Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 276 bài ] 

Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

 
Có bài mới 27.11.2017, 09:39
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 32039 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu 23 - Điểm: 49
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 23: Rốt cuộc xuất hiện

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

“Vương, Vương gia?” Thân thể Ngọc Dao run lên, quay đầu nhìn Quân Dập Hàn chẳng biết xuất hiện từ lúc nào, trên mặt tràn đầy vẻ bối rối còn không kịp thu lại.

“Trả lời câu hỏi mới vừa rồi của bổn Vương.” Tầm mắt Quân Dập Hàn lướt qua Ôn Noãn với vẻ mặt lạnh lùng cách đó không xa, giọng nói nhẹ nhàng như nước nhưng lại khiến cho người ta không thể nào chống lại ra lệnh.

“Sợ rằng Vương gia nghe lầm, máu của Vương gia tất nhiên do Ngọc Dao đổi, sao lại do Vương phi đổi.” Chốc lát sau khi hốt hoảng, Ngọc Dao đã nhanh chóng khôi phục trấn tĩnh, tay trong ống tay áo nắm chặt, khóe môi mỉm cười kính cẩn nghe theo nhắm mắt đáp lại.

“Ngươi cho rằng bổn Vương là người ngu?” Giọng nói của nàng vừa dứt, liền thấy hô hấp ở cổ cứng lại, cặp mắt hoảng sợ trợn to nhìn nam nhân rõ ràng đang ở ngoài hơn trượng lại nhanh như tia chớp xuất hiện ngay trước người, năm ngón tay như kìm kẹp cổ nàng, ý sợ hãi trong lòng tăng nhanh.

“Bổn Vương sẽ cho ngươi một cơ hội nói thật, rốt cuộc là ai đổi máu cho bổn Vương?” Giọng nói của hắn vẫn chậm mà bình thản như cũ, nhưng năm ngón tay lại dần thắt chặt, “Nếu còn dám có nửa điểm giả dối, bổn Vương tuyệt đối không xuống tay lưu tình.”

“Là, là Vương, Vương phi.” Sắc mặt Ngọc Dao chuyển thành tím, khó khăn nói.

“Ngươi còn có chuyện gì gạt bổn Vương?”

“Còn không có, không có...”

Đầu ngón tay Quân Dập Hàn buông ra, trong nháy mắt Ngọc Dao xụi lơ té xuống đất, nhưng tầm mắt của hắn lại không hề dừng lại trên người nàng, bước chân khẽ nâng đi về phía Ôn Noãn đang lạnh lùng nhìn hắn.

“Chẳng lẽ Vương gia định cảm tạ ân cứu mạng của ta đối với ngài?” Nụ cười của nàng không đạt tới đáy mắt, bờ môi hàm chứa vài phần đùa cợt nói, “Nếu là như vậy, thì không cần, ta cứu ngài, không vì trông cậy vào phần ân tình này của ngài.”

“Ai nói bổn Vương phải trả ân tình cho ngươi?” Mặt Quân Dập Hàn khẽ nhếch, đáy mắt tràn ra sát khí mãnh liệt, “Bổn Vương muốn lấy mạng của ngươi.” Dứt lời, lòng bàn tay hắn tụ tập nội lực, không chút lưu tình đánh về phía Ôn Noãn.

Biến chuyển đồng thời tới quá mau quá nhanh, khiến cho tất cả mọi người rơi vào trong sững sờ, Lạc Phi và Bạch Ưng “Tới trễ” vốn không kịp ngăn cản, chỉ nghe “Rầm” một tiếng, cây đại thụ bên cạnh cách Ôn Noãn không xa theo tiếng đổ xuống, mà Quân Hạo Thiên thân hình càng ngày càng đơn bạc đứng trước người Ôn Noãn. die~nd a4nle^q u21ydo^n

“Nếu đệ muốn giết nàng, vậy giết ta trước.” Sắc mặt tái nhợt của Quân Hạo Thiên bởi vì tức giận dâng cao mà nhuốm vài phần màu máu, mặt mũi gầy gò mang theo vẻ đẹp của bệnh tật, cặp mắt hắn nén giận nhìn Quân Dập Hàn, giọng nói nghiêm nghị dứt khoát.

“Hoàng huynh đây là ý gì?” Giọng Quân Dập Hàn lạnh như sương.

“Là ý gì trong lòng Dập Hàn chắc hẳn rất rõ ràng, đệ đã hưu nàng, cần gì phải đuổi cùng giết tận.” Quân Hạo Thiên đè nén tức giận nói.

“Cũng không phải do thần đệ cố ý đuổi cùng giết tận, cuộc chiến ở Duyệt Châu lần này, Mộ Dung Tịnh có thể biết trước tăng cường viện quân, nàng ta là người hiềm nghi lớn nhất, thần đệ đơn giản muốn giam giữ nàng ta lại vặn hỏi, nhưng nàng ta lại tự mình trốn đi, đây không thể nghi ngờ chính là không đánh đã khai, thần đệ chẳng lẽ không nên giết một người răn trăm người với kẻ gian tế này?”

“Cho dù như thế, ở đây nhất định có hiểu lầm.” Quân Hạo Thiên nhắm mắt lại, quả quyết nói, “Nàng ấy tuyệt đối không có khả năng là người của Mộ Dung Tịnh.” Hôm đó cảnh tượng tuyệt thế trong gió táp mưa sa trên đài Phượng hoàng, hiện giờ vẫn còn rõ mồn một trước mắt, thâm thù đại hận đã sớm không đội trời chung như vậy, sao nàng có thể là người của Mộ Dung Tịnh?

Dập Hàn à Dập Hàn, rốt cuộc trong một năm này trên người đệ đã xảy ra chuyện gì, vì sao đệ lại biến thành như vậy? Nàng là Vương phi tình cảm chân thành tận xương chết sống có nhau của đệ, chẳng lẽ đệ đã quên tất cả sao? Tròng mắt Quân Hạo Thiên âm trầm nhìn nam nhân quanh thân tản ra khí lạnh như băng đối diện.

“Đã có Hoàng huynh bảo đảm như thế, vậy thần đệ thả nàng là được.” Mặt Quân Dập Hàn đông lạnh, lạnh nhạt nói, “Trong quân thần đệ còn có chút chuyện khẩn cấp cần phải xử lý nên đi trước Hoàng huynh một bước, thần đệ cáo từ.” Cho đến khi hắn xoay người đi, ánh mắt cũng không hề rơi lên người Ôn Noãn.

Bạch Ưng bất đắc dĩ thở dài trong lòng đi theo, hắn vốn cố ý thả cho Vương phi rời đi, ai ngờ giữa đường nhảy ra hai Trình Giảo Kim, “Trình Giảo Kim” tháo bỏ bí ẩn rất mấu chốt, nhưng phản ứng này của Vương gia cũng quá ngoài dự đoán của mọi người, hắn vốn tưởng rằng sự việc sẽ có bước chuyển biến mới, ai ngờ lại nhanh quay ngược lại như vậy, tâm tư của Vương gia thật sự khó đoán.

