Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 81 bài ] 

Em là công thức mỹ vị tình yêu của anh - Huyên Thảo Yêu Hoa

 
Có bài mới 30.11.2017, 21:25
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Hồng Loan Hạc Bang Cầm Thú
Chiến Thần Hồng Loan Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.06.2013, 16:06
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 2930
Được thanks: 11407 lần
Điểm: 16.28
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Em là công thức mỹ vị tình yêu của anh - Huyên Huyên Yêu Hoa - Điểm: 65
Chương 42.
Editor: Nana Trang

Quý Đông Lâm gần như không kịp phản ứng, ngay sau đó, Tây Mễ ở trong ngực bị đối phương kéo đi.

Ứng Khúc Hòa bế ngang Tây Mễ lên, bước nhanh đi ra ngoài, trên người cô nhóc này nồng nặc mùi rượu, không biết đã uống bao nhiêu mới say đến mức này.

Mặc dù nhìn thấy tình huống không mấy lạc quan, nhưng anh tin Tây Mễ sẽ không làm chuyện khiến anh thất vọng.

Quý Đông Lâm đuổi theo đến đại sảnh khách sạn, nắm lấy vai anh: "Ứng Khúc Hòa, thái độ đó của anh là sao?"

Ứng Khúc Hòa thả Tây Mễ ở trên ghế sofa đại sảnh, xoay người nhìn cậu: "Cậu mang Tây Mễ đến khách sạn, cậu muốn tôi dùng thái độ gì với cậu?"

Anh đã cố gắng kiềm chế, nhưng ánh mắt vẫn sắc bén chém người.

Quý Đông Lâm tóm lấy cổ áo sơ mi anh, nghiến răng nghiến lợi nói: "Ứng Khúc Hòa, anh có biết tại sao Tây Mễ lại uống rượu không? Anh có biết Tây Mễ bị uất ức không? Anh có biết cô ấy không vui vẻ không? Anh có biết vừa rồi cô ấy say khướt ở ven đường, dáng vẻ ôm chân của người qua đường vừa khóc vừa cười ngốc cỡ nào không? Còn anh? Anh ở đâu? Nếu tôi là anh, tuyệt đối sẽ không để cho cô ấy chịu uất ức kiểu này đâu." %na!na*tr@ng@D/D/L/Q/D&^

Cậu buông Ứng Khúc Hòa ra, nắm lấy tay Tây Mễ đưa cho anh xem: "Anh nhìn xem tay cô ấy đi, tự anh xem đi! Dấu móng tay, không thể là của Ulrica được? Đây chính là kết quả anh kiên quyết giữ con sói kia lại, hôm nay là vết cào, ngày mai có thể là vết cắn đấy."

Trên mu bàn tay của Tây Mễ có mấy vết cào, bởi vì bị nhiễm trùng nên đỏ rực lên, ngón tay bị phồng bọt nước đến trắng bệch nhăn nhúm.

Tim Ứng Khúc Hòa như bị cả đống châm ghim lên, dày mà đau.

Anh đi qua nhấc Tây Mễ từ trên ghế sofa lên, ôm đi ra ngoài, đến cửa lớn thì dừng lại, xoay người nói với Quý Đông Lâm: "Vừa rồi, xin lỗi."

Quý Đông Lâm nắm chặt nắm đấm, vì một câu xin lỗi bất thình lình của Ứng Khúc Hòa mà thoáng chốc buông ra.

Cậu không ngờ Ứng Khúc Hòa lại thay đổi thái độ nhanh như vậy, có chút khiếp sợ.

Hầu kết Ứng Khúc Hòa lăn một vòng, vành mắt ửng đỏ, giọng nói rất thấp: "Cảm ơn."

Tây Mễ ở trong ngực chép miệng, giống như con cún con ôm ngực anh cọ cọ.

Đợi Ứng Khúc Hòa ôm Tây Mễ rời đi một hồi lâu, Quý Đông Lâm vẫn khó tin sững sờ tại chỗ.

Vừa rồi... là chuyện gì xảy ra vậy? Ứng Khúc Hòa lại nói "Xin lỗi" với cậu, sau đó lại nói "Cảm ơn"?

...

Ứng Khúc Hòa ôm Tây Mễ về nhà, đặt cô ở trên ghế sofa, cô nhóc thuận tay ôm lấy cổ anh, mơ mơ màng màng mở mắt nhìn anh, khóe môi nhếch lên: "... Ba ba tôn đạo... tiểu ba ba... rốt cuộc anh cũng đã trở lại."

Bốn mắt nhìn nhau, khoảng cách của hai khuôn mặt chỉ bằng một nắm tay.

Hô hấp gấp gáp của Tây Mễ phả lên mặt anh, anh không kiềm được mà ép xuống.

Anh chống tay lên ghế sofa, lồng ngực kề sát thân thể cô, rõ ràng là cô nhóc rất gầy, nhưng anh vẫn cảm giác được bộ ngực mềm mại của cô.

Cô say rượu hẳn có liên quan đến đám đàn ông ở trong phòng bếp, mỗi lần đến thứ Bảy sau khi tan làm đều có thói quen tụ tập uống rượu. Rượu mạnh của Quỷ Yên Thương anh đã từng uống thử, tửu lượng Tây Mễ tốt, nhưng nhiều nhất chỉ uống được ba ly.

Nghe Quý Đông Lâm kể lại, Tây Mễ say khướt ở ven đường, ôm chân người qua đường vừa khóc vừa cười.

Cũng may.

Nếu Tây Mễ không gặp được người tốt, càng không có Quý Đông Lâm đi đón cô, hậu quả kia...

Ứng Khúc Hòa khép hai mắt lại, hít sâu một hơi, quả thật anh không dám tưởng tượng.

Cho nên tối nay người anh cần cảm ơn nhất, là Quý Đông Lâm.

Ứng Khúc Hòa cầm tay trắng bệch của cô, hạ giọng hỏi cô: "Có khó chịu chỗ nào không?"

Tây Mễ dịu dịu hai mắt, bĩu môi, dùng ngón tay điểm lên môi: "Nơi này, khó chịu."

"Hả?"

Tây Mễ ôm cổ anh ngây ngô cười một tiếng, lẩm nhẩm như người già lớn tuổi. Ứng Khúc Hòa như hiểu ra, đè nén tâm tình bất an khuấy động trong ngực, gắng gượng nở nụ cười, dịu dàng hỏi cô: "Muốn hôn?"

Tây Mễ hé mắt nhìn anh, nhíu mày lại: "Ăn thạch trái cây!"

Ứng Khúc Hòa hôn nhẹ xuống, cái hôn này giống như có lực hút vậy, suýt chút nữa đánh bại phòng tuyến trong người anh.

Tây Mễ nhìn thấy phía dưới anh lồi lên, như đứa bé hiếu kỳ dùng ngón tay chọc chọc. %na!na*tr@ng@D/D/L/Q/D&^

"..." Ứng Khúc Hòa bắt lấy cổ tay cô, buộc chặt cô lại, hít sâu một hơi nói: "Cẩn thận chơi với lửa có ngày chết cháy."

