Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 116 bài ] 

Thê tử của bạo quân - Mạt Trà Khúc Kỳ

 
Có bài mới 29.11.2017, 23:42
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Ngọc Bạch Long Bang Cầm Thú
Chiến Thần Ngọc Bạch Long Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.09.2015, 22:14
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 425
Được thanks: 2985 lần
Điểm: 26.75
Có bài mới Re: [Cổ đại] Thê tử của bạo quân - Mạt Trà Khúc Kỳ - Điểm: 27
Chương 75: Tư thế oai hùng

Editor: Maria Nyoko

     Không chờ Tiêu Ngư trả lời, Y đã hôn xuống. Tiết Chiến vốn là nam tử nhanh nhẹn mạnh mẽ, tác phong làm việc như thế, thân cận cùng nàng cũng là như thế. Có đôi khi nàng chưa kịp phản ứng, Y đã ép lên. Cánh môi kề nhau, thân thể Tiêu Ngư run rẩy theo bản năng, nghe được bên tai một tiếng"Bốp", thanh gỗ tử đàn nắm trong tay Tiết Chiến rớt xuống đất.

     Ngay sau đó tay của Y vòng chặt thân thể của nàng, kéo nàng đến trong ngực của Y.

     Ngồi ở trên đùi của Y, Y càng là cúi người, càng thân mật hôn nàng. Khí tức của Y vừa thô vừa vội, đầu lưỡi thấm ướt lập tức đưa vào, quấn giao một chỗ cùng nàng.

     Bộ dáng chỉnh tề khác với dáng vẻ không sạch sẽ lần đầu tiên, hiện tại ở trên người Y, tuy có khí tức nam tử mãnh liệt, lại còn có một hương vị xà phòng nhàn nhạt. Phi thường sạch sẽ. Ước chừng là hôm nay đi chùa Nguyên Hoa, cẩn thận ngửi, còn có mùi đàn hương như có như không. Chỉ là công kích của Y lại hung hăn mãnh liệt, Tiêu Ngư không kịp suy nghĩ nhiều, nhẹ nhàng nhắm mắt lại.

     Đôi tay theo bản năng, vòng lên vai rộng của Y.

     Y là nam nhân như như núi cao to lớn.

     Trong ngực là thân thể nhỏ bé mềm mại. Hắn rất thích mùi trên người nàng, lần thứ nhất nếm mùi vị, hắn cũng rất thích. Lúc trước lúc đại nghiệp chưa thành, người phía dưới, cũng có đưa nữ nhân cho hắn, khi đó hắn cũng không muốn đụng. Hiện tại... Có đôi khi nàng chọc hắn tức giận, hắn liền muốn, nếu hắn thật sự có những nữ nhân khác, nàng thật sự hào phóng như vậy, không chút nào để ý sao?

     Tuy nhiên cũng chỉ là nghĩ, hắn không muốn ngủ, ai cũng không thể buộc hắn, kể cả nàng.

     Hắn lớn hơn nàng mười mấy tuổi, so đo nhiều cùng một tiểu hài nhi như vậy làm cái gì?

     So với việc tức giận, hắn thà rằng làm nàng khóc trên giường, nhìn nàng vừa khóc vừa cầu hắn.

     Nhìn nàng còn dám chọc hắn tức giận hay không!

     Trên thực tế với lực đạo của hắn, không cần trên giường, dùng sức hôn, Tiêu Ngư đã có chút chịu không nổi. Cuối cùng hắn buông tay, toàn thân nàng đều không có khí lực gì, ngồi ở trong ngực của hắn.

     Một thân cung trang hoa lệ có chút loạn, phía trên vẫn tốt, làn váy phía dưới cũng đã bị nhấc lên, lui đến bắp đùi.

     Chân tuyết trắng, dưới ánh nến được không có chút chướng mắt, quần áo kín, chợt lộ ra một mảng lớn như thế, có loại mỹ dục ***. Tiêu Ngư cũng từ từ nhận ra, vừa rồi cũng không có chú ý tới.

     Từ trên người hắn vội vàng xuống, cúi đầu chỉnh lý váy. Ra vẻ bình tĩnh.

     Tiết Chiến đưa tay tới, nhặt gỗ tử đàn rơi trên mặt đất lên, xoay người nhìn nàng quay lưng đối với mình chỉnh lý quần áo, đã chỉnh lý tốt rồi, lúc quay về mặt mũi tràn đầy ửng hồng.

     Lúc này muốn đoan trang cũng đoan trang không nổi rồi.

     Hắn thích nhìn dáng vẻ nàng không đoan trang.

     Tiêu Ngư lưu loát dọn dẹp tốt liền quay người, khó khăn lắm đối đầu ánh mắt của Y. Lòng của nàng đột nhiên nhảy một cái, nhìn thấy Y chợt há mồm, hỏi: " từ nhỏ Nàng và Triệu Dục cùng nhau lớn lên?"

     Hỏi cái này làm cái gì? Tiêu Ngư gật đầu nói: "Ừm."

     "Vậy trước kia, hắn hôn nàng sao?"

