Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 266 bài ] 

Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

 
Có bài mới 23.11.2017, 08:56
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Giải Ngư Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Giải Ngư Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 10.04.2013, 13:14
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 119
Được thanks: 870 lần
Điểm: 48.35
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt - Điểm: 70
Đang tải Player đọc truyện...

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 181: Thẩm vấn Lý ma ma

Nghe Triệu Khả Nhiên nói, lòng của Lý ma ma giống như vào trong hầm băng, hiện tại bà cảm giác cả người lạnh lẽo, nhưng sau lưng vẫn đổ mồ hôi lạnh. Trong lòng bà thật sự rất sợ, cũng càng hối hận, nếu ban đầu mình không có lòng tham, cũng sẽ không bị nhị tiểu thư nắm được cán, hôm nay cũng sẽ không biến thành bộ dáng này. Hiện tại đến nước này, nếu như nói ra, nhị tiểu thư chắc chắn sẽ không bỏ qua cho bà, nhưng nếu không nói, đại tiểu thư cũng không chịu bỏ qua cho bà. Hiện tại bà chỉ cảm thấy tiến thoái lưỡng nan.

“Lý ma ma, ngươi cần phải suy nghĩ thật tốt!” Triệu Khả Nhiên nhẹ nhàng đặt ly trà xuống, “Chỉ là, cũng không nên tốn quá nhiều thời gian! Con người của ta, chính là có một khuyết điểm, đó là không có tính nhẫn nại. Nếu ngươi một mực trầm mặc như vậy, vậy ta coi như là ngươi thừa nhận, đem ngươi đưa đến quan phủ.”

Nhìn động tác chậm rãi của Triệu Khả Nhiên, Lý ma ma cũng là kinh hồn bạt vía. Hiện tại trong lòng của bà đang giao chiến, không biết có nên nói ra hay không, thủ đoạn của nhị tiểu thư bà biết, nếu thật sự nói ra, chỉ sợ bà cũng không có đường sống rồi.

“Lý ma ma, xem ra ngươi quyết định không chịu mở miệng rồi.” Nhìn Lý ma ma trầm mặc không nói, ngược lại Triệu Khả Nhiên tuyệt không gấp gáp, nàng cười, “Ngươi đã không muốn nói, vậy ta cũng sẽ không miễn cưỡng ngươi.”

Nghe Triệu Khả Nhiên nói, Lý ma ma thở phào nhẹ nhõm, cảm giác quyết định của mình  thật sự không có sai, chỉ cần không nói gì, đại tiểu thư cũng không làm gì được mình. Xem ra đại tiểu thư vẫn rất nhân từ. Nhưng mà, đang lúc này, Triệu Khả Nhiên nói tiếp, khiến bà bị sợ đến thiếu chút nữa sẽ té xỉu.

“Cầm Hương, ngươi đi tìm mấy người, đem Lý ma ma trói, đưa đến quan phủ đi.” Triệu Khả Nhiên hết sức dịu dàng mở miệng, nhưng lời nói ra lại tràn đầy lạnh lẽo, “Còn nữa, nhớ mang theo quan phủ đến nhà của Lý ma ma, nhớ, liên luỵ cửu tộc. Ngay cả tiểu tôn tử vừa sinh ra tuyệt đối cũng không bỏ qua.”

Nghe Triệu Khả Nhiên nói, trong lòng Nguyệt cô và Lung nhi không đành lòng, Nguyệt cô tiến lên phía trước, định mở miệng, tuy nhiên bị Triệu Khả Nhiên dùng ánh mắt ngăn lại. Thấy được ánh mắt của Triệu Khả Nhiên, Nguyệt cô cũng không dám tùy ý lên tiếng, chỉ có thể lui qua một bên, lẳng lặng nhìn.

“Không cần! Đại tiểu thư, ngàn vạn lần không được!” Vừa nghe Triệu Khả Nhiên nói, Lý ma ma nhất thời bị dọa đến mất đi khí thế, bà vội vã quỳ trước mặt Triệu Khả Nhiên, lôi kéo chéo quần Triệu Khả Nhiên, khóc nói, “Đại tiểu thư, tiểu tôn tử của nô tỳ là vô tội, hắn mới vừa sinh ra không lâu, có thể biết những thứ gì! Người ngàn vạn lần không được động đến hắn!”

Thấy được động tác Lý ma ma, Cầm Hương ở một bên một cước đạp tới, Lý ma ma nhất thời liền ngã xuống. Bà lập tức bò dậy, còn muốn tiếp tục khẩn cầu Triệu Khả Nhiên. Nhưng đối với khẩn cầu với Lý ma ma, Triệu Khả Nhiên cũng mắt điếc tai ngơ, nàng nhẹ nhàng cầm một khối cao điểm trên bàn, chậm rãi ăn, một chút cũng không để ý đến Lý ma ma. Mới vừa rồi, Thi Hương đã kiểm tra qua, trong mấy đĩa cao điểm này, cũng chỉ có một vài cái đĩa hoa hồng cao có bỏ thuốc mà thôi, những thứ khác đều là sạch sẽ. Cho nên Triệu Khả Nhiên mới dám yên tâm ăn như vậy.

“Cầm Hương, ngươi còn chưa động thủ.” Triệu Khả Nhiên mở miệng thúc giục.

“Không cần, đại tiểu thư, người hãy bỏ qua nô tỳ đi! Người muốn biết cái gì, nô tỳ nhất định sẽ toàn bộ nói ra.”

Thấy Cầm Hương đến gần mình, Lý ma ma biết lần này đại tiểu thư quyết tâm, bà bị dọa đến cái gì nói hết ra. Lúc trước, bà vẫn luôn ỷ vào đại tiểu thư nhân từ, cho dù phát hiện cũng sẽ không xử phạt nàng. Nhưng hôm nay, bà mới biết, thủ đoạn của đại tiểu thư so với nhị tiểu thư còn ngoan hơn, sớm biết như vậy, ban đầu bà sẽ không dám phản bội.

Triệu Khả Nhiên tay giơ lên, Cầm Hương mới dừng bước chân lại đi đến gần Lý ma ma.

“Thật là cái gì cũng nguyện ý nói?” Triệu Khả Nhiên khẽ mỉm cười, nhìn Lý ma ma, thái độ hết sức dịu dàng, nhưng đáy mắt không có một tia ấm áp, “Lý ma ma, vậy ta hỏi cái gì, ngươi liền nói cái đó. Nhưng mà, nếu có một câu nói dối, vậy cũng đừng trách ta không khách khí. Ngươi không cần cho là ta nhân từ, 1d.2d.3l.4q.5d6 hiện tại ta có thể nói cho ngươi biết, nếu ta muốn độc ác, ta có thể độc ác hơn Triệu Khả Nhân. Nếu không muốn người nhà của ngươi đi theo ngươi chịu khổ, vậy tốt nhất ngươi không cần có bất kỳ giấu giếm nào.”

“Đại tiểu thư, nô tỳ biết.” Lý ma ma vội vàng đồng ý, “Người có gì muốn hỏi, vậy thì cứ hỏi đi, chỉ cần nô tỳ biết, nhất định sẽ nói cho người. Hiện tại nô tỳ không cầu cái gì, chỉ cầu đại tiểu thư bỏ qua cho người nhà nô tỳ, nô tỳ liền vô cùng cảm kích.”

“Điểm này ngươi không cần lo lắng.” Triệu Khả Nhiên cười, uống một hớp trà, mở miệng đáp, “Chỉ cần ngươi nói đều là sự thật, vậy ta sẽ không cùng người nhà ngươi so đo. Nhưng chỉ cần ngươi dám nói một câu nói dối, vậy không chỉ là ngươi, ngay cả người nhà của ngươi cũng không thể may mắn thoát nạn.”

Lý ma ma vội vàng mở miệng thề, “Nô tỳ thề với trời, nô tỳ nhất định sẽ nói thật, nếu nô tỳ có một câu nói dối, vậy nô tỳ nguyện bị trời đánh.”

“Rất tốt.” Triệu Khả Nhiên nhìn người quỳ dưới đất, mở miệng hỏi, “Rốt cuộc là người nào bỏ đồ vào trong cao điểm?”

“Thưa đại tiểu thư, điểm này nô tỳ không rõ ràng lắm.” Lý ma ma vội vàng mở miệng đáp, “Nô tỳ cũng chỉ là giúp một tay đem một đứa nha hoàn đi vào, và gọi nữ đầu bếp ra mà thôi, rốt cuộc là người nào làm, nô tỳ thật sự là không biết. Nhưng mà, nô tỳ suy đoán, chắc là nha hoàn đó làm.”

“Nha hoàn?” Triệu Khả Nhiên cau mày mở miệng hỏi, “Rốt cuộc là nha hoàn nào? Có phải Nhàn Vân hay là Nhàn Lạc bên cạnh nhị tiểu thư?”

Không trách Triệu Khả Nhiên suy đoán như vậy, dù sao chuyện như vậy, vẫn là dùng tâm phúc của sẽ khá an toàn. Nếu tùy tiện gọi một người, đối với Triệu Khả Nhân mà nói, thật sự là quá không an toàn, cho nên Triệu Khả Nhiên mới có thể suy đoán là Nhàn Vân hoặc là Nhàn Lạc. Nhưng mà, không ngờ, nghe Triệu Khả Nhiên nói, Lý ma ma cũng lắc đầu.

“Không phải vậy, đại tiểu thư, nha hoàn đó là nha hoàn trong Hạ Vũ viên, nhưng cũng không phải Nhàn Vân hoặc là Nhàn Lạc, mà là một nha hoàn khác, lúc trước nàng còn tới tìm Lung nhi cô nương mấy lần, nô tỳ có gặp qua.”

“Cái gì, đi tìm Lung nhi?” Triệu Khả Nhiên cảm thấy vô cùng nghi hoặc.

Không chỉ có Triệu Khả Nhiên, ngay cả Lung nhi đứng ở một bên cũng đầu óc mơ hồ, bởi vì cho tới nay, nàng và nha hoàn Hạ Vũ trong viên, không có giao hảo nào. Cho nên nàng thật sự không nghĩ ra, rốt cuộc Lý ma ma nói là người nào.

Suy nghĩ kỹ một lát, đột nhiên Triệu Khả Nhiên lóe lên trong đầu, “Ngươi nói nha hoàn đó, có phải gọi là Thanh Trúc hay không?”

“Không sai, chính là Thanh Trúc.” Lý ma ma vội vàng lên tiếng, “Nô tỳ chính là đem Thanh Trúc dẫn đến, đem nữ đầu bếp ra ngoài, nhưng rốt cuộc Thanh Trúc làm cái gì, nô tỳ thật sự là không biết!”

“Thanh Trúc?” Nguyệt cô và Lung nhi đồng thời lên tiếng kinh hô. Nhất là Lung nhi, nàng đối với Thanh Trúc ấn tượng chỉ là giới hạn lúc trước nàng tới làm quen vài lần mà thôi. Chỉ là, họ đều là cho là, chẳng qua Thanh Trúc chỉ là do nhị tiểu thư sai khiến mà thôi.

Nghe Lý ma ma mở miệng chứng thật suy đoán của mình, Triệu Khả Nhiên lâm vào trầm tư. Trong một năm này, Thanh Trúc cũng không hề động thủ, ngược lại ngay lúc mình sắp xuất giá, làm ra chuyện như vậy. Không biết rốt cuộc là chủ ý của nàng, hay là có người ở sau lưng sai khiến, nhưng mà bất kể như thế nào, nàng sẽ không bỏ qua cho Thanh Trúc. Lúc mới bắt đầu, nàng đã biết Thanh Trúc chính là đến báo thù, chỉ là nàng không có làm ra chuyện gì, cho nên mình mới bỏ qua cho nàng. Nhưng không ngờ, nàng vẫn ra tay, nếu đã như vậy, vậy cũng đừng trách mình độc ác.

