Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 129 bài ] 

Sát phá lang - Priest

 
Có bài mới 25.11.2017, 19:26
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 01.10.2016, 04:00
Tuổi: 24 Chưa rõ
Bài viết: 5047
Được thanks: 1209 lần
Điểm: 10.2
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Sát phá lang - Priest - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



Quyển 1 - Chương 6: Nguyền rủa


Tú Nương cười, lơ đễnh lấy tay về.

Môi bà ta bôi son do Thẩm Thập Lục mua, làm khuôn mặt tái nhợt đoan trang bỗng có thêm một chút diễm sắc, như một đóa hoa đã hút no máu tươi vậy.

“Ta biết trong lòng ngươi vẫn luôn nghi hoặc, hôm nay vừa vặn có cơ hội, chi bằng chúng ta nói cho rõ ràng đi – Ngươi quả thật không phải con ruột của ta,” Tú Nương nói, “Ta nói như vậy, trong lòng ngươi có dễ chịu hơn không?”

Khóe mắt Trường Canh giật nhẹ, dù sao thì y cũng còn trẻ, vẫn chưa thể giấu kín hỉ nộ.

Trên đời này, bằng hữu tốt hơn hay sư trưởng thân hơn cũng chẳng ai có thể thay thế mẫu thân, dù là phụ thân cũng không được – Không phải là Trường Canh không ao ước có mẫu thân, nhưng đôi khi, nếu biết rõ mong muốn không thể thành, còn không chịu chấp nhận trước số phận, vậy thì quá là khổ, chính mình cũng phải cảm thấy mình đáng thương.

Trường Canh từng vô số lần nghĩ thầm trong bụng, y tuyệt đối không thể là con ruột của Tú Nương, hiện giờ nhận được đáp án không hề bất ngờ, trong lòng nhất thời lại trống rỗng, chẳng rõ là cảm giác gì.

Dự cảm xấu trong lòng Trường Canh dần tăng lên, y đề phòng hỏi: “Đột nhiên nói mấy chuyện này với ta làm gì?”

Tú Nương soi gương ngắm nghía dung nhan mình. Có khả năng là phấn nhiều làm mặt hơi nhợt nhạt, thế là bà ta cẩn thận lấy ít son, bôi đều lên hai má.

“‘Trường Canh’ là nhũ danh ta đặt cho ngươi,” Tú Nương nói, “Người Trung Nguyên bọn họ nói ‘Đông có Khải Minh, Tây có Trường Canh’, nó xuất hiện lúc hoàng hôn mới mọc, cai quản việc sát phạt, không may mắn. Ngươi chảy trong mình dòng máu cao quý nhất và cũng nhơ bẩn nhất trên thế giới, trời sinh là một quái vật đáng sợ, đặt tên này là không thể hợp hơn.” (Khải Minh là sao Mai, Trường Canh là sao Hôm)

Trường Canh lạnh lùng trả lời: “Chẳng phải ta được sinh ra khi bà lưu lạc Sơn Tây bị sơn phỉ bắt đi sao? Mười ngón tay cũng chẳng đủ để đếm số cha của ta – Con của cường đạo, cao quý ở chỗ nào?”

Tú Nương thoáng sững người, không quay đầu lại, son cũng chẳng che được vẻ nhợt nhạt trên mặt, trong đôi mắt phảng phất biết nói kia thoáng qua thần sắc đau đớn, song lại nhanh chóng lắng xuống, tan vào sự bình tĩnh điên cuồng.

Ký ức ban sơ của Trường Canh chính là ở trong hang ổ sơn phỉ, Tú Nương luôn nhốt y trong chạn thức ăn tản ra mùi mốc meo, xuyên qua khe hở giữa những mảnh gỗ mục, Trường Canh bé nhỏ có thể nhìn thấy đám sơn phỉ say khướt xông vào.

Đám hán tử thô lỗ dã man đó hoặc là ra tay đánh, hoặc là giao cấu với bà ta ngay trước mặt Tiểu Trường Canh.

Ban đầu, bọn sơn phỉ canh chừng Tú Nương rất nghiêm; rồi dần dần, thấy Tú Nương nhu nhược dễ bắt nạt, không biết phản kháng, chúng cũng liền buông lỏng, sau đó thậm chí thả ra để hầu hạ chúng ăn uống như các đầy tớ già trong sơn trại. Tú Nương hạ độc hết các giếng nước lẫn mấy trăm vò rượu, trời cũng không biết bà ta kiếm đâu ra nhiều độc như vậy.

Tú Nương dùng một cái bát nhỏ múc nước giếng có độc cho Trường Canh uống, song chờ y thật sự uống rồi, bà ta lại giống như hối hận, liều mạng móc họng bắt y nôn ra.

Tú Nương địu Trường Canh thoi thóp trong cái gùi trúc, tay cầm một thanh cương đao, nhìn thấy kẻ nào chưa tắt thở là xông đến bồi thêm một nhát đao.

Trường Canh nhớ rõ, ngày hôm đó bà ta mặc chiếc váy đỏ nhuộm đẫm máu tươi, hắt dầu hỏa và tử lưu kim mà tên trùm thổ phỉ tàng trữ ra khắp núi, một mồi lửa đốt trụi nơi này, rồi đưa mình đi.

Trong sinh mệnh ngắn ngủi hơn chục năm này, Tú Nương từng vô số lần muốn giết y, hết ép y uống rượu độc, lại dùng đao đâm y, trói y vào ngựa lôi đi, thậm chí vô số lần đêm khuya tỉnh mộng, cảm xúc đột nhiên mất khống chế, còn toan dùng chăn làm y chết ngạt…

Nhưng mỗi lần đều dừng cương trước bờ vực mà để lại cho y một cái mạng nhỏ.

Cũng để lại cho y một chút ảo tưởng không thực tế.

Trường Canh cố hết sức bình tĩnh nói: “Bà nghĩ nhiều rồi, ta chưa bao giờ coi bà là mẹ ruột cả, chỉ là ta vẫn cảm thấy sở dĩ bà hận ta, chính do ta là nỗi nhục bọn phỉ để lại cho bà.”

Tú Nương đờ đẫn ngồi đối diện với gương, sắc mặt ngày càng nhợt nhạt, rất lâu sau bỗng than thở: “Hài tử, ta có lỗi với ngươi.”

Trong nháy mắt bà ta nói ra câu này, vạn ngàn đề phòng và oán hận trong lòng Trường Canh suýt nữa tan hết, bấy giờ y mới biết, thì ra ngần ấy ấm ức từ nhỏ đến lớn, chỉ một câu này là có thể dễ dàng hóa giải.

Song thiếu niên mười bốn tuổi này dùng hết khí lực toàn thân nén nước mắt lại, rồi mệt mỏi hỏi: “Hiện giờ bà nói với ta những điều này là có tính toán gì? Lương tâm lên tiếng, muốn giải độc cho ta, hay dứt khoát giết luôn ta đi?”

Tú Nương nhìn y bằng ánh mắt kỳ dị, giống như thiếu niên ấy là một món đồ quý báu: “Ngươi biết…”

Trường Canh: “Ta đương nhiên biết, vì bắt đầu từ ngày đến Nhạn Hồi tiểu trấn, không một đêm nào ta không mơ thấy ác mộng, dù là ban ngày chợp mắt nghỉ ngơi, cũng choàng tỉnh dậy khỏi bóng đè.”

