Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 335 bài ] 

Hào môn: Làm con dâu cả thật là khó! - Ân Ngận Trạch

 
Có bài mới 18.11.2017, 23:27
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 32 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 30994 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Hào môn: Làm con dâu cả thật là khó! - Ân Ngận Trạch 8.3 - Điểm: 44
Chương 8.3: Phong thái của khỉ con (ba)

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Nếu so sánh hôn nhân của chính mình với hôn nhân của cha mẹ, cô cảm thấy mình chỉ có phần độn thổ.

Cô khẽ nở nụ cười, không để lại dấu vết khống chế tâm tình của mình.

“Chắc mọi người quên con rồi.” Đột nhiên một giọng nói vang lên ngoài cửa phòng khách.

Diêu Bối Địch xoay người, nhìn cậu nam thanh niên, hai mươi tuổi, giờ phút này mặc bộ âu phục cắt may thỏa đáng, tóc làm rất khoa trương, đầu gà trống điển hình dựng trên đầu, trên mặt mang kính mắt đen, da rất trắng, ngũ quan đoan chính, trong nháy mắt nhìn qua giống như tiểu thịt tươi Hàn Quốc tương đối nóng bỏng, thiếu một chút vị đàn ông, nhưng là kiểu mà mấy cô gái nhỏ hiện giờ thích nhất.

(*) Tiểu thịt tươi: là cách xưng hô của fan Trung Quốc với nam minh tinh Hàn Quốc, tiểu thịt tươi chỉ tuổi trẻ, anh tuấn nam tính.

“Diêu Bối Khôn, em trở lại?” Diêu Bối Địch kêu lên.

“Mới vừa xuống máy bay, liền chạy về thẳng.” Khóe miệng Diêu Bối Khôn nở nụ cười đến rất khoa trương, “Có bị bất ngờ không?!”

“Có phải con đã gây họa không!” Diêu Bối Địch còn chưa mở miệng, sau lưng đã truyền đến giọng nói nghiêm túc của cha Diêu.

Mẹ Diêu đi qua ngắm nghía cẩn thận con trai của mình, liền bị giọng của cha Diêu làm cho ngây ngốc.

“Con trai lâu như vậy mới từ nước Mỹ trở lại, trở về ông không cho sắc mặt tốt, ông nói sao ông chọc người như vậy.” Mẹ Diêu khó chịu cực kỳ.

Cha Diêu giận đến phẫn nộ.

Tất cả uy tín của ông, đều thành cái rắm cả rồi!

“Con trai à, sao con trở lại không báo trước một tiếng, mẹ cũng nên đến sân bay đón con.” Mẹ Diêu bắt đầu hỏi han ân cần rồi, “Cuộc sống ở nước Mỹ của con có tốt hay không? Không tập thành thói quen, nhìn xem, người đều gầy...”

Diêu Bối Địch cũng gia nhập vào, “Nhóc thúi, trở lại cũng không nói trước một tiếng, thật là.”

Diêu Bối Khôn rất hưởng thụ cảm giác được hai người phụ nữ vây quanh, đặc biệt dưới quần còn được một cô bé kéo, “Cậu, cháu rất nhớ cậu...”

Trong lòng ngây ngất.

Anh đương nhiên sẽ không nói cho bọn họ biết, anh bị đuổi học.

Sau một cửa ải, bố trí thỏa đáng cho Diêu Bối Khôn xong, mẹ Diêu đột nhiên nghĩ đến việc chính, “Bối Địch, ngày mai Tiếu Tiếu biểu diễn, con đừng quên.” di3n~d@n`l3q21y'd0n

“Biết rồi, con sẽ đi đúng giờ.”

“Lão già, ông cũng đừng trễ giờ cho tôi.”

“Biết biết, một ngày cũng bị bà lảm nhảm mấy lần!” Cha Diêu hơi không nhịn được.

“Bối Khôn, ngày mai con cũng đi cổ vũ cho Tiếu Tiếu.” Mẹ Diêu chuyển sang Diêu Bối Khôn nói.

“Dĩ nhiên, tiểu mỹ nữ bí mật nhà chúng ta, cậu làm hộ hoa sứ giả, sao lại không tham gia, đúng không, tiểu công chúa.” Diêu Bối Khôn ôm Tiêu Tiếu vào trong ngực, cưng chiều nói.

“Cháu thích cậu nhất.” Nói xong, Tiêu Tiếu còn hôn lên má Diêu Bối Khôn, khiến Diêu Bối Khôn cười ha ha.

Không khí trong nhà luôn luôn rất tốt.

Diêu Bối Địch nghĩ, trong cái gọi là “Nhà” của cô, vĩnh viễn sẽ không thoải mái trong sáng mà hạnh phúc như vậy.

“Đúng rồi, chị, anh rể đâu?” Diêu Bối Khôn hỏi.

Diêu Bối Địch đột nhiên trầm mặc một chút.

Sắc mặt của những người khác trong nhà hình như cũng thay đổi.

“Quan hệ vẫn không tốt?” Diêu Bối Khôn chưa từng nghĩ đến uyển chuyển, hỏi thẳng.

“Em mới trở về, cũng đừng nói tới anh ta.” Diêu Bối Địch nói.

Người sáng suốt đều biết rõ, tình cảm của bọn họ khẳng định không tốt.

Ánh mắt Diêu Bối Khôn khựng lại, nhẫn nhịn không tiếp tục nhiều lời.

Sau khi Diêu Bối Địch ở nhà ăn cơm tối xong, chờ Tiêu Tiếu ngủ thiếp đi mới trở về.

Lúc cô trở về, trong nhà tối đen như mực.

Tiêu Dạ không có ở đây.

Anh vốn nên không ở đây.

Cô trở lại phòng của mình, vốn muốn hỏi anh một chút, ngày mai Tiếu Tiếu biểu diễn anh có đi không?

Cô cảm thấy dường như không cần thiết.

...

Hôm nay Kiều Tịch Hoàn mang khỉ con đi trường học tham gia tổng duyệt.

Kết quả tổng duyệt rất tốt, giáo viên nhà trẻ nhất trí thông qua.

Sau khi trở lại một lần nữa luyện tập với khỉ con, sau khi bảo đảm tuyệt đối không có sai sót, trở lại phòng của Cố Tử Thần, vừa về tới phòng, giống như đọc chú kim cô, vẫn không ngừng nói bên tai Cố Tử Thần, ngày mai phải đến trường khỉ con học xem biểu diễn, ngày mai phải đến trường khỉ con học xem biểu diễn... dieendaanleequuydonn

Cố Tử Thần không thể nhịn được nữa, “Kiều Tịch Hoàn cô câm miệng cho tôi, tôi nghe rồi, TÔI, SẼ, ĐI.”

Ba chữ cuối cùng tuyệt đối là cắn răng nghiến lợi.

“Sao anh không nói sớm, đỡ lãng phí nước miếng của em.”

Cố Tử Thần tức hộc máu.

Sáng sớm hôm sau.

Kiều Tịch Hoàn đã sớm đưa khỉ con đến trường, bố trí thỏa đáng.

