Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 382 bài ] 

Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

 
Có bài mới 17.11.2017, 19:03
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 30994 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang 43.3 - Điểm: 39
Chương 43.3: Hai bảo bối

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Người đàn ông một quyền đấm chết thú dữ vốn không phải người! Anh tội gì cứng đấu cứng với người ta. Quả đấm của Thạch Vũ rốt cuộc có bao nhiêu cứng rắn, sau khi lĩnh giáo một lần, anh không có hứng thú tới lĩnh giáo lần thứ hai.

Không biết từ lúc nào, Mộng Mộng tuột xuống khỏi bả vai Lương Tuấn Đào, lại chạy đến trong lòng Lâm Tuyết ngồi, ăn được gần như no bụng bảy phần, lại quấn lấy Lâm Tuyết kể chuyện xưa cho cô bé.

“Mẹ Lâm Tuyết!” Mộng Mộng vô cùng vui vẻ, bắt đầu từ hôm nay bé rốt cuộc có mẹ! Mẹ của bé qua đời khi cô bé còn nhỏ, mơ hồ có chút ấn tượng, lại nhớ không rõ. Chỉ nhớ rõ mẹ có một đôi tay dịu dàng như mẹ Lâm Tuyết, thích vuốt ve đầu nhỏ của cô bé.

Cô bé dùng đầu nhỏ của mình cọ cọ trong ngực Lâm Tuyết, giống như con mèo cưng nhỏ.

Thạch Vũ và Lương Tuấn Đào hai người đang cụng bia, ngửa cổ trút mạnh, yết hầu khêu gợi giật giật, có bia tràn ra theo cổ chảy xuống, cũng hồn nhiên không để ý.

Một hơi rót toàn bộ cả chai bia, ở giữa đều không dừng lấy hơi, đây chính là kỹ thuật của bọn họ. Chiến sỹ và thợ mỏ ăn no cơm đều vây lấy, đứng ở bên cạnh nhìn Lương Tuấn Đào và Thạch Vũ đọ bia, ở bên cạnh lớn tiếng ủng hộ trầm trồ khen ngợi.

Sự thật chứng minh, mặc dù quả đấm của Lương Tuấn Đào kém xa sự cứng rắn của quả đấm của Thạch Vũ, nhưng bản lĩnh uống rượu của anh hiển nhiên vượt qua Thạch Vũ. Trút xong cả chai bia, tiện tay ném chai bia lên không trung, anh lại nhanh như tia chớp rút súng ra, “Đoàng!” Chai bia trên không trung bị đạn bắn nát. dinendian.lơqid]on

“Tốt!” Tất cả mọi người không nhịn được cho anh ủng hộ. Bắn trúng chai bia ném ra cũng không khó khăn, mấu chốt là anh còn rút súng từ bên hông ra rồi bắn, tốc độ và tầm nhìn này thật sự không phải người bình thường có thể so sánh.

Thạch Vũ tính toán trong lòng, xác định khả năng bắn súng của mình không nhanh như đối phương. Khả năng bắn súng của anh cũng rất tốt, nhưng muốn ném chai bia ra sau đó rút súng từ bên hông ra bắn, thời gian này dù sao cũng hơi khẩn trương. Nên thản nhiên thừa nhận với Lương Tuấn Đào: “Khả năng bắn súng của cậu nhanh hơn tôi!”

“Quả đấm của anh cứng rắn hơn tôi!” Lương Tuấn Đào vỗ bả vai Thạch Vũ, nói, “Hai anh em chúng ta quen biết lần này là duyên phận, anh yên tâm, con gái của anh chính là con gái của tôi, vợ tôi chính là mẹ ruột của cô bé! Chỉ cần anh Thạch không phụ lòng hai vợ chồng chúng tôi, vợ chồng chúng tôi sẽ không phụ lòng anh Thạch!”

“Biết hai vợ chồng cậu là tạo hóa của Thạch Vũ tôi, hy vọng Mộng Mộng nhận được chăm sóc của hai người, giành được tiền đồ sau này!” Cha mẹ trong thiên hạ đều giống nhau, không có chuyện không mong chờ con mình nhận được giáo dục tốt nhất, tương lai bồi dưỡng thành nhân tài có ích.

Thạch Vũ như vô tình hay cố ý dò xét Lâm Tuyết một lần nữa, tròng mắt đen thoáng qua vẻ phức tạp. Rốt cuộc, con gái của anh vẫn gọi cô là mẹ, đây cũng không phải ảo tưởng! Trên gương mặt cương nghị lộ ra nụ cười vui vẻ yên tâm, anh cảm thấy biết đủ.

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

Thời gian ba ngày qua đi trong nháy mắt, Lương Tuấn Đào làm xong tất cả chuẩn bị bàn giao, giao tất cả nhiệm vụ ở đây cho Triệu Bắc Thành.

Bởi vì khả năng khám chữa bệnh của Vân Phàm tinh xảo, ở lại đây làm nhân viên quân y theo quân, phụ trách kiểm tra điều trị thân thể cho các chiến sỹ và những thợ đào mỏ.

Lương Tuấn Đào chỉ mang theo Phùng Trường Nghĩa và Lê Văn Chính, những người khác giữ nguyên không động, tiếp tục đi theo Triệu Bắc Thành tuân theo chỉ thị của quân đội phối hợp với Tào Dịch Côn tiếp tục công việc diệt độc.

Toàn bộ mười mấy chiếc máy bay chiến đấu và máy bay thả bom từ trong nước điều tới sắp hàng trên mặt đất trống trải, chờ đợi chỉ thị cất cánh từ thủ trưởng đại nhân.

Lương Tuấn Đào mang theo Lâm Tuyết, Thạch Vũ ôm con gái, Phùng Trường Nghĩa, Lê Văn Chính, Triệu Bắc Thành và Vân Phàm đi theo bên cạnh, những người khác theo đuôi phía sau.