Ứng Khúc Hòa đứng dậy đi đến phòng bếp lấy hộp thuốc mỡ bảo vệ tay, sau khi trở lại thì ngồi xếp bằng dưới đất, vặn nắp hộp, dùng ngón tay khoét ra một miếng, cẩn thận bôi lên tay cô, lại dùng hai tay bọc lấy, nhẹ nhàng xoa nắn.

Đầu óc Tây Mễ choáng váng, muốn nói chuyện với anh, nhưng lời nói đến bên miệng rồi, đầu lưỡi như bị thắt lại, không nói ra được.

Giọng Ứng Khúc Hòa có hơi khàn: "Xin lỗi."

Tây Mễ càng lúc càng mệt, trong mông lung vẫn còn nghe thấy giọng nói ấm thuần kia, mặc dù không nghe rõ được cái gì, nhưng rất thoải mái, khiến tinh thần cô yên tĩnh, ngủ say đi vào giấc mộng.

Đêm khuya.

Ứng Khúc Hòa bảo người phụ trách nhà hàng gởi danh sách đầu bếp phòng bếp qua, tìm được tên Lưu Dương trong miệng Tây Mễ, ghi lại số điện thoại, điện qua.

Cậu đầu bếp nhỏ bên kia vừa nghe thấy giọng Ứng Khúc Hòa, cầm điện thoại quỳ tõm ở trong phòng tắm, suýt chút nữa ôm bồn cầu hát vang.

Giọng Ứng Khúc Hòa rõ ràng trong vắt: "Tôi muốn hỏi chuyện hai ngày qua ở trong phòng bếp."

"Anh muốn hỏi tình hình của Tây Mễ ở phòng bếp sao?" Lưu Dương ho nhẹ một tiếng, sớm đoán được anh sẽ hỏi, nhưng không ngờ lại đích thân gọi điện sang, như có ảo giác trúng năm trăm vạn vậy.

Mỹ Thực Đạo đấy, ông chủ lớn đấy! Đỉnh băng sơn thần thoại lại gọi điện cho anh ta?

Lưu Dương lựa mấy chuyện quan trọng nói cho Ứng Khúc Hòa nghe, không trộn lẫn bất kỳ tình cảm riêng tư nào.

Ứng Khúc Hòa: "Bọn họ nói cái gì, cậu thuật lại từng câu từng chữ."

Lưu Dương ho nhẹ một tiếng, bắt đầu tường thuật.

Nghe xong những lời này, Ứng Khúc Hòa nhíu chặt mày lại.

Một bếp phòng toàn là đàn ông, Ứng Khúc Hòa sớm đã đoán được sẽ có người xem thường Tây Mễ, cũng tin tưởng Tây Mễ sẽ có sức mạnh giải quyết vấn đề này.

Nhưng không nghĩ tới sau khi những người này uống say, bản tính bảo thủ bộc lộ ra, thậm chí không thèm kiềm chế cứ thế mà tuôn ra những câu nói khó nghe công kích lên người một cô gái.

Ứng Khúc Hòa đã rõ, cuối cùng hỏi anh ta: "Cô ấy say rượu, tại sao không có xe đưa cô ấy về?"

Sau khi đám đầu bếp kết thúc ca làm đêm mỗi cuối tuần, đều sẽ xúm chụm lại liên hoan, biết sẽ uống rượu nên Ứng Thực Hiên đặc biệt sắp xếp xe đưa những người say rượu về nhà, để tránh xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.

Điều này là phúc lợi của Ứng Thực Hiên dành cho đám đầu bếp.

Lưu Dương nói: "Ông chủ, chuyện này anh không nên trách chúng tôi không có trách nhiệm. Bữa tối vẫn chưa kết thúc, cô ấy nói đi toilet thế rồi đi ra ngoài luôn, kết quả chờ chúng tôi kết thúc bữa tối vẫn không thấy cô ấy trở lại. Tôi để nhân viên đi vào toilet nữ tìm cô ấy, nhưng không thấy người đâu, thế là đều cho rằng tự cô ấy đi về, cho nên... xe của công ty không đợi cô ấy." %na!na*tr@ng@D/D/L/Q/D&^

Đại khái hiểu rõ hết tình huống, Ứng Khúc Hòa cúp điện thoại.

Đầu bếp của Ứng Thực Hiên ở trụ sở chính khác với những đầu bếp của chi nhánh các nơi. Bọn họ ở tài nấu nướng vượt xa người bình thường, nhưng quy cho cùng vẫn là đầu bếp dân gian khai quật từ các nơi, chịu đào tạo bậc cao không giống nhau, phần lớn đều là những ông già 60 tuổi, lúc anh vừa tiếp nhận Ứng Thực Hiên, những lời thô tục của đám đầu bếp kìa là tiện tay niệm tới.

Như ông Thủy và Quỷ Yên Thương, từ khi nhà hàng mở đến giờ đều làm việc ở đây, có số đầu bếp mặc dù trình độ không bằng hai người đó, nhưng đều chứng kiến Ứng Thực Hiên phát triển.

Sau khi cha mẹ Ứng Khúc Hòa qua đời, Ứng Thực Hiên tụt dốc không phanh, thành viên hội đồng quản trị của tập đoàn từng đề nghị vứt bỏ Ứng Thực Hiên. Vì để giữ lại Ứng Thực Hiên, Ứng Khúc Hòa chỉ mới 18 tuổi đã gánh vác việc lớn, cam đoan với hội đồng quản trị, trong vòng một năm nhất định khiến việc buôn bán của Ứng Thực Hiên trở lại quỹ đạo.

Để hiểu rõ nguyên nhân thực sự khiến việc buôn bán xuống dốc, Ứng Khúc Hòa tự mình xuống bếp, ở lại đó gần một tháng.

Để nâng cao đẳng cấp của Ứng Thực Hiên, Ứng Khúc Hòa hoàn toàn thay hình đổi dạng nơi này, sữa chữa cải tiến lại, vì mở rộng khách hàng, nâng cao tố chất của các đầu bếp, thậm chí tự móc tiền túi mời người về dạy tiếng Anh cho các đầu bếp, không để cho bọn họ nói năng tục tĩu.

Sau đó, vứt bỏ thực đơn cấp thấp, bắt đầu thảo luận thực đơn cùng các đầu bếp, coi trọng tính chất không coi trọng số lượng.

Điều chỉnh xong thực đơn, Ứng Thực Hiên cũng đã hoàn toàn đổi lốt, toàn bộ nhân viên phục vụ đều do Ứng Khúc Hòa tự mình phỏng vấn, từ ngoại hình đến bằng cấp cùng ngôn ngữ đều có yêu cầu nghiêm khắc.

Nửa năm sau Ứng Thực Hiên khai trương lần nữa, đồ ăn đặc sắc đẹp đẽ, cùng môi trường tao nhã, chất lượng phục vụ cao hấp dẫn không ít khách hàng cao cấp đến.