Quân Hạo Thiên nhìn bóng dáng Quân Dập Hàn quay đầu rời đi, chân mày nhíu chặt, quay đầu vừa định an ủi Ôn Noãn, lại thấy người sau lưng chẳng biết đã rời đi từ lúc nào, khóe môi hắn dâng lên nụ cười khổ, nắm quyền đưa lên môi ho khan một cái, chậm rãi đi về phía xe ngựa đậu cách đó không xa. die nda nle equ ydo nn

Lạc Phi thu hồi tròng mắt, sau đó vẻ mặt căng thẳng quay đầu ngựa, lại trở lại trong đội ngũ hộ tống, mà nữ tử áo đỏ thời thời khắc khắc chú ý tới động tĩnh của Ôn Noãn đã sớm phi thân đuổi theo khi nàng rời đi, trong sân chỉ còn dư lại một mình Ngọc Dao, tròng mắt đảo vài lần sau đó đi về phía trong thành.

“Thế nào, chuyện cho tới bây giờ còn định trở lại bên cạnh Vương gia?” Giọng nói lạnh lẽo thấu xương vang lên từ giữa không trung, một bóng dáng trắng thuần xuyên qua rặng liễu xanh bay tới đưa lưng về phía Ngọc Dao, dừng lại trước người nàng.

“Ngươi là ai? Ta có trở lại bên cạnh Vương gia hay không có liên quan gì tới ngươi?” Ngọc Dao chỉ cảm thấy giọng nói này cực kỳ quen thuộc, cảnh giác nắm chặt kiếm trong tay, nhìn dáng người mảnh khảnh trước mắt lạnh lùng nói.

“Có liên quan gì tới ta?” Người nọ không chút để ý xoay người lại, cười như không cười nhìn nàng ta, “Dĩ nhiên có liên quan đến ta.”

“Ôn Noãn?” Ngọc Dao kinh ngạc nhìn nàng ta, quá không tin tưởng nói, “Làm sao ngươi biết... Mới vừa rồi ta rõ ràng nhìn thấy...” Nàng ngừng lại một chút, tâm tư vừa chuyển đã rõ ràng hiểu thông suốt rồi, tức giận nơi đáy mắt tăng vọt, lạnh lùng nói, “Mới vừa rồi là giả, ngươi mới là thật! Tốt cho một chiêu thay mận đổi đào, ngay cả Vương gia cũng bị các ngươi lừa.”

“Đầu óc ngươi chuyển ngược lại rát nhanh, mà ta vô cùng không thích người có đầu óc chuyển nhanh quá mức.” Đáy mắt tản mạn của Ôn Noãn hiện lên tầng tầng sát khí, “Ngọc Dao, nợ nần giữa chúng ta vừa đúng thừa dịp hôm nay thanh toán tử tế một lần.”

“Đúng vậy, đúng là nên thanh toán tử tế.” Bên môi Ngọc Dao hiện lên nụ cười nham hiểm, kiếm trong tay nhanh chóng đâm về phía Ôn Noãn.

“Vương gia, chẳng lẽ ngài cũng biết vị lúc trước là giả?” Trên tường thành xa xa, Bạch Ưng nhìn hai bóng dáng đấu sống chết phía dưới, hơi thổn thức nói.

Sao có thể không biết?

Khoảnh khắc khi nàng nhìn về phía hắn, hắn liền biết không phải là nàng, ánh mắt vô tình lạnh lùng như thế sao có thể chứa được vẻ giống như thiên ngôn vạn ngữ và không thể nói của nàng, nàng thật sự ẩn mình rất tốt, nhưng lại không cách nào thoát khỏi mắt của hắn, nếu như thế, sao không tương kế tựu kế, để cho nàng hết hy vọng với hắn, khiến cho Mộ Dung Tịnh hết hy vọng với quân cờ này, khiến Ngọc Dao hết hy vọng với nàng, để cho nàng sống ung dung tự tại. d1en d4nl 3q21y d0n

Quân Dập Hàn không lên tiếng, một lát sau xoay người rời đi, Bạch Ưng đuổi theo sát đồng thời quay đầu nhìn coi, trùng hợp nhìn thấy đầu gối Ngọc Dao khẽ khom quỳ gối trước người Ôn Noãn, trong lòng không khỏi chậc chậc khen: Thì ra Vương phi lợi hại như thế, thật sự nhìn người không thể nhìn tướng mạo. Ngược lại vừa nghĩ, trước kia mình không hề phát hiện ra, thật sự mất mặt.

“Nếu như ngươi dám giết ta, Vương gia nhất định sẽ không bỏ qua cho ngươi!” Đầu gối trúng ngân châm, vô lực bị ép quỳ xuống đất, Ngọc Dao cắn răng nghiến lợi nói với Ôn Noãn.

“Vậy sao?” Ôn Noãn ngồi xổm xuống, dùng đầu ngón tay nâng cằm nàng ta lên, “Ý định của ta vốn định cho ngươi sảng khoái, ngươi đã dùng Vương gia uy hiếp ta...” Nàng khẽ nhếch mày, cười đến khiến Ngọc Dao phát run trong lòng, “Ta sẽ giữ lại cái mạng này của ngươi, để cho ngươi xem một chút xem Vương gia có thể vì ngươi tới tìm ta báo thù hay không.”

“Vương gia nhất định sẽ giết chết ngươi!” Ngọc Dao căng thẳng trong lòng, lạnh lùng nói.

“Giết chết ta?” Trong đầu Ôn Noãn bỗng nhiên xẹt qua cảnh tượng lúc trước Quân Dập Hàn không chút lưu tình đánh ra một chưởng kia, mặc dù không phải là nàng, nhưng hắn thật sự động tâm tư giết chóc nàng, mặc dù trong lòng đau như đao xoắn, nhưng trên mặt nàng lại cười đến không thèm để ý chút nào, bờ môi mang theo khinh miệt nói, “Vì ngươi mà giết chết ta? Lời này đừng nói ta không tin, sợ rằng ngay cả chính ngươi cũng không tin.” Nàng giống như đột nhiên mất hết kiên nhẫn, lấy viên đan dược từ trong tay áo ra đưa tới bờ môi nàng ta, “Là tự ngươi ăn hay để ta cho ngươi ăn?” dinendian.lơqid]on

“Ta không ăn.” Ngọc Dao đưa tay định gạt viên đan dược trước mắt lại bị cổ tay Ôn Noãn đảo một cái nhẹ nhàng tránh ra, nàng căm hận nhìn Ôn Noãn, “Ngươi tốt nhất thả ta ra ngay lúc nào, nếu không ta nhất định sẽ khiến cho ngươi sống không bằng chết.”

“Vậy sao?” Khóe mắt Ôn Noãn dâng lên nụ cười lạnh lùng như có như không, đứng dậy khom lưng từ trên cao nhìn xuống nàng ta, ngón tay để sát đan dược màu đen lại gần bờ môi nàng ta, giọng sâu xa, “Thả ngươi tuyệt đối không có khả năng, nếu như thế, vì ngăn ngừa ngươi khiến cho ta sống không bằng chết, hay là trước đó ta sẽ để cho ngươi sống không bằng chết như thế nào? Yên tâm, đan dược này không lấy mạng của ngươi, nó chỉ khiến cho da của ngươi thối rữa từng tấc mà thôi.” Nàng nói đồng thời phất tay áo, môi Ngọc Dao vốn mím chặt bỗng nhiên mở lớn,  hai mắt hốt hoảng nhìn Ôn Noãn, giờ khắc này, cuối cùng từ đáy lòng nàng hiện lên sợ hãi thật sâu.

