Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 487 bài ] 

Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

 
Có bài mới 11.12.2017, 19:56
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 13.08.2016, 19:36
Tuổi: 1 Nữ
Bài viết: 4469
Được thanks: 13107 lần
Điểm: 8.88
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 404: Danh dương

Phong thư này cùng được gửi theo một cái túi lớn được sắp xếp gọn gàng đưa đến phương Bắc, biết là vợ La Tướng quân đưa tới, mọi người đồng loạt ào lên.

Hết cách rồi, khô bò trước đây Thế tử mang đến ăn quá ngon mà, nghe nói chính là do vợ hắn làm!

La Thiên Trình bảo vệ khô bò không bảo vệ thư, bị Tiêu Vô Thương cướp lấy.

La Thiên Trình vừa thấy, cả khô bò cũng mặc kệ, xông qua chộp lấy thư.

Tiêu Vô Thương đắc ý nói: “Thấy không, một chiêu này gọi là vây Nguỵ cứu Triệu!”

“Tiêu tướng quân làm rất tốt, miếng khô bò lớn này thuộc về ngài.”

Một nhóm người phân chia khô bò, La Thiên Trình ôm lấy trái tim nhỏ máu, trốn qua một bên cẩn thận từng li từng tí mở ra.

“Đãi ngã trường phát cập yêu, tương quân quy lai khả hảo?”

Dịch:

“Chờ tóc ta dài đến eo, tướng quân có trở về?”

Chỉ đọc một câu mở đầu như vậy, thì dường như một con ong mật nhỏ bay tới, nhẹ nhàng chích một phát vào trái tim hắn, vừa đau vừa tê, khiến hắn trong chốc lát quên đọc tiếp, trong đầu chỉ có bóng dáng Chân Diệu.

Tóc nàng vẫn dài như vậy...... Đây là nói, muốn lập tức gặp hắn sao?

Ha hả ha hả, hắn biết mà, Kiểu Kiểu nhà hắn luyến tiếc hắn!

Tình cảnh nhất thời có chút quỷ dị, tất cả mọi người ngậm khô bò trong miệng cũng quên nhai.

La đại tướng quân của bọn họ, người ta gọi là Ngọc Diện Diêm La Sát Thần, lại có thể cười ngây ngô!

Có người chọc chọc Tiêu Vô Thương: “Tiêu tướng quân, La Tướng quân sao vậy, ngài cùng ngài ấy thân nhất, đi xem một cái đi.”

Tiêu Vô Thương trịnh trọng  gật đầu.

Chẳng lẽ trên bức thư kia có công kích tinh thần gì?

La Thế tử, ta tới cứu ngươi đây!

Hắn đi tới, đưa tay quơ quơ trước mặt La Thiên Trình, thấy hắn vẫn cười ngây ngô không có phản ứng, bèn chộp thư qua.

La Thiên Trình như trong mộng mới tỉnh: “Khốn kiếp, mau trả thư lại cho ta!”

Hắn xông lên chỉ cướp lại được một tờ cuối cùng. Tiêu Vô Thương liếc nhìn bài thơ nhỏ kia, bỗng sợ run, thở dài nói: “La Tướng quân, Huyện chủ Giai Minh giỏi văn quá a!”

La Thiên Trình cũng khẽ giật mình.

Tài văn chương, đó là cái quỷ gì? Vợ hắn có sao?

A, không đúng, mở đầu bài thơ vừa rồi quả thực rất hay. Hay đến mức khiến lòng hắn đều nhũn ra.

Phía sau là cái gì?

Tiêu Vô Thương chết tiệt!

“Tiêu Vô Thương, đưa thư cho ta!”

“La Tướng quân, khi dễ chúng ta đều là kẻ cô đơn à? Chậc chậc, ta thật không ngờ, Huyện chủ Giai Minh thâm tình như vậy, tài hoa như vậy, lại viết được bài thơ hay như vậy.”

Tất cả mọi người bị gợi lên lòng hiếu kỳ, vây quanh rối rít hỏi: “Viết cái gì, viết cái gì vậy?”

“Tiêu Vô Thương!” La Thiên Trình gằn từng chữ, trong giọng nói tràn đầy uy hiếp.

Tiêu Vô Thương buông lỏng tay: “Các ngươi xem, La Tướng quân không cho phép ta đọc đấy, ta cũng không dám chống lại, bằng không đợt lát nữa hắn đau xót đánh ta một trận. Đám hỗn tiểu tử các ngươi nhất định sẽ lập tức vây tới xem trầm trồ khen ngợi cho xem!”

“Thôi đi, Tiêu tướng quân, ngài sợ La Tướng quân thì cứ nói thẳng đi!” Đây là vì trong lòng ngứa ngáy muốn biết trên thư viết cái gì, thuần thục dùng phép khích tướng.

Còn thở dài một tiếng, nước mắt lưng tròng nhìn La Thiên Trình: “Tướng quân, ta lớn như vậy, đừng nói vợ, ngay cả bàn tay nhỏ của nữ nhân còn chưa từng nắm, trên chiến trường đao kiếm không có mắt, không biết có thể trở về hay không, nếu thật sự nhắm mắt ở đây… ôi, ngay cả bộ dáng thư nhà thế nào cũng không biết a!”

“Nhị Lăng tử, nói nhăng cái gì đó, đừng có xấu mồm!” Có người đẩy hắn một cái, sau đó ôm lấy bắp đùi La Thiên Trình, “La Tướng quân, ta cũng vậy a!”

“Đúng vậy a, La Tướng quân, ngài xót thương chúng ta đi, trong thư nhà kia viết cái gì, để Tiêu Tướng quân đọc một lần đi.”

La Thiên Trình nhấc chân lên, muốn đá bay hỗn tiểu tử đang ôm lấy đùi hắn, nhưng người nọ lại như kẹo da trâu, chết sống bất động.

Hắn quét mắt một vòng, thấy một đám người vừa nhai khô bò, vừa tội nghiệp nhìn hắn, khóe miệng không khỏi co giật.

Đủ lắm rồi!

Đáng ra lần vây chiến kia hắn không nên nhặt bọn khốn kiếp này từ đống người chết về!

Khô bò của hắn, thư của hắn, lúc nào thành thứ công cộng rồi?

Bất đắc dĩ thở dài, nói với Tiêu Vô Thương: “Chỉ có thể đọc thơ thôi, cái khác không cho đọc!”

Tiêu Vô Thương trao đổi một ánh mắt đắc ý với đám người kia, phẩy lá thư, bắt đầu đọc với giọng trầm thấp.

Tất cả mọi người nghe đến ngớ ra.

