Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 487 bài ] 

Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

 
Có bài mới 11.12.2017, 19:36
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 13.08.2016, 19:36
Bài viết: 4469
Được thanks: 13019 lần
Điểm: 8.88
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



Chương 377: Hồ Di Nương xúc động

Edit: Thu Hằng
Beta: Sakura

Vài ngày sau La tứ thúc phong trần mệt mỏi trở lại, xuống ngựa ở cửa trước phủ Quốc Công, trực tiếp ngã trên mặt đất, dọa đứa bé giữ cửa giật mình, cuống quít chạy tới đỡ “Tứ lão gia, ngài không sao chứ?”

La tứ thúc mở ra đôi mắt tràn đầy tơ máu, nhìn cửa phủ một cái khẽ thở phào nhẹ nhõm, khàn giọng nói “Mang ta đi Ngọc Viên”

“Tứ lão gia trở lại ——”

Tình huống của Thích thị càng ngày càng không xong, lão phu nhân rất lo lắng, vốn vẫn canh giữ ở Ngọc Viên, thấy La tứ thúc hỏi “Có mang được người về?”

Sắc mặt La tứ thúc buồn bã, lắc đầu, thanh âm khàn khàn “Ta đi nhìn Thiến nương một chút”

Chính viện Ngọc Viên chật ních người thăm hỏi, Hồ di nương chẳng biết từ lúc nào đã lặng lẽ xuất hiện, nhìn bóng dáng chật vật của La tứ thúc, ánh mắt thay đổi.

Đám người dần tản ra, La tứ thúc từ phòng Thích thị ra ngoài, dừng chân một chút, đi tới Tây khóa viện.

Nếu là ngày thường, vừa nghe cước bộ của hắn, Hồ di nương sẽ nhẹ nhàng đi ra ngoài nghênh đón, mang theo khuôn mặt tươi cười, nhưng hôm nay, trong tiểu viện lại im ắng.

La tứ thúc tâm tình xuống thấp cũng không chú ý tới sự khác thường này, hỏi A Hạnh đang đứng ở cửa “Di nương ở đâu?”

A Hạnh cúi mắt nói “Di nương mang theo Thất thiếu gia đi dạo trong vườn”

La tứ thúc nhếch mi, có chút không vui, nhấc chân đi ra ngoài.

Gió lạnh tháng hai, trên ngọn cây, góc tường vẫn còn tuyết đọng chưa tan, chỉ có tùng bách và hàn mai hé nụ.

Từ rất xa đã có thể nhìn thấy bóng dáng Hồ di nương trong áo choàng hồ ly màu trắng đang lôi kéo thất lang bên một cây mai, phía sau là nha hoàn bà tử.

La Tứ thúc bước nhanh tới: “Mai nương ——”

Hồ di nương khuê danh một chữ “Mai”, cũng thích Mai nhất, nàng nhớ trước kia ở Bảo Lăng, mỗi khi tới mùa hoa mai người này sẽ đích thân bẻ một bó mai, cắm trong bình Thanh Hoa Mai trong phòng ngủ của hai người.

Một phòng hương hoa mai, mãn trường ân ái.

Giờ phút này, kỳ vọng đó đã lạnh thấu tâm, lại nghe thấy hắn nói “Xích Cước đại phu kia đã hồi hương. Mai nương, năm đó thuốc kia nàng dùng liên tiếp hơn nửa tháng, van cầu nàng cẩn thận suy nghĩ một chút, trong đó có những dược gì?”

Hồ di nương nhìn dung nhan chật vật của nam nhân trước mặt, tia hi vọng trong lòng dần mất đi, mở miệng nói “A Đào, mang Thất lang đi phía trước chơi một chút”

“Dạ” A Đào thi lễ, ôm lấy Thất lang “Thất thiếu gia, nô tỳ mang ngài đi phía trước chơi”

“Ta không đi, ta muốn ở cùng phụ thân” Thất lang muốn ôm chân La tứ thúc, nhưng La tứ thúc trong lòng đang rối rắm suy nghĩ xem có thể có được phương thuốc cứu Thích thị hay không nên không để ý.

Hồ di nương tâm như bị kim châm.

A Đào vội dụ dỗ “Thất thiếu gia, phía trước là đình Linh Âm, nói không chừng, Ngũ thiếu gia và Lục thiếu gia đang ở đó”

Thất lang vừa nghe Lục lang có thể ở đó, lúc này mới gật đầu, duỗi tay để A Đào ôm đi.

Chờ Thất lang đi xa, ánh mắt Hồ di nương phức tạp nhìn La tứ thúc, lúc này mới mở miệng “Lão gia chẳng lẽ đang nói đùa, đừng nói là đã qua nhiều năm, chính là tại thời điểm năm đó, ta cũng làm sao có thể nhớ được, chẳng lẽ ăn trứng gà lại có thể đoán ra con gà nào đẻ trứng?”

La tứ thúc bị hỏi sửng sốt, lại chạm tới ánh mắt lạnh lùng của Hồ di nương nhưng không suy nghĩ nhiều, chỉ đắm chìm trong suy nghĩ của mình.

Hắn bỗng nhiên nghĩ tới điều gì, nắm cổ tay Hồ di nương, có chút kích động hỏi “Mai nương, năm đó người nấu thuốc cho nàng là nha hoàn nào? Ta nhớ hình như là A Lý?”

“A Lý? Năm đó Chương ca nhi ngã bệnh, bởi vì hầu hạ không chu đóa, không phải đã bị phát mại cùng bà vú của Chương ca nhi sao?”

Hồ di nương nhìn sắc mặt  La tứ thúc buông xuống, trong lòng lại mơ hồ vui mừng.

Ý tứ này, nàng không muốn áp chế, ngược lại hận không thể cho đối phương biết nhanh hơn, như vậy trong lòng mới đau hơn được.