Chỉ trừ đêm hôm trước – mạch suy nghĩ của Trường Canh trong nháy mắt đã tán loạn, chợt hối hận vì đã giận Thập Lục.

Trường Canh: “Ta tự nhận mình đến tuổi này vẫn chưa có công tích gì, nhưng cũng chưa làm mấy việc thẹn với lòng, nào có nhiều quỷ canh ba đến gõ cửa như vậy? Chẳng lẽ trên đời còn có quái bệnh hàng đêm gặp ác mộng sao?”

Tú Nương nhếch khóe môi đỏ thắm thành một nụ cười quỷ dị, ánh mắt chậm rãi dừng ở thiết oản khấu trên cổ tay Trường Canh, trong mắt có tia sáng sắc bén, như ẩn giấu một đôi độc tiễn ô đầu: “Ngươi còn biết những gì nữa?” (Ô đầu là một loại độc dược mạnh nhất trong thời đại vũ khí lạnh)

Trường Canh vô thức kéo thiết oản khấu về trong tay áo, chỉ cảm thấy bị bà ta nhìn thôi cũng là làm bẩn thứ ấy rồi.

“Ta còn biết hai năm trước ở quan ngoại, bầy sói đuổi giết ta không phải tự mình chạy tới, mà là bị người khác triệu tới – Đó là bà đang cảnh cáo, ta chạy không thoát nổi, bà có cả tá biện pháp để giết ta, đúng không?” Trường Canh bình tĩnh nói, “Chỉ có man tộc mới biết cách điều khiển lũ súc sinh đó. Sau khi đến Nhạn Hồi trấn, bà liên tục liên lạc với bọn man tộc – Ta đoán bà cũng là nữ nhân man tộc, hồi nhỏ ta bị bà nhốt trong tủ, nhìn thấy một nam nhân xông vào xé quần áo bà, trên ngực bà có một hình đầu sói.”

Tú Nương nở nụ cười trầm trầm: “Man tộc, ngươi lại gọi chúng ta là man tộc…”

Bà ta càng lúc càng cười to, đến cuối cùng cơ hồ thở không ra hơi.

Đột nhiên, tiếng cười chói tai của Tú Nương ngừng bặt, bà ta ôm ngực ho dữ dội, Trường Canh theo bản năng giơ tay như muốn đỡ, sau đó lại tự mình nhận ra, vội rụt phắt về như co giật, các đốt ngón tay nắm chặt lại.

Một dòng máu nhỏ chảy qua kẽ ngón tay Tú Nương, rơi xuống vạt váy vàng nhạt, có màu tím đen nhìn mà ghê người.

Trường Canh giật nảy mình, rốt cuộc tiến lên một bước: “Bà…”

Tú Nương túm tay y, liều mạng mượn lực nâng lưng thẳng lên, run rẩy như một chiếc lá khô trong gió lạnh. Bà ta thở dốc mấy hơi, lấy nửa mảnh ngọc bội uyên ương tịnh đế dưới đáy hộp gương lược, mang theo máu đầy tay cùng nhét cho Trường Canh.

Mặt bà ta trắng như tuyết, đôi môi nhuộm máu còn chói mắt hơn son, đôi mắt sung huyết nhìn chằm chằm Trường Canh: “Ta không phải là Tú Nương, đó là tên của nữ nhân Trung Nguyên các ngươi, ta là Hồ Cách Nhĩ, ý nghĩa là tử lưu kim dưới lòng đất…”

Bà ta đang nói thì tự mình bị sặc, lại ho một trận tê tâm liệt phế, sau đó phun ra một búng máu, nhuộm đỏ vạt áo trước của Trường Canh.

“Tử lưu kim… xui xẻo.” Nữ nhân hơi nức nở một cách kỳ dị, hô hấp dần gấp hơn, ngực phập phồng như một cái ống bễ cũ, “Tỷ tỷ ta là thần nữ của trường sinh thiên(1), lang thần cũng phải bái lạy, ngươi…”

“Ngươi là tiểu quái vật một tay ta nuôi nấng,” Bà ta thoi thóp cười, “Không ai yêu ngươi, không ai đối xử thật lòng với ngươi…”

Bà ta giãy giụa bấu cổ tay Trường Canh, những móng tay sắc bén đâm vào thịt y, túm lấy thiết oản khấu thiếu niên đang đeo: “Đây là Vân Bàn oản khấu trong Huyền Thiết khinh giáp – là đồ đặc chế của bọn hắc quỷ Huyền Thiết doanh, ai đưa nó cho ngươi? Hả?”

Trường Canh giống như bị phỏng, đẩy mạnh bà ta ra.

Nữ nhân ngã lên bàn trang điểm, cuộn mình co giật, đôi mắt quyến rũ trợn to lộ ra tròng trắng trông thật dữ tợn.

“Trên người ngươi có ‘Ô nhĩ cốt’ do ta hạ, ta đặt cho nó cái tên tiếng Hán, cũng là ‘Trường Canh’, nghe có… hay không?” Má bà ta co giật dữ dội, bọt mép và máu lẫn lộn chảy xuôi ra khóe miệng, tiếng nói cũng mơ hồ, nhưng Trường Canh vẫn nghe rõ, “Ô… nhĩ cốt cử thế vô song, không ai có thể phát hiện, không ai có thể giải được… một ngày kia, ngươi sẽ trở thành võ sĩ mạnh nhất trên thế giới, cũng sẽ bắt đầu không phân nổi đâu là ác mộng đâu là hiện thực… Ngươi sẽ biến thành một kẻ điên cường đại…”

Trường Canh đờ đẫn đứng tại chỗ, cảm thấy những lời như hiểu như không ấy thổi qua bên tai, dễ dàng làm xương cốt y đóng băng.

“Máu của thần nữ cũng chảy trong ngực ta, lấy thần lực vô hạn của trường sinh thiên phù hộ ngươi, ngươi… ngươi suốt cả cuộc đời, trong lòng đều chỉ có căm hận, hoài nghi, nhất định phải bạo ngược hiếu sát, nơi đi qua phủ kín tinh phong huyết vũ, định trước là sẽ kéo theo bọn họ cùng không… không được… chết… tử tế.”

Chữ “tế” thều thào ra khỏi miệng, thân thể nữ nhân thoáng co giật kịch liệt, ngay sau đó bà ta đột nhiên như có sở cảm, chậm rãi nghiêng đầu nhìn túi thơm nho nhỏ thòng xuống trên màn giường, trong đó có một lá bùa bình an, do Từ bách hộ lần nọ trực xong quay về, cầu ở ngôi chùa ngoài thành mà tặng cho.

Hai hàng lông mi nữ nhân chớp nhẹ, đột nhiên như đọng đầy lệ, lệ rửa ánh mắt âm độc ấy trở nên ôn nhu vô cùng, tiếc thay sự ôn nhu này chỉ ở lại giây lát.

Đồng tử co lại rốt cuộc như đèn cạn dầu, nặng nề vẻ chết chóc, nữ nhân trang điểm lộng lẫy tắt thở trong lời nguyền rủa ác độc nhất thế gian này, sau đó mang theo chút hơi ấm cuối cùng, ngã vật xuống.

Không ai yêu ngươi, không ai đối xử thật lòng với ngươi, suốt cả cuộc đời ngươi, trong lòng đều chỉ có căm hận, hoài nghi, nhất định phải bạo ngược hiếu sát, nơi đi qua phủ kín tinh phong huyết vũ, định trước là sẽ kéo theo bọn họ cùng không được chết tử tế.