Nói trắng ra thì bài thơ nhỏ này cũng không dùng lời lẽ hoa mỹ kinh tài tuyệt diễm gì, nhưng nó lại vừa lúc vô cùng thích hợp với tâm cảnh trước mắt của mỗi người.

Bọn họ không khỏi nghĩ, khi bọn họ trên chiến trường đẫm máu giết địch, nếu có một nữ tử ở ngoài xa ngàn dặm, nhớ hắn, tha thiết ngóng trong hắn về như thế, vậy có phải lúc đối mặt với đao quang kiếm ảnh của địch nhân, bọn họ sẽ càng có thêm chút dũng khí hay không?

“Đãi ngã trường phát cập yêu, tương quân quy lai khả hảo? Thử thân quân tử ý tiêu dao, chẩm liệu sơn hà tiêu tiêu.”* Có người lẩm bẩm nhớ tới, lặng lẽ đỏ mắt.

*”Chờ em tóc chấm ngang eo

Chàng đi chiến đấu có về hay chăng

Ngóng chàng cười cũng chẳng màng

Trâm kia nay đã bạc màu phôi pha”

Bản dịch của Thuy Hien Tran

Hắn nắm tay lại, giọng điệu kiên định nói: “Thê tử của ta mới mang thai ba tháng, ta đã bị điều đến đây, ta nhất định phải cố gắng sống sót trở về, không thể để con ta sinh ra mà không có cha!”

“Ta cũng vậy, từ nhỏ ta đã được đính hôn, thật vất vả mới đợi được vị hôn thê trưởng thành, không thể để người khác hưởng lợi được!”

“Còn ta nữa, ta nữa, vợ ta nói, nếu ta không phấn đấu, không còn sống trở về, một mình nàng dẫn ba đứa con nhỏ không thể sống được, chỉ có thể tái giá thôi, đến lúc đó sẽ có nam nhân khác ngủ với vợ ta, đánh con ta!”

Mọi người tranh nhau nói, nét mặt lại càng trở nên kiên định.

Tiêu Vô Thương trả thư lại cho La Thế tử, cảm khái vỗ vỗ bờ vai hắn: “Nhìn đi, La Tướng quân, bài thơ này của Huyện chủ Giai Minh, đã mang đến lòng tin càng kiên định hơn cho bọn hắn rồi. Có đám hỗn tiểu tử luyến tiếc vợ này ở đây, còn lo không đánh thắng trận được sao?”

Trong lòng La Thiên Trình vừa chua xót lại vừa đắc ý, nắm chặt thư, gật đầu: “Đúng thế!”

Nói xong bỗng dừng lại.

Đợi chút, vừa rồi tên khốn kiép nào nói cả bàn tay nhỏ của nữ nhân cũng chưa từng sờ chứ?

Thấy La Thiên Trình lộ ra sát khí, một đám người vội vàng làm chim thú tản ra.

“Quay lại cho ta, xem ta có đánh chết đám xú tiểu tử các ngươi không!”

Thấy mọi người đều chạy xa rồi, La Thiên Trình cúi đầu, nghiêng người dựa vào một cây đại thụ đọc thư.

Lúc đọc đến “Ngẫu nhiên nghe thấy một bài thơ nhỏ”, La Thiên Trình vểnh khóe miệng lên nghĩ, Kiểu Kiểu nhà hắn đúng là khiêm tốn, bản thân xúc cảnh sinh tình, làm một bài thơ nhỏ tưởng niệm ta có gì mà ngại nói, lại cứ nói là nghe được. Kiếp trước hắn tự xưng là tài tử phong lưu, thơ gì chưa từng đọc, nhưg đến giờ chưa nghe qua bài thơ này.

Ngoài dự đoán của mọi người, hoặc là cũng hợp lý, bài thơ nhỏ này truyền lưu trong quân với tốc độ cực nhanh, mà lại có thể cảm thấy rõ ràng, sĩ khí trong quân phấn khởi, thay đổi khí thế bị ảnh hưởng vì không thích ứng khí hậu.

Ba ngày sau, La Thiên Trình dẫn đầu chủ động xuất kích. Một lần hành động đoạt được thành Hắc Mộc bị quân Tĩnh Bắc chiếm lĩnh, bức lui quân địch hơn trăm dặm.

Trận đánh này, có người chảy máu, có người an giấc nghìn thu, cũng không thể gặp được cha mẹ thê nhi nữa, nhưng càng nhiều người thấy được hi vọng thắng lợi.

Năng lực lãnh binh tác chiến gần như biến hóa kỳ lạ của La Thiên Trình lộ rõ ra, địa vị thanh thế của hắn trong quân triệt để gần bằng Long Hổ tướng quân. Thậm chí che mờ cả vị lão tướng quân lãnh binh nhiều năm kia.

Có lúc chính là như vậy, chiến dịch truyền kỳ luôn kèm theo câu chuyện truyền kỳ, không biết là ai nói đến bài thơ nhỏ kia của Huyện chủ Giai Minh.

Nói La Tướng quân chính vì nhận được thư thê tử gửi, cùng nỗ lực với các tướng lãnh binh sĩ, mới có trận thắng lợi không dễ có được này.

Mà khi tư thế hào hùng bị phủ thêm một lớp màu hồng, thì đúng lúc hợp tâm lý mọi người, thế nên cái tốc độ truyền bá này rất ngoài ý muốn. Thậm chí trong tin tức chiến thắng đưa đến kinh thành, còn cố ý nhắc đến việc này.

Chiêu Phong Đế đại hỉ, khen ngợi trước mặt văn võ cả triều: “La khanh thật sự là tướng tài trăm năm khó gặp!”

Chúng thần đương nhiên là một mảnh tiếng chúc mừng.

Thu phục lãnh thổ, công tích như vậy quả thực không cho phép bất luận một kẻ nào nói một chữ “Không”.

Mà phong trào thư nhà của Chân Diệu cũng nhanh chóng truyền bá ra.

Chờ khi Chiêu Phong Đế trở về hậu cung, Triệu Hoàng hậu nói: “Hoàng thượng, thần thiếp nghe nói, trong chuyện này còn có công lao của Huyện chủ Giai Minh?”

“Trẫm cũng không biết việc này, có điều Huyện chủ Giai Minh và La khanh, đúng là ông trời tác hợp.”

Triệu Hoàng hậu che miệng cười cười.

“Làm sao Hoàng hậu lại chú ý chuyện này?”

Triệu Hoàng hậu liếc xéo Chiêu Phong Đế một cái, mới nói: “Lão phu nhân Trấn Quốc Công vừa mới tiến cung, nhắc tới một chuyện đây này.”

Chiêu Phong Đế nghe xong, nhíu mày: “Lão phu nhân Trấn Quốc Công lại còn nói Giai Minh là phúc tinh của La khanh, nếu bầu bạn bên cạnh hắn, có thể hóa nguy thành an?”