     A? con mắt Tiêu Ngư đột nhiên trợn to, nhìn hắn nhíu mày lại, mới lưu loát trả lời: "Tất nhiên không có." Đại cô nương coi trọng nhất quy củ, huống chi nàng đi vào cung, có cô mẫu cùng Triệu Họa; Triệu Dục xuất cung đến Tiêu gia, lại có Đại ca nàng cùng Vệ Đường... Mà kia thời điểm, chính là đã đính hôn, cũng tị hiềm. Triệu Dục lại là người khiêm tốn.

     Y cười nhẹ một tiếng, tròng mắt hơi híp, nhìn nàng chằm chằm. Tiêu Ngư bị Y nhìn sợ nổi da gà, chỉ thấy Y nhàn nhạt khiêu mi, chậm rãi nói: " Nếu Trẫm sớm nhận biết nàng, nhất định hôn nàng..."

     "Mỗi lần đều hôn nàng." Y bồi thêm một câu.

     Người này...

     Rõ ràng đều đã làm sự tình thân mật, nhưng nghe Y nói lời này, mặt Tiêu Ngư không tự chủ nóng lên. Không biết vì cái gì. Nhìn dáng vẻ Y mỉm cười, theo bản năng nghĩ, nếu như lúc kia, Y thật sự nhận biết nàng...

     Nàng chắc chắn sẽ không để ý đến Y đấy.

     Thân phận Y như vậy, một thôn phu hương dã, nếu dám tiếp cận nàng, phụ huynh (cha và anh) nàng sớm đã đánh ngã Y.

     Cứ như vậy, còn dám hôn nàng? Đầu ngón tay của nàng hắn không thể đụng tới.

     Tiêu Ngư vừa bực mình vừa buồn cười, mặt mày sáng sáng nhìn Y, cuối cùng tiếu dung từ từ phai nhạt... Cuối cùng khi đó, nàng không biết Y.

     Tiết Chiến thu lại nụ cười, lúc này mới tiếp tục nói: "Nàng muốn trẫm thả Triệu Dục, nàng có từng nghĩ tới Trẫm? Niên Niên, nếu Trẫm khăng khăng muốn hắn chết, nàng sẽ như thế nào?"

     Nàng nghĩ, Triệu Dục với Y mà nói, là mối nguy hại lớn, ảnh hưởng hoàng vị của Y. Nhưng khi đó Triệu Dục đã chết, cho dù hiện tại còn sống, hắn còn có thể làm cái gì? Huống hồ hắn thật sự vô tâm với hoàng vị. Bởi vì không ảnh hưởng Y, cho nên nàng có tư tâm, muốn thử một lần, Y có thể tha chết cho hắn hay không?

     Nhưng bây giờ. Tiêu Ngư thấy ánh mắt chắc chắn của Y, giống như muốn tính mệnh Triệu Dục. Tay Tiêu Ngư trong tay áo nắm lại, nàng lại có thể thế nào?

     Tiêu Ngư ngửa đầu, nhân tiện nói: "Nếu chỉ như vậy sẽ để cho Hoàng Thượng thật khó khăn... Vậy ngài muốn giết, liền giết đi."

     Lúc đầu, Triệu Dục trong lòng nàng, cũng đã là người chết. Nàng vì hắn làm đã đủ nhiều. Nàng không thẹn với lương tâm, không nợ hắn... Cứu hắn không được, cũng là chuyện không có biện pháp.

     Nàng trong cung, dưới mí mắt Y. Trước kia nàng còn cảm thấy may mắn. Nhưng hôm nay chuyện ở chùa Nguyên Hoa, để cho nàng biết, man hán này cũng không phải cẩu thả như vậy. Nàng muốn làm cái gì, có lẽ Y đều nhìn ở trong mắt đấy.

     Tiết Chiến nhìn quanàng. Hồi lâu, mới nói: "Trẫm đáp ứng nàng, trẫm không giết hắn."

     Làm sao bỗng nhiên lại đáp ứng? Tiêu Ngư nhìn, bộ dạng kia, là hạ quyết tâm đấy. Mặc dù Y đối với nàng tốt, nhưng thủy chung tách nàng cùng chính sự ra đấy, không bởi vì nàng mà ảnh hưởng đến quyết định. Cho nên nàng cũng thức thời không đi qua hỏi chính vụ.

     Nàng có thể cảm giác được, lần này Y bởi vì nàng. Triệu Dục không chết, tóm lại là tốt, dù sao không phải Triệu Dục, đổi lại một người bình thường, dù sao còn sống còn hơn chết. Nàng đã thấy giết người quá nhiều. Thay đổi triều đại, tất không thể miễn, nhưng bây giờ dù sao cũng không giống như trước.

     Nàng không có cảm ơn Y, sợ Y tức giận, nhẹ nhàng gật đầu "Ừ" một tiếng.

     Sau đó cúi đầu xem thanh gỗ tử đàn trong tay hắn đang chạm khắc.