Tất cả mọi người đều không nói gì, nhiều năm trôi qua, chờ gặp lại không biết là năm nào tháng nào. diee ndda fnleeq uysd doon

Lấy Tào Dịch Côn làm ví dụ, anh ta đã ẩn núp ở Tam giác vàng gần mười năm! Vì xây dựng vương quốc ma túy thay thế cho vương quốc ma túy của người khác, hoàn thành sứ mạng thay đổi triều đại, bọn họ cần phải trả giá nhiều thời gian và tinh lực hơn, thậm chí là sinh mạng!

Đi tới trước đám máy bay, Lương Tuấn Đào hỏi Lâm Tuyết bên cạnh: “Vợ, em định ngồi máy bay nào?”

Ở đây có mười mấy chiếc máy bay, mặc cho cô lựa chọn, cô nói thích máy bay nào thì bố trí máy bay đó.

Mười mấy chiếc máy bay đậu trên bãi đất trống trải chờ xuất phát, trường hợp này nhìn sao mà hùng vĩ, mà thủ trưởng Lương lại hỏi cô muốn ngồi máy bay nào.

Lâm Tuyết trầm ngâm một lát, nói: “Tùy tiện một chiếc máy bay, chỉ cần mang năm người chúng ta trở về, đều có thể!”

Phùng Trường Nghĩa ôm lấy Mộng Mộng, Lương Tuấn Đào quay đầu lại, ánh mắt tràn đầy tình cảm của anh quan sát sĩ quan và chiến sĩ lưu lại, bởi vì giữ bí mật thân phận cũng không hành quân lễ với bọn họ, mà tiến lên vỗ vỗ bả vai cứng như sắt của từng người.

Gánh nặng đường xa, các đồng đội, xin luôn sẵn sàng!

Bọn họ thầm nói khẩn hiệu trong đội ngũ ở trong lòng, trong mắt cũng tràn ra vẻ sầu não khi chia tay.

“Triệu Bắc Thành!” Lương Tuấn Đào hét lên.

“Lão đại!” Triệu Bắc Thành hơi nghẹn ngào, thấy Phùng Trường Nghĩa Lê Văn Chính theo Lương Tuấn Đào trở về nước, thật ra thì anh cũng rất hâm mộ. Nhưng anh không thể đi, bởi vì sau khi Lương Tuấn Đào đi, toàn bộ gánh nặng của hành động “Nhổ răng” này của quân đội sẽ rơi lên vai anh. Anh nhất định phải gánh được trọng trách này, cho dù dùng hết toàn bộ lực lượng.

“Tôi tin tưởng cậu, có thể!” Lương Tuấn Đào nhìn tròng mắt ướt át của Triệu Bắc Thành, không khỏi nhớ tới tình yêu của Triệu Bắc Thành và Đỗ Hâm Lôi. Dừng lại một chút bên lỗ tai cậu ấy dặn dò một câu, “Lúc nào muốn kết hôn, nói trước với đơn vị, đổi đồng chí khác tới thay thế cậu!”

Giọng nói này rất thấp, chỉ có điều Lâm Tuyết ở gần anh nhất vẫn nghe thấy, không khỏi bật cười. di ien n#dang# yuklle e#q quiq on

Thủ trưởng Lương cảm thấy việc này không có gì mất mặt! Vợ anh mang thai là lý do rút lui, Triệu Bắc Thành kết hôn dĩ nhiên cũng có thể làm lý do rút về nước! Đoán chừng trừ Tào Dịch Côn ra thì không có ai có thể chịu ngồi chồm hổm mười năm lưu lại nơi này, dù sao người thân và người yêu của bọn họ đều ở trong nước!

“Em biết rõ!” Triệu Bắc Thành rất đàn ông không cho nước mắt rơi xuống, anh không để cho Lương Tuấn Đào lo lắng cho mình, “Anh trở về nước chăm sóc tốt cho chị dâu, chuyện nơi đây em sẽ cố gắng làm cho xong! Còn có... Khi nhìn thấy Hâm Lôi, nói cho cô ấy biết, lúc trở về, em sẽ cưới cô ấy!”

Thời gian chia xa luôn ngắn ngủi như vậy, bất tri bất giác đã đến thời điểm cất cánh, nhất định phải lên máy bay!

Lâm Tuyết nhìn Mộng Mộng hưng phấn vui vẻ, có lẽ đứa bé không ý thức được sẽ phải xa nhau chân trời với cha mình, từ đó muôn sông nghìn núi.

Mộng Mộng nằm trên bả vai Phùng Trường Nghĩa, quay đầu lại rất cao hứng nhìn về phía Thạch Vũ đang trầm mặc nói: “Cha, rất nhiều máy bay đó! Mộng Mộng được ngồi máy bay sao!”

Thạch Vũ nhận lấy đứa bé từ trong ngực Phùng Trường Nghĩa một lần nữa, hôn như điên lên khuôn mặt đáng yêu của con gái, lệ rơi đầy mặt.

Lâm Tuyết biết quá trình này không tránh khỏi được khổ sở, cô cũng biết quá trình này càng ngắn càng có thể giảm bớt khổ sở này. Đi tới, cô đưa khăn tay cho Thạch Vũ để anh lau nước mắt, sau đó nhét vào trong tay anh tờ giấy, nói: “Trên đó viết số di động của tôi, còn có số QQ của tôi, nếu như anh nhớ đứa bé, có thể gọi điện thoại cho tôi, cũng có thể trò chuyện video với cô bé!”

Thạch Vũ dùng khăn tay lau khô nước mắt trong hốc mắt, cầm lấy tờ giấy Lâm Tuyết đưa cho anh, ôm Mộng Mộng, cùng đám người Lương Tuấn Đào leo lên chiếc máy bay Lâm Tuyết lựa chọn.

Lần đầu tiên ngồi máy bay, Mộng Mộng vui vẻ đến thôi rồi! Bé sờ đông sờ tây nhìn một chút, mừng rỡ cười khanh khách không ngừng.

“Mẹ Lâm Tuyết, đây là cái gì? Kia là cái gì?” Đứa bé vĩnh viễn đều có vấn đề nói không xong, ở trong mắt của cô bé tất cả đều mới lạ, hấp dẫn dục vọng thăm dò muốn biết nồng nhiệt.

