Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 486 bài ] 

Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

 
Có bài mới 11.12.2017, 19:43
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 13.08.2016, 19:36
Bài viết: 4468
Được thanks: 12591 lần
Điểm: 8.86
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 12
Chương 398: Về nhà

Bị đá một cước văng ra, Tam hoàng tử che cổ cũng suýt khóc, nữ nhân hung hãn như vậy rốt cuộc làm thế nào mà nuôi ra được vậy? Hắn mới sắp bị hù chết nè!

“Kiểu Kiểu.” La Thiên Trình ôm lấy Chân Diệu, nhìn nàng tóc tai bù xù, thân hình gầy trơ xương ốm yếu, tim chợt đau nhói, duỗi tay nhẹ nhàng vuốt tóc của nàng, “Không có chuyện gì nữa rồi, không có chuyện gì nữa.” Hắn vừa đau lòng vừa tức giận, cảm xúc mãnh liệt cuộn trào ngược lại càng làm cho cả người như một cái giếng cổ đầm sâu, không lộ ra một tia sâu cạn, sau đó, một đôi mắt như hàn băng liếc qua Tam hoàng tử.

Chỉ một cái liếc mắt như vậy thôi, nhưng Tam hoàng tử đã cảm thấy hô hấp đều ngừng, cho đến khi La Thiên Trình dời mắt, mới thở ra một hơi.

“Kiểu Kiểu, nhắm mắt lại.” La Thiên Trình nhẹ giọng nói vào tai Chân Diệu.

Cả người Chân Diệu run lên, ngoan ngoãn nhắm mắt.

La Thiên Trình nói với hai ám vệ đi theo: “Canh chừng hắn ta.”

Hai ám vệ lặng yên đi tới bên cạnh Tam hoàng tử.

“Ngươi muốn làm gì?” Tam hoàng tử cảnh giác nhìn La Thiên Trình chằm chằm.

Nhưng La Thiên Trình lại không trả lời, bước từng bước tới chỗ những thị vệ đang nằm trên đất kia, giơ tay chém xuống, một, hai, ba......

Chân Diệu nhắm hai mắt, lông mi không ngừng run rẩy, trong không khí mùi máu tươi càng ngày càng nồng đậm khiến cho nàng thấy hơi buồn nôn, nhưng cuối cùng, nàng vẫn nghe lời của chàng, không mở mắt ra, sau đó, liền rơi vào một vòng ôm hơi ướt nhưng ấm áp.

Có lẽ là do mấy ngày liên tiếp tinh thần căng thẳng và kinh hồn táng đảm, đến cùng thì Chân Diệu chỉ là một cô gái bình thường, rất nhanh liền mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi, chỉ loáng thoáng nghe tiếng kêu thảm thiết của một cô gái.

Đợi nàng thức dậy, thì trời đã tối rồi. Màn lụa thêu hoa ngọc lan, bình phong sơn thủy thêu hai mặt, trên cái mâm bằng mã não đặt trên bàn gần cửa sổ, có bày máy trái dưa lê.

Tất cả cảnh vật này, đều là nàng hết sức quen thuộc, chỉ là có thêm một mùi thuốc không xua tan được.

“Kiểu Kiểu, nàng đã thức rồi.”

Giọng nói quen thuộc vang lên, Chân Diệu mới chân chính tìm về thần trí, nhìn về phía phát ra tiếng. “Thế tử ——”

Vẻ mặt La Thiên Trình hơi lo lắng.

Chân Diệu không nhịn được hỏi: “Sao vậy?”

La Thiên Trình do dự một lúc lâu, mới hỏi: “Kiểu Kiểu, nàng có cảm thấy ta tâm ngoan thủ lạt không?”

Chân Diệu cúi đầu, nhìn chằm chằm tay mình không lên tiếng.

La Thiên Trình quỳ xuống bên giường, nét mặt thấp thỏm không yên chưa từng có: “Thật ra thì, ta vốn chính là một người như vậy, nàng thấy đó, cuối cùng bây giờ nàng đã thấy rõ rồi.”

Chân Diệu vươn tay, đặt lên mu bàn tay của La Thiên Trình, giọng điệu kiên định: “Ta biết chàng không phải loại người tâm từ thủ nhuyễn, nhưng ta cũng biết, chàng diệt khẩu những người đó là vì bảo vệ ta. Ta sợ giết người, sợ gánh mạng người, nhưng ta không phải là một kẻ hồ đồ.”

Chân Diệu nhìn thẳng vào mắt La Thiên Trình, cười khẽ: “Chàng vì ta mà giết người, nếu phải xuống địa ngục, vậy hãy để chúng ta đi cùng đi.”

Mặt của mấy tên thị vệ đã mơ hồ không rõ, nhưng tiếng kêu thảm thiết của nha hoàn đã hầu hạ nàng một thời gian giống như vẫn còn văng vẳng bên tai, Chân Diệu mím môi, muốn khóc, lại vừa muốn cười, cuối cùng thở dài nói: “May mà chàng tới kịp, nếu không ta đã giết Yến Vương rồi.”

Tay La Thiên Trình khựng lại.

Chân Diệu chợt phản ứng lại: “Thế tử, Yến Vương đâu?”

Nhìn kỹ thần sắc của chàng, chân Diệu bỗng sợ hãi: “Đừng nói là chàng đã giết hắn ta rồi đó?” Lúc đó nàng cho là Thế tử đã gặp chuyện không may, nên mới ôm quyết tâm ngọc đá cùng vỡ, tất nhiên là không có chỗ nào cố kỵ, nhưng bây giờ thì lại khác, Thế tử trở về, nàng cũng đã về nhà, bọn họ còn có một cuộc đời thật dài phải sống, tại sao có thể để cho một con chuột nhắt đạp nát được!

“Nàng yên tâm đi, hắn ta không có chuyện gì. Ta chỉ đánh hắn ta ngất xỉu, rồi sai người nhét vào trên giường của vợ Trương thịt heo ở phố kế bên thôi.”

“Gì?” Chân Diệu cũng có chút cà lăm rồi, “Đó, đó không phải là hại người ta sao?”

La Thiên Trình khẽ cười một tiếng: “Cái gì mà hại chứ, bà vợ đó nhân lúc Trương thịt heo ra của bán thịt, nhiều lần hẹn riêng với tình lang, đã bắt đầu âm thầm bày mưu mua thuốc chuột độc chết Trương thịt heo rồi, ta làm vậy là cứu một mạng người hơn xây bảy tòa tháp đó.”

Một lúc lâu sau, Chân Diệu mới nghẹn ra một câu: “Sao chàng biết?”

