Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 276 bài ] 

Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

 
Có bài mới 21.11.2017, 19:28
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 32036 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu 20 - Điểm: 50
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 20: Hưu thê

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Đêm công thành thứ ba, Hàn quân bắn hai lần “Truyền đơn” vào trong thành Duyệt Châu, đánh hai đợt du kích xong thì không tiếng động biến mất, cái gọi là nhất cổ tác khí yếu đi lần thứ hai và đến lần thứ ba thì suy sụp *, tướng sĩ thành Duyệt Châu bị Hàn quân tàn phá tinh thần liên tục ba đêm, từ ban đầu sĩ khí tăng cao chuẩn bị chiến tranh đến sau đó có lực mà không có chỗ phát đầy bụng tức giận rồi đến bây giờ vẻ mặt uể oải ngáp liên hồi, thỉnh thoảng còn “Thân thiết” chào hỏi đôi câu với Hàn quân đánh du kích phía dưới (Toàn văn không quảng cáo).

(*) nhất cổ tác khí, tái nhi suy, tam nhi kiệt: Thành ngữ “Nhất cổ tác khí” này bắt nguồn từ một câu chuyện được ghi lại trong “Tả truyện” của Tả Khâu Minh năm 389 trước Công nguyên. Nguyên gốc:  一鼓作氣, 再而衰, 三而竭 (nghe tiếng trống thứ nhất thì hăng hái, tiếng thứ hai lòng hăng hái giảm xuống, lần thứ ba thì hăng hái hết cả)

Mà từ sau khi có phó tướng bị giết, các tướng lĩnh không khỏi trông gà hóa cuốc nhìn ai cũng giống như phần tử khủng bố trong lòng cảnh giác đề phòng. Chỉ trong vòng thời gian ba ngày ngắn ngủi, từ tướng lĩnh đến binh lính không khỏi chịu đủ đau khổ tinh thần.

Trong đau khổ này, lúc tờ mờ sáng bọn lính thủ thành bụng đói mệt mỏi, lúc đổi gác bị một tiếng nổ chấn động dưới chân thành, ngay cả tường thành cũng rung nhẹ rồi kết thúc, theo tiếng nổ vang đất rung núi chuyển, không trung tách ra lửa khói rực rỡ chiếu sáng khắp bầu trời đêm, cờ xí trên tường theo Duyệt Châu phất phơ theo chiều gió cùng nhau gãy lìa tận gốc đổ xuống, vết chém cực kỳ bằng phẳng, giống như đã sớm có người dùng đao sắc chặt đứt, bọn lính bị chấn động đến lờ mờ phát giác ra, đầu óc còn chưa kịp hồi phục tinh thần lại nghe tiếng giết chấn động trời truyền đến bên tai, trên lầu cửu trọng tháp kiến trúc cao nhất mang tính biểu trưng trong thành Duyệt Châu, cờ Hàn quân vù vù phấp phới đón ánh nắng sớm trong gió nhẹ, mấy ngày này tinh thần chiến đấu của Hàn quân tích tụ trương lên, mà quân lính giữ thành thì trong lòng kinh hãi, cho rằng trong thành Duyệt Châu đã bị Hàn quân chiếm lĩnh tức thời đại loạn, đợi đến khi Chu Mặc nằm trên giường bệnh nghe nói binh biến phía ngoài, định mang bệnh đi chiến đấu thì đã thấy phó tướng kinh hoàng báo lại Hàn quân đã phá thành mà vào.

Thân thể Chu Mặc mới vừa có chuyển biến hơi tốt đẹp bị tin tức này đả kích phun ra một ngụm máu tươi, cuối cùng chỉ đành phải dẫn thủ hạ thân binh tránh mũi tấn công bén nhọn của Hàn quân mà chạy trốn.

Cuộc chiến Duyệt Châu, Hàn quân đại thắng!

Hàn quân vào thành, kỷ luật quân đội nghiêm minh, dân chúng hai bên đường hoan nghênh, Bạch Ưng thân thiết vẫy tay về phía dân chúng, Cố Thần Vũ cười đến hàm súc lạnh nhạt, đuôi khóe mắt Lạc Phi liếc xéo cằm nhếch lên, ba đại chủ tướng mặc dù thân thiện, xa cách, kiêu ngạo đủ hình tượng không giống nhau, nhưng tư thế oai hùng bừng bừng phấn chấn đẹp trai tuấn tú của bọn họ ở trên lưng ngựa cũng quyến rũ lòng vô số cô nương thiếu phụ các thím các bà, khiến cho các nàng thét chói tai liên tục, nhưng ở trong kích động của bọn họ lại đồng thời không thấy Hàn Vương, trong lòng lại nổi lên thất vọng không nhỏ.

“Nghe nói ngươi chọc tức Chu Mặc con rùa đen bị bệnh không dậy nổi, ngươi thật đúng là xuất thủ bất phàm.” Bạch Ưng nói với Lạc Phi đang mỉm cười bên cạnh. die~nd a4nle^q u21ydo^n

“Chỉ náo không đánh bực mình, gia bực mình dĩ nhiên cũng phải khiến cho hắn bực mình theo, nếuko phải Vương gia hạ lệnh ẩn nhận chờ căn dặn, gia sớm trừng trị hắn rồi, nào còn có thể để cho hắn trốn thoát?” Lạc Phi mất hết hào hứng vứt ánh mắt quyến rũ với các cô nương đang hét lên rồi nói.

“Vương gia tự có sắp xếp của ngài.” Bạch Ưng vừa nói vừa quay sang nói với Cố Thần Vũ bên cạnh, “Cố huynh, nhanh như chớp của huynh ngược lại thật sự khiến tại hạ mở to mắt nhìn.”

“Bạch huynh quá khen.” Cố Thần Vũ nói.

“Ca ca, tại sao không thấy Hàn Vương?” Huynh muội Tần gia nhận được tin tức chạy tới, Tần Hoài Châu hỏi ca ca bên cạnh, đợi hồi lâu không nghe được đáp lại, nàng quay đầu nhìn thì thấy Tần Hoài Xuân đang si ngốc ngắm nhìn theo hướng khác, nàng giơ tay lên quơ quơ trước mặt hắn nói, “Ca ca?”

“Châu Châu, muội xem, kia có phải là Phi Phi cô nương không?” Tần Hoài Xuân lẩm bẩm ra tiếng.

“Nhìn cẩn thận có vẻ giống.” Tần Hoài Châu nhìn theo tầm mắt của hắn nhìn lại chần chừ nói, vẻ xinh đẹp quá mức của nàng kia ban đầu lưu lại cho nàng một ấn tượng cực kỳ khắc sâu, nhưng người trước mắt này mặc dù mặt mày tương tự, nhưng lại khiến cho người ta có cảm giác không giống nhau, nàng kia cho người ta cảm giác quyến rũ, mà nam tử trước mắt trong bộ giáp màu bạc trên ngựa cao lại khiến cho người ta xem nhẹ dung mạo của hắn mà bị hấp dẫn bởi vẻ anh tuấn lạnh lùng phát ra từ quanh thân hắn, nàng nhìn Bạch Ưng cùng xuất hiện bên cạnh Lạc Phi lần trước, suy nghĩ một chút nói, “Chẳng lẽ hắn và Phi Phi cô nương là huynh muội?” die nda nle equ ydo nn

Tần Hoài Xuân vẫn nhìn Lạc Phi, trầm mặc không nói.

