu tướng quân, hôm khác mời ngươi uống rượu.” La Thiên Trình ôm quyền, quay người bước đi.

Khi hắn vào phòng, Chân Diệu đang cầm ấm nước, đổ vào cái khay đặt chỗ bóng râm.

“Kiểu Kiểu, nàng đang làm gì vậy?” La Thiên Trình lại gần, lấy lòng hỏi.

Chân Diệu ngẩng đầu nhìn hắn một cái, động tác trên tay không ngừng: “Thêm chút nước.”

La Thiên Trình cúi đầu nhìn, có chút kinh ngạc.

Trên cái khay hình chữ nhật chi chít những hạt đậu đã mọc lên mầm nhỏ trắng noãn.

“Đây là cái gì?”

Chân Diệu thả ấm nước sang một bên, cầm khăn xoa xoa  tay, cũng không mặc kệ như thường ngày, ngược lại kiên nhẫn giải thích: “Đây là đậu nành nha.”

Nàng híp mắt cười, lộ ra đôi má lúm đồng tiền ngọt ngào: “Chờ mấy ngày nữa để chỗ chồi này dài hơn sẽ chuyển đến có chỗ có ánh nắng, sau đó sẽ lớn thành mầm đậu nành xanh mượt. Đến lúc đó lấy kéo cắt, thêm chút dầu và tỏi xào với nhau, mùi thơm ngát sảng khoái. Ăn ngon lắm đó.”

Nói đến thế La Thiên Trình không tự chủ nuốt một ngụm nước bọt.

Phải biết rằng thời tiết Tĩnh Bắc thế này, gần như không thấy được ngọn rau cỏ nào, ngay cả cải trắng bởi vì ăn cả mùa đông cũng đã tiêu hao gần hết rồi.

Mầm đậu xào qua với tỏi, chỉ nghĩ đến thôi đã cảm thấy tim cũng say.

“Kiểu Kiểu ——” hắn tội nghiệp liếm liếm môi.

Chân Diệu vẫn cười nhẹ nhàng: “Hiếm có nhất chính là có thể cắt đến hai ba lần nữa, đến lúc đó ta và mấy người Bạch Thược các nàng cũng có thể thay đổi khẩu vị.”

La Thiên Trình cảm thấy cả người đều không ổn, kéo tay Chân Diệu: “Kiểu Kiểu, ta biết ta sai rồi, nàng đừng giận nữa.”

Chân Diệu chậm rãi rút tay ra, cười lạnh: “Thế tử đâu có làm gì sai?”

La Thiên Trình bám riết không tha nhích lại gần: “Ta thật biết sai rồi, Kiểu Kiểu, nàng tha thứ cho ta đi.”

Chân Diệu tránh người ra, ngồi xuống ghế: “Vậy chàng nói thử xem, mình sai chỗ nào?”

“Ta......” Lời nói lởn vởn quanh khóe miệng La Thiên Trình, cuối cùng hai tai đỏ ửng nói, “Ta không nên quên mất Diêu tướng quân là một nữ tử!”

Chân Diệu nghe xong nghẹn họng nhìn trân trối, nhìn bộ dạng vô tội của La Thiên Trình, bỗng nhiên có cảm giác vô lực như thể mấy ngày tức giận này đều là thể hiện cho người mù nhìn.

“Diêu đại cô nương kia là một nữ tử không thua đấng mày râu, chàng thật không lánh nhãn tương đãi?”

*lánh nhãn tương đãi : đối xử và nhìn với ánh mắt khác biệt

La Thiên Trình lại bị hỏi khó.

“Chàng nói đi!” Chân Diệu đưa tay nhéo hắn một cái.

La Thiên Trình nghĩ, những lời ngon tiếng ngọt kia, dĩ nhiên hắn cũng từng nói, có lẽ nếu hắn nói Diêu tướng quân cái gì cũng không tốt, trong lòng Kiểu Kiểu sẽ thoải mái, nhưng là, nói lời trái lương tâm với Kiểu Kiểu…, hắn cũng không nguyện ý. Tùy tiện gièm pha một người, hắn cũng không muốn, cái đó và có thích hay không không liên quan, chỉ là liên quan đến vấn đề nguyên tắc.

