Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 486 bài ] 

Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

 
Có bài mới 11.12.2017, 19:58
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 13.08.2016, 19:36
Bài viết: 4468
Được thanks: 12521 lần
Điểm: 8.85
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 11
Chương 410: Rơi lệ

Dưới ánh sáng, trong viện như ban ngày, mọi ngời trông thấy một người bên trong lưới lớn nhấc chân đạp tên còn lại một cước.

Người bị đạp lảo đảo một cái, mặt dán lên lưới, bị dây lưới cấn thành một đống ô vuông khiến mặt hơi biến dạng, trông thật buồn cười.

Ồ, còn chưa bắt đi mà đã bắt đầu nội chiến sao? Kẻ xui xẻo này là ai? Cảm thấy có phần quen quen.

La Thiên Trình sờ sờ cằm.

Người nọ kêu thảm thiết: “La Tướng quân, ty chức là Phó Tướng của Tiêu tướng quân a!”

“Tiêu tướng quân?”

“Đúng, chính là Tiêu Mặc Vũ tướng quân vận chuyển vật tư đến vài ngày trước.”

La Thiên Trình nghĩ lại, người này lúc trước hắn cũng đã từng gặp rồi.

“Ngươi đây là ——” Ánh mắt của hắn dời qua bên cạnh, hai người khác luôn bảo vệ một người trong đó khiến không thấy rõ mặt, nhưng hắn chỉ nhìn một cái thì lòng đã run lên.

Hắn bước tới.

Có thân tín không nhịn được nhắc nhở: “Tướng quân ——”

Cho dù một trong những người đến là Phó Tướng của Tiêu tướng quân, nhưng bọn họ lén lén lút lút, nói không chừng có ẩn tình gì bên trong, sao Tướng quân có thể lấy thân mạo hiểm chứ!

La Thiên Trình chẳng còn nghe được người khác khuyên can nữa, mặc dù tim hắn còn nằm trong ngực, nhưng lại đập rất mãnh liệt.

Hắn đang nghĩ nếu đi không hết đoạn đường ngắn ngủi này thì tim hắn phải bay qua trước mất.

Đến phụ cận, đẩy Bạch Thược và Thanh Đại mặc nam trang ra, ánh mắt của hắn vững vàng rơi vào dung nhan quen thuộc kia, sau đó duỗi bàn tay lớn có lực ra bế nàng lên, rồi lại trước mặt bao nhiêu người, từng bước đi về hướng cửa phòng.

Mọi người ở đây đồng thời hít một ngụm khí lạnh, hai mặt nhìn nhau, sau đó bầu không khí bỗng nhiên bắt đầu trở nên nhiệt liệt, mặc dù không ai mở miệng, nhưng trao đổi ánh mắt với nhau, lòng bát quái kia đã đuổi theo La đại tướng quân của bọn họ đi vào trong phòng kia rồi.

Thì ra trong lòng Tướng quân bọn họ thích là một nam nhân!

Thật muốn lao ra tung tin thì làm sao đây?

“Khụ khụ, Trương Phó Tướng, hiện tại hẳn là không có chuyện gì chứ?”

Thấy đèn trong phòng sáng lên, chiếu ra ánh sáng cam nhu hòa, hai bóng người dường như liên tiếp thoảng qua cửa sổ, Trương Phó Tướng ho khan một tiếng nói: “Không có chuyện gì rồi. Không có chuyện gì rồi. Tất cả mọi người tắm rửa ngủ đi.”

Một người khoác tay lên vai người bên cạnh: “Chao ôi, phòng thủ hơn nửa đêm, vừa đói vừa lạnh. Đi uống vài ngụm chứ?”

“Đi, đi, đi.” Mấy người ào qua.

“Đúng rồi, không phải đám người Nhị Mao vừa đổi phiên gác đi ngủ rồi sao? Nhanh gọi bọn họ dậy đi!”

“Đủ rồi!” Trương Phó Tướng khẽ cắn răng, thầm nghĩ đám nhãi con này nhất định muốn bàn tán về La Tướng quân rồi.

Hắn vừa hét như vậy, mọi người đều sửng sốt, thậm chí có chút khốn hoặc.

Không đúng. Bình thường Trương Phó Tướng rất dễ nói chuyện a, hôm nay làm sao vậy?

Chỉ thấy Trương Phó Tướng lạnh mặt nói: “Nguyên một đám các người đúng là quá đáng. Lại không có ai nhớ kéo ta đi cả!”

Nhìn một nhóm người kề vai sát cánh rời đi, Trì Phó Tướng xoa xoa cái mông còn hơi đau đau.

Lực chân của Bạch Thược cô nương quả thật không nhỏ a. Tuy hắn bị đẩy một cái, nhưng vẫn có thể khống chế thân thể, làm sao dám dựa vào người Huyện chủ chứ, thế mà lại bị đạp một đạp như vậy, thật oan uổng quá.

Còn những người kia mới thật sự là quá đáng, cứ thế mà đi, bỏ hắn lại hứng gió lạnh. Hừ, hắn tuyệt đối không nói cho đám bọn họ biết người vừa rồi La tướng quân bế là Huyện chủ Giai Minh đâu, để ngày mai bọn chúng bị chỉnh đi!

Trì Phó Tướng nghĩ thông suốt, vểnh vểnh khóe miệng bước đi.

Trong viện không có một bóng người, chỉ có gió đêm thổi qua, thổi cửa sổ rung rung chấn động, đèn lồng dưới mái hiên mờ mịt, lại bị ánh sáng trong phòng nhuộm lên một vòng sáng nhu hòa.

