Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 86 bài ] 

Thập lý hồng liên diễm tửu - Thiên Lại Chỉ Diên

 
Có bài mới 28.11.2017, 19:39
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 01.10.2016, 04:00
Tuổi: 24 Chưa rõ
Bài viết: 5047
Được thanks: 1209 lần
Điểm: 10.2
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Thập lý hồng liên diễm tửu - Thiên Lại Chỉ Diên - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


37


Ta trở lại trong phòng, ngồi xuống, thật lâu mà vẫn không có cách nào tiêu hóa cuộc đối thoại vừa nghe.

Ba hộ pháp liệu có ý ly gián, hy vọng ta rời khỏi Trọng Liên?

Nếu là như vậy, bọn họ thà rằng Trọng Liên gặp phải nguy hiểm, đều muốn đuổi ta đi. Trọng Liên rời khỏi cảm tình, tuyệt đối là một nam nhân. Quyết định của các hộ pháp, chưa chắc đã sai.

Không loại trừ khả năng này, nhưng bọn họ sẽ không nói dối. Trừ phi bọn họ muốn tự sát tập thể.

Trọng Liên thế mà lại bức tử huynh ấy.

Ta dùng sức lắc đầu, nhưng tình cảnh kia như thế nào cũng không biết đi.

Một lúc sau, đẩy cửa mà ra, đi thẳng đến phòng Trọng Liên.

Trọng Liên ngồi cạnh cửa sổ, ngâm một bình trà nhỏ, xiêm áo chỉnh tề, đang đánh cờ cùng Vũ Văn trưởng lão. Vũ Văn trưởng lão nhăn mày nhíu chặt, trông càng thêm già, ngón trỏ ngón giữa kẹp quân trắng, mãi chưa quyết định. Trọng Liên thì vô cùng thong dong, gảy gảy quân đen, mặt đang mỉm cười.

Ta tiến vào, hắn nhặt quân đen lên, nhìn thấy ta.

Ta đi đến ngồi phía sau hắn: “Không có gì, ngươi hạ cờ đi.”

Trọng Liên ậm ừ, rồi bất động thanh sắc nhấc quân đen.

Vũ Văn trưởng lão hạ một quân.

Trọng Liên hạ.

Vũ Văn trưởng lão lại hạ tiếp.

Trọng Liên hạ lần nữa.

Vũ Văn trưởng lão cười hắc hắc, cầm quân cờ lên cao: “Cung chủ, người xác định đi như thế? Không hối hận?”

Trọng Liên nao nao: “Thì ra là thế, Vũ Văn trưởng lão quả nhiên cao minh.”

“Ván cờ này ta thắng cũng không cao minh.” Vũ Văn trưởng lão liếc ta, hít một hơi, thu bàn cờ lại. “Xem ra Lâm công tử có việc muốn thương lưỡng với cung chủ. Lão hủ xin cáo từ.”

Vũ Văn trưởng lão đi rồi. Trọng Liên vẫn không chậm không nhanh, rót cho ta một ly trà, chỉ chỗ của Vũ Văn trưởng lão.

“Ngồi ở đây đi.”

Ta ngồi qua: “Ngươi giờ tính thế nào?”

“Ta đang bảo thuộc hạ thu dọn đồ đạc. Chúng ta phải lập tức đi thôi.”

“Vì sao?”

“Hành tung của chúng ta đã bị Linh Kiếm sơn trang phát hiện. Bọn họ đã nghe tin ta mất võ công, mang theo rất nhiều danh môn đệ tử đuổi theo. Số lượng không nhỏ.”

“Cung chủ quả nhiên độ lượng rộng rãi, thời khắc này còn có tâm tư chơi cờ.” Ta vội vàng đứng lên. “Còn không chạy nhanh lên?”

“Ngoài thành Trường An đã bị bao vây. Dù chạy đi đâu cũng không tránh được đánh nhau một hồi.”

“Đây là kinh sư, triều đình chẳng lẽ mặc bọn họ làm bậy?”

“Lục vương gia là vì giang hồ phân tranh mà qua đời, trưởng tử của Lục vương gia lại đứng đầu tà giáo nổi danh ngang với Trọng Hỏa cung. Ngươi cho rằng triều đình sẽ giúp đỡ chúng ta sao.”

Giờ phút này không hợp để giải quyết ân oán cá nhân. Trọng Liên đi lại bình tĩnh, lòng ta lại nóng như lửa đốt. Một số đông nhân mã từ sông Trường An đi thẳng ra cửa nam kinh sư.

Bên ngoài hoang vu, sắc trời bắt đầu tối.

Bỏ lại xe ngựa cùng đống hành lý, ta với Trọng Liên cưỡi một ngựa.

“Hoàng nhi, đêm qua ta mơ một giấc mộng rất kì quái.” Trọng Liên cầm dây cương, thấp giọng nói. “Ta mơ thấy ta nấu cơm cho ngươi, ngươi ở cạnh dùng đũa gõ bát chờ. Chờ ta bê nồi tới rồi, ngươi xem thứ bên trong rồi ngừng nói luôn.”

“Bên trong không phải đầu người đó chứ?”

