Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 302 bài ] 

Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

 
Có bài mới 23.11.2017, 20:41
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 04.05.2017, 19:10
Bài viết: 80
Được thanks: 757 lần
Điểm: 33.58
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y - Điểm: 29
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 71: Ngươi rất cần ăn đòn (2)

Editor: Yên Nhi

Hắn tinh ranh trừng mắt nhìn, miệng ngậm lấy ngón tay cầm bồ đào của nàng, nhẹ cắn một cái.

Nàng nhanh chóng rút tay ra, tức giận trừng hắn: "Ngươi..." Tay nàng còn dính nước miếng của hắn này!

"Nước miếng của ngươi dơ quá! Ngươi tự ăn bồ đào của mình đi!" Nàng đưa tay dính nước miếng của hắn bôi bôi lên áo bào tuyết trắng của hắn, hắn cũng không trốn tránh, để nàng tự do chọt loạn.

"Phu nhân đã ăn nước miếng của vi phu nhiều như vậy, bây giờ không phải chỉ dính có một chút sao? Có gì ngạc nhiên đâu?" Hắn nhẹ nhàng nói.

Người còn có thể vô sỉ hơn nữa không? Ngay cả loại chuyện hôn như vậy mà cũng bị hắn nói thành uống nước miếng, còn nói đến trơn tru như vậy.

Bên cạnh hắn, nàng lúc nào cũng cảm thấy bất đắc dĩ hết.

"Phu nhân, chớ không phải là nàng đã quên rồi chứ? Khi nãy nước miếng của nàng cũng dính lên tay vi phu. Nói trắng ra, phu nhân nhân cơ hội chiếm tiện nghi vi phu thì có." Hắn bĩu môi nói.

Ác nhân lúc nào cũng thích cáo trạng trước, nàng không phiền muộn, không phiền muộn, sau này sẽ đòi lại từ từ. Nàng rút nhẹ da mặt, cười đến vô cùng âm hiểm. Rơi vào trong mắt hắn, a, lại vô cùng đáng yêu.

"Phu nhân, vi phu muốn ăn nữa!" Người nào đó lại vô sỉ mở miệng nói.

Nàng run run khóe miệng, không hề cử động.

"Chẳng lẽ phu nhân muốn xuống xe ngựa?" Hắn nâng mắt lên nói.

"Không có!" Bên trong xe có thảm mát lạnh, bồ đào lạnh buốt, còn có mỹ nhân để thưởng thức, trừ phi đầu nàng bị lủng một lổ mới bước xuống. Không phải chỉ lột vỏ bồ đào thôi sao, chuyện này có khó khăn gì? Không phải chỉ dính chút nước miếng thôi sao? Ngay cả nước miếng của hắn nàng cũng đã ăn nhiều lần như vậy, trên tay mới dính có một chút cũng bị làm sao đâu.

Nàng cầm thêm một viên bồ đào nữa tỉ mỉ lột vỏ cho hắn.

"Phu nhân, vi phu rất nóng."

Nàng không nói hai lời, cầm lên cây quạt quạt cho hắn.

"Phu nhân, chỗ này của vi phục mệt chết đi được." Hắn chỉ chỉ vào bắp đùi mình.

Nàng để bồ đào xuống, tay chưa lau đã trực tiếp đấm bóp cho hắn.

"Phu nhân, vi phu..."

"Phu nhân, vi phu..."

"...."

Mỗ nam lòng dạ hiểm độc, vô sỉ bắt làm cái này bắt làm cái kia, xem người nào đó như tỳ nữ mà sai bảo.

"Phu nhân, vi phu..."

"Mẹ nó, sao ngươi không chết luôn đi!" Nàng đột nhiên hóa thành ác bá, tóm lấy vạt áo của hắn, khẩu khí hết sức bá đạo.

Bị nàng níu y phụ, hắn không giận không phiền muộn, thanh thanh đạm đạm nói: "Phu nhân, nàng đang tự nguyền rủa mình thành quả phụ sao?"

Người này thật sự vô cùng đáng ăn đòn! Bây giờ nàng còn kông hiểu rõ tại sao nàng lại thích hắn chứ.

"Phu nhân đừng nói tục nũa, như vậy không đáng yêu chút nào." Hắn nghiêng đầu thành thật nói.

"Phu nhân, vi phu khát quá."

"Ngươi muốn ăn đòn không?" Nàng nghiến răng nghiến lợi nói.

"Nhưng ta thật sự khát quá" Khẩu khí ủy khuất, ánh mắt đáng thương.

"Ngươi đừng quá đáng!" Nàng buông vạt áo hắn ra, cuối cùng vẫn nghe lời châm trà cho người lòng dạ hiểm độc này.

Gặp hắn, nàng lúc nào cũng dễ dàng xù lông, có lẽ là do kiếp trước nàng thiếu nợ hắn cũng nên.

Vốn nàng cũng không thấy khát, lúc châm trà nhìn thấy màu sắc xanh nhạt kia, ngửi được hương thơm thanh đạm, lại đột nhiên cảm thấy khát. Nàng vô cùng không khách khí rót chén trà ra cho mình uống trước, sau đó mới cầm một cái ly khác rót đầy nước cho hắn.

Nàng đưa trà đến bên môi hắn, u ám nói: "Lần này đừng nói bảo chính miệng ta rót cho ngươi nha?"

"Không để phu nhân khổ cực vậy đâu" Hắn lười nhác đứng dậy, tay nhận lấy trà, ngửa đầu lộ ra cái cổ thon dài trắng noãn, ngửa chén để nước trà được rót vào trong miệng. Tư thái uống trà của hắn ữu nhã mà tiêu sái, giống như một cuốn tranh sơn thủy đẹp đẽ sâu thẫm.

Nàng không khỏi ngây ngốc nhìn, đột nhiên, một tay quấn lên hông nàng. Trong ánh mắt kinh ngạc của Thanh Linh, tay kia kéo nàng nhập vào vòng tay ấp áp quen thuộc.

Nàng ngửa đầu, môi lập tức bị người ngậm lấy, sau đó có chút dòng nước trà lành lạnh chảy vào trong miệng. Nàng luống cuống mặc hắn ôm lấy, nuốt lấy nuốt để nước trà, mà hắn cũng thừa dịp này, xâm nhập vào miệng nhỏ của nàng, làm xằng làm bậy bên trong một phen.1

Ánh mắt hắn sáng trong sáng trong, vô cùng vui vẻ, sắc môi hồng hào được bao phủ một tầng chất lỏng bóng loáng diễm lệ: "Phu nhân, còn khát không?" Hắn cùi đầu cười bên tai nàng, trong âm sắc trầm thấp hơi khàn khàn hình như còn có sức hấp dẫn trí mạng, khiến người ta muốn say mê trong đó không muốn kiềm chế.

"Ngươi đúng là đồ xấu xa." Nàng phiền muộn nói, đánh một quyền lên lồng ngực hắn, nhưng lại không chứa chút lực.

"Ha ha ha" Nghe vậy, hắn cười càng lớn, mắt phượng hẹp dài lưu chuyển ánh sáng rực rỡ, phong tình vạn chủng.

"Phu nhân, vi phu mệt nhọc."

"Ngươi lại muốn làm gì?" Nàng ra sức nhéo một phen bên hông hắn, hắn muốn xem nàng là nô tỳ mà sai sử cái gì nữa đây?

