Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 108 bài ] 

Thịnh thế đế sủng: Đích nữ hoàng hậu - Thiên Mai

 
Có bài mới 15.11.2017, 11:00
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Nhân Ngư Bang Cầm Thú
Đại Thần Nhân Ngư Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 24.02.2015, 16:39
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 1082
Được thanks: 9412 lần
Điểm: 21.23
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại] Thịnh thế đế sủng: Đích nữ hoàng hậu - Thiên Mai - Điểm: 42
Chương 70:

Edit: Đào Sindy

Chỉ có Quân Mặc là không có chút lo lắng nào, phải biết Mộ Hoàng Tịch ăn hai cây kim liên tử, nàng muốn độc chết mình cũng khó khăn, trong lúc mọi người không thể tin, Mộ Hoàng Tịch từng miếng từng miếng uống cạn cháo tổ yến, sắc mặt hồng phấn chép miệng: "Thái Phi nương nương ban thưởng thật khác, đây là lần đầu tiên bổn cung được ăn cháo tổ yến ngon như vậy!"

Mọi người: ". . . . . ."

Trong con ngươi Quân Mặc tràn ra cưng chiều, tay nắm eo Mộ Hoàng Tịch tỉ mỉ vuốt ve, trong lòng ấm áp nồng nàn, tất cả mọi người đều hi vọng ngồi vào vị trí của mình, tay ôm quyền to thiên hạ, thế nhưng hắn ngồi đủ rồi, lúc một mình anh dũng chiến đấu mới có thể thể nghiệm cảm giác cô đơn, giờ phút này hắn chỉ muốn ở cạnh nữ tử đang ngồi cạnh mình, mặc kệ bao lâu! Con ngươi dịu dàng ngẩng lên lại biến mất sạch sẽ: "Các vị ái khanh còn muốn quỳ trên đất sao?"

Tuy là nghi vấn, nhưng vẫn mang theo nồng nặc áp bức như cũ, mọi người hai mặt nhìn nhau, biết chuyện vừa rồi đã qua như vậy, nếu không theo tính tình Quân Mặc nhất định sẽ khiến mảnh đất này nhuốm đầy máu! Sắc mặt Mộ Trình âm trầm, không biết đang nghĩ gì, mà tay đại phu nhân gắt gao nắm vạt áo, có thể thấy được bà ta có bao nhiêu thất vọng, Quân Hạo Hiên ngước mắt nhìn Mộ Hoàng Tịch, yên lặng lui về  vị trí của mình.

Sau bữa tiệc dĩ nhiên là đơn giản rất nhiều, bởi vì có Quân Mặc ở đây phát ra khí lạnh, coi như náo nhiệt thế nào cũng làm cho người cảm thấy lạnh, khi trải qua chuyện vừa rồi, không người nào không có đầu óc dám bất kính với Mộ Hoàng Tịch, trừ phi hắn không muốn sống!

Ăn uống no đủ Mộ Hoàng Tịch cảm thấy không thú vị, chào hỏi Quân Mặc một tiếng rồi chạy đi, hai vị ma ma thận trọng bảo hộ phía sau  nàng, thỉnh thoảng giúp nàng nhấc làn váy thật dài!

"Hai!" Tìm đình ngồi xuống, lúc này Mộ Hoàng Tịch mới không ngừng hô hấp, quả nhiên nàng không thích hợp với hoàn cảnh như vậy, quá nhiều người xa lạ, quá đè nén.

Ngoài cửa sổ tuyết vẫn rơi như cũ, nơi này coi như đã tốt, nếu như ở phía Bắc Trường Thành, tuyết sẽ lớn hơn, Mộ Hoàng Tịch tựa vào lan can, nghiêng đầu nhìn tuyết tuôn rơi ngoài cửa sổ, tuyết màu trắng, nhưng dưới ánh đèn cung đình chiếu rọi xuống lại thành một mảnh màu đỏ, Mộ Hoàng Tịch nhìn một chút không khỏi trầm mê, cuối cùng ngay cả mình đang nghĩ gì cũng không biết.

