Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 86 bài ] 

Thập lý hồng liên diễm tửu - Thiên Lại Chỉ Diên

 
Có bài mới 28.11.2017, 19:35
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 01.10.2016, 04:00
Tuổi: 24 Chưa rõ
Bài viết: 5047
Được thanks: 1209 lần
Điểm: 10.2
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Thập lý hồng liên diễm tửu - Thiên Lại Chỉ Diên - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


34


Bên trong tiệm cơm Trường An xuân, chưởng quầy đang ở quầy tiền đánh bàn tính, vội đến lúng túng xoàng xĩnh. Trên đình tủ cao phía sau gã, chất đầy bình bình lọ lọ, là rượu lâu năm thượng hạng.

Không qua nổi sự tàn phá của đói khát, rốt cuộc vẫn đi vào.

Lối vào tiệm cơm có treo hai đèn ***g lớn màu vàng, vòng quanh là hàng hiên với vòng đèn ***g đỏ thẫm, không khí vui mừng này được bày ra đến quá nhiều.

Kinh sư là đầu mối then chốt của giao thông Trung Nguyên, người đến người đi, dạng người gì đều đã lăn lộn qua. Trọng Liên tuy che mặt, các hộ pháp trưởng lão cũng có đổi trang phục đôi chút, nhưng quý nhân vẫn là quý nhân, tư thế đi đường đều thể hiện ra. Những tiểu thương ở nơi này lăn lộn bao năm, người tới lui có tiền hay không, chỉ cần dùng mũi ngửi là đủ biết.

Trọng Liên vừa vào tiệm cơm, một đám tiểu tiểu thường liền tí tách chạy lại, một người giới thiệu thương phẩm, giọng địa phương rõ mồn một: hộp gấm Trường An, huyền huyền dược kinh, Vô Tướng phật châu, quạt hoa đào, bí kíp võ công… Thậm chí cả cái yếm cũng có.

Vớ vẩn nhất chính là, chúng ta vừa mới ngồi xuống, có tên tiểu thương mặc lam y nhạt thếch, nhỏ giọng nói bên tai Trọng Liên:

“Vị công tử này, tôi thấy ngài bản lĩnh không kém, sao không thử tu luyện bản sao Liên Thần Cửu Thức của đại ca ta chép lại?”

Trọng Liên nhìn biểu tình của tên tiểu thương này, giống như nhìn một nữ nhân còn tốt hơn hắn.

“Thật hay giả?” Ta đi qua, ngạc nhiên nói. “Liên Thần Cửu Thức? Ta không tin. Ca ca ngươi là ai.”

“Huynh đệ, ngươi có thể không mua, nhưng đừng vũ nhục ta. Ta làm buôn bán, kiêng kị nhất là việc người khác coi ta là kẻ lừa đảo.”

“Không không, ta chỉ là tò mò, ca ca ngươi là ai?”

Tên tiểu thương nhìn khắp bốn phía, thấp giọng nói: “Tiểu nhân tên thật là Lâm Vũ Phượng.”

(Aki: Xong rồi, ta bảo đoạn này ta ko được cười, cuối cùng lại bò ra cười =])

“Lâm Vũ Phượng?” Ta cả kinh nói. “Hẳn là, ngươi là, hẳn là…”

Gã nhắm mắt, dứt khoát nói. “Công tử khẳng định là quen với cảnh này, ta giống ca ca, xuất thân từ Loạn Táng thôn. Song thân thể ta yếu, cho nên võ công đều do huynh ấy học. Chuyện Trọng Hoa cung gần đây ngươi hẳn nghe rồi, Trọng Liên mất hết võ công. Tính cách của ca ta thì người trong thiên hạ đều biết, thực tế vô cùng. Lúc này Trọng Liên như vậy, tính cầm bán vài đồ vật, sớm ngày thoát khi bể khổ, tìm kiếm khoảng trời khác.”

“Thật hay giả? Cái tên Lâm Vũ Hoàng này quá không lương tâm rồi. Ngươi sao lại không lương tâm giống hắn.”

“Không có biện pháp, chỉ là muốn sống.”

Tên tiểu thương này, vẫn chưa đề cập tới Liên Thần Cửu Thức.

“Liên Thần Cửu Thức, chính là chí bảo của Trọng Hỏa cung. E là… vô giá hả?”

“Không có không có, huynh ấy sai người sao mấy trăm bản, chuẩn bị bán khắp thiên hạ, cho nên sẽ không rất quý. Nói thật, bản bí kíp này truyền ra ngoài, chỉ sợ thiên hạ đại loạn. Đừng trách tiểu đệ ta đây đả kích ngươi, ngươi cầm nó, về sau lăn lộn giang hồ có thể bảo vệ tính mạng, nhưng muốn thống nhất thiên hạ, là chuyện tuyệt không thể.”

“Ai ai ai.” Ta vỗ tay thật lớn. “Nếu bọn họ đều mua, ngươi nói xem còn chỗ trống không?”

Ngoại trừ Trọng Liên, đều nhịn cười.

Chỉ có Trọng Liên, hắn luyện công từ nhỏ, chăm chú cũng tới đỉnh điểm. Lại còn thực sự chăm chú nghe hai người đối thoại.