Có lẽ, khi nam nhân đối mặt nữ nhân mình chân chính yêu thương sẽ trở nên mồm miệng vụng về, tiến cũng không được, lùi cũng không xong, chỉ có thể lúng ta lúng túng không nói gì.

Cuối cùng hắn mở miệng: “Ta đối với Diêu tướng quân, cũng có thể nói là lánh nhãn tương đãi, nhưng loại đối đãi này chỉ bởi vì nàng ấy là một vị tướng lãnh xuất sắc, không liên quan đến việc nàng có phải nữ tử hay không. Trong mắt ta, trên chiến trường đều là chiến hữu, đều là vì bảo vệ quốc thổ, cho dù là binh sĩ bình thường nhất, chỉ cần hắn có đủ dũng khí, ta cũng sẽ lánh nhãn tương đãi.”

Cho nên, khi còn trong Kim Lân Vệ, hắn có thể đối xử với thuộc hạ lạnh nhạt tàn nhẫn, ở trên quan trường, đối với đồng liêu hắn có thể lạnh nhạt thận trọng, nhưng ở trên chiến trường, đối với những tướng sĩ tùy thời có thể chảy máu này, trừ quân lệnh như núi, thường ngày hắn bao dung nhiều hơn.

Chân Diệu cắn môi, không nói.

Xú nam nhân không biết xấu hổ thật đáng ghét, hắn nói ra như vậy, cảm giác như mình đang cố tình gây sự.

“Kiểu Kiểu, đừng nóng giận có được không? Chờ chiến tranh ở nơi này nhanh chóng kết thúc, chúng ta sẽ cùng nhau trở lại kinh thành, sau đó mãi mãi tốt đẹp, làm gì còn chuyện của người khác chứ? Ta từng đã nói với nàng, đời này, ta sẽ chỉ bảo vệ mỗi mình nàng, nàng xem, ta đâu có nói dối?”

Hắn kéo nàng qua, ôm chặt vào lòng, dựa đầu nàng lên ngực.

Trái tim ấy đập thình thịch, chậm chạp, kiên định, tựa như lời nói bây giờ của hắn.

“Hơn nữa Diêu tướng quân đối với ta cũng không có suy nghĩ nam nữ, nàng nha đầu ngốc này, còn rảnh rỗi ăn dấm thế này.”

“Hử?” Chân Diệu ngẩng đầu, khiêu mi.

“Có một lần uống rượu với nhau, có người nói giỡn, chính miệng nàng nói đã có người yêu.”

Nhưng thân vệ của Diêu đại cô nương rõ ràng không phải nói như vậy.

Câu nghi vấn này thiếu chút nữa Chân Diệu bật thốt lên, nhưng nàng vẫn nuốt xuống.

Nếu như Diêu đại cô nương thật sự có người yêu, đây là một cuộc hiểu lầm, vậy coi như là nàng hẹp hòi, dù sao Thế tử không chê, khụ khụ, hẹp hòi thì hẹp hòi chứ sao.

Nhưng nàng suy nghĩ, so sánh lời nói của Diêu đại cô nương lúc có người đùa giỡn, sợ rằng thân vệ vẫn hiểu tâm tư của nàng hơn.

Nếu như Diêu đại cô nương vẫn âm thầm nhớ thương Thế tử nhà nàng, Thế tử lại hoàn toàn không biết, nàng kia nhất quyết khơi chuyện này ra để làm gì?

Nàng may mắn, chẳng qua cho tới bây giờ Thế tử luôn không động tâm với người khác, nhưng không quản được tâm ý người ngoài như thế nào.

Đêm hôm đó, La Thiên Trình rốt cục không cần sang phòng khác ngủ.

Hai người cùng nhau nằm ở trên giường gạch, có thể nghe được tiếng gió thổi bên ngoài đập vào cửa sổ.

Phòng bên này, song cửa sổ hay kẽ hở ở giữa giữa đều dán giấy dày, rung phần phật, ngược lại khiến cho người ta sinh ra một loại cô tịch, lại càng khát vọng sự ấm áp bên cạnh.