     Tiêu Ngư ngước đầu nhìn lên, nhìn mặt Y anh tuấn, nói: "Thần thiếp cảm thấy, mộc điêu quá không phóng khoáng, không có chút nào thích hợp với ngài..." Ánh mắt của Y nhìn lại, Tiêu Ngư cười cười, nhẹ nhàng nói tiếp.

     "... Hoàng Thượng cưỡi ngựa, bắn tên, luyện quyền, thậm chí phê duyệt tấu chương, tư thế so với hiện tại đều oai hùng uy vũ."



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
13 thành viên đã gởi lời cảm ơn Maria Nyoko về bài viết trên: An Du, Melody, Minamishiro, NGUYENCHINH, antunhi, giangsoo1201, huynhtole, minmapmap2505, ngantruc, san san, vân anh kute, xichgo, Đào Sindy
     

Có bài mới 01.12.2017, 21:03
Hình đại diện của thành viên
Trial Mod CLB Âm Nhạc
Trial Mod CLB Âm Nhạc
 
Ngày tham gia: 15.02.2015, 20:44
Bài viết: 223
Được thanks: 1132 lần
Điểm: 20.25
Có bài mới Re: [Cổ đại] Thê tử của bạo quân - Mạt Trà Khúc Kỳ - Điểm: 38
[size=150]
    
Chương 76: Nhân nhượng

Sau khi hồi phủ Quách An Thái liền đi gặp Tiêu Ngọc Chi.

Hôm qua vừa mới vào nhà, Tiêu Ngọc Chi đã khóc sướt mướt xém chút nữa không chịu về Quách phủ, may mà Tiêu tam phu nhân Liễu thị nói vài câu với nàng ta, với lại Quách An Thái cũng ở bên cạnh dụ dỗ nàng ta nên cuối cùng mới dẫn nàng về Quách phủ được.

Không mấy ngày nữa, mâu thuẫn sẽ rất rõ ràng.

Tiêu Ngọc Chi ở phủ Hộ Quốc Công ăn mặc chi tiêu rất là thoải mái nên Quách phủ không thể so sánh được. Gả cho lão nam nhân Quách An Thái này đã là một ủy khuất rồi, lại con ăn mặc giản dị như vậy. Đương nhiên là Tiêu Ngọc Chi không chịu được nên đã làm một trận ầm ĩ với Trương thị. Tính tình Trương thị cũng đâu có tốt gì, huống chi tân nương mới vào cửa lại muốn lập uy. Nàng ta không thích dùng thì liền không cần dùng nữa, không thích ăn liền không ăn, có người nào lại có thói quen như nàng ta chứ?

Đến hôm nay Trương thị dẫn theo Quách Tố Nghi đi Hoa Nguyên Tự bái Phật. Lâu lâu mới có được cơ hội đi ra ngoài, lại không dẫn Tiêu Ngọc Chi theo nàng ta đành phải ở trong phòng hờn dỗi một mình.

Quách An Thái đi tới trước cửa phòng ngủ thì thấy cửa phòng đã đóng chặt, hắn vội dơ tay lên nhẹ nhàng gõ cửa.

Nhưng nha hoàn đứng bên ngoài phủ đã nói: "Cả ngày nay phu nhân chưa có ăn, phu nhân nói là mỗi ngày phải ăn tổ yến, vây cá,..."

Câu nói tiếp theo dù không nói ra thì Quách An Thái cũng đã biết.

Tất cả mọi chi tiêu trong phủ đều do mẫu thân hắn quản lí hết, đừng nói đến tổ yến, vây cá, ngay cả một cây kim sợi chỉ thôi cũng phải có qua sự đồng ý của Trương thị. Không phải không có tổ yến, vây cá nhưng ở Quách phủ hắn, không có chuyện ăn tổ yến vây cá dễ dàng như vậy.

Quách An Thái lấy vợ cũng được mấy ngày nên không cần phải vào triều, lúc này trên người hắn mặc một bộ trường sam cổ dài màu xanh. Mặc dù không có hoa lệ khí phái nhưng cũng có cái khéo léo phù hợp với dáng người của hắn mà Tiêu Ngọc Chi lại thích y phục mỹ lệ có chu sa, chim phỉ thúy quấn quanh, bây giờ mới nhớ kỹ đến bổn phận thê tử của mình, sáng còn phải dậy sớm để hầu hạ phu quân thay đồ, nhìn Quách An Thái ăn mặc bình thường, tùy tiện qua loa như vậy nên hai ngày nay nàng ta chẳng muốn hầu hạ hắn thay đồ.

Tính tình của hắn rất tốt, lại lớn tuổi hơn nàng ta đương nhiên là phải chiều theo ý nàng ta. Hắn cũng biết, Tiêu Ngọc Chi muốn hắn ăn mặc khí phái, không phải hắn không có áo bào hoa lệ  nhưng mẫu thân và muội muội hắn đều ăn mặc giản dị cho nên hắn không có cách để mặc vào trong người một bộ y phục hoa mỹ, đẹp đẽ. Lúc nào ở trong phủ cũng đều ăn mặc, hành động khiếm tốn, nhẹ nhàng.