La tứ thúc thất hồn lạc phách xoay người muốn rời đi, Hồ di nương kéo lại “Lão gia, ta có một chuyện muốn hỏi ngài”

La tứ thúc mệt mỏi cười cười “Mai nương, có chuyện gì chờ sau này hỏi được không, ta muốn đi nhìn phu nhân một chút”

Hồ di nương chắn trước mặt hắn, không nhúc nhích.

La tứ thúc lúc này mới kinh ngạc hồi thần “Mai nương?”

Hồ di nương đưa tay, gỡ túi thơm bên hông xuống, giơ lên cao, ống tay rộng rãi tuột xuống, lộ ra cổ tay trắng như tuyết.

Túi thơm trên đầu ngón tay trắng muốt mang lại một cảnh tượng tiên diễm, làn gió mang theo hương thơm quanh quẩn bên chóp mũi La tứ thúc, lại nghe được nàng cười nhẹ nhàng hỏi “Lão gia, ta hỏi người, hương này là tự ngài mua?”

La tứ thúc nhìn túi thơm trầm mặc hồi lâu, nói một chữ “Phải”

Túi thơm kịch liệt lay động, không ngừng chạm vào bàn tay, Hồ di nương gắt gao cắn môi dưới hỏi “như vậy, trong này có thả một ít đồ vật khác, ngài cũng biết?”

Lần này thời gian La tứ thúc trầm mặc lâu hơn, cuối cùng nói “Phải”

Lời này rõ ràng, ngay từ lúc dự liệu đã biết, nhưng nghe chính miệng hắn nói ra, giống như chùy nặng hung hăng đập trong lòng, trong nháy mắt huyết nhục mơ hồ.

Hồ di nương không chịu nổi đau đớn kịch liệt bất ngờ, vỗ ngực chậm rãi ngồi xuống.

“Mai nương …” La tứ thúc cúi người đỡ lại bị Hồ di nương hung hăng hất ra.

“Đừng đụng vào ta” nàng ngồi thẳng lên, ngực phập phồng “Lão gia, tại sao người lại đối xử với ta như vậy? Tại sao? Để ta không thể sinh hài tử nữa? Vậy Thích thị thì sao? Nếu như là nàng, người cũng sẽ nhẫn tâm như vậy sao?”

Ánh mắt La tứ thúc nhìn Hồ di nương, có thương hại, có đâu lòng, còn có áy náy, nhưng cũng không để nàng chờ lâu đã trả lời “Nếu thân phận của Thích thị giống nàng, ta cũng sẽ làm như vậy”

“Tại sao?” Hồ di nương hoàn toàn ngây ngẩn cả người.

“Bởi vì … ta không muốn có con vợ lẽ, để hắn sinh ra gặp cảnh sống khó khăn như vậy, ta không nỡ …”

Hồ nương giật mình.

“Mai nương, nàng đã biết rồi cũng là chuyện tốt, đây chính là ý nghĩ thực của ta, sau này cũng sẽ không thay đổi. Trừ điều này, ta sẽ làm hết sức mình đem lại cuộc sống tốt cho nàng cùng Chương ca nhi, chẳng qua nàng cần phải giữ bổn phận làm thiếp. Mai nương, bình tĩnh lại, hãy suy nghĩ một chút, ta đi nhìn phu nhân” La tứ thúc vỗ vỗ vai Hồ di nương, quay người đi mà không quay đầu lại.

Hồ di nương cũng không nhìn theo bóng lưng La tứ thúc mà đứng tại chỗ hồi lâu, cả người lạnh lẽo mới quay người trở về, nghĩ muốn trở lại trong viện lại thấy trong lòng lạnh lẽo, dứt khoát nhấc chân đi tìm Thất lang.

Từ rất xa, nàng nghe được thanh âm hài tử cười vui không khỏi tăng nhanh cước bộ, đi qua núi giả, thấy trên bãi đất trống sạch sẽ cạnh đình Linh Âm, hai đứa bé đang tụ một chỗ chơi cùng một con mèo trắng.

Hồ di nương theo bản năng đi nhanh hơn.

Chương ca nhi tại sao lại cùng tên nhãi con kia chơi chung một chỗ?

Còn có con mèo trắng kia, hình như là của Chân thị, tiểu súc sinh đó cũng không thể tin, vạn nhất làm Chương ca nhi bị thương thì sao?

Ý niệm trong đầu chợt lóe, cước bộ của nàng cũng nhanh hơn, nhưng bỗng nhiên cả người cứng lại.

Bên kia hai đứa bé vốn đang chơi cùng mèo trắng, không biết tại sao Thất lang nhặt lên một cục đá, nên lên đuôi mèo.

Mèo trắng kêu thảm thiết một tiếng, chạy trốn ra ngoài, sau đó quay người cào về phía Thất lang.

Cả Hồ di nương và nha hoàn trong nhất thời bị biến cố bất ngời này làm ngây ngẩn cả người.

“Chương ca nhi” Hồ di nương sau một giây ngây người kịp phản ứng lại, chạy như điên tới.

Nha hoàn cũng từ trong mộng tỉnh lại, vội vàng chạy qua.

Nhưng đã chậm, mèo trắng đã nhào tới nơi, sau đó một bóng dáng nho nhỏ chắn trước mặt Thất lang, mào trắng cào một vệt máu thật dài sau lưng hắn, trong tiếng kêu sợ hãi của bọn nha hoàn, Lục lang ôm thắt lưng Thất lang cùng ngã xuống.

Hai đứa bé ngã trên mặt đất, tư thế tức cười vô cùng, chẳng qua là vết thương sau lưng Lục lang khiến bọn nha hoàn sợ hãi.