Lý ma ma quỳ dưới đất nhìn dáng vẻ trầm mặc của Triệu Khả Nhiên, trong lòng bất ổn. Hiện tại bà đã đem tất cả mọi chuyện mình biết nói ra, một chút cũng không có giấu diếm. Nhưng nhìn bộ dáng bây giờ của đại tiểu thư, nàng không biết đại tiểu thư có tin tưởng lời của nàng hay không.

“Lý ma ma.” Triệu Khả Nhiên nhẹ nhàng kêu.

Mặc dù giọng Triệu Khả Nhiên rất dịu dàng, nhưng Lý ma ma nghe giống như âm thanh tới từ sứ giả câu hồn dưới địa ngục đòi mạng, toàn thân phát run, “Đại, đại tiểu thư, nô tỳ, nô tỳ cũng đã nói ra toàn bộ. Người hãy bỏ qua nô tỳ đi! Nô tỳ về sau không dám.”

Lý ma ma vừa nói vừa không ngừng dập đầu, đầu cũng bị trầy trụa, khiến thảm trên đất bị nhiễm đỏ, nhưng cũng không dám dừng lại. Nguyệt cô và Lung nhi thấy tình cảnh như thế cũng không nhịn được quay đầu đi chỗ khác. Mà Cầm Hương và Thi Hương đối với chuyện như vậy hình như cũng sớm đã chết lặng, mặt không vẻ gì nhìn động tác Lý ma ma.  

Mà Triệu Khả Nhiên, đối với Lý ma ma cầu cạnh cũng là một chút cảm giác cũng không có. Đời trước, Lý ma ma hãm hại mình, editor‘dien’dan’le’quy’don’editor làm hại mình bị rót rượu độc mà chết. Bà ta nhìn thấy mình chết thảm, không phải một chút cảm giác áy náy cũng không có sao? Hiện tại bà ta chỉ là dập đầu mà thôi, không có gì lớn.

“Ngươi không cần phải dập đầu.” Âm thanh lạnh lùng của Triệu Khả Nhiên truyền đến, “Ta sẽ không xử phạt ngươi.”

“Có thật không?” Nghe Triệu Khả Nhiên nói, Lý ma ma mặt lộ vẻ vui mừng, vội vàng nói, “Cám ơn đại tiểu thư, cám ơn đại tiểu thư.”

“Không cần cám ơn.” Trên mặt Triệu Khả Nhiên hiện lên nụ cười, nhưng hình như cũng không có, ngược lại có vẻ âm trầm, làm cho người ta rụt rè, “Ngươi cũng cần cám ơn ta. Ngươi vì Triệu Khả Nhân làm việc, vậy đã nói rõ ngươi là người của Triệu Khả Nhân, nếu nói như vậy, vậy ta liền đem ngươi đưa đến Hạ Vũ viên, về phần Triệu Khả Nhân có thể xử phạt ngươi hay không, ta liền không biết.”

Nghe Triệu Khả Nhiên nói, sắc mặt vui mừng trên mặt Lý ma ma giống như bị cứng lại. Sau đó biến thành sợ hãi, bà vội vàng bò qua, nhưng lại không dám đụng vào Triệu Khả Nhiên, kêu khóc cầu khẩn nói, “Đại tiểu thư, người… người bỏ qua cho nô tỳ đi! Nô tỳ chỉ là nghe lệnh làm việc mà thôi. Xin người thương xót! Không nên đem ta đến chỗ nhị tiểu thư.”

Hiện tại trong lòng Lý ma ma tràn đầy sợ hãi. Thủ đoạn Nhị tiểu thư bà là biết, nếu nhị tiểu thư biết mình bán đứng nàng..., vậy chỉ sợ là mình thật không có đường sống. Hiện tại đại tiểu thư nếu đem bà đưa đến Hạ Vũ viên, đó không phải là rõ ràng nói cho nhị tiểu thư, mình đã nói ra toàn bộ rồi sao? Nói như vậy, chỉ sợ mình thật sự là sống không bằng chết.

Đối với cầu khẩn của Lý ma ma, Triệu Khả Nhiên mắt điếc tai ngơ, nàng nhìn Cầm Hương và Thi Hương, phân phó nói, “Cầm Hương, Thi Hương, hiện tại hai người các ngươi đem Lý ma ma giải đến Hạ Vũ viên, còn nữa, đem Thanh Trúc đến đây cho ta.”

Nghe được phân phó, Cầm Hương và Thi Hương tiến lên, kéo Lý ma ma vẫn còn ở trên đất.

“Không cần!” Lý ma ma giùng giằng, không chịu đi, trong miệng vẫn còn la hét, “Đại tiểu thư, người không thể như vậy, người mới vừa nói qua, chỉ cần nô tỳ nói, ngườ sẽ bỏ qua cho nô tỳ, người không thể lật lọng phản lời. Người đem nô tỳ đến Hạ Vũ viên, không phải là đem nô tỳ đẩy vào con đường cùng sao? Nếu như bị người khác biết, sẽ nhạo báng người.”

“Chờ một chút.” Triệu Khả Nhiên tay giơ lên, chận lại nói.

Nghe được Triệu Khả Nhiên nói, Cầm Hương và Thi Hương dừng lại động tác. Lý ma ma cho là mình nói có hiệu quả, trên mặt nhịn không được mà lộ ra vẻ hả hê, trong miệng vẫn không ngừng nói, “Đại tiểu thư, người sắp trở thành Húc vương phi rồi. Người cũng không thể nói chuyện không giữ lời như vậy. Mặc dù nô tỳ không có đọc qua sách gì, nhưng mà cũng biết, làm người nói chuyện giữ lời. Đại tiểu thư, người cũng không thể đem nô tỳ đến chỗ nhị tiểu thư.”

Ở một bên Nguyệt cô bọn họ nghe được Lý ma ma nói, trên mặt đều là dáng vẻ tức giận, trên thế giới này tại sao có thể có người như vậy? Thậm chí ngay cả lời như vậy đều nói ra, rõ ràng là mình làm sai, vẫn dám giáo huấn tiểu thư như vậy.

Mà Triệu Khả Nhiên nghe Lý ma ma nói, trên mặt lại không có một chút dáng vẻ tức giận, nàng đi tới bên cạnh Lý ma ma, từ trên cao nhìn xuống Lý ma ma, khóe miệng khẽ cười, “Lý ma ma, chẳng lẽ ngươi cảm thấy ta nói không giữ lời sao? Ngươi có thể nghĩ một chút lời chúng ta mới vừa nói, ta chỉ nói một câu là bỏ qua cho ngươi. Hơn nữa, ta cũng không có trừng phạt ngươi! Ta chỉ đem ngươi đưa đến cho Triệu Khả Nhân mà thôi. Ngươi không phải là người của nàng sao? Còn nữa, nếu ngươi biết ta sắp trở thành Húc vương phi, vậy là ngươi muốn uy hiếp ta sao? Ta cho ngươi biết, ta muốn ngươi chết, đơn giản như giết chết một con kiến, căn bản cũng không tổn thất gì. Chỉ là, xem ra trong mắt ngươi, Triệu Khả Nhân thật sự là rất đáng sợ!”

Càng nghe Triệu Khả Nhiên nói, trong lòng của Lý ma ma càng sợ hãi, dtn - diễn đàn Lê Quý Đôn - dtn bà cũng không biết tại sao vừa rồi lại có dũng khí nói ra những lời như vậy. Hơn nữa, nhìn dáng vẻ Triệu Khả Nhiên, Lý ma ma chợt phát hiện, thì ra bà cũng không hiểu rõ đại tiểu thư, đại tiểu thư dường như còn đáng sợ hơn nhị tiểu thư. Bà run lẩy bẩy, cũng không dám nhìn thẳng Triệu Khả Nhiên.

“Cầm Hương, Thi Hương, một chút đem Lý ma ma đưa đến Hạ Vũ viên, nhớ đem lời Lý ma ma đã nói, toàn bộ nói không sót một chữ nào cho Triệu Khả Nhiên.”

Sau khi nói xong, Triệu Khả Nhiên không tiếp tục để ý tới Lý ma ma, tự nhiên trở lại bàn ngồi. Mà Lý ma ma nghe Triệu Khả Nhiên nói, dường như toàn thân cũng không còn khí lực, mặc cho Cầm Hương và Thi Hương kéo đi.

Cầm Hương và Thi Hương rời đi, Triệu Khả Nhiên bất động thanh sắc như cũ, lẳng lặng mà ngồi, thậm chí còn cầm một quyển sách, lẳng lặng bắt đầu xem sách.

Nhìn cử động Triệu Khả Nhiên, Nguyệt cô và Lung nhi cũng không biết rốt cuộc trong lòng tiểu thư đang suy nghĩ gì, nhưng cũng không dám tùy tiện lên tiếng, bởi vì mặc dù tiểu thư không nói gì, nhưng có thể nhìn ra được, tâm tình vô cùng không tốt. Trong phòng bị một cỗ áp suất thấp bao phủ, mọi người đều bị đè nén dến hô hấp cũng cảm thấy khó khăn.

Qua đại khái một khắc thời gian, rốt cuộc Cầm Hương và Thi Hương mang theo Thanh Trúc trở lại. Chỉ là, so với Lý ma ma bị áp giải vào không giống nhau, Thanh Trúc không khóc không làm khó, thậm chí căn bản cũng không cần Cầm Hương và Thi Hương áp giải, bản thân ngoan ngoãn đi vào.

Thanh Trúc đi vào, âm thầm, động tác gì cũng không có, chỉ là bình tĩnh đứng ở nơi đó, nhìn chằm chằm Triệu Khả Nhiên, cũng không nói lời nào, lại không hành lễ, cũng không có giãy giụa, càng không có cầu xin tha thứ. Nhưng mà, Triệu Khả Nhiên có thể cảm nhận được, trên người Thanh Trúc tỏa ra hận ý mãnh liệt.

“Như thế nào, rất hận ta sao?” Đối mặt với hận ý của Thanh Trúc, Triệu Khả Nhiên một chút cảm giác cũng không có, “Ngươi hận ta, cho nên mới bỏ thuốc ở bên trong cao điểm của ta, không phải sao? Ngươi biết ta sắp gả vào hoàng gia, cho nên mới làm như vậy, chính là vì muốn cho ta khổ sở sao?”

Thanh Trúc nhìn Triệu Khả Nhiên trong mắt tràn đầy hận ý cùng sảng khoái, nàng cho là Triệu Khả Nhiên đã ăn cao điểm kia rồi. Bởi vì có ăn hay không, căn bản cũng không thể phát ra phát hiện. Nếu như đã ăn hết, như vậy mối thù của nàng cũng đã báo, nếu nói như vậy, nàng cũng không có gì sợ hãi. Chỉ là, trong lòng của nàng vẫn có một chút không rõ, nếu Triệu Khả Nhiên đã ăn cao điểm, vậy tại sao không giận dữ chứ?

Nhìn bộ dạng Thanh Trúc, Triệu Khả Nhiên cũng biết rốt cuộc nàng đang suy nghĩ gì, chỉ là không biết vì sao, gần đây nàng đối với việc đả kích người khác đặc biệt cảm thấy hứng thú.