Trường mầm non mà khỉ con học tuyệt đối là nhà trẻ quý tộc ở Thượng Hải, các phụ huynh ngồi ở dưới sân khấu, đều không giàu cũng quý.

Hôm nay Cố Diệu Kỳ cũng tới.

Ngồi ở vị trí phụ huynh nhà trường chỉ định, đã hàn huyên với người bên cạnh.

Vị trí tùy tiện như vậy, chung quanh đều là người quen.

Tâm tình Cố Diệu Kỳ hình như cũng tốt, thẳng thắn nói, “Cháu trai và cháu gái của tôi có tiết mục, hình như diễn kịch, còn nghe nói là nhân vật chính, nhỏ như vậy, cũng không biết có thể được khen ngợi như thế nào.”

Ngoài miệng không có gì khác, nhưng rõ ràng, có thành phần khoe khoang.

Ngôn Hân Đồng ở bên cạnh, dĩ nhiên vô cùng kiêu ngạo.

Đảo mắt nhìn Kiều Tịch Hoàn và Cố Tử Thần ngồi bên cạnh, trong lòng đủ kiểu khinh thường, nhưng trên mặt lại tỏ vẻ vô cùng quan tâm hỏi, “Minh Lộ đi đâu rồi, sẽ lập tức bắt đầu, sao nó còn chưa tới? Đợi lát nữa sẽ không xem được biểu diễn phấn khích của em trai em gái.”

Kiều Tịch Hoàn liếc nhìn Ngôn Hân Đồng, không nói gì.

“Chỉ có điều ngược lại, chân anh cả không tiện thật ra không cần đặc biệt tới cổ vũ động viên cho Minh Lý và Minh Nguyệt, em cũng thấy hơi áy náy.” Ngôn Hân Đồng nói sao khảng khái.

Kiều Tịch Hoàn trợn trắng mắt.

“Thật ra thì, có lẽ anh cả đi đi lại lại như vậy, tốt hơn cho thân thể.” Ngôn Hân Đồng ở đó ríu ríu rít rít.

Người phụ nữ này ngược lại rất biết tự biên tự diễn, không trách được thích diễn kịch như vậy!

Không đi vào làng giải trí, thật đáng tiếc.

Bằng không, làm không tốt chưa tới cuối hè cô ta đã nổi danh!

“Em dâu, tiết mục lập tức bắt đầu, trên sân khấu nhiều người biểu diễn như vậy, em không nhìn kỹ một chút, sao thấy được Minh Lý và Minh Nguyệt.” Giọng Kiều Tịch Hoàn tràn đầy châm chọc.

Không phải là một tiết mục tập thể sao?  Có gì tốt mà tỏ vẻ.

“Minh Lý và Minh Nguyệt đều là nhân vật chính, liếc cái có thể thấy được.” Ngôn Hân Đồng hung hăng nói. die~nd a4nle^q u21ydo^n

Kiều Tịch Hoàn chẳng thèm ngó tới.

Ngôn Hân Đồng cho rằng Kiều Tịch Hoàn ghen tỵ, không để ý.

Kiều Tịch Hoàn cũng không có tâm tư để ý đến cô ta, quay đầu nhìn chung quanh một chút, thấy Diêu Bối Địch cách mình không xa, hôm nay Tiêu Tiếu cũng sẽ biểu diễn tiết mục rồi, tiểu thiên tài Piano đó.

Cô nhìn người một nhà ngồi ở đó.

Không có Tiêu Dạ.

Cho tới bây giờ Tiêu Dạ cũng chưa từng xuất hiện.

Đúng lúc đó điện thoại đột nhiên vang lên.

Kiều Tịch Hoàn nhìn người gọi tới, quay đầu lại nói với Cố Tử Thần, “Em đi nhận điện thoại.”

Sau đó, rời khỏi vị trí của mình.

“Tiêu Dạ.” Kiều Tịch Hoàn đứng trong góc nhỏ, bắt máy.

“Tôi đã điều tra chuyện Long Đằng, kết quả cũng không tra được đêm hôm đó Long Đằng được người nào hẹn gặp.”

“Làm sao lại như vậy? Anh em dưới tay anh ta cũng không biết?”

“Ừ, không biết. Tôi thậm chí đã hỏi thân tín của Long Đằng, hỏi về quan hệ giữa Long Đằng và Tề Lăng Phong, thân tín của anh ta lại nói cho tôi biết, chưa từng nghe nói tới Long Đằng và Tề Lăng Phong có lui tới.” Tiêu Dạ nói từng câu từng chữ.

Kiều Tịch Hoàn nhíu mày một cái.

“Tề Lăng Phong người kia, thâm tàng bất lậu *.” Tiêu Dạ tổng kết.

(*) thâm tàng bất lậu: Người cao thâm nhưng không lộ ra ngoài

“Anh ta luôn biết trêu chọc lòng người mà thôi.” Kiều Tịch Hoàn xiết chặt ngón tay, “Cho dù như thế nào, cảm ta anh Tiêu Dạ.”

“Còn có.”

“Hả?”

“Về chuyện nội bộ bên tôi tiết lộ tin tức.” Tiêu Dạ nói.

“Anh không cần phải cho tôi một công đạo.” Kiều Tịch Hoàn nói, “Đó là vấn đề nội bộ của anh.”

“Nhưng chuyện này là sai lầm của tôi, tính tôi nợ cô.”

“Dường như từ lúc chúng ta qua lại đến nay, anh một mực thiếu nợ tôi. Con người của tôi không sợ người khác thiếu nợ nhân tình, bởi vì cuối cùng sẽ khiến cho người ta trả lại.”

“Ừ.” Hình như Tiêu Dạ cũng không quan tâm.

“Trước khi cúp điện thoại, tôi nói một câu, hôm nay là ngày con gái anh biểu diễn ở trường, tôi thật sự không biết anh ghét Diêu Bối Địch bao nhiêu, nhưng Tiếu Tiếu vô tội, nếu như anh không ích kỷ như vậy, thì bớt chút thời gian đến xem con bé biểu diễn, con gái của anh thật giỏi.” Nói xong, cúp luôn điện thoại. die nda nle equ ydo nn

Cô khôi phục tự nhiên trở về vị trí.

Khi đó, tiết mục nhà trẻ chính thức bắt đầu.

Ngôn Hân Đồng vẫn trong trạng thái hưng phấn, giống như cắn thuốc lắc, từng tiết mục sẽ đều tự cho là đúng bình luận một chút, liên tiếp trao đổi ý kiến với Tề Tuệ Phân.

Kiều Tịch Hoàn có thể tưởng tượng, chờ một lúc thấy được tiết mục của Minh Lý và Minh Nguyệt, Ngôn Hân Đồng rốt cuộc hưng phấn đến hình dáng gì, ngày hôm qua lúc tổng duyệt, cô có nhìn, Cố Minh Lý và Cố Minh Nguyệt tùy hứng như vậy, quả thật có tư cách kiêu ngạo.

Rõ ràng ưu tú hơn đứa bé cùng lứa nhiều.

Quả nhiên.

