Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 129 bài ] 

Sát phá lang - Priest

 
Có bài mới 25.11.2017, 20:37
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 01.10.2016, 04:00
Tuổi: 24 Chưa rõ
Bài viết: 5047
Được thanks: 1209 lần
Điểm: 10.2
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Sát phá lang - Priest - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



Quyển 1 - Chương 18: Hầu phủ


Kinh thành sau một trận mưa to, hơi lạnh vẫn ẩn mình bốc lên ngùn ngụt, lộ ra sự tiêu điều lạnh lẽo như sắp đóng băng sương sớm.

Trường Canh lơ mơ theo cả đám người xa lạ đưa tiễn lão Hoàng đế. Hôm đưa ma, có xe tám ngựa kéo quan tài cửu long, hai bên đại lộ dựng mười vạn kèn hơi nước, tự động tấu vang khúc nhạc tang, phun khói trắng mịt mù, bao trùm cả đế đô, trọng giáp làm rào ngăn những kẻ không phận sự, ngoài giáp trận, người xem lễ đông nghìn nghịt, có người Đại Lương, người di, người Bách Việt, người man… Thậm chí còn có người phiên bang Tây Dương đếm không xuể.

Vô số ánh mắt rình mò và suy đoán hoặc công khai hoặc âm thầm nhìn Trường Canh – hoàng tứ tử Lý Mân thân thế thành câu đố, đáng tiếc chẳng ai dám tiến lên bắt chuyện với y ngay trước mặt An Định hầu. Trường Canh bị Cố đại soái công nhiên giấu đi, mấy ngày qua trừ Thái tử và Ngụy vương mỗi người lượn hai vòng trước mặt y, thì một người ngoài y cũng chưa hề tiếp xúc.

Chờ hết thảy kết thúc, Trường Canh được đưa đến phủ An Định hầu.

Hầu phủ nhìn từ bên ngoài thật là uy phong vô cùng, cổng lớn chữ bát, treo hai cái đầu thú mặt xanh nanh vàng, miệng và mũi phun hơi nước màu trắng, ba mươi sáu bánh răng đồng thời chuyển động, then cửa nặng nề “cót két” nâng lên, lộ ra mỗi bên một thiết khôi lỗi cao to. (Khôi lỗi vốn là chỉ loại rối được giật dây, nhưng trong truyện này thì chúng là những người giả bằng sắt hoạt động nhờ động cơ hoặc những thứ đại loại vậy)

Trên bức tường phù điêu treo hai bộ giáp trụ của Huyền Thiết võ tướng, đèn măng-sông u ám, gia tướng hộ vệ ở bên, một luồng khí túc sát lạnh lẽo hất thẳng vào mặt.

Đương nhiên, đi vào mới phát hiện, ở phủ An Định hầu khí phái chỉ được mỗi cổng chính thôi.

Đình viện hầu phủ tuy sâu, cỏ cây lại hết sức thưa thớt, bề ngoài uy nghiêm đến đáng sợ, bên trong kỳ thực chỉ có mấy lão bộc ít lời, thấy Cố Quân cũng chỉ dừng chân hành lễ, không hề nói nhiều.

Phần lớn khôi lỗi và hỏa cơ trong dân gian đều sử dụng than đá, chỉ có một phần rất nhỏ dùng tử lưu kim, thường là các cự vật như đê đập lớn, khôi lỗi khai hoang, thuộc về phủ nha địa phương, về phần các vật dụng nhỏ quý giá, thì chỉ có đạt quan quý nhân phẩm cấp nhất định mới có tư cách dùng.

Đương nhiên, quy định là quy định, dân gian tuân thủ hay không lại là chuyện khác – thí dụ như Quách đại nhân Thái thú Nhạn Hồi tuyệt đối không đủ phẩm cấp, song đồ đạc dùng tử lưu kim trong nhà hắn không chỉ có một, Cố đại soái dù rằng cực kỳ đủ phẩm cấp, nhưng trong phủ lại thanh bần giản dị đến lạ thường, ngoại trừ vài thiết khôi lỗi, hầu như chẳng thấy mấy món đồ dùng tử lưu kim.

Cả hầu phủ đáng giá nhất, có lẽ chính là mấy tấm hoành do đại nho lâm một thời Mạch Sâm tiên sinh tự tay viết – nghe nói Mạch Sâm tiên sinh là lão sư vỡ lòng của An Định hầu, chắc hẳn mấy tấm hoành này cũng là hàng xin được.

Cát Bàn Tiểu và Tào Nương Tử cũng dọn đến theo Trường Canh, ba đứa trẻ nông thôn chưa thấy cảnh đời thò đầu thò cổ, Cát Bàn Tiểu trẻ con nói năng không kiêng kị: “Thập Lục thúc…”

Tào Nương Tử nhỏ giọng quát: “Đó là Hầu gia!”

“Hì hì, Hầu gia,” Cát Bàn Tiểu cợt nhả sán tới, “Nhà ngài hình như không đẹp bằng nhà Quách đại nhân.”

Cố Quân không để bụng cười nói: “Sao ta có thể so với Quách đại nhân được? Bọn họ trời cao Hoàng đế xa, giàu nứt đố đổ vách, đâu như ta, để tiết kiệm ít tiền, ngày lễ ngày tết toàn phải vào cung ăn chực thôi.”

Câu này nghe như nói đùa, nhưng Trường Canh ở bên cạnh nghe, mơ hồ cảm thấy thoại lý hữu thoại.

Y còn chưa kịp nghĩ kỹ, Tào Nương Tử lại thì thào với Cát Bàn Tiểu: “Chẳng phải trong kịch luôn nói nhà công tử thế gia đều có vườn hoa xích đu, nha hoàn mỹ mạo à?”

Cát Bàn Tiểu giống như rất hiểu, ưỡn bụng nói: “Vườn hoa đều ở đằng sau mà, còn nữ tử nhà đại hộ bất kể chủ tớ đều không thể tùy ý xuất đầu lộ diện, để ngươi tùy tiện nhìn thấy được sao? Không biết thì đừng hỏi linh tinh.”

Cố Quân cười nói: “Nhà ta không có nha hoàn, chỉ có một đám lão đầu tử và lão phụ giúp việc thôi. Không giấu gì các ngươi, người đẹp nhất hầu phủ tính ra nên là ta đây, muốn ngắm thì cứ ngắm đi.”

Nói xong y còn lẳng lơ chớp chớp mắt, cười khoe hàm răng trắng.

