Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 302 bài ] 

Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

 
Có bài mới 02.12.2017, 20:29
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 04.05.2017, 19:10
Bài viết: 80
Được thanks: 757 lần
Điểm: 33.58
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y - Điểm: 65
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 77 Ta và Ngươi Cùng Nhau

Editor: Yên Nhi

Thật là phong thủy luân chuyển mà, nhớ ngày đó nàng muốn ở lại trong xe ngựa hắn, người này còn coi nàng như tỳ nữ mà sai sử, tìm mọi cách làm khó dễ. Nhưng bây giờ, hắc hắc....

"Ngươi muốn ở lại trong xe ngựa của ta cũng không phải là không thể, chỉ cần ngươi nịnh nọt ta, nếu ta vui vẻ sẽ đồng ý cho ngươi ở lại trên xe cũng không chừng." Nàng có loại cảm giác được xoay người làm chủ nhân, lên mặt bắt chéo hai chân.

Hắn cẩn thận đặt màn xe ngựa xuống: "Được, vi phu tuyệt đối sẽ nịnh nọt được phu nhân!" Trong ánh mắt nhìn chằm chằm nàng của hắn, nàng đột nhiên có loại dự cảm không tốt.

Quả nhiên, hắn như một con báo săn chộp về phía nàng, hệt như vừa nhận dạng được con mồi cực phẩm, tốc độ nhanh như chớp khiến người ta líu lưỡi.

Thanh Linh trợn to hai mắt nhìn hắn đánh tới, không kịp phản ứng, hắn vươn ma trảo gỡ xuống mặt nạ nàng vừa đeo lại, sau đó đáp môi xuống cánh anh đào dưới cái mũi nho nhỏ.

Một nụ hôn nóng bỏng lâu dài, vẻ mặt nàng dần chuyển sang ửng hồng kiều mị, còn có âm thanh vụn vặt mềm yếu nhè nhẹ vang lên. Thanh Linh hô hấp ngày càng khó khăn, vô lực choàng lấy cổ hắn, nhưng chính nàng cũng không thể cưỡng lại loại mê hoặc trí mạng ấy, mặc cho hơi thở đàn hương càn quấy tự tại trong khoang miệng mình. Chỉ dùng ánh mắt ánh mắt mê ly tận khí nhìn qua hắn, khẩn cầu lấy sự buông tha. Nhưng hắn như không nhìn thấy sự khẩn cầu trong đôi mắt đen lúng liếng, càng thêm độc ác đòi lấy.

"Phu nhân, muốn vi phu nịnh nọt nàng nữa không?" Môi Tần Liễm áp lên môi Thanh Linh, giọng nói khàn khàn ôn nhu như dòng nước ấm, bàn tay chạy loạn dưới lưng nữ nhân.

Môi Thanh Linh hồng hào diễm lệ, gò má đỏ bừng bừng, nghe vậy, giống như bị hù dọa vậy, run rẩy nói: "Không, không, không cần." Đừng nghe giọng hắn ôn nhu ngọc rớt vào khây mà lầm, thật ra trong đó ẩn chứa ý uy hiếp, cường bách rất rõ ràng.

Nàng tin rằng, chỉ cần sau khi nàng nói muốn hắn thốt ra các loại lời nói nghe dễ tai thuận mắt, hắn chắc chắn sẽ không để nàng được sống khá giả.

Một hồi lâu sau, Tần Liễm cúi đầu cười ra tiếng, tiếng cười êm tai như tiếng nước suối chảy róc rách bên thớ cỏ xanh mềm: "Rất ngoan!" Hắn lướt nhẹ môi nàng một cái nữa mới thành thật buông người ra, tuy ý thả người nằm xuống, hệt như hắn mới chính là chủ nhân của cỗ xe ngựa này vậy.

Xe ngựa vốn cũng không quá rộng rãi, hắn vừa đặt lưng xuống, không gian lập tức chuyển thành chật chội.

Trong lòng Thanh Linh vô cùng nghẹn khuất, người này vậy mà lại dùng thân nàng uy hiếp nàng, nhưng nàng lại không cách nào chống lại hết lần này tới lần khác.

Hách Liên Dực muốn cho người đi gây phiền toái cho Tần Liễm một chút, khiến hắn không thể tới kịp Tiêu Dao Thành.

Nhưng người hắn phái đi căn bản không thể ngăn được Tần Liễm, ngược lại đám người Tần Liễm còn giá ngựa đi đường rất thảnh thơi thong thả, cuối cùng lúc thời gian qua không được bao lâu, trên đường đột nhiên lại xuất hiện sơn tặc mới khiến thuộc hạ Tần Liễm tốn không ít công phu, trễ nãi hành trình.

Cho nên, khi tới được ngoài Tiêu Dao Thành thì ngày thành chủ gỡ bỏ trận pháp đã qua được một ngày.

Trận pháp chỉ được thu hồi trong vòng một ngày duy nhất, tất là muốn đi vào Tiêu Dao Thành, nhất định phải qua được từng lớp trận pháp trong rừng kia.

"Tần tướng, Diệp Nhị công tử." Tiếng gọi trong trẻo truyền đến.

Thanh Linh và Tần Liễm đứng trước cánh rừng dày đặc nghe thấy lần lượt quay đầu lại, nhìn thấy Tĩnh Vương dáng người thanh tú xoay người bước xuống từ trên yên ngựa.

Sau lưng Tĩnh Vương, còn có Vương Phi Thành và Trương Lợi, hai người bọn hắn gặp được Tĩnh Vương trên đường, nên đôi bên mới cùng đến.

"Vương gia, các ngươi cũng mới tới sao?" Thanh Linh nói, không phải bọn họ cũng gặp phiền toái trên đường chứ?

Tĩnh Vương gật đầu: "Trên đường đi gặp chút phiền toái, nên làm trễ nãi thời gian."

"Nghe nói trong rừng có rất nhiều cơ quan trận pháp lợi hại, sâu sâu trong rừng còn có khói độc, nếu tự tiện bước vào, mười người thì hết chín người đã phải bỏ mạng. Bây giờ đã bỏ lỡ ngày thành chủ gỡ bỏ trận pháp trong rừng dày, chúng ta làm thế nào để vào đây?" Trương Lợi thở dài nhìn qua cây to cây nhỏ trong rừng.

"Vào như thế nào? Có lẽ phải xông vào quá!" Vương Phi Thành lớn giọng nói.

"Xông vào? Nhưng mấy thứ kia đều là trận pháp nguy hiểm...." Mặt Trương Lợi lộ ra vẻ khiếp đảm.

"Kế sách bây giờ, nếu muốn đi vào trong thành, chỉ có thể xông vào thôi!" Tĩnh Vương rũ mắt xuống nói.

Mọi người ngẫm lại, cuối cùng nhất trí cùng gật đầu, đồng ý xông vào rừng rậm dày đặc.

Trước khi tiến vào rừng, Thanh Linh giấu một con dao găm trong người để phòng thân, còn cho bọn họ mỗi người một viên thuốc có thể giải được bách độc.

Trong rừng có màn sương độc, Thanh Linh cũng không biết thuốc trong tay mình có tác dụng với những màn khói mang độc chất kia hay không, nhưng có chút ít vẫn còn hơn không có gì, dẫu sao ăn vào cũng không ảnh hưởng phụ gì tới thân thể.

Trong rừng rậm nguyên thủy, cổ thụ to lớn che trời, cây cối bình thường cũng sinh trưởng mau lẹ đến nghịch thiên kì địa. Càng đi sâu vào trong, ánh sáng càng âm u, trong không trung còn ngập ngụa lớp tơ trắng mỏng nhàn nhạt như có như không.

Vài người nín thở không lên tiếng, cảnh giác quan sát xung quanh. Bốn bề tĩnh lặng chỉ nghe thấy âm thanh rào rạc rào rạc của tiếng chân mỗi khi đạp lên cành khô lá rụng, khiến cho cánh rừng dày này càng tăng thêm mấy phần âm trầm đáng sợ.

"A." Trương Lợi đột nhiên thét lên một tiếng chói tai, mọi người lập tức mang vẻ mặt ngưng trọng nhìn về phía hắn.

"Kia.... Chỗ kia có gì đó." Trương Lợi quay đầu ra, run run chỉ về một phía."

"Trương Lợi, ngươi đúng là con chuột nhát gan, chỉ là một con rắn lục mà ngươi đã bị dọa đến như vậy?" Vương Phi Thành cười nhạo nói.

Con rắn lục kia dài chừng hai cánh tay của nam tử trưởng thành, nhưng đỉnh đầu lại có màu đỏ sậm kì lạ. Trương Lợi chưa từng thấy qua con rắn nào dài như vậy, đầu rắn còn hồng hồng kì lạ, nên mới bị dọa sợ.

Con rắn kia không giống rắn bình thường, thấy người không những không tránh đi, mà còn lắc lắc thân thể trườn bò giữa đường, quay đầu nhìn về phía mọi người, lè ra tấm lưỡi màu đỏ ói.