La Thiên Trình lơ đễnh nói: “Người bên dưới làm việc, trong lúc vô tình đã bắt gặp, xem thành chuyện cười nói ở trên bàn rượu.” Hắn đứng dậy, rót một ly nước đưa cho Chân Diệu: “Uống chút nước ấm đi.”

Chân Diệu nhận lấy ly nước uống từng hớp nhỏ, cảm thấy nước này còn ngọt lành hơn bất cứ cái gì, trong lòng lại càng hận Tam hoàng tử vô sỉ, cắn răng nói: “Thật tiện nghi cho hắn ta!”

“Yên tâm, chuyện khiến hắn ta đau đầu còn đang phía sau.” Đáy mắt La Thiên Trình hiện lên ánh sáng lạnh. Chỉ cần vừa nghĩ tới Tam hoàng tử đánh chủ ý lên Kiểu Kiểu, nếu không phải Kiểu Kiểu nhanh trí, thì nói không chừng đã để hắn ta được như ý rồi, liền hận không được ăn thịt uống máu hắn ta!

Ánh mắt Chân Diệu rơi vào bộ quần áo tang trên người La Thiên Trình.

“Nhị thẩm đã qua đời.”

Chân Diệu hơi giật mình: “Lúc nào?”

“Chính là mấy ngày trước, đã đưa tang rồi. Đối ngoại nói bà sinh bệnh, không thể gặp gió, yên tâm đi, không có chuyện gì.” Trừ người tin được ra, những kẻ biết Kiểu Kiểu bị bắt đi đã thành vong hồn dưới đao của hắn rồi, về phần Yến Vương và Dương thượng thư, dưới tình hướng bản thân cũng khó bảo toàn, Kiểu Kiểu cũng đã thuận lợi trở về nhà, thì cho dù có muốn cầm chuyện này làm loạn, cũng là hữu tâm vô lực.

“Đúng rồi, Thanh Đại và A Hổ đâu?” Chân Diệu kéo ống tay áo La Thiên Trình, hỏi.

“A Hổ bị ngã gãy hai cái xương sườn, nhưng cơ địa của hắn ta tốt, nên dưỡng một thời gian sẽ khỏi. Thanh Đại thì sau lưng bị trúng một đao, may mắn lệch tim, xem như nhặt về một mạng, có điều sợ rằng phải nghỉ ngơi nửa năm hay một năm thì mới có thể khôi phục nguyên khí.” La Thiên Trình kiên nhẫn nói hết tình huống, rồi cúi đầu hôn lên má Chân Diệu.

Chân Diệu đẩy hắn: “Nhị thẩm mới vừa đi, chúng ta còn đang giữ đạo hiếu đó, để người khác bắt gặp bộ dáng này của chàng thì không tốt đâu.”

La Thiên Trình giễu cợt một tiếng, kêu hắn giữ đạo hiếu cho Điền thị, thử nghĩ đã cảm thấy hoang đường rồi. Bà ta từng lừa hắn, gạt hắn, nhục nhã hắn, cướp đi tất cả của hắn, đợi bà ta chết đi, còn bắt hắn phải đốt giấy để tang, thậm chí trong vòng một năm cũng không cho phép hắn và Kiểu Kiểu có con, cái này thật đúng là hoang đường!

“Thế tử, vô luận nói như thế nào, thì chúng ta vẫn không thể không nhìn ánh mắt của thế nhân.”

La Thiên Trình kéo tay Chân Diệu, sờ sờ, thấp giọng nói: “Ừ, ta sẽ chú ý.”

Sau đó chờ đến lúc ngủ, Chân Diệu thấy trên giường có thêm một người, có chút im lặng. “Thế tử, đã nói phải chủ ý mà?” Ít nhất trong vòng nửa năm, bọn họ nên phân phòng ngủ.

La Thiên Trình nằm bên cạnh Chân Diệu, vươn tay ôm nàng: “Kiểu Kiểu, ta muốn ngủ với nàng.” Thấy Chân Diệu muốn phản bác, vội nói: “Nàng yên tâm đi, nếu hôm nay có một con ruồi bay ra khỏi Thanh Phong đường, vậy thì nàng cứ tìm ta tính sổ.” Cha mẹ của hắn đi sớm, hơn nữa chẳng biết tại sao, ký ức khi còn bé lại gần như không có, khi cha mẹ liên tiếp qua đời, trong ấy làm thế nào mà trải qua được, thì đều mơ mơ màng màng, giờ kêu hắn đàng hoàng giữ đạo hiếu cho Điền thị, là chuyện không thể nào làm được. “Chờ trời vừa sáng, ta liền đi.”

Nói thật, một người lo lắng hãi hùng lâu như vậy, cho dù trở về nơi quen thuộc, nhưng vẫn còn một loại cảm giác trống vắng không yên tâm, mà hơi thở người bên cạnh, thì lại làm cho người ta chân chính an lòng, thấy La Thiên Trình mặt dày mày dạn ở lại đây, từ sâu trong đáy lòng Chân Diệu lại cảm thấy vui mừng, liếc chàng một cái, nói: “Chàng không được phép để cho người khác phát hiện đâu đó.”

“Yên tâm, bảo đảm tới vô ảnh đi vô tung.” La Thiên Trình vươn tay, sờ sờ lòng bàn tay của nàng, lúc này Chân Diệu mới ngủ được một giấc an ổn nhất trong mấy ngày qua.

Vừa mở mắt, trời đã sáng rõ, La Thiên Trình ở bên cạnh đã không thấy bóng dáng. Nàng vươn tay sờ sờ, chạm phải một sợi tóc đen ở trên gối, cứng hơn tóc nàng một chút. Cầm sợi tóc quấn quanh ngón tay thưởng thức, trong lòng bỗng nhiên có cảm giác mờ mịt không chân thật.

“Đại nãi nãi.” Bách Linh đưa tay quơ quơ trước mặt nàng, “Ngài đã thức rồi, nô tỳ đỡ ngài dậy rửa mặt ạ.”

Chân Diệu gật đầu, được Bách Linh hầu hạ mặc quần áo, rửa mặt súc miệng xong, rồi nhấc chân định đi ra ngoài.

“Đại nãi nãi ——” Bách Linh muốn nói lại thôi.

“Bách Linh, có lời gì cứ nói đi, sao lại ấp a ấp úng vậy?”

Bách Linh hơi lúng túng nói: “Đại nãi nãi, lão phu nhân nói ngài bị bệnh, cần phải nghỉ ngơi, không vội nhất thời.”

“A, đúng rồi, ta bị bệnh.” Chân Diệu lẩm bẩm, xoay người trở về giường ngồi xuống, thở dài. Xem ra nàng còn phải tiếp tục “Bệnh” một thời gian, thì mới có thể ra cửa hóng mát.