Giữa khói lửa nặng nề buổi hoàng hôn mùa hạ, Trường Canh ngơ ngác nhìn thi thể ăn vận lộng lẫy trên bàn trang điểm, ngỡ ngàng nắm thiết oản khấu dính máu.

Tại sao bà ta phải tự sát?

Tại sao bà ta hận y như vậy? Và tại sao lại nuôi y lớn bằng này?

… Thiết oản khấu của Huyền Thiết doanh lại là thế nào?

Thẩm Thập Lục rốt cuộc là ai?

Lời nguyền rủa của Tú Nương tựa hồ đã phát huy. Đối với một đứa trẻ, sự tín nhiệm và thân cận ban đầu với nhân thế đến từ việc phụ mẫu hết lòng nuôi nấng, mà điều này Trường Canh lại chưa bao giờ được nhận.

Dẫu y trời sinh rộng lượng nhân nghĩa hơn, khi bị ép buộc khiến trong lòng thường xuyên đầy nghi ngờ và đề phòng, y cũng sẽ như một con chó hoang nhà có tang cắp đuôi chạy, cho dù vô cùng khát khao một chút ôn nhu của nhân gian, vẫn phải kinh hồn táng đảm mà liên tục từ chối.

Trong lòng Trường Canh đột nhiên sinh ra một ý nghĩ mãnh liệt – Y phải đi tìm Thẩm Thập Lục, y phải giáp mặt hỏi cho rõ ràng vị nghĩa phụ này là thần thánh phương nào và có rắp tâm gì.

Song y rốt cuộc không đi ra khuê phòng tanh tưởi mùi máu tươi, mới vừa ra đến cửa thì y đã khiếp đảm.

“Đúng rồi,” Trường Canh hoang mang nghĩ thầm, “Với kiến thức tài học bình nhật Thẩm tiên sinh thỉnh thoảng để lộ, sao có thể là một thư sinh chán nản thi mãi không đỗ được?”

Thẩm Thập Lục tuy chơi bời lêu lổng nhưng lại có khí độ công tử thế gia, cho dù ăn nhờ ở đậu cũng chẳng thấy mảy may chán chường khốn quẫn… Sao có thể là một tên lưu manh bình thường được?

Trong lòng y vốn nên sớm nắm được những điều này, nhưng vừa nhắm mắt lại thì y thủy chung nhớ tới hình ảnh Thẩm Thập Lục chống cằm ngồi trước giường bệnh trông nom mình.

Nếu như đó cũng là hư tình giả ý…

Lão trù nương thò đầu nhìn trộm vừa thấy cửa mở liền vội cười xòa sán lại: “Thiếu gia, hôm nay…”

Trường Canh hai mắt đỏ hoe nhìn bà lão một cái.

Lão trù nương bị ánh mắt y dọa run lên, một lúc lâu mới hết, vỗ ngực trách một câu: “Cậu muốn làm gì đây…”

Còn chưa dứt lời thì bà lão đã thấy rõ tình cảnh trong phòng.

Lão trù nương lặng người, sau đó lảo đảo lui ba bước, ngồi phịch xuống đất, nghển cổ gào khóc, rít lên một tiếng thê lương không giống tiếng người.

Mà cùng lúc đó, trong thành đột nhiên vang lên tiếng cảnh báo chói tai.

Không biết là ai mở còi cảnh báo trong thành lâu, cái còi cao hơn hai thước kia cuốn theo khói trắng từng dính tử lưu kim, “Vù” một tiếng phóng thẳng lên trời, rõ nét như nước gợn mà lan ra ba bốn mươi dặm, phá tan sự yên tĩnh thảm đạm suốt mười bốn năm của Nhạn Hồi thành.

Thẩm Dịch đang mải mê sửa cương giáp ngẩng đầu lên, ngay sau đó, cổng chính Thẩm gia bị đạp mở từ bên ngoài, Thẩm Dịch nhấc thanh trọng kiếm tháo từ cương giáp đang bỏ dưới đất lên.

“Là ta.” Thẩm Thập Lục nói nhỏ.

Thẩm Dịch trầm giọng hỏi: “Người man động thủ sớm?”

Câu hỏi này ngắn và trầm thấp, Thẩm Thập Lục dở điếc lại nghe rõ không sót một chữ: “Trên cự diên có mật thám người man, trên con thuyền trở về không phải là người của chúng ta.”

Thẩm Thập Lục vừa nói vừa lao vào buồng không dừng bước, ở bên giường giơ tay chém một nhát, cả ván giường uỳnh một phát nứt làm đôi, bên dưới lại trống không.

Nằm dưới tấm ván gỗ lại là một bộ thiết giáp màu tối.

Tay Thẩm Thập Lục linh hoạt nạy một ô bí mật trên ngực cương giáp, lấy ra một tấm lệnh bài Huyền Thiết, ngón tay bị lệnh bài lạnh ngắt ánh lên tái xanh. Y bất ngờ quay người lại, tấm lưng luôn như một vũng bùn không thẳng nổi giờ đây lại tựa một cây thương bằng sắt, gió lùa vào từ cánh cửa mở rộng thổi vạt thanh sam mỏng màu trắng bay lên, phảng phất sợ sát ý lạnh lẽo trên người y nên chỉ dám thổi vòng sượt qua vai mà thôi.

Thập Lục nói: “Quý Bình.”

“Quý Bình” là tên tự của Thẩm Dịch, chưa bao giờ gọi trước mặt người ngoài. Hai người bình nhật vì vài việc lặt vặt trong nhà mà đấu võ mồm và ẩu đả không ít, thân như huynh đệ thật, thế nhưng lúc này Thẩm Dịch lại lui về sau một bước, nhanh nhẹn nửa quỳ xuống: “Có thuộc hạ.”

“Bọn chúng đã đến sớm, thì vừa vặn cho chúng ta nhân loạn thu lưới – Ta phó thác tứ điện hạ cho ngươi, ngươi hãy đưa y ra khỏi thành trước.”

Thẩm Dịch: “Vâng.”

Thẩm Thập Lục nhanh chóng lấy áo ngoài và một thanh bội kiếm ở đầu giường, quay người đi ngay.


Dân tộc Mông Cổ coi “thương thiên” là thần vĩnh hằng tối cao, gọi là “trường sinh thiên”, tóm lại trường sinh thiên này cũng chỉ là cách gọi khác của ông trời thôi. Tuy nhiên truyện này bối cảnh giá không nên hẳn man tộc trong đây không phải là Mông Cổ.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 25.11.2017, 19:27
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 01.10.2016, 04:00
Tuổi: 24 Chưa rõ
Bài viết: 5047
Được thanks: 1209 lần
Điểm: 10.2
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Sát phá lang - Priest - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)




Quyển 1 - Chương 7: Địch tập

Lão binh họ Vương thống lĩnh đội thành phòng hôm nay, sống phí hết hơn nửa đời ở Nhạn Hồi thành, rỗi rãi thích uống rượu, quá chén liền tụ tập bốc phét, toàn nói năm đó từng theo Cố lão hầu gia Bắc phạt.

Thật hay giả thì chẳng ai biết, nhưng cũng không phải là không có khả năng – Lão Hầu gia cũng là người, cũng cần ăn uống tiểu tiện, bên cạnh chung quy phải dẫn theo một người nhóm lửa nấu cơm chứ.