Trong vui cười, cô bé không chú ý tới bóng dáng cha đã biến mất bên ngoài khoang máy bay, bé ngồi trong lòng Lâm Tuyết vui vẻ trước sau như một.

Máy bay gào thét dẫn đầu xông lên tầng mây, các máy bay chiến đấu và máy bay ném bom còn lại cất cánh sau, lấy máy bay dẫn đầu phía trước làm mục tiêu bay lên, cùng nhau bay về tổ quốc.

“Hưng sư động chúng * lấy được nhiều máy bay như vậy, trở về xem các lão thủ trưởng có phê bẹp anh không!” Lâm Tuyết khẽ sẵng giọng.

(*) hưng sư động chúng: ra quân ồ ạt; phát động nhiều người làm một việc gì đó

“Sợ cái gì? Đơn từ chức của gia cũng đã viết xong, xem  các lão thủ trưởng dám phê!” Lương Tuấn Đào vẫn bất cần đời, không hề để lo lắng của Lâm Tuyết ở trong lòng.

“Anh bệnh thần kinh à! Bỏ lại nhiệm vụ tự tiện về nước còn lý luận! Từ chức thì từ chức anh cho là có thể dọa được ai? Chính là anh nói thiếu ai trái đất vẫn chuyển động theo lẽ thường, mất đi ai mặt trời vẫn theo lẽ thường dâng lên, Lương Tuấn Đào anh rời khỏi bộ đội thì tính là gì?” Lâm Tuyết sắc bén nhắc nhở anh đừng kể công kiêu ngạo, đã làm sai chuyện phải lấy ra thái độ thành khẩn kiểm điểm, không thể cứng rắn không nhận tiền rượu này *.

(*) Nguyên gốc 壶酒钱 (hồ tửu tiền): thường nói tới người nào đó làm việc sai, nhưng ngại mặt mũi nên không thừa nhận.

Bị vợ mắng dù thế nào cũng không thoải mái đâu, Lương Tuấn Đào hoài nghi có phải mình hèn mọn trời sinh không! “Vợ nói đúng, trở về anh sẽ viết mười bản tám bản kiểm điểm, càng khắc sâu càng tốt, tranh thủ các lão lãnh đạo xử lý khoan hồng!”

Vậy còn không sai biệt lắm! Lâm Tuyết hài lòng cười! Cô chỉ cố lo vấn đề của Lương Tuấn Đào, lại quên vấn đề của chính cô.

Làm con gái ruột của Hoắc Gia Tường, sau khi về nước, cô phải lăn lộn trong quân đội như thế nào!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Bích Trâm, ChuDu, Sabrina76, meoluoi127, pypyl, san san, xichgo
     

Có bài mới 19.11.2017, 16:10
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 30994 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang 44.1 - Điểm: 40
Chương 44.1: Song hỉ lâm môn

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Mây trôi nhẹ nhàng, từ bên cửa thủy tinh khoang máy bay, bên ngoài trời xanh ngàn dặn.

Bay về tổ quốc, tâm tình Lâm Tuyết hết sức kích động. Tòa thành đã từng khiến cô đau lòng không có gì đáng để cho cô nhớ thương, thì ra là, cô vẫn còn tơ vương tòa thành thị này, khát vọng trở về.

“Mẹ Lâm Tuyết, khi nào chúng ta xuống máy bay vậy!” Mộng Mộng vùi trong ngực Lâm Tuyết nhỏ giọng hỏi. Vẻ hưng phấn khi mới lên máy bay đã qua đi, vẫn giữ vững tốc độ bay đi gần nửa canh giờ như vậy, đứa bé cảm thấy hơi không thú vị.

Bé cho rằng đây là trò chơi rất hay, chơi xong, bé nên về nhà tìm cha. Dĩ nhiên, tốt nhất có thể mang theo mẹ Lâm Tuyết cùng trở về, tạo thành một nhà ba người hạnh phúc.

Đây chính là ngây thơ đơn phương của đứa bé, nào biết giấc mộng của bé vĩnh viễn sẽ không thực hiện được, hơn nữa, từ nay bé sẽ cách xa cha, bắt đầu cuộc sống mới.

“Ngoan, còn ba giờ bay, nếu như mệt thì nằm xuống một lát!” Lâm Tuyết ôm Mộng Mộng vào trong lòng, như mẹ hiền vỗ cô bé.

Ngáp một cái, Mộng Mộng nghe lời nằm trong lòng Lâm Tuyết dần dần ngủ thiếp đi.

Lương Tuấn Đào gửi điện báo cho bộ phận quân đội trong nước, báo thời gian cụ thể cho máy bay hạ cánh xuống đất, để Bùi Hồng Hiên làm xong chuẩn bị giúp đỡ.

Làm xong việc công, anh vội vàng đến tìm vợ, lại thấy có người vượt lên trước chiếm lĩnh trước ngực cô.

Cô bé con ngủ rất say, thỉnh thoảng còn hé miệng nhỏ, dáng vẻ thật đáng yêu, nhưng dù đáng yêu nữa cũng không thể chiếm lĩnh địa bàn của anh.

“Em ôm con bé có mệt không!” Lương Tuấn Đào hơi không vui, đi tới ngồi xuống, đưa tay nhận lấy Mộng Mộng trong ngực Lâm Tuyết.

Đổi tới một cái ôm trong ngực khác, Mộng Mộng cũng không cảm thấy khác thường, vẫn ngủ rất say ngọt. die~nd a4nle^q u21ydo^n

“Anh báo cho Bùi Hồng Hiên rồi hả?” Lâm Tuyết hỏi.

“Ừ, ông ấy hạ lệnh dọn dẹp chấn chỉnh lại sân bay quân sự, mười mấy chiếc máy bay này cần không gian hạ cánh!” Lúc đi mang theo năm chiếc máy bay quân dụng, trở về thanh thế càng mênh mông cuồn cuộn, lại mang về mười mấy chiếc máy bay, chắc hẳn phải khiến Bùi Hồng Hiên giận quá chừng.