Hồi lâu, Mộ Hoàng Tịch từ trong suy nghĩ của mình ra ngoài, mà Vương ma ma bắt đầu nhắc nhở: "Nương nương, ngài ra ngoài lâu rồi, đi về trước có được không?"

Mộ Hoàng Tịch vẫn không nhúc nhích, nàng không muốn trở về, đột nhiên gương mặt Quân Mặc xẹt qua trước mắt nàng, trong lòng chợt đau xót, như bị kim đâm, nàng chỉ biết mình ghét  chỗ này, tuy nhiên đã quên, còn có một người ghét đối mặt với những người đó hơn mình, nàng ném hắn lại , để mình hắn quân chiến đấu hăng hái, Mộ Hoàng Tịch ‘ vụt ’ từ vị trí đứng dậy, thật nhanh chạy tới con đường ban nãy.

Vẻ mặt Vương ma ma và Vinh ma ma nghi hoặc, không hiểu vì sao trong lúc bất chợt Hoàng Hậu kích động như thế, hai người nhìn nhau đuổi theo  : "Nương nương, ngài chậm một chút!"

"Tránh ra!" Nhìn thấy trước mặt nhiều thêm cánh tay, giọng Mộ Hoàng Tịch lạnh dần.

Quân Hạo Hiên nghe vậy thân thể chấn động, chẳng những không tránh ra, mà hai tay đồng thời nắm hai vai Mộ Hoàng Tịch, không để nàng trốn tránh nhìn thẳng nàng: " Trong mộ địa Long Viêm đế, người đi theo bên cạnh hoàng huynh có phải nàng không?"

Khi đó hắn cho là không phải, bởi vì khuôn mặt nàng không giống, bởi vì trên người nàng có hương sen, nhưng chính hắn tự cho là đúng, khiến tất cả biến thành như vậy.

"Phải thì thế nào? Không phải thì thế nào?" Tròng mắt Mộ Hoàng Tịch không lùi: "Hiên vương chớ quên, bây giờ bổn cung là tẩu tử của ngươi, ngươi làm vậy sợ rằng có chút không ổn!"

"Mộ Hoàng Tịch! Nàng còn muốn giả bộ đến khi nào?" Quân Hạo Hiên đột nhiên rống to một tiếng, dáng vẻ ôn tồn nho nhã không còn sót lại chút gì, nhìn trong mắt Mộ Hoàng Tịch không hề cam, không hiểu, có tức giận: "Nếu như nàng vì ta cản trở nàng giết Mộ Tâm Vi, mà nàng giận ta lâu như vậy, dù sao cũng nên bớt giận đi! Mặc kệ sau này nàng đối phó nàng ta thế nào, ta sẽ mặc kệ được chứ? Nhưng bởi vì chuyện này nàng lại khiến quan hệ giữa chúng ta thành như vậy? Hoặc là nói nàng không nhận ra tấm lòng của ta?"

"Coi như nàng không muốn gả cho ta, vì sao phải gả cho hoàng huynh, tại sao không phải là người khác? Vì sao cố tình là hắn?"

Mộ Hoàng Tịch không hiểu vì sao hắn kích động như thế, bởi vì nàng gả cho hoàng huynh hắn ư?"Có liên quan gì tới ngươi?"

"Có liên quan gì đến ta à?" Quân Hạo Hiên cười lạnh, tâm tình kích động dần dần thở bình thường, nhưng trong con ngươi là chán nản thật sâu: "Mộ Hoàng Tịch, nàng thật biết làm tổn thương  người khác!"

" Giữa ta và ngươi là không thể nào, cho tới bây giờ cũng không thể, ngươi và ta vốn không phải là một loại người!"

Mộ Hoàng Tịch nghiêng người tránh ra, vạt áo hoa lệ kéo thành hình tròn duyên dáng, trăm hoa đua nỡ, chim phượng bay cao.

Lúc đi ngang qua bên cạnh Quân Hạo Hiên, Quân Hạo Hiên đột nhiên đưa tay kéo tay Mộ Hoàng Tịch lại, trong giọng nói mang theo van xin cuối cùng: "Thật sự không trở về được sao?"