Nhưng dù làm ẩu thế nào, Lão Vương cũng không dám uống rượu hôm cự diên trở về, các vị trưởng quan đều phải xếp hàng theo thứ tự, ai cũng sợ để xảy ra chuyện mất mặt.

Đáng tiếc, sợ gì gặp đó, hôm nay định trước là không thể yên bình được.

Lão Vương ngửa cổ nhìn còi cảnh báo từ từ bay lên trời, điên cuồng gầm lên: “Tiểu khốn khiếp nào đái không xem ngày, muốn mượn rượu làm càn đến đè vợ ngươi? Phóng còi cảnh báo làm gì hả? Coi lão nhân gia nó là pháo bông chắc?”

Cuối con sông ngầm có một hồ nước lớn vây lưới sắt chờ nghênh đón cự diên, lưới vốn đã mở ra một nửa, tiểu binh kéo chốt bị tiếng còi cảnh báo bất thình lình dọa giật nảy mình, cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, tức khắc không dám làm bừa, một lần nữa kéo chốt lại, thế là tấm lưới sắt ấy nửa mở nửa khép, như ngoác cái miệng rộng mà trợn mắt há mồm, vừa vặn kẹp lấy đầu giao long nhô ra từ cự diên.

Binh lính chờ bốc dỡ tử lưu kim trên thuyền lớn vốn đã bày trận sẵn sàng, lúc này tất cả đều hoang mang thò đầu nhìn phía sau, bách hộ phụ trách lĩnh đồ quân nhu lấy một cái đồng hống nhỏ trong lòng ra, chĩa tới tiểu binh thả lưới sắt quát to: “Đang ngủ mơ gì thế hả? Cự diên kẹt rồi, không nhìn thấy à!”

Hắn chưa dứt lời thì trên sàn cự diên đột nhiên bùng lên ánh lửa lóa mắt, sương trắng dày đặc bắn “Phụt” ra, một mũi tên thép to bằng cánh tay ngang ngược phóng lên trời, sắc lẹm mà bắn trúng còi cảnh báo chói tai trên không trung giữa những tiếng kinh hô.

Còi cảnh báo nháy mắt ngỏm củ tỏi mà ngậm miệng, dừng giây lát trên không rồi rơi thẳng xuống, xung quanh thoạt tiên yên tĩnh, sau đó ầm lên.

“Bạch hồng tiễn!”

“Đã xảy ra chuyện gì? Ai bắn bạch hồng? Người trên thuyền điên rồi sao?”

“Tạo phản rồi! Muốn làm gì đây?”

“Bạch hồng” là một loại cung lớn cơ giới, cả cây cung khi kéo dài đến bảy trượng, chỉ có vật khổng lồ như cự diên mới lắp được. Đương nhiên, sức người không thể sử dụng nổi vũ khí đáng sợ như vậy, dưới cung lắp hộp động lực đốt tử lưu kim, trường cung kéo căng bắn tên ra có thể đâm xuyên cổng thành rộng mấy trượng.

Nghe nói khi cự diên lướt qua chân trời, bạch hồng ào ào rơi xuống, dưới đất như bị trời phạt, trọng giáp cũng không thể ngăn cản.

Biến cố này xảy đến quá đột nhiên, Lão Vương đoạt lấy một cái “thiên lý nhãn”, thò cổ như một con rùa già, lẩm nhẩm: “Ôi chao rét đậm… Không được rồi. Mau! Mau báo Quách đại nhân và Lữ đô úy, mau lên!”

Lão còn chưa dứt lời thì hỏa sí vốn đã tắt trên cự diên lại nhất tề sáng lên, tử lưu kim cháy thiếu dự nhiệt, phát ra một tiếng gầm kèm tiếng nổ sập, cự diên kia tựa như một con quái thú tỉnh giấc vậy.

Lão Vương trơ mắt từ thiên lý nhãn nhìn thấy sàn cự diên lật lên, một loạt tướng sĩ mặc trọng giáp hùng dũng xếp thành hàng, trọng giáp anh ánh như nắng rọi xuống sóng nước trên mặt sông, cách rất xa cũng có thể cảm nhận được áp lực không tiếng động đó.

Kẻ cầm đầu đẩy mặt nạ bảo hộ của trọng giáp, lộ ra khuôn mặt sẹo dọc sẹo ngang.

Lão Vương giật mình đánh thót – Đây là một gương mặt lạ, sao lại trà trộn lên cự diên được?

Mặt thẹo đột nhiên thoáng nở nụ cười, ngửa mặt lên trời mà rú, tiếng rú ấy át cả tiếng nổ của máy móc, nghe như thể sói tru, tất cả các võ sĩ mặc trọng giáp phía sau hắn đều làm động tác không khác lắm, tiếng tru nối nhau như thể dẫn theo bầy sói đói khát suốt một mùa đông, tham lam nhe cặp răng nanh trí mạng.

Trong đám đông đuổi theo cự diên xem náo nhiệt không biết là ai gào lên: “Người man!”

Câu này đã chọc thủng tổ ong vò vẽ.

Bách tính nông thôn mười mấy thành quách xung quanh đổ hết về đây, nam nữ già trẻ đều có đủ, nhất thời tất cả đều thành sơn dương đá hậu, kinh hoảng bỏ chạy tứ tán, chen lấn đùn đẩy giẫm đạp nhau vô số, ngay cả chiến mã của tiểu binh đang trực trên đường cũng bị họ xô trúng mà hí lên không ngừng.

Lão Vương một bước nhảy lên đài quan sát của thành lâu, rút trường thương bên hông, giơ tay đâm “hộp vàng” ở đỉnh tháp. Lão biết, trong cái hộp vàng ấy chứa tử lưu kim dùng để đốt đèn chong, nếu vận khí không tồi, đốt thỏa đáng, thì có thể biến đỉnh đài quan sát thành còi cảnh báo nổ bay lên trời.

Lão binh khoác lác cả đời này một thương đâm một góc hộp vàng, tử lưu kim nồng nặc trút ra, lão run rẩy lấy dụng cụ đánh lửa cất trong lòng. Trong tiếng sói tru vang vọng khắp trời, dụng cụ đánh lửa kia bắn ra mấy đốm lửa nguyên lành, bị đôi tay già nua nọ nhét vào hộp vàng.

Tử lưu kim trong hộp vàng vãi mất một nửa, nửa còn lại gặp minh hỏa lập tức bùng lên, cửa thông khí của hải đăng bị chặn, thế nên chỉ có ít hơi nước phun ra, có vẻ sẽ nổ tung –

Ngay sau đó, lại một mũi bạch hồng tiễn với thế xuyên trời lao ra, ghim thẳng vào ngực Lão Vương, cái xác bằng máu thịt trong khoảnh khắc nát bét. Thế bay của bạch hồng không mảy may giảm đi, cuốn xác lão binh lao đến cạnh đài quan sát. Tòa tháp sau một tiếng nổ đổ sụp từ trên cao, đá vụn lăn khắp nơi, dưới đất từ quan binh đến bách tính không ai không cuống cuồng bỏ chạy.

Cùng lúc đó, hộp vàng cháy trên đỉnh tháp rốt cuộc phóng lên không trung, ánh sáng màu tím không may mắn lóe lên, nó nổ giữa trời thành một đóa pháo hoa khổng lồ, rọi sáng nửa Nhạn Hồi thành.