Nhưng khoảnh khắc khi thuốc trên đầu ngón tay Ôn Noãn đang định đưa vào trong miệng Ngọc Dao, một mũi tên bắn lén phá không mà đến, nàng bay người lên tránh qua, lúc rơi xuống đất chỉ nhìn thấy một bóng người màu xám mang theo Ngọc Dao nhanh chóng biến mất không thấy gì nữa.

Mũi tên bắn vào thân cây phát ra tiếng ong ong, Ôn Noãn nhíu mày tiến lên rút xuống nhìn, chỉ cảm thấy mũi tên này hơi quen mắt, thân tên ngắn nhỏ chỉ dài khoảng ba tấc, đầu mũi tên màu trắng bạc phiếm ra ánh sáng màu cam khó thể nhận ra dưới ánh mặt trời, trong lòng nàng đột nhiên khẽ động, cầm đầu mũi tên đưa lên chóp mũi khẽ ngửi –– lại là mùi “Tuyệt trần”!

Khó trách nàng có thể lại cảm thấy mũi tên này nhìn quen mắt, ngày đó trong mưa to bàng bạc, mũi tên kia, còn có nam tử áo xám cười đến cực kỳ liều lĩnh, nàng tìm hắn đã lâu như thế, hôm nay, hắn rốt cuộc xuất hiện!

Ôn Noãn siết chặt hai nắm tay, quanh thân dâng lên sát khí nồng đậm!

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

“Ngươi là ai? Tại sao ngươi phải cứu ta?” Trong miếu đổ nát, hai mắt Ngọc Dao cảnh giác nhìn nam tử cực kỳ xấu xí trước mắt.

“Ta là ai cũng không quan trọng.” Nam tử âm trầm cười nhìn nàng, “Cứu ngươi, cũng chỉ bởi vì chúng ta có chung kẻ địch.”

“Ngươi và Ôn Noãn có thù oán?” Ngọc Dao hỏi dò.

“Thù sâu như biển, không đội trời chung!” Trong mắt nam tử phát ra hận ý vô tận.

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

“Các chủ, ngài cho đòi thuộc hạ gấp như thế không biết vì chuyện gì?” Tròng mắt Huyền Nguyệt khẽ nâng nhìn vẻ mặt Ôn Noãn cực kỳ lạnh lẽo, trong lòng giật mình, liên tục không ngừng cúi đầu, Các chủ từ trước đến giờ tính tình lạnh nhạt coi trời bằng vung sau khi xảy ra chuyển biến lớn một năm trước hình như thay đổi không giống trước nữa, chẳng lẽ lần này lại xảy ra chuyện lớn gì?

“Ngươi có biết Ngọc Dao của Ngọc Nữ môn?” Giọng Ôn Noãn cực kỳ lạnh lùng.

“Bẩm báo Các chủ, thuộc hạ biết sơ một hai về Ngọc Dao, Ngọc Dao là đại đệ tử cuối cùng của Trần Chưởng môn của Ngọc Nữ môn, hai năm trước Trần Chưởng môn bế quan, tất cả sự vụ đều giao cho Ngọc Dao xử lý. Đầu tháng sau là lễ lớn mừng sáu mươi năm Ngọc Nữ môn lập môn, có tin tức truyền ra, không ít môn phái giang hồ cũng nhận được thiếp mời Ngọc Nữ môn phát ra thỉnh mời tới dự lễ, trước khi Trần Chưởng môn bế quan có tin tức truyền chức Chưởng môn cho đại đệ tử Ngọc Dao, thuộc hạ suy đoán, việc lớn chúc mừng sáu mươi năm Ngọc Nữ môn lập môn lần này, có lẽ chính là muốn mượn nó để làm lễ nhường chức Chưởng môn chính thức.” Mặc dù Huyền Nguyệt không biết vì sao Các chủ đột nhiên hỏi về Ngọc Dao, nhưng vẫn nói đầu đuôi chuyện mình biết ra.

“Bổn Các chủ muốn không phải là suy đoán.”

“Vậy thuộc hạ sai người đi điều tra trước.”

“Mũi tên này, ngươi phái người đi điều tra một chút, xem có thể tra ra xuất xứ, là ai tạo ra, nếu tra ra trực tiếp dẫn người tới Minh Nguyệt các, bổn Các chủ có chuyện muốn hỏi hắn.” Ôn Noãn giao tên cho nàng, hạ mắt uống một ngụm trà, lại nói: “Có thể tra ra vị trí của huyết châu?”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: MicaeBeNin, Quỷ Yêu, Una, antunhi, bichvan, vân anh kute, ●Ngân●
     

Có bài mới 29.11.2017, 12:22
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 32039 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu 24 - Điểm: 48
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 24: Hôn sau khi say

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

“Thuộc hạ vô năng, tạm thời không tra ra.” Huyền Nguyệt tỏ vẻ hổ thẹn nói.

“Gia tăng thời gian truy xét.” Ôn Noãn nhíu mày, trong lòng biết huyết châu này chẳng qua chỉ là một vật chết, vả lại ít có người biết, tìm kiếm chẳng có mục đích như thế, cho dù hao hết nhân lực, trong thời gian ngắn cũng không nhất định có thể tìm được, nhưng bây giờ nhìn sắc mặt tái nhợt như tuyết của Quân Hạo Thiên ứng với độc xâm nhập vào phế phủ thêm mấy phần, nếu không kịp thời giải độc, chỉ sợ đến lúc đó tìm được huyết châu cũng không làm nên chuyện gì, tròng mắt nàng hơi trầm xuống, lòng ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve quanh mép tách trà, đúng vào lúc này, ngoài cửa sổ có một con chim diều hâu cúi người bay vọt xuống, móng vuốt sắc bén đột nhiên túm lấy một con thỏ đang chạy trốn trên mặt đất bay lên trời, một giọt máu từ cổ con thỏ xuyên qua nhẹ nhàng rơi xuống, đoan đoan chính chính đậu trên bệ cửa sổ bên cạnh Ôn Noãn, nở thành đóa hoa nhỏ xinh đẹp.

Trong lòng Ôn Noãn vừa động, bỗng nhiên nhớ tới nàng từng lấy máu làm dẫn, dùng huyết châu đổi máu cho Quân Dập Hàn, như thế, coi như giữa nàng và huyết châu có dính líu hơi thở, nàng lấy bình bạch ngọc lớn chừng ngón tay cái từ trong ống tay áo ra, cắt đầu ngón tay nhỏ vào vài giọt máu giao cho Huyền Nguyệt, căn dặn: “Mang máu này cho chim Cô Lỗ ăn, nó sẽ mang các ngươi tìm được huyết châu.”

“Vâng.” Huyền Nguyệt cung kính nhận lấy.