"Ngươi qua kiểm tra chút đi" Tĩnh Vương phân phó một thị vệ bên người.

Thị vệ kia mới sắp đến gần con rắn, nó lập tức đột nhiên đổi thành bộ dạng độc ác, nhanh như chớp nhảy đến dưới chân thị vệ, cắn hắn một ngụm.

Thị vệ đưa tay tóm được con rắn kia, nhưng nó vẫn cứ gặm gắt gao, miệng không chịu nhả. Lúc con rắn kia chịu nhả ra, nó đột nhiên lại nhảy tấn công sang đám người bên này, hướng đầu rắn vọt tới đúng là vị trí của Thanh Linh đang đứng.

Thanh Linh thấy thế, rút dao găm ra, chém rắn đứt làm hai.

Ngay lúc đó, thị vệ kia bỗng điên cuồng thét lên một tiếng, sau đó như điên như khùng xông vào sâu trong rừng. Những thị vệ còn lại phía sau Tĩnh Vương ra sức gọi hắn không ngừng tiếng, nhưng hắn như không nghe thấy, đâm đầu cuồng loạn chạy, cuối cùng chạm phải cơ quan, bị một tràn mưa tên bắn xối xả, cả người gắm đầu mũi tên, mũi tên trên người chĩa ra như nhím xù lông, thân người ngã ầm ầm xuống đất.

Thị vệ xung quanh sợ đến ngây người, không ngờ một người vừa rồi mới sống sờ sờ, còn đi cùng bọn họ, mới qua vài giây ngắn ngủi, đã chết đáng sợ như vậy. Có vài người không nhịn được đã lộ rõ khiếp đảm trong mắt.

Còn con rắn bị dao găm cắt thành hai phần kia, cái đầu đo đỏ đã yên vị nằm trên một khoảng đất lạnh lẽo.

Đúng là rắn độc lợi hại, Thanh Linh thầm than trong lòng, chỉ trong chốc lát mà nộc độc trong người thị vệ kia đã phát tác.

Nhìn thấy đầu rắn không còn nhúch nhích, có vẻ như đã chết, Thanh Linh mới đi tới nhặt dao găm. Nhưng ai ngờ lúc tay vừa chạm vào cán dao, đầu rắn đang nằm ở một bên đột nhiên hé miệng hết sức kì lạ, lấy tốc độ khiến người khó có thể tránh được táp thẳng tới tay của nàng.

Thanh Linh kinh hãi, gấp rút thu lại tay, nhưng mu bàn tay vẫn bị rắn cứa rách da, hiện ra chút máu.

Mà sau khi con rắn cố chấp cắn xong, mới triệt để yên nghỉ nhắm mắt.

Tần Liễm vừa thấy Thang Linh bị rắn độc cắn, lòng không khỏi xót xa, còn chưa kịp suy tư đã vọt đến chỗ nàng: "Phu... Tay của ngươi sao rồi?" Khuôn mặt bình tĩnh như ngàn năm không gợn sóng bỗng chốc xuất hiện vẻ kinh hoảng, sợ hãi.

Thanh Linh nhanh nhẹn lau máu trên mu bàn tay, cho hắn một nụ cười an ủi: "Chỉ xước chút da, không sao, ngươi không cần lo lắng...."

Lời còn chưa nói xong, bỗng nhiên, bốn phương tám hướng phóng ra mưa tên chằng chịt. Mũi tên phá không lướt tới, sinh ra từng đợt gió bén nhọn như dao cứa da cứa thịt.

Thanh Linh vội cầm lên dao găm ngăn vài mũi tên, Tần Liễm phất tay bắn ra dãy lụa trắng chém ngang không trung, mũi tên lệch hướng đồng loạt rơi xuống.

Trận mưa tên chẻ không phóng tới này, đến nhanh, đi cũng nhanh, đây chính là cơ quan đầu tiên mà bọn hắn gặp phải từ lúc bước chân tiến vào rừng dày khí độc này.

Các thị vệ Vương phủ vì bảo vệ Tĩnh Vương, Vương Phi Thành và Trượng Lợi Tĩnh, đã bị chết hết bốn người, may mắn trận mưa tên này kéo dài không bao lâu, nếu không số người chết chắc chắn sẽ không chỉ có bốn.

Vừa bước vào rừng rậm đã lập tức chạm mặt với nguy hiểm, khu rừng này lớn như vậy, lại đi tiếp tục sâu vào trong, không biết sẽ còn phải gặp phải cái loại nguy hiểm gì nữa.

Hai người Trương Lợi và Vương Phi Thành tái mặt, trên trán thấm ra một lớp mồ hôi lạnh.

"Vương gia, khu rừng này nguy hiểm như thế, ta thấy hay là đừng tiến vào nữa." Trương Lợi lau lau mồ hôi trên trán, hắn không muốn phải để mạng lại cái nơi u ám đáng sợ như vầy đâu.

Vương Phi Thành lúc này cũng đứng ra ngăn cản: "Thân thể Vương gia quý giá ngàn vàng, thế nên Vương Phi Thành xin Vương gia hãy dừng bước, đừng đi sâu vào thêm nữa."

"Nếu hai người các ngươi không muốn xông vào trong nữa, thì rời đi trước đi." Tĩnh Vương ôn hòa nói, rồi lại xoay người nói với đám thị vệ sau người mình: "Nếu các ngươi không muốn theo bản vương vào trong, cũng có thể rời đi."

"Vương gia, ngài bảo trọng, Trương Lợi xin rời đi trước." Trương Lợi chắp tay nói.

Vương Phi Thành cùng hai thị vệ rời đi, Tĩnh Vương vốn mang theo mười thị vệ, bây giờ chỉ còn có bốn.

"Nàng còn muốn xông vào tiếp không?" Tần Liễm hỏi Thanh Linh.

"Xông." Thanh Linh kiên định nói.

"Được, chúng ta cùng đi." Hắn nhìn chằm chằm vào mắt nàng nói.

"Tay của nàng thật sự ổn sao?" Sau khi đi được một đoạn đường, Tần Liễm không yên tâm hỏi lại lần nữa.

"Không sao!" Chỉ là đầu có chút mê muội, vì không để hắn phải lo lắng, nàng còn khuyên nhủ: "Ngươi đừng lo lắng nữa!"

"Tần tướng cẩn thận!" Tĩnh Vương hô lớn.

Cái cây cao to vĩ đại bên cạnh bọn họ, bây giờ đột nhiên lại chuyển động qua qua lại lại tựa như người sống, hơn nữa tốc độ còn rất nhanh. Lá cây run run mang theo từng đợt gió lạnh, gió lạnh lại sắc bén như lưỡi đao, quét tới, cứa qua mặt người, đau rát!

Thanh Linh nhanh chóng đi nhanh về phía trước, mới đi được vài bước, một gốc cây cao lớn đã chuyển động đến trước mặt nàng, ý đồ cản trở đường đi. Nàng bước thêm một bước nữa, cây to thân lớn xung quanh lại chuyển động một lần nữa, nếu bước thêm nữa chắc chắn sẽ đụng phải đại thụ rắn chắc.

Ngẩng đầu nhìn lên không trung, trên đỉnh rậm rạp lá xanh, giống như có một loại ma lực, khiến người vừa nhìn đã cảm thấy chới với, cảm thấy bội phần áp lực.

"Hình như chúng ta bị kẹt trong ma trận rồi." Tĩnh Vương nói.

"* trận.(Editor: Này tác giả để mình cũng không hiểu là gì luôn ai biết chỉ giúp mình nha)" Tần Liễm nhàn nhạt nói.

Thanh Linh gật đầu: "Không sai!" Trận pháp như thế, kiếp trước nàng đã từng đọc được ở một quyển sách cổ chuyên ghi lại các loại trận pháp từ trước đến nay.

* trận chủ yếu để vây khốn nạn nhân, nếu người ở trong trận pháp không thể thoát ra, mà mãi bị vây tóm như thế, nạn nhân hẳn phải bỏ mạng không thể nghi ngờ.

"Nàng phải cẩn thận!" Tần Liễm dặn dò bên tai Thanh Linh, sau đó nàng thấy hắn vung một chưởng đánh tan một gốc cây co lớn gần đó.

Hắn liên tiếp đánh nát nhiều đại thụ xung quanh, cây to bốn phía bắt đầu nhanh chóng biến ảo dần dần nhanh đến chỉ còn thấy được tàn ảnh, bóng người Tần Liễm cũng chuyển động theo, dần dần cũng thành ảo ảnh. Tốc độ nhanh như cắt, mắt thường căn bản không thể thấy rõ được chuyển động của Tần Liễm và chúng, chỉ thấy mấy cây đại thụ cao to không ngừng lần lượt đổ xuống.

Thanh Linh nhìn bóng người trắng toát kia, lòng bất an lo sợ, vẻ lo lắng càng lúc càng nồng nặc.

Người khác thì có thể không rõ * trận này, nhưng nàng lại biết được điểm chết người trong đó. Tần Liễm đánh gẫy cây cao to là muốn phá trận, một khi đánh sai gốc cây cao to nào đó, thì chính bản thân hắn sẽ chân chính bị vây khốn trong trận vĩnh viễn.