“Này, ngươi tính mua toàn bộ?”

“Nếu ta mua toàn bộ, ngươi cũng nên tính ít đi cho ta chứ nhỉ?”

“Chỉ là, chỉ là, mệnh lệnh của đại ca ta…”

“Kiếm tiền quan trọng hơn, quản ca ca ngươi làm gì? Một quyển bao nhiêu tiền?”

Tiểu thương kia nhìn ta, tròng mắt chuyển liên hồi, ta biết trong cái bụng đen thui của hắn chứa chiêu gì rồi.

“Ba nghìn lượng.”

“Ba nghìn lượng?” Ta nói. “Quá đắt, quá đắt.”

“Như vậy đi, nếu công tử muốn mua hết, vậy hai ngàn.”

Ta rút đũa, gõ gõ lên bàn. “Vẫn quá đắt.”

“Điểm chốt là một ngàn năm, ít hơn ta không bán. Dù sao người muốn mua còn rất nhiều…”

“Một trăm.” Ta nói. “Nếu ta mua hết, một trăm lượng một quyển.”

Tên tiểu thương kia xoay người rời đi.

Đồ ăn sáng được bày lên.

Ta quay đầu lại dùng đũa chọc chọc củ lạc, ném lên không trung, dùng miệng tiếp được. Nhìn nhìn lại bọn họ, Trọng Liên nhìn ta, không chớp mắt.

Đứa nhỏ này thật đáng thương, lớn như thế, mà chưa gặp qua loại người này sao?”

“Ăn cơm, ăn cơm.” Ta dùng đũa chỉa chỉa củ lạc.

Vừa dứt lời, tên tiểu thương kia đã quay trở lại. Ta coi gã như không khí, tiếp tục trò ném lạc của mình.

“Ta thật sự chịu đủ ngươi rồi. Ta bán nhiều bản như thế, chỉ có ngươi dám kì kèo với ta. Ta là người bán ưa chọn khách hàng, ta thấy vị công tử cạnh ngươi khí vũ bất phàm, nhất định là kỳ tài luyện võ. Cho các ngươi, so ra còn tốt hơn để tên ma đầu Trọng Liên kia tiếp tục tiêu dao.”

Lại tiếp một viên lạc.

“Như vậy đi, ba trăm lượng. Không ít hơn.”

Ta cười hắc hắc với gã. “Ta bây giờ không muốn.”

“Một trăm năm, một trăm năm!”

“Một trăm ta cũng không cần.”

“Được được được, ta phục ngươi, một trăm đi.”

“Một trăm sao?” Ta nghiền một viên lạc thành phấn, để lên mặt bàn, thổi một cái, Vũ Văn trưởng lão ngồi đối diện nhăn mặt. Ta nói: “Một trăm cũng không được.”

“Ngươi, ngươi nói mà không giữ lời?”

“Ta không giữ lời lúc nào?”

“Ngươi nói nếu ta để giá một trăm cho ngươi, ngươi sẽ mua hết.”

“Đúng rồi, ngươi nói đó thôi ‘nếu.’”

Mặt của tên tiểu thương trắng đỏ liên tục, đặc biệt thú vị.

“Độn Địa cửu thức, là võ công hạng ba thông thường nhất trong giang hồ. Bởi vì nội dung quá mức bình thường, bình thường tới nỗi không ai muốn tu luyện, cho nên chỉ lưu hành trong đám người nghèo nhất, võ công yếu nhất. Người có chút bạc chưa từng gặp qua bản bí kíp này, cho nên mang đến lừa người có tiền, đúng là không còn gì tốt hơn.” Ta năm lấy bản Liên Thần Cửu Thức kia, xé bốn chữ làm nhãn hiệu này, quả nhiên lộ ra hai chữ Độn Địa. “Ngươi thấy chưa, dán cũng dán không xong. Phí nhiều nhất là ba mươi văn, ngươi nói ba ngàn lượng. Kẻ lừa đảo thì ít nhất cũng có tí đạo đức nghề nghiệp chứ?”

Lâm Vũ Phượng kia cướp lại ”Liên Thần Cửu Thức”, chạy trốn trong một đám tiểu thương khác.

Nếu hôm nay ta không vạch trần hắn, lời đồn đại ta rất không lương tâm mà phản bội Trọng Liên kiểu gì cũng truyền ra.

Mà ta biết Trọng Liên lâu như vậy, lần đầu tiên hắn lộ ra biểu tình khâm phục với ta. Chú ý, là khâm phục, không phải cổ vũ, không phải an ủi. Tuy rằng trong phương diện này hắn là tên tay mơ, nhưng có thể khiến hắn bội phục, hiếm thấy vô cùng.

Càng hiếm thấy hơn là, Chu Sa cũng bắt đầu khâm phục ta: “Lâm Vũ Hoàng, sao ngươi biết nhiều thế?”

Ai, một đám công tử kiều nữ sống an nhàn sung sướng.

“Tên này muốn gạt người, ngay cả vốn gốc cũng không có, trình độ quá kém. Nhớ ngày đó,ta bán được nhiều ‘Liên Thần Cửu Thức’ nhất’. Bán đi ba mươi hai bản, khách nhân nhìn thấu đếm trên đầu ngón tay.”