“Kiểu Kiểu, sao nàng lại tới đây?” La Thiên Trình như ôm trẻ sơ sinh, vòng chặt  Chân Diệu trong lòng, một đôi mắt vốn kìm nén đến đỏ bừng lại hơi ẩm ướt, cằm không ngừng cọ vào má Chân Diệu.

Trên cằm hắn có một lớp râu lún phún, cưng cứng, hắn cọ như vậy, lập tức khiến má Chân Diệu đỏ lên.

Chân Diệu lại không nói lời nào, mím chặt môi trừng mắt với hắn.

“Kiểu Kiểu, Kiểu Kiểu, có phải mệt muốn chết rồi hay không? Làm sao nàng tới đây?” La Thiên Trình hôn nhẹ từng cái từng cái, từ trán đến má, lại đến  đôi môi no đủ như cánh hoa kia.

Cả người Chân Diệu lạnh như băng, dưới sự nhiệt liệt này, vẫn không ấm lên chút nà, dường như hắn đang ôm người tuyết vậy.

“Đáng chết, nàng trực tiếp cỡi ngựa tới có đúng không?” Tim La Thiên Trình đều co rút, đưa tay nhấc váy nàng lên, “Để ta xem, cưỡi lâu như vậy, chắc chắn là cọ trầy da rồi. Chờ đến mai, ta chắc chắn giáo huấn Trì Phó Tướng ——”

Tay Chân Diệu bỗng đặt lên bàn tay lộ rõ khớp xương kia, giữ chặt lấy không cho hắn động đậy.

Lúc này La Thiên Trình mới ý thức được có gì đó không đúng.

Hắn ngẩng đầu, ngưng mắt nhìn Chân Diệu.

Nàng nhìn gầy hơn, gương mặt trứng ngỗng vốn bầu bĩnh thì cằm đã nhọn hơn, lộ ra chiếc cổ càng thon dài, cả người thoạt nhìn ít đi vài phần trẻ trung, nhiều thêm vài phần thanh nhã.

Thanh nhã như vậy, khiến lòng hắn bắt đầu khó chịu.

Tóm lại là hắn làm không đủ tốt, khiến nàng chịu khổ nhiều như vậy, thậm chí sau khi nàng đến, hắn cũng không rút ra được cả thời gian trở về.

“Kiểu Kiểu, nếu nàng trách ta thì đừng giấu trong lòng, đánh ta là được.” Hắn cầm lấy tay nàng đánh lên mặt mình, ngón tay lạnh buốt kia nhỏ nhắn vô cùng, trắng nõn như chạm khắc từ tuyết.

Chân Diệu giãy ra, nhìn La Thiên Trình, bỗng nhiên nước mắt rơi như mưa.

La Thiên Trình bỗng luống cuống.

“Kiểu Kiểu, rốt cuộc nàng làm sao vậy?”

Lúc này Chân Diệu mới mở miệng: “La Thiên Trình, chàng là tên khốn kiếp! Ta đi mấy ngàn dặm đường tới tìm chàng, đến cùng, chỉ còn lại một trăm dặm đường, chàng lại không chịu đến.”

Đương nhiên nàng ủy khuất rồi, dù có thông tình đạt lý hơn nữa, thì nàng cũng chỉ là một tiểu nữ tử không chống cự nổi sự nhớ nhung, ngàn dặm xa xôi muốn nhìn thấy người trong lòng nàng một cái. Nhưng một cái nhìn này rõ ràng gần như vậy, mà thời gian nàng đợi còn muốn lâu hơn, muốn khó khăn hơn cả khi trên đường đi.

Nàng khóc, nước mắt rơi ào ào, Chân Diệu không nhịn được lại nghĩ, không liên quan đến Diêu đại cô nương, chỉ là so với gia đình quốc gia thiên hạ, có phải nàng bị xếp trong góc cuối cùng hay không?

Nam nhân như vậy, dĩ nhiên sẽ là một vị đại anh hùng, nhưng Chân Diệu nàng chưa bao giờ muốn đại anh hùng gì đó, mà người nàng muốn là phu quân có thể tương cứu trong lúc hoạn nạn.

Trong một trượng, mới là phu.

“Kiểu Kiểu!” La Thiên Trình nghe xong thì rất tự trách, bỗng nhiên buông nàng ra rồi đứng lên.

Chân Diệu vô thức nắm vạt áo hắn, ngẩng đầu nhìn hắn.

Động tác như vậy, gần như khiến trái tim La Thiên Trình tan ra, hắn chợt nhớ tới con mèo trắng mắt hai màu kia, cũng mang theo chút quật cường trong vẻ dịu dàng ngoan ngoãn.

“Chàng đi đâu vậy, ta còn chưa khóc đủ......”

Trong nháy mắt đó, khóe miệng La Thiên Trình không nhịn được cong cong lên, cúi đầu hôn lên soáy tóc của nàng, nhẹ lẩm nhẩm nói: “Nàng chờ ta.”

Chân Diệu nhìn hắn đi về phía tủ treo quần áo, thu tay lại dụi dụi mắt, lại có chút ngượng ngùng.

Thật ra nàng không muốn khóc, nhưng sao thấy hắn thì lại không nhịn được?

Nhất định là hắn quá đáng ghét, không biết dỗ nàng vui vẻ rồi.

La Thiên Trình quay lại, trong tay có thêm một món đồ.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Sunlia về bài viết trên: Thu Heo, ngoung1412, yuriashakira
     

Có bài mới 11.12.2017, 19:58
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 13.08.2016, 19:36
Bài viết: 4468
Được thanks: 12521 lần
Điểm: 8.85
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 11
Chương 411: Bàn chông

Edit: Soc col

Beta: Sakura

Vật kia hình tròn, to cỡ chậu nước rửa mặt, dày chừng một thước, kỳ quái nhất là bên trên cắm từng mũi tên, chỉ chừa đầu tên bên ngoài thẳng đứng, nhìn qua chi chít hơn trăm cái.

