Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 486 bài ] 

Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

 
Có bài mới 11.12.2017, 19:42
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 13.08.2016, 19:36
Bài viết: 4469
Được thanks: 12930 lần
Điểm: 8.87
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 395: Đêm khó ngủ

Edit: Theresa Thai
Beta: Sakura

Một lúc lâu sau, mới vang lên giọng nói hơi bất đắc dĩ của La Thiên Trình: “Tổ mẫu, sao lại là linh hồn của cháu hiện về thăm người, mà không phải cháu đã về vậy?”

Lão phu nhân kích động lên, nhìn La Thiên Trình đột nhiên xuất hiện ở đầu giường, liền giương tay đánh một cái ‘Chát’: “Tên nhóc xui xẻo cháu, về thì về đi, khuya khoắt chạy về, không phải là thành tâm làm bà sợ sao?”

Lão thái thái vừa kích động, tiếng nói liền lớn, Hồng Phúc mới vừa lo lắng cho lão phu nhân, áo căn bản chưa cởi, liền xuống giường bước nhanh vào, nhìn thấy trước giường xuất hiện thêm một bóng người, liền vội vàng bụm miệng, ngăn tiếng thét chói tai ở trong cổ họng. Đại nha hoàn hầu hạ lão phu nhân lâu giống như nàng, đã khắc trầm ổn đến tận xương tủy, nếu không, lão thái thái lớn tuổi như vậy, nếu bởi vì chính mình sợ hãi kêu lên mà có nguy hiểm gì, vậy thì cả nhà cũng sẽ gặp tai ương theo.

Lão phu nhân lơ đễnh liếc Hồng Phúc một cái, giọng nói bình tĩnh: “Đi xuống đi.” Hồng Phúc giống Dương ma ma, đều là thân tín của bà, điểm này, cũng không cần phải lo lắng.

Mượn ánh đèn mờ ảo, Hồng Phúc đã thấy rõ đó là người phương nào, đầu cũng không dám nâng, phúc thân, yên lặng lui ra ngoài.

Lúc này La Thiên Trình mới nói: “Cháu cũng là bất đắc dĩ.”

Lão phu nhân nhướng mày: “Nói đi, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Nhưng La Thiên Trình lại không trả lời câu hỏi của lão phu nhân, mà vẻ mặt nghiêm túc hỏi: “Tổ mẫu, Kiểu Kiểu đâu? Cháu lẻn về kinh thành, lại nghe nói nàng ấy bị bệnh, nhưng vừa rồi lén vào phủ trở về Thanh Phong đường, lại không nhìn thấy nàng ấy.”

Lão phu nhân liếc hắn một cái, cũng biết nếu không phải truyền ra tin tức Chân Diệu ngã bệnh, thì sợ rằng cháu trai còn có thể sống không thấy người chết không thấy xác, không khỏi có chút giận, nhưng cũng hiểu được khó xử của nó, trong khoảng thời gian ngắn, không biết là nên tức giận, hay thấy may mắn. Cháu trai đích thân nuôi lớn, tổ mẫu vẫn phải đứng sau vợ ah. “Chân thị con bé...... Mất tích.”

La Thiên Trình siết chặt nắm tay, môi mỏng nhếch lên, không tiết lộ chút tâm tình nào, một lúc lâu sau, mới bình phục tâm tình hỏi: “Sao lại mất tích ạ?”

“Đại hôn của Thần Vương, trên đường trở về từ quý phủ của hắn ta.” Lão phu nhân than thở.

“Vậy Thần Vương ——”

“Hôm đó bà đã phái người đi Thần Vương phủ báo tin, mấy ngày nay người của Thần Vương phủ cũng đang tìm, chẳng qua là không dám gây ra động tĩnh lớn.”

La Thiên Trình buông lỏng nắm tay: “Tổ mẫu, vậy ngài cứ yên tâm nghỉ ngơi đi, cháu đi trước.” Hắn nói xong, liền lưu loát mở cửa sổ ra, nhảy ra ngoài. Lão phu nhân đuổi theo, trong bóng đêm mịt mờ, đã không nhìn thấy bóng người.

Lão phu nhân tức đến giậm chân: “Tiểu tử thúi, còn chưa nói cho ta biết xảy ra chuyện gì thì đã chạy mất rồi!” Tuy nói như vậy, nhưng bà vẫn lộ ra nụ cười đầu tiên trong mấy ngày qua. Mặc kệ thế nào, thì Đại lang đã trở về bình an rồi, về phần vợ Đại lang, có Đại lang ở đây, tin tưởng cũng sẽ chuyển nguy thành an. Chờ chút, còn chưa hỏi đứa bé Âu Dương Trạch kia thế nào!

Lão phu nhân vịn khung cửa sổ nhìn hồi lâu, cho đến khi đứng không nổi nữa, mới chậm rãi đi về giường, lần này nằm xuống, vừa dính gối liền ngủ mất. Hồng Phúc lặng lẽ đi vào, thấy lão phu nhân đã ngủ say, liền nhẹ nhàng dịch góc chăn cho bà, rồi mới yên lặng lui ra ngoài.

Lục hoàng tử nằm trên giường trong thư phòng, lăn qua lộn lại cũng không ngủ được. Giai Minh mất tích, vận dụng ám vệ của Thần Vương phủ, nhưng lâu như vậy mà ngay cả bóng dáng cũng không tìm được, chờ La Thiên Trình trở về, hắn biết ăn nói thế nào đây?

Hắn đứng lên, đi tới kệ sách, đứng đó một lúc lâu, quỷ thần xui khiến liền cúi người kéo hộc tối ra, lấy ra một bức họa, từ từ mở ra, mượn ánh nến mờ ảo, ánh mắt dịu dàng nhìn người trong tranh. Nếu nàng biết Giai Minh xảy ra chuyện, cũng sẽ lo lắng chứ?

Lục hoàng tử duỗi tay, nhẹ nhàng vuốt ve mỹ nhân trên bức họa, nụ cười của người đó, dần dần trùng lặp với hình ảnh một người sống.

Giai Minh, nàng ấy, sẽ không gặp phải chuyện như vậy chứ?

Vừa nghĩ như vậy, lửa giận liền xông ra khỏi đáy lòng, thật đáng chết!

Trong phòng yên tĩnh, cũng không đốt đèn, chỉ có ánh trăng xuyên qua song cửa sổ rọi vào, khiến mặt đất như bị phủ một tầng sương trắng, hòa cùng với dạ minh châu đang treo trên tường làm cho căn phòng cũng không tối mịt mù, chỉ là ánh sáng ổn định ấy lại chợt lung lay một cái. Tay Lục hoàng tử liền khựng lại, nhanh chóng cất kỹ bức họa, rồi giương mắt lạnh lẽo nhìn dạ minh châu. Mỗi lần nó chuyển động một vòng, thì ánh sáng cả phòng đều chuyển từ sáng thành tối, lại từ tối thành sáng theo, cứ tối tối sáng sáng như vậy ba lần, rồi tất cả quay trở về yên tĩnh.