Hắn không trả lời, chỉ dùng bắp đùi của Thanh Linh làm gối kê đầu để nằm ngủ, tay còn cố chấp ôm lấy eo nàng.

Hắn như hài tử không có phòng phải gối lên chân nàng ngủ, rất nhanh đã đi đánh cờ với Chu Công. Nàng cũng không đưa tay đẩy hắn ra, nhìn một chút, lòng không khỏi mềm nhũn ra. Cứ việc người này rất xấu, nhưng nàng vẫn sẽ thích hắn.

Nàng đưa tay thay hắn vuốt làn tóc đen còn dài hơn nàng của hắn, tóc đen thật dài chảy qua kẽ tay như dòng thác đổ nghiêng xuống.

Đột nhiên, trong đầu lóe qua một tia ánh sáng khác thường, nàng gian trá nhếch miệng cười một tiếng. Móc từ lồng ngực ra một sợi tơ bó tóc dự bị màu lam, lấy tóc của hắn kết thành hai cái bím lớn, sau đó dùng sợi tơ màu lam cột hai bím tóc lên đỉnh đầu, lại tiếp tục thắt nút thành hình con bướm.

Hắn ngủ rất say, nàng kéo tóc hắn làm loạn, lỡ tay kéo đau một tí, hắn cũng chỉ nhíu nhíu mày chứ không có tỉnh giấc.

Nàng vừa có cảm giác Tần Liễm ngủ thật lâu, lúc hắn có dấu hiệu sắp tỉnh giấc, sắc trời bên ngoài đã sớm tối đen.

"Công tử, chúng ta đã đi đường lâu như vậy rồi, có muốn nghỉ ngơi một chút không? A, xe ngựa của Vinh Vương, Tĩnh Vương và Lãnh Thế tử hình như đều đang đỗ ở phía trước." Minh Lục gân cổ nói lớn ở bên ngoài, ban đầu theo phân phó của công tử, thả chậm tốc độ đánh xe ngựa, cho nên đám nguời Vinh vương đã đi trước rất xa.

"Vậy dừng lại ở đằng trước đi." Thanh Linh thay Tần Liễm trả lời.

Đối thoại của hai người rốt cuộc đã đánh thức Tần Liễm, hắn lười nhác mở ra mắt, lại nhắm lại. Nhưng đưa gáy vụt vụt trên bụng nàng, lì lợm vẫn không chịu đứng lên, tầm nửa thời gian uống cạn chung trà trôi qua, hắn mới chịu chậm rãi đứng dậy.

Nàng nhìn trộm bím tóc trên đỉnh đầu hắn, còn có cái nơ con bướm thật lớn thật lớn, khó khăn nhịn cười.

Người này vừa tỉnh lại, còn chưa phát hiện đỉnh đầu mình bị nàng ra tay.

Nàng đeo lên tấm da mặt kia: "Ách, ta ra ngoài trước một chút!" Thừa dịp hắn mới tỉnh lại còn chưa phát hiện ra, nàng vội vàng chạy trốn.

Nàng vừa nhảy xuống xe ngựa, tiếng rống giận dữ của Tần Liễm liền lập tức truyền ra: "Diệp... Ngươi mau qua đây cho ta!"

Trong cơn tức giận của hắn, nàng cười gập cả lưng, nhanh chân đi tới chỗ có bọn người Hách Liên Dực. Ở chỗ nhiều người, hắn sẽ không dám làm gì nàng đúng không?+

Nhưng nàng suy nghĩ quá đơn giản, mới chạy ra được vài bước, một dãy lụa trắng đã cuốn lấy hông nàng, sau đó mạnh mẽ lôi phạm nhân trở về.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 23.11.2017, 20:46
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Xà Ngáo Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Xà Ngáo Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 07.11.2017, 20:38
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 317
Được thanks: 1423 lần
Điểm: 30.91
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y - Điểm: 57
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 72: Mỹ nhân phu quân tức giận

Mỹ nam chính là mỹ nam, mỹ nam Tần Liễm tức giận dáng vẻ trông thật đẹp.

Sợi tơ trên đầu hắn đã bị bắt lại, tóc xõa, đáy mắt ngưng một tầng sương dày.

Ánh mắt hắn bắn tới nàng, thật lạnh a.

“Diệp Thanh Linh, lá gan nàng càng ngày càng lớn rồi đấy!” Âm thanh hắn trầm thấp hướng nàng mà tới.

Nàng không nói hai lời, bưng mặt của hắn liền hôn xuống. Người này đang thực giận, nàng không muốn dính xui xẻo thì phải tìm cách trấn an hắn trước.

Nàng học bộ dạng hắn mà hôn hắn, hắn không có bất kì phản ứng, lẳng lặng nhìn đỉnh tóc nàng, mặc kệ nàng trong miệng hắn tùy ý làm bậy.

“Đừng tức giận nha, được không?” Hắn bị nàng cường hôn, lông mi biếng nhác mà yêu mị, trông đầy vẻ phong tình vạn chủng.

“Phu nhân, vi phu nghĩ nàng là đang cần ăn đòn.” Hắn giận đến nghiến răng nhưng đáy mắt cũng đã không còn lạnh như trước nữa.

Nàng rũ mắt, không dám nhìn thẳng hắn: “Phu quân, ta lần sau không dám thế nữa đâu.” Hai chữ “phu quân”  nàng gọi mềm mại dịu dàng, điềm mật như nước. Chính nàng nghe còn giật mình, sau lưng da gà liền nổi hết lên. Vì lấy lòng người này, mặt mũi gì đó của nàng cũng không cần nữa.

Một tiếng “phu quân” tựa như rượu, rót đến lòng người đều say mê, tâm lâng lâng, ý hàn trong mắt đã rút sạch. Đây là lần đầu tiên hắn nghe nàng gọi hắn như vậy, cảm giác thật tốt đẹp.

Hắn mím mím môi, mở miệng nói: “Giúp vi phu chải đầu.”

Nhìn hắn mặt mày giãn ra, nàng liền thở phào nhẹ nhõm, dùng chiêu hôn này thật hiệu quả mà, lần nào cũng hiệu nghiệm a.

Cầm lược bạch ngọc, nàng lần này không đụng tay chân trên tóc của hắn mà chăm chú thay hắn chải tóc.

Hai người trên xe ngựa xử lý một phen rồi lần lượt xuống xe.

Nơi đây gò núi rất nhiều, trước mặt không thôn không xóm, sau lại không nhà trọ, chập chùng xung quanh núi đồi xen kẽ nhau.

Trăng tròn nhô cao, ánh trăng như nước dịu hiền tỏa sáng cả một vùng đất.

Phía trước có người đốt lửa, hơn mười bóng người đi đi lại lại xung quanh, cách đống lửa không xa còn có mấy cái lều được dựng lên.

Trên đống lửa đặt một cái nồi, trong nồi nấu gì đó nghe mùi rất thơm.

Xe ngựa Tần Liễm chuẩn bị rất nhiều đồ ăn ngon, Minh Lục lại nướng thêm một con gà, nàng ăn đến no căng cả bụng.

Đi cùng xe ngựa của Tần Liễm lại còn được nuôi cơm, ý định có chết cũng phải nương nhờ hắn ngày càng mãnh liệt hơn trong đầu nàng.

Hai người sóng vai nhau hướng bến kia đi tới, không thấy Hách Liên Dực cùng Dung Thi Thi, ngược lại lại gặp Tĩnh Vương.