Tào Nương Tử vội vàng thẹn thùng nhìn đi chỗ khác, Cát Bàn Tiểu không ngờ đường đường An Định hầu mà cũng dày mặt như “Thẩm Thập Lục”, liền trợn mắt há mồm theo.

Cố Quân chắp tay sau lưng, mân mê chuỗi tràng hạt cũ tiên đế để lại, thong thả đi qua đình viện tiêu điều: “Mẹ ta mất từ sớm, ta lại chưa cưới vợ, một kẻ độc thân không già không nhỏ như ta, cần nhiều nha đầu xinh đẹp làm gì? Sẽ có vẻ không đứng đắn lắm.”

Nghe cứ như thể y là một người đứng đắn vậy.

Tào Nương Tử không dám nhìn thẳng Cố Quân lắm – nam tử đẹp gã đều không dám nhìn, đứng đó rụt rè hỏi: “Hầu gia, người ta đều nói ‘nhất nhập hầu môn thâm tự hải’…”

Cố Quân không nhịn được cười, trêu: “Sao nào, ngươi muốn chia tay Tiêu lang để gả cho ta à?”

Tào Nương Tử cả người đỏ bừng như cái đít khỉ be bé.

Trường Canh đen sì mặt: “Nghĩa phụ.”

Cố Quân lúc này mới nhớ tới thân phận trưởng bối, vội vàng nghiêm trang một cách khó khăn, nặn ra vẻ hiền từ sứt sẹo, nói: “Ở chỗ ta không có quy củ gì, muốn ăn cái gì thì tự mình nói với nhà bếp, hậu viện có thư phòng và võ khố, còn có chuồng ngựa nữa, đọc sách tập võ hay cưỡi ngựa đều tùy ý, bình thường Thẩm Dịch rỗi rãi sẽ đến, nếu y bận, thì ta mời một tiên sinh khác cho các ngươi – ra ngoài chơi cũng không cần báo ta, dẫn theo thị vệ, đừng gây chuyện bên ngoài là được… Ừm, để ta nghĩ xem còn gì nữa không.”

Trầm ngâm chốc lát, Cố Quân lại quay đầu nói: “A đúng rồi, còn một việc chính là trong nhà có vài lão bộc đã cao tuổi, phản ứng khó tránh khỏi hơi chậm chạm, hãy lượng thứ cho họ, đừng nổi nóng.”

Y chỉ bình bình dặn dò một câu, mà lòng Trường Canh lại tự dưng mềm một chút vì sự ôn nhu hiếm thấy trong lời y nói – tuy rằng ôn nhu không phải dành riêng cho mình.

Cố Quân vỗ vỗ lưng Trường Canh: “Chỗ ta hơi quạnh quẽ, về sau cứ coi đây là nhà đi.”

Một thời gian rất dài sau đó, Trường Canh không gặp Cố Quân, tân hoàng phải đăng cơ, Ngụy vương phải dọa, thế tử man tộc trói về từ Bắc cương phải xử lý, người man vô cớ bội ước xâm lấn cũng phải làm cho ra lẽ… Còn có vô số xã giao, thăm dò vân vân, không hề ít.

Trường Canh tự thấy mình cũng chăm chỉ, nhưng mỗi sáng chờ y dậy thì Cố Quân đã đi rồi, buổi tối y ngủ một giấc choàng tỉnh dậy, Cố Quân còn chưa trở về.

Chớp mắt mà mùa nóng ẩm đã hết, qua một mùa thu vội vã, liền đến mùa nhóm bếp lò.

Đêm khuya, trên con đường đá phiến trải một tầng tuyết mỏng như mí mắt, không trung hơi nổi sương trắng, tiếng vó ngựa từ cuối ngõ nhỏ lộc cộc vang lên, không bao lâu, hai thớt ngựa đen tuyền kéo một cỗ xe xuyên qua màn sương mù xuất hiện, đậu lại ngay cửa sau hầu phủ.

Xe ngựa “Phụt” một tiếng nhỏ, ba đường ống giữ ấm quanh thân xe phun ra khói trắng, cửa xe mở từ bên trong, Thẩm Dịch chui ra.

Thẩm Dịch hà một hơi khói trắng, quay đầu lại nói với người trong xe: “Ta thấy ngươi cũng đừng xuống xe nữa, cứ kêu người mở cửa chạy xe vào thẳng đi, trời lạnh lắm.”

Người trong xe đáp một tiếng, chính là Cố Quân, mặt y có vẻ rất mệt mỏi, nhưng tinh thần tựa hồ khá tốt, y phân phó xa phu: “Mở cửa đi.”

Xa phu chạy chậm đi. Thẩm Dịch ở tại chỗ giậm chân hỏi: “Thuốc hết tác dụng rồi à?”

Cố Quân uể oải ngân dài giọng: “Hết rồi, thịt thêm mấy tên Gia Lai Huỳnh Hoặc cũng không thành vấn đề.”

Thẩm Dịch: “Hôm nay Hoàng thượng gọi ngươi vào cung nói gì? Ta nghe nói Thiên Lang bộ phái sứ đến?”

“Lão què dày mặt trình lên một tờ tấu biểu, thiếu điều quẹt cả nước mũi lên, nói muốn tăng lượng tử lưu kim tiến cống mỗi năm thêm một phần, để Hoàng thượng thương con lão trẻ người non dạ mà thả về, lão què đó còn sẵn lòng lấy thân thay thế, đích thân tới làm tù nhân.” Cố Quân hưng trí không cao, miệng cũng chẳng có lời hay, “Đồ rùa đó, con cũng đẻ bảy tám đứa rồi, còn trẻ người với chả non dạ, chẳng lẽ là đất quan ngoại không tốt, mầm cũng mọc chậm hơn?”

Thẩm Dịch nhíu mày: “Ngươi không nổi cơn tam bành ngay đó chứ?”

“Ta đâu có nóng vậy? Nhưng nếu ta không nổi giận, Hộ bộ Thượng thư nghèo đến phát điên kia dám đồng ý luôn đấy.” Cố Quân lạnh lùng nói, rồi ngay lập tức đổi giọng, thở dài: “Thánh hiền cả triều, đều không biết bốn chữ ‘thả hổ về rừng’ viết thế nào.”

Trọng giáp người man mặc khi xâm chiếm Nhạn Hồi lắp đoản pháo ở trước ngực, đó là thiết kế của người Tây Dương – người Trung Nguyên trời sinh xương nhỏ hơn, dù là tướng sĩ trong quân, hầu hết cũng không cường tráng như vậy, thiết kế trọng giáp cũng coi trọng nhẹ nhàng nhanh nhẹn, thông thường trên chiến trường không chơi trò “ngực đập nát đá”.