Thân thể Mộ Hoàng Tịch thẳng tắp, khuôn mặt dưới ngọn đèn tàn, đèn cung đình lửa đỏ soi sáng khuôn mặt vô tình của nàng: "Nếu như gặp nhau là một chuyện sai lầm, ta tình nguyện lúc ban đầu không cứu ngươi!"

Dứt lời, Mộ Hoàng Tịch rút tay về cất bước rời đi, bóng lưng nàng như người vô tình, chưa từng dao động chút nào! Hai ma ma đứng ở một bên hai mặt nhìn nhau, sau đó im lặng không lên tiếng đi theo!

Bông tuyết rơi trên người Quân Hạo Hiên dần nhiều, cho đến khi bóng dáng Mộ Hoàng Tịch đi xa, thế mà hắn lại không nhúc nhích, nhưng tay trong tay áo đã nổi gân xanh! Tại sao? Tại sao lại như vậy? Tại sao nàng không bằng lòng nhìn ta một chút? Hắn kém Quân Mặc ở đâu? Chẳng lẽ là vì ngôi vị hoàng đế kia?

Rõ ràng vẫn muốn chính miệng nghe nàng thừa nhận nàng cứu mình, nhưng vì sao hiện tại biết đáp án, lại tổn thương người như vậy?

Bên mặt Mộ Hoàng Tịch mới vừa vào lập tức đón nhận ánh mắt ân cần của Quân Mặc, trong lòng Mộ Hoàng Tịch ấm áp, bước nhanh đi tới, cầm tay Quân Mặc vươn ra lần nữa ngồi vào bên cạnh hắn.

Bàn tay Quân Mặc che tay Mộ Hoàng Tịch, xúc cảm lạnh lẽo khiến hắn cau mày: "Bên ngoài lạnh như vậy, tại sao không gọi bọn họ chuẩn bị lò sưởi cho nàng?"

"Không sao! Bây giờ thân thể ta không kém như vậy!" Mộ Hoàng Tịch cảm thụ nhiệt độ bàn tay hắn truyền tới, trái tim bị gai nhọn đâm vào thoáng tốt hơn.

Hồ công công một bên mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, bày ra bộ mặt nghiêm túc xuống phía dưới, đánh chết hắn cũng không nói nhìn thấy Đế Vương máu lạnh đang trêu đùa ngón tay Hoàng Hậu nương nương, cử động ngây thơ như vậy hắn tuyệt đối nghĩ hoàng thượng không làm, cho nên nhất định là hắn hoa mắt!

"Ha ha!" Mộ Hoàng Tịch nhìn cử động Quân Mặc ấu trĩ như thế, không nhịn được bật cười: "Chàng có lời gì cần nói thì nói cớ sao lại ấp úng?"

Quân Mặc khẽ do dự, chỉ dùng giọng hai người có thể nghe: "Mới vừa nảy Hiên vương đi ra ngoài!"

"Ta có gặp hắn!" Mộ Hoàng Tịch cũng không che giấu, cũng không phát giác có gì không thể nói: "Lúc trước ta và hắn có chút dây dưa, nhưng mà ta đã nói rõ, có thể hiểu hay không là chuyện của hắn!"

"Ừm!" Quân Mặc gật đầu, trái tim mới vừa nảy được buông xuống, có lẽ Mộ Hoàng Tịch không biết, thế nhưng hắn lại rõ ràng tình cảm người đệ đệ kia đối với Mộ Hoàng Tịch, lúc trước mặc dù Quân Hạo Hiên đối với bất luận kẻ nào cũng ấm áp, nhưng bên cạnh hắn chưa từng có một nữ nhân, cũng chưa từng đối với nữ nhân nào đặc biệt, mà từ lần tế thiên trở lại hắn liền bắt đầu thay đổi, mà người khiến hắn thay đổi là Mộ Hoàng Tịch.

Khi đó hắn cũng không nghĩ đến có một ngày mình sẽ yêu nữ nhân đằng trước, hơn nữa nữ nhân này cũng là Mộ Hoàng Tịch! Lại nói tình cảm của bọn họ tới có chút nhanh, nhưng lại cảm thấy đó là đương nhiên, mấy ngày trước, bọn họ còn chưa từng biết rõ tên tuổi đối phương, mà mấy ngày sau, bọn họ đã trở thành phu thê!

