Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 86 bài ] 

Thập lý hồng liên diễm tửu - Thiên Lại Chỉ Diên

 
Có bài mới 27.11.2017, 02:00
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 01.10.2016, 04:00
Tuổi: 24 Chưa rõ
Bài viết: 5047
Được thanks: 1209 lần
Điểm: 10.2
Có bài mới [Đam mỹ - Cổ đại] Thập lý hồng liên diễm tửu - Thiên Lại Chỉ Diên - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Thập Lý Hồng Liên Diễm Tửu

Tác giả: Thiên Lại Chỉ Diên

Thể loại: Kiếm Hiệp, Đam Mỹ, Cổ Đại, Ngược

Nguồn: https://kazurikenny.wordpress.com

Trạng thái: Full

Editor: Ngốc Aki.

Độ dài: 86 chương.

Giới thiệu:

Truyện này là câu chuyện kể về phần tiếp theo của truyện Hoa Dung Thiên Hạ nhưng nói về đoạn tình cảm của Lâm Vũ Hoàng và Trọng Liên.

Chú ý tiếp: Môn phái Vũ Đương ở đây vốn là Võ Đang

Mục Lục


BẤM VÀO ĐÂY ĐỂ XEM!
Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8     
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86



C1


Ánh dương, trời xanh, mây trắng, đào. Trong Dao Tuyết trì tràn ngập hoa rơi.

Thân thể nho nhỏ rúc vào ngực ta, ngủ say sưa. Ta nhéo nhéo cái mũi con bé, nhẹ nhàng hỏi:

“Tiểu Tử, ngủ trong phòng không được sao?” Phụng Tử mở mắt, khóe miệng hơi nhếch lên, lắc đầu.

Hoa đào nở rộ. Ta phủi đi cánh hoa trên trán Phụng Tử, bước nhanh đến Tâm Liên Các. Vừa tới cửa đã thấy Hải Đường vội vã chạy đến. Hải Đường la lên:

“Lâm công tử, cung chủ, cung chủ lại…”

Ta gật gật đầu, đem Phụng Tử đặt lên giường, kéo chăn, rồi tiến vào phòng trong.

Phòng ngủ rộng rãi sáng người, sương mù lãng đãng.

Trên giường có người, dáng người cao gầy, tóc đen rối tung. Trên cổ có một đóa Hồng Liên, yêu dị nở rộ. Vẻ đẹp khuynh thành, khiến người ta không dám nhìn thẳng. Kể cả biết hắn đã lâu, kể cả chưa gặp bao giờ, và kể cả khi thấy hắn lúc này cũng thấy đẹp đến kinh người. Hắn ôm một cái gối, lúc ẩn lúc hiện. Dáng tươi cười ngây thơ, đồng thời cho chút ngốc đần.

Ta đến ngồi cạnh hắn, nhẹ nhàng vuốt tóc hắn, cảm giác mềm mại, lạnh buốt. Hắn quay lại nhìn ta, ngây ngốc cười:

“Hoàng nhi, Hoàng nhi của ta. Hoàng nhi, Hoàng nhi, Hoàng nhi…” (khiến ta đọc xong bị ám ảnh gần chết)

Muốn giả vờ nổi giận, nhưng không cách nào làm được, ta đành thản nhiên hỏi:

“Sao không ăn cơm?”

Trọng Liên chỉ vào cái gối, hai gò má nhẹ nhàng cọ cọ: “Ta muốn ở cùng Hoàng nhi, không cần ăn cơm.”

Ta thở dài: “Vậy ta mang cơm cho ngươi, cùng Hoàng nhi ăn cơm có được không?”

Khóe mắt Trọng Liên khẽ cong, dáng tươi cười như làn nước đang gợn sóng, thanh tịnh tú lệ. “Ừ, không được để Hoàng nhi đói.” Rồi hắn quay sang cười cười với cái gối. “Hoàng nhi, hắn lập tức mang cơm ra cho ngươi, đừng vội, đừng vội.”

Đêm hôm đó, ta trở lại Trọng Hỏa cung, mắt Trọng Liên vẫn là màu đen, nhưng sau đó lại chuyển sang màu tím. Hiện tại ta rất sợ màu tím. Mỗi lần thấy màu này thì có cảm giác như thấy thuốc phiện vậy: tà ác, hấp dẫn, trí mạng. Trọng Liên trở nên như thế, tất cả đều tại loại võ công kia, đôi mắt kia. Ta quay đầu nhìn hắn đang cười si ngốc, vừa lúc ánh mắt chạm nhau, hắn hốt hoảng tránh đi, ôm lấy cái gối, thân hình co lại.