Ánh bình minh vừa ló dạng, sương mù buổi sáng tan đi, Quân Dập Hàn trên lầu cửu trọng tháp mặc bộ đồ màu trắng, vẻ tao nhã lưu chuyển quanh thân lưu lại vẻ cô độc, hắn cúi đầu nhìn ba quân cảm xúc cao vút dưới tháp, vẻ mặt nhạt mà lạnh, khi tầm mắt xẹt qua một chỗ thì thân thể của hắn vùn vụt như nhạn múa bay trên không mà xuống, đúng lúc mọi người ca ngợi vẻ đẹp đẽ bất ngờ thì đồng thời thấy hắn xách ra một bóng dáng mảnh mai từ trong đoàn đội, lời nói mang theo châm chọc: “Thế nào, lại muốn chạy trốn?”

Cũng chỉ trong giây lát khi đại quân tụ hội, nàng có thể chạy đi lần nữa từ bên cạnh hắn, nàng thật sự có khả năng!

Ba người ngồi thẳng trên lưng ngựa khi nhìn thấy người hắn xách ra thì vẻ mặt khác nhau, lại cùng nhau hướng tầm mắt về phía hai người.

“Không có.” Ôn Noãn quả quyết bác bỏ, “Ta chính là định trải nghiệm một chút cảm giác đứng ở phía dưới ngẩng lên nhìn Vương gia, chiêm ngưỡng phong thái của Vương gia.”

“Cảm giác như thế nào?”

“Vô cùng khá.”

Ánh mắt người bốn phía lấp lánh có thần nhìn hai người, rối rít suy đoán quan hệ của nữ tử này với Hàn Vương, trong đám người không biết có ai nói một câu: “Ah, đó không phải là Hàn Vương phi sao, khi ta đi kinh thành từng gặp một lần.”

“A...” Mọi người đột nhiên hiểu ra, ánh mắt chuyển thành hoặc nóng bỏng hoặc đố kỵ hoặc hâm mộ.

Hàn Vương phi?

Cố Thần Vũ khiếp sợ nhìn về phía Ôn Noãn, ánh mắt phức tạp!

Quân Dập Hàn nhìn nữ nhân trước mắt liên tục nói dối đều đúng lý hợp tình lại sức mạnh tràn đầy, không biết tại sao lại có ảo giác không căm ghét còn có thành thói quen, hắn cau mày nhẹ đến không thể nhận ra, bàn tay trong tay áo khựng lại một chút nhưng vẫn lấy ra một lá thư đưa cho nàng, hai chữ “Từ thư” trên lá thư, lời của hắn chuyển thành lạnh lùng vô tình, “Từ nay về sau, ngươi không bao giờ là Hàn Vương phi nữa.”

Bước ngoặt này không thể dùng mau có thể hình dung, mà là khoảnh khắc giữa nghiêng trời lệch đất, một khắc trước Ôn Noãn còn cảm giác “Vô cùng khá”, giờ khắc này chỉ cảm thấy như bị sét đánh, đau lòng tới tứ chi bách hài đau đớn, cố làm ra lạnh nhạt lại không hiểu nói: “Không biết vì sao Vương gia lại hưu ta?” d1en d4nl 3q21y d0n

“Bổn Vương tuyệt đối không cho phép nữ nhân Mộ Dung Tịnh gả tới làm Vương phi của bổn Vương, huống chi bổn Vương không tính là phu thê chi thực với ngươi.” Đáy mắt Quân Dập Hàn hoàn toàn lạnh lùng, trong lòng không biết vì sao khi nói câu này ra lại ở trong mờ mịt sinh ra tia đau đớn, nhưng hắn vẫn không để ý tới lý do của phần đau đớn này, hắn vừa hứa hẹn cho Mộ Hàn một danh phận, liền quyết định sẽ không có chút dính dấp gì với những nữ nhân khác, cho dù thời thế bây giờ nam nhân tam thê tứ thiếp là chuyện bình thường đi nữa, chỉ có điều, Quân Dập Hàn hắn mong muốn chỉ làm bạn với một người đến cuối quãng đời còn lại là đủ rồi.

“Ta biết.” Ôn Noãn hết sức kéo ra ý cười thoáng qua, tuy hết sức khống chế chìa tay đón nhận thư nhưng vẫn không kiềm chế được mà hơi run rẩy.

Cố Thần Vũ trên lưng ngựa nhìn thấy tất cả cũng không thể nhịn được nữa, bảo bối trong lòng hắn che chở trăm bề lại khiến cho người ta xem thường như vậy, một tấm chân tình lại bị hắn (Quân Dập Hàn) nhục nhã chà đạp như vậy trước mặt mọi người, khiến hắn làm sao có thể nhìn tới mà không để ý tới, nhưng hắn đang định phi thân xuống nựa, lại thấy ánh mắt hàm chứa khẩn cầu của Noãn Bảo nhìn về phía hắn, ý bảo hắn không nên nhúng tay, hắn hung hăng nhắm mắt lại, chưa bao giờ cảm thấy bất lực như lúc này, nữ nhân yêu sâu đậm bị thương, thế nhưng hắn chỉ có thể lẳng lặng nhìn, cảm giác này thật con mẹ nó đáng chết!

Khoảnh khắc khi Ôn Noãn chìa tay tiếp nhận thư từ hôn, mắt Quân Dập Hàn nhìn về hướng khác, chẳng biết tại sao, bản năng nơi đáy lòng hắn cự tuyệt nhìn nụ cười còn khó coi hơn khóc lúc này của nàng, vì vậy, hắn không nhìn thấy ánh mắt Ôn Noãn ra hiệu cho Cố Thần Vũ, mà Lạc Phi và Bạch Ưng sớm bị bước ngoặt như màn hài kịch này chấn động mất hồn mất vía, nào còn có ý định đi chú ý về phía một ánh mắt nho nhỏ.

“Vương gia bảo trọng.” Ôn Noãn chỉ cảm thấy hơi sức toàn thân giống như bị rút ra, lòng đau giống như bị đánh tê liệt, nhưng nàng cũng chỉ có yên lặng chịu đựng, giờ này ngày này giờ khắc này suy cho cùng do một tay nàng tạo thành, nhưng nàng cũng không hối hận, nàng dùng sức nắm chặt thư từ hôn trong tay xoay người rời đi, mỗi một bước đi đau giống như giẫm trên mũi đao khiến nàng muốn dừng chân không tiến.