Chẳng qua là sau khi phát hiện bị lừa, quay lại tính hành hung ta, mười tám lần. Hành hung thành công, ba lần.

“Có người tin sao?”

“Liên Thần Cửu Thức là bí kíp thần bí nhất, cho nên bịa sao có người tin. Song, ta cùng Hiên…. cùng một bằng hữu đi làm đồ dỏm, có đọc qua sách sử võ học, mất năm mươi lượng tổn phí làm thành bìa cứng, nói không phải sản phẩm phục chế đều có người tin.”

Trọng Liên muốn nói lại thôi, cuối cùng cũng giống ta, ăn củ lạc.

Đồ ăn lại được bày lên. Nhữ Nhưỡng ngư.

Mấy tên chào hàng bên ngoài vơi được một nửa, lại có một tên đi lên nói: “Tiểu ca, nhãn lực bất phàm, ta không bán đồ dỏm. Giá cả cũng công bằng.”

“Ừm, ngươi bán cái gì?”

“Hộp gấm Trường An, mười lượng một cái. Người địa phương khác đều nhìn, mười hai lượng có thể đến, đều tính rẻ rồi.”

“Được. Lấy ra ta xem xem.”

Nhận hộp gấm, mặt trên được khảm trân châu và ngọc thạch, tuy rằng không phải thật, nhưng còn tốt hơn hộp gấm vàng bạc thật. Trong những hộp gấm bình thường, cái này cũng tốt rồi.

“Ừ. Ta mua.” Ta đưa mười lượng bạc cho gã. “Buôn bán ấy à, quả thực không dễ dàng.”

“Buôn bán, rất vui vẻ.” Ánh mắt gã cong thành khe hở.

“Đúng, rất vui.”

Người nọ bỗng nhiên biến sắc, chạy.

Ngay sau đó, một nửa đám tiểu thương còn lại cũng chạy đi mất, chỉ một người ngây ngốc lưu lại nhìn ta.

Hải Đường hỏi: “Sao họ lại chạy?”

Ta đem một bảo ngọc chạm trổ phượng văn trên bàn: “Sinh ý không xong, đương nhiên phải tẩu vi thượng sách.”

Chu Sa nói: “Cung chủ, ngài lại bị trộm đồ!”

Trọng Liên nao nao, đem bảo ngọc thu hồi, một lần nữa đeo bên hông: “Cám ơn.”

Người lưu lại kia run giọng nói: “Đại ca, ngươi lăn lộn nhiều vậy sao? Ta lăn lộn bao năm như vậy, chưa bao giờ gặp phải cao thủ như ngươi.”

Ta nháy mắt mấy cái. “Ngươi nói gì thế? Ta nghe không hiểu.”

“Khó trách lừa được hai cô nương xinh đẹp như vậy, truyền thụ chút bí quyết đi!”

Chu Sa quả nhiên phản ứng kịch liệt, đã rút đao muốn chém người.

Cuối cùng tên đó cũng chạy mất.

Ta lấy đũa gõ gõ bát: “Ăn cơm ăn cơm.”




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 28.11.2017, 19:36
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 01.10.2016, 04:00
Tuổi: 24 Chưa rõ
Bài viết: 5047
Được thanks: 1209 lần
Điểm: 10.2
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Thập lý hồng liên diễm tửu - Thiên Lại Chỉ Diên - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


35


Người lăn lộn trên giang hồ đều nói, võ công cao, không có nghĩa là sẽ không bị bọn trộm sờ túi. Ta kỳ thật rất muốn hỏi chút, Trọng Liên trước kia sao lại bị trộm, sao công tác phòng trộm đơn giản nhất cũng không biết.

Nhưng mà, nhịn.

Ai ngờ ngay sau đó, Vũ Văn trưởng lão liền hỏi. “Cung chủ, người lại mất cái gì nữa vậy? Rất nhiều lần sao?”

Hắn chậm rãi gắp thịt bò, chậm rãi để trong bát, chậm rãi nuốt vào. Người già ăn cái gì, luôn khiến người ta thực không muốn ăn.

“Không có mấy lần. Chỉ là vật nhỏ.”

Hải Đường nói: “Mười ba khối ngọc bội, hai chín lần là bạc, tám lần Tử Tinh Thạch, ba mươi ba khối hoàng kim, sáu viên Bạch Hổ nội đan. Đây là lúc ta đi theo cung chủ thấy người bỏ đi đấy. Trong đó, sáu viên nội đan là khi người mười bốn tuổi giữ hộ lão cung chủ, một lần mất hết.”

Ta nhìn Trọng Liên, hắn không có phản ứng.

Một viên nội đan này, có thể tăng tiến mười năm công lực. Sáu mươi năm công lực, hắn cứ thế mà làm mất.

Lại nghĩ lại, năm đó sau khi ca ca của Tiểu Hoa Thái bước chân vào giang hồ có về qua, từng nói với ta rằng gã tại Phụng Thiên trộm bạc của Trọng Liên, còn bị ta hung hăng châm chọc.

