Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 486 bài ] 

Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

 
Có bài mới 11.12.2017, 19:38
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 13.08.2016, 19:36
Bài viết: 4468
Được thanks: 12591 lần
Điểm: 8.86
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 11
Chương 383: Nổi điên

Edit: Nora
Beta: Sakura

“Lại nói, Tứ nha đầu đã giúp cho một đại ân.” Lý thị cười nói với Chân Nhị bá: “Ngày nào đó ta nên đến nhà cảm tạ nàng.”

Chân Nhị bá than nhẹ: “Tứ nha đầu đâu chỉ giúp những chuyện này…”

“Lão gia?” Lý thị có chút khó hiểu.

Chân Nhị bá gạt đi, khuyên bà: “Ý tốt của Tứ nha đầu chúng ta nhớ ở trong lòng là được. Lúc này phủ Quốc Công lộn xộn, đừng nên đến làm phiền.”

Lý thị ngẫm lại thấy cũng đúng liền gật đầu, nghĩ đến chuyện hôn nhân của Chân Băng thầm thấy thật may mắn, hé miệng cười nói: “Lão gia, trước kia ta còn ngại Băng Nhi sẽ phải gả ra ngoài kinh. Bây giờ nghĩ lại, thấy chỉ cần tướng mạo tốt thì chuyện gì cũng được cả.”

Chân Nhị bá cười khổ trong lòng, ngoài mặt lại không biểu hiện gì: “Hai ngày này ta muốn đi Thanh Dương.”

“Đi Thanh Dương?”

“Ừ. Dù đã đính hôn nhưng dù sao vẫn không hiểu rõ công tử Khương gia này, nên đi gặp một lần vẫn tốt hơn.”

Lý thị giật giật khóe miệng, thầm nói: “Định thân cũng đã định rồi, lão gia còn đi không phải vẽ vời cho thêm chuyện sao. Lẽ nào ông nhìn lại thấy không tốt thì từ hôn?”

“Chuyện đó sao lại không thể?” Chân Nhị bá ngạc nhiên nhướng mày, hỏi ngược lại.

Lý thị bị hỏi khẽ giật mình, lát sau mới kịp phản ứng, sẵn giọng: “Lão gia nói hay nhỉ! Thật sự từ hôn, không phải người chịu thiệt là Băng Nhi của chúng ta sao?!”

Chân Nhị bá khẽ thở dài, ý vị sâu xa nói: “Chịu thiệt một lúc, còn hơn chịu thiệt cả đời.”

“Lão gia?” Lý thị càng nghe càng thấy hoang mang.

Chân Nhị bá tránh nặng tìm nhẹ nói: “Ngoại trừ chuyện này, vừa vặn còn có chút việc công. Phu nhân đừng nghĩ nhiều nữa.”

Lý thị nhìn Chân Nhị bá hồi lâu, thấy ông thản nhiên, phản phất như không có biểu hiện gì nghiêm trọng mới hồ nghi gật gật đầu.

Thi hội cần khảo thi ba lần, La Nhị lang lại ngã ngay trận đầu chính là chủ đề nổi nhất mấy ngày nay ở kinh thành. Một chuyện là khoa khảo, một chuyện khác khó tránh khỏi có liên quan đến La Nhị công tử.

Có không ít đệ tử Quốc Tử giám năm ngoái đều không qua được thi hương, nghĩ đến La Nhị lang lúc trước xuân phong đắc ý, trong lòng nhịn không được thoải mái vô cùng. Còn có một vài nho sinh hủ lậu buông lời hậm hực: “Thật sự là thánh nhân mở mắt, không để cho người nhục nhã như thế vàng thau lẫn lộn.”

Theo suy nghĩ của họ, người bị kẻ xấu cường bạo như La Nhị lang đều là kẻ văn dốt võ nát, không có tư cách nhập sĩ bằng tư cách tiến sĩ.

Phải biết bây giờ Đại Chu có một câu nói ‘Không phải tiến sĩ không vào được Hàn Lâm. Không phải Hàn Lâm không vào được nội các. Có người ô danh như La Nhị lang nhận được danh xưng là thứ cát sĩ, quả thật khiến người khó tiếp nhận được.’

Thường ngày dân chúng đều xôn xao bàn tán: “Chính là sĩ tử ngày đó ở trước tửu lâu bị người ta tụt quần, té xỉu trước trường khảo thí sao? Chậc chậc, thật đáng tiếc.”

“Đáng tiếc cái gì chứ? Nghe nói chưa, người ta là công tử phủ Quốc Công, trong nhà kim sơn ngân hải, trân châu đều đong bằng đấu đấy, cho dù có bỏ qua lần này cũng không lo. Có điều vị công tử phạm tội kia, đoán chừng sẽ gặp xui xẻo nha.”

“Vị công tử kia nghe nói cũng là người có lai lịch cơ mà. Chuyện của người nhà cao cửa rộng ai mà biết được.”

Trong Thanh Phong đường, Chân Diệu đang nhắc đến kẻ phạm tội kia với La Thiên Trình.

“Thật vừa vặn, ta sai A Hổ đi nghe ngóng mới biết được, người nọ là con trai Kinh Thiên phủ đồng tri. Khó trách lúc đó sao lại thấy quen mắt. Thế tử, chàng còn nhớ không?”

La Thiên Trình liếc nhìn nàng, giọng điệu lành lạnh: “Có thể không nhớ sao? Trong lương đình bên bờ sông đêm thất tịch.”

Chân Diệu nghe xong, vốn đang thẹn thùng lại kinh ngạc: “Lúc ấy chàng cũng ở đó?”

Nói như vậy, lúc ấy tên dê xồm đó đang phi lễ nàng hắn đều thấy hết?

Nghĩ vậy, Chân Diệu liền có chút không vui. Vị hôn thê yếu ớt bị người khi dễ vậy mà tên này lại trốn một bên thờ ơ lạnh nhạt?

La Thiên Trình nghiêng mặt, híp mắt nhìn nàng cười nói: “Ở đó. Nhìn thấy nàng một cước đá văng hắn, sau đó dùng hoa quả bánh trái đập vào mặt tên sai vặt của hắn, làm cho chúng đi thẳng một mạch không dám ngoảnh lại.”

Hắn ho khan một tiếng, tay nắm lại kề sát bên môi cười cười nói: “Vốn còn muốn đến giúp. Sau trông thấy chuyện có thể làm nàng đều đã làm, ta cũng chỉ có thể đứng nhìn.”