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

“Không phải kêu nàng đừng để ý tới chuyện của ‘Vương phi’ nữa, nàng lại chạy theo đến làm gì? Còn lấy dáng vẻ này?” Trong rừng cây ngoại ô, “Ôn Noãn” nhìn nữ tử dáng vẻ giống mình như đúc, mặt trầm xuống hỏi.

“Vương gia tự mình đuổi theo, ta không yên lòng về ngươi.” Nữ tử nhìn hắn nói, “Thần Vũ, ta không thể bởi vì ta mà để ngơi rơi vào trong nguy hiểm.”

“... Noãn Bảo, ở trong lòng nàng ta cứ không bằng Quân Dập Hàn như vậy?” Trong mắt trong trẻo của Cố Thần Vũ giả làm Ôn Noãn có đau thương rõ ràng. die ennd kdan/le eequhyd onnn

“Ta...” Ôn Noãn há mồm định giải thích, nhưng đối mắt với ánh mắt nhìn thấu tất cả đau thương của Cố Thần Vũ, nàng cuối cùng không mở miệng được, không phải hắn không bằng Quân Dập Hàn, mà chẳng biết từ lúc nào trong lòng nàng Quân Dập Hàn đã cường đại không gì sánh được, nhưng nói ra như thế chỉ sợ hắn sẽ đau lòng đi?

Nên nói như thế nào, mới có thể khiến cho hắn không đau lòng?

Vẻ trầm mặc của Ôn Noãn, nhìn trong mắt Cố Thần Vũ chính là cam chịu, hắn chỉ cảm thấy chỗ sâu trong lòng đau lợi hại, có gì đau lòng hơn một nam nhân bị một nữ nhân yêu mến chính miệng phủ định không bằng tình địch, hắn có thể tiếp nhận ở trong mắt trong lòng nàng hắn không bằng bất cứ ai, nhưng trong đó lại duy chỉ không thể có Quân Dập Hàn.

“Noãn Bảo, một ngày nào đó, ta sẽ chứng minh với nàng ta không hề thua kém Quân Dập Hàn chút nào.” Cố Thần Vũ nhìn nàng, tròng mắt sắc thâm trầm như biển, ngày đó ở Hắc Minh sơn hắn dễ dàng thua bởi Quân Dập Hàn như vậy, cũng chỉ vì hắn cố tình làm vậy, dùng điều này để đến gần Noãn Bảo, nhưng chuyện này không hề nói lên hắn thật sự không bằng Quân Dập Hàn.

Quân Dập Hàn, ngươi là vương của ngàn năm trước, ta cũng là vương của ngàn năm sau, hiện giờ chúng ta vượt qua ngàn năm không thể buông tha, hãy nhìn xem ai thắng ai, ai có thể cho nàng cả đời bình yên, ai có thể cho nàng cả đời phồn hoa!

Đêm lạnh như sương, gió đêm thổi qua mang theo mùi hoa, Ôn Noãn ngồi trước bàn đá trong sân, chân mày nhíu chặt tự rót tự uống, bầu rượu trống không cái này tiếp cái kia, nhưng nàng càng uống càng tỉnh táo, hoàn toàn không hề có nửa phần men say, đè nén từng tầng từng lớp trong lòng khiến cho nàng không thở nổi, nàng muốn phát tiết, lại không tìm được chỗ mở lời.

Nàng không muốn làm tổn thương bất kỳ ai, nhưng vì sao đến cuối cùng nàng lại làm tổn thương tất cả người nàng yêu, Ánh Văn bởi vì nàng mà tự sát, Quân Dập Hàn bởi vì nàng sống chết một đường mà bị nàng tự tay xóa đi tình yêu với nàng, còn Thần Vũ, nàng vốn quan tâm hắn không muốn hắn bởi vì nàng mà có bất kỳ nguy hiểm bị tổn thương gì, nhưng kết quả lại hung hăng làm tổn thương tim của hắn.

Cho dù là kiếp trước hay kiếp này, cho dù là nàng cố ý hay vô ý, hình như nàng đều đang làm tổn thương bọn họ. dfienddn lieqiudoon

Rốt cuộc phải như thế nào, mới có thể khiến cho tổn thương không hề tiếp tục nữa?

Rốt cuộc phải làm như thế nào, mới có thể đền bù tất cả?

“Có tâm sự?” Giọng nói trong trẻo lạnh lùng vang lên sau lưng nàng.

Tay Ôn Noãn đang cầm ly cứng đờ, giọng nói này, không cần nhìn nàng cũng biết là ai.

“Vương gia còn chưa ngủ?” Nàng đứng dậy, bờ môi mang theo ý cười quay đầu lại nhìn hắn.

“Nếu không cười nổi thì đừng cười, ngươi cười khó chịu, bổn Vương nhìn cũng bực bội.” Quân Dập Hàn ngồi xuống bên cạnh nàng, cầm lấy bầu rượu tự rót cho mình ly rượu, đầu ngón tay xoay xoay ly rượu liếc xéo nàng, “Bởi vì Cố Thần Vũ?”

Ôn Noãn ngượng ngùng ngồi xuống, khóe môi mím chặt, cuối cùng không muốn lừa hắn, nhẹ giọng nói, “Ừm.” Hạ tròng mắt xuống lại nói: “Cũng không hẳn như vậy.”

“Có bằng lòng nói cho bổn Vương nghe một chút?” Quân Dập Hàn uống cạn rượu trong ly, giọng nhàn nhạt, ánh trăng chiếu lên gương mặt hắn lộ ra vài phần lành lạnh.

Ôn Noãn hơi kinh ngạc mà nhìn hắn, lại thấy hắn tiện tay rót đầy ly rượu đưa cho nàng, tầm mắt cũng không dừng ở trên người nàng chút nào, lời nói mới vừa rồi nàng không nhịn được hoài nghi là ảo giác của mình, nàng nhận lấy ly rượu ngửa đầu uống một hơi cạn sạch, cuối cùng nếm ra vài phần cay trong rượu không có mùi vị này, ly rượu trong tay mới vừa đặt xuống bàn, hắn đã rót vì nàng lần nữa.

Uống liền ba ly, đầu óc vốn tỉnh táo lại hơi có cảm giác mê man, Ôn Noãn vuốt trán, nàng mở tròng mắt hơi say mê ra nhìn Quân Dập Hàn rõ ràng ngồi bên cạnh trước mắt lại giống như cách ngàn núi vạn sông, quanh thân đang tản ra hơi thở lạnh lùng xa cách không thể chạm, đau thương cười một tiếng, tay không thể kiềm chế cầm lấy tay đang định nâng ly uống của hắn, “Chàng hận ta sao?”

Quân Dập Hàn biến sắc, liếc mắt nhìn nàng, “Ngươi vừa mới nói cái gì?”

“Ta nói, chàng hận ta sao?” Ôn Noãn nhìn thẳng vào mắt hắn, giống như muốn tìm kiếm ra đáp án từ trong đáy mắt hắn.

“Ngươi đã biết ta là ai?” Giọng hắn lạnh lẽo như băng lạnh.