Tần Liễm và Tĩnh Vương nói chuyện rất vui vẻ, Thanh Linh tự giác không quấy rầy liền cũng Tĩnh Vương khách sáo vài câu rồi đi chỗ khác ngồi.

Bởi vì thời tiết quá nóng, ngoại trừ người phụ trách nấu ăn, ai cũng tránh thật xa đống lửa, bọn họ đều đứng hoặc ngồi rải rác xung quanh.

Ban đêm muỗi đặc biệt nhiều, Thanh Linh vừa đi tới, bọn họ đã nhảy nhót vỗ muỗi bùm bụp, đôm đốp tiếng đánh muỗi bên tai vang lên không dứt.

Cơ hồ mọi người ở đây đều bị muỗi vo ve, chỉ có mấy người là ngoại lệ, Lãnh Ly ngồi chỗ khá tầm thường cùng thị vệ của hắn. Bọn họ bình tĩnh ngồi yên đó, không phải chịu sự quấy rầy của mấy con muỗi.

Thanh Linh vừa mới đứng một lát mà trên tay đã có thêm vài mết muỗi đốt. Nơi này muỗi không những to mà còn có độc, bị đôt một cái là ngứa không chịu được, khó trách những người kia nhảy nhót tránh muỗi.

Lãnh Ly vẫn bình tĩnh ngổi ở đó, nhất định không có con muỗi nào dám cắn hắn. Hắn là cao thủ luyện hương, trên người nhất định có hương đuổi muỗi.

Thanh Linh tới chỗ Lãnh Ly: “Lãnh thế tử, đã lâu không gặp.”

Lãnh Ly nhàn nhạt liếc nàng một cái, lười lên tiếng, nhắm mắt dưỡng thần.

“Lãnh thế tử có thể cho mượn một ít hương đuổi muỗi chứ?” Bộ mặt nầng hướng hắn tươi cười.

“Chỉ có nhang muỗi.” Hắn bình tĩnh nhìn nàng một hồi lâu rồi nhẹ nhàng vẫy tay, ý hắn muốn nói là chỉ có nhang chiêu muỗi chứ không có nhang đuổi muỗi.

Thanh Linh gật đầu một cái: “Thế cũng được, vậy ngài có thể cho ta mượn nhang
chiêu muỗi dùng một chút dược không?” Vật này có lẽ có chỗ để dùng.

Hắn không nói hai lời liền trực tiếp ném đồ qua: “Chớ làm phiền ta.” Ý muốn nói
là nàng có thể đi được rồi.

“Đa tạ Lãnh thế tử.” Thanh Linh khách sáo nói.

Thanh Linh nhàn rỗi vô sự, lợi dụng lúc trăng vẫn còn sáng, đang lúc mọi người không chú ý liền đi dạo xung quanh một chút.

“Nhị công tử, ngài cần nhang chiêu muỗi làm gì?” Bạch Nhiên theo sau nàng, hắn vẫn nghi ngờ việc nàng hướng Lãnh Ly mượn nhang chiêu muỗi.

“Tất nhiên là có chỗ để dùng.” Còn dùng như thế nào nàng vẫn chưa nghĩ ra.

“Vương gia, sao cá chưa mắc câu?” Một âm thanh kiều mị đột nhiên truyền đến.

Chân Thanh Linh đang đưa về phía trước liền dừng lại, nghiêng người sang thấy Hách Liên Dực và Dung Thi Thi đang dính vào với nhau.

“Thi Nhi kiên nhẫn đợi một lát, cá rất nhanh sẽ cắn câu thôi.” Âm thanh Hách Liên Dực nhu hòa hướng tiểu nhân nhi đang tựa trong ngực hắn.

Tối khuya câu cá, hai người này thật hăng hái nha.

Hai người này ban ngày dính nhau chưa đủ, buổi tối còn phải bện nhau thêm lần nữa mới chịu, không thấy ngán à? Thanh Linh âm thầm khinh bỉ, ngàn vạn lần không ngờ sau này mình cũng mỗ nam nhân nào đó thời thời khắc khắc đều ở cùng một chỗ.

“Lũ muỗi chết tiệt.” Dung Thi Thi buồn bực nói: “Ai, sớm biết nơi này nhiều muỗi như vậy, Thi Nhi nên mang theo huân hương đuổi muỗi a.”

“Nơi nay nhiều muỗi như vậy, hay chúng ta trở về thôi.” Hách Liên Dực đề nghị.

“Không, ta không muốn, ta muốn ở đây câu cá cơ.”Dung Thi Thi sẵng giọng.

“Được, được, được, nàng muốn thế nào cũng được, Bổn vương theo ý nàng.” Hách Liên Dực thâm tình nói.

Thanh Linh vô tình nghe thấy cuộc trò chuyện của đôi cẩu nam nữ, nàng nhấc chân tiếp tục đi dạo.

Sau khi bắc nồi đồ ăn xuống, Thanh Linh liền trở lại, Hách Liên Dực cùng Dung Thi Thi câu cá đã quay trở lại lâu rồi.

Thanh Linh, Tần Liễm, Tĩnh Vương, Hách Liên Dực, Dung Thi Thi, Lãnh Ly cùng Trương công tử, Lý công tử, Vương công tử ăn cùng một chỗ, Tĩnh Vương dẫn đầu mang rượu ra, mấy người vừa ăn thịt vừ uống rượu, thật thỏa mãn a.

Thanh Linh ngồi bên cạnh Hách Liên Dực, nàng rót đầy một ly rượu: “Diệp Đàm nghe nói Vinh vương tửu lượng không tệ, có thể uống mười vò rượu cũng không say, không biết đó có phải sự thật hay không?” Túy li là loại rượu rất mạnh, người bình thường uống vài chén đã say khướt.

Hách Liên Dực ngẩn người, sau đó cười trả lời: “Đấy chỉ là người ta truyền miệng, bổn vương thật sự chỉ uống được nhiều nhất là năm vò.”

“Oa, năm vò a, Vinh Vương tửu lượng thật tốt, Diệp dàm bội phục, bội phục. Diệp Đàm kĩnh Vinh Vương một ly, không biết Vinh Vương có nể mặt hay không?” Nàng hỏi Hách Liên Dực mà Tần Liễm ngồi bên cạnh mặt đen như đáy nồi, tay áo dài tưởng chừng như vung lên một cách vô ý, tay dưới áo lặng lẽ bấm đùi nàng một cái ý muốn nhắc nhở nàng, bổn tướng rất không vui.

Bắp đùi bị người ta bấm, Thanh Linh sắc mặt lập tức cứng đờ nhưng chỉ trong chốc lát lại khôi phục bình thường.

“Tất nhiên là có thể.” Hách Liên Dực trả lời.

“Haha, Vinh Vương thật sảng khoái! Nào, cạn ly.” Thanh Linh cầm ly rượu cùng Hách Liên Dực cụng ly, rượu từ ly của nàng rơi sang ly của hắn hơn phân nửa.

Thanh Linh ngửa đầu, đôi mắt có ánh sáng xẹt qua, thoáng chốc nàng đem rượu trong ly uống cạn.

“Vương Phi Thành cũng kính Vinh Vương một ly.” Vương công tử Vương phủ lúc này cũng đứng lên muốn kính Hách Liên Dực một ly.

“Trương Lợi cũng kính Tĩnh Vương một ly.”