Binh truyền lệnh sau đồng hống mãi đến lúc này mới kịp có phản ứng, gào ầm lên: “Địch tập – người man tập kích -“

Cự diên bị người man khống chế chậm rãi rời mặt đất, bạch hồng vũ tiễn bắn xuống như đòi mạng.

Bách tính chạy trối chết như ruồi nhặng cụt đầu. Ba mươi sáu thớt kỵ binh khinh giáp thành thủ rít gào lao qua con đường đá chưa hoàn toàn đóng lại, tất cả đại bác trên thành lâu cùng ngẩng đầu, nhắm ngay cự diên đang bay lên –

Cả kinh thành chìm trong khói lửa.

Chỉ thấy khoang vận chuyển tử lưu kim trên cự diên mở rộng, hằng hà sa số binh lính Bắc man trong tiếng sói tru từ trên trời giáng xuống.

Quần lang gầm rú, đường phố đẫm máu – tất cả đã hỗn loạn.

Nam nhân mặt thẹo trên cự diên nhún người nhảy xuống, hơi nước dưới chân cương giáp phun mạnh ra, bắn cả người hắn lên cao ba trượng, phóng lên một thớt chiến mã, chiến mã căn bản không chịu nổi trọng giáp đè như vậy, hí dài một tiếng, đầu gối chân trước lập tức gãy, kỵ sĩ trên ngựa không kịp phản ứng liền bị người man nọ bóp cổ hung tợn cắn một phát.

Kẻ người man ngẩng đầu lên, cắn đứt một miếng trên cổ kỵ sĩ nọ, máu bắn tóe ra, kỵ sĩ thăng thiên mà thậm chí chưa kịp kêu rên.

Mặt thẹo cười sằng sặc, như một ác quỷ ăn thịt thối, nuốt chửng miếng thịt người kia, đoạn hắn thình lình huýt sáo, bốn năm người man mặc trọng giáp theo tiếng phóng ra, bám sát hai bên hắn, nhanh chóng lướt qua ngã tư đường đã biến thành địa ngục nhân gian, lao thẳng đến hướng nhà Từ bách hộ.

Giáp trong quân chia thành “khinh” và “trọng”, khinh giáp là cho kỵ binh mặc, chỉ có thể gắn chút ít động lực, phần lớn vẫn dựa vào sức người và súc vật, chỉ là thắng ở nhẹ nhàng tiện lợi.

Trọng giáp lại hoàn toàn là một khái niệm khác. Một bộ trọng giáp cao bằng hai nam tử trưởng thành, lưng đeo “hộp vàng”, tử lưu kim chảy qua khớp tứ chi, chân có thể thần tốc đi ngàn dặm liền, tay vung được đại đao mấy trăm cân, thắt lưng thậm chí trang bị thêm đoản pháo, một bộ trọng giáp có thể quét sạch ngàn quân.

Nếu như có trọng giáp binh thì kỵ binh, bộ binh, thủy binh gì đó… vốn đều không cần. Nhưng chẳng có cách nào, trọng giáp quá đắt, dăm ba canh giờ là có thể cháy hết một hộp tử lưu kim, đó ước chừng là lượng của hai năm trong đèn chong trên tháp quan sát. Tử lưu kim chính là mệnh mạch quốc gia, trên chợ đen một lượng hoàng kim chưa chắc mua nổi một lạng tử lưu kim lẫn bảy tám phần tạp chất.

Dù là đại quốc rộng lớn, đội ngũ toàn trọng giáp cung dưỡng được cũng chỉ có một nhánh – Huyền Thiết doanh của An Định hầu Cố Quân.

Bọn người man này rốt cuộc kiếm đâu ra lắm trọng giáp như vậy?

Các tướng sĩ chết oan đã không biết phải hỏi ở đâu.

Lão trù nương lảo đảo chạy khỏi Từ gia vừa vặn đụng trúng đám sát tinh này, chưa kịp mở miệng nói một tiếng thì đã bị ghim lên tường.

Tay người man mặt thẹo kia thần tốc xâm nhập nội viện, hét to: “Hồ Cách Nhĩ! Hồ Cách Nhĩ!”

“Hồ Cách Nhĩ” – Tú Nương, đương nhiên đã không thể trả lời.

Cửa gỗ điêu hoa bị kỵ sĩ trọng giáp đạp tung, trục cửa gãy lìa trong một tiếng kêu thê thảm, đại môn đổ rầm xuống.

Bước chân không gì cản nổi của người man rốt cuộc dừng lại, hắn sững sờ đứng trước cửa gian khuê phòng nữ nhân.

Mùi hương nhàn nhạt còn chưa tan đi, trong nhà vẫn leo lắt ánh sáng, bóng của đám tua dài thượt trên tấm màn giường buông xuống rải dưới đất, bàn trang điểm được dọn dẹp gọn gàng, trong góc còn một hộp son để mở.

Một thiếu niên quỳ trước giường đưa lưng lại, mà trên giường lờ mờ… tựa hồ là một người nằm đó.

Thiếu niên – Trường Canh nghe thấy tiếng động lớn như vậy, theo bản năng quay đầu lại, thấy một đám người man đáng sợ giữa ban ngày ban mặt xông vào nhà mình, nhưng trong lòng chẳng hoảng sợ lắm, ngược lại choàng tỉnh ngộ, phần nào hiểu được vì sao Tú Nương muốn chết.

Đám người man này có thể vào thành, nhất định không thoát được can hệ với Tú Nương, Từ bách hộ còn ở trên cự diên, có lẽ vì bà ta thông đồng với ngoại quốc mà đã bị người man giết, bà ta báo được quốc thù gia hận, cũng hại chết nam nhân duy nhất trên đời này tốt với mình.

Trường Canh hờ hững nhìn đám người man ấy một cái, sau đó ngoảnh lại, dập đầu với nữ nhân trên giường, xem như đền đáp ơn không giết nhiều năm qua, sau đó nhất đao lưỡng đoạn với người chết.

Dập đầu xong, y đứng dậy, quay người nghênh võ sĩ trọng giáp ngoài cửa.

Trọng giáp như núi, y là một thiếu niên nhục thể phàm thai, đứng ở giữa như thể một con kiến càng chuẩn bị lay đại thụ, tựa hồ sợ hãi là lẽ đương nhiên, nhưng y không hề – Trường Canh chưa tự cao đến mức cho rằng y có thể một thân một mình đối kháng cả đám người man đông như núi, cũng biết mình có chạy đằng trời, nhưng lạ lùng là y chớ hề sợ hãi.

Có thể tất cả sợ hãi của y trong nháy mắt khi nghe thân phận “Thẩm Thập Lục” có ẩn tình khác đã bộc phát hết rồi.

Tay mặt thẹo nhìn y chằm chằm, không biết nghĩ đến điều gì mà thần sắc chợt dữ tợn: “Hồ Cách Nhĩ đâu?”

Trường Canh dừng tầm nhìn giây lát trên mặt hắn, nói: “Ta nhớ ngươi, ngươi chính là kẻ mùa đông năm kia dẫn sói đánh lén ta giữa tuyết địa.”

Một trọng giáp Bắc man muốn xông lên bắt y, bị nam nhân mặt thẹo giơ tay ngăn cản.