“Đây là cái gì?” Vật này quá kỳ lạ đi, vẻ mặt La Thiên Trình trịnh trọng nâng nó lên, cúi người đặt trước mặt nàng, Chân Diệu gạt những ủy khuất sang một bên, không nhịn được hỏi.

“Đây là bàn chông.”

“Gì?” Chân Diệu ngẩn ra.

“Bàn chông nha.” La Thiên Trình nói tỉnh bơ.

“Bàn...... chông......” Chân Diệu nói kéo dài, vẫn không nghĩ được ra đây là cái quỷ gì.

La Thiên Trình nhìn nàng, dịu dàng cười: “Lần trước ta cắt đuôi Cẩm Ngôn, nàng tức giận, không phải đã nói nếu sau này ta lại phạm sai lầm sẽ phạt ta quỳ trên bàn chông sao?”

Vẻ mặt Chân Diệu như bị sét đánh.

Phu quân đại nhân, chàng không phải mắc bệnh thần kinh mà đang đùa ta thôi đúng không?

Ánh mắt nàng dời xuống nhìn vật kia, không khỏi thở dài, thật không phụ cái tên bàn chông!

La Thiên Trình nhìn thấy thần sắc nàng buông lỏng, trong lòng vui mừng.

Hắn biết, hắn chế ra đồ chơi này, chắc chắn làm vui lòng Kiểu Kiểu.

Hắn vén vạt áo, quỳ xuống.

Chân Diệu bị dọa sợ đến hồn phi phách tán, nhào qua kéo hắn lên, vừa mắng vừa khóc: “Chàng bị ngốc à, ta xem xem, có chảy máu không?”

La Thiên Trình ngượng ngùng cười cười: “Không có, ta mặc quần bông.”

Chân Diệu......

Nàng mới làm chuyện ngu ngốc gì vậy, đau lòng con người không biết xấu hổ này!

Xoay người ngồi lên giường gạch, không thèm để ý đến hắn nữa, chợt nghe thấy tiếng sột soạt, không nhịn được bèn nhìn lại, thấy La Thiên Trình đã nhanh chóng cởi quần, lộ ra hai cái chân dài lớn rắn chắc hữu lực, quỳ lên bàn chông.

Lúc này, sắc mặt Chân Diệu thật sự trắng bệch.

La Thiên Trình nâng mắt: “Vợ, nàng tha thứ cho ta chứ?”

Chân Diệu nhếch môi, muốn mạnh miệng, nhưng lại sợ đầu gối hắn thật sự bị quỳ nát, ngập ngừng nói: “Tha thứ hay không cái gì, chàng mau dậy đi.”

La Thiên Trình lắc đầu: “Ta không đứng lên. Nàng tức giận, ta sẽ quỳ bàn chông, lúc nào nàng không tức giận, ta lại đứng.”

Chân Diệu bất đắc dĩ: “Được rồi. Ta không giận chàng.”

“Không nuốt lời chứ?” La Thiên Trình ngửa đầu, hai tròng mắt phá lệ sáng ngời ấm áp, giống như chú chó lớn đang mua vui cho chủ nhân.

Chân Diệu phảng phất thấy một cái đuôi xù to đang vẫy vẫy sau hắn. Không khỏi nháy mắt mấy cái, thầm nghĩ, chuyện này là không có khả năng, Thế tử không thể đánh đồng với loài chó, hắn không khi dễ mình là tốt lắm rồi.

Thấy Chân Diệu không trả lời, La Thiên Trình nhíu nhíu mày. Tựa hồ đang nhịn đau, lòng Chân Diệu lập tức mềm nhũn, vội nói: “Không nuốt lời. Chàng mau dậy đi.”

La Thiên Trình lập tức đứng lên.

Quần hắn đã cởi ra, lộ ra đôi chân dài. Chỗ diễu võ dương oai kia cũng hiện ra trước mặt Chân Diệu.

Chân Diệu đỏ mặt, vội dời mắt nhìn lướt qua phía dưới, không khỏi ngẩn ra.

Tuy đầu gối không bị mũi tên nhọn đâm rách đến độ thấy máu tươi giàn giụa, cũng giúp nàng thở phào nhẹ nhõm, nhưng trên đầu gối cũng chỉ có những vết lõm nhàn nhạt, còn biến mất với tốc độ mắt thường có thể thấy được, không phải có chút quá mức sao?

“Thế tử, chẳng lẽ da chàng đã dày đến mức này rồi?”

La Thiên Trình cười đắc ý: “Ta thử qua rồi, mũi tên dày đặc như thế này, quỳ lên sẽ không đau!”

Chân Diệu nhìn chằm chằm đầu tên chi chít, vẻ mặt bỗng nhiên nhăn nhó, sau đó chậm rãi ngẩng đầu, một cước đá La Thiên Trình ngã xuống, vừa vặn đặt mông ngồi trên bàn chông.

La Thiên Trình hét thảm một tiếng " Ngao ".

Mấy người đang lặng lẽ núp ở chân tường cách đó không xa nghe lén hai mặt nhìn nhau.

Một người trong đó không nhịn được nói: “Chẳng lẽ tướng quân chúng ta mới là người ở phía dưới cái kia?”

Tên còn lại che mặt: “Nhất định rồi, nghe xem, kêu thật thảm! Giờ đi uống rượu thôi, Nhị Mao bọn họ vẫn chờ chúng ta đến kể chuyện đấy!”

“Đi!”