“Ông ấy có mắng anh không!” Tâm tình Lâm Tuyết hơi phức tạp. Cô biết Lương Tuấn Đào chưa bao giờ làm đào binh, cũng sẽ không có chuyện làm hơn phân nửa thì đổ bỏ. Nếu không phải bởi vì cô, nói gì anh cũng sẽ không trở về nước vào lúc này.

“Ông ấy dám!” Lương Tuấn Đào xấu xa nhíu mày, giống như nhìn tất cả bằng nửa con mắt, “Dõi mắt cả đơn vị, ai dám cho gia sắc mặt nhìn?”

“Anh rất trâu!” Lâm Tuyết nhịn không được cười rộ lên, người này luôn không đổi được tật xấu rắm thúi chảnh chó, rõ ràng là lỗi của anh, vậy mà cố ý khuấy đảo ba phần!

Một tay Lương Tuấn Đào ôm Mộng Mộng ngủ say, một tay kéo Lâm Tuyết sang, hôn lên mặt cô, an ủi: “Đừng lo lắng, có gia ở đây, chuyện gì cũng không cần vợ lo lắng!”

Rúc vào trong lòng của anh, Lâm Tuyết không khỏi cảm thấy yên tâm. Đúng, có anh ở đây, cô không cần lo lắng điều gì.

Yên tâm tiếp nhận điểm tốt của anh, sau khi rời khỏi Tam giác vàng, bọn họ cùng nhau trở về nước bắt đầu cuộc sống mới tinh.

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

Hành trình bay ba giờ rưỡi, đội ngũ không quân to lớn bình yên hạ cánh xuống sân bay chuyên dụng của quân đội ở kinh đô.

Mười mấy chiếc máy bay hạ xuống, cần phải phối hợp với bộ phận chỉ huy mặt đất, để tránh lúc hạ xuống xảy ra sự cố chật chội. Bên quân đội nói trước chuẩn bị kỹ càng, đặc biệt dọn dẹp đường chạy xuống, đủ cho mười mấy chiếc máy bay hạ xuống.

Máy bay Lương Tuấn Đào và Lâm Tuyết ngồi hạ xuống đường chạy chính trước, trượt một khoảng rồi đột nhiên dừng lại.

Cửa máy bay mở ra, Lương Tuấn Đào ôm Mộng Mộng còn buồn ngủ, Lâm Tuyết đi theo bên cạnh anh, cùng nhau chậm rãi đi xuống bậc thang.

Các máy bay còn lại cũng theo thứ tự hạ cánh xuống, âm thanh đề xi ben cao khi trượt xuống vang lên không dứt bên tai. Các chiến sĩ chiến đấu nơi xa báo cáo thắng lợi bằng trận chiến mở màn, bình yên trở về, đây là chuyện vui đáng giá ăn mừng. die nda nle equ ydo nn

Khi Lương Tuấn Đào và Lâm Tuyết xuống khỏi máy bay thì thấy Bùi Hồng Hiên và các lão thủ trưởng quân đội đứng phơi nắng gay gắt buổi trưa hoan nghênh bọn họ trở về tổ quốc.

Các lão thủ trưởng gần như mặc bộ đồ quân phục cùng một màu, tóc trắng nhiễm sương gió và ngôi sao lóe sáng trên cầu vai tỏ rõ thân phận tôn quý và quyền lợi chí cao vô thượng của bọn họ.

(*) chí cao vô thượng: cao đến đỉnh điểm, không gì có thể so sánh.

Trung tướng quân đội Bùi Hồng Hiên dẫn đần bước lên trước một bước, làm quân lễ tiêu chuẩn với Lương Tuấn Đào vừa mới bước xuống máy bay.

Lương Tuấn Đào ôm Mộng Mộng, cùng với Lâm Tuyết làm quân lễ đáp lại, rồi hành quân lễ với nhóm lão thủ trưởng kia.

“Hoan nghênh sư trưởng Lương khải hoàn trở về! Phó chủ tịch Lãnh bận việc quân, thân thể lão thủ trưởng Lương bị bệnh nhẹ, trừ hai người bọn họ ra, đám lão già còn dư lại đều tới!” Một vị lão thủ trưởng cầm đầm hiền hòa cười tới gần phía trước, chia ra nắm tay Lương Tuấn Đào và Lâm Tuyết.

Lương Tuấn Đào nâng khóe môi, nhìn sắc mặt tâm tình rất tốt: “Vợ có tin vui, phải mang cô ấy trở lại! Chờ tôi sắp xếp mọi chuyện xong xuôi sẽ tới xin tạ tội với ông cụ Lãnh!”

“Ha ha, nghe nói phu nhân của cậu có tin mừng, hai ông cụ cũng sướng đến phát rồ rồi, nào sẽ trách tội cậu!” Lão thủ trưởng kia nhìn Lâm Tuyết, ân cần nói, “Nhanh lên xe đi, phụ nữ có thai thể chất yếu, cẩn thận bị cảm nắng!”

Lâm Tuyết liền nói cám ơn với lão thủ trưởng, hơn nữa tỏ vẻ mình không có việc gì.

Lúc nói chuyện, ánh mắt của mọi người đảo tới đảo lui vài vòng trên người Mộng Mộng được Lương Tuấn Đào ôm trong ngực, hơi không hiểu nổi thân phận của cô bé này, thấy Lương Tuấn Đào tỏ ý không cần giới thiệu, cũng biết điều không hỏi tới. d1en d4nl 3q21y d0n

“Cha Tuấn Đào, bây giờ chúng ta phải đi đâu?” Mộng Mộng nhỏ giọng hỏi bên tai Lương Tuấn Đào.

“Về nhà!” Lương Tuấn Đào trả lời cực kỳ đơn giản.

“Ồ! Về nhà sao!” Mộng Mộng lại vui vẻ, vỗ tay nhỏ bé, giống như con chim tước hân hoan.

Một hàng hummer chuyên dụng chậm rãi lái qua, chiếc xe đi đầu liền dừng bên cạnh bọn họ, sau đó có chiến sỹ mặc quân trang sĩ quan đi lên trước mở cửa xe ra, chờ Lương Tuấn Đào và Lâm Tuyết lên xe.