Đợi đến tiết mục kịch của Cố Minh Lý và Cố Minh Nguyệt thì cả người Ngôn Hân Đồng liền sôi trào, nhai đi nhai lại Minh Lý và Minh Nguyệt thật sự có thiên phú biểu diễn, nhìn nét mặt những người bạn nhỏ khác bao nhiêu ngây ngốc, vẻ mặt Minh Lý và Minh Nguyệt có bao nhiêu phong phú...

Kiều Tịch Hoàn nghe nhức đầu.

Nhưng Cố Diệu Kỳ và Tề Tuệ Phân rõ ràng rất hưởng thụ.

Tiết mục kịch kết thúc, toàn trường vang lên tiếng vỗ tay liên tiếp.

Ngôn Hân Đồng vô cùng kiêu ngạo, giống như trong tất cả các bạn nhỏ, chỉ có Cố Minh Lý và Cố Minh Nguyệt mới giỏi nhất, cô ta tự nhiên tự hào.

Không bao lâu, Cố Minh Lý và Cố Minh Nguyệt còn mang theo trang phục trở lại chỗ ngồi, trong lồng ngực Cố Diệu Kỳ và Tề Tuệ Phân mỗi người một đứa, hai đứa được cưng chiều vô cùng.

Ngôn Hân Đồng liếc nhìn Kiều Tịch Hoàn bên cạnh không tỏ vẻ gì, âm thầm cười lạnh.

Mặc kệ trong khoảng thời gian này Kiều Tịch Hoàn thần kỳ như thế nào, nhưng hai đứa bé này, Kiều Tịch Hoàn làm sao cũng không thể xóa bỏ địa vị của chúng ở trong lòng Cố Diệu Kỳ và Tề Tuệ Phân.

Mà cô là mẹ của hai đứa, tự nhiên là vậy.

Mẹ vinh nhờ con, lịch sử tự nhiên!

Đây là từ lâu như vậy tới bây giờ, bị Kiều Tịch Hoàn nghiền ép lâu như vậy tới nay, lần đầu tiên mở mày mở mặt như thế!

Cô cũng không tin, cô thật sự không làm gì được Kiều Tịch Hoàn!

“Con đi phòng rửa tay.” Kiều Tịch Hoàn nói, sau đó đi ra ngoài.

Ngôn Hân Đồng cười một tiếng xấu xa.

Tự nhiên không gì sánh được thôi.

Cũng sẽ có lúc bi người đánh mất vẻ kiêu ngạo như vậy?!

Khắp nơi đều mơ tưởng thắng tao, khắp nơi đều mơ tưởng chiếm thế thượng phong, Kiều Tịch Hoàn, mày không có cửa đâu!

Dĩ nhiên.

Đây toàn bộ đều là ý tưởng trong lòng Ngôn Hân Đồng vào giờ phút này, trong lòng tự cho là đúng mà hài lòng.

Đối với Kiều Tịch Hoàn, lại giống như quả rắm, đánh một phát, hai giây sau sẽ tan thành mây khói.

Giờ phút này cô đi ra ngoài vì có mục đích của cô.

Cô vừa mới ra khỏi ghế ngồi, đi dọc hàng ghế trên hành lang, thấy một cô bé đang ngồi trên sân khấu lẳng lặng chơi piano.

Tiêu Tiếu.

Kiều Tịch Hoàn không nhịn được dừng bước chân, nhìn cô bé kia.

Quả nhiên là thiên tài.

Nhỏ như vậy, thủ pháp lưu loát như thế.

Khóe miệng cô nhếch lên cười, nhìn đồng hồ, vội vàng lui về phía sau bục.

Lúc lướt qua, một góc hành lang không quá làm cho người ta chú ý, một người đàn ông đứng đó, ánh mắt nhìn cô gái nhỏ trên sân khấu giống như tiểu công chúa khiến cho người ta yêu thương.

Kiều Tịch Hoàn nghĩ, có phải có một khả năng không, thật ra thì Tiêu Dạ không giống như biểu hiện bên ngoài, lạnh lùng vô tình như vậy.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Bích Trâm, Hothao, Huogmi, Thu Tham 501, Vân Cà Bông, Windyphan, heodangyeu, nammoi
     

Có bài mới 20.11.2017, 19:08
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 32 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 30994 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Hào môn: Làm con dâu cả thật là khó! - Ân Ngận Trạch 9.1 - Điểm: 43
Chương 9.1: Phong thái của khỉ con (4) Thói quen nước miếng của cô

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Nhà trẻ.

Kiều Tịch Hoàn vội vội vàng vàng chạy ra sau sân khấu.

Khỉ con bận rộn ở phía sau sân khấu, một mình ngồi một góc, trên người đã thay đồ biểu diễn, trên mặt tô son đỏ rực, giống như tất cả các bạn nhỏ phải lên sân khấu, trang điểm hơi khoa trương.

“Mẹ.” Khỉ con vốn không có biểu cảm gì, thậm chí còn hơi đờ đẫn, khi nhìn thấy Kiều Tịch Hoàn, trong nháy mắt hiện lên nụ cười.

“Quần áo của mẹ đâu?” Kiều Tịch Hoàn vội vàng hỏi.

“Ở đây.” Khỉ con vui vẻ lấy túi tiện lợi đặt bên cạnh ra, giống như lấy lòng nói, “Con vẫn trông coi kỹ.”

“Ngoan.” Kiều Tịch Hoàn sờ đầu khỉ con, nhìn chung quanh một chút, “Mẹ vào đây thay quần áo, con ở đây chờ mẹ.”

“Vâng.” Khỉ con khéo léo gật đầu.

Kiều Tịch Hoàn nhanh chóng thay bộ đồ biểu diễn.

Khỉ con nhìn Kiều Tịch Hoàn, không nhịn được cười một tiếng, “Mẹ thật khôi hài.”

Kiều Tịch Hoàn nhìn bản thân ở trước gương trang điểm thật to, ừ, rất khôi hài, nhưng vì con trai, cô nhịn.

Đúng lúc đó giáo viên nhà trẻ đi tới, nói với Kiều Tịch Hoàn, “Tiết mục tiếp theo chính là hai người, chuẩn bị xong chưa?”

“OK.” Kiều Tịch Hoàn gật đầu.

“Đến bên này chuẩn bị lên sân khấu.” Giáo viên nhà trẻ thân thiện nói.

Kiều Tịch Hoàn mang theo khỉ con đi về phía sau sân khấu.

Hình như khỉ con hơi khẩn tưởng, nắm chặt tay của cô.

“Đừng sợ, có mẹ ở đây.” Kiều Tịch Hoàn nói.

“Vâng.” Khỉ con gật đầu, nhưng cả người rõ ràng khẩn trương muốn chết.

“Minh Lộ, đừng khẩn trương, con rất tuyệt. Tin tưởng con và mẹ nhất định sẽ biểu diễn vô cùng thành công. Cô ở phía dưới cổ vũ cho con.” Giáo viên nhà trẻ ngồi xổm người xuống, dịu dàng nói với khỉ con.

Khỉ con hung hăng gật đầu.