“Không phải, là gà. Một đám gà con chưa giết mà bị ném trực tiếp vào nồi. Gà này chưa chết, chỉ là sắp chết. Có một con gà nửa chín đột ngột vùng lên, kéo đồng bạn của nó xuống ăn thịt. Ăn một miếng, lại xé một khối thịt của mình, phóng tới miệng ngươi, kỉ kỉ kêu vài tiếng. Ngươi không nói nổi, ăn cũng không vô. Ta nói, đây đều là gà ta nuôi, cho nên chúng nó rất nghe lời, ta bảo chúng nó làm gì thì chúng nó làm cái đó, cho nên cứ ăn hết mình, không có vấn đề gì.”

Nghe những lời này của hắn khiến ta lạnh người. (Aki: Nghe những lời này của Liên tỷ tỷ khiến ta không dám ăn thịt gà!)

“Ta có phản ứng gì?”

“Ngươi bị ta dọa khóc, chạy đi. Sau đó, một mình ta ăn hết lũ gà.”

Ta không nói gì.

“Giấc mộng rất kỳ quái, có phải hay không?” Trọng Liên cười khẽ.

Im lặng một lát, trong rừng ẩn hiện có tiếng vang.

Ta nói: “Ta cũng mơ. Ngươi muốn nghe không?”

“Ừ.”

“Ta mơ thấy hôm qua ta sử dụng tuyệt kĩ tất sát của Thanh Liên Hoa Mục, ‘Tuyệt Cung Vô Ảnh Chưởng’, ta không có nhớ mình lại là người đê tiện như thế. Thật là đáng sợ.”

“Thật sao? Ta chưa bao giờ nghe qua.”

“Liên cung chủ đã bao giờ luyện qua Thanh Liên Hoa Mục đâu, làm sao biết ảo diệu trong đó.”

“Lâm công tử cứ nói đừng ngại.”

“Thanh Liên Hoa Mục chú trọng chưởng pháp, đao pháp là phụ, xuất chưởng thực ra là xuất đao, xuất đao thực ra là xuất chưởng. Hai thứ cùng kết hợp, võ công tầm thường tuyệt không thể so sánh. Hình như võ công của Trọng Hỏa cung đều là đến tầng thứ chín, đúng không?”

Trọng Liên gật gật đầu.

“Mà ‘Tuyệt Cung Vô Ảnh chưởng này’, là tầng thứ mười được giấu của Thanh Liên Hoa Mục. Ta không hù dọa ngươi, chiêu này khủng bố hơn Liên Thần cửu thức nhiều. Đáng tiếc chiêu thức kinh thiên động địa bậc nhất này, có một khuyết điểm vô cùng lớn, đó là không có tác dụng với nữ nhân.”

“Sao thế?”

“Ta cho nó cái tên, gọi là ‘Tự Cung Vô Ảnh chưởng’”. Ta cười hắc hắc, tay áo lắc như đuôi cá. “Thế trận của nó cực khổng lồ, chỉ cần phóng ra, trong phạm vi năm dặm sẽ phát sinh cảnh tưởng kì dị: dương x bay loạn, *** huyết như bão, lập tức gục trên mặt đất, là một thi thể thái giám đã chảy khô máu.”

(Aki: mặt nhăn: Có định cho người ta ăn cơm không thế? lược bỏ 1000 từ muốn nói)

Trọng Liên cười nói: “Ngươi đừng xuất chiêu lúc này, ta cho dù phải chết, cũng không muốn cái chết kiểu này.”

“Yên tâm, không đánh của ngươi.” Ta phóng chưởng rít gào. “Xem Tuyệt Cung Vô Ảnh chưởng của ta —- A!”

Trong phút chốc, người cưỡi ngựa giục ngựa, người trên cây bay vọt, trong rừng tán loạn, trên mấy chục bóng dáng té trốn tứ phương.

Ta cầm lấy tay Trọng Liên, dùng sức vung dây cương. Con ngựa chạy như bay, ta quay đầu hét với đệ tử Trọng Hỏa cung: “Chạy mau!”

Những người chạy ra này, có mấy người, ta nhìn bóng dáng là nhận ra rồi.

Linh Kiếm sơn trang Khinh Yến Tiễn Ngọc Cẩm, khoái kiếm Vô Cầm ti.

Vũ Đương đại đệ tử Đàm Dịch.

Thục Sơn Hồ Hiên.

Hoa Sơn phó chưởng môn Trương Ngư Nhạc.

Ai ngờ không chạy được mấy dặm, một loạt trường kiếm từ trong cây cối lao ra.

Ta thấy phía trước lóe lên, trường kiếm kia đâm thẳng vào khe hở giữa ta và Trọng Liên. Ta ngang tay đánh một chưởng, chân nhấc lên trên, đá rơi thanh kiếm kia.

Xem tay áo choàng kia, ta bỗng nhớ ra, thế gian này còn có một môn phái tên Nga My.

Nhu giả cương chi bản, cương giả nhu chi dụng. Chính là bản truyền của Nga My.

Nhu giả cương chi bản, cương giả nhu chi dụng: tạm hiểu: nhu là cái gốc của cương, cương là cách dùng của nhu.

Trốn cũng không kịp rồi, mới vừa hoãn đôi chút, một nhóm đệ tử Nga My xuyên qua, từ cây cối mà ra, thoáng chốc kiếm bay liên tục. Cực cương cực nhu, cương nhu hỗ trợ, nhẹ nhàng phiêu dật, như gần như xa.

Trận pháp Nga My bày ra, ta nhìn đến hoa mắt. Hoặc là không làm, đã làm phải làm tới cùng, múa đao chém lung tung, không ngờ không chém trúng một người, đại thương lòng tự tôn.