Sau lưng Huỳnh Hoặc Gia Lai không hề nghi ngờ chính là đám người Tây Dương luôn thèm thuồng Đại Lương.

Cố Quân cúi xuống nhìn lớp tuyết mỏng hơi phản quang trên mặt đất, thấp giọng nói: “Ngoài tứ cảnh đều là hổ lang.”

Y rất muốn cho trường giao xuống biển, hướng về Tây Dương, đánh thẳng tới hang ổ phiên bang, nhưng chinh chiến liên tục nhiều năm, quốc khố Đại Lương sắp bị y đánh rỗng rồi, trước mắt bởi vì Cố Quân ủng lập tân hoàng thượng vị, như mưa đúng lúc trấn Ngụy vương nhân khi tiên hoàng bệnh tình nguy kịch rục rịch gây chuyện, tân hoàng mọi việc đều nể mặt y vài phần.

Nhưng nể mặt… có thể dài lâu không?

Thẩm Dịch lắc đầu: “Không nhắc việc này nữa, tứ điện hạ ở chỗ ngươi thế nào?”

“Tứ điện hạ?” Cố Quân sửng sốt, “Rất tốt.”

Thẩm Dịch hỏi: “Y hiện tại làm gì mỗi ngày?”

Cố Quân cân nhắc giây lát, đáp không chắc lắm: “… Chắc chơi? Có điều ta nghe Vương thúc nói hình như y không hay ra ngoài.”

Thẩm Dịch vừa nghe liền biết, Cố đại soái chăn tứ điện hạ như dê – mỗi ngày cho cỏ ăn, còn việc khác không quản, nhưng cũng không trách y được, bởi vì năm đó lão Hầu gia và công chúa cũng nuôi y như vậy.

Thẩm Dịch than thở: “Năm đó tiên đế đối xử với ngươi như thế nào, ngươi quên rồi à?”

Trên mặt Cố Quân thoáng qua vẻ xấu hổ, kỳ thực y không biết nên ở chung với Trường Canh thế nào.

Trường Canh đã qua tuổi làm nũng người lớn đòi kẹo, tính cách lại chín chắn sớm, lúc ở Nhạn Hồi tiểu trấn, thậm chí là đứa trẻ kia trông nom nghĩa phụ chẳng ra gì này nhiều hơn.

Cố Quân không thể cả ngày đi chơi với một đám trẻ con, nhưng cũng rất khó làm một trưởng bối, dẫn dắt Trường Canh.

Bởi vì y thật sự là bị ép đi cày thay trâu, còn chưa có niên kỷ và tư chất để làm một người cha tốt.

Dù rằng Cố Quân từng nói, tương lai muốn để Huyền Thiết doanh lại cho Trường Canh, nhưng dẫu sao đó cũng chỉ là một câu nói đùa, bản thân y cũng hiểu rõ, việc này là không thể. Hơn nữa, muốn xông pha ra thành tựu trong quân, phải chịu bao nhiêu gian khổ Cố Quân không thể rõ hơn, chỉ cần y còn sống một ngày, còn gánh được giang sơn Đại Lương, thì y không muốn để Trường Canh trải qua những khổ cực tương tự.

Song đồng thời, y cũng hi vọng tiểu hoàng tử giao vào tay y có thể có tiền đồ, chí ít tương lai có năng lực để tự bảo vệ mình.

Như vậy, một người phải làm sao mới có thể vừa không chịu khổ vừa có tiền đồ?

Từ xưa đến nay phụ mẫu đều đau đầu vì đáp án của câu hỏi này, càng không cần nói tới loại nghĩa phụ gà mờ như y, thế là y đành phải mặc kệ Trường Canh tự do trưởng thành.

Xa phu đã mở cửa, đốt đèn, ở bên cạnh chờ Cố Quân ra lệnh.

Thẩm Dịch nói với Cố Quân: “Trông chờ ngươi tỉ mỉ từng li từng tí, đó là yêu cầu quá cao, nhưng y gặp biến cố lớn, thân nhân bên cạnh chỉ còn lại mình ngươi, ngươi đối với y chân thật một chút đi, dù không biết nên làm gì, thường xuyên lượn qua trước mặt, viết vài mẫu chữ cho y cũng tốt.”

Cố Quân lần này chắc đã nghe lọt, kiên nhẫn đáp: “Ừ.”

Thẩm Dịch tháo một con ngựa khỏi xe, dắt dây cương.

Y đã lên ngựa muốn đi, đi vài bước lại không nhịn được quay đầu lải nhải: “Đại soái, ấu tử ngốc nghếch, lão phụ đau ốm lâu ngày, đều là dạy ngươi thành người, gặp phải người nào, đều là vận may.”

Cố Quân thống khổ day trán: “Mẹ ơi, tên ế này lắm mồm quá, cầu xin ngươi, mau cút đi!”

Thẩm Dịch cười mắng một tiếng, rồi phóng ngựa đi.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 25.11.2017, 20:38
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 01.10.2016, 04:00
Tuổi: 24 Chưa rõ
Bài viết: 5047
Được thanks: 1209 lần
Điểm: 10.2
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Sát phá lang - Priest - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



Quyển 1 - Chương 19: Ẩn bí

Đã qua canh ba, Cố Quân mệt rã rời, vốn định trở về nghỉ ngơi, nhưng rốt cuộc bị những lời Thẩm Dịch nói ảnh hưởng, bất tri bất giác chuyển hướng về hậu viện.

Giờ này cả kinh thành chẳng được mấy ngọn đèn sáng, Trường Canh đã ngủ từ lâu rồi, Cố Quân không đánh thức lão bộc ở gian ngoài, rón rén vào phòng, nhờ tuyết quang ngoài cửa sổ định đưa tay kéo chăn giúp Trường Canh, thì bỗng nhiên phát hiện đứa trẻ ấy ngủ không hề yên giấc, giống như đang gặp ác mộng.

“Ở hầu phủ không quen sao?” Cố Quân nghĩ như vậy, những ngón tay lạnh ngắt nắm cổ tay Trường Canh.

Trường Canh giật mình, hít sâu một hơi bừng tỉnh lại, vẻ lo sợ nghi hoặc trong mắt chưa tan đi, ngơ ngác nhìn chằm chằm người bên giường.

Cố Quân lắc nhẹ cổ tay y, dịu giọng hỏi: “Gặp ác mộng à? Mơ thấy cái gì thế?”