Giáo viên nhà trẻ làm một động tác cố gắng lên, xoay người đi kêu bạn nhỏ khác đợi lên sân khấu. die nd da nl e q uu ydo n

Khỉ con nhìn Kiều Tịch Hoàn, rất hưng phấn nói, “Mẹ, lần đầu tiên con được cô giáo khen ngợi như vậy.”

“Thật sao?” Kiều Tịch Hoàn nhìn cậu bé.

“Vâng, cho nên con sẽ nhất định nỗ lực biểu diễn.” Nét mặt khỉ con rất nghiêm túc, trên khuôn mặt nho nhỏ vô cùng kiên quyết.

“Bé ngốc, đừng tỏ vẻ thấy chết không sờn như vậy. Không biểu diễn tốt cũng sẽ không có ai trách con, đi học tập theo mẹ, hít sâu, thở ra, hít sâu, thở ra.” Kiều Tịch Hoàn dạy khỉ con thả lỏng.

Khỉ con rất ngoan ngoãn học.

Không bao lâu, trên sân khấu đã có người phụ trách giới thiệu tiết mục của bọn họ.

Không sai, hiện giờ đang được các bác gái thích múa ở quảng trường nhất, “Trái táo nhỏ.”

(*) Trái táo nhỏ (tiểu bình quả), là một ca khúc do nhóm Chopstick Brothers (Anh em đôi đũa) viết để quảng bá cho bộ phim cùng tên, lời bài hát vô nghĩa nhưng giai điệu lại nhanh chóng đi vào tâm trí người nghe.

Tiếng người chủ trì vừa dứt, toàn trường cũng hơi vang động rồi, còn chưa kịp có nhiều phản ứng hơn, tiết tấu sống động vô cùng quen thuộc với mọi người của trái táo nhỏ đã vang lên.

Kiều Tịch Hoàn mang theo khỉ con ra sân khấu.

Trang phục cua hai người cũng đặc biệt khoa trương, trên người chụp vào một trái táo đỏ, một lớn một nhỏ đứng trên sân khấu, còn chưa bắt đầu chính thức nhảy múa, người toàn trường đã cười nghiêng ngả.

Khỉ con không biết làm sao nhìn đám người đông nghìn nghịt dưới sân khấu, lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng như vậy không khỏi hơi khẩn trương, bé quay đầu nhìn Kiều Tịch Hoàn, hình như đang tìm chỗ dựa vào.

Khóe miệng Kiều Tịch Hoàn nhếch lên vẻ tự tại lại mang chút kiêu ngạo, cằm khẽ nhếch, cho khỉ con một ánh mắt khích lệ, hai người bắt đầu theo giai điệu, bắt đầu nhảy múa.

Nhà trẻ quý tộc cao nhất ở Thượng Hải, mấy đứa đều được giáo dục lễ nghi tốt nhất và đẳng cấp hạng nhất của xã hội thượng lưu, âm nhạc hơi “Thấp kém” như vậy trong nhóm người tao nhã gần như chẳng thèm ngó tới, ở nhà trẻ phổ thông, mỗi một bạn nhỏ đều sẽ nhảy múa điệu múa này, nhưng mà ở trong trường này, rất nhiều người sẽ khinh thường.

Nhưng mà, cho dù là nhóm người thượng lưu tao nhã bao nhiêu, khi cả nước đều thịnh hành, không có ai chưa từng nghe tới “Trái táo nhỏ”, không có ai có thể tự chủ không đong đưa thân thể, hoặc ngâm nga lời hát ở trong âm nhạc sống động của nó. di3nd@nl3qu.yd0n

Ngày đó khi tổng duyệt, khi cô nói cho giáo viên nhà trẻ bọn họ muốn biểu diễn chính là Trái táo nhỏ thì tất cả giáo viên nhà trẻ đều tỏ vẻ nhất trí không coi trọng, thậm chí lúc ấy còn có giáo viên nói, ca múa như vậy có điều làm trái với giáo dục ở trường học, đề nghị không biểu diễn.

Kiều Tịch Hoàn thuyết phục hỏng miệng, mới khiến cho giáo viên nhà trẻ để cho bọn họ biểu diễn, mà kết quả sau khi biểu diễn chính là không khí hiện trường như bây giờ, vừa mới bắt đầu tất cả mọi người nghiêm trang ngồi giống như bình tĩnh dưới sân khấu nhìn, sau đó chính là không khỏi đưa tới cộng hưởng, tất cả mọi người không tự chủ được ưỡn ẹo thân thể, hát theo.

Lúc ấy viện trưởng nhà trẻ đã nói, tiết mục này sẽ trở thành tiết mục có sức cuốn hút nhất ở hiện trường, cho nên thậm chí không nghe ý kiến của bất kỳ ai, không chút do dự dùng.

Hiện giờ, quả thật như bà từng nói, không khí hiện trường tốt đến mức khiến nhân viên làm việc ở nhà trẻ nghẹn họng nhìn trân trối.

Điệu nhảy múa ba phút, kết thúc.

Toàn hội trường vang lên tiếng vỗ tay kịch liệt, thậm chí các bạn nhỏ ở dưới sân khấu xem tiết mục đều đứng lên, nhảy lên vỗ tay, giống như còn hưng phấn hơn bọn họ đứng trên sân khấu.

Kiều Tịch Hoàn dẫn khỉ con chào cám ơn, lui ra ngoài sân khấu.

Hình như đứng ở phía sau sân khấu, vẫn còn nghe được tiếng vỗ tay vô cùng nhiệt tình bên ngoài, thời gian kéo dài rất dài.

“Tiết mục biểu diễn vô cùng tốt, Minh Lộ, con quá tuyệt vời.” Giáo viên nhà trẻ tỏ vẻ tươi cười sờ đầu khỉ con, cho cậu bé khẳng định cực lớn.

Khỉ con hơi ngượng ngùng cười cười.

“Ừ, cùng mẹ ra sau sân khấu thay trang phục tẩy trang rồi xuống dưới sân khấu xem tiết mục, sau khi hoạt động kết thúc bình bầu bạn nhỏ nào được chào đón nhất, cô sẽ cho con một phiếu.” Giáo viên nhà trẻ nhiệt tình nói.

“Cám ơn cô.” Khỉ con vui mừng vội vàng nói.

Nhất định vẫn là con nít, tất cả cảm xúc đều không sẽ nhịn được mà tự nhiên lộ ra trên mặt. di@en*dyan(lee^qu.donnn)

Giáo viên nhà trẻ chào hỏi đơn giản với Kiều Tịch Hoàn, vội vã rời đi.

Kiều Tịch Hoàn mang theo khỉ con ra sau sân khấu thay trang phục tẩy trang.

Kiều Tịch Hoàn vừa thay đồ cho khỉ con vừa hỏi, “Vừa rồi con có thấy tiểu Bình quả dưới sân khấu không?”

Khỉ con khẽ đảo mắt, “Có, thấy được, cậu ấy mặc váy màu đỏ, trên tóc có nơ con bướm thật to, rất dễ thấy.”

“Cô bé đó có rất thích tiết mục này của chúng ta không?”

“Không biết.” Khỉ con lắc đầu.

