Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 86 bài ] 

Thập lý hồng liên diễm tửu - Thiên Lại Chỉ Diên

 
Có bài mới 28.11.2017, 21:30
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 01.10.2016, 04:00
Tuổi: 24 Chưa rõ
Bài viết: 5047
Được thanks: 1209 lần
Điểm: 10.2
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Thập lý hồng liên diễm tửu - Thiên Lại Chỉ Diên - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


85


Trên lưng lạnh lẽo không rõ lý do, ta ôm chặt Trọng Liên, cúi đầu nói.

“Hiên Phượng ca, buông tha hắn.”

“Lâm Vũ Hoàng, nơi này không còn phần nói chuyện của đệ rồi.” Y vừa đi vừa thong thả nói, vừa dùng kiếm khoa tay múa chân trên người Trọng Liên: “Đệ nói xem, hôm nay ta nên xuống tay như thế nào.”

Vết thương trên vai Trọng Liên như là không ngừng ăn sâu, máu cũng không ngừng chảy.

Rất nhanh mặt của hắn hoàn toàn mất đi huyết sắc.

Đêm tối trống vắng.

Mỹ nhân chí trên trán Lâm Hiên Phượng giống như cánh hoa đào đỏ thẫm.

Y chậm rãi giơ kiếm, khẽ cười nói:

“Cung chủ, ngươi cứ an tâm mà đi, sau khi ngươi chết, giang hồ sẽ trở nên tương đối tươi đẹp.”

“Không ổn!” Lúc này một thanh âm từ cửa vang vào, “Không ổn! Đại tôn chủ vừa rồi —— “

Nói tới đây, người nó đã ngậm miệng. Vì gã trông thấy Lâm Hiên Phượng.

Bộ Sơ híp mắt nhìn thoáng qua Lâm Hiên Phượng, lại quay đầu hỏi người nọ:

“Ngươi nói tiếp.”

“Y, y —“

“Người nọ run rẩy đến nói không nên lời.

“Y làm sao?” Bộ Sơ ban đầu là nghi vấn, chợt phát hiện bóng đêm chậm rãi hiện lên dưới ánh trăng, đột ngột quay đầu lại.

“Y, giết hơn phân nửa Thiên Sơn đệ —“ Câu phía sau, dĩ nhiên không thể nói ra.

Đầu của Bộ Sơ bay mạnh ra, máu tươi thuận thế phun ra. Đầu của nàng ta va chạm trên tường, lăn mấy vòng, cuối cùng dừng bên cạnh ta.

Để lộ khuôn mặt xinh đẹp mà dữ tợn.

Lâm Hiên Phượng nắm lấy mũi kiếm của Vô Danh Kiếm, máu tươi nhiễm đỏ tay áo y.

Ngay sau đó, chuôi kiếm đã chặt bỏ đầu của đệ nhất mỹ nữ này, liền thành hai khúc.

“Chuôi kiếm có thể giết chết Trọng Liên, hóa ra với người bình thường yếu ớt như vậy. Đúng là hiếm thấy.” Y cười cười, đi tới chỗ mẹ, cởi bỏ huyệt đạo của bà ấy.

“Lâm Vũ Hoàng.” Mẹ không đứng lên, chỉ lẳng lặng ngồi ở đầu phòng bên kia, giọng nói tương đối mệt mỏi. “Con có biết, người con đang ôm, giết cha của con?”

Ta hơi hơi sửng sốt, nói:

“Không, người giết ông ấy không phải Trọng Liên —-“ nói tới đây, nhìn nhìn Lâm Hiên Phượng, nói không ra lời.

“Hoàng nhi.” Trọng Liên đẩy ta ra, nhợt nhạt cười nói: “Sự thật là thế, cần gì phủ nhận.”

“Nhưng mà —-“

“Hách Liên phu nhân, bây giờ Trọng Liên chỉ là một kẻ sắp chết.” Khi hắn nói chuyện thì lời lẽ rõ ràng, nhưng mà tương đối vô lực. “Dĩ nhiên muốn làm gì cũng được.”

Mẹ nhìn đầu của Bộ Sơ, lại nhìn Trọng Liên, nghiêng đầu, khoát tay:

“Thôi, giết ngươi cũng không có ích gì. Huống hồ Hoàng nhi thích ngươi như vậy.”

Một con mắt của ta đột nhiên lóe sáng:

“Mẹ, ngài có cháu gái, ngài biết chứ?”

“Biết, con nói Trọng Tuyết Chi.”

“Hóa ra mẹ cũng biết.”

“Toàn bộ người trong thiên hạ đều biết, ta lại không biết sao?” Mẹ sờ sờ ngọc ban chỉ (nhẫn đeo trên ngón cái), khóe miệng khẽ nhếch. “Tính cách nha đầu kia táo bạo như vậy, cực kỳ giống ta khi còn trẻ.”

“Mẹ nghĩ tính cách bây giờ của mẹ tốt lắm sao?”

“Lâm Vũ Hoàng!”

“Tính cách của mẹ bây giờ rất tốt.”

Mẹ đập gậy chống, từ từ đứng lên, đi tới chỗ chúng ta. Tốc độ đi rất chậm, vẻ mặt càng ngày càng nghiêm túc, chân giả đạp đất thùng thùng rung động.

Cuối cùng bà dừng lại trước mặt Trọng Liên, đúng lúc đưa lưng về phía ánh trắng, chỉ nhìn thấy một nửa bên mặt của bà ấy, bị ánh bạc chiếu lên có chút khiến người ta sợ hãi.

“Nhưng mà, con trai, con muốn mẹ tiếp nhận người này như thế nào.”

Ta hơi hơi sửng sốt, biết sắc mặt mình nhất định rất khó coi. Ta lập tức nói:

“Ưu điểm của hắn so với khuyết điểm thì nhiều hơn nhiều hơn đó.”

“Vậy sao?” Mẹ hạ giọng nói. “Hắn là nam nhân hay là nữ nhân, ta còn không biết.”

“Hắn là người đối đãi với con tốt nhất trên thế gian này.”

“Chuyện của con ta khjoong muốn quản. Dù sao mẹ cũng nợ con.” Bà ấy dừng một chút, nhìn về Lâm Hiên Phượng vẫn còn đang trầm mặc. “Nhưng mà, những người khác giờ phải làm sao?”

Ta quay đầu lại nhìn Lâm Hiên Phượng, rồi vội tránh mắt đi.

Lâm Hiên Phượng vỗ vỗ tay, cười cười với mẹ ta.

“Trọng Liên.”

Mẹ vừa gọi tiếng này, Trọng Liên đột nhiên ngẩng đầu.

Mẹ bỗng dưng rút ra một châm nhỏ màu đen, đâm vào người Trọng Liên. Tốc độ nhanh tới nỗi ta hoàn toàn không phản ứng kịp.