“Đúng vậy, lão phu nhân còn nói, ngay từ nửa tháng trước, Giai Minh đã có cảm giác, chắc chắn La Tướng quân đánh thắng một trận lớn, hôm nay người xem, không phải đã ứng nghiệm rồi sao?”

Triệu Hoàng hậu ra sức như vậy, một là thuận tay đẩy thuyền tặng một nhân tình, còn có một điểm càng quan trọng hơn là đề phòng mẫu phi của Công chúa Phương Nhu, kẻ từng là Tưởng Quý Phi – Tưởng Ngọc Hoàn.

Tưởng Ngọc Hoàn là nữ nhi của Long Hổ tướng quân, chuyến này Long Hổ tướng quân ra phương bắc mặc dù địa vị nàng ta không được thăng lên, nhưng Hoàng Thượng đã lật thẻ bài của nàng ta mấy lần, khác với tình hình trước khi vào lãnh cung.

Đó vẫn là khi lão già kia liên tiếp thất bại ở phương bắc, nếu thật sự đánh thắng trận, thì việc Tưởng Ngọc Hoàn trở lại phi vị một lần nữa đã gần ngay trước mắt rồi.

Triệu Hoàng hậu bị Tưởng Ngọc Hoàn áp chế mười năm, đương nhiên không muốn phải nhìn thấy loại cục diện này nữa, cho nên La Thiên Trình càng nở mày nở mặt, Long Hổ tướng quân càng thất thế, thì nàng càng thích thấy.

“Trẫm đi hỏi Phù Phong chân nhân.” Chiêu Phong Đế nhấc chân đi.

Triệu Hoàng hậu cũng không để bụng, nhiều năm như vậy, bà đã sớm bỏ qua tâm tư muốn sinh con rồi.

Cháu gái bà gả cho Lục hoàng tử, nếu nói trước kia không có ý kiến gì, nhưng từ khi Tam hoàng tử phát điên, thì bà không thể không động tâm được.

Hoàng tử trưởng thành chỉ còn ba vị. Như vậy, vì sao và không thể giúp Lục hoàng tử tranh một chuyến? Đến lúc đó cháu gái nàng là Hoàng hậu, Thái tử tương lai chảy một nửa dòng máu của Triệu gia, cũng coi như có thể đền bù tiếc nuối cả đời không con của bà rồi.

Tuyết trắng trắng xóa, mai đỏ cô độc nở, Quân Hạo đang mặc áo lông tuyết ngồi quỳ trước cầm án, gảy nhẹ miết chậm, giai điệu đứt quãng, nhưng thời gian dần trôi qua thì bắt đầu trôi chảy.

Đầu ngón tay của hắn trắng muốt, lạnh buốt  không có một chút nhiệt độ, phủ trên dây đàn, lại như tinh linh đang nhảy múa.

An Quận Vương đứng ngoài đình nghe, chờ tiếng đàn ngừng lại thì vỗ tay.

“Quân Hạo, khúc nhạc này chưa từng nghe ngươi đàn, nghe thật uyển chuyển động lòng người, còn mang theo tình cảm kích động.”

Quân Hạo nâng mắt nhìn, cuối cùng thản nhiên nói: “Là vì một bài thơ nhỏ truyền lưu rất rộng trong kinh, nên phổ khúc mới.”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Sunlia về bài viết trên: MicaeBeNin, Sundao, Thu Heo, ngoung1412, yuriashakira
     

Có bài mới 11.12.2017, 19:56
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 13.08.2016, 19:36
Tuổi: 1 Nữ
Bài viết: 4469
Được thanks: 13107 lần
Điểm: 8.88
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 405: Triệu Hoàng hậu cho mời

Edit: Tuyết Y

Beta: Sakura

Hiện nay, Quân Hạo đã sớm trở thành bậc thầy cầm nghệ tiếng tăm lừng lẫy kinh thành, bao nhiêu người muốn vung tiền như rác nghe một khúc của hắn, nhưng lại cầu mà không được. Có thể được hắn đích thân soạn một khúc thì cũng đủ để tự ngạo rồi.

Nhưng khi khúc này truyền lưu ra ngoài, bị tranh nhau truyền xướng, trở thành câu chuyện được mọi người ca tụng, thì sau khi Chân Diệu nghe nói, nàng cũng không đắc ý, mà ngược lại mặt ủ mày chau.

Mượn thơ ca kiếp trước nổi danh, sẽ không bị thiên lôi đánh đấy chứ?

Tên khốn La Thiên Trình này, rõ ràng viết thư nhà cho hắn, sao huyên náo đến mức mọi người đều biết rồi? Chờ gặp lại đi, nhất định phải cho hắn mất mặt!

Hừ, ít nhất là không mang theo khô bò cho hắn, lần tới chỉ đưa đậu phụ khô thôi!

Chân Diệu đang buồn bực phát cáu, Tước Nhi đi vào bẩm báo: “Đại nãi nãi, Tam cô nương tới.”

“A, mời Tam cô nương vào đi.”

Không lâu lắm, La Tri Chân đi đến.

Chân Diệu đứng lên nói: “Không phải thân thể muội vừa khỏe sao, sao lại ra ngoài, trên đường nhiễm lạnh sẽ không tốt đâu.”

La Tri Chân được Tước Nhi cứu ra từ trong khe băng, thân thể cô nương quý giá hơn nha hoàn một chút, thoáng cái đã nhiễm lạnh ngã bệnh, điều dưỡng đến tận bây giờ mới coi như có thể rời giường.

Thật ra hai người đã gặp nhau ở chỗ Lão phu nhân, mấy ngày nay đến giờ La Tri Chân đã bắt đầu đi thỉnh an Lão phu nhân.

“Đại tẩu, muội nghe nói hôm đó là tẩu cứu tổ mẫu.”

Lúc ấy Chân Diệu cũng không nói nhiều, cho đến hôm nay thỉnh an, La Tri Chân mới nghe lão phu nhân nhắc tới, cho nên cảm kích đối với Chân Diệu càng nhiều thêm một phần, lúc này mới vội vàng đến đây.

Chân Diệu cười nói: “Cái gì cứu hay không chứ. Tổ mẫu không có chuyện gì là tốt nhất.”

“Muội đây cũng muốn nói một tiếng cám ơn với đại tẩu. Trước kia, là muội không hiểu chuyện ——” La Tri Chân thi lễ thật sâu.

Chân Diệu đỡ nàng đứng lên: “Chuyện quá khứ không cần nhắc lại nữa. Ta thấy tổ mẫu cũng không có ý trách muội, tổ mẫu biết hiếu tâm của muội với người đấy. Sau này muội thoải mái, buông lỏng tinh thần, hiếu kính cho tổ mẫu nhiều hơn là được.”