Sau khi trở về, ta liền triệu tập tất cả người của Trọng Hỏa cung, miễn cưỡng duy trì tính mạng Trọng Hỏa cung. Thế nhưng, không có Trọng Liên quản lý, Trọng Hỏa cung không khác gì tòa thành chết. Thời gian trôi qua rất bình thản, mỗi ngày chăm sóc Tuyết Chi và Phụng Tử, lại cùng Liên trò chuyện, hắn thi thoảng hồi đáp, nhất quyết không rời 2 tiếng: Hoàng nhi.

Lâm Vũ Hoàng đứng ngay trước mặt, nhưng vĩnh viễn không thể tiến vào thế giới của hắn.

Đi ra ngoài, xuống bếp, nấu một bát cháo. Tuy còn lâu mới đạt đến tay nghề của Trọng Liên – có thể cả đời này không muốn vượt qua – nhưng chính mình cũng phải học nấu cơm. Ta dùng khăn bao quanh bát, vẫy vẫy tay.

“Ah Ah, bị phỏng chết rồi.”

Phía sau là một đám người đang chuẩn bị cơm chiều, Chu Sa đi dạo ngang qua, thấy ta lập tức hét lên:

“Lâm Vũ Hoàng, ngươi rốt cuộc muốn ta nói bao nhiêu lần! Cái loại đó phải để nguội mới được cầm lên! Ngốc như heo ấy!”

Ta quay lại cười *** đãng. “Hơ hơ, cuối cùng ngươi cũng quan tâm tới người ta.”

Chu Sa nói. “Ta sợ ngươi làm bỏng Cung chủ!”

Ta làm mặt quỷ. “Ngươi như thế sao lập gia đình, vừa hung dữ vừa háo sắc.”

Thừa lúc Chu Sa vẫn chưa tìm được cái bát nào ném vào đầu ta, ta trốn trong đám người kia rồi lao ra.

Cười tủm tỉm mà bưng lấy bát cháo, ta chạy trở lại Tâm Liên các, Trọng Liên vẫn ở đây cùng cái gối nói chuyện. Ta múc một chén cháo, thổi thồi, rồi đưa đến cạnh miệng Trọng Liên. “Liên, tới giờ ăn cháo rồi ”

Trọng Liên nhìn ta mờ mịt, nhìn vào cái gối trong ngực. “Cho Hoàng Nhi ăn trước.”

Ta bất đắc dĩ đưa thìa cháo tới cạnh cái gối, nói. “Hoàng nhi, ăn cháo nào.” Rồi làm một động tác giả, xem như Hoàng nhi đã ăn rồi. Sau đó đưa tới bên miệng Trọng Liên, Trọng Liên mới há miệng, thoáng một cái húp vào luôn. Nhưng lập tức hừ một tiếng.

Chết rồi, hỏng bét, nóng quá! Ta cuống cuồng để bát cháo sang một bên, chìa tay trước mặt Trọng Liên. “Nhả ra.” Trọng Liên bị bỏng đến hốc mắt đỏ lên, nhưng vẫn cố chấp lắc đầu. Ta vội la lên. “Nghe lời đi, nhả ra.” Trọng Liên vẫn lắc đầu, bắt đầu ứa nước mắt vì bị phỏng. Nhất thời không khống chế được, ta lại rống lên. “Bảo ngươi nhả ra mà! Bát cháo này mới nấu xong đó! Ngươi đừng có mà hành động như kẻ ngốc được không?”

Trọng Liên nhìn ta, bất động.

Trong nội tâm ta vang lên một tiếng, cái gì cũng quên, nắm miệng Trọng Liên, kiên quyết bắt hắn nhả cháo ra, vừa chạm vào tay, ta bỏng tới nỗi cơ hồ muốn hét lên. Ta quả là ngu xuẩn tới cực điểm! Đồ nóng như vậy mà mang cho hắn ăn. Ngo ngoe ngo ngoe ngu xuẩn!