Trong * trận, nạn nhân sẽ dễ dàng bị mất phương hướng. Đến lúc vô thức lọt vào trong trận, hắn vẫn sẽ tiếp tục nghĩ rằng mình đang đánh đại thụ, nhưng thật ra tất cả hắn nhìn thấy chỉ toàn là ảo giác, sau đó hắn sẽ vĩnh viễn chẳng thể bước ra được nữa.

Mà những nạn nhân từng bị vây khốn ở trong trận cũng chưa từng có ai có thể thoát ra khỏi nó.

Bạch Nhiên đứng một bên thầm giật mình, mấy cái cây đại thụ kia nhìn qua cũng ước chừng khoảng trên trăm năm tuổi. Đừng nói chỉ cần một chưởng đã có thể đánh bại nó, nếu để hắn tập kích mười chưởng lien tục không dứt cũng chưa chắc có thể làm nó lung lay. Mà Tần Liễm đánh bại chúng lại giống như không uổng chút khí lực, rốt cuộc nội lực của người này đã thâm sâu đến đâu rồi?

Qua nửa thời gian uống cạn chung trà, đại thụ xung quanh bỗng nhiên ngừng chuyển động, Tần Liễm cũng phi thân từ giữa đám cây ra ngoài, đến bên cạnh Thanh Linh.

"Ngươi có sao không?" Thanh Linh mặc kệ sự tồn tại của Tĩnh Vương, bắt lấy tay Tần Liễm, đồng thời lại đánh mắt kiểm tra trên dưới hắn.

Hắn cười nhẹ một tiếng, rì rào như gió xuân: "Không sao!"

Nàng mở bàn tay hắn ra, không thấy có thương thế gì, chỉ có một vết xước ưng ửng máu cũng không quá sâu. Nhưng khi nhìn thấy vài tơ máu này, nàng lại lập tức có chút đau lòng, kéo lên ống tay áo của mình cẩn thận lau đi vết máu, miệng nhỏ còn thổi phù phù lên vết thương.

Tần Liễm nhìn nữ nhân đang vùi đầu thổi thổi lên tay giúp mình, khóe miệng kéo nhẹ ra một nụ cười ôn nhu. Vết thương kia cùng lắm cũng chỉ xem như vết xước cỏn con, mà nàng đã căng thẳng thành như vậy.

Hắn đột nhiên có chút suy nghĩ kì dị muốn vết thương này chảy máu vĩnh viễn, như vậy nàng sẽ vĩnh viễn nắm lấy tay hắn, vĩnh viễn lo lắng cho hắn.

Tĩnh Vương thấy hai người như thế, không nói không rằng lùi lại một chút, ban đầu vẻ mặt còn hơi sững sờ, nhưng rất nhanh đã khôi phục lại bình thường. Ngược lại, vài thị vệ bên cạnh hắn, tự nhìn nhau vài lần, ánh mắt kia tựa như muốn nói: Tần tướng và Diệp Nhị công tử có sở thích đoạn tay áo sao?3

Thanh Linh bất chợt nhận ra hành động của mình, vội cúi thấp đầu, lỗ tai nháy mắt nóng lên rừng rực, cho đến khi lau sạch sẽ máu mới từ từ buông tay hắn ra.

Hắn nhìn hai lỗ tai nhỏ của nàng hồng thấu, đột nhiên nổi lên ý xấu muốn nhéo lên mặt nàng một phen, đáng tiếc hắn còn chưa ra tay, nàng đã quay lưng bước tiếp vào rừng.

Phá được * trận, mọi người lại tiếp tục đi sâu vào trong rừng.

Càng đi sâu, bầu không trung trong rừng càng dày đặc trắng xóa, ngước mắt nhìn lên mảnh khói trắng ngần ấy, căn bản không thể biết được bản thân đang ở đâu, khắp nơi đâu đâu cũng lộ ra một loại hơi thở âm trầm đáng sợ.

Ngâm mình giữa lớp sương trắng nồng đậm, mọi người đã bắt đầu cảm thấy cơ thể chênh vênh, hô hấp như vấp sỏi.

Thanh Linh đầu óc mê muội ngày càng lợi hại, ẩn ẩn đau nhức, nhưng toàn thân lại tràn trề lực lượng.

"Nhị công tử, Tần tướng, các ngươi đừng đi nhanh như vậy được không, bọn ta sắp không đuổi kịp rồi." Bạch Nhiên lớn tiếng nói.

Mà Thanh Linh đi đằng trước như không nghe thấy vậy, bước chân càng lúc càng mau lẹ, cả Tần Liễm cũng liên tục duy trì tốc độ như nàng, sóng vai cùng nhau đi.

Tốc độ hai người quá nhanh, thoáng chốc đã bỏ xa những người khác, lúc này Tần Liễm mới nhận ra Thanh Linh có gì đó không đúng: "Phu nhân, nàng khó chịu ở đâu sao?"

Thanh Linh như không nghe thấy, đột nhiên ngồi xổm xuống ôm lấy đầu mình, bộ dáng thống khổ rối rắm: "Đầu đau quá!" Nàng ngẩng đầu lên, đôi mắt ánh lên hơi nước.

Hắn đau lòng ngồi xổm xuống với nàng, vươn tay định kéo nàng vào lòng, nhưng Thanh Linh lại đột nhiên nhảy dựng lên, lao đi như mũi tên vừa cất cánh khỏi dây cung. Hai tay hắn vươn ra cứng đờ giữa không trung, sắc mặt chuyển thành hoảng hốt.

Đột nhiên nghĩ đến việc nàng từng bị con rắn kì lạ kia cắn qua, bây giờ hẳn là do độc đã phát tác. Có lẽ vì rắn cắn không sâu, nên thời gian mới trỗi dậy không nhanh như thị vệ kia.

Hắn bối rối đứng dậy, thi triển khinh công, lấy tốc độ nhanh nhất đuổi theo nàng. Thanh Linh cảm thấy trong cơ thể mình dường như có một loại lực lượng kì lạ đang điên cuồng nhảy loạn, khiến nàng cực kì khó chịu. Chính nàng cũng không biết phải áp chế như thế nào, tựa như chỉ còn cách chạy băng băng mới có thể giải phóng loại lực lượng kì quái này.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 04.12.2017, 11:01
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Xà Ngáo Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Xà Ngáo Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 07.11.2017, 20:38
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 327
Được thanks: 1542 lần
Điểm: 30.83
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y - Điểm: 57
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 78: Ta muốn nàng đời đời kiếp kiếp.

Thanh Linh điên cuồng chạy, trước mặt đột nhiên từng trận đao phong hướng nàng bay tới, nàng tựa như không nhìn thấy chúng vẫn điên cuồng chạy về phía đao phong.

Đầu đau dữ dội, một lực lượng kì lạ đang làm đảo điên nội tức trong cơ thể nàng, nội tức bị rối loạn, lực lượng tăng vọt làm nàng có cảm giác cơ thể mình sắp bị nổ tung. Toàn thân bắt đầu nóng lên, cảm giác như có lửa đang thiêu đốt kèm theo đó là một loại đau đớn khó tả.

Thật khó chịu, thật muốn đem lực lượng kia giải tỏa hết.

Thanh Linh cứ như vậy chạy về phía trước, hai bên cùng sau lưng đột nhiên đều bay ra lợi kiếm, nàng tránh cũng không thể tránh được rồi. Nàng rút chủy thủy, thân thể phi lên giữa không trung, ống tay áo vũng lên, vài lợi kiếm bay đến đều bị bẻ gãy.

Tần Liễm chạy tới thấy một màn này, lại phát hiện nàng đang xông vào trong kiếm trận. Một khi đã đi vào trận pháp ày chỉ còn cách phá hủy nó mới có thể thoát thân.

Hắn vừa muốn phi thân lên đỡ kiếm cùng nàng thì bị nàng ngăn lại. “Đừng tới đây!”

Hắn dừng bước chân, tim thình thịch nhảy loạn không ngừng. Môi dưới bị hắn cắn chặt, trên mặt là vẻ ẩn nhẫn, lo lắng cũng đau lòng.

Vô số lợi kiếm đều hướng người hắn thương, đồng tử của hắn co lại, con ngươi mờ tối như đêm, tâm thần đều lo lắng không yên. Hắn cười khổ, trước kia thật không nghĩ đến có một ngày hắn vì một nữ nhân mà lo lắng hãi hùng.

Tuy hắn lo lắng nhưng lại không thể tiến lên, con rắn cắn nàng lúc trước, hắn có thể xác định đó là Ngàn diễm quỷ xà sắp biến mất trên đại lục, thật không ngờ lại có thể gặp được nó ở Mê Vụ sâm lâm.

Người luyện võ bị Ngàn diễm quỷ xà cắn, nội lực có thể tăng nhưng đồng thời nội tức cũng bị đảo loạn. Nội lực vốn có trong cơ thể tăng đột biến, nếu không kịp giải thoát cỗ nội lực khổng lồ kia lục phủ ngũ tạng sẽ bị suy giảm dẫn đến tử vong.