Triệu Khả Nhiên một tay chống cằm, bộ dạng lười biếng, mở miệng cười nói, “Thanh Trúc, thật sự là rất xin lỗi, tính toán của ngươi chỉ sợ là thất bại.”

Triệu Khả Nhiên cầm lên một đĩa hoa hồng cao, trực tiếp vứt xuống trước mặt Thanh Trúc, phát ra âm thanh thanh thúy, “Thật sự là đáng tiếc, cái đĩa hoa hồng cao bỏ thêm hồng hoa, ta cũng không có ăn.”

“Cái gì?” Thanh Trúc nhìn hoa hồng cao rơi dưới đất, sắc mặt rốt cuộc thay đổi, không còn là bộ dáng không sao cả, nàng lập tức vô lực té xuống đất, “Không thể nào, không thể nào, nếu như không ăn, ngươi... ngươi làm sao có thể biết chứ?”

“Đúng vậy!” Triệu Khả Nhiên tuyệt không tức giận, ngược lại cười nhìn nàng, “Ngươi nói đây là chuyện gì xảy ra đây? Chỉ là, ngươi cũng nên thông cảm cho ta! Ngươi bỏ nhiều hồng hoa như vậy, ta làm sao dám ăn!”

“Sẽ không, sẽ không.”

Nghe được Triệu Khả Nhiên nói, Thanh Trúc trở nên vô cùng kích động, nàng lập tức muốn xông lên phía trước. Nhưng mà, bị Cầm Hương ngăn lại.

Nhìn bộ dạng của Thanh Trúc, Nguyệt cô thật sự là nhịn không được, bà đi lên phía trước, tay giơ lên, hung hăng tát Thanh Trúc một cái, “Tiện tì này, ngươi giúp đỡ nhị tiểu thư tới hại đại tiểu thư, bây giờ chuyện bị vạch trần, ngươi vẫn không hối cải, ngươi như vậy vẫn tính là người sao?”

Nguyệt cô vốn thương yêu Triệu Khả Nhiên, bây giờ nhìn thấy người trực tiếp bỏ thuốc, dĩ nhiên là giận dữ. Nhất là thấy Thanh Trúc không biết hối cải, còn muốn tổn thương tiểu thư, bà thật sự nhịn không được, cho nên mới phải tiến lên, cho nàng một bạt tai.

Mọi người đều bị cử động bất ngờ của Nguyệt cô dọa cho hoảng sợ. Mà Thanh Trúc đại khái cũng bị cử động như vậy dọa sợ, sửng sốt một chút, chưa kịp phản ứng.

Qua một lúc lâu, Thanh Trúc rốt cuộc mới phản ứng, nàng càng thêm kích động, vừa giãy giụa vừa mắng, “Bà… bà tại sao lại đánh ta, bà biết gì chứ? Rõ ràng chính là Triệu Khả Nhiên làm bậy, muốn đánh bà nên đánh Triệu Khả Nhiên, tại sao bà lại đánh ta! Bà có quyền gì đánh ta. Chẳng qua bà chỉ là một con chó bên cạnh Triệu Khả Nhiên mà thôi, bà là người cáo mượn oai hùm.”

“Ngươi…”

Nghe Thanh Trúc nói, Nguyệt cô bị tức đến không nhẹ, bà che ngực, chỉ vào Thanh Trúc, một câu cũng nói không nên lời. Thấy tình hình như vậy, diienddanllequuydonn Lung nhi liền vội vàng tiến lên, đỡ Nguyệt cô.

Triệu Khả Nhiên chau mày, ánh mắt nhìn Cầm Hương. Nhìn thấy hiệu lệnh của Triệu Khả Nhiên, Cầm Hương nhẹ nhàng đá vào đầu gối Thanh Trúc, trực tiếp nắm hai tay của Thanh Trúc, quay ra phía sau.

Thanh Trúc chỉ cảm thấy đầu gối một trận đau đớn, liền quỳ xuống. Nàng không muốn quỳ trước mặt người hại chết tỷ tỷ của mình, giùng giằng muốn đứng lên, nhưng bị hành động của Cầm Hương khóa lại, nên không có biện pháp nào.

Triệu Khả Nhiên không để ý đến Thanh Trúc, nàng nhìn Nguyệt cô, mở miệng phân phó nói, “Lung nhi, ngươi đỡ Nguyệt cô xuống đi! Cứ như vậy, ta thật sự sợ xảy ra chuyện gì?”

“Không cần.” Nguyệt cô cự tuyệt nói, “Tiểu thư, nô tỳ muốn ở lại chỗ này, nô tỳ muốn nhìn một chút tiện tỳ không biết xấu hổ này còn nói bao nhiêu lời phản bội.”

“Nguyệt cô.” Giọng nói Triệu Khả Nhiên hết sức kiên định, “Người đi xuống trước đi! Người ở nơi này, ta cũng chỉ biết lo lắng mà thôi, trước đi xuống nghỉ ngơi một chút, đến lúc đó, ta sẽ đem chuyện xảy ra nói lại cho người biết.”

Nguyệt cô còn không chịu, cuối cùng, mọi người đều khuyên, Nguyệt cô mới bằng lòng cho Lung nhi đỡ bà đi xuống.

Sau khi Nguyệt cô rời đi, Triệu Khả Nhiên nhìn Thanh Trúc còn quỳ dưới đất, cười cười, mở miệng nói, “Thanh Trúc, ngươi rất hận ta đi! Ngươi hận ta như vậy, có phải vì chuyện của Linh nhi hay không?"

“Ngươi biết?” Nghe Triệu Khả Nhiên nói, Thanh Trúc thất kinh, mình rõ ràng che giấu rất tốt, tại sao nàng lại biết.

“Ha ha, có phải rất nghi hoặc hay không?” Sắc mặt Triệu Khả Nhiên cũng không đổi, “Đúng vậy, ta sớm đã biết. Từ lúc ngươi vừa vào trong phủ, ta đã biết thân phận của ngươi rồi. Còn nữa, ngay cả mục đích vào phủ của ngươi ta cũng biết rõ.”



Đã sửa bởi linhcan1552 lúc 08.01.2018, 16:25.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn linhcan1552 về bài viết trên: Hothao, Una, bichvan, hatrang221, hienbach, minmapmap2505, thtrungkuti, xichgo
     

Có bài mới 25.11.2017, 10:19
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Giải Ngư Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Giải Ngư Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 10.04.2013, 13:14
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 119
Được thanks: 870 lần
Điểm: 48.35
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt - Điểm: 73
Đang tải Player đọc truyện...

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 182: Đánh cuộc

“Ngươi... ngươi đều biết.” Thanh Trúc cảm thấy không thể tin được, “Ngươi đã biết, vậy tại sao ngươi không có hành động gì chứ? Tại sao ngươi không đuổi ta đi, hoặc là đối phó ta chứ?”

“Tại sao ta phải làm như vậy chứ?” Triệu Khả Nhiên cười hỏi ngược lại, “Ngươi chẳng qua chỉ là một tiểu nha hoàn mà thôi, hơn nữa ngươi cũng không có làm ra chuyện gì, đã như vậy, sao ta lại phải phí thời gian để đối phó ngươi chứ? Như vậy không đáng giá.”

Nghe Triệu Khả Nhiên nói, lửa giận trong lòng Thanh Trúc càng lớn, nàng cảm thấy mình ở trong mắt Triệu Khả Nhiên chẳng qua chỉ là một con kiến hôi mà thôi, thậm chí cũng không thể có bất kỳ uy hiếp gì đối với nàng (TKN). Điều này làm cho nàng (TT) không khỏi nghĩ tới tỷ tỷ của nàng, có phải trong mắt của đại tiểu thư, mạng của nàng và tỷ tỷ, không đáng bao nhiêu tiền, có thể tùy ý chà đạp.

“Triệu Khả Nhiên, chẳng lẽ ở trong mắt ngươi, mạng người chính là như vậy sao? Chúng ta chỉ là nha hoàn không đáng nhắc tới sao?” Thanh Trúc oán hận nhìn Triệu Khả Nhiên, “Cũng vì như vậy, cho nên, ngươi mới đối xử với ta và tỷ tỷ như vậy sao?”

“Ta đối xử với tỷ tỷ của ngươi như thế nào rồi hả?” Vừa nghe Thanh Trúc nhắc tới Linh nhi, nụ cười trên mặt Triệu Khả Nhiên toàn bộ biến mất, “Chẳng lẽ ta đối xử với nàng chưa đủ tốt sao? Ta để cho nàng ăn tốt, mặc tốt, để cho nàng có cuộc sống dường như có thể sánh ngang với tiểu thư nhà bình thường.”

“Ngươi nói láo.” Thanh Trúc nghiến răng nghiến lợi nhìn Triệu Khả Nhiên, “Nếu ngươi thật sự đối xử tốt với nàng như vậy, vậy tại sao còn phải hại chết nàng. Ngươi có biết hay không, tỷ tỷ ta năm nay mới mấy tuổi! Nàng chẳng qua chỉ là một tiểu cô nương mười mấy tuổi mà thôi, nàng đã gánh vác gánh nặng cả nhà chúng ta. Nhưng mà, ngươi thì sao? Ngươi lại hãm hại nàng trộm đồ của ngươi, cuối cùng còn hại chết nàng.”

“Cho tới bây giờ ta cũng chưa từng oan uổng nàng.” Đối mặt với Thanh Trúc cuồng loạn, trên mặt Triệu Khả Nhiên tràn đầy lạnh lẽo, “Ngươi có biết tỷ tỷ của ngươi rốt cuộc đã làm chuyện gì không? Ta xem nàng như là thân tỷ muội, bởi vì nàng từ nhỏ cùng ta lớn lên, cho nên ta tin tưởng nàng như vậy. Nhưng nàng thì sao? Hưởng thụ lòng tốt của ta đối với nàng, ngươi biết nàng làm cái gì không? Nàng ở sau lưng ta liên kết với Triệu Khả Nhân, giúp đỡ Triệu Khả Nhân hãm hại ta, ta đối với nàng đã khoan nhượng lắm rồi.”

“Ngươi... ngươi nói láo, tỷ tỷ ta tuyệt đối không phải là người như vậy.” Thanh Trúc che lỗ tai của mình, vừa lắc đầu, vừa gào thét, “Rõ ràng chính ngươi hại chết tỷ tỷ ta, bây giờ ngươi còn vu oan cho nàng. Triệu Khả Nhiên, ngươi thật sự phí công làm người!”

Nghe Thanh Trúc nói, Triệu Khả Nhiên cũng không có phản ứng gì, Thi Hương ở một bên vẫn trầm mặc rốt cuộc không nhịn được, tiến lên, hung hăng tát nàng một cái.

“Ngươi... ngươi đánh ta?” Thanh Trúc không dám tin nhìn Thi Hương. dien±dan€leΩquyµdon

“Ta chính là đánh ngươi.” Thi Hương vẻ mặt không chút thay đổi nhìn Thanh Trúc, “Ta đánh ngươi, vậy thì thế nào, chẳng lẽ ta còn đánh không được ngươi? Ta cho ngươi biết, nếu ngươi còn nói lời bậy bạ, ta liền đánh ngươi.”

“Ngươi, Triệu Khả Nhiên, bây giờ ngươi chính là đang chột dạ, ngươi dám để cho người của ngươi đánh ta, ta liều mạng với ngươi.” Thanh Trúc cho rằng tất cả đều do Triệu Khả Nhiên chỉ điểm. Bởi vì Thi Hương là nha hoàn của Triệu Khả Nhiên, cho nên nàng nghĩ, cho rằng Triệu Khả Nhiên phân phó. Nàng vừa giùng giằng, trong miệng một mực không ngừng chửi mắng, “Triệu Khả Nhiên, độc phụ này, chỉ bằng ngươi, lại có thể gả vào hoàng thất. Ta cho ngươi biết, ngươi có bản lãnh, hôm nay ngươi giết chết ta. Nếu không, ta tuyệt đối không bỏ qua ngươi.”