Kiên cường chút, Ôn Noãn, đây chỉ là triệt để từ biệt quá khứ mà thôi, cũng không phải thật sự rời khỏi, ngươi không phải còn có thể lấy thân phận Mộ Hàn hầu ở bên cạnh hắn sao? Nàng yên lặng động viên mình trong lòng, nhưng một âm thanh khác lại đang nói, cho dù hầu ở bên cạnh hắn cũng là lấy thân phận một nữ nhân khác một cái mặt khác hầu ở bên cạnh hắn, ngươi bây giờ bỏ lỡ một thứ tốt đẹp nhất đời này, Ôn Noãn, ngươi sai lầm rồi, cho dù hôm nay không hối hận, cuối cùng sẽ có một ngày ngươi phải hối hận. dinendian.lơqid]on

Trong đầu Ôn Noãn đủ các loại giọng nói và hình ảnh đan xen, nàng chỉ cảm giác trong đầu hỗn loạn giống như sắp nổ tung,trong tai không hề nghe được bất kỳ âm thanh gì khác nữa, chỉ từng bước một kiên định rồi lại mờ mịt rời đi, trên mặt giống như có thứ gì đó ấm áp chảy qua, nàng đưa tay sờ, mới phát hiện không biết nước mắt chảy xuống từ khi nào.

Đám người bao vây rối rít tự động nhường đường cho nàng, ánh mắt vốn nhiệt tình hâm mộ ghen tỵ tất cả chuyển thành thương hại đồng tình.

“Vương gia...” Bạch Ưng rốt cuộc không nhịn được mở miệng.

“Các ngươi không cần nhiều lời chuyện của bổn Vương.” Quân Dập Hàn trực tiếp cắt đứt lời hắn, tay thả lỏng phía sau dần nắm chặt, nếu không phải nể tình nàng chỉ là một con cờ của Mộ Dung Tịnh, sao hắn có thể đơn giản thả nàng đi như vậy.

“Lão tử không nhìn nổi.” Lạc Phi tức giận trực tiếp quay đầu ngựa rời đi.

Bạch Ưng lắc đầu mày nhíu chặt, không biết vì sao sự tình lại biến thành dáng vẻ như bây giờ, sau khi Vương gia khỏi bệnh thì không chủ động nhắc tới Vương phi, ngay cả bọn họ nói tới cũng tỏ vẻ lạnh nhạt giống như không biết, vậy mà bây giờ, xa cách lâu ngày mới được gặp lại nhau là chuyện mừng rỡ như vậy, thế nhưng Vương gia lại trước bao nhiêu người hưu thê, trong lòng Bạch Ưng thở dài thật sâu, Vương gia, tương lai ngài ngàn vạn lần đừng vì chuyện hôm nay mà hối hận.

“Vương gia.” Lúc này một tên lính vội bước lên trước ghé vào bên tai Quân Dập Hàn nói nhỏ mấy câu, vẻ mặt Quân Dập Hàn lập tức lạnh lẽo nhìn về phía bóng lưng mỏng manh mà gầy nhỏ cách đó không xa, nói, “Bắt nàng ta lại cho bổn Vương.”

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

Thành Diêm, Mạnh Cô Nhiễm nghiêng người dựa vào mái nhà cong nhìn Sở Hoan đang bắt thỏ trong rừng trúc phía dưới, khóe môi dâng lên ý cười, Sở Hoan bắt được thỏ vui mừng giơ cao tay túm thỏ quơ múa về phía hắn.

“Con thỏ này lớn nhỏ vừa đúng, chính là thích hợp nướng ăn.” Hắn nhìn con thỏ này kết luận.

“Không được, thỏ này không thể ăn.” Sở Hoan nghe hắn nói như thế lập tức ôm chặt thỏ vào trong ngực, cẩn thận nhìn hắn nói, “Nó là bằng hữu của ta.” Sau khi hắn nói xong thì dùng cặp mặt tròn vo nhìn chằm chằm vào Mạnh Cô Nhiễm, thấy hắn không phản đối, lúc này mới tràn đầy vui mừng giơ thỏ lên nói với hắn, “Ngươi xem nó trắng như vậy, kêu nó là tiểu Bạch có được không?”

“Nếu nó là bằng hữu của ngươi, ngươi tự mình làm chủ là được.”

“Nhưng ta muốn nghe ý kiến của ngươi.”

“Ý kiến của ta là ăn nó đi.”

“... Tiểu Bạch, tiểu gia dẫn ngươi đi ăn thịt.” Sở Hoan yên lặng nhìn Mạnh Cô Nhiễm cười đến cực kỳ xảo trá trên lầu, nhỏ giọng nói bên tai thỏ rồi ôm nó rời đi.

“Chủ thượng, Mộ Dung Tịnh phái năm vạn đại quân tăng viện đã hội họp với tàn quân của Chu Mặc, hiện giờ mười vạn đại quân đã bao bọc vây quanh thành Duyệt Châu.” Sở Hoan vừa mới đi, Thanh Nham liền im hơi lặng tiếng xuất hiện sau lưng Mạnh Cô Nhiễm.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: MicaeBeNin, Quỷ Yêu, Una, antunhi, bichvan, khanhthi
     

Có bài mới 23.11.2017, 18:40
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 32036 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu 21 - Điểm: 48
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 21: Yêu một người

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Mười vạn đại quân bao bọc vây quanh thành Duyệt Châu, tiếng trống chấn động chu vi trăm dặm, chủ tướng Chu Mặc từ trong đại quân thúc ngựa mà ra, xách thương chỉ thẳng vào trong thành cao giọng hét nói: “Hàn Vương, ngươi có bản lĩnh đừng đùa giỡn giở trò bịp bợm ở trong bóng tối, đường đường chính chính đánh một trận tử chiến với bản Tướng quân!”

Gió đưa giọng của hắn vào trong thành, nhưng lại lấy được giọng nói cực kỳ khinh thường của Lạc Phi: “Dựa vào ngươi, cũng muốn?” Dứt lời, tay hắn cầm lãnh kiếm phi thân mà xuống, kiếm khí ngang trời xẹt qua đánh thẳng vào mặt Chu Mặc.

Hai nam nhân nghẹn từng tầng tức giận giống nhau vừa va chạm tới, phía trước đại quân dưới tường cao, thương bạc bay lượn kiếm lạnh như sương, nhiều chiêu nhanh như tia chớp ra tay tàn nhẫn, có xu thế không chết không dừng.

“Ầm.” Hai chưởng đụng nhau, chỉ trong khoảnh khắc nội lực bốn phía kích động cát bay đá chạy, binh lính gần bên bị bức đến giơ tay lên che mắt liên tiếp lui về phía sau, Chu Mặc bị bức rơi xuống ngựa mà Lạc Phi phi thân trên không quay trở lại đầu tường.