“Lập tức đem toàn bộ nội lực của ngươi chuyển sang Lâm Hiên Phượng! Ngay bây giờ!”

Trọng Liên mở lớn hai mắt.

Ta vội la lên:

“Không được đâu! Nếu nghe theo, thân thể hắn sẽ căn bản không chống đỡ nổi phản phệ của Liên Thần Cửu Thức! Hắn chẳng những sẽ già rất nhanh, mà còn sống không được lâu!”

“Nếu hắn không chuyển nội lực cho Lâm Hiên Phượng, hắn cũng chỉ có thể sống nhiều nhất thời gian một nén hương.”

“Hiên Phượng ca cần công lực, con có thể cho.” Ta vội vàng đứng dậy, quỳ gối thật mạnh trước mặt bà: “Mẹ!”

Lâm Hiên Phượng khẽ cười nói:

“Đệ luyến tiếc hắn.”

Mẹ lạnh lùng nói: “Con cho là bây giờ hắn biến thành cái dạng nỳ, còn có thể sống được bao lâu?”

Ta đập đầu mấy cái vang ‘đông đông’:

“Ít nhất còn khỏe hơn so với mất đi công lực! Mẹ, cho hắn giải dược, con cho Hiên Phượng ca —“

Tiếng Trọng Liên vang lên phía sau:

“Lâm công tử, mời ngươi tới đây một chút.”

Lâm Hiên Phượng thoáng dừng lại một chút, đi đến trước mặt hắn, ngồi xổm xuống:

“Nghĩ thông suốt?”

“Đúng vậy.”

“Ngươi nên biết, bệnh của ta không phải chỉ có phương pháp này có thể trị.”

“Đúng vậy.”

“Vẫn kiên trì sao?”

“Đúng vậy.”

Lâm Hiên Phượng cười cười. “Ngươi chưa bao giờ giải thích.”

Trọng Liên không nói gì.

“Võ công ngươi lại cho ta, truyền kỳ tiếp theo cũng chỉ có ta.”

Trọng Liên coi như việc đã rồi im lặng.

“Ta đương nhiên là rất muốn.” Lâm Hiên Phượng vươn tay, tay cứng lại trên không trung một lát, mới chậm rãi sờ sờ lên mặt hắn. “Nhưng mà, khuôn mặt này phải mấy trăm năm mới có thể xuất hiện, không thích hợp có nếp nhăn. Còn mái tóc này, chậc chậc, trắng nhiều sẽ khó coi.” Dứt lời, y quay lại nhìn mẹ. “Bá mẫu, hiện giờ Vũ Hoàng với con đã hoàn toàn không còn tình cảm gì, cần gì chia rẽ vợ chồng son nhà người ta.”

“Lâm Hiên Phượng, chuyện này là một mũi tên trúng hai con chim, ngươi lại không làm? Ta cảm thấy con đâu phải đồ ngốc.”

“Người xấu xa như vậy, con không muốn nhìn thấy nữa.” Y vỗ vỗ ngực Trọng Liên. “Người biến ta thành đồ ngốc là ngươi. Liên đại cung chủ, kỳ thật ta đã sớm biết.”

Y đứng lên, xoay người muốn đi, lại quay đầu nhìn ta:

“Đệ…”

Ta ngẩng đầu nhìn y.

Y vốn nên trở thành người ta không nhận ra được.

Nhưng mà, nhiều năm như vậy, y dường như một chút cũng không thay đổi. Lúc này y đứng trước mặt ta, đôi mắt vẫn sáng như vậy, chỉ cần nháy mắt, sẽ còn linh hoạt đáng yêu hơn cả một hài đồng.

Y vẫn là tiểu nam hài trong sương dày đường lạnh, đôi chân trần đi trên đường nhỏ của tiểu thôn. Vẫn là thiếu niên trong xuân sắc ngập tràn, cưỡi ngựa lưu luyến khóm hoa.

Y nở nụ cười.

Nụ cười của y vĩnh viễn gợi người khác nhớ tới hoa đào dưới gió thổi tháng ba.

“Mùa xuân sẽ nhanh tới, trong thôn nhất định rất đẹp.” Y nhẹ nhàng nói. “Nhưng mà, chúng ta ai cũng không nhìn thấy.”

Y đi thật lâu rồi, ta vẫn chưa lấy lại *** thần.

Cuối cùng ép mình quay lại với sự thật, lại tiếp tục cầu xin mẹ. Mẹ nhìn Lâm Hiên Phượng rời đi, lại nhìn Trọng Liên, nói với ta: “Mẹ con là người thẳng thắn, ta thích nam tử hán như cha con, không thích loại nam nhân còn đẹp hơn cả nữ nhân.”

“Mẹ, con không nói gì với ngươi đâu, hắn tốt với con hay tốt với mẹ đây? Mẹ thay con ghét hắn thì có ích gì. Con giờ nghĩ thông rồi, nếu hắn chết, con liền tự vẫn.”

“Hoàng nhi —-“

“Hoàng nhi!”

Câu trước là Trọng Liên, câu sau là mẹ. Ta che tai, nhắm mắt, thè lưỡi, nói năng lộn xộn:

“Con không nói đùa đâu, đưa thuốc giải ra đi, bằng không con chết.”

Quả nhiên, người dễ đối phó nhất trên thế gian này chỉ có hai, một là mẹ già, hai là Trọng Liên.

“Rút châm rồi uống thuốc!” Lão nương ném một túi thuốc ra. “Ta không có đứa con trai này!”

Bà ấy nổi giận đùng đùng đi ra ngoài, ta vừa nhanh chóng giải quyết độc châm cho Trọng Liên, vừa lớn tiếng gọi theo:

“Mẹ! Giúp con đuổi người bên ngoài đi! Chờ đại mỹ nhân nhà con hết bệnh rồi, con sẽ đưa Chi Nhi đến Quỷ Mẫu Quan thăm mẹ!”

Chân của mẹ đi không nhanh, lời này không muốn nghe cũng không được, ta nghe bên ngoài binh binh bàng bàng một hồi, rồi hoàn toàn im lặng.

Người Thiên Sơn mất đi lão Đại, nhất thời mờ mịt, cũng không dám tiến lên, đành phải thương lượng để rời đi.

Chỉ chốc lát sau, người của Trọng Hỏa cung đã vào.

Ta ngồi xổm trước mặt Trọng Liên, sờ sờ cằm:

“Ngươi như vậy, thật không biết làm sao bây giờ.”

Trọng Liên nhìn ta, bất động.

Ta nghiên cứu miệng vết thương của hắn từ trên xuống dưới: “Ai, sao lại bị thương thành như vậy. Khó coi chết đi được.”