“Đem Cẩm Ngôn và Bạch Tuyết tới đây đi.”

Có một con chim một con mèo làm bạn, thời gian một ngày cũng không tính quá khó qua, chờ đến khi mặt trời sắp lặn, Bách Linh mới vội vã đi vào: “Đại nãi nãi, bên ngoài đã xảy ra chuyện.”

“Chuyện gì?”

“Thế tử gia sẽ không về dùng cơm tối, phái Bán Hạ trở về nói lại với ngài một tiếng. Nô tỳ nghe Bán Hạ nói, cả nhà Thượng thư bộ Lễ đã bị hạ ngục, sẽ bị sao trảm!”

“Có nói phạm vào tội gì không?”

Bách Linh nhíu mày: “Nô tỳ cũng không để ý, hình như là bởi vì chuyện thôn Thập Lý ở Kinh Châu bị lũ lụt.”

Tước Nhi đi theo phía sau bỗng mở miệng: “Nô tỳ đã hỏi kỹ Bán Hạ, là vì con trai của Dương thượng thư tham ô bạc xây dựng đê, kết quả nguyên vật liệu xây đê lại là rơm rạ, may nhờ có vị đạo sĩ tính ra thôn dân của thôn Thập Lý có đại nạn, nên mới kêu thôn dân chuyển đi, sau đó quả nhiên như vị đạo sĩ kia đoán, trời chỉ mưa có một ngày mà đã vỡ đê rồi.”

“Ta nghe nói lần vỡ đê này có thương vong nhỏ nhất, tội tham ô, hình như đã xử hơi nặng.”

Tước Nhi ‘Xì’ một tiếng khinh miệt: “Đại nãi nãi, ngài còn không biết, cha con Dương gia kia thật sự là đánh chủ ý nát, cũng bởi vì sợ để lộ tin tức, nên đã bắt hết những nhân công đã xây dựng đê lúc trước, bí mật xử tử hơn phân nửa; trên đường còn thiết lập trạm kiểm soát, không cho người trong thôn Thập Lý đi đến kinh thành. Bây giờ người một nhà họ bị hạ ngục, mọi người trong kinh đều đang vỗ tay khen hay đấy ạ.”

“Đây cũng là Bán Hạ nói với ngươi sao? Tước Nhi, ngươi thăm dò vô cùng cẩn thận ah.” Bách Linh trừng mắt.

Tước Nhi chỉ chỉ hai đầu ngón tay vào nhau, nói: “Vốn nguyên quán của nô tỳ là người Kinh Châu, Đại nãi nãi cũng đừng chê nô tỳ nói nhiều là được rồi.”

“Được rồi, nói nhiều với ta cũng không sao, chỉ cần đi ra ngoài không nhiều chuyện là được rồi. Thanh Cáp, bưng một cái đĩa mai tử cao cho Tước Nhi ăn đi.”

Đuổi người ra ngoài, Chân Diệu dựa vào cột giường sửa sang lại suy nghĩ, lúc này mới biết trận tai bay vạ gió này tới từ đâu.

Tháng năm năm Kính Đức thứ mười bốn dường như là một tháng đặc biệt xảy ra nhiều chuyện, Thượng thư bộ Lễ Dương Dụ Đức và con trai Dương Miễn bị phán trảm lập quyết, các tộc nhân khác, nam nhi trên mười tuổi đều bị sung quân, nữ quyến thì bán làm nô.

Mẫu phi của Tam hoàng tử – Đức phi – nhận được tin trễ, liền dùng một tấm lụa trắng kết thúc tính mạng.

Sau đó thế nhân đều truyền, Yến Vương điên rồi.

Cuối tháng năm, tin tức Thái tử bị bệnh qua đời truyền ra.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Sunlia về bài viết trên: MacSongThien, Thu Heo, hanhpham, ngoung1412, yuriashakira
     

Có bài mới 11.12.2017, 19:44
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 13.08.2016, 19:36
Bài viết: 4468
Được thanks: 12591 lần
Điểm: 8.86
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 11
Chương 399: Thế cục biến hóa
Edit: Theresa Thai
Beta: Sakura

Trên triều đình, mưa gió sắp kéo tới, nhưng Chân Diệu vẫn đang “Dưỡng bệnh”.

Ngay khi nàng đang suy nghĩ xem đã đến lúc nên khỏe lại chưa, thì lại có đại sự truyền đến.

Lệ Vương ở Tĩnh Bắc làm phản.

Lệ Vương ở Tĩnh Bắc vừa làm phản, những hội hoa xuân, hội thi thơ náo náo nhiệt nhiệt đều tự giác biến mất, cả kinh thành dường như cũng an tĩnh lại, dĩ nhiên, với phủ Trấn quốc công còn đang trong hiếu kỳ, thì dường như cũng không tính bị ảnh hưởng lớn.

Chẳng qua là giờ giấc La Thiên Trình về nhà mỗi ngày mỗi trễ, ngày hôm sau lại thật sớm đã không thấy bóng người, mà Âu Dương Trạch thì được khẩn cấp triệu từ Đông Lăng về, Long Hổ tướng quân Tưởng Đại Dũng đến phương bắc bình định.

Thân thể Chiêu Phong đế càng ngày càng tệ, gần đây lại bắt đầu say mê luyện đan tu đạo, mà được tôn sùng như thượng khách, chính là Phù Phong chân nhân đã tính được chuyện mưa to vỡ đê ở thôn Thập Lý tại Kinh Châu.

Ngày hôm đó, Chiêu Phong đế truyền triệu La Thiên Trình tiến cung, nói xong chính sự, lại nói: “Người tuổi trẻ bây giờ mạnh dạn đi đầu hơn mấy lão già kia nhiều, cháu của lão Viễn Uy hầu dâng sổ con, chủ động xin đi giết giặc bình định, ngươi cảm thấy Tiêu thế tử thế nào?”

La Thiên Trình chắp tay đứng cung kính, trả lời: “Mặc dù Tiêu thế tử còn trẻ tuổi, nhưng công phu trong tay là thật, nếu làm một viên quan tiên phong, thì nhuệ khí chắc chắn sẽ là chưa từng có từ trước đến nay.” Đời trước, bọn họ đã nhiều lần giao thủ trên chiến trường, Tiêu Vô Thương có thể tính mà một viên mãnh tướng của Đại Chu, so với Âu Dương Trạch, thì lại càng cao hơn một bậc.

Dường như Chiêu Phong đế cũng rất tán thành thái độ khen ngợi người cùng thế hệ không chút keo kiệt của La Thiên Trình, gật đầu, đột nhiên hỏi: “Vậy La khanh thì sao, có từng nghĩ bước lên chiến trường mở ra hoài bão không?”