Cạnh bát chào còn bọc khăn, Trọng Liên vẫn ngồi ngây ngốc bất động. Ta ngồi xuống cạnh hắn, nhẹ nhàng ôm lấy vai hắn, hắn lập tức tránh đi. Ta lắc vai hắn. “Ta là Hoàng nhi.” Trọng Liên lắc đầu. Ta cầm chặt tay hắn, hắn lập tức rút ra. Ta cầm tay hắn chạm vào mặt mình, nói khẽ. “Nhận ra chưa? Ta là Hoàng nhi. Trước đây ngươi thích nhất là sờ mặt ta, không phải sao?” Trọng Liên vẫn rút lại tay, khuôn mặt vô cùng ngốc trệ.

Nhìn gương mặt *** xảo kia, sự thương tiếc trong lòng bỗng chuyển sang kích thích. Ta ôm lấy cổ hắn, chậm rãi tiến lại gần, muốn hôn hắn. Thế nhưng đúng lúc ta đụng môi hắn, hắn bỗng đẩy ta ra, nhanh như cắt xoay người trên giường, co rúc về một góc.

Ta nhất thời không thốt lên được gì, chỉ đành ngồi ở đầu giường cười khổ. “Thực xin lỗi, ta không nên ép ngươi.” Ta đứng dậy đắp kín chăn cho hắn, thổi tắt nến. “Ngươi ngủ đi, cháo đặt ở nơi này, ngươi từ từ ăn, nếu làm bẩn quần áo, cầm lấy đi giặt rửa là được.”

Trọng Liên ôm lấy bản thân, vẫn cứ bất động.

Suốt một năm nay, trên giang hồ xuất hiện phân tranh khắp nơi, đơn giản là có đạo tặc xuất hiện, kéo theo cả gia đình phú quý và danh môn đại phái. Tuy chỉ là giật tiền, cướp không xem xét, nhưng kim ngạch khổng lồ, khiến cho nhiều hào kiệt tái xuất hiện, tiêu biểu như Hoa Di Kiếm. Đến nỗi bắt không bắt được, chỉ biết than trời. Hơn nữa cách đây mấy tháng, Đại hội anh hùng lại muốn bắt đầu, rất muốn đi ra ngoài thăm mấy vị bằng hữu trước kia. Nhưng Trọng Liên, chỉ có thể buông tay. Hắn sợ hãi bất cứ thứ gì, sợ hãi bất cứ ai tiếp xúc.

Hắn hiện tại, không có bộ dạng thùy mị, không có tư thế oai hùng, không hề cao quý, chẳng hề thanh nhã. Hai chữ Trọng Liên… đã từng là quan thế mỹ nhân, võ bá thiên hạ. Trọng Liên người này đã từng chấn động giang hồ, tung hoành võ lâm.

Bất quá, đó chỉ là đã từng.




Đã sửa bởi Thư Niệm lúc 28.11.2017, 21:38.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 28.11.2017, 16:50
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 01.10.2016, 04:00
Tuổi: 24 Chưa rõ
Bài viết: 5047
Được thanks: 1209 lần
Điểm: 10.2
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Thập lý hồng liên diễm tửu - Thiên Lại Chỉ Diên - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


2


Tuyết Chi đã bắt đầu cùng Chu Sa và Hải Đường tỷ tỷ học võ công, như vậy dù còn nhỏ, cũng có thể học công phu nhập môn của Trọng Hỏa cung, rất chăm chỉ tu luyện. Đứa nhóc này càng lớn càng giống đại phụ thân của nó, nhất là cặp mắt hồ ly kia, rất có thần. Nhưng dù sao Tuyết Chi cũng chỉ là một tiểu nha đầu, khóe mắt khơi mào, vừa to lại vừa tròn. Hai gò mà Trọng Liên lại gầy tới nỗi thấy được xương quai hàm, cằm nhọn có thể gọt hành tây (và tui đây bái phục suy nghĩ bạn Hoàng.) còn gò má tiểu nha đầu này lại trắng nõn nà, mập ục ục, tròn căng đầy, lộ ra hai lúm đồng tiền, đáng yêu tới nỗi làm người ta muốn bóp chết con bé.

Cùng Tuyết Chi xuống núi vài lần, ai thấy nó đều có chung một phản ứng. “Ai da da, tiểu cô nương này cực kỳ xinh đẹp, chỉ mười năm nữa có khi làm bao nhiêu nam tử điên đảo.” Trời, đúng là tri nhân tri diện bất tri tâm (biết người biết mặt không biết lòng). Nha đầu này nói bao nhiêu là đáng hận bấy nhiêu. Không mở lời thì đúng là tiên nữ, vừa nói ra là thành lão ma nữ.