Trường Canh mới đầu không lên tiếng, một lúc lâu, ánh mắt rời rạc mới dần dần có tiêu cự, y đăm đăm nhìn đôi mắt Cố Quân trong đêm khuya như cháy hai ngọn lửa, đột nhiên ôm choàng lấy thắt lưng Cố Quân.

Trên vai Cố Quân là giáp huyền thiết, mang đến cảm giác mát lạnh đầu đông, lãnh thiết dán chặt lên trán Trường Canh, phảng phất, Trường Canh như quay về đêm đại tuyết lạnh băng thấu xương ở quan ngoại, y run lên một cái, đến đây mới thoát khỏi ác mộng dây dưa, nghĩ thầm: “Ta còn sống đây.”

Bánh răng của đồng hồ để bàn trong nhà “cót két” quay, chậu than đã đốt, như một cái nồi to nằm ngay giữa phòng, khói trắng bốc lên, bị ống bễ đặc chế cuốn đi, chỉ thong thả tỏa khói nóng, làm cả gian phòng ấm áp dễ chịu.

Cố Quân đột nhiên bị y ôm lấy, thoạt tiên đần ra, rồi trong lòng lập tức trỗi lên cảm giác kỳ lạ, lần đầu bị ai đó dốc hết sức dựa vào, cơ hồ có chút cảm giác nương tựa lẫn nhau.

Dáng vẻ khinh cuồng “lão tử thiên hạ vô địch” bình nhật đương nhiên là làm bộ thôi, y rất rõ mình được mấy cân, nếu An Định hầu thật sự không biết lượng sức như vậy, ra vào sa trường vài chuyến, cỏ trên mộ y chắc đã cao bằng người rồi.

Nhưng khoảnh khắc này, trong lòng Cố Quân thật sự trỗi dậy ảo giác “không có gì là mình không làm được”.

Khung xương của Trường Canh đã cao lên, nhưng vẫn gầy gò như một đứa trẻ, đưa tay ôm, có thể xuyên thấu qua lớp áo lót mỏng mơ hồ chạm đến xương sườn.

Thân xương và thịt gầy tong này tươi sống mà nặng nề đè lên người, Cố Quân nghĩ bụng, y phải trông nom đứa trẻ này lớn lên, như tiên đế kỳ vọng, để thằng bé sống trong yên bình đến trăm tuổi.

Y chung quy có thể phần nào bù lại nỗi bất lực ngoài tầm tay với đối với A Yến.

Cố Quân cởi thiết giáp trên vai, treo bên cạnh, mặc nguyên áo lên giường Trường Canh, hỏi: “Nhớ mẹ à – ý ta là dì ngươi.”

Trường Canh lắc đầu.

Cố Quân biết Trường Canh đối với tiên đế chẳng có thâm tình hậu nghĩa gì, chắc là nể mặt mình mới gọi một tiếng phụ hoàng, liền hỏi: “Vậy ngươi nhớ Từ huynh sao?”

Lần này Trường Canh không phủ nhận.

Từ bách hộ là người tốt đầu tiên mà nhiều năm qua y từng gặp, tuy rằng chẳng có năng lực gì, nhưng rộng lượng ôn hòa, kế phụ lấy mình làm gương, lần đầu tiên cho Trường Canh biết một người có thể bình tâm tĩnh khí mà sống như vậy.

Chỉ là Từ bách hộ quân vụ bận rộn, vắng nhà quanh năm, bấy giờ mới để Cố Quân nhân cơ hội bổ khuyết một chút chỗ trống ấy.

Thấy đối phương mặc nhận, Cố Quân đang ngửa đầu nhìn đỉnh màn lờ mờ trong lòng đột nhiên không vui lắm, buột miệng hỏi: “Từ huynh đối với ngươi tốt hơn ta?”

Trường Canh sửng sốt nhìn y, không biết chuyện rõ ràng như vậy mà sao y hỏi ra miệng được.

Lần này, Cố Quân như kỳ tích hiểu được ánh mắt ấy, tức khắc cảm thấy ngực bị một cơn gió lạnh cuốn qua, khô khan nói: “Cũng chẳng có cách nào khác, hoàng mệnh khó trái, ngươi chỉ có thể cố chịu thôi.”

Trường Canh: “…”

Cố Quân bật cười, Trường Canh cảm nhận được ngực y hơi rung, trong lòng chợt sinh ra khác thường, nửa người bên trái cảm thấy khoảng cách thân mật như vậy có chút mất tự nhiên, muốn tránh xa, nửa người bên phải lại hận không thể hóa thành tờ giấy để dán sát rạt vào.

Ý nghĩ đi hay ở không chắc chắn phảng phất muốn chia đôi y.

Y đang đấu tranh tâm lý, thì căn bệnh ngứa tay của Cố Quân đã tái phát.

Tóc Trường Canh xõa ra sau lưng, bất hạnh rơi vào tay Cố Quân, Cố Quân liền bắt đầu vô thức mân mê, không mạnh tay, chỉ kéo nhẹ da đầu.

Trường Canh giật mình, nổi hết da gà, máu toàn thân từ chậm bước đổi thành chạy như điên, phảng phất có thể nghe thấy tiếng soàn soạt khi chúng lướt qua mạch máu, một luồng hơi nóng không rõ lai lịch tan vào tứ chi bách hài, thiếu chút nữa đốt xuyên da y.

Trường Canh thình lình lật người, giật lại tóc, theo bản năng vừa xấu hổ vừa giận dữ nói: “Đừng nghịch nữa!”

Cố Quân lúc nhỏ lắm tai nhiều bệnh, vóc dáng phát triển cũng chậm, mười hai mười ba tuổi còn là một đứa trẻ ranh, bởi vậy cũng chẳng coi Trường Canh là người lớn, không mảy may nhận ra có gì không ổn.

Y chẳng để ý mà thu móng vuốt tác quái lại, hai tay gối sau đầu, nói với Trường Canh: “Ta không thành thân, đương nhiên cũng không có con cái, ngay cả huynh đệ tỷ muội cũng không nốt, khó tránh khỏi chăm sóc thiếu chu đáo, rất nhiều việc nếu ngươi không nói, ta cũng chưa chắc nghĩ tới, cho nên có gì tủi thân, đừng giấu trong lòng, được không?”

Giọng y trầm thấp êm tai, đại khái là quá mệt mỏi rồi, còn có chút mơ hồ không dễ phát hiện, nhanh chóng đâm thẳng vào tai Trường Canh, khiến thiếu niên kia dựng thẳng tóc gáy, còn toát một tầng mồ hôi mỏng sau lưng.