“Hoàng nhi.”

“Gì?”

Ta ngẩng đầu nhìn hắn, hắn cười vô cùng ám muội. Trong lòng ta rùng mình, nhất thời vô cùng lúng túng:

“A, ta biết rồi, ngươi muốn bọn họ đi chuẩn bị.”

Ta vừa định chạy, hắn bắt lấy tay của ta:

“Mấy lời ngươi vừa nói, ta cũng nghe được.”

“Ai nha, ngươi nghĩ rằng ta nói thay ngươi đó à? Ta chỉ muốn dọa mẹ ta thôi. Bà ấy nhất định sợ ta chết. Cho dù bà ấy bất cẩn bẻ ngươi răng rắc, ta ngay cả nước mắt cũng không rơi.”

Tóc trên trán Trọng Liên rũ xuống, hắn khẽ ngẩng đầu, đôi mắt loan loan nhìn ta.

Yêu nghiệt này!

Ta dùng sức quạt mình:

“Chuyện ta ghét nhất trên đời chính là nuôi tiểu hài tử, muốn ta nuôi tiểu hài tử, ta sống không bằng chết. Ngươi biết đó.”

Môi hắn mím thành một đường, nhếch lên thành hình dạng thật dễ coi.

“Buông tay, nhiệt đã chết. Ngươi có biết phiền không, suốt ngày dán lấy ta.”

Hắn vẫn cười.

“Ta thừa nhận, ta có một chút lo lắng, chỉ một chút mà thôi —- ai nha, ta thật sự phải đi —- buông tay, buông tay! Ngươi đừng có nhìn ta như vậy —–“

“Hoàng nhi.”

“Cái gì?”

“Ta rất muốn ôm ngươi một cái.”

Ta ngồi xổm, quay đầu lại, nhìn xung quanh, tứ đại hộ pháp đều ở đây, xấu hổ.

Ta có loại cảm giác sượng mặt của kẻ trộm thuyền.

Rốt cuộc vẫn cố mà làm, nhẹ nhàng ôm hắn.

Ta nghe tiếng cười của hắn bên tai, có cảm giác choáng váng. Cuối cùng thật sự không chế không được, nhẹ giọng nói: “Người nhiều quá.” Sau đó nhìn trái nhìn phải, giống như tiểu hài tử mắc lỗi: “Ta không biết, cũng không thể được…”

Nói chưa dứt lời, thấy hắn đang mỉm cười, sau đó mang theo tiếng tim đập, thật ôn nhu mà ngậm lấy cánh môi hắn.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 28.11.2017, 21:35
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 01.10.2016, 04:00
Tuổi: 24 Chưa rõ
Bài viết: 5047
Được thanks: 1209 lần
Điểm: 10.2
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Thập lý hồng liên diễm tửu - Thiên Lại Chỉ Diên - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


86


Thứ gì đó trong cơ thể Trọng Liên vẫn còn tương đối khó giải quyết, sẽ không thể không suy nghĩ chuyện dưới chân núi. Ta mới vừa cõng Trọng Liên rời đi, đã thấy đám người tụ tập như kiến dưới chân núi, đám người ùn ùn kéo lên núi.

Ta híp mắt nhìn xuống, giây lát nhân tiện nói: “Ta nhìn những người đó chỗ nào cũng thấy đầu bóng lưỡng là sao?”

Trọng Liên khẽ cười một tiếng: “Đệ tử Thiếu Lâm thì sao có thể không đầu bóng lưỡng chứ.”

“Thiếu Lâm?” Trước mắt ta sáng ngời, quay đầu lại cười nói: “Bọn họ là Thiếu Lâm? Bọn họ tới đối kháng Thiên Sơn.”

“Lý nên như thế. Trước hết chúng ta cứ xuống xem.”

Ta gật gật đầu, mới vừa tiến lên hai bước, đã nhìn thấy một người lại đây.

“Thiếu Lâm đích?” Ta trước mắt sáng ngời, quay đầu lại cười nói, “Bọn họ là Thiếu Lâm đích? Bọn họ là tới đối kháng Thiên Sơn đích?”

Ta cảnh giác lui về phía sau hai bước.

Người kia ấn bụng, trong tay kéo cái gì đó, tư thế bước đi cực kỳ quỷ dị. Cho tới khi hắn tới gần, ta mới phát hiện người nọ là Cơ Khang.

Tóc rối tung, vẻ mắt đầy máu, chật vật tới nỗi không thể dùng lời hình dung sự khác nhau so với quá khứ.

Ta nhìn nhìn phía sau, một tay ôm chặt Trọng Liên, một tay nắm chặt Thiên Quỷ Thần đao.

Lúc này mới thấy rõ thứ hắn kéo theo trong tay, là tóc người.

Cổ người kia bị bẻ sang một bên, thân thể mềm oặt suy sụp suy sụp bị kéo đi, máu tươi không ngừng chảy ra ngoài, chảy thành một mảnh sông hồng.

Cơ Khang cúi đầu, tóc dài che khuất mặt.

Hắn chậm rãi đến gần ta.

Ngay khi hắn sắp tới gần ta, ta đột nhiên rút đao.

Hắn ngẩng đầu, mở to hai mắt mà cười, trong mắt dày đặc tơ máu.

“Ngươi có biết vì sao chúng ta sẽ sống không?”

Ta không nói gì, chỉ đề phòng quan sát hắn.

“Bởi vì chúng ta muốn chết thật lâu.” Khóe miệng, trong miệng hắn toàn là máu, sau đó rất chậm rãi mà kéo thi thể đi.

Không bao lâu, ta chợt nghe hắn ở phía sau khẽ hừ, cười rộ lên.

Ta lập tức xoay người đối mặt.

Người chết hắn kéo đi, quả nhiên là Bách Lý Tú.

Trọng Liên nói: “Không cần lo lắng.”

Tiếng cười của Cơ Khang càng lúc càng lớn, đặc biệt khiến người khác sởn tóc gáy.

Ta nói: “Hắn điên rồi?”

“Có lẽ đúng, có lẽ không phải.” Trọng Liên dừng một chút. “Chúng ta xuống núi đi. Khi người Thiếu Lâm đánh lên đây, người Thiên Sơn hẳn là không thể phân tâm đối phó chúng ta.”

Ta gật gật đầu, một đường đi xuống. Đi được một đoạn, bỗng nhiên nói:

“Vì sao võ công Thiên Sơn chỉ sợ duy nhất Thiếu Lâm?”

“Bởi vì Thiếu Lâm là môn phái không xen vảo chuyện của người khác nhất.”

“Bây giờ không phải họ đang xen vào chuyện của người khác sao?”

“Đó là bởi vì có người tìm bọn họ.”