Chân Diệu…

“À, còn có một lần, nàng gặp lại vị Chu công tử kia mang theo tiểu nương tử hắn cấu kết, sau đó vu oan hắn phi lễ tiểu nương tử ấy, hại hắn bị người đánh thành đầu heo.”

Chân Diệu bừng tỉnh đại ngộ: “Khó trách sao lúc nãy ta lại nhìn thấy quen mắt!”

Có thể không quen sao, hóa ra cái đầu heo kia đã gặp lần thứ hai rồi.

Nàng ngượng ngùng cười cười: “Đây hẳn là duyên phận trong truyền thuyết rồi.”

“Duyên phận?” La Thiên Trình nhướng mày, giọng điệu có chút nguy hiểm.

Chân Diệu vội vàng đổi giọng: “Là nghiệt duyên, nghiệt duyên.”

La Thiên Trình hất cằm, hừ lạnh một tiếng: “Bất kể là duyên gì, cũng chỉ có thể là với ta, không thể liên quan đến người khác!”

Ngữ điệu kia, thần thái kia, Chân Diệu cảm thấy còn bá đạo hơn cả con mèo trắng nàng nuôi dưỡng.

Nàng vươn tay đặt lên vai hắn, thay hắn xoa bóp: “Thế tử nói thật đúng.”

La Thiên Trình thoải mái híp mắt, khen: “Kiểu Kiểu, công phu mát xa này của nàng ngày càng giỏi nhỉ.”

Chân Diệu cười nói: “Công phu mát xa này là do A Loan dạy cho Mộc Chi trước khi đi, ta thấy cũng hay nên học làm cho chàng đấy.”

“A Loan đã đến Yến Giang, hiện tại đã là đại cô nương có gia đình, nàng cũng đừng nhớ nhung nữa.”

Thực ra đó là biểu muội của Quân Hạo, hừ!

“Có điều…” La Thiên Trình nheo mắt, ánh mắt nóng bỏng nhìn Chân Diệu: “A Loan dạy một chiêu khác nàng có học được không?”

Chân Diệu khó hiểu một hồi, sau hiểu ra liền hung hăng đánh vào vai hắn một cái: “Không đứng đắn!”

La Thiên Trình đứng bật dậy, ép nàng đến bên giường, ghé vào bên tai nàng khẽ nói: “Không được, để ta thử xem.”

Chân Diệu đưa tay đẩy ngực hắn ra, hơi thở có vẻ gấp gáp: “Đừng, ta còn muốn hỏi một chuyện nữa.”

“Nàng nói đi.” Giọng đối phương đã trầm xuống.

“Chuyện đó, chuyện đó là trùng hợp sao?”

Làm gì trùng hợp như vậy. Chu công tử nảy sinh ẩu đả với La Nhị lang, tụt quần hắn xuống, lộ ra chiếc bớt khêu gợi lại chuyện tình năm ngoái, rửa sạch ô danh trên đầu Tam lang.

La Thiên Trình chống người bên trên Chân Diệu, khẽ nói: “Trùng hợp và tự nhiên sao phải tách biệt rạch ròi làm gì? Chỉ cần nhớ rõ, người đang làm, trời đang nhìn là được.”

Chân Diệu ngẩng đầu, chạm phải ánh mắt thanh tịnh không tỳ vết bất giác gật đầu, nhẹ nhàng nhắm hai mắt, cảm nhận nụ hôn nhẹ nhàng lướt qua vầng trán. Sau đó dây buộc màn màu xanh nhạt buông xuống, che khuất bóng hai người trong một không gian khác.

Rất nhanh đã đến thời điểm yết bảng. Hạ nhân ở phủ Quốc Công không ai dám nhắc tới chuyện này. Chân Diệu lại đặc biệt chú ý, sai tiểu nha hoàn ra ngoài nghe ngóng.

Không bao lâu, Tước Nhi hớn hở về báo lại: “Đại nãi nãi, Tưởng công tử đỗ đầu bảng thi hội.”

“Thật sao?” Chân Diệu mừng ra mặt: “Tưởng biểu ca thi hương cũng đoạt giải nguyên (đỗ đầu), nếu thi Đình cũng đỗ đầu vậy là tam nguyên cập đệ rồi (đỗ đầu 3 kì thi Hương – Hội – Đình). Trăm năm qua cũng không được mấy ai đâu!”

Nàng chần chừ chốc lát, lại hỏi: “Còn đại ca ta?”

Tước Nhi đang vui vẻ thoáng chững lại, giọng lí nhí: “Không thấy tên của đại gia, nói không chừng là không lọt vào bảng.”

Chân Diệu chép miệng, liền biết Chân Hoán đã rớt rồi, chỉ là nàng rất nhanh đã khôi phục bình thường, phân phó Bạch Thược: “Chuẩn bị lễ vật cho tốt đưa đến Bá phủ đi.”

Thi Hội không hề dễ dàng như mọi người nghĩ, rất nhiều người thi mãi đến khi râu tóc bạc trắng vẫn chưa đỗ. Chân Hoán hôm nay mới ngoài hai mươi, không có tên trong bảng cũng là chuyện bình thường. Như Tưởng Thần và tiểu nhi tử của Chiêu Vân trưởng công chúa chưa đến hai mươi đã kim bảng đề danh đều là bậc kỳ tài ngút trời cả.

Tin Tưởng Thần trúng Hội nguyên (đỗ đầu bảng thi Hội) truyền đến, La Nhị lang vẫn luôn đóng cửa giam mình trong phòng im ỉm rốt cuộc cũng có phản ứng. Hắn nhặt lên gối ngọc hung hăng ném xuống đất.

Điền thị mấy ngày nay vẫn luôn đến xem chừng La Nhị lang ngăn hắn lại: “Nhị lang, con tội gì phải vậy. Chúng ta cẩn thận tu thân thật tốt, đợi ba năm sau lại khảo thi. Con vẫn còn trẻ mà.”

La Nhị lang quắt mắt nhìn Điền thị, rộ lên cười lạnh: “Không đâu, không đâu mẹ ơi. Mẹ không hiểu đâu. Xảy ra chuyện như vậy, nhi tử về sau còn mặt mũi nào đi thi nữa!”

Điền thị vội ôm hắn trấn an: “Vậy thì sao, thì sao chứ. Đợi ba năm nữa liệu còn ai nhớ chuyện này nữa.”