Hồ di nương vọt tới “Chương ca nhi, con không sao chứ? Đừng dọa nương, có đau hay không, con mau nói đi”

Thất lang từ trong kinh sợ tỉnh hồn lại, nháy nháy mắt “Không đau, ca ca đau”

Hồ di nương ngẩn người, nhìn về phía Lục lang, vẻ mặt thoáng cái phức tạp, sau đó hồi phục lại “Còn đứng ngây ra đó làm gì, mau đưa Lục thiếu gia về, mời đại phu tới”

Một nha hoàn ôm Lục lang, Hồ di nương ôm Thất lang đi theo tới Di An đường.

Lão phu nhân thấy bộ dạng Lục lang, sắc mặt thay đổi, trong lúc đợi đại phu tới liền hỏi “Lục lang, nói cho tổ mẫu biết, có đau hay không?”

Lục lang suy nghĩ một chút, thành thật gật đầu “Đau”

Lão phu nhân nhìn Hồ di nương một cái, lại hỏi “Nếu đau … làm sao lại muốn chắn phía trước Thất lang?”

Nếu Hồ di nương chứng kiến việc này rồi, vạn nhất Thích thị có chuyện gì, cũng có thể đối xử với Lục lang có mấy phần thật lòng, Lục lang lần này cũng không coi là nhận lấy không công.

Lục lang duỗi ngón tay mập mạp, chỉ chỉ Thất lang, vẻ mặt nghiêm túc “Thất lang là đệ đệ, con là ca ca, ca ca bảo vệ đệ đệ là chuyện thiên kinh địa nghĩa”

“Lục lang của ta” lão phu nhân đem Lục lang ôm vào trong ngực, yêu thương vô hạn

“Lục ca, ta thổi cho ca một chút được không?” Thất lang đi qua, quệt miệng hỏi.

Lục lang từ trong ngực lão phu nhân nhoài ra, dùng vẻ mặt ghét bỏ hướng Thất lang nói “Đệ thổi, ta còn đau hơn, hay là chờ đại phu tới đây đi”

“Lục ca hư, cảm thấy ta không bằng đại phu”

“Không phải, mẫu thân đã dạy, mỗi người một bổn phận, đệ vốn không phải đại phu, cùng đại phu so sánh cái gì?” Lục lang nghiêm trang giáo huấn đệ đệ.

Hồ di nương cả người sửng sốt, nhìn Lục lang một chút, lại nhìn Thất lang, phảng phất như có một chậu nước lạnh dội thẳng xuống, làm cho nàng hoàn toàn tỉnh táo lại.

Mỗi người một bổn phận sao?

Thì ra ngay cả một hài tử cũng hiểu được chuyện này, nàng hôm nay mới nhận ra rõ ràng

Nha hoàn vội vàng hấp tấp chạy tới “Lão phu nhân, tình hình Ngọc Viên không được tốt”

Bởi vì Lục lang, chuyện Thích thị vẫn không cho hắn biết nên nha hoàn nói không rõ ràng.

Lão phu nhân lập tức đứng lên “Hồng Phúc, chiếu cố Lục thiếu gia, Hồng Hỉ, đỡ ta đi Ngọc Viên”

Hồ di nương ngó chừng màn cửa đung đưa suy nghĩ một hồi, lưu lại Thất lang phân phó A Đào chiếu cố, nhấc chân đi theo.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Sunlia về bài viết trên: MacSongThien, Thu Heo, ngoung1412, yuriashakira
     

Có bài mới 11.12.2017, 19:37
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 13.08.2016, 19:36
Bài viết: 4469
Được thanks: 13019 lần
Điểm: 8.88
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 378: Xuân tới

Cửa đóng kín, nàng nghe tiếng khóc thống khổ của La tứ thúc “Thiến nương, Thiến nương, nàng tỉnh lại đi, phải kiên trì, thái y nói, uống thuốc thêm mấy ngày là tốt rồi”

Lão phu nhân đi vào, Hồ di nương đi sau mấy bước, cách đoàn người nhìn thấy La tứ thúc nửa quỳ trên mặt đất, cố chấp năm tay Thích thị, bả vai không ngừng rung động.

“Lão gia, hài tử …” Thích thị vô lực đưa tay lên

“Đưa Lục thiếu gia và muội muội tới đây” Lão phu nhân thấy bộ dáng Thích thị, cũng bất chấp đưa Lục lang tới.

Mấy nha hoàn vội vã đi ra ngoài, đi qua Hồ di nương, cũng không ai liếc nhìn nàng một cái.

“Lão gia, ta sợ rằng không xong rồi, hai đứa bé, nhờ cậy người …” Thích thị hơi thở mong manh, đứt quãng nói, ngắn ngủi mấy câu đã dùng hết tất cả khí lực.

La tứ thúc dán mặt trên tay Thích thị “nàng yên tâm, Lục lang cùng Hòa Bình, ta sẽ nhờ mẫu thân chiếu cố, cuộc đời này ra sẽ không tái giá, tương lai sẽ cùng an táng với nàng, không có người khác bên cạnh”

Hồ di nương cả người chấn động, sau đó nở nụ cười tự giễu, quay người trở lại Tây viện.

Không lâu sau nàng trở lại, trên tay nhiều hơn một tờ giấy, trực tiếp đi vào, đại nha hoàn Hàm Châu bên cạnh Thích thị cản lại “Hồ di nương, lúc này hay là người ở trong viện của mình an tĩnh đi”

Hồ di nương giơ tay, cho Hàm Châu một bạt tai, cười lạnh nói “Dù thế nào ta cũng là di nương của lão gia, còn chưa tới phiên một hạ nhân như ngươi tới an bài”

Tiếng bạt tai này cực kỳ vang dội, kinh động tới mọi người trong nội thất.

Lão phu nhân hỏi “Bên ngoài xảy ra chuyện gì?”

Đại nha hoàn Hàm Nhụy vội nói “Là Hồ di nương tới, muốn vào, Hàm Châu khuyên nhủ lại bị đánh một bạt tai”

Lão phu nhân nhíu nhíu mày.