Buôn bán gần nửa năm, liền vượt qua dự kiến ba năm.

Cho đến tận lúc này, chi nhánh Ứng Thực Hiên mở rộng khắp cả nước, Ứng Khúc Hòa niệm tình bố, những đầu bếp lớn tuổi ở trụ sở chính cho đến nay chưa từng đuổi một ai.

Ứng Khúc Hòa không trông mong bọn họ có thể ga lăng ưu nhã như những đầu bếp ở nhà hàng Tây, chỉ hy vọng bọn họ có thể tôn trọng người khác giới trong phòng bếp.

Chuyện này Ứng Khúc Hòa không thể trực tiếp ra mặt, nếu không sẽ khiến cho người ta có càng kiến càng sâu hơn với Tây Mễ.

Mà Tây Mễ muốn giành được sự ưu ái của Quỷ Yên Thương, cũng chỉ có thể nắm chặt vào thực lực.

Ứng Khúc Hòa suy nghĩ biện pháp.

...

Tây Mễ tỉnh lại đã nằm ở trên giường, sau khi say rượu đầu như muốn nứt ra, ký ức vụn vặt tối hôm qua, sự khó chịu trong người khiến cô cả đời này cũng không muốn uống rượu nữa.

Cô giơ tay lên, phát hiện vết thương trên mu bàn tay đã được bôi một lớp thuốc màu vàng mỏng, bàn tay bị phồng nước trắng bệch nhăn nhúm cũng đã khôi phục lại màu máu như xưa, trong lòng bàn tay còn mang theo mùi thuốc, mùi hương có chút lành lạnh.

Ứng Khúc Hòa đang phòng bếp làm bữa sáng.

Cô đứng ở cửa phòng bếp nhìn Ứng Khúc Hòa đang nấu cháo, gãi gãi đầu tóc quăn, vẻ mặt bối rối hỏi anh: "Anh trở về lúc nào?"

Thật ra lời ngầm của cô là... cô trở về như thế nào?

"Tối hôm qua em uống say." Ứng Khúc Hòa đặt bữa sáng lên bàn ăn, dẫn cô đi đến phòng ăn, "Còn nhớ rõ tối hôm qua đã làm gì không?"

Tây Mễ lắc đầu, tỏ vẻ không nhớ rõ. %na!na*tr@ng@D/D/L/Q/D&^

Ứng Khúc Hòa kéo cô ngồi xuống.

Cũng may không nhớ rõ, nếu không sẽ xấu hổ đến trốn anh mất.

Ứng Khúc Hòa ngồi xuống bên cạnh cô, giữ ót của cô, đẩy trán cô một cái, nói: "Mấy ngày nay cực khổ rồi."

"Không, không cực."

"Mau ăn đi, đợi tí nữa đưa em đi làm." Ứng Khúc Hòa xoa nhẹ ót của cô, thả cô ra.

Tây Mễ được khích lệ, cả người đều tràn đầy năng lực.

Cô xiên một cây lạp xưởng, đưa vào trong miệng chậm rãi cắn.

Ứng Khúc Hòa không nhanh không chậm lột trứng gà, cho đến khi quả trứng trơn bóng, đặt vào trong dĩa của cô, nói với cô: "Chuyện trong phòng bếp, anh đã biết sơ sơ rồi."

Động tác cắn lạp xưởng của Tây Mễ ngừng lại.

Ứng Khúc Hòa thấy cô giữ nguyên động tác miệng ngậm lạp xưởng, cố gắng kiềm chế mình, ánh mắt liếc về chỗ khác nói: "Ông Thủy này, cậy già lên mặt không phải là lần đầu. Ông ấy làm ở bục nước đã mười mấy năm, từ đầu đến cuối không được đề bạt, thấy em làm tốt hơn mình nên tất nhiên trong lòng không dễ chịu. Về phần Quỷ Yên Thương, tính cách ông già này khó hiểu, nhưng ở phòng bếp cho dù là ai, đều chỉ xem năng lực, đối xử bình đẳng."

Tây Mễ nhớ tới ngày hôm qua Quỷ Yên Thương hung dữ với cô, cũng khiến cô bối rối trước mặt mọi người, cúi đầu xuống, mím môi lại.

Đối xử bình đẳng cô không đồng ý.

Ứng Khúc Hòa như nhìn ra cô đang suy nghĩ gì, nói: "Tây Mễ, em có biết tại sao Quỷ Yên Thương trách mắng em ở trước mặt mọi người không? Giúp ông Thủy mà không giúp em?"

"Không phải vì em là người mới sao? Chuyện này cần gì phải nghỉ."

Ứng Khúc Hòa: "Ứng Thực Hiên vẫn luôn có quy tắc xử lý nước mới dành cho hải sản, lúc đầu bếp xử lý cá thì không thể mang bao tay. Thứ nhất là sợ bao tay ảnh hưởng độ nhanh nhẹn của dao, hai là sợ bao tay tiếp xúc với chất thịt, khiến chất thịt thay đổi, đừng xem nhẹ sự khác biệt rất nhỏ này, có thể sẽ phá hủy một món ăn."

"Yêu cầu nghiêm khắc như vậy?"

Ứng Khúc Hòa hỏi cô: "Lúc mới nhận việc chẳng lẽ nên xem sổ quy tắc nhân viên trước sao?"

Sau khi nhận việc, quản lý nhân sự phát quần áo và sổ quy tắc nhân viên cho cô, cô có lật xem qua, cảm thấy không khác với quy tắc ở nhà hàng nhà họ Tây mấy nên không xem tiếp, nhét vào tủ quần áo.

Tây Mễ gãi gãi ót, có chút ngượng ngùng: "Em... Hôm nay sẽ xem kỹ."

Ứng Khúc Hòa vỗ vỗ đầu cô, nói: "Sau này tối thứ Bảy em không cần ngồi cùng với bọn họ, anh sẽ tới đón em. Trước kia không phải không có đầu bếp nữ vào làm ở đây, nhưng không lâu sau đều xin đều đến các chi nhánh khác. Anh vốn cho rằng bọn họ không chịu được cường độ làm việc cao, hiện tại xem ra, hẳn là có nguyên nhân khác, chuyện lần này của em gợi ý cho anh." %na!na*tr@ng@D/D/L/Q/D&^

Tây Mễ nhếch môi, thì thầm: "Cho nên ông chủ lớn không màng sự đời như anh, rất hiếm khi thương cảm dân tình mà."

Ứng Khúc Hòa: "Còn có một việc anh muốn nói với em."

"Hả?"

Ứng Khúc Hòa nói: "Anh đã đưa sói con đi rồi."

"Hả!?"

Việc này quá đột ngột, quả thật không có bất kỳ báo trước nào.

Ứng Khúc Hòa kéo tay cô qua, lòng ngón tay vuốt nhẹ mu bàn tay cô, "Quý Đông Lâm nói không sai, anh phải lo lắng đến an toàn của em, tính sói quá khó để thuần phục."