La Nhị lang đẩy Điền thị ra, cười thê lương: “Bình thường sẽ không nhớ, nhưng vừa đến kì thi, chỉ cần con xuất hiện người ta lại sẽ nhớ ra thôi. Ngay cả con có tham gia, giám khảo cũng sẽ không cho con đỗ cao!”

Trên người đã có ô danh, hắn chỉ có thể vượt xa người khác mới có thể đạt được trình độ tương đương người khác. Đến mỗi kỳ thi, người có thể lách vào đầu cầu độc mộc này đều là ngàn dặm chọn một, hắn lấy gì mà so tài với người ta?

“Phu nhân…” Một nha hoàn hốt hoảng chạy đến, liếc nhìn La Nhị lang muốn nói lại thôi.

“Làm sao vậy?” Điền thị nhíu mày hỏi.

“Tam công tử trở về, đến Hinh viên thỉnh an, không gặp người nên đã đến phòng Tam nãi nãi. Ngài ấy sai nô tỳ đến báo với người một tiếng, chốc nữa sẽ sang thỉnh an người.”

Điền thị chưa kịp lên tiếng, La Nhị lang bỗng nhiên xoay người bước xuống giường, đi nhanh ra ngoài.

“Nhị lang, con đi đâu đấy?” Điền thị hấp tấp đuổi theo. Đáng tiếc La Nhị lang không hề quay đầu lại mà càng đi nhanh hơn, chốc lát đã bỏ rơi Điền thị lại sau lưng.

La Tam lang vừa tiến vào Hạm Đạm cư thì liền trông thấy Chân Diệu cũng đang ở đây, hắn giật mình, có chút không được tự nhiên lại vừa mừng rỡ, vội chào nàng: “Thì ra Đại tẩu cũng ở đây.”

Chân Diệu cười dịu dàng nói: “Nghe tổ mẫu nói Tam đệ muội nôn ọe dữ quá, nên ta làm hai món ngon ngon đến cho nàng nếm thử.”

“Phiền Đại tẩu phải nhọc lòng rồi.” La Tam lang liếc nhìn Điền Tuyết, thấy khí sắc nàng còn tốt mới yên lòng. Hắn biết mình sắp làm cha nên tâm tình có chút kích động.

“Được rồi, hiếm khi Tam đệ được trở về, ta không quấy rầy nữa.” Chân Diệu đứng dậy, ngăn không cho vợ chồng Tam lang đưa tiễn: “Chỉ có mấy bước thôi. Ta còn thường đến nữa, không cần khách khí như vậy.”

Nàng phất tay đi ra ngoài, cửa bỗng nhiên bị đá văng, một người lao vào đâm phải nàng, khiến nàng có chút loạng choạng.

La Tam lang nhanh như chớp tiến tới, đỡ lấy Chân Diệu: “Đại tẩu, tẩu không sao chứ?”

Hắn trừng mắt nhìn người vừa xông vào, lạnh giọng hỏi: “Nhị lang, ngươi nổi điên gì vậy?” Trong cơn phẫn nộ, đến Nhị ca cũng không kêu.

La Nhị lang trợn mắt nhìn hắn chằm chằm, người không biết còn tưởng hắn có thù cướp vợ, hận giết cha cũng không bằng.

“Tam lang, ta có hôm nay đều do ngươi làm hại!” La Nhị lang xông tới, đánh úp vào người La Tam lang.

Nếu đêm đó Tam lang không đi tìm hắn nổi điên, như thế nào lại xảy ra những phong ba về sau!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Sunlia về bài viết trên: MacSongThien, Thu Heo, ngoung1412, yuriashakira
     

Có bài mới 11.12.2017, 19:39
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 13.08.2016, 19:36
Bài viết: 4468
Được thanks: 12591 lần
Điểm: 8.86
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 11
Chương 384: Hạ đòn sát thủ

La Tam lang chỉ cần vung tay một cái đã gạt được Nhị lang ra. Sự thật chứng minh cùng điều kiện thân thể, về sau rèn luyện thân thể thì có lực hơn.

“Nhị lang, ngươi có nổi điên cũng đừng trến trong sân của ta, không được ở đây!” Sợ hắn làm ầm ĩ sẽ làm bị thương đến hài tử trong bụng Điền Tuyết. La Tam lang nắm lấy vạt áo Nhị lang, kéo hắn ra ngoài.

Điền Tuyết đứng trên bậc thang che miệng kinh hô, mặc dù sắc mặt trắng bệch nhưng vẫn khẽ phân phó nha hoàn: “Nhanh đi gọi Nhị phu nhân.”

Tiểu nha hoàn đi dọc theo hành lang, tránh khỏi hai huynh đệ đang tranh chấp.

La Nhị lang trừng mắt gắt gao nhìn Tam lang, ánh mắt đầy căm hận, có chút điên cuồng nói: “Tam lang, ngươi hại ta thế này, còn mình lại đóng cửa mong qua khỏi. Đừng có mơ!”

Hắn vung tay, nện qua một đấm. La Tam lang nhanh chóng né tránh, nắm đấm kia rơi trúng vào vai hắn.

La Tam lang nhìn Nhị lang có chút điên cuồng, trong đầu liên nảy sinh một ý niệm.

Tên khốn này, sao lúc còn trong bụng mẹ hắn không chèn chết hắn ta cho rồi!

Thẳng đến khi một quyền nữa vung tới, trong tiếng thét gọi của Điền Tuyết, La Tam lang mới hoàn hồn, một phát bắt được nắm tay của La Nhị lang, không khách khí ngoặc tay hắn lại, cười lạnh nói: “Nhị lang, ngươi vì tư lợi làm được đến bực này đến hôm nay ta mới biết được! Ngươi nói xem, Tam lang ta hại ngươi thế nào? Chẳng lẽ bởi vì đêm đó đi tìm ngươi đối chất sao?”

Hắn ngoảnh đầu lại: “Tuyết biểu muội, nàng vào phòng trước đi.”

Điền Tuyết cắn cắn môi dưới, chần chừ một lát mới nhẹ gật đầu.

Thấy mép váy nàng sắp biến mất vào trong, La Nhị lang nhìn chòng chọc vào bóng lưng nàng, bỗng nhiên cười lạnh ra tiếng: “Sao Tam đệ vội vã bảo Tuyết biểu muội tránh vào trong thế? Lẽ nào ngươi chột dạ?”