Lục hoàng tử đi tới, vươn tay nhấn vào chỗ nào đó trên vách tường một cái, chỉ nghe một tiếng ‘Cạch’ rất nhỏ, sau đó hắn tự tay đẩy, vách tường liền từ từ bị đẩy ra, để lộ ra một cửa động tối đen. Cơ quan này được thiết kế vô cùng kỳ diệu, từ trong mật đạo muốn vào thư phòng, nhất định phải có người trong thư phòng mở cơ quan ra thì mới có thể vào, mà người trong thư phòng muốn đi vào, thì không bị hạn chế này, đây tất nhiên là vì bảo đảm an toàn cho chủ nhân trong thư phòng.

La Thiên Trình liền đi ra từ trong bóng tối đó. Hắn mặc một bộ áo đen, gần như hòa với bóng tối thành một thể, thoạt nhìn giống như là bóng tối lan vào đến trong phòng.

Khóe miệng Lục hoàng tử dần dần lộ ra nụ cười, vươn tay vỗ bờ vai của hắn: “Ta liền biết, ngươi không sao mà!”

Nhưng trên mặt La Thiên Trình lại không có chút ý cười nào, mang theo hơi lạnh ban đêm đi ra, trước tiên hành lễ, sau đó hỏi: “Vương gia điều tra thế nào rồi?”

“Cẩn Minh cảm thấy, người bắt Giai Minh đi là ai?”

“Thượng thư bộ Lễ, Dương Dụ Đức!” La Thiên Trình gằn từng chữ.

Lục hoàng tử nhướng mày, có chút hưng phấn: “Cẩn Minh, lần này ngươi đi Kinh Châu, mang về chứng cứ xác thực gì?”

La Thiên Trình nhìn Lục hoàng tử, trong lòng chê cười, quả nhiên, với mấy hoàng tử này, thì cái gì cũng phải nhường đường cho nghiệp lớn thiên thu của họ. Có điều, thân là một nam nhân, hắn biết rõ lực hấp dẫn của quyền lực, hơn nữa hai người đã cùng đứng ở trên một con thuyền, tia khó chịu trong lòng kia tất nhiên không tiện bộc lôn ra, mà chỉ mất tự nhiên gật gật đầu.

Ánh mắt Lục hoàng tử sáng lên, sau đó liền khôi phục như thường, nói: “Mấy ngày nay ta phái người theo dõi phủ Thượng thư và Yến Vương, nhưng đều không phát hiện ra cái gì dị thường, không biết bọn họ đã giấu Giai Minh ở đâu.”

Trong lòng La Thiên Trình thất vọng, cắn răng nói: “Ta đi gặp Dương Dụ Đức.”

Lục hoàng tử ngăn cản hắn: “Cẩn Minh, Dương Dụ Đức chắc chắn sẽ bắt ngươi thiêu hủy chứng cứ, bẩm báo với Phụ hoàng rằng Kinh Châu không có dị thường gì, thì mới chịu thả Giai Minh.” Lần này, là cơ hội cực tốt để vặn ngã Yến Vương. Một khi bỏ qua, thì cơ hội vuột mất rồi sẽ không trở lại nữa.

“Còn không thì sao?” La Thiên Trình bình tĩnh nhìn Lục hoàng tử, giọng nói bình thản, nhưng thái độ lại vô cùng nghiêm túc, “Vương gia có thể không hiểu, nhưng với Thiên Trình, an nguy của nội tử so với cái gì cũng đều quan trọng hơn. Chuyện gì cũng có thể đấu lại một lần nữa, chỉ có người, một khi xảy ra chuyện, thì chính là vĩnh viễn hối hận.”

Lục hoàng tử nhắm mắt, một lúc lâu sau lại mở ra, thở dài nói: “Ngươi nói rất đúng, ta tin tưởng ngươi, muốn vặn ngã Yến Vương, sau này chúng ta còn có biện pháp khác.” Nếu như người đó là Giai Minh, vì thế mà chậm một chút, cũng đáng giá, ít nhất, sẽ không để cho nàng ấy thương tâm.

Trong lòng La Thiên Trình khẽ thở phào nhẹ nhõm. Mới vừa rồi, hắn không phải là không thử dò xét Thần Vương. Với một hoàng tử có tâm với Đế vị, hắn không cầu hắn ta có trạch tâm nhân hậu, phải biết rằng trong trận chiến chính trị thảm thiết biến hóa khôn lường này, người có trạch tâm nhân hậu rất khó bộc lộ tài năng, nhưng ít nhất cũng phải biết tôn trọng điểm mấu chốt của người đi theo hắn ta, được chim quên ná, được cá quên nơm, đó là tất cả những người có công tòng long (công phò tá ủng hộ vua) đều sợ.

“Vậy ta đi đây.” La Thiên Trình liền theo mật đạo lúc đến lui ra ngoài.

Đứng ở đầu phố, nghe tiếng gõ mõ cầm canh ở xa xa, hắn dừng chân một lát, rồi mấy cái lên xuống liền biến mất ở góc phố.

Dương thượng thư cũng không ngủ được ngon giấc. Mặc dù tin tức La Thiên Trình và Âu Dương Trạch rớt xuống sông truyền đến, nhưng trong lòng lão ta vẫn không yên, cứ có cảm giác một người như vậy mà lại bỏ mạng theo đúng y như kế hoạch của họ, thì cũng quá dễ dàng. Lão ta xoay người mấy lần, thấy hơi khát nước, liền ngồi dậy, nhưng vừa định xuống giường, thì đột nhiên bỗng cứng đờ.

Bên cạnh bàn gần cửa sổ, có một người đang ngồi.

“La thế tử?” Sau cơn hoảng sợ lúc đầu, Dương thượng thư đã tìm về giọng nói, lúc nói chuyện còn hơi run rẩy, “Sao ngài lại ở đây?”

La Thiên Trình đứng lên, thản nhiên nói: “Tìm vận may thôi.” Bản thân Dương thượng thư là Thượng thư bộ Lễ, đặc biệt chú trọng hình tượng, trong nhà không có tiểu thiếp, hôm nay không phải mùng một, cũng không phải mười lăm, chắc là phu nhân Thượng thư đã hơn năm mươi cũng không giữ được người, vậy mười phần thì có chính phần là ở thư phòng. Vì vậy hắn trực tiếp tới đây, một là sợ trễ một khắc, Kiểu Kiểu sẽ có thêm một khắc nguy hiểm, điều còn lại cũng là muốn Dương thượng thư sinh lòng kiêng kỵ, không dám hành động thiếu suy nghĩ.