Mấy người mời rượu lẫn nhau, dần dần, không khí trở nên náo nhiệt, kéo dài đến nửa đêm canh ba mới tàn.

Ai có lều thì ngủ lều, không có lều thì ngủ trên xe ngựa của mình.

Thanh Linh theo Tần Liễm trở lại xe ngựa, Tần Liễm một tay kéo nàng vào trong ngực rồi nằm xuống. Hắn ôm nàng ngủ, tình cảnh này làm nàng nhớ đến lúc vẫn còn dưỡng thương nhà Ngô thẩm, khi đó hắn cũng ôm nàng ngủ thích ý như vậy.

Trên người hắn có mùi hương thơm ngát xen lẫn với mùi rượu, rất dễ khiến người ta đê mê, khiến người ta buồn ngủ. Nhưng tối nay nàng còn một chuyện muốn làm, nàng phải tỉnh táo, không thể ngủ được a.

Đêm khuya an tĩnh, mọi người đã chìm vào giấc ngủ sâu.

Nàng kéo tay Tần Liễm đặt trên eo nàng ra, vừa nhẹ nhàng động, tay hắn liền siết chặt eo nàng hơn. Bất đắc dĩ, nàng đành nhẹ giọng: “Ta mót tiểu, muốn đi ra ngoài, chàng buông ta ra trước đã.”

Nàng không muốn dùng ngân châm với hắn bởi vì nàng tin tưởng hắn không phá hỏng việc của nàng, nàng cũng không muốn trực tiếp nói cho hắn biết hiện tại nàng đi ra ngoài đến tột cùng là muốn làm gì.

Mắt phượng của hắn híp lại, buông tau quấn trên eo nàng ra, hướng trán nàng hôn xuống, hàm hồ nói không rõ: “Ừ, trở lại nhanh một chút, không được rề rà.”

“Ta sẽ nhanh trở lại.” Nàng đứng dậy, rất nhanh đi ra khỏi xe ngựa.

Ra khỏi xe, nàng liền thay y phục dạ hành, dịch dung thành một khuôn mặt khác.

“Nhị công tử, ngài đến rồi.” Bạch Nhiên núp ở trong đống cỏ dại hỏi khẽ.

“Bạch Nhiên, bên ngoài lều Hách Liên Dực có khoảng bao nhiêu người?” Thanh Linh hỏi.

“Chừng hai người, ngoài lều thỉnh thoảng vẫn có người đi tuần tra.” Bạch Nhiên trả lời.

“Ngươi ở bên ngoài xem xét mà hành động.” Thanh Linh giao phó một câu ngay sau đó liền biến mất trước mặt Bạch Nhiên.

Đến trước lều Hách Liên Dực, nàng nhìn thấy người canh giữ bên ngoài, lắc mình liền lặng lẽ lẻn vào. Để phòng chống rủi ro, nàng vừa vào trong liền hướng phía giường rắc mê phấn.

Trong lều có đốt huân hương, Thanh Linh tỉ mỉ ngửi, lòng thầm kêu không tốt. Huân hương này có trộn một vị thuốc, thuốc này vừa có thể đuổi côn trùng, lại vừa có thể trung hòa nhiều loại thuốc khác.

Thanh Linh lúc trước mời rượu Hách Liên Dực có hạ thuốc mê nhưng huân hương này vừa vặn giải luôn thuốc mê của nàng.

Nàng lần nữa hướng phía giường rải mê phấn, sau đó dập tắt huân hương.

Đến gần giường hẹp, vừa vén chăn lên, nàng kinh ngạc phát hiện cư nhiên Hách Liên dực không có ở đây. Bạch Nhiên vẫn nhìn chằm chằm vào nơi này lại cũng không phát hiện ra Hách Liên Dực đã đi ra ngoài.

Vậy thì đằng nào cũng đã đến đây, nàng cũng không thể tay không mà về được, vả lại Dung Thi Thi cả ngày kề cận Hách Liên Dực, nàng xuống tay từ Dung Thi Thi quả thật cũng không dễ dàng.

Nàng điềm huyệt đạo trên người Dung Thi Thi, đem người khiêng ra khỏi lều.

Hách Liễn Dực hôm nay uống rượu hơi nhiều, buồn quá liền ra ngoài lều giải quyết, ai ngờ đi xa quá lại bị lạc đường.

Đợi hắn tìm được đường trở liền phát hiện thị vệ canh giữ lều toàn bộ đều bị đánh gục, hắn ẩn ẩn có cảm giác không tốt, tay liền rém cửa đi vào phát hiện Dung Thi Thi đã biến mất.

Hắn bộ mặt đen xì đi ra ngoài lều giải huyệt đạo cho hai tên thị vệ: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Hắn không kìm được cơn giận hỏi.

Hai người kia kia mơ mơ màng màng tựa như không có tinh thần, nhưng nghe Hách Liên Dực khiển trách cũng biết đã xảy ra chuyện không tốt, bọn họ khúm núm nói: “Bẩm vương gia, thuộc hạ cũng không biết…”

“Phế vật, thùng cơm, lũ các ngươi đều là lũ phế vật.” Hách Liên Dực tức giận liền một chưởng đánh bay hai tên thị vệ, hai người kia bị đánh ngã trên mặt đất, co quắp hai cái liền tắc thở.

Thủ hạ khác của Hách Liên Dực nghe động tĩnh liền chạy tới, một người trong số đó mở miệng hỏi: “Dung trắc phi mất tích, phái người đi tìm nhanh lên!” Gương mặt Hách Liên Dực bộc lộ rõ sự căng thẳng.

Một lát sau, lều vải xung quan đều được đuốc chiếu sáng, đêm tối vốn yên tĩnh nay bỗng chốc trở nên náo loạn.

Thanh Linh không khiêng Dung Thi Thi đi xa nên nàng vẫn nghe thấy tiếng Hách Liên Dực gầm gừ. Nàng khiêng một người sống sờ sờ rất dễ trở thành mục tiêu, nàng định tìm cơ hội đem Dung Thi Thi tạm giấu đi đã.

Lúc trước nàng ở xung quanh đi dạo tìm hiểu địa hình, nơi nàng đang dừng chân là một địa phương gần một ngọn núi nhỏ. Dưới chân núi có một cái động đủ để nhét một người trưởng thành vào, nàng liền đem Dung Thi Thi nhét luôn vào động.

Động bị cỏ dại sinh trưởng tốt ở bên ngoài che lấp, nhì không kĩ không dễ gì phát hiện.

Chỉ mong Dung Thi Thi không bị người khác tìm thấy.

Giấu kỹ người, Thanh Linh liền dịch dung lại thành Diệp Đàm, y phục cũng đổi, sau đó nhân lúc mọi người không chú ý liền rời đi.

Có một đội nhân mã hướng về cái động dưới chân núi lục soát, Bạch Nhiên đột nhiên hét to với đám người kia: “Này, bên kia nhìn trông như ai đó đang vác cái gì đi.”

Đám người tìm Dung Thi Thi kinh hỉ kêu lên: “Vậy sao? Ở Đâu?”

“Ở đó.” Hắn tùy ý chỉ một phương hướng: “Chết rồi, chúng ta phải đuổi theo thật nhanh, nếu không sẽ để hắn thoát mất.”

Đội nhân mã vừa bị Bạch Nhiên kéo đi, Hách Liên Dực lại cầm đuốc đi về bên này.