Lạc Phi đưa tay lau vết máu trên khóe môi, ánh mắt đào hoa nhuốm từng tầng khí lạnh nhìn Chu Mặc dùng thương ổn định thân hình sắc mặt cực kỳ khó coi, mang cười nói: “Chỉ với dáng vẻ khiếp nhược này của ngươi mà vọng tưởng muốn đấu một trận với Hàn Vương, trước đại quân ngươi xem ra thật đúng không sợ mất mặt xấu hổ, ta nghĩ ngươi nên dứt khoát xách thương tự vẫn, như thế mới có thể thể hiện ra vài phần bản sắc đại trượng phu, giữ được chút mặt mũi.”

“Phụt.” Chu Mặc há miệng phun ra máu tươi, không biết bị tức hay lúc giao thủ với Lạc Phi bị nội thương, đôi mắt đen như mực của hắn hung hăng nhìn chằm chằm vào Lạc Phi đang ở trên cổng thành có thái độ cực kỳ khinh miệt, trong tay nắm chặt thương bạc đột nhiên nhấc đầu thương nhằm lên ngay cổ họng mình.

“Tướng quân!”

Hành động lần này của hắn khiến phó tướng cách đó không xa hoảng sợ kinh hãi, ngay cả Lạc Phi trên đầu tường, châm biếm trên khóe môi theo đó khựng lại, đáy mắt lộ vẻ thất vọng. diee ndda fnleeq uysd doon

Nhưng sau một khắc, lại thấy Chu Mặc cầm thương bạc trong tay đang đâm vào trong cổ họng mình đồng thời eo ếch gập lại, cổ ngửa ra sau, thương bạc đánh một vòng trên đầu ngón tay giống như tia chớp gào thét mà đi về phía Lạc Phi đang đứng trên đầu tường.

Thế đi của thương bạc nhanh mà mãnh liệt, trong chớp mắt đã tới trước người Lạc Phi, hắn tránh không thể tránh, đầu thương đâm tới áo bào hắn, sắp đâm vào trong ngực bụng thì đột nhiên gãy làm hai đoạn, phương hướng nghịch chuyển xuyên vào lồng ngực Chu Mặc còn chưa kịp thu hồi vẻ hả hê.

Tất cả xảy ra quá nhanh, chỉ trong điện quang hỏa thạch, đối với kết cục này, người ngựa hai phe đều rơi vào trong tình trạng kinh hãi, ngay cả bản thân Chu Mặc cũng không thể tin cúi đầu nhìn thương bạc bị gãy làm đôi đâm trước ngực phun trào chảy máu thành cái lỗ lớn, lại cố sức ngẩng đầu nhìn về bóng dáng tuyệt thế cầm kiếm đứng chắp tay trên tường thành, cuối cùng chậm rãi nhắm mắt lại té xuống.

Đến khi chết mới hiểu, suy cho cùng là do hắn quá mức tự phụ, nam nhân này, cho dù hắn dốc cả một đời cũng không theo kịp, hắn thật sự không xứng làm đối thủ đánh một trận với người ta!

Trong đại quân, tướng lĩnh Hầu Úc của viện quân do Mộ Dung Tịnh phía tới mắt lạnh nhìn một màn này, giơ tay lên gọi tiểu tướng bên cạnh ra nhỏ giọng căn dặn mấy câu, giơ tay lên đang định hạ lệnh đại quân tiến công, lại thấy trước mắt lóe tia sáng bạc, cổ như có thứ gì lạnh lẽo lướt qua rồi mất đi tất cả tri giấc.

Đầu của Hầu Úc bị Quân Dập Hàn lấy kiếm cắm trên tường thành, mà hắn vẫn một bộ áo trắng không nhiễm trần thế, vẻ mặt nhạt mà xa, như thần sa xuống, thần thánh không thể xâm phạm, không ai thấy rõ, nam nhân giống như thần này vào một khắc trước cắt đầu chủ tướng người ta trong mười vạn đại quân như thế nào, cũng không ai thấy rõ hắn cứu Lạc Phi trong tình trạng ngàn cân treo sợ tóc đồng thời còn khiến Chu Mặc táng mình dưới thương bạc của chính hắn như thế nào.

Quân Dập Hàn, không hổ là Chiến thần của nước Linh!

Hai người chủ tướng trước sau bỏ mình, mười vạn đại quân như rắn mất đầu rối loạn trong chốc lát thần kỳ này rồi sau đó ào ào quỳ một chân trên đất chủ động quăng mũ cởi giáp thề thần phục Hàn Vương.

Trận chiến này, lấy Hàn quân hoàn toàn thắng lợi mà chấm dứt, sự tích anh dũng lấy đầu tướng địch trong mười vạn đại quân của Hàn Vương truyền khắp đầu đường cuối ngõ, không ít thanh niên trai tráng rối rít thu dọn hành trang đến đầu quân dưới cờ Hàn Vương đẻ thực hiện giấc mộng nam nhi của mình, mà đánh một trận, càng khiến cho khu vực Giang Đông vững vàng nắm trong tay Hàn quân, thậm chí không ít châu huyện chủ động thoát khỏi chính quyền triều đình hiện tại quy thuận Hàn Vương.

Dõi mắt thiên hạ, Hàn Vương đã có xu thế quy về!

Nhưng chiến sự thắng lợi cũng không khiến cho vẻ lạnh lẽo chìm giữa hai chân mày Quân Dập Hàn giảm bớt chút nào, chẳng biết tại sao, trong đầu hắn lúc nào cũng không thể kiềm chế mà hiện lên khuôn mặt cười đến đau thương và đôi mắt tràn đầy tuyệt vọng của Ôn Noãn, vẻ mặt như vậy hình như có rất nhiều thứ gì đó bao hàm bên trong, khiến cho hắn không nhìn thấy rõ ràng lại cảm thấy mờ mịt, trong lòng bị đè nén không thở nổi.

“Vương gia, đây là canh sâm ta tự tay nấu vì ngài, ngài uống lúc còn nóng.” Ngọc Dao cười nhẹ nhàng đưa chén canh cho Quân Dập Hàn.

“Ai cho ngươi tiến vào? Đi ra ngoài.” Quân Dập Hàn nhìn trên giấy Tuyên Thành không biết bị nhỏ mực nước từ khi nào, bút cầm trên tay thật lâu không hạ xuống đặt lên giá bút, lạnh giọng trách mắng.

“Ngọc Dao cũng chỉ vì thấy Vương gia mấy ngày gần đây cả người vất vả, muốn bồi bổ thân thể cho Vương gia, Vương gia cần gì tức giận như thế?” Ngọc Dao cắn môi, tròng mắt rưng rưng nhìn hắn, rất uất ức nói.

“Thân thể của bổn Vương không cần ngươi quan tâm.” Hắn nói đến đây giống như nghĩ đến điều gì, chân mày hơi nhíu, đứng dậy đi vòng qua bàn ra ngoài, Ngọc Dao nhìn theo bóng lưng hắn rời đi, lại nhìn chén canh bốc hơi nóng trong tay, chỉ cảm giác mình thật sự vừa đáng thương lại vừa buồn cười, tha thiết mong dâng tấm chân tình, nhưng hắn lại chẳng thèm ngó tới, từng cho rằng lâu ngày cuối cùng sẽ nhìn thấy chân tình, hiện giờ mới hiểu được lâu ngày thấy là tuyệt tình, Quân Dập Hàn, chẳng lẽ trong lòng của ngươi không dung được cho ta nửa phần vị trí? di ien n#dang# yuklle e#q quiq on

Hay là, ngươi cho dù hưu nữ nhân kia nhưng vẫn không quên được nàng ta?