Quách An Thái đứng ở bên ngoài một lúc thì nghe bên trong không có một chút động tĩnh để mở cửa vào. Hắn lại đưa tay lên định gõ cửa thì có một hạ nhân ở sau đến bẩm báo: "Gia, lão phu nhân người đã về." Hôm nay hoàng thượng bắt người ở Nguyên Hoa Tự, sự việc làm cho Trương thị hoảng sợ nên đi báo cho Quách An Thái biết.

Nghe hạ nhân bẩm báo xong, Quách An Thái lo lắng nhíu mày lại.

Hắn liếc mắt quay đầu nhìn chằm chằm cửa phòng một cái, không một chút do dự mà đi đằng trước nghênh đón mẫu thân mình.

Thật ra, Trương thị rất là sợ hãi, trên một chiến trận như vậy, một phụ nữ tuổi cao như bà sao lại thiếu kiến thức? Lúc thấy Quách An Thái bà ta liền tiến đến bắt lấy cánh tay của hắn, thấy vậy Quách An Thái thấp giọng trấn an một hồi.

Vừa an ủi vừa kêu nha hoàn dâng trà, sau một lúc an ủi sắc mặt của Trương thị có chút khá hơn. Uống trà xong bà ta để tách trà sang một bên rồi đánh giá một phen, nghiêm nghị hỏi Quách An Thái: "Nương tử con đâu? Sao lại có mình con tới đây?"

Thân là tức phụ phải biết kính trọng bà bà, bà vừa mới về phủ nên tất nhiên Tiêu Ngọc Chi kia thân là tức phụ phải biết tự mình đi theo phu quân lên diện kiến bà mới đúng.

Lúc này chỉ có một mình Quách An Thái, hắn nghĩ nghĩ rồi nói: "Thân thể nương tử con có chút không khỏe, nên nhi tử đã kêu nàng ở trong phòng nghỉ ngơi."

Lẽ nào Trương thị lại không hiểu? Nha đầu đó đã là người xuất giá rồi mà bây giờ vẫn còn tật xấu, nếu muốn chỉnh nha đầu đó lại còn phải phụ thuộc vào bản lãnh quản giáo của bà. Trương thị nói tiếp: "Con đó, đối xử với nó thật tốt, nữ tử xuất giá đều xem phu quân là trời, nào có người luôn luôn (nhân nhượng) chiều theo ý của nó chứ? Chẳng lẽ con muốn để cho nha đầu kia trở thành Vưu thị thứ hai sao?"

Vưu thị là phu nhân đầu tiên của Quách An Thái.

Nhắc tới Vưu thị trong lòng Quách An Thái lại thản nhiên hơn. Chỉ là lúc trước Vưu thị khóc lóc đòi về nhà mẹ đẻ, thật ra trong lòng hắn cũng có chút thất vọng. Với lại khi đó chỉ là tình cờ gặp rồi ngã lòng với nhau, nhưng mà hắn không hề oán hận Vưu thị, thật ra hắn không có cho nàng ấy được một cuộc sống hạnh phúc, là Quách gia bọn họ có lỗi với nàng.

Quách An Thái nói với Trương thị: "Ngọc Chi không giống như vậy, nàng ấy còn nhỏ tuổi mà xuất thân của nàng cũng khác, có chút tính tình nhỏ như vậy cũng là bình thường, nàng ấy rất tốt cũng đối xử chăm sóc nhi tử rất tốt."

Trương thị chỉ hừ nhẹ một tiếng nói: "Vậy sao hai ngày nay lại không ở chung phòng? Hay là nó không thích đụng chạm vào con?"

Tuy là một nam tử trầm ổn nhưng khi nghe đến lời nói đó trên mặt Quách An Thái không có chút tự nhiên.

Đời này Trương thị chỉ có mình Quách An Thái này là con trai bảo bối, nhớ lại đêm động phòng hôm đó, bà cũng biết tính tình của Tiêu Ngọc Chi nên bà đã đứng ở bên ngoài nghe ngóng, đích thực là đêm đầu có động phòng nhưng mấy ngày sau đều im lặng một chút động tĩnh cũng không có. Cứ tiếp tục như vậy thì khi nào bà mới ẳm cháu đích tôn?

Mỗi ngày Tiêu Ngọc Chi vẫn cứ như vậy, không hầu hạ nhi tử của bà thật tốt lại còn muốn mỗi ngày đều ăn tổ yến, vây cá...

Quách An Thái nói: "Tuổi của nàng ấy còn nhỏ..."

"Đã 18 rồi, còn nhỏ sao?"

Thấy nhi tử vì Tiêu Ngọc Chi như vậy, Trương thị lại càng giận hơn. Thân là mẫu thân sao lại có thể để nhi tử mình chiều chuộng nhân nhượng nương tử mình như vậy? Huống chi lại vừa mới vào phủ, lại không muốn nương tử mình vội sinh con?