La Thiên Trình duỗi ngón tay ra, lặng lẽ lồng vào tay Chân Diệu. Chân Diệu thoáng cái hơi tránh ra, thấy giãy giựa mà không thoát, cũng kệ hắn.

Hai người cứ tay nắm lấy tay như vậy, trên giường gạch rộng rãi nằm sát một chỗ, nghe các loại âm thanh ngoài cửa sổ, trong phòng càng thêm yên tĩnh. Chỉ nghe tiếng hít thở quấn quýt.

“Kiểu Kiểu, kể lại thật cẩn thận cho ta, từ sau khi ta rời kinh có chuyện gì phát sinh.”

“Thật cũng không có chuyện gì đặc biệt.” Chân Diệu đáp.

Dù là chút chuyện nhỏ hằng ngày, La Thiên Trình lại nghe đến chăm chú.

Chân Diệu dần dần không mở mắt ra nổi, lúc này, La Thiên Trình buông tay nàng ra. Dần dần hướng về phía trước, những chỗ tay đi qua, mang theo dòng điện rất nhỏ.

Tiếng hít thở hai người dần dần dồn dập lên. Nhưng hắn chỉ ôm hôn nàng thật chặt, không có động tác tiến thêm một bước.

Chân Diệu không nhịn được mở mắt ra, trong ánh mắt có nghi vấn.

La Thiên Trình ghé vào bên tai nàng, nhẹ giọng nói: “Chờ hết tháng năm, những thuốc kia, ta cũng không mang đến.”

Sau khi nữ tử phục dụng thuốc tránh thai, ít nhiều vẫn bị tổn thương thân thể. Hắn từng đặc biệt tìm người chế thuốc cho nam tử phục dụng, bởi vì xuất chinh cảm thấy không dùng được nên lưu tại trong nhà. Mặc dù giờ phút này muốn đến chết, hắn cũng không muốn vì nhất thời thống khoái khiến sau này Kiểu Kiểu có nhược điểm bị người chế nhạo.

“Chàng không muốn ta sao?” Cảm giác nơi bắp đùi kia phát đau, Chân Diệu tiến tới bên tai hắn nhẹ giọng hỏi.

La Thiên Trình hít một ngụm lãnh khí, cười khổ: “Kiểu Kiểu, đừng hồ nháo.”

Chân Diệu duỗi tay, lặng lẽ thò tay vào nắm lấy.

La Thiên Trình như ngay lập tức kêu rên một tiếng, muốn đẩy ra, lại không nỡ đẩy ra, không biết mình nhịn lâu như vậy, còn có thể nhẫn nại đến khi nào.

Chân Diệu lặng lẽ đỏ mặt, bị bóng tối che mất.

“Ta nghe nói...... Như vậy cũng có thể, ta thử một lần......”

Ngoài phòng gió càng lớn, mây trôi ngoài trời che mất trăng sáng, bên trong phòng càng thêm tối, chỉ có phần kiều diễm kia vẫn còn tiếp tục.

Sau khi Chân Diệu hoàn toàn sắp xếp yên ổn, lại gặp được Diêu đại cô nương.

Khi đó quân Tĩnh Bắc chặn giết một đội ngũ vận chuyển lương thảo, đồng thời dùng một mồi lửa đốt hết sạch lương thảo không mang đi được, La Thiên Trình dẫn một đội binh mã đi vây giết, mà Diêu đại cô nương thì hiệp lộ tương phùng một đội quân Tĩnh Bắc khác, bị thương.

*hiệp lộ tương phùng : gặp kẻ thù nơi ngõ hẻm

Mấy thân vệ của nàng cũng đồng thời bị thương.

La Thiên Trình còn chưa trở về, Long Hổ tướng quân Tưởng Đại Dũng nghe thuộc hạ hồi bẩm, trầm giọng nói: “Đi mời huyện chủ Giai Minh.”

Hắn một người thân kinh bách chiến, là lão tướng quân chiến đấu mấy thập niên, từ lúc chinh phạt quân Tĩnh Bắc, lại bị một hậu sinh còn không lớn bằng con của hắn gắt gao đè ép một đầu, trong lòng đã nín nhịn đã lâu rồi.