Ta bất đắc dĩ cười nói: “Đây cũng là ngươi tính toán sao.”

Trọng Liên không có trả lời.

Chim hót hương hoa trong núi. Mây mù của Yên Ảnh thành cách chúng ta càng ngày càng xa.

Cách thật lâu, Trọng Liên nói:

“Hoàng nhi, ngươi biết không? Ta từng có huynh đệ.”

“Ta biết.”

“Bởi vì do phụ… dưỡng phụ ta, ta gần như giết toàn bộ bọn họ.”

“Ta biết… Khoan đã, gần như?”

“Phải, ta có hai ca ca, hai đệ đệ. Bọn họ đều là con của dưỡng phụ. Kỳ thật, ta còn có một muội muội. Khi đó nó còn rất nhỏ, với lại còn là con gái, tránh được một kiếp.”

“Vậy nàng ấy ở đâu?”

“Bọn họ đưa con bé tới một trấn nhỏ rất xa rất xa, để một trang chủ thu dưỡng.”

“Giang hồ vô tình. Nữ nhân chỉ nên để yêu thương, không thích hợp sống trong *** phong huyết vũ. Như vậy tốt rồi, các người cuối cùng cũng làm chuyện đúng đắn.”

“Ừ.”

“Ta còn chưa thấy qua bộ dáng ngươi chăm sóc nữ hài. Ngươi là ta rõ nhất, với người mình coi trọng, dung túng tới không còn thiên lý.”

“Ừ.”

“Nhưng mà, nếu là muội muội của ngươi, hẳn là rất được.”

“Ừ… Trước đây cũng rất xinh đẹp rồi. Ta nghe Nam Cung trưởng lão nói qua, có lần con bé sinh bệnh, uống nhầm thuốc, vừa nôn vừa phát sốt. Dưỡng phụ ta mời đại phu tới xem bệnh, thầy thuốc nói phải cắm tám châm. Kết quả họ để lộ tay nó ra, đại phu không xuống tay được.” Hắn nở nụ cười. “Bởi vì da con bé quá trắng quá non, thầy thuốc sợ châm một cái sẽ bị hủy.”

“Xinh đẹp như vậy? Nếu nàng ở cạnh ngươi, ngươi nhất định sẽ rất sủng nàng. Bây giờ nàng sao rồi?”

“Hẳn là đã thành thân.” Thanh âm Trọng Liên ôn hòa mà lạnh nhạt, nhẹ nhàng quanh quẩn bên tai ta. “Gả cho một nam tử trẻ tuổi đầy hứa hẹn, trải qua cuộc sống bình thản yên lặng.”

Ta bước vài bước, hít hít mũi, lấy tay sau lưng xoa xoa lưng Trọng Liên, thấp giọng nói: “Liên, không cần kể ta nghe chuyện của ngươi nữa. Ta chịu không nổi.”

Trọng Liên bỗng nhiên vùi đầu vào cổ ta.

Ta quay đầu nhìn hắn. Hắn hơi hơi híp mắt, thần sắc tương đối tái nhợt.

“Nhân sinh trong thiên địa, bỗng nhiên đi như viễn khách.”

Lúc sau, chúng ta không nói lời nào nữa.

Cho tới khi nhìn thấy Hoa Di Kiếm, ta mới hiểu được lời của Trọng Liên. Hóa ra người Thiếu Lâm là do huynh ấy gọi tới. Nhưng cũng không phải do Trọng Liên bảo.

Huynh ấy đi đến trước mặt ta, thả một thứ vào lòng bàn tay ta.

“Y bảo ta đưa cho ngươi.”

Đó là một cái khóa vàng. Uyên ương khoa màu vàng, tên khác là tình khóa.

Uyên ương cùng khó, không rời không bỏ.

Nhắc tới uyên ương, ta bỗng nhớ tới chuyện trước đây.

Khi đó vẫn còn giữa mùa đông, ta và Lâm Hiên Phượng đi nhầm vào mật thất của Bách thúc thúc. Kỳ thật nói là mật thất, nhưng cùng lắm chỉ là một kho hàng đặc biệt cung cấp xuân dược. Đối với chúng ta mà nói thì không là gì, nhưng với Bách thúc thúc mà nói, đó là mệnh. Rất bất hạnh chính là, ta còn không cẩn thận làm rơi mấy cái mệnh của thúc. Không được bao lâu ta bị ném vào phòng củi, còn liên lụy tới người tương đối vô tội là Lâm Hiên Phượng. Cửa phòng khóa, hai đứa ngồi bên trong, chán muốn chết mà nhìn trời đen. Mùa đông của Loạn Táng thôn, cái nơi tuyệt đối là muốn mạng người, đêm khuya chúng ta có chút ngồi không yên. Lâm Hiên Phượng vươn tay ôm lấy ta, nói như vậy sẽ không lạnh. Y khi đó đang tuổi thanh xuân, anh tuấn vô cùng, một khi tới gần ta ta còn có cảm giác toàn bộ đất trời chuyển động. Ta xấu hổ mà phá cửa. Nhưng khóa này vô cùng bền chắc, vô ích. Sau đó ta nhanh trí hơn người, nghĩ cửa này là gỗ mà, không bằng nhóm lửa đốt cuuwar. Sau đó ta bắt đầu làm chuyện thực ngu xuẩn — nhóm lửa. Thời gian một chén trà nhỏ, cổng tre không đốt, phòng củi ta đốt. Ta cùng Lâm Hiên Phượng gào thét bên trong liệt hỏa, binh binh bang bang phá cửa. Lúc ấy, Lâm Hiên Phượng vô cùng ghê tởm mà ôm lấy thắt lưng ta,nói, Hoàng đệ, thế này thì chúng ta chính là một đôi đồng mệnh uyên ương. Ta kêu thảm vùng vẫy khỏi y, nói ai muốn làm một đôi uyên ương nướng với huỵnh? Lâm Hiên Phượng liếc mắt nhìn ta, không biết từ nơi nào lấy ra một cái thanh sắt nhỏ, đập đập vài cái lên cửa, cửa liền bị phá.

Sau đó khi chúng ta lấy nước dập lửa, ta vỗ vỗ tay y nói huynh thật lợi hại. Lâm Hiên Phượng nổi nóng, thản nhiên nói, ta không muốn giải quyết khó khăn, là vì ta muốn ở cùng đệ. Nếu ngày nào đó ta thực sự bị đệ bỏ, ta sẽ giống hôm nay, nhanh chóng cứu đệ, để đệ rời đi.

Lúc sau chúng ta bố trí xong xuôi ở một khách *** gần đó. Ân Tứ ở trong phòng trị liệu cho Trọng Liên. Khi ta canh giữ chờ đợi ngoài cửa, ta nghĩ lại lời của Lâm Hiên Phượng.

