Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 337 bài ] 

Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

 
Có bài mới 29.11.2017, 10:40
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 32 Nữ
Bài viết: 3398
Được thanks: 26804 lần
Điểm: 31.69
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang 45.3 - Điểm: 39
Chương 45.3: Gien di truyền

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Bên giường há lại để cho người khác ngủ say? Lương Tuấn Đào anh cũng coi như là người rộng lượng, chứa chấp được cô nhóc này ngủ bên cạnh. Làm ra nhượng bộ và thỏa hiệp lớn như vậy, nếu như tối nay cô nhóc này còn không biết điều cứ nhất định độc chiếm vợ anh, vậy Lương nhị thiếu anh sẽ không khách khí nữa!

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

Khi Lương Tuấn Đào đi đơn vị, Lâm Tuyết vốn định đi theo, dù sao từ sau khi trở lại cô vẫn chưa trở lại đơn vị, hơi không nói được. Nhưng Mộng Mộng trừ cô ra ai cũng không nhận, một tấc cũng không rời kề cận cô, ngay cả làm người mẫu cho Lương Thiên Dật cũng muốn cô cùng làm bạn, cô chỉ đành phải tạm thời cùng Mộng Mộng ở lại trong nhà.

Cũng may chuyện ở đơn vị đều có Lương Tuấn Đào giải quyết thay cô, cô tin tưởng có anh để ý, đơn vị sẽ thông cảm cho cô người phụ nữ có thai nhất thời bất tiện. Ngay cả chuyện Lương Tuấn Đào nửa đường chạy về cũng không truy cứu, chuyện nhỏ của cô, những người lãnh đạo cũng sẽ không tính toán gì với cô thôi.

Cô định chờ hết thời gian bận rộn này, Mộng Mộng thích ứng với hoàn cảnh nơi này yên ổn lại, cô sẽ quay lại đơn vị tiếp tục công việc!

Lý tưởng rất tốt đẹp, thực tế rất gian nan, khi cô bước vào vùng trời đơn vị mới biết được tất cả đều là mơ tưởng của riêng cô (đây là nói sau).

Sắc trời sáng sớm hơi âm u, đến hơn mười giờ lại mưa phùn rả rích. Vốn định để Mộng Mộng xuống vườn hoa làm người mẫu, dụ dỗ Lương Thiên Dật xuống lầu di chuyển một chút, có tác dụng trợ giúp khôi phục tâm tình, nhưng kế hoạch lại rơi vào khoảng không.

Lâm Tuyết để nữ giúp việc vào vườn hoa cắt hoa cỏ mới mẻ, tự tay đan vòng hoa và vòng tay, đeo vòng hoa vòng tay dính mưa này lên đầu và lên cổ tay Mộng Mộng, cô gái nhỏ xinh đẹp có thể dùng như hoa thêm gấm để hình dung. diee ndda fnleeq uysd doon

Lương Thiên Dật thích nhất kiểu cô gái lolita hồn nhiên như thiên sứ  (Vân Đóa chính là kiểu này), gương mặt tuấn tú từ từ có nụ cười, nhiều hứng thú vẽ Mộng Mộng, còn khen cô bé xinh đẹp.

Nhận được khích lệ, Mộng Mộng rất vui vẻ, khuôn mặt nhỏ bé xinh đẹp đỏ bừng, mắt to đen bóng sáng long lanh, quả thật hấp dẫn tâm hồn người ta.

“Mộng Mộng có gien tiểu mỹ nhân, trưởng thành nhất định có sắc đẹp tuyệt trần!” Lâm Tuyết không khỏi thở dài nói.

“Vẻ đẹp của con bé mấu chốt ở chỗ hồn nhiên, giống như thiên sứ!” Lương Thiên Dật vừa vẽ vừa đánh giá.

Lâm Tuyết thấy tâm tình Lương Thiên Dật không tệ, liền nhân cơ hội khuyên nhủ: “Chờ khí trời tốt lên, chúng ta cùng nhau xuống lầu ra vườn hoa vẽ cô bé có được không?”

“Được!” Lương Thiên Dật gật đầu, vẻ mặt giọng nói đều rất bình thản.

Thấy Lương Thiên Dật không hề rối rắm khổ sở phiền não nữa, Lâm Tuyết mừng cho anh từ trong đáy lòng, cảm thấy chỉ cần kiên trì một khoảng thời gian, tin tưởng anh nhất định có thể đi ra từ trong bóng ma thất tình.

Nữ giúp việc tiểu Hương đẩy cửa đi vào, nói: “Thiếu phu nhân, đại tiểu thư nhà họ Lý tìm cô!”

Lý Văn San? Lâm Tuyết ngây ngốc, không biết tại sao đối phương lại tìm mình, đứng dậy, định xuống lầu xem một chút.

“Để cho cô ta lên đây đi!” Lương Thiên Dật đột nhiên ngẩng đầu lên nói.

Khó có được Lương Thiên Dật chủ động yêu cầu gặp khách, đây chính là kỳ tích ngày thường chưa từng có. Lâm Tuyết cho rằng anh ấy một mình buồn chán rồi, nên muốn nói chuyện với khách, nào nghĩ đến tâm tư của đàn ông có lúc còn kỳ quái khó hiểu hơn phụ nữ.

“Được!” Lâm Tuyết thấy dáng vẻ Lương Thiên Dật rất có hứng thú, không đành lòng làm anh mất hứng, quay đầu nói với tiểu Hương, “Mời Lý đại tiểu thư lên đây đi!”

Đợi đến sau khi Lý Văn San đi vào phòng vẽ tranh, Lâm Tuyết rốt cuộc hiểu rõ, vì sao Lương Thiên Dật muốn gặp cô ta.

“Lâm Tuyết, mày tiểu yêu tinh không biết tự trọng này!” Lý Văn San vừa vào cửa đã có khí thế hung hăng, dáng vẻ khởi binh hỏi tội.