Tối hôm qua Ứng Khúc Hòa còn do dự, sáng nay nhìn thấy sói con hung hăng ấn một con chuột dưới móng, dùng móng vuốt cào máu thịt be bét, máu tanh khiến bản tính của sói con bộc lộ.

Tây Mễ đặt muỗng xuống, mang dép chạy ra sân sau.

Ulrica gục ở ngoài chuồng chó, trong cổ họng phát ra tiếng nức nở, thân thể co rút lại, nước mắt nước mũi theo thân thể run rẩy chảy ra ngoài.

Tây Mễ ngồi xổm xuống ôm lấy đầu nó vuốt vuốt, quay người lại nhìn Ứng Khúc Hòa đứng ở đàng xa: "Ulrica bị suyễn sao?"

Ứng Khúc Hòa thản nhiên nói: "Nó đang đau lòng khổ sở, khóc đấy."

"..." Lần đầu tiên Tây Mễ thấy chó khổ sở khóc như vậy.

Vẫn nên là một con Lưng Đen hùng tráng uy vũ có thể trọng hơn trăm cân.

= . =

Làm một con chó mạnh mẽ, tố chất tâm lý lại yếu hơn cô, có còn là một con chó mạnh mẽ nữa không đây? %na!na*tr@ng@D/D/L/Q/D&^

Vốn Tây Mễ chỉ muốn xác nhận có phải sói con đã bị đưa đi rồi không, kết quả nhìn thấy Lưng Đen khóc đến thương tâm như vậy, thật vậy thế giới quan được đổi mới rồi.

Tây Mễ an ủi vuốt vuốt đầu nó: "Được rồi đừng buồn nữa Ulrica, đau dài không bằng đau ngắn, sói con lớn chút cũng sẽ bị đưa đi thôi." Cô lại quay đầu nhìn Ứng Khúc Hòa: "Anh mang sói con đi đâu thế?"

Ứng Khúc Hòa: "Cục lâm nghiệp."

Thấy Ulrica khóc khổ sở như thế, anh cũng ngồi xổm xuống vân vê đầu nó an ủi, nhưng Ulrica hất đầu đi, đứng dậy bò vào chuồng chó, không thèm nhìn Ứng Khúc Hòa lấy một cái.

Ông chủ cướp con của nó, còn muốn an ủi nó?

Mẹ kiếp. Ăn cứt đi*! Nổi đau cướp con không thể quên! Ăn cứt đi ăn cứt đi!!!
(* nguyên văn đấy ạ :3)

Dường như Tây Mễ có thể đọc hiểu trái tim chó sôi trào của Ulrica.

Sói con đi rồi, Tây Mễ vẫn chưa từ biệt, trong lòng vắng vẻ, tâm trạng chỉ tốt hơn Ulrica chút xíu thôi.

Sau khi ăn sáng xong, Ứng Khúc Hòa đưa Tây Mễ đi làm, xe chạy tới cửa, cửa chính cảm ứng vừa kéo ra hai bên, Ulrica nhanh chóng chạy ra ngoài. Tây Mễ thoáng thấy bóng đen mau lẹ kia, hạ cửa kính xe xuống thò nửa người ra, quát lên: "Lang Vương! Mày quay lại!"

Ulrica không để ý tới nó, chẳng mấy chốc biến mất ở góc rẽ.

Ứng Khúc Hòa lái xe đuổi theo, sớm đã không thấy bóng dáng Ulrica đâu.

Tây Mễ quay đầu hỏi Ứng Khúc Hòa: "Làm sao đây? Báo cảnh sát không?"

Ứng Khúc Hòa cau mày, lắc đầu nói: "Không cần, nó sẽ trở về, cũng không phải lần đầu nó rời khỏi nhà." %na!na*tr@ng@D/D/L/Q/D&^

"Rời nhà trốn đi?"

Một con chó? Nó... bỏ nhà chạy trốn?

Mẹ ơi. Con chó thành tinh!

....

Tây Mễ đến nhà hàng sớm nửa tiếng, ở phòng thay đồ thay quần áo xong, tìm sổ quy tắc nhân viên xem kỹ từ đầu đến cuối, quả nhiên có quy định xử lý thuỷ sản không được phép mang bao tay.

Cô thay xong trang phục đầu bếp đi ra, nhìn thấy ông Thủy thì lên tiếng chào hỏi.

Sống lưng ông Thủy cứng đờ, ngay cả xoay người cũng không có, nhanh chóng rời đi.

Ngay sau đó, đối mặt với mấy đầu bếp lần lượt đi ra phòng thay đồ, trước ngực đeo heo khối sắt gì đó, có chút giống ngực phụ nữ, trên mặt còn... trang điểm!?

Cái quỷ gì vậy?

Ngay sau đó, Quỷ Yên Thương đeo hai khối sắt, má đỏ môi hồng cầm cái tẩu đi ra, nhìn thấy Tây Mễ thì sững người ra, sau đó lại mặt không đổi sắc đi qua người cô.

Ra ngoài cuối cùng là Lưu Dương.

Lưu Dương trẻ tuổi, cho dù hóa trang thì nữ, nhìn cũng không có gì không ổn như mấy ông già kìa. Lưu Dương nhìn thấy cô, chào hỏi cô, cô kéo Lưu Dương đi ở phía sau, hỏi: "Xảy... Xảy ra chuyện gì thế?"

Chẳng lẽ Ứng Khúc Hòa trả miếng cho cô?

Lưu Dương giải thích nói: "Hôm nay khu đồ chay của Ứng Thực Hiên được một đám phụ nữ bao toàn bộ, mấy người này đều là nữ cường nhân buôn bán ở Cẩm Dương. Bọn họ gọi mấy đầu bếp nổi tiếng đi qua nấu ăn. Nói gì mà nhìn thấy một đám ông già thô kệch là thấy phiền, muốn chúng tôi hóa trang thành dáng vẻ này. Hết cách rồi, chúng ta chỉ là đầu bếp, khách hàng là trên hết." %na!na*tr@ng@D/D/L/Q/D&^

"Ồ..." Tây Mễ cố sức nén nhịn cười.

Quỷ Yên Thương quay người lại điểm danh Tây Mễ: "Cô, đi cùng chúng tôi đến khu đồ chay."

Tây Mễ nhìn đôi môi đỏ chót của Quỷ Yên Thương khi mở khi đóng, suýt chút nữa thì nội thương.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 30.11.2017, 21:44
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Hồng Loan Hạc Bang Cầm Thú
Chiến Thần Hồng Loan Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.06.2013, 16:06
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 2930
Được thanks: 11407 lần
Điểm: 16.28
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Em là công thức mỹ vị tình yêu của anh - Huyên Huyên Yêu Hoa - Điểm: 65
Xong 4ch của tuần trước nhé :D :D

--- ------ ------ ---------

Chương 43.
Editor: Tiểu Lăng
Beta: Nana Trang

“Được, tới ngay.”

Đợi nhóm Quỷ Yên Thương ra khỏi phòng nghỉ, Tây Mễ phì cười. Cô quay đầu, thấy đầu bếp nhỏ Lưu Dương đang dùng mu bàn tay lau son môi, cố gắng để màu nó nhạt đi, nhưng lại lau thành cả miệng đỏ tươi.

