Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 129 bài ] 

Sát phá lang - Priest

 
Có bài mới 26.11.2017, 02:15
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 01.10.2016, 04:00
Tuổi: 24 Chưa rõ
Bài viết: 5047
Được thanks: 1209 lần
Điểm: 10.2
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Sát phá lang - Priest - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



Quyển 3 - Chương 81: Hôn sự

Nhưng không đợi Giang Sung nhìn rõ, Trường Canh lại điềm nhiên khen: “Phương thượng thư quả thật có tài, đúng là năng thần trị thế.”

Nhạn thân vương ngôn ngữ nhẹ nhàng, tán thưởng tựa hồ cũng thật tâm thật ý, giống như một chút sát khí không nói thành lời vừa nãy hoàn toàn là tưởng tượng của chính Giang đại nhân, chỉ có hai chữ “trị thế” được dùng hết sức vi diệu.

Bản tấu của Phương Khâm chọc thẳng vào tim Hoàng đế Long An, hắn cũng không bình luận việc quy lưu dân vào nhà xưởng là tốt hay xấu, chỉ giữ chặt không buông vấn đề an toàn trong giám thị tử lưu kim, thậm chí lôi cả Cố Quân ra nói – “Mấy vạn tướng sĩ Huyền Thiết doanh tắm máu phấn chiến ngoài tiền tuyến giành được, nếu không thể thiện dụng, chẳng phải làm lạnh lòng trung thần lương tướng?”

Cố Quân chắc sẽ không để ý lắm, nhưng vảy ngược của Lý Phong đã bị chọc trúng, lúc khuyên Phụng Hàm công nhượng bộ trên vấn đề tử lưu kim, Trường Canh từng nói, bắt đầu từ Vũ đế anh minh thần võ, tử lưu kim với đế vương đã giống như một bộ ngọc tỷ truyền quốc khác, huống chi tư khố hoàng gia Cảnh Hoa viên mấy đời tích lũy một sớm đi theo một mồi lửa, từ sau đó, Lý Phong chỉ càng thiếu cảm giác an toàn hơn.

Đoạn sau, Phương Khâm còn tỉ mỉ liệt kê một chuỗi dài hậu quả có thể tạo thành khi bán tử lưu kim cho tư thương.

Thí dụ như mở cổng này ra, về sau làm sao phân biệt tử lưu kim trong tay tư thương là mua từ triều đình hay mua lậu?

Nếu giá tử lưu kim buôn lậu từ bên ngoài thấp hơn, thương nhân trục lợi đương nhiên sẽ dùng cái thẻ đặc biệt cho phép để buôn lậu, chuyện dân gian lén giấu, lén bán, lén vận tử lưu kim vốn đã cấm suốt không ngừng, sau này chẳng phải càng không quản nổi?

Lại thí dụ như, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, sản nghiệp nhà xưởng chung quy vẫn dài hơn tuổi thọ một đời của phàm nhân, dù triều đình chỉ cho mười ba nghĩa thương dân gian này đặc quyền, đến đời con cháu sẽ làm thế nào?

Nơi đốt tử lưu kim sau này sẽ ngày càng nhiều, nếu không tất nhiên khó mà tiếp tục, như vậy triều đình phải cho cả đời con đời cháu họ đặc quyền sao? Con cháu tách ra ở riêng thì làm thế nào? Nhà xưởng bị mua lại thì làm thế nào? Nếu đặc quyền tử lưu kim cũng có thể mua bán, thế tương lai kẻ xấu muốn trữ cương giáp hỏa cơ mưu phản, không phải quá tiện à?

Mà nếu loại đặc quyền này chỉ mua bán một lần, với người không với xưởng, thế về sau mười ba người có quyền này chết rồi, nhà xưởng tan rã, chẳng phải lưu dân sẽ hoành hành?

Trước mắt thế hệ lưu dân này biết họ trôi giạt khắp nơi là do ngoại địch, là triều đình cho họ cơm ăn, an bài nơi đi cho họ, nhưng lưu dân mấy chục năm sau xuất hiện sẽ nghĩ thế nào? Họ sẽ chỉ cảm thấy là triều đình cưỡng chế thu hồi đặc quyền đập bát cơm của họ, cứ như vậy, chẳng phải là giải nguy cục nhất thời, chôn xuống mối họa vô cùng sao?

Ngoài ra còn có đủ loại lo ngại, không hề ít, cuối cùng Phương Khâm dùng cách nói văn nhã tổng kết: tóm lại, kẻ xúi giục bán tử lưu kim cho tư thương, hoặc là đầu óc đơn giản, căn bản lo đầu không lo đuôi, chỉ nhìn trước mắt không nghĩ thử nên kết thúc thế nào, hoặc căn bản là một cây gậy chọc cứt, mượn gió bẻ măng, không biết có rắp tâm gì.

Phương thượng thư tài trí hơn người, một bản tấu chương dài thượt, chữ chữ câu câu chọc vào lòng Hoàng đế Long An.

“Nếu tấu này theo đường thông thường, đưa đến Sở quân cơ trước, chúng ta còn có thể ngăn cản,” Giang Sung thở dài nói, “Nhưng mà… Ôi, Vương gia, Phương gia ở trong triều dù sao cũng có căn cơ vững chắc.”

Trường Canh đột nhiên bật cười trong im lặng.

Giang Sung thấy y cười mà hoang mang không hiểu ra sao.

Chỉ thấy Nhạn thân vương chậm rãi bưng trà trên bàn lên nhấp một ngụm, như cố ý như vô tình nói: “Phương đại nhân nói về tình hình chính trị khẩn cấp đương thời, không phải lời nhảm nhí ca công tụng đức, lời nói lại rất có lý, không có chỗ nào không ổn, dù đưa đến Sở quân cơ, chúng ta có lý do gì để chặn lại? Hàn Thạch, huynh nói câu đó có thỏa đáng không? Coi Sở quân cơ là nơi nào, chuyên môn dùng để mị trên khi dưới, lộng quyền làm rối kỉ cương à?”

Tuy rằng giọng điệu y ôn hòa, nhưng lời đã rất nặng, Giang Sung sợ hãi: “Vương gia…”

Trường Canh hơi thu thần sắc lại, nhàn nhạt ngắt lời: “Hôm nay lời này ra từ miệng huynh, vào tai ta, sẽ không truyền đến chỗ người thứ ba, tạm thời quên đi, nhưng ta không hy vọng lại nghe thấy lời tương tự ở Sở quân cơ.”

Giang Sung vội chính sắc đáp: “Vâng, hạ quan lỡ lời rồi.”

Trường Canh thần sắc ôn hòa, mở mắt nói dối: “Ta đây kinh nghiệm có hạn, gặp chuyện thì sự khôn ngoan và hàm dưỡng đều không đủ, coi huynh như người nhà, mới nói năng không dè chừng, nói nặng hay nhẹ, Hàn Thạch huynh cũng đừng quá để bụng.”

Giang Sung luôn miệng nói “không dám”. Hắn được Nhạn vương một tay đề bạt, người khác đều cho rằng hắn là tâm phúc của Nhạn vương, nhưng bản thân hắn lại càng cảm thấy không nhìn thấu vị thượng ty có ơn tri ngộ sâu nặng này.

Thế lực lấy Phương gia làm đầu sẽ không ngồi nhìn tân quý trong triều nhân cơ hội quốc gia thiếu tiền mà thượng vị, nhất định sẽ dốc hết sức chèn ép, đây là khẳng định.

Người khác có lẽ không rõ lắm, Giang Sung lại biết, những kẻ gọi là “tân quý” này vừa vặn là do Nhạn thân vương một tay nâng đỡ – Từ cải cách lại trị… thậm chí sớm hơn, bắt đầu từ khi phát hành phong hỏa phiếu, chuyện này đã được đệm sẵn.

Nếu phần đệm dài dòng này là để bày cục, vậy cuối cùng sẽ chỉ về phương nào?

Nhạn vương điện hạ thật sự chí công vô tư, hết thảy y làm đều để giảm bớt nguy cục nhất thời của quốc gia ư? Y thật sự như mình liên tục biểu hiện, vô dục vô cầu, chỉ đợi ngoại địch vừa lui, là sẽ lập tức trả ấn về nhà làm một Vương gia nhàn tản ăn hoàng lương?

Nếu là như vậy thật, y có cần thiết dốc lòng dốc sức trải ra cái sạp lớn thế không?