Dương thượng thư khôi phục lại bình tĩnh, nhưng đáy mắt lại có kiêng kỵ nồng đậm: “La thế tử thật là phúc lớn mạng lớn.”

“Nhờ phúc của Dương thượng thư. Chúng ta nói thẳng đi, hiện tại nội tử đang ở đâu?”

Dương thượng thư nhìn chằm chằm La Thiên Trình, cười lên ‘Ha hả’: “Vợ chồng La thế tử tình thâm, quả nhiên danh bất hư truyền. La thế tử yên tâm, huyện chủ Giai Minh đang một nơi an toàn, chỉ cần La thế tử biết cần phải làm gì, thì đến lúc đó, tự nhiên châu về hợp phố (vật quy nguyên chủ).”

“Dương thượng thư nói miệng không bằng chứng, ta muốn thấy tín vật của nội tử.”

“La thế tử chờ một lát.” Dương thượng thư rung chuông, một nam tử có mặt mũi bình thường đi vào. “Lấy đồ ra.”

Nam tử xoay người đi ra ngoài, không lâu sau liền đi vào, trong tay có thêm một cái hộp.

“Mời La thế tử xem.”

La Thiên Trình vươn tay nhận lấy, mở hộp ra, lộ ra một cây trâm khắc hình hoa đào. Ánh mắt hắn căng thẳng, cây trâm hoa đào này, chính là năm đó lúc thành thân, hắn tự tay tặng cho Kiểu Kiểu, cứ đến mùa xuân mùa hạ, thì Kiểu Kiểu liền rất thích cài lên tóc.

Thấy vẻ mặt La Thiên Trình thay đổi, Dương thượng thư hài lòng cười cười: “La thế tử, thế nào?”

La Thiên Trình liếc lão ta một cái, khóe miệng cắn chặt nói: “Ngày mai, ta sẽ xuất hiện ở kinh thành, phục mệnh với Hoàng thượng.”

“La thế tử sảng khoái.” Dương thượng thư cười lớn lên.

La Thiên Trình ra khỏi phủ Thượng thư, ngay trong đêm liền đi gặp Âu Dương Trạch.

“Cái gì, ngươi bẩm báo với Hoàng thượng rằng, không điều tra ra bất cứ điểm nào không ổn?”

“Ừ, tạm thời ngươi vẫn ẩn ở trong bóng tối, chờ ta truyền tin tức rồi lại xuất hiện cầm tất cả chứng cứ dâng lên cho Hoàng thượng.”

Âu Dương Trạch lắc đầu liên tục: “Như vậy sao được, những chứng cứ kia đều là ngươi tìm ra, ta chỉ là giúp một tay thôi. Như vậy, chẳng phải là đoạt công lao của ngươi, còn để cho Hoàng thượng trách cứ ngươi làm việc thất trách sao?”

“Ta nguyện ý tặng công lao cho ngươi, không được sao?”

“Không được, chiếm đoạt công lao, ta không làm được.”

La Thiên Trình cười cười: “Coi như giúp ta một lần đi. Dương gia vừa ngã, chỉ sợ Yến Vương cũng sẽ mất Thánh tâm, chỉ còn lại có Tú Vương, Quế Vương và Thần Vương, ta thật sự không cần dệt hoa trên gấm, xen vào mấy chuyện đó.”

Âu Dương trạch mơ hồ cảm thấy sự việc không đơn giản như vậy, nhưng đối phương đã không nói, hắn cũng không nên hỏi kỹ, chỉ đành phải gật đầu.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Sunlia về bài viết trên: MacSongThien, Thu Heo, ngoung1412, yuriashakira
     

Có bài mới 11.12.2017, 19:43
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 13.08.2016, 19:36
Bài viết: 4469
Được thanks: 12930 lần
Điểm: 8.87
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 396: Sinh tử không sợ hãi

Mấy ngày nay tâm tình Tam hoàng tử không được tốt.

Phủ Trưởng công chúa Chiêu Vân đột nhiên truyền ra tin huyện của Trọng Hỷ muốn đánh cờ tuyển phu, còn phải đánh cờ mù gì đó nữa!

Cầm kỳ thư họa, đương nhiên hắn đều đã học sơ qua, nhưng vô luận phương diện nào, thì cũng chỉ là biết sơ sơ thôi, muốn cao thâm, vậy thì hoàn toàn không cần nói tới nữa. Nhưng hết lần này tới lần khác chuyện hoang đường như vậy, trong khoảng thời gian ngắn lại vẫn truyền thành chuyện được mọi người ca tụng, đã có không ít thanh niên tài tử nhao nhao muốn thử. Điều duy nhất cảm thấy hơi an ủi, chính là, kỳ nghệ của Quế Vương cũng chỉ tám lạng nửa cân với hắn, đều chỉ có thể giương mắt ngồi nhìn thôi.

Trong màn sương sớm, một đại nha hoàn mặc quần áo xinh đẹp vội vã đi tới: “Vương gia, sáng sớm Tiểu hoàng tôn liền thấy không khỏe, ngài có muốn đi qua một chuyến không?”

Tam hoàng tử lập tức thu liễm tất cả tâm tư, vung ống tay áo, đi theo nha hoàn.

Tiểu hoàng tôn đang giãy giụa muốn ngồi dậy, bị Ngưu ma ma đè chặt lại: “Tiểu chủ tử, ngài còn nhỏ, không khỏe thì cần phải nằm yên dưỡng bệnh, không thể chạy loạn.”

“Nhưng mà, ta còn phải đi học với tiên sinh, hôm qua viết chữ to, phải đưa cho tiên sinh xem.”

Dung nương tử ở bên cạnh nhẹ giọng khuyên: “Tiểu chủ tử, ngài dưỡng khỏe rồi, mới có khí lực viết, như vậy mới viết càng đẹp hơn, tiên sinh xem cũng sẽ càng vui mừng hơn.”

Có lẽ là Dung nương tử đã nói trúng ý, hơn nữa Tiểu hoàng tôn luôn thân cận với bà vú hơn những hạ nhân khác mấy phần, nghe vậy liền ngừng giãy giụa.

Ngưu ma ma thấy, liền âm thầm cắn răng, âm thầm liếc Dung nương tử một cái. Bàn về thân phận, bà mới là đại quản sự trong viện tử này, nhưng bàn về mặt mũi ở trước mặt Tiểu chủ tử thì lại không lớn bằng Dung nương tử, đáng hận bà còn ra đời sớm hơn mấy chục năm!

“Khụ khụ.” Tam hoàng tử ho khan một tiếng.