Khi nảy Quân Hạo Hiên đi ra tim của hắn liền nhắc tới, nhưng nhìn nàng trở lại, hơn nữa thản nhiên như thế, tim của hắn mới trả về, trong nháy mắt hắn cảm thấy bất đắc dĩ, hắn luôn vắng lạnh chững chạc, khi nào thì lo được lo mất như vậy? Vương ma ma ở một bên nghe lời Mộ Hoàng Tịch nói vào trong tai, không khỏi thêm phần tôn kính Mộ Hoàng Tịch, một cô nương quả quyết luôn biết không nên nói với phu quân rằng mình nói chuyện tình với nam tử khác, huống chi nam tử này còn là Đế Vương một nước; nhưng Mộ Hoàng Tịch lại một thân thản nhiên, không chút ý tứ giấu giếm nào, làm sao có thể không khiến người ta tôn kính !

Dạ tiệc kết thúc, Quân Hạo Hiên vẫn chưa trở lại, có thái giám báo lại, nói hắn đi chỗ Thái Phi!

Lúc rời đi, Mộ Trình nhìn Mộ Hoàng Tịch thật sâu một cái, trong mắt có uy hiếp, cũng có chút ý sợ hãi không xác định! Đúng, ông ta e ngại Mộ Hoàng Tịch, bây giờ Mộ Hoàng Tịch đã không phải là vật ông ta có thể nắm trên tay, đến nay ông ta vẫn không quên được lúc Mộ Hoàng Tịch chỉ kiếm lên cổ ông ta!

Mà Mộ Hoàng Tịch còn thản nhiên cười, đẹp như hoa sen, thiếu sót duy nhất chính là ánh mắt nàng quá lạnh, lạnh đến khiến Mộ Trình cảm thấy lòng bàn chân phát run!

Từ Long Hiên điện ra ngoài, Quân Mặc không có lên liễn, mà dắt tay Mộ Hoàng Tịch, hai người từng bước từng bước dọc theo hành lang trở về; cùng người yêu bước chậm trong gió tuyết, cũng xem như là một chuyện tốt rồi !

Hồ công công rất có ánh mắt vẫy lui mọi người, theo võ công hoàng thượng không ai tổn thương được hắn, mà võ công Hoàng Hậu nương nương mặc dù ông không biết, nhưng nghe nói cũng sâu không lường được, cho nên ông không lo lắng an nguy của bọn họ, bảo người lui đi, cho bọn họ yên tỉnh!

Hành lang cửu khúc thật dài, hai người đi sóng vai, vạt áo màu đen đan vào nhau, không phân được ai là ai, Long Ngọc Phượng trông rất sống động quấn vào nhau, xem ra vô cùng xứng đôi; đêm lạnh tanh, hành lang lạnh lẽo, nhưng vì có người bên cạnh mà trở nên khác biệt. Hai người ai cũng không nói gì, loại cảm giác này lưu truyền trên bàn tay hai người đan xen nhau, không cần quá nhiều ngôn ngữ nhưng cũng có thể cảm nhận được tình ý chân thật nhất!

Người chạm mặt khiến Quân Mặc và Mộ Hoàng Tịch dừng bước, ánh mắt nhìn thẳng, sắc mặt Quân Hạo Hiên đọng lại, nhưng vẫn cúi đầu quỳ xuống: "Tham kiến hoàng thượng!"

Mộ Tâm Vi khó khi nhìn thấy Mộ Hoàng Tịch mà không lập tức xông lên đòi chém đòi giết, thướt tha  hành lễ: "Tham kiến hoàng thượng!"

Hai ngày nay cố ý xem nhẹ hành vi của nàng ta nhưng nàng ta không tức giận, ngược lại cảm thấy vô cùng ngây thơ, giằng co một thời gian, cung nữ mới vừa đưa tổ yến đi ra: "Thái phi nương nương triệu kiến Hoàng hậu!"