“Trước hết đưa Hồ di nương trở về đi” La tứ thúc có chút tức giận

Thanh âm của Hồ di nương truyền đến “Lão gia, ta có chuyện quan trọng muốn gặp ngài”

“Đưa di nương trở về” La tứ thúc giận dữ, thanh âm cao hơn.

Hồ di nương nghe được thanh âm bên trong, cười lạnh một tiếng, đưa tay đẩy nha hoàn ra đi vào, nhíu mày đứng trước mặt La tứ thúc, đem tờ giấy kia nhét vào trong tay hắn “Lão gia trước xem một chút đi”

“Đây là …” La tứ thúc nhìn chữ trên tờ giấy, lộ ra thần sắc không dám tin.

“Chính là phương thuốc” Hồ di nương quảng tới một câu, liếc nhìn khuôn mặt trắng bệch của Thích thị, yên lặng xoay người.

La tứ thúc không kịp để ý cái gì, nắm chặt phương thuốc, cao giọng nói “Mau, nhanh chiếu theo phối phương này bốc thuốc”

Hàm Nhụy có chút chần chứ “Phương thuốc này …”

Đây là do Hồ di nương đưa tới, ai biết nàng có âm mưu gì.

“Hồ đồ, lúc nào rồi, còn đứng đó làm gì?” La tứ thúc trách mắng.

Hàm Nhụy lúc này mới cầm phương thuốc vội vã ra ngoài.

Bên trong phòng yên lặng, chỉ còn lại tiếng hít thở nhẹ nhàng, người có tư cách mở miệng nhất là Lão phu nhân lúc này cũng không hỏi nhiều.

Lúc này, hỏi nguồn gốc của phương thuốc cũng không có ý nghĩa gì, tình trạng của Thích thị, chỉ có thể dùng hết mọi cách mà thôi.

“Mẫu thân, người bệnh sao?” Lục lang được ôm tới, sau lưng hắn bị thương, nhưng tuổi còn nhỏ đã hiểu được nên che dấu cái gì. Đi đến trước giường Thích thị hỏi một câu.

Thích thị đã lâm vào hôn mê tựa hồ khôi phục lại chút tinh thần, mặt tràn đầy ôn nhu nhìn Lục lang.

Thất lang ồn ào muốn theo Lục lang đến đây, nhìn thấy bộ dạng Thích thị, bị làm cho sợ hãi co người lại.

“Thuốc tới, thuốc tới”

Tất cả mọi người không nghĩ tới, phương thuốc của Hồ di nương lại thần kỳ như vậy, chỉ sau ba ngày Thích thị đã cầm máu.

Một khi máu ngừng, với phủ Quốc Công không còn là vấn đề nữa, ác loại dược liệu bổ máu trân quý ào ào tới, chỉ sau hơn nửa tháng, Thích thị đã miễn cưỡng có thể đứng dậy.

“Lão gia, ta muốn gặp Hồ di nương”

“Thiến Nương ——”

Thích thị nhàn nhạt cười “ Hồ di nương cứu ta một mạng, giúp cho Lục lang và Hòa Bình tuổi nhỏ không mất mẹ, vô luận thế nào, ta cũng phải gặp mặt cảm ơn nàng”

Lúc này La tứ thúc mới gật đầu, phân phó hạ nhân “Đi mời Hồ di nương tới đây”

Thấy Hàm Châu đi ra ngoài, La tứ thúc rũ mắt, tâm tình có chút phức tạp.

Phương thuốc hôm đó vừa nhìn chính là mới vội vã viết ra, nét mực còn chưa khô, có thể thấy được ban đầu Hồ di nương không thành thật với hắn.

Vừa nghĩ tới ban đầu nàng đối với tình trạng của Thích thị thờ ơ lạnh nhạt, để đến cuối cùng mới đưa phương thuốc ra thì La tứ thúc không biết nên dùng tâm tình gì để đối mặt với Hồ di nương, do đó mấy ngày này cũng không bước vào Tây khóa viện.

Chỉ chốc lát Hàm Châu trở lại “Lão gia, phu nhân, Hồ di nương nói không muốn tới đây, nàng còn nói …”

“Có lời cứ nói, không cần ấp a ấp úng” La tứ thúc cau mày nói.

Hàm Châu vì Thích thị mà bất bình, tâm không cam lòng không muốn mà nói “Hồ di nương nói, xin lão gia qua đó”

La Tứ thúc kinh ngạc, nhìn về phía Thích thị.

Hắn cảm giác, từ hôm đó, lời nói hành động của Hồ di nương có chút khác lạ.

Sắc mặt Thích thị bình tĩnh “Lão gia, vậy ngài qua đó một chuyến đi”

Thấy La tứ thúc bất động, nàng thúc giục “Đi đi, lát nữa Lục lang tới đây, chúng ta cùng nhau dùng cơm”

Hồ di nương trước là cứu lão gia, nay lại cứu nàng, không biết vận mệnh đối với nàng là ưu ái hay là tàn khốc đây?

La tứ thúc lúc này mới đứng lên, mang tâm tình phức tạp đi Tây khóa viện.

Hồ di nương cũng không đi ra ngoài nghênh đón, vừa vào cửa chỉ thấy nàng đoan trang ngồi đó, tóc búi lên cài bốn chiếc trâm hoa đào, nổi bật gương mặt thanh tú mang nhiều nét quyến rũ, bắt mắt nhất chính là một thân váy gấm đỏ thêu hoa kim ngân, chói mắt nồng đậm.

“Lão gia, một thân xiêm y này, có đẹp không?” trong không khí quỷ dị, Hồ di nương mở miệng nói trước.

La tứ thúc nhếch môi mỏng, trầm mặc không nói.

Hồ di nương nhặt hộp phấn lên, ném tới hắn “Cổ Tân, ngươi tên khốn kiếp này, nói ta đẹp khó tới vậy sao?”