La Tam lang trợn trừng mắt, nhìn người dưới đất gắt một tiếng: “Ta chột dạ? Ngay cả ngươi còn không chột dạ, ta chột dạ cái gì? La Tam lang ta đi thẳng ngồi thật, không như ai đó xui xẻo, không biết là bị báo ứng, ngược lại còn không ý thức được đổ lên đầu người khác.”

La Nhị lang nhíu mày, cười rộ lên: “Như vậy Tam đệ đối với thông phòng của phụ thân vừa gặp đã yêu, nhớ mãi không quên, cũng là đi thẳng ngồi thật sao?”

Không ngờ được La Nhị lang sẽ nói ra những lời này trước mặt Điền Tuyết và Chân Diệu, La Tam lang lập tức biến sắc, nắm chặt lấy cổ áo La Nhị lang, cả giận nói: “Ngươi nói bậy bạ gì đó?”

“Dừng tay!” Điền thị thét thất thanh, gấp gáp chạy đến trách mắng: “Tam lang, con làm cái gì vậy? Nhị ca con vốn tâm tình không được tốt, nó giáo huấn con, con nghe là được rồi, cần gì phải động thủ như thế?”

La Tam lang nhẹ buông tay, nhìn qua gương mặt giận dữ của Điền thị, lui về sau hai bước cười lạnh nói: “Mẫu thân nói đúng, người như vậy không đáng để ta bẩn tay!”

“Tam lang! Sao con có thể nói huynh trưởng mình như vậy! Nhị lang đang trong lúc khổ sở, các con là huynh đệ ruột nên giúp đỡ lẫn nhau, sao còn gặp lửa đổ thêm dầu?” Điền thị kẻ cả lấn át người, thở dài: “Tam lang, con không có tình huynh đệ như vậy, mẹ thật quá thất vọng về con.”

La Nhị lang nhìn qua La Tam lang có chút bi thương, không hề thương tiếc.

Hắn hiểu rất rõ đứa đệ đệ này. Chỉ bằng La Tam lang từng động tâm với Yên Nương, liền cũng không gợi ra chuyện hắn và Yên Nương nữa. Phải biết một khi thân thế Bát lang bị khơi ra ánh sáng, thì Yên Nương chỉ có đường chết. Mà La Tam lang thương hương tiếc ngọc như thế, sao dám vì mấy câu nói mà hại một mạng người đây.

Trong mấy phút ngắn ngủi không khí trầm xuống, Chân Diệu đã cất lời: “Nhị thẩm, người hiểu lầm Tam đệ rồi. Cháu dâu nãy giờ ở đây, tận mắt nhìn thấy Nhị đệ đánh đến tận cửa đấy ạ.”

Nàng nhàn nhạt nhìn trận náo loạn này, thật sự nhìn không nổi nữa.

Trên đời này lại có người tráo trở đổi trắng thay đen như La Nhị lang. Hôm nay nếu không vạch được mặt thật của hắn, nàng sẽ không đi!

Lúc này Điền thị mới phát hiện Chân Diệu cũng ở đây, chợt cảm thấy mất hết mặt mũi, lạnh giọng châm chọc: “Hóa ra vợ Đại lang cũng ở đây đấy à! Cháu là Đại tẩu đấy, sao lại mặc cho hai huynh đệ bọn hắn đánh nhau mà không tiến đến can ngăn?”

Chân Diệu có chút ngạc nhiên: “Nhị thẩm, ta chỉ thấy Nhị đệ đánh đến tận cửa, mà Tam đệ hoàn toàn không đánh trả, sao có thể gọi là đánh nhau được chứ?”

Nàng liếc qua Nhị lang và Tam lang cười nói: “Nếu thật sự đánh nhau, với bản lãnh Tam đệ luyện được ở binh doanh, chỉ sợ sẽ không như Nhị thẩm nhìn thấy bây giờ đâu.”

Điền thị bị nói căng cứng cả người, trầm mặt nói: “Vợ Đại lang, cháu không biết tình huống thì đừng nhiều lời. Nhị lang đến tìm Tam lang là do mấy ngày nay tâm tình bị đè nén mà không kiềm chế được.”

Nhị lang hiện tại đã trở thành trò cười cho mọi người trong kinh bàn tán, không thể truyền ra tin động thủ đánh huynh đệ thêm nữa.

Nếu không phải tên nghiệp chướng Tam lang này không hiểu chuyện, Nhị lang sao có thể gặp tai bay vạ gió thế này đây!

Nghĩ vậy, Điền thị nhịn không được phải lườm Tam lang một cái.

Chân Diệu đứng ra khiến cho trong lòng Tam lang thầm ấm áp, nhưng cái nhìn kia của Điền thị lại khiến hắn rơi vào hầm băng.

Khóe miệng Chân Diệu nhếch lên nụ cười khẽ: “Nhị thẩm, cháu dâu nghe nói Nhị đệ có tâm tư không nên có với thông phòng Yên Nương của Nhị thúc, bị Tam đệ biết được, cảm thấy hành vi không ổn nên mới phải chạy đến đây lý luận.”

“Chớ nói bậy!” Chưa đợi La Nhị lang kịp phản ứng, Điền thị bấc giác đã gạt đi.

Trông thấy phản ứng của Điền thị, lòng La Tam lang càng thêm nguội lạnh, hắn cười tự giễu. Hóa ra đây là mẫu thân từ nhỏ hắn kính trọng yêu thương. Bà thà không hề do dự ụp lên đầu hắn tội danh ô uế, còn hơn nghĩ rằng La Nhị lang đã làm sai chút việc.

Chân Diệu che miệng, thần sắc có vẻ quái lạ: “Nhị thẩm, người đừng kích động, cháu dâu chỉ là ngẫu nhiên nghe thấy bọn hạ nhân lén đàm tiếu thôi mà.”

Dù sao La Nhị lang tư thông với Yên Nương là sự thật, không tính là nàng vu hãm người ta.

“Tiện nhân, ngươi im ngay!” La Nhị lang trừng lớn mắt, như thể hung thần át sát muốn cắn người, vươn tay định túm lấy Chân Diệu.

La Tam lang bị chọc giận: “Nhị lang, ngươi dám chạm vào Đại tẩu một cái, hôm nay ta sẽ phế cánh tay này của ngươi!”

“Tam lang!” Điền thị lộ vẻ mặt không thể tin, hung ác nhìn Chân Diệu: “Vợ Đại lang, huynh đệ chúng nó bởi vì cháu mà đánh nhau. Nhị thẩm cần phải đến trước mặt Lão phu nhân nói cho ra lẽ.”