Nhiều ngày không gặp, không ngờ Lý đại tiểu thư đã tức thành dáng vẻ tính tình này, Lâm Tuyết sa sầm mặt, lạnh lùng nói: “Lý đại tiểu thư đã vài ngày không đánh răng rồi hả? Sao mồm thối như vậy!”

Hai tay Lý Văn San chống nạnh, mắng: “Mày bớt giả vờ không biết đi cho tao! Rốt cuộc đã quyến rũ Vân Thư Hoa đi đâu rồi? Nếu không giải thích rõ ràng cho tao, hôm nay tao với mày không xong!”

Lâm Tuyết rất kỳ quái, Vân Thư Hoa không thấy lại chạy tới chỗ cô đòi người? Là thấy cô quá dễ bắt nạt hay đầu óc Lý Văn San bị cái gì kích thích. “Đừng coi mình là con gái của Tướng quân Lý, mở miệng nói bậy cẩn thận tôi kiện cô phỉ báng!” di ien n#dang# yuklle e#q quiq on

“Phỉ báng mày sao? Phỉ báng mày sao?” Lý Văn San giẫm nền nhà vang lên cộp cộp, dáng vẻ tóc tai bù xù ngược lại xem ra rất phù hợp với hình tượng bị chồng ruồng bỏ, “Nếu không phải do mày quyến rũ anh ấy, sao anh ấy có thể âm thầm mang theo em gái mình chạy trốn không còn bóng dáng!”

Vân Thư Hoa mang theo Vân Đóa chạy đi? Tin tức này ngược lại thật sự khiến Lâm Tuyết giật mình! Nhìn gương mặt tuấn tú lạnh lùng sa sầm của Lương Thiên Dật, cô mới ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề. Khó trách lúc cô trở lại thì cảm xúc của Lương Thiên Dật ác liệt như vậy, thì ra không phải Vân Đóa không chịu tới thăm anh, mà Vân Thư Hoa trực tiếp không tiếng động mang cô ấy đi.

“Mày nói đi! Giấu anh ấy ở đâu rồi hả?” Thấy hồi lâu Lâm Tuyết không nói gì, còn tưởng rằng cô đuối lý! Lý Văn San không kiềm chế được cơn nóng giận, túm lấy cô, dùng sức lay, “Con đê tiện, kết hôn rồi cũng không yên phận, tại sao còn giành Thư Hoa với tao! Trả anh ấy cho tao! Trả anh ấy cho tao!”

“Dừng tay!” Lương Thiên Dật vội tới trước ngăn cản, “Lâm Tuyết mang thai, cô mau buông cô ấy ra!”

“Mang thai?” Lý Văn San cười gằn, “Con đê tiện, bây giờ mày rất hả hê sao! Tao để cho mày hài lòng!”

Lý Văn San giở trò xấu hung hăng đẩy Lâm Tuyết, muốn đẩy ngã cô xuống đất. Ai ngờ cô gái nhìn như nhu nhược lại là trong bông có kim, cô ta đưa tay không đợi dùng sức, đã bị Lâm Tuyết trở tay vặn chặt cổ tay cô ta, mượn lực chống lực, ngược lại làm cô ta té lăn trên đất.

“A! Ôi!” Lý Văn San đau đến hô hoán lên, ngửa mặt nằm trên sàn nhà, nhất thời giãy giụa không dậy nổi, căm giận kêu la, “Con đê tiện, mày dám đánh tao!”

Mộng Mộng đi tới, mặc dù dì nằm dưới đất trước mặt nhìn hết sức hung hãn, nhưng vẫn dũng cảm nói rõ sự thật vì Lâm Tuyết: “Dì, là dì ra tay đánh mẹ Lâm Tuyết trước!”

“Mày là con nhóc điên từ đâu tới? Lâm Tuyết nhiều thêm một đứa con gái riêng từ khi nào!” Lý Văn San khó khăn giãy giụa đứng dậy, thẹn quá thành giận đưa tay chuẩn bị đánh Mộng Mộng.

Lâm Tuyết bảo vệ Mộng Mộng ở trong ngực, tròng mắt lạnh lùng giống như băng sương bắn về phía người phụ nữ hung hãn cay cú này, “Mày cứ thử ra tay với con bé xem!” di1enda4nle3qu21ydo0n

Bàn tay đưa ra cứ khựng lại giữa chừng như vậy, không biết vì sao, khi đối mặt với người phụ nữ nhìn như nhu nhược này, Lý Văn San có sợ hãi theo bản năng, lại không dám dễ dàng lỗ mãng.

Rất nhanh, Lưu Mỹ Quân nghe tiếng mang theo người chạy đến, hùng hùng hổ hổ, sau khi nhìn thấy Lý Văn San thì lớn tiếng chất vấn: “Lý đại tiểu thư chạy đến nhà chúng tôi là đặc biệt tới tìm phiền toái sao?”

Lý Văn San liếc nhìn về phía Lưu Mỹ Quân, lại bắt đầu khóc lóc om sòm la lối lên: “Hỏi con dâu bà một chút xem nó làm ra chuyện gì, kết hôn rồi còn đi quyến rũ Thư Hoa. Cô ta xúi giục Thư Hoa bỏ đi, tôi không đến tìm cô ta đòi người thì đi tìm ai?”

“Ơ, thì ra làm mất người đàn ông của mình!” Lưu Mỹ Quân xưa nay là người bao che khuyết điểm, huống chi lần này Lý Văn San làm được quá mức, lại chạy đến náo loạn trong nhà bà, bà nào chịu yếu thế, lập tức cay nghiệt mắng lại, “Bản thân mình không có sức quyến rũ không quản được đàn ông, để đàn ông chạy mất lại tới nhà tôi đòi người, quả thật buồn cười chết người! Da mặt của cô không bao nhiêu tiền cũng nên suy nghĩ thay cha cô một chút, sau này ông ta có cần ra cửa gặp người không!”