Nọc của Ngàn diễm quỷ xà có thể tăng nội lực nhưng bản thân nó lại chứa kịch độc. Người bị cắn trúng nếu không giải độc kịp thời, không bị nội lực bành trướng nổ chết thì cũng chết vì độc rắn.

Lúc nội lực tăng vọt cũng là lúc độc phát tác, đau đớn khó tả sẽ lan ra khắp toàn thân, đau đến không muốn sống.

Thanh Linh bây giờ đang cần giải thoát cỗ nội lực kia, kiếm trận này hoàn toàn là một cơ hội tốt. Thêm vào đó, nàng lo lắng nếu hắn xông vào trận pháp rất có thể bị nàng đả thương.

Hơn nữa nếu xông vào kiếm trận mà không thể phá hủy nó thì chỉ có thể bị vây trong kiếm trận. Nàng không muốn hắn mạo hiểm.

Kiến quang đan xen ngang dọc, nhiều lần khiến nàng suýt mất mạng. Hắn ở bên ngoài nhìn, hơi nhếch môi, tay khẽ run, cuối cùng vẫn không nhịn được mà mở miệng. “Vi phu chỉ cho nàng thời gian là nửa chén trà.”

Ý tứ của hắn rất rõ ràng, sau khi thời gian nửa chén trà hết, nàng vẫn không thể hủy diệt kiếm trận thì hắn sẽ xông vào.

Trong cơ thể cỗ lực lượng kia vẫn còn đang bành trướng như muốn đạt đến cực hạn, nàng đau đớn hô.

Vạn kiếm cùng nhau bay về phía nàng, nhìn kiếm trận hắn thật muốn xông vào. Đột nhiên, một hồi cuồng phong bão vũ, nàng đững giữa không trung, tóc đen nhảy múa, tay áo bồng bềnh, lợi kiếm không cách nào đến gần được nàng, cách nàng ba thước xoay thành vòng tròn.

Không biết bao nhiêu lợi kiếm xoay quanh nàng, nhìn xa giống như cái kén của một con nhộng, mà nàng bị bao vây ở bên trong.

Thấy vậy, hắn nhịn cảm giác muốn xông vào trong với nàng, đứng yên bên ngoài đợi nàng.

“Ấm” một tiếng, kiếm trận rách, vô số thanh kiếm đột nhiên bị nổ, đoạn kiếm bay tán loạn bốn phương tám hướng.

Kiếm từ không trung rơi xuống đất, không ít mũi kiếm dựng thẳng, một khi ngã xuống đây chắc chắn bị thương không thể nghi ngờ.

Giữa không trung có một cô gái nhanh chóng rơi xuống, mắt thấy nàng sẽ rơi vào vùng kiếm sắc kia, một dải bạch lăng cấp tốc quấn lấy eo nàng, kéo nàng về một vòng ôm.

Hắn mang nàng đi đến địa phương không có đoạn kiếm rồi ngồi xuống.

“A, đau qua!” Vừa xuống đất, nàng đã không cầm được mà than nhẹ. Đau, đau , đau, cơn đau tựa như tan vào máu, toàn thân cao thấp không chỗ nào là không đau.

“Phu nhân!” Hắn đau lòng kêu, một tay giữ chặt thiếu nữ vì đau mà điên cuồng như dã thú cào xé vào ngực. Hắn bây giờ không biết làm gì cho phải, chỉ hận không thể thay nàng chịu toàn bộ đau đớn.

Bất chợt, hắn đột nhiên nhớ ra cái gì đó, nâng một tay lên đưa lên miệng cắn.

Cổ tay bị cắn nát, máu đỏ thẫm trào ra ngoài. Hắn đem máu của mình hướng về môi nàng để nàng hút máu hắn. “Ngoan, đừng làm rộn.”

Máu của hắn rất thơm, nàng lý trí không rõ ràng đem máu hắn nuốt từng ngụm từng ngụm, dần dần, nàng yên tĩnh lại, ngoan ngoan chuyên chú uống máu hắn.

Thấy nàng đã an tĩnh, hắn dùng tay còn lại cầm tay nàng giúp nàng điều lý nội lực.

Lực lượng cường đại trong cơ thể nàng vừa phóng hết ra ngoài nên hắn rất dễ dàng chữa khỏi nội lực cho nàng.

Bị nàng hút đi rất nhiều máu, mỗi hắn dần đân trở nên trắng bệch. Hắn tựa như không cảm nhận được đau đớn, môi hắn dần vẽ ra một hình cung đẹp mắt.

Nàng chui đầu vào ngực hắn tham lam uống, ánh mắt hắn ôn nhu như nước chắm chú nhìn đỉnh đầu nàng. Sau đó hắn dùng tay chậm rãi vuốt tóc nàng như đang vuốt ve tiểu miêu lười biếng mà nhu thuận.

Máu của hắn hình như có thể giải đi độc rắn trong cơ thể nàng, hút không ít máu, ý thức của nàng cũng dần dần tỉnh táo lại. Phát hiện ra mình đang uống máu hắn, nàng sợ đến há miệng, kinh hoàng luống cuống moi từ trong ngực ra đủ các loại chai chai lọ lọ đặt ở trên mặt đất.

Hắn nhìn hành động của nàng không nói gì, chỉ lẳng lặng nhìn nàng khẩn trương vì hắn.

Nàng tìm được thuốc cầm máu, định rắc vào cho hắn thì bất ngờ tay run lên, kết quả thuốc cầm máu đổ hết ra tay hắn.

“Phu nhân, chớ vội.” Hắn dịu dàng nói.

Áo khoác nàng dơ bẩn không thể xé ra băng bó cho hắn, liền cởi đai lưng, mở ra lớp trung y bên trong.

Nàng ở trước mặt hắn cởi áo nới dây lưng, khóe môi hắn kéo ra nghi ngờ hỏi: “Phu nhân, nàng đây là…?” Hoàn hảo xung quanh không có ai, nếu không, hắn nhất định móc hết mắt của người nào dám nhìn nàng.

Nàng chưa trả lời hắn, xé một góc áo trung y băng bó cho hắn.

Sau khi hoàn tất việc băng bó, nàng chậm chạp không ngảng đầu lên, đờ đẫn cầm tay cánh tay bị thương của hắn.

Hắn nâng cằm nàng lên, khiến cho nàng phải đối diện hắn, nàng vừa ngẩng đầu, hắn liền phát hiện ra đôi mắt nàng hồng hồng, hắn bối rối quýnh lên: “Phu nhân, có phải còn đau hay không?”

Nàng cắn môi, lắc đầu một cái, ngước mắt hỏi ngược lại hắn: “Đau không?” ý của nàng là muốn hỏi là vết thương bị hắn cắn nát.

Bị nàng uống nhiều máu như vậy, sắc môi của hắn cũng đã trắng bệch, rất đau đúng không?

Hắn phượng mâu chớp chớp, tà mị cười một tiếng: “Rất đau, nếu phu nhân hôn một cái có lẽ vi phu sẽ hết đau.” Hắn cũng chỉ nói mà thôi, cũng không trông mong nàng làm thật.

Thật không ngờ hắn vừa dứt lời, nàng hướng hắn ôm tới, lớp mặt nạ không biết bị nàng kéo xuống từ bao giờ để lộ ra dung mại vốn có. Hắn không kịp chuẩn bị bị nàng đè té xuống đất, sau đó hắn liền bị nàng chặn môi.

Chỉ là động tác của nàng không lưu loát, mấy lần cắn trúng đầu lưỡi hắn làm hắn vừa bất đắc dĩ vừa hết mực thương yêu.

Hắn bị nàng hôn, đôi mắt dập dờn từng tầng sóng nước, giữa hai lông mày mị khí thiên thành, lười biếng mang theo hấp dẫn trí mạng, cực kì giống một con hồ ly quyến rũ.

Môi của hắn có chút lạnh, lại mang một cỗ hấp dẫn trí mạng, làm nàng không ngừng muốn thăm dò vào trong, vùi sâu vào trong đó đến không thể kiềm chế.

Khi nàng vô ý một lần nữa cắn trúng lưỡi hắn hắn liền đảo khách thành chủ, chủ động mút lưỡi nàng.

Yêu quá tha thiết, nụ hôn kéo dài mà lưu luyến.

Nụ hôn vừa dứt nàng liền vô lực nằm hít thở trên miễng đệm thịt êm ái, mỗ nam nhân còn rất thần thanh khí nhàn, cầm một lọn tóc của nàng chơi đùa trên tay.

“Thật là một tiểu lưu manh vô lại.” Hắn âu yếm nhìn đỉnh đầu nàng, yêu chiều mắng một tiếng.

“Chàng…chàng mới vô lại…hạ lưu.” Âm thanh nàng khàn khàn, lộ ra một chút kiều mị, đôi mắt hắn chợt tối hơn, dùng sức ôm chặt nàng vào lòng.

“Máu bị ta uống nhiều như vậy, chàng rất đau phải không?” Sau một lúc lâu nàng hỏi.