Nhưng nếu Nhạn vương chỉ đang lừa gạt hết thế nhân bằng lời nói dối thấu trời này, trong lòng có mưu đồ khác… y lại có thể mưu đồ cái gì?

Y là huynh đệ ruột thịt duy nhất còn sống của đương kim Hoàng thượng, cũng là vị Thân vương điện hạ duy nhất của Đại Lương, nếu muốn tiến thêm một bước, chỉ có… vị trí kia.

Thế nhưng điều này cũng hoàn toàn nói không thông, nếu Nhạn vương thật sự có ý đồ với hoàng vị, năm đó Hoàng đế Long An chính miệng truyền chỉ để y kế vị, vì sao y phải kháng chỉ?

Lui một bước mà nói, cho dù lúc ấy y khước từ, về sau lại nảy lòng tham, thế y tội gì lấy Thân vương chi tôn đắc tội với các trọng thần trong triều? Bình thường chẳng lẽ không phải là lôi kéo sao?

Giang Sung chẳng tài nào hiểu nổi, hơi cẩn thận hỏi: “Nhưng thưa điện hạ, ngay cả hạ quan xem xong bản tấu này, cũng đầy nghi ngờ với chuyện tư thương và mở nhà xưởng, huống chi Hoàng thượng? Song nếu việc này thật sự không thành, chưa nói đến triều đình nên làm yên lòng đám người Đỗ công có công với nước như thế nào, đông đảo lưu dân lại nên thu xếp sao đây?”

“Huynh nghĩ lạc hướng rồi,” Trường Canh ý tứ sâu xa cười nói, “Hoàng thượng xem xong sẽ chỉ đầy nghi ngờ với chuyện tư thương buôn bán tử lưu kim, Phương đại nhân đã nói rõ ràng như thế, tư thương mua bán tử lưu kim là không thể được, chi bằng chúng ta nghĩ lại xem giải quyết vấn đề này thế nào, không phải vẹn toàn đôi bên à?”

Giang Sung phút chốc sửng sốt.

Trường Canh: “Trở về chuẩn bị một chút, ngày mai các vị nhớ đến hơi sớm, Sở quân cơ phải bàn việc này trước triều hội, đừng để hoàng huynh ta thất vọng.”

Giang Sung đáp một tiếng, đứng dậy cáo từ – chớp mắt, hắn nghe ra sự chắc chắn không nói nên lời từ những câu chữ bình tâm tĩnh khí của Nhạn vương – giống như y sớm đã liệu được bản tấu của Phương Khâm, cũng sớm nghĩ bước tiếp theo nên ứng đối thế nào.

Nhưng mà… đã có phương án giải quyết, vì sao ban đầu không nói ra, nhất định phải vòng vo?

Như vậy ngoại trừ làm mâu thuẫn giữa tân quý phong hỏa phiếu và môn phiệt thế gia trở nên gay gắt sớm hơn, còn có tác dụng gì đâu?

“A, đúng rồi, Hàn Thạch.” Trường Canh gọi hắn lại.

Giang Sung nặng nề tâm sự định thần lại, cho là y có việc gì quan trọng, vội rửa tai lắng nghe.

Trường Canh: “Tiện thể kêu họ làm cho ta hai cân cá đù vàng chiên giòn gói lại, lát ta mang về, đa tạ!”

Giang đại nhân trượt chân, suýt nữa lăn xuống cầu thang.

Mà lúc này, Cố Quân bị Hoàng đế Long An giữ lại cũng vừa kịp rời khỏi trước khi cửa cung cài khóa.

Điều phối chiến bị tứ phương phải được An Định hầu xem qua mới có thể báo lên Sở quân cơ chuyển trình cho Hoàng đế phê chuẩn, vốn phương án điều phối tử lưu kim mới nhất sau đại triều hội phải giao ngay cho Cố Quân, ai ngờ Hoàng thượng giữ y lại tới tận giờ này, Thẩm Dịch đành phải đợi mãi đến gần tối, đang ngáp ngắn ngáp dài chán muốn chết, mới trông thấy Cố Quân rề rà đi ra.

“Sao lâu quá vậy?” Thẩm Dịch lên đón, “Ta còn cho là ngươi lại vì việc gì mà cãi nhau với Hoàng thượng cơ.”

Cố Quân nhận bản tấu y cầm trong tay chuẩn bị trình lên, tiện tay lật qua: “Chờ ta cầm về xem – có gì mà cãi, từng này tuổi rồi.”

Thẩm Dịch: “…”

Y giật mình nhìn Cố Quân, lưỡi líu lại: “Từng… từng này tuổi? Đại soái, ngươi không sao chứ? Hoàng thượng rốt cuộc đã nói gì với ngươi?”

Vậy mà khiến “đóa hoa Tây Bắc” cả ngày chuyên làm đỏm biến thành “từng này tuổi”!

Cố Quân phiền muộn liếc đầu vai mình một cái, nước dãi tiểu Thái tử nhiễu ra khi đu trên vai y vẫn chưa khô.

Con người ta nếu độc thân quá lâu, luôn dễ dàng cảm thấy mình còn thanh xuân trẻ trung, không ngờ vừa sơ sẩy đã lên hàng “thúc công”, lúc này mới giật mình nhớ ra, với tuổi mình, giả như đổi thành một người thọ số ngắn, chắc đã qua hết nửa đời rồi.

“Không có gì.” Cố Quân vừa đi vừa lơ đãng nói, “Có khả năng là bực mình vì đại triều hội, nói vài câu chán chường với ta… Hoàng thượng người đó từ nhỏ đã thích tranh cường háo thắng, làm gì cũng nhất định phải đè trên đầu người ta, lúc mới đăng cơ cũng không phải không nghĩ tới việc Thái Sơn phong thiền, mấy năm nay biến thành như vậy, hắn… ôi, cũng chẳng dễ dàng gì.”

Thẩm Dịch chắp tay sau lưng, im lặng lắng nghe, mỗi lần dính đến ba cái chuyện dở hơi của hoàng gia, y đều cảm thấy rất mệt mỏi, lấy tiên đế Nguyên Hòa đã vào hoàng lăng làm đầu, kẻ này sáng nắng chiều mưa hơn kẻ kia, ba ngày vui, liền cho ngươi vinh sủng vô song, hận không thể quyền khuynh thiên hạ, hai ngày giận, chớp mắt khiến ngươi biến thành tù nhân, làm không tốt cái mạng nhỏ cũng không biết treo trên lưỡi đao của ai.

Thí dụ như tiên đế Nguyên Hòa, nếu có thể sớm quyết đoán, hiện tại Cố Quân đầu thai lại chắc cũng cưới vợ được rồi, thế nhưng vị kia vừa muốn trừ Cố gia, vừa năm lần bảy lượt không đành lòng xuống tay, như một thợ săn nhẫn tâm bịt hang hổ, làm cũng làm rồi, lại chẳng nỡ giết hổ con, nhất định phải bế về nhà nuôi như mèo, giết đến tình chân ý thiết, sủng cũng tình chân ý thiết, kết quả là nuôi ra một “mầm họa” tình nghĩa sâu nặng như Cố Quân, thật không hiểu là thành hay bại đây.

Thẩm Dịch thở dài nói: “Chúng ta đánh trận ở bên ngoài không biết khó khăn trong triều, trở về mới hiểu Nhạn vương điện hạ hơn một năm nay thật là không dễ dàng gì. Ngươi đoán xem, cha ta hôm qua còn nói mãi, bảo ta là ‘Tái ông mất ngựa, biết đâu lại là phúc’ – vốn nhà ta mặc dù không phải danh môn vọng tộc gì, nhưng cũng là nhiều đời khoa cử, nghiêm túc ăn hoàng lương bổng lộc, năm đó ta khư khư cố chấp muốn vào Linh Xu viện, lão đầu nhà ta thì chẳng nói gì, tam cô lục bà lại đều phát điên, sau đó lại từ Linh Xu viện chạy đi nhập ngũ với ngươi, càng không ra sao… Ôi, đừng nói nữa, trong mắt những cô dì cậu chú trong nhà, ta quả thực chính là một bại gia tử hết thuốc chữa.”

Cố Quân bất mãn nói: “Có quân công đàng hoàng, sao mà bại gia được?”

“Nói phải đấy, nhưng hiện tại lão đầu nhà ta ngược lại lấy làm may mắn,” Thẩm Dịch nói, “Ông ấy bảo hiện giờ trong triều đâu đâu cũng có dòng chảy ngầm, thế cục ngày càng phức tạp, ngược lại không bằng theo ngươi đi đánh giặc còn chắc ăn hơn, ít nhất nòng pháo mũi đao đều là nhắm thẳng vào địch nhân.”