Sao lúc trước ta ngốc thế nhỉ, không lăn lộn cùng họ?

Còn nữa, khi Trọng Liên mười bốn tuổi, không phải là một tên rất hung hăng vênh váo rao?

Kết quả bị người ta sờ túi, trăm sờ trăm trúng.

Ta thật sự muốn nói, quên đi, ngươi kém cỏi như thế, về sau Lâm Nhị gia chiếu cố ngươi, để khỏi sau này bị lừa dễ dàng vậy. Kết quả, mở miệng ra nói lại thành:

“Võ công ngươi cao để làm cái gì vậy, sớm muộn cũng bị người ta trộm hết lừa sạch.”

Trọng Liên liếc mắt nhìn ta, xốc khăn che mặt lên ăn cá.

Chu Sa căm giận nói: “Tới, người nào bị lừa trộm, cũng chỉ đồ vật thôi mà, cung chủ cũng đâu lạ.”

“Nha đầu điên, lấy thì phải đánh!”

Trọng Liên nói: “Chu Sa, im miệng.”

Chu Sa im miệng, Trọng Liên tiếp tục ăn cá. Ta liếc hắn, thấy hắn đang nuốt tới một nữa liền dừng lại, như bất động. Nhìn cái bộ dạng kia, dùng bàn chân nghĩ cùng biết, hóc xương cá rồi. Quả nhiên là khác với khi ta nghẹn, chết xanh mặt mũi cũng không nói lời nào.

Ai, không thể cẩn thận một chút sao. Ta đến ta đến.

Ta xúc một thìa cơm, đưa vào bát hắn: “Dứt khoát nuốt vào đi.”

Da mặt Trọng Liên dày tới bất thường, cũng không thấy ngượng, nuốt cơm.

Ta gắp cá, lựa ra, kiểm tra đi kiểm ra lại, gắp vào bát hắn. Muốn nói lúc ăn cẩn thận đừng để bị hóc xương, kết quả mở miệng ra giọng điệu lại biến dạng:

“Ngốc như vậy, sao ngươi có thể sinh tồn tới bây giờ thế?”

Trọng Liên hình như vẫn còn nghĩ đã tổn thương ta, hiện tại ta nói gì hắn cũng không đáp lại. Buồn đến nỗi ta đây thực muốn chộp lấy hắn mà đánh.

Im lặng ăn xong một chút cơm, ta càng ngày càng muốn đánh mình. Đối với tên Trọng Liên không có tâm can này thì phải lãnh khốc, lãnh khốc. Kết quả cuối cùng vẫn là gắp cá lọc xương, ngay cả nịnh nọt cũng không tới mức vậy.

Tiểu tử Tư Đồ Tuyết Thiên kia cũng có năng lực, xây dựng lại Tử Đường sơn trang xong, còn khiến người trong sơn trang trở thành nô bộc trung thành.

Ta đi Tử Đường sơn trang đón Tuyết Chi, Trọng Liên vẫn chờ bên ngoài. Dù sao, hắn mà gặp Tư Đồ Tuyết Thiên ít nhiều cũng có chút xấu hổ. Tuyết Thiên vừa nghe ta tới, lập tức đưa Tuyết Chi ra đón. Ta đang chuẩn bị một cuộc trùng phùng giữa phụ tử với Tuyết Chi, Tuyết Chi dùng Vô Ảnh cước đá vào cẳng chân ta, ta đau đến ôm chân nhảy loạn, đánh vào mông nó.

Nó ôm mông, nước mắt lưng tròng nói:

“Tên hỗn trướng Lâm Vũ Hoàng ngươi, mãi mới đón ta!!”

Ánh mắt của Tuyết Chi quả là phiên bản của Trọng Liên. Tiểu hài tử mà dùng loại ánh mắt này, không những yêu mị, lại còn không thể đánh nổi. Ta ngồi xổm xuống, nắm mặt nó, xoay xoay nắn nắn:

“Nhớ nhị phụ thân thì cứ việc nói thẳng, giả bộ cái gì chứ?”

“Con nhớ phụ thân!”

“Con gạt ta, con nhớ nhị phụ thân.”

“Là phụ thân!”

“Được rồi, mai nhị phụ thân đi rồi, đưa con tới chỗ phụ thân, con gặp phụ thân đi.”

Tuyết Chi cầm lấy tay ta mà lắc: “Không được!”

“Vậy là con nhớ nhị phụ thân?”

Tuyết Chi bổ nhào vào lòng ta mà khóc. Ta nháy mắt với Tư Đồ Tuyết Thiên, Tư Đồ Tuyết Thiên lắc đầu nói: “Với tiểu hài tử, phải dễ dàng tha thứ.”

Đón Tuyết Chi rồi, đi tìm Trọng Liên. Ta phát hiện ra đứa nhỏ này thật sự rất bất công. Theo ta thì ấm ức khóc, đến chỗ Trọng Liên thì cất lớn tiếng mà khóc, còn thích làm nũng làm nũng cọ cọ nước mũi. Trọng Liên vuốt vuốt đầu nó, mi mắt cũng buông, bộ dáng ôn nhu thật là đẹp — phi phi, cái gì cũng chưa có nhìn.