“Phu nhân hôn vi phu là hết đau rồi.” Hắn buông lỏng cười cười.

Mũi nàng cay xè: “Thì ra cũng có thời điểm chàng vờ ngớ ngẩn, chàng không sợ ta uống hết máu chàng, hại chết chàng sao?” Vừa nghĩ nàng hút của hắn nhiều máu như vậy, nàng cũng rất đâu lòng.

“Vậy cũng tốt a, như vậy kiếp nàng nàng nợ vi phu một mạng.”  Hắn cười nói. “Mà phu nhân nợ vi phu một mạng, vi phu bắt phu nhân đời đời kiếp kiếp trả. Phu nhân nếu dám ăn vạ, vi phu sẽ dây dưa không dứt với phu nhân.”

Nàng chép miệng, người này quá tham lam, nàng chỉ thiếu hắn có một mạng, hắn liền muốn nàng trả đến đời đời kiếp kiếp. Chỉ là, nếu có kiếp sau, nàng nguyện bị hắn dây dưa.

“Nghe thật đáng sợ, thật may không có đem người xấu này hại chết.” Nàng đâm đâm vào ngực hắn nói.

“Đúng rồi, tại sao máu của chàng có thể giải được độc rắn?”

“Trước đây ta từng ăn Kim Tuyến quỳ.”

Thanh Linh tất nhiên biết Kim Tuyến quỳ là vật gì, nó có thể giải được tất cả độc dược trên thế gian a!

Đột nhiên, nàng nhớ ra việc gì đó, thời gian trước Ô Quốc tiến cống triều đình Nam Hạ một bụi cây Kim Truyến quỳ. Trên đường vận chuyển không may bị người cướp bóc. Hoàng Thượng biết được chuyện này vô cùng giận dữ, còn phái người đi điều tra mà thật lâu vẫn chưa có kết quả.

“Thời gian trước Ô Quốc tiến cống một bụi Kim Tuyến quỳ, sẽ không phải chính chàng là người trộm chứ?” Nàng hỏi.

Hắn cười không đáp, nàng biết bản thân mình đã đoán trúng. Người này cũng quá ngông cuồng đi, cái loại tử tội như đánh cướp cống phẩm hắn cũng to gan mà làm.

Hắn cướp cống phẩm bởi vì lúc trước phía sau núi Tướng Quốc tự, hắn đã bị nha đầu này đâm cho vài châm mà bất tỉnh. Vừa nghĩ tới việc về sau có thể động tay chân với nàng, bản thân hắn đang thầm cảm thấy vui mừng liền bị nàng cầm châm đâm ngất, hắn từ đó buồn bực không thôi. Nghe Ô Quốc cống Kim Tuyến quỳ, hắn liền thuận tay đoạt lấy.

Hắn dùng qua Kim Tuyến quỳ, trong máu cũng có Kim Tuyến quỳ, mới đầu hắn còn không biết máu mình còn có thể giải độc. Nhìn Thanh Linh vì độc phát mà đau đớn khổ sở, hắn liền ôm tâm lý thử một chút đút máu của mình cho nàng uống, thật may mắn, vậy mà máu của hắn có thể cứu nàng.

Thanh Linh đứng lên, đi lại mấy bước, bước chân nhẹ tênh. Chờ nội lực hạ, nàng phát hiện nội lực của mình thế mà tăng mạnh, lại có thể điều chuyển một cách tự nhiên liền biết việc nội lực sau khi Ngàn diễm quỷ xà cắn nàng đã hoàn toàn khống chế được.

Bị rắn độc cắn ngoài ý muốn không chết lại có thể tăng nội lực, nàng nghĩ gần đây mình chắc chắn là đã trúng vận cứt chó gì đó.

“Bây giờ chúng ta đi đâu?” Thanh Linh vừa đeo tấm mặt nạ lên vừa hỏi.

Lúc nội lực rối loạn nàng chợt chạy vào rừng sâu, hiện tại cũng không biết là đang ở chỗ nào.Ngỗ nhỡ đi nhầm hướng, rất có thể bị vây hãm trong rừng không ra được.

“Ta lên trên xem một chút.” Tần Liễm vừa dứt lời liền phi thân lên một cái cây rất cao.

Thanh Linh sau đó cũng theo Tần Liễm nhảy lên, đứng trên đỉnh cây, thu vào tầm mắt hai người đều là mảng sương mù mịt.

“Ta ngược lại quên mất rừng rậm sương dày, không thể nhìn được, càng không cách nào biết được chúng ta đang ở đâu, chúng ta đành xuống thôi.” Tần Liễm nhìn gò má của nàng nói.

Hai người đứng trên mặt đất, tùy ý chọn một hướng mà đi.

Gió lạnh chợt nổi lên, o o thổi qua vành tai, đột nhiên có một tiếng thì thầm yếu ớt tràn ngập trong khu rừng rộng lớn.

Tiếng tiêu du dương mà tràn ngập bi thương, lộ ra một cỗ quỷ dị khó tả.

Thanh Linh ngừng bước chân, trầm ngâm lắng nghe, nàng chính là muốn nghe xem tiếng tiêu phát ra từ đâu. Nhưng tiếng tiêu này cứ như ảo cảnh, truyền tới từ bốn phương tám hướng, nàng nghi ngờ tiếng tiêu này có hay không chỉ có một người thổi?

“Đi thôi, cần xuất hiện sẽ xuất hiện.” Tần Liễm kéo tay nàng nói.

Thanh Linh nghĩ cũng phải, nàng không thể đứng tại chỗ mãi không đi. Hơn nữa có hắn ở bên cạnh, nàng còn lo lắng gì nữa?

Tiếng tiêu đang trầm thấp du dương đột nhiên chuyển hướng, tràn đầy cô đơn cùng sát khí.

“Zíu zíu zíu.” Từ líc tiếng tiêu chuyển đổi liền có những tiếng kêu lạ, so với tiếng tiêu mờ ảo, tiếng chiêm chiếp ghê rợn này quả thật lớn hơn nhiều.

Những con điểu từ bốn phương tám hướng bay đến đông nghẹt kèm theo đó là tiếng kêu rùng rợn.

Hắc điểu hình dáng khổng lồ, mỏ dài sắc, trên người đầy mùi hơi thở chết chóc.

“Đó là cái gì?” Đây là lần đầu tiên Thanh Linh thấy loại quái điểu toàn thân mang sát khí này liền không khỏi cả kinh.

“Thực nhân điểu (chim ăn thịt người).” Hắn trả lời.

Thực nhan điểu ăn thịt người, tiếng tiêu trở nên quỷ dị là muốn gọi bọn chúng đến.

Tần Liễm từ trong tay áo lôi ra một cây sáo ngọc màu trắng tinh xảo, để ngang trên môi, một khúc sáo du dương liền xuất hiện.

Thực nhân điểu đông nghẹt liền sà xuống.

Mà lúc này tiếng tiêu quỷ dị kia trở nên kích động, dần dần tựa như từng đạo kiếm sắc bén quét về phía hai người.

Tần Liễm buông mi mắt, lông mi dài che mắt tạo thành cái bóng quạt trên khuôn mặt diễm lệ, nhìn thanh nhã xuất trần.

Hắn lẳng lặng đứng tại chỗ, áo bào phấp phới, dải lụa tuyết sắc bên hông bay múa, tóc đen tung bay. Thực nhân điểu sắp đem hai người quay ở bên trong, hắn vẫn an bình tựa như thiên sứ đáp xuống địa ngục.

Hắn yên lặng phất một cái, một đạo bạch lăng quét qua, thực nhân điểu liềm ào ào rơi xuống.

Thanh Linh đến bên cạnh hắn, rút chủy thủ, hắn chém giết một phần, còn lại nàng giúp hắn giải quyết. Nội lực nàng tăng mạnh, động tác của nàng càng thêm nhanh nhẹn, sức lực xuống tay cũng trở nên mạnh hơn.

Mà hắn một tay cầm sáo, một tay huy động bạch lăng thỉnh thoảng vì nàng trử đi nguy hiểm.

Hai người phối hợp ăn ý với nhau, thực nhân điểu có nhiều hơn nữa cũng không thể động đến họ.

Tiếng sáo tiếng tiêu như tranh đấu với nhau, tiếng sáo bén nhọn áp chế tiếng tiêu. Thực nhân điểu trên không trung như mất đi phương hướng, cuồng loạn đâm vào nhau.

Tiếng tiêu ủ dột đột nhiên nâng lên cao, vượt trên tiếng sáo, nội lực hùng hậu xuyên qua tiếng tiêu công kích hai người. Thanh Linh buồn bực, người này nội lực quả nhiên không tệ.

Âm điệu tiếng sáo một cao một thấp, ngón tay thanh tú trên cây sáo nhảy lên, tiết tấu trở nên kịch liệt.

Hai đạo thanh âm mạnh mẽ đối chọi, hai cỗ nội lực cường đại tranh đấu làm liên lụy bốn phía, lá cây xào xạc rơi xuống.