“Bà già thối tha này, bà nói tiếng người sao?” Kể từ sau sự kiện xe cộ, quan hệ hai nhà Lý Lương đã khẩn trương một lần, nhưng hôm nay trực tiếp không hề khách khí buột miệng mắng nhau như vậy vẫn là lần đầu tiên, “Ruồi bọ chỉ bâu vào trứng thúi, nếu như con dâu của con trai bà làm nghiêm bổn phận không ngầm liếc mắt đưa tình với Thư Hoa, tôi sẽ chạy đến đây tìm cô ta sao? Nhà dạy dỗ không nghiêm, thật sự nên để cho con trai bà dạy dỗ cô ta một chút!”

Lưu Mỹ Quân giận đến cả người run cầm cập, chỉ vào Lý Văn San kêu lên: “Dám chạy tới nhà họ Lương chúng tôi giương oai, Lý Ngạn Thành không dạy cô đúng không! Có người sinh không có ai nuôi dạy, mau cút!” Xoay người gọi mấy người lính cần vụ, để cho bọn họ xua đuổi Lý Văn San đi.

“Xí! Không cần mấy người xua đuổi, bản tiểu thư tự nhiên sẽ rời đi!” Lý Văn San dĩ nhiên không cho rằng sẽ thật sự tìm được Vân Thư Hoa từ nhà họ Lương, chỉ có điều trong lòng căm phẫn khó dằn mượn cơ hội chạy đến tìm Lâm Tuyết đổ nước bẩn mà thôi! Cô khổ sở cũng sẽ không khiến cho Lâm Tuyết tốt hơn, nếu như không phải vì Lâm Tuyết, Vân Thư Hoa đã sớm yêu cô!

Xức đủ dữ dội rồi, Lý Văn San hung hăng nhổ một phát về phía Lâm Tuyết, sau đó nghênh ngang rời đi.

“Người đàn bà chanh chua, không trách được Vân Thư Hoa chạy mất, chính là bị dáng vẻ ngang ngược này của mày dọa chạy!” Lưu Mỹ Quân là người không dễ chọc, sao có thể để cho Lý Văn San giương oai như vậy rời đi, lập tức đuổi theo phía sau mắng, “Hơn ba mươi còn không ai thèm lấy, khó khăn lắm mới túm được người đàn ông túm chặt không buông, nếu như không phải mày ác độc, cậu ta sao lại len lén mang theo em gái chạy trốn không thấy bóng dáng? Tao nhổ vào! Mày đời này chính là không có người đàn ông nào muốn, đời này không ai thèm lấy rồi, chết già ở nhà mẹ đi! Món hàng thua lỗ thối tha, Lý Ngạn Thành coi như bị hỏng trong tay...”

Không thể không thừa nhận miệng Lưu Mỹ Quân được kêu là độc, Lâm Tuyết phát hiện Lương Tuấn Đào độc miệng tối thiểu có một nửa gien di truyền kế thừa từ người phụ nữ trước mắt này.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Bích Trâm, Tthuy_2203, pypyl, xichgo
     

Có bài mới 01.12.2017, 11:25
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 32 Nữ
Bài viết: 3398
Được thanks: 26804 lần
Điểm: 31.69
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn 46.1 - Điểm: 42
Chương 46.1: Giọng của anh

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Những lời Lưu Mỹ Quân mắng ra giống như dao găm bén nhọn đâm vào trong lòng Lý Văn San, làm cô ta tức giận đến chảy nước mắt. Lập tức, hai người phụ nữ không ai nhường ai liền cấu xé một chỗ, mấy người lính cần vụ kia cũng không biết nên làm như thế nào cho phải, định tiến lên ngăn cản lại sợ rơi vào mượn cớ làm nhục thiếu nữ, dù sao Lý Văn San là con gái Tướng quân Lý.

May mà quản gia Trương đi tới, mang theo mấy nữ giúp việc kéo tách hai người phụ nữ đánh nhau thành một đoàn ra. Lý Văn San không chiếm được tiện nghi, liện giận đến giơ chân măng to, cô ta tóc tai bù xù không khác nào người đàn bà chanh chua.

“Mẹ Lâm Tuyết, dì kia làm sao vậy?” Mộng Mộng nhỏ giọng hỏi Lâm Tuyết.

Lâm Tuyết nói cho cô bé biết, “Dì ấy bởi vì quá hung dữ bị đàn ông bỏ! Mộng Mộng, nhớ sau khi lớn lên không được giống như dì ấy! Giả sử bị người đàn ông yêu mến vứt bỏ cũng không cần biến thành dáng vẻ này, khi cậu ta không thương con, con liền tao nhã xoay người, để lại cho cậu ta một bóng lưng xinh đẹp nhất!”

“Ừm!” Mộng Mộng cái hiểu cái không, lại kiên quyết gật đầu đồng ý lời Lâm Tuyết nói. Có lúc, một chuyện nhỏ lơ đãng cũng có thể khiến cho đứa nhỏ bị ảnh hưởng sâu xa cả đời. Bắt đầu từ sau khoảnh khắc nhìn thấy Lý Văn San la lối om sòm, Mộng Mộng cũng biết người phụ nữ bị đàn ông vứt bỏ lại dây dưa không ngớt rốt cuộc xấu xí đến cỡ nào.

Bé nhớ lời Lâm Tuyết dạy mình: Cho dù là ở đâu, tất cả đều lưu lại cho mình vài phần đường sống, người phụ nữ la lối om sòm quấn quýt si mê chỉ khiến người đàn ông càng thêm chán ghét.

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

Lương Thiên Dật vốn định gọi Lý Văn San vào để hỏi tình huống có liên quan đến Vân Thư Hoa, lại không ngờ biến thành cục diện như vậy, trong lòng rất xấu hổ.

Anh cũng ngây dại, nếu Lý Văn San có thể tìm ra được tung tích của anh em nhà họ Vân thì sẽ không chạy đến đây nổi điên ồn ào. Hai người khốn khổ vì tình giống nhau, nhưng cách biểu đạt lại hoàn toàn khác nhau. Anh vẫn trầm mặc, Lý Văn San thì hoàn toàn bộc phát, bọn họ đều là người đáng thương bị người khác ném bỏ. dieendaanleequuydonn

Cho nên, giả sử Lý Văn San quá phận nữa, anh cũng không để cho người đuổi cô ta đi, chỉ lẳng lặng nhìn cô ta, giống như nhìn một người khác là phiên bản của mình. Nếu anh có dũng khí và kiên quyết như cô ta, đoán chừng đã sớm lấy Vân Đóa về nhà rồi.