Mắt Ngọc Dao trở nên lạnh lùng, vẻ âm hiểm hiện lên trong mắt!

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

“Noãn Bảo, rốt cuộc giữa nàng và Hàn Vương đã xảy ra chuyện gì?” Trong phòng giam giữ Ôn Noãn, Cố Thần Vũ tránh ra từng tầng thủ vệ tiến vào, trầm giọng hỏi Ôn Noãn đang ngồi ngẩn người trên giường.

“Thần Vũ, ngươi đã đến rồi.” Ôn Noãn thu hồi tầm mắt trống rỗng cười cười, cố tỏ vẻ thả lỏng nói, “Còn có thể xảy ra chuyện gì, trước đây không phải ngươi cũng nhìn thấy hắn hưu ta sao, ừ, bây giờ ta là phụ nhân bị hưu danh xứng với thực.”

“Noãn Bảo, nếu như nàng không chịu nói thật, hiện giờ ta sẽ mang theo nàng giết ra ngoài, dù đồng quy vu tận với Quân Dập Hàn, ta cũng nhất định không để cho nàng chịu nửa phần uất ức.” Cố Thần Vũ đứng trước người nàng, ánh mắt lấp lánh như sao trong ngày thường hiện giờ lại đen như mực khóa chặt hai tròng mắt của nàng, không để cho nàng có thể trốn tránh chút nào.

Một tay Ôn Noãn che mắt, ngửa người ra phía sau tựa vào cột giường, một hồi lâu sau cuối cùng cười bất đắc dĩ lại buồn bã, giọng nói mang theo chút mơ hồ: “Thật ra thì ta yêu hắn kém xa vẻ nồng đậm thâm trầm hắn yêu ta, duyên phận của ta và hắn bắt đầu từ khi Thái hậu tứ hôn...”

Theo Ôn Noãn nói liên tục từng ly từng tí chuyện giữa nàng và Quân Dập Hàn, sắc mặt Cố Thần Vũ vốn âm u bắt đầu dần dần trở nên tái nhợt, thì ra là, thì ra là nam nhân kia đã sáp nhập vào trong tính mạng của nàng trong thời gian hắn vắng mặt, hắn cùng với nàng, một bước bỏ qua, cuối cùng từng bước bỏ qua. di1enda4nle3qu21ydo0n

“Chẳng lẽ nàng thật sự tính toán vẫn yên lặng ở bên cạnh hắn, không nói cho hắn sự thật?” Giọng Cố Thần Vũ tức cười hỏi, Noãn Bảo của hắn trở nên yếu ớt khiến cho người ta đau lòng như vậy từ khi nào.

“Ta không có biện pháp tốt hơn, Thần Vũ.” Nàng cười khổ, “Thay vì để cho hắn nhớ lại tất cả rồi trơ mắt nhìn ta chết, chịu đựng đau đớn cắn tim, ta tình nguyện để cho hắn quên sạch sẽ tình cảm với ta, cuộc đời này năm tháng tĩnh lặng, huống chi...” Nàng lắc đầu một cái, “Ta cho hắn ăn ‘Vong tình thủy’ không phải là độc, vốn không có thuốc nào chữa được.”

“Noãn Bảo, nàng như vậy là không công bằng với hắn?” Cố Thần Vũ thương tiếc nhìn nàng, “Nàng thừa nhận tất cả đau đớn nhưng cũng tàn nhẫn tước đoạt quyền lợi lựa chọn của hắn, ta tin tưởng đối với hắn mà nói, năm tháng tĩnh lặng cũng không phải sống lâu cỡ nào mà là có thể cùng nàng gần nhau từng phút từng giây.”

“Ta biết rõ.” Giữa ngón tay Ôn Noãn có nước mắt chảy xuống, âm thanh mang theo nghẹn ngào nhè nhẹ, “Nhưng ta muốn hắn sống thật tốt, yêu một người, không phải dốc hết hết khả năng để cho người đó sống tốt sao?”

“Noãn Bảo ngốc.” Cố Thần Vũ ôm nàng vào trong ngực nhẹ nhàng vỗ lưng nàng, giữa hai chân mày là vẻ thê lương, “Nếu như nàng thật sự cố ý như thế, ta sẽ dốc tất cả giúp nàng.”

Thì ra là, Noãn Bảo của hắn cũng sẽ yêu một người như thế, yêu khiến cho hắn ghen tỵ, yêu khiến cho hắn đau lòng!

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

“Hiện giờ Mộ công tử ở đâu?” Quân Dập Hàn đến phòng thuốc, quét mắt nhìn y quan bận rộn chạy tới chạy lui bên trong nhưng không nhìn thấy bóng dáng Mộ Hàn liền lên tiếng hỏi.

“Tham kiến Vương gia.” Các y quan rối rít ngừng công việc trong tay, tiếp theo khom mình hành lễ, một vị y quan tương đối lớn tuổi trong đó nói, “Bẩm Vương gia, từ ba ngày trước bọn thuộc hạ đã không nhìn thấy Mộ công tử.”

“Ba ngày trước?”

“Dạ, bọn thuộc hạ cho rằng hắn đi hầu hạ Vương gia nên cũng không để ý nhiều.” Y quan nói đến đây, nhìn vẻ mặt âm trầm của Quân Dập Hàn, trong lòng căng thẳng, giơ tay áo lau mồ hôi lạnh chảy ra, cẩn thận hỏi dò, “Chẳng lẽ hắn không đi tới bên cạnh Vương gia?”

“Nếu hắn ở bên cạnh bổn Vương thì bổn Vương sẽ tới đây tìm người?” Giọng Quân Dập Hàn rất lạnh. Dieễn ddàn lee quiy đôn

“Vương gia thứ tội.” Các y quan rối rít vùi đầu quỳ xuống, thân thể khẽ run, người tâm phúc hiện nay mất tích mấy ngày mà bọn họ lại không bẩm báo lên, tội này, tội này sợ rằng không nhẹ.

“Người đâu, lôi tất cả những người này ra trừng phạt hai mươi đại bản.” Quân Dập Hàn lạnh lùng ra lệnh, rồi nói với Bạch Ưng đang đi tuần tra qua, “Tập trung nhân thủ, trước khi trời tối bổn Vương phải biết vị trí của Mộ Hàn.”

“Vương gia.”

Giọng Quân Dập Hàn vừa dứt, cách đó không xa lại vang lên giọng nói trong mềm mại mang theo ý cười quen thuộc, hắn quay đầu nhìn lại, lại thấy áo nàng bị rách mấy chỗ, trên lưng cõng theo sọt trung lớn cao hơn nàng nửa cái đầu.