“Bình tĩnh một chút.” Trọng Liên nói. “Trận pháp của các nàng nhìn qua sơ hở liên tục, kì thực là mở cửa dụ địch vào, lấy giả đánh tráo. Lấy tiến làm lùi, là phương pháp chiến thắng.”

(Aki: Liên tỷ tỷ giảng bài quá cao siêu => mình ko có tư chất học võ công.)

Ta gật gật đầu, dưới tay điểm, liêu, câu, thu. (vén lên, móc vào, thu được. Gì trời?)

Thân hình đám người giống như mũi tên, quanh thân là kình lực.

Phía trước khói xanh nổi lên, sắp qua quan khẩu.

Tả ngăn hữu chắn, nếu khôn tiến công, hai bên giằng co liên tục tới hơn một nén hương cho xem.

Cuối cùng có người chịu không nổi cảm dỗ, khi tay ta thu lại, đột nhiên một kiếm đâm ra. Ta nhìn thấy cơ hội tốt, một đao chém vào cánh tay của đệ tử Nga My, trước khi nàng kịp né, thu lại, rồi lại đâm vào tay nàng. Nàng kêu thảm thiết, ném kiếm.

Phá trận.

Ta giục ngựa vọt tới trước.

“Hoàng nhi, mới vừa rồi ngươi nên chém tay nàng.”

Ta không nói gì.

Mắt thấy cây cối chạy ra.

“Ta biết đổi lại là ngươi, ngươi sẽ làm như vậy.”

“Ngươi không chém nàng, trốn không thoát.”

“Chém nàng, mười năm sau ta sẽ biến thành ngươi thứ hai của bây giờ.”

Lãnh huyết vô tình, bốn bề là địch. Nếu mất đi sức mạnh to lớn, người khắp thiên hạ, sẽ đến mà giết.

Trọng Liên không nói.

Nhưng hắn nói không sai.

Đã nhìn thấy được cảnh sắc bình nguyên rồi, người đột nhiên xuất hiện hơn trăm. Ta kinh hãi:: “Sao có thể như vậy?”

Trọng Liên vẫn như cũ không trả lời ta.

Kỳ thật trong lòng sớm rõ. Tay nữ nhân kia vẫn còn, trận pháp có thể duy trì.

Nam tôn Vũ Đương, bắc sùng Thiếu Lâm.

Ta nhìn thấy đệ tử Vũ Đương

Nhưng hắn nói được đúng vậy.

Thái Ất huyền môn kiếm trận.

Kiếm tùy thân, thân mang kiếm. Thần hình bên trong, hình cùng ý hợp, ý cùng khí hợp, khí cùng thần hợp. Động như giao long nổi trên mặt nước, tĩnh như linh miêu bắt chuột. Bên trong hoạt động, tay phân âm dương, thân tàng bát quái, bước đạp cửu cung. Chí bảo trấn sơn của Vũ Đương, bí truyền phương pháp, cùng bù trừ cho khuyết điểm của kiếm pháp Nga My, trận pháp tối cao.

Chúng ta bị đại địch kiếm trận vây quanh.

Đệ tử Trọng Hỏa cung phía sau đã sớm đình chỉ hành động, chờ đợi chỉ lệnh của Trọng Liên.

Trọng Liên hỏi: “Mấy phần thắng?”

“Không.”

Vừa dứt lời, có người phóng ra. Ta chỉ có thể ngăn hai cái, chỉ hai cái. Một trường kiếm thứ ba như rắn, lòng tham không đáy, đâm vào bụng ta.

“Hoàng nhi!!” Trọng Liên kinh hãi, ôm chặt lấy ta.

Đúng lúc người nọ đâm kiếm thứ hai lên, hắn một chưởng phản lại, khiến người nọ bắn ra mấy chục thước.

“Ta biết mà.” Ta ho vài tiếng, máu tươi tuôn ra. “Ngươi gạt ta.”




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 28.11.2017, 19:40
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 01.10.2016, 04:00
Tuổi: 24 Chưa rõ
Bài viết: 5047
Được thanks: 1209 lần
Điểm: 10.2
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Thập lý hồng liên diễm tửu - Thiên Lại Chỉ Diên - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


38


Trọng Liên vừa định mở miệng, ta đã giành nói: “Ngươi không phải đang nghĩ muốn làm bị thương một lần, phun ra một búng máu nói với ta là ngươi miễn cưỡng sử dụng nội lực?”

Lần này hắn hoàn toàn trầm mặc. Người bên cạnh lại không cho hắn do dự.

Thái Ất huyền môn kiếm trận cùng trận pháp của Nga My càng ngày càng khiến người ta hoa mắt. Bọn họ vờn quanh chúng ta, tạo áp lực thật mạnh. Nhưng mà, Trọng Liên vừa rồi đánh bay một đệ tử, đã khiến cho họ có chút lo lắng.

Đương nhiên, người bình thường không thể phá giải trận pháp này.

Nhưng người bọn họ đối phó là Trọng Liên.

Võ công Trọng Liên đánh ra cũng không phải Liên Thần Cửu Thức.

Hắn đưa ta vòng lại trước ngực, rút đao của ta, lấy đao thay kiếm, sử dụng Hỗn Nguyệt Kiếm Pháp.

Hỗn Nguyệt Kiếm Pháp lấy chú trọng nhẹ nhàng, lại đi phối hợp với đao ngu độn, cơ bản là tử huyệt võ học. Nhưng mà, dưới tay Trọng Liên, không có cách nào nhìn ra sơ hở.