Chân Diệu vô tội cười chớp chớp mắt mấy cái: “Sao Nhị thẩm lại nói vậy? Rõ ràng là Nhị đệ sinh lòng bất chính với Yên Nương, bọn hắn mới đánh nhau. Cho dù đến trước mặt tổ mẫu đi nữa cháu dâu vẫn sẽ nói như vậy.”

Điền thị tức giận đến cả ngực đều đau, lại không chịu được Chân Diệu hắt nước bẩn lên người La Nhị lang, bật thốt ra: “Là Tam lang…”

Lời nói ra đến miệng mới cảm thấy không ổn, mạnh mẽ cắn chặt răng, hận không thể ngay lập tức khiến cho Chân Diệu biến mất.

Chân Diệu sóng mắt lưu chuyển, liếc nhìn hai huynh đệ lắc đầu: “Đều là con trai ruột thịt, Nhị thẩm hà tất phải ủy khuất Tam đệ, thay Nhị đệ che lấp, ngay cả ta người làm chị dâu này cũng không nhìn nổi nữa.”

Điền thị hít vào một hơi lãnh khí.

Chân Diệu lời này thật sự là chữ chữ xuyên tim. Tam lang vốn đã xa cách với bà, nghe xong lời này sẽ nghĩ thế nào nữa đây? Chỉ sợ cả đời sẽ oán trách người làm mẹ như bà?

Tiểu tiện nhân này tâm tư thật thâm độc!

Điền thị vừa định quát mắng, chợt nghe Chân Diệu không nhanh không chậm nói tiếp: “Nếu như những gì Nhị thẩm nói, là Tam lang làm sai, Nhị lang muốn giáo huấn Tam lang, vậy thì đêm đó nên là Nhị đệ đến sân của Tam đệ, sao lại là ngược lại được chứ? Theo ta thấy, dù có là người lớn gan cũng sẽ không ai dám thừa nhận loại chuyện này, người nào phạm sai cũng muốn che giấu thật kỹ, nơm nớp lo sợ bị người khác biết, làm gì có người nào chủ động đến tìm người khác gây chuyện?”

Ánh mắt nàng rơi vào vẻ mặt ngây ngẩn của Điền thị, vẻ mặt như tro tàn, nàng ngậm cười nói: “Cho nên nói, con mắt của đám hạ nhân sáng lắm đấy. Đều là nhi tử, đứa nào phạm sai dạy dỗ một trận là được. Nhưng nếu đã không làm sai mà bị ủy khuất, đứa làm sai lại không để ý đến, chuyện này mới làm người ta thất vọng đau khổ. Nhị thẩm, người nói có đúng không?”

Chân Diệu nói xong, liếc xéo La Nhị lang, nhún người chào Điền thị đang ngây ra như phỗng: “Nhị thẩm, cháu về trước nhé.”

Đợi Chân Diệu đi xa, Điền thị mới chậm rãi quay đầu, nhìn La Nhị lang bờ môi có chút run rẩy: “Nhị lang, nàng nói là thật sao?”

Bà thật sự không muốn tin, nhưng tận sâu trong đáy lòng lại cảm thấy Chân Diệu nói có vài phần đạo lý.

“Không…” Điền thị đột nhiên lắc đầu, đá bay ý nghĩ kia.

Nhất định là Chân thị châm ngòi ly gián, muốn hủy hoại nhi tử bà đắc ý nhất!

Bà nhìn về phía Tam lang: “Tam lang, lúc trước rõ ràng là con có ý với Yên Nương, sao con lại mặc cho người khác tùy ý hắt nước bẩn lên người Nhị ca mình được chứ?”

“Mẫu thân!” La Tam lang không thể tin được, hắn quay đầu lại nhìn Điền Tuyết.

Hắn không nên ôm hy vọng xa vời rằng mẫu thân sau khi nghe thấy lời Đại tẩu nói sẽ nhìn rõ bộ mặt thật của Nhị lang. Không như hiện tại, ngay tại trước mặt thê tử hắn bà lại cố tình kéo chuyện của Yên Nương đổ lên người hắn!

Ánh mắt La Tam lang triệt để nguội lạnh.

Điền thị bị ánh mắt lạnh như băng của La Tam lang dọa sợ, đầu quay mòng mòng, tâm hoảng ý loạn: “Nhị lang…”

La Nhị lang bỗng nhiên bật cười, cười đã rồi xoay người lại, bước chân lảo đảo đi ra ngoài.

Điền thị có chút hốt hoảng, gấp gáp gọi với theo: “Nhanh đi mời thái y.”

Bà có chút hoảng sợ, thầm cảm thấy từ lúc Nhị lang thất bại ở trường thi, thần trí liền có chút không bình thường. Nhìn dáng vẻ này, lẽ nào đã phát bệnh?

La Tam lang không hề đuổi theo mà quay người bước lên bậc thang, ôm lấy vòng eo của Điền Tuyết mệt mỏi nói: “Tuyết biểu muội, chúng ta vào nhà thôi.”

“Dạ” Điền Tuyết thuận theo đè ép tất cả tâm tình không yên vào đáy lòng, bước theo hắn.

Đợi thái y đến, Điền thị nhìn La Nhị lang vừa uống thuốc xong an tĩnh ngủ trên giường, sắc mặt căng thẳng: “Lão gia còn chưa về đến sao?”

“Đúng vậy, phu nhân.”

“Đi gọi mấy bà tử tráng kiện đến đây.”

Đợi người đến rồi, Điền thị nhấc chân đi đến Tây Sương viện.

“Phu nhân…” Bà tử ra mở cửa vội vàng hành lễ.

Điền thị đến mí mắt cũng không nâng lên liền hấc cằm phân phó: “Các ngươi đi vào, mời Yên Nương ra đây.”

Mấy bà tử liếc nhìn nhau có chút trù trừ.

La Nhị lão gia sủng ái mẫu tử Yên Nương, các nàng ai cũng đều trông thấy rõ.

Điền thị giận dữ: “Như thế nào, ta không còn sai sử được các ngươi nữa hả? Nếu còn ai không đi, lập tức đánh đuổi ra ngoài cho ta!”

Mấy bà tử lạnh run trong lòng, vội vã vào phòng, không lâu sau đã kéo Yên Nương ra.

Yên Nương nhàn nhạt liếc nhìn Điền thị, vẫn còn trấn định: “Yên Nương thỉnh an phu nhân.”