Giống như lúc này, ta đây đang thu dọn đồ đạc, Tuyết Chi vụng trộm tiến vào cửa. Nó cho rằng ta không phát hiện, hừ hừ, ta đây cái gì cũng biết đấy. Liếc mắt thấy ngay một con sâu róm, mà tiểu tử kia thì đang muốn nhét nó vào áo ta.

Tiểu tử này đúng là, như thế làm sao mà thành một cô nương?

Quay người, nắm lấy tay con bé, đầu ngón tay hướng tới mu bàn tay bắn ra, con sâu bắn ra ngoài. Lấy nước đổ lên tay con bé, nắm lấy chỗ thịt mập mạp, vặn tới vặn lui. Mặt của Tuyết Chi bị ta vặn tới méo mó, vậy mà vẫn không quên kêu thật to: “Hoàng nhi! Sợ rồi hả?” Thế đấy, dáng thì giống Trọng Liên, nhưng tính cách giống hệt ta thuở bé.

Ta xách lấy cổ áo nó, ném lên trên giường. “Nha đầu chết tiệt kia, học theo cha ngươi một ít được không? Ôn nhu một chút, tao nhã một chút! Con gái mà hung dữ như vậy, coi chừng không gả đi được.” Tuyết Chi liều mạng lắc đầu, hai búi tóc cũng xoay tròn xoay tròn xoay tròn. “Con không muốn lấy chồng, muốn gả cho phụ thân! Người đem phụ thân bức điên rồi, con ghét người! Hoàng nhi thối! Con muốn phụ thân!”

Tiểu tử thối này thực sự quá đáng ghét, hung tàn giảo hoạt không nói, lại còn đặc biệt luyến phụ. Dĩ nhiên, phụ thân đó không phải ta. Duỗi tay vuốt đầu nó, ta lắc lắc đầu: “Cha con không phải do ta bức điên, hắn nghĩ tới ta rồi phát điên, ha ha, ha ha.” Cười cười, sống mũi cay cay. Nha đầu hỗn láo này, lúc nào rồi mà còn đề cập chuyện này?

Ta ngồi lên giường, giơ tay lên, vẻ mặt nghiêm túc. “Ta không đi, ta sẽ ở lại cùng Liên.” Tuyết Chi quả nhiên không dễ đối phó như khi còn bé, vung một câu:

“Đi thì đi, ai quản người!”

Đúng lúc này, lại đụng vào một người.

Đúng đấy, là đụng đấy.

Không phải ai khác, chính là đứa thương nhị phụ thân ta đây, Phụng Tử. Phụng Tử bước đi lảo đảo, chân nọ đá chân kia, ba bước nghiêng một bước, cuối cùng ngã ngay trước mặt ta. Nha đầu kia lớn lên so ra thì giống ta, nên nhìn rất nhu thuận. Ừ, không sai, rất ngoan. Nó kéo ống tay áo ta, mắt hạnh đào chớp chớp. “Nhị phụ thân muốn ra ngoài sao?”

Quả nhiên là giống ta, đáng yêu vô cùng. Ta ôm lấy con bé, đặt lên đùi. “Nhị phụ thân sẽ sớm trở về, Tiểu Tử ở lại ngoan ngoãn, được không?” Phụng Tử nghe lời gật đầu ôm lấy cổ ta, cả người mềm nhũn. Tuyết Chi hừ một tiếng, nhảy xuống giường chạy ra ngoài. Ta quát: “Nha đầu chết tiệt kia, quay lại đây ngay.”

Tuyết Chi dừng lại một chút, rồi lại hừ một tiếng. “Con không muốn!” Nhưng đã đứng nguyên tại chỗ, bất động rồi. Ta đặt Phụng Tử lên chân phải, rồi vỗ chân trái của mình.

“Con có ngồi hay không?”

Tuyết Chi lề mà lề mề đi tới, nhảy lên ngồi.

Ta nhéo nhéo mặt Tuyết Chi. “Nhìn bộ dạng ăn phải dấm chua của tiểu tử con kìa, cùng nhị phụ thân ra ngoài.”

Tuyết Chi nói ngay. “Con không có ghen tỵ!”

Hai mắt Phụng Tử bắt đầu rưng rưng: “Nhị phụ thân không muốn mang Phụng Tử đi cùng?”