Mặt thẹo cúi đầu, hơi vụng về khom lưng, nhìn chằm chằm thiếu niên chưa đến ngực cương giáp trước mặt, dùng tiếng Hán lơ lớ hỏi lại lần nữa: “Ta hỏi ngươi, Hồ Cách Nhĩ, Tứ… Tú Nương đang ở đâu?”

Trường Canh: “Chết rồi.”

Y nắm thiết oản khấu trên cổ tay mình, tránh sang bên một bước, để lộ thi thể nằm im trên giường. Khóe miệng Tú Nương còn có một dòng máu đen nhỏ, dung nhan trắng như tuyết, tựa một đóa hoa tàn có độc vậy.

Mấy kẻ người man trong viện rào rào quỳ hết xuống mà than khóc.

Trong nháy mắt thần sắc mặt thẹo thoáng vẻ ngỡ ngàng, hắn từ từ nhấc chân đi vào khuê phòng Tú Nương, dù rằng động tác có vẻ rất cẩn thận, mặt đất lại vẫn bị trọng giáp giẫm lõm.

Hắn ta đi đến trước cửa sổ, đưa tay muốn vịn giường lớn điêu hoa, giữa chừng lại rụt tay về, giống như chỉ sợ đè sập giường vậy.

Hắn khom tấm lưng bọc trong trọng giáp, khói trắng mờ ảo sau lưng tản ra căn phòng ngủ nho nhỏ, tử lưu kim trên trọng giáp lặng lẽ cháy, phát ra tiếng “hồng hộc” như một con súc sinh hấp hối.

Súc sinh ấy khẽ khàng sờ mặt nữ nhân.

Lạnh ngắt.

Tay mặt thẹo chợt tru lên như một con sói mất ái lữ, ngay sau đó, trọng giáp trước giường chuyển động với tốc độ mắt người không thấy rõ, khói trắng cuồn cuộn phun ra, một bàn tay to bằng máy thò tới bắt Trường Canh.

Trường Canh hai chân lơ lửng cách mặt đất, lưng phút chốc đau nhức dữ dội, ngũ tạng lộn ngược, bị kẻ người man kia đẩy mạnh lên tường.

Tường bị xô nứt ra.

Trường Canh rốt cuộc không ngậm lại được, phun một búng máu lên cánh tay sắt của kẻ mặt thẹo.

Y cúi đầu một cách khó khăn, nhìn thẳng vào đôi mắt ngập tràn sát ý kia.

Trường Canh lần đầu tiên nhìn thấy đôi mắt như vậy, trong đó phảng phất có vị rỉ sắt nặng trịch.

Song không biết là thế nào, trong hoàn cảnh mạnh yếu cách xa này, lòng y bỗng sinh chiến ý, ánh mắt lại không chùn bước, hung ác nhìn thẳng kẻ trước mặt.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 25.11.2017, 19:29
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 01.10.2016, 04:00
Tuổi: 24 Chưa rõ
Bài viết: 5047
Được thanks: 1209 lần
Điểm: 10.2
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Sát phá lang - Priest - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



Quyển 1 - Chương 8: Thân thế

Tầm mắt thiếu niên và hung thủ như ngõ hẹp đụng đầu, ấu lang kia nanh vuốt còn chưa kịp mài bén, nhưng sự hung ác như là sinh ra đã có rồi.

Đây có khả năng là tính tình trời sinh. Khi nằm trong hoàn cảnh trí mạng, có hai loại người sẽ gắng sức phản kháng, một loại trải qua suy sâu tính kỹ, hoặc là xuất phát từ đạo nghĩa, chức trách, khí tiết, hoặc là sau khi cân nhắc thiệt hơn, bất đắc dĩ mới phải làm vậy, nội tâm y không phải không biết sợ hãi, chỉ là lương tâm hay lý trí có thể chiến thắng nỗi sợ hãi này, đây là đại dũng khí chân chính.

Còn một loại người khác, trong lòng chẳng nghĩ gì cả, hết thảy đều xuất phát từ bản năng, phẫn nộ theo bản năng, chiến ý tràn trề theo bản năng, dẫu trong lòng mơ hồ hiểu được sự phản kháng của mình sẽ dẫn đến kết quả đáng sợ hơn, cũng chẳng cách nào khắc chế khát khao cắn một miếng thịt trên người địch nhân.

Giờ khắc này, Trường Canh chắc chắn thuộc về loại sau, có lẽ bản thân hai chữ “đáng sợ” đã đủ chọc giận y rồi.

Hồi tưởng những năm đó, đâu chỉ mình Tú Nương luôn mâu thuẫn, Trường Canh kỳ thực cũng vậy. Tú Nương rốt cuộc không giết y, có khả năng là vì một nửa huyết mạch thuộc về tỷ tỷ mình trên người y, mà Trường Canh rốt cuộc không giết bà ta, có khả năng là vì trong sự hành hạ lâu dài, bà ta xét cho cùng vẫn có ơn dưỡng dục.

Tay mặt thẹo tựa như bị ánh mắt y đâm bị thương, tức tối giơ cao nắm đấm to bằng cái đấu, tính đương trường nện cho Trường Canh phải “máu chảy đầu rơi”.

Đúng lúc này, ngoài cửa đột nhiên truyền vào tiếng gầm giận dữ, một người man canh cửa bay ngang ra, đâm sập nửa căn phòng.

Khuê phòng tối om chợt sáng bừng lên, ánh nắng chói mắt ùa vào, Trường Canh nheo mắt, không nhìn thấy hàn quang, mà nghe tiếng rú thảm thiết trước.

Cả cánh tay sắt của kẻ người man mặt thẹo đang bóp Trường Canh bị chém gãy không lưu tình chút nào, Trường Canh hụt chân, không tự chủ được nghiêng sang một bên, ngay sau đó, lại bị một cánh tay trọng giáp khác dịu dàng bế lên.

Trong sân nhà Thẩm tiên sinh luôn có mấy bộ cương giáp tháo vứt ngổn ngang, chỉ là trọng giáp rất đắt, nên bình thường không cho Trường Tý sư dân gian bảo dưỡng –  cả cá nhân liên quan như Từ bách hộ cũng không được.

Chỉ có lần nọ, một trọng giáp triệt để đi đời nhà ma, chuẩn bị phải đem đến dốc núi Tướng Quân xử lý, bị Thẩm tiên sinh cậy quen biết mà lén xin về, rồi y hào hứng tháo cương giáp cũ rích từ đời tổ tông kia ra từng chút một, giảng một lần từ trong ra ngoài cho Trường Canh.

Trường Canh còn nhớ y từng nói, khi người ta mặc trọng giáp, tựa như có thêm sức của vạn quân vậy, đè chết mấy thớt chiến mã, đẩy ngã mấy bức tường vây, là không thể dễ dàng hơn, chỉ cần hơi nhập môn, thì trẻ con cũng làm được. (1 quân bằng 30 cân)

Nhưng khó nhất không phải là lực có thể vác đỉnh.

Võ sĩ cương giáp mạnh nhất, là những người mặc trọng giáp mà vẫn có thể xâu sợi chỉ mảnh nhất qua lỗ kim.

Cương giáp của người mới tới bất đồng với của võ sĩ man tộc, thoạt nhìn tựa hồ nhỏ hơn một chút, bên ngoài mũ giáp cũng không có tầng ngân quang sáng loáng như tuyết kia, trông đen sì, chẳng hút mắt chút nào. Y vỗ nhẹ lưng Trường Canh, đặt thiếu niên trên vai trọng giáp, thấp giọng nói: “Đừng sợ.”