Trường Canh trong lòng vừa căng thẳng vừa buồn bực nói thầm: “Thuận miệng tán gẫu vài câu mà thôi, mình cần chi phải như lâm đại địch thế?”

“Điện hạ ngài cũng lượng thứ nhiều hơn,” Cố Quân cười nói, vỗ vỗ bên cạnh, “Nào, nằm ngay ngắn, nói ta nghe xem ban nãy mơ thấy gì.”

Nhắc tới giấc mơ, dã hỏa vô danh trên người Trường Canh mới bình yên lại, y nhìn chằm chằm Cố Quân một lúc, ép mình nén xuống ý định nói thẳng ra chuyện Ô nhĩ cốt, trước tiên thử: “Thập Lục, trên đời có loại độc dược nào khiến người ta phát điên không?”

Cố Quân bất mãn nhướng mí mắt: “Thập Lục là cho gọi ai đó?”

Ngoài miệng quở một câu, nhưng cũng chẳng để bụng lắm, Cố Quân dừng một chút, đoạn nói: “Nhất định có, thế giới rộng lớn cái gì mà chẳng có, đặc biệt là các vùng phiên bang, mọc rất nhiều thảo dược mà Trung Nguyên không có, hơn nữa đời đời truyền lại rất nhiều thần nọ thần kia, có rất nhiều thủ đoạn quỷ bí mà chúng ta không hiểu.”

Lòng Trường Canh chùng xuống, y nắm chặt phế đao đeo trước ngực.

Cố Quân hơi lấy làm lạ hỏi ngược: “Sao lại nói đến việc này?”

Đầu ngón tay Trường Canh lạnh ngắt, cuộc đấu tranh tâm lý chớp mắt đã kết thúc, y buồn bã nói: “Không có gì, mơ thấy một ngày kia ta biến thành kẻ điên, giết rất nhiều người.”

Dứt lời, không đợi Cố Quân đánh giá, Trường Canh lại tranh nói trước: “Mơ đều là ngược, ta biết.”

Y cuối cùng hạ quyết định, phải giấu kín chuyện Ô nhĩ cốt, với một bầu khí phách thiếu niên, Trường Canh không chịu thừa nhận mình có thể thua, y phải đối kháng đến cùng, tỉnh táo đến chết.

Song cho dù trong lồng ngực có dũng khí lớn như vậy, y vẫn không dám thăm dò Cố Quân sẽ nghĩ gì nếu biết việc này.

Trường Canh nghĩ, dẫu đầu mình bị ghẻ, chân mình bị lở loét, tiểu nghĩa phụ chưa chắc sẽ ghét bỏ, nhưng nếu biết mình cuối cùng sẽ biến thành một kẻ điên khùng thì sao?

Y trốn tránh theo bản năng, không muốn nghĩ sâu, chỉ hỏi: “Ngươi cũng từng gặp ác mộng chứ?”

Cố Quân buột miệng nói khoác: “Làm sao có thể?”

Nhưng vừa nói xong, Cố Quân liền nhớ Thẩm Dịch bảo mình “thật lòng với Trường Canh một chút”, lại cảm thấy mình khoác lác quá tròn, vội ho một tiếng, chữa lại: “Cũng không… À thì, có đôi khi tư thế ngủ không đúng, cũng sẽ mơ mộng vớ vẩn.”

Trường Canh: “Thế mơ thấy những gì?”

Cố Quân không thích bàn chuyện cảm thụ của mình, bởi vì cảm thấy nói ra quá xấu hổ, giống như cởi hết quần áo chạy khắp đường cho người ta nhìn vậy, liền đáp lấy lệ: “Linh tinh thôi, mở mắt là quên luôn – ngươi mau ngủ đi, trời sắp sáng rồi đấy.”

Trường Canh không nói gì nữa.

Nhưng một lát sau, Cố Quân nghiêng đầu nhìn y, lại thấy Trường Canh mở to đôi mắt, liên tục nhìn chằm chằm mình, rốt cuộc không nhịn được đau đầu.

“Được rồi,” Cố Quân thở dài, vắt hết óc hồi tưởng một chút, nói bằng giọng điệu dỗ trẻ ngủ, “Hồi nhỏ, có một lần ta mơ thấy mình bị nhốt ở một nơi giơ tay không thấy năm ngón, chung quanh không có lấy một chút động tĩnh, nhưng ta biết nơi đó có rất nhiều dã thú ăn thịt người, vì thế cứ chạy mãi – ngày đó chắc là chân không duỗi ra, vẫn nói người không duỗi chân trong mơ chạy không nhanh, ta chạy đến cuối cùng, có cảm giác chân cẳng như làm từ bông, càng gấp càng chạy không nổi.”

Trường Canh truy hỏi: “Sau đó thì sao?”

Sau đó đương nhiên là sợ quá tỉnh dậy thôi, còn có thể thế nào nữa?

Nhưng Cố Quân ngoài miệng tuyệt đối không chịu thừa nhận mình từng sợ quá tỉnh dậy, liền bịa đặt sinh động như thật: “Sau đó ta chạy đến phát bực, không biết rút từ đâu ra một thanh đại khảm đao đính tơ vàng, một đao đâm chết dã thú truy đuổi, rồi thỏa mãn tỉnh dậy.”

Trường Canh: “…”

Y vậy mà thật sự muốn nghe vài câu đứng đắn từ miệng họ Cố, đúng là nghĩ quá nhiều rồi.

Ai ngờ Cố Quân lại nghiêm trang hỏi: “Ngươi có biết lúc gặp ác mộng nên làm thế nào không?”

Trường Canh hơi chần chừ, một lần nữa dễ dàng tin y, nghiêm túc lắc đầu, chờ nghe cao luận.

Cố Quân nói như thật: “Ngươi sở dĩ gặp ác mộng, là vì trong nhà có tiểu quỷ dạ du trêu ghẹo, tiểu quỷ đều sợ uế vật, về sau ngươi nhớ bỏ cái bô ngay cửa, nhất định có thể đuổi chúng chạy hết.”

Trường Canh: “…”

Trường Canh đặc biệt dễ coi lời nói bậy của người khác là thật, Cố Quân nhanh chóng phát hiện lạc thú trêu ghẹo y, nửa đêm cười đến có tinh thần.

Trường Canh từng ngây thơ cho rằng tiểu nghĩa phụ là tới thăm y, bây giờ mới biết, thì ra tên này chỉ muốn lấy y ra tiêu khiển thôi!