Ta nghĩ tính cách y vẫn chẳng hề đổi. Bây giờ y nói được thì làm được.

Một lúc lâu sau, Ân Tứ đi ra, nói:

“Cung chủ luyện qua Liên Thần Cửu Thức, những vết thương đó không tính là gì.”

Ta thở hắt một hơi dài, lập tức muốn đi vào nhìn hắn.

Ân Tứ ngăn ta lại: “Khoan đã.”

“Cái gì?”

“Ngươi cũng biết hắn tâm tình lên xuống bất định, lúc nam lúc nữ, hơn nữa võ công khi tốt khi tệ… Bởi vì trước đây chưa từng ai luyện Liên Thần Cửu Thức tới ảnh giới này, cho nên không ai biết tương lai sẽ xảy ra chuyện gì. Nhưng mà, theo phỏng đoán của ta, chỉ sợ…”

“Hành Xuyên tiên nhân, tích chút khẩu đức đi.” Một thanh âm phía sau vang lên.

Chúng ta cùng quay đầu lại nhìn.

Một bạch y thiếu niên dựa lên cột ở hành lang, có chút nữ khí đùa bỡn tóc của mình:

“Có những chuyên không nói thì tốt hơn. Dù sao ngươi cũng không thể xác định, không phải sao?”

“Bạch công tử?” Ta ngẩn người, lập tức chắp tay nói. “Ta biết y thuật của ngươi và Hành Xuyên tiên nhân cao minh như nhau, phiền chỉ giáo.”

Bạch Quỳnh Ẩn che miệng cười nói: “Ta cũng không phải là đại phu gì tốt, chỉ là ta và Hoàn công tử gặp Hoa đại hiệp, nói Liên cung chủ ở đây, tiện đường nhìn qua thôi.” Nói xong hắn chọc một lỗ trên cửa sổ, híp mắt nhìn bên trong. “Liên cung chủ phong hoa tuyệt đại, phàm nhân không thể sánh.”

“Bạch công tử.” Ta tiến lên từng bước, vuông góc cúi đầu.

“Được, ta cho ngươi một chút nhắc nhở: hắn âm tình bất định là tật xấu về sau không thể sửa. Việc ngươi phải làm bây giờ, là đi vào, ôm chặt, đừng để hắn thương tâm thêm nữa. Bằng không hắn nhất định chết.”

“Được.” Ta lập tức đi vào trong.

Ân Tứ muốn nói lại thôi.

Mấy ngày qua đi, ta an táng Khuyết Hữu Nhãn, lại quay về khách ***.

Đèn tàn nguyệt cô, rèm lụa nửa rủ.

Trọng Liên tựa vào đầu giường, một tay chống đầu, nói năng không rõ vài câu.

Ta đi qua, ngồi xuống bên người hắn, nhẹ nhàng ôm hắn, không nhìn lông tơ đang dựng đứng cả người, ôn nhu nói: “Liên, thân thể ngươi có ổn không? Muốn ăn cái gì, ta làm cho ngươi ăn.”

Trọng Liên bất động.

Hắn vẫn bất động.

Ta đẩy hắn ra, nghiêm túc nhìn hắn. Vốn muốn nói thêm vài câu buồn nôn khác, nhưng vừa đối diện với đôi mắt tím kia, tâm liền áy náy đôi chút. Ta lại gần, nghĩ muốn hôn hắn.

Kết quả còn chưa đụng tới môi hắn, hắn giơ tay, một cái quạt lớn đập lên mặt ta.

Ta suýt thì bị hắn đập bay ra ngoài, đầu váng mắt hoa, lắc lắc đầu: “Trời ạ.”

“Bản cung nói muốn canh quế viên ngân nhĩ, ngươi không nghe thấy sao?”

Ta bụm mặt, run giọng nói: “Ngươi…… Căn bản không có nói.”

Hắn lại dùng quạt đập một cái lên bên kia mặt ta: “Bảo ngươi làm thì làm, còn nói nhiều.”

Ta ôm hai gò má nóng lên, xuống trù phòng tìm người nấu canh cho hắn, còn mình đứng bên cạnh nhìn lửa.

Không quá bao lâu, Tuyết Chi nhảy thùm thùm vào đây. Ta vuốt vuốt đầu nó, bảo nó ra ngoài chơi. Nó căn bản không thèm cho vào ta, còn ở trù phòng làm càn.

Canh nấu cũng sắp xong rồi, ta rốt cuộc nhịn không được.

Vừa định đưa nó ra, nó bỗng thốt lên một câu.

“Hoàng nhi, con nhớ Tiểu Tử.”

“Vậy đi tìm nó chơi.”

“Nhưng con tận mắt thấy Tư Đồ thúc thúc đưa nó đi rồi. Chu Sa tỷ tỷ nói, nó sẽ tới một môn phái rất lợi hại học võ công, tạm thời không trở lại.”

Ta nghĩ nghĩ, đơm canh lên, nắm tay nó nói: “Đi theo ta.”

Vừa tới cửa phòng khách, ta đặt canh lên tay Tuyết Chi: “Mang vào cho phụ thân con.”

Nó gật gật đầu, đưa vào cho Trọng Liên. Ta ở cửa đi qua đi lại, liền nghe được tiếng Trọng Liên: “Hoàng nhi, đi vào cho ta.”

Ta thành thật đi vào.

“Vì sao đứng ở ngoài cửa?”

Hai hàng lông mày thon dài, khóe mắt cong lên, bộ dáng cúi đầu thổi cảnh thật sự là dễ coi.

“Nói đi.”

Ta vội nói: “A, ta nghĩ ngươi không muốn gặp ta.”

Hắn liếc ta một cái. “Ngồi xuống.”

Ta lập tức ngồi xuống.

Hắn cầm bát đặt vào tay ta, ta lập tức hiểu ý, múc canh cho hắn thổi. Hắn chụp mạnh tay ta. Ta mất thăng bằng, suýt nữa ném bát đi.

“Ngươi dùng miệng thổi thế nào?”

Ta thở dài, đặc biệt muốn tẩn hắn một trận. Nhưng hắn thân thể suy yếu, võ công vẫn còn, lỡ khó chịu một chút mà vận nội lực, ta một tháng khỏi cần xuống giường.

Ta múc canh, lắc lắc thìa, chờ bớt nóng.

Trọng Liên nói: “Ngươi nếm thử.”

Ta lấy môi uống uống canh, tận lực không đụng tới thìa. Kết quả hắn bỗng chốc đẩy cánh tay ta. Một thìa canh đều vào miệng ta. Ta vẫn còn chưa phản ứng xong, bát trong tay đã bị hắn cướp đi.