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Đào Sindy về bài viết trên: R.Quinn, antunhi, hanayuki001, san san
     

Có bài mới 17.11.2017, 22:46
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 24.12.2016, 22:51
Bài viết: 107
Được thanks: 639 lần
Điểm: 42.51
Có bài mới Re: [Cổ đại] Thịnh thế đế sủng: Đích nữ hoàng hậu - Thiên Mai - Điểm: 81
Chương 71: Trịnh Thái Phi

Hai người đi đến trước mặt Quân Mặc và Mộ Hoàng Tịch thì dừng bước, ánh mắt nhìn thẳng, sắc mặt Quân Hạo Hiên cứng ngắc, nhưng vẫn cúi đầu quỳ xuống: "Tham kiến Hoàng Thượng!"

Hiếm khi Mộ Tâm Vi nhìn thấy Mộ Hoàng Tịch mà không xông lên hô đánh hô giết ngay lập tức, lại duyên dáng hành lễ: "Tham kiến Hoàng Thượng!"

Nàng không hề tức giận với hành vi cố ý xem nhẹ nàng của hai người này, trái lại cảm thấy vô cùng ấu trĩ, mà ngay giữa lúc đang giằng co này, cung nữ vừa nãy đưa tổ yến bước ra: "Thái Phi nương nương triệu kiến Hoàng Hậu!"

"Đêm nay Hoàng Hậu hơi mệt!" Quân Mặc lập tức từ chối, dù cung nữ kia kiêu ngạo, nhưng vẫn sợ sệt Quân Mặc, thoáng do dự, quỳ phịch xuống trên mặt đất: "Ý chỉ của Thái phi nương nương nô tỳ không dám làm trái, xin Hoàng Thượng đừng để nô tỳ khó xử!"

Quân Mặc muốn mở miệng lại bị Mộ Hoàng Tịch ngăn cản, Mộ Hoàng Tịch vỗ vỗ cánh tay hắn khẽ cười: "Thái phi nương nương vừa đưa tới một chén cháo tổ yến "mỹ vị", dù sao thần thiếp cũng phải đến tạ ơn mới đúng, huống hồ Thái phi nương nương đã tự mình tới mời, nếu thần thiếp không đi, trái lại dường như thần thiếp không biết cấp bậc lễ nghĩa rồi!"

Lời Mộ Hoàng Tịch nói khiêm tốn hữu lễ, nhưng mọi người ở đây đều nghe ra ý tứ hàm xúc trong lời nàng! Mà Quân Hạo Hiên nhìn Mộ Hoàng Tịch vô cùng thân thiết với Quân Mặc, còn cả thái độ của Quân Mặc đối với Mộ Hoàng Tịch, hết thảy giống như một cây đao hung hăng cắm vào trong tim hắn, không thấy đổ máu, nhưng lại đau tận xương tủy!

"Đi đi! Cẩn thận!" Người thông minh như Quân Mặc sao có thể không biết Mộ Hoàng Tịch có tâm tư gì, dù sao hắn đã chuẩn bị ra tay, cũng không phải sợ sệt Thái Hậu, bây giờ hắn đã chịu đựng chất độc trong tim đến đỉnh điểm, Mộ Hoàng Tịch muốn trút giận đương nhiên hắn sẽ không ngăn cản.

"Ừm!" Mộ Hoàng Tịch gật đầu, sau đó vén váy đi theo cung nữ kia, y bào rộng rãi quét qua bên người, hoa văn hoa lệ đến chói mắt, phảng phất hương hoa sen tươi mát vô cùng, Quân Hạo Hiên quỳ trên mặt đất, sắc mặt giữ kín như bưng.

Mộ Hoàng Tịch vừa đi, Quân Mặc cũng không muốn ở lại thêm nữa, tùy tiện nói một tiếng "Miễn lễ" liền rời đi, sao hắn lại không rõ ràng tâm tư của người đệ đệ này của hắn chứ, không chỉ là đối với Mộ Hoàng Tịch, còn có cả vị trí kia!

Vừa rời khỏi tầm mắt của Quân Mặc, cung nữ kia lập tức lấy lại bộ dáng chân cao khí ngang như lúc đến, ngẩng đầu ưỡn ngực đi ở phía trước, tựa như nàng ta mới chính là chủ tử vậy, Mộ Hoàng Tịch cười lạnh, không để loại cáo mượn oai hùm này vào mắt!