Cố Quân không yên tâm lắm, ngược lại càng tắc kín. Y không biết Trường Canh đóng vai gì trong triều đường hỗn loạn, tính đến nay, Sở quân cơ phảng phất chỉ là trong một thời kỳ đặc thù, vì toàn quốc trên dưới “lấy chiến làm đầu” mà thống trù quốc lực, phối hợp cơ cấu lâm thời của quần thần, mặc dù quyền lực phỏng theo chế độ tiền triều, chính là trung tâm quốc sự, trực tiếp trình lên Hoàng đế thống lĩnh lục bộ, nhưng mỗi người trong đó còn kiêm nhiệm chức vụ vốn có, giống như một khi chiến sự bình ổn, Sở quân cơ có thể tùy thời xóa bỏ vậy.

Lấy Nhạn thân vương làm đầu, Sở quân cơ vẫn xoay quanh nhu cầu của Hoàng thượng và các đại quân khu, lập trường của mọi người tựa hồ đều ở sau trùng trùng sương mù.

“Không nói mấy việc phiền lòng nữa,” Thẩm Dịch mở miệng cắt ngang mạch suy nghĩ của y, “Đúng rồi, Nhạn vương điện hạ còn ở hầu phủ không? Ngươi với y rốt cuộc có chuyện gì?”

Cố Quân: “…”

Thẩm Dịch chẳng mảy may nhận thấy biểu cảm “một lời khó nói hết” trên mặt y, hãy còn lải nhải: “Ta nghe nói, lúc trước Nhạn vương điện hạ ở Sở quân cơ mười ngày nửa tháng liền, gần đây mới bắt đầu đi về đúng giờ, hình như là kể từ khi ngươi về kinh… Ôi, nói tới thì, nếu y không phải đặc biệt nghiêm túc, chắc hẳn cũng không dám lấy ngươi ra tiêu khiển đâu.”

Y tam chỉ vô lư lải nhải cảm khái một tràng, cũng không biết là cảm khái Nhạn thân vương không dễ dàng, bảo họ Cố mau đi theo, hay cảnh cáo Cố Quân cuộc tình này kinh thế hãi tục, nên dừng thì dừng – Cố Quân không thể hiểu ý, nhíu mày nói: “Không hiểu, ý ngươi là gì?”

“Ý là ta cũng không biết việc này nên làm thế nào,” Thẩm Dịch vò đầu bứt tai, “Chỉ đang sầu lo thay ngươi thôi.”

Cố Quân: “…”

Y cảm thấy không phải Thẩm Dịch đang sầu lo thay y, hoàn toàn là tự rước khó chịu thôi.

Nhưng mà ngủ cũng ngủ rồi, lời này của Thẩm Dịch kể cả là cảm khái, cũng đã muộn tám kiếp; song dẫu Cố soái mặt dày ba thước, “tình hình thực tế” như vậy cũng thật sự không tiện chiêu cáo thiên hạ.

Y liếc thấy Thẩm Dịch còn đang bám đuôi mình, tựa hồ không có ý định quay về nhà, liền tức giận nhướng mày nói: “Ngươi còn đi theo ta làm gì, chuẩn bị đến hầu phủ xem ta sầu lo thế nào hả?”

Thẩm Dịch cười gượng một tiếng, lúng túng nói: “Tử Hi, hai ta giao tình nhiều năm như vậy, cho ta ăn chực một bữa được không?”

Cố Quân ngạc nhiên hỏi: “Nhà ngươi nghèo rớt mồng tơi luôn rồi à?”

Thẩm Dịch không lắm lời như mọi khi, ấp a ấp úng một lúc lâu mới nói: “Cha ta… gần đây muốn xếp đặt một cuộc hôn nhân cho ta, ừm… hơi nhiệt tình quá, ta không chọc nổi lão nhân gia, đành trốn chui trốn nhủi – Này, ngươi đủ chưa, đừng ôm bụng cười nữa, có ai lại lấy oán trả ơn như vậy không? Hừm, ngươi sầu ta sầu thay, ta sầu ngươi lại hả hê…”

Cố Quân cười đến không thở nổi: “Ta… thật sự được mở mang thêm kiến thức rồi, lần đầu tiên nhìn thấy một tướng quân vì bị bức hôn mà đi ăn chực.”

Thẩm Dịch: “… Cố Tử Hi, hai ta còn giao tình không? Còn thì ngươi mau câm miệng, mời ta ăn một bữa ngon, ta còn có thể tha thứ cho ngươi.”

Y thực hối hận vì đã không nhân lúc Cố Quân nằm bẹp trên giường để báo thù rửa hận một phen, quả nhiên người hiền lành chuyên bị ức hiếp mà.

Cố Quân cười mệt rồi, mới an ủi cho có: “Mau biết đủ đi, có người thúc giục là lão phụ khỏe mạnh, ta muốn người giục còn chẳng có đây.”

Thẩm Dịch nghe thế thần sắc hơi cô quạnh nói: “Chắc là cha ta sợ ta chết trên chiến trường, sốt ruột lưu hậu cho Thẩm gia thôi. Ngần ấy năm qua, quả thật ta cũng chưa từng để ông bớt lo, có điều… ta tự biết mình trời sinh rất ưa để ý vụn vặt, nếu có vợ con, tâm tư chỉ sợ khó ở lại biên cương, ngươi vốn đã đủ cô khổ lẻ loi rồi, nếu ta lại đi nữa…”

Cố Quân không cười, dừng lại cách hai bước quay đầu nhìn y.

Thẩm Dịch: “Gần đây ta trái lại nhìn ra ngươi có ý muốn công thành lui thân. Đánh đuổi được người Tây Dương rồi, vô luận thế nào Hoàng thượng cũng không thể gây chuyện với ngươi nữa, vả lại còn có Nhạn vương điện hạ, điện hạ từ nhỏ cẩn thận nhân nghĩa, lại đối với ngươi… chắc hẳn có thể chăm sóc ngươi. Ta lông bông nhiều năm, quả thật cũng nên thành gia lập nghiệp rồi.”

“Quý Bình,” Cố Quân nói, “Chẳng lẽ…”

Thẩm Dịch chờ y nói.

Cố Quân: “… Ngươi cũng thầm mến ta?”

Thẩm Dịch bị vấp tảng đá nhô lên dưới đất.

Cố Quân lắc lư đầu than thở: “Lệ chất trời sinh khó mà tự bỏ, ôi, quá anh tuấn cũng là phiền toái.”

Thẩm Dịch rốt cuộc hết nhịn nổi, gầm lên: “Ngươi còn biết xấu hổ không!”

Nhất thời Thẩm tướng quân vạn ngàn sầu lo hóa hết thành lửa giận, dọc đường cùng Cố Quân cấu xé trở về hầu phủ, không ngờ vừa vặn ở cổng chính gặp Nhạn thân vương mới từ Vọng Nam lâu trở về.

Trước mặt Thẩm tướng quân, Trường Canh hết sức khách sáo chào hỏi, lại đưa cá chiên cho Cố Quân: “Vừa vặn mới chiên xong, lần trước nghĩa phụ nói ngon, con liền tiện đường mua về.”

Thẩm Dịch cười khan.

Cố Quân ho khan.

Nhìn ánh mắt, biểu cảm của Trường Canh – Thẩm Dịch cảm thấy mình đến hầu phủ ăn chực hoàn toàn là một sai lầm, muốn mù cả mắt, Cố Quân thì nghe thấy hai chữ “nghĩa phụ” liền đau thắt lưng, cũng tịt ngóm không hó hé được gì.

Nhạn vương điện hạ vừa lộ diện liền hàng phục hai vị tướng quân đang nhảy nhót, tươi cười rạng rỡ dẫn hai người vào nhà.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 26.11.2017, 02:17
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 01.10.2016, 04:00
Tuổi: 24 Chưa rõ
Bài viết: 5047
Được thanks: 1209 lần
Điểm: 10.2
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Sát phá lang - Priest - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



Quyển 3 - Chương 82: Nhàn sầu

Thẩm Dịch dù gì cũng là thống lĩnh một phương, cũng chỉ có Cố Quân bình nhật quá tùy tiện với y, hai câu giao tình sâu nặng, ba câu lao vào choảng nhau, người khác thì không dễ dàng không khách sáo như vậy, nhất định phải chiêu đãi y như khách, Cố Quân không quản chuyện, Trường Canh liền tự mình đi dặn dò gia nhân.