Chân Diệu trên cao nhìn xuống La Thiên Trình ngã ngồi ở trên bàn tên dậy không nổi, nửa điểm đồng tình cũng không cho, quay người đi ra ngoài.

“Kiểu Kiểu –”

“Gọi Bạch Thược mang cho ta chút nước nóng rửa mặt đi.”

Gần nửa canh giờ sau, chờ nàng rửa mặt xong quay lại, nhìn thấy La Thiên Trình đã gục trên giường gạch ngủ thiếp đi.

Chân Diệu ngẩn ra.

Nàng vốn tưởng rằng, nhìn thấy mình tới đây, dù thế nào hắn cũng sẽ si triền* một phen, không nghĩ hắn cứ ngủ như vậy.

Lúc này, Chân Diệu cũng không hề không vui, ngược lại có phần thương tiếc.

Xem ra, hắn quá mệt mỏi, có lẽ ngày thường còn bận rộn hơn nàng tưởng tượng.

Chân Diệu đi tới, ngồi một bên trên giường gạch, dưới ánh nến lập lòe cắn cắn môi, cẩn thận nhấc một góc chăn lên.

Quả nhiên giống như nàng đoán trước, phía dưới hắn không mặc quần, cái mông có chỗ rách da, chỗ không rách da cũng có những vết lõm hồng hồng, hiển nhiên là vừa rồi ngồi xuống bàn chông ghim thành.

“Đáng đời!” Mặc dù Chân Diệu nói như vậy, nhưng trong lòng mơ hồ hơi hối hận.

Nàng đã tính trước vị trí đạp hắn, làm sao trùng hợp được vậy, vừa đúng chỗ ngồi trên bàn tên sao?

La Thiên Trình thoạt nhìn đen hơn gầy hơn trước kia, Chân Diệu lại vén chăn phía trên, không khỏi hít một ngụm lãnh khí.

Sau lưng hắn vẫn còn mấy vết sẹo đáng sợ, có vết thương còn đang kết vảy, hiển nhiên là mới bị thương trước đó không lâu.

Chân Diệu khẽ thở dài, nằm xuống bên cạnh hắn ngủ thiếp đi.

Giấc ngủ đầu tiên không mộng mị nơi phương Bắc.

Chính Dần, La Thiên Trình lặng lẽ đứng lên, nhìn Chân Diệu đang ngủ say, cúi đầu hôn lên trán nàng, đi ra ngoài.

Chờ hắn bố trí xong nhiệm vụ vội vã trở về, chưa đến giờ Mão, Chân Diệu còn đang ngủ, hắn cởi tất, lại nằm xuống bên cạnh nàng.

Chân Diệu mở mắt, chỉ thấy La Thiên Trình gần trong gang tấc, cười với nàng: “Kiểu Kiểu, xin lỗi, tối hôm qua không cẩn thận ngủ thiếp đi.”

“Đã mấy ngày chàng không ngủ rồi?”

La Thiên Trình không lên tiếng, Chân Diệu cũng hiểu được, thở dài nói: “Chàng liều mạng như vậy làm gì?”

Vẻ mặt hắn chợt nghiêm túc hẳn: “Hiện tại ta liều mạng, tương lai dân chúng Đại Chu mới có thể an bình, ta mới có thể bảo vệ nàng tốt hơn.”

Cẩm Lân Vệ có phong quang đi nữa, trên thực tế cũng chỉ là một con chó  phục vụ Thiên Tử thôi, dù được sủng ái, dù đắc ý, chủ tử không thích ngươi, chỉ còn kết cục được chim quên ná, đặng cá quên nơm. Mà một chiến tướng lập nhiều công lao hiển hách, cho dù hoàng thượng muốn động đến, sợ rằng cũng phải cẩn thận cân nhắc một phen.

Lãnh binh bình định là nước cờ hắn đã sớm bố trí, hắn cũng có đủ kiên nhẫn, dùng thời gian ngắn nhất đi tới một bước ngày hôm nay. Nếu cứ theo lẽ thường mà tính, muốn đợi đến ngày hắn được xuất kinh, ít nhất phải là ba năm sau, khi Chiêu Phong Đế băng hà, Thần Vương kế vị.

Nhưng đến lúc đó, hắn và Thần Vương quân thần đã định, quan hệ hiện tại sẽ bị lật đổ. Mà hắn không muốn chỉ nương nhờ tước vị hư danh phủ Quốc Công, hay chỉ là người nhờ Cẩm Lân Vệ được Thiên Gia ban thưởng một vị trí, hắn muốn bằng lực lượng của chính mình, bằng vào công trận không thể suy chuyển, bằng vào một chi đội ngũ chính quy thật sự có chỗ đứng, nhờ thế bảo hộ người mình để ý.

Cho nên tạm thời chia lìa, mặc dù hắn không nỡ nhưng cũng cắn răng chấp nhận.

Hắn nghĩ, Kiểu Kiểu đến đây chính là ngoài sự tính toán của hắn, cũng là điều bất ngờ tuyệt vời nhất.

“Kiểu Kiểu, nàng không tức giận sao?”

Chân Diệu liếc mắt sang một cái, không lên tiếng.

La Thiên Trình lặng lẽ vểnh khóe miệng.

Hắn biết khổ nhục kế tối qua đã có tác dụng. Đặt mông ngồi xuống cái kia, rất đau, nhưng nếu không phải cái mông chịu tội thì trái tim chịu tội rồi, hắn thật quá cơ trí mà.

Rất nhanh La Thiên Trình đã phát hiện ra, cơ trí lại có thể cắn trả!

Sau khi phụng bồi Chân Diệu dùng bữa sáng, một lần nữa an bài ổn thỏa chỗ ở cho nàng, vội vã đi trở về, dọc đường đi, hắn cảm thấy người bên ngoài nhìn mình với ánh mắt là lạ, không nhịn được kéo một tên tiểu binh lại, hỏi: “Chuyện gì xảy ra vậy?”