Cũng bởi vì tính tình phân vân lưỡng lự của anh, làm hại anh và Vân Đóa lỡ mất dịp tốt, đây là chuyện vô cùng hối hận của kiếp này.

Nếu tất cả có thể làm lại, anh sẽ hiểu được quý trọng, hiểu được khoan dung, hiểu được tha thứ, không bao giờ dễ dàng tổn thương nữa, cũng không hề xem nhẹ bỏ qua.

Đáng tiếc, thời gian giống như nước chảy vô tình, trôi qua rồi, sẽ không bao giờ quay lại!

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

Buổi chiều, Lâm Tuyết lái xe chở Mộng Mộng đến chỗ ở bây giờ của nhà họ Lâm, chính là biệt thự Lương Trọng Toàn cho người nhà họ Lâm ở tạm.

Nhìn thấy Lâm Tuyết trở lại, người nhà họ Lâm dĩ nhiên chiêu đãi hết sức long trọng, ngay cả anh em nhà họ Lâm xưa nay không hợp với Lâm Tuyết cũng mang khuôn mặt tươi cười, chủ động hỏi lung tung này kia. Dĩ nhiên, chủ yếu nhất cũng không quên hỏi cô bé ở trong ngực cô là ai.

Lâm Tuyết giới thiệu đứa bé với nhà họ Lâm như thế này: “Con bé tên là Mộng Mộng, là con gái của tôi và Tuấn Đào, năm nay sáu tuổi rồi!”

Lâm Tuyết sinh con gái với Lương Tuấn Đào từ khi nào? Tất cả mọi người đều không rõ ràng chuyện gì đã xảy ra, thấy cô không muốn nói tỉ mỉ, cũng biết điều không tiếp tục hỏi tới nữa.

Gần đây Lâm Thông có bạn gái, gia đình nhỏ, diện mạo coi như đoan trang, quan trọng nhất là bằng lòng tiếp nhận tiểu Bảo là con riêng, lúc này cũng khéo đang ở đây.

Mộng Mộng thích con nít, thấy tiểu Bảo ngây ngô khờ khạo vô cùng đáng yêu, nhanh chóng chơi chung một chỗ. die~nd a4nle^q u21ydo^n

“Mộng Mộng, con mang theo em tiểu Bảo đi chơi đi! Chú ý đừng chạy xa!” Lâm Tuyết dĩ nhiên hy vọng Mộng Mộng sớm hòa nhập vào hoàn cảnh hiện tại, muốn luyện tập dũng cảm và độc lập cho đứa bé, mà không phải vẫn dựa vào lòng cô nhìn thấy ai cũng sợ.

“Vâng, con và tiểu Bảo đi chơi bóng!” Mộng Mộng cầm tay nhỏ bé của tiểu Báo, rất có khuôn cách của chị gái, dạy tiểu Bảo chụp bóng như thế nào, hai người rất nhanh cười đùa chung một chỗ.

“Tiểu Tuyết, cô ấy là chị dâu của em!” Lâm Tuyết giới thiệu bạn gái mới cho Lâm Tuyết, đồng thời lấy lòng hỏi, “Em xem cô ấy như thế nào?”

Cô gái kia có số tuổi không khác Lâm Tuyết, theo Lâm Thông giới thiệu, vội vàng nở nụ cười, ân cần nói: “Chào em gái, chị tên là Tần Ngọc Phương.”

Lâm Tuyết gọi một tiếng chị dâu, sau đó nói với Lâm Thông: “Ý kiến của tôi không quan trọng, mấu chốt là anh và chị dâu hợp là được rồi!”

“Đúng vậy, đúng vậy!” Lâm Thông gật đầu liên tục, vì sợ bị Lâm Tuyết nhạo báng anh không có tiền đồ, hoặc có thể định khoe khoang năng lực của mình trước mặt bạn gái mới, liền ưỡn ngực, nói, “Gần đây anh kết giao với rất nhiều bạn, cũng là người có thân phận, bọn họ rất thưởng thức anh, đồng ý giúp anh chấn hưng lại công ty.”

Công ty đã sớm về tên Mạc Sở Hàn, anh ta lấy tư cách gì ra chấn hưng. Nghĩ đến gần đây chỉ là trong tay có chút tiền dư, kết giao với một đám phá của ngưu tầm ngưu ở chung một chỗ càn quấy mà thôi.

Lâm Tuyết biết tính tình của người anh này, chẳng qua ở trước mặt Tần Ngọc Phương cũng lười phá rách. die nda nle equ ydo nn

Lâm Văn Bác rất kiêu ngạo về cậu con trai yêu phấn chấn này, khẽ tự đắc nói: “Giữ được núi xanh đâu sợ không có củi đốt! Nhà họ Mạc có thể Đông Sơn tái khởi *, nhà họ Lâm chúng ta cũng có thể ngóc đầu dậy!”

(*) Đông Sơn tái khởi: Đời Đông Tấn, Tạ An từ quan về ẩn ở Đông Sơn, triều đình nhiều lần mời ra nhậm chức song ông đều từ chối. Ông là danh sĩ bậc nhất của Trung Nguyên lại nổi tiếng phong lưu nên được nhiều người đương thời hâm mộ. Do đó, người đời sau thường dùng điển cố Đông Sơn để chỉ nơi ẩn cư hoặc việc ẩn cư của các bậc danh sĩ.

Về sau Tạ An lại xuất chính, làm quan đến chức Tư đồ. Do đó, thành ngữ “Đông Sơn tái khởi” hoặc “Đông Sơn phục khởi” được dùng như một điển cố văn học để chỉ những người thất thế mà trùng hưng được thanh thế; hoặc nói theo ngôn ngữ hiện nay thì đó là chuyện quay trở lại vũ đài chính trị và tạo dựng sự nghiệp.