Y phẫn nộ trở mình, đưa lưng lại Cố Quân, trong bóng lưng viết hai chữ “cút mau” rất to.

Cố Quân không cút, trông mãi đến khi nhịp thở của Trường Canh dần ổn định, mới nhẹ nhàng kéo chăn giúp, đoạn đứng dậy rời đi.

Trước khi đi, Cố Quân vốn định thuận tay xách theo kiên giáp ban nãy tháo xuống, vừa thò tay lại nhớ hình như trước kia từng nghe ai đó nói, trẻ nhỏ nửa đêm dễ giật mình tỉnh giấc là do dương khí quá yếu, rước trúng thứ không sạch sẽ, dùng đồ bằng sắt đặt ở đầu giường sẽ đỡ hơn.

Những lời nói vô căn cứ trong dân gian này, trước kia Cố Quân không tin, lúc này y đột nhiên cảm thấy có lẽ chúng cũng có chút đạo lý, bằng không sao có thể truyền lưu bao nhiêu năm?

Thế là y để thiết kiên giáp lại, mặc áo đơn rời khỏi phòng ngủ của Trường Canh.

Có khả năng Cố đại soái quả thật là một kẻ quỷ kiến sầu trừ tà, Trường Canh từ giấc ngủ thứ hai thực sự không còn bị lũ yêu ma quỷ quái kia quấy rầy nữa, ngủ một giấc đến tờ mờ sáng.

Đáng tiếc, sau khi tỉnh dậy, sắc mặt Trường Canh còn khó coi hơn một đêm không ngủ.

Y sắc mặt xanh mét ngồi trên giường một lát, vén chăn gấm lên nhìn thoáng qua, liền không nhịn được thở dài não nề một tiếng, cuộn tròn mình lại, hai tay ôm đầu.

Lần thứ hai rồi.

Trường Canh rốt cuộc không cách nào tiếp tục lừa mình dối người, bởi vì lần này giấc mơ chân thật và trắng trợn… Y chân thật và trắng trợn khinh nhờn tiểu nghĩa phụ trong mơ.

Y vùi mặt vào chăn mà hét to một tiếng, ghê tởm mình đến không chỗ dung thân, hận không thể đập đầu chết luôn ở đầu giường.

Lần này, đến cả lưỡi đao hình mây lành cũng chẳng thể giúp y bình tĩnh lại.

Ngay khi thiếu niên này tâm tư rối bời, đột nhiên có tiếng gõ cửa.

Ba hồn thống khổ mà ủ dột của Trường Canh bị dọa bay hết bảy phách, phản ứng đầu tiên là hoảng loạn cuộn khăn trải giường lại trước, cắn răng thật mạnh, ép mình ổn định tâm thần, dè dặt ra mở cửa.

Không ngờ vừa mở cửa, y lại bị dọa lần thứ hai.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 25.11.2017, 20:43
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 01.10.2016, 04:00
Tuổi: 24 Chưa rõ
Bài viết: 5047
Được thanks: 1209 lần
Điểm: 10.2
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Sát phá lang - Priest - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



Quyển 1 - Chương 20: Truyền nghề


Chỉ thấy một thứ bằng sắt cao hơn một người đứng ngay cửa, dưới mũ giáp huyền thiết lộ ra hai con mắt tròn xoe bằng hạt đậu, trong mắt lóe màu tím bầm riêng biệt khi tử lưu kim cháy, có vẻ đặc biệt đáng sợ, đủ để đảm nhận nhân vật chính trong truyện ma đêm khuya.

Đôi mắt con bằng sắt ấy nhìn thẳng phía trước, dại ra mà lướt qua đỉnh đầu Trường Canh, dòm lom lom phía sau y, nó giơ bàn tay to như cái bát, gõ cửa phòng y hệt như chim gõ kiến, căn bản dừng không được.

Ba hồn bảy vía Trường Canh còn ở giữa không trung biểu diễn thần hồn điên đảo là gì, chưa kịp tỉnh táo lại, vừa thấy tình cảnh này thì tóc gáy cả đêm chưa thể nằm xuống lại lần nữa dựng ngược lên.

Y giật mình hít sâu một hơi, nhanh chóng lui về sau một bước, lôi bội kiếm trên cửa xuống.

Đúng lúc này, Cố Quân từ phía sau nó ló đầu ra, hưng trí bừng bừng: “Thú vị không?”

Trường Canh: “…”

Thú vị cái rắm!

“Bọn gia tướng và thị vệ không dám tùy ý động binh khí với ngươi, ta nghe Vương thúc nói hằng ngày ngươi một mình luyện kiếm trong viện, không có ai tiếp chiêu, rất là buồn tẻ,” Cố Quân vừa nói vừa tùy ý khều gáy con kia, quái vật sắt đáng sợ ngoan ngoãn im lặng, đứng ngây ra tại chỗ, Cố Quân sờ cái đầu sắt to đùng, cười nói với Trường Canh, “Đem một ‘khôi lỗi hầu kiếm’ tới cho ngươi chơi, được không?”

Trường Canh không dám dừng ánh mắt ở Cố Quân lâu lắm, đành phải ngửa đầu ngó quái vật sắt bất động như núi kia.

Giây lát sau, y dửng dưng chỉ ngực mình: “Ta, chơi nó?”

Thật sự không phải bị nó chơi chứ?

Cố Quân đẩy khôi lỗi sắt vào tiểu viện Trường Canh ở, Trường Canh uể oải theo sau.

Người thiếu niên có tật giật mình, mặc dù giữ vững sự bình tĩnh trên mặt một cách khó khăn, y lại vẫn chỉ dám liếc trộm vào lúc Cố Quân quay người đi, nhìn vài lần liền phát hiện Cố Quân mặc đặc biệt mát mẻ.

Sáng sớm đầu đông hà hơi thành sương, vậy mà Cố Quân chỉ mặc một kiện giáp bào không cũ không mới, lúc loay hoay khôi lỗi hơi khom lưng, eo tựa hồ còn nhỏ hơn Trường Canh tưởng tượng một chút.

Rất nhanh, Trường Canh liền ý thức được mình đang nhìn chỗ không nên nhìn, liền hớt hải quay đầu đi, hỏi: “Hôm nay không ra ngoài à?”

Cố Quân: “Ừ, được nghỉ.”

Trường Canh im lặng một lúc, vẫn không nhịn được nói: “Sao ngươi mặc như thế, không lạnh à?”