Biệt viện mà Trọng Liên ở bên sông Trường An quả là quá rộng.

Lúc trước hắn dùng tên giả là Hàn Đạm Y, mê đảo hết thiếu phụ thiếu nữ kinh sư, vốn không thấy lâu quá, nhưng thực tế cũng năm năm rồi.

Đêm nay ở lại biệt viện. Ta cùng Trọng Liên cũng phân giường.

Ta đến sương phòng phía Tây, bảo Tuyết Chi ngủ cùng ta. Tuyết Chi nói muốn ngủ cùng Trọng Liên, ta thấy thật mất mặt muốn dẹp nó đi, Trọng Liên lại nói: “Chi nhi, con ngủ với nhị phụ thân đi.”

Vì thế, Tuyết Chi ngủ cùng ta.

Ngày tiếp theo lại đến Tử Đường sơn trang, thăm Hoa Di Kiếm.

Sau khi Tử Đường sơn trang được trùng tu, cảnh trong sân cũng thay đổi rất nhiều.

Trước bờ hồ, một cây cầu nhỏ nối thẳng vào đại viện, người hầu đưa ta vào. Hành lang hiên đình, cầu nhỏ nước chảy, Tư Đồ tiểu công tử nằm trên tháp thưởng cảnh.

tháp: giường nhỏ.

“Hoàng ca ca, ta nghĩ huynh cứ thế mà đi, ra là còn có chút lương tâm.”

“Tuyết đệ đệ, ta với đệ một mảnh chân tình, sao có thể không có lương tâm.”

Hai người nhìn nhau thật lâu, đột nhiên rất tự giác mà hướng sang bên khác nôn khan.

Nôn khan xong, hắn đưa ta đi thăm Hoa Di Kiếm.

Hoa Di Kiếm vẫn không thể cử động. Ngoại trừ tư thế tay chân thẳng ra, không có gì thay đổi, giống như người chết vậy. Ta kiểm tra thân thể huynh ấy, không bao lâu, Tư Đồ Tuyết Thiên liền lôi ta ra khỏi cửa:

“Bỏ cuộc đi. Ta đưa tất cả các đại phu tốt nhất Trường An xem qua, đều bảo hắn không có cách.”

“Đại phu nói sao?”

“Phía ngoài sơn trang có một hiệu thuốc, đại phu ở nơi đó cung cấp manh mối cho chúng ta, ngươi đến hỏi đi.”

“Bạch Quỳnh Ẩn thì có thể.” Đại phu ngừng nghiền nát hoạt thạch, ngẩng đầu nói. “Một thiếu niên mười mấy tuổi tự xưng thần y, ta sống nhiều năm như vậy chưa nghe qua chuyện buồn cười như thế. Hắn đánh gãy cờ hiệu thần y, nhìn thấy bệnh có thể trị thì trị, không thể trị thì là do tâm tình không tốt không muốn trị, như thế tỉ lệ khỏi dưới tay hắn là mười phần mười. Người trẻ tuổi thích náo động ta có thể hỏi, nhưng gạt người thì không hay.”

“Ý đại phu là?”

“Hành Xuyên tiên nhân.”

“Người này không phải không dễ tìm sao?”

“Quả thật không dễ, nhưng người này dùng thuốc như thần, tìm được là có thể cứu được.”

“Đại phu, xin cho chút gợi ý.”

“Lúc ta còn trẻ có ở cùng học đường đọc sách với hắn. Tên này quái gở vô cùng, gia cảnh giàu có, tướng mạo anh tuấn, doanh khoa hậu tiến, là người trẻ nhất trong học đường. Hắn cái gì cũng không thiếu, chỉ thiếu bằng hữu. Ngay cả một bằng hữu cũng không có.”

Ta biết hắn quái, ta đang cần manh mối cơ. Nói mà như không nói.

“Hắn họ Ân, tự Hành Xuyên. Nguyên danh thì ta không rõ.”

“Ân Hành Xuyên, ra vậy.” Ta quay đầu lai, cười với Tư Đồ Tuyết Thiên. “Ta nói, hay cứ trực tiếp đến Thiên Sơn, tìm cái người tên Bạch Linh đến.”

Vừa dứt lời, kỳ tích đã xảy ra.

Đại phu kia kinh ngạc ngẩng đầu nhìn ta.

Một đám người vọt vào hiệu thuốc, bày đồ bừa bãi trong cửa hàng.

Một lão nhân râu dài chỉ vào một quan tài, cười nói: “Công tử, phòng trước vô họa, mua một tặng một.”

Một đại thẩm cầm áo vải trắng, khoa chân múa tay trên người ta. “Áo liệm bằng gấm, làm theo kích cỡ. Giảm giá tám phần, giảm giá tám phần.”

(Aki: Muốn ghi giảm 80% quá!!!)

Một thư sinh cầm bút và giấy: “Tú tài viết hộ di thư, năm lượng bạc một phong, đảm bảo thương tâm, đảm bảo giá cả.”

Ta phất tay. “Đi đi đi, ta vội!”

“Công tử, phơi thây đầu đường rất không phong cảnh, tội gì phải thế?”