“Vâng.” La Tri Chân gật đầu.

Tiễn La Tri Chân đi, Chân Diệu nhận được ý chỉ tiến cung.

Nàng mặc quần áo chỉnh tề, theo nội thị vào Cung.

“Ra mắt Hoàng hậu nương nương.”

Triệu Hoàng hậu cười rất thân thiết: “Đứng lên đi, mau ngồi xuống.”

Từ lúc Tưởng quý phi vì Chân Diệu mà bị giáng chức, từ trong bản tâm, Triệu Hoàng hậu đã thấy thuận mắt Chân Diệu rồi.

Chân Diệu theo lời ngồi xuống, có phần nghi hoặc.

Triệu Hoàng hậu cười nói: “Cũng không có chuyện gì khác, là vì nghe nói ngươi làm bài thơ nhỏ kia nên bảo ngươi tiến cung trò chuyện.”

Hai người tán gẫu mấy câu việc nhà, ngay tại lúc Chân Diệu càng ngày càng không nắm được ý tứ của Triệu Hoàng hậu. Triệu Hoàng hậu đã chuyển đề tài: “Đúng rồi, hôm nay đúng lúc là sinh nhật của Công chúa Phương Nhu, cũng không tổ chức lớn mà chỉ gọi mấy vị Vương gia Công chúa tiến cung, đang nướng thịt nai ở ngự hoa viên. Các ngươi đều là người trẻ tuổi, đã đến đây rồi thì tham gia náo nhiệt một chút đi.”

Chân Diệu vừa muốn cự tuyệt, Triệu Hoàng hậu đã cất giọng nói: “Sơ Tuyết, dẫn Huyện chủ Giai Minh đi.”

Này này, nàng không quen với Công chúa Phương Nhu a. Quan trọng nhất là, chưa hết hiếu kỳ của Điền thị, nàng đi cũng không thể ăn thịt a!

Người khác ăn, nàng nhìn. Quá tàn nhẫn!

Chân Diệu ngừng bước, quay đầu lại vừa muốn quả quyết cự tuyệt. Bỗng nhiên liếc thấy một góc minh hoàng sau tấm bình phong, lời ra đến khóe miệng liền nuốt xuống.

“Sao vậy?” Triệu Hoàng hậu cười hỏi.

Chân Diệu cười khan nói: “Vội vàng tiến cung, cũng không chuẩn bị thứ gì, cứ đi qua như vậy thì có chút thất lễ ạ.”

Triệu Hoàng hậu khoát khoát tay: “Chính là người một nhà vui vẻ, sao lại nói thất lễ.”

Nàng quay đầu: “Vãn Sương, mang đôi khuyên tai trân châu hình đèn lồng lại đây.”

Không lâu lắm Đại cung nữ Vãn Sương lấy ra một cái hộp nhỏ màu đỏ, mở ra trước mặt Chân Diệu.

Bên trong là một đôi khuyên tai hình đèn lồng lung linh, tơ vàng bện trong đèn lồng, có một viên trân châu màu tím nhạt, lăn đều theo khi đèn lồng lắc lư.

Trang sức đeo tai khéo léo tinh xảo như vậy, thắng ở phần chế tác xuất chúng, cũng không phải đặc biệt quý giá, rất thích hợp dùng làm quà sinh nhật cho tiểu cô nương.

Triệu Hoàng hậu cười nói: “Nếu Giai Minh cảm thấy băn khoăn, cứ mang cái này làm lễ vật, tặng cho Công chúa Phương Nhu đi.”

Chân Diệu mơ hồ hiểu ra, muốn nàng đi qua đó là ý của vị kia. Nàng cũng không rề rà nữa, giòn giòn giã giã nói cám ơn: “Vậy Giai Minh đành mặt dày, mượn hoa hiến Phật vậy.”

Lúc nàng đến, mùi thơm thịt nướng đã truyền đến, còn nghe Công chúa Phương Nhu cười nói: “Lục tẩu, tẩu nướng cháy hết thịt nướng rồi, tay nghề quá kém đi!”

Triệu Phi Thúy có chút mất hứng, vừa đảo mắt định phản bác thì nhìn thấy Chân Diệu đi tới, chỉ một ngón tay: ” Này, tay nghề tốt tới rồi.”

Tất cả mọi người ngẩng đầu nhìn lại.

Gương mặt tươi cười của Công chúa Phương Nhu chìm xuống: “Sao nàng ta lại tới đây!”

Chân Diệu đã đến gần, Công chúa Phương Nhu đang định làm mặt nặng, thì mấy vị Công chúa và Vương Phi lại đi lên nghênh đón, cả đám người treo nụ cười ấm áp trên mặt: “Giai Minh, ngươi đã đến rồi, vốn muốn mời ngươi nhưng sau đó lại nghĩ ngươi không tiện lắm nên không đưa thiếp mời.”

Công chúa Phương Nhu lộ ra biểu tình ngây thơ, quay đầu hỏi: “Huyện chủ Giai Minh có gì không tiện?”

Nàng làm ra vẻ chợt hiểu: “A, đúng rồi, trưởng bối trong nhà Huyện chủ Giai Minh đã qua đời, còn đang giữ đạo hiếu sao?”

Người ở đây đều nhíu mày, thầm nghĩ, Phương Nhu cũng mười bốn tuổi rồi, sao lời nói còn không biết suy nghĩ như thế? Sau này La thế tử không chỉ là người phụ hoàng sủng tín, còn có chiến công trác tuyệt. Nàng không chừa thể diện cho Huyện chủ Giai Minh như vậy, còn bày ra dáng vẻ Công chúa ngông nghênh, đúng là không biết điều mà.

Nếu không phải vì Long Hổ tướng quân đánh giặc ở phía bắc, thì ai mà chịu khó đến ăn bữa thịt nướng này?

Chân Diệu nhàn nhạt lướt nhìn Công chúa Phương Nhu một cái: “Hoàng hậu nương nương gọi ta tiến cung nói chuyện, nghe nói sinh nhật của Công chúa, nương nương bảo ta sang đây xem xem. À, ta không biết hôm nay là sinh nhật của Công chúa, nên lễ vật vẫn là do Hoàng hậu nương nương chuẩn bị giúp đấy.”

Định nói nàng không tuân thủ quy củ à? Đó cũng là Thiên gia không tuân thủ quy củ trước, hi vọng nàng nén giận gánh oan ức này thì sai rồi.

Mặt Công chúa Phương Nhu trầm xuống, trong lòng vô cùng tức tối.