La Thiên Trình ngây ngốc, giống như không ngờ tới Chiêu Phong đế sẽ hỏi vấn đề này, một lát sau mới chắp tay nói: “Tráng chí thù quốc (Chí lớn đền nợ nước), đẫm máu giết địch, là mơ ước của mỗi nam nhi, vi thần tất nhiên cũng không ngoại lệ. Nhưng có thể bạn bên người Hoàng thượng, trở thành tai mắt của ngài, cũng là vinh hạnh của vi thần. Tất cả đều nghe theo sự an bài của Hoàng thượng.”

Chiêu Phong đế lộ ra nụ cười đầu tiên trong mấy ngày qua: “La khanh quả thật rất được lòng trẫm, trước mắt Cẩm Lân vệ còn không rời ngươi được.”

La Thiên Trình quỳ xuống tạ ơn.

Rất nhanh đã đến cuối tháng sáu, Long Hổ tướng quân suất lĩnh Tưởng gia quân, bởi vì không thích ứng với khí hậu phía bắc, thực lực suy giảm, đã liên tiếp đánh mất hai thành.

Chiêu Phong đế giận tái mặt, cho là Long Hổ tướng quân đã hơn năm mươi, không còn sức lực dồi dào nữa, Ngự bút vung lên, liền phái một vị tướng quân mới chỉ hơn bốn mươi đi tăng viện.

Lần này, không còn truyền về tin tức bại lui của quân Đại Chu nữa. Hai quân lầm vào giằng co ở khu vực thành Bắc Băng.

Binh mã có thể điều động, Đại Chu cũng đã điều động, lại điều từ những nơi khác nữa, vậy thì sẽ tạo thành rung chuyển lớn. Tình hình chiến đấu giằng co, tâm tình Chiêu Phong đế càng trầm trọng, ngoài ra lại có thêm một loại cảm giác không thể làm gì, cộng thêm tinh thần càng trở nên mệt mỏi, vì vậy lại càng thường xuyên triệu kiến Phù Phong chân nhân, trong lúc nhất thời, danh tiếng không ai bằng.

Khi tiết trời nóng dần dần rút đi, thời tiết bước vào tháng tám, mùa hoa quế lại đến, thì trận “Bệnh” triền miên này của Chân Diệu mới ở dưới sự ra hiệu của lão phu nhân chấm dứt.

Đầy đủ ba tháng không ra cửa, ánh mặt trời buổi sáng còn không chói mắt, nhưng Chân Diệu lại cảm thấy có chút không thích ứng, cầm khăn che một bên mặt, đi đến Di An đường thỉnh an lão phu nhân.

Nàng vừa đi vào, trong phòng chợt an tĩnh lại.

“Thỉnh an tổ mẫu.” Chân Diệu cúi người, rồi hành lễ với Tống thị và Thích thị.

Đợi nàng hành lễ xong, Điền Tuyết ôm bụng đã lớn thỉnh an nàng.

“Mau tới đây ngồi đi.” Lão phu nhân ngoắc tay, nhìn kỹ sắc mặt trắng nõn gần như trong suốt của Chân Diệu, thở dài nói, “Cuối cùng đã khỏe rồi.”

“Khiến tổ mẫu lo lắng, cháu dâu bất hiếu.”

Lão phu nhân vỗ vỗ tay mu bàn tay của nàng: “Sinh lão bệnh tử, vốn cũng không phải là con người có thể khống chế được, điều này cũng không trách cháu được, có thể khỏe lại là tốt rồi. Lúc Nhị thẩm cháu qua đời, cháu không thể ra gió, nên cũng không thể tiễn nó đoạn đường cuối cùng, lát nữa đi từ đường nhỏ, thắp cho nó nén hương đi.”

“Dạ.” Chân Diệu vội đáp. Nàng ngồi ở một bên, nghe lão phu nhân tán gẫu với Tống thị và Thích thị, Điền Tuyết thì thoạt nhìn khí sắc tốt hơn lúc Điền thị còn sống nhiều, thỉnh thoảng nói xen vào mấy câu, lão phu nhân cũng sẽ cười lên, trong mắt là từ ái rõ ràng nhận thấy.

Thích thị hơi lo nghĩ liếc Chân Diệu một cái. Mấy tháng nay, nhà là do Tống thị quản lý, bởi vì thân thể không khỏe, nên nàng chỉ để ý một phần nhỏ, theo lý thuyết hôm nay thân thể Chân thị đã khỏe, là nên giao quyền quản gia lại cho nàng ấy, nhưng lão phu nhân lại không nhắc tới. Nàng mơ hồ cảm thấy, Chân thị bệnh một trận này, mặc dù thái độ của lão phu nhân dành cho nàng ấy vẫn thấy thân thiết, nhưng mơ hồ lại có chút không giống với lúc trước, có điều đến tột cùng là không giống chỗ nào, thì nàng lại không nói rõ được, có thể là làm một người đã thủ tiết nhiều năm, nên đặc biệt nhạy cảm với loại tâm tình âm thầm thay đổi này.

Thích thị lặng lẽ lắc đầu. Nàng nhất định là đa tâm, từ trước đến giờ lão phu nhân luôn thích Chân thị, Chân thị bị bệnh, chỉ sẽ càng yêu thương nàng ấy hơn thôi.

Chân Diệu lại giống như không phát hiện sự lạnh nhạt của lão phu nhân, chỉ im lặng ngồi ở đó nghe mọi người nói chuyện, chờ lúc giải tán, mới đứng lên cười nhẹ nhàng nói: “Tổ mẫu, cháu dâu đi trước, chạng vạng lại tới thỉnh an ngài.”

Lão phu nhân nhìn nụ cười kia, trong lòng lại không quá thoải mái, nhưng trên mặt lại không để lộ gì: “Chạng vạng không cần tới, bây giờ là thời kỳ đặc biệt, không cần chú ý nhiều như vậy, bà đã miễn thỉnh an buổi tối cho mọi người rồi.”

Chân Diệu hơi ngẩn ra, sau đó gật đầu: “Cháu dâu đã biết.”

Bọn người giải tán, lão phu nhân dựa vào gối dài, không nói một tiếng chuyển động Phật châu, càng chuyển trong lòng càng phiền não, đến cuối cùng liền lấy chuỗi Phật châu ra khỏi cổ tay, để lên giường. Với Chân thị, bà rất thích, nhưng chỉ cần vừa nghĩ tới nàng ấy từng bị bắt đi mấy ngày, thì trong lòng vẫn không khỏi thấy chán ghét.

Chân Diệu dẫn Bách Linh cùng đi từ đường nhỏ.