“Cô bé đó nhất định sẽ rất thích.” Kiều Tịch Hoàn nói.

“A.” Khỉ con không có vẻ mặt đặc biệt gì.

“Tiểu Bình quả thích con, con cứ như vậy?” Kiều Tịch Hoàn nhìn con trai của mình, chỉ số trí tuệ cảm xúc ngàn vạn lần đừng giống như cha nó.

Khỉ con không giải thích được nhìn Kiều Tịch Hoàn, chẳng lẽ còn phải lộ ra vẻ mặt gì khác?!

Kiều Tịch Hoàn vỗ một cái lên trán mình.

Quả nhiên tình thương này... Đáng lo!

Hai người thay xong đồ tẩy trang xong trở lại chỗ ngồi ban đầu.

Vừa ngồi yên, đột nhiên nghe thấy giọng âm dương quái khí * của Ngôn Hân Đồng vang lên, “Em còn nói chị dâu cả mang Minh Lộ đi đâu, thì ra lên sân khấu biểu diễn, xem bọc hóa trang và quần áo này, thật sự buồn cười. Tiết mục trái táo nhỏ thô tục như vậy, lại được nhà trẻ cho lên sân khấu.”

(*) âm dương quái khí: Giọng điệu thái độ châm biếm.

“Tiết mục cuối năm đã lên sân khấu rồi, em đang cười nhạo trung ương cũng thô tục sao?” Kiều Tịch Hoàn không tỏ vẻ gì, nói giống như gió nhẹ nước chảy.

Sắc mặt Ngôn Hân Đồng liền thay đổi, bị lời Kiều Tịch Hoàn nói chặn họng á khẩu không trả lời được. die ennd kdan/le eequhyd onnn

Cố Diệu Kỳ vốn ôm Cố Minh Lý, giờ phút này gọi Cố Minh Lộ, “Minh Lộ cháu qua đây.”

“Dạ.” Cố Minh Lộ khéo léo đứng trước mặt Cố Diệu Kỳ.

Cố Diệu Kỳ đưa Cố Minh Lý cho Cố Tử Hàn bên cạnh, bế Cố Minh Lộ lên, “Trước kia ông nội chưa từng thấy cháu biểu diễn như vậy.”

Cố Minh Lộ ngượng ngùng sờ đầu.

“Về sau đừng giấu mình đi, học mẹ cháu nhiều thêm một chút, biểu hiện mình nhiều thêm biết không? Cháu là cháu đích tôn của nhà họ Cố, về sau nhà họ Cố có cái gì, cháu đều phải đảm đương biết không?”

“Vâng, ông nội.” Cố Minh Lộ khéo léo trả lời.

Mà vài lời, vốn chỉ là lời khích lệ đứa bé, vào trong lỗ tai người lớn lại vô cùng kỳ quặc rồi.

Kiều Tịch Hoàn rõ ràng nhìn thấy sắc mặt của Cố Tử Hàn và Ngôn Hân Đồng cũng thay đổi.

Tâm tình Kiều Tịch Hoàn vẫn rất tốt, vẫn cười đến vui vẻ.

“Này.” Kiều Tịch Hoàn dùng cùi chọ đụng vào người bên cạnh mình.

Mặt Cố Tử Thần không có gì thay đổi.

“Trong lòng anh đang lén vui mừng đúng không?” Kiều Tịch Hoàn cười hề hề như trộm.

Cố Tử Thần liếc mắt nhìn Kiều Tịch Hoàn, khinh thường rõ ràng.

“Khẳng định vụng trộm mà vui mừng rồi.” Kiều Tịch Hoàn nói chắc chắn.

Trên mặt Cố Tử Thần càng không tỏ vẻ gì.

Kiều Tịch Hoàn nhăn mũi.

Người đàn ông mặt than này!

Một buổi chiều, tất cả hoạt động biểu diễn ở nhà trẻ rốt cuộc kết thúc.

Cuối cùng, tất cả mọi người ở sân trường bỏ phiếu, chọn lựa khen thưởng đoàn đội biểu diễn tốt nhất, khen thưởng cá nhân có phong thái nhất, khen thưởng biểu diễn cá nhân được chào đón nhất. Có thể hiểu được, khỉ con chiếm được giải thưởng lớn nhất kia, giải thưởng được hoan nghênh nhất, lấy được tỉ số phiếu bầu cao nhất của mọi người ở sân trường.

Khỉ con lên sân khấu lĩnh thưởng.

Kiều Tịch Hoàn ngồi dưới sân khấu, nhìn vẻ mặt của Ngôn Hân Đồng biến thành màu xanh lá.

Giờ phút này, Kiều Tịch Hoàn còn không chút để ý nói một câu, giọng không lớn không nhỏ, “Haizzz, xem ra người tục tằng cũng không ít, em nói đi? Em dâu.”

Sắc mặt của Ngôn Hân Đồng càng khó coi hơn rồi.

Hai đứa Cố Minh Lý và Cố Minh Nguyệt không nhận được bất kỳ giải thưởng gì, Cố Minh Lý bật khóc thét lên tại chỗ, “Tại sao không phải là con được thưởng, tại sao lại là tên Cố Minh Lộ ngu ngốc kia, con không muốn, con không muốn, mới vừa rồi con hỏi tiểu Bình quả, tiểu Bình quả cũng bỏ phiếu cho Cố Minh Lộ, con không muốn, con muốn giáo viên thưởng cho con...”

Cố Minh Lý la lối om sòm tại chỗ, dáng vẻ không được nuôi dạy đó.

Sắc mặt Cố Diệu Kỳ tối sầm.

Chung quanh đã ném tới rất nhiều ánh sáng khác thường.

Mặc dù là nhà trẻ đơn thuần nhất, nhưng bên cạnh đang ngồi, thật ra thì đều là không ít nhân vật, còn đều là nhân vật có mặt mũi, bị người nhìn chê cười như vậy, mặt mũi  Cố Diệu Kỳ cuối cùng cũng không nhịn được, sắc mặt lạnh lẽo, “Tình huống của Minh Lý là như thế nào? Chút đả kích nho nhỏ như vậy đã không chịu nổi, về sau trưởng thành sao tốt được!”

Sắc mặt Cố Tử Hàn cũng tối, nói với Ngôn Hân Đồng, “Còn chưa đủ mất mặt sao? Ôm nó đi trước.”

Ngôn Hân Đồng vội vàng nhận lấy Cố Minh Lý, ôm thằng bé vẫn còn đang nổi cơn đánh đấm lung tung, vội vàng đi ra ngoài.

Hôm nay thật sự mắc cỡ chết người.

Cố Minh Nguyệt nhìn anh trai mình, quay đầu nhìn Cố Minh Lộ, cái miệng nhỏ nhắn khó chịu chu môi ra, cô bé không rõ, sao anh trai lại tức giận như vậy?!

Rõ ràng biểu diễn vui vẻ là được rồi!

Những hạng mục và giải thưởng kia có quan trọng như vậy không?

Cô bé đi theo bước chân cha mình ra ngoài, sắc mặt cha cũng rất khó coi, mặc dù cô bé không quá thích người một nhà bác cả, nhưng hôm nay Cố Minh Lộ biểu diễn thật sự rất tuyệt, tại sao lại bị bọn họ ghét như vậy?!