Hoàng hậu gọi Chân tứ tới đây, rõ ràng khiến nàng ngột ngạt. Hừ, thấy Mẫu phi nàng thất thế, lại càng khi dễ nàng hơn!

“Hóa ra là Mẫu hậu yêu cầu nên Huyện chủ Giai Minh mới tới.” Công chúa Phương Nhu cố ý cắn nặng mấy chữ.

Chân Diệu có chút giật mình: “Chẳng lẽ Hoàng hậu nương nương yêu cầu còn chưa đủ sao?”

Đây là giải thích Công chúa Phương Nhu không coi lời Triệu Hoàng hậu ra gì.

Công chúa Phương Nhu vốn không phải có ý này, nhưng vừa nói thế, thật đúng là  không tìm ra sơ hở. Nàng không khỏi trừng lớn mắt, căm tức nhìn Chân Diệu.

Chân Diệu nhếch môi coi như không sao cả.

Nàng cũng không biết Chiêu Phong Đế mượn miệng Triệu Hoàng hậu bảo mình tới đây là có ý gì, phải đợi đến khi nào. Nhưng Thế tử ở chiến trường xa xôi, vào lúc này nàng không muốn, cũng không thể khiến Chiêu Phong Đế có chút không vui. Bằng không với lòng vua khó dò, trong lúc có kẻ gian làm loạn, chỉ cần thánh tâm hơi nghiêng một chút, vậy thì sau đó sẽ khiến cho nhiều người trên chiến trường đổ máu nữa.

“Giai Minh, tới đây, giúp ta nướng thịt.” Một giọng nói nhẹ nhàng truyền đến.

Chân Diệu định thần nhìn lại, cười đi tới: “Trọng Hỷ, thì ra là ngươi đã ở đây.”

Nàng rất tự nhiên bỏ lại Công chúa Phương Nhu, đi tới ngồi xuống cạnh Huyện chủ Trọng Hỉ, ghét bỏ mà nói: “Thịt của ngươi cũng nướng quá lâu rồi thì phải?”

Vẻ mặt Huyện chủ Trọng Hỷ bình tĩnh: “Ngươi cũng biết đấy. Ta chỉ biết ăn thôi.”

Vẻ mặt Chân Diệu phức tạp nhìn nàng một cái.

“Sao chứ?”

“Ta cứ cảm thấy, ta quá thích ngươi rồi.”

Tay Huyện chủ Trọng Hỷ dừng lại một chút, liếc trắng nàng một cái: “Còn thích hơn cả thích La thế tử à? Chờ tóc ta dài đến eo, lại đến nướng thịt được không?”

Chân Diệu cười to.

Hai người tụ cùng một chỗ, cúi đầu vừa nướng thịt vừa nói cười.

Chân Diệu cắt thịt nai thành miếng nhỏ, xiên một miếng thịt nai, lại xiên một miếng táo, bàn chải nhỏ nhúng dầu quét lên một cái, càng tăng thêm tiếng vang. Một mùi thơm của thịt hòa với mùi hoa quả bay ra, sau đó vừa lật qua lật lại, và rắc gia vị, chỉ chốc lát sau, thịt nai với màu sắc tươi đẹp đã chín rồi.

Lục hoàng tử sáp lại: “Đây là cái gì thế, thơm quá.”

Chân Diệu ngẩng đầu nhìn hắn một cái, ánh mắt khinh bỉ, trực tiếp nói: “Thịt nai.”

Câu nói không có trình độ như vậy, cũng đừng nói ra chứ.

Lục hoàng tử không có chút cảm giác mất mặt nào: “Giai Minh cũng nướng hai xiên cho Bổn vương đi.”

“Xếp hàng.” Huyện chủ Trọng Hỷ phun ra hai chữ.

Lục hoàng tử cười nhìn Huyện chủ Trọng Hỷ một cái, gật đầu: “Được, vậy ta sẽ xếp hàng phía sau muội vậy.”

Huyện chủ Trọng Hỉ cười cười, níu lấy ống tay áo Chân Diệu: “Giai Minh, nướng cho ta năm mươi xiên.”

Lục hoàng tử......

Trải qua trận ầm ĩ này của Lục hoàng tử, tất cả người bên cạnh cũng xông tới, ngay cả Triệu Phi Thúy liên tục do dự, nhìn xiên thịt mình nướng khét lẹt đều hạ quyết tâm, lặng lẽ sáp tới.

Chỉ còn Công chúa Phương Nhu bị bẽ mặt, thở phì phì vung tay áo, thịt nai cũng không ăn, ngồi ở một bên giận dỗi.

Chờ Chân Diệu nướng xong năm mươi xiên kia, Huyện chủ Trọng Hỷ kéo Chân Diệu một cái: “Nướng mỏi tay rồi nhỉ, nghỉ một chút trước đi.”

Vây mọi người đến đây......

Huyện chủ Trọng Hỷ nâng mắt: “Những thứ này, chúng ta cùng nhau nếm thử đi.”

Những nhóm Hoàng tử Hoàng nữ cao cao có mặt lúc này mới vui vẻ ra mặt, một người cầm mấy xâu thịt nướng bắt đầu ăn.

Chân Diệu không tiện ăn thịt trước mặt mọi người, chỉ lấy một quả táo oán hận gặm, nàng cũng rõ, Huyện chủ Trọng Hỷ đã giải vây thay nàng.

Công chúa Phương Nhu đỡ trán, nói: “Đầu ta hơi đau, có thể là nhiễm gió lạnh, nếu không thì tản ra đi, đa tạ nhóm Hoàng huynh Hoàng tẩu Hoàng tỷ đã đến cổ vũ.”

Mọi người cũng biết khúc mắc của Công chúa Phương Nhu nên đều gật đầu.

Đám người đã đi hết, Chiêu Phong Đế lộ ra một góc áo, hỏi người bên cạnh: “Chân nhân cảm thấy như thế nào?”

Phù Phong chân nhân mang vẻ mặt bí hiểm: “Nhìn nét mặt Huyện chủ Giai Minh, đúng là người có phúc, Phá Quân Tinh vô cùng mạnh mẽ, nếu có nàng bầu bạn bên cạnh, sẽ hợp quần tăng sức mạnh.”

Chiêu Phong Đế như có điều suy nghĩ gật đầu, rồi rời khỏi ngự hoa viên.

“Hoàng thượng, Công chúa Phương Nhu cầu kiến.”

“Để nàng đi vào.”

Một lát sau Công chúa Phương Nhu đi tới, biết điều mà nói: “Phương Nhu thỉnh an Phụ hoàng.”

“Vừa kết thúc tiệc mà sao đã tới đây vậy?”

“Nhi thần nhớ Phụ hoàng chứ sao ạ.”