Điền thị gắt gao nhìn chằm chằm vào Yên Nương, hồi lâu sau mới nói: “Xem ra Yên Nương ra tháng cũng còn chưa chăm sóc bản thân thật tốt, người đâu, tới giúp Yên Nương rửa mặt!”

Trong sân liền xuất hiện một cặp bồn đựng nước bằng sứ men xanh, cao bằng nửa người, bình thường chỉ dùng để nuôi cá. Nghe Điền thị sai bảo, mấy bà tử kéo Yên Nương đi qua, ấn đầu của nàng vào trong.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Sunlia về bài viết trên: MacSongThien, Thu Heo, ngoung1412, yuriashakira
     
Có bài mới 11.12.2017, 19:39
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 13.08.2016, 19:36
Bài viết: 4468
Được thanks: 12591 lần
Điểm: 8.86
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 12
Chương 385: Sống hay chết

Edit: Nora
Beta: Sakura

Nha hoàn bà tử hầu hạ Yên Nương sợ ngây người liền chạy lên can ngăn. Một tiểu nha đầu lanh trí hơn một chút len lén chạy ra ngoài.

Không biết Điền thị sớm đã có chuẩn bị từ lúc nào, giương giọng quát: “Ngăn lại cho ta!”

Bà tử do bà mang đến đều cao to lực lưỡng mạnh mẽ, chỉ cần một tay đã túm được nha đầu kia.

Tiểu nha hoàn nhìn thấy Yên Nương bị đè chặt trong nước, bị dọa đến phát khóc: “Di nương…”

Sau khi Yên Nương sinh hạ Bát lang, La Nhị lão gia vừa làm nũng vừa cương quyết van nài. Lão phu nhân muốn cho Bát lang chút thể diện, cuối cùng mới thả lỏng, nâng Yên Nương lên làm di nương.

Một khắc Yên Nương bị nhấn trong làn nước, theo bản năng giãy dụa không ngừng, nghe thấy tiếng la của tiểu nha hoàn bỗng nhiên ngừng lại.

Thật ra từ lâu nàng đã không còn sợ chết nữa rồi.

Giờ đây thù nhà đã báo, lời hứa với hắn cũng xem như đã hoàn thành. Như vậy, với cái thân phận không chịu nổi này, nàng có gì còn phải hối tiếc.

Chỉ là Bát lang của nàng, một ngày kia bị phơi bày thân thế sẽ bị xử trí thế nào đây? Nếu bây giờ nàng chết đi, những chuyện ô uế thối tha này liệu có theo nàng chìm trong bồn nước này không?

Nói như vậy, Bát lang của nàng cũng sẽ lớn lên như những đứa trẻ bình thường khác sao?

Yên Nương ngừng giãy dụa, chiếc cổ mãnh khảnh như thiên nga ưu nhã buông lỏng đầu. Trong làn nước tanh tanh mùi cá, tóc nàng dập dềnh như rong biển, khuấy động mặt nước thành tầng tầng sóng gợn, phảng phất như nàng vốn là một cảnh quan bên trong bồn nước này.

Hai bà tử kềm giữ bờ vai Yên Nương ngạc nhiên khi thấy nàng buông thõng, liếc nhìn nhau, trong thấy nơi đáy mắt mỗi người đều là vẻ kinh hoàng.

Yên di nương chết một cách khuất nhục im hơi lặng tiếng như vậy, sẽ không hóa thành quỷ lệ đến tìm hai người đòi mạng đấy chứ?

Nghĩ như vậy, tay họ bất giác nới lỏng một chút.

Từng bong bóng khí nổi lên, Yên Nương cảm thấy mí mắt càng lúc càng trĩu nặng.

“Dừng tay!” Chẳng biết La Nhị lão gia chạy đến từ lúc nào, thấy tình cảnh trong sân ánh mắt trợn trừng như sắp rớt ra, điên cuồng phóng tới.

“Lão gia…” Nội tâm Điền thị cuống cuồng, không hiểu nổi sao La Nhị lão gia lại trở về vào lúc này.

Sở dĩ bà hạ đòn sát thủ trước tiên là vì muốn tiên hạ thủ vi cường (ra tay trước thì có lợi thế). Còn về phần thẩm tra bà nửa điểm cũng không có ý định đó. Bất kể tra ra được điều gì thì người chịu thiệt vẫn là nhi tử của bà. Chỉ có nhanh chóng loại trừ mầm tai họa mới là hành động sáng suốt.

“Cút ngay!” Thấy Điền thị can ngăn, La Nhị lão gia nhấc chân đá vào ngực mụ một cước.

Điền thị hừ một tiếng, mềm oặt ngã xuống.

“Phu nhân…”

Trong sân nhốn nháo. La Nhị lão gia không thèm liếc nhìn Điền thị, vội vàng chạy tới bên bồn nước giật phăng hai bà tử ra, kéo Yên Nương vào lòng.

“Yên Nương!” La Nhị lão gia gắt gao ôm lấy Yên Nương thật chặt, bế nàng vào trong phòng, vừa gào thét: “Nhanh đi mời đại phu đến!”

Tiếng trẻ con khóc la nỉ non, đám hạ nhân chạy tới lui không ngừng, lại thêm tiếng thét la của La Nhị lão gia, tiểu viện ngày thường vẫn luôn yên tĩnh giờ đây hiếm khi vô cùng náo nhiệt.

“Cái gì? Nhị phu nhân hôn mê bất tỉnh?” Lão phu nhân nghe bẩm báo xong thì vô cùng kinh hãi.

Nha hoàn kia ửng đỏ cả mắt: “Thái y đã xem qua rồi ạ, nói tình hình Nhị phu nhân thật sự không tốt. Đại nãi nãi sai nô tỳ đến bẩm báo với người.”

Trong lòng lão phu nhân trống ngực đập thình thịch.

Từ lúc bà ngã một trận bệnh kia, tất cả sự tình trong phủ bình thường sẽ không cần đưa đến trước mặt khiến bà hao tâm tổn sức. Nếu ngay cả vợ Đại lang cũng không thể đưa ra quyết định, cần phải sai nha hoàn đến mời bà, chứng tỏ tình hình của Điền thị thật sự rất nghiêm trọng.

“Đỡ ta qua đó.” Lão phu nhân bảo Hồng Phúc.

Một đoàn người kéo đến Hinh viên liền phát hiện người của tất cả các viện đều đã có mặt.

Chân Diệu chào bà: “Tổ mẫu, người đã tới.”