Một đám người ồn ào trong hiệu thuốc như gà bay chó sủa, đột nhiên một người vào đây, nói với đại phu:

“Đại phu, cho ta mua thuốc. Đông trùng hạ thảo năm lượng, hoa hồng một cân.”

Thanh âm như bị nghẽn, cũng không khó nghe. Thậm chí nghe rồi còn khiến người khác muốn nghe lại. Nghe người có giọng như thế nói xong, sẽ không quên.

“Này, công tử, nếu ngài không hiểu phối dược, tốt nhất nói ta nghe bệnh trạng, có lẽ…”

“Ta mua hai loại dược thảo này.” Người nọ đội khăn che mặt và đấu lạp, ném một túi tiền trên quầy. “Phiền ngài nhanh một chút.”

đấu lạp: nón rộng vành.

Đại phu đành phải đi bốc thuốc.

Cầm lấy thuốc, y xoay người bước đi.

Ta theo sau: “Bạch, không, vị công tử phía trước, đi từ từ thôi.”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 28.11.2017, 19:37
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 01.10.2016, 04:00
Tuổi: 24 Chưa rõ
Bài viết: 5047
Được thanks: 1209 lần
Điểm: 10.2
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Thập lý hồng liên diễm tửu - Thiên Lại Chỉ Diên - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


36


Người phía trước dừng bước.

Tay áo y buộc chặt, bởi vậy ngón tay có vẻ càng thêm thon dài. Chỉ là, trên cổ tay phải, có một vết bỏng rõ ràng.

Ta vỗ vỗ Tuyết Thiên, đi tới chỗ người nọ, nhỏ giọng nói:

“Ta và các hạ đã từng gặp qua ở Phụng Thiên, không biết các hạ còn nhớ rõ hay không?”

Khăn che mặt của y màu đen. Nhưng không việc gì, ta vẫn như cũ có thể ẩn ẩn nhìn ra khuôn mặt y.

Lông mi tương đối dày, đôi mắt thực sáng ngời.

Lúc gió thổi tới, lụa đen trên đấu lạp nhẹ nhàng rung động.

Y giống như đang chăm chú nhìn ta. Nhưng y không nói lời nào.

“Các hạ không tiện mở miệng sao?” Ta lại hỏi.

“Ngươi…… Ngươi có chuyện gì?”

Lúc y lên tiếng, thanh âm có chút run rẩy, chắc là cố nhịn hoa khan. Xem ra cao nhân trong truyền thuyết giỏi khinh công, cộng thêm là quan chủ Thiên Sơn, thật sự chỉ là một tên bệnh, kiêm ấm sắc thuốc.

“Ta có chuyện muốn nói với công tử, công tử có thể vừa đi vừa nói không?”

“Không có khả năng.”

“Ngươi biết ta muốn hỏi gì?”

“Phải.”

“Ta không muốn bảo ngươi giúp. Chúng ta có thể dùng điều kiện trao đổi.”

“Ngươi hẳn biết chuyện chúng ta muốn làm nhất.”

Nếu là ‘chúng ta’, thì hẳn là Thiên Sơn. Người Thiên Sơn đều là kẻ điên.

“Ngoại trừ cái đó, còn cái khác không?”

“Không có.”

“Thực không có?”

“Không có.”

“Thật sự thật sự không có?”

Hình như Bạch Linh bị ta làm phiền, nhìn hồi lâu, xoay người muốn ra khỏi quán thuốc. Bấy giờ ta gọi nửa ngày, y cũng không thèm đếm xỉa. Vì thế dứt khoát là lao ra, chắn trước mặt y. Y không nói hai lời, bay lên mái hiên.

Ngươi biết khinh công, ta thì không à?

Ta xông lên, thuận tiện đá xuống mấy viên ngói, ngói rơi xuống, tiếng kêu thảm liên tục.

Rốt cuộc chúng ta nhận được sự chiếu cố của một lượng lớn nhân sĩ kinh sư.

Bạch Linh rốt cuộc cũng dừng, quay đầu nói:

“Ngươi đánh không lại ta, bỏ cuộc đi.”

“Ngươi không cùng ta đánh qua, sao biết ta đánh không lại ngươi?”

“Ta nói là đẫ biết rồi.”

“Được rồi, dù ta không đánh lại ngươi cũng thế, ta có thể chạy theo ngươi. Khinh công ngươi dù tốt, nhưng đuổi theo ngươi mà nói, với ta không khó. Không quá nửa canh giờ, ta bảo đảm cả Trường An đều sẽ nói Thiên Sơn Bạch Linh cầm đấu lạp nhảy loạn.”

“Ngươi, ngươi muốn cứu Hoa Di Kiếm, đúng không?”

“Đúng vậy.”

“Hoa Di Kiếm thấy được mặt của ta, như thế nào ta cũng không cứu.”

“Vì sao huynh ấy biết mặt ngươi, ngươi lại không cứu?” Ta dừng lại một chút. “Bộ dáng nam nhân xấu đẹp không có vấn đề gì, chỉ cần võ công cao, nghiệp lớn là tốt rồi.”

“Ai bảo ngươi bộ dạng ta xấu?”