Cô bé còn nhỏ tuổi, thật sự không nghĩ ra.

...

Hoạt động kết thúc.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Bích Trâm, Hothao, Huogmi, Thu Tham 501, Vân Cà Bông, Windyphan, heodangyeu, lebang19942013, minmapmap2505, nammoi, shirleybk
     
Có bài mới 22.11.2017, 18:40
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 32 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 30994 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Hào môn: Làm con dâu cả thật là khó! - Ân Ngận Trạch 9.2 - Điểm: 41
Chương 9.2: Phong thái của khỉ con (4) Thói quen nước miếng của cô

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Dưới sự dẫn đường của nhân viên làm việc ở hiện trường, tự động rời đi.

Cố Minh Lộ cầm cúp trên tay, trong lòng tự nhiên cũng hơi vui mừng, dọc theo đường đi vẫn cười cười nói nói với Kiều Tịch Hoàn.

Đoàn người đi tới cổng trường học.

Kiều Tịch Hoàn đột nhiên nói với Cố Diệu Kỳ và Tề Tuệ Phân, “Con mang Minh Lộ ra ngoài ăn cơm, khích lệ thằng bé một chút.”

Cố Diệu Kỳ gật gật đầu, “Ừ, được, nhớ trở về sớm một chút.”

“Đừng kéo dài quá lâu, Minh Lộ còn nhỏ, phải nghỉ ngơi sớm một chút.” Tề Tuệ Phân cũng nói.

Bây giờ Cố Minh Lộ cũng dần dần khiến cho bọn họ càng ngày càng để ý.

Kiều Tịch Hoàn mỉm cười, “Con biết rõ.”

“Vậy, Tử Thần thì sao?” Tề Tuệ Phân nhìn Cố Tử Thần trên xe lăn.

“Anh ấy đương nhiên cũng đi cùng.” Cố Tử Thần còn chưa kịp mở miệng, Kiều Tịch Hoàn đã cướp đáp lời.

Cố Tử Thần nhẫn nhịn, vốn định nói gì đó, nhưng vẫn không nói gì, ngầm cho phép.

“Vậy các con trở về sớm một chút, Tuệ Phân, chúng ta đi về trước.” Cố Diệu Kỳ vội vàng nói.

Là ảo giác của mình sao?

Cảm giác Cố Diệu Kỳ rất muốn để cho Cố Tử Thần tiếp xúc nhiều thế giới bên ngoài.

Chân mày Kiều Tịch Hoàn nhếch lên, không muốn nghĩ sâu.

Dù sao theo ý của cô, Cố Diệu Kỳ đối với Cố Tử Thần, tuyệt đối để ý hơn Cố Tử Hàn. dfienddn lieqiudoon

Là đạo lý “Hoàng thượng” yêu con cả điển hình?!

Cô mỉm cười, đẩy Cố Tử Thần, nói với khỉ con bên cạnh, “Chúng ta đi bên này.”

“Vâng.” Khỉ con khéo léo đi bên cạnh Kiều Tịch Hoàn.

Một nhà ba người ngồi trong xe do Vũ Đại lái.

Khỉ con vẫn bị vây trong trạng thái hưng phấn, cả người hình như hơi không bình tĩnh được.

Kiều Tịch Hoàn khó có được thấy khỉ con vui vẻ như vậy, khóe miệng không tự chủ nhếch ra nụ cười nhạt.

Khỉ con nhìn cúp đã lâu, thận trọng đặt trên chỗ ngồi, nói với Vũ Đại đang lái xe, “Dì Vũ Đại, hôm nay dì có nhìn con biểu diễn không, con vừa nhận được phần thưởng đó.”

Vũ Đại ngây ngốc, tròng mắt khẽ chuyển, “Thấy được, trên hành lang.”

“Có thật không?” Khỉ con kích động hỏi.

“Ừ, thật.” Vũ Đại gật đầu, “Con biểu diễn rất tốt.”

“Ha ha.” Khỉ con lại bắt đầu hơi xấu hổ.

Rõ ràng chính là đứa bé, rõ ràng chính là muốn được người lớn tán thành, sau khi lấy được khen ngợi, lại không tự chủ được mà xấu hổ.

Kiều Tịch Hoàn không nhịn được cười một tiếng, tròng mắt cũng khó hiểu nhìn Vũ Đại.

Vũ Đại để ý khỉ con khác thường.

Điều này khiến cho cô... Không hiểu sao hơi có vẻ không nói ra được.

Cô hơi đảo mắt, xuyên qua kính chiếu hậu nhìn Cố Tử Thần ngồi hàng ghế sau.

Khoảnh khắc kia, hình như tròng mắt Cố Tử Thần cũng đang nhìn cô.

Hai người bốn mắt nhìn nhau.

Một hồi lâu, Kiều Tịch Hoàn chợt hồi hồn.

Cảm giác Cố Tử Thần có thể nhìn thấy rõ đầy đủ mọi thứ trong mắt cô, bao gồm ý tưởng trong đáy lòng cô. die,n; da.nlze.qu;ydo/nn

Khẽ siết chặt ngón tay.

Người đàn ông nảy, rốt cuộc là thần thánh phương nào?!

Xe một đường đến nơi, Kiều Tịch Hoàn nói với Vũ Đại, “Cùng nhau ăn cơm đi.”

Ánh mắt Vũ Đại rõ ràng liếc về phía Cố Tử Thần, sau đó lắc đầu một cái, “Hôm nay không được, tôi có chút chuyện, tối nay mọi người ăn xong rồi gọi điện thoại cho tôi, tôi tới đón mọi người.”

Kiều Tịch Hoàn cũng không gượng ép, “Được.”

Một nhà ba người xuống xe, Kiều Tịch Hoàn đẩy Cố Tử Thần đi vào nhà hàng nước Pháp xa hoa.

Khỉ con vẫn đi bên cạnh bọn họ.

Hễ ở một hoàn cảnh không quá quen thuộc, khỉ con cũng sẽ tỏ vẻ tương đối gò bó.

Điểm tính tình này, không phải chỉ trong chốc lát có thể thay đổi được.

Ba người chọn một vị trí gần cửa sổ, chọn món ăn xong.

Khỉ con quy củ ngồi trước bàn ăn, không nói một câu.

Kiều Tịch Hoàn sờ đầu khỉ con, hỏi, “Trước kia cha có dẫn con đến đây ăn cơm không?”

Khỉ con lắc đầu, “Không có.”

Kiều Tịch Hoàn ngẩng đầu liếc nhìn Cố Tử Thần.

Cố Tử Thần tỏ vẻ bình tĩnh.

“Cha con thật xấu đúng không?” Kiều Tịch Hoàn nói.

Khỉ con nhất thời không nói.

Kiều Tịch Hoàn nhịn cười, “Cha con thật xấu.”

Lần này dùng giọng nói khẳng định.

“Cha chỉ là...”

“Về sau cha sẽ cố gắng bớt chút thời gian cùng hai người.” Cố Tử Thần đột nhiên nói. di3n~d@n`l3q21y'd0n

Cùng hai người.