Nha hoàn bà tử trong liền vội vàng quỳ xuống.

“Phụ vương ——” Thấy Tam hoàng tử, Tiểu hoàng tôn vui mừng, ngửa đầu cười.

Tam hoàng tử nhấc chân lướt qua hạ nhân đang quỳ, vươn tay sờ trán Tiểu hoàng tôn, cau mày nói: “Hơi nóng, hôm nay ngoan ngoãn nghỉ ngơi đi.” Mặc dù Tiểu hoàng tôn còn nhỏ, nhưng từ sau khi phát hiện ra sự thông tuệ của bé, Tam hoàng tử liền nghiêm khắc, cũng ký thác kỳ vọng cao. Tiểu hoàng tôn ngoan ngoãn gật đầu: “Dạ.”

“Sao Tiểu hoàng tôn lại sốt?”

Dung nương tử quỳ xuống: “Cũng là lỗi của nô tỳ, tối qua Tiểu chủ tử đá chăn, nhiễm lạnh.”

Tiểu hoàng tôn vội giải thích: “Phụ vương, không liên quan đến bà vú. Cảnh ca nhi đã lớn rồi, không thể ngủ chung với bà vú nữa, nên tối qua đã kêu bà vú ra phòng ngoài ngủ ạ.”

Ánh mắt Tam hoàng tử rơi xuống người Dung nương tử. Nàng ấy quỳ trên mặt đất, thân thể khẽ cúi xuống, một chiếc cổ trắng nõn thon dài, bởi vì đã thay áo mùa hạ, nên có thể mơ hồ thấy màu đỏ tươi ở bên trong, còn có cái mông hơi đẫy đà kia......

Trong lòng Tam hoàng tử nóng lên, vội vàng thu hồi ánh mắt. Kể từ sau khi bị Ngự sử kiện, hắn đã thu liễm lâu, hơn nữa lại phát hiện không có hứng thú với những tiểu cô nương ngây ngô và mấy cơ thiếp hoặc có được hoặc đoạt được kia. Chẳng lẽ là nghẹn lâu, lại nổi lên hăng hái với bà vú của Cảnh ca nhi?

Tam hoàng tử vội vàng đè ý niệm trong đầu này xuống, phất tay nói: “Đi xuống hết đi.”

Sau khi mọi người lui ra ngoài, hắn hỏi: “Đã uống thuốc chưa?”

“Rồi ạ.” Tiểu hoàng tôn ngoan ngoãn đáp.

“Cảnh ca nhi, con còn đang tuổi lớn, không khỏe thì phải nghỉ ngơi, tiên sinh sẽ không trách.”

Tiểu hoàng tôn chu miệng.

“Sao vậy?”

“Phụ vương. Cảnh ca nhi cảm thấy, sống một mình trong viện thật nhàm chán. Đi học với tiên sinh còn vui hơn.” Con ngươi của bé xoay chuyển, vươn tay kéo ống tay áo Tam hoàng tử, “Phụ vương, lúc nào thì có thể được gặp lại Giai Minh cô cô ạ?”

Tay Tam hoàng tử khựng lại: “Cảnh ca nhi còn nhớ Giai Minh cô cô sao?”

Tiểu hoàng tôn gật đầu, do dự một chút, mới nhỏ giọng nói: “Cảnh ca nhi vừa nhìn thấy Giai Minh cô cô thì đã cảm thấy rất thân cận.”

Tam hoàng tử chậm rãi thở ra một hơi. Đến nay La Thiên Trình vẫn không biết sống chết, lại đợi thêm một thời gian, xác định tin hắn ta đã chết rồi, thì Giai Minh liền không thể giữ nữa, nhưng hôm nay, hắn lại hơi dao động. Vì Cảnh ca nhi, có lẽ để lại cho nàng ta một mạng cũng có thể, trước cứ lén nuôi trong phủ, đến tương lai có ngày đó, liền giấu vào thâm cung, lại có ai biết được chứ?

Trong đầu Tam hoàng tử hiện lên bóng dáng Chân Diệu, trong lòng dần dần nóng lên. “Cảnh ca nhi, Phụ vương gọi thư đồng tới học bài với con, đợi buổi tối, Phụ vương về thăm con.”

Rời khỏi viện của Tiểu hoàng tôn, trong lòng Tam hoàng tử giống như đang bị mèo cào, một chốc lại nhớ tới cái mông đẫy đà kia của Dung nương tử, một chốc lại nhớ đến đôi chân dài eo thon của Chân Diệu, ngọn lửa kia liền bùng nổ, sương sớm còn chưa tan hết, hắn ta đã lén ra khỏi Vương phủ.

Hai nam tử mặc quần áo bình thường vẫn luôn theo dõi bên ngoài Yến Vương phủ liếc mắt nhìn nhau, một người trong đó lập tức xoay người đi về một hướng khác, người còn lại cẩn thận từng chút đi theo. Hắn biết rõ loại thân phận như Tam hoàng tử đều có ám vệ ẩn ở trong bóng tối bảo vệ, không dám quá vội vàng, chỉ đành phải chậm rãi theo sau, dọc đường để lại ký hiệu bí mật.

“Chủ tử, sáng sớm Yến Vương đã ra cửa.”

Nghe ám vệ báo lại, La Thiên Trình lập tức đứng lên. Hắn cũng không chắc chắn Tam hoàng tử có biết tung tích của Chân Diệu hay không, nên vì để ngừa vạn nhất, bốn phía Yến Vương phủ và phủ Thượng thư đêu phái người theo dõi, không nghĩ tới hắn còn chưa xuất hiện lại trước mặt mọi người, thì bên phía Tam hoàng tử đã có dị động. Hắn đi phủ Thượng thư là nửa đêm, sớm như vậy, sợ rằng Dương Dụ Đức còn chưa kịp truyền tin tức hắn đã về cho Yến Vương, hoặc nói là, vì lý do an toàn, Dương Dụ Đức cũng sẽ không báo tin cho Yến Vương nhanh như vậy, để phòng ngừa bị hắn bắt được nhược điểm gì. Như vậy, sáng sớm Yến Vương lén lút ra cửa, liền có ý nghĩa sâu xa liễu. “Đi!”

Tam hoàng tử càng chạy càng nhanh, đụng phải nha hoàn đang hầu hạ Chân Diệu, liền trực tiếp hỏi: “Phu nhân đâu?”

“Phu nhân mới dùng điểm tâm, đang ở trong phòng nghỉ ngơi ạ.”

“Được rồi, ngươi đi xuống đi. Không gọi ngươi không cần tới.”

Bước chân nha hoàn khựng lại, cúi thấp đầu, im lặng đi ra ngoài.