Ta thấy có kẻ xuất ra Hạc Minh Nhất Chỉ Đạn.

Người của Thiên Sơn đã tới.

Nhưng đối với Trọng Liên, mười đạn chỉ cũng đừng hòng phá được kiếm pháp phá không này.

Hỗn Nguyệt Kiếm tầng cao nhất, tuyệt đối không phải chỉ là nói lên cho dễ nghe.

Võ công hắn sử dụng từ trước tới nay không chỉ xinh đẹp, mà cũng là dễ coi nhất trong chốn võ lâm.

Chiêu thức có thể một chiêu lấy máu, ra tay đoạt mệnh, vĩnh viễn là dễ coi nhất.

Nhưng ngày hôm nay, võ công của Trọng Liên không đẹp như trong quá khứ. Hắn mỗi lần ra tay, dường như đang giữ lại. Cũng không giống như trong truyền thuyết huyết tẩy đại môn phái, chỉ cần một cái phất tay, là có đầu lâu bay ra.

Cho dù như thế, động tác của Trọng Liên vẫn như cũ kiền luyện phiêu lượng. (lão luyện xinh đẹp). Người có dáng thon dài, vô luộn là dùng vũ khí gì, võ công gì, đều vô cùng tiêu sái tự nhiên.

Tiếng đao rét lạnh, gió lớn phần phật.

Máu tươi đã chảy đầy lưng ngựa.

Ta xé một miếng vải trên quần áo, đặt trên miệng vết thương.

Rất nhanh, vải cũng biến thành đỏ tươi.

Trọng Liên tập trung nghênh chiến, tựa hồ không hề để ý đến ta.

Ta nghe được người trong trận pháp nói chuyện:

“Trọng Liên không phải mất đi võ công sao?”

“Sư đệ, không cần nói —— ô!”

“Tình hình không ổn, chúng ta nên lui trước…”

Cực lực duy trì, nhưng cũng chỉ giữ mình trong trạng thái mơ mơ hồ hồ. Sau đó nghe được Trọng Liên bên tai gọi tên ta, đầu tiên thực ôn nhu, rất nhanh mà bắt đầu kích động.

Chưa từng thấy hắn có bộ dáng sốt ruột như thế.

Lơ mơ, mê mê đãng đãng. Ta nghĩ lại trầm thủy Phụng Thiên, tiết vũ nhuận, đầu thu lành lạnh.

Trọng Liên cầm ô trúc, dưới ô lẳng lặng nhìn ta, trong mắt là thư thái nhàn nhạt.

Có người nói, biểu tình bi thương nhất trên đời, chính là không biểu tình.

Mặt hắn không chút thay đổi, tự thuật lại chuyện xưa của phù du.

Sáng sinh chiều tử, phù dung sớm nở tối tàn.

Cảm xúc Trọng Liên không dễ dàng phát giác, cho nên ta dốc sức liều mạng muốn biết hắn có phải đang khổ sở không. Nhưng mà chưa kịp phát hiện, trong mênh mông mưa phùn, cả thế giới đều vang vọng một khúc tiêu duy nhất, Lai Nghi.

Thanh phong ẩm ướt, khói trà khẽ bay.

Ôn chuyện cũ, cố nhân đã không còn.

Nếu hắn có thể sử dụng võ công, chuyện trước sau có thể liên hệ, tất cả sáng tỏ.

Lúc hắn mất đi võ công, mắt sẽ thành màu đen. Còn võ công vẫn còn đó, *** thần khôi phục, cũng không biết là chuyện bao lâu rồi.

Lời đồn về khúc tiêu kia, không cần phải nói, dĩ nhiên là Trọng Liên sai người đồn ra.

Mấy hộ pháp, quả thật là cố ý nói ta nghe. Bức ta đi, đại khái vì Trọng Liên không chịu ra tay trước mặt ta.

Bán đứng của Xa Cừ cũng nằm trong tính toán của hắn. Hắn bình tĩnh như thế, dù là khi đối mặt với mai phục của Thiên Sơn, cũng không hề động dung, bởi vì hắn có lòng tin.

Bị người bán đứng, tự nhiên sẽ có người tìm tới cửa, hắn bắt giữ một thể, tiêu diệt một thể. Thả dây dài, câu sẽ được cá lớn. Đến cùng hắn có thể nói, bản thân mình bất quá là biết thời biết thế.

Đêm ba mươi tết, Trường An.

Trọng Liên vẫn như cũ ở đây, không người tới quấy rầy.

Ta ngồi trên giường, bụng băng bó. Nghe thấy ngoài cửa sổ nổ ba tiếng pháo hoa, đột nhiên thấy thế gian náo nhiệt rất nhiều. Trên hai trang giấy đỏ thẫm dán cửa, chữ Phúc do Trọng Liên tự tay viết, chữ dài phiêu dật, phản chiếu ánh sao ngoài sân chiếu vào.

Chỉ chốc lát, có gã sai vặt tiến vào thông báo Trọng Liên trở về, hỏi ta có muốn ra ngoài ăn bữa cơm đoàn viên hay không. Ta còn chưa đáp lời, Trọng Liên đã mặc áo khoác tiến vào. Chóp mũi hắn có hơi hơi đỏ, lập tức an vị ngồi cạnh người ta, nghĩ muốn nắm tay ta rồi lại thu lại, chọc tay mình vài cái:

“Ta vừa mua cho Tuyết Chi rất nhiều pháo hoa nhỏ, ngươi muốn ra chơi không?”