Không phải cùng một người.

Không khỏi, trong lòng chảy xuôi một cảm giác nói không nên lời. Khóe miệng Kiều Tịch Hoàn khẽ mỉm cười, “Anh bận rộn khi nào?”

Sắc mặt Cố Tử Thần chợt đen lại.

Người phụ nữ không biết điều này.

Nhìn sắc mặt Cố Tử Thần thay đổi, cả người Kiều Tịch Hoàn càng thêm thoải mái rồi, đang định nói chút chuyện gì đó, tròng mắt đột nhiên khựng lại.

Cách đó không xa, cô nhìn thấy Tề Lăng Phong, cùng với người phụ nữ Sở Dĩ Huân được Tề Lăng Phong dắt.

Nhíu chặt mày, nhìn hai người hình như đi về phía này.

Rất dễ nhận thấy, Tề Lăng Phong cũng nhìn thấy cô, cùng với bọn họ.

Bước chân của anh không nhanh không chậm dừng trước mặt bọn họ, khóe miệng cười đến rất đẹp mắt, “Rất khéo, anh họ.”

Chân mày Cố Tử Thần hơi nhếch hạ xuống, chỉ gật đầu.

Hình như Tề Lăng Phong đã quen với Cố Tử Thần lạnh lùng, quay đầu lại nhìn Kiều Tịch Hoàn nói, “Rất khó có được một nhà ba người cùng nhau ăn cơm ở ngoài.”

“Cũng khó có được nhìn thấy hai người ra ngoài cùng nhau ăn cơm như vậy.” Kiều Tịch Hoàn mỉm cười.

Nhìn qua thật tự nhiên.

Ánh mắt của cô rơi vào trên tay Tề Lăng Phong đang nắm tay Sở Dĩ Huân, dần dần nhìn lên Sở Dĩ Huân, “Nghe nói Hoắc Tiểu Khê là bạn của cô, nhanh như vậy đã chiếm đoạt người đàn ông của bạn tốt nhất... Xem ra tình cảm của cô và Hoắc Tiểu Khê thật tốt, tốt đến, cùng hưởng.”

Sắc mặt Sở Dĩ Huân vốn quyến rũ mà ôn hòa một phát thay đổi.

Cô hung hăng nhìn Kiều Tịch Hoàn, lại quay đầu nhìn Tề Lăng Phong, cắn môi không nói gì.

Nét mặt Tề Lăng Phong vẫn tự nhiên bình tĩnh như cũ, ngay cả chân mày cũng không nhíu lại, chậm rãi nói, “Dĩ Huân đúng là bạn tốt của tiểu Khê, lúc trước khi tiểu Khê còn sống vẫn chăm sóc Dĩ Huân, cô ấy đi rồi, tôi đương nhiên nên theo tiếc nuối của cô ấy mà chăm sóc cho Dĩ Huân.”

“Thật sao? Nói như vậy, Tề tổng là người trọng tình trọng nghĩa rồi.” Kiều Tịch Hoàn cười hơi châm chọc, “Chỉ có điều không biết dùng thân thể của mình đi chăm sóc, dây cũng là tiếc nuối của Hoắc Tiểu Khê, chẳng lẽ Tề tổng tương tư thành họa, yêu ai yêu cả đường đi? Hoặc là, dùng phương thức này, khiến Hoắc Tiểu Khê chết không nhắm mắt, xác chết vùng lên tỉnh dậy đi.” dieendaanleequuydonn

Bị châm chọc trần trụi như vậy, sắc mặt của Tề Lăng Phong hơi thay đổi, “Kiều Tịch Hoàn, tôi nể cô là vợ của anh họ, tôi không so đo với cô, nhưng cô có chuyện đừng quá không biết giữ miệng, cố ý châm ngòi thị phi.”

“Cậu đại khái có thể không cần nể mặt tôi.” Cố Tử Thần đột nhiên mở miệng, giọng có vẻ như gió nhẹ nước chảy.

Kiều Tịch Hoàn nhịn cười không được.

Cố Tử Thần người này quả nhiên chính là thứ phúc hắc nhất.

Tề Lăng Phong rõ ràng muốn tìm cho mình một cái bậc thềm, bị Cố Tử Thần nói như thế, khiến cho một chút mặt mũi của mình cũng không nhịn được.

Kiều Tịch Hoàn nhìn mặt đen thui của Tề Lăng Phong.

Có phải không nghĩ đến, bản thân chu đáo khắp nơi khéo đưa đẩy, có một ngày cũng sẽ bị người chọc tức đến trình độ này?! Cũng sẽ bị người ép đến không hề có lực đánh lại!

“Mặc dù anh họ anh không tiếp nhận tôi, nhưng mà tôi vẫn coi anh là thân thích. Tề Lăng Phong, tôi chỉ nhắc nhở anh, ở trước mặt người khác anh vẫn hô hào rầm rộ bản thân thương yêu Hoắc Tiểu Khê bao nhiêu, giờ Hoắc Tiểu Khê chết chưa đầy nửa năm anh đã rêu rao khắp nơi dắt theo một người phụ nữ khác, cho dù là danh tiếng bên ngoài hay hiệu ứng giải trí đều được, đừng tâng bốc bản thân như thế, không tốt.” Kiều Tịch Hoàn nói có ý tình ý sâu xa.

Thật ra thì châm chọc bao nhiêu, ở đây trừ khỉ con ra thì mỗi người đều là người thông minh, đều nghe rất rõ ràng.

Sắc mặt của Tề Lăng Phong đã đen đến tân đáy rồi, anh mang theo Sở Dĩ Huân, xoay người rời đi.

Kiều Tịch Hoàn nhìn theo bóng lưng bọn họ.

Không cười, cũng cười không ra được.

Cô không lộ ra được chút nụ cười với Tề Lăng Phong.

Cho dù là đắc thắng hay là thất bại.

Cô có, cũng chỉ là thù hận thật sâu.

“Em đi phòng rửa tay.” Kiều Tịch Hoàn rời khỏi chỗ ngồi, nhìn qua không hề khác thường.

Cố Tử Thần nhìn bóng lưng Kiều Tịch Hoàn.

“Phong...”

Lời nói mơ đêm đó.

Tròng mắt khẽ chuyển, nhìn cảnh đêm Thượng Hải vô cùng xa hoa ngoài cửa sổ. die~nd a4nle^q u21ydo^n

Sau khi ra tù, Kiều Tịch Hoàn không phải là một người phụ nữ tùy tiện, rất nhiều chuyện thường thường chỉ biết đến vừa mức, ít để tâm.

Cho nên anh nói cô không có tâm nhãn, nhưng không có lửa làm sao có khói.

Nhưng mà mới vừa rồi.

Mặc dù người phụ nữ cố hết sức để che giấu, nhưng cũng không cách nào khống chế được cảm xúc run rẩy của cô.

Cô và Tề Lăng Phong...

Nhất định, có quan hệ không cạn.

Kiều Tịch Hoàn đứng trước gương thật to trong toilet, nhìn khuôn mặt hơi trắng bệch của mình trong gương.