Khi nàng còn hai mươi, so với hiện tại thì lớn mật hơn rất nhiều, từng cười hì hì hỏi hắn “Chàng thật không nhớ được gì nữa?”

Thấy hắn gật đầu, nàng cười “ta họ Hồ, vậy chàng họ Cổ đi, họ Cổ tên Tân, sau này bắt đầu cuộc sống hoàn toàn mới, tránh cho sau này chàng nhớ lại, lại bị nhức đầu bất tỉnh”

Đó là Cổ Tân của nàng, cũng là La tứ gia trước mắt.

Thì ra tại một khắc hắn nhớ lại, nàng cũng đã mất đi hắn, nhưng cũng không cam tâm khi đánh cuộc lại bị thua như vậy.

Hiện tại, nàng dĩ nhiên là không cam tâm, nhưng cùng nam nhân trước mắt này không có quan hệ với nhau.

“Mai nương, phương thuốc kia … đa tạ nàng có thể đưa ra…”

Hồ di nương khẽ nâng cằm, cười lạnh nói “Không cần cám ơn ta, ta cũng không cần chàng cùng Thích thị cảm tạ. Trong lòng chàng cũng hiểu, lúc ban đầu ta cũng không muốn đưa ra”

La tứ thúc than nhẹ một tiếng nói “Nhưng cuối cùng, nàng vẫn lấy ra”

Hồ di nương cười “Không đưa ra thì thế nào? Đưa ra thì làm sao? Quan trọng nhất là ta hiểu được ý nghĩ của lão gia”

Nàng đảo mắt, quét qua quần áo đỏ thẫm trên người, cười nói “Lão gia đưa ta trở lại huyện Bảo Lăng đi”

“Mai nương?” La tứ thúc kinh hãi

Hồ di nương cùng La tứ thúc nhìn nhau, bình tĩnh nói “Ta hiện tại đã nhận ra, ta chỉ muốn làm Hồ thái thái, không muốn làm Hồ di nương. Về phần Chương ca nhi …”

Vẻ mặt nàng có chút ảm đạm, sau đó kiện định đứng lên “Chương ca nhi thể chất yếu, nên ở lại phủ Quốc Công. Ta tin tưởng lão gia cùng phu nhân. Nếu lão gia còn nhớ được tình cũ, hàng năm khi trời nóng bức, đưa con trở lại huyện Bảo Lăng một hai tháng là được”

La tứ thúc bình tĩnh nhìn Hồ di nương, trong lòng có ngàn vạn ý niệm lưu chuyển, miệng mở ra, cuối cùng chỉ nói một chữ “Được”

Tháng 3 trời xuân, hôm đó trời mưa phùn, cỏ mọc xanh tốt, một chiếc xe lớn, mười mấy hộ vệ dần rời xa kinh thành đi về phía bắc.

Mà chuyện được chú ý nhiều nhất ở kinh thành, chính là thi hội chuẩn bị diễn ra.

Đối với việc thiếu đi một vị di nương và thêm hai đứa bé với phủ Quốc Công mà nói tựa hồ là chuyện nhỏ không đáng kể, chỉ là cuộc sống trôi qua so với thường ngày náo nhiệt hơn một chút.

Nhưng tâm tình Điền thị lại không được tốt, hai tay bám trên hành lang, hỏi nha hoàn “Lão gia lại đi Tây khóa viện rồi?”

Nha hoàn cẩn trọng đáp một tiếng phải.

Hiền thị hừ lạnh một tiếng, nhấc chân hướng bên đó đi tới, một nha hoàn vội vã tới bẩm báo “Phu nhân, nha hoàn Sa Nhi bên cạnh Tam nãi nãi tới bẩm, Tam nãi nãi có chút không thoải mái”

“Không thoải mái?” Điền thị nhíu mày “Sáng nay không tới thỉnh an sao?”

Nàng thầm nghĩ, mấy ngày nay con dâu được Tam lang yêu thương sủng ái, lại thấy Tam lang đối với bà và lão gia xa cách, tâm lớn hơn, bắt đầu làm bộ làm tịch?

Trước kia Điền thị hiểu rất rõ đứa cháu gái này, nhưng từ lúc quan hệ với Tam lang trở nên lạnh nhạt, lại thấy nhi tử mỗi khi từ binh doanh trở về, chỉ thể hiện ngoài mặt với mình nhưng đối với tân nương tử thì che chở khắp nơi, trong lòng không biết là tư vị gì nữa.

Bất quá ngoài mặt Điền thị cũng không muốn người khác biết nàng xem nhẹ Điền Tuyết.

“Đi nói với Đại nãi nãi một tiếng, xin thái y tới bắt mạch cho Tam nãi nãi”

Với chuyện này, không phải nàng quản gia cũng có chỗ tốt của nó. Nếu nàng quản gia, con dâu có chút không thoải mái mà xin mời thái y thì phải lo lắng ý nghĩ của người khác, nhưng bây giờ, nếu Chân thị không an bài tốt thì đó chính là nàng không phải.

Điền thị phân phó xong, nhấc chân đi Tây khóa viện, nhìn thấy La nhị lão gia ôm Bát lang đi bộ trong sân, còn chỉ vào góc tường, nói với Yên nương “Ở chỗ này trồng lấy hai cây đào, chờ Bát lang lớn, có thể tự mình hái quả đào ăn.

Yên nương mới ra tháng không lâu, thân hình so với trước kia có đẫy đà hơn, càng thêm mấy phần quyến rũ, hết lần này tới lần khác vẻ mặt nàng lại thờ ơ lạnh nhạt “Cứ theo ý lão gia là được”

Điền thị giận đến cắn nát răng, ho khan một tiếng nối “Lão gia, ta có việc muốn thương lượng cùng ngài”

Ánh mắt nàng rơi trên khuôn mặt nhỏ của Bát lang, hít sâu một hơi, rời mắt đi.