Thẩm Dịch vào cửa hầu phủ liền bắt đầu căng thẳng, đứng ngồi không yên một lát, lúc này mới cẩn thận liếc trộm bóng lưng trường thân ngọc lập của Nhạn vương, tiến lại gần Cố Quân hỏi: “Ngươi ra tay rồi?”

“…” Cố Quân một lời khó nói hết, thoáng chần chừ, ậm ừ đáp lấy lệ, “Ừm.”

Thẩm Dịch toàn thân khó chịu, cuối cùng đã hiểu trên đường đến đây vì sao mà Cố Quân né tránh, lúc thì cảm thấy kinh thế hãi tục, lúc lại không thể nề hà, “ngươi ngươi ngươi” cả buổi mà chẳng thốt nên lời.

Cố Quân không tiện giải thích nhiều, như lợn chết không sợ nước sôi mà ngồi đó, mở gói giấy dầu, bẻ cá chiên ra ăn.

Thẩm Dịch biết y có phần vô tâm vô phế, nhưng không ngờ y vô tâm vô phế đến thế, trái tim của ma ma ưa lo chuyện bao đồng ở nhà dưới nhảy lên nhảy xuống, đau đớn nói: “Ngươi… ngươi sao lại… nhất thời thống khoái, về sau phải làm thế nào, hả? Tiếp tục như vậy à? Chuyện này là thế nào! Lão nhân gia ngài uy chấn một phương không ai dám quản, Nhạn vương thì sao? Hoàng thượng có đồng ý không? Vạn nhất về sau lại có biến cố gì, thì sẽ phải hảo tụ hảo tan, từ bỏ tình cảm ngần ấy năm! Ngươi… Ta nói ngươi có gì tốt hả Cố Tử Hi, ngươi đúng là cầm thú mà!”

Cố Quân chép miệng làm rơi hạt muối tiêu dính ở khóe môi, bị hai chữ “cầm thú” đập thẳng xuống đầu, đúng thật là oan hơn cả Đậu Nga, đành phải ra vẻ cao thâm khó lường ngồi đó không giải thích.

Thẩm Dịch rõ ràng đang đánh rắm, Cố Quân đương nhiên từng cân nhắc, nếu chỉ là không kìm được lòng, vậy y tự kìm là được, thế gian phức tạp nhiễu nhương, kìm không được người khác, chẳng lẽ còn kìm không được mình? Nếu tình cảm khắc cốt minh tâm khó lòng quên nổi, thì tự mình tìm một cục gạch đập đầu cái cốp, cha mẹ tổ tông, mình họ gì tên chi đều có thể quên sạch sành sanh, huống chi là tình cảm?

Nhưng không hề là thế…

Trên người Trường Canh lại có Ô Nhĩ Cốt trúng từ nhỏ, khiến y vô luận thế nào cũng không thể buông tay, ai ngờ lại có vẻ như biến khéo thành vụng, cho đến hôm nay, Cố Quân cũng không biết mình lúc ấy tiến một bước là đúng hay sai.

Chỉ là hung hiểm rối rắm và sầu lo trong đây không thể nào nói với người ngoài thôi.

Cố Quân vẻ mặt bình tĩnh nói: “Tương lai giành lại Giang Nam, ta sẽ dẫn y đi, quan tâm chi người khác nói gì. Ta sống một ngày thì che chở y một ngày.”

Y nói nhẹ nhàng, Thẩm Dịch thì giận đến thở hồng hộc, lườm Cố Quân một cái, Cố Quân ngậm miếng cá chiên, nghĩ ngợi một chút, thuận tay bẻ cho Thẩm Dịch phân nửa, nói: “Lát nữa ăn cho lẹ, ăn xong thì đi cho mau. Không thấy người ta cả ngày bận rộn ở Sở quân cơ à, có nhãn lực chút đi.”

Thẩm Dịch suýt nữa chết nghẹn cá chiên, tức đến ngã ngửa, hạ giọng giận dữ nói: “Ta lặn lội đường xa đến sầu lo thay ngươi, mà ngươi lại trưng ra bản mặt thấy sắc quên nghĩa này, Cố Tử Hi, cuối cùng thì ta đã hiểu thế nào là nhật cửu kiến nhân tâm rồi.” (Hình như nhật cửu đồng âm với từ chửi bậy nào đó, lâu quá mình cũng quên rồi)

Cố Quân: “…”

Trong quân một đám hán tử huyết khí phương cương, có xuất thân hàn lâm có thể khảo lên trước thiên tử, cũng có võ phu tầm thường trước khi nhập ngũ không biết một chữ, hứng thú của mỗi người cao thấp bất đồng, mỗi khi đùa giỡn không kiêng dè gì, thường lén có mấy câu tục tĩu không được hay ho lắm – có vài câu vốn bình thường, bị họ sửa lại cũng có thể dẫn đến vô số liên tưởng bỉ ổi.

Cố Quân: “Sao ngươi hạ lưu vậy?”

Thẩm Dịch thoạt tiên sửng sốt, cẩn thận ngẫm lại câu nói vô tâm cuối cùng vừa rồi, chợt ngộ ra, tin chắc tên Cố Quân này đã hết thuốc chữa, quát: “Ngươi mới hạ lưu!”

Trường Canh vốn đứng ở cửa nói chuyện với Vương bá, nghe thấy tiếng gào bên trong, mù tịt quay đầu nhìn Thẩm tướng quân lại làm ồn, căn dặn: “Cao sơn trà lần trước trong cung đưa tới có còn không, lát nữa lấy một bát đến cho Thẩm tướng quân, ta sợ y hét khản mất cả tiếng luôn ấy.”

Cố Quân vẫn thong dong vắt chân chữ ngũ ngồi bên cạnh, bốc cá lên ăn, chờ Thẩm Dịch dần tiêu cơn giận, mới bỗng nhiên nói: “Được rồi, Quý Bình, ta biết trong lòng ngươi đang phiền muộn. Tuy đều là mệnh của phụ mẫu, mai mối ước hẹn, nhưng nếu không thích thì ngươi có thể không cưới mà, quan tâm làm gì nữ nhi nhà ai? Thẩm gia tông tộc dẫu phức tạp rắc rối, quản được người của Huyền Thiết doanh ta sao?”

Thẩm Dịch ngây ra một lát, thần sắc ủ dột: “Không phải ta sợ, chỉ là…”

Cố Quân gật đầu, công tử thế gia từ nhỏ lớn lên bên nhau, chỗ khó của nhau không cần nói rõ ra cũng biết.

“Lúc còn rất nhỏ ta đã nghe thẩm và tổ mẫu bàn luận về cha ta, nói ông không nên thân, văn không thành võ không tựu, cả ngày ăn không ngồi rồi trong Khâm thiên giám, lêu lổng với một đám tăng tăng đạo đạo.” Thẩm Dịch khẽ thở dài, “Cha chú ta ba người, đại bá chân có tật, sĩ đồ khó đi, tính cha ta lại không thích luồn cúi, những năm đó toàn dựa vào tam thúc một mình chèo chống… Năm ấy ta từ chối Hàn Lâm mà vào Linh Xu viện, tổ phụ biết chuyện suýt nữa ngất đi, muốn trục xuất ta khỏi gia môn, là cha và tam thúc chịu tội danh bất hiếu che chở cho ta. Lúc ấy gia pháp cũng thỉnh ra rồi, tổ phụ nhất thời lỡ tay, tam thúc vì bảo vệ ta mà trúng một roi, ông vốn dốc lòng dốc sức khí lực không đủ, đương trường bị tổ phụ đánh hộc máu, từ đó về sau sức khỏe ngày càng yếu, chưa đến ba mươi lăm thì đã mất – khi đó ta dứt khoát rời kinh đi tòng quân với ngươi, cũng là vì việc này.”

Vì áy náy, vì không về nhà… cũng vì gầy dựng công danh cho gia tộc mắt cao hơn đầu thấy.

Gia đình chung minh đỉnh thực(1), người ngoài nhìn vào ít nhiều thấy cẩm y ngọc thực đáng hâm mộ, ai ở trong đó mới biết bên trong có vô vàn điều bất đắc dĩ.