Lưu Dương tủi thân nhìn cô: “Tôi đã rất thê thảm rồi, đừng cười nữa.”

Tây Mễ quay đầu lại, lặng lẽ cong môi cười.

Kiểu cách trang trí khu đồ chay rất Trung Quốc, bên ngoài có một ao sen nhỏ thả cá chép, còn có một vườn rau rất đặc sắc. Lên hành lang là sàn gỗ thật, phải để chân trần đi bộ qua.

Đi tới ao sen, Tây Mễ nghe thấy ở phòng bao lớn nhất khu đồ chay truyền ra tiếng cười của phụ nữ.

Trước bàn đá xanh ngoài sân, sáu đầu bếp chia thành hai hàng, Tây Mễ và ông Thủy đứng song song với nhau ở hàng cuối. Tây Mễ nghiêng đầu qua, chỉ thấy đôi môi đỏ mọng và cặp mày lá liễu trên gương mặt đầy nếp nhăn của ông Thủy, kèm thêm hai khối sắt nặng nề treo đằng trước như bộ ngực phụ nữ.

Cô cắn chặt môi, cúi đầu xuống, cố gắng nín.

Không được cười, không được cười…

Cửa giấy sơn khắc hoa kiểu Trung mở ra, quản lý khu đồ chay dẫn họ đi vào. Trong lầu Bích Lục là tranh tứ bình của các mỹ nữ đời Đường, có phòng bếp đơn được ngăn bởi thủy tinh trong suốt, có thể nhìn tình hình nấu nướng từ bên ngoài.

Bên trong có sáu chỗ ngồi ăn, mỗi dãy ba chỗ, đối diện với nhau.

Tây Mễ lén nhìn thoáng qua.

Sáu người phụ nữ, tuổi đều chừng ba mươi trở lên, ăn mặc trưởng thành, giơ tay nhấc chân đều có cảm giác cao quý như mẫu đơn.

Trong phòng bếp tường thủy tinh có đầy đủ dụng cụ làm bếp và đủ loại rau quả sạch.

Đóng cửa lại, tất cả những tiếng động bên ngoài đều biến mất.

Ông Thủy không chịu nổi, nói một câu: “Mấy bà già đó bắt chúng ta mặc như thế này, bị bệnh à? Bị đàn ông làm gì mà trở nên biến thái như vậy chứ?”

Đầu bếp khác cũng phàn nàn: “Ai biết? Bắt chúng ta đeo sắt lớn, còn phải bôi mặt thành như quỷ nữa.”

Quỷ Yên Thương lại cảm thấy chẳng sao, bất kể ăn mặc như thế nào, cũng không ảnh hưởng đến việc nấu nướng của ông. Ông nói: “Được rồi, đừng phàn nàn nữa, ông Thủy trách nhiệm nhặt rau, Tây Mễ rửa bát đũa, bày bàn. Lưu Dương đi cắt khoai từ.”

Tây Mễ lấy bát đũa từ trong tủ khử trùng ra, cẩn thận lau.

Trong phòng bếp vừa bắt đầu làm việc, quản lý khu đã đẩy cửa thủy tinh ra, gọi ông Thủy ra ngoài.

Ông Thủy khó hiểu nhìn Quỷ Yên Thương một cái, lau tay, đi theo quản lý ra ngoài.

Một người phụ nữ mặc sườn xám đang cúi đầu mân mê bộ đồ uống trà, phong vận giữa đôi mày thật sung mãn. Dường như không muốn liếc ông Thủy lấy một cái, cô ta gần như không ngước mắt lên nhìn, hỏi: “Mấy bà già chúng tôi bắt mấy người ăn mặc như vậy, qua đây, nói thử cảm nhận của ông xem.”

Ông Thủy sững sờ, nếp nhăn trên mặt gần như bị kinh ngạc làm phẳng.

Thủy tinh cách âm, sao cô ta có thể nghe thấy tiếng nói chuyện trong bếp được?

Người phụ nữ mặc sườn xám giương mắt nhìn ông, hình như bị hoảng sợ, “ối” một tiếng: “Trông xa còn tạm được, sao nhìn gần lại già thế? Bác à, lớn thế rồi còn đi làm đầu bếp gì nữa? Về nhà dưỡng lão, hưởng phúc, tự tại hơn bao nhiêu?”

Ông Thủy tức đến độ yết hầu lăn một vòng, nghẹn đỏ cả mặt.

Người phụ nữ mặc sườn xám nâng chén trà nhỏ lên, cười khẽ: “Sao? Nói ông già, bắt ông mặc thế, ấm ức à? Vào cái cửa này rồi thì đừng coi mình là đàn ông nữa, cứ xem mình là một bà già đi, nén giận chút là được.”

Ông Thủy: “…” Hình như hôm qua ông cũng dùng lời cay nghiệt tương tự như vậy nhằm vào Tây Mễ.



Quỷ Yên Thương tay cầm muôi, làm bốn món.

Rau xào bọc một lớp dầu, xanh biêng biếc; khoai từ ngâm đường thêm cẩu kỷ, hai màu trắng đỏ rực rỡ xen với nhau; lúc đổ cần tây xào ra thì lộn xộn, qua tay bày biện của Tây Mễ thì lập tức thăng cấp.

Sáu người phụ nữ vừa dùng bữa, vừa trò chuyện vui vẻ.

Các đầu bếp đứng song song đằng sau như nhân viên phục vụ. Người phụ nữ mặc sườn xám điểm tên Tây Mễ: “Cô, qua đây.”

Tây Mễ nhìn xung quanh, chỉ mũi mình: “Tôi ạ?”

“Đúng, là cô.”

Tây Mễ đi lên trước, người phụ nữ mặc sườn xám hỏi cô: “Món này là tác phẩm của cô?”

Tây Mễ thành thật đáp: “Những món này do bếp trưởng của chúng tôi tự cầm muôi làm, tôi chỉ phụ trách bày bàn.”

Một người phụ nữ khác mặc áo trắng cười nói: “Tây Tây Tây Mễ, tôi đã xem chương trình của cô, món canh kim thang xào nấm dại đó của cô rất được, có thể làm cho chúng tôi ăn không?”

Tây Mễ nhìn Quỷ Yên Thương sau lưng, khó xử: “Chúng tôi có quy tắc, tôi không cầm muôi, bây giờ tôi vẫn chưa có tư cách tự tay nấu.”

Người phụ nữ mặc sườn xám khó hiểu: “Lạ thế, đầu bếp giỏi không được tự tay nấu, đây là quy tắc gì? Hôm nay ở đây không có bếp trưởng bếp phó gì hết, cô đi làm canh kim thang xào nấm dại và cải trắng dấm chua đi. Ờ, để người này làm trợ thủ cho cô.”

Tây Mễ quay đầu nhìn Quỷ Yên Thương, đôi môi đỏ mọng của Quỷ Yên Thương hơi nhúc nhích, gật đầu với cô.