“Nha đầu Tuyết Chi kia cầm pháo sao?” Ta lập tức nhảy xuống giường, lôi Trọng Liên ra ngoài.

Năm nay tuyết rơi thật nhiều dã man, ngay cả ngày thổi nhẹ thôi, trên mặt đất cũng chồng cao ít nhất một thước.

Trên không trung là một mảng tối đen xa xăm trống trải, tuyết trắng như lông ngỗng rơi xung quanh. Vừa ngửa đầu, bông tuyết rơi trên mặt, giây phút tan đi.

Tuyết Chi cùng Tư Đồ Tuyết Thiên ném tuyết trong sân. Ta ngạc nhiên phát hiện, tiểu tử Tuyết Thiên kia lại để Tuyết Chi dồn khắp nơi. Không bao lâu, Tuyết Chi tự nhiên trực tiếp đốt pháo hoa trong tay, ném lên người Tuyết Thiên.

“Trọng Tuyết Chi, con nhanh dừng tay cho lão tử!” Ta lao tới phía trước, đạp chân vào tuyết. Trọng Liên giữ chặt cánh tay ta, vừa lấy áo khoác choàng lên người ta. Ta quay đầu lại cười cười, vỗ vỗ cánh tay hắn: “Tạ ơn.” Sau đó, thay hắn buộc áo khoác lại, lại hơi hơi tới gần một chút, hôn lên môi hắn.

Trọng Liên chớp chớp mắt, dùng ngón trỏ xoa xoa môi, cúi đầu hôn lại.

Kết quả không hôn được bao lâu, trên gáy vù vù một trận, Tuyết Chi dùng nội lực ném quả cầu ném lên đầu cha già là ta:

“Có người ở đây đó, Hoàng nhi! Biết ngượng đi!”

Tuyết tan thành nước vào xiêm y, lạnh tới muốn xỉu. Trọng Liên lập tức giúp ta giũ bột tuyết ra. Ta quay đầu lại rít gào:

“Là phụ thân con hôn ta đó, con có biết nhìn không hả? Nếu con dùng sức mạnh hơn chút, là mắc tội mưu sát cha ruột đó, biết không?”

“Đừng cho là con không nhìn thấy! Rõ ràng là người làm trước!” Lại quả cầu tuyết bay tới.

Ta ngồi thụp xuống, né tránh.

Cầu tuyết đánh thẳng vào Trọng Liên, Trọng Liên dùng tay nghênh đón, cổ tay vừa chuyển, cầu tuyết còn nguyên xoay một vòng xung quanh. Hắn ném lại cầu tuyết, tay không ẩm ướt.

Tuyết Chi nhảy dựng lên tiếp, thực chuẩn, nhưng tuyết cầu bị đánh trúng nát bấy.

Ta nhảy lên bậc thang, lập thành một đội với Trọng Liên. Tuyết Thiên nhìn thấy nhịn không được, ném cầu tuyết về phía chúng ta. Ta lại trốn, Trọng Liên lại đánh trả. Ta nhảy tiếp lên bậc thang, nhìn hai dấu chân thật sâu trên mặt đất, lắc lắc đầu:

“Liên cung chủ, khi nào dùng bữa?”

“Bây giờ. Ý Lâm công tử như thế nào?”

“Tuyệt vời. Tuyệt vời.”

Ta vừa định chuyển mình rời đi, Trọng Liên đã giữ chặt tay ta:

“Xin hỏi Lâm công tử, xử phạt khi nào chấm dứt?”

“Lâm mỗ ngu muội, hi vọng cung chủ chỉ giáo.”

Trọng Liên kéo ta lại gần hắn: “Tại hạ cô tê đã lâu, hy vọng công tử lấy nước rửa múa, lên đường hồi phủ.”

“Không”

“Hoàng nhi.”

“Không.”

“Hoàng nhi.”

Chữ không kế tiếp còn chưa kịp nói, hắn đã cúi xuống cắn lên tai ta. Ta như bị giật tê, *** thần đột nhiên phấn chấn run rẩy.

“Hoàng nhi, tối nay đến phòng ta đi.”

Ta lại bắt đầu choáng váng, lắc lắc lắc lắc:

“Hảo……”

Có Tuyết Chi, bữa cơm đoàn viên tất nhiên là có họa. Miếng cơm rau dưa thịt bay đầy trời, đứa nhỏ này thực hưng phấn quá độ, ngay cả lời Trọng Liên cũng không thèm nghe. Trọng Liên sủng nó, sủng đến cực kỳ, đối với nghiệp chứng nó tạo ra đều là nhắm một con mắt cho qua. Nha đầu kia lão cha nó dung túng, càng làm càn, trực tiếp cưỡi lên đầu ta.

Một lúc lâu sau ta mới có chút khí lực nói:

“Ta có lẽ nên đi đón Tử nha đầu đến.”

Trọng Liên hết sức tập trung bóc tôm cho ta: “Hải Đường các nàng đã đi đón rồi, khoảng vài ngày nữa là tới thôi.”

Tôm bóc vỏ, trắng noãn chồng lên như núi, ta ăn từng miếng từng miếng thật khủng. Hai trưởng lão Vũ Văn cùng Ôn Cô, có cả Tư Đồ Tuyết Thiên nhìn ta, đều nhịn không được lắc đầu.