“Chuyện gì?” La nhị lão gia ánh mắt không rời khỏi Bát lang, hỏi cho có lệ.

Điền thị giận tái mặt “Tự nhiên là chuyện dự thi của Nhị lang, lão gia, ta về phòng trước chờ ngài”

Nàng quay người bước nhanh đi, La nhị lão gia thấy thế, đem con đưa cho Yên Nương “Ta đi trước đã”

Yên Nương nhìn bóng lưng La nhị lão gia, trong mắt không có nửa điểm nhiệt độ, nghe được tiếng khóc nhỏ, cúi đầu áp mặt vào mặt hài tử, ôm hài tử yên lặng trở lại viện.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Sunlia về bài viết trên: MacSongThien, Thu Heo, ngoung1412, yuriashakira
     
Có bài mới 11.12.2017, 19:37
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 13.08.2016, 19:36
Bài viết: 4469
Được thanks: 13019 lần
Điểm: 8.88
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 379: Tâm sói

Edit: Thu Hằng
Beta: Sakura

“Ta xem Nhị lang gần đây gầy đi nhiều, không biết có phải quá dụng công khắc khổ hay không” Điền thị vẻ mặt lo lắng.

“Lòng đàn bà. Không khắc khổ, người nào là cống sĩ mà không như vậy?” La Nhị lão gia xem thường nói “Giống như Tam lang ngươi mới nên lo lắng”

“Lão gia, Tam lang cũng đã lập gia đình, lại nghe Tứ đệ nói, hắn ở binh doanh biểu hiện không tệ, quan trên cũng thưởng thức hắn …”

La Nhị lão gia hừ lạnh một tiếng cắt đứt lời Điền thị “Thưởng thức?Chỉ sợ là do nó xuất thân từ phủ Quốc Công”

Lão quốc công cả đời trên lưng ngựa, nay mặc dù trở nên ngây ngô, uy danh của phủ Trấn Quốc Công trong quân vẫn rất lớn.

Điền thị nghe vậy không vui “Bất kể nói thể nào, cũng là Tam lang dựa vào bản lãnh của mình. Lão gia, lại nói ngài, cả ngày ôm Bát lang trên tay thì thành bộ dáng gì? Ôm tôn không ôm tử, đây chính là quy củ”

“Quy củ?” La Nhị lão gia lập tức trở mặt “Khi Nhị lang còn bé, ta ôm nó còn ít hay sao? Điền thị, ta biết bà không vừa mắt Yên Nương, nhưng thời gian dài như vậy, bà cũng phải nhìn ra, Yên Nương là người quy củ, bình thường không ra khỏi viện, bà cũng không phải loại người chanh chua không biết điều, làm sao vẫn không thể hòa hợp với nàng ấy?”

Điền thị nghe vậy, sắc đến mặt trắng bệch.

“Ta còn có việc, đi thư phòng trước” La Nhị lão gia thấy gương mặt vàng khô và nếp nhăn nơi khóe mắt Điền thị thì nhất thời sinh lòng ghét bỏ, xoay người bỏ đi.

“Phụ thân” La nhị lang chắp tay đứng ngoài

“Nhị lang, sao con lại tới đây?”

La Nhị lang nhìn La Nhị lão gia một cái, ánh mắt có chút phức tạp, nhưng rất nhanh rũ vành mắt “Qua hai ngày nữa là yến tiệc cho các thí sinh. Mẹ có làm cho con mấy bộ đồ mới, mẹ gọi con tới xem thử”

Yến tiệc này là hoạt động truyền thống trước đêm thi hội. Các thí sinh tụ hội cùng nhau trao đổi sở học, thư giãn một chút trước kỳ thi.

Sau yến tiệc hai ngày chính là ngày tập trung lại trường thi, là Long hay Ngư, rất nhanh thấy được rõ ràng. Sau đó sẽ là Quỳnh Lâm yến, yến tiệc tạ ơn ân sư …. Yến tiệc đầu tiên này ngược lại là yến tiệc náo nhiệt nhất.

La Nhị lão gia nghe thấy, gật đầu “Nên chuẩn bị kỹ lưỡng một chút, đây chính là thể diện sau này. Vậy con mau vào đi”

La Nhị lang nghiêng người, mắt nhìn La nhị lão gia đi xa, không tự chủ nhìn theo phương hướng tới Tây khóa viện, sau đó mới đi tới chỗ Điền thị

“Sắc mặt mẹ có chút không tốt”

Trước mặt nhi tử, Điền thị không che dấu tâm tình “Còn không phải do phụ thân con sao, mỗi ngày đều qua Tây viện, ôm đứa nhãi con kia ở trong ngực, hắn già như vậy còn hồ đồ, làm ra thực lo lắng”

La Nhị lang nghe thấy hai chữ “nhãi con” cảm thấy có chút chói tai, cười lớn nói “Nương, Bát lang còn nhỏ, phụ phân có cưng chiều chút ít cũng là bình thường”

“Nhỏ? Khi các con còn bé, cũng không thấy phụ thân các con yêu thương như vậy. Lời của mẹ bây giờ, con cứ chờ sẽ thấy, tên nhãi con kia khi trưởng thành chính là một tại họa, đến lúc đó huynh đệ các con có sốt ruột cũng đã muộn”

Lời này, là lời tiên đoán không tốt, làm trong lòng La Nhị lang rùng mình, chờ đi ra từ phòng Điền thị, thấy bốn bề lặng ngắt, hắn lặng lẽ vòng qua sau tường, trèo lên cây cổ thụ, lẻn vào trong Tây viện.

Nghe thấy tiếng mèo kêu. Yên nương từ trên giường quý phi ngồi dậy, hướng nha hoàn nói “Ở trong này nằm không thoải mái, ta vào trong nghỉ ngơi, ngươi cũng lui xuống đi”

Nàng vào trong, tới trước cửa sổ mở ra, La Nhị lang nhẹ nhàng nhảy vào.