Vốn có thể thản nhiên đối mặt với Tề Lăng Phong, có thể rất lý trí tiếp nhận tất cả tàn nhẫn của cô đối với anh ta, nhưng khi nhìn thấy anh ta và Sở Dĩ Huân thân mật như vậy xuất hiện ở trước mắt mình thì lại một lần nữa sức chịu đựng muốn sụp đổ, đến thời khắc này cô vẫn còn có thể thoải mái nhớ tới hình ảnh năm đó ba người bọn họ đi chung với nhau, năm đó Sở Dĩ Huân dịu dàng lương thiện, năm đó bọn họ cùng đi làm chung cùng phấn đấu, năm đó Sở Dĩ Huân hiến kế vì cô và Tề Lăng Phong làm ra lãng mạn, thậm chí Tề Lăng Phong cầu hôn, nghe nói cũng do một tay Sở Dĩ Huân bày ra, bày ra đến cảm động lòng người như vậy...

Năm đó cảm tạ Sở Dĩ Huân bao nhiêu, hiện giờ lại có bấy nhiêu châm chọc!

Cô thậm chí nghĩ đến, năm đó mình móc tim móc phổi với bọn họ, nhưng sau lưng, bọn họ coi cô như kẻ ngu mà đối xử, mà tính toán!

Cô nghĩ đến chuyện này, một khắc kia chỉ hận không thể lập tức cắt cổ Sở Dĩ Huân, không bao giờ nhìn thấy khuôn mặt tinh xảo của cô ta, khuôn mặt dối trá.

Cô soi gương, cười lạnh.

Một ngày nào đó, sẽ gặp báo ứng!

...

Tề Lăng Phong mang Sở Dĩ Huân ra khỏi nhà hàng nước Pháp, hơi tức giận bừng bừng ngồi trong chiếc BMW của anh.

Sở Dĩ Huân ngồi ghế bên cạnh tài xế, hình như cũng tức giận bất bình, “Người phụ nữ Kiều Tịch Hoàn này, nhất định chính là cực kỳ đáng ghét, cô ta rốt cuộc là ai, có tư cách gì quơ tay múa chân với chúng ta như vậy!”

Sắc mặt của Tề Lăng Phong rất khó coi, khởi động xe rời đi.

Đây là lần đầu tiên bị người ép rời đi.

“Phong, bây giờ chúng ta đi đâu?” Sở Dĩ Huân đè nén tức giận, ôn hòa nói với Tề Lăng Phong.

“Anh đưa em trở về trước.”

“Không ăn cơm sao?” Sở Dĩ Huân hơi ngạc nhiên.

“Tối nay trước không ăn cơm.”

“A, cũng không sao, sau khi về nhà, em sẽ tự mình nấu cơm cho anh, không phải anh vẫn thích em nấu...” Sở Dĩ Huân tự nhiên nói.

“Không, chúng ta tạm thời vẫn nghe theo Kiều Tịch Hoàn, không cần quá mức rêu rao, đúng là Hoắc Tiểu Khê mới chết không lâu, xem như là thủ tiết cũng cần qua một thời gian nữa.” Tề Lăng Phong nói từng câu từng chữ.

“Phong, sao anh có thể nghe người phụ nữ Kiều Tịch Hoàn kia nói xằng nói bậy! Cô ta chính là không nhìn nổi chúng ta tốt, cố ý nhằm vào chúng ta đấy!” Sở Dĩ Huân hơi không vui.

Tề Lăng Phong có vẻ bình tĩnh hơn Sở Dĩ Huân kích động nhiều, nhưng đè nén và lửa giận trong lòng cũng không ít hơn cô, chỉ có điều có thể khống chế hơn cô mà thôi, “Anh biết rõ cô ta không có ý tốt, nhưng lời nhắc nhở vừa rồi của cô ta cũng không phải không có đạo lý, về sau chúng ta chú ý nhiều một chút, tránh cho bị miệng lưỡi thế gian...”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Bích Trâm, Hothao, Huogmi, Thu Tham 501, Vân Cà Bông, Windyphan, banmaixanh204_9x, heodangyeu, lebang19942013, minmapmap2505, nammoi
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 335 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Loverainbowtq, m0n.prim và 94 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

2 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

3 • [Hiện đại] Cục cưng càn rỡ Tổng giám đốc dám cướp mẹ của tôi - Tả Nhi Thiển

1 ... 99, 100, 101

4 • [Xuyên không] Vân long phá nguyệt - Hạ Nhiễm Tuyết

1 ... 94, 95, 96

5 • [Hiện đại] Không thể không là em - Yến Ngữ Phỉ Phỉ

1 ... 19, 20, 21

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 191, 192, 193

7 • [Hiện đại] Bệnh "Không thể yêu" - Huyên Thảo Yêu Hoa

1 ... 18, 19, 20

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 162, 163, 164

10 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

11 • [Hiện đại] Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình - Hải Diệp

1 ... 113, 114, 115

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Siêu mẫu - Hồ Ly Xù Lông

1 ... 24, 25, 26

13 • [Hiện đại] Ép yêu 100 ngày - Diệp Phi Dạ (Phần I)

1 ... 167, 168, 169

14 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

15 • [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du

1 ... 78, 79, 80

16 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

17 • [Hiện đại] Tổng tài đừng tới đây! - Ăn quái thú

1 ... 40, 41, 42

18 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 84, 85, 86

19 • [Hiện đại] Hello tiểu thư mặt than - Uyển Uyển

1 ... 16, 17, 18

20 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1131

1 ... 142, 143, 144



Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 250 điểm để mua Cành hồng
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 293 điểm để mua Nhảy hip-hop
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 248 điểm để mua Lovely Bear 1
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 396 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 238 điểm để mua Gấu Pooh ngớ ngẩn
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 494 điểm để mua Mèo hát
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 264 điểm để mua Mèo bưng cơm
Công Tử Tuyết: Re: [Tổng hợp - Phân tích] Cung Cự Giải - Cancer
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 250 điểm để mua Mèo bưng cơm
TranGemy: CUỘC ĐỜI LÀ HỘP CHOCOLATE, CUỘC ĐỜI LÀ HỘP NỖI BUỒN
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 519 điểm để mua Nữ hoàng Ai Cập 2
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 493 điểm để mua Nữ hoàng Ai Cập 2
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 369 điểm để mua Chuột tai to
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 700 điểm để mua Ngọc vàng
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 630 điểm để mua Ngọc vàng
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 264 điểm để mua Ốc sên
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 333 điểm để mua Bé đỏ
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 250 điểm để mua Ốc sên
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 368 điểm để mua CiCi mít ướt
Shin-sama: có đạo hữu nào ở đây không
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 284 điểm để mua Tiên lá
Shop - Đấu giá: o0maiami0o vừa đặt giá 244 điểm để mua Ly nước Cool Day
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 579 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 550 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 3
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 476 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 3
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 332 điểm để mua Búp bê cầu mưa
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 248 điểm để mua Dancing Banana
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Ông trăng
Tuyền Uri: Thặc là phá của :no5:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 428 điểm để mua Bé xích đu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.