“Bách Linh, ngươi đứng ở đây gác đi.” Loại địa phương này, hạ nhân không có tư cách đi vào.

Bên trong, ánh sáng mờ mờ, vừa bước vào đã ngửi được một mùi đàn hương nồng đậm. Chân Diệu thắp hương, đàng hoàng quỳ lạy một phen, lúc đứng dậy muốn đi, tay bỗng bị bắt lấy.

Nàng thuộc về loại người càng kinh sợ lại càng không phát ra âm thanh nào, nói một cách dân dã là đứa ngốc phản ứng chậm nửa nhịp, hơn nữa trải qua chuyện bị bắt đã hoàn toàn hình thành một phản xạ có điều kiện, đó là, liền nhấc chân đạp mạnh.

Một người ngã lăn xuống đất, sau đó liền bò dậy.

“Nhị lang?” Chân Diệu kinh hãi, “Sao ngươi lại ở đây?”

“Ngươi đến đây làm gì?” Ánh mắt La nhị lang hung ác nhìn Chân Diệu chằm chằm, sau đó quay đầu liếc hương án một cái, cười lạnh nói, “Mẹ ta không cần ngươi giả mù sa mưa tới tế bái!”

Chân Diệu lạnh lùng liếc La nhị lang một cái, nhấc chân bước đi.

“Ngươi đứng lại ——” La nhị lang vươn tay bắt lấy ống tay áo của Chân Diệu.

Chân Diệu rút trong tay áo ra một thanh dao găm lóe hàn quang đâm tới: “La nhị lang, ngươi mà còn làm càn nữa, thì cũng không phải chỉ bị đạp một cước đơn giản như vậy đâu.”

La Nhị Lang cười lên ‘Ha hả’: “Thế nào, ngươi muốn đâm ta sao? Ngươi tới đây, có bản lãnh thì để cho người của cả phủ xem rõ, dù sao ta là kẻ đi chân trần không sợ mang giày (không có gì sợ mất).”

Chân Diệu mắt lạnh đánh giá La nhị lang, lắc đầu thở dài: “Sao ngươi lại thành bộ dạng này? Nếu ta là người, thì đã không có mặt mũi đến đây gặp Nhị thẩm rồi!” Nàng nhấc chân đi ra ngoài, phía sau truyền đến giọng nói buồn bã của La nhị lang: “Đại tẩu, ngươi căn bản không có bị bệnh đúng không?”

Bước chân Chân Diệu liền khựng lại.

La nhị lang cười lạnh: “Ngươi chắc chắn không bị bệnh!”

Chân Diệu xoay người, chậm rãi đi tới, rút khăn ra lót tay, vỗ vỗ đầu La nhị lang: “Ta biết bệnh điên của ngươi lại tái phát, đừng tùy hứng nữa!” Nói xong, nàng xoay người cũng không quay đầu lại bước chậm ra ngoài, đưa khăn đưa Bách Linh: “Khăn này dơ rồi, đem đốt đi.”

Trở về Thanh Phong đường, trước tiên Chân Diệu liền tắm rửa, rửa sạch đi một thân xui xẻo, sau đó gọi Thanh Cáp tới: “Lấy hoa quế tương đã ướp xong ra cho ta.”

“Đại nãi nãi muốn làm hoa quế cao ạ?”

“Ừ.” Chân Diệu chế biến xong mật hoa quế, tốn hết nửa canh giờ, làm thành hai dĩa hoa quế cao được trình bày xinh đẹp.

“Bưng một dĩa đến chỗ lão phu nhân đi.”

Bách Linh đặt dĩa hoa quế cao ngay ngắn vào giỏ rồi ra cửa.

“Lão phu nhân, Bách Linh cô nương trong viện Đại nãi nãi tới ạ.”

Dương ma ma đang ngồi trên ghế nhỏ nói chuyện với lão phu nhân. Lão phu nhân nghiêng mặt qua: “Kêu nàng ấy vào đi.”

“Bách Linh thỉnh an lão phu nhân.” Bách Linh có tướng mạo thanh tú, tính tình cũng lanh lợi, nhìn liền thấy yêu thích.

Giọng nói Lão phu nhân ôm hòa: “Có chuyện gì gì không?”

“Đại nãi nãi làm hoa quế cao, kêu nô tỳ đưa tới cho ngài ạ.”

Không đợi lão phu nhân lên tiếng, Bách Linh liền bưng một dĩa hoa quế cao còn nóng hổi ra.

“Trở về nói với Đại nãi nãi, thân thể nó vừa mới khỏe, cũng đừng vất vả làm những thứ này.”

Bách Linh vội cười nói: “Lão phu nhân, thân thể Đại nãi nãi chúng ta vừa khỏe lại, có thể làm đồ ăn hiếu kính ngài, liền đã vui vẻ hơn ngày thường rất nhiều rồi, tâm tình vui vẻ, thân thể cũng sẽ khỏe hơn mà.”

Lão phu nhân cuối cùng cười: “Nha đầu này, thật biết nói, Hồng Hỷ, tiễn Bách Linh về đi.”

Hồng Hỷ ngầm hiểu, chờ đi ra ngoài liền cầm một nén bạc kín đáo đưa cho Bách Linh.

Với phần thưởng của lão phu nhân, Bách Linh liền thoải mái nhận, nói cám ơn rồi trở về Thanh Phong đường.

Lão phu nhân nhìn dĩa hoa quế cao còn ấm kia thở dài, trong lòng nghĩ, đứa bé kia không phải là đứa hay suy nghĩ nhiều, chắc là còn không nhìn ra mình lạnh nhạt. Vừa nghĩ như vậy, lại thấy có chút không đành lòng nghĩ đến suy nghĩ của con bé sau khi phát hiện được.

Dương ma ma cúi đầu, mím môi cười cười. Lão phu nhân à, quyết định làm bất hòa với Đại nãi nãi, lúc này mới có một cái dĩa hoa quế cao thì liền đã dao động, khó trách đều nói, lão ngoan đồng còn thay đổi nhanh hơn cả con nít.

“Ngươi nói, nó cần gì chứ.” Chỉ có nói chuyện với Dương ma ma biết rõ nội tình, thì lão phu nhân mới có thể thốt ra một lời nửa chữ.

“Tâm tư Đại nãi nãi thuần hậu.”

Lão phu nhân khẽ “Hừ” một tiếng: “Ta còn thiếu một dĩa hoa quế cao để ăn sao?”

“Dạ, dạ, lão phu nhân dĩ nhiên không thiếu. Ta nhớ hoa quế cao mà Đại nãi nãi làm thơm và mềm hơn bình thường một chút, vậy lão phu nhân liền dứt khoát thưởng cho ta đi.”