“Nói xem, rốt cuộc xảy ra chuyện gì?” Lão phu nhân vươn tay ra, mặc cho Chân Diệu đỡ bà.

Chân Diệu cũng không muốn giấu giếm loại chuyện cặn bã của nam nhân như La Nhị lão gia, nàng vừa đỡ Lão phu nhân vừa nhỏ giọng thuật lại: “Cháu dâu vừa hỏi chuyện, biết được là Nhị thúc đá Nhị thẩm, không may đá trúng ngực, Nhị thẩm nhổ ra một búng máu.”

Lão phu nhân nghe xong giận dữ, nện nện quải trượng đầu rồng xuống đất, giọng đầy bực tức: “Nghiệp chướng mà!”

“Thái y, tình hình con dâu ta thế nào?”

Sắc mặt thái y ngưng trọng, trầm ngâm một chút nói: “Thân thể Nhị phu nhân vốn suy nhược, hiện giờ tâm tư, thân thể đều chịu đả kích không nhỏ, lúc này như đèn đã cạn dầu!”

Lời vừa dứt, trong phòng vang lên từng đợt tiếng hít không khí vào, Điền Tuyết bậc khóc ngay tại chỗ: “Cô ơi…”

Lão phu nhân đều đã trải qua sóng to gió lớn, coi như còn trấn định: “Làm phiền thái y đi kê đơn thuốc vậy.”

Đợi thái y đi khỏi, Lão phu nhân quét mắt nhìn mọi người hỏi: “Nhị lão gia và Nhị lang đâu rồi?”

Không khí đầy mùi trầm mặc khó thở, rốt cuộc có một nha hoàn lên tiếng: “Bẩm lão phu nhân, Nhị công tử vừa nãy cũng mới uống thuốc do thái y kê, vẫn còn đang ngủ. Còn Nhị lão gia…”

Trông thấy sắc mặt Lão phu nhân âm trầm như nước, lộ ra thần sắc không kiên nhẫn, nha hoàn kia mới cắn răng nói: “Nhị lão gia đang ở Tây Sương viện với Yên di nương!”

Lão phu nhân giận đến nỗi tay cũng phát run, nghiêm nghị hỏi: “Rốt cuộc là chuyện gì?”

Hạ nhân trong phòng đều cúi thấp đầu quỳ xuống đất, không ai dám lên tiếng, nhất là những bà tử đã động thủ, nguyên một đám cả thân người đều run bần bật không ngừng.

Chân Diệu thấy thế ghé vào bên tai Lão phu nhân nói khẽ: “Tổ mẫu, cháu dâu hỏi được, là Nhị thẩm dẫn người đến Tây Sương viện định dìm chết Yên di nương, đúng lúc Nhị thúc trở về, sau đó đá ngất Nhị thẩm.”

Lão phu nhân ôm ngực, phập phồng hít thở không thông.

Hiện tại bà không biết nên mắng người nào mới hả, nhìn Điền thị như giấy vàng trên giường đành nói: “Đi gọi Nhị lão gia tới cho ta!”

Bà dừng một chút nói tiếp: “Cũng gọi Nhị lang tới đây. Chẳng qua chỉ là thi trượt khoa cử, vừa gặp chút trở ngại như thế đã suy sụp, làm gì còn phong phạm của công tử phủ Quốc Công!”

Không đợi lão phu nhân nói xong, Chân Diệu tiếp lời: “Tổ mẫu, bên phía Đại lang cháu dâu đã cho người đi gọi rồi ạ.”

Đại Chu lấy hiếu làm đầu để trị quốc. Điền thị là thím, là trưởng bối, bất luận như thế nào Chân Diệu cũng không để người khác thừa cơ hội chuyện này mà nói xấu.

Quả nhiên sắc mặt Lão phu nhân dịu lại một chút.

Không bao lâu sau La Nhị lão gia đã tới, ông chưa kịp lên tiếng, quải trượng trong tay lão phu nhân đã nện tới.

La Nhị lão gia lập tức choáng váng, cảm thấy đau bấc giác trốn sang bên cạnh: “Mẫu thân, người làm gì vậy?”

Lửa giận của lão phu nhân lại sôi trào, lưu loát xông lên, nện quải trượng lên ông như vũ bão: “Ta cho ngươi trốn, có bản lĩnh ngươi cũng đá bà già này một cước đi!”

La Nhị lão gia bị đau nhưng không dám trốn nữa, hai tay ôm đầu khó khăn hô lên: “Mẫu thân, có chuyện gì từ từ nói, đám tiểu bối trong phòng đều đang nhìn kia kìa.”

Chúng tiểu bối trong phòng giương ánh mắt phức tạp nhìn tàn ảnh quải trượng do Lão phu nhân vung ra. Thầm nghĩ lão thái thái người đánh lưu loát như vậy, bình thường giấu thật kỹ, khiến cho người ta thật sự không nhận ra được chút nguy cơ!

Vì thế Lão phu nhân đánh cho nhi tử tay chân bầm dập, một đám người lại đứng nhìn, không ai muốn bước ra can ngăn.

Rốt cuộc Lão phu nhân cũng đã đánh mệt, buông lỏng quải trượng trong tay rơi trên mặt đất, bà vươn tay: “Vợ Đại lang, đến đỡ tổ mẫu một chút. Đến từng tuổi này đã lâu không hoạt động không còn được như trước nữa rồi.”

Chân Diệu rủ tầm mắt xuống, nhu thuận đi qua. Nàng thầm nghĩ, vị lão thái thái vừa nãy bước đi như bay là ai vậy chứ?

La Nhị lang được người đỡ vào, vô cùng yên tĩnh, một bộ như thất hồn lạc phách.

Lão phu nhân nhíu nhíu mày, không muốn nhiều lời, ngay tại trước mặt đám người Chân Diệu răn dạy La Nhị lão gia: “Ta vốn đã nghĩ, gia hòa vạn sự hưng (gia đình yên ổn làm gì cũng thăng tiến thuận lợi), đã có Yên di nương, ngươi sẽ thu tâm không la cà bên ngoài nhiều nữa. Thật không ngờ được ngươi lại làm được chuyện ái thiếp diệt thê đến bực này, thật quá hồ đồ!”

La Nhị lão gia đột nhiên ngẩng đầu, không phục nói: “Mẫu thân, không phải nhi tử ái thiếp diệt thê. Thật sự là do độc phụ kia tâm tư quá ác độc, giữa ban ngày ban mặt lại muốn dìm chết Yên Nương. Nếu nhi tử không trở về kịp lúc, lúc này Yên Nương đã trở thành người thiên cổ rồi!”