Nghe thấy bên ngoài loáng thoáng có tiếng nam tử, trong lòng Chân Diệu run lên, ánh mắt nhìn chằm chằm cửa. Sau đó cửa bị đẩy ra, Tam hoàng tử đi vào, Chân Diệu buông lỏng tay đứng lên.

Khóe môi Tam hoàng tử cong lên, ánh mắt rơi vào người nàng, thở dài nói: “Giai Minh, nàng gầy không ít.”

Chân Diệu cười một tiếng tự giễu: “Tam hoàng huynh quá quan tâm rồi, Giai Minh sợ hãi.”

Tam hoàng tử quay đầu, nhẹ nhàng đóng cửa lại. Chân Diệu vội lui ra sau hai bước, lạnh lùng nói: “Tam hoàng huynh làm gì vậy? Giữa ban ngày ban mặt, có lời gì không thể mở cửa ra nói?”

Tam hoàng tử cười: “Giai Minh, hôm nay ta tới, là có một chuyện muốn nói với nàng.”

“Chuyện gì?”

Hắn nhìn vẻ mặt Chân Diệu thật chăm chú, thở dài nói: “La thế tử đi Kinh Châu thị sát lũ lụt, vô ý rớt xuống sông bỏ mình.”

“Ngươi nói nhảm!”

“Chuyện như vậy, ta cần gì lừa ngươi?”

Chân Diệu chỉ cảm thấy hơi hoang mang, nhưng nàng cố chống không muốn mềm yếu té xỉu, dùng răng cắn mạnh vào đầu lưỡi, nếm đến mùi máu tươi, mới thanh tĩnh mấy phần, sắc mặt còn trắng hơn cả hoa lê tháng ba: “Ngươi đừng lấy chuyện như vậy lừa gạt ta, Thế tử bơi lội thành thạo, không thể nào rớt xuống sông bỏ mình được.”

“Có bơi giỏi thế nào đi nữa, nhưng đây chính là lũ dâng đột ngột, dù là thần tiên thì ngã xuống, sợ rằng cũng không còn mạng trở về, chứ nói chi là một người phàm tục.” Tam hoàng tử tiến lên một bước, giọng nói ôn hòa xuống, “Cả phủ Trấn Quốc công đã treo lụa trắng, ngay cả linh đường cũng đã bày rồi. Ta tuyệt đối không nói dối nửa câu, nếu không thiên lôi đánh xuống.” Nhị phu nhân phủ Trấn quốc công vừa mất, lời này của hắn, cũng không có nửa câu dối trá.

Lúc này Chân Diệu mới không thể không tin. Nàng rất rõ ràng, trong lòng người thời đại này vẫn còn kính sợ quỷ thần, không dám hạ lời thề ngoan lệ lung tung như vậy.

Nhìn nàng lảo đảo muốn ngã, nước mắt tựa như vô số viên trân châu lăn xuống, nước mắt tẩy rửa con ngươi trở nên sáng như mặc ngọc, còn có một mái tóc đen bởi vì không có trâm cài búi, nên xõa xuống như thác nước, tim Tam hoàng tử đập mạnh, liền vươn tay cầm lấy tay Chân Diệu.

Hai mắt Chân Diệu rưng rưng, nhưng ngoài dự kiến lại không có giãy dụa, mà chỉ bình tĩnh nhìn Tam hoàng tử: “Tam hoàng huynh có ý gì?”

Tim Tam hoàng tử đập ‘Thình thịch’ vừa nhanh vừa mạnh, nhìn thẳng vào đôi mắt trong suốt như lưu ly kia, lại cảm thấy miệng đắng lưỡi khô, cảm giác như vậy, đều chưa từng có khi đối mặt với những phụ nhân trước kia. Hắn liếm liếm môi, giọng nói trầm thấp: “Giai Minh, nàng cho rằng mình còn có thể trở về sao?”

“Phủ Quốc Công đã truyền ra tin tức ngươi bị bệnh, cho dù ta đưa ngươi về, nhưng La thế tử đã chết, lão phu nhân Trấn Quốc Công nhất định sẽ không dễ dàng tha thứ cho người đã tổn hại danh tiết mà còn gánh lấy danh hiệu phu nhân Thế tử như nàng sống sót trên đời này. Nàng thương tâm quá độ đi theo La thế tử, là kết cục tất nhiên.”

Chân Diệu lẳng lặng nghe, chờ Tam hoàng tử nói xong, liền nhướng mày hỏi: “Cho nên?”

Tam hoàng tử càng kề sát lại: “Giai Minh, Cảnh ca nhi vẫn luôn rất thân cận với nàng, xem nàng thành thế thân của mẫu phi nó. Bản vương nguyện ý kim ốc tàng kiều, giữ lại cho nàng một vị trí ở trong phủ, nàng...... Nàng liền theo ta đi.” Hắn không nhịn được nữa, vươn tay muốn ôm lấy Chân Diệu, cúi đầu bắt lấy cánh môi anh đào kia.

Đột nhiên, một vật sắc nhọn chỉ thẳng vào cổ Tam hoàng tử.

Tam hoàng tử liền hít một ngụm khí lạnh, run run nói: “Giai Minh?”

Phàm là kẻ có quyền lợi cao nhất, hoặc là chỉ cách vị trí này một bước, đều đặc biệt tiếc mệnh.

“Tam hoàng huynh, ngươi cũng đừng lộn xộn.” Chân Diệu nhẹ giọng nói.

“Giai Minh, ngươi cầm cái gì vậy?” Rốt cuộc là chỗ nào có vấn đề, trong phòng này, một vật bén nhọn cũng không có, ngay cả trang sức trên người Giai Minh cũng đều bị lấy đi rồi, nàng ta lấy đâu ra hung khí sắc nhọn như vậy?

“Nếu Tam hoàng huynh tò mò, thì liền cúi đầu xem thử đi.”

Tam hoàng tử cẩn thận từng ly từng tí cúi đầu, nhưng vừa động, vật sắc nhọn vật lập tức đâm vào da, cảm thấy đau đớn một trận. Hắn ta nhìn chằm chằm cái vật đang chỉ vào cổ kia, nhất thời không phản ứng kịp.

Chân Diệu cố nén nước mắt nói: “Ta ăn tám con gà, ba con vịt, cuối cùng mới lựa ra được một cái xương cứng nhất mài thành đao, mặc dù không thể so với dao găm chân chính, nhưng chắc là đâm vào trong cổ họng, vẫn có thể. Nếu Tam hoàng huynh không tin, vậy chúng ta liền thử một chút.”

Phản ứng đầu tiên của Tam hoàng tử chính là nổi giận. Mẹ nó, tên nào cho nàng ta ăn nhiều gà vịt như vậy? Nàng ta mới ở có mấy ngày, mà đã tiêu hao hết tất cả lượng cơm của một cô gái bình thường trong mấy tháng ăn rồi!