"Hoàng Hậu, dù hiện tại ngươi là Hoàng Hậu, nhưng Hậu cung này vẫn do Thái phi nương nương quyết định, dù ngươi được sủng ái vô cùng, nhưng đừng quên, Hoàng Thượng có thể phong ngươi làm Hoàng Hậu, Thái phi nương nương cũng có thể phế ngươi đi! Đợi đến khi gặp Thái phi nương nương ngươi nên cung kính hành lễ vào, Thái phi nương nương không muốn thấy nhất chính là những kẻ ỷ vào bản thân nhận được chút sủng ái liền vô pháp vô thiên*!"

(*Vô pháp vô thiên: Không có luật pháp (mẫu mực), coi trời bằng vung)

Nghe lời giáo huấn của cung nữ kia, Mộ Hoàng Tịch cười lạnh: "Ngươi đang nói chính ngươi sao?"

Cung nữ giận dữ: "Ngươi nói cái gì?"

Đôi mắt Mộ Hoàng Tịch ngưng lại, một đạo sát khí như thực chất bắn ra: "Bản cung là Hoàng Hậu, còn ngươi chẳng qua chỉ là một cung nữ ỷ vào uy thế của Thái phi mà cáo mượn oai hùm thôi, cho dù Thái phi như thế nào, bà ấy cũng chỉ là Thái phi, vĩnh viễn cũng không phải Thái Hậu, nếu ở trong gia đình bình thường, cũng chỉ là một thê thiếp đã hết thời mà thôi! Đâu có gì tôn quý đáng nói?"

Nếu kết quả đã định trước, Mộ Hoàng Tịch cũng sẽ không nhường nhịn nữa!

Cung nữ kia bị sát khí của Mộ Hoàng Tịch làm cho sợ hãi tới mức không dám động, lúc phục hồi lại tinh thần Mộ Hoàng Tịch đã đi xa, mà nhớ lại những lời vừa rồi của Mộ Hoàng Tịch, lửa giận trong lòng nổi lên, đi đường nhỏ chạy đến cung Thái phi!

Lúc Mộ Hoàng Tịch đi đến Thái Vi cung của Thái phi, cũng không bất ngờ mình phải ăn canh bế môn, cung điện to lớn như vậy nhưng cổng lớn lại đóng chặt, mà xung quanh không có lấy một cung nhân coi giữ, nhưng Mộ Hoàng Tịch lại hiểu rõ, ở bên trong đại điện, hẳn có một đám người đang trừng mắt nhìn nàng!

Mộ Hoàng Tịch suy nghĩ một lúc, tiến vào sao? Dường như có chút phiền toái! Không tiến vào? Vậy vừa vặn hợp ý Thái phi, chịu đủ việc ra oai phủ đầu này rồi!

Hạ quyết tâm, Mộ Hoàng Tịch từng bước đi lên bậc thang của Thái Vi cung, cuối cùng đứng lại trước đại môn cao ba thước, khóe môi thoáng gợi lên nét cười quỷ dị, sau đó nâng đùi phải thon dài của mình lên, một chân đá lên! Đại môn to lớn "Ầm" một tiếng đổ xuống, người ở bên trong hiển nhiên không ngờ Mộ Hoàng Tịch sẽ làm như vậy, kinh ngạc đến nỗi quên cả biểu cảm, mà Mộ Hoàng Tịch đứng ở cửa từ từ thu chân lại, phủi phủi bụi trên cánh tay, nâng mắt cất bước, động tác cao qúy, đoan trang nhã nhặn đi qua cánh cửa đã nằm trên mặt đất, dáng đi tao nhã, ung dung, tựa như người vừa mới một chân đạp cửa kia hoàn toàn không phải nàng!

"To gan!"

"Láo xược!" Rốt cuộc những người kia cũng tìm lại được giọng nói của mình, nhưng lúc quát mắng âm lượng rõ ràng đã giảm bớt.