Lời này ngược lại rất phù hợp với phong cách của nhà họ Lâm! Lâm Tuyết gật gật đầu, tỏ ý hiểu rõ.

Nghe nói Lâm Á Linh cũng có bạn trai, nhưng hôm nay không ở đây, còn nói chờ khi nào đính hôn sẽ mời Lâm Tuyết tham gia.

“Em đang mang thai rồi, nhà họ Lương khẳng định coi em như bảo bối không nỡ để em đi bộ đội! Khi chị đính hôn, em nhất định phải tới đó!” Giọng Lâm Á Linh vừa hâm mộ lại ghen tỵ, hiện giờ Lâm Tuyết có tất cả những thứ cô liều mạng muốn đuổi theo nhưng cuối cùng không có được. Trong lòng rất không cam lòng hậm hực, nhưng cũng không so được.

Tất cả thời vận lúc này của nhà họ Lâm đều dựa vào Lâm Tuyết, nếu không có nhà họ Lương cho chỗ dựa, trước không nói tới vấn đề lưu lạc đầu đường xó chợ, sợ rằng ngay cả anh em nhà họ Lâm cũng không dễ tìm được một nửa kia! Hiện giờ thì tốt xấu gì cũng có bạn trai bạn gái, nói cưới bàn gả rồi, chuyện này cũng không phải dễ dàng với bọn họ.

Lâm Thông không cần phải nói, ly dị còn mang theo đứa nhỏ không có mẹ, Lâm Á Linh cũng thuộc về hàng ngũ gái ế lớn tuổi, hai anh em vô cùng cần thiết hôn nhân. d1en d4nl 3q21y d0n

Muốn mời Lâm Tuyết tham gia buổi tiệc đính hôn, Lâm Á Ninh cũng không phải nể tình nghĩa chị em gì, cũng chỉ muốn mượn sự có mặt của Lâm Tuyết để đề cao địa vị của mình ở nhà chồng mà thôi –– chứng thực Lâm Tuyết vợ yêu hiện tại của Lương nhị thiếu thật sự là em gái ruột của cô!

Ban đầu khi Lâm Tuyết gả cho Lương Tuấn Đào hoàn toàn là lựa chọn đường cùng, vốn không nhận được người nhà họ Lâm chúc phúc. Cô không có hứng thú rất lớn với người nhà hoàn toàn không có thân tình này.

Từ nhỏ đến lớn cô cũng không gọi Lâm Văn Bác là cha, khi nhất định phải gọi ông ta, sẽ dùng giám đốc Lâm để thay thế. Về phần anh em nhà họ Lâm, từ ngày cô vào nhà họ Lâm trở đi thì không cho cô một ngày yên ổn thoải mái, cô căm hận chán ghét còn không kịp, làm gì chịu dính líu quan hệ với bọn họ.

“Hai ngày nay vì Mộng Mộng mới tới nên ở nhà theo con bé, mấy ngày nữa đợi cảm xúc của con bé ổn định lại, tôi vẫn muốn đi đơn vị, sợ rằng không có thời gian tham dự bữa tiệc đính hôn của chị!” Giọng Lâm Tuyết rất lạnh nhạt.

“Ơ, làm thiếu phu nhân lại có con, ngay cả nói chuyện cũng có dáng vẻ lên mặt với chị rồi!” Lâm Á Linh nghe cô từ chối, không khỏi rất căm giận, “Em bận đến cỡ nào? Nói thẳng ra không muốn đi ủng hộ là được rồi...”

“Đúng vậy, tôi chính là không muốn đi tâng bốc chị!” Không phải muốn trực tiếp sao? Vậy cô cho gọn gàng dứt khoát.

Không ngờ Lâm Tuyết nói chuyện sảng khoái như vậy, ngược lại khiến Lâm Á Linh nghẹn đến không có gì để nói.

Mắt thấy cục diện sẽ căng thẳng, Lâm Văn Bác vội vàng hòa giải: “Lâu không gặp mặt như vậy, hai chị em nên thân thiết mới đúng, sao lại cãi vã? Khiến người ngoài nghe được lại thành chuyện cười!”

“Ở đây tôi là người ngoài, không có việc gì, tôi đã quen rồi, không có gì buồn cười!” Lâm Tuyết đứng lên, nói với Hứa Tĩnh Dao, “Mẹ, con muốn ra ngoài đi dạo, mẹ đi theo con!”

Hứa Tĩnh Dao hiểu ý, đứng dậy nói với Lâm Văn Bác: “Tiểu Tuyết mang thai, tính khí hơi nóng, chúng ta theo tâm tình của phụ nữ có thai thôi!”

Chuyện khiến Lâm Văn Bác vui mừng nhất chính là Lâm Tuyết mang bầu đứa nhỏ của Lương nhị thiếu, lập tức vui mừng hớn hở gật đầu nói: “Đúng, đúng, Lâm Tuyết là phụ nữ có thai, tất cả mọi người đều phải theo con bé, không được chọc giận nó! Ai dám xung đột với con bé, tôi sẽ không tha!”

Lâm Á Linh nghe cha cũng nói chuyện cho Lâm Tuyết, càng tức giận muốn chết. Theo tính tình cay cú của cô, vốn muốn náo loạn một trận với Lâm Tuyết, nhưng lại sợ chơi cứng thì cha sẽ trực tiếp đập chết mình, nên cố nén lửa giận, hừ lạnh một tiếng đứng dậy phất tay rời đi.

“Con nhóc này bị cha làm hư rồi, tiểu Tuyết, con ngàn vạn lần đừng so đo với con  bé!” Lâm Văn Bác nói lời xin lỗi thay con gái.

“Không sao, tôi nói rồi, cũng đã quen!” Từ nhỏ đến lớn, đối với việc anh em nhà họ Lâm khiêu khích và bắt nạt, cô có thể nhịn thì sẽ nhìn, không thể nhịn nữa thì sẽ không chút khách khí mà chống lại.