Thực nhân điểu bị hai đạo âm thanh quấy nhiễu, không hề dám công kích người nữa.

Thanh Linh cảm thấy màng nhĩ theo tiết tấu của tiếng sao tiếng tiêu mà trở mên đau đớn, nàng vội vàng vận chuyện nội lực hộ thân.

Tiếng sáo nhanh đến cực hạn, áp chế tiếng tiêu cho đến khi biến mất.

Thực nhân điểu khắp nơi bay loạn rồi theo một phương hướng chạy đi. Tần Liễm thu hồi sáo ngọc màu trắng, cùng Thanh Linh liếc mắt nhìn nhau. Sau đó hắn lội kéo tay nàng theo hướng đám chim kia đi tới.

“Là lão phu xem thường các ngươi.” Nam tử một thân quần áo màu lục đứng phía trước hai người. Tay hắn giơ lên, cây tiêu vừa mới bị chấn vỡ từ tay hắn rơi xuống.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 06.12.2017, 23:38
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 04.05.2017, 19:10
Bài viết: 80
Được thanks: 757 lần
Điểm: 33.58
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y - Điểm: 66
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 79: Đường vào thành

Editor: Yên Nhi

Nam tử lục y hơi lớn tuổi, trên trán có nhiều nếp nhăn thật sâu, cằm thì mọc đầy râu ria. Hắn có vóc người cao gầy, một thân áo bào lục y mặc trên người hắn toát ra vài phần tiên phong đạo cốt.

"Xin hỏi các hạ là ai?" Giọng Thanh Linh lạnh lùng nhưng lại trong veo, hai mắt nhìn hắn đầy cảnh giác.

"Lão phu là Quy Lâm!" Lão đầu trả lời.

Thanh Linh lòng thầm vui mừng, theo nàng biết, Quy Lâm chính là người bao vệ Mê Vụ sâm lâm, chỉ cần có Quy Lâm trong tay, tiến vào Tiêu Dao Thành không phải là việc khó.

"Người có thể xông vào đuợc Mê Vụ sâm lâm không nhiều, lão phu rất tán thưởng các ngươi, chỉ là chưa biết cửa tiếp theo các ngươi còn có thể xông qua thuận lợi như thế này nữa hay không ." Quy Lâm vuốt râu nói.

Hắn phất tay một cái, mười bóng người mặc lục y đột nhiên xuất hiện như ma, trên tay của bọn họ còn cầm theo kiếm, vây hai người vào chính giữa.

Quy Lâm cũng xông lên, kỳ quái là khi hắn xông vào liền biến mất không còn thấy được bóng dáng. Mà người xung quanh vốn chỉ có mười người, nhưng bây giờ bọn họ đột nhiên trở thành hai mươi người, ba mươi người, bốn mươi người,... Trăm người, đúng là một trận pháp tốt, vậy mà có thể vây khốn hai người vào trong trận.

Trận hình biến ảo, ra tay đối với hai người.

Một bóng người đánh tới, Tần Liễm đánh trả một kích, nhưng lại phát hiện chỉ đánh trúng tàn ảnh. Nhưng khi bị tàn ảnh kia đánh trúng thì lại bị thương thật.

Bọn họ biến ảo cực kì nhanh, phương thức xuất chiêu cũng không giống nhau, giống như xa luân trận thay nhau đối phó với hai người, ý đồ muốn tiêu hao khí lực của hai người.

"Cửu khúc Huyền vũ trận!" Thanh Linh lẩm bẩm.

Trường kiếm bổ về phía Thanh Linh, Tần Liễm vừa xoay người lại nhìn thấy màn này, sợ tới mức vội vàng kéo nàng đi.

"Đi ba bước về hướng đông nam." Thanh Linh bỗng nhiên nói, đồng thời vừa né một đường kiếm khác đang chém về phía nàng.

Tần Liễm không do dự, làm theo lời nàng nói, mắt chăm chú nhìn về phía trước, chân bước ba bước về hướng đông nam. Ra tay lần nữa, nhưng thứ lần này đánh trúng đã không còn là một màn ảo ảnh vô thực nữa, mà là một người thật bằng xương bằng thịt.

"Tiến lên trước ba bước."

"Lui về sau một bước, sang phía tây năm bước."

"Qua bắc ba bước."

"...."

Hai người phối hợp rất ăn ý, nàng nói, hắn làm, một hồi lâu sau, bóng người Quy Lâm hiện ra.

Quy Lâm thầm giật mình, ánh mắt phức tạp nhìn chằm chằm Thanh Linh. Cửu khúc huyền vũ trận là một kỳ trận cổ xưa, đã gần như tuyệt tích trên đời, trận này vừa bày ra, chưa từng có ai có khả năng xông qua. Hôm nay hắn không ngờ vừa bày trận này ra, lại bị một người trẻ tuổi dễ dàng phá giải được.

Người bày ra ma trận này đều là các cao thủ hàng đầu trong Tiêu Dao Thành hắn, lúc so chiêu với bạch y nam tử thì không quá hai khắc đã bại trận.

Quy Lâm bị ép phải hiện ra chân thân ở trong trận, hắn lấy ra binh khí của mình, chuẩn bị quyết đấu với hai người kia.

Hắn cầm trong tay một thanh đoản kiếm trong suốt giống như băng tinh, chiều dài giống như chủy thủ trong tay của Thanh Linh.

Thanh Linh vừa thấy, hai mắt sáng lên, cầm chặt chủy thủ trong tay xông tới Quy Lâm, Tần Liễm thì đối phó với các lục y nhân còn sót lại

Chiêu thức Quy Lâm trầm ổn mà lão luyện, hơn nữa binh khí trong tay cũng không phải là binh khí bình thường. Quy Lâm đâm đoản kiếm tới, Thanh Linh xoay tay cầm chủy thủ cản lại.

'Choang' một tiếng, chủy thủ trong tay của Thanh Linh bị gãy làm hai, nàng vội né qua một bên.

Đoản kiếm trong tay Quy Lâm chém sắt như chém bùn, thật đúng là binh khí tốt.

Hai mắt Thanh Linh càng thêm sáng rỡ, nàng còn đang buồn rầu vì trong tay nàng không có thứ vũ khí nào vừa tay đây, hiện tại nàng muốn đoạt lại đoản kiếm dùng!

Chủy thủ trong tay không còn dùng được nữa, Thanh Linh quăng qua một bên, nhặt lên một thanh kiếm của một lục y nhân làm rơi lúc nảy. Có binh khí lại tiếp tục đánh, lần này nàng cố hết sức không để cho đoản kiếm trong tay hắn đụng phải kiếm của nàng.

Kiếm chiêu của Quy Lâm rất lão luyện, nhưng công phu của nàng cũng không kém, nhất là sau khi được tăng lên nội lực, đánh với Quy Lâm cũng có phần thoải mái hơn.

Sau khi Tần Liễm giải quyết nốt đám người lục y còn lại xong, thấy nàng có thể đánh ngang với Quy Lâm nên hắn cũng không có ý tiến lên giúp đỡ. Khóe môi nhẹ nhàng cong lên, ánh mắt dán chặt lên bóng người màu lam, đột nhiên nụ cười trên môi hắn bị đông cứng, hung hăng co rút.

Thanh Linh quơ kiếm qua đai lưng quần của Quy Lâm, quần Quy Lâm thoáng cái đã rơi xuống đất, nét mặt già nua của hắn đột nhiên đỏ bừng.

Tần Liễm đứng một bên nhìn toàn bộ cảnh này, trong lòng âm thầm ăn dấm chua, nha đầu này có thói quen không tốt là tuột quần của người, lần trước là Hách Liên Dực, lần này là Quy Lâm. Không được, sau này hắn phải dạy dỗ nàng một trận mới được, nhất định phải để cho nàng hiểu, tuyệt đối không được tuột quần người khác nữa, muốn cỡi cũng chỉ được cởi quần của hắn mà thôi!

Mà Thanh Linh còn thừa cơ công kích về phía hạ bộ của Quy Lâm, Quy Lâm nhịn không được giận dữ quát lên: "Tiểu tử ngươi thật không biết xấu hổ!"

"Trời rất nóng mà ngươi lại mặc nhiều lớp y phục như vậy, bổn công tử có lòng tốt giúp ngươi cởi ra chút ít lớp y phục rườm rà, để ngươi cảm thấy thoáng mát hơn, còn không mau cảm ơn bổn công tử đi." Nàng vô liêm sỉ cười nói.

"Ngươi..." Đối phương vẫn mạnh mẽ tấn công hạ bộ của hắn như trước, hắn lùi về đề phòng, đối phương lại đá một cước lên ngực của hắn.

Hắn vô lực ngăn cản, ngã chổng trên đất. Thanh Linh nhanh chóng đoạt lấy thanh đoản kiếm trong tay hắn, đặt ngang cổ Quy Lâm: "Ngươi đánh không lại ta, mạng của ngươi là của ta." Nàng cười nói.

"Lão phu không đủ bản lãnh, rơi vào tay ngươi cũng chỉ biết chấp nhận" Quy Lâm nhắm mắt lại nói.