Hắn một tay vững vàng giữ bát, vừa dán tới, bắt đầu hút đi canh trong miệng ta. Hút được một nửa, thì vươn đầu lưỡi, trên lưỡi ta nhẹ nhàng khiêu khích.

Ta thở gấp một tiếng, ôm lấy thắt lưng hắn, bắt đầu hôn sâu.

Cứ như vậy để hắn từng chút nhen nhóm.

Hắn liếc Tuyết Chi một cái. Tuyết Chi chạy vội ra ngoài, khóa cửa.

Chuyện thần kỳ nhất trên thế gian này, không gì qua được việc khi Trọng Liên tính cách đột biến mà làm chuyện đó.

Hắn đè lại đầu của ta, bắt buộc ta khẩu giao. Yết hầu của ta cơ hồ sắp bị hắn chọc thủng, còn phải chú ý không thể đụng vào miệng vết thương của hắn. Kết quả, hắn thở gấp nửa đường, tiếng thở bỗng nhiên trở nên thong thả mà ôn nhu, thân thể cũng mềm đi không ít. Không quá bao lâu, tay hắn đặt sau đầu ta cũng từ từ buông ra.

“Hoàng nhi, đứng lên một chút.”

Ta lau lau khóe miệng, hữu khí vô lực ngã sang một bên: “Đại mỹ nhân, người đang muốn đùa chết ta.”

Hắn ngồi xuống, hai chân buông xuống bên giường. Ánh trăng xuyên thấu qua cành quế, lượn lờ tưới lên cửa sổ, tản thành bóng trên mặt đất.

Hai gò má hắn giống như mĩ ngọc, đường cong thân thể giống như đi ra từ bức tranh.

“Lại đây, ngồi trên đùi ta.”

Ta vuốt vuốt tóc bay rối, đứng lên, đặt mông ngồi trên người hắn. Hắn cười cười, vỗ vỗ mông của ta. “Không phải như vậy. Tách chân ra.” Hắn tách chân ta ra, bắt ta đối mặt hắn, hai chân khoác lên hai bên sườn eo, ngồi trên đùi hắn.

Ta ngẩn ngơ: “Này, ngươi không phải muốn dùng tư thế này chứ, ta không làm.”

Ta vừa định chạy, hắn bỗng nhiên nắm chặt tay ta: “Sẽ rất thoải mái, thử xem đi.”

“Đi, ngươi ngồi trên người ta thì ta sẽ thử.”

“Hoàng nhi… Đừng như vậy.” Hắn dùng giọng nói cực kỳ kích tình, còn liếm vành tai ta. “Để ta hoàn toàn khai phá ngươi.”

Tiểu đệ của ta nháy mắt ngẩng đầu.

Ta biết tư thế này sẽ tiến vào rất sâu, nhưng mà ta không biết tác dụng lại kinh người như vậy.

Ta mới vừa ngồi xuống trong chớp mắt, phản ứng đầu tiên là hắn đã động tới cổ họng ta. Tim đập gia tốc tới ngay cả hô hấp cũng khó khăn, ta muốn thử rút ra một chút, hắn đè lại vai ta, để ta cố định trên người hắn.

Ta động thắt lưng, hai người đều hoàn toàn không thể nhúc nhích. Hắn không nói chuyện, chỉ nẩng đầu dùng đôi mắt thật ám muội nhìn ta.

Ta theo bản năng nhắm mắt lại, thả lỏng một chút, hai chân vòng bên thắt lưng hắn, ôm lấy cổ hắn, rồi buộc chính mình nhìn lại vào mắt hắn. Hắn đưa lưng về phía ánh sáng, khuôn mặt cũng không thấy rõ ràng. Nhưng ta xác định hắn dừng trên người ta.

Có chút sợ hãi, có chút khẩn trương, thậm chí ngay cả hô hấp cũng chóng quên. Từ khi biết hắn tới giờ, loại cảm giác này vẫn không hề tiêu tán.

Nụ cười xấu xa của hắn cũng dần biến mất, hắn chỉ là nhìn ta, ôm lấy gáy ta: “Chỉ trông mong khi tuổi gia ngày nào cũng được thế này…”

“Ít nói những lời buồn nôn, Lâm nhị thiếu gia ta không thích.”

Trọng Liên xụ mặt: “Ngươi quả nhiên là người không hiểu phong tình nhất mà ta từng gặp qua.”

“Có nói cũng đừng nói thì tốt hơn, ta nghe xong xấu hổ.”

Trọng Liên ngẩn người, bỗng dưng cười thành tiếng, dùng sức ở bụng và thắt lưng, rất nhanh đã đẩy ta vài cái.

Ta nhanh chóng cảm thấy hai má nóng lên, nhịn không được dán mặt lên vai hắn, dùng sức thở.

Trọng Liên nói: “Ngươi rất thích như vậy?”

Ta dùng sức gật đầu: “Ừm, ừm.”

Hắn nâng ta lay động.

Nhưng không bao lâu đã có mồ hôi chảy xuống, cũng không biết là của ta, hay của hắn.

Rèm lụa trong gió đong đưa, giống như mây khó mờ mịt.

Ánh trăng như ngọc, ngọc điểm đầu cành. Thế lộ vinh khô (sự vinh quang và suy tàn trên đường đời) dưới sự dẫn dắt của hắn biến mất trong trầm luân.

Lại là một đêm tiêu hồn.

Sau khi chúng ta làm xong, dựa vào nhau nói chuyện phiếm, nhắc tới rất nhiều chuyện. Chúng ta tính đi thắp nén hương cho Khuyết Hữu Nhãn, sau đó giải quyết vài chuyện trong cung, rồi đi thăm Tư Đồ Tuyết Thiên, Hoa Di Kiếm và mẹ già. Người trước thì chúng ta có thể cùng đi, nhưng mà hai người sau, đại khái hắn phải tránh một chút.

Đương nhiên, chúng ta cũng nhắc tới hai nha đầu.

Hắn nói, Trọng Hỏa cung không phải nơi an toàn. Phụng Tử tuổi quá nhỏ, thân thể cũng không tốt, không thích hợp đi theo chúng ta, cho nên hắn đưa con bé tới nơi khác tập võ. Về phần là nơi nào, hắn cũng không nói rõ, ta cũng không hỏi, chỉ biết là một chính phái vô cùng nổi danh. Chủ đề hết sức căng thẳng, chúng ta đều có ý thức lảng tránh.

Tán gẫu xong, chúng ta lại làm lần nữa. Ta có chút mệt mỏi, lấy tay thay hắn giải quyết một lần, hai người mới tựa vào nhau, mệt mỏi đi vào giấc ngủ.

Nhưng mà lúc mới hừng đông rạng sáng, Trọng Liên tỉnh, hôn ta thật mạnh, khiến ta toàn thân không còn cảm giác buồn ngủ, bị bắt thức dậy làm thêm một lần.