“Vậy thì tốt, có tâm sự gì nói với mẹ con một chút! Chung đụng mẹ chồng con dâu gì đó, chung đụng vợ chồng, để bà ấy dạy con phương diện này!” Lâm Văn Bác lo lắng nhất chính là địa vị của Lâm Tuyết ở nhà họ Lương, đây có thể là vấn đề liên quan trực tiếp đến lợi ích của nhà mình. Ông chỉ sợ quan hệ giữa Lâm Tuyết và Lưu Mỹ Quân mẹ chồng con dâu chung đụng không tốt ảnh hưởng tới tình cảm vợ chồng. Mà một số chuyện làm người làm cha không tiện xen miệng hỏi thăm, do Hứa Tĩnh Dao đến dạy cô là thích hợp nhất.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Bích Trâm, Tthuy_2203, xichgo
     
Có bài mới 03.12.2017, 14:03
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 32 Nữ
Bài viết: 3398
Được thanks: 26804 lần
Điểm: 31.69
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn 46.2 - Điểm: 42
Chương 46.2: Giọng của anh

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

“Yên tâm đi, tôi biết rõ khuyên con bé như thế nào!” Hứa Tĩnh Dao cho Lâm Văn Bác một ánh mắt, hiểu ý cười.

Làm một phụ nữ, bà thật sự có chỗ đáng để kiêu ngạo. Thân không sinh được nhưng bà vẫn tóm chặt được lòng Lâm Văn Bác, nhiều năm vẫn thủy chung ngồi ổn trên vị trí bà chủ gia đình nhà họ Lâm như vậy. Lúc này đương nhiên có tư cách tự trải nghiệm, dạy Lâm Tuyết bắt lòng đàn ông như thế nào.

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

Bởi vì bên ngoài quá nóng, Mộng Mộng và tiểu Bảo không ra ngoài chơi, mà chơi ném bóng trong phòng trà nhỏ yên tĩnh ngoài sảnh.

Lâm Tuyết liền cùng Hứa Tĩnh Dao đi tới, vừa nhìn đứa bé đùa giỡn vừa thưởng thức trà nói chuyện phiếm.

Người giúp việc bưng trà và bánh lên, rồi lui xuống. Lúc này Hứa Tĩnh Dao mới lên tiếng nói: “Hiện giờ chỉ có hai mẹ con chúng ta rồi, mẹ nói cho con vài lời thật lòng, con có thể phải nghe vào! Con đang có thai, ngàn vạn lần không thể đi đơn vị! Con suy nghĩ một chút, có Lương nhị thiếu ở đây, chẳng lẽ quân đội còn có thể bởi vì con đang dưỡng thai mà khai trừ con sao? Ai dám không cho nhà họ Lương thể diện..”

“Mẹ, con không muốn nói chuyện này!” Lâm Tuyết khẽ nhăn mày, nâng đôi mày thanh tú, tại sao tất cả mọi người đều khuyên cô ở nhà dưỡng thai! Thân thể cô rất tốt, không hề có chút điềm báo sinh non, hoàn toàn có thể tiếp tục công việc!

Hứa Tĩnh Dao thấy con bé không nghe lọt, liền bất đắc dĩ nói: “Sao con không nghe lời như vậy! Bình an sinh đứa bé này ra, về sau địa vị ở nhà họ Lương mới có thể vững chắc! Một người phụ nữ chỉ có sinh đứa bé mới có thể bắt được lòng đàn ông, cho dù đàn ông thay lòng, nhưng đứa bé của cậu ta vẫn là của nhà họ Lương, con vẫn còn là thiếu phu nhân nhà họ Lương, những phụ nữ bên ngoài kia ai cũng không thay thế được con!”

Lương nhị thiếu cưng chiều Lâm Tuyết, nhưng ai biết được nhị thiếu gia có danh đào hoa bên ngoài này có thể chuyên sủng con bé bao lâu. Thừa dịp hiện giờ cậu ta yêu thích con bé, nhanh chóng sinh một đứa bé để vững chắc địa vị. Có lẽ không tới mấy năm, Lương nhị thiếu nhàm chán con bé, vui vẻ với người mới, ít nhất con bé đã sinh con cho cậu ta, nể tình đứa bé có thể tránh vận rủi bị bỏ. dinendian.lơqid]on

“Năm đó mẹ gả cho cha con, vẫn không sinh con! Bên ngoài những người phụ nữ kia giương mắt hổ, hận không thể khiến cho cha con lập tức bỏ rơi mẹ, để họ thay thế! Hừ, mẹ không ngu như vậy, cho dù không thể sinh, nhưng mẹ còn có con!” Đây là chuyện mà Hứa Tĩnh Dao cho là kiêu ngạo nhất cả đời, bà mang con gái riêng của em gái vào nhà họ Lâm, khiến đứa bé gọi bà là mẹ, tuyên bố với bên ngoài con bé là máu mủ của Lâm Văn Bác, những người phụ nữ điên cuồng bên ngoài đều không hy vọng được gì.

Lâm Tuyết nhìn Hứa Tĩnh Dao đắc chí, chỉ cảm thấy không khỏi đau lòng. Có lẽ ở trong mắt bà, mình chỉ là đá kê chân vững chắc địa vị ở nhà họ Lâm của đối phương mà thôi. Vì để cho Lâm Văn Bác vui lòng, Hứa Tĩnh Dao luôn dạy cô phải nhẫn nhịn anh em nhà họ Lâm ương ngạnh phách lối, cho dù cô bị bắt nạt đánh chửi vô lý, nhưng vẫn phê bình cô không tốt, để cho cô nói xin lỗi anh em nhà họ Lâm.

Cố tình cô lại có tính cách thà chết chứ không chịu khuất phục, bởi vì không chịu nghe lời Hứa Tĩnh Dao nói, ai mẹ con cãi vã vô số lần, tình cảm cũng không hòa thuận.

Cô vĩnh viễn đều không học được thủ đoạn và bợ đỡ của Hứa Tĩnh Dao, theo ý cô, thích là thích, ghét chính là ghét, cô cũng không vì đạt được mục đích nào đó mà làm chuyện nghĩ một đằng nói một nẻo.