Cảm thấy đau, Tam hoàng tử mới phục hồi tinh thần lại, cái trán ứa ra mồ hôi lạnh: “Giai Minh, ngươi đừng vọng động, để cốt đao (đao làm bằng xương) xuống đi.”

“Không.” Chân Diệu quay đầu, cười cười, “Dù sao Thế tử đã mất, ta rơi vào hoàn cảnh như vậy, cũng không muốn sống thêm nữa, Tam hoàng huynh cùng đi làm bạn với ta trên đường hoàng tuyền đi, chờ xuống đến dưới đó, lại kêu Thế tử đánh ngươi một trận, cũng để cho ta hả giận!”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Sunlia về bài viết trên: MacSongThien, Thu Heo, chalychanh, ngoung1412, yuriashakira
     
Có bài mới 11.12.2017, 19:43
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 13.08.2016, 19:36
Bài viết: 4469
Được thanks: 12930 lần
Điểm: 8.87
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 397: Thoát khốn

Edit: Theresa thai
Beta: Sakura

“Giai Minh, nàng cần gì chứ?” Tam hoàng tử chịu đựng đau đớn, “Tại sao lại muốn đâm đầu xuống hoàng tuyền? Chỉ cần nàng đi theo Bản vương, Cảnh ca nhi cũng kính nàng như mẹ, ta cũng...... Cũng có tâm với nàng......”

“Câm miệng!” Chân Diệu cười lạnh, “Đừng lấy những lời đó làm dơ bẩn lỗ tai ta, ngươi có tâm với ta? Ta thấy ngươi có tâm với tất cả cô gái đàng hoàng thì có!”

Cốt đao lại đâm mạnh xuống, Tam hoàng tử đau kêu ‘A’ một tiếng, không dám nhắc lại chuyện này nữa, khuyên nhủ: “Con kiến còn ham sống, Giai Minh, nàng vẫn còn đang tuổi hoa ——”

“Cho nên, đây chính là sự khắc biệt giữa con người với con kiến.”

“Giai Minh, ngươi phải biết rằng, lúc này cho dù ngươi bắt ta, thì cũng có chạy đằng trời ——” Tam hoàng tử vừa dùng ngôn ngữ làm phân tán lực chú ý Chân Diệu, vừa lén duỗi tay, chợt bắt lấy cổ tay của nàng.

Vậy mà lại không giãy giụa!

Nhưng cốt đao trong tay Chân diệu lại đâm vào sâu hơn, máu tươi chảy ra ào ào, chân Tam hoàng tử lập tức mềm nhũn.

Chân Diệu cười lạnh: “Tam hoàng huynh, tuy ta là con gái yếu ớt tay trói gà không chặt, nhưng dùng cây cốt đao này giết chết ngươi, thì vẫn đủ sức đó!”

Khóe miệng Tam hoàng tử co rút mãnh liệt, thế này còn nói là tay trói gà không chặt, vậy hắn là cái gì?

Cảm thấy trọng tâm của cả người Tam hoàng tử càng ngày càng nhích đến gần người nàng, Chân Diệu giễu cợt: “Ta còn tưởng rằng Tam hoàng huynh can đảm cỡ nào, hóa ra chỉ mới như vậy mà chân đã nhũn ra rồi.”

“Ta thấy máu liền chóng mặt!” Tam hoàng tử bật thốt lên giải thích.

“Hôm Vương phi của ngươi bị đâm, máu chảy đầy đất, cũng không thấy ngươi chóng mặt.”

Tam hoàng tử lại càng ấm ức: “Ta chỉ chóng mặt khi thấy máu của mình!”

Chân Diệu trầm mặc một trận, sau một lúc lâu mới thở dài nói: “Tam hoàng huynh, làm người có thể ích kỷ thành như ngươi, cũng thật đáng nể!”

Lúc này, tất cả tâm tư kiều diễm của Tam hoàng tử đều bay mất, chỉ hận không thể giết nữ nhân trước mắt này ngay lập tức, nhưng đáng tiếc, trải qua một phen phản kháng thất bại mới vừa nãy, liền không dám hành động thiếu suy nghĩ nữa. Hắn chỉ cần ra cửa, thì sẽ có hai ám vệ ẩn ở trong bóng tối bảo vệ, chỉ tiếc lúc nãy không bị quấy rầy chuyện tốt, nên đã để bọn họ ở bên ngoài. Tam hoàng tử đang ảo não, thì lại bị Chân Diệu đẩy một cái. “Đi ra ngoài.”

Trong lòng Tam hoàng tử mừng thầm, lập tức ngoan ngoãn đi về phía trước. Chân Diệu nhấc chân đá cửa ra.

Gió mát tháng năm quét sạch khí oi bức mấy ngày nay. Chân Diệu híp híp mắt, có chút không thích ứng ánh sáng đột nhiên xuất hiện. Hai ám vệ ở trên đầu tường lập tức nhảy xuống.

“Chờ một chút.” Chân Diệu bỗng hô một tiếng.

Hai ám vệ hai mặt nhìn nhau, sau đó nhìn chủ tử nhà mình.

Chân Diệu kéo Tam hoàng tử ra sau, sau lưng áp vào vách tường, cốt đao không chút khách khí lại đâm sâu thêm một chút, lại là một dòng máu tươi tràn ra. Sau lưng dán tường, không còn lo lắng bị bắn lén sau lưng nữa, Chân Diệu khẽ thở ra, nhẹ giọng nói vào tai Tam hoàng tử: “Kêu hai thuộc hạ mở cửa viện ra, kêu những tên đang giữ cửa ở bên người vào.”

“Kêu người vào!” Tam hoàng tử cắn răng nói. Một ám vệ trong đó mở cửa viện ra, tức thì có bốn năm người xông vào.

“Kêu họ đứng cách xa một trượng.”

Mạng nhỏ nằm trong tay người khác, Tam hoàng tử vội ra lệnh cho mấy người đó làm theo.

Chân Diệu nhìn lướt qua từng người đang đứng dàn hàng ngang trước mặt, sau đó dừng lại ở người cuối cùng: “Rất tốt. Ngươi đi lấy một viên gạch tới đây.”

Bình thường, tự giác đứng ở dưới đội ngũ đều là kẻ tương đối kém hơn mọi người. Tên kia chần chờ một lát, Tam hoàng tử lập tức bị đau đến kêu lên thảm thiết, rống giận: “Đi nhanh lên! Các ngươi đêu là người chết sao? Tổ tông này nói gì liền làm theo!”

Tên kia lập tức quay đầu bỏ chạy, đến chân tường, theo bản năng mong muốn biểu hiện, còn cố ý chọn viên to nhất cứng nhất trong đống gạch đó.