Chiêu Phong Đế cười rộ lên.

Tiểu nữ nhi này của ông, tuy nói có chút tùy hứng, nhưng miệng lại ngọt nhất, không giống những Công chúa khác, trước mặt ông chỉ sợ nói sai một câu.

“Phương Nhu có phải đến tìm Phụ hoàng đòi quà sinh nhật không?”

Công chúa Phương Nhu cười nhẹ nhàng nói: “Chắc chắn Phụ hoàng đã chuẩn bị xong cho Phương Nhu từ lâu.”

Nói tới đây bỗng ngưng cười, mím môi nói: “Hôm nay Huyện chủ Giai Minh còn đến, nhi thần nghe nói, nàng vẫn đang trong hiếu kỳ, không biết sao Mẫu hậu lại bảo nàng tới, còn chuẩn bị một đôi khuyên tai hình đèn lồng lung linh giúp nàng ——”

Còn chưa nói xong, Chiêu Phong Đế đã trầm mặt: “Mẫu hậu con làm việc, con có thể chất vấn sao? Phương Nhu, con nên nghiêm túc học tập chút quy củ đi. Người đâu, đưa Công chúa Phương Nhu về!”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Sunlia về bài viết trên: Thu Heo, ngoung1412, yuriashakira
     
Có bài mới 11.12.2017, 19:56
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 13.08.2016, 19:36
Tuổi: 1 Nữ
Bài viết: 4469
Được thanks: 13107 lần
Điểm: 8.88
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 406: Tiêu Mặc Vũ và Phó Tướng

Chân Diệu thực sự có phần trợn mắt há mồm. Nàng lại trở thành một trong đặc sứ có thể theo đội ngũ vận chuyển quân nhu đi Tĩnh Bắc an ủi tướng sĩ.

Sau khi khiếp sợ, chính là mừng rỡ, vui mừng hớn hở chuẩn bị đồ đạc lên đường.

Ngược lại lão phu nhân có chút cảm giác không biết nói gì, vẻ mặt phức tạp nói với Dương ma ma: “Có phải tâm vợ Đại lang quá rộng không? Con bé cũng không nghe ngóng một chút xem làm sao mình trở thành đặc sứ, hơn nữa đi ra chiến trường mà lại không có chút sợ hãi nào?”

Tuy nói để cho Chân Diệu ra chiến trường là chủ ý của lão phu nhân, nhưng Chiêu Phong Đế thật sự hạ chỉ, lão thái thái ngược lại lại hơi do dự.

Lúc bà còn trẻ ra chiến trường là vì có công phu trong người, còn Vợ Đại lang lại yểu điệu, nếu có sơ xuất gì thì hối tiếc không kịp mất.

Dương ma ma trấn an nói: “Đại nãi nãi vì bận tâm Thế tử đấy. Mà nàng đi, cũng ở lại trong thành ở hậu phương, không ra tiền tuyến thì gặp phải nguy hiểm gì chứ. Lão phu nhân, ngài thoải mái buông lỏng tinh thần đi. Nói không chừng ấy à, chờ khi Thế tử và Đại nãi nãi trở về, ngài có thể ôm chắt trai rồi đấy.”

Thần sắc Lão phu nhân lúc này hòa hoãn một chút.

Bà muốn Chân Diệu lên phía Bắc, một mặt là vì giấc mộng thần kia của Chân Diệu, khiến bà cảm thấy ít nhiều hữu dụng với La Thiên Trình, nói không chừng trước lần gặp nguy hiểm nào đó lại có thể được cảnh báo trong mộng nữa. Còn có một nguyên nhân, là một khi hai quân khai chiến, thường cũng không phải giải quyết được trong thời gian ngắn, đôi khi một cuộc chiến tranh đánh từ năm này qua tháng nọ, trường hợp lúc đi là thiếu niên lang, khi trở về đã là trung niên cũng không phải ít. Vợ chồng Đại lang cả con cũng chưa có, làm sao chống lại sự hao mòn như vậy.

Chỉ mong lần này đi có thể được ước muốn a.

Chân Diệu đi lần này, đương nhiên không thể đi tay không mà phải đổi đồ trang sức, tiền bạc nữ quyến quyên góp trong kinh thành vật tư, cùng với may áo bông quần bông các thứ, dùng thân phận đặc sứ của Hoàng hậu mang đến tặng các tướng sĩ.

Đương nhiên không phải trong thời gian ngắn có thể chuẩn bị xong những thứ này. Chân Diệu lợi dụng khoảng thời gian này, cũng chuẩn bị không ít đồ đạc.

Những thứ lăng la tơ lụa, đồ trang sức đẹp đẽ quý giá kia đương nhiên không cần suy nghĩ, các thứ bề ngoài này nọ thì xếp mấy rương, sau đó là chuẩn bị các loại thức ăn dễ mang đi.

Tỷ như táo, cắt miếng làm thành táo khô, còn làm vài hũ quất ngâm. Thời tiết này phương Bắc không ăn được rau, nên nàng lại phơi khô rau cải trong lều ấm, làm thành rau khô, đến khi ăn lấy ra ngâm nước. Mặc dù không thể tính là tươi mới, nhưng khi nhai đặc biệt thú vị, vào mùa đông tại phương Bắc, có lẽ đã xem như mỹ vị hiếm có rồi. Về phần thịt bò khô, thịt heo khô các loại, nàng lại càng làm không ít.

Qua mấy ngày nay, Chân Diệu như một chú ong mật nhỏ cần cù, không ngừng trữ thức ăn, chờ đến khi cuối cùng nàng cũng chịu nghỉ xả hơi, thì thời gian xuất phát cũng gần ngay trước mắt.

Tháng giêng năm Kính Đức thứ mười lăm, trời vẫn lạnh kinh người, băng đóng trên nhánh cây, đất đọng một lớp tuyết, người đi trên đường lác đác, Chân Diệu thì ngồi trong xe ngựa được vây kín, đi theo đội ngũ thật dài, chậm rãi rời kinh.

Lần xuất hành này, không phải du ngoạn dâng hương, không tiện mang nhiều thị nữ, Chân Diệu nghĩ tới nghĩ lui, chỉ dẫn theo Thanh Đại đã điều dưỡng tốt thân thể và Bạch Thược ổn trọng, đi mấy canh giờ, đã gọi hai người vào cùng đánh bài giấy giết thời gian.

Nghe trong xe ngựa truyền đến tiếng thiếu nữ hoan hô, tướng lãnh đội ngũ vận chuyển lần này là Tiêu Mặc Vũ âm thầm lắc đầu.

Tiêu Mặc Vũ xuất thân từ phủ Viễn Uy Hầu, là tiểu thúc thúc của Tiêu Vô Thương.