“Mẹ.” Lâm Tuyết nhàn nhạt lên tiếng, nhìn chằm chằm vào mắt Hứa Tĩnh Dao, từ từ nói; “Con muốn hỏi là, cha ruột của con là ai?”

Hứa Tĩnh Dao đang cố gắng dạy Lâm Tuyết bắt được lòng đàn ông như thế nào, lại không ngờ con bé đột nhiên hỏi bà vấn đề như vậy, không khỏi giật mình. Hồi lâu mới lắp bắp nói: “Con, cha con không phải, đang, ở trong phòng khách uống trà đó sao?” diee ndda fnleeq uysd doon

“Đừng lừa gạt con nữa!” Lâm Tuyết hơi bực bội, cô nhìn chằm chằm vào Hứa Tĩnh Dao, kêu, “Con nói là cha ruột! Lâm Văn Bác vốn không phải là cha ruột của con!”

Nhìn ánh mắt tức giận chắc chắn của Lâm Tuyết, Hứa Tĩnh Dao biết con bé khẳng định nghe nói điều gì, đôi môi mấp máy mấy cái, cuối cùng không nói nguyên do.

“Con hy vọng mẹ có thể nói thật với con! Ban đầu vì sao mẹ con lại sinh hạ con? Quan hệ của bà và Lâm Văn Bác là như thế nào? Giữa bà và Lương Trọng Toàn đã xảy ra chuyện gì? Sau này mẹ con ra nước ngoài đúng không? Khi bà ở nước ngoài đã xảy ra chuyện gì? Mẹ đều phải nói đầu đuôi cho con biết! Đừng để cho con chẳng hay biết gì, con muốn biết rõ chân tướng!” Lâm Tuyết kích động kêu lên với Hứa Tĩnh Dao.

Mặc dù đã thấy được kết quả xét nghiệm DNA, trong lòng cô rốt cuộc vẫn tồn tại một tia ảo tưởng, cô hy vọng đây chỉ là một hiểu lầm!

“Con, con rốt cuộc biết cái gì?” Hứa Tĩnh Dao hơi bối rối, bà vẫn ỷ vào Lâm Tuyết, cảm thấy có con bé ở đây, ở bên cạnh Lâm Văn Bác mình sẽ một mực có địa vị. Hiện giờ Lâm Tuyết lại phát hiện ra vấn đề thân thế, bà nói lại với Lâm Văn Bác như thế nào!

Ban đầu khi bà mang Lâm Tuyết tới nhà họ Lâm, liên tục bảo đảm với Lâm Văn Bác, sẽ không để lộ điều bí mật này ra ngoài, cả đời sẽ không để cho Lâm Tuyết biết.

Hứa Tịnh Sơ đã chết, ai còn tiết lộ được sự thật Lâm Tuyết không phải là con gái ruột của Lâm Văn Bác nữa? Ai sẽ nhàm chán như vậy!

“Có phải có người khích bác thị phi trước mặt con không? Ngàn vạn lần không được tin những lời nói dối nhiều chuyện kia! Bọn họ ghen tỵ quan hệ hòa hợp giữa mẹ và con, ghen tỵ nhà họ Lâm có thể Đông Sơn tái khởi, cho nên bịa ra lời đồn có thể hãm hại nhà họ Lâm như vậy, con ngàn vạn lần không được trúng quỷ kế của bọn họ!” di ien n#dang# yuklle e#q quiq on

Lâm Tuyết quá thất vọng rồi, thái độ của Hứa Tĩnh Dao như vậy khiến cho trái tim cô băng giá, “Được, mẹ đã không muốn nói con cũng không miễn cưỡng! Thật ra mẹ không nói con cũng biết rõ, con vốn không có máu mủ gì với nhà họ Lâm, Lâm Văn Bác không phải cha ruột của con! Năm đó, mẹ con và Lương Trọng Toàn xóa bỏ hôn ước, mẹ con ra nước ngoài, khi trở lại thì mang theo con, khi đó con và Mộng Mộng không khác nhiều lắm!”

Đưa mắt nhìn Mộng Mộng ngây thơ, con bé và tiểu Bảo đang chơi được hăng say, giống như hoàn toàn quên mất đau thương đến tê tâm liệt phế khi chia xa với cha ngày hôm qua. Cô biết, đó hoàn toàn là giả vờ, trong lòng con bé đau khổ, nhưng con bé biết không thể cứ một mực gào thét kêu khóc thảm thiết, như vậy chẳng những không gọi được người thân về, chỉ có thể khiến cho người khác ghét.

Cách xa người thân duy nhất, nhạy cảm yếu ớt, chỉ sợ người nhận nuôi mình ghét mình, sẽ dùng ngây thơ để che giấu đau thương và vô dụng của mình.Vào ban đêm, nghe được Mộng Mộng rơi lệ không ngừng kêu khóc tìm cha, cô hiểu con bé, cho nên cô mới thương tiếc con bé như vậy!

“Đứa bé này...” Tầm mắt Hứa Tĩnh Dao cũng chuyển về phía Mộng Mộng, hỏi dò, “Có phải con nhặt được từ nước ngoài về không?”

Lâm Tuyết không trả lời, hàng mi mảnh thon dài vương giọt lệ, giống như sương sớm trong suốt.

“Đứa nhỏ ngốc!” Giọng Hứa Tĩnh Dao cũng hơi nghẹn ngào, rút khăn tay ra lau khóe mắt, nói, “Con cảm thấy con bé cũng y như con, tuổi còn nhỏ như vậy đã mất đi người thân! Con đồng tình con bé nên mang con bé trở lại, sao con không nghĩ đến người nhà họ Lương thấy sẽ như thế nào chứ?” di1enda4nle3qu21ydo0n

“Tuấn Đào đồng ý cho con mang con bé về, anh ấy rất hiểu con!”

“A, nhị thiếu gia thật sự theo tính tình càn quấy của con! Cậu ta ngược lại không có ý kiến, còn cha mẹ chồng con thì sao? Đứa nhỏ này rốt cuộc là người ngoài, ở trong nhà nhất định có chỗ không thích hợp...”