Thanh âm từ sau mặt nạ bảo hộ truyền đến nghe hơi khang khác, nhưng Trường Canh nhạy bén quay đầu lại, hơi suy tư nhìn đăm đăm cái mặt nạ sắt che kín bưng kia.

Cho đến lúc này, mấy người man ở cửa cuối cùng đã kịp phản ứng, xông vào như ong vỡ tổ, lấy mặt thẹo làm trung tâm, tản ra một vòng, bao vây người vận hắc giáp kia và Trường Canh.

Người vận hắc giáp một tay che hờ Trường Canh trên vai, tay kia cầm “trường côn” trơn, hơi nước phụt ra từ phần đuôi thiết côn không lấy gì làm đẹp này.

Một kích ban nãy y chém xuống tay mặt thẹo thật sự quá nhanh, Trường Canh không thấy rõ – Chẳng lẽ vũ khí của y chính là cây thiết côn quèn này sao?

Mặt thẹo mướt mồ hôi lạnh, sắc mặt xanh xám, đề phòng lui lại hai bước, thấp giọng nói: “Huyền giáp, cát phong nhận… Ngươi là người của đám quỷ quạ đen kia.”

Trường Canh mới đầu chưa kịp phản ứng, giây lát sau, sống lưng y chợt cứng đờ – quỷ quạ đen!

Đúng rồi, mười bốn năm trước Bắc phạt, Huyền Thiết doanh đánh thẳng một mạch vào đại thảo nguyên Bắc man, như một cơn lốc xoáy màu đen, người man vừa sợ hãi vừa căm hận họ, liền gọi họ là “quỷ quạ đen”.

Người vận hắc giáp không để ý, chỉ lạnh nhạt dặn Trường Canh: “Bám cho chắc.”

Mặt thẹo quát to một tiếng, bốn võ sĩ man tộc được huấn luyện nghiêm chỉnh phóng lên theo hắn. Đao thương tứ phía chém tới, người vận hắc giáp kia dưới chân lóe lên màu tím bầm, linh hoạt chui qua khe hở của đao kiếm, nhảy lên nóc nhà đổ nát của Từ gia, chân vừa đáp xuống, vai trái vác Trường Canh hầu như không động đậy, nửa bên phải lại xoay tròn lao ra bằng tốc độ hoa cả mắt, “thiết côn” trong tay khoảnh khắc hóa thành một luồng hư ảnh.

Trường Canh trợn tròn mắt, chỉ thấy một đầu “côn” trong tay người vận hắc giáp lại xuất hiện một vòng lưỡi đao như ảo giác, tựa gió xoáy chém xuống đầu, binh giáp man tộc đuổi theo không kịp trốn tránh trúng một nhát đao ngay ngực, hộp vàng ở ngực khoảnh khắc nổ tung, tử lưu kim bên trong bùng lên ánh lửa đáng sợ, tức khắc nổ tung xác vật khổng lồ nọ.

Máu nóng nổi bắn lên mặt Trường Canh, y khống chế mình hết cỡ, miễn cưỡng duy trì vẻ mặt bình tĩnh, tay lại nắm chặt một góc vai hắc giáp.

Đây là… Huyền Thiết doanh có thể lấy một địch trăm, không gì phá nổi trong truyền thuyết.

Mấy người man nhìn ra thực lực song phương cách xa, không còn dám một mình nghênh chiến, đưa mắt ra hiệu cho nhau, đồng thời tứ tán chạy khỏi phòng Tú Nương, từ mấy hướng nhảy lên nóc nhà, một kẻ lao đến chân hắc giáp, chém xuống khớp chân, một kẻ vung kiếm chém đỉnh đầu y, chặn đường thoát thân, còn có một kẻ đâm hậu tâm, chỉ thẳng vào hộp vàng.

Mặt thẹo cụt một tay lui hơn chục bước, giơ một tay còn lại, một đầu cánh tay sắt mở ra, một mũi tên hiểm ác rục rịch muốn phóng tới, nhắm ngay Trường Canh trên đầu vai hắc giáp.

Những người man này đi săn với nhau từ nhỏ, thế nên bao vây chặn giết phối hợp không chê vào đâu được.

Sát ý ngập trời bốc hơi trong bạch khí phất phơ, làm người ta dựng thẳng mỗi một sợi tóc gáy.

Trường Canh rốt cuộc nhìn rõ cây “côn” trong tay người vận hắc giáp, khi nó bị múa với tốc độ cao, ba bốn lưỡi đao huyền thiết dài một thước từ một đầu trường côn bắn ra theo hơi nước, khi triệt lực, lưỡi đao sắc bén sẽ nhanh chóng chui vào nấp ở đầu kia, một động một thu, lưỡi đao xoay một vòng, như cái máy xay thịt đáng sợ.

Lúc này, dưới chân Trường Canh đột nhiên trống không, bị người vận hắc giáp đẩy từ đầu vai vào khuỷu tay, toàn thân dán lên ngực trọng giáp, bất ngờ cong người ra sau theo nó.

Trường Canh giật nảy mình – Tạm thời không bàn tới trọng lượng của y, chỉ riêng trọng giáp kia, nhất định đã lên đến mấy trăm cân, sau khi cong lại, toàn bộ sức nặng đều đè trên lưng người vận hắc giáp nọ, thắt lưng y không bị cương giáp đè gãy luôn sao?

Người vận hắc giáp nghiêng hông, nhanh nhẹn xoay một vòng trên không, ôm Trường Canh từ trên nóc nhà nhảy xuống, vừa vặn sượt qua mũi tên mà tay sẹo mặt bắn tới.

Ánh sáng trên cát phong nhận ngưng tụ thành một đường, động tác mau lẹ, giết thêm một người, chém hai chân một người, sau đó trong tấm nẹp chân của hắc giáp phun ra hơi nước, đẩy trọng giáp về phía trước, chớp mắt y đã ở ngoài mười trượng.

Y giải quyết mấy binh giáp man tộc dễ dàng như trở bàn tay, chỉ là vướng Trường Canh mới không dây dưa với họ.

“Ta đưa ngươi ra khỏi thành trước.” Người vận hắc giáp vẫn nói không nhanh không chậm, “Nơi này quá loạn, chuyện của mẹ ngươi… ôi, hãy nén bi thương đi.”

Trường Canh dựa trên người y, trầm mặc một hồi mới nói: “Mẹ ta là uống thuốc độc tự sát, bà ta vẫn có liên lạc với bọn người man ở quan ngoại, nói không chừng chính là gian tế của man tộc.”

Người vận hắc giáp không lên tiếng, tựa hồ không hề ngạc nhiên lắm.

“Ngài cứu trúng con trai của gian tế man tộc, lỗ rồi,” Trường Canh dừng một chút, sau đó nói toạc ra thân phận đối phương, “Thẩm tiên sinh.”

Bên tai người vận hắc giáp bốc ra một làn khói trắng mỏng, mặt nạ huyền thiết đẩy lên, để lộ khuôn mặt như thư sinh văn nhược của Thẩm Dịch.

“Trên cự diên Bắc tuần có người làm phản,” Thẩm Dịch nói, “Ta vốn tưởng kẻ phản quốc chính là Từ huynh, nhưng hiện tại xem ra, Tú Nương tự sát chỉ sợ một phần là do có lỗi với trượng phu. Ta nghĩ Từ huynh có khả năng đã tuẫn quốc rồi, hơn nữa đến chết cũng không biết chuyện này. Ngươi cũng… nén bi thương đi.”