“Ngươi không bỏ qua cho ta.” Triệu Khả Nhiên giống như nghe được chuyện cười, “Ngươi cho rằng ngươi có bản lãnh gì, có thể không bỏ qua cho ta sao? Còn nữa, ngươi cho rằng hôm nay ngươi còn có thể toàn thân mà lui sao? Ngươi làm ra chuyện như vậy, ngươi còn trông cậy vào ta sẽ bỏ qua ngươi sao?”

“Ngươi.” Trong mắt Thanh Trúc lóe lên một tia sợ hãi, nhưng rất nhanh liền che giấu đi, “Triệu Khả Nhiên, ta không sợ ngươi... ngươi có chiêu trò gì, cứ việc lấy ra. Muốn chém giết muốn róc thịt, thì tùy ngươi. Dù sao ngươi đối xử với tỷ tỷ của ta như vậy. Hôm nay nếu ta dám làm ra chuyện này, thì không nghĩ có thể thoát khỏi.”

“Ha ha, Thanh Trúc, lá gan của ngươi thật lớn, giống như tỷ tỷ của ngươi.” Trong mắt Triệu Khả Nhiên tràn đầy châm chọc, “Lá gan tỷ tỷ của ngươi cũng lớn như ngươi. Không phải ngươi nói ta oan uổng nàng trộm đồ sao? Ta cho ngươi biết, ta muốn diệt trừ một nha hoàn, căn bản cũng không cần phí công như vậy. Mặc dù ta biết rõ Linh nhi là tai mắt của Triệu Khả Nhân đặt ở bên cạnh ta, nhưng mà ta không nghĩ tới muốn nàng chết. Nếu không phải nàng quá tham lam, căn bản, cũng sẽ không rơi vào kết quả như vậy.”

“Sẽ không, tỷ tỷ ta không phải là người như thế.” Thanh Trúc vội vàng mở miệng phủ nhận, “Tỷ tỷ ta tuyệt đối không phải là người có lòng tham, rõ ràng chính là ngươi nhìn nàng không vừa mắt, nên muốn đối phó nàng mà thôi. Tỷ tỷ ta cũng đã qua đời lâu như vậy, ngươi còn dám nói nói xấu nàng như vậy.”

“Xem ra ngươi thật sự rất mù quáng.” Triệu Khả Nhiên cười nhìn Thanh Trúc, nhưng mà trong nụ cười không có một tia ấm áp, “Ngươi thật sự rất tin tưởng tỷ tỷ ngươi! Chỉ là, ta xem ngươi chính là không biết nhìn người! Mặc kệ tỷ tỷ của ngươi đối với ngươi và người nhà của ngươi là gì, nhưng mà đối với ta mà nói nàng chính là một người phản bội. Nếu nàng không có lòng tham, như thế nào lại vì lợi ích mà phản bội ta chứ?”

“Sẽ không, sẽ không.” Thanh Trúc nhìn Triệu Khả Nhiên trong ánh mắt nhuộm mấy phần điên cuồng, “Cho dù tỷ tỷ của ta thật sự phản bội ngươi, đó cũng là bởi vì ngươi đối với nàng không tốt, cho nên mới như vậy. Còn nữa, chẳng lẽ vì lý do này, ngươi liền hại chết nàng sao? Làm sao ngươi lại hung ác như vậy! Uổng cho ngươi là một đại gia khuê tú, lòng dạ không ngờ lại ác độc như vậy.”

“Lòng dạ của ta ác độc, phải không?” Đối với Thanh Trúc chửi rủi, Triệu Khả Nhiên cũng tuyệt không tức giận, “Ngươi muốn nói thế nào, ta cũng không để ý. Ngươi không phải là ta, ngươi không biết rốt cuộc ta phải ở trong hoàn cảnh nào, nếu lòng dạ của ta không đủ cứng rắn, thì hiện tại ta đã mất mạng rồi!”

“Triệu Khả Nhiên, ngươi không cần kiếm cớ cho sự ngoan độc của mình. Người như ngươi, tỷ tỷ ta phản bội ngươi, đó là đương nhiên.” Thanh Trúc nói ra những lời này, có vẻ hùng hồn, “Ngươi sinh ra trong một đại gia tộc như vậy, từ nhỏ đã cẩm y ngọc thực, lại dưỡng thành tâm tư ác độc như vậy. Tỷ tỷ ta chính là nhìn thấu bản tính của ngươi, cho nên mới phải nương nhờ vào nhị tiểu thư.”

Nghe Thanh Trúc nói, Cầm Hương đang áp giữ nàng cũng không nhịn được, nàng chưa từng gặp qua nữ nhân không biết xấu hổ như vậy. Người phản bội vẫn muốn tìm cớ. Hiện tại nàng rất muốn như Thi Hương, hung hăng tát nàng một cái, có thể khiến nữ nhân trước mắt này tỉnh táo một chút hay không.

“Vậy tỷ tỷ ngươi chính là bỏ gian tà theo chính nghĩa!” Triệu Khả Nhiên ngồi chồm hổm xuống, lấy tay nâng cằm Thanh Trúc lên, mở miệng nói, “Chuyện ngươi không biết thì không nên nói lung tung. Ngươi vẫn cho là Triệu Khả Nhân là người tốt sao? Không sai, ta ác độc, nhưng cho tới bây giờ ta cũng chưa từng chủ động hại qua người nào. Ta cho ngươi biết, người sinh ra trong trong đại gia tộc này, ngươi cho rằng có mấy người là đơn thuần. Ta cho ngươi biết, ngươi cũng không cần vì Linh nhi phản bội mà kiếm cớ. Nàng chính là tham hư vinh, mới có thể rơi vào kết quả như vậy.”

“Ngươi không cần vu oan tỷ tỷ ta, nàng tuyệt đối không phải là người như vậy.” Thanh Trúc tức giận nhìn Triệu Khả Nhiên, “Ngươi đừng tưởng rằng nói như vậy, là có thể làm đẹp cho hành động của ngươi. Ngươi chính là một hung thủ giết người.”

“Phải không?” Triệu Khả Nhiên nhếch miệng dịu dàng mỉm cười, nhưng tay nàng càng dùng sức, rất nhanh cằm Thanh Trúc hiện lên mấy đạo dấu đỏ, “Linh nhi có kết quả kia hoàn toàn là nàng gieo gió gặt bão. Mặc dù nàng đã phản bội ta, nhưng nể tình tình cảm chủ tớ nhiều năm, ta chỉ muốn tìm một cơ hội, đuổi nàng ra ngoài coi như xong. Nhưng tỷ tỷ của ngươi thật tham lam lại dám lẻn vào phòng của ta, trộm đi trang sức của ta. Nàng chẳng qua chỉ là tự chịu diệt vong.”

“Ngươi nói láo.” Thanh Trúc tuyệt đối không nguyện ý thừa nhận lời Triệu Khả Nhiên nói, “Nhị tiểu thư đã nói với ta, rõ ràng là ngươi oan uổng nàng. Tỷ tỷ ta tuyệt đối sẽ không làm chuyện như vậy. Cũng bởi vì ngươi biết tỷ tỷ ta phản bội ngươi, đầu phục nhị tiểu thư, cho nên ngươi mới làm như vậy, phải hay không?”

“Không phải.” Giọng điệu Triệu Khả Nhiên kiên định không đổi, “Ta đã nói rồi, ta muốn tỷ tỷ của ngươi chết, chẳng qua chỉ là một chuyện đơn giản, căn bản cũng không cần phí sức. Còn nữa, tỷ tỷ của ngươi trộm đồ trang sức của ta, chính nàng cũng đã thừa nhận.”

“Chẳng lẽ mạng của tỷ tỷ ta, không bằng một đồ trang sức sao?”

Nghe Triệu Khả Nhiên nói, trong lòng Thanh Trúc có một chút dao động, nhưng cho dù là như vậy, nàng cũng sẽ không nguyện ý thừa nhận là tỷ tỷ nàng sai lầm, “Tỷ tỷ ta chẳng qua chỉ là có lòng tham nhất thời mà thôi, căn bản tội không đáng chết, tại sao ngươi còn xuống tay ác độc như vậy.”

“Ác sao? Ta tuyệt không cảm thấy.” Triệu Khả Nhiên vô cùng bình tĩnh nhìn Thanh Trúc quỳ dưới đất, “Rốt cuộc ngươi có biết tỷ tỷ của ngươi trộm đồ trang sức gì hay không! Nàng trộm trang sức bình thường sao? Nàng trộm chính là trang sức Thái hậu ngự tứ. Rốt cuộc ngươi có biết hay không, nếu chuyện này truyền ra ngoài, đối với Thái sư phủ chúng ta mà nói, rốt cuộc mang đến tai họa gì.”

Dừng một chút, Triệu Khả Nhiên tiếp tục nói, “Nếu biết đồ Thái hậu ngự tứ bị đem ra ngoài, đó chính là tội bất kính. Đến lúc đó, diễn - đàn - Lê - Quý - Đôn trên dưới Thái sư phủ chúng ta đều sẽ bị liên lụy. Tỷ tỷ của ngươi chọc tới phiền toái lớn như vậy, nếu chúng ta bỏ qua, ngươi không cảm thấy như vậy thật sự rất buồn cười sao.”

“Vật Thái hậu ngự tứ?” Thanh Trúc trợn to hai mắt, căn bản không dám tin những lời này. Nàng không biết Triệu Khả Nhiên nói có phải thật không, nếu là thật, vậy lá gan của tỷ tỷ thật sự quá lớn.

“Không sai, chính là Thái hậu ngự tứ.” Giọng nói Triệu Khả Nhiên không có một chút phập phồng, “Tỷ tỷ của ngươi trộm cây trâm Mẫu Đơn Thái hậu ngự tứ, còn cầm ra ngoài bán.”

“Sẽ không, sẽ không, nhị tiểu thư rõ ràng đã nói…”

“Nàng nói tỷ tỷ ngươi là bị ta hại chết.” Triệu Khả Nhiên tiếp lời của nàng nói tiếp, “Nàng còn nói, bởi vì ta không thích tỷ tỷ của ngươi, cho nên mới hại chết nàng. Còn nữa, nếu ngươi muốn báo thù, nàng sẽ nghĩ biện pháp an bài ngươi vào bên trong Thái sư phủ, phải không?”

“Ngươi... làm sao ngươi biết?” Thanh Trúc bỗng nhiên ngẩng đầu, khiếp sợ nhìn Triệu Khả Nhiên, “Ngươi... ngươi vẫn luôn biết.”

Không biết vì sao, mặc dù từ đầu tới đuôi, Triệu Khả Nhiên cũng không nói qua một câu ngoan độc, nhưng Thanh Trúc vẫn cảm thấy càng ngày càng lạnh, cảm giác giống như mặc áo mỏng đứng trong gió rét. Rõ ràng trên mặt Triệu Khả Nhiên không có một chút dấu hiệu tức giận, thậm chí từ đầu tới cuối đều bình tĩnh như vậy. Nhưng mà, nàng cảm thấy một cỗ sợ hãi âm thầm không ngừng từ trong lòng hiện ra. Nhất là khi nàng nhìn Triệu Khả Nhiên, cảm thấy từng trận hít thở không thông, giống như là bị người bóp cổ. Ngay cả lòng kiên định củng cố trong lòng nàng cũng bắt đầu dao động.