“Nhiều lúc cảm thấy thật vô nghĩa,” Thẩm Dịch nói, “Quá sức vô nghĩa, mấy phen sinh tử giành lại mạng sống, trở nên đàng hoàng ra dáng, về nhà vén rèm cửa, chờ ngươi vẫn là cảnh ấy, trừ phi đoạn tuyệt lục thân, trục xuất khỏi gia môn, nếu không vĩnh viễn đều phải bị những quan hệ rắc rối khó gỡ đó bài bố… Ta chỉ thuận miệng than phiền thôi, ngươi cũng đừng để tâm, đây không phải là đại sự, so với gia sự của các ngươi, nhà ta thật sự chỉ là lông gà vỏ tỏi thôi.”

Cố Quân cười nói: “Đều là nhàn sầu.”

“Không phải sao,” Thẩm Dịch cười tự giễu, “Ngươi thấy bản tấu của Chung lão tướng quân chưa? Trên đó ngoại trừ quân tình thì còn tấu rõ sự thê lương của nạn dân Giang Bắc, đấy còn là mùa hè, sắp vào thu rồi, nếu vẫn không thể thu xếp cho người ta, không biết phải sống sao… Ăn bữa hôm lo bữa mai, cũng chỉ có đám ăn trên ngồi trốc chúng ta, còn đang nhàn sầu vì mấy việc lắt nhắt trong nhà.”

Nói đoạn y thở dài thậm thượt, hai người đều im lặng một lát, Cố Quân bất chợt nói: “Ngày mai đưa bản tấu của Chung tướng quân cho ta xem, nếu thời cơ thích hợp thì lâm triều trình lên, thật sự nghe họ cãi nhau đủ rồi.”

Thẩm Dịch sửng sốt, thái độ của An Định hầu đại diện toàn quyền cho quân đội, ngần ấy năm chưa từng tỏ thái độ trên nội chính, lần này là muốn đứng sau Sở quân cơ… Nhạn thân vương sao?

Chính lúc này, Trường Canh không biết vào từ khi nào nói xen: “Không cần, nghĩa phụ, một chút việc nhỏ nhặt, đâu cần người tự mình ra mặt?”

Thẩm Dịch thấy y đến, vội bỏ đi dáng ngồi khó coi vừa rồi, không tự chủ được ngồi ngay ngắn lại nói: “Vương gia hết lòng hết sức vì thương sinh xã tắc, đám binh lính bại gia chỉ biết tiêu không biết kiếm chúng ta cũng chỉ muốn tận chút lực bạc thôi.”

Trường Canh cười nói: “Sao Thẩm tướng quân lại nói thế, chúng tướng sĩ tắm máu ở tiền phương, mới có đường cho chúng ta nghỉ ngơi đổi tay, chuyện nhà xưởng ở ven bờ vận hà liên đới rộng, các ngươi dính dáng vào ngược lại dễ sinh thêm rắc rối, ta còn lo liệu được, yên tâm đi, cam đoan dàn xếp xong trước mùa đông.”

Nhạn thân vương hiện giờ không còn là thiếu niên mơ hồ ở Nhạn Hồi trấn, quốc gia nguy vong tất có người gánh vác, tuy y còn trẻ, sự trầm ổn uy nghi khi nắm giữ Sở quân cơ lại lộ rõ, dăm ba câu như chuyện gẫu, qua miệng y nói ra lại phảng phất mạnh mẽ lý lẽ.

Thẩm Dịch chợt nhớ tới, từ khi Nhạn vương tiếp nhận Sở quân cơ, họ đòi tiền có tiền, đòi lương có lương, từng đợt hỏa cơ cương giáp không hề trì hoãn chuyển đến tiền tuyến, nếu không phải họ đến từ kinh thành, biết triều đình thủng lỗ chỗ ra sao, chắc còn phải bực bội vì tại sao lại dư dả hơn cả trước chiến tranh?

Thẩm Dịch nghiêm túc chắp tay nói: “Vô luận thế nào, mạt tướng phải thay mấy vạn tướng sĩ biên cương cảm tạ Vương gia.”

Trường Canh cười nói: “Thẩm tướng quân lại nói gì thế, đều là việc trong bổn phận… Hơn nữa nghĩa phụ cũng tạ rồi, đúng không ạ?”

Cố Quân: “…”

Tiểu khốn khiếp này!

Trường Canh rút cái gói giấy dầu khỏi tay y, ôn nhu nói: “Ăn vặt vài miếng cho đỡ thèm thôi, ít nhiều phải biết tiết chế, lát còn bữa chính nữa.”

Thẩm Dịch ế vạn năm này quả thực không tiện ngồi đây tiếp, bây giờ khỏi cần Cố Quân đuổi, cũng muốn cơm nước xong chạy luôn, cơm nhà An Định hầu ăn thật ê răng.

Buổi chiều tiễn Thẩm tướng quân cả thân lẫn tâm bị thương nặng về, Trường Canh rút ly rượu Cố Quân đang cầm không buông.

Cố Quân uể oải cười nói: “Không còn rượu, chỉ còn đáy chén thôi, cho ta ngửi chút đi.”

Trường Canh ném cho y một gói an thần tán: “Thích ngửi thì hãy ngửi cái này.”

Cố Quân bất đắc dĩ lắc đầu – Y đúng là có phóng túng, nhưng chỉ cần là bản thân muốn tiết chế, thì cũng tuyệt đối nghiêm túc, nhiều ngày không uống rượu, Thẩm Dịch đến mới uống hai ba chén, cơ bản chỉ là dính môi trơn họng thôi, biết Trường Canh muốn quản mình, mới không chủ động bỏ chén xuống.

Trường Canh thật sự quá thích quản y, mọi chuyện đều chú ý đến, hơn nữa tuyệt không mượn tay người khác, giống như làm thế có thể giúp lòng vững vàng hơn vậy.

Đều là việc nhỏ, Cố Quân cũng vui vẻ thản nhiên chiều y.

Hai người rửa mặt sạch sẽ về phòng, nhưng không có cảnh gì kiều diễm, Cố Quân vỗ vỗ đầu giường, bảo Trường Canh: “Lấy ngân châm tới đây.”

Trường Canh ngày ấy thoạt đầu đại kinh đại bi, cơ hồ rơi vào ảo giác, sau đó lại là tâm nguyện nhiều năm một sớm trở thành sự thật, trong lòng vui mừng quá đỗi, trở nên bất bình thường, Cố Quân lúc ấy kiềm chế không tỏ vẻ gì, cách hai ngày bọn Thẩm Dịch về kinh, y liền đi tìm Trần cô nương.

Trần cô nương đến xem một lần, lập tức ra tay châm Nhạn vương thường xuyên xuất hiện trùng đồng thành một con nhím, ý tứ sâu xa nói: “Tự cổ đã có vui quá hóa buồn, chuyện cực vui dẫn đến phát điên chẳng lạ lùng gì, người bình thường còn thế, với tình huống của Vương gia, nên tiết chế một chút đi.”

Nói xong nàng còn ẩn ý nhìn Cố Quân một cái, giữa những câu chữ phảng phất cũng hiện lên hai chữ “cầm thú”, xa xa dán trên đầu An Định hầu, hạ một tá lệnh cấm nào cấm rượu cấm cay cấm cãi cọ cấm dục, dặn y mỗi đêm trước khi ngủ dùng ngân châm an thần vững tâm, mấy chỗ bản thân với không tới thì chỉ có thể nhờ Cố Quân, Cố Quân đi theo Trần cô nương học vài ngày, may mà y từ bé tập võ, huyệt vị đều tìm chuẩn.

Trường Canh yên ổn nằm trên giường, tháo búi tóc của Cố Quân, nắm một lọn tóc rối tung mân mê trong tay, giao lưng cho tên gà mờ Cố Quân kia, chẳng mảy may sợ y châm nhầm, mỗi ngày vô luận lao tâm lao lực thế nào, khoảng thời gian này đều là thời điểm trong lòng y thả lỏng nhất, hận không thể như thế mãi đến khi trời tàn đất tận.


Chung minh đỉnh thực: đánh chuông xếp vạc ra mà ăn, hình dung sự xa hoa phô trương của quý tộc. Xuất xứ Sử ký – Hóa thực liệt truyện.


[/size]


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 26.11.2017, 02:19
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 01.10.2016, 04:00
Tuổi: 24 Chưa rõ
Bài viết: 5047
Được thanks: 1209 lần
Điểm: 10.2
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Sát phá lang - Priest - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



Quyển 3 - Chương 83: Phản kích

Cố Quân dốt đặc thuật châm cứu, hoàn toàn học vẹt theo những gì Trần cô nương dạy. Y trước kia thường xuyên nghe một số đồn đãi đáng sợ trong dân gian như kim châm không đúng là có thể liệt nọ kia, bởi vậy không dám chểnh mảng, nông sâu một phân cũng không dám sai, cũng thật là khó cho cặp mắt mù kia.