“Giống ta a, có lúc cảm thấy bộ dạng mình thật khó coi, cũng không muốn nguyện ý đi gặp người…”

Bạch Linh ngắt lời ta. “Bộ dáng ngươi không khó coi.”

“Đương nhiên không khó coi. Giờ ta nhìn chính mình, càng nhìn càng anh tuấn, càng nhìn càng thấy phong lưu, trên thế gian quả nhiên không có ai so được với ta.” Ta cười cười. “Song, người ấy à, luôn luôn có giai đoạn tự kỷ như vậy. Lúc ấy có người nói, nam nhân khác nữ nhân, xấu đẹp không quan trọng, nghiệp lớn, nữ nhân vẫn sẽ tìm đến.”

Mặt sau của những lời này là thế này: song, nữ nhân đến đây cũng vô dụng, ngươi là của ta.

“Người kia… là bằng hữu của ngươi?”

“Không phải. Là tình nhân.”

Bạch Linh bỗng nhiên xoay người, thấp giọng nói: “Vậy chuyện giữa ngươi và Trọng Liên tính sao?”

“Người kia đã chết.” Ta dừng lại. “Là bị ta và Trọng Liên hại chết. Ta đời này làm nhiều chuyện có lỗi lắm rồi, nhưng không có việc nào giống như việc này, khiến cho ta cảm thấy được mọi chuyện đều đã muộn.”

Cách một lúc, ta lại nói: “Trước khi y chết, người bên cạnh y chỉ có Hoa Di Kiếm. Hoa Di Kiếm là người rất quan trọng với y.”

“Nếu ngươi coi trọng y như vậy, vì sao lại hại chết y? Bởi vì Trọng Liên trông đẹp, võ công cao?”

“Không phải, tuyệt đối không phải.” Nguyên bản cũng có chút hảo cảm với Bạch Linh, nghe giọng điệu của y nói về Trọng Liên, lại nhịn không được phải khiêu khích. “Trọng Liên biến thành cái dạng gì, ta sẽ ở cùng hắn.”

Trọng Liên là người kiêu ngạo nhất mà ta đã gặp qua, cũng là người đáng thương nhất. MẶc kệ thần thái hắn sáng láng, hay là trầm mặc không nói, ta đều cảm thấy nếu ly khai hắn, hắn sẽ biến thành khói mỏng, nháy mắt tiêu tán.

Có thể cũng là lo lắng quá độ.

“Tình yêu cũng thật vĩ đại. Đừng có lấy những người khác để ngụy trang. Để tình nhân cũ của ngươi chết an tâm một chút, Diệp Công hiểu long, làm ít thì tốt hơn.”

Diệp Công hiểu long: Diệp Công thích rồng chỉ ra vẻ yêu thích bên ngoài (còn thực chất bên trong thì không) (Do tích Diệp Công rất thích rồng, đồ vật trong nhà đều khắc, vẽ hình rồng. Rồng thật biết được, đến thò đầu vào cửa sổ. Diệp Công nhìn thấy sợ hãi vắt giò lên cổ bỏ chạy. Ví với trên danh nghĩa thì yêu thích nhưng thực tế lại không như vậy)

Ngay sau đó khói trắng nổi lên bốn phía, ta bị sặc đến phải ho vài tiếng.

Bạch Linh biến mất.

Lại một lần mời người thất bại.

Khi ta một lần nữa trở lại tìm Bạch Quỳnh Ẩn, người bán quan tài di thư vân vân đều đã chạy trốn hết. Tư Đồ Tuyết Thiên đứng ở đó phe phẩy quạt chờ ta, thấy ta vừa đến, trực tiếp một câu phủ đầu:

“Ta nghĩ Bạch Linh kia là đồ dỏm.”

“Ta cũng hiểu, ngoại trừ giọng nói giống, những chỗ khác đều không giống.”

Tư Đồ Tuyết Thiên thu quạt lại, lắc lắc cán quạt: “Không không, ta đang nói, nếu thật sự là Bạch Linh, sao lại một thân một mình chạy đến nơi kinh sư ngư long hỗn tạp này để mua thuốc? Y chỉ cần lắc lắc ngón út, thì một đám tiểu hồ ly chạy tới.”

“Cũng phải.” Ta lẩm bẩm nói. “Lần trước nhìn thấy Bạch Linh, tựa hồ là một người lãnh khốc ít nói. Nhưng hôm nay đặc biệt xử trí theo cảm tính, còn có hứng thú hỏi thăm việc tư của người khác.”

“Sao, hắn hỏi cái gì?”

“Ừm, là bằng hữu của ta, Trọng Liên và vân vân…”

“Hừm, vậy cho dù không phải Bạch Linh, cũng tính là kẻ địch.”

“Ta biết.”

Nhưng ngẫm đi ngẫm lại, lại thấy cực kỳ không thích hợp. Chuyện Trọng Liên, y tựa hồ không có lấy một chút hứng thú.

Lại nghĩ tới loại thuốc mà y mua.

Đông trùng hạ thảo có thể trị ho cùng tổn thương cơ, còn có thể tẩm bổ cho phụ nữ có thai sau khi sinh. Còn hoa hồng có hiệu quả trị liệu với xương gãy sưng tấy, thắt lưng xương sống, còn có thể cố tình hại phụ nữ có thai, sau khi phụ nữ có thai dùng, rất dễ sinh non.