Tên lính kia vội vàng che miệng: “Tướng quân, ta không biết gì hết!”

La Thiên Trình híp mắt, giọng nói nguy hiểm: “Muốn ta đánh cho ngươi biết không?”

Tiểu binh run run, dè dặt nói: “Tướng quân, nếu ta nói, ngài sẽ không đánh ta chứ?”

“Không đánh.”

Tiểu binh thoáng cái hưng phấn hẳn: “Ta nghe nói, nam sủng của ngài tới! Tướng quân, có phải nam nhân kinh thành đều thịnh hành nuôi nam sủng không a? Nam sủng trông thế nào, râu dài giống ta không?”

La Thiên Trình mặt tối sầm: “Ai nói?”

“Nhị Mao ca bọn họ a, bọn họ còn nói phía trên phía dưới cái gì đó, ta nghe không hiểu –”

Lời còn chưa dứt đã hét thảm một tiếng, tiểu binh che mắt, ủy khuất nói: “Tướng quân, ngài đã nói không đánh ta!”

La Thiên Trình mặt đen, ngoắc ngoắc khóe miệng: “Điều ta nói là, không đánh mới là lạ!”

Hắn bước nhanh vào luyện binh tràng, ngoắc ngoắc tay gọi Trương phó tướng: “Đi gọi đám tiểu tử tối qua đến đây.”

Trương phó tướng có chút chần chờ.

Tướng quân cười ngọt như vậy, nhất định là có chuyện không tốt xảy ra!

“Nhanh lên một chút, có chiêu thức mới dạy các ngươi.”

Ánh mắt Trương phó tướng sáng lên.

Thật tốt quá, tướng quân muốn dạy bọn họ chiêu thức mới rồi, ai mà không biết sự lợi hại của tướng quân chứ!

Hắn không nghi ngờ bị lừa, hấp tấp chạy đi, không lâu sau gọi một đám tiểu tử ánh mắt sáng rực.

La Thiên Trình nhàn nhạt quét mọi người một vòng, miệng cười mỉm, phong thái quý công tử khiến tâm can mọi người run lên, thầm nghĩ, Wow, tướng quân bọn họ ở phía dưới, bây giờ nghĩ đến, tựa hồ thấy không khỏe chỗ nào ý.

Phi phi, đoán mò cái gì chứ!

“Hôm nay dạy các ngươi một chiêu, vô địch liên hoàn chân.”

“Vô địch liên hoàn chân?”

La Thiên Trình ngoắc ngoắc tay, mọi người vây quanh.

“Xoay người.”

Mọi người biết điều làm theo, chỉ cảm thấy sau lưng đằng đằng sát khí, không khỏi thầm khen một tiếng thật là chiêu thức lợi hại.

Ngay sau đó cái mông đau điếng, tạo thành một vòng người rối rít bị đá ra xa mấy trượng mới dùng tư thế chó gặm phân ngã nhào trên mặt đất.

“Quay lại.”

Mọi người chật vật bò dậy, theo bản năng kẹp chân.

“Hử?”

Một câu nghi vấn bá đạo, mọi người lập tức ngoan ngoãn đứng vững, ngay sau đó lại một lần nữa bị đá bay.

Cho đến khi bò cũng không dậy nổi rồi, La Thiên Trình mới hừ lạnh một tiếng: “Sau này các ngươi, còn dám nói hưu nói vượn về ta nữa, ta sẽ không phải đạp mông, mà là đạp miệng.”

Mọi người bận rộn che miệng lại, vẻ mặt đưa đám nói: “Tướng quân, chúng ta cũng không dám nói thật nữa!”

La Thiên Trình giật giật khóe miệng.

Nhất định là bình thường hắn quá dung túng bọn họ, mới nuôi ra một đám tiểu tử miệng tiện da dày* như vậy!

Hắn có chút bế tắc, giơ tay lên xoa bóp huyệt Thái Dương, bất đắc dĩ nói: “Hôm qua là phu nhân ta tới, vừa vặn hôm nay không cần xuất thành, chờ thao luyện xong, cùng đi uống rượu.”

Một cô gái cao gầy mặc chiến bào từ xa lại gần, cười hỏi: “La tướng quân, hôm nay có chuyện gì mà cao hứng vậy?”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Sunlia về bài viết trên: Thu Heo, chalychanh, ngoung1412, yuriashakira
     
Có bài mới 11.12.2017, 19:58
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 13.08.2016, 19:36
Bài viết: 4468
Được thanks: 12521 lần
Điểm: 8.85
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 12
Chương 412

“Phu nhân ta tới.” Khóe miệng La Thiên Trình mỉm cười, nói đến hai chữ “Phu nhân”, giọng nói không tự chủ dịu dàng.

Cô gái hơi ngẩn ra.

La tướng quân trong lòng nàng vẫn luôn là nam nhân khí phách như sắt thép, nàng chưa từng thấy qua bộ dáng này.

“Diêu tướng quân cùng đi chứ.”

Mọi người nhao nhao mời, hiển nhiên là cực kì quen thuộc với cô gái này.

Cô gái nhìn về phía La Thiên Trình: “La tướng quân, ta đành mặt dày đi ăn chực một bữa cơm rồi, đúng lúc sáng nay ta tự tay ra bờ sông mở kẽ băng, bắt một sọt tôm, mỗi con dài hơn một ngón tay còn sống khỏe mạnh đây!”

La Thiên Trình vừa nghe một sọt tôm sống, lập tức động chân.