“Ơ, thật đúng là nhắc tới Tào Tháo thì Tào Tháo liền đến.” Bạch Ưng trêu ghẹo nói.

“Các ngươi đều tụ tập ở cửa làm gì vậy?” Ôn Noãn đến gần nhìn mọi người không hiểu hỏi.

Bị ăn hèo! Nhưng không dám nói những lời này ra, các y quan lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm trong lòng đồng thời không khỏi đưa ánh mắt cảm kích về phía Ôn Noãn kịp thời xuất hiện.

“Mấy ngày nay ngươi đi đâu?” Quân Dập Hàn nhìn dáng vẻ rất nhếch nhác của nàng, cau mày hỏi.

“Đi khe Vân Vụ ngoài thành hái chút thảo dược.” Ôn Noãn nói đồng thời tháo giỏ trúc sau lưng xuống giao cho y quan bên cạnh, cười nói, “Mấy ngày trước khi thuộc hạ kiểm tra lại dược liệu phát hiện thấy thiếu vài vị thuốc cầm máu, trùng hợp lúc ấy khe Vân Vụ cách quân doanh không xa nên muốn đi suốt đêm hái một chút, ai ngờ khi hái thảo dược không cẩn thận ngã vào trong khe núi bị vây khốn hai ngày, khi trở về lại thấy quân địch vây thành, vì vậy làm trễ nại cho tới bây giờ mới trở về.”

“Chậc, ngươi cũng thật xui xẻo.” Bạch Ưng rất đồng tình nói.

“Thời vận không tốt, đây cũng là chuyện không có cách nào khác.” Ôn Noãn không để ý lắm phủi bụi trên ống quần.

“Sau nửa canh giờ, tới thư phòng gặp bổn Vương.” Quân Dập Hàn xoay người rời đi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: MicaeBeNin, Quỷ Yêu, Una, antunhi, bichvan
     
Có bài mới 25.11.2017, 16:46
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 32036 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu 22 - Điểm: 46
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 22: Yêu và trách nhiệm

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Ôn Noãn đi theo nha hoàn đi tới trong phòng bố trí vì nàng rửa mặt sơ sau đó đổi bộ quần áo sạch sẽ, trên người bổ sung chút thuốc để đề phòng ngộ nhỡ, lúc này mới bước tới thư phòng của Quân Dập Hàn.

Nàng gõ nhẹ cửa phòng hai tiếng, bên trong truyền đến giọng nói trầm thấp của Quân Dập Hàn, “Đi vào.”

“Vương gia kêu thuộc hạ tới có gì căn dặn?” Ôn Noãn tiện tay đóng cửa phòng, đứng bên cạnh Quân Dập Hàn hỏi, ngước mắt nhìn thấy mực nước trong nghiên mực của hắn còn dư không nhiều lắm, rất tự nhiên vén tay áo thêm nước mài mực.

Quân Dập Hàn khẽ dừng bút, cảm thấy một màn này cực kỳ quen thuộc, tinh thần vào lúc còn chưa làm ra phán đoán đã mở miệng trước: “Phu nhân, nước này nàng thêm nhiều quá...”

“Rầm” Đầu ngón tay Ôn Noãn không thể khống chế đột nhiên dùng sức, nghiên mực trong nháy mắt bị nàng làm đổ trên mặt đất, nàng không để ý bị mực nước nhuộm vào quần áo, hai mắt hoảng sợ nhìn về phía Quân Dập Hàn bỗng dưng dừng nói, giống như từ trong mộng mới tỉnh lại, hắn khôi phục trí nhớ?

Không, không có khả năng!

Quân Dập Hàn giơ tay vuốt trán, nhíu chặt chân mày lại giống như khe núi sông sâu thẳm, hắn hít một hơi để bút xuống, đứng dậy định tiến lên kiểm tra xem Ôn Noãn có bị nghiên mực đập bị thương không, ai ngờ hắn vừa mới bước tới một bước về phía nàng, nàng lại như chim sợ cung tên lui về phía sau hai bước, hắn nhìn gương mặt trắng bệch không có một chút huyết sắc nào của nàng, yên lặng, nói, “Bổn Vương nhất thời lỡ lời, ngươi đừng để ý.”

“Thuộc hạ nghe nói Vương gia đã gặp lại Vương phi, nếu Vương gia không quên được Vương phi, cần gì phải hưu nàng ấy?” Hai tay trong ống tay áo của nàng khép lại nắm chặt thành quyền, tập trung tất cả hơi sức để cho mình nhìn thẳng vào mắt hắn, “Chẳng lẽ bởi vì thuộc hạ? Nếu bởi vì thuộc hạ thì Vương gia không cần phải làm như thế, dù sao, Vương gia yêu là Vương phi, còn với Mộ Hàn chỉ là trách nhiệm, trách nhiệm và yêu sao có thể đánh đồng?” dfienddn lieqiudoon

“Người nào nói cho ngươi biết người bổn Vương yêu là Vương phi?” Vẻ mặt hắn lạnh lẽo, “Nàng ta chỉ là một nữ nhân do Mộ Dung Tịnh gả cho bổn Vương thôi, bổn Vương sao có thể yêu nàng ta, mới vừa rồi...” Giọng hắn dừng lại một chút, tròng mắt dính vào vài phần ủ dột, “Cũng chỉ đột nhiên giật mình có ảo giác giống như đã từng quen biết.”

“Thì ra là như vậy.” Ôn Noãn cười cười, lại cảm giác hốc mắt sưng đau dữ dội, không phải vốn nên thấy may mắn vì hắn không nhận ra mình sao? Nhưng vì sao trong lòng lại mất mát lợi hại như vậy?

Ôn Noãn, cho tới tình cảnh như bây giờ, lại chính là chọn lựa do ngươi làm ra, ngươi còn tham lam mong đợi cái gì? Nàng hung hăng trách cứ mình từ trong tận đáy lòng.

“Tới đây.” Quân Dập Hàn vòng qua bàn đưa tay kéo nàng ngồi xuống giường êm sau tấm bình phong, lấy một bình sức trắng mịn từ trong ngăn kéo ra, giọng mềm mỏng nói với nàng, “Đây là ‘Tuyết ngưng cao’ do nước Đông Ly tiến cống, cực kỳ hữu hiệu với tổn thương trên da và loại trừ sẹo, ngày trước bổn Vương mới kêu người mang từ Vương phủ đến, mặc dù cất giữ hai năm, nhưng tác dụng của thuốc chưa giảm, cởi áo của ngươi ra, bổn Vương xức lên cho ngươi.”

Ôn Noãn thu hồi suy nghĩ rắc rối theo lời cởi áo ra, bình thuốc được mở ra, mùi thơm trong veo tinh tế truyền vào trong lỗ mũi nàng, da thịt trên lưng cũng theo đầu ngón tay vẽ loạn dược cao của hắn mà truyền đến cảm giác mát rượi.