“Xem ra ngươi đã sớm biết…” Trường Canh thấp giọng nói, “Ngươi là ai?”

Thẩm Dịch: “Mạt tướng chính là bộ hạ của Huyền Thiết doanh, Cố đại soái đích hệ.” (Chữ đích này là trong đích tôn, đích tử)

Bộ hạ của Huyền Thiết doanh, An Định hầu Cố Quân đích hệ.

Trường Canh nghiền ngẫm câu này trong lòng mấy lần, cảm giác hết sức vi diệu – Y vừa mới biết được mình không phải con ruột của mẹ, người mẹ cổng chính không ra cổng trong không vào là gian tế man tộc, hiện tại lại nghe thư sinh cổ hủ từ sáng đến tối tay cũng chẳng rửa sạch ở cách vách là tướng quân của Huyền Thiết doanh.

Vậy Thập Lục thì sao?

Trường Canh cười khổ nghĩ, cho dù bây giờ có người bảo nghĩa phụ y là Cố đại soái, thậm chí là chính Hoàng đế, y cũng chẳng còn sức lực mà giật mình.

“Tướng quân dưới trướng Cố soái vì sao ẩn cư ở vùng thâm sơn cùng cốc này? Vì sao phải cứu con trai nữ nhân man tộc là ta đây?” Hỏi xong hai vấn đề này, Trường Canh ý thức được là mình có thể sắp mất khống chế, lập tức muốn ngậm chặt miệng, tiếc thay vẫn không thể ngăn cản câu hỏi dư thừa cuối cùng chui ra khỏi kẽ răng, “Thẩm Thập Lục đâu?”

Trường Canh hỏi xong, trong lòng buồn không sao tả nổi. Đã đến nước này mà y vẫn lo cho Thẩm Thập Lục, biết rõ người nọ chẳng hiểu là đại nhân vật nào vi phục xuất tuần, vẫn lo lắng mắt người ấy không tốt, tai lại điếc, liệu có bị đao kiếm bên ngoài ngộ thương, liệu có tìm được chỗ trốn…

Y thậm chí cũng không nhịn được nghĩ: “Tại sao đến tìm ta lại là Thẩm tiên sinh? Sao Thập Lục không đến?”

Tiếng hò hét rung trời, thân hình cự diên trùm lên cả Nhạn Hồi tiểu trấn, bạch hồng tiễn qua lại như quỷ mị, xa xa không biết nhà ai cháy, thế lửa nhanh chóng lan ra. Thẩm Dịch thần sắc lạnh nhạt, làm như không thấy hết thảy, tựa chim bay cá lội tránh né tên lạc giữa cảnh hỗn loạn: “Điện hạ, xin hãy ngồi cho vững.”

Trường Canh đờ đẫn hỏi: “Ngươi gọi ta là gì?”

Thẩm Dịch điềm tĩnh nói: “Mười bốn năm trước, bệ hạ Nam tuần, hoàng quý phi bụng mang dạ chửa một mình ở lại hành cung, bị kẻ gian hại, may được trung bộc và tỷ muội cứu mới chạy thoát, không ngờ trên đường Nam hạ gặp bạo dân tạo phản, quý phi thể nhược, trong cảnh hỗn loạn liều chết sinh ra điện hạ, cuối cùng không thể gặp lại thiên nhan.”

“Muội muội ruột của quý phi bế điện hạ bỏ trốn, từ đó mất đi tin tức. Những năm qua Hoàng thượng phái vô số người âm thầm tìm kiếm, vẫn cho rằng điện hạ đã lâm nạn – tận đến ba năm trước mới có ít manh mối, liền phái chúng ta tới đón.” Thẩm Dịch ngắn gọn nói vài câu, “Mãi không thể tỏ rõ thân phận, xin điện hạ thứ tội…”

Trường Canh quả thực dở khóc dở cười, cảm thấy đầu óc Thẩm tiên sinh có thể đã bị đổ đầy dầu máy, thành thử bịa chuyện cũng chẳng tròn – Theo lời y nói thì Tú Nương chính là muội muội của quý phi? Chẳng lẽ quý phi cũng là người man?

Vả lại, Hoàng thượng phái người tìm con, chỉ phái có hai người thôi sao? Cho dù Hoàng thượng nghèo rớt mồng tơi, cả triều văn võ chỉ sai được hai người, vì sao hai người này hơn hai năm qua vẫn không tỏ rõ thân phận?

Tướng quân Huyền Thiết doanh thần kỳ ở ngay cách vách, chẳng lẽ không biết Tú Nương liên tục qua lại với người man? Vì sao không ngăn cản?

Trường Canh ngắt lời: “Ngươi nhận lầm người rồi.”

Thẩm Dịch: “Điện hạ…”

“Nhận lầm người rồi!” Trường Canh rất mệt mỏi, bỗng nhiên không muốn dây dưa với những kẻ chỉ biết nói dối này nữa, “Thả ta xuống, ta là tiểu tạp chủng mà nữ nhân man tộc kia không biết cẩu hợp với sơn phỉ nào sinh ra, đâu xứng để tướng quân Huyền Thiết doanh vượt hiểm nguy đến cứu? Đâu xứng nhận mấy đại nhân vật như các ngươi làm nghĩa phụ?”

Nghe câu cuối cùng Thẩm Dịch không khỏi thở dài, cảm giác tên Trường Canh này có bảy tám phần đều là nhằm vào Thẩm Thập Lục, mình hình như chỉ bị liên lụy, bị giận chó đánh mèo thôi.

Y khẽ cầm chân Trường Canh đang đạp loạn: “Mạt tướng thất lễ – Ngón út chân phải của điện hạ hơi cong hơn người khác, giống bệ hạ như đúc, chính là long tử chi tướng, không sai được.”

Trường Canh rụt phắt chân lại, trong lòng càng lạnh như băng.

Việc này y còn nhớ rõ mồn một, ngón chân này căn bản không phải trời sinh, mà là lúc nhỏ bị Tú Nương tự tay bẻ, bà ta không để ý y gào khóc, vặn gãy một ngón chân y, sau đó dùng cách bó chân cho nữ nhân khiến ngón chân y cong thành dị dạng.

Phượng tử long tôn chó má, cái này cũng có thể bịa đặt sao?




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 129 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: mjschjckkut3 và 44 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

3 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 202, 203, 204

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

13 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

14 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

17 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

18 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

19 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

20 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246



Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 220 điểm để mua Doggi bú bình
Mika_san: alo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 304 điểm để mua Khủng long Dino
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 365 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 293 điểm để mua Giường nữ hoàng
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 212 điểm để mua Bé Mascot hồng
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 251 điểm để mua Lily Flowers
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 687 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 332 điểm để mua Khỉ xanh
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Vivianna
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 216 điểm để mua Người tuyết 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 234 điểm để mua Trâm hoa cài tóc
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 750 điểm để mua Ngọc đỏ
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 291 điểm để mua Nhảy hip-hop
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> tuyết sa mạc
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 354 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 297 điểm để mua Người Nhật Bản
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 285 điểm để mua Ác quỷ
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 370 điểm để mua Ác quỷ dễ thương
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 295 điểm để mua Mèo con khóc nhè

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.