“Vinh Vương, đợi một chút.”Thanh Linh gọi Hách Liên Dực quay lại.

“Diệp nhị công tử có chuyện gì sao? “Hắn dừng chân, quay đầu lại nghi ngờ hỏi, nhìn mặt hắn có vẻ nóng nảy, xem ra rất vội.

“Dung Thi Thi vẫn không có tung tích sao?” Thanh Linh không tìm ra chuyện để tán nhảm  đành phải nói bừa ý đồ cản bước chân Hách Liên Dực.

“Không có.” Hắn không nhịn được nói, bước chân nhanh chóng tiến về phía trước.

Thanh Linh thầm nói không tốt liền đuổi theo: “Vương Gia, vừa rồi Diệp Đàm cũng phát hiện một bóng người màu đen hướng phía Bắc chạy, Diệp Đàm mới đầu không để ý, không ngờ lại nghe thấy tin Dung trắc phi mất tích.

Có vẻ cái bóng màu đen ấy đã bắt cóc Dung trắc phi. Vương Gia, hay chúng ta tìm ở phía Bác trước? Diệp Đàm lo lắng trễ một bước Dung trắc phi sẽ gặp nguy hiểm.”

Hách Liên Dực sâu sắc nhìn nàng một cái, mở miệng nói: “Đa tạ Diệp nhị công tử nhắc nhở, Bổn vương muốn tìm đằng trước một lúc.” Cùng líc hắn phân phó mấy thị vệ có công phu khá tốt hướng phía Bắc tìm người.

Mắt thấy Hách Liên dực sắp đến gần nơi nàng giấu Dung Thi Thi, Thanh Linh lòng thật lo lắng, trong đầu vội tính toán đối sách kéo Hách Liên Dực đi thì một đạo thanh âm lạnh lẽo truyền đến.

“Cút!” Âm thanh ngắn gọn mà hữu lực nhưng lộ ra lạnh lẽo kinh người.

Thanh Linh ngước mắt, ngoài ý muốn nhìn thấy Tần Liễm mặc bạch y đứng đối diện Hách Liên Dực. Tần Liễm thế nào cũng xuất hiện ở đây? Chẳng lẽ hắn biết chuyện nàng làm nên xuất hiện giúp nàng sao?

Trong lòng có một dòng nước ấm chảy qua, khóe miệng nàng giương lên một nụ cười nhẹ.

Tần Liễm nói một chữ “cút” quả thật không nể mặt Hách Liên Dực, hắn nổi giận: “Tần Liễm, ngươi tốt nhất cút qua một bên cho bổn vương, chớ cản đường bổn vương .”

Nháy mắt không khí giữa hai người trở nên căng thẳng, ngưng trệ.

“Tần tướng, thì ra là ngài ở ngoài này.” Tần Liễm không cho Hách Liên Dực qua, nàng sợ Tần Liễm sẽ trở thành đối tượng hoài nghi: “Vinh Vương đừng giận, Tần tướng mới vừa rồi bị tiêu chảy liền ra ngoài này giải quyết, giờ còn chưa xong, Vinh Vương, ngài….”

Nàng nói còn chưa dứt lời liền cảm thấy ánh mắt lạnh lẽo của hắn đáp trên người nàng, nàng không khỏi lui về sau rụt cổ một cái. Lời tuy chưa nói xong nhưng ý tứ thì đã rất rõ ràng.

“Quấy rầy Tần tướng chỉ là bổn vương muốn ở chỗ này tìm một chút.” Hách Liên Dực cố chấp nói, đường đường hắn là một Vương Gia tại sao lại phải vòng qua Tần Liễm? Kiêu ngạo cũng tôn nghiêm của hắn không cho phép liền ra tay ép Tần Liễm nhường đường.

Hách Liên Dwch vừa động thủ, không khí căng thẳng giữa hai người liền bộc phát.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 25.11.2017, 22:50
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 04.05.2017, 19:10
Bài viết: 80
Được thanks: 757 lần
Điểm: 33.58
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y - Điểm: 61
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 73: Mỹ Nhân Kế

Editor: Yên Nhi

Chưởng phong của Hách Liên Dực đảo qua, từng trận từng trận gió lạnh, cỏ cây lung la lung lay, hắn đánh một chưởng về phía Tần Liễm.

Thanh Linh thầm giật mình, lần gặp Hách Liên Dực này, công lực của hắn lại tiến triển không ít rồi.

Ống tay áo rộng của Tần Liễm phất qua một cái, gió thổi lớn dần, mơ hồ còn có tiếng đã vỡ vụn bên tai. Ánh trăng nhàn nhạt chiếu lên mặt hắn càng lộ ra vẻ thanh quý, áo bào trắng bay phấp phới ôn nhã lộng lẫy. Hắn hóa giải thế công của Hách Liên Dực, theo đó thừa cơ xuất kích.

Chưởng phong giữa hai người giao nhau, tạo nên từng tiếng xé gió sắc bén như đao lướt qua gò má, mặt Thanh Linh bị chà sát đến phát đau.

Hách Liên Dực công kích không thành, thật đáng phiền, lại tiếp tục tụ chín tầng công lực trong tay phóng tới Tần Liễm lần nữa. Chưởng phong bén nhọn của hắn còn mang theo cả hơi thở tử thần, cỏ cây trong năm dặm xung quanh đều bị kết thành hơi sương mỏng.

Thanh Linh kinh ngạc trừng to mắt, chưởng pháp này của Hách Liên Dực là gì? Mà có thể nháy mắt ra lệnh cho sương đêm trên cỏ cây ngưng tụ kết thành băng lạnh.

Tốc độ tăng trưởng công lực của Hách Liên Dực thật sự quá kinh người, lần trước ở sông Thương, lúc hắn đánh với Tần Liễm một trận, cùng lắm cũng chỉ mới tiếp được mấy chiêu đã thua thảm bại. Mà lần này, hai người bọn họ đã so hơn mười mấy chiêu, nhưng nàng vẫn chưa nhìn ra được ai chiếm được thế thượng phong.

Dưới ánh trăng, hai bóng người một trắng một đen đan xe qua lại, tốc độ khiến cho người bên cạnh không cách nào nhúng tay vào được.

Bọn thị vệ đi tìm Dung Thi Thi đi ngang qua bên này, thấy bầu không khí như hơi thở quỷ thần, chợt nhìn, đúng là Tần tướng và Vinh vương. Hai người kia bọn họ không dám chọc, tốt nhất vẫn nên chạy trốn nhanh lên.

Mặt mày Thanh Linh dần dần bị tụ lên một lớp sương mỏng, nàng phải bắt đầu vận khởi nội lực để làm ấm người.

Dần dần, Hách Liên Dực bắt đầu thở hổn hển, nhưng vẫn liên tục vận động nội lực, chưởng phong sau càng mạnh hơn chưởng phong trước. Hắn liều mạng đánh một trận với Tần Liễm như vậy, cuỗi cùng là vì Dung Thi Thi, hay do nhìn Tần Liễm không vừa mắt?

Đột nhiên, gió lạnh ngày càng điên cuồng. Hách Liên Dực đưa hai tay lên tạo thành chưởng, chưởng phong quét về phía Tần Liễm, sau đó Tần Liễm lập tức liền bị một tầng băng lạnh bao phủ lấy toàn thân.