“Dù vậy ngươi cũng không nên ra tay hung ác mới vợ mình như vậy!” Lão phu nhân đang nói, thấy thái y tiến đến liền cứng miệng.

Thái y chắp tay nói: “Lão phu nhân, đơn thuốc đã kê xong rồi. Có điều Nhị phu nhân lần này tổn hại tận gốc rễ, chứ không phải bệnh xoàng xĩnh, chỉ sợ sẽ không gắng gượng nổi.”

“Ông nói cái gì?” La Nhị lang đột nhiên lên tiếng.

La Nhị lão gia cũng giật mình.

Ông chẳng qua chỉ là trong lúc nóng giận đá Điền thị một cước, vậy mà thái y vừa nói gì?

Sinh lão bệnh tử thái y đã thấy quá nhiều rồi, đành cụp mắt xuống nói: “Ít thì mười ngày nửa tháng, nhiều thì dăm ba tháng, quý phủ vẫn là nên chuẩn bị trước, lão phu xin cáo từ.”

Thái y đi một hồi lâu, La Nhị lang mới kinh ngạc mà nhìn qua Lão phu nhân: “Tổ mẫu, thái y nói vậy, là có ý gì?”

Lão phu nhân có vài phần thất vọng.

Bà ở tuổi trung niên đã để tang con, về già phu quân bà lại điên dại, có khổ đau nào mà bà chưa từng trải qua, đến tuổi này bà đã là bà lão gần đất xa trời, còn phải an ủi người trẻ tuổi khí thịnh nữa sao?

Ngoại trừ Đại lang, đứa cháu trai này vẫn luôn là niềm tự hào của bà, thế mà lại không chịu nổi một kích.

Lão phu nhân thở dài: “Nhị lang, Tam lang, mấy người các cháu nên dành nhiều thời gian ở cạnh mẫu thân đi.”

Bà liếc qua La Nhị lão gia, sau đó phất tay chỉ đám nha hoàn bà tử hầu hạ Điền thị: “Các ngươi đều theo ta sang Tây gian.”

Chân Diệu vẫn luôn đứng bên đỡ Lão phu nhân, thấy bà không nói gì thì cũng yên lặng đi theo.

Lão phu nhân uy nghiêm ngồi thẳng lưng trên tháp La Hán gần cửa sổ, áp bức nhìn đám hạ nhân đang quỳ đầy đất: “Đang yên đang lành hà cớ gì Nhị phu nhân đến Tây Sương viện tìm Yên Nương gây chuyện?”

Bà tin, Điền thị đã bị chuyện gì đó kích động mạnh, bằng không vì sao lúc Yên Nương vừa vào cửa nàng nhịn được, nàng ta mang thai thời gian dài như thế cũng nhịn được, đến lúc này lại giống trống khua chiêng kéo tới đòi giết đòi đánh. Nếu không phải bị kích thích, người ngu ngốc cũng chẳng làm chuyện như vậy làm gì.

Hơn mười năm Điền thị quản gia không có lấy một chút sơ suất, hiển nhiên chẳng phải người không có đầu óc.

Mặc dù bình thường Lão phu nhân luôn không màng mọi chuyện, nhưng tự đáy lòng đám hạ nhân vẫn luôn kính sợ bà, mấy bà tử dập đầu nói: “Đám lão nô không biết chuyện gì cả ạ, là do phu nhân gọi chúng ta đi, chúng nô tỳ liền đi theo.”

Quỳ trong đám hạ nhân, nha hoàn thiếp thân Lục Quyên của Điền thị sắc mặt càng lúc càng trắng bệch.

Tranh chấp tại Hạm Đạm cư hôm nay nàng cũng có mặt, nhưng sao nàng dám nói cơ chứ!

Lão phu nhân mắt sắt như sao, ánh mắt rất nhanh đã tập trung vào vẻ mặt trắng bệch của Lục Quyên, bà phất tay cho người khác lui ra hết, lúc này mới hỏi: “Ngươi là nha hoàn thiếp thân của Nhị phu nhân, hẳn phải biết vì sao Nhị phu nhân tìm Yên Nương gây chuyện chứ?”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Sunlia về bài viết trên: MacSongThien, Mưa biển, Thu Heo, hanhpham, ngoung1412, sweetthanks, yuriashakira
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 486 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Google Adsense [Bot] và 208 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 95, 96, 97

3 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

6 • [Hiện đại] Tổng tài đừng tới đây! - Ăn quái thú

1 ... 40, 41, 42

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

8 • [Cổ đại] Sư phụ quá mê người đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn

1 ... 66, 67, 68

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 15, 16, 17

10 • [Xuyên không - Xuyên sách] Vật hi sinh nữ phụ nuôi con hằng ngày - Danh Đường Đa Tiểu Tỷ

1 ... 9, 10, 11

11 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

12 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

14 • [Hiện đại] Cục cưng càn rỡ Tổng giám đốc dám cướp mẹ của tôi - Tả Nhi Thiển

1 ... 99, 100, 101

15 • [Hiện đại] Người tình của tổng giám đốc đài truyền hình - Cơ Thủy Linh

1 ... 20, 21, 22

16 • [Hiện đại] Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình - Hải Diệp

1 ... 113, 114, 115

17 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 179, 180, 181

18 • [Hiện đại] Vợ cũ quay lại Tổng tài biết sai - Vô Danh

1 ... 181, 182, 183

19 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

20 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 84, 85, 86



Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 910 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Mèo: Give me love
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 865 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Comay nguyen: chào
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 822 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 398 điểm để mua Hoa hồng xám
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 299 điểm để mua Nước hoa
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 781 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 742 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 242 điểm để mua Hoa cúc trắng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 246 điểm để mua Xe hơi
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 242 điểm để mua Cây bí halloween
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 705 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 250 điểm để mua Mề đay đá Citrine 4
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 670 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 352 điểm để mua Happy day
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 465 điểm để mua Ngôi sao đen
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 334 điểm để mua Hổ trắng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 300 điểm để mua Giấy chứng nhận kết hôn
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 637 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 605 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 344 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 575 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 546 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 582 điểm để mua Tiên nữ
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 658 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 349 điểm để mua Thiên thần
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 519 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 493 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: White Silk-Hazye vừa đặt giá 250 điểm để mua Ice Cream

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.