“Đúng! Ta biết, tất cả mọi chuyện đều biết.” Triệu Khả Nhiên nhẹ nhàng cười trả lời, “Thậm chí lúc ngươi và Triệu Khả Nhân nói chuyện, ta đều biết. Kể từ lúc ngươi tiến vào Thái sư phủ, ta vẫn cho người giám thị ngươi. Bởi vì ngươi một mực không có hành động, mà gần đây ta lại vội vàng chuyện xuất giá, cho nên mới để cho ngươi có cơ hội lợi dụng.”

Nghe Triệu Khả Nhiên nói, trong lòng Thanh Trúc càng rụt rè, mặc dù nàng biết Triệu Khả Nhiên hẳn là đã biết thân phận của nàng, nhưng nàng thật không ngờ, thế nhưng Triệu Khả Nhiên chuyện gì cũng đã điều tra xong. Thì ra mình vẫn luôn sống dưới sự giám thị của người khác.

“Ngươi... rốt cuộc ngươi muốn như thế nào?” Thanh Trúc thân thể mềm nhũn, nếu không có Cầm Hương áp chế, chắc đã sớm trượt xuống đất rồi. “Ngươi muốn xử trí ta như thế nào, vậy thì nói đi!”

“Ta hỏi ngươi, chuyện ngươi bỏ hồng hoa vào cao điểm của ta, rốt cuộc có phải Triệu Khả Nhân chỉ điểm hay không.” Triệu Khả Nhiên cũng không nói ra muốn xử trí nàng như thế nào, mà trực tiếp hỏi ra nghi vấn trong lòng mình, “Chẳng qua ngươi chỉ là một tiểu cô nương nhà nghèo mà thôi, suy nghĩ sẽ không kín đáo như vậy. Nhất là chuyện bỏ hồng  hoa, ngươi căn bản sẽ không có khả năng nghĩ tới kế sách này, có phải là người ở sau lưng của ngươi dạy ngươi, người kia có phải Triệu Khả Nhân hay không.”

“Không phải, đó là ta tự mình nghĩ ra.” Thanh Trúc lên tiếng phủ nhận, “Ta hận ngươi, ngươi hại chết tỷ tỷ ta, cho nên ta muốn nửa đời sau của ngươi sống trong khổ sở.”

“Là vậy phải không?” Triệu Khả Nhiên đột nhiên thu hồi vẻ mặt bình tĩnh, trong ánh mắt tràn đầy u ám, “Thanh Trúc, ngươi nói thật tốt, ngươi phải biết, chuyện ngươi bỏ thuốc vào cao điểm của ta, tuy lớn mà nhỏ, thậm chí còn liên lụy tới người nhà của ngươi.”

“Không cần.” Nghe Triệu Khả Nhiên nói, Thanh Trúc hoang mang sợ hãi nói, “Chuyện này là  một mình ta làm, người nào làm người đó chịu, ngươi không cần làm khó người nàh của ta, mẫu thân ta đã lớn tuổi, đệ đệ tuổi còn nhỏ, bọn họ cái gì cũng không biết, ngươi hãy bỏ qua cho bọn họ đi!”

“Ngươi làm ra chuyện này, không phải cũng đã bất chấp tất cả rồi sao? Nếu nói như vậy, vậy ngươi còn phải lo lắng cho người nhà của ngươi làm gì?" Triệu Khả Nhiên nhìn chằm chằm Thanh Trúc, lạnh lùng nói, “Lúc ngươi làm ra chuyện này, không phải cũng không nghĩ đến bọn họ sao? Nếu nói như vậy, vậy ta muốn đối xử bọn họ thế nào, ngươi cũng không cần quản!”

“Ngươi... ngươi không phải cũng không có ăn sao?” Thanh Trúc vội vàng cầu khẩn nói, “Ngươi căn bản cũng chưa bị thương tổn gì, ddiieenn ddaann lqd không phải sao? Ta không cầu ngươi có thể bỏ qua cho ta, nhưng chuyện này đúng là ta làm, không liên quan đến bọn họ, ngươi hãy bỏ qua bọn họ đi!”

“Ngươi không phải là rất hận ta sao? Tại sao lại cầu xin ta chứ?” Triệu Khả Nhiên cau mày nhìn Thanh Trúc, “Còn nữa, ngươi không cần cho là ta không biết, không chỉ có là ngươi, còn có người nhà ngươi nữa, vẫn luôn cho là ta hại chết tỷ tỷ của ngươi, cho nên đều hận ta. Ngươi chính là một ví dụ tốt nhất, ta không muốn để lại bất kỳ lo lắng nào.”

“Triệu Khả Nhiên, nhị tiểu thư nói không sai, ngươi chính là người lòng dạ ác độc, nếu không, tại sao ngươi lại tính sổ lên người nhà của ta.” Thanh Trúc hận mắng.

“Có lẽ ngươi còn không biết đi!” Triệu Khả Nhiên nhìn Thanh Trúc ánh mắt tràn đầy giễu cợt, “Nhị tiểu thư trong miệng của ngươi, lúc tỷ tỷ của ngươi bị chấp hình, thậm chí một câu cũng không có nói. Còn nữa, cho dù tỷ tỷ của ngươi lần này không chết, Triệu Khả Nhân cũng tuyệt đối không tha cho nàng.”

“Ngươi không cần ở chỗ này khích bác ly gián. Nhị tiểu thư không phải là người như thế, sau khi tỷ tỷ chết, nàng giúp nhà chúng ta rất nhiều. Còn nữa, ngươi cũng đã nói, tỷ tỷ ta làm việc cho nhị tiểu thư, sao nàng lại không tha cho tỷ tỷ ta chứ?”

“Ha ha, xem ra ngươi thật sự quá ngây thơ.” Ánh mắt Triệu Khả Nhiên khinh bỉ nhìn Thanh Trúc, “Ngươi có biết tỷ tỷ của ngươi vì cái gì mới nguyện ý giúp Triệu Khả Nhân làm việc không? Khi đó, Triệu Khả Nhân và Trung Nghĩa hầu phủ Lâm thế tử hòa hợp, Triệu Khả Nhân đã đồng ý sẽ để cho tỷ tỷ ngươi và nàng cùng nhau vào Trung Nghĩa hầu phủ, còn có thể để cho tỷ tỷ ngươi trở thành thiếp thất của Lâm thế tử. Theo tính cách Triệu Khả Nhân, nàng tuyệt đối sẽ không nguyện ý làm như vậy, cho nên chỉ cần tỷ tỷ của ngươi không còn giá trị lợi dụng, nàng liền nhất định sẽ tìm cơ hội diệt trừ tỷ tỷ của ngươi. Cho nên, ngươi cho là, Triệu Khả Nhân sẽ thay tỷ tỷ của ngươi cầu tình sao?”

“Không phải vậy, không phải như vậy.” Thanh Trúc liều mạng lắc đầu, “Nhị tiểu thư không phải người như vậy, ngươi không được nói bậy.”

“Vậy sao? Ngươi tin tưởng nàng như vậy sao?” Triệu Khả Nhiên nhếch miệng cười, “Như vậy, chúng ta đánh cuộc một chút.”

“Đánh cuộc?”

“Không sai.” Triệu Khả Nhiên cười xấu xa, “Ngươi tin tưởng Triệu Khả Nhân như vậy. Hiện tại ta mang theo ngươi đi tìm Triệu Khả Nhân, nếu nàng nguyện ý vì ngươi cầu tình, vậy ta sẽ bỏ qua cho ngươi và người nhà của ngươi, hơn nữa sau này ta cũng sẽ không gây sự với các ngươi. Như thế nào, ngươi dám đánh cuộc không?”

“Dĩ nhiên.” Thanh Trúc dường như thấy được hi vọng, Nhị tiểu thư lòng dạ tốt như vậy, nhất định sẽ vì mình cầu tình. Đến lúc đó, không chỉ có người nhà của mình, ngay cả mình cũng sẽ không có chuyện gì.

Nghĩ đến đây, Thanh Trúc không nhịn được cảm thấy có chút may mắn, “Ta đồng ý đánh cuộc với ngươi, nhưng ngươi nhất định phải tuân thủ đánh cuộc.”

“Tự nhiên.” Triệu Khả Nhiên cười rực rỡ, “Trận đánh cuộc này là ta nói ra, thì ta nhất định sẽ tuân thủ, ngươi cứ yên tâm.”

Lúc này, trong Hạ Vũ viên

“Nhàn Lạc, ngươi nói Triệu Khả Nhiên rốt cuộc có ăn cao điểm kia không!” Triệu Khả Nhân nhìn Nhàn Lạc hầu hạ bên cạnh, “Còn nữa, nàng mới vừa bắt Thanh Trúc đi, ngươi nói nàng ta, có phải đã biết hay không!”

“Tiểu thư, nô tỳ cảm thấy đại tiểu thư đã ăn hết! Nếu không, nàng căn bản cũng không thể biết!” Nhàn Lạc suy nghĩ một chút, trả lời, “Nô tỳ cảm thấy, bởi vì có hiệu lực, cho nên mới điều tra kỹ chuyện này. Cho nên vừa rồi sẽ có người tới bắt Thanh Trúc đi.”

“Có thật không?” Vừa nghe Nhàn Lạc nói, trong lòng của Triệu Khả Nhân không nhịn được mừng thầm, “Triệu Khả Nhiên đáng đời, thế nhưng muốn đối nghịch với ta, đó là cho nàng ta trừng phạt. Một vương phi không sinh được hài tử, ta muốn xem một chút, vị trí của nàng có thể ngồi bao lâu.”

Trong lòng Triệu Khả Nhân mừng rỡ, dường như không cách nào dùng ngôn ngữ để biểu đạt, chỉ là, rất nhanh, nàng có chút lo lắng, “Nhưng mà, Nhàn Lạc, chuyện này, có thể bị người khác biết hay không! Nếu thật bị người biết, vậy ta nhất định sẽ rất phiền toái, ngay cả hôn sự cũng có thể bị ảnh hưởng.”

“Tiểu thư, người cứ yên tâm.” Nhàn Lạc vỗ ngực mình, “Nô tỳ bảo đảm, chuyện này, tuyệt đối sẽ không tra được đến người. Người quên, từ mua thuốc đến hạ thuốc, từng bước, chúng ta cũng không có tham dự, d.d.le.quy.don cho dù đại tiểu thư thật sự đoán được, thì tuyệt đối cũng không có chứng cớ.”

“Vậy thì tốt.” Triệu Khả Nhân thở phào nhẹ nhõm, “Chỉ là, Thanh Trúc sẽ không khai ra chúng ta sao? Ban đầu ngươi nói với nàng như thế nào?”

“Tiểu thư, nô tỳ làm việc, người còn lo lắng sao?” Nhàn Lạc hết sức tự tin trả lời, “Ban đầu nô tỳ nói với Thanh Trúc, rất chú ý, một chút không để cho nàng cảm thấy được không ổn. Thậm chí, nô tỳ căn bản cũng không có nói chuyện muốn đại tiểu thư vô sinh. Nô tỳ chỉ là không ngừng ám chỉ nàng mà thôi. Coi như nàng thật sự nói ra, thì cũng sẽ không có người tin tưởng nàng."

“Không sai.” Triệu Khả Nhân gật đầu, “Ngươi làm vô cùng tốt. Hơn nữa lúc bình thường, ta chăm sóc gia đình nàng, bây giờ nàng đối với ta vô cùng cảm tạ, cho nên cũng sẽ không khai ra ta mới đúng.”