Tầng băng kia không quá dầy, xem ra Hách Liên Dực vẫn chưa luyện công phu đến nơi đến chốn. Nhưng chờ đến lúc Hách Liên Dực dày công tôi luyện được bộ chưởng pháp kia thành công, chỉ sợ độ dày của lớp băng kia sẽ khiến người ta khó có thể tưởng tượng nổi.

Thời gian lớp băng kia đông lại trên người Tần Liễm không lâu lắm, chốc lát đã bị hắn đánh vỡ, băng nát, bọt bay tán loạn tắm dưới ánh trăng. Người nọ thật giống như từ trong tuyết bay đi ra, mộng ảo và lạnh lẽo.

Tay áo rộng của hắn giơ cao, tóc đen múa cùng gió, mặt mày lớn lên thanh bần, tư thái vừa như tiên nhân vừa như yêu tinh. Chuyển đầu ngón tay một cái, vụn băng giữa không trung nháy mắt tụ thành quả cầu đánh bật lại về phía Hách Liên Dực.

Tốc độ quả cầu băng cực kì nhanh, Hách Liên Dực ngay cả cơ hội né tránh cũng không có. Hắn bị cầu băng đập vào thẳng ngực, 'phốc', phun ra một búng máu tươi, chân đứng không vững mà lui về sau vài bước.

Hắn lau vết máu bên khóe miệng, ngực kịch liệt phập phồng, hai mắt bốc hỏa quát: "Tần Liễm, ngươi không được quá đáng! Bản vương chỉ muốn đi tìm Trắc phi của bản vương, chẳng lẽ còn phải e ngại ngươi đánh rắm sao?"

Hắn nói đi ngoài thành từ đánh rắm, Hách Liên Dực này cũng đủ thâm ý. Liều mạng đánh nhau với Tần Liễm như thế, hắn thật sự là vì Dung Thi Thi sao? Chẳng lẽ hắn cũng biết thích một người?

"Ngươi có cần thiết ra tay ác như vậy không chứ! Ngươi..."

Hách Liên Dực còn chưa nói xong, "Cút" Tần Liễm đã lạnh lùng cắt đứt, từ trong tay áo bay ra một dãy lụa trắng nhanh chóng đánh bay hắn ra xa.

Đội nhân mã được phái đi tìm kiếm Dung Thi Thi đột nhiên nhìn thấy Vinh vương nện xuống trước mặt bọn họ, vì cái đầu của mình, bọn họ không khỏi vội vàng xuống ngựa hỏi thăm: "Vương gia, ngươi có sao không?"

Nhưng Hách Liên Dực không trả lời, hắn lại bước lên một bước, phát hiện Hách Liên Dực đã sỡm hôn mê. Sau đó, một đội người ba chân bốn cẳng ra sức khiêng Hách Liên Dực trở về.

Thanh Linh đến gần bên người Tần Liễm, nịnh nọt cười: "Ngươi biết chuyện này là ta làm à?" Chuyện nàng nói đến là chuyện mình bắt cóc Dung Thi Thi.

Lúc bắt cóc Dung Thi Thi, nàng cũng cũng có dự trước sẽ gây ra động tĩnh lớn như thế, nhưng Dung Thi Thi và Hách Liên Dực luôn dính nhau cả ngày lẫn đêm, muốn tìm cơ hội cướp Dung Thi Thi đi thật sự rất khó. Cho nên lúc thấy Hách Liên Dực không có trong lều, nàng đã quyết định ra tay bădt cóc người trước.

Tần Liễm nghiêng đầu, ánh mắt lạnh buốt liền rơi xuống người nàng, dù nhìn vào đôi mắt phượng tĩnh mịch kia cũng không thể biết rõ hắn có tức giận hay không.

Lòng nàng rơi 'lộp bộp' một tiếng, nhìn xunh quanh một chút, nhìn thấy không có ai ở gần, vội vàng chân chó cười nói: "Phu quân, đa tạ ngươi ra tay tương trợ." Tiếng phu quân kia được gọi rất ôn nhu mềm mại, không khỏi khiến lòng người nào đó nháy mắt mềm nhũn ra.

Khóe miệng của hắn nhịn không được cong lên, sắc mặt hơi hoãn. Nhưng một người có dáng vẻ nam tử kêu hắn một tiếng phu quân, hắn thấy thế nào cũng rất cổ quái.

Thấy sắc mặt hắn có chút dịu xuống, lá gan nàng cũng béo phì theo, theo sở trường giật giật ống tay áo hắn: "Phu quân, ta không có cố ý muốn gạt ngươi, thật đó!"

"Vi phu biết rõ" Nếu có ý lừa gạt hắn, nàng tất nhiên sẽ động tay động chân lên người hắn, ví dụ như đâm đâm vài miếng ngân châm lên chẳng hạn.

Lúc này, Bạch Nhiên đã đi tới: "Tần tướng, Nhị công tử." Hắn nhìn về phía Thanh Linh, bộ dạng muốn nói lại thôi.

"Không sao, ngươi nói đi!" Nàng nói.

"Đại đội nhân mã, tất cả đều đã bị dụ đi về phía Bắc!" Bạch Nhiên nói.

"Ừ, biết rồi, ngươi theo ta!" Thanh Linh muốn đi đến một nơi âm u, vừa định nhấc chân đi, đột nhiên cảm thấy lưng lại xuất hiện cảm giác rét lạnh căm căm đè nặng.

Nàng đơ người, xoay người, cười chân chó cực lớn cực lớn: "Đêm đã khuya, phu quân nên về nghỉ ngơi sớm cho tốt đi, chớ để thân thể bị mệt mỏi."

Bạch Nhiên vừa nghe vậy, da mặt nhịn không được run rẩy.

"Ừ!" Tần Liễm nhàn nhạt đáp, hắn sẽ cho nàng một mảnh bầu trời (tự do), nên chuyện của nàng, nàng không muốn hắn can thiệp, vậy hắn cũng sẽ không can thiệp quá nhiều.

Chung đụng với hắn lâu dài, Thanh Linh cảm thấy người này thật sự quá dễ bị dụ dỗ.

Thanh Linh và Bạch Nhiên bước vào một nơi tối tăm vắng vẻ, nàng thay da mặt thành một nam tử xa lạ, áo khoác cũng đổi sang cái khác. Cả Bạch Nhiên đi theo cũng đeo mặt nạ dịch dung lên, đổi y phục, thành bộ dáng Diệp Đàm.

Hai người tới gần chỗ giấu Dung Thi Thi, Bạch Nhiên đứng xa thông khí, lúc thấy người tới lại vội vàng lừa gạt chuyển hướng.

Thanh Linh nhanh tay kéo Dung Thi Thi từ trong động ra, đỡ người nằm trên vai, lê lếch đến một con đường nhỏ rồi thi triển khinh công rời đi.

Nàng nhân lúc mọi người dùng bữa tối, đã đi thăm dò địa hình gần đây trước, đường ở đây thông ra hướng nào, căn bản cũng biết được chút ít. Nàng khiêng Dung Thi Thi cách thật xa lều Hách Liên Dực, đến một nơi đất bằng phẳng không mấy rộng rãi.

Để Dung Thi Thi xuống, đánh thức nàng ta dậy, huyệt đạo còn không thèm điểm. Dung Thi Thi hiện không có võ công, muốn chạy trốn khỏi tay Thanh Linh cơ hồ là không thể.