“Biết, dĩ nhiên biết.” Nàng lắc lắc đầu sắp hôn mê, nhìn bóng dáng của hắn hơi lay động trước mắt nói, “Chàng là Vương gia, là Quân Dập Hàn, là của ta... Ta đấy...” Chân mày nàng nhíu chặt, sắc mặt dâng lên vẻ đau đớn giãy giụa, cuối cùng giống như đã trải qua đủ ngàn vạn khổ cực nổi lên dũng khí vô cùng nói, “Là phu quân của ta.” die,n; da.nlze.qu;ydo/nn

Phu quân?

Hắn thật sự cam kết muốn kết hôn với nàng, thì ra nàng đã có giác ngộ làm thê tử của hắn. Vẻ mặt Quân Dập Hàn hơi khựng lại biến thành nhu hòa.

Nhưng hắn lại không biết, hắn vốn dĩ là phu quân của nàng.

Hắn chìa tay gài mấy sợ tóc rối loạn dính vào bên má nàng ra sau tai, nhìn nàng vẫn cố chấp cố gắng mở to mắt nhìn, dáng vẻ ngây ngốc chờ đáp án của nàng, đáy mắt không khỏi dính vào vài phần ý cười, nhưng hắn không hề có đầu mối về vấn đề của nàng, liền hỏi, “Hận nàng cái gì?”

“Hận ta... Hận ta... Tự tay xóa đi của chàng với ta... Đối với ta...” Nàng nắm quyền hung hăng đấm đấm đầu, chỉ cảm thấy hình như đầu óc choáng váng đến càng thêm lợi hại, trong lòng như có âm thanh không ngừng hô hào kêu gào ngăn cản nàng nói tiếp, nhưng thứ gì đó dồn nén hồi lâu trong đáy lòng lại đang liều mạng giãy giụa muốn phá lồng mà ra, trong lúc nhất thời nàng đau đầu đến kịch liệt, vẻ mặt khổ sở đến cực điểm.

“Thả lỏng.” Giọng nói trầm thấp mang theo ân cần của hắn vang lên bên tai nàng.

Huyệt thái dương từ từ chảy vào dòng nước ấm khiến đau đớn của Ôn Noãn dần dần giảm bớt, nàng kinh ngạc nhìn khuôn mặt tuấn mỹ gần trong gang tấc ngay trước mắt, ngửi hơi thở lành lạnh y hệt mùi trúc xanh sau cơn mưa chỉ thuộc về hắn khiến nàng yên tâm, trong lúc giật mình, nàng chỉ cảm giấc gióng như trở về đỉnh Lạc Hà, cùng nhau ôm hôn hắn, lại trở về tiết Bạch Nguyệt, hắn vì nàng mà tự tay vẽ mày, ở Trạch Châu trong hoa bay đầy trời đi về phía hắn, lại nhớ tới dưới tàng cây hoa hợp hoan rơi lả tả, thâm tình gắn bó lẫn nhau...

Chuyện cũ rõ mồn một trước mắt tràn ngập đầu, tất cả tốt đep thoáng như ngày hôm qua, thì ra tất cả mọi chuyện nàng đều nhớ rõ ràng chưa từng quên mất chút nào như vậy, mí mắt nàng khẽ khép lại, mặc cho chuyện cũ bao phủ lấy mình, mặc dù trong đầu hỗn độn tản đi cuối cùng còn một tia rõ ràng, mặc cho... Thân thể theo bản năng nghiêng về phía trước, đầu hơi ngẩng lên... Hôn môi của hắn.

Ngày hôm sau, khi Ôn Noãn tỉnh lại, chỉ cảm thấy đầu hơi căng đau, nàng giơ tay lên vuốt trán ngồi dậy, nhìn gian phòng mình trước mắt nhíu nhíu mày, hơi không nhớ rõ đã xảy ra chuyện gì, nàng cố gắng suy nghĩ một chút, chỉ nhớ rõ tối hôm qua tâm tình của mình không tốt, một mình ngồi trong sân uống rượu giải sầu, sau đó... Dường như Quân Dập Hàn đến... Sau đó... di3n~d@n`l3q21y'd0n

Sau đó thì sao? Đã xảy ra chuyện gì? Nàng trở về phòng như thế nào?

Ôn Noãn cố sức nghĩ, nhưng như thế nào cũng không nhớ nổi, hình như đoạn ngắt quãng từ sau khi Quân Dập Hàn đến tự động xóa đi trong đầu, không để lại chút dấu vết nào, nàng nhớ rõ ràng mới đầu cho dù nàng uống như thế nào cũng không say, vì sao sau khi Quân Dập Hàn đến, mới chỉ mấy ly rượu mà nàng đã say đến mất trí nhớ rồi hả?

Chẳng lẽ thật sự là rượu không làm người say mà người tự say, sắc đẹp mê người?

Ôn Noãn hung hăng vỗ một cái ra sau gáy, chỉ cảm thấy hối tiếc không kịp, nàng tuyệt đối đừng nói ra những lời đòi mạng mới tốt.

“Bổn Vương ngược lại không biết ngươi còn có đam mê tự làm khổ.” Trong tay Quân Dập Hàn bưng một chén canh ngân nhĩ hạt sen đến gần bên giường thản nhiên nhìn nàng, ngồi xuống bên mép giường nàng.

Người này đi vào sao không phát ra tiếng không có hơi thở chứ?

Ôn Noãn hơi chột dạ xê dịch vào giữa giường, nhẫn nhịn, cuối cùng không nhịn được, nói, “Vương gia, tối hôm qua thuộc hạ uống rượu, sau đó còn... Tốt chứ?”

“Ngươi chỉ phương diện nào?” Quân Dập Hàn múc một muống canh đưa tới bên môi nàng, Ôn Noãn rụt cổ lại đưa tay định nhận lấy, mặt Quân Dập Hàn khẽ nhếch, nàng liền ngượng ngùng thu về, há mồm uống xong canh.

“Là...” Ôn Noãn mím mím môi, “Có nói những chuyện không nên nói hoặc làm những việc không nên làm?” Nàng nói đồng thời thận trọng quan sát sắc mặt hắn.

“Ngươi hỏi bổn Vương có hận ngươi không?” Vẻ mặt hắn như thường múc một muỗng canh đưa tới bên môi nàng.

Ôn Noãn lộp bộp giật mình trong lòng, uống xong canh thận trọng hỏi: “Sau đó thì sao?”

“Sau đó ngươi say nói tiếng như muỗi kêu ý nghĩa hàm hồ bổn Vương không nghe rõ.” dieendaanleequuydonn

May mắn may mắn, trong lòng Ôn Noãn thoáng thở phào nhẹ nhõm, giọng điệu này mới vừa thả lỏng một nửa, lại nghe Quân Dập Hàn nói, “Về phần làm chuyện...”

Ôn Noãn mới thả lỏng một nửa lại nghẹn trong ngực, nín thở ngưng khí chờ hắn nói nửa câu sau, trong lòng yên lặng cầu nguyện mình tuyệt đối đừng làm chuyện gì kinh thiên động địa.

Nhưng nàng chờ hồi lâu, lại đợi được Quân Dập Hàn khẽ nhíu chân mày, tròng mắt khó lường nhìn nàng, nói: “Quên toàn bộ?”

“Không quên.” Khi mắt hắn gần như đưa sát lại gần tròng mắt Ôn Noãn, cổ cứng đờ, hơi chột dạ chuyển tầm mắt vào trong chén canh, bổ sung, “Chính là vốn không có ấn tượng.”