Vị huyện chủ Giai Minh này, cũng chính là phu nhân La tướng quân, là một mỹ nhân nũng nịu, ai bảo nàng là đặc sứ của hoàng hậu đâu, có thương binh, nhất là nữ thương binh, nàng đến an ủi, không thể đổ trách nhiệm cho người khác.

Hắn cũng muốn xem một chút, huyện chủ Giai Minh thấy những binh sĩ thiếu cánh tay chân mới từ trên chiến trường trở về, có thể bị dọa sợ đến ngất đi hay không.

Nếu biểu hiện nàng không tốt, không nói tổn hại danh tiếng đặc sứ trước, tương lai khai báo tới Thiên gia không tốt, trực tiếp nhất, chính là ảnh hưởng tới La Thiên Trình.

Thử nghĩ, các tướng sĩ liều mạng được sống, tướng quân phu nhân đi an ủi lại bị dọa ngất rồi, trong lòng bọn họ là tư vị gì?

Dĩ nhiên chuyện này không đủ để để cho tướng sĩ và La Thiên Trình ly tâm, nhưng rất nhiều chuyện, cho tới bây giờ đều là con đê ngàn dặm bị hủy bởi tổ kiến.

Tưởng Đại Dũng phái phó tướng thân tín phụng bồi Chân Diệu đi an trí thương binh.

Có lẽ do đến quá sớm, người bị thương bên trong đang xử lý vết thương, tình huống máu tanh kinh khủng cùng tiếng kêu thảm thiết của thương binh, cho dù là lão binh quen thấy máu vẫn cảm thấy bi ai, càng không nói đến một quý nữ nũng nịu.

Phó tướng bất động thanh sắc nhìn Chân Diệu một cái.

Mặt Chân Diệu quả nhiên trắng bệch.

Nàng có chút lo lắng nói với vị quân y đang cứu trị thương binh: “Vết thương của hắn, ngươi băng bó quá chặt, như vậy dễ bị hoại tử.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Sunlia về bài viết trên: Thu Heo, ngoung1412, yuriashakira
     
Có bài mới 11.12.2017, 20:00
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 13.08.2016, 19:36
Bài viết: 4468
Được thanks: 12543 lần
Điểm: 8.85
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 12
Chương 415: Gặp gỡ

Edit: Soc col

Beta: Sakura

Y công kia vẫn còn trẻ, trong phòng nhiều người bị thương như vậy, vốn đã luống cuống tay chân, vừa nghe Chân Diệu nói vậy, nhất thời vô cùng lúng túng, khẩn trương đến có chút cà lăm: “Huyện...... Huyện chủ, ta băng bó không...... Không đúng sao......”

Phó quan đứng một bên, nghe cũng tức muốn chết, hỏi: “Có đúng hay không, tự ngươi không biết sao?”

Y công trẻ tuổi bị dọa sợ đến tay run lên: “Thường ngày ta xem sư phụ chính là làm như vậy......”

“Sư phụ ngươi đâu?” Phó tướng quét mắt một vòng, trong phòng trừ y công này, có mấy vị khác đang bận rộn, bên này mặc dù đưa tới động tĩnh không nhỏ, nhưng bởi vì đang xử lý vết thương, ai cũng không để ý tới.

“Sư phụ lần trước lúc đang cứu trị người bị thương trúng loạn tiễn, đã chết......”

Chân Diệu đã đi lên phía trước, nửa ngồi xuống tới, ấm giọng nói: “Ngươi đừng động, ta băng bó một lần nữa cho ngươi, được không?”

Cánh tay thương binh kia quấn băng vải, trên trán đều là mồ hôi lạnh, thấy Chân Diệu nói như vậy, trong khoảng thời gian ngắn lại quên đáp lời.

Chân Diệu cho là hắn không tín nhiệm mình, kiên nhẫn giải thích: “Băng vải trên tay ngươi quấn quá chặt, sẽ khiến máu chảy không thông, mà một khi máu chảy không thông quá lâu, thì có thể khiến bị hoại tử.”