Dung Thi Thi vừa tỉnh lại, đầu óc còn chút mơ hồ, bên tai ong ong tiếng mũi kêu. Nhận ra đau đớn trên mặt, theo bản năng chụp một cái, đánh chết con muỗi, đồng thời cũng đánh tỉnh mình.

Dưới ánh trăng, một bóng đen bao phủ lấy nàng, nàng ngẩng đầu nhìn lên, phát hiện là một nam tử xa lạ: "Là ngươi đưa ta đến chỗ này?" Nàng bình tĩnh hỏi, thần sắc không hoảng loạn, giọng nói đáng yêu mềm mại trước sau như một.

Sao nàng lại ở cùng nam nhân này ở đây? Hách Liên Dực đâu, hắn đi đâu, sao còn chưa tới tìm nàng?

Nàng từ từ ngồi lên, thấy người kia cũng không nhúc nhích gì, lúc nàng cả gan nhấc mông lên chuẩn bị chạy đi, đùi phải lập tức bị một cục đá đánh trúng, khiến bản thân ngã nhào trên đất.

Không có võ công đúng là phiền toái, ở đâu cũng bị quản chế.

"Ngươi muốn làm gì?" Chỗ này nhiều muỗi lạ kì, nàng theo bản năng quơ quơ tay, muốn đuổi muỗi đi.

"Ngươi nói xem?" Giọng nam tử bình tĩnh không gợn sóng, hắn xoay đầu lại nhìn nàng, ánh mắt sáng quắc.

Ánh mắt sáng quắc của hắn, khiến cho nàng không khỏi hiểu lầm hắn có ý tứ với mình.

"Ngươi không nói, người ta làm sao biết chứ." Nàng sẵng giọng, mắt đưa tình với nam tử. Một cái nhăn mày, ngàn vạn phong tình.

Nam tử khẽ nhúc nhích sóng mắt, ánh mắt phức tạp, nàng nhìn không hiểu. Nhưng khi nhìn thấy sóng mắt khẽ nhúc nhích kia, nàng càng thêm khẳng định nam tử này có ý với mình.

"Ai nha, chỗ này nóng quá đi." Dung Thi Thi ngửa đầu lộ ra cái cổ thon dài, rũ mắt xuống, một tay sờ sờ túi gấm bên hông, trong mắt lóe qua tia dị thường.

Nàng vén ra cổ áo ngoài mạng che mặt, hiện ra da thịt bờ vai, dưới ánh trăng hiện lên bóng loáng mê người, lướt từ da thịt non mịn trên bả vai xuống, chỗ phía dưới như ẩn như hiện. Nàng biết bộ dáng này của chính mình rất mê người, chỉ cần người nọ không phải là một Liễu Hạ Huệ, nàng không tin hắn sẽ không có phản ứng gì.

Chân bị viên đá đánh trúng, Dung Thi Thi đưa tay chống thân mình đứng lên, để duy trì dáng đi thướt tha, nàng còn cố nhịn đau không để bản thân phải bước khập khiễng.

Không biết cởi một bên vạt áo mỏng xuống đến hông là vô tình hay cố ý, nhưng thoáng cái đã bị tốp năm tốp ba con muỗi đốt lên da thịt lồ lộ ra của nàng. Dù nàng rất muốn đưa tay lên gãi ngứa, nhưng vì bảo trì bộ dáng ưu nhã xinh đẹp, nàng nhịn!

Lúc Thanh Linh mang nàng ta đến đây, trên người nàng ta vẫn còn mặc bộ đồ ngủ, kiện y phục kia là áo yếm kết hợp váy dài mỏng. Bên ngoài còn khoác lên một màn tơ mỏng như khăn che mặt. Gió đêm thổi qua, mạng che khẽ tung bay, phong tình mỹ miều đến tột cùng.

Dưới khóe mắt Dung Thi Thi có một nốt ruồi xinh đẹp, mang theo ngàn vạn phong tình bước từng bước đến gần nam tử, lúc đã cận kề, nàng ta còn cố ý té một cái, ý đồ ngã vào trong lòng đối phương.

Khóe môi Thanh Linh giương cao, lộ ra vui vẻ khó hiểu, Dung Thi Thi đây là đang quyến rũ nàng sao?

"Ai nha, công tử, ngài thật nhẫn tâm, thấy người ta té ngã cũng không thèm tới đỡ lấy một cái." Dung Thi Thi lã chã chực khóc, điềm đạm đáng yêu nhìn nam tử.

Nan tử như bị hình dạng của nàng mê hoặc, ngồi xổm xuống, phức tạp nhìn nàng.

"Công tử..." Mắt lưu chuyển như sóng nước mùa thu, vươn tay xoa lên môi nam tử, nam tử không hề cử động. Nàng vui mừng cười đến mức quyến rũ động lòng người, đưa ngón tay khẽ thâm dò vào trong miệng nam tử.

Không ngờ nam tử lại hung hăng nắm lấy cổ tay nàng, 'răng rắc' một tiếng, xương tay đã vỡ vụn.

Dung Thi Thi đau đến môi trắng bệch, mặt mày biến hóa đủ màu, kinh hoảng nhìn nam tử: "Công tử, ngài..." Đừng để nàng thoát được đêm nay, nếu không chắc chắn sẽ lóc từng miếng từng miếng thịt của nam tử trước mắt này! Nước mắt lởn vởn quanh đôi mắt ánh ra âm độc. Đưa tay nhào về phía nam tử, nam tử khinh thường cười nhẹ một tiếng, dễ dàng đẩy ra.

"Móng tay dài quá, giống y như lão yêu phụ vậy!" Thanh Linh nhàn nhạt bỡn cợt, mặt mũi Dung Thi Thi xanh mét.

Thanh Linh rút túi gấm bên eo nàng ta xuống, sau đó mở ra, khẽ hửi, khuôn mặt thanh tú lập tức hiện lên một tầng băng sương.

"Thất bộ đảo, ngươi cũng xứng dùng độc này sao!" Thanh Linh lạnh lùng nói, trong lòng chuyển đổi đến dời sông lấp biển, thất bộ đảo là loại độc dược nàng hay dùng tới ở kiếp trước, nó có tác dụng khiến toàn thân người mềm yếu vô lực đến ba ngày.

Vừa nảy ngón tay Dung Thi Thi có dính loại độc dược này, sau đó thi triển mỹ nhân kế với Thanh Linh, ý đồ muốn đưa độc vào miệng nàng.

Kiếp trước, Văn Thi Dung đi theo bên người nàng, có lần lấy cớ bản thân mình không có thứ gì để phòng thân được, đặc biệt nhờ nàng dạy cho phương pháp chế ra thất bộ đảo này.

Nàng không ngờ, sẽ có một ngày Văn Thi Dung dùng thứ nàng dạy cho để đối phó với nàng.

"Sao ngươi lại biết đây là thất bộ đảo, ngươi rốt cuộc là người phương nào?" Dung Thi Thi khẩn trương hỏi, không nhiều người biết được tên loại độc dược này là thất bộ đảo, người này chắc chắn có quan hệ gì đó với Mạch Sương.

Thanh Linh không trả lời nàng ta, chuyển sang vấn đề khác: "Nếu ngươi bôi độc dược lên môi, thì có lẽ bổn công tử đã trúng mỹ nhân kế của ngươi rồi, đáng tiếc, đáng tiếc a." Nụ cười nàng rõ ràng là chế nhạo, tay tung lên một cái, một thanh dao găm sáng chói không hề báo trước gắm lên ngực Dung Thi Thi.