Bữa cơm ăn đến siêu cấp bình thản, xong việc để Tuyết Chi lại với Tuyết Thiên và hai ông già điên. Ta cùng Trọng Liên về phòng, những gì nên làm đều làm. Nhẫn nhịn hơn mấy tháng mới sinh hoạt vợ chồng, quả nhiên có tư vị khác hẳn.

Nửa đêm rời giường, điểm huyệt ngủ của Trọng Liên.

Ta trộm trở mình tới bên Tuyết Chi, kéo kéo cái tay nhỏ bé. Nó nhíu mày, dùng sức chụp lên tay ta. Ta nắm cái mũi nó, nó hừ ra một tiếng Hoàng nhi đáng ghét, rồi lại ngủ.

“Chi nhi, Chi nhi.” Ta thấp giọng nói, “Nhị phụ thân hỏi con một chuyện: ngươi có thích nhị phụ thân không?”

“Không thích.”

“Thật sự không thích?”

“Không được chọc con!”

Ta dùng sức lay nó: “Trả lời nhị phụ thân.”

“…… Thích.”

“Vậy con thích phụ thân, hay là nhị phụ thân?”

“Đều thích.”

“Nếu phải chọn đi cùng một người, con sẽ đi với ai?”

(Aki: Câu này nghe giống hệt khi bố mẹ tui cãi nhau….)

“Đi với cả hai.”

“Nhất định phải chọn một người thì sao?”

“Phụ thân.” Miệng Tuyết Chi động động, như đang nhai kẹo đường. “Phụ thân chịu khổ nhiều rồi. Chi nhi lớn lên phải chăm sóc người.”

Một lúc sau, ta nhẹ nhàng gật đầu, hôn lên tóc Tuyết Chi. Lại ngồi thật lâu thân lâu. Lúc quyết định trở mình, vốn nghĩ quay lại nhìn Trọng Liên, ngẫm kĩ vẫn nên quên đi.

Ta mang hành lý đã sớm thu dọn, lặng lẽ mở cửa, đi ra ngoài. Lại lặng lẽ đóng cửa.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 28.11.2017, 19:41
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 01.10.2016, 04:00
Tuổi: 24 Chưa rõ
Bài viết: 5047
Được thanks: 1209 lần
Điểm: 10.2
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Thập lý hồng liên diễm tửu - Thiên Lại Chỉ Diên - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


39

Sau này Phụng Tử nhất định sẽ trách tội ta. Ta cho Tuyết Chi cơ hội lựa chọn, nhưng ngay cả khi đi cũng không muốn gặp lại nó.

Chỉ là, vừa nhìn thấy khuôn mặt nó, ta rất khó không nghĩ tới Hiên Phượng ca.

Vẫn quyết định rời đi.

Trước kia muốn lưu lại, có thể tự nói với mình, Trọng Liên đã trở nên nhu nhược, cần ta bảo vệ. Kết quả, người mạnh nhất vẫn là hắn.

Hắn hiểu ta như thế, cũng đoán chắc khi võ công hắn khôi phục ta nhất định sẽ rời đi.

Rất muốn thuyết phục bản thân ở lại. Nhưng gánh nặng quá nặng.

Hắn làm nhiều chuyện như vậy, đều chỉ vì một lý do: là vì ta.

Rốt cuộc, Lâm Vũ Hoàng vẫn chỉ là một phàm nhân. Phàm nhân có yếu đuối và khiếp đảm của phàm nhân, không có cách nào chấp nhận cho hắn tất cả.

Muốn ta ở cạnh hắn mà không thân cận hắn, là thật sự quá khó khăn.

Ta đứng ở bên cạnh ao nhỏ trong biệt viện, nhìn mặt nước kết thành băng, buộc chặt hành lý lại, nhảy lên tường, rồi nhảy xuống.

“Khuya khoắt như vậy, Hoàng nhi muốn đi nơi nào?”

Ta sửng sốt, kinh ngạc quay đầu lại.

Tuyết trắng lấp loáng, Trọng Liên đứng phía sau ta, trên người khoác áo khoác mỏng. Ta lúc này mới kịp phản ứng, Liên Thần Cửu Thức thức thứ tư là tự động giải huyệt, thức thứ bảy là phản điểm huyệt. Xem ra vừa rồi Trọng Liên còn chừa lại cho ta chút mặt mũi, không phản lại điểm huyệt ta.

Ta đi qua, vội vàng đẩy hắn vào trong:

“Ngươi muốn đông chết à? Vào mặc thêm quần áo đi.”

“Đi, ngươi đi theo ta.”

“Ta ở trong tuyết chờ ngươi, nhanh đi nhanh đi.”

Trọng Liên đứng bất động tại chỗ.”

“Ngươi không đi? Thực không đi?” Thấy hắn không phản ứng, ta quay đầu bước đi. “Ta đi đây.”

Sau đó ta rút ra một kết luận: chuyện ngu xuẩn nhất trên thế gian này, chính là so thân pháp với Trọng Liên.

Hắn chặn ngay trước mặt ta, hai khuyên tai xinh đẹp trong ánh tuyết lóe lên.

Ta đổi hướng vòng qua cạnh hắn, hắn lại ngăn lại. Ta đẩy đẩy tay hắn, hắn dứt khoát ôm chặt ta. Ta dùng sức đẩy hắn, hắn buông ra, nhưng vẫn như cũ ngăn cản ta.