“Tiểu thư, xem ra ban đầu chúng ta mai phục nước cờ này, công dụng vô cùng lớn.” Nhàn Lạc vuốt mông ngựa, “Nếu không phải ban đầu tiểu thư có dự kiến trước, hôm nay chúng ta cũng không có người chịu tội thay rồi.”

“Ha ha ha, Thanh Trúc thật sự ngu ngốc!” Triệu Khả Nhân đắc chí, “Chẳng qua ta chỉ đúng tùy tiện nói mà thôi, nàng liền tin thật, hơn nữa còn muốn tìm Triệu Khả Nhiên báo thù, thật sự chính là trời cũng giúp ta.”

Đang lúc Triệu Khả Nhân đắm chìm trong vui sướng thành công, đột nhiên cửa bị đẩy ra, Nhàn Vân vội vội vàng vàng đi vào.

“Nhàn Vân, ngươi đang làm gì vậy!” Triệu Khả Nhân vô cùng không vui nhíu mày, “Bây giờ một chút quy củ ngươi cũng không có, sao có thể xông vào như vậy chứ?”

“Tiểu thư, nô tỳ không phải cố ý.” Bây giờ Nhàn Vân đã không có tâm tình nghe Triệu Khả Nhân trách cứ, nàng vội nói, “Tiểu thư, nô tỳ là có việc gấp. Đại tiểu thư tới, còn mang theo Thanh Trúc tới.”


Đã sửa bởi linhcan1552 lúc 09.01.2018, 16:46.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn linhcan1552 về bài viết trên: Hothao, Una, bichvan, giotleanhtrang, hatrang221, hienbach, minmapmap2505, thtrungkuti, xichgo
     
Có bài mới 28.11.2017, 11:17
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Giải Ngư Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Giải Ngư Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 10.04.2013, 13:14
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 119
Được thanks: 870 lần
Điểm: 48.35
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt - Điểm: 74
Đang tải Player đọc truyện...

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 183: Phủi sạch quan hệ

“Cái gì?” Nghe Nhàn Vân hồi báo, Triệu Khả Nhân cực kỳ sợ hãi, “Ngươi nói Triệu Khả Nhiên mang theo Thanh Trúc đi tới Hạ Vũ viên, nàng có phải đã biết cái gì hay không, cho nên mới tới hưng sư vấn tội.”

“Tiểu thư, đừng hoảng hốt, không có việc gì.” Nhàn Lạc ở một bên thấy dáng vẻ Triệu Khả Nhân, vội vàng mở miệng trấn an, “Chúng ta cũng không có làm gì, cho nên không cần sợ hãi.”

Đợi đến khi tâm tình của Triệu Khả Nhân hơi bình phục một chút, Nhàn Lạc nhìn Nhàn Vân vẫn chưa tỉnh hồn, “Ta hỏi ngươi, lúc đại tiểu thư mang theo Thanh Trúc đến đây, sắc mặt ra sao, có phải rất tức giận hay không, còn có chỉ có một mình nàng tới sao? Lão gia và phu nhân có đi theo hay không?”

“Ta suy nghĩ một chút.” Mới vừa thấy Triệu Khả Nhiên, Nhàn Vân thật sự hốt hoảng, cho nên căn bản cũng không thấy rõ ràng, vừa nghe Nhàn Lạc nói, vội vàng cố gắng nghĩ lại, “Hình như chỉ có một mình đại tiểu thư đến mà thôi, còn có hai nha hoàn áp giải Thanh Trúc tới đây, nhưng mà lão gia và phu nhân cũng không có tới.”

“Vậy thì tốt.” Nghe Nhàn Vân nói, Nhàn Lạc thở phào nhẹ nhõm, vội vàng an ủi Triệu Khả Nhân, “Tiểu thư, người không cần lo lắng, người không nghe Nhàn Vân nói sao? Đại tiểu thư chỉ một mình tới mà thôi, vậy đã nói rõ hiện tại nàng cũng không phải đến tra hỏi.”

“Ý của ngươi là…” Triệu Khả Nhân trong lòng vừa động.

“Tiểu thư, đại tiểu thư một mình tới đây, ý tứ không phải vô cùng rõ ràng sao?” Trong mắt Nhàn Lạc không có một chút hốt hoảng, “Bây giờ đại tiểu thư căn bản cũng không có chứng cớ gì. Hơn nữa nói trắng ra là, chúng ta căn bản cũng không có làm gì, chẳng qua là thêm dầu vào lửa mà thôi. Nếu đại tiểu thư thật sự biết cái gì rồi, nàng nhất định sẽ đem lão gia và phu nhân cùng nhau tới. Bằng không chính là trực tiếp qua chỗ lão gia và phu nhân.”

“Không sai.” Vẻ mặt Triệu Khả Nhân trở nên nhẹ nhõm hơn nhiều, “Chúng ta cũng không có làm gì, nàng có thể làm gì chúng ta chứ? Cũng không biết nàng áp giải Thanh Trúc tới đây, rốt cuộc là vì cái gì?”

“Rất đơn giản!” Nhàn Lạc cười trả lời, “Tiểu thư, nô tỳ suy đoán, đại tiểu thư tới đây khẳng định chỉ là cảnh cáo một chút mà thôi. Mặc dù nàng không có chứng cớ, nhưng mặc kệ nói thế nào cũng được, Thanh Trúc vẫn là người trong viện của chúng ta. Chúng ta đối với việc này vẫn có một chút trách nhiệm."

“Cho nên, Triệu Khả Nhiên tới đây chỉ vì chuyện này.” Triệu Khả Nhân cười nói: “Ngươi nói đúng, Thanh Trúc làm ra chuyện như vậy, thật sự là trách nhiệm của chúng ta quản giáo không chặt chẽ.”

“Còn có điểm quan trọng nhất.” Nhàn Lạc tiếp tục phân tích, “Tiểu thư, đại tiểu thư và người thường hay bất hòa, cho nên chuyện lần này, mặc dù đại tiểu thư không có chứng cớ, nhưng vẫn sẽ hoài nghi người.”

“Nếu nàng thích hoài nghi, vậy thì cứ việc hoài nghi.” Triệu Khả Nhân không phản đối, “Ta và nàng vốn không hợp nhau, ta không cần nàng yêu thích ta, ta cũng không muốn thích nàng. Nàng hoài nghi cũng không có vấn đề gì, chỉ cần không có chứng cớ, nàng cũng không làm gì được ta.”

“Đúng vậy! Tiểu thư, ngươi cứ việc yên tâm.” Nhàn Lạc cười nói, “Hiện tại ngươi cũng không cần phải làm cái gì, chỉ cần vẻ mặt tỉnh táo, bình tĩnh ứng đối, vậy là được rồi. Cho dù là đại tiểu thư, cũng không có biện pháp bắt được nhược điểm của người.”

“Nhàn Vân, Nhàn Lạc, bây giờ các ngươi lập tức giúp ta trang điểm ăn mặc, chúng ta đi gặp tỷ tỷ tốt của ta.” Triệu Khả Nhân ung dung cười phân phó.

“Nô tỳ tuân lệnh.” Nhàn Vân và Nhàn Lạc cùng lên tiếng.

Trong sảnh Hạ Vũ viên,

Triệu Khả Nhiên an vị ở trên ghế, rất nhanh có người dâng trà cho nàng. Triệu Khả Nhiên lẳng lặng ngồi, nhàn nhã uống trà, ddiennddannlleeqquyyddonn thoạt nhìn không giống như là tới hưng sư vấn tội, nếu xem nhẹ Thanh Trúc ở bên cạnh bị Cầm Hương và Thi Hương áp chế, giống như là tới tìm người tán gẫu mà thôi.

Mà mặc dù Thanh Trúc bị Cầm Hương và Thi Hương áp chế, nhưng vẻ mặt của nàng không có khẩn trương như lúc đầu. Kể từ khi Triệu Khả Nhiên nói muốn đánh cuộc với nàng, tâm tình của nàng liền bình tĩnh hơn nhiều. Ở trong nhận thức của nàng, nhị tiểu thư là một người dịu dàng thiện lương, cho nên nàng nhất định không nhẫn tâm. Chỉ cần nàng mở miệng cầu tình, vậy cho dù là mình, hay là người nhà cũng có thể tránh được một kiếp.

Nhìn dáng vẻ bình tĩnh của Thanh Trúc, khóe miệng Triệu Khả Nhiên khẽ nâng lên một đạo đường cong. Nàng phát hiện bây giờ mình thật có chút hư hỏng, thế nhưng thích nhìn dáng vẻ ảo tưởng của người khác bị tan biến. Hiện tại trong lòng Thanh Trúc có lẽ tràn đầy hy vọng! Chỉ là, nàng (TT) thật sự là không hiểu Triệu Khả Nhân, mới có ảo tưởng như vậy. Triệu Khả Nhân như vậy làm sao có thể sẽ giúp nàng cầu tình chứ? Chờ một chút, Triệu Khả Nhân ngay cả kiêng dè cũng không kịp, như thế nào lại nói như vậy chứ? Nếu là nàng (Triệu Khả Nhân) nói ra, vậy không phải nói rõ nàng và chuyện này có quan hệ sao? Triệu Khả Nhân tuyệt đối sẽ không làm chuyện ngu xuẩn như vậy.

Chỉ là, trong mắt Triệu Khả Nhiên lóe lên một tia tàn nhẫn, lá gan Triệu Khả Nhân thật sự quá lớn, lại dám làm ra chuyện như vậy. Xem ra lần trước Húc nói với nàng, nàng một chút cũng không nhớ! Nếu nói như vậy, vậy mình nên để cho nàng nhớ lần dạy dỗ mới được!

“Tỷ tỷ, thật là hiếm thấy! Hôm nay sao muốn tới Hạ Vũ viên làm khách a!”

Lúc Triệu Khả Nhiên còn đang suy nghĩ sâu xa, một giọng nói truyền đến, Triệu Khả Nhiên ngẩng đầu nhìn lên, Triệu Khả Nhân hết lần này đến lần khác từ bên ngoài đi vào, sóng mắt dịu dàng, môi anh đào hơi vểnh, xinh đẹp như hoa đào mùa xuân tháng ba, yên tĩnh như hoa cúc mùa thu.

“Tỷ tỷ, hôm nay không biết là có chuyện gì, ngươi lại đại giá quang lâm Hạ Vũ viên của ta.” Triệu Khả Nhân ngồi xuống, nhìn Triệu Khả Nhiên trong mắt tràn đầy châm chọc, “Chúng ta cũng không phải người xa lạ gì, hôm nay ngươi tới rốt cuộc là có chuyện gì, ngươi cứ việc nói thẳng.”

“Ha ha, Triệu Khả Nhân, ngươi thật đúng là gấp gáp!” Triệu Khả Nhiên cười, ánh mắt sắc bén nhìn Triệu Khả Nhân, “Chỉ là, hôm nay mục đích của ta tới đây, Triệu Khả Nhân ngươi thật sự không biết sao? Hay là, ngươi đã biết, chẳng qua đang giả bộ mà thôi.”

“Tỷ tỷ nói đùa.” Triệu Khả Nhân cười, nhưng nụ cười không đạt đáy mắt, “Ta cũng không phải là con giun trong bụng tỷ tỷ, như thế nào lại biết tỷ tỷ đang suy nghĩ gì chứ? Cho nên tỷ tỷ vẫn là nói thẳng ra! Không nên ở chỗ này quanh co lòng vòng, ta nghe phiền lòng.”

“Triệu Khả Nhân, xem ra ngươi thật đúng là gấp gáp!”