Chiếc xe đầu tiên để cho bọn họ tới ngồi, đây là khen ngợi và động viên của quân đội cho Lương Tuấn Đào, đồng thời cũng là hậu đãi đối với Lâm Tuyết –– cô là phụ nữ có thai, đương nhiên phải lên xe gần đây.

Trong lòng Lâm Tuyết vô cùng cảm động, vốn tưởng rằng bọn họ lanh chanh láu táu chạy trở về khẳng định không thiếu được phê bình và trách cứ một trận, không ngờ sau khi xuống máy bay vẫn được ưu đãi đại ngộ có hình có dạng như vậy. Trừ Lãnh Lệnh Huy không tự mình đến đón bọn họ ra, những lễ tiết đãi ngộ khác nửa phần đều không kém nửa phần so với nghênh đón tướng sĩ khải hoàn trở về.

Đây là ưu đãi cực kỳ của quân đội đối với Lương Tuấn Đào, đồng thời cũng là khẳng định trọn vẹn. Cũng không bởi vì anh nhi nữ tình trường vì vợ có thai mà bỏ lại nhiệm vụ chưa hoàn thành chạy trở về mà tỏ thái độ. Từ nơi này cũng có thể nhìn ra địa vị của Lương Tuấn Đào ở quân đội và coi trọng cùng ưu đãi của các lão lãnh đạo với anh.

(*) câu đầy đủ: nhi nữ tình trường anh hùng khí đoản, chỉ những người đàn ông vì mê nhan sắc mà nhụt ý chí

Ngồi vào xe, trái tim treo hồi lâu cuối cùng cũng trả về chỗ cũ. Lâm Tuyết cười khẽ nói với Lương Tuấn Đào, “Em còn tưởng rằng Bùi Hồng Hiên sẽ đón đầu phê bình anh một trận đau chứ!”

“Cắt, chồng của em cứ không có địa vị như vậy sao? Đừng nói là Bùi Hồng Hiên, kể cả ông cụ Lãnh cũng cho anh ba phần mặt mũi! Anh nửa đường chạy về thì như thế nào? Trận chiến mở màn báo cáo thắng lợi, trong thời gian ngắn ngủi một tháng, anh giải quyết được khu vực khai thác mỏ, thành lập điểm căn cứ vì quân đội, không hề bị Tào Dịch Côn quản chế, chỉ bằng như vậy cũng phải cho anh công lao hạng nhất! Huống chi lý do trở về của anh quang minh chính đại, vợ mang thai, bọn họ có thể nói cái gì?”

Lâm Tuyết lẳng lặng nghe không nói, chỉ vì cô cũng biết, Lương Tuấn Đào dám trâu bò như vậy cũng ỷ vào sự coi trọng của nhóm lãnh đạo quân đội với anh. Nếu không... Người sĩ quan nào mà không lấy vợ sinh con? Vợ nhà ai mang thai cũng chạy từ tiền tuyến về, vậy còn không phải loạn sao!

Nhưng mà hôm nay quân đội thật sự cho Lương Tuấn Đào đủ mặt mũi và ý tứ, cực kỳ lôi kéo, cho dù trong lòng không thoải mái cũng không biểu hiện trên mặt. Chỉ cần Lãnh Lệnh Huy không tự minh xuất hiện cũng đã biểu hiện rõ ông còn có chút lảng tránh với chuyện này, nhưng ông chọn mấy lão lạnh đạo quyền cao chức trọng thay thế ông nghênh đón, cũng coi như nói còn nghe được.

Nếu chờ Lương Tuấn đào chân chính diệt trừ nhà họ Hoắc, lấy được toàn bộ thắng lợi, hôm nay là ngày khải hoàn trở về, cho dù Lãnh Lệnh Huy việc quân bận rộn hơn nữa cũng sẽ tự mình ra mặt nghênh đón.

Chỗ quân đội này coi như qua cửa, còn dư lại là xác định thái độ của người lớn trong nhà họ Lương. Lâm Tuyết cũng không lo lắng gì, tay thon của cô nhẹ nhàng sờ bụng mình, nơi đó có tương lai hy vọng của nhà họ Lương, lãnh đạo quân đội đều không trách cứ bọn họ, tin tưởng người lớn nhà họ Lương nể tình đứa bé này càng sẽ không trách cứ bọn họ!

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

Đoàn xe quân đội đặc biệt phái tới hộ tống vợ chồng Lương Tuấn Đào và Lâm Tuyết trở lại khu biệt thự quân khu Kiều Sơn Uyển, cho đến khi xe chạy vào cửa chính nhà họ Lương, đoàn xe mới theo đường cũ trở về.

Hummer quân dụng lái vào nhà họ Lương, lúc dừng lại, bên ngoài đã sớm đứng đầy người nhà nghênh đón bọn họ.

Lính cần vụ tới đây mở cửa xe, Lương Tuấn Đào ôm Mộng Mộng xuống xe trước rồi, Lâm Tuyết theo sát phía sau cũng xuống xe.

Người nhà họ Lương gần như đến đông đủ, Lưu Dương và Mã Đồng Đồng cũng ở đây, khi nhìn thấy bọn họ xuống xe, cũng mặt tươi cười vây lại.

Đây không thể nghi ngờ là cảnh vui sướng ấm áp, nhưng đối với Mộng Mộng mà nói thì lại ngược lại. Những khuôn mặt xa lạ trước mắt này, cô bé đều không biết, sao không tìm thấy bóng dáng quen thuộc của cha, bé thật sợ hãi.

“Cha Tuấn Đào, Mộng Mộng muốn tìm cha! Cha của Mộng Mộng đâu?” Mộng Mộng kéo áo Lương Tuấn Đào, trong đôi mắt to chứa đầy nước mắt, giống như bất cứ lúc nào cũng có thể rơi xuống thành nước mắt.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Bích Trâm, Sabrina76, pypyl, san san, xichgo
     
Có bài mới 21.11.2017, 18:52
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 30994 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang 44.2 - Điểm: 39
Chương 44.2: Song hỉ lâm môn

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

“Cha chính là cha của con, về sau gọi thẳng cha là cha!” Lương Tuấn Đào vội vàng vỗ vỗ thân thể nhỏ bé của cô bé tỏ ý an ủi.