Ta làm lơ Tuyết Chi. “Tiểu Tử không biết võ công, ra ngoài sẽ rất nguy hiểm, hiểu không?”

Phụng Tử mếu máo, cười miễn cưỡng. “Vâng, được ạ.”

Tuyết Chi vênh mặt, làm mặt quỷ với Phụng Tử. “Nhị phụ thân không thích ngươi rồi.”

Phụng Tử bật khóc.

Ta ôm chặt Phụng Tử. “Tiểu Tử đừng nghe nó nói bậy, nhị phụ thân thích con, không thích nó.”

Tuyết Chi dùng lực đập bả vai ta.

Ta trừng mắt nhìn con bé. “Con đúng là không có hiếu gì cả, dám đánh cả cha, coi chừng bị thiên lôi đánh đó. Nào, giờ giúp lão cha ngươi thu đồ đạc!” Thế là đem Tuyết Chi ném lên giường, nó không can tâm tình nguyện mà ngồi thu đồ đạc. Phụng Tử hai mắt đẫm lệ, rưng rưng tựa vào ngực ta.

“Tiểu Tử thích nhị phụ thân nhất.”

Tuyết Chi ở bên cạnh nôn ọe một tiếng.

Thu xếp xong cho Phụng Tử, quần áo cũng thu dọn sạch sẽ, đi Tâm Liên các tìm Trọng Liên. Trọng Liên ngồi xổm cạnh ao nhỏ, ôm lấy hai chân nhìn xuống mặt ao. Ta ngồi xổm xuống cạnh hắn, hỏi nhỏ:

“Đang nhìn gì đó?”

Trọng Liên chỉ chỉ vào nước. “Tôm.”

Ta gật gật đầu. “Ừ, nhìn thấy rồi.”

Trọng Liên nghiêng đầu nhìn ta, tóc nghiêng sang một bên, phiêu diêu trong gió. “Hoàng nhi rất thích ăn tôm.”

Ta há hốc mồm.

Trọng Liên vén tóc ra sau tai, bông tai hình hoa sen lấp lánh. Hắn lại nhìn những con tôm kia, lẩm bẩm. “Ừ, Hoàng nhi thích ăn tôm nhất, ta muốn bóc tôm cho Hoàng nhi.” Nội tâm nhất thời xao động, ta không nhịn được.

“Liên, cùng ta ra ngoài giang hồ một chút, được không?”

Trời ơi, ta đang hỏi cái gì thế? Hắn như vầy đi ra ngoài, không bị ăn sạch sẽ mới là có quỷ!

May thay Trọng Liên lắc đầu. “Không, ta phải ở một chỗ với Hoàng nhi.”

Ta suy nghĩ một chút, nói. “Này, ngươi đứng lên một chút được không?” Trọng Liên nghi hoặc liếc ta một cái, chậm rãi đứng lên, ôi cái tư thái kia… ta lâu rồi không có đụng vào hắn, bất giác thấy hoảng. Dù cho lần này ra ngoài mất thời gian ngắn, làm người cũng phải ích kỷ một lần.

Thò tay, điểm huyệt. Trọng Liên bất động rồi. Hắn không thể nói chuyện, mày nhíu lại, tựa hồ không muốn ta đụng vào. Ta chẳng quản được nhiều đến vậy. Đi qua, ôm lấy hắn. Trên môi hắn liếm một vòng, muốn tiến vào, không để ý hắn lùi bước, mạnh mẽ đẩy lưỡi hắn, cuốn lấy. Hôn khoảng được hai chén trà, không thể kiềm chế, có ngọn lửa không thể khống chế. Đầu nóng lên, ôm ngang người hắn, vừa định xông vào phòng thì nghe tiếng Chu Sa gầm gừ.

“Lâm Vũ Hoàng, ngươi kiềm chế chút cho ta! Cung chủ bây giờ thể chất bất ổn, ngươi không cẩn thận làm cho người có con, ta có chết cũng không bỏ qua!”

Mặc dù càng nhiều con càng tốt. Nhưng mà, nhưng mà… nhìn nhìn Trọng Liên mà xem, nhìn gương mặt nhỏ nhắn… Được rồi, lão tử nhẫn!

Mang theo Tuyết Chi, tựa như hai cha con nông thôn xuống vào thành.