Hầu phủ rốt cuộc không an tâm đích trưởng tôn non nớt, nên phái Tiêu Mặc Vũ đi. Nói là tiểu thúc thúc, thật ra thì cũng mới hơn hai mươi tuổi, vì chút nguyên nhân nên đến nay chưa lập gia đình, xuất thân là con vợ kế.

“Đến nói một tiếng với Huyện chủ Giai Minh, mời nàng xuống xe dùng cơm.” Hắn nghiêng đầu nói với Phó Tướng bên cạnh.

Loại quý nữ yểu điệu này, có lẽ không mất bao lâu sẽ kêu khổ thấu trời rồi. Chẳng biết bên trên nghĩ thế nào mà lại phái nữ quyến làm đặc sứ xuất hành theo quân.

“Huyện chủ, mời xuống xe dùng cơm.” Phó Tướng kia vẫn chưa tới hai mươi tuổi, còn mang theo vẻ ngây ngô của thiếu niên, biết rõ người ngồi trong xe ngựa này chính là người viết bài thơ nhỏ mà gần đây ai cũng thích kia, còn mang thân phận Huyện chủ tôn quý, thì không khỏi có chút khẩn trương, lại có phần tò mò.

Rèm nhấc lên, lộ ra một khuôn mặt nghiêng nghiêm túc: “Biết rồi.”

Phó Tướng âm thầm thở ra một hơi, thầm nghĩ vị Huyện chủ này thật đúng là người nghiêm túc, khó mà tưởng tượng được sẽ viết ra được câu thơ nhu tình như vậy.

Nhưng mà tướng mạo...... rất đẹp.

Gần như xuất phát từ bản năng của nam giới, suy nghĩ này đã vòng một cái trong đầu hắn.

Tiếp theo, mành cửa xe bị nhấc lên, một nha đầu áo xanh lưu loát nhảy xuống một cái.

Sau đó, một nữ tử áo màu trắng ngà với động tác ưu nhã xuống xe, nàng ngẩng đầu lên, thoáng nhìn về hướng này, dè dặt nhẹ gật đầu với Phó Tướng, sau đó xoay người vươn tay.

Phó Tướng không tự chủ mà ôm quyền thi lễ: “Tiểu tướng tham kiến Huyện chủ Giai Minh.”

Động tác vốn trầm ổn của Bạch Thược bỗng khựng lại, tay không khỏi dừng lại một chút, suy nghĩ cẩn thận thì thấy người nọ nhận lầm người rồi, bèn ngượng ngùng mà nhếch nhếch khóe miệng, lại không tiện quay đầu giải thích, tiếp tục vươn tay ra, cất cao giọng nói: “Huyện chủ, mời xuống xe.”

Suýt chút nữa Phó Tướng đã ngã xuống, vì quá kinh ngạc nên không cẩn thận thở gấp, ho khan kịch liệt.

Một cánh tay trắng nõn nà, thon dài, nhỏ nhắn, hoàn mỹ như một tác phẩm nghệ thuật vươn ra, khiến người ta vội vã muốn thấy bộ dáng của chủ nhân.

Chân Diệu mặc áo nhỏ màu trắng ngà ở nửa thân trên, nửa thân dưới mặc váy dài màu xanh vịn tay Bạch Thược, động tác nhẹ nhàng xuống xe ngựa, sau đó khóe miệng mỉm cười quay đầu thoáng nhìn qua hướng Phó Tướng.

Mặt Phó Tướng đỏ rực lên, chân tay có phần luống cuống, bối rối hành lễ với Chân Diệu, lại nhanh chóng liếc nhìn Bạch Thược mặt không biểu tình một cái, rồi giục ngựa bỏ chạy về bên cạnh Tiêu Mặc Vũ.

Tiêu Mặc Vũ nắm dây cương nhìn lên trời: “Ta không quen ngươi.”

“Tướng quân ——” Phó Tướng đỏ mặt, xấu hổ đến sắp khóc.

“Cái này mà ngươi cũng có thể nhận lầm, mắt mũi mọc dưới mông sao?  Đừng nói ngươi là Phó Tướng của ta, thật mất mặt!”

Lúc này Phó Tướng lại không thẹn, không phục mà nói thầm: “Ai bảo một nha hoàn  bên cạnh Huyện chủ còn khí thế hơn cả cô nương gia ngày thường ta gặp chứ.”

Tiêu Mặc Vũ không chút lưu tình mà chê cười: “Cô nương gia ngươi gặp? Chính là nữ nhi của Trương thịt heo cách vách nhà ngươi à? Thanh mai trúc mã của ngươi?”

Gân xanh trên thái dương Phó Tướng nổi lên: “Tướng quân, đừng có đánh vào mặt ta như vậy chứ. Trương Nhị Nha không phải thanh mai trúc mã của ta nhé, lần đó phát hiện Yến Vương trong nhà Trương thịt heo, nha đầu kia cầm dao mổ heo suýt chút đã chặt Yến Vương đấy!”

Nói đến đây, không nhịn được quay đầu lại, tìm kiếm bóng dáng Bạch Thược.

Thầm nghĩ, dáng vẻ này của người ta, mặc dù chỉ là nha hoàn, nhưng cử chỉ ôn nhã, trầm ổn hào phóng!

Nhìn thấy Bạch Thược gần trong gang tấc, Phó Tướng bỗng lập tức từ trên ngựa té xuống, chật vật bò dậy níu dây cương muốn lên ngựa lần nữa, nhưng con ngựa kia ghét bỏ mà phát ra tiếng phì phì trong mũi, lại là bỏ rơi chủ nhân mà tự đi mất.

Phó Tướng mang vẻ mặt cứng ngắc sững cả người.

Bạch Thược buồn cười trong lòng, nhưng trên mặt bất động thanh sắc, đưa một hộp đựng thức ăn qua: “Đây là chút thức ăn Huyện chủ chúng ta chuẩn bị, mời ngài và Tiêu tướng quân nếm thử.”

Phó Tướng đưa tay nhận lấy, một chữ “Tạ ơn” còn chưa nói ra, Bạch Thược đã phúc phúc thân, quay người đi.

Hắn cầm hộp thức ăn đi đến chỗ Tiêu Mặc Vũ: “Tướng quân, Huyện chủ Giai Minh đưa thức ăn tới.”

Tiêu Mặc Vũ nhìn lướt qua hộp cơm chế tác tinh xảo, vật liệu gỗ quý giá, cười lạnh: “Một mình ngươi ăn đi, ta không chú trọng như vậy.”