Trở lại phòng bếp riêng. Quỷ Yên Thương đưa lưng về phía nhóm phụ nữ, ánh mắt dừng trên mặt Tây Mễ: “Mấy vị khách này đều có lai lịch lớn, không thể đắc tội. Tây Mễ, cô không cần áp lực, cứ thoải mái làm.”

Có đầu bếp xen vào: “Mấy người đó rõ ràng là xem thường đàn ông, kỳ thị giới tính. Ai cũng bình đẳng như ai, mấy người đó dựa vào đâu chứ?”

Tây Mễ ho nhẹ.

Đầu bếp đang nói lập tức thấy không ổn, hình như hôm qua họ cũng chọc Tây Mễ thì phải?

“Anh được phép xem thường phụ nữ, thế phụ nữ không được phép xem thường đàn ông à? Không hiểu nổi mấy người lớn tuổi nữa, rõ bảo thủ mà.” Lưu Dương nhìn ông Thủy buồn bực trong góc không lên tiếng, nói thêm: “Các anh có biết người phụ nữ mặc sườn xám đen đó là ai không? Người phụ nữ đứng thứ mười trong bảng xếp hạng phú hào của Cẩm Dương – Tưởng Văn Lê, buôn bán về trang phục, dựng nghiệp bằng hai bàn tay trắng. Con trai là sao nam đang hot hiện nay – Tưởng Nam, con gái là nữ giáo sư đại học Cẩm Dương, chồng là quan ngoại giao. Người ta là nhân sĩ thành công được tất cả công nhận, không chỉ biết ngôn ngữ mấy nước, còn hiểu môi ngữ nữa kia.”

Các đầu bếp nam chọc Tây Mễ hôm qua đưa mắt nhìn nhau, lúng túng cúi đầu.

Phải tự thể nghiệm qua mới biết mình quá đáng cỡ nào.

Quỷ Yên Thương thở dài nói: “Được rồi. Năng lực quyết định quyền lên tiếng, làm việc đi.”

Cải trắng được coi là nguyên liệu “nghèo khó” nhất trong rau quả, xử lý tốt sẽ thành mỹ vị tuyệt vời, nhưng xử lý không ổn một cái sẽ là một “thứ đồ đáng ghét” mà không ai thèm gắp thêm một đũa.

Để đảm bảo vị của cải trắng, Tây Mễ dùng tay xé. Quỷ Yên Thương đứng bên, nhìn chằm chằm tay cô không dời mắt, tay nghề không tồi, sợi cải mảnh mà không đứt, phương thức xé tay này có thể giữ lại được mùi vị tự nhiên nguyên thủy nhất của nguyên liệu nấu ăn.

Quỷ Yên Thương hiếm khi gật đầu hài lòng.

Tây Mễ pha tương chua ngọt, trước khi đổ ra Quỷ Yên Thương nhắc cô: “Cho ba quả ớt khô vào, người Cẩm Dương thích ăn cay.”

Tây Mễ sửng sốt, vâng một tiếng, lập tức lấy mấy quả ớt khô từ trong bát, tách ra, những hạt ớt trắng như hạt vừng lập tức nảy lách tách trong chảo dầu, tản ra hương cháy mê người.

Có đầu bếp khác làm trợ thủ, canh kim thang xào nấm dại của Tây Mễ rất nhanh đã hoàn thành, tuy không phải lần đầu tiên tự mình câm muôi, nhưng lại có một cảm giác thành tựu mà lúc cầm muôi ở Ứng Thực Hiên không thể sánh kịp.

Một từ thôi.

Sướng!



Phục vụ ở khu đồ chay xong, Tây Mễ đi theo một đám đầu bếp nam về nơi không khí nặng nề. Để đánh vỡ bầu không khí này, Tây Mễ chạy lên trước, nói với Quỷ Yên Thương: “Cảm ơn chú vừa rồi đã cho cháu cơ hội.”

Nhịn một tiếng đồng hồ, Quỷ Yên Thương lại lên cơn nghiện thuốc lá, châm một điếu, hít một hơi, nhả ra một làn khói trắng, nói: “Cơ hội dành cho những người có bản lĩnh, không có bản lĩnh, không thể nắm được cơ hội. Mai không cần làm ở bục nước nữa, làm trợ thủ cho Kỷ Thiên và Lưu Dương, chịu trách nhiệm khu đồ chay.”

Hạnh phúc tới quá đột nhiên, Tây Mễ không tin nổi, nháy mắt cái: “Thật ạ?”

“Ừ, nhóc con làm tốt lắm, đọc lại mấy lần quy tắc của nhân viên cho cẩn thận, đến lúc làm đồ ăn mà xuất hiện sai lầm, đừng trách ông già này mở miệng không nể mặt.”

Tây Mễ vội gật đầu, “Cháu sẽ cố gắng!”



Buổi chiều tan sớm, Tây Mễ định đi tàu ngầm về nhà, nhắn tin cho Chu Minh từ sớm, bảo anh ta không cần tới đón.

Tây Mễ đi bộ tới trạm tàu, lúc đi ngang qua cửa hàng thì bị một caravat nam trên poster hấp dẫn. Cô vô thức nghĩ, so với kiểu nam của Âu Mĩ, cái caravat này càng hợp với Ứng Khúc Hòa hơn.

Ứng Khúc Hòa tặng cô một con dao, cô cũng nên tặng lại một món gì đó.

Nhất là… bọn họ là người yêu.

Ứng Khúc Hòa giúp cô nhiều như thế, cô nên tặng ít đồ lại để cảm ơn. Bất kể là tình cảm hay là hữu nghị, cũng đều cần hai bên cùng trả giá, không thể cứ nhận từ bên kia không được.

Caravat rất phù hợp.

Tây Mễ đi vào tiệm S&R, nhìn trúng một cái caravat màu vàng. Cái caravat này không chỉ có cái bóng của tơ lụa, còn có những nếp hoa văn đặc chế. Cô ngửa đầu, nhìn caravat mà ngẩn ngơ, bắt đầu tưởng tượng cảnh Ứng Khúc Hòa thắt cái caravat này.

Nhân viên bán hàng tới chào hỏi cô: “Xin chào cô Tây.”

“Hả?” Tây Mễ vội nắm chặt dây ba lô, “Cô biết tôi?”

Nhân viên bán hàng giữ nguyên nụ cười, tay đưa về phía caravat, giới thiệu: “Nếu cô chọn caravat cho anh Ứng, cái này rất phù hợp. Điều đặc sắc nhất ở tiệm chúng tôi đó là đặt làm tư nhân, chúng tôi sẽ dựa vào dáng người và tư thế đi của khách để cắt may ra những caravat phù hợp. Anh Ứng là khách quen của chúng tôi, tiệm chúng tôi có giữ số đo của anh ấy, nếu cô cần, chúng tôi sẽ may một chiếc caravat giống vậy phù hợp với anh Ứng trong vòng ba ngày.”

Tây Mễ nhìn giá, hít một hơi lạnh.