Hắn biết, hắn càng che chở cho Tiêu Ngọc Chi thì mẫu thân hắn càng tức giận, vì thế hắn đành phải không nói chuyện giúp Tiêu Ngọc Chi nữa. Cuối cùng khuyên nhủ mãi mới khuyên được mẫu thân mình về phòng nghỉ ngơi trước.

Nhìn bóng lưng mẫu thân mình đi xa, hắn lại nghĩ đến người nương tử đang ở trong phòng còn chưa ăn gì hắn vội thở dài một hơi. Không bằng đi chỗ khác để xử lí một đống công vụ để thoải mái một chút.

Quách Tố Nghi cũng không có đi cùng với Trương thị mà chỉ đứng ở đó ngẩng đầu nhìn huynh trưởng mình. Chuyện của Tiêu Ngọc Chi kia, tuy là nàng ta quá phận nhưng chung quy nàng cũng là muội muội của hắn, lúc trước cùng mẫu thân ở chung một chỗ với nhau để nuôi gia đình, đạo điều kiện cho hắn đi học, vì hắn mà nổ lực nhiều như vậy. Nhưng chỉ với chuyện nhỏ này, lại vẫn không ảnh hưởng gì đến tình huynh muội mình.

Quách Tố Nghi vội đi lên gọi một tiếng: "Đại ca."

Quách An Thái nhìn nàng nói: "Muội có việc gì?"

Quách Tố Nghi chỉ nhẹ nhàng gật đầu rồi nói: "Chỉ là có một việc, trên đường trở về muội đã suy nghĩ thật lâu quyết định vẫn nên nói với đại ca."

Tiểu cô nương này cả ngày chỉ ở trong phủ còn có thể có chuyện gì? Quách An Thái nghĩ bất quá cũng chỉ là việc hôn nhân của muội muội mình. Hắn chỉ tùy tiện nhìn rồi kiên nhẫn chờ muội muội mình nói.

Quách Tố Nghi nói: "Hôm nay hoàng thượng và hoàng hậu nương nương cùng đi Hoa Nguyên Tự bái phật, ở trong chùa bắt được hai người chắc chuyện này đại ca cũng biết?"

Náo nhiệt lớn như vậy đương nhiên là Quách An Thái biết. Đến mức bắt được người nào hắn cũng biết rõ.

Ánh mắt Quách Tố Nghi trở nên trong suốt hơn nhìn đại ca mình nói: "Lúc trước chỉ là chúc mừng quý phủ đại nhân, từng gặp vị công chúa tiền triều kia hôm nay muội nhìn là nhận ra ngay, hai người bị bắt kia là một nam một nữ, nghe cách xưng hô của nàng ấy cũng biết được mà nữ tử đó là công chúa tiền triều Triệu Họa, người nam tử kia là tiên đế tiền triều đã băng hà. Hôm nay bắt được cũng không nên quản nhiều, đúng là trước đây chỉ từng gặp qua, ở hậu viên Hoa Nguyên Tự hoàng hậu nương nương đã lén tiếp xúc với hai huynh muội bọn chúng..."

Nghe đến đây, ánh mắt Quách An Thái hơi dừng lại. Đương nhiên hắn hiểu ý của muội muội hắn nói là gì. Quách An Thái nói: "Muội nói là..."

"Muội chỉ là một nữ tử khuê các bình thường cũng không dám suy đoán lung tung, dù sao đó cũng là hoàng hậu nương nương. Chỉ là, đại ca huynh cũng biết, hoàng hậu nương nương có quan hệ với tiên đế tiều triều. Người cũng không phải là cỏ cây nên luôn nhớ đến tình cũ. Bây giờ hoàng hậu là thê tử của tân đế cũng không nên lui tới với người của tiền triều... Đại ca, huynh là trọng thần trong triều huynh phải làm rõ chuyện này. Đã là hoàng hậu nương nương thì không nên gian dối, hoàng thượng tín nhiệm với hoàng hậu nương nương như vậy, hậu quả..."

Có thể ngồi lên vị trí này tất nhiên là không tránh được một phen đấu tranh. Dựa theo tính tình của hoàng thượng, mấy ngày nay đều phái người đi truy lùng bắt giữ, nhưng mà nếu bắt được Triệu Dục, bất luận Triệu Dục có chết hay không nhưng hôm nay hắn lại không muốn lấy mạng của Triệu Dục liền mà là đưa hắn nhốt vào đại lao.

"Được."

Quách An Thái chỉ nhìn muội muội mình rồi nhẹ nhàng nói một câu. Trong lòng hắn biết rõ muội muội mình có tư tâm riêng. Hắn đã cùng với hoàng thượng trải qua bao cay đắng khó khăn, giúp hắn đoạt lại giang sơn, với những sự việc như này xác thực là không thể lơ là được.