Nàng duỗi tay, nhẹ nhàng đè một bên cánh tay thương binh, dùng lời nói dễ hiểu: “Ngươi xem, nơi này không có máu, thời gian lâu dài, có phải sẽ mất đi sự sống, đúng không?”

Thương binh không tự chủ được gật đầu.

Chân Diệu lộ ra nụ cười dịu dàng: “Ta sẽ giúp ngươi băng bó một lần nữa.”

Thương binh đã có chút ít u mê gật đầu.

Chân Diệu quay đầu lại, nói với y công trẻ tuổi: “Đưa ta kéo và băng gạc.”

“Ai, đây.” Y công trẻ tuổi phảng phất trở lại thời điểm đi theo sư phụ, nghe Chân Diệu vừa nói như thế, đồng ý như phản xạ có điều kiện, hấp tấp đưa đồ tới.

Chân Diệu nhẹ nhàng giải khai băng gạc bọc lấy cánh tay thương binh. Nhận lấy khối băng gạc lớn sạch sẽ gấp thành hình tam giác, lúc mới bắt đầu còn có chút chần chờ, từ từ tìm lại cảm giác, căng chùng vừa phải băng bó kỹ, cuối cùng kéo chặt góc cuối buộc thành nút, gập cánh tay treo trước ngực.

Nhìn thấy bộ dạng băng bó tốt, nàng khẽ thở phào nhẹ nhõm. Cũng may là không quên hoàn toàn kiến thức trước kia.

Nàng quay đầu hỏi: “Thấy rõ chưa? Sau này gặp lại vết thương như vậy, dùng biện pháp này băng bó này là tốt nhất.”

Y công trẻ tuổi thoáng cái u mê: “Ta...... Ta quên không nhìn......”

Hắn khiếp sợ nhìn đường đường Huyện chủ làm sao lại tự mình làm chuyện như vậy, dù là nhìn một lần từ đầu tới đuôi thì cũng không ghi nhớ.

Chân Diệu thở dài. Nhìn chung quanh một vòng, thấy những thương binh khác băng bó mặc dù thô ráp, nhưng không nghiêm trọng đến như thương binh này, liền đứng lên nói với phó tướng đi cùng: “Trước đưa ta đi thăm Diêu tướng quân.”

Phó tướng vội vàng thu lại ánh mắt tựa như nhìn thấy quỷ. Đưa tay nói: “Huyện chủ bên này.”

Chờ bọn hắn vừa đi, trong phòng liền nổ tung.

Có người không biết lai lịch Chân Diệu vội hỏi: “Vị huyện chủ vừa rồi là ai a?”

Có người giải thích: “Ngươi mới trở về không biết được, đó là đặc sứ của hoàng hậu Huyện chủ Giai Minh, cũng là phu nhân La tướng quân của chúng ta.”

Tên thương binh vừa được Chân Diệu băng bó vết thương vừa nghe, lập tức dại ra. Một lúc sau lẩm bẩm nói: “Tướng quân phu nhân tự mình băng bó cho ta sao?”

Hắn quay đầu đối nói với đồng bạn bên cạnh: “Nhị cẩu tử, bấm ta một cái xem, xem có phải đang nằm mơ hay không.”

Nhị cẩu tử chân bị thương, đang đau đến nhe răng nhếch miệng, nghe vậy không chút khách khí bấm một cái. Hỏi: “Đau không?”

Thương binh kêu thảm một tiếng: “Đau.”

“Đau là được rồi, tiểu tử ngươi thật có phúc khí, được đặc sứ của hoàng hậu, phu nhân tướng quân chúng ta tự mình băng bó cho ngươi, ai, thương tích của ta còn nghiêm trọng ngươi, sao lại không có vận khí như vậy a!”

Ánh mắt thương binh trợn tròn: “Thúi lắm, con mẹ nó ngươi bấm trên vết thương của ta rồi!”

“Phốc xuy.” Tiếng cười trong phòng vang lên liên tiếp.

Mấy vị y công bu lại, cùng quan sát kỹ thương binh.

Vị y công có vẻ cẩn thận nhất vuốt râu nói: “Phương pháp băng bó này của tướng quân phu nhân, thoạt nhìn chắc chắn hơn cách chúng ta băng bó trước kia.”