Trải qua mấy ngày khôi phục, vết sẹo tổn thương trên lưng nàng đã bắt đầu tróc ra, lưu lại dấu hồng nhạt khắp nơi, giống như hoa đào tháng ba kín đáo nở rộ trên lưng nàng. Đầu ngón tay Quân Dập Hàn lướt qua, những hoa đào kia cũng giống như nở ra trong đầu hắn.

Bên trong phòng yên tĩnh, không nói lời nào, chỉ có mùi thơm ngát kèm theo hơi thở ấm áp lặng lẽ lưu chuyển giữa hai người.

“Khởi bẩm Vương gia, Vương phi trốn ra khỏi thành Duyệt Châu, Bạch hộ vệ đang dẫn người đuổi theo.” Ngoài thư phòng, đột nhiên có tiếng hộ vệ truyền đến.

Mặt Quân Dập Hàn lạnh lẽo, ấm áp cả phòng đột nhiên biến mất hầu như không thấy, hắn đứng dậy vòng qua bình phong nói: “Ngươi trước nghỉ ngơi cho tốt, bổn Vương đi một lát sẽ trở lại.”

Ôn Noãn vội vàng khoác áo ngồi dạy, lại thấy bóng dáng của hắn đã biến mất ngoài cửa thư phòng đóng lại.

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

“Ba mươi lăm vạn đại quân trước sau của ai gia, lại bại toàn bộ bởi Hàn Vương.” Một tay Mộ Dung Tịnh đỡ trán, mặt mũi tiều tụy, hai mắt khép hờ nói với Tào Phụng Chi bên cạnh, “Chẳng lẽ ai gia khổ tâm tổ chức nhiều năm như vậy, thật sự không đấu lại hắn?”

“Là người luôn có xương sườn mềm.” Tay Tào Phụng Chi mang lực vừa đủ nắm bả vai bà ta, trấn an bên tai. die,n; da.nlze.qu;ydo/nn

“Xương sườn mềm?” Trong giọng nói của Mộ Dung Tịnh xen lẫn tức giận nồng đậm, “Hắn có xương sườn mềm, nhưng bây giờ xương sườn mềm duy nhất này lại biến mất vào một năm trước, ai gia còn không biết nàng ta sống hay chết.”

“Nếu nàng ta đột nhiên xuất hiện...” Tào Phụng Chi kéo dài giọng giống như cố ý khơi lên cảm xúc của Mộ Dung Tịnh.

“Xuất hiện?” Hai mắt Mộ Dung Tịnh quả nhiên bất ngờ mở to, bén nhọn nhìn ông ta nói, “Nàng ta xuất hiện?”

“Trong thành Duyệt Châu truyền tin tức ra, có người tận mắt nhìn thấy Hàn Vương và Vương phi ở chung một chỗ, chuyện này còn có thể là giả?” Tào Phụng Chi khẽ cười nói bên tai bà ta, ngay sau đó lại nhíu mày nói, “Chỉ có điều lại truyền về tin tức, Hàn Vương hưu Vương phi ngay trước mặt mọi người, lại không biết nguyên do vì sao bên trong này?”

“Chẳng lẽ hắn định dùng cái này che giấu tai mắt người lừa gạt ai gia?” Vẻ mặt Mộ Dung Tịnh lộ ra nụ cười cực kỳ sâu thẳm.

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

“Quân Dập Hàn, hán quả nhiên chưa bao giờ khiến bổn tọa thất vọng.” Đầu ngón tay Mạnh Cô Nhiễm hạ xuống một quân cờ, nơi khóe mắt đuôi mày hiện lên vẻ cực kỳ xinh đẹp quyến rũ, “Hiện nay Kinh thành như thế nào?”

“Bẩm chủ thượng, bây giờ mặt ngoài Kinh thành vẫn phồn hoa như cũ, nhưng thật ra thì các quan lại quyền quý ai cũng lòng người bàng hoàng, có không ít người đã vụng trộm bán gia sản lấy tiền, chuẩn bị thoát đi bất cứ lúc nào.”

“Việc kêu ngươi làm đã làm thỏa đáng?”

“Chủ thượng yên tâm, tất cả đều nắm trong tay.” Sắc mặt Thanh Nham hơi chần chừ, lại nói, “Chủ thượng, Công chúa cũng tới nước Linh, hiện đã đến Duyệt Châu.”

“Thuận theo nàng ta, âm thầm phái một số người vào lúc cần thiết bảo vệ tính mạng nàng ta là đủ.” Mạch Cô Nhiễm ném quân cờ vào trong hũ, ngước mắt nhìn Sở Hoan đang chạy tới từ cách đó không xa, đầu ngón tay khẽ nâng ý bảo Thanh Nham lui ra, đứng dậy chỉnh lại quần áo đi ra ngoài. di3n~d@n`l3q21y'd0n

“Mạnh đại ca.” Sở Hoan chạy như bay, thân thể suýt chút nữa đụng vào trong ngực Mạnh Cô Nhiễm, hắn vội vàng dừng bước lại ổn định thân hình, ngẩng đầu nhìn nam nhân yêu nghiệt cao hơn hắn ước chừng một cái đầu, khoảng cách gần như thế, hơi thở mùi long đản hương lẫn vào nhiệt độ trên người nam nhân khẽ lượn lờ quanh chóp mũi hắn, khiến cho trái tim vì chạy nhanh của hắn càng trở nên điên cuồng, tự hận không thể phá thủng ngực chui ra.

“Chuyện gì mà vội vàng như vậy?” Mạnh Cô Nhiễm vuốt ve đầu hắn, khóe môi mỉm cười hỏi.

“Ta, ta...” Sở Hoan khờ khạo ngây ngốc nhìn hắn, nhất thời lại quên chuyện cần làm trước đó, cho đến khi một cơn gió lạnh khẽ thổi qua, hắn mới miễn cưỡng kéo lại hai ba phần thần trí, hơi lắp bắp nói, “Ta, ta là tới từ, từ giã.”

“Hả?” Mạnh Cô Nhiễm thu tay lại, nghiêng người dựa vào lầu trúc thấp thoáng trong rặng liễu, cười như không cười nhìn hắn, “Định đi đâu?”

“Đi Duyệt Châu.” Sở Hoan đưa tay sờ lên đầu chỗ vừa được hắn vuốt ve, không biết tại sao trong lòng có mất mát khó hiểu.

“Duyệt Châu?” Mạnh Cô Nhiễm nhéo nhéo khuôn mặt như bánh bao thịt của hắn, nói, “Đúng dịp, vừa đúng bổn tọa cũng muốn đi Duyệt Châu, ngược lại có thể chở ngươi một đoạn đường.”

“Thật sao?” Trong nháy mắt hai mắt Sở Hoan tỏa sáng, vui mừng nói, “Ha ha, Mạnh đại ca, chúng ta thật sự rất có duyên.”

Đúng vậy, có duyên! Trong khuôn mặt tươi cười của Mạnh Cô Nhiễm có thâm ý khác, vẫn nhìn hắn cười đến vui vẻ.