Đến khi thái dương treo cao, một bàn tay từ sau lưng vượt qua thắt lưng ta, bắt đầu sờ ngực, chỉ chốc lát đã thêm lực đạo, ôm sát ta. Ta khốn khổ đến muốn chết, dứt khoát không để ý tới hắn, giả bộ ngủ. Hắn tiếp tục sờ, ta vẫn không thèm để ý. Không được bao lâu, hắn đụng tới phía dưới. Ta đè lại tay hắn. Hắn ngồi xuống, gục đầu hôn ta.

Ta rốt cuộc không còn kiên nhẫn, đánh một cái ngồi xuống. “Tuổi ngươi cũng không còn nhỏ, *** thần sao còn tốt vậy? Đừng tưởng ngươi bị thương là ta phải nghe ngươi, mau mau để cho ta thượng, bằng không không bàn nữa.”

Khóe mắt hắn cong lên, dưới ánh mặt trời lông mi hơi tỏa sáng. Sau đó ngoan ngoãn xoay người, nằm sắp trên giường.

Lúc sau quay lại Trọng Hỏa cung, nha đầu Trọng Tuyết Chi kia không ngừng hỏi ta, nhị phụ thân, mắt khác của người mù luôn à.? Ta bảo không phải. Nó hỏi vì sao phải đeo hai cái bịt mắt. Ta nói đây không phải bịt mắt, nhị phụ thân ngủ không ngon. Tuyết Chi nói, chẳng lẽ là vì phụ thân thích trò kỵ mã hơn?

Ta nhìn nó, bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ là do nó quá ngây thơ hay ta quá hạ lưu.

Liên tục hai ba tháng, ta cùng hắn đều rơi vào trạng thái sa đọa cực độ. Ta nhớ rõ thật lâu trước kia từng nghe qua, tu luyện Liên Thần Cửu Thức phải cấm dục. Nhưng mà hắn còn chăm chỉ hơn người bình thường nhiều lắm.

Nhiều năm sau ta đã biết nguyên nhân, cũng bắt đầu nhớ lại những lời Trọng Liên nói trước kia, rốt cuộc cũng hiểu được ý hắn, nhưng cái này nói sau.

Khi ta phát hiện mình có nếp nhăn đầu tiên, người thứ nhất ta nghĩ tới là Trọng Liên. Bởi vì ta từng nói với hắn, ngươi vĩnh viễn không già, chờ ta già đi, hai chúng ta nhìn sẽ rất không xứng. Hắn nói, như vậy cũng tốt, khi đó ngươi sẽ không còn khí lực trêu đùa các tiểu cô nương trẻ tuổi. Ta nói, dù cho ta biến thành lão nhân nhiều nếp nhăn, đều có một đống người thích. Hắn nói, ta thật hy vọng có thể nhìn thấy bộ dáng ngươi đầy nếp nhăn. Ta đang định nổi bão, hắn lại nói, nếu có thể thật sự nhìn thấy nếp nhăn của ngươi, điều đó chứng minh chúng ta sẽ ở cùng nhau thật lâu thật lâu.

Khi ta phát hiện ra sợi tóc bạc đầu tiên, người nghĩ tới vẫn là hắn. Bởi vì tính cách hắn bình tĩnh ổn trọng, hiếm khi có tính trẻ con. Lần để lại ấn tượng sâu sắc nhất chính là, một ngày hắn nằm lỳ trên giường giày vò đầu tóc, nói tóc hắn quá trơn không buộc được, nghĩ muốn cắt đi. Ta lúc ấy lập tức lao tới ngăn lại, nói tóc hắn vừa đen vừa bóng, người khác hâm mộ còn không hâm mộ nổi. Hắn nói, nghe nói người tóc quá đen sẽ bạc đầu rất sớm. Ta nói, vậy tóc ngươi chẳng phải bốn lăm bốn sáu tuổi đã trắng sáng à. Hắn cười cười nói, có thể tóc ta cả đời cũng sẽ không trắng. Ta nói, lại là thứ tà môn Liên Thần Cửu Thức của ngươi.

Ta tuy mù một mắt, nhưng là mệnh tốt vô cùng, còn đặc biệt rộng mở. Ta mọc tóc bạc, liền chạy tới nói với Lâm Hiên Phượng, Lâm Hiên Phượng nói ta thực phục đệ lắm rồi, chẳng lẽ đệ không thể biểu hiện thương cảm một chút sao. Ta nói, người đều sẽ chết, vì sao phải thương cảm. Lâm Hiên Phượng nói, mỗi ngày đều ở cùng tôn tử tôn nữ, cũng sắp biến thành tiểu hài tử rồi. Ta sợ hãi than tại trận, xong rồi, Chi Nhi bảo đệ phải mang nó đi nơi đó, đệ quên mất. Lâm Hiên Phượng cười nói, đệ vẫn sợ con bé nhất. Ta nói, tính cách nó như thế đều là do được đại phụ thân quá sủng. Lâm Hiên Phượng bảo, ta thấy tính cách con bé giống đệ đó, Liên chưa bao giờ sủng hài tử. Ta nói, lời hắn nói đệ chưa từng quên câu nào, nhất là sủng tiểu hài tử, hắn lặp đi lặp lại trăm ngàn lần.

Lúc ta mười mấy tuổi, hắn đã từng nói qua: Hoàng nhi, ngươi không cần đối mặt khó khăn, cũng không cần phải trưởng thành, cứ thế này là tốt rồi. Ta thích nhìn ngươi tùy hứng làm càn.

Thoáng như hôm qua, lại là chuyện hơn mười năm rồi.

Nhân sinh trong trời đất, thực như thời gian qua nhanh, bỗng nhiên mà thôi.

Nhưng mà, Lâm Vũ Hoàng sống lâu một đời, lại có thể nhớ kỹ từng lời từng câu Trọng Liên từng nói.

Nhiều năm sau, Thiên Sơn biến mất. Giống như sự xuống dốc của một anh hùng, giống như là lá mùa thu, như là không có.

Nhưng không bao lâu sau đại chiến của Trọng Hỏa cung và Thiên Sơn, có một câu ở trên giang hồ lưu truyền thật lâu, sau khi ta nghe xong, hận không thể vung mũi lên trời: Trọng Liên thích Lâm Vũ Hoàng, là sự thật mà nước trên giang hồ dìm cũng không chìm.

Khi đó một năm mới qua, đầu xuân hửng sáng. Ta cùng Trọng Liên một mình hai người đi khỏi nhà. Chúng ta ngồi trong tiệm cơm Trường An Xuân, đã uống một bình Thiêu Đao Tử, hai cân thịt bò, một ít lạc, vừa nói chuyện phiếm vừa ăn cơm.