Kiểu Kiểu tới thành Bắc Băng lâu như vậy, ngày ngày ăn thịt heo ngấy mỡ, mọi ngày đến rau cỏ cũng không thấy, nhất định chán ăn rồi, nhất định nàng tôm sống thích!

“Tốt, Diêu tướng quân cùng đi đi.”

Diêu đại cô nương cười rực rỡ: “Ngươi chờ một chút.”

Nàng quay thân chạy đi thật nhanh, chẳng bao lâu hấp tấp chạy về, khẽ thở hổn hển, cho mọi người nhìn sọt tôm.

Mọi người tấm tắc tán thưởng.

La Thiên Trình vẫy một người lại: “Trước tiên mang sọt tôm này qua, dặn phu nhân chờ ta cùng ăn cơm.”

Chân Diệu nhận được tôm La Thiên Trình phái người đưa tới, ánh mắt sáng lên.

Nơi này không thể so với kinh thành, có điều kiện xây nhà sưởi, không kể ôn tuyền thôn trang, cho dù là mùa đông cũng có thể ăn được trái cây rau cỏ bình thường.

Từ lúc tới đây, mỗi ngày không phải là thịt heo chưng miến, thì là dưa chua chưng thịt heo, dù món ăn cũng không khó ăn, nhưng nơi này lạnh, vừa bưng lên bàn thịt đã đọng thành mỡ, nhìn thật sự không có khẩu vị, càng không nói ăn hàng ngày.

Mặc dù Chân Diệu không ăn được cua nhưng ăn tôm vẫn không thành vấn đề. Nhiều tôm như vậy, nghe nói qua lát nữa La Thiên Trình cùng với vài thuộc hạ tới dùng cơm, đột nhiên có chủ ý.

Trong đó một nửa nấu một nồi tôm cay, cộng thêm trước đó vài ngày nàng sai người đưa tới gừng chua được chế biến đặc biệt, bỏ thêm nhiều ớt, mùi vị tất nhiên vô cùng tuyệt, nhắm rượu là thích hợp nhất.

Chỗ còn dư lại chia làm hai. Một phần trong đó làm tôm chiên xù. Tuy là tôm sông, mùi vị hẳn cũng không tệ lắm, còn phần kia bóc vỏ, nấu một nồi canh tôm bóc vỏ đậu phụ.

Các nàng lại an bài nhiệm vụ, có hai nha đầu thô sử và một bà tử nhóm lửa, Bạch Thược cùng với các nàng xử lí nguyên liệu nấu ăn.

Hôm qua Chân Diệu đi một đường xóc nảy, hôm nay sau khi thức dậy cả người đau nhức. Liền hướng dẫn Bạch Thược cách làm, chẳng qua là mấy bước mấu chốt vẫn phải tự thân vận động.

Lúc này, nàng đã muốn đưa Thanh Cáp cùng đến đây, cùng lắm là trên xe ngựa chật chội chút thôi.

“Sao thơm vậy?” La Thiên Trình gạt rèm đi vào, không nhịn được nuốt một ngụm nước bọt. Đi theo mùi hương vào phòng ăn nối với nhà bếp, sau khi nhìn thấy một bàn thức ăn, không khỏi ngẩn ra.”Làm nhiều món như thế làm gì?”

Chân Diệu nhếch môi cười: “Không phải chàng phái thủ hạ tới nói sẽ dẫn người trở lại ăn cơm. Không làm đồ ăn thì tính thế nào?”

La Thiên Trình vừa nghe, ảo não vỗ đầu một cái, yêu chiều nói: “Vốn ban đầu ta tặng tôm là muốn nàng cao hứng. Nhiều người tới đây như vậy, đâu cần dùng thức ăn nàng chuẩn bị.”

Nói đến đây, hắn cũng không biết là tư vị gì.

Lần đầu tiên sau thời gian chia cắt lâu như vậy ăn thức ăn Kiểu Kiểu làm, lại phải chia sẻ cùng nhiều người như thế, vừa nghĩ đến đã thấy tâm tình không tốt!

Chân Diệu híp mắt: “Thế tử, chàng dẫn người về đây, không cần ta chuẩn bị thức ăn, thì người nào chuẩn bị hả?”

“Ngày thường bận rộn đến chân không chạm đất, không cần chú trọng quá nhiều, bọn ta muốn uống chút rượu, tùy tiện mua chút thức ăn chín về là được.”

La Thiên Trình vốn muốn chính thức giới thiệu Chân Diệu cho thuộc hạ biết, dù sao thời kỳ này đặc thù, quý nữ trong kinh thành vẫn cửa lớn không ra cửa nhỏ không đi là không thực tế. Mà nữ tử khó có lúc được tự do tự tại, hắn lại càng không muốn trói buộc nàng.

Chẳng qua lúc này thấy nàng mặc áo nhỏ bó eo màu vàng nhạt thêu hoa mai xanh thẫm, dưới thân mặc váy màu xanh đen, tuy mộc mạc tầm thường, lại tôn lên vòng eo như cành liễu, thanh tao thiên thành, bỗng nhiên có chút hối hận.

Vợ của hắn, có lẽ tốt nhất chỉ để chính mình ngắm thôi.

“Kiểu Kiểu, bọn họ đã tới, đang ở đằng trước, nàng ăn trước, ta qua đó kính ly rượu, lại trở lại cùng nàng.”

“Ừ.” Chân Diệu gật đầu.

Nàng mới từ kinh thành tới đây, đúng là không muốn cùng một đoàn nam nhân nâng cốc ngôn hoan gì gì đó.

Thấy có nha hoàn ở cạnh, La Thiên Trình nhịn tâm tư khác xuống, cầm tay Chân Diệu: “Ta đi trước.”