Khoảng cách giữa thành Diêm và thành Duyệt Châu cũng không tính là xa, qua lại cũng chỉ thời gian hai ngày, sau khi cuộc chiến ở thành Duyệt Châu đại thắng, Lạc Phi bị phái đi thành Diêm đón Quân Hạo Thiên tới Duyệt Châu, lúc này đoàn người đang tới ngoại ô Duyệt Châu.

Tiếng đánh nhau kịch liệt mơ hồ truyền tới, Lạc Phi giơ tay để đội ngũ dừng lại, mình thúc ngựa lên kiểm tra trước, đợi đến khi thấy rõ người đánh nhau thì chân mày hắn không khỏi nhíu chặt, trong sân áo trắng tung bay bóng đỏ giao thoa, trong ba người có hai người hắn biết, chính là Vương phi Ôn Noãn hắn chưa bao giờ biết rằng biết võ công và Ngọc Dao giống như thuốc cao da chó dính bên cạnh Vương gia, về phần một nữ tử áo đỏ khác trên người mang lục lạc thanh thúy rung động, hắn xác nhận bản thân chưa từng gặp. dieendaanleequuydonn

Trong sân đánh nhau hơi hỗn loạn, Ngọc Dao và nữ tử áo đỏ đang công kích Ôn Noãn đồng thời đối nghịch công kích nhau, chiêu thức của Ngọc Dao nhìn như ôn nhu nhưng khắp nơi lộ ra tàn nhẫn, võ công của nữ tử áo đỏ mặc dù hơi kém hơn Ngọc Dao nhưng roi trên tay lại xuất thần nhập hóa, hai người càng đấu lực lượng càng ngang nhau, mà Ôn Noãn mặc dù dưới hai người vây đánh, lại ứng đối thành thạo.

Lạc Phi vốn định tiến lên trợ trận, nhưng sau khi nhìn mấy lần quyết định thờ ơ lạnh nhạt, Vương phi này vốn mang đến cho hắn một cảm giác cũng không đơn giản, hiện giờ nhìn quả thật khiến cho người ta cảm thấy tò mò bộc phát.

Mấy chiêu đi qua, ba người từ trên không trung bỗng nhiên tách ra rơi xuống đất chiếm cứ các phương, Ngọc Dao không để ý tới nữ tử áo đỏ nhướn mày lạnh lùng nói với Ôn Noãn: “Ngươi đồ yêu nữ này, một năm trước chính miệng ngươi nói cho ta biết sau khi thay máu vì Vương gia ngươi sẽ chết, nhưng ngươi không những không chết, hiện giờ còn tốt lành hiện ra trước mặt Vương gia, ta thật là ngu xuẩn khi tin tưởng lời ngươi đồ yêu nữ nói, nếu một năm trước ngươi không chết, vậy một năm sau, ta sẽ tự mình tiễn ngươi đi gặp Diêm Vương.” Nàng nói đồng thời kiếm trong tay vung lên xông tới.

“Chát.” Thân hình nàng vừa động, ngọn roi lại hung hăng vung tới bức nàng lui xuống, nữ tử ảo đỏ ngạo nghễ nói, “Nàng ta phải chết, nhưng phải chết trong tay ta, nếu như ngươi không muốn chết, vậy nhanh chóng từ đâu đến thì cút về đó.”

Ôn Noãn lạnh lùng nhìn hai người, đáy mắt dâng lên sát khí nồng đậm, mặt mày hơi nghiêng về chỗ nào đó, nếu như không phải nàng hơi cố kỵ, hai nữ nhân này đã sớm chết dưới chưởng của nàng.

Lúc này trong sân ba người rơi vào giằng co, mà lời Ngọc Dao như đá rơi xuống, khiến Lạc Phi hoảng hốt trong lòng, ban đầu sau khi chính biến bọn họ tìm được Vương gia đã là chuyện của tháng sau, lúc ấy chỉ được Ngọc Dao báo cho chuyện Vương gia bị trúng độc trọng thương, nàng ta không tiếc lấy bí thuật của bổn môn lấy máu thay máu cứu Vương gia, cho dù bọn họ có điểm hoài nghi, nhưng Vương gia hôn mê bất tỉnh, trên đường xảy ra chuyện cũng không thể nào tra ra được, cho đến hơn tháng sau Vương gia mới tỉnh, nhưng khoảng thời gian từ sau chính biến đến khi tỉnh lại, Vương gia lại hoàn toàn không biết, thậm chí, ngay cả Vương phi mất tích cũng không nói tới nửa phần, khoảng thời gian này đã phát sinh chuyện gì là câu đố không giải thích được.

Bây giờ, Ngọc Dao chính miệng thừa nhận máu là do Vương phi đổi vì Vương gia, như vậy phía sau rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì khiến cho Vương gia thay đổi thái độ đối với Vương phi? Ngọc Dao còn có bao nhiêu chuyện lừa dối bọn họ hoặc giấu kín mà không nói?

Chân mày Lạc Phi càng nhíu càng sâu, mắt đào hoa phủ lên một tầng sương lạnh nồng dậm.

“Ngươi nói, máu của bổn Vương do Vương phi đổi?” Thấp thoáng nơi rặng liễu xanh, Quân Dập Hàn với bộ áo trắng đứng chắp tay, bốn phía gió nhẹ, rặng liễu nhẹ nhàng lay động, vẻ mặt hắn nhàn nhạt, giọng nói như thường không thấy chút vẻ giận dữ, Ngọc Dao lại cảm giác quanh thân giống như hầm băng lạnh thấu tận xương cốt.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: MicaeBeNin, Mưa biển, Quỷ Yêu, Una, antunhi, bichvan, hanayuki001
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 276 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

2 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

3 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

4 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

6 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

10 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

12 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

13 • [Hiện đại] Bảy năm vẫn ngoảnh về phương Bắc - Ân Tầm (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

15 • [Cổ đại - Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu

1 ... 79, 80, 81

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

17 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 127, 128, 129

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Đam mỹ - Hiện đại] Thiếu tướng đế quốc - Đạn Xác

1 ... 33, 34, 35

20 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 84, 85, 86



Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 394 điểm để mua Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 258 điểm để mua Máy bay hồng
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 374 điểm để mua Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Đá chanh
Shin-sama: :)
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 248 điểm để mua Đá chanh
Tuyền Uri: TỚ TUYỂN QUẢN LÍ BOX
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 304 điểm để mua Giường mộng mơ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 388 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 242 điểm để mua Cô dâu chú rể
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy Bear
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy ôm bé
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 333 điểm để mua Móc khóa cá trắng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Giường gấu hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 255 điểm để mua Cô dâu miu và chú rể cún
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 250 điểm để mua Cún cưỡi ngựa
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 560 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1075 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 1022 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 279 điểm để mua Bộ xương
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 972 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 370 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 351 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 532 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 924 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 505 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 879 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 480 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Công Tử Tuyết: Re: Bảng xếp hạng 12 cung hoàng đạo
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 836 điểm để mua Vương miện hoàng đế

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.