Triệu Khả Nhiên nháy mắt ra hiệu cho Cầm Hương bên cạnh. Cầm Hương nhận được hiệu lệnh của Triệu Khả Nhiên, trực tiếp đẩy Thanh Trúc vẫn luôn áp giải ra. Thanh Trúc dưới tình huống chưa kịp phản ứng, bị đẩy ngã trên mặt đất.

“Tỷ tỷ, ngươi đây là ý gì!” Triệu Khả Nhân không hiểu nhìn Triệu Khả Nhiên, “Tỷ tỷ, ngươi muốn nói gì, thì nói đi! Không cần ngươi nói ta đoán, ta cũng không có tâm tình cùng ngươi giải đố.”

“Như thế nào, Triệu Khả Nhân, chẳng lẽ ngươi không biết nha hoàn này sao?” Triệu Khả Nhiên cười để ly trà trong tay xuống, “Ngươi không cảm thấy nha hoàn này nhìn rất quen mắt sao?”

“Tỷ tỷ thật đúng là thích nói giỡn.” Triệu Khả Nhân cười như không cười nhìn Triệu Khả Nhiên, “Nha hoàn này rốt cuộc là ai vậy? Còn có tỷ tỷ tại sao phải mang theo nàng đi tới Hạ Vũ viên của ta? Những chuyện này không phải ngươi nên nói cho ta biết sao?”

Nghe Triệu Khả Nhân nói, lòng Thanh Trúc vừa rồi vẫn còn tràn đầy hy vọng, nhưng bây giờ là gương mặt khiếp sợ. Nàng không biết nhị tiểu thư tại sao lại nói như vậy, nhị tiểu thư rõ ràng lúc bình thường, đối với nàng rất tốt, sao lại nói không biết mình chứ? Nói như vậy, lát nữa nhị tiểu thư còn có thể vì mình cầu tình sao? Không, sẽ không, nhị tiểu thư không phải là người như thế, một lát nhị tiểu thư nhất định sẽ cứu mình.

Thanh Trúc trong lòng không ngừng tự nhủ, nhưng không biết tại sao, hiện tại trong lòng của nàng cũng không quả quyết như như vừa rồi.

Triệu Khả Nhiên giống như không nhìn thấy nét mặt của Thanh Trúc, (diễn) (đàn) (Lê) (Quý) (Đôn) cũng không để ý tới người té xuống đất, mà mỉm cười nhìn Triệu Khả Nhân, mở miệng nói, “Triệu Khả Nhân, chắc ngươi còn không biết! Nha hoàn này chính là nha hoàn trong Hạ Vũ viên của ngươi! Sao ngươi lại không biết nàng chứ?”

“Ta không biết nàng, thế nào, không được sao?” Vẻ mặt Triệu Khả Nhân không sao cả, “Trong Hạ Vũ viên nha hoàn nhiều như vậy, nàng cũng không phải hầu hạ thân cận bên cạnh ta, ta không nhớ rõ, rất bình thường! Còn nữa, tỷ tỷ, hôm nay mục đích của ngươi, không phải chỉ muốn hỏi ta vấn đề này thôi chứ! Nếu là như vậy, vậy thì thật thứ cho ta không thể nào phụng bồi. Ta còn rất nhiều chuyện bận rộn, cũng không có thời gian cùng ngươi dây dưa ở đây.”

“Ha ha, Triệu Khả Nhân, ngươi thật đúng là nôn nóng!” Triệu Khả Nhiên cười lắc đầu, “Tính tình của ngươi như vậy chỉ sợ sẽ bị thua thiệt! Mhuưng mà, ngươi đã gấp gáp như vậy, vậy ta cũng nghiêm chỉnh nói với ngươi, ta hỏi ngươi, ngươi có biết hôm nay nha hoàn này rốt cuộc đã làm chuyện gì hay không?”

Triệu Khả Nhân cau mày nhìn Triệu Khả Nhiên, hôm nay Thanh Trúc rốt cuộc là làm chuyện gì, trong lòng của nàng rất rõ ràng. Nhưng nhìn dáng vẻ Triệu Khả Nhiên, trong lòng của nàng liền không xác định. Mới vừa rồi nàng cảm thấy Triệu Khả Nhiên nhất định là đã ăn những cao điểm kia rồi.

Nhưng mà hiện tại Triệu Khả Nhân đột nhiên phát hiện, kể từ lúc tiến vào, có một điểm không thích hợp, đó chính là tinh thần Triệu Khả Nhiên thật sự quá tốt. Nếu như ăn hồng hoa, không phải thân thể sẽ bị tổn thương sao? Tại sao Triệu Khả Nhiên giống như một chút việc cũng không có.

Đối mặt với ánh mắt quan sát của Triệu Khả Nhân, Triệu Khả Nhiên không tránh không né, mà lẳng lặng nhìn nàng, “Triệu Khả Nhân, ngươi có chuyện gì không? Vừa rồi ngươi có nghe ta hỏi ngươi hay không?”

Triệu Khả Nhân hoàn toàn đắm chìm trong suy nghĩ của mình, cũng không nghe thấy câu hỏi của Triệu Khả Nhiên, Nhàn Lạc ở một bên thấy được dáng vẻ của Triệu Khả Nhân, vội vàng kéo tay áo nàng một chút. Triệu Khả Nhân hoảng sợ, “Ngươi... ngươi nói gì?”

“Triệu Khả Nhân, ta mới vừa hỏi ngươi, ngươi có biết hôm nay nha hoàn này rốt cuộc đã làm chuyện gì hay không?” Đối với sự luống cuống của Triệu Khả Nhân, Triệu Khả Nhiên dường như không phát giác, hơn nữa vô cùng hảo tâm lặp lại lần nữa vấn đề của mình.

Nghe được vấn đề của Triệu Khả Nhiên, Triệu Khả Nhân vội vàng giả bộ cái gì cũng không biết, “Ta làm sao biết chứ? Tỷ tỷ, ngươi hỏi vấn đề thật đúng là buồn cười! Mới vừa rồi không phải ta đã nói rồi sao? Ngay cả nha hoàn này rốt cuộc là ai ta cũng không nhớ được, sao ta lại biết hôm nay nàng đã làm gì chuyện chứ?”

“Ngươi đã không biết, hay là để ta nói cho ngươi biết!” Triệu Khả Nhiên nhìn chằm chằm Triệu Khả Nhân, “Nha hoàn này lá gan thật sự lớn, hôm nay lại bỏ thuốc vào trong cao điểm của ta. Hơn nữa còn là loại hồng hoa hại người. May mà phát hiện ra sớm, nếu không, hiện tại chỉ sợ ta phải nằm trên giường nghỉ ngơi.”

“Cái gì, ngươi không có ăn.” Triệu Khả Nhân thất kinh, nàng cau mày, trong mắt tràn ngập sự không cam lòng.

Thấy dáng vẻ Triệu Khả Nhân, Nhàn Lạc vội vàng kéo tay áo Triệu Khả Nhân một cái, vừa nháy mắt với Triệu Khả Nhân, vừa nói, “Tiểu thư, đại tiểu thư không có chuyện thật sự là quá tốt. Nghe được tin này, người nên vui mừng mới đúng!”

Nghe Nhàn Lạc nhắc nhở, Triệu Khả Nhân mới biết mình luống cuống, trong lòng nàng hoảng hốt, vừa ngẩng đầu lên, liền thấy nét mặt cười như không cười của Triệu Khả Nhiên, dường như đã biết tất cả mọi chuyện.

“Triệu Khả Nhiên, ngươi cứ việc nói thẳng đi!” Thấy vẻ mặt Triệu Khả Nhiên, trong lòng Triệu Khả Nhân càng thêm hốt hoảng, nàng cũng không giả bộ nữa, “Rốt cuộc ngươi muốn nói gì với ta? Ngươi mang nha hoàn này tới, chính là muốn hỏi ta có biết nha hoàn này bỏ thuốc vào trong cao điểm của ngươi hay không, nếu là như vậy, ta nói cho ngươi biết, ta không biết, ta cái gì cũng không biết.”

“Ha ha ha, Triệu Khả Nhân, không ngờ tính nhẫn nại của ngươi cũng không lớn!” Triệu Khả Nhiên tiếc nuối lắc đầu, “Ta còn tưởng rằng ngươi sẽ quan tâm thăm hỏi ta!”

“Triệu Khả Nhiên, chúng ta quan hệ thân thiết sao?” Vẻ mặt Triệu Khả Nhân khinh thường, “Còn muốn ta quan tâm ngươi... ngươi xứng sao? Quan hệ của chúng ta rốt cuộc là cái gì, trong lòng biết rõ ràng. Vốn dĩ còn muốn cùng ngươi giả bộ một chút, nhưng mà bây giờ ta phát hiện căn bản cũng không cần thiết.”

“Rất tốt, ta cũng không phải tới diễn trò với ngươi, Triệu Khả Nhân, ngươi đã nói như vậy, vậy chúng ta cũng không cần quanh co lòng vòng.” Triệu Khả Nhiên vẫn cười rất dịu dàng, “Mặc dù ngươi nói ngươi không nhớ rõ nha hoàn này, d.i.e.n.d.a.n.l.e.q.u.y.d.o.n nhưng mà nha hoàn này cũng là nhờ có ngươi chăm sóc gia đình nàng ta!”

“Hơn nữa chính là.” Triệu Khả Nhiên dừng một chút, “Ta biết được một chuyện rất thú vị, đó chính là, Thanh Trúc thì ra là muội muội của Linh nhi, nàng vào Thái sư phủ chính là vì muốn thay tỷ tỷ nàng báo thù. Những chuyện này ngươi cũng không biết sao?”

Nghe Triệu Khả Nhiên nói, mặc dù sắc mặt Triệu Khả Nhân luôn bảo trì tỉnh táo, nhưng nội tâm của nàng đã nổi lên sóng to gió lớn. Nàng còn tưởng rằng Triệu Khả Nhiên chỉ biết Thanh Trúc hại nàng mà thôi, nhưng không ngờ nàng đã biết tất cả mọi chuyện.

Nghĩ đến đây, Triệu Khả Nhân không tránh khỏi oán giận nhìn Thanh Trúc. Theo ý nàng, Triệu Khả Nhiên sở dĩ biết những chuyện này, nhất định là Thanh Trúc đã nói ra toàn bộ, nếu không, Triệu Khả Nhiên tuyệt đối không thể nào biết.

“Vậy thì thế nào, những chuyện này liên quan gì đến ta.” Triệu Khả Nhân trấn định nhìn Triệu Khả Nhiên, “Chẳng qua nàng chỉ là một tiểu nha hoàn mà thôi, nàng muốn làm gì, cũng không liên quan đến ta. Triệu Khả Nhiên, nàng muốn hại ngươi, đó là do ngươi làm người thật sự quá đáng ghét.”

“Triệu Khả Nhân, ngươi vẫn chưa nghe rõ lời ta mới vừa nói!” Trong mắt Triệu Khả Nhiên tản ra ánh sáng sắc bén, “Nàng nói muốn báo thù, vậy có nghĩa là, nàng cho rằng là ta hại chết Linh nhi. Ngươi nói, rốt cuộc ta có hại chết Linh nhi hay không.”

Không chỉ có Triệu Khả Nhiên, ngay cả Thanh Trúc vẫn quỳ trên đất cũng ngẩng đầu lên, tràn đầy khao khát nhìn Triệu Khả Nhân. Bởi vì cho tới nay, đều là nhị tiểu thư nói cho nàng biết, là đại tiểu thư hại chết tỷ tỷ nàng. Hiện tại nàng hi vọng nhị tiểu thư đem chuyện này nói lại lần nữa, nàng muốn cho Triệu Khả Nhiên biết, mình cũng không có làm sai, đích xác là nàng hại chết tỷ tỷ.