Y công trẻ tuổi rốt cục tìm lại lý trí, hỏi: “Vừa rồi tướng quân phu nhân nói ta băng bó như vậy quá chặt, có thể tạo thành cái gì tứ chi hoại tử, có thật không?”

Mấy vị y công hai mặt nhìn nhau.

Một lát sau, vị y công nhiều tuổi nhất sắc mặt biến hóa: “Ta nhớ ra rồi, mấy năm trước ta ở Đông Lăng, có một vị binh lính cũng là cánh tay bị thương, vốn không nghiêm trọng lắm, cũng không biết tại sao, sau đó cánh tay kia hóa màu xanh đen, chém đứt cánh tay mới bảo vệ được một mạng. Chẳng lẽ nguyên nhân cũng bởi vì băng bó quá chặt dẫn đến tứ chi hoại tử?”

Vị y công này đã nhập ngũ từ sớm, lúc trước vẫn luôn theo Long Hổ quân ở Đông Lăng trừ phiến loạn, ở phương diện cứu trị người bị thương, kinh nghiệm phong phú hơn nhiều những vị y công tạm thời gọi tới này.

Nghe hắn vừa nói như thế, tất cả người ở chỗ này giật mình, đặc biệt là vị thương binh kia, chỉ hận không được khấu mấy đầu trước mặt Chân Diệu.

Loại lính quèn giống như hắn, dù tàn phế, cùng lắm là cho chút tiền rồi đuổi về quê, mà về việc này ngân lượng có thể chống đỡ đến bao lâu đây? Tương lai khốn cùng tuyệt vọng là có thể đoán trước.

Y công lớn tuổi thở dài nhìn y công trẻ tuổi, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nói: “Tiểu Đậu Tử, vừa rồi sao ngươi không mở to hai mắt nhớ kỹ chứ? Thật là một tên đầu gỗ, nếu là sư phụ ngươi biết, không biết chừng giận quá có thể sống lại đánh ngươi một trận!”

Y công trẻ tuổi bị gọi là Tiểu Đậu Tử ảo não vỗ đầu, bỗng nhiên ánh mắt sáng lên: “Tần đại phu, chúng ta có thể đi cầu giáo tướng quân phu nhân a.”

Tần đại phu mặt nghiêm: “Ngươi nghĩ tướng quân phu nhân là ai? Là người chúng ta muốn đến gần thì đến được chắc?”

“Không đâu, nếu tướng quân phu nhân so đo, vừa rồi cũng sẽ không chủ động hỗ trợ, còn hỏi ta có học được hay không. Ta nghĩ, tướng quân phu nhân thật ra mong đợi ta học được.”

Mấy vị y công ánh mắt sáng lên.

Chân Diệu trong doanh trướng, thấy Diêu đại cô nương, không khỏi để ý nhìn kĩ một cái.

Diêu đại cô nương da hơi ngăm, là màu da rất khỏe mạnh, dù lúc này bị thương, cũng bởi vì màu da mới không lộ vẻ tiều tụy như thế.

Lông mày dài nghiêng sang tóc mai, một đôi mắt to lại sáng ngời, cho nên trong vẻ mặt anh khí phấn chấn, lại lộ ra vẻ xinh đẹp trong sáng.

Đây là một nữ tử với diện mạo rất khó làm cho người ta sinh ra chán ghét, ít nhất Chân Diệu mặc dù vẫn mơ hồ suy đoán tâm tư nàng với Thế tử, nhưng lúc này gặp cũng không có cảm giác chán ghét từ bản năng .

Trong khi Chân Diệu đánh giá Diêu đại cô nương. Diêu đại cô nương chỉ là ngơ ngác một chút, trước hết khẽ khom người: “Là huyện chủ Giai Minh sao, xin thứ cho Dạ Quy trên người có thương tích, không thể đứng dậy đón chào.”

Lúc này Chân Diệu mới biết, Diêu đại cô nương có một cái tên rất đặc biệt, Diêu Dạ Quy.

Nàng bước nhanh tới, khóe miệng mỉm cười: “Diêu tướng quân cần gì đa lễ. Trên người của ngươi còn có thương tích.”