Nàng thu lại đoản kiếm trên cổ hắn: "Mạng của ngươi không đáng giá!" Một ngụm máu tức vọt lên cổ họng Quy Lâm: "Ta không cần, nhưng thanh đoản kiếm này của ngươi không tệ, ta lấy!"

"Tần Liễm, ngươi xem, thanh đoản kiếm này tốt không?" Nàng chạy đến trước mặt hắn, quơ quơ thanh đoản kiếm trong suốt nhưng băng tinh kết thành trong tay.

Nụ cười sáng lạn dào dạt nở ra trên mặt nàng, hồn nhiên mà xinh đẹp, lòng hắn mềm nhũn, cảm xúc tức giận lúc nàng tuột quần Quy Lâm cũng chóng tan thành mây khói, mở miệng nói chuyện cũng nhu hòa đi mấy phần: "Bảo kiếm băng hồn rất hợp với ngươi."

Thật là bảo kiếm băng hồn? Thanh Linh chớp mắt vài cái quán sát thanh đoản kiếm trong tay, càng nhìn càng thích. Băng hồn kiếm là một bảo kiếm nổi danh, sức công phá còn đáng sợ hơn những thanh kiếm bình thường gấp ba lần.

"Các hạ thế nhưng là Tần tướng đến từ Nam Hạ quốc sao?" Hồi Lân nghe được tiếng Thanh Linh gọi Tần Liễm, sau khi đứng lên sửa sang lại xong mới hỏi.

Mới vừa rồi Quy Lâm bị Thanh Linh đánh rớt quần, nên bây giờ Tần Liễm nhìn hắn rất không vừa mắt, ngay cả một tiếng đáp lại cũng lười mở miệng.

"Đúng thì sao?" Thanh Linh nhướn mày nói.

"Thì ra khách quý đã đến..."

"Đợi chút, ta nghe không lầm chứ, ngươi gọi chúng ta là khách quý, vậy cách đối đãi với khách của ngươi cũng thật đặc biệt." Thanh Linh châm chọc.

"Vừa rồi lão phu tưởng rằng các vị là loại người xông tới không biết phân biệt, nên mới đành ra tay." Quy Lâm nói, đầu óc hắn rất sòng phẳng, không phải là loại người thích so đo. Vốn cũng là do hắn ra tay trước, Thanh Linh đánh bại hắn, là do bản thân không đủ bản lãnh, nên bây giờ hắn cũng không vì chuyện đó mà sinh lòng tức giận.

"Thì ra là thế, vậy cũng xem như đã hóa giải một trận hiểu lầm. Đến Tiêu Dao Thành, kính xin ngươi dẫn đường cho bọn ta." Thanh Linh sảng khoái nói, bây giờ không phải là lúc so đo hắn vừa hiện thân đã kéo bọn nàng vào đấu võ, đi Tiêu Dao Thành mới là chuyện quan trọng.

"Dạ dạ dạ, là hiểu lầm, vậy vị công tử này có thể trả băng hồn lại cho lão phu không?"

Trả lại? Thứ đã nằm trong miệng nàng còn muốn nàng phun ra, chuyện này có thể sao: "Trả lại sao, cũng không phải là không được, chỉ cần ngươi bồi thường mạng của ngươi cho ta là được."

Vừa rồi Thanh Linh đã nói rõ, hắn thách đấu nhưng đánh không lại nàng, nên sống chết của hắn phải do nàng quyết định, mà băng hồn chính là tiền thế mạng của hắn.

Quy Lâm sững sờ, hắn cùng lắm chỉ là mở miệng dò xét thử mà thôi, không ngờ đối phương lại không nể mặt cự tuyệt thẳng thừng như vậy.

"Ngươi là muốn chết, hay là muốn lấy lại băng hồn?" Nàng cười tủm tỉm uy hiếp nói.

"Xem như lão phu chưa từng nói qua chuyện này đi." Hắn cũng không phải là hạng người thua mà không chịu chung tiền, không cần thiết phải so đo với một tiểu tử nhỏ nhặt này: "Chỉ là bảo kiếm cần có vỏ kiếm thích hợp." Hắn lấy một cái vỏ kiếm từ trong lòng ra, ném cho Thanh Linh.

"Vậy thì xin hãy ngươi dẫn đường cho chúng ta!" Thanh Linh nói.

"Khách quỳ chờ một chút" Quy Lâm nói, hắn vỗ tay, lập tức có hai nam tử vận thanh y xuất hiện, mỗi người dắt theo một con ngựa.

"Xin hai vị khách quý trước khi lên ngựa hãy bịt mắt lại." Quy Lâm lấy ra hai cái khăn dài màu đen, đưa tới trước mặt hai người.

Hai người nhận lấy cái khăn đen, chần chờ một lát mới cùng nhau lên ngựa, sau đó bịt kín mắt. Thanh Linh tuy bị hạn chế tầm nhìn, nhưng với tu vi hiện tại của nàng, dù nhắm mắt lại thì vẫn cảm nhận được xung quanh có hơi thở nguy hiểm hay không.

"Tĩnh Vương cũng vào rừng, xin hãy phái người đưa Tĩnh Vương vào Tiêu Dao Thành." Tần Liễm nói với Quy Lâm.

"Đó là đương nhiên!" Quy Lâm vuốt vuốt râu nói.

Sau khi ngồi trên lưng ngựa di chuyển một lúc lâu, Quy Lâm vỗ vỗ ý bảo bọn họ đã có thể mở khăn bịt mắt ra.

"Xin hai vị hãy đi liên tục về phía trước, không lâu sau sẽ vào đến thành." Quy Lâm chỉ thị.

Hai người tháo khăn đen, bước xuống ngựa, lúc này Quy Lâm đã đi mất, hai người dựa theo chỉ dẫn của Quy Lâm, đi một mạch thẳng về phía trước.

Phía trước, tựa như có bóng người đang chớp lóe lên, đến gần nhìn lại mới nhận ra đó là Hách Liên Dực và Dung Thi Thi

Phía sau Hách Liên Dực là một hang động lớn, sâu không thấy đáy, hang động cách Tần Liễm và Thanh Linh một rãnh vực lớn như con sông, dây xích sắt thô to chính là cây cầu nối của hai bên bờ vực.

"Thi Nhi, nàng có chắc ở dưới vực sâu này thật sự có thánh quả không?" Sau mấy lần hỏi thăm của hắn, Dung Thi Thi mới chịu mở miệng nói cho hắn biết, thánh quả nằm bên dưới rãnh sâu.

Vốn lúc trước hắn cũng có vụng trộm đến đây thể dò xét qua một lần, nhưng vì cái hang này sâu không thấy đáy, hắn không dám mạo hiểm, nên bây giờ mới đưa Dung Thi Thi đến đây xem một chút. Muốn moi từ trong miệng nàng vị trí của thánh quả ở chỗ nào trong rãnh sâu, hay có đường tắt nào đi xuống dễ dàng hơn hay không.

"Đương nhiên, Vương gia còn chưa tin Thi Nhi sao?" Dung Thi Thi cười duyên nói, sâu trong mắt xẹt qua một chút ánh sáng lạ thường.

"Nhưng vực này có chiều sâu ít nhất cũng ngàn trượng, cho dù thánh quả có ở dưới đó, bổn vương muốn lấy cũng hữu tâm vô lực. Thi Nhi, chẳng lẽ không có đường nào khác để xuống dưới đó sao?" Hách Liên Dực mong đợi nhìn nàng ta.

"Vương gia, hình như có người đến." Dung Thi Thi đột nhiên nói.

Hách Liên Dực cũng nghe được động tĩnh, quay đầu phát hiện ra Tần Liễm và Thanh Linh, hắn híp mắt lại, lộ ra âm hiểm: "Không ngờ Tần Liễm và Diệp Nhị công tử lại chọn cách xông qua Mê Vụ sâm lâm, hừ, bản lãnh cũng không nhỏ. Thi Nhi, chúng ta đi trước đi."

Tần Liễm và Thanh Linh xuất hiện ở đây, có lẽ hắn cũng không ngờ bọn họ trên đường xông vào rừng dày lại gặp được Quy Lâm, sau đó dựa vào chỉ dẫn mà thuận lợi vượt qua.

Hách Liên Dực ôm eo Dung Thi Thi qua, thi triển khinh công bay vút lên trên xích sắt.

Lúc Thanh Linh và Tần Liễm đi lại gần hang động, lại thấy bóng dáng Hách Liên Dực và Dung Thi Thi bỗng biến mất giữa không trung.

Bên kia vực sâu mau chóng truyền ra tiếng va chạm thiết khí, Hách Liên Dực bên kia có ý đồ chém đứt xích sắt.

Bờ vực gần hang động rất rộng lớn, còn có tầng tầng sương trắng lượn lờ bên trên, khiến cho tầm nhìn đến những người đối diện rất bị hạn chế. Dưới vực sâu ngàn trượng, nếu xích sắt nối giữa hai bờ vực bị đứt, sẽ không có cách nào để đi qua kia được.