Thấy hắn quay người đi, Chân Diệu vội nói: “Bạch Thược, các ngươi bưng mấy món này qua đó đi.”

La Thiên Trình lập tức dừng lại, vẻ mặt không cao hứng: “Bưng ra đó làm gì? Dù sao ta sẽ quay lại nhanh mà, mấy món này, hai người chúng ta ăn là đủ rồi. Nga, tôm kia là người khác đưa, bưng mấy đĩa qua là được.”

Chân Diệu vừa nghĩ đến những món mỡ ngấy kia, lại nhìn món ngon đầy bàn, không nhịn được vuốt trán.

“Nhiều như vậy, hai ta ăn không hết. Chưa kể chàng mời người ta uống rượu, nếu họ biết thì không hay lắm. Bạch Thược, cầm mấy cái đĩa, mỗi món ăn lấy một chút.”

Mấy người Bạch Thược cầm cái đĩa tới, lấy mấy món ăn trong những cái bát to trên mặt bàn.

La Thiên Trình thấy vậy đau lòng, không ngừng nói: “Đủ rồi, đủ rồi.”

Chân Diệu không để ý đến hắn, thấy mỗi món đều có đủ, chỉ một ngón tay vào những bát to kia: “Tốt lắm, bưng mấy bát này qua đi.”

Cái gì?

La Thiên Trình quả thực không thể tin được lỗ tai mình: “Kiểu Kiểu, nàng nói nhầm sao?”

Vẻ mặt Chân Diệu nghiêm túc: “Thế tử, chàng còn hồ nháo nữa ta sẽ tức giận.”

Thùng cơm này, hắn lại cho là bảy tám món ăn trong nồi kia là của hai người bọn họ, rốt cuộc làm sao hắn hiểu lầm vậy?

La Thiên Trình không dám lên tiếng nữa.

So với việc rỉ máu vì đồ ăn bị mang đi, vợ tức giận vẫn đáng sợ hơn chút ít.

“Ta đi đây.” Hắn nhếch khóe miệng đi ra ngoài, trông bộ dạng có mấy phần ủ rũ.

Đám thân binh trước phòng ăn đứng thành một vòng, đã bưng chén bắt đầu uống.

Có người ăn đầy một mồm thịt heo, thở dài nói: “Thịt ngon thật, chỉ là có chút ngấy.”

Lại có người cho hắn một quyền: “Biết đủ đi, thời điểm tướng quân chưa tới, đừng nói khối thịt heo lớn, đến vụn thịt cũng không được ăn, chỉ có thể ăn miến cải trắng.”

“Này cũng đúng.”

Những người này giết địch trên chiến trường đẫm máu, tính tình tục tằng, không có thói quen xoi mói đồ ăn, ngay cả nữ tử duy nhất Diêu đại cô nương cũng cầm miếng thịt heo nhỏ lên bất động thanh sắc ăn.

“Cái gì thơm vậy?” Có người mũi tinh không ngừng hít hà.

“Ai, ta cũng ngửi được, mùi này cay cay, dụ dỗ con sâu thèm ăn trong người a.”

Tất cả mọi người ngừng đũa, rướn cổ lên nhìn chung quanh.

Lúc này La Thiên Trình mặt đen sì đi đến, tức giận nói: “Nội tử nghe nói các ngươi tới đây, làm chút món ăn cho mọi người nhắm rượu.”

Đang nói thì Bạch Thược dẫn nha hoàn bà tử nối đuôi nhau đi vào. Chỉ dẫn các nàng đặt món ăn lên bàn.

” Chào Tướng quân phu nhân!” Một nhóm người đứng lên.

Tối hôm qua Chân Diệu trực tiếp bị La Thiên Trình ôm vào. Bạch Thược và Thanh Đại đều mặc nam trang, hôm nay mặc lại nữ trang, lại làm người ta hiểu lầm.

Diêu đại cô nương rất nhanh đánh giá Bạch Thược một cái.

Dáng hình xinh đẹp, cử chỉ đoan trang, nhìn qua đã biết giáo dưỡng vô cùng tốt, chẳng qua là —

Ánh mắt nàng rơi vào bím tóc đen nhánh của Bạch Thược, có chút nghi ngờ.

Đây không phải là cách ăn mặc của nữ tử chưa lập gia đình sao?

Quả nhiên. Liền thấy Bạch Thược mặt không đổi sắc, mỉm cười phúc thân đến mọi người: “Phu nhân nhà ta tự mình xuống bếp làm thức ăn. Bảo nô tì bưng tới cho các vị nhắm rượu.”

Nàng nói xong, trong lúc mọi người đang trợn mắt há mồm, cước bộ nhẹ nhàng dẫn người đất lui xuống, trước khi ra khỏi cửa không nhịn được mà ngoái đầu nhìn lại. Ánh mắt nhanh chóng lướt qua một cách bí ẩn trên người Diêu đại cô nương.

Người vừa đi, trong phòng liền náo nhiệt hẳn lên.

“Tôm nấu với ớt thật thơm quá!”

“Di. Tôm này sao còn có lớp vỏ bọc ngoài?” Người nọ không nhịn được cầm một con thả vào miệng, ánh mắt đột nhiên sáng ngời.”Thật xốp còn thơm, ăn ngon thật đó, không ngờ tôm còn có thể làm như vậy!”

Mắt thấy một nhóm người đứng lên điên cuồng cướp đoạt, La Thiên Trình hung hăng ho một tiếng, thấy tràng diện an tĩnh lại, bưng ly rượu lên nói: “Ta kính trước mọi người một chén, các vị đã cực khổ mấy ngày liên tiếp.”