Nàng dời ánh mắt, không khỏi sửng sốt.

Đầu vai Diêu Dạ Quy cũng bị máu tươi thấm ướt, còn có trên cánh tay quấn một vòng lại một vòng băng gạc. Máu vẫn bị thấm ra ngoài.

Đôi tay kia thon dài nhưng không mảnh mai như những cô gái bình thường, mà là khớp xương rõ ràng. Liếc nhìn một cái, có thể thấy những vết sẹo chồng chất.

Nàng theo bản năng mà giấu tay đi. Cười nói: “Xin lỗi, dọa Huyện chủ rồi sao?”

Chân Diệu bỗng nhiên liền hiểu được ý tứ La Thiên Trình.

Nữ tử như Diêu Dạ Quy, vô luận có tư tình thế nào, ngươi có thích nàng hay không, xét về đại nghĩa, cũng không cách nào không thưởng thức.

Dù sao, ngàn vạn cô gái nơi khuê các cầm tú hoa châm, cầm bút vẽ lông mày, vì quyền lợi hậu trạch minh tranh ám đấu. Mà nàng lại lựa chọn cầm đao thương, giống như nam nhi bảo vệ quốc gia.

“Ta cũng không có nhát gan như vậy. Diêu tướng quân, thương tích trên tay ngươi, có vẻ là tổn thương do giá rét?”

Diêu Dạ Quy nhàn nhạt nhìn qua, lơ đễnh nói: “Tĩnh Bắc lạnh, từ lúc bắt đầu đánh giặc, thường xuyên màn trời chiếu đất, đã thành cái bộ dáng này. Cũng may không bị phế đi, ngoại trừ khó coi một chút, không quan trọng.”

Sau khi Chân Diệu trở về, liền tìm lấy ra hộ thủ cao đặc chế nàng mang tới.

Hộ thủ cao này hay là nàng dựa vào phương pháp bảo dưỡng da của Chân Thái phi nghiên cứu ra, lúc ấy nghĩ tới Tĩnh Bắc giá lạnh, mới làm vài bình lớn, chia ra nhiều hộp nhỏ, có đến mười mấy hộp.

Nàng dặn dò Thanh Đại: “Đưa mấy hộp hộ thủ cao này qua cho Diêu tướng quân.”

Diêu Dạ Quy bên kia nhận được hộ thủ cao, có chút ngoài ý muốn.

“Là Huyện chủ chúng ta đưa cho Diêu tướng quân cùng mấy vị nữ anh hùng.” Thanh Đại nói xong cũng cáo từ rời đi.

Diêu Dạ Quy vuốt ve hoa văn tinh xảo trên hộp, thần sắc mờ mịt, sau cùng mở ra, ngửi thấy được một cỗ mùi hoa mai rất nhạt.

Nàng lấy một chút thoa lên tay, thấy cảm giác khô nứt phát đau thật sự giảm đi một chút, mới đưa mấy hộp còn dư lại cho bị nữ binh thương: “Một phen tâm ý của Huyện chủ, các ngươi cũng dùng đi, dùng rất tốt đấy.”

“Tướng quân ——”một thân vệ trong đó muốn nói lại thôi.

“Làm sao?”

” Huyện chủ Giai Minh là phu nhân La tướng quân ——”

Nàng ấy nhất định nghe qua tin đồn Diêu tướng quân và La tướng quân rồi, có lòng tốt như vậy sao? Nghe nói những quý nữ kia am hiểu nhất đấu tranh ngầm, so với minh đoạt trên chiến trường còn muốn đáng sợ hơn, tướng quân cũng không nên ăn phải thiệt thòi mới tốt.

Diêu Dạ Quy mặt trầm xuống: “Ta đã nói rồi, kia đều là người khác đùa giỡn làm càn, sau này các ngươi còn hùa theo nói lung tung, đừng đi theo ta đánh giặc nữa, đều trở về thêu hoa cho ta!”

Mấy người vội vàng đáp lại.