Hách Liên Dực cầm kiếm ra sức chém xích sắt: "Tần Liễm, dù ngươi xông qua được Mê Vụ sâm lâm thì thế nào? Bổn vương cũng vẫn có cách khiến ngươi không thể đến được Tiêu Dao Thành thôi!"

"Vinh Vương, ngươi đây là đang làm gì?" Tần Liễm dùng nội lực đẩy giọng truyền ra xa.

"Ha ha ha, Tần Liễm, nếu ngươi không sợ chết thì phóng ngựa qua đây đi" Hách Liên Dực cũng dùng nội lực truyền âm ra ngoài.

"Chúng ta có nên thừa dịp lúc xích sắt còn chưa đứt, nhanh chóng chạy qua bên đó không?" Thanh Linh hỏi Tần Liễm.

Tần Liễm lắc đầu: "Không được!" đối với hắn chuyện này cũng không có gì, nhưng hắn lại lo lắng lúc đến vực thì xích sắt bị đứt, nàng sẽ gặp phải nguy hiểm.

Thật ra dựa vào tu vi võ công của nàng thì cũng không hẳn sẽ gặp nguy hiểm, nhưng chỉ cần có một trên một phần ngàn khả năng nguy hiểm, hắn cũng không muốn nàng dấn thân vào: "Phu nhân, nàng đứng ở đây, ta quay lại tìm Quy Lâm, để hỏi hắn xem còn có đường nào khác vào Tiêu Dao Thành hay không."

"Được, ngươi phải cẩn thận." Nàng nói.

Tần Liễm đột nhiên kéo tay Thanh Linh qua, trong ánh mắt ngớ người của nàng, một nụ hôn nhẹ nhàng đáp xuống mu bàn tay: "Vi phu sẽ nhanh chóng quay trở lại!" Hắn lại cười nói.

"Có người ở gần đây đó!" Thanh Linh giật tay khỏi tay của hắn, nóng nảy nói.

"Yên tâm, bọn họ không thấy được!" Trên mặt vực có nhiều lớp sương trắng như vậy, Hách Liên Dực và Dung Thi Thi chắc chắn không thấy được bờ bên đây xảy ra những gì.

Thân ảnh Tần Liễm chợt lóe một cái, người đã như ảo ảnh, biến mất ngay trước mắt Thanh Linh.

Không mất nhiều thời gian, Tần Liễm đã cùng Quy Lâm trở lại.

"Cuối cùng đường vào Tiêu Dao Thành ở đâu?" Thanh Linh trực tiếp hỏi.

"Đường vào thành chính là đi qua vực này, chỉ có con đường này." Lúc này, Quy Lâm cũng chú ý thấy xích sắt đã bị người bên bờ kia chém đứt.

"Không phải ngươi đang đùa bọn ta chứ? Làm hỏng đường duy nhất vào thành, hừ, cách đãi khách của Tiêu Dao Thành các ngươi đúng là rất đặc biệt."Thanh Kinh ra vẻ tức giận, nàng tất nhiên biết Hách Liên Dực là người chém đứt dây xích, nói như vậy bất quá chỉ là muốn chọc Quy Lâm sinh ra tức giận với kẻ đã chém đứt mất xích sắt kia mà thôi.

Quy Lâm rất tức giận, hắn móc ra một thanh tiêu, đặt xuống bên môi, nhẹ thổi.

Tiếng 'chiêm chiếp chiêm chiếp' vang lên, từng bầy thực nhân điểu che lấp bầu trời vỗ cánh bay đến bên bờ bên kia.

"Á, đau quá, cứu mạng!" Một giọng nữ tử đầy thê lương từ bờ vực bên kia truyền qua.

Dung Thi Thi đã không có võ công, lúc thực nhân điểu đột nhiên xuất hiện, nàng căn bản không kịp né. Đợi đến lúc theo bản năng đưa tay ôm đầu, đã có vào thực nhân điểu đổ xuống cắn trúng vài ngụm thịt của nàng ta. Máu tươi đầm đìa thoáng chốc nhiễm đỏ hai cánh tay, đau đến khiến nàng ta hôn mê bất tỉnh.

"Thi Nhi!" Hách Liên Dực gấp rút bảo vệ Dung Thi Thi, bây giờ nàng ta còn chưa thể chết được.

Trên người Hách Liên Dực bị thực nhân điểu cắn được mấy ngụm thịt mới khó khăn phản ứng lại, gấp rút vận dụng hàn băng chưởng.

Hàn băng chưởng vừa được khởi động, đã khiến nhiều thực nhân điểu trên bầu trời bị đông cứng mà từ không trung rơi xuống. Nhưng các tốp thực nhiên điểu sau nối trước, từng tốp từng tốp đến, hắn diệt mấy lần như vậy, sau đó lại bay tới càng nhiều hơn.

"Chết tiệt, đây rốt cuộc là con chim quỷ quái gì vậy?" Áo bào trên người Hách Liên Dực bị cắn xé thành nhiều lổ ngay cả ngân quan buộc tóc cũng bị chim ngậm đi mất. Một đầu tóc đen rối loạn còn hơn ổ gà, khuôn mặt dính toàn máu đầy dữ tợn.

Hắn muốn bỏ lại Dung Thi Thi chạy trốn trước, nhưng không ngờ mấy con chim quỷ quái chết tiệt này tựa như chỉ nhắm vào một mình hắn, vây kín hắn gió thổi không lọt, hắn không thể không xuất ra Hàn băng chưởng đối phó với chúng.

Trong Mê Vụ sâm lâm, hai nam tử trẻ tuổi một trước một sau bước ra, nam tử sau lưng che ô cho nam tử phía trước.

"Ai nha, Thái tử điện hạ, ngài chỉ đi đường thôi mà phong thái cũng tuyệt đối như tiên trời, rất tuyệt hảo." Một giọng nói ẻo lả như thái giám vang lên mang theo đầy nịnh nọt.

"Nịnh hót, miệng đúng là ngày càng dẻo ra!" Một giọng dễ nghe của nam tử khác vang lên.

"Thái tử điện hạ, không phải Mã Kim nói điêu, mà phong thái của ngài thật sự là không có ai sánh bằng nổi." Mã Kim tiếp tục vuốt mông ngựa nói.

"Ai nha, Thái tử điện hạ, ngài đi chậm một chút, để ánh nắng mặt trời phá hủy làn da non mịn của ngài thì sẽ không tốt đâu."

Thật ra cái gọi là ánh nắng mặt trời kia bất quá cũng chỉ là vài tia ánh sáng vụn vặt cố gắng chen chúc nhau xuyên qua tán cây rậm rạp mà thôi, căn bản sẽ không làm tổn thương da thịt như người kia nói.

Thanh Linh nghe tiếng nói chuyện phát ra từ phía sau, nên quay đầu lại, lập tức nhìn thấy một nam tử trẻ tuổi đứng dưới ô giấy vẽ, thân vận hoa phục rực rỡ phát ra ánh sáng chói lóa, thiếu chút nữa đã đâm mù mắt người. Hắn còn mang theo một loại làn gió thơm ngát thuần khiết đi tới, cực kì giống như một con khổng tước đầy kiêu ngạo đang giương cánh dưới bầu trời ảm đạm.

Dung nhan nam tử rất dễ nhìn, khó phân biệt được đực cái. Vóc người hắn cao gầy, khuôn mặt diêm dúa lẳng lơ, một đôi mắt hoa đào mỹ lệ, cánh môi đỏ thắm khẽ nhếch lên một độ cong tuyệt mĩ.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 302 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Google Adsense [Bot], Minh Tuyen 73, Minh Viên, Thanh Nguyệt, Thaonhi66, thichdoctruyenmoi và 139 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

2 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

3 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

5 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

6 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

11 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

13 • [Hiện đại] Bảy năm vẫn ngoảnh về phương Bắc - Ân Tầm (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

15 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 127, 128, 129

16 • [Cổ đại - Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu

1 ... 79, 80, 81

17 • [Xuyên Không] Cuộc sống thần kinh của nữ cương thi ở mạt thế - Pizza nương tử

1 ... 28, 29, 30

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 198, 199, 200

19 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

20 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 84, 85, 86



Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 248 điểm để mua Lúa xanh
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 394 điểm để mua Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 258 điểm để mua Máy bay hồng
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 374 điểm để mua Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Đá chanh
Shin-sama: :)
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 248 điểm để mua Đá chanh
Tuyền Uri: TỚ TUYỂN QUẢN LÍ BOX
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 304 điểm để mua Giường mộng mơ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 388 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 242 điểm để mua Cô dâu chú rể
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy Bear
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy ôm bé
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 333 điểm để mua Móc khóa cá trắng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Giường gấu hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 255 điểm để mua Cô dâu miu và chú rể cún
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 250 điểm để mua Cún cưỡi ngựa
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 560 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1075 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 1022 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 279 điểm để mua Bộ xương
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 972 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 370 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 351 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 532 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 924 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 505 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 879 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 480 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Công Tử Tuyết: Re: Bảng xếp hạng 12 cung hoàng đạo

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.