“Dài dòng, đừng học Thẩm Dịch, mau tới đây.” Cố Quân vẫy tay gọi y, vặn quái vật sắt ngay lại, vỗ bả vai cứng ngắc của nó mà nói, “Đây là một biến chủng của thiết khôi lỗi, khác với loại giữ nhà canh gác bình thường, nó còn gọi là khôi lỗi hầu kiếm, rất nhiều con cháu thế gia kinh thành khi tập võ luyện kiếm đạo sư đầu tiên đều là nó, hồi nhỏ ta cũng từng dùng – nó biết mấy bộ kiếm thuật vỡ lòng cố định, trên người có bảy huyệt là đầu, cổ, ngực, bụng, vai, tay, chân. Nếu ngươi có thể đâm trúng bất cứ một điểm nào trong bốn điểm đầu, nó sẽ lập tức dừng lại, nhưng nếu như đụng vào bốn điểm sau, thì phải cẩn thận, cho dù đánh tới huyệt vai tay, nó còn chân cử động được, có thể đá ngươi bất cứ lúc nào. Nếu muốn khóa nó, bất cứ một huyệt nào trong vai tay và huyệt chân trúng kiếm hết mới được, thế nào, thử xem?”

Cố Quân giảng giải còn chưa dài bằng một phát rắm, dăm ba câu đã xong, lập tức tiến vào giai đoạn thực tiễn đơn giản lỗ mãng: “Cầm kiếm cho chắc vào.”

Chưa dứt lời thì thiết khôi lỗi đã hành động, ánh sáng tím ở hai mắt nó bừng lên, chợt tiến lên một bước, giơ kiếm chém xuống.

Trường Canh đang không tập trung, kiếm cũng chưa rút ra, vội vã luống cuống nhảy lùi vài bước.

Nhưng khôi lỗi không cho y nghỉ ngơi, một khi bắt đầu thì lập tức đuổi đánh không tha, chớp mắt đã ép y đến góc tường.

Trường Canh không biết tránh đâu, đành phải cắn răng một cái, hai tay cầm kiếm, vung từ dưới lên. Hai thanh thiết kiếm đánh vào nhau, cổ tay Trường Canh bị chấn mạnh, trọng kiếm trực tiếp tuột tay rơi xuống đất, mồ hôi nóng vừa đi thì mồ hôi lạnh lại tới, y ngửa ra sau theo bản năng – kiếm của khôi lỗi dừng ở chỗ trên trán y một nắm tay.

Trên mũi kiếm ngưng tụ một đường ánh sáng lạnh.

Tiểu viện lặng ngắt như tờ, chỉ có tiếng Trường Canh thở hồng hộc và tiếng động lực “ù ù” trong cơ thể thiết khôi lỗi.

Cố Quân không nói tiếng nào, cũng không tiến lên hướng dẫn, ngồi vào bàn đá trong viện, lấy từ trong lòng ra một ly rượu nhỏ, tháo bầu rượu bên hông, lấy Trường Canh bị khôi lỗi đuổi chạy khắp nơi làm thức nhắm.

Trường Canh liếc thấy vị đại gia ấy thì người càng khó chịu hơn.

Một mặt, y giống một con khổng tước nhỏ mới trưởng thành, lông còn chưa mọc đủ, đã có một bầu tâm tư xòe đuôi “cho tên kia biết mặt”, mặt khác, trong lòng y đầy tích tụ, vừa nhìn thấy Cố Quân liền hơi xây xẩm.

Chiến ý trong lồng ngực thiếu niên lắc lư qua lại giữa đốt bùng và tắt lửa, nhưng thiết khôi lỗi không hiểu phong tình, dưới chân phun ra hơi nước màu trắng, vô bi vô hỉ trượt đi vài thước, nghiêng người bày ra thức mở đầu, lại lần nữa chỉ kiếm tới Trường Canh.

Trường Canh gác trọng kiếm trên vai, chủ động tiến lên, vắt óc nhớ lại chiêu dùng chủy thủ đánh bay kiếm của y khi ở phủ Thái thú Nhạn Hồi của Cố Quân.

Cố Quân ngắm nghía ly rượu nho nhỏ trong tay, “Chậc” một tiếng, nhìn mà lắc đầu.

Chỉ thấy rìa hai thanh thiết kiếm kia ma sát mạnh, tia lửa tóe lên, trên chuôi kiếm một lần nữa truyền đến lực áp bách khó lòng chịu nổi, kiếm chưa đến đúng chỗ thì người đã kiệt sức, trọng kiếm lại tuột tay Trường Canh văng đi ba thước.

Khôi lỗi hầu kiếm dùng để luyện tập, sẽ không đả thương người, tử quang trong mắt chớp tắt vài cái, nó nhấc thanh kiếm trên đầu Trường Canh, lại lần nữa trượt ra, thay đổi tư thế.

Trường Canh thái dương rịn mồ hôi, lại không nhịn được một lần nữa phân tâm nhìn lén Cố Quân, ảo não nghĩ bụng: “Hôm nay y không định đi à? Có gì đáng xem đâu!”

Cố Quân nhìn kiếm của Trường Canh bị đánh bay hết lần này tới lần khác, uống xong một bầu rượu lạnh, đôi chân dài đổi trên dưới ba lượt, cực kỳ kiên nhẫn, cho đến khi khôi lỗi ra một đòn nghiêm trọng, cả người Trường Canh bay đi, y rốt cuộc mới đủng đỉnh đứng dậy.

Trường Canh ngã xuống đất trầy da đau rát, đưa tay sờ còn thấy có ít máu, nhưng y không màng lau đi, bởi vì Cố Quân đi đến bên cạnh y, khoanh tay trước ngực, nhìn thiết khôi lỗi cao lớn trước mặt.

Trường Canh vô thức cúi gằm đầu, thất bại thảm hại đến không dám nhìn người kia.

“Trong lòng ngươi hoảng, chân liền không vững,” Cố Quân nói, “Nếu chân đứng không vững, kiếm pháp lợi hại hơn cũng là nước không nguồn, cây không rễ.”

Trường Canh giật mình, cực nghiêm túc ngẩng đầu lên.

Cố Quân hiếm khi nghiêm trang, nhàn nhạt nói: “Đứng lên, ta dạy ngươi.”

Trường Canh thoạt tiên sửng sốt, lập tức mở to hai mắt, không đợi y phản ứng, Cố Quân đã chẳng thèm phân bua xách y lên, từ sau lưng nắm tay cầm kiếm, ôm lấy y.

Trường Canh khó khăn nuốt một ngụm nước bọt, lưng căng cứng.

Cố Quân thấp giọng nói: “Hãy thả lỏng, đừng nhìn ta, nhìn kiếm của ngươi đi.”