Trước mắt cô mới chỉ lĩnh tiền thưởng nhậm chức bằng 5% lương một năm, 5% lương không đủ để mua cái caravat này.

Giá tiền này, hoàn toàn khiến cô… khó xử.

Nhân viên bán hàng nói tiếp: “Cô Tây, 280 hoa văn nhỏ khác nhau bằng tơ tằm của cái caravat này được may thủ công. Đây là sản phẩm mới, trong nửa năm chỉ có mười cái. Trước mắt đã bán được chín cái, nếu cô còn do dự, khả năng một giây sau sẽ lập tức bị khách khác mua.”

Tây Mễ cắn môi, yếu ớt hỏi: “Sau caravat có thể thêu một chữ X không? Tôi sẽ đưa phí gia công.”

“Cái này…” Nhân viên bán hàng do dự, “Nếu cô chưa vội, để tôi đi hỏi quản lý được không?”

Tây Mễ gật đầu.

Nhân viên bán hàng mời cô đến khu nghỉ ngơi ngồi, bưng một ly nước chanh cho cô.

Tây Mễ cắn ống hút nước chanh, ngắm quanh tiệm S&R.

Cảm giác có tiền thật tốt, quét thẻ cũng không đành lòng.

Đợi mười phút, nhân viên bán hàng hướng dẫn cô vẫn chưa đi ra, Tây Mễ đặt ly nước chanh xuống, tiếp tục đi dạo. Tất cả những chiếc caravat đặc biệt trong tủ âm tường khiến mắt cô nhìn không xuể, lại làm cô nhớ tới tủ giày của Ứng Khúc Hòa, mấy hàng giày da xếp đầy, hai màu đen với nâu, kiểu dáng chả khác nhau là bao.

Chuyển tới nhà Ứng Khúc Hòa lâu như thế, Tây Mễ chưa từng vào phòng sách của Ứng Khúc Hòa bao giờ, cô bắt đầu tò mò phòng sách và phòng ngủ của anh trông như thế nào.

Đợi một lúc.

Một người đàn ông Mĩ chừng hơn ba mươi được nhân viên bán hàng dẫn tới trước cái caravat thành phẩm kia, thắt thử trước gương lớn, dáng người của anh ta cũng tầm tầm Ứng Khúc Hòa.

Người đàn ông Mĩ cởi caravat xuống, đưa cho nhân viên tiêu thụ, dùng tiếng Anh nói: Cái này đi.

Anh ta rất thích cái caravat này, quyết định mua nó.

Tây Mễ nhớ tới lời nhân viên bán hàng, đây là chiếc cuối. Vì Ứng Khúc Hòa, cô lấy hết dũng khí đi tới nói với người đàn ông đó: “Ừm, thật có lỗi…” Dừng một chút, lại chuyển thành tiếng Anh: “Quấy rầy quý ngài, chiếc caravat này là chiếc cuối, có thể nhường cho tôi không?”

Người đàn ông Mĩ cúi đầu nhìn Tây Mễ tóc quăn màu hạt dẻ, ngũ quan của cô rất sâu, có phần giống người Mĩ.

Người đàn ông Mĩ dùng tiếng Trung sứt sẹo nói: “Xin chào, cô Tây, tôi đã xem chương trình của cô.”

Tây Mễ thở một hơi.

Gặp được fan thì dễ rồi.

Người đàn ông Mĩ lại chuyển về tiếng Anh: “Chiếc caravat này rất đẹp, tôi không thể nhường cho cô, trừ phi cô cho tôi một lý do.”

Tây Mễ khẩn cầu: “Xin nhờ quý ngài, đây là quà tôi tặng cho bạn trai, tôi rất thích nó, và tôi tin anh ấy cũng sẽ rất thích.”

“Lý do này rất tồi, không một cô gái nào sẽ mua caravat cho mình thắt cả. Nhưng vì cái lý do tồi này, tôi tặng nó cho cô.”

Người đàn ông vươn tay với cô, tự giới thiệu tên: Steven.

Steven đưa cho cô một tấm danh thiếp, cười nói: “Đây là danh thiếp của tôi, hy vọng có cơ hội được hợp tác với cô.”

Tây Mễ nhận danh thiếp, nhìn xem, bếp trưởng nhà hàng Tây MF. Cô trả danh thiếp lại: “Chắc chúng ta sẽ không có cơ hội hợp tác rồi, tôi là đầu bếp của Ứng Thực Hiên.”

Steven dùng tiếng Anh nói: “Cô Tây không tò mò tiền lương của chúng tôi là bao nhiêu sao?”

Tây Mễ lắc đầu: “Thật có lỗi, tôi tuyệt đối không tò mò.”

Steven không nhận lại danh thiếp: “Không sao, sau này cô Tây sẽ hứng thú với chúng tôi thôi.”



Steven đi chưa được một lúc, nhân viên bán hàng hướng dẫn Tây Mễ đã đi ra, nói cho cô biết: “Cô Tây, caravat có thể thêu chữ theo yêu cầu của cô, nhưng do vấn đề công nghệ, phải cần mấy ngày, không sao chứ ạ?”

Tây Mễ nhìn hướng Steven rời đi, không tập trung lắm, lắc đầu nói: “Ừm, không sao, phải chờ bao lâu?”

Nhân viên bán hàng: “Năm ngày, nếu không có vấn đề, xin cô giao 50% tiền đặt cọc.”

“Ừm, được.”

Tây Mễ giao tiền, cất biên lai, đi ra, Steven đã tiến vào thang máy.

Cô thuận tay ném tấm danh thiếp vào thùng rác.



Mấy ngày kế đó, Tây Mễ và Ứng Khúc Hòa đều bận tối mặt.

Vì chuyện của Điềm Giản và Ứng Sênh Nam, Ứng Khúc Hòa gần như không có thời giờ đến Ứng Thực Hiên, mỗi ngày đều ở công ty, họp, ký tài liệu văn bản hộ Ứng Sênh Nam, loay hoay đến sứt đầu mẻ trán.

Mỗi tối khuya về nhà, Tây Mễ đều không thấy bóng anh, họ chỉ có thể ở cùng nhau trong chốc lát vào buổi sáng.

Khiến Tây Mễ lo nhất là Ulrica, sau khi rời nhà trốn đi, nó vẫn chưa hề về nhà. Lần này Ulrica thật sự cáu, cũng thật sự rời nhà trốn đi, Ứng Khúc Hòa cũng ý thức được tính nghiêm trọng của chuyện này, để Chu Minh đăng tin, dùng một số tiền lớn để tìm chó.

Năm ngày sau, chiều đó Tây Mễ đến tiệm lấy caravat, xúc cảm của nó quả thật không tồi. Cô xem những hộp đóng gói nhỏ xa hoa, hỏi nhân viên bán hàng: “Có túi nhựa không? Càng đơn giản càng tốt.”

“Dạ?” Nhân viên bàn hàng khó hiểu.