Bạch Linh kia bị ho, người nào cũng nhìn ra. Nếu y mua cho mình dùng, hoàn toàn có thể sai người khác mua cho mình.

Nếu là trị liệu, trên người y hoàn toàn không có miệng vết thương, chỉ là lúc đi đường có chút không ổn. Cho dù thực sự bị thương, cũng không có gì phải giấu.

Mặt khác, nếu là phá thai rồi lại tẩm bổ cho phụ nữ, lại càng không thể. Bạch Linh nếu đã lỡ làm lớn bụng nữ nhân nào, chẳng lẽ không chịu trách nhiệm sao?

(Aki: Kiểu tiểu Hoàng điểu làm lớn bụng Liên tỷ tỷ sau đó còn đâm người ta 1 nhát, sau đó mới gặp Phụng Tử, ái chà. Đừng để ý tiểu nữ, quý vị cứ tiếp tục.)

Trừ phi, nữ nhân kia là đại nhân vật không thể đụng đến. Quan hệ của y và nàng lại không thể để người khác biết. Nữ nhân này có thể là Quỷ Mẫu hoặc Hồng Thường.

Nếu y không phải Bạch Linh, lý do y mua thuốc thì dễ rồi.

Một nam nhân bình thường muốn bỏ đi thai của một nữ nhân, rồi tẩm bổ, tẩm bổ.

Nhưng, thanh âm này người thường học được sao?

Hơn nữa, người bình thường có gan chọc đến Thiên Sơn?

Nếu dám trêu Thiên Sơn, tất nhiên không phải người bình thường.

“Nghĩ đi đâu đấy? Chạy nhanh về chiếu cố lão bà hài tử.” Tư Đồ Tuyết Thiên túm ta, lôi ra khỏi hiệu thuốc.

Trở lại biệt viện của Trọng Liên, Tuyết Chi cùng Ôn Cô Đông Thái đang ở trong sân chơi chọi dế. Hai người, một già một nhỏ, đều chịu bỏ túi. Xung quanh là vài người xúm lại, quả rất thú vị.

Đi ngang qua phòng Trọng Liên, bên trong phòng truyền ra thanh âm kỳ quái. Tựa hồ là có người nhảy lên giường, giẫm đệm chăn.

Theo thói quen vốn muốn phá cửa mà vào, nhưng vẫn nhịn xuống, chỉ là chọc một lỗ trên giấy dán cửa.

Trọng Liên đứng ở trên giường, nhìn xuống mặt đất, vẫn không nhúc nhích. (tưởng tượng Liên nhảy nhảy trên giường….)

Suy nghĩ nửa ngày, cuối cùng quyết định đi gọi bọn Lưu Ly tới hỏi hắn xảy ra chuyện gì.

Đi qua một tiểu viện, đi ngang qua phòng Hải Đường, nghe thấy bên trong có người nói chuyện. (đời tiểu Hoàng điểu rất hay dính tới việc nghe lén.)

“Ta cũng thấy thật ngạc nhiên, thế mà hắn vẫn lưu lại.” Là giọng Lưu Ly.

“Ta nghĩ là, Lâm Vũ Hoàng khẳng định không biết cung chủ ra tay như thế nào, đã biết mà còn không chạy sao?” Đây là Chu Sa.

Nhưng mà, bọn họ đang nói cái gì?

“Cung chủ cũng đủ nhân từ rồi. Họ Lâm kia còn muốn như thế nào nữa.”

“Nhân từ? Ta đưa lão bà ngươi tới một khu rừng nhỏ, khiến cho nàng ở đó một tháng thì tự sát, còn cố ý tạo thành như nàng tình nguyện, nàng nếu không đáp ứng, ta sẽ giết ngươi. Sau đó ta sinh cho ngươi hai tiểu hài tử, ngươi còn có thể không ở cạnh bên người ta?”

Hải Đường nói: “Chu Sa, ngươi cũng là một đại cô nương rồi, sao còn nói chuyện như vậy?”

Lưu Ly hừ một tiếng. “Ngươi có được một nửa xinh đẹp như cung chủ, ta cũng nguyện ý.”

“Ngươi!” Thanh âm vũ khí chạm nhau, Chu Sa rít gào. “Dù sao, ngươi giống Lâm Vũ Hoàng, đều là loại sói đáng khinh, cô nãi nãi hôm nay phải diệt tên không có tim gan nhà ngươi!”

Ta gõ gõ cửa, bên trong đột nhiên im lặng.

“Trọng Liên hình như có chút vấn đề, các ngươi đi xem sao.”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 86 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Hạ Lan Kỳ Vũ, nguyễn hằng123, thuytinhden750 và 57 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

5 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

13 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

14 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

17 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

18 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

19 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

20 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168



Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 220 điểm để mua Doggi bú bình
Mika_san: alo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 304 điểm để mua Khủng long Dino
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 365 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 293 điểm để mua Giường nữ hoàng
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 212 điểm để mua Bé Mascot hồng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.