Cho đến khi đâm xong châm cuối cùng, Cố Quân mới thở phào, người vã một tầng mồ hôi mỏng, cầm khăn lên lau qua tay, quay đầu lại thấy Trường Canh nghiêng mặt nhìn mình chằm chằm không chớp mắt, huyết sắc và trùng đồng mất hết, đôi mắt an tĩnh mà xa xăm, phản chiếu một chút ánh sáng nhạt của đèn măng-sông, như hàm chứa một đôi yên hỏa nhân gian trong thanh đăng dưới cổ Phật.

Cố Quân: “Nhìn gì thế?”

Trường Canh nhếch khóe môi một cách cứng đờ, song ngân châm nằm trên người, y bị phong thành một kẻ mặt liệt, cười không nổi.

Ánh mắt Cố Quân vội vàng lướt qua tấm lưng đường cong trơn tru kia, mặc dù rất muốn “báo thù rửa hận”, lại không dám làm trái lời thầy thuốc, chạm y vào lúc này, liền ho một tiếng nói: “Được rồi, đừng cười nữa, mau nghỉ ngơi đi, không phải ngày mai còn cần dậy sớm à?”

“Tử Hi,” Cơ mặt Trường Canh không dùng được nhiều lắm, chỉ có thể nói khẽ, càng giống làm nũng hơn, “Hôn ta một cái được không?”

Cố Quân liếc y cảnh cáo: “Kiếm chuyện hả, thành nhím rồi mà còn dụ dỗ ta.”

Trường Canh sớm nhìn thấu y rồi, một tiếng “nghĩa phụ” có thể khiến ai đó bó tay chịu trói, loại chính nhân quân tử trong lưu manh này còn khuya mới nhân lúc y bị châm chi chít để động vào một đầu ngón tay y, bởi vậy không hề sợ hãi nhìn Cố Quân, chỉ cười – khóe môi nhếch không lên, trong mắt lại đong đầy nét cười.

Cố Quân nghĩ bụng: “Trèo lên đầu ta rồi.”

Song y suy cho cùng không phải lão hòa thượng, nhìn người thanh niên kia để trần bờ vai rộng và thắt lưng nhỏ, tóc xõa như gấm, đen là đen trắng là trắng, cũng không thể không chút động lòng, đành phải ngồi ngay ngắn bên cạnh nhắm mắt nghỉ ngơi. Không bao lâu, liền nghe thấy bên cạnh có tiếng sột soạt, Cố Quân mở mắt ra thấy Trường Canh nhổm dậy như cương thi, tiến đến trước mặt y, đầu tiên chạm nhẹ môi y một cái, sau đó dịu dàng ngậm bờ môi y mà nhấm nháp, hàng mi dày rung khẽ, đối lập rõ nét với vẻ mặt cứng đờ khi bị kim châm.

Cố Quân vốn định đẩy ra, nhưng người Trường Canh đầy châm, căn bản không chỗ xuống tay, chưa kịp ra tay đã bị Trường Canh lao tới xô ngã xuống giường.

Người trong lòng mái tóc rối tung, bán lõa thể bổ lên người mình, Cố Quân nuốt nước bọt, cảm thấy mình sắp bách nhẫn thành cương rồi, lập tức giận dữ vỗ cái mông tôn quý của Nhạn vương điện hạ một phát: “Châm còn ở trên người đấy, lại điên rồi!”

Trường Canh nằm trên người Cố Quân, cằm gác lên cổ y, thì thào: “Ta không sao, chỉ là hôm đó vừa nghĩ đến ngươi ở trong lòng ta, liền cảm thấy mình nằm mơ không tỉnh. Ta chưa từng mơ thấy mộng đẹp, luôn sợ là mở đầu vui vẻ, lúc nữa lại có yêu ma quỷ quái đâm ta một đao, tự mình dọa mình, gặp ác mộng.”

Cố Quân ngẩng lên nhìn màn giường, nghĩ một chút, hỏi: “Ác mộng sẽ mơ thấy những gì?”

Trường Canh chẳng biết có nghe hay không, chỉ nhìn y không trả lời, cắn nhẹ má y.

Cố Quân đưa tay chặn lại: “Đừng dính lấy ta nữa, lửa cháy ngươi có chịu dập đâu.”

Trường Canh thở dài, lần đầu tiên không muốn nghe lời dặn của thầy thuốc chút nào, đàng hoàng lại, nhỏ giọng nói: “Ngươi mặc triều phục thật là đẹp.”

Cố Quân chọn một chỗ không có châm, uể oải ôm y: “Ta mặc cái gì mà không đẹp?”

Y đã hơi buồn ngủ, do Trường Canh ngủ không yên nên trong phòng luôn đốt an thần tán, an thần được cho Trường Canh không thì khó mà nói, chỉ biết Cố Quân cá chậu vạ lây ngày càng buồn ngủ sớm.

Y bị người Tây Vực ám toán, vết thương cũ một độ tái tới tái lui, sau non nửa năm tuy đã đỡ nhiều, nhưng tự y cảm giác được, tinh khí thần đã kém xa ngày trước. Khi ở tiền tuyến trong lòng còn căng một sợi dây, trước mắt về triều không cần ngày ngày gối giáo chờ sáng nữa, sợi dây ấy thoáng buông lỏng, người liền thường xuyên có sự uể oải không xua được, lúc này chưa nói được mấy câu, đã mơ mơ màng màng nhắm mắt lại.

Trường Canh cực kỳ yêu sự vô liêm sỉ một cách đúng lý hợp tình này của y, khẽ cười vài tiếng: “Nếu chỉ mặc cho một mình ta ngắm thì tốt rồi, mặc triều phục một mình ta ngắm, mặc khôi giáp một mình ta ngắm, mặc thường phục cũng là của một mình ta, không ai được phép thèm muốn…”

Lời này nửa thật nửa giả, Cố Quân đã nhắm mắt lại chỉ cho là lời nói đùa thủ thỉ trên giường, cười xấu xa trả lời: “Chỉ sợ là không được đâu, nhưng mà cái gì cũng không mặc trái lại có thể chỉ cho một mình ngươi ngắm.”

Ánh mắt Trường Canh tức khắc thay đổi, mấy cây ngân châm dựng thẳng từ mu bàn tay tới cổ tay cũng không ngăn được tay y chậm rãi dời lên, bắt đầu sờ mó lung tung, khiến Cố Quân phải tỉnh lại thì thôi.

Cố Quân đành phải tránh ngân châm trên cổ tay và mu bàn tay y, đè Trường Canh lại, hơi ngái ngủ nói: “Đừng lộn xộn nữa, còn muốn chịu thêm mấy châm à?”

Đúng lúc này, song linh bị gõ nhẹ từ bên ngoài.

Cố Quân tỉnh ngủ hẳn: “Hửm? Để ta đi xem.”

Y khẽ khàng đặt Trường Canh ngay ngắn xuống, đẩy cánh cửa sổ nhỏ, một con chim gỗ lem luốc bay vào, cắm đầu vào tay y, chim đã rất cũ, ám đầy mùi đàn hương, thanh thanh đạm đạm chui vào cái mũi chó của Cố Quân.

Cố Quân với tay đưa chim cho Trường Canh: “Là con lừa trọc Liễu Nhiên kia à, hắn lại chạy đi đâu rồi?”

Hộ Quốc tự bị Lý Phong thanh tẩy một phen, vốn định giao chức trụ trì cho Liễu Nhiên có công cứu giá, Liễu Nhiên lại kiên quyết từ chối, chỉ mang cái danh ở trong tự, đi làm khổ hạnh tăng vân du tứ hải.

“Ở Giang Bắc giúp đỡ ổn định lưu dân.” Trường Canh bò lên không nhanh nhẹn lắm, “Ở chỗ lão bách tính, nhiều lúc hòa thượng nói chuyện còn có tác dụng hơn quan phủ.”

Nói đoạn y mở bụng chim, lấy lá thư của Liễu Nhiên ra xem một lần, nét cười vừa còn quanh quẩn trên mặt dần biến mất, một lúc lâu mới khẽ thở dài mà đặt thư xuống.

Cố Quân cầm lấy xem lướt qua: “Giang Bắc có dịch bệnh, mà sao không hề nghe nói?”