Lão phu nhân liếc bà ấy một cái, khóe miệng run run, nói: “Muốn ăn thì lấy đi.”

Thấy Dương ma ma thật sự không chút khách khí, cầm một khối hoa quế cao ăn, ăn xong rồi lại duỗi tay muốn lấy nữa, lão phu nhân ho khan một tiếng: “Thôi, con bé vất vả làm ra, ta cũng phải ăn thử một miếng.”

Trong lòng Dương ma ma cười thầm, cầm khăn gói kỹ một khối đưa cho lão phu nhân.

Chân Diệu lại chỉ ăn một khối hoa quế cao, liền vứt qua một bên. Hôm nay La Thiên Trình về sớm, thấy dĩa hoa quế cao còn lại hơn phân nửa, nhạy cảm nhận ra tâm tình của Chân Diệu không tốt, hỏi: “Sao vậy?” Hắn chần chờ một chút: “Có phải đi thỉnh an, tổ mẫu ——”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Sunlia về bài viết trên: MacSongThien, Thu Heo, ngoung1412, yuriashakira
     
Có bài mới 11.12.2017, 19:44
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 13.08.2016, 19:36
Bài viết: 4468
Được thanks: 12591 lần
Điểm: 8.86
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 12
Chương 400: Phụng mệnh xuất chinh

Chân Diệu kinh ngạc liếc hắn một cái: “Chuyện này thì liên quan gì đến tổ mẫu?”

La Thiên Trình ngây ngốc, trong lòng bỗng thấy hơi chua xót. Nha đầu ngốc này, sợ rằng còn chưa phát hiện ra tâm tư của tổ mẫu đi? Thật ra thì cách làm tổ mẫu cũng không sai, thậm chí biểu hiện cũng đã khoan dung hơn hầu hết các trưởng bối sau khi phát sinh loại tình huống này rồi, nhưng hắn vẫn không nhịn được mà cảm thấy đau lòng thay nàng, cũng rất tự trách.

“Kiểu Kiểu, do ta suy nghĩ không chu đáo.”

Chân Diệu cầm lấy một khối hoa quế cao, nhét vào trong miệng La Thiên Trình, cười nói: “Chàng cũng không phải là thần tiên, sao có thể liệu sự như thần được chứ? Ta biết, chàng đang lo lắng ta có ý kiến với tổ mẫu, phải không?” Nàng đứng lên, đóng cửa sổ lại, rồi quay lại kéo La Thiên Trình ngồi xuống: “Chàng yên tâm đi, ta sẽ không để trong lòng, ta đã trải qua chuyện như vậy, nếu là đổi thành nhà người khác, nói không chừng sẽ bắt chàng bỏ ta rồi, tổ mẫu lại ngay cả một câu nói nặng cũng không có, chỉ là lạnh nhạt hơn trước kia một chút mà thôi, nếu ta tức giận, thì lại quá không nên.”

“Kiểu Kiểu.” Trong lòng La Thiên Trình nóng lên. Hắn cho là nàng không hiểu, nhưng thì ra là, nàng đã suy nghĩ rõ ràng rồi.

“Vậy sao nàng còn có tâm sự?” La Thiên Trình vươn tay ôm nàng, “Có chuyện gì, không thể nói với ta sao?”

Chân Diệu ngẩng đầu: “Thế tử, ta cảm thấy thần trí của Nhị lang hình như có chút không bình thường.”

“Hả?”

“Hôm nay ta đi từ đường nhỏ thắp hương cho Nhị thẩm, Nhị lang đúng lúc núp ở bên trong, nói mấy lời kỳ lạ, còn một mực chắc chắn ta không bị bệnh.”

“Hắn ta nói như vậy sao?” Ánh mắt La Thiên Trình nheo lại, thu nụ cười.

Chân Diệu gật đầu: “Ta thấy hắn ta không giống như thật sự biết cái gì, chính là cảm thấy điên điên khùng khùng, không giống trước đây.”

“Nàng yên tâm đi, hắn ta cũng không giả ngây giả dại được bao lâu đâu.”

Ban đêm, Chân Diệu đang ngủ say. Nàng mơ thấy nàng vung xương gà đâm chết những tên canh giữ kia, theo La Thiên Trình trốn lên một chiếc thuyền nhỏ, bỗng nhiên gió nổi lên, thuyền nhỏ lắc lư, nàng cũng lắc lư theo, hơi chóng mặt, lại có chút nóng, thấy bên hông La Thiên Trình có treo túi nước, liền vươn tay lấy, lại kiểu nào cũng không lấy được, gấp đến độ vuốt ve qua lại hông của chàng.

Một tiếng rên vang lên, sau đó Chân Diệu cảm thấy thân thể bị đè nặng, không khỏi mở mắt ra.

“Thế tử?” Nhìn người phía trên, Chân Diệu theo bản năng muốn trốn.

La Thiên Trình lại khẽ rên một tiếng, nhẹ giọng nói: “Kiểu Kiểu, đừng nhúc nhích.” Hắn dùng hai tay siết chặt, giữ lấy nàng, động tác dịu dàng nhưng vững vàng.

“Còn đang hiếu kỳ, sao chàng lại làm loạn vậy?” Chân Diệu đã sợ đến sắp khóc rồi. Tuy nói mấy tháng nay, chỉ cần La Thiên Trình về nhà, thì đến ban đêm đều sẽ chạy tới phòng nàng ngủ, nhưng hai người lại chưa bao giờ đi đến một bước này, không nói cái khác, lỡ như có con, thì đó chính là nhược điểm vô cùng lớn.

La Thiên Trình biết nàng sợ cái gì, vừa hôn môi nàng vừa nói: “Đừng sợ, ta uống thuốc.”

“Uống thuốc?”

“Ừ, tìm người tin được bốc thuốc, sau khi uống sẽ không khiến cho nữ giới thụ thai.”

Chân Diệu ngưng giãy dụa. Nàng cũng không phải là thánh nhân, nếu tôn trọng Điền thị có thêm, thì trong hiếu kỳ tất nhiên sẽ giữ quy củ, nhưng tình huống thực tế lại một trời một vực, dưới tình huống vạn vô nhất thất (tuyệt đối không có sai sót), nàng còn có lý do gì mà không hưởng thụ thời gian hai người ở cùng với nhau chứ?

Nàng dịu ngoan hiển nhiên càng khiến cho La Thiên Trình khó chịu đựng hơn, trong chớp mắt màn nhẹ lay động, chăn phiên hồng lãng, chỉ nghe tiếng thở dốc từ từ khàn khàn của hai người.

Xong việc, La Thiên Trình tự mình lấy nước, rửa sạch giúp Chân Diệu, rồi hai người mới ôm nhau ngủ.