Chân Diệu hài lòng khóe môi cong cong, ra lệnh: “Cầm viên gạch trong tay người, đánh bọn họ bất tỉnh.”

Cái gì? Tên kia lập tức mở to hai mắt nhìn.

“Tam hoàng huynh, ta cũng không phải buôn bán mà cò kè mặc cả, thủ hạ ngươi còn làm việc chần chờ nữa, vậy thì ta sẽ liền không hạ thủ lưu tình đâu.” Chân Diệu còn ngại không đủ, cười lạnh uy hiếp, “Ngươi rõ ràng, ta là một cô gái, gặp phải chuyện như vậy, đã sống không bằng chết rồi, dùng cái mạng này của ta đổi lấy Tam hoàng huynh ngươi, cũng đã lời vô cùng rồi. Nếu chúng ta đều chết hết, có lẽ trong sách sử sẽ còn viết một đoạn rằng: Yến Vương chỉ đặc biệt yêu thích các cô gái đã có trượng phu, bắt huyện chủ Giai Minh về nơi ở riêng, tính tình huyện chủ Giai Minh trinh liệt, cầm đao sắc bén đồng quy vu tận với Yến Vương, bảo vệ thân trong sạch.”

Tam hoàng tử vừa nghe, một ngụm máu suýt chút nữa đã phun ra ngoài. Không có biện pháp, ai bảo lúc trước chuyện kia của hắn đã ồn ào sôi sục chứ, nếu hai người thật sự chết ở đây như vậy, nói không chừng thật đúng là sẽ xuất hiện chuyện như lời huyện chủ Giai Minh nói. Càng khiến cho người ta uất ức chính là, hắn hao phí sức lực nửa ngày, nhưng người khác lại vẫn cảm thấy huyện chủ Giai Minh đã bảo vệ được trong sạch, mẹ nó, dựa vào cái gì chứ?

“Nhanh lên!” Tam hoàng tử nhìn thị vệ do do dự dự, tức không có chỗ đánh, thầm nghĩ, đây đều là người của ông ngoại, ám vệ của hắn mới sẽ không ngu xuẩn như vậy!

Vì thế, tên kia lập tức đáp một tiếng “Dạ”, đi tới ám vệ thông minh lại lợi hại nhất của Tam hoàng tử đang đứng đầu hàng, một cục gạch giáng, đánh tên đó bất tỉnh.

Tam hoàng tử âm thầm đắc ý. Không có biện pháp, ám vệ của hắn chính là nghe lời như vậy, muốn hắn ta sống thì sống, muốn hắn ta chết, chân mày cũng sẽ không nhăn một cái!

A, rốt cuộc hắn đang đắc ý cái gì vậy?

Vẻ mặt Tam hoàng tử âm trầm nhìn tên kia lưu loát đánh một đám người bất tỉnh, khóc không ra nước mắt.

“Ta đã đánh xong.” Tên đó thấp thỏm nhìn Tam hoàng tử.

“Giai Minh, đã làm theo ngươi nói rồi, ngươi còn muốn thế nào?”

Chân Diệu lặng lẽ hoạt động hai chân, nhếch môi nói: “Ta biết, trong số này nhất định có kẻ giả bộ bất tỉnh, Tam hoàng huynh, ngươi nói phải làm sao đây?”

Tam hoàng tử cắn răng: “Giai Minh, ngươi đang làm khó ta sao? Nếu thật sự không yên tâm, vậy thì cắt đầu họ đi?” Nếu huyện chủ Giai Minh xuống tay được, thì vừa mới bắt đầu cũng sẽ không dùng gạch đá gì rồi, hắn cũng muốn xem xem, nàng ta sẽ làm gì!

“Tam hoàng huynh quả nhiên là nhân trung kiêu hùng, xem tính mạng của thủ hạ còn nhẹ hơn cả con kiến, có điều chuyện như vậy, ta không làm được, mạng người quá nặng, ta không vác nổi.” Chân Diệu liếc xéo tên kia, cằm khẽ nâng, “Làm phiền ngươi cởi quần áo của họ ra, gom lại đốt đi.”

Lời này vừa ra, ngón tay của một người tức thì giật giật.

Có lẽ là vừa nãy bị Tam hoàng tử rống nhiều, nên tên kia chỉ nhìn Tam hoàng tử một cái, thấy hắn ta không lên tiếng, liền lập tức vội vàng làm theo.

Ánh lửa dâng lên, khói dầy đặc cuồn cuộn bốc lên.

Dựa theo ký hiệu đuổi tới đây, La Thiên Trình ngẩng đầu nhìn khói dầy đặc, sắc mặt ngưng trọng.

“Chủ tử, thuộc hạ thấy Yến Vương lên thuyền ở đây, đi đến đảo giữa hồ.”

Đây là một trang viên bị bỏ hoang, vốn là biệt trang của một thủ phụ tiền triều, sau khi thủ phụ kia phạm tội, bị tru di tam tộc. Lúc đầu còn qua tay mấy người chủ, nhưng sau khi những người mua tòa nhà đều gặp phải tai họa bất ngờ, thì bị bỏ hoang đến bây giờ, thành chỗ ma quỷ ít ai lui tới. Chắc là do nhiều năm không có ai sửa sang, nên cái hồ nhỏ chiếm diện tích hơi lớn ở phía tây trang viên mới có màu xanh lục không hòa tan được, nhìn từ xa, chỉ có một cái thuyền nhỏ dừng lại ở bên cạnh đảo nhỏ giữa hồ, trên đảo có một ngôi nhà, cột khói dầy đặc chính là bốc lên từ giữa nơi đó.

La Thiên Trình liền bất chấp mọi thứ, tung người nhảy xuống hồ, bơi đến hòn đảo ở giữa hồ.

Thấy quần áo chất thành đống núi nhỏ đã cháy sạch sẽ rồi, Chân Diệu mới hài lòng gật đầu, dùng chân chỉ: “Tên nào giả bộ bất tỉnh, ngươi liền đánh thêm một cú nữa, lần này mà còn không ngất nữa, thì sẽ lột quần áo của ngươi ra luôn.”

Tay tên kia run lên, xuống tay cũng hơi nặng, khuôn mặt của cái tên giả bộ bất tỉnh kia lập tức chảy máu, ‘Hừ’ một tiếng, lần này đã bất tỉnh thật.

“Trên người ngươi có dao găm không?”

Tên kia vội vàng gật đầu: “Có!”

Chân Diệu mím môi cười khẽ: “Ta biết, Vương phủ cũng cần nội thị, không bằng giúp họ đổi nghề đi.”