Vừa đi vừa cảm thấy kì quái. Rõ ràng Trọng Liên mất hết võ công, nhưng vẫn duy trì bộ dạng mười chín tuổi. Ta cũng vậy, mấy năm qua cả thân cao tướng mạo đều không đổi mấy… Không lẽ ta thật sự thanh xuân vĩnh trú? (tuổi xuân duy trì, giống như trẻ mãi không già.)

Thanh xuân thật là tốt. Nhưng cứ tiếp tục như vậy, chẳng lẽ ta không có cách nào trở thành nam tử trung niên tư thế oai hùng nừng bừng phấn chấn?

Vừa xuống Tung Sơn, rời khỏi sương mù trận, ta quay đầu lại nhìn Trọng Hỏa cung như ẩn như hiện, cảm thán. “Chi Nhi, ta muốn phụ thân con rồi…”

Tuyết Chi liếc mắt. “Người có phải nam nhân không hả? Thật vô dụng!”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 28.11.2017, 16:52
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 01.10.2016, 04:00
Tuổi: 24 Chưa rõ
Bài viết: 5047
Được thanks: 1209 lần
Điểm: 10.2
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Thập lý hồng liên diễm tửu - Thiên Lại Chỉ Diên - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


3


Rời khỏi giang hồ đã lâu, quả nhiên không dễ dàng tìm ra bằng hữu. Vốn đã bất lực, lại còn cùng nha đầu Tuyết Chi ở chung một chỗ, cuộc sống của ta ngày càng khổ sở. Những lúc con bé ở chỗ ta gọi tới gọi lui rầm rì nhám chán đòi phụ thân, ta lại một lần nữa cảm khái, tiểu nha đầu này rốt cuộc giống ai.

Rời khỏi Tung Sơn, chuyện đầu tiên đương nhiên là truy tìm tung tích của Tư Đồ Tuyết Thiên và Hoa Di Kiếm: Bọn họ đều là người có tiếng trên giang hồ, một ngày không biết có bao nhiêu người đến tìm. Tuy Hoa Di Kiếm trượng nghĩa, nhưng nói một không hai, cũng coi như là thế gia, với tính cách của hắn mà nói thì thật khó tìm, e rằng sẽ bận rộn ở khắp nơi, hành tung bất định, có trời mới biết ở đâu. Tư Đồ Tuyết Thiên thì không như vậy, có thể thích ứng với mọi hoàn cảnh, bạn bè khắp nơi, cùng người đến tửu lầu hát đối, chơi đùa mặc kệ thời gian trôi. Nhiều người biết hắn là vậy, nhưng nghe nói hôm nay hắn ở đây, ngày mai lại chuyển sang chỗ nào rồi.

Sau khi cân nhắc, vẫn hướng tới kinh sư thì hơn. Trên đường đi bắt gặp bao nhiêu mật thám, người săn tin. Chuyện người ta hay nói ấy, chẳng qua là chuyện của đại hồi anh hùng và đám đạo tặc.

Đại hội anh hùng lần này quả thực vắng vẻ, mấy tháng mà chỉ có vài người đăng ký. Nguyên nhân là Trọng Liên xuất hiện mấy năm trước, không ai đánh lại được người này, nên chỉ đi thăm không dự thi. Vì vận động mọi người tham gia, mấy đại biểu quyết định tổ chức đại hội lần này có giải thưởng, phần thưởng chính là Thiên Sơn tuyết liên trăm năm khó gặp, nghe nói có thể trị bách bệnh, không bệnh thì có thể sống lâu trăm tuổi. Hiển nhiên ai nấy đều muốn sống lâu 1 chút, cờ hiệu cứ thế xuất hiện, đoàn người đi qua đi lại như ong vỡ tổ.

Mà còn có chuyện vui hơn, đó là một đạo tặc ở Giang Dương, tên gọi Huyết Phượng Hoàng. Tên này ta cũng có nghe nói qua, đồn rằng chấp niệm của nàng với bạc đã đạt tới cảnh giới cao nhất, ai cản nàng lấy tiền, nàng giết. Hơn nữa hung khí không phải đao cũng chẳng phải kiếm, mà là một ngọc tiêu, trên ngọc tiêu gắn một Phượng Hoàng trâm.