Sáng hôm sau thức dậy, nhìn hai gò má ửng hồng, lông mày khóe mắt kiều mị không sao nói hết của người trong gương, Chân Diệu đỏ mặt, âm thầm mắng La Thiên Trình một trận.

Bạch Thược hơi bận tâm: “Đại nãi nãi, hay là thoa chút phấn đi?”

Mặt Chân Diệu hơi nóng, gật đầu.

Thoa phấn xong, nhìn sắc mặt của người trong kính tiều tụy nhiều bệnh, lúc này Chân Diệu mới yên lòng, dẫn Bách Linh đi thỉnh an lão phu nhân.

Tâm tình Bạch Thược lại hơi thấp thỏm, nói với Tử Tô đã quay lại Thanh Phong đường làm quản sự: “Ban đêm Thế tử gia vẫn ngủ ở đây, trong lòng ta luôn phập phồng lo sợ sẽ bị người ta nhìn ra manh mối.”

Tử Tô đã gả cho cận vệ của La Thiên Trình biết rấ rõ bản lãnh của của La Thiên Trình, cười nói: “Ngươi cũng đừng quan tâm vớ vẩn, Thế tử gia và Đại nãi nãi ân ái là chuyện tốt. Ngươi xem trong số những người đang trong hiếu kỳ kia có bao nhiêu người không ở cùng phòng chứ? Chỉ đừng để có con là được.” Nàng là người đã sinh con, tất nhiên hiểu nhiều hơn Bạch Thược, vợ chồng thuận lợi trong phương diện này, thì tình cảm mới có thể càng trở nên thâm hậu.

Nhưng khiến cho hai người không nghĩ tới chính là, hơn ba tháng sau, khi trời đã trở lạnh, đã mặc áo bông còn phải khoác áo ở ngoài, thì phủ Quốc công thật sự có người làm ra chuyện có thai trong hiếu kỳ.

Lão phu nhân cố nén xúc động nện tách trà vào đầu La nhị lang, giọng nói tràn đầy tức giận: “Nhị lang, hài cốt của mẹ cháu còn chưa lạnh, sao cháu có thể làm ra chuyện như vậy chứ?”

La nhị lang quỳ trên mặt đất, nhìn nha hoàn quỳ bên cạnh một cái, nói một cách thản nhiên: “Cháu không có, cháu căn bản không có ấn tượng gì với nàng ta.”

Nha hoàn kia lập tức khóc lên: “Lão phu nhân, xin ngài làm chủ cho nô tỳ, hai tháng trước, nô tỳ đi ngang qua lều hoa, thấy Nhị công tử say nằm ở đó, liền đi qua đỡ dậy, không nghĩ tới Nhị công tử liền...... Liền cưỡng hiếp nô tỳ...... Vốn nô tỳ không dám lộ ra, nhưng tháng trước nguyệt tín lại không thấy tới, sau đó vẫn luôn buồn nôn với mệt mỏi, liền lén đi tìm người xem mạch, mới biết được là đã có thai......”

“Cháu còn uống rượu?” Sắc mặt lão phu nhân càng âm trầm hơn, nhìn chằm chằm La nhị lang.

“Tổ mẫu, chẳng lẽ ngài tình nguyện tin tưởng lời nói của một nô tỳ, cũng không tin tưởng cháu sao?”

Lão phu nhân nghiêng đầu ra lệnh cho Dương ma ma: “Gọi Song Hỷ vào.” Người hầu thiếp thân của La nhị lang vốn là Đương Quy và Bạch Thuật, bởi vì hai tên này đã biết được vài chuyện không nên biết, nên đã bị La nhị lão gia xử trí, người hầu Song Hỷ hiện tại, vẫn là mới đi theo không lâu.

Song Hỷ đi vào, ngoan ngoãn quỳ xuống.

“Song Hỷ, gần đây Nhị công tử làm gì?”

Song Hỷ nhìn La nhị lang một cái, sợ hãi nói: “Nhị công tử thường xuyên ở trong phòng, thỉnh thoảng sẽ đi ra vườn một chút.”

“Vậy nó có từng uống rượu không?”

Song Hỷ ngậm miệng, không dám lên tiếng, lại nhìn qua La nhị lang nhìn lại.

Lão phu nhân vỗ bàn: “Song Hỷ, bây giờ ngươi không nói thật, chờ điều tra ra, cũng sẽ không giống như bây giờ đâu.”

Thân thể Song Hỷ run lên, lại nhìn La nhị lang một cái, quyết tâm nói: “Hồi bẩm lão phu nhân, có đôi khi...... Trong lòng Nhị công tử đau buồn, sẽ uống chút rượu ——”

“Láo xược!” La nhị lang tức giận, nhấc chân đá tới. Song Hỷ không dám trốn, ôm thật chặt đầu, nhưng trong lòng kiên định. Hắn mới đi theo La nhị lang, vốn không có tình nghĩa chủ tớ gì, hơn nữa vị chủ tử này còn hỷ nộ vô thường, tâm tình không tốt liền lấy hắn ra xả giận, đến nay trên người hắn vẫn còn máu bầm đây.

“Dừng tay!” Lão phu nhân quát bảo ngưng lại, “Dẫn Song Hỷ đi.”

Chờ Song Hỷ đi ra ngoài, bà nhìn sang nha hoàn: “Ngươi nói Nhị công tử cưỡng hiếp ngươi, có bằng chứng gì không? Cũng không thể một nha đầu có thai, lại có thể đẩy lên người chủ tử.”

“Lão phu nhân, nô tỳ cũng không phải người không biết xấu hổ như vậy.” Nha hoàn kia dập đầu ‘Bịch bịch’, móc từ trong lồng ngực ra một vật, “Đây là hôm đó trong tình thế cấp bách, nô tỳ đã giật được từ trên người Nhị công tử.”

Lão phu nhân liếc mắt một cái, Hồng Phúc đi qua cầm đồ vật trình lên. Một khối ngọc bộ song ngư được bọc trong một cái khăn bông màu vàng nhạt, chính là La nhị lang thường đeo.

Lão phu nhân thất vọng thở dài, ý bảo Hồng Phúc đưa ngọc bội cho La nhị lang xem.

La nhị lang siết chặt ngọc bội, lạnh lùng nói: “Tiện tỳ, ngươi làm thế nào mà lấy trộm được ngọc bội của ta?”

“Đủ rồi.” Lão phu nhân khoát khoát tay, “Nhị lang, cháu khiến cho tổ mẫu quá thất vọng rồi. Thi rớt, vốn cũng không sao, có mấy người ở tuổi cháu mà kim bảng đề danh chứ? Nhưng cháu nhìn lại những việc cháu đã làm xem, làm huynh bất nhân, làm con bất hiếu, làm người bất nghĩa! Thật sự là làm mất hết thể diện của phủ Quốc công!”