Trong cái hộp kia nhất định là các loại điểm tâm mứt hoa quả rồi. Có lẽ Huyện chủ Giai Minh còn tưởng rằng đi đạp thanh a, thật hy vọng mấy ngày nữa, đừng có nửa đường đòi hắn đi mua đồ ăn vặt.

“Vậy, vậy thuộc hạ ăn đấy.” Phó Tướng hít hít mũi, đã nghe mùi thịt từ trong bay ra, không thể chờ được mở nắp ra.

Phía trên xếp một lớp thịt bò kho cắt mỏng, gân bò gần như trong suốt, còn có chân giò hun khói vân gân cắt đều nhau, một bên màu tương, một bên màu đỏ thẫm, ghép lại cùng một chỗ, rất mê người.

Con ngươi Tiêu Mặc Vũ đều sắp trợn rơi ra.

Mứt hoa quả hắn đã nói đâu? Còn có điểm tâm nữa?

Một quý nữ như nàng, sao ra ngoài lại màng thịt bò kho và chân giò hun khói!

Hắn nắm chặt lương khô khô cứng, hung hăng cắn một miếng, vị nhạt như nước ốc vậy.

Phó Tướng hưng phấn mà mặt đều sáng cả lên, gắp vài miếng bò kho nhét vào miệng nhai trước, lại cẩn thận từng li từng tí mở tầng phía dưới, không khỏi thở dài.            Bên trong lại là một cái móng heo, bị chia thành hai nửa.

“Tướng quân, móng heo vẫn còn nóng hổi đây này!” Hắn cầm lấy nửa cái gặm, hoàn toàn không để ý miệng dính đầy mỡ.

Móng heo nóng, móng heo nóng, móng heo nóng......

Tiêu Mặc Vũ chỉ cảm thấy trước mắt tất cả đều là nửa cái móng heo đang xoay tròn, âm thầm nuốt một ngụm nước bọt, mắt thấy Phó Tướng đã sắp ăn xong nửa cái móng heo kia, hung hăng ho khan một tiếng, hỏi: “Trì Phó Tướng, móng heo nóng thật sao?”

Trì Phó Tướng cầm móng heo, vẻ mặt mờ mịt gật đầu: “Đúng vậy.”

“Ta không tin.”

“Nóng thật đấy, tướng quân, ta không gạt ngài đâu.”

Tiêu Mặc Vũ nhướn mi: “Ta nếm thử xem có phải hay không.”

Trì Phó Tướng vội vàng dùng giấy dầu lót dưới đáy hộp cơm gói nửa cái móng heo lại đưa qua: “Ngài ăn một lần đi sẽ biết.”

Tiêu Mặc Vũ nhận lấy, hung hăng cắn một cái, thỏa mãn thở dài: “Đúng là nóng thật.”

Trì Phó Tướng chớp mắt mấy cái, lúc này mới phục hồi tinh thần lại, giận đến múc bắt đầu cà lăm: “Tướng quân, ngài, ngài......”

Tiêu Mặc Vũ cười nhạt, lau dầu ở khóe miệng một cái: “Không cần cảm ơn ta. A, thịt bò kho kia có phải cũng nóng hay không?”

Trì Phó Tướng vội vàng bảo vệ hộp đựng thức ăn: “Cái này thật sự không phải.”

“Không phải sao?”

Trì Phó Tướng gật đầu thật mạnh.

“A, vậy ta nếm thử xem có phải nguội hay không.”

Trì Phó Tướng......

Hành động đưa móng heo của Chân Diệu đã sâu sắc lấy được lòng Tiêu Mặc Vũ, thế cho nên lúc cho xe ngựa dừng lại sắp xếp ở thị trấn nhỏ, lại chủ động bảo Trì Phó Tướng đến hỏi: “Huyện chủ muốn mua đồ gì sao?”

Bạch Thược đưa danh sách đến: “Phiền Trì Phó Tướng rồi.”

Trì Phó Tướng đảo qua đồ trên danh sách, tâm hoa nộ phóng, vui vui vẻ vẻ đi rồi.

Cứ như vậy một đường đi về hướng bắc, mặc dù đã là giữa xuân, nhưng trời lại càng trở nên lạnh hơn.

Phía bắc thưa thớt người ở, dần dần, số lần ngủ dã ngoại ngoài trời đã nhiều hơn. Trên xe ngựa Chân Diệu có bếp lò nhỏ, ăn chút bánh ngọt nóng vẫn còn tiện. Chứ kể cả Tiêu Mặc Vũ, phần lớn đều gặm lương khô khô cứng, gác nồi ở ngoài trời, có thể uống một bát canh rau dại đã không tệ rồi.

Một ngày kia đoàn xe dừng lại nổi lửa nấu cơm, Chân Diệu xuống xe ngựa, Bạch Thược đi theo phía sau, mang theo một cái giỏ được phủ vải mịn.

“Huyện chủ đây là?”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Sunlia về bài viết trên: MicaeBeNin, Mưa biển, Sundao, Thu Heo, ngoung1412, yuriashakira
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 487 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Apricot blossom, Bánh Bao Bảo Bảo, bé mụi, Carton, emyeutun888tqc, hautran25121990, lavender95, locthuha, yang nhi và 237 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

2 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

3 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

4 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

5 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

9 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

10 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

12 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

13 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

14 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

15 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

16 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1153

1 ... 141, 142, 143

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 200, 201, 202

18 • [Hiện đại] Bảy năm vẫn ngoảnh về phương Bắc - Ân Tầm (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

19 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Anh hai Boss đừng nghịch lửa - Cửu Trọng Điện

1 ... 48, 49, 50



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 278 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 316 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 300 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 433 điểm để mua Lá may mắn
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 468 điểm để mua Tách trà xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 234 điểm để mua Giỏ đôi gấu trắng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 242 điểm để mua Cung Bảo Bình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 333 điểm để mua Tiên xanh
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 450 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 417 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 396 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 364 điểm để mua Mề đay đá Citrine 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 444 điểm để mua Dây chuyền đá ruby
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 501 điểm để mua Mèo trắng gãi đầu
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuột đu dây
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 386 điểm để mua Thần lửa
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 250 điểm để mua Sao đổi màu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 328 điểm để mua Cỏ ba lá
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 358 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 244 điểm để mua Ma bí
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 246 điểm để mua Gấu vàng có cánh
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 200 điểm để mua Giày nơ xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 969 điểm để mua Hồng ngọc 2
TranGemy: How are you today? Hôm nay tôi buồn, còn bạn thì sao?
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 245 điểm để mua Bé hồng 5
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 236 điểm để mua Kem biến hoá
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 385 điểm để mua Tình yêu trong sáng
LogOut Bomb: White Silk-Hazye -> Trần Thu Lệ
Lý do: Hi ss cọ cọ
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 389 điểm để mua Heo vàng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.