Y còn chưa dứt lời, tử quang trong mắt thiết khôi lỗi đối diện đã rực lên, nó lại lần nữa gào thét lao đến, trong bụng rung ù ù, như trống trận bay tới, vẫn là một kiếm đánh thẳng xuống đầu.

Dẫu trong huyết mạch Trường Canh thật sự ẩn sâu dã tính nào đó, cũng chỉ khi sinh tử trước mắt lòng đầy kích phẫn mới bị kích phát ra. Mà đây dù sao chỉ là luyện kiếm.

Nhất thời, y chẳng để ý nổi một chút thân mật khiến y mất tự nhiên kia, phản ứng đầu tiên vẫn là lui lại, bất cứ ai phải nhận áp lực bức người trước mặt quái vật khổng lồ đến thế đều sẽ có phản ứng như vậy.

Nhưng Cố Quân không cho phép y lui bước, Trường Canh cảm thấy cả người mình bị Cố Quân đẩy bay lên, như rối gỗ giật dây không e sợ gì mà lao tới thiết khôi lỗi kia. Cổ tay y nằm trong bàn tay như làm bằng sắt của Cố Quân, không tự chủ được đâm trọng kiếm ra, chớp mắt đánh giáp lá cà, Trường Canh cảm thấy tay cầm kiếm bị Cố Quân nghiêng một góc độ cực vi diệu, kiếm mà thiết khôi lỗi chém xuống lại bị “bẩy” lên.

Hàn thiết sượt qua người, cơ hồ cứa qua thái dương y, Trường Canh theo bản năng nhắm mắt, còn cho là mình sẽ trực tiếp đụng trúng.

Cố Quân thầm thở dài, nghĩ bụng: “Đứa trẻ này thiếu chút huyết khí, chỉ sợ không phải người cầm kiếm.”

Mùi hàn thiết thoảng qua mũi Trường Canh, khuỷu tay thiết khôi lỗi hơi kẹt. Cố Quân nhấc chân đá hõm đầu gối Trường Canh, quát: “Mở mắt, cánh tay!”

Đầu gối Trường Canh mềm nhũn, chân bị ngoại lực bắn ra, mũi chân chọc thẳng vào huyệt cánh tay của khôi lỗi.

Trên máy móc “Cụp” một tiếng, cánh tay bị khóa, Trường Canh mới thở ra một nửa, ngay sau đó đã bị Cố Quân đè cong lưng.

Gió rít qua tai “Vù” một tiếng – chân khôi lỗi quét ngang tới.

Cố Quân: “Xem cho kỹ.”

Y nắm chặt tay Trường Canh, kéo thiếu niên ấy trượt nửa vòng tròn sắc bén trên mặt đất, mũi kiếm sượt thẳng qua mắt cá chân thiết khôi lỗi.

Lại là một tiếng “Cụp”, khôi lỗi triệt để bị đóng đinh.

Nó giữ nguyên động tác Kim kê độc lập đứng im tại chỗ, tử quang lóe lóe trong mắt, dần dần ngừng tấn công, tối đi.

Bàn tay Trường Canh toàn là mồ hôi, ngực thì phập phồng mạnh, ngay cả Cố Quân buông ra khi nào y cũng không nhận thấy.

Trong chớp mắt này, y cảm nhận được chênh lệch trời vực giữa mình và tiểu nghĩa phụ.

Cố Quân vẫn thong dong phủi bụi đất trên người y: “Lùi bước là nhân chi thường tình, nếu là đối với con người, tiến tiến thoái thoái trái lại cũng không sao, nhưng hãy nhớ, nếu đối đầu thiết khôi lỗi hoặc trọng giáp khi chưa mặc giáp trụ, tuyệt đối không thể lui. Bởi vì mấy thứ bằng sắt này đốt tử lưu kim trên chân, ngươi vừa lui sẽ bị chúng đuổi theo, khi đó tâm trí và thân thể ngươi đều hướng về phía sau, rất khó ngưng tụ lực phản kích trong thời gian ngắn, ngược lại sẽ luống cuống tay chân rơi vào tay đối phương.”

Trường Canh trầm ngâm rất lâu, đột nhiên hỏi: “Ý nghĩa phụ là, nếu gặp kẻ địch mạnh hơn mình nhiều, xông lên sẽ có phần thắng cao hơn tránh lui sao?”

Cố Quân nhướng mày, hơi lấy làm lạ nói: “Hở? Sao hôm nay lại ‘nghĩa phụ’ rồi?”

Trường Canh cái gì cũng tốt, có mỗi điểm ngoài miệng luôn không biết lớn nhỏ là rất đáng ghét, mở miệng ngậm miệng chuyên gọi y là “Thập Lục”.

Cố Quân đẻ vào ngày mười sáu tháng Giêng, nhũ danh Thập Lục này còn là do công chúa đặt, trừ công chúa và tiên đế ra, ngay cả lão Hầu gia cũng không gọi y như vậy. Tuy y không so đo lắm, nhưng từ sáng đến tối bị một đứa nhóc mở mồm ra là “Thập Lục trường Thập Lục đoản”, cũng rất khó chịu.

Dựa theo kinh nghiệm, Cố Quân cảm thấy hình như chỉ có hai loại tình huống là mình có thể kiếm một tiếng “nghĩa phụ” từ tiểu tử này, một loại là mèo mù vớ chuột chết, y vô tình làm tên nhãi này cao hứng, một loại là mèo mù giẫm đuôi chó, y vô tình khiến tên nhãi này xù lông.

Trường Canh thâm sâu nhìn y một lúc, thần sắc tự dưng phức tạp, nói: “Trước kia là con không hiểu chuyện, về sau sẽ không thế nữa.”

Y rốt cuộc ý thức được chỗ đáng ghét đáng khinh, vô đức cũng vô năng của mình, làm sao còn dám tiếp tục tùy hứng nữa?

Đôi khi, giữa chàng thiếu niên “tự cho là đã thành người lớn” đến thật sự thành người lớn, đại khái chỉ cách có một đêm.

Cẩu thả như Cố Quân, cũng đột nhiên mơ hồ cảm nhận được hình như Trường Canh có chỗ nào khang khác.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 129 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Hạ Lan Kỳ Vũ, nguyễn hằng123, Nguyễn Thúy Uyển, thuytinhden750, 반단소년단 và 87 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

3 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

8 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

10 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

15 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

16 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

18 • [Hiện đại] Cố chấp cuồng - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 28, 29, 30

19 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

20 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 481 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 238 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 387 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.