Hắn nói: "Việc này huynh đã biết. Nhưng mà muội cũng không cần nói việc này với người ngoài. Nếu không cẩn thận làm mất danh dự của hoàng hậu nương nương thì tất cả Quách gia chúng ta cũng đền bù không nổi."[/size]


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
12 thành viên đã gởi lời cảm ơn nguyenthituyen về bài viết trên: An Du, Melody, Minamishiro, Talatala, antunhi, giangsoo1201, huynhtole, minmapmap2505, san san, vân anh kute, xichgo, Đào Sindy
     
Có bài mới 02.12.2017, 09:36
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Nhân Ngư Bang Cầm Thú
Đại Thần Nhân Ngư Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 24.02.2015, 16:39
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 1082
Được thanks: 9412 lần
Điểm: 21.23
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại] Thê tử của bạo quân - Mạt Trà Khúc Kỳ - Điểm: 34
Chương 77: Thứ hèn nhát (2)

Edit: Đào Sindy

Trong nội viện cây quýt  xanh tươi, Triệu Hoằng mặc áo bào nhỏ màu xanh sẫm như muốn hòa làm một thể với lá cây xanh mơn mởn.

     Cuối cùng đứa bé mới năm tuổi, nhu thuận ở lại An vương phủ, thời khắc nhàn hạ, chỉ có tìm niềm vui ngay tại chỗ. Lúc này thân thể mập mạp treo trên cành cây, cặp chân kia đá cái thang nghiêng nghiêng lên mặt cỏ.

     Hắn cũng không sợ, xê dịch cái mông nhỏ phì phì, ngồi ở đầu cành.

     Duỗi tay nhỏ ra, với tay hái quýt.

     Còn chưa chín, vẫn xanh. Chỉ nhìn đã cảm thấy chua.

     Khương ma ma và bọn sai vặt nha hoàn đứng phía dưới, bà phân phó gã sai vặt nâng thang lên, sau đó rộng mở hai tay, sợ Triệu Hoằng không cẩn thận ngã xuống, bà cũng phải ôm được hắn.

     "Vương gia, ngài tranh thủ thời gian xuống đây đi, quýt còn chưa chín đâu."

     Dĩ nhiên không phải bởi vì tham ăn. Thú vị thôi, tiểu hài tử làm gì có tính nhẫn nại, người ngoài nói còn chưa chín không thể ăn, sẽ chua, nhưng trong lòng tiểu hài tử lại ngứa ngáy, càng thấy không được, vẫn muốn hái. Phải hưởng qua rồi mới biết chua, mới tin thật.

     Tay béo nắm chặt một quả quýt, khuôn mặt nhỏ nhắn của Triệu Hoằng ra sực vặn vẹo, một bộ rất dùng sức.

     Cành lá phát ra từng đợt tiếng vang, rốt cục "bịch" một tiếng, hái được một quả quýt.

     Triệu Hoằng ngồi ở đầu cành, cúi đầu nhìn quả quýt vỏ mỏng, lột một cái, mùi thơm ngát vừa chua chát truyền đến chóp mũi. Hắn ngồi ở trên, ngẩng đầu nhìn, nhìn thấy bên cửa thuỳ hoa đối diện hắn, một bóng dáng cao to ổn trọng đi đến.

     Nam tử ôn nhuận như ngọc, đúng là Tứ thúc Triệu Huyên của hắn.

     Mắt Triệu Hoằng sáng lên, lập tức phất tay, lúc này bất ổn đánh rắm một cái, liền trực tiếp ngã từ trên cây xuống.

     Gã sai vặt dưới đất tranh thủ thời gian nằm rạp trên mặt đất làm đệm.

     Ngã trong đám người, Triệu Hoằng xê dịch thân thể mập mạp đứng lên, Khương ma ma quan tâm bảo vệ, nói: "Té đau không? Để lão nô nhìn một cái."

     Triệu Hoằng tuổi còn nhỏ, hơi thở chưa dứt sữa, cũng rất chững chạc đàng hoàng. Hắn đứng lên, phủi phủi lá cây trên người, nói với Khương ma ma: "Bổn vương không sao." Sau đó ngẩng đầu, cười nhìn Kỳ vương trước mặt, thanh thúy gọi: " Tứ thúc."

     Triệu Huyên xuyên qua trường sam thêu trúc màu trắng, phong thái nhanh nhẹn. Hắn nắm tay nhỏ của Triệu Hoằng đi đến bên cạnh, nói cho hắn biết không nên chơi như vậy.

     Rất nguy hiểm. Nhưng Triệu Hoằng cũng là nam hài nhi, lại nhu thuận, nhưng vẫn có lúc nghịch ngợm.

     Nghe Triệu Huyên, một cặp mắt to trắng đen rõ ràng nhìn hắn, nói: "Hoằng Nhi đã biết." Lại dùng sức nắm chặt tay của hắn, vội vàng hỏi: "Tứ thúc có tin tức mẫu thân sao? Trong cung nàng có khỏe không?"

     Sinh nhật năm tuổi của Triệu Hoằng, Tiêu Ngư cũng không đến thăm hắn, cũng không tặng hắn bất kỳ lễ vật sinh nhật nào. Hắn không tham lễ vật gì, nhưng nếu mẫu thân quên, trong lòng hắn đương nhiên sẽ không vui.

     Lông mi Triệu Huyên trầm xuống, không nói gì.