Nhìn sắc mặt La nhị lang âm tình bất định, lão phu nhân thật sâu thở dài: “Mẹ của cháu mới qua đời, cháu liền đến trước một phần của mẹ cháu xây nhà ở đi, giữ đạo hiếu ba năm. Về phần thi cử, sau này cũng không cần nghĩ đến nữa, tránh cho tương lai có người bắt lấy chuyện này gây sự, không dệt hoa trên gấm được, mà ngược lại còn liên lụy đến danh tiếng của phủ Quốc Công!”

Huyết sắc trên mặt La nhị lang liền như bị rút sạch, còn trắng bệch hơn cả tuyết: “Tổ mẫu, ngài không thể ——” Hắn còn chưa nói hết một câu, đã cảm thấy cổ họng ngòn ngọt, trong biểu tình lạnh nhạt của lão phu nhân, liền phun ra một ngụm máu.

Cứ như vậy, La nhị lang bị lặng yên không một tiếng động chuyển ra khỏi phủ Trấn Quốc Công, nha hoàn kia thì bị bắt sảy thai, đuổi đi hầu hạ Yên nương.

Phương bắc truyền đến cấp báo, vị tướng quân được phái đi trợ giúp kia, lúc ra ngoài tuần tra, đã không cẩn thận ngã xuống hầm băng, lúc được vớt lên đã tắt thở bỏ mình, thành Bắc Băng nguy tại sớm tối!

Trên triều hội, Chiêu Phong đế ném sổ con chất vấn, văn võ cả triều lại không chọn ra được một người thích hợp.

Sắc mặt Chiêu Phong đế xanh mét trở về thư phòng, cảm thấy ngột ngạt khó thở liền truyền Phù Phong chân nhân đến. Vừa nói ra chuyện phiền lòng, Phù Phong chân nhân liền đi qua đi lại, bấm ngón tay tính toán có hình có dáng, rồi nói: “Chúc mừng Hoàng thượng!”

Chiêu Phong đế lạnh mặt: “Chúc mừng cái gì?”

“Phá Quân vào miếu, chủ nhân khai cương thác thổ, chỉ cần để cho Phá Quân tinh đi, nhất định có năng lực xoay chuyển tình thế.”

Thân thể Chiêu Phong đế khom về trước, có chút nóng vội: “Phá Quân tinh ở đâu?”

Phù Phong chân nhân khẽ mỉm cười: “Phá Quân tinh này vẫn làm bạn bên người Đế tinh, có thể giúp Đế tinh chuyển nguy thành an, hơn nữa ánh sáng mới sinh, hẳn là thanh niên.”

Gần như là Phù Phong chân nhân vừa nói xong, thì trong đầu Chiêu Phong đế liền hiện lên một người, hơn nữa càng suy nghĩ lại càng khẳng định, ngay cả chuyện luyện đan cũng quên hỏi luôn, liền vội vàng tuyên triệu La Thiên Trình vào cung.

Ngày hôm sau, Thánh chỉ hạ, phong La Thiên Trình làm Định Bắc tướng quân, trong vòng hai ngày lập tức lãnh quân xuất chinh.

Bầu không khí trong phủ Trấn Quốc Công đột nhiên trở nên căng thẳng.

Người từ trên xuống dưới cả phủ đều đang vội vội vàng vàng, thì Ôn thị vội vã tới cửa, ôm Chân Diệu khóc nức nở: “Diệu nhi số khổ của mẹ, đầu tiên là phải giữ đạo hiếu, lại cộng thêm Thế tử phải xuất chinh, lúc nào thì con mới có thể có một đứa con bên người đây!”

Chân Diệu nghe được khóe miệng mạnh mẽ co rút, chờ Ôn thị khóc đủ rồi, liền đưa khăn cho bà lau mặt, an ủi: “Mẹ, hiện tại con đang lo lắng cho an nguy của Thế tử, về phần con cái, lúc nên tới sẽ tới. Nếu con thật sự không thể sinh, bởi vì phải giữ đạo hiếu, ngược lại có thể giảm bớt mấy phần áp lực.”

Ôn thị vừa nghe, càng khóc dữ dội hơn, đứa con xui xẻo này, không biết an ủi người, thì cũng đừng nói gì ah!

Chờ Ôn thị đỏ mắt đi về, Chân Diệu liền lấy ra một đồng tiền, dùng tơ hồng tinh tế quấn quanh, làm thành một cái vòng cổ.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Sunlia về bài viết trên: MacSongThien, Mưa biển, Thu Heo, ngoung1412, yuriashakira
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 486 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Mạn Yên và 261 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 95, 96, 97

3 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

6 • [Hiện đại] Tổng tài đừng tới đây! - Ăn quái thú

1 ... 40, 41, 42

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

8 • [Cổ đại] Sư phụ quá mê người đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn

1 ... 66, 67, 68

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 15, 16, 17

10 • [Xuyên không - Xuyên sách] Vật hi sinh nữ phụ nuôi con hằng ngày - Danh Đường Đa Tiểu Tỷ

1 ... 9, 10, 11

11 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

12 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

14 • [Hiện đại] Cục cưng càn rỡ Tổng giám đốc dám cướp mẹ của tôi - Tả Nhi Thiển

1 ... 99, 100, 101

15 • [Hiện đại] Người tình của tổng giám đốc đài truyền hình - Cơ Thủy Linh

1 ... 20, 21, 22

16 • [Hiện đại] Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình - Hải Diệp

1 ... 113, 114, 115

17 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 179, 180, 181

18 • [Hiện đại] Vợ cũ quay lại Tổng tài biết sai - Vô Danh

1 ... 181, 182, 183

19 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

20 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 84, 85, 86



Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 910 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Mèo: Give me love
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 865 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Comay nguyen: chào
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 822 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 398 điểm để mua Hoa hồng xám
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 299 điểm để mua Nước hoa
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 781 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 742 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 242 điểm để mua Hoa cúc trắng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 246 điểm để mua Xe hơi
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 242 điểm để mua Cây bí halloween
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 705 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 250 điểm để mua Mề đay đá Citrine 4
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 670 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 352 điểm để mua Happy day
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 465 điểm để mua Ngôi sao đen
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 334 điểm để mua Hổ trắng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 300 điểm để mua Giấy chứng nhận kết hôn
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 637 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 605 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 344 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 575 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 546 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 582 điểm để mua Tiên nữ
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 658 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 349 điểm để mua Thiên thần
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 519 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 493 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: White Silk-Hazye vừa đặt giá 250 điểm để mua Ice Cream

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.