“...”

Trong phòng nhất thời yên tĩnh đến khiến Ôn Noãn như ngồi trên bàn châm, nàng lặng lẽ dò xét mắt Quân Dập Hàn, thấy vẻ mặt hắn bình tĩnh như thường nhưng bây giờ cao thâm đến khiến cho người ta khó có thể suy đoán, nàng không khỏi đau lòng, ôi trời ơi, chẳng lẽ mình thật sự làm chuyện lớn kinh thiên động địa gì?

“Vương gia, bên ngoài có vị Quân tứ công tử cầu kiến.” Thị vệ tới bẩm báo phá vỡ yên lặng trong lòng.

Quân tứ?

Chân mày Quân Dập Hàn hơi nhíu, căn dặn: “Để cho hắn đợi bên ngoài, bổn Vương tới sau.”

“Vâng.”

“Vương gia ngài đi làm việc trước đi, canh này thuộc hạ tự uống được.” Ôn Noãn vội để lộ ra khuôn mặt tươi cười, nhận lấy chén canh trong tay Quân Dập Hàn nói.

Quân Dập Hàn sâu sắc nhìn khuôn mặt cười đến cực kỳ giả dối của nàng, đứng lên nói: “Sau khi uống canh xong nghỉ ngơi thật tốt, bổn Vương bớt chút thời gian tới thăm ngươi sau.” Rồi quay người đi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: MicaeBeNin, Nguyêtle, Quỷ Yêu, Una, antunhi, bichvan, ●Ngân●
     
Có bài mới 01.12.2017, 10:19
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 32039 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu 25 - Điểm: 46
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 25: Nước phù sa không chảy ruộng người ngoài

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Cái gọi là Quân tứ, tất nhiên là nhi tử thứ tư của Quân gia Quân Sở Hoan.

“Đệ không yên ổn ngây ngô trong cung, chạy tới đây làm gì?” Quân Dập Hàn nhìn Sở Hoan đang nhìn đông nhìn tây trong phòng khách cau mày hỏi.

“Tam ca.” Sở Hoan nghe thấy giọng của hắn xoay người lại, đầy mặt vui mừng chạy tới bên cạnh hắn, khi tiếp xúc được ánh mắt sắc bén của hắn thì lặng lẽ lui về phía sau hai bước giữ một khoảng cách, hắn đưa tay gãi đầu nhìn chung quanh nói: “Mẫu hậu ngày ngày nhốt đệ ở trong cung không cho đi ra, không nghẹn cũng sắp ngộp chết.”

“Lát nữa ta phái người đưa đệ về.” Mặc dù cùng Mộ Dung Tịnh không thể cùng tồn tại, nhưng không liên quan đến Sở Hoan chút nào, vả lại lấy thân phận của Sở Hoan ở chỗ hắn cũng không an toàn.

“Đừng mà, tam ca, đệ chính là đặc biệt tới tìm huynh nương tựa.” Sở Hoan vội tiến lên phía trước nói, hắn thò đầu nhìn ra sau lưng Quân Dập Hàn nói sang chuyện khác, “Còn nữa, tam tẩu đâu? Đệ nghe nói tam tẩu trở lại, đệ rất lâu không thấy tam tẩu rất nhớ tam tẩu.”

“Nàng ta không có ở đây.”

“Vậy tam tẩu đi đâu, đệ tự đi tìm tam tẩu?” Hắn nói đồng thời thân thể linh hoạt vòng qua Quân Dập Hàn ngăn cản chạy tới hậu viện, kết quả bước chân chưa đi ra được hai bước đã bị Quân Dập Hàn túm cổ áo bắt về.

“Tam ca?” Sở Hoan tỏ vẻ vô cùng đáng thương nhìn hắn.

“Ngươi có biết thế cục hiện giờ là như thế nào không? Chuyện này không thương lượng.”

“Biết mà.” Sở Hoan nặng nề gật đầu, “Chính bởi vì biết, cho nên đệ mới đến tìm tam ca, đệ ở chỗ tam ca làm con tin cho tam ca, đến lúc đó khi mẫu hậu lại phái binh tới, huynh trực tiếp đưa đệ lên trước trận tiền là được.” Hắn cúi mặt xuống, cụp đầu nói, “Việc mẫu hậu làm lúc này đúng thật quá đáng, nhưng suy cho cùng bà là mẫu hậu của đệ, đệ không thể ngăn bà cũng không ngăn cản được bà, nhưng nếu đệ có thể vì tam ca ra một chút sức lực, tâm trạng của đệ cũng vui vẻ.” die~nd a4nle^q u21ydo^n

Quân Dập Hàn nhìn dáng vẻ ủ rũ cúi đầu của hắn, vẻ ác liệt trong tròng mắt cuối cùng thối lui vài phần trở nên nhu hòa, hắn chậm rãi nói: “Đây là chuyện giữa người lớn với nhau, đệ còn nhỏ, rất nhiều chuyện cũng không phải đơn giản như đệ nghĩ cũng không phải đệ có khả năng thao túng, nghe lời tam ca nói, hồi cung đi.”

Sở Hoan cắn cắn môi, biết lời của Quân Dập Hàn từ trước đến giờ nói một không hai, hắn yên lặng lặng yên, nâng cặp mắt hơi ửng đỏ lên nhìn Quân Dập Hàn nói: “Đệ nghe nói tam ca hưu tam tẩu? Vì sao tam ca hưu tam tẩu? Chẳng lẽ tam ca không những hưu tam tẩu còn đuổi tam tẩu đi?”

“Chuyện của tam ca tự có tam ca định đoạt, đệ không cần hỏi nhiều.” Sắc mặt Quân Dập Hàn hơi trầm xuống.

“Haizzz, đệ lại thương tam tẩu.” Sở Hoan nhỏ giọng thở dài, hắn ngẫm nghĩ lại nói, “Nếu như tam ca hưu tam tẩu, vậy sau này tam tẩu kết hôn sẽ không liên quan đến tam ca, như vậy...” Trong hai mắt ửng đỏ của hắn lộ ra vài phần sáng rỡ, “Chăng lẽ đệ có thể cưới tam tẩu rồi?”

Mặt Quân Dập Hàn đen sì lạnh lùng nhìn hắn, hắn đầu tóc tê dại gãi gãi đầu, nhỏ giọng la hét, “Nước phù sa không chảy ruộng ngoài chứ sao.”

Trước có Hoàng huynh lấy mạng bảo vệ, hiện có Hoàng đệ muốn cưới, Ôn Noãn, ngươi thật đúng là có khả năng! Quân Dập Hàn chỉ cảm thấy trong lòng giận dữ không tên, gọi Bạch Ưng lạnh giọng căn dặn; “Mang tứ Điện hạ đi hậu viện nghỉ ngơi, sáng mai phái người hộ tống hắn hồi kinh.”

“Tam ca, tam ca, trễ vài ngày được không?” Sở Hoan vội la lên về phía Quân Dập Hàn rời đi.