     Triệu Hoằng càng lo lắng, nhẹ nhàng hỏi: "Hoằng Nhi biết, mẫu thân chắc chắn sẽ không quên Hoằng Nhi. Nhưng Hoằng Nhi muốn biết, trong cung nàng có ổn không, người kia... Hắn có ức hiếp mẫu thân không?" Nói đến phần sau, giọng của hắn nhẹ hơn, lặng lẽ, tâm thần bất định bất an.

     Đại khái là tin đồn thật đáng sợ, trong lòng Triệu Hoằng, tân đế mưu triều soán vị kia, như mãnh hổ dã thú.

     Triệu Huyên nhìn mặt mày của hắn, giọng điệu ôn hòa nói: "Cháu yên tâm, nếu nàng sống không tốt, Tứ thúc sẽ nghĩ cách thôi..."

     Đó là thật... Sống không được tốt sao? Hắn ta ức hiếp mẫu thân à? Lông mày Triệu Hoằng nhíu chặt.

     Triệu Huyên lại nói: "Cháu có thể nghĩ đến phụ hoànng?"

     Phụ hoàng? Triệu Hoằng sững sờ. Trong ấn tượng của hắn, tính cách phụ hoàng rất tốt, thế nhưng giống như... Không thích mình. Nhưng tiểu hài tử, nào không thích phụ thân cơ chứ? Luôn luôn cảm thấy mình làm không tốt, hoặc là, phụ thân vốn có hình tượng nghiêm khắc.

     Thế nhưng  không phải phụ hoàng đã... Một đôi mắt to của Triệu Hoằng có chút bối rối, ngẩng đầu nhìn Tứ thúc bên cạnh.

     Rất ôn hoà, đối với hắn vô cùng quan tâm. Bộ dáng lại đẹp mắt, như bước ra từ tranh vẽ...

     Từ An Vương phủ đi ra, gã sai vặt bên người Triệu Huyên tiến lên thay hắn chuyển ghế ngựa, sau đó thấp giọng bẩm báo nói với hắn: "... Người nhốt ở thiên lao, dường như cầu thân Hoàng Hậu nương nương, sau ba ngày, liền đem hai người bọn họ đày đi Lĩnh Nam."

     Mặt Triệu Huyên như ngọc, ánh mắt nhàn nhạt, không nhanh không chậm nói: "Bổn vương đã biết."

     ...

     Triệu Dục bị nhốt trong thiên lao âm u ẩm ướt. Rải tầng rơm rạ, hắn ta ngồi ở trên, mặc dù thân thể chật vật, vẫn còn tồn tại mấy phần tự phụ Hoàng tộc.

     Trước mặt bày biện đồ ăn thiu rơi, hắn ta có chút đói, cũng không chê.

     Tách ra nửa cái bánh bao, đặt ở bên miệng cắn từng miếng từng miếng.

     Bên trong có một cửa sổ cực nhỏ, chợt có chim tước bay tới, đậu ở chỗ đó, líu ríu kêu lên vài tiếng, cũng bay đi. Lúc trăng sáng treo cao, chỉ có khó khăn đối đầu, mới có mấy tia sáng bạc của ánh trăng chiếu vào. Triệu Dục nhẹ nhàng nhắm lại mắt.

     Đại Ngụy đã vong, hắn ta đã sớm biến thành tù nhân.

     Lúc trước mẫu hậu và Hoàng Hậu của hắn ta bị nhốt trong cung, tứ cố vô thân, hắn lại ở bên ngoài, thế ngoại đào nguyên, không màn thế sự, cái gì cũng không biết.

     Có chút động tĩnh, thân hình Triệu Dục giật giật, chậm rãi nhìn sang cửa nhà lao.

     Thấy một bóng dáng tinh tế, từ chỗ phản quang chậm rãi đi tới.

     Mũ phượng hoa phục, búi tóc cao. Nữ nhi Tiêu gia đều mỹ mạo kiều kiều, nàng càng là siêu quần bạt tụy*, hắn ta thân là Đế Vương, cũng chưa từng gặp qua nữ hài nhi đẹp hơn nàng. Tình nghĩa thanh mai trúc mã, hắn ta có cảm tình với nàng, muốn cưới nàng làm thê tử, hắn ta cũng thật vui vẻ. Nhưng những chuyện kia, huyễn tượng mỹ mãn về hoàng tộc của hắn ta sớm đã mục ruỗng, dung mạo của nàng tuy đẹp lại kiều, làm Hoàng Hậu rồi, chỉ sợ cũng như thế.

*tài năng xuất chúng.

     Tiêu Ngư thấy hắn ta đợi ở bên trong không tệ. Có một số việc, nàng nghĩ tới nghĩ lui, vẫn muốn hỏi rõ ràng. Không phải lúc trước nàng có chút nỗ lực, thì không có ý nghĩa rồi. Tiêu Ngư nói: "Hoàng Thượng đã quyết định, sẽ tha cho huynh một mạng."

     Triệu Dục nhìn nàng, hỏi một câu: "Là nàng cầu xin à?"