Đối mặt với ánh mắt của Triệu Khả Nhiên và Thanh Trúc, Triệu Khả Nhân cảm giác mình hô hấp cũng khó khăn. Nàng thật rất muốn nói, chính Triệu Khả Nhiên hại chết Linh nhi, nhưng nàng cũng biết chuyện của Linh nhi, thật sự là nàng gieo gió gặt bão, dù sao trộm vật ngự tứ là tội lớn.

Nhưng Triệu Khả Nhân biết mình không thể nói như vậy, nếu mình nói dối, Triệu Khả Nhiên nhất định sẽ không phục. Nếu chuyện này thật sự làm lớn, đến lúc đó nếu ầm ĩ đến cha mẹ, nói không chừng sẽ có một vài chuyện bị lộ ra ngoài.

Nghĩ tới điểm này, Triệu Khả Nhân hít sâu một hơi, nàng cũng không để ý tới ánh mắt của Thanh Trúc, mà nhìn Triệu Khả Nhiên, mặt lơ đễnh mở miệng nói, “Triệu Khả Nhiên, ngươi thật nhàm chán! Ngươi tới chính là vì muốn hỏi ta chuyện này sao? Nếu đúng là vậy, vậy ta sẽ nói cho ngươi biết. Cho tới bây giờ ta chưa từng nghĩ Linh nhi là ngươi hại chết. Linh nhi trộm trang sức ngự tứ của Thái hậu, vốn chính là tử tội khó thoát được. Về phần Thanh Trúc này tại sao lại cho rằng là ngươi hại chết Linh nhi, vậy ta cũng không biết.”

Nghe Triệu Khả Nhân nói, Thanh Trúc lập tức mặt xám như tro tàn, cho tới nay, nàng đều vô cùng kiên quyết tin tưởng, chính Triệu Khả Nhiên hại chết tỷ tỷ nàng, nàng mới có động lực ngủ đông trong Thái sư phủ chờ đợi cơ hội. Mà tất cả đều là nhị tiểu thư nói cho nàng biết, là nhị tiểu thư dịu dàng thiện lương nói cho nàng biết. Nhưng mà, hôm nay, vẫn là trong miệng cùng một người, nói ra, so với trước kia hoàn toàn khác nhau. Nói như vậy, rốt cuộc câu nào mới là thật, câu nào mới là giả đây? Chẳng lẽ mình làm tất cả, thật sự một chút ý nghĩa cũng không có sao?

Không để ý đến bộ dạng Thanh Trúc bị đả kích, Triệu Khả Nhiên nghe được Triệu Khả Nhân nói, cười nói, “Triệu Khả Nhân, lời của ngươi nói thật sự rất buồn cười! Thanh Trúc nói với ta, tất cả đều là ngươi nói cho nàng biết, nhưng bây giờ ngươi cũng cho rằng chuyện của Linh nhi như vậy, ta không cãi lại được.Thật sự rất buồn cười!”

“Cho tới bây giờ ta cũng chưa từng nói với nha hoàn này như vậy, không biết nàng từ nơi nào nghe được những lời này cho nên mới làm như vậy, tất cả đều không quan hệ gì với ta.” Triệu Khả Nhân tức giận nhìn Triệu Khả Nhiên, “Chỉ là một đứa nha hoàn nhỏ nhoi trong Hạ Vũ viên mà thôi, sao ta có thể nói nhiều chuyện với nàng chứ? Nói chi là nói cho nàng biết chuyện của Linh nhi, đó không phải là tự hạ thấp giá trị của mình sao? Tất cả đều là do nàng ta miệt thị ta mà thôi, hôm nay nàng gây ra chuyện này, cho nên muốn muốn kéo ta xuống nước mà thôi.”

“vậy chính là nói, Thanh Trúc làm tất cả mọi chuyện, ngươi đều không biết.”

“Không sai, chuyện của nàng ta tuyệt không biết, cũng không muốn biết.” Triệu Khả Nhân nói vô cùng kiên định.

"Thanh Trúc, vậy ngươi nói sao?” Triệu Khả Nhiên cười nhìn Thanh Trúc, “Nhị tiểu thư đã nói như vậy rồi, chuyện của ngươi, nàng hoàn toàn không biết, nói vậy, chuyện lần này là một mình ngươi làm rồi.”

Trong mắt Thanh Trúc phát ra thù hận mãnh liệt, nàng nhìn dáng vẻ Triệu Khả Nhân, dường như muốn đem Triệu Khả Nhân ăn tươi nuốt sống. Chỉ là, điều này cũng không sai biệt lắm, cuộc sống của Thanh Trúc vốn không phải như vậy, mặc dù Linh nhi đã chết, nhưng dựa vào tiền thưởng của Thái sư phủ và Triệu Khả Nhiên, cả nhà bọn họ vẫn có thể bình yên sống đến già. Mẫu thân có thể không cần vất vả như vậy, đệ đệ cũng có thể chuẩn bị thi khoa cử thật tốt. Mà nàng, đợi đến khi lớn hơn một chút, có thể tìm một nhà trong sạch, trải qua một cuộc sống bình bình đạm đạm.

Nhưng mà, cũng bởi vì lời nói dối của Triệu Khả Nhân, hiện tại tất cả đều tan vỡ. Trong lòng của nàng sao có thể không hận! Hiện tại nàng rất muốn nói, chính là Triệu Khả Nhân chỉ điểm nàng làm, nhưng chỉ có nàng biết, chuyện này là một mình nàng làm, Triệu Khả Nhân căn bản cũng không có tham dự vào. Cho dù nàng nói ra, cũng sẽ không có người tin tưởng, ngược lại còn có thể bị cắn ngược lại.

Nghĩ đến đây, trong lòng Thanh Trúc thật hết hi vọng. Mới vừa rồi mặc dù đại tiểu thư nói với nàng, chỉ cần Triệu Khả Nhân vì nàng cầu tình, vậy thì sẽ bỏ qua cho nàng và người nhà của nàng. Nhưng mà bây giờ nàng đã biết, Triệu Khả Nhân tuyệt đối sẽ không vì nàng cầu tình.

Nhìn bộ dạng Thanh Trúc, Triệu Khả Nhiên cũng biết, chuyện lần này, chỉ là Triệu Khả Nhân xui khiến mà thôi, nàng tuyệt đối không để cho chính mình hãm sâu trong đó. Xem ra Thanh Trúc thật sự chính là bị lợi dụng.

“Thanh Trúc, ngươi cái gì cũng không nói, như vậy, ngươi cũng không phủ nhận lời của Triệu Khả Nhân nói, phỉa không?”

Thanh Trúc vẫn không nói một lời.

Nhìn bộ dạng Thanh Trúc, Triệu Khả Nhân cũng không quên đánh cuộc của mình, “Triệu Khả Nhân, cho dù nói thế nào cũng được, Thanh Trúc là người trong nội viện của ngươi, ngươi cũng không vì nàng cầu tình sao?”

“Sao ta phải vì nàng cầu tình!” Triệu Khả Nhân xem thường, “Mặc dù nàng là nha hoàn trong nội viện của ta, nhưng mà chẳng qua chỉ là một người làm mà thôi, lại nói, chuyện này ngươi mới là người bị hại, ta sẽ không chen vào.”

“Triệu Khả Nhân, lòng của ngươi thật sự rất ngoan.”

“Ta vốn không có nói sai.” Triệu Khả Nhân nhìn mọi người trong ánh mắt tràn đầy khinh thường, “Lại nói, Triệu Khả Nhiên, ta hung ác, cũng không so được với ngươi!”

“Cầm Hương, Thi Hương, nhị tiểu thư đã nói vậy, chuyện này nàng sẽ không nhúng tay, vậy các ngươi giải Thanh Trúc về Xuân Huy viên đi.” Triệu Khả Nhiên mở miệng phân phó, “Ngược lại ta muốn hảo hảo nghĩ một chút, như thế nào xử phạt nha hoàn này mới được.”

Nói xong, liền xoay người, rời khỏi Hạ Vũ viên. Cầm Hương và Thi Hương vội vàng áp giải Thanh Trúc đi theo.


Đã sửa bởi linhcan1552 lúc 09.01.2018, 17:10.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn linhcan1552 về bài viết trên: Hothao, Una, giotleanhtrang, hatrang221, hienbach, minmapmap2505, thtrungkuti, xichgo
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 266 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: banhbaoxinxin, Hoanganhvo, Mandy Cá Ngừ, Mysunshine.htt, sansan_hg, y229917, yendh2812, yoona2014 và 344 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

3 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 16, 17, 18

4 • [Hiện đại] Cá mực hầm mật - Mặc Bảo Phi Bảo

1 ... 16, 17, 18

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Tôi bị ép buộc - Linh Lạc Thành Nê

1 ... 16, 17, 18

6 • [Hiện đại] Không bằng duyên mỏng - Viên Nghệ

1 ... 25, 26, 27

7 • [Xuyên không - Điền văn] Cuộc sống điền viên trên núi của nông phu - Quả Đống CC

1 ... 33, 34, 35

8 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 124, 125, 126

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Anh hai Boss đừng nghịch lửa - Cửu Trọng Điện

1 ... 48, 49, 50

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

13 • [Cổ đại] Trưởng thôn là đóa kiều hoa - Vương Vượng Vượng

1 ... 16, 17, 18

14 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

17 • [Hiện đại] Có hợp có tan - Lâu Vũ Tình

1 ... 10, 11, 12

18 • [Hiện đại] Mèo yêu - Hà Thư (hoàn)

1 ... 25, 26, 27

19 • [Xuyên không] Bảo Bảo vô lương Bà mẹ mập là của ta - Ngũ Ngũ

1 ... 85, 86, 87

20 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246



Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 345 điểm để mua Tám điện thoại
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 445 điểm để mua Ngọc xanh 4
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 283 điểm để mua Vòng hoa giáng sinh
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 327 điểm để mua Tám điện thoại
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 285 điểm để mua Thỏ nháy nhót
hakuha: 2 năm trước mọi người rất hay xài cái này
sau 2 năm trở lại ngày càng im ắng haizzz
Shop - Đấu giá: hakuha vừa đặt giá 360 điểm để mua Tấm thảm trái tim
Shop - Đấu giá: hakuha vừa đặt giá 270 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 254 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 401 điểm để mua Bông tai hạt dẻ
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 306 điểm để mua Bé nấm
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 318 điểm để mua Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 400 điểm để mua Cặp đôi hamster
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 528 điểm để mua Mây
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 406 điểm để mua Mashimaro IOU
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 548 điểm để mua Mashimaro chờ xe buýt
Hoàng Phong Linh: :<
Shop - Đấu giá: 18521434 vừa đặt giá 315 điểm để mua Bé Mascot xanh
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 417 điểm để mua Mèo ôm cuộn len
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 294 điểm để mua Hello
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mơ màng
Shop - Đấu giá: mymy0191 vừa đặt giá 390 điểm để mua Nữ thần công lý
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 279 điểm để mua Hello
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 291 điểm để mua Mèo núp sau đám mây
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 276 điểm để mua Mèo núp sau đám mây
Shop - Đấu giá: á bì vừa đặt giá 212 điểm để mua Bảng khen thưởng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 397 điểm để mua Siêu nhân nhí
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 285 điểm để mua Bé hồng 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua iPod Shuffle
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 301 điểm để mua Cà phê

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.