Thân vệ ngầm thở dài. Thầm nghĩ tướng quân nha, nếu không phải lần đó trong lúc vô tình ngài nói mớ nhắc tới tên La tướng quân, sao chúng ta lại đi theo sốt ruột đây? Chẳng qua hiện giờ xem ra, sau này chuyện này chỉ có thể giữ ở trong bụng.

Đáng thương tướng quân nhà nàng, đã là gái lỡ thì hơn hai mươi rồi, thật là buồn chết người a!

Long Hổ tướng quân Tưởng Đại Dũng thấy phó tướng thân tín trở lại, cười hỏi: “Huyện chủ như thế nào?”

Sắc mặt phó tướng có chút cổ quái.

“Làm sao? Huyện chủ Giai Minh có phải bị kinh sợ hay không?”

Thấy phó tướng muốn nói lại thôi, cau mày nói: “Chẳng lẽ là quá kinh hách? Đã gọi quân y xem chưa? Bất kể như thế nào, chuyện này không thể khiến La tướng quân có lời ong tiếng ve nào!”

“Không phải vậy.” Phó tướng kiên trì nói, ” Huyện chủ Giai Minh nhìn thấy thương binh mặt không đổi sắc, còn tự mình băng bó lại cho một thương binh được băng bó không thỏa đáng.”

“Những y công kia lại để nàng tùy hồ nháo? Thân là thầy thuốc, ở trước mặt huyện chủ bèn nửa điểm không để ý người bệnh chết sống ra sao? Bọn họ đâu rồi, ngươi không có răn dạy lại sao?”

Phó tướng không dám ngẩng đầu: “Sau khi thuộc hạ lại qua đó, mới biết được, bọn họ đều đi tìm Huyện chủ Giai Minh thỉnh giáo cách băng bó vết thương.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Sunlia về bài viết trên: Mưa biển, Thu Heo, hanhpham, ngoung1412, yuriashakira
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 486 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: hadam, kunmau92, milimi, natalicao, Nguyễn Diệu Chi, oanh phạm, Phuongphuong3, song giang, tinh thanh, Tiểu Rea và 431 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

3 • [Hiện đại] Tổng tài đừng tới đây! - Ăn quái thú

1 ... 40, 41, 42

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

5 • [Cổ đại] Sư phụ quá mê người đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn

1 ... 66, 67, 68

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 15, 16, 17

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 94, 95, 96

8 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

9 • [Hiện đại] Người tình của tổng giám đốc đài truyền hình - Cơ Thủy Linh

1 ... 19, 20, 21

10 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

12 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

13 • [Hiện đại] Vợ cũ quay lại Tổng tài biết sai - Vô Danh

1 ... 182, 183, 184

14 • [Hiện đại] Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình - Hải Diệp

1 ... 113, 114, 115

15 • [Hiện đại] Cục cưng càn rỡ Tổng giám đốc dám cướp mẹ của tôi - Tả Nhi Thiển

1 ... 99, 100, 101

16 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

17 • [Hiện đại] Tổng tài yêu Thủy Tinh - Thiên Nhan

1 ... 10, 11, 12

18 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 179, 180, 181

19 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

20 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 169, 170, 171



Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé mua sắm
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 468 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 444 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh trung thu xanh
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 346 điểm để mua Nữ hoàng 2
LogOut Bomb: White Silk-Hazye -> Thiên Hạ Đại Nhân
Lý do: Tên hay
thuonglu: lâu ngày không đăng bài, phải mò cả buổi T.T
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Giày teen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 295 điểm để mua Princess 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 287 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 257 điểm để mua Nữ hoàng phù thủy
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Bánh sinh nhật 5 đèn
Viễn Giả Lai Ni: viewtopic.php?t=412603&p=3450071#p3450071
Tuyền Uri: Cầm thú trả bà 10 điểm mau :slap: ai thiếu nợ em mau trả 1 năm dồi  :hixhix:
mymy0191: Hi
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 774 điểm để mua Mèo con ngủ trên trăng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 450 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 712 điểm để mua Cặp nhẫn kim cương
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 431 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 427 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 405 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 312 điểm để mua Thiên thần 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 384 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Couple 7
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 3424 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 364 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 345 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 327 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 310 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 294 điểm để mua Hổ ném bom

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.