Chuyện làm người ta không thể tưởng tượng nhất chính là, có lần nàng cướp bạc, ước chừng mấy vạn lượng, có tới năm sáu người thì nàng tha cả mạng lẫn vật. Nhưng một lần khác khi mà có tới hai mươi người, chỉ có mấy ngàn lượng, nàng lại giết sạch. Cũng bởi hành động quá quỷ bí, lại không có quy tắc cho nên không ai thăm dò được lai lịch của nàng ta. Thậm chí không có người biết rõ đó là nam hay nữ. Ta nói nàng là nữ hoàn toàn nhờ trực giác, hành động như mèo, vô ảnh vô tung, bất thường vô cùng, chỉ có nữ nhân mới thích trò này.

Từ Đăng Phong đến kinh sư cũng không xa, đi đường vài ngày là đến. Đến kinh sư ta mới phát hiện mình thành đồ cổ mất rồi (có chết cũng ko nhận mình già à Hoàng nhi?) nhìn phố xá hối hả, rao hành nhộn nhịp, lại cảm thấy không quen. Không quen nhất chính là đi trên đường cứ thấy cái gì đẹp đẹp dành cho trẻ con, họ đều quay sang nhìn Tuyết Chi. Thử rằng Trọng Liên đi thật, không biết liệu có ai đích thân nhào lên phía trước.

Tuyết Chi phớt lờ thành thói quen, lại còn vẫy tay la lớn. “Hoàng nhi, con muốn ăn mứt quả!”

Ta bắn ba đồng tiền lên trời: “Xú nha đầu, tự đi mua!”

Con bé nhảy dựng lên, vô cùng điêu luyện bắt được mỗi tay một đồng, tiểu cẩu tử trong miệng có một đồng, rất duyên dáng mà đáp xuống. Nếu có đuôi, chắc chắn là đang vẫy vẫy. Ta nhéo nhéo mặt nó: “Bẩn quá ”

Tuyết Chi mang vẻ mặt “con không đi cùng Hoàng nhi”, rồi chạy đi mua mứt quả.

Kết quả khi nha đầu vừa mới đến trước mặt người bán mứt, đằng sau ta chợt có người chạy lên. Đám người quá chen chúc, ta hô to: “Nha đầu, coi chừng!” Tuyết Chi ngây ngô quay đầu lại, ba đồng tiền trong tay bị cướp đi. Ta vừa rút thanh kiếm ra, muốn đâm cho kẻ kia một cái, phát hiện ra chỉ là ăn trộm, thế là thu lại. “Ra nào, nhị phụ thân cho thêm…”

Ai ngờ Tuyết Chi chẳng thèm nghe ta, lại còn làm chuyện khiến ta mất hết mặt mũi. Nha đầu đã nắm lấy một bao mứt quả, ném vào trong miệng nhai đến khi chỉ còn hạt, hai chân đạp một phát, nhảy lên vai một ông đằng trước, đem hạt bắn ra, đánh trúng cổ tay người kia. Người nọ kêu thảm một tiếng, đồng tiền bay ra, tay chảy máu. Tuyết Chi nhảy xuống, một cước đá vào chỗ XX của người nọ, cả giận nói: “Bạc của bà mà ngươi cũng dám trộm, chán sống rồi à?”

Ta cứng ngắc. Đây là con gái của người ưu nhã đệ nhất thiên hạ sinh ra… Nó, nó thực sự là do Trọng Liên thân sinh đó hả?

Ta tiến lên, thấy tên kia ôm chỗ XX nằm bò trên đất, một tay nhéo tai Tuyết Chi, còn Tuyết Chi thì la lối kêu gào. Ta túm tay nó lôi về: “May mà võ công của ngươi chưa luyện quá nhiều, không thì tay của hắn tàn phế! Cút đi cho ta trả tiền!”

Tuyết Chi nói: “Đừng nghĩ cha với con giống nhau, một bà hai bà!”

Đứa nhỏ này – ta thật sự muốn quất chết nó!

Tuyết Chi cầm lọ mứt, dung dăng dung dẻ bước đi, trông đến buồn cười, cứ như là không biết mệt vậy. Người trên đường quan sát con bé ngày càng nhiều, thế là người ta bắt đầu xì xào bàn tán, cho tới khi ta nghe được âm thanh kia vọng đến tai liền nhất thời sửng sốt.

Âm thanh từ phía kia truyền đến: “Tuổi còn nhỏ mà võ công tốt như thế, hiển nhiên cha mẹ vô cùng lợi hại.”

Ta ngẩng đầu lên, ngẩn ra, định quay đi, nhưng vừa nhìn thấy người ngồi ở trà lâu đối diện, mừng rỡ mở to mắt: “Tuyết Thiên?!”