Cuối cùng, ta biết chạy không thoát, nghẹn khí nói:

“Ngươi đây là bắt kẻ câm ca hát! Cho dù ta lưu lại, tâm cũng không ở lại.”

“Không sao cả.” Trọng Liên khí tức vững vàng. “Cho dù lưu người, cũng muốn ngươi ở lại.”

“Vậy không bằng ngươi trực tiếp giết ta!”

Trọng Liên rõ ràng không đáp lại, chỉ phong tỏa đường đi. Ta cùng hắn giằng co, muốn xem thân thể hắn có thể duy trì bao lâu trong gió tuyết.

Kết quả, ta quá xem thường hắn. Áo khoác của hắn, căn bản là vật trang trí.

Không biết bao lâu, tay ta đã tê rần như sắp đóng băng, tay hắn vẫn cứ chặn đường. Rùng mình cũng chưa tới một lần.

“Như vậy, ta có chuyện muốn hỏi ngươi.” Ta đẩy tay hắn ra. “Ngươi nổi điên, là giả sao?”

Trọng Liên lắc đầu:

“Lúc ngơ ngẩn là giả, mặt khác không nhớ được lúc khác.”

“Ngươi không nhớ chuyện khi tính cách thay đổi — ta đang nói, lúc Huyết Phượng Hoàng ám sát ngươi, cũng là giả?”

Trọng Liên không trả lời.

“Lúc ở đại hội anh hùng, ngươi hộc máu, là chuyện gì xảy ra?”

Vẫn không có câu trả lời.

“Ngươi dùng nội lực bức ra, đúng không.”

“Hoàng nhi, theo ta trở về.” Hắn kéo ta vào bên trong.

Ta giãy giụa. “Ta không có thích nói giỡn.”

“Ta cũng không thích nói giỡn. Nếu ngươi đi, tứ đại hộ pháp, một mống cũng không còn.”

“Ngươi điên rồi à? Dùng thuộc hạ của ngươi uy hiếp ta? Nói đi, bọn họ thì liên quan gì?”

“Bọn họ tiết lộ bí mật.”

“Ngươi còn không biết xấu hổ mà nói thế sao?” Ta nắm cổ áo hắn. “Ngươi bức tử Hiên Phượng ca, ngươi — đây là ngươi nói, để có được ta, chuyện gì cũng có thể làm?”

Trọng Liên thản nhiên nở nụ cười: “Lâm Hiên Phượng, hắn đúng là đáng chết.”

“Trọng Liên, ta không biết ngươi giữ ta lại là vì cái gì.” Ta càng nói càng thấy tức giận, ngay cả mình nói cái gì cũng không biết. “Ngươi muốn ta nhớ kỹ ngươi? Ta nhớ kỹ rồi. Nhưng muốn ta nhớ ngươi như nhớ Hiên Phượng ca, cả đời cũng không thể.”

“Thật sao.” Trọng Liên vẻ mặt bất cần. “Ngươi nói ta lừa ngươi, ngươi cũng gạt ta. Ngươi nói với ta đó là lần đầu tiên của ngươi. Thực tế thì sao?”

Ta nhíu mày: “Cái gì?”

“Lần đầu tiên chúng ta qua đêm, ngươi nói với ta ngươi chỉ ngủ qua cùng ta, thực tế thì sao?”

“Ngươi…… Ngươi rõ ràng biết ta khi đó cái gì cũng không biết!”

“Ngươi là bất đắc dĩ, ta lại không thể?”

Biểu lộ trên mặt quả nhìn không ra chỗ giận dữ, nhưng lần đầu tiên Trọng Liên dùng nguyên bản tính cách mà nổi giận. Nói không sợ hãi là nói dối, nếu hắn không khống chế cảm xúc xuất chưởng, ta nhất định thăng thiên.

Không biết là có phải tức hắn quá hay không, miệng vết thương trên miệng vô cùng đau đớn. Giữa băng thiên tuyết địa này, trên đầu lại toát ra đầy mồ hôi lạnh, thật sự là chuyện lạ kinh thiên.

“Được rồi, ngươi đã không chịu được việc ta ngủ cùng người khác, ta đây đi.”

“Hoàng nhi.” Trọng Liên lại giữ chặt ta. “Đừng đi.”

Ta vùng thoát khỏi hắn. Hắn vẫn tiếp tục cản:

“Nếu Lâm Hiên Phượng không chết, ngươi có thể tha thứ cho ta không?”

“Sẽ.” Ta không chút do dự nói, “Sau đó ta sẽ cùng y cao chạy xa bay, đi đến nơi ngươi không thể tìm thấy, bình ổn an tâm mà sống cả đời.”

Trọng Liên cứng ngắc hồi lâu, lại vẫn như cũ không chịu để ta đi.

“Ta nợ ngươi, ta bây giờ vẫn còn.”

Ta rút Vũ Hoàng đao, một đao đâm xuống chính bụng mình.

Miệng vết thương mới hồi phục như cũ lại chảy máu lớn.

Trọng Liên vừa mới rảo bước lên một bước, ta dùng mũi đao chỉ vào chính mình:

“Nếu ngươi cảm thấy vẫn không đủ, ta có thể đâm thêm đao nữa.”

Trọng Liên vội la lên: “Không!”

“Ngươi giờ quay lại.”

Trọng Liên cắn chặt răng, xoay người rời đi. Thật dứt khoát, thật nhanh. Chỉ là trước khi đi hốc mắt đỏ lên.