Yên Nương lạnh mặt nói “Nhị công tử thật là càng ngày càng lớn mật rồi, không sợ bị người bắt gặp? Hay đến lúc đó lại tự xưng là Tam lang? chỉ tiếc Tam lang đang ở binh doanh xa xôi, ngươi như vậy, làm sao đây?”

La Nhị lang nắm bàn tay nhẵn nhụi như son của nàng “Nàng nha, chính là đóa hoa gai, thích nhất là đâm vào lòng người”

Yên Nương lườm hắn một cái, mỹ nhân giận hờn, mang một phong tình khác.

Trong lòng La Nhị lang rung động, nắm tay Yên Nương, hôn đầu ngón tay nàng, sau đó ôm lấy nàng hướng trên giường đi tới.

Yên Nương liều mạng giãy dụa “Ngươi điên rồi, đây là ban ngày”

“Phụ thân đi thư phòng rồi, còn ai tới nữa?”

“Vậy cũng không được, ta mới ra tháng …”

La Nhị lang ngậm vành tai nàng “Đã nửa tháng rồi, ta nghe nói, là có thể … Yên Nương, nàng nghe lời ta, mấy ngày nữa ta phải vào trường thi rồi, sau đó hơn nửa năm sẽ không có một ngày thư thái”

Hình như Yên Nương bị những lời này làm cho xúc động, ngưng giãy dụa.

La Nhị lang thuận thế đè lên, cũng không thoát y phục, chỉ cởi bỏ nửa quần, nâng quần áo Yên Nương lên, đi vào.

Yên Nương đã kiêng cữ một thời gian, nơi đó thật chặt chẽ, làm La Nhị lang hít vào một hơi, càng cảm thấy vô cùng tuyệt vời, đúng lúc này nha hoàn ở cửa thông báo “Chủ tử, lão gia tới”

La Nhị lang chật vật từ trên người Yên Nương xuống, bởi vì quá gấp gáp, thoáng cái ngã trên mặt đất, phát ra âm thanh vang dội.

Tiếng nói của nha hoàn cao hơn “Chủ tử, người không sao chứ?”

“Không có chuyện gì, đụng phải gối đầu thôi” Yên Nương lạnh lùng chỉnh lại xiêm y, dùng chân đá đá La Nhị lang, nhẹ giọng nói “Dưới gầm giường”

Nàng đứng lên mở cửa, La Nhị lão gì đi vào, thuận miệng hỏi “Làm sao đang ban ngày, còn đóng cửa?”

Yên Nương day thái dương, lười biếng nói “Có chút mệt mỏi, lại sợ mèo hoang chạy vào”

La nhị lão gia cười “Những thứ tiểu súc sinh kia, quả thật khó chịu, trước đó vài ngày con mèo Chân thị nuôi còn làm Lục lang bị thương”

Yên Nương không muốn nói tiếp, chỉ cười cười.

La Nhị lão gia nhìn cái cổ nõn nà của nàng, trong lòng vừa động, không nhịn được sáp tới.

Yên Nương lạnh mặt đẩy hắn “Lão gia đừng sáp tới, vẫn chưa được”

“Yên Nương ngoan, ta không chịu nổi nữa”

La Nhị lang ở dưới sàng nghe được động tĩnh, mặt đen như mực.

Thật vất vả chịu đựng tới lúc La Nhị lão gia rời đi, La Nhị lang từ dưới sàng chui ra, chân đã tê dại.

Chờ sau khi hồi phục, hắn mở miệng “Ta muốn gặp con”

Yên nương lạnh lùng nói “Ta đã nói, con không có quan hệ với ngươi”

La Nhị lang cười lạnh “Ta nói con là của ta thì nhất định là của ta, điểm này, không phải nàngphủ nhận là được”

Thấy Yên  Nương không nói tiếng nào, hắn ác độc nói “Nói thật cho nàng biết, phụ phân thường phải uống thuốc, lại đã lớn tuổi như vậy, nàng nói đứa nhỏ là của ai?”

Yên Nương ngẩn người, sau đó đi ra ngoài ôm đứa bé vào.

La Nhị lang nhìn đứa nhỏ trong tã lót nhất thời xuất thần, cảm giác như lông mi, mí mắt, còn có cái miệng kia giống như hắn, nhưng hết lần này tới lần khác tướng mạo huynh đệ họ lại giống Điền thị.

Nếu đứa nhỏ này lớn thêm mấy tuổi …

Trong lòng hắn rét run, quỷ thần xui khiến, hắn duỗi tay bịt miệng mũi hài tử.

Yên Nương hoa dung thất sắc, liều mạng đẩy hắn ra, lại không dám cao giọng hét lớn, thấy ánh mắt La Nhị lang mê mang, tâm ngoan hung hăng cắn trên tay hắn.

La Nhị lang bị đau mới tỉnh thần lại, nhưng trong lòng cũng không hối hận.

Có lẽ từ sâu trong thâm tâm hắn không muốn đứa bé này tồn tại, mới không nhịn được làm vậy.

“Thì ra, ngươi xác nhận đứa nhỏ là của ngươi, nên muốn giết nó?” Trong lòng Yên Nương rét run.

Nàng chán ghét cuộc sống hiện tại, chán ghét việc bị kẹp nữa hai nam nhân, nhưng lại chưa từng nghĩ tới tổn thương đứa bé này, đây là cốt nhục của nàng, là người thân duy nhất trên cõi đời này của nàng.

“Ngươi cút đi, ta không muốn thấy ngươi”

La Nhị lang tỉnh táo lại “Yên Nương, một đứa bé giống mẹ cả, tương lai như thế nào, nàng tự suy nghĩ một chút, ta trở về trước, chờ thi xong trở lại thăm nàng”

Chờ La Nhị lang rời đi, người xưa nay trong trẻo lạnh lùng như Yên Nương lần đầu tiên lộ ra thần sắc thất hồn lac phách.