Mọi người uống một hơi cạn sạch, rối rít cười nói: “Không khổ cực, hơn nữa có thể ăn món ăn ngon như vậy, cực khổ hơn nữa cũng không sao. Tướng quân, nếu ngày đau lòng chúng ta thì sau này cứ mời chúng ta uống rượu vậy.”

La Thiên Trình không để ý tới những người được voi đòi tiên này, thuận tay nhận lấy đôi đũa Diêu đại cô nương đưa tới, gắp một con tôm cay ăn.

Hắn không khỏi thở dài, Kiểu Kiểu làm thức ăn càng ngày càng ngon.

Hắn quyết định, trước hết ở đây ăn lưng bụng mới trở về, không thể tự dưng tiện nghi mấy tiểu tử này.

“Đi báo với phu nhân một tiếng, lát nữa ta mới trở lại, nàng cứ dùng cơm trước đi.”

Tôm tươi hiếm có, chỉ chừa lại cái đĩa nhỏ, có lẽ để lại cho Kiểu Kiểu ăn nhiều một chút thì hơn.

“Tướng quân thật sự nói như vậy?” Chân Diệu ngẩn ra.

Nha đầu thô sử tới truyền lời chỉ cảm thấy vị phu nhân từ kinh thành tới này thật giống như thiên tiên, mặc dù thường ngày coi như cơ trí, nhưng giờ phút này đầu óc cũng bất động, hoàn toàn có gì nói đó.

“Tướng quân thật nói như vậy, tướng quân đang vui vẻ cùng uống rượu dùng bữa với nhiều người khác.”

Chân Diệu trầm mặc chốc lát, phất phất tay: “Ngươi đi xuống trước đi.”

Chờ người đi ra ngoài, nàng âm thầm mắng La Thiên Trình một trận.

Không phải nói mời một ly rượu sẽ trở lại ư, sao lại ở lại? Lại còn không nói sớm, hại nàng giương mắt nhìn mấy món ăn này chờ hắn!

Bạch Thược muốn nói lại thôi.

“Bỏ đi, chúng ta ăn trước.” Chân Diệu nói xong, thấy Bạch Thược vẫn không nhúc nhích, buồn bực nhìn nàng một cái.

Bình thường không cần phải nhiều lời, Bạch Thược đã đưa khăn lau tay tới rồi, hôm nay làm sao vậy?

“Bạch Thược, sao vậy?”

Bạch Thược âm thầm hạ quyết tâm.

Bất kể như thế nào, nàng thân là nha hoàn thiếp thân của Đại nãi nãi, nên nói cho Đại nãi nãi biết những gì nàng nhìn không tới nghe không được, chứ không phải tự chủ trương, cho dù là giấu diếm mà có ý tốt.

Nàng hạ thấp giọng nói: “Vừa rồi nô tì đi qua, phát hiện trong số người đang uống rượu còn có một nữ tử, chính là Diêu đại cô nương. Sau khi nô tì đi ra ngoài, cố ý đứng bên ngoài một lát, nhìn thấy vị Diêu đại cô nương kia đưa cho Thế tử gia......”

“Thế nào?”

Dường như Bạch Thược có phần không dám nhìn ánh mắt Chân Diệu, rũ mắt xuống nói: “Đưa một đôi đũa.”

Chân Diệu vừa nghe, giật mình, theo bản năng hỏi: “Ngươi nói, Thế tử không quay lại, nguyên nhân là vì Diêu đại cô nương?”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Sunlia về bài viết trên: Mưa biển, Thu Heo, chalychanh, hh09, ngoung1412, yuriashakira
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 486 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Nguyễn Diệu Chi và 170 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

3 • [Hiện đại] Tổng tài đừng tới đây! - Ăn quái thú

1 ... 40, 41, 42

4 • [Cổ đại] Sư phụ quá mê người đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn

1 ... 66, 67, 68

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 15, 16, 17

7 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 94, 95, 96

9 • [Hiện đại] Người tình của tổng giám đốc đài truyền hình - Cơ Thủy Linh

1 ... 19, 20, 21

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

11 • [Hiện đại] Vợ cũ quay lại Tổng tài biết sai - Vô Danh

1 ... 182, 183, 184

12 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

13 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

14 • [Hiện đại] Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình - Hải Diệp

1 ... 113, 114, 115

15 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

16 • [Hiện đại] Cục cưng càn rỡ Tổng giám đốc dám cướp mẹ của tôi - Tả Nhi Thiển

1 ... 99, 100, 101

17 • [Hiện đại] Tổng tài yêu Thủy Tinh - Thiên Nhan

1 ... 9, 10, 11

18 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

19 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 178, 179, 180

20 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 169, 170, 171



Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh trung thu xanh
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 346 điểm để mua Nữ hoàng 2
LogOut Bomb: White Silk-Hazye -> Thiên Hạ Đại Nhân
Lý do: Tên hay
thuonglu: lâu ngày không đăng bài, phải mò cả buổi T.T
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Giày teen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 295 điểm để mua Princess 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 287 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 257 điểm để mua Nữ hoàng phù thủy
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Bánh sinh nhật 5 đèn
Viễn Giả Lai Ni: viewtopic.php?t=412603&p=3450071#p3450071
Tuyền Uri: Cầm thú trả bà 10 điểm mau :slap: ai thiếu nợ em mau trả 1 năm dồi  :hixhix:
mymy0191: Hi
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 774 điểm để mua Mèo con ngủ trên trăng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 450 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 712 điểm để mua Cặp nhẫn kim cương
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 431 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 427 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 405 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 312 điểm để mua Thiên thần 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 384 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Couple 7
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 3424 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 364 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 345 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 327 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 310 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 294 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 279 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 264 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 250 điểm để mua Hổ ném bom

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.