“Mộng Mộng muốn tìm cha, cha! Cha ở đâu?” Mộng Mộng méo cái miệng nhỏ nhắn, mắt thấy muốn khóc.

Lâm Tuyết thấy đứa bé muốn khóc, vội vàng tiến nhanh một bước, nắm tay nhỏ bé của Mộng Mộng, khuyên nhủ: “Mộng Mộng ngoan, không khóc nào! Như thế nào đi, để ông nội bà nội kêu người làm món ăn ngon cho Mộng Mộng ăn!”

“Hu hu... Cha, tìm cha...” Vẫn không nghe thấy tung tích của cha mình, trong đôi mắt to của Mộng Mộng tí tách rơi lệ xuống, nhưng bé là một cô bé khéo léo, cố gắng đè nén tiếng khóc, giống như con thú nhỏ chỉ thấp giọng nức nở nghẹn ngào.

Vốn là cảnh tượng vô cùng hân hoan vui mừng nhưng bởi vì Mộng Mộng khóc thút thít mà trở nên hơi kỳ quái, cũng không biết ai biết đứa nhỏ Lương Tuấn Đào ôm trong ngực có lai lịch ra sao, Lưu Mỹ Quân không nhịn được, mở miệng hỏi trước, “Đây là đứa trẻ nhà ai?”

Lương Tuấn Đào không trả lời, anh vốn không để ý tới trả lời. Mộng Mộng khóc không ngừng, anh lại không có kinh nghiệm dụ dỗ con nít, giao cho Lâm Tuyết lại sợ Mộng Mộng tìm cô ôm, liền vụng về mà vỗ đứa nhỏ, dụ dỗ, “Ngoan, không khóc, chúng ta vào nhà ăn thịt!”

Mộng Mộng thủy chung vẫn không nghe được động tĩnh liên quan đến cha mình, càng hắng giọng khóc lên, “Tìm cha! Mộng Mộng tìm cha...”

Trong lòng Lâm Tuyết hơi ê ẩm, đối với đứa bé mà nói, ai cũng không thể thay thế được cha mình! Máu mủ chia lìa cực kỳ tàn nhẫn, nhưng giữ con bé ở khu vực khai thác mỏ lại không thích hợp...

Lưu Dương tới gần trước, khoa trương hú lên quái dị: “Không thể nào chứ! Đi ra ngoài một chuyến lại làm ra con gái lớn như vậy, tốc độ của hai người cũng quá nhanh đi!” dinendian.lơqid]on

Mã Đồng Đồng liền không nhịn được mà cười, chụp anh một phát, sẵng giọng: “Nói nhăng gì đó, cho dù dùng hoóc-môn nuôi dưỡng mà thúc cũng không lớn nhanh như vậy! Nhất định là trẻ mồ côi nhặt được khi làm nhiệm vụ ở nước ngoài!”

Mộng Mộng quay đầu lại, mắt to rưng rưng bất mãn nheo mắt nhìn Mã Đồng Đồng, căm giận lớn tiếng bác bỏ: “Mộng Mộng không phải trẻ mồ côi, Mộng Mộng có cha! Cha, hu hu... Tìm cha...”

Tiếng khóc của trẻ con lồng thêm âm thanh khác, lỗ tai của Lương Tuấn Đào cũng bị tiếng khóc của con bé chấn động đến kêu ong ong.

Đều nói đề xi ben tiếng khóc của đứa nhỏ có thể áp đảo âm thanh hỗn tạp khi máy bay trượt trên đường băng, điều này không hề khoa trương chút nào. Tiếng khóc của đứa bé chính là vũ khí sinh tồn của chúng, có thể để cho bọn chúng nhanh chóng lấy được che chở và vuốt ve của cha mẹ, nhưng bây giờ cho dù tiếng khóc của cô bé lớn hơn nữa, cha của bé cũng không nghe thấy rồi.

Ôm đứa bé đi vào trong phòng, khí lạnh mát mẻ bên trong khiến cho bọn họ chịu đủ thử thách của nắng nóng cảm thấy cực kỳ sảng khoái.

Chỉ có điều, tiếng khóc của đứa bé càng lớn, quả thật khiến cho người ta không chịu nổi. Lương Tuấn Đào thả Mộng Mộng lên ghế sa lon, để người giúp việc cầm đồ trang trí trên giàn hoa đến cho cô bé chơi, lại để cho người đi lấy đồ chơi mô hình trong phòng Lương Ngọc Đồng đưa cho cô bé.

Nhưng Mộng Mộng đều không có hứng thú với tất cả, nhìn hoản cảnh xa lạ và từng khuôn mặt xa lạ trước mặt, chỉ không thấy cha của bé, lại hắng giọng khóc lên.

Lâm Tuyết thấy đứa bé bị dọa sợ, vội vàng ngồi xuống ôm cô bé vào trong ngực, dịu dàng vỗ vỗ cô bé, làm dịu nói: “Mộng Mộng ngoan, không khóc, buổi tối có thể nhìn thấy cha!” diee ndda fnleeq uysd doon

Tay nhỏ bé nắm thật chặt ngón tay Lâm Tuyết, lúc này Mộng Mộng mới dừng tiếng khóc, còn nghẹn ngào hỏi, “Thật, thật không?”

“Thật!” Lâm Tuyết cúi đầu hôn mái tóc mềm mại của cô bé, nức nở nói, “Mẹ không lừa con!”

Nhìn Mộng Mộng đáng thương, không khỏi khiến cho cô nhớ lại tuổi thơ cô đơn của mình. Khi cô mất mẹ có số tuổi không khác Mộng Mộng bây giờ nhiều lắm, khi đó cô cũng kêu gào tê tâm liệt phế, bởi vì không thấy mẹ nữa, trừ bức hình treo trên tường, cô tới đâu cũng không tìm thấy mẹ!

Mắt thấy hai người phụ nữ một lớn một nhỏ lại ôm đầu mà khóc, người một nhà nhìn trộm mặt nhau, không biết làm sao.