Sau đó ta lần đầu nghe thấy có người nói câu kia, đắc ý lại hưng phấn, dùng sức kéo tay áo Trọng Liên. Trọng Liên chỉ chăm chăm gắp rau cho ta, không quản ta nói cái gì. Nhưng mà không được bao lâu, hắn bị ta dồn ép quá chừng, rốt cuộc không mặn không nhạt thốt lên một câu: “Ta chính miệng nói với ngươi bao lần, chưa từng thấy ngươi cao hứng như vậy.”

Ta sờ sờ mặt hắn: “Đừng như vậy mà Đại mỹ nhân.”

Trọng Liên đặt đũa xuống. “Hoàng nhi.”

“A, ta ăn cơm.”

Thành thành thật thật mà ăn xong cơm, ta cùng hắn ra ngoài, dắt ngựa.

Vốn ta và hắn mỗi người một ngựa mà đi, nhưng mà không biết vì sao, lúc sắp đến kinh sư, hắn bỗng nhiên nhún chân, nhảy ra phía sau ta mà ngồi. Lúc sau liền thành hai người một con, con kia vác hành lý.

Vì thế lúc sau hắn tự giác ngồi trên ngựa của ta.

Hai người một ngựa tốc độ tuyệt đối chậm, ta hoài nghi đi đường dài đại khái sẽ nhanh hơn chút. Song không ai thúc giục, chúng ta cũng không vội, chỉ chậm chạp từ từ tới Loạn Táng thôn.

Lúc này trở về, là muốn xây một phòng nhỏ, dựng linh bài cho các thúc thúc bá bá.

Xuyên qua tầng tầng rừng rợp, đường đá nhỏ, con đường quen thuộc dần dần hiện rõ.

Ta dùng hết sức khống chế bản thân không được nghĩ nhiều. Nhưng khoảnh khắc nghe tới thanh âm xa xa của nước suối, đầu óc lại chiếm toàn ký ức.

Hơn mười năm trước, trên con đường trống rỗng này không ít người đi, còn có hai tiểu nam hài cầm nhánh cây chạy loạn khắp nơi: một thì cợt nhả, một thì điềm tĩnh ôn hòa một thì mắt hoa đào ôn nhu.

Đẩy ra nhánh cây cuối cùng, ta quả thực không thể tin được hai mắt của mình ——

Rừng Phượng Hoàng sống lại.

Có lẽ là mưa xuân vài ngày trước đã làm dịu chúng, có lẽ… nhưng mà, kể cả căn nhà trúc kia cũng được xây lại rồi.

Ta nhảy xuống ngựa, vốn định tiến lên, nhưng lại không xác định nhìn sang Trọng Liên.

Trọng Liên cũng xuống ngựa, ôm lấy thắt lưng ta, hôn ta một cái: “Đi thôi.”

Ta giống như là nhảy thẳng vào căn nhà trúc.

Vừa sờ đồ bên trong đã biết giống hệt trước kia: góc tường cũng có một đống bí kíp cổ quái hoặc bất lưu, nghiên mực cũ nát và kiếm gỗ, giường trắng như tuyết, còn có trên gối đầu có hai cái lỗ…

Điểm duy nhất không giống là, đối diện giường vốn là vách tường, nay lại là cửa.

Trọng Liên đi tới, dựa trên cửa nghe gì đó, đẩy ra.

Cửa trúc nối thẳng tới hành lang quanh co bằng trúc, ánh sáng mặt trời mùa xuân xuyên thấu qua khe hở, tạo thành vài vết lốm đốm trên hành lang gấp khúc.

Hắn kéo tay ta, theo hành lang gấp khúc mà đi.

Hoa thùy dương khắp tay áo, chim én năm mới song phi.

Quành mấy vòng, đi tới một con đường thẳng tắp, phía cuối là rèm che màu xanh nhạt.

Ta đẩy rèm che, cảnh sắc trước mặt chắc đã làm ta giật mình một lúc lâu.

Dương hoa mãn tay áo, tân yến song phi.

Một mảnh lửa đỏ.

Hoa sen đỏ như lửa, từng đóa từng đóa, từng cụm từng cụm, nở rộ trên lục bình, dưới ánh xuân, dài thật dài chiếm cứ tầm mắt chúng ta.

Sương mỏng ngưng đọng trên mặt hồ, hỏa thủy tương xứng, ao hoa sáng bừng, xinh đẹp như đi trong tiên mộng.

Giữa hồ có một tòa nhỏ.

Trên tòa bày một bình vàng, một bình rượu.

Ta quay đầu lại nhìn Trọng Liên.

“Xem ra có người tới trước chúng ta.”

“Chủ nhân nơi này cũng thực kiên nhẫn, hoa sen nơi này còn nhiều hơn Bình Hồ Xuân viện.” Ta nhìn nhìn sen hồng bốn phía. “Nhưng mà chỗ chúng ta đi cũng quá nhiều, nghỉ ngơi trong này một chút cũng không có gì không tốt.”

“Đúng vậy.” Trọng Liên mỉm cười, đảo mắt nhìn ta. “Xuân về hoa nở, thưởng liên phẩm rượu, sao không phải chuyện vui nhất một đời người.”

Ta đẩy đẩy bịt mắt, thanh thanh yết hầu: “Liên cung chủ, bổn thiếu gia là người thanh chính liêm khiết.”

Trọng Liên vẫn không đáp lời, nhưng ý cười càng đậm. Trên áo hắn, trên mặt hắn, ẩn ẩn ánh dương màu vàng. Tại thời khắc này, cho dù đôi mắt tím đậm, cũng có vẻ nhàn nhạt nhu hòa.

Bên tai vang lên tiếng sáo từ trên cao bay tới.

Đôi mắt của hắn, giống như bao trùm giang hồ, khắp cả thiên hạ.

Ta nghĩ, chớp mắt ngắn ngủi ngày, là họa quyển xinh đẹp nhất mà ta gặp qua trong đời.

Phượng Hoàng trúc lâm, chim én nhẹ bay.

Thập lý Hồng Liên, nhất tôn Diễm Tửu.

Hoàn




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 86 bài ] 
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

9 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

12 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

14 • [Hiện đại] Bói nhân duyên trên Taobao - Nghiên Nghiên Hạ Nhật

1 ... 39, 40, 41

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

17 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

18 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

19 • [Hiện đại] Cố chấp cuồng - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 28, 29, 30

20 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197



Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 244 điểm để mua Bạch Tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 271 điểm để mua Ác quỷ nam
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 515 điểm để mua Hamster thiên thần
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 246 điểm để mua Lovely Bear 1
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 238 điểm để mua Tivi Angel
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 481 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 238 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 387 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.