“Ở đó khí hậu vừa ẩm vừa nóng, nhiều người chết, nếu không thể kịp thời xử lý, xảy ra dịch bệnh cũng không có gì lạ… Năm ngoái mới chỉnh trị lưu vực vận hà, ta phân phái họ đưa nhiệm vụ ổn định lưu dân vào chiến tích, hạng khốn nạn, lại còn học được báo cáo láo rồi.” Trường Canh thấp giọng nói, y ngồi trên mép giường, thần hồn tựa hồ đều bị mấy cây ngân châm cố định trong thể xác, thoạt nhìn đặc biệt mỏi mệt đờ đẫn, ánh mắt dừng ở một góc đầu giường, ngọn đèn măng-sông ở đầu giường hắt bóng mũi y xuống khuôn mặt gầy gò đi không ít, “Vốn tưởng rằng chỉnh một lần rồi thì tốt xấu gì cũng có thể sạch hai năm, qua hai năm này tính sau, nào biết lại như vậy…”

Nếu không phải thối nát đến tận cùng, chỉ sợ cũng không nuôi ra loại quan địa phương to gan lớn mật như lưu manh này.

Cố Quân thấy y không hề bất ngờ, hỏi: “Ngươi đã biết rồi?”

Trường Canh im lặng một lúc: “Tử Hi, gỡ châm giúp ta đi, được rồi đấy.”

Rất nhiều người đang mệt mỏi rã rời, rất nhiều người đang đánh rơi tính mạng, mà đại triều hội thì vẫn đang cãi nhau.

Cố Quân thuần thục tháo ngân châm, nhặt một tấm áo mỏng bên cạnh khoác lên người Trường Canh, ôm lấy hông y: “Đừng nghĩ nữa, ngủ một giấc thật ngon đi, có chuyện gì khó xử cứ nói với ta, không được gánh một mình mãi.”

Câu này không biết chạm đến dây thần kinh nào của Trường Canh, y đột nhiên quay đầu lại nhìn Cố Quân: “Vô luận cái gì ngươi đều sẽ giúp ta sao?”

Cố Quân nghĩ một chút, trả lời: “Ngoại trừ trên thiên lý luân thường, còn thì muốn sao không cho trăng, dẫu trời đầy mây hay mưa ta cũng bắc thang lên trời hái cho ngươi, được không?”

Nói đến cuối y lại tựa hồ có chút cợt nhả trêu ghẹo, nhưng lần này Trường Canh không cười, có lẽ là thân thể vừa rồi phong lại chưa thể hoàn toàn giãn ra, hoặc là nghe ra ý tại ngôn ngoại của Cố Quân.

Cố Quân chạm nhẹ tai y: “Lại đây, nằm xuống.”

Trường Canh lại quay người giữ cằm Cố Quân, trong đôi mắt vừa nãy bình tĩnh như biển sao bỗng dấy lên một cơn lốc, gạt hết lớp da ngoài tao nhã ngày xưa, hai má y tái nhợt, mắt cực đen, trên mu bàn tay gân xanh nảy mạnh, ẩn ẩn che giấu sức mạnh của tà thần viễn cổ trong truyền thuyết.

Cho đến khi thấy Cố Quân chau mày, lực đạo ở đầu ngón tay Trường Canh mới đột nhiên lỏng ra, y dùng một loại thần sắc khó lòng tả rõ nhìn chằm chằm Cố Quân giây lát: “Tử Hi, thứ đã cho ta, không được lấy lại.”

Cố Quân bình tĩnh đáp: “Được – bổng lộc hầu phủ đều giao cho ngươi, nhưng mỗi tháng cho ta một hai lượng bạc vụn làm tiền tiêu vặt được không?”

Trường Canh nghe Cố Quân trả lời lấy lệ, thần sắc phút chốc tối đi, Cố Quân lại cười ôm y lăn lên giường: “Ta sẽ không bỏ rơi ngươi, ta thề với trời – sao mà bệnh đa nghi nặng như vậy? Mau ngủ đi, ta buồn ngủ muốn chết rồi.”

Trường Canh không chịu bỏ qua: “Cho dù ta thật sự…”

“Thật sự điên cũng không bỏ rơi ngươi.” Cố Quân gối lên tay mình, một tay đặt trên người Trường Canh như cố ý như vô tình vỗ về nhẹ nhàng, nhắm mắt nói, “Nếu ngươi cả gan ra ngoài đả thương ai, ta sẽ đánh gãy chân rồi trói ngươi trong nhà, canh chừng từ sáng đến tối, vừa lòng chưa? Đêm hôm rồi còn muốn bị mắng…”

Y nói rõ ràng không phải lời gì hay, Trường Canh lại đột nhiên thở dồn dập hẳn, đôi mắt trong tích tắc sáng rỡ, hận không thể một hơi nuốt chửng người trước mắt, nhưng lập tức nhớ tới lời dặn của thầy thuốc, rốt cuộc còn có chừng mực, không dám tùy tiện lấy Ô Nhĩ Cốt ra mạo hiểm, chỉ nhìn đăm đăm Cố Quân chốc lát, sau cùng vẫn không cam tâm không tình nguyện nằm xuống lại.

Trường Canh nhắm mắt lại tưởng tượng tình cảnh ấy một lần, toàn thân căng lên, chỉ hận không thể thật sự bị Cố Quân đánh gãy chân nhốt trong nhà – phòng tối bé tí cũng được, tuyệt không oán trách.

Y lăn qua lộn lại một lát, rốt cuộc không nhịn được nắm cổ tay Cố Quân: “Nói rồi đấy, nếu ta điên, ngươi cứ nhốt ta lại, hoặc tương lai ngươi muốn đi trước ta, thì cho ta một lọ Hạc Đỉnh Hồng, tiễn ngươi xong ta tự kết liễu mình… Á!”

Cố Quân vỗ mông y một phát, lần này không phải âu yếm, mà là dùng sức thật, đau rát.

Cố Quân: “Kết liễu cái đầu ngươi, câm miệng, còn không chịu ngủ thì cút đi.”

Nhạn vương vừa tháo châm liền bắt đầu nói nhảm cuối cùng bị đánh một phát ngoan hẳn, ngậm miệng lại. Khi ý thức chìm vào cơn mê, Cố Quân hãy còn sầu lo – câu “tự kết liễu mình” của Trường Canh chỉ sợ là thật sự nói được làm được, không biết là thiên tính y như thế hay là Ô Nhĩ Cốt cũng đang âm thầm thay đổi y, tuy rằng Trường Canh cố gắng che giấu, Cố Quân vẫn ngày càng có thể cảm nhận được sự cố chấp trong xương cốt y và tính tình đặc biệt quyết liệt.

Tiếp tục như thế làm sao được?

Đại triều hội của Hoàng đế Long An vốn mười ngày một lần, gần đây gặp lúc đặc biệt, rất nhiều việc treo đó chưa quyết, mới đổi thành hằng ngày, cả triều văn võ đều xốc lại tinh thần dậy từ canh năm, Sở quân cơ còn phải đến sớm hơn tất cả triều thần nửa canh giờ.

Hôm sau khi Cố Quân bị Hoắc Đan gọi dậy, Trường Canh đã đi trước, vậy mà không đánh thức y, cũng không biết là động tác quá nhẹ, hay là Cố Quân ngủ say như chết.

“Tắt thứ đó đi,” Cố Quân day huyệt thái dương chỉ lư hương nói, “Ta sắp bị nó hun đến ngủ không tỉnh luôn rồi.”

Hoắc Đan theo lời tắt lư hương, miệng lại nói: “Đại soái, đây chỉ là an thần hương trợ miên bình thường, sao người khác hít không việc gì, chỉ riêng dùng cho ngài là như thuốc mê vậy? Ngài không thể trách lư hương được, mỗi ngày đều mệt lử như vậy, rõ ràng là khí huyết lưỡng hư, tuổi còn trẻ, cứ thế mãi làm sao được?”

“Suỵt,” Cố Quân đưa mắt ra hiệu, hạ giọng nói, “Ngày mai ta đi cầu Trần cô nương kê cho hai liều thuốc, ngươi bớt dông dài với người khác đi, nghe chưa?”

Hoắc thống lĩnh xem trọng “quân lệnh như sơn”, lập tức có nề nếp đáp: “Vâng!”

Đồng thời trong bụng xoi mói tính toán: “Hầu gia bảo ta ‘bớt dông dài’, không bảo ta lắm miệng cũng không bảo câm miệng, thế ta phải suy tính kỹ lưỡng, tìm cơ hội hợp lý để mách mới được.”