“Không cần đi tìm ta.”

“Ta biết.”

Nước sông đóng băng, nhánh cây chết yểu.

Ta nhìn tuyết trắng xóa, đại tuyết nhẹ rơi, một đôi dấu chân trên đường lan tới tận chân trời.

Kinh sư hiếm khi có tuyết lớn như vậy. Loạn Táng thôn nằm ở trong vách núi băng hàn, rất dễ bị tuyết đọng kết băng. Đống tuyết đó mà bị đạp lên, một nửa chân nhất định sẽ bị vùi.

Lúc còn nhỏ rất có ấn tượng với tuyết đọng ngoài thôn. Mùa xuân là đầy ắp cảnh xuân tươi đẹp của núi đồi, mùa đông thì thiên địa đều mờ mịt tuyết trắng. Leo lên sườn núi nhìn Thiên Sơn, sẽ cảm thấy núi và trời hòa thành một thể, lộ vẻ yên hải sương bạch. Ta và y mỗi đứa ngắt một cành cây, vẽ tranh trên mặt đất. Sau đó ném lên mấy quả táo gai của mùa thu vẫn còn, một dãy tuyết đọng, đặc biệt đẹp.

Vô luận thời tiết hàn cỡ nào, lạnh cỡ nào, thổi tới mặt đất, trong tâm đều ấm áp. Bộ dáng Hiên Phượng ca đứng trong gió lạnh, thổi thổi hai lòng bàn tay, ta đến bây giờ vẫn nhớ rõ.

Khi đó y nói, Hoàng đệ, tuy cùng sư phụ đi qua vài nơi, nhưng phát hiện không nơi nào đẹp bằng nhà chúng ta. Đệ đứng chỗ này nhìn xuống, có phải có cảm giác mọi vật đều bị dẫm nát dưới chân?

Ta nói, ta có chút ước muốn đem huynh dẫm nát dưới chân.

Sở trưởng lớn nhất của y chính là giả đáng thương, đầu tiên là chọc chọc ta, sau đó ra vẻ khổ sở động lòng người hỏi ta lại làm sai chỗ nào. Ta còn chưa kịp nôn mửa, y đã phá ra cười. Người cười to thành tiếng, rất ít ai dễ coi như y.

Y cùng ta khoác áo choàng, tay cả hai đều lạnh đến gần như đông cứng, chỉ cần chà xát chà xát cho nhau, rất nhanh sẽ ổn thôi.

Y nói, chờ đệ hai mươi tuổi, chúng ta lại tới đây chơi. Nghĩ nghĩ, lại nói thêm, ba mươi tuổi, bốn mươi tuổi, năm mươi tuổi, cho dù già tới eo cong lưng còng, vẫn tới nơi này chơi.

Ta bị y khiến cho buồn nôn ghê tởm, nâng tay đến đánh y. Y vội vàng nhảy ra, một nhảy là xa mười thước. Đứng ở bên kia phất tay nói với ta, huynh đi tìm một vài quả thông để chơi.

Y từng nói, mùa đông tìm người là tiện nhất, có dấu chân. Ta nhìn y chậm rãi đi xa, dấu chân thật sâu trong tuyết, xiêu xiêu vẹo vẹo như lan tới chân trời. Ta theo dấu chân y, từng bước từng bước đi tới.

Chỉ cần đi theo dấu chân, luôn có thể tìm thấy y.

Kinh sư lại không như thế. Toàn thành hỗn loạn, dấu chân bị tuyết lớn bao trùm. Đủ các loại lớn nhỏ, dẫn tới những chỗ khác nhau.

Thân ảnh của Trọng Liên đã biến mất trong gió tuyết.

Ta dùng vai lau đi máu trên đao, đè lại miệng vết thương, từng bước dẫm lên những dấu chân hỗn độn.

Đến bây giờ, ta phát hiện khi không tìm thấy Hiên Phượng ca, còn có thể nhớ tới khuôn mặt tươi cười của y trong tuyết năm đó.

Y nói, chờ đệ hai mươi tuổi, ba mươi tuổi, bốn mươi tuổi, năm mươi tuổi…… Cho dù già tới eo cong lưng còn, chúng ta vẫn tới nơi này chơi.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 86 bài ] 
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

3 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 202, 203, 204

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

13 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

14 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

17 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

18 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

19 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

20 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246



Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 220 điểm để mua Doggi bú bình
Mika_san: alo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 304 điểm để mua Khủng long Dino
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 365 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 293 điểm để mua Giường nữ hoàng
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 212 điểm để mua Bé Mascot hồng
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 251 điểm để mua Lily Flowers
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 687 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 332 điểm để mua Khỉ xanh
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Vivianna
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 216 điểm để mua Người tuyết 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 234 điểm để mua Trâm hoa cài tóc
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 750 điểm để mua Ngọc đỏ
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 291 điểm để mua Nhảy hip-hop
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> tuyết sa mạc
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 354 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 297 điểm để mua Người Nhật Bản
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 285 điểm để mua Ác quỷ
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 370 điểm để mua Ác quỷ dễ thương
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 295 điểm để mua Mèo con khóc nhè
nmngaaa: huhu ai có bản raw của rượu yêu - gà trống đẻ trứng cho em xin được không ạaaa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 222 điểm để mua Vương quốc thần tiên
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Lovely Kitty
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 402 điểm để mua Bé may mắn

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.