Lần này, lập tức có ba người mí mắt run lên. Chủ tử nhà họ tìm đâu ra đại sát khí này vậy? Mẹ nó, hãm hại người khác quá rồi! Uất ức giả bộ bất tỉnh còn chưa đủ, còn bị lột sạch quần áo, kết quả là thì ra cái này còn chưa phải là thảm nhất, bọn họ đang yên đang lành làm hộ vệ còn phải đi đoạt chén cơm của thái giám! Cái này không thể được ah, lão nương nhất định sẽ đánh chết họ!

Một trong số đó có năng lực thừa nhận kém một chút lập tức bật dậy, trong ánh mắt kinh ngạc của Tam hoàng tử, liền đoạt lấy cục gạch trong tay tên kia, đạp thật mạnh vào đầu mình: “Thuộc hạ không muốn đổi nghề, vẫn tự mình làm đi!”

‘Bịch’, tên đó liền mềm nhũn ngã xuống, hai tên còn lại bị kích thích, cũng bật dậy theo, trong chớp mắt lại vì tranh giành cục gạch mà đánh nhau.

Chân Diệu khẽ cười một tiếng.

Tam hoàng tử quá xấu hổ và giận dữ nói: “Đây không phải là của quý phủ ta!”

Cuối cùng chỉ còn mỗi tên lúc đầu đứng, cẩn thận từng ly từng tí nhìn Chân Diệu.

Chân Diệu nhìn hắn ta cười một tiếng, không đợi mở miệng, tên kia lập tức vung cục gạch lên, đập thẳng vào đầu mình.

Chân Diệu tiếc nuối thở dài: “Vốn muốn kêu hắn ta đưa cây dao găm cho ta, thôi kệ, dùng cốt đao này cũng xem như thuận tay. Tam hoàng huynh, chúng ta đi ra ngoài thôi.”

Mấy ngày nay, cả ngày ngoại trừ lén mài cốt đao ra, nàng cũng đã gọt giũa được một ít tin tức. Nơi này nồng đậm mùi đất và hơi nước, tình huống như vậy, tất nhiên bên cạnh có nước. Mà lần trước khi Tam hoàng tử tới đây, viên thịt mà nàng gắp bị rớt, lăn đến bên chân hắn ta, nàng nhìn thấu đế giày của hắn ta còn dính lục bình, hơn nữa cả người có hơi nước, càng giống như vừa mới đi ngang qua một dòng sông vậy. Nơi như thế, cũng không phải chỗ thường ở, ngẫm lại những người trông chừng nàng, mặc dù lợi hại, nhưng nhân số lại không nhiều, cho nên nàng đã sớm chờ Tam hoàng tử tới, hắn ta tới, chính là biến số, nàng mới có một cơ hội chạy ra tìm đường sống như vậy.

Chẳng qua là không nghĩ tới, hắn lại mang đến tin tức Thế tử gặp chuyện không may, nàng bi thống, nhưng lại càng muốn ra ngoài hơn. Nàng không cam lòng, mặc kệ sống chết, nàng cũng phải về nhà, mà không phải ở lại cái nơi bốc mùi không có ánh mặt trời này!

Nói cho cùng, nàng không tin Thế tử cứ bỏ lại nàng như vậy, nhất định phải trở về xem sao!

Chân Diệu đẩy Tam hoàng tử đi từ từ tới cửa, lại đột nhiên dừng lại, ánh mắt mở to, nhìn chằm chằm cửa viện.

Một người xuất hiện ở cửa, cả người đã ướt đẫm, nước chảy từ vạt áo và ống quần xuống đất, trên đầu còn dính rong rêu và lục bình.

“Kiểu Kiểu, ta tới cứu nàng ——” La Thiên Trình nói được một nửa, thấy rõ tình hình trong viện đột nhiên ngừng lại. Hắn nhất định là tiến vào sai cách, nên xuất hiện ảo giác rồi!

“Cẩn Minh!” Chân Diệu vui mừng hô một tiếng, đá văng Tam hoàng tử ra rồi liền nhào qua, chôn đầu vào trong lòng La Thiên Trình, khóc nức nở nói, “Nếu chàng còn không tới nữa, ta liền bị hù chết rồi......”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Sunlia về bài viết trên: MacSongThien, MicaeBeNin, Mưa biển, Thu Heo, chalychanh, ngoung1412, yuriashakira
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 486 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Alololo, Babykata, Bibi, Chính Tuyết, Hoacat712, kunmau92, Lala1239, luhan92, Minh Tuyen 73, ngoc241083, nhiyeu, phuongktqdk48, Quạ Trắng, snowspr, Thêu Lê, vann nguyenn, Young Nguyen và 354 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

4 • [Hiện đại] Hứa với em mười năm tình thâm - Tây Tây Tiểu Lâu

1 ... 19, 20, 21

5 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 193, 194, 195

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ không làm phi - Đường Quả

1 ... 37, 38, 39

9 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 121, 122, 123

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

11 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 126, 127, 128

12 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 105, 106, 107

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 195, 196, 197

14 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

15 • [Hiện đại] Hắn là cố chấp cuồng - Linh Công Chúa

1 ... 10, 11, 12

16 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

17 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 65, 66, 67

18 • [Hiện đại] Bói nhân duyên trên Taobao - Nghiên Nghiên Hạ Nhật

1 ... 39, 40, 41

19 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

20 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 160, 161, 162



Shop - Đấu giá: zinna vừa đặt giá 310 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 272 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 294 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: zinna vừa đặt giá 258 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 256 điểm để mua Cà phê đem về
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 279 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 248 điểm để mua Ly kem cacao
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 369 điểm để mua Xe hoa
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 244 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 264 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 256 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 248 điểm để mua Trái tim cầu vồng
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 242 điểm để mua Cà phê đem về
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 242 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 218 điểm để mua Giày da cho nam
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 250 điểm để mua Heo cầm lửa
TranGemy: [Hiện đại] Quân hôn: Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch chương 308
TranGemy: How are you today? Kể mình nghe đi, hôm nay bạn có vui không?
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 787 điểm để mua Nhẫn hồng ngọc
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 248 điểm để mua Mashimaro cưỡi trăng thổi sáo
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 250 điểm để mua Pikachu làm xiếc
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 358 điểm để mua Hổ đọc sách
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Windyphan
cò lười: 18h hôm nay là chốt rồi mọi người ơi
cò lười: viewtopic.php?style=2&t=413453&p=3454265#p3454265  tham gia bình chọn và dự đoán rinh quà nào
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Um-um
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 297 điểm để mua Nữ thần mùa xuân
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Ức Nguyệt
cò lười: viewtopic.php?style=2&t=413453&p=3454265#p3454265  tham gia bình chọn và dự đoán rinh quà nào
Shop - Đấu giá: nara nguyễn vừa đặt giá 254 điểm để mua Đàn Piano

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.