Ngày hôm đó đại triều hội vừa bắt đầu đã giương cung bạt kiếm, mấy đại thế gia quả nhiên liên thủ, đương đình ném ra bản tấu đêm hôm trước Giang Sung dập lại đưa Trường Canh, sau đó Hộ bộ Thị lang dẫn đầu đứng ra, ngôn từ quyết liệt buộc tội đầu lĩnh Công bộ tiến cử mười ba cự cổ chen chân vào tử lưu kim là “dã tâm hiển hiện”, hai nhóm nhân mã suýt nữa cắn xé nhau ngay giữa đại điện đông người, bị Hoàng đế Long An nổi cơn tam bành quát ngừng lại.

Phương Khâm ung dung đứng ngoài cuộc, dò xét thần sắc khó coi của Hoàng thượng, đưa mắt ra hiệu với một đám vây cánh, biết mình đã chọc trúng chỗ đau của Hoàng thượng.

Quả nhiên, Lý Phong thở dài một hơi, bấm huyệt thái dương, chậm rãi nói: “Việc này cần bàn bạc kỹ hơn, trẫm cũng cảm thấy tư thụ…”

Không đợi hắn nói xong, Giang Sung bỗng nhiên bước ra khỏi hàng nói: “Hoàng thượng, chư vị đại nhân Sở quân cơ sáng nay đến sớm, cũng là để thảo luận việc này, những điều lo nghĩ không hẹn mà trùng với Lữ thị lang, đều cho rằng tư thụ tử lưu kim ra dân thương là không ổn.”

Một câu làm tất cả sửng sốt, Phương Khâm do dự nhìn Nhạn vương, đột nhiên không rõ vị thân vương điện hạ hành vi quỷ bí này theo phe nào, cũng không biết y hôm nay diễn vở kịch gì.

Lý Phong có ấn tượng khá tốt với thuần thần Giang Sung một tay mình đề bạt lên, nghe vậy cũng cảm thấy việc hắn tấu rất hợp ý, khoát tay bảo hắn tiếp tục.

Giang Sung: “Song họa lưu dân đã là lửa sém lông mày, vùng Trung Nguyên Thục Trung vốn lắm thổ phỉ, cho dù An Định hầu đánh chết một Hỏa Long, biết đâu dân gian còn ẩn tàng ‘Thủy Long’ ‘Phong Long’ đang dòm chừng, chỉ cần có thể có lợi, là nhất định ùn ùn xuất hiện. Lưu dân hôm nay là lương dân bách tính, nhưng nếu ép họ sống không nổi, ngày mai họ có thể vào rừng thành cướp. Trước mắt tứ cảnh vốn đã binh họa chiến sự liên miên, nếu chúng ta còn lục đục nội bộ, nói gì nghỉ ngơi lấy lại sức, chẳng phải là cho đám ngoại địch đó cười rụng răng? Huống chi thời gian trước thần nghe nói Giang Bắc bùng nổ ôn dịch, nếu như là thật, càng là tuyết thượng gia sương…”

Hắn còn chưa dứt lời thì triều đường ầm lên.

Lý Phong trước mắt đen sì: “Ôn dịch? Ôn dịch gì?”

Phương Khâm đang thong dong thoạt đầu sửng sốt, lập tức phản ứng được, khó lòng tin nổi mà ngẩng đầu nhìn Lữ thị lang mới còn hùng hổ dọa người – ven bờ vận hà năm ngoái hàng loạt quan viên bị Nhạn vương kéo xuống ngựa, các đại thế gia đều vội vã nhét người nhà vào, Tổng đốc Lưỡng Giang chính là tỷ phu ruột thịt của Lữ thị lang. Đương gia Lữ gia thế hệ này không nổi bật, nhưng thông gia với cả triều, Lữ quý phi là mẹ đẻ của hoàng trưởng tử, căn cơ rất sâu… Song Phương Khâm tuyệt đối không ngờ họ lại to gan lớn mật đến mức ấy!

Tại Đại Lương triều, trời cao Hoàng đế xa, nếu xảy ra đại tai ở địa phương, báo láo phóng đại tình hình là chuyện thường – cái trước vì danh tiếng và chính tích của chính người làm quan, cái sau vì kiếm chác thêm ít tiền chẩn tai của quốc gia, trước mắt quốc gia tích bần tích nhược, thiết nghĩ chẳng vớt được gì, sợ bệnh dịch nghiêm trọng bản thân bị liên lụy, lại thêm người của Lữ gia tự cho là thông minh, sợ Hoàng thượng lo dân sinh hơn lo tử lưu kim, thuận ý đám thương nhân kia, nên mới cố ý ém tin tức.

Phương Khâm nghĩ qua là hiểu mấy chuyện vớ vẩn trong đây, lập tức hung tợn trừng họ Lữ một cái, hận không thể cắn răng đến bật máu – Sao họ không nghĩ giấy không gói được lửa? Nhạn vương năm ngoái mới bất ngờ tuần tra ven bờ vận hà, hiện giờ mới mấy tháng? Đầu kẻ nhiệm kỳ trước còn chưa kịp nát hết thành sọ khô đâu!

Hoàng đế Long An cần kiệm khắc khổ, hận nhất việc tham ô hối lộ, Nhạn vương lại là một quái thai không kết đảng không mưu lợi riêng, nhìn khéo léo thực tế trở mặt không nhận người, Lữ gia quả thực là đang tự tìm đường chết ngay trong tầm mắt hai vị đó.

Nếu đắp núi thiếu một sọt mà công cốc, đều do đám tiểu nhân tự cho là thông minh này cản chân!

Lý Phong giận dữ nói: “Giang ái khanh, ngươi mau nói rõ ràng xem!”

Trường Canh thong thả bước ra khỏi hàng nói: “Hồi bẩm Hoàng thượng, thần đệ rỗi rãi thích sao kinh lễ Phật, tư giao rất sâu với Liễu Nhiên đại sư. Sau khi từ chức trụ trì Hộ Quốc tự, Liễu Nhiên đại sư liền về Nam đến vùng Giang Bắc giúp đỡ lưu dân. Chỉ là y không chức không quyền, không tiện quấy rầy quan địa phương, nên chỉ đi khắp nơi hóa duyên, tuyên pháp giảng đạo, kiếm ít thiện khoản từ chỗ phú hộ bản địa để giải mối khẩn cấp. Hôm trước Liễu Nhiên đại sư nhờ người mang về một phong thư riêng cho thần, nói rằng tình hình thiên tai nghiêm trọng, bảo thần đệ mau chóng nghĩ cách, mà việc Giang Bắc bệnh dịch nghiêm trọng đề cập trong thư thần lại chưa nghe bao giờ, thư mới nhận, tình huống chân thật chưa xác minh, vừa rồi Giang đại nhân nhất thời nóng lòng mau mồm mau miệng, mong hoàng huynh đừng trách tội.”

Nói đoạn Nhạn vương không vương khói lửa nhìn quét Lữ thị lang một cái, sau đó ánh mắt lại như cố ý như vô tình lướt qua Phương thượng thư sắc mặt xanh xám.

Lý Phong hít sâu một hơi, uy nghiêm nói: “Lục bộ cửu khanh, quân cơ trọng địa, không nghe được một chút tin tức, trái lại bị một… một khổ hạnh tăng áo vải bát vỡ tiết lộ, việc này nếu là thật…”

Hắn trầm mặc rất lâu, nghiến răng nghiến lợi nói: “Trẫm trái lại không biết trong triều này là ai một tay che trời.”

Quần thần trong đại điện rào rào quỳ hết xuống.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 129 bài ] 
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 202, 203, 204

12 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

13 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

15 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

16 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

17 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

20 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 220 điểm để mua Doggi bú bình
Mika_san: alo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 304 điểm để mua Khủng long Dino
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 365 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 293 điểm để mua Giường nữ hoàng
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 212 điểm để mua Bé Mascot hồng
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 251 điểm để mua Lily Flowers
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 687 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 332 điểm để mua Khỉ xanh
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Vivianna
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 216 điểm để mua Người tuyết 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 234 điểm để mua Trâm hoa cài tóc
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 750 điểm để mua Ngọc đỏ
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 291 điểm để mua Nhảy hip-hop
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> tuyết sa mạc
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 354 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 297 điểm để mua Người Nhật Bản
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 285 điểm để mua Ác quỷ

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.