Vị công tử đó ngồi tựa tấm màn che, tay phe phẩy quạt trắng, bộ dạng thản nhiên nhàn nhã: “Bạn nhậu dễ tìm, bạn cùng chung hoạn nạn khó gặp. Vũ Hoàng ca gần đây khỏe không?”

Nghe hai câu trước ta đặc biệt cảm động, nhưng khi cái câu Vũ Hoàng ca kia xuất hiện, ta chảy mồ hôi. Tiểu từ này chắc còn nhớ thù ta đây mà.

Dù sao, cũng là lâu ngày gặp lại, ta một tay ôm Tuyết Chi, nhảy lên phía trà lâu, ngồi trước mặt Tư Đồ Tuyết Thiên, cười nói: “Đang muốn đi tìm ngươi, đến tận đây thật không phí công!”

Tư Đồ Tuyết Thiên nói: “Vô sự không lên Điện Tam Bảo, bình thường huynh nghĩ tới ta là tốt rồi.”

Ta tặc lưỡi. “Ngươi không phải bụng dạ hẹp hòi như thế chứ. À, Tuyết Chi, gọi Tuyết Thiên thúc thúc.”

Tuyết Chi nói: “Thúc thúc sao? Nhìn rất giống ca ca.” Đang cảm động nha đầu nhà mình thật biết nói chuyện thì câu tiếp theo nó làm ta tức đến nỗi nôn ra máu. “Chẳng lẽ bởi vì Hoàng Nhi quá già rồi?”

Ta đánh đầu nó một cái: “Nghiệp chướng, tâng bốc người khác cũng đừng hạ thấp cha mình được không?”

Tư Đồ Tuyết Thiên nói: “Lâm Nhị gia, vậy huynh nói hay không ta cũng đã già? Tuyết Chi đã lớn thế này rồi cơ đấy. Chi nhi à, thúc thúc tuy thế mà tận mắt thấy con sinh ra đó.”

Quả nhiên Tuyết Chi chớp chớp đôi mắt to tròn hỏi: “Con làm sao sinh ra?”

Lời vừa thốt ra, trong lòng ta “Rồi…!” một tiếng.

Tư Đồ Tuyết Thiên cười đến con mắt híp lại: “Chi nhi là do người vĩ đại nhất thế gian sinh ra đó. Đoán xem là ai?”

Tuyết Chi xoa cằm nhìn ta. “Dù sao cũng không phải Hoàng nhi.”

Hừ. Hừ. Hừ hừ hừ.

“Cho con ba cơ hội nhé. Đoán không trúng thì thôi vậy.”

Tuyết Chi lập tức nói: “Là quan thế mỹ nhân, võ bá thiên hạ, hiện tại đã bị Hoàng nhi bức điên, là đại phụ thân Trọng Liên, Cung chủ Trọng Hỏa Cung!”

Ta muốn mắng người rồi. Nha đầu chết tiệt kia.

Quả nhiên nó vừa dứt lời, Tư Đồ Tuyết Thiên ngẩng đầu, chậm rãi hỏi: “Lời con bé là ý gì?”

Ta quay đầu, liếc Tuyết Chi. “Thì là ý trong lời nói ấy.”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 86 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Btdrvh, mjschjckkut3, Sưu tầm và 67 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

3 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 202, 203, 204

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

13 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

14 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

17 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

18 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

19 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

20 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246



Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 220 điểm để mua Doggi bú bình
Mika_san: alo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 304 điểm để mua Khủng long Dino
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 365 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 293 điểm để mua Giường nữ hoàng
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 212 điểm để mua Bé Mascot hồng
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 251 điểm để mua Lily Flowers
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 687 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 332 điểm để mua Khỉ xanh
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Vivianna
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 216 điểm để mua Người tuyết 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 234 điểm để mua Trâm hoa cài tóc
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 750 điểm để mua Ngọc đỏ
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 291 điểm để mua Nhảy hip-hop
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> tuyết sa mạc
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 354 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 297 điểm để mua Người Nhật Bản
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 285 điểm để mua Ác quỷ
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 370 điểm để mua Ác quỷ dễ thương
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 295 điểm để mua Mèo con khóc nhè
nmngaaa: huhu ai có bản raw của rượu yêu - gà trống đẻ trứng cho em xin được không ạaaa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 222 điểm để mua Vương quốc thần tiên

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.