“Điện hạ, mời.” Bạch Ưng nhìn Sở Hoan cực kỳ chán nản trước mắt, lạnh lùng nói. die nda nle equ ydo nn

“Hừ!” Sở Hoan hung ác trợn mắt nhìn hắn, cực kỳ không muốn đi về phía hậu viện.

Đúng là Sở Hoan?

Ôn Noãn nhìn thiếu niên hai tay chống nạnh vẻ mặt căm giận đâm đầu đi tới cách đó không xa, đáy mắt trên xà nhà có vài phần ý cười, nàng vốn suy đoán Quân tứ có lẽ là hắn, cố ý ra nhìn một chút, lại quả thật bị nàng đoán đúng. Hài tử này một năm gặp ngược lại càng xinh đẹp không ít, chỉ có điều tính tình vẫn giống hệt như trước kia.

“Được rồi, đừng đi theo nữa, gia tùy ý đi dạo ở trong hậu viện này một chút còn có thể bay sao,” Sở Hoan tức giận trừng mắt nhìn Bạch Ưng sau lưng ác thanh ác khí * nói.

(*) ác thanh ác khí: hình dung giọng nói rất hung ác, thái độ thô bạo

“Nếu như thế, vậy Bạch Ưng ở ngoài viện chờ, nếu Điện hạ có gì phân phó kêu một tiếng là được.”

“Biết rồi biết rồi, đi mau, đừng cản trở mắt gia.” Sở Hoan giơ tay lên thúc giục giống như đuổi ruồi bọ.

“Thuộc hạ cáo lui.” Bạch Ưng không thèm để ý tới thái độ ác liệt của hắn, cười cười xoay người rời đi.

Sở Hoan nhìn Bạch Ưng cuối cùng đã đi, đặt mông ngồi xuống trên mái hiên cong, khom gối, một tay chống cằm cau mày, chợt nhìn lên, vẻ mặt thật sự sầu khổ.

Ôn Noãn thấy dáng vẻ hắn như vậy, trong lòng nổi lên tò mò, chẳng lẽ lại bị Quân Dập Hàn dạy dỗ? Nàng cau mặt lên đi tới ngồi xuống bên cạnh hắn nói: “Tiểu huynh đệ bằng chừng ấy tuổi lại có dáng vẻ cực kỳ khổ sở như vậy, có chuyện gì phiền lòng sao?” d1en d4nl 3q21y d0n

“Ngươi là ai? Mau đi chỗ khác ngây ngô, gia đang phiền, đừng quấy rầy thanh tĩnh của gia.” Sở Hoan nhíu nhíu mày, nhìn khách không mời mà đến trước mắt, hết sức không kiên nhẫn lên tiếng đuổi người.

“Tại hạ Mộ Hàn, là một tiểu y sư nho nhỏ dưới quyền Hàn Vương.” Ôn Noãn cố ý xuyên tạc lời đuổi người của hắn thành câu hỏi tiếp tục đáp lời với hắn.

“Ai quản ngươi la... Đợi chút, ngươi nói ngươi tên là gì, Mộ Hàn?” Sở Hoan thu chân lại, lại gần nàng, “Ngươi chính là Mộ Hàn, người tâm phúc mới bên cạnh Hàn Vương trong truyền thuyết? Hóa ra có dáng vẻ như vậy.” Hắn nói xong nhíu mày, lại ngó kỹ nàng, ngay sau đó “Chậc chậc” hai tiếng, nói, “Mặc dù dáng dấp coi như tạm được, nhưng so với tam tẩu của ta...” Lắc đầu một cái, “Vẫn còn kém một chút như vậy.” Hắn nói đến đây, hai mắt sáng lên, lại gần Ôn Noãn thêm, nói, “Này, ngươi là tâm phúc bên cạnh Hàn Vương chắc từng gặp tam tẩu đúng không? Bây giờ tẩu ấy mập hay gầy, xấu hay đẹp, ngươi tới nói cho gia nghe một chút.”

“...”

“Tại sao không nói chuyện?” Hắn nhìn lên, thấy Mộ Hàn trước mắt im lặng không nói, nhíu nhíu mày, ngay sau đó bừng tỉnh hiểu ra vỗ đùi một cái, “A, ngươi nhất định không biết tam tẩu mà gia nói lầi, tam tẩu mà gia nói chính là Hàn Vương phi, lần này ngươi nhất định biết là ai, còn đứng ngây ra đó làm gì, nói mau nói mau.” Hắn liên mồm thúc giục.

Ôn Noãn nhìn vẻ mặt khẩn cấp giọng nói bắn liên hồi của Sở Hoan, trong lòng có ấm áp róc rách chảy qua, nàng nghiêng đầu nhìn về phía hải đường trong đình viện đang đón gió đung đưa nói: “Dáng người Vương phi nhỏ gầy, mặt mũi hơi có vẻ tiều tụy, nghĩ đến chính là không bằng dung mạo lúc hưng thịnh nhất.”

“A...” Hai vai Sở Hoan rụt xuống nhụt chí, rất lo lắng nói: “Dáng vẻ vốn như vậy rồi, bây giờ còn không bằng ban đầu.” Giọng hắn rất thổn thức nói, “Nếu gia thật sự lấy tẩu ấy, làm sao có thể ra tay được, haizzz!” Hắn chống cằm ngẫm nghĩ, lại tự nhủ, “Thôi thôi, cùng lắm thì cưới về nuôi, sau lại cưới một dung mạo xinh đẹp.” Nói xong, trong đầu hắn bỗng nhiên hiện lên khuôn mặt cực kỳ yêu mị khóe môi mỉm cười của Mạnh Cô Nhiễm. dinendian.lơqid]on

Ôn Noãn nghe lời của hắn, lo lắng khoảnh khắc trước trong nháy mắt hóa thành hư không, vẻ mặt nàng đen sì nhìn về phía hắn, lại thấy sau mấy lần sắc mặt hắn lại khẽ dâng lên đỏ bừng, đầu chân mày nơi khóe mắt lại tăng thêm vài phần sắc hoa anh đào, dáng vẻ tư thái kia, ngược lại cực kỳ giống cô nương xuân tâm nảy mầm.

Thằng nhãi này, thằng nhãi này chẳng lẽ thật sự ngưỡng mộ cô nương tướng mạo đẹp trong lòng?

Không biết cô nương nhà nào đen đủi bị hắn nhìn vào trong mắt?

Chỉ có điều, nếu trong lòng hắn đã có cô nương yêu thích, tại sao lại muốn cưới nàng?

Ôn Noãn đè ấm ức trong lòng xuống, ho khan một cái kéo tinh thần hắn về, nói: “Nghe ngài vừa mới gọi Vương phi là tam tẩu, vậy ngài chắc là tứ Điện hạ, hiện giờ Vương phi đã là phụ nhân bị hưu, lấy thân phận tôn quý của Điện hạ ngài, lấy một phụ nhân bị hưu về không sợ thành chuyện cười cho người trong thiên hạ sao?”

“Nông cạn.” Sở Hoan cực kỳ khinh bỉ nhìn vào trong mắt nàng, “Gia cưới người nào liên quan cái rắm gì đến người trong thiên hạ, tuy tam tẩu là phụ nhân bị hưu, nhưng ngoài tam ca ra thì tam tẩu là người mà gia sùng bái nhất, nếu tam ca không cần tẩu ấy, bản Điện hạ tất nhiên phải thu tẩu ấy về nuôi dưỡng cho tốt.”