Tây Mễ nắm caravat, khoa tay múa chân: “Cái loại… tương đối đơn giản ấy, kiểu hay dùng xách đồ. Tôi tặng caravat cho người ta, không dùng loại hộp giá cao này được.”

Nhân viên bán hàng khó hiểu, không phải đồ đi tặng đều phải đóng hộp cao cấp sao? Nhân viên bán hàng cười cười, lấy túi đóng gói riêng của S&R từ trong quầy ra, so với hộp quà, túi đóng gói ít xuất hiện hơn, nhưng thiết kế của nó vẫn cho người ta cảm giác rất xa xỉ.

Tây Mễ đi ra khỏi tiệm, đi xuống phố ngầm, vào tiệm quà của học sinh, dùng ba đồng tiền mua một cái túi hoa văn màu nâu để đựng quà của học sinh, rất tùy ý cho caravat vào đó, nhét vào ba lô.

Cô lại đặt hai chiếc vé xem phim, đứng ở trạm xe bus gọi cho Ứng Khúc Hòa, “Tối nay anh rảnh không? Mai em được nghỉ, tối nay muốn hẹn anh đi… xem phim.”

“Chờ anh một lát.” Ứng Khúc Hòa đang lái xe về nhà, đeo Bluetooth lên hỏi cô: “Có rảnh, bây giờ em đang ở đâu?”

Tây Mễ nắm điện thoại, quay đầu lại nhìn trạm xe bus sau lưng: “Em đang ở trạm xe bus chỗ công viên trung tâm thành phố.”

Ứng Khúc Hòa: “Được, em qua quán cafe đối diện chờ anh, chậm nhất là mười lăm phút.”

Cúp máy, anh nhìn ra ngoài cửa sổ xe, trên phố đã không còn mấy ai, con đường lồng bóng đèn cao áp, có mấy phần cô đơn.

Anh có thể tưởng tượng ra, lúc này Tây Mễ đang lẻ loi đứng dưới đèn đường gọi điện. Nếu tối nay anh không rảnh, có nghĩa là cô sẽ một mình đi nhà hàng ăn cơm, một mình đến rạp chiếu phim.

Nghĩ tới đó, lòng Ứng Khúc Hòa sinh thêm mấy phần áy náy.

Những ngày ở cùng Tây Mễ, anh chưa từng đưa cô đi xem phim, thậm chí ngay cả… hẹn hò, cái chuyện nhỏ giữa một đôi người yêu này cũng chưa từng làm.

Đến quán cafe, Tây Mễ ngồi chỗ cạnh cửa sổ, ôm điện thoại chơi game, tóc quăn màu hạt dẻ rối tung, bị ánh đèn rực rỡ nhuộm thành màu vàng óng. Anh đi qua, ngón tay gõ nhẹ xuống mặt bàn, phát ra tiếng vang thu hút sự chú ý của cô.

Tây Mễ ngẩng đầu, thấy là anh, vội vàng cất điện thoại, đứng lên.

Ứng Khúc Hòa nhìn xung quanh, nói: “Đi ăn cơm đã, rồi đến rạp chiếu phim.”

Tây Mễ gật đầu, đi theo anh ra ngoài. Đi chưa được mấy bước, Ứng Khúc Hòa đã dừng lại, nghiêng người vươn tay ra với cô.

Cô ngây ra, nhìn xung quanh, mới mất tự nhiên đưa tay qua.

Ứng Khúc Hòa giữ chặt tay cô, khóa lấy năm ngón tay, dắt cô xuống cầu thang.

Đi trên phố lớn người qua kẻ lại, cô tựa vào tay anh, nhỏ giọng: “Kỳ quá…”

“Hửm?”

“Tay trong tay đi trên phố lớn, kỳ quá…”

Tây Mễ bị anh nắm tay, vừa ngượng ngùng lại vừa hưng phấn, thậm chí còn hạnh phúc hơn cả lúc anh tuyên bố cô là bạn gái trước mặt phóng viên.

Trái tim cô gái đập thình thịch.

Gần như muốn lọt ra khỏi cổ họng.

Ứng Khúc Hòa lại càng nắm chặt hơn, mặt không đổi sắc, nói: “Người yêu đi trên phố mà không nắm tay nhau, chẳng phải kỳ hơn à?”

Tây Mễ: “…” Một câu khiến cô cạn lời.

Thật ra cô cho rằng, tay trong tay trên phố, là độc quyền của những cặp đôi trẻ.

Ứng Khúc Hòa lớn hơn cô mười mấy tuổi, trưởng thành và ổn trọng, đã sớm qua cái tuổi yêu đương ngọt ngào. Anh lén chủ động nắm tay cô, cô thấy rất không hợp với tính cách của anh.

Không ngờ trên phố lớn người qua kẻ lại, anh lại không e dè mà dắt tay cô đi.

Môi Tây Mễ cong lên một đường cong ngọt ngào, si mê nhìn cằm anh.

Có lẽ, ba ba tôn đạo vẫn có trái tim của một chàng thiếu nam nhỉ?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 03.12.2017, 20:43
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Hồng Loan Hạc Bang Cầm Thú
Chiến Thần Hồng Loan Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.06.2013, 16:06
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 2930
Được thanks: 11407 lần
Điểm: 16.28
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Em là công thức mỹ vị tình yêu của anh - Huyên Huyên Yêu Hoa - Điểm: 5
Ta muốn thông báo một chuyện, truyện "Em là công thức mỹ vị tình yêu của anh" đã được 44/52 chương rồi, còn 8ch nữa là hoàn chính văn, nhưng bộ này là truyện mừng sinh nhật Box tiểu thuyết, phải hoàn trong tháng 1, mà hiện giờ mới đầu tháng 12 cho nên ta quyết định bắt đầu từ tuần sau sẽ đăng 1 tuần 2 chương để dần tới ngày, cho nên mọi người thông cảm với quyết định này nhé  :-D  :-D cảm ơn mọi người đã ủng hộ truyện của mình nha  :bighug:  :bighug:


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Nana Trang về bài viết trên: KanaKanova
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 81 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Cô nàng Ma kết, Gấu Lùn, hautlym, icsrvcust, ngoclunglinh và 663 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 28, 29, 30

2 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 140, 141, 142

5 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

6 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

7 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

8 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

9 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12

10 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C804

1 ... 116, 117, 118

12 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C59]

1 ... 21, 22, 23

13 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

16 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

17 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

18 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 98, 99, 100

19 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22



Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 500 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 279 điểm để mua Lovely Bear 2
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 264 điểm để mua Lovely Bear 2
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 362 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 424 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 685 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 343 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 623 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 402 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 381 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 592 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 361 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 562 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 308 điểm để mua Nữ thần nước
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 326 điểm để mua Khỉ ăn chuối
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 292 điểm để mua Nữ thần nước
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 342 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Công Tử Tuyết: Re: [Game] Phép cộng may mắn - Tầng 4
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 651 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 242 điểm để mua Kẹo mút
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 619 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 588 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 559 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 324 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 531 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 325 điểm để mua Bé trứng gà
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 534 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 308 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 292 điểm để mua Bé trứng gà

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.