Trong vườn tháng ba muôn hoa khoe sắc, nhiều loại hoa cùng nở.

Chân Diệu nghĩ ra một cách nướng vịt đơn giản, mùi thơm nức mũi, liền dùng dao cắt thành từng lát, dùng bánh cuốn gói lại, phía trên rưới thêm nước tương ngọt, mĩ vị khó tả.

Cho nên nàng và La Thiên Trình đều ăn nhiều, ai cũng không ngủ được liền cùng nhau tản bộ.

“Không được, chân ta mỏi rồi, ở nơi này nghỉ một chút” Chân Diệu vuốt vuốt bụng.

La Thiên Trình không chút lưu tình nói “Ai bảo nàng cố đoạt miếng thịt vịt cuối cùng”

Mặt Chân Diệu chìm xuống “Không phải do chàng cố đoạt của ta sao, một chút nhường nhịn cũng không có”

La Thiên Trình cắn răng “Đó là đoạt sao? Đó là bởi vì nàng uy hiếp ta nếu dám đoạt, sau này chỉ khi ta ở nha môn mới làm vịt nướng”

Ý niệm tàn nhẫn như vậy, sao nàng có thể nghĩ ra.

“Làm thịt vịt nướng, khiến cả người ta ám toàn mùi đó, chàng chỉ ăn không có tư cách oán trách”

Chân Diệu hận không chịu được, nàng vẫn cho là nàng gả cho một kẻ lươn lẹo như rắn, thì ra là nàng sai rồi, nàng chính là gả cho một thùng cơm.

Thấy nàng sưng mặt lên, trên gò má lại đậu cánh hoa đào, trong lòng La Thiên Trình vừa động đưa tay lấy cánh hoa xuống, cười nói “Được rồi, lần sau  nàng dậy ta, ta nướng cho nàng ăn”

“Chàng phải ghi nhớ đó”

Hai người cười cười nói nói, sóng vai đi về phía trước, gặp La Nhị lang.

Ánh mắt hắn rơi trên chân Chân Diệu, phía dưới là hoa đào, cười nói “Đại tẩu thật có nhã hứng”

La Thiên Trình cười đến ôn hòa “Khó có khi gặp Nhị đệ ra ngoài, mấy ngày nay đệ gầy hơn nhiều, học hành cực khổ, cũng nên vận động nhiều một chút, nếu không dù có học vấn tốt nhưng thân thể không ổn, tới cuộc thi cũng không tốt”

Lời này nghe như khuyên giải, nhưng lại có chút hàm ý như nguyền rủa, La Nhị lang không thích cau mày “Đại ca, Đại tẩu, tiểu đệ không quấy rầy hai người nữa”

Nhìn bóng lưng La Nhị lang rời đi, Chân Diệu thu hồi ánh mắt, mấp máy môi “Cảm giác như hắn ngày càng âm dương quái khí, tâm tình không tốt. người như vậy tuy là đầy bụng tài hoa, đề danh bảng vàng cũng chỉ thành kẻ ác mà thôi”

Ở trong nhà, có thể hướng bàn tay tới nữ nhân của phụ thân, chờ làm quan còn có thể trông cậy vào loại người này?

La Thiên Trình xem thường cười cười “Đề danh bảng vàng, cũng không phải là dễ dàng như thế”

“Ta chống mắt nhìn, hình như Nhị thẩm và Nhị lang đã đem danh hiệu Tiến Sĩ bỏ vào trong túi rồi”

“Cứ đợi xem” La Thiên Trình nhếch khóe miệng, khẽ vuốt gò má Chân Diệu “Không nói tới hắn nữa, chúng ta qua bên kia”

Qua một dãy phong lan, lại thấy nha hoàn dẫn thái y cầm theo hòm thuốc đi tới, thấy hai người Chân Diệu vội vàng thi lễ.

Chân Diệu hỏi “Là từ phía Tam nãi nãi tới sao? Tình hình Tam nãi nãi thế nào?”

Nha hoàn vui mừng “Nô tỳ đang muốn bẩm báo lão phu nhân tin mừng, Tam nãi nãi có tin vui”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Sunlia về bài viết trên: MacSongThien, Thu Heo, ngoung1412, yuriashakira
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 487 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: hautran25121990, kieuanh157, lenovo, Maruko185, MicaeBeNin, Nguyễn Mai-234, Nhamvp18, Phuongphuong3, Pinni và 177 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

2 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

3 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

4 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

6 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu

1 ... 79, 80, 81

12 • [Hiện đại] Bảy năm vẫn ngoảnh về phương Bắc - Ân Tầm (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

13 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

14 • [Đam mỹ - Hiện đại] Thiếu tướng đế quốc - Đạn Xác

1 ... 33, 34, 35

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

17 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 198, 199, 200

19 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 127, 128, 129

20 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 248 điểm để mua Đá chanh
Tuyền Uri: TỚ TUYỂN QUẢN LÍ BOX
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 304 điểm để mua Giường mộng mơ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 388 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 242 điểm để mua Cô dâu chú rể
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy Bear
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy ôm bé
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 333 điểm để mua Móc khóa cá trắng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Giường gấu hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 255 điểm để mua Cô dâu miu và chú rể cún
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 250 điểm để mua Cún cưỡi ngựa
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 560 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1075 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 1022 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 279 điểm để mua Bộ xương
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 972 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 370 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 351 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 532 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 924 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 505 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 879 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 480 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Công Tử Tuyết: Re: Bảng xếp hạng 12 cung hoàng đạo
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 836 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 795 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 756 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 409 điểm để mua Thần tình yêu
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 719 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 244 điểm để mua Hải cẩu nhảy múa

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.