“Đối với nhà họ Lâm mà nói, không phải con cũng là người ngoài sao, không phải mẹ cũng dẫn con đến nuôi lớn như vậy sao?” Lâm Tuyết ngoảnh đầu nhìn lại, liếc nhìn Hứa Tĩnh Dao nói.

Hứa Tĩnh Dao há hốc mồm cứng lưỡi, sắc mặt hơi lúng túng. Một hồi lâu sau mới nói: “Tiểu Tuyết, chuyện đều đã qua nhiều năm như vậy, lại nói con cũng thừa nhận con được nhà họ Lâm nuôi lớn, còn...”

“Mẹ có thể không nói, con không miễn cưỡng!” Lâm Tuyết đứng lên, cô gọi Mộng Mộng đang chơi đùa, “Mộng Mộng chúng ta đi thôi!”

“A!” Mộng Mộng bỏ bóng xuống, sờ đầu tiểu Bảo nói, “Mẹ gọi chị rồi, hôm nào chị lại tìm em chơi!”

Tiếng gọi mẹ kia khiến toàn thân Hứa Tĩnh Dao chấn động, không khỏi khiến cho bà nhớ tới tình hình Lâm Tuyết khi còn bé đổi giọng gọi bà là mẹ. Trong lòng không khỏi chua xót, hốc mắt cũng đỏ lên.

“Đừng đi, mẹ nói tất cả cho con là được!” Hứa Tĩnh Dao thở dài một tiếng, thấy Lâm Tuyết không quay đầu lại, liền đứng dậy kéo lại, “Đừng giận mẹ, thật ra thì mẹ cũng vì tốt cho con!” Dieễn ddàn lee quiy đôn

Kéo Lâm Tuyết về, nói tường tận một lần đầu đuôi gốc ngọn chuyện lúc ban đầu cho con bé.

“Ban đầu nhà họ Hứa cũng là thế gia danh môn, mẹ con Tịnh Sơ và Lương Trọng Toàn đã nhận cô dâu nhỏ từ nhỏ, sau này... Con cũng biết, nhà họ Hứa suy tàn rồi, càng ngày càng tệ. Haizzz, giống như nhà họ Lâm hiện tại, khiến cho người bằng lòng kết thân với chúng ta đều không có! Con cũng biết, mẹ khuê nữ nhiều năm thành gái ế lớn tuổi, sau không thể làm gì khác hơn tái giá gả cho Lâm Văn Bác!”

Lâm Tuyết thờ ơ lạnh nhạt, cảm giác những năm này Hứa Tĩnh Dao ở bên cạnh Lâm Văn Bác rất biết đủ. Mặc dù Lâm Văn Bác không tính là tốt với bà, bà cũng vắt óc tìm mưu kế cố gắng khiến cho ông ta vui lòng, làm vợ chồng nửa đường với ông ta một mực đến bây giờ.

“Nhà họ Lương như mặt trời ban trưa, chúng ta thật sự với cao không hơn! Lương lão phu nhân qua đời sớm, ông cụ Lương là người ngay thẳng, cũng không bởi vì nhà họ Hứa suy tàn mà khinh thường. Lương Bội Văn là tiểu thư khuê các, hiền đức tiết hạnh, chưa bao giờ nói một lời nói bất lợi cho nhà họ Hứa chúng ta trước mặt Lương Trọng Toàn, tóm lại, tất cả bi kịch đều trách tính tình cố chấp chết tiệt của mẹ con!” Nhắc tới em gái Hứa Tĩnh Sơ, Hứa Tĩnh Dao cắn răng nghiến lợi chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.

“Có cậu công tử nào lúc còn trẻ chưa từng phong lưu? Huống chi Lương Trọng Toàn có thân phận như vậy! Ông ta cũng không quá mức, chỉ có điều vận số xui xẻo mà thôi. Cùng ông ta là một vũ nữ có tâm cơ, len lén mang thai đứa bé của ông ta lại âm thầm sinh ra, vốn định mẹ vinh nhờ con gả vào nhà họ Lương, không ngờ sinh ra một cô bé.”

“Cô bé kia vừa tròn tháng đã được đưa đến nhà họ Lương, ông cụ Lương hung hăng trách phạt Lương Trọng Toàn một trận. Việc đã đến nước này, chuyện hoang đường đã làm ra rồi, chỉ cần mẹ con bằng lòng trước tiên kết hôn với Lương Trọng Toàn, nhận cô bé kia là con gái, chuyện không phải đã xong rồi sao? Nhưng mẹ con bản tính ác liệt bất kỳ kẻ nào cũng không hàng phục được, thế mà lại không kêu không đánh một tiếng, bay thẳng ra nước ngoài, ai cũng không tìm được!”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Bích Trâm, Tthuy_2203, pypyl, xichgo
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 337 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Mẹ Bầu, pemi741999, Phungduc4747 và 231 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 28, 29, 30

2 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

4 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

5 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

6 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 138, 139, 140

8 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12

9 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

10 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C804

1 ... 116, 117, 118

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

13 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

15 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

16 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

17 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 98, 99, 100

18 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

19 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22



Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 651 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 242 điểm để mua Kẹo mút
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 619 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 588 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 559 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 324 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 531 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 325 điểm để mua Bé trứng gà
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 534 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 308 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 292 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 507 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 637 điểm để mua Bé và cỏ bốn lá
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 605 điểm để mua Bé và cỏ bốn lá
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 277 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 473 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 262 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 481 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 248 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 457 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 388 điểm để mua Tình yêu trong sáng
Công Tử Tuyết: Re: [Game] Phép cộng may mắn - Tầng 4
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 449 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 426 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 434 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: meoancamam vừa đặt giá 433 điểm để mua Gấu xanh, gấu hồng
Tuyền Uri: Thông báo lần 2: Do có nhiều bạn (chị) chưa cập nhật mục lục. Vui lòng cập nhật mục lục giùm, thời gian chậm nhất là 21/9/2018
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 412 điểm để mua Ác quỷ  3
Tuyền Uri: Kao điên =))

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.