Thì ra là như vậy!

“Haizzz, ngươi có biết sau khi Vương phi của gia bị hưu thì đi đâu không?”

“... Không biết.”

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

“Mạnh ca ca, huynh nhất định phải giết con tiện nhân Ôn Noãn kia báo thù cho muội.” Vu Nguyệt Lăng cả người bị thương nặng nằm trên giường, vừa nhìn thấy Mạnh Cô Nhiễm lập tức tỏ vẻ căm hận khóc lóc kể lể, hiện giờ nàng hồi tưởng đến vẻ lạnh lùng ác liệt ngày đó của nàng ta vẫn kinh hãi không thôi, giống như, giống như so với ban đầu ba người các nàng giao đấu đã đổi thành một người khác vậy, sát khí lẫm liệt võ công bí hiểm như vậy, nếu không phải người của Mạnh ca ca kịp thời xuất hiện cứu nàng, hiện giờ sợ rằng nàng đã sớm bị mất mạng, nghĩ đến đây, nàng không khỏi khóc càng thêm lợi hại.

“Giết nàng ấy?” Khóe môi Mạnh Cô Nhiễm khẽ câu, mặt nghiêng nghiêng nhìn vào khuôn mặt đang khóc lên khóc xuống của nàng ta, trên mặt hiện lên vẻ ghét bỏ, “Bổn tọa làm việc khi nào đến phiên ngươi tới thao túng?”

“Mạnh ca ca, Nguyệt Lăng, Nguyệt Lăng không thao túng Mạnh ca ca, Nguyệt Lăng chỉ nuốt không trôi khẩu khí này, chẳng lẽ Mạnh ca ca thấy Nguyệt Lăng bị nàng ta làm cho bị thương nặng như vậy mà vẫn thờ ơ vô cảm thế sao? Nguyệt Lăng chỉ muốn Mạnh ca ca thay Nguyệt Lăng đòi lại công đạo mà thôi.” Vu Nguyệt Lăng khóc đến mặt đầy nước mắt, cực kỳ uất ức nói. diee ndda fnleeq uysd doon

“Công đạo này, nếu ngươi có chút năng lực thì tự động đi đòi lại, bổn tọa không có lòng rảnh rỗi này đi vất vả thay ngươi.” Hắn phất tay áo xoay người, “Thời gian bị thương nặng này bổn tọa liền lưu ngươi lại bên cạnh mình để dưỡng thương, đợi sau khi vết thương tốt lên thì hồi cung hay không tự ngươi quyết định.”

Vu Nguyệt Lăng nhìn bóng lưng hắn rời đi, nước mắt trong hốc mắt càng thêm không kiềm chế được mà chảy ra, bóng đỏ kia, vì sao nàng dốc hết toàn lực truy đuổi đều không vì nàng mà lưu lại nửa phần? Là hắn quá tàn nhẫn, hay là mình quá mơ mộng hão huyền?

Nàng đường đường là công chúa nước Tịch Nguyệt, từ nhỏ đến lớn nhận muôn vàn yêu thương, có gì nàng muốn mà không thể có được, nhưng cố tình, cố tình nàng lại động lòng với một nam tử duy nhất nhưng hắn lại chẳng thèm ngó tới, nếu hắn đối xử với tất cả mọi người đều như thế, có lẽ trong lòng nàng sẽ thăng bằng một chút, tự nói với mình hắn chính là một kẻ bạc tình, nhưng vì sao, vì sao hắn không chỉ cứu nữ nhân kia, bây giờ còn suýt chút nữa nàng đã chết dưới lưỡi kiếm của nữ nhân đó nhưng hắn vẫn không thèm che chở cho nàng?

Sao hắn có thể đối xử như vậy với nàng, nàng đường đường là Công chúa!

Đôi tay Vu Nguyệt Lăng hung hăng siết chặt tấm chăn để phát tiết tức giận và căm hận trong lòng.

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

“như thế nào?” Quân Hạo Thiên thu tay lại, hỏi cực kỳ lạnh nhạt.

“Thật không dám giấu diếm, độc lại vào sâu phế phủ thêm vài phần.” Ôn Noãn cau mày nói, quả nhiên như nàng đoán.

“Ngươi không cần phải lo lắng như thế, chuyện sống chết, bây giờ ta đã sớm nhìn thấu, ngược lại có một chuyện làm ta không yên lòng.” Sắc mặt hắn ngưng trọng nói, “Ngươi có biết Vương gia và Hà...” Hắn dừng lại, lại sửa giọng nói, “Vương gia và Vương phi giữa bọn họ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì không?” Mặc dù lúc ấy Dập Hàn có sơ lược nói qua, nhưng hắn cảm thấy chuyện không đơn giản như mặt ngoài vậy.

“Chuyện này...” Tâm tư Ôn Noãn đảo quanh, nói, “Thuộc hạ không biết.”

“Thôi.” Quân Hạo Thiên hơi mệt mỏi vuốt trán, “Ngươi lui xuống trước đi.”

Ôn Noãn nhìn khuôn mặt chán nản tiều tụy của hắn, trong lòng bất đắc dĩ thở dài, đứng dậy rời đi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: MicaeBeNin, Mưa biển, Nguyêtle, Quỷ Yêu, Una, antunhi, bichvan, hanayuki001, vân anh kute, ●Ngân●
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 276 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

2 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

3 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

4 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

6 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

11 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 84, 85, 86

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 198, 199, 200

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

15 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

16 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 127, 128, 129

17 • [Hiện đại] Bảy năm vẫn ngoảnh về phương Bắc - Ân Tầm (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

18 • [Xuyên Không] Cuộc sống thần kinh của nữ cương thi ở mạt thế - Pizza nương tử

1 ... 28, 29, 30

19 • [Hiện đại - Trùng sinh] Anh hai Boss đừng nghịch lửa - Cửu Trọng Điện

1 ... 48, 49, 50

20 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128



Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Chuột Mickey 4
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Giường mèo vàng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 397 điểm để mua Gấu xanh, gấu hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 304 điểm để mua Túi xách xanh nơ hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 238 điểm để mua Bộ đồ Bikini sọc tím
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Gấu tai hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Ghế dù tắm nắng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 334 điểm để mua Trà hoa
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 240 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Giày cao gót hồng
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 343 điểm để mua Dù đỏ
Công Tử Tuyết: Re: Loài hoa nào tượng trưng cho khí chất của bạn?
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 248 điểm để mua Lúa xanh
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 394 điểm để mua Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 258 điểm để mua Máy bay hồng
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 374 điểm để mua Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Đá chanh
Shin-sama: :)
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 248 điểm để mua Đá chanh
Tuyền Uri: TỚ TUYỂN QUẢN LÍ BOX
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 304 điểm để mua Giường mộng mơ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 388 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 242 điểm để mua Cô dâu chú rể
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy Bear
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy ôm bé
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 333 điểm để mua Móc khóa cá trắng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Giường gấu hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 255 điểm để mua Cô dâu miu và chú rể cún
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 250 điểm để mua Cún cưỡi ngựa
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 560 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.