Lương Tuấn Đào thật sự nhức đầu, sớm biết Mộng Mộng có thể khóc như vậy, anh cũng không nên tích cực cổ động Thạch Vũ đồng ý giao con cho bọn họ mang về! Tương đương với kéo về nhà một tiểu yêu tinh phiền toái.

Anh sợ nhất phụ nữ thích khóc, người phụ nữ nhỏ thích khóc tất nhiên khỏi nói, quả thật khiến cho đầu anh đau như muốn nứt ra.

“Cha nói cô nhóc này, khóc hai tiếng tỏ ý tứ không sai biệt lắm là được rồi, vợ cha đang có thai không chịu nổi con giày vò như vậy!” Tính nhẫn nại của Lương nhị thiếu có mức độ, bắt đầu đề cao giọng nói với đứa bé, “Lại khóc sẽ đưa con về!”

Đối mặt với giọng nói cường quyền, làm người yếu Mộng Mộng chỉ có thể dùng tiếng khóc vang dội hơn đến trả lời lại.

“Này, lấy từ đâu ra cô nhóc lừa đảo thích khóc như vậy, quả thật ồn chết đi được!” Có con như vậy tất phải có mẹ thế, kiên nhẫn của Lưu Mỹ Quân cũng không có hạn, đối với người ngoài càng sâu, “Mẹ nói Lâm Tuyết này, con đang có thai, để con quỷ sứ cọ tới cọ lui trong ngực như vậy, cẩn thận đụng vào thân mình! Mau giao con bé cho người giúp việc đi!” Xoay người, cao giọng thét to, “Mợ Trần! Tới đây đưa cô nhóc này qua một bên đi!”

Mộng Mộng đang khóc, lại nghe tất cả vào trong tai. Lúc này nghe nói muốn giao cô bé cho mợ Trần nào đó, khóc đến càng dữ tợn, gắt gao túm chặt quần áo của Lâm Tuyết, như thế nào cũng không chịu buông tay.

Thấy đứa bé bị sợ đến kêu to, Lâm Tuyết vội vàng ôm chặt lấy cô bé, lại liên tục an ủi: “Mộng Mộng không sợ, mẹ ở đây! Mẹ ôm con, ai cũng không dám ôm con đi!” di ien n#dang# yuklle e#q quiq on

“Mẹ Lâm Tuyết!” Mộng Mộng hận không thể chui vào trong bụng Lâm Tuyết đợi an toàn hơn, bé càng không ngừng cọ tới cọ lui trên người Lâm Tuyết, khóc đến giọng cũng nín nghẹn rồi.

“Này, cẩn thận bụng!” Lưu Mỹ Quân hoảng hốt hút khí lạnh, chỉ huy nữ giúp việc tiến lên, “Mau ôm đứa nhỏ này đi, đừng để cho con bé đá phải bụng Lâm Tuyết!”

Lâm Tuyết vội vàng bảo vệ Mộng Mộng, nói với mợ Trần nữ giúp việc đang chuẩn bị tiến lên ôm con bé: “Đừng đụng vào cô bé, cô bé rất biết điều, sẽ không làm tổn thương tôi! Cho tôi một chút thời gian, tôi có thể dụ dỗ yên con bé!”

Lúc này, Lương Bội Văn và Mã Đồng Đồng hai mẹ chồng con dâu cũng đã tới, họ ngồi xổm người xuống, cười giỡn chọc Mộng Mộng nói chuyện, “Bé ngoan, cháu tên gì?”

Mộng Mộng là một đứa nhỏ lễ phép, vừa nghẹn ngào, vừa trả lời: “Cháu, cháu tên Mộng Mộng!”

“Thật biết nghe lời!” Lương Bội Văn chìa tay, ôn hòa dụ dỗ, “Để bà nội ôm được không? Trong bụng dì này có cục cưng, con không cẩn thận đụng phải cục cưng, đụng cục cưng khóc cũng không tốt!”

Lương Bội Văn làm phó viện trưởng, bởi vì nghề nghiệp, cho nên đặc biệt có sức thân thuộc với đứa nhỏ. Mộng Mộng không tính là sợ bà, nhỏ giọng sửa lời: “Dì Lâm Tuyết đồng ý làm mẹ của cháu rồi!”

“Ừmh, hóa ra là như vậy!” Lương Bội Văn tỏ vẻ bừng tỉnh hiểu ra, gật đầu nói, “Ở trong lòng mẹ còn khóc cái gì chứ? Nào, để bà nội ôm cháu, chúng ta lên lầu chơi được không?”

Nhìn ra đứa nhỏ này sợ người lạ, vẫn nên mang con bé tới chỗ yên tĩnh rồi dụ dỗ con bé tương đối thích hợp.

Mộng Mộng không chịu để Lương Bội Văn ôm, Lâm Tuyết đang có thai cũng không dám ôm cô bé, quyết định sau cùng nắm tay nhỏ bé của cô bé, cùng đi lên lầu.

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

Khóc qua một lần, Mộng Mộng đói bụng. Vì đề phòng cô bé câu nệ sợ hãi, Lâm Tuyết và đứa nhỏ ăn cơm trưa trong phòng khách trên lầu, không xuống lầu.

Lương Tuấn Đào tới đây một chuyến, thấy Lâm Tuyết dung túng với Mộng Mộng như thế thì hơi bất mãn, nhưng anh chịu đựng không nói gì, chỉ dặn dò cô cẩn thận thân thể một chút, đừng để Mộng Mộng đụng vào hoặc đá phải.

Đã ăn cơm trưa, Mộng Mộng cuối cùng yên tĩnh lại, không hề khóc rống nữa. Lâm Tuyết bảo đảm buổi tối sẽ để cho bé nhìn thấy cha, bé tin tưởng lời nói của mẹ, bởi vì mẹ chưa bao giờ lừa gạt bé.

Thấy đứa nhỏ dừng khóc, lúc này Lâm Tuyết mới dắt tay nhỏ bé của cô bé xuống dưới lầu. Ở phía dưới người một nhà cũng vừa mới ăn cơm xong, đang uống nước trong phòng trà. di1enda4nle3qu21ydo0n

Dáng vẻ Lương Trọng Toàn rất cao hứng, thở dài thở ngắn với Lâm Tuyết, còn tiếc rẻ da con bé ăn nắng đen đi rất nhiều.