     Tiêu Ngư không phủ nhận, nói: "Chính ta cũng đang giẫm trên băng mỏng, ôm một chút may mắn, nếu hắn không đáp ứng, ta cũng sẽ không nói thêm gì nữa." Nếu không phải bây giờ nàng và Tiết Chiến ở chung không tệ, nàng cũng sẽ không đi cầu y mở ra một con đường.

     Nàng nhìn măt hắn ta, nghĩ đến từ nhỏ đến lớn ở chung, tình cảm vài chục năm, nàng thật không nghĩ đến, hắn ta lại nhẫn tâm với nàng như vậy. Vẫn không nhịn được hỏi: " Vì sao huynh muốn xuất cung?"

     Thế gian này, sợ là không có Đế Vương tùy hành sở dục như hắn ta. Từ nhỏ hắn ta đã học tập trị quốc, khi còn bé nói với nàng, muốn làm một minh quân, luôn luôn yêu thương bách tính.

     Hắn ta không nói.

     Tiêu Ngư nhíu mày, nói: "Huynh phải cho ta công đạo."

     Công đạo gì? Để hắn ta nói cho nàng, trước kia hắn ta cho rằng, phụ hoàng mẫu hậu kiêm điệp tình thâm*, tất cả đều là giả. Nói cho nàng, mẫu hậu hắn ta, cô mẫu nàng, thật ra không phải là một Hoàng Hậu hiền lành rộng lượng. Mặc dù hắn ta đối với chuyện mẫu hậu làm cảm thấy khinh thường, nhưng dù sao cũng là mẫu hậu hắn ta, huống chi bà đã chết, hắn ta sao có thể nói với nàng?

*có thể hiểu như chim liền cành.

     Trầm mặc hồi lâu, Triệu Dục không thể làm gì khác hơn nói: "Niên Niên, là ta không tốt... Là ta ham tự do thôi."

     Là hắn ta uất ức.

     Nhìn bộ dáng này của hắn ta, Tiêu Ngư thật sự giận không chỗ trút.

     Nghĩ tới điều gì, ánh mắt Triệu Dục ôn hòa nhìn sang, nhìn qua bóng dáng của nàng, nghĩ đến thời khắc phá thành, bộ dáng nàng dẫn theo Hoằng Nhi đào vong bốn phía. Nàng là một người được nuông chiều, lại một mình dẫn theo Hoằng Nhi trốn tránh nửa tháng trong thành. Nghĩ tới đây, hắn ta mới tràn đầy áy náy. Há miệng nói: "Ta thật hối hận... Lúc trước không dẫn nàng đi cùng."

     Nàng đã là thê tử của hắn ta rồi, hẳn là nên theo hắn ta.

     Thế nhưng, nàng là nữ nhi Tiêu gia, là mẫu hậu một tay bồi dưỡng lên. Không cần thông minh, không cần phải hiểu nhiều tâm kế. Chỉ cần đoan trang rộng lượng, làm Hoàng Hậu tốt là được. Hắn ta sợ nàng và mẫu hậu, đầu thích tước vị Hoàng Hậu. Nếu nàng muốn vinh hoa phú quý, vậy hắn ta đều cho nàng.

     Tiêu Ngư bình tĩnh đứng tại chỗ, không biết nên nói gì.

     Lúc này, sau lưng mới truyền tới giọng nói hùng hậu của một nam tử. Y đứng dưới bóng tối âm u,  bóng dáng thẳng tắp, giống ẩn núp như mãnh thú trong rừng.

     "... Thứ hèn nhát bỏ rơi thê nhi*, cũng xứng đoạt nữ nhân cùng trẫm sao?"

*thê tử và nhi tử.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
15 thành viên đã gởi lời cảm ơn Đào Sindy về bài viết trên: An Du, Bacom, Lyx, Melody, Minamishiro, Mưa biển, NGUYENCHINH, antunhi, giangsoo1201, hh09, minmapmap2505, ngantruc, san san, vân anh kute, xichgo
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 116 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: gau1712, hanhphucgiandon, Phụng và 529 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 28, 29, 30

2 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 140, 141, 142

5 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

6 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

7 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

8 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

9 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12

10 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C804

1 ... 116, 117, 118

12 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C59]

1 ... 21, 22, 23

13 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

16 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

17 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

18 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 98, 99, 100

19 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22



Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 447 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 500 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 279 điểm để mua Lovely Bear 2
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 264 điểm để mua Lovely Bear 2
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 362 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 424 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 685 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 343 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 623 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 402 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 381 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 592 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 361 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 562 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 308 điểm để mua Nữ thần nước
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 326 điểm để mua Khỉ ăn chuối
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 292 điểm để mua Nữ thần nước
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 342 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Công Tử Tuyết: Re: [Game] Phép cộng may mắn - Tầng 4
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 651 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 242 điểm để mua Kẹo mút
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 619 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 588 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 559 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 324 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 531 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 325 điểm để mua Bé trứng gà
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 534 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 308 điểm để mua Bé trứng gà

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.