Lúc rút dao găm ra, máu từ ngực Dung Thi Thi bắn vào mặt Thanh Linh, càng tô thêm vẻ băng hàn cho dung nhan tú lệ ấy.

"Tại sao ngươi... lại đối với ta như thế?" Trên ngực truyền đến đau đớn như khoan tim khiến nàng thật sự cảm thấy khó thở.

Thanh Linh hừ lạnh một tiếng, không nói gì, chỉ lấy ra một chai thuốc bột từ lòng ngực, đổ vào vết thương trên ngực Dung Thi Thi. Máu ngừng chảy, nhưng cảm giác đau nhức như khoan tim vẫn còn như cũ, đáng sợ nhất chính là nàng ta còn chẳng thể ngất đi.

"A, đau quá.... Ngươi giết ta đi.... Đau quá.... A!" Dung Thi Thi đau đến nước mắt nước mũi giàn giụa, sắc mặt trắng bệch. Giọng như dã thú đang gào thét, không để ý hình tượng bổ nhào xuống mặt đất mà lăn lộn, quả đúng là sống không bằng chết.

Thanh Linh nhìn nữ tử thống khổ lăn lộn trên mặt đất, vẻ mặt trầm tĩnh không chút gợn sóng.

"Giết ta, giết ta... Cầu xin ngươi!" Dung Thi Thi thống khổ kêu rên.

Thanh Linh lạnh lẽo cười một tiếng, giết ngươi chẳng phải là còn tiện nghi cho ngươi sao. Chết mới là giải thoát tốt nhất, còn sống sót là vẫn còn phải chịu lấy thống khổ. Nàng sẽ không giết Dung Thi Thi, và cũng không để nàng ta được sống khá giả.

Độc phấn 'Trùy tâm' vừa chế vào vết thương Dung Thi Thi vốn là thứ chuẩn bị đặc biệt dành riêng cho nàng ta, 'Trùy tâm' có thể khiến cho người bị trúng độc sẽ bị đau nhức mỗi tháng một lần, lần sau đau hơn lần trước, không có thuốc nào giải được.

Nàng ta chỉ nhìn thấy Thanh Linh chế biến thất bộ đảo, khoan tim thì không.

Dung Thi Thi, kiếp trước ngươi khiến ta nhận lấy hết các loại đau đớn như khoan tim, kiếp này ta cũng sẽ bắt ngươi nếm thử hết phần đau đớn đó!

Dung Thi Thi lăn lộn nửa canh giờ, đau nhức kia dịu đi, cả người nàng ta như con cá chết, vô lực quỳ rạp trên đất. Đôi mắt vì khóc quá nhiều mà sưng đỏ, tóc tai trên đầu mất trật tự, mạng che mỏng trên người bị rách mướp nhiều chỗ.

"Còn muốn nhận cảm giác thêm một lần đau nhức như bị khoan tim như vậy nữa không?" Thanh Linh ngồi xổm xuống bên cạng Dung Thi Thi hỏi.

"Không...." Nhắc tới cảm giác đau nhức sống không bằng chết kia, Dung Thi Thi co người lại một tí, giọng khàn khàn kiến quyết trả lời.

Thanh Linh cười lạnh: "Ừ, tốt, chỉ cần ngươi thành thật trả lời ta vài câu hỏi, hơn nữa còn phải nhanh nha, như vậy ta có thể không để ngươi phải chịu đau đớn kia nữa!"

"Bây giờ ta bắt đầu hỏi, ngươi tốt nhất nên thành thật cho ta, nếu trả lời chậm, hắc hắc..." Còn phần nếu chậm sẽ như thế nào, Thanh Linh không nói rõ, chỉ cười âm trầm.

"Ngươi là ai?" Thanh Linh hỏi rất nhanh, không chừa chút thời thời gian cho người ta suy tư.

Dung Thi Thi vẫn chưa lấy lại tinh thần, chỉ chậm chốc lát: "Ta là Dung Thi Thi."

"Ngươi trả lời chậm." Thanh Linh nhàn nhạt nói, lấy ra một bình nhỏ, bên trong chai là loại độc "rưng rưng" có thể dẫn phát độc "Trùy tâm" trong người Dung Thi Thi.

Thanh Linh mở nắp bình ra, để sát mũi Dung Thi Thi, Dung Thi Thi ngửi được mùi của độc 'rưng rưng', độc 'Trùy tâm' trong cơ thể lập tức phát tác.

"A... Không cần... Không cần.... Cầu cin ngươi tha cho ta đi!" Đau nhức đến tê tâm phế liệt khiến nàng ta lăn lộn trên đất lần nữa, ước chừng nửa thời gian uống cạn chung trà, loại đau đớn này mới dần hoãn xuống.

"Văn Thi Dung là ai?" Thanh Linh mau miệng hỏi.

Dung Thi Thi do dự một lát: "Không biết!"

"Trả lời chậm, còn nói dối, xem ra ngươi rất thích cảm giác thống khổ khi độc "Trùy tâm" phát tác, rất tốt vậy ta thành toàn cho ngươi!" Thanh Linh lại bức Dung Thi Thi hít vào 'rưng rưng' lần nữa.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 302 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: bluesky91130, Google Adsense [Bot], Mamakute2003, Phương Thùy, The tran và 117 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

5 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

6 • [Hiện đại] Hứa với em mười năm tình thâm - Tây Tây Tiểu Lâu

1 ... 19, 20, 21

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ không làm phi - Đường Quả

1 ... 37, 38, 39

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 160, 161, 162

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

10 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 193, 194, 195

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu

1 ... 79, 80, 81

12 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 125, 126, 127

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Quân sủng - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 21, 22, 23

14 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

15 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 13, 14, 15

16 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

17 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 195, 196, 197

19 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 65, 66, 67

20 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 106, 107, 108



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 318 điểm để mua Thiên nga xanh
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 264 điểm để mua Doraemon
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 244 điểm để mua Cầu vồng 2
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 801 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 761 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: ciel99 vừa đặt giá 461 điểm để mua Hộp quà gấu bông
Shop - Đấu giá: ciel99 vừa đặt giá 299 điểm để mua Ác quỷ 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 801 điểm để mua Mề đay đá Garnet 1
Snow cầm thú HD: ~~~
Nminhngoc1012: :(
Nminhngoc1012: Mấy cái nhẫn của chị đâu ròy
TranGemy: hoặc có thể là vì hem có điểm để đấu đó chế
Tuyền Uri: =.= diễn đàn vắng tới mức, có 1 mình êm đấu giá :lol:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 342 điểm để mua Kawaii Doggie
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Kẹo mút 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 366 điểm để mua Chuột mắc kẹt
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 291 điểm để mua Cậu bé vs đàn guitar
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Heo vũ công
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Chìa khóa tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Headphone đen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 224 điểm để mua Ghế bố
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 688 điểm để mua Nhẫn ngọc trai
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Cặp đôi người tuyết
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 384 điểm để mua Chuồn chuồn Citrine
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 356 điểm để mua Nữ hoàng 3
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 822 điểm để mua Ngọc xanh 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 240 điểm để mua Chuông vàng
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 781 điểm để mua Ngọc xanh 3
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Ly Ly
Shop - Đấu giá: Hạ Tịch Nguyệt vừa đặt giá 554 điểm để mua Hamster tham ăn

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.