Ánh mặt trời ở Tam giác vàng quá mức sắc bén, Lâm Tuyết da trắng như tuyết đi nán lại hơn một tháng, sau khi trở lại đã thoáng là màu mật ong mỏng, chỉ có điều điều này cũng cũng không ảnh hưởng tới vẻ ngoài của cô, ngược lại càng khiến cho cô thêm khỏe mạnh và có sức sống.

Lương Tuấn Đào khỏi phải nhắc tới, bởi vì cả ngày bận rộn bên ngoài, màu đồng cổ trên da anh sâu thêm một sắc độ, xem ra càng thêm hấp dẫn có sức quyến rũ.

“Rám đen sao!” Lương Bội Văn kéo cháu qua, yêu thương dò xét một phen, mỉm cười nói, “Còn không tới một tháng nữa Lưu Dương và Đồng Đồng sẽ tổ chức hôn lễ, đến lúc đó đoán chừng hai cháu đã nuôi trở lại!”

Lưu Dương và Mã Đồng Đồng chuẩn bị tổ chức hôn lễ? Tốc độ này cũng quá nhanh! Lâm Tuyết không ngờ trở về còn có thể tham dự hôn lễ của bọn họ, cũng coi như có duyên đi! Nên cười cười oán trách Mã Đồng Đồng: “Em cô nhóc này, kết hôn cũng không nói trước một tiếng với chị, làm tập kích bất ngờ à!”

Vốn tưởng rằng Mã Đồng Đồng và Lưu Dương không thể nào tu thành chính quả, không ngờ lại quyết định sắp kết hôn rồi. Khó có được cha mẹ của Lưu Dương cũng không phản đối, tất cả rất thuận lời. Lâm Tuyết biết Lương Bội Văn là người phụ nữ hiền thục độ lượng, coi trọng nhân phẩm chứ không để ý tới gia thế.

Không phải rất đồng ý Mã Đồng Đồng và Lưu Dương ở chung một chỗ, sợ Lưu Dương chơi bời, sợ Mã Đồng Đồng bỏ ra thật lòng đổi lấy đau lòng. Không ngờ Lưu Dương lại nghiêm túc, dù sao cũng phải có cảm tình với Mã Đồng Đồng thì mới có thể kết hôn với cô ấy.

Lâm Tuyết cảm thấy ngoài ý muốn đồng thời cũng vì Mã Đồng Đồng mà vui mừng. Mã Đồng Đồng thủy chung yêu Lưu Dương, có thể gả cho người đàn ông mình thích cũng coi như là một kiểu hạnh phúc và viên mãn đi!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Bích Trâm, ChuDu, Sabrina76, pypyl, shirleybk, xichgo
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 382 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: linhtuong và 147 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

2 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

3 • [Hiện đại] Cục cưng càn rỡ Tổng giám đốc dám cướp mẹ của tôi - Tả Nhi Thiển

1 ... 99, 100, 101

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 191, 192, 193

5 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 163, 164, 165

6 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

7 • [Hiện đại] Không thể không là em - Yến Ngữ Phỉ Phỉ

1 ... 19, 20, 21

8 • [Hiện đại] Bệnh "Không thể yêu" - Huyên Thảo Yêu Hoa

1 ... 18, 19, 20

9 • [Xuyên không] Vân long phá nguyệt - Hạ Nhiễm Tuyết

1 ... 94, 95, 96

10 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

11 • [Hiện đại] Ép yêu 100 ngày - Diệp Phi Dạ (Phần I)

1 ... 167, 168, 169

12 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

13 • [Hiện đại] Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình - Hải Diệp

1 ... 113, 114, 115

14 • [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du

1 ... 78, 79, 80

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Siêu mẫu - Hồ Ly Xù Lông

1 ... 24, 25, 26

16 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 91, 92, 93

17 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 84, 85, 86

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Hào môn Làm con dâu cả thật là khó! - Ân Ngận Trạch

1 ... 110, 111, 112



Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 473 điểm để mua Mèo hồng nhảy múa
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Mèo nhí nhảnh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 600 điểm để mua Hồng ngọc 3
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 656 điểm để mua Dây chuyền đá Topaz xanh Thụy Sỹ
Thảo TNLuân: M. N có ai có thể chỉ cho mình cách tắt quảng cáo không ạ
Thảo TNLuân: Diễn đàn dạo này toàn quảng cáo vào đọc truyện mà bực hết cả mình
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 290 điểm để mua Tay trống
Windwanderer: abc
Windwanderer: có ai không tâm sự tí đê tâm sự cùng ng lạ đê
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 275 điểm để mua Tay trống
Cô Quân: Lâu lâu về quét nhà mà chả có ai hết á
Cô Quân: Ôi buồn ơi,  nếu nỗi buồn là đôla thì ta là ng giàu nhất thế gian này :)))
Cô Quân: Dd mình ảm đạm quá,  quá buồn
Cô Quân: Ôi chao, lão công bán bikini???
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Bán bikini đây ~ :speaker: 50 điểm thôi đại hạ giá
Tuyền Uri: Qua nhà ca ở hết cô đơn, nếu ko sợ ck ca chém :)2
Thiên Hạ Đại Nhân: hê lô e ve ry bo đy
Cuccungcuama: sắp chết vì cô đơn này =))
Cuccungcuama: =)) đệ cô đơn quá
Cuccungcuama: ca ca
Tuyền Uri: Mod 2 box cuối nghỉ ngơi hết dồi te ơi, không ai dọn rác luôn =.=
Cuccungcuama: huhu oa oa =)) người đâu hết rồi =))
Cuccungcuama: tớ thèm gặp người
Cuccungcuama: =)) cầu người
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Đàn Guitar
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 391 điểm để mua Sư Tử Nam
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 498 điểm để mua Thần Nông Nữ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 567 điểm để mua Bướm xanh đen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 570 điểm để mua Bé và cỏ bốn lá

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.