Ánh mắt Mộ Hoàng Tịch rơi vào vị trí cao nhất ở nơi này, ở nơi đó có một nữ nhân hoa phục cẩm y đang ngồi, bà có một gương mặt vô cùng mỹ lệ, lông mày mảnh, mặt trái xoan, dáng vẻ vô cùng đẹp đẽ, mà dường như năm tháng đặc biệt thiên vị nữ nhân này, cho nên trên người bà ngoại trừ khí tức thâm trầm do thời gian lắng lại, rõ ràng không tìm thấy chút dáng vẻ lão thái (người đã có tuổi) nào, cũng không ai nhìn ra tuổi thật của bà đã hơn bốn mươi tuổi! Toàn thân bà mặc hoa phục lộng lẫy, phía trên thêu hoa văn mây lành rồng lượn, ngồi ngay ngắn trên đài cao, dùng tư thái nhìn xuống đánh giá Mộ Hoàng Tịch, mà bởi vì khí tức âm lãnh lộ ra trong đôi mắt phượng hẹp dài kia khiến người khác không rét mà run, đây vốn dĩ không phải là khí tức mà một Thái phi nên có.

"Bái kiến Thái phi nương nương!" Mộ Hoàng Tịch là người biết lễ độ, dù là người vô cùng không muốn gặp, nhưng cấp bậc lễ nghĩa vẫn nên làm.

Trịnh Thái phi thấy lễ nghi vốn có cũng như không kia của Mộ Hoàng Tịch, sắc mặt càng thêm âm trầm: "Xem ra Hoàng Hậu vẫn chưa quen với cấp bậc lễ nghĩa trong cung, người đâu, dạy bảo Hoàng Hậu thay ai gia!"

Ai gia? Mộ Hoàng Tịch cười lạnh, hình như chỉ có Thái hậu mới có thể tự xưng như vậy chứ! Giọng nói củaThái phi trái lại có chút giống, sắc bén vô cùng, bà vừa dứt lời, một đám mama phản ứng kịp bắt đầu đi tới bên này, tiến lại gần Mộ Hoàng Tịch muốn bắt lấy nàng!

Mộ Hoàng Tịch cảm nhận được hơi thở của những người này, nhất thời hiểu rõ đây đều là người có luyện võ, thân thể lộn một vòng nhảy ra khỏi vòng vây của bọn họ, làn váy hoa lệ xẹt qua trong không trung một đường cong duyên dáng, giờ phút này hình thêu Phượng Hoàng thật sinh động như thật, dường như muốn thoát khỏi y phục bay đi!

"Phản rồi! Bắt lấy nàng ta cho ai gia!" Thái phi vỗ tay vịn hét lớn, lập tức lại có thêm người gia nhập hàng ngũ, mà những người này võ công còn cao hơn đám mama vừa rồi nhiều, nhưng trong mắt Mộ Hoàng Tịch cũng đều như nhau!

Vạt áo hoa lệ chớp lóe, thân thể Mộ Hoàng Tịch đột nhiên biến mất, mọi người đồng thời "Ơ" một tiếng, rõ ràng không hiểu chuyện gì đang xảy ra, mà bỗng nhiên có một giọng nói tinh tế truyền đến từ trên đài cao, mọi người quay đầu, mới phát hiện Mộ Hoàng Tịch đã ngồi xuống bên cạnh Thái phi từ khi nào, giờ phút này đang cầm một chén trà tao nhã uống!

Trịnh Thái phi tức giận đến nỗi hô hấp cũng không ổn định, ở trong cung, cho tới bây giờ cũng chưa từng có ai dám khiêu khích uy nghiêm của bà ta như vậy: "Mộ Hoàng Tịch, ngươi muốn chết!"

"Bản cung chỉ là muốn tới cảm ơn Thái phi nương nương đã ban cháo tổ yên cho bản cung mà thôi, sao Thái phi nương nương lại phải làm ra một trận lớn như vậy?" Tựa như Mộ Hoàng Tịch không cảm nhận được sự tức giận của Thái phi, lười biếng cười hỏi.

"Hừ!" Trịnh Thái phi phất tay ra hiệu để đám người trong phòng tản ra, cố gắng bình ổn tức giận của chính mình mới mở miệng: "Xem ra ai gia phải nhìn lại ngươi rồi!"

"Không dám! Bản cung đã nghe nói đến thủ đoạn của Thái phi nương nương từ lâu, vốn cho rằng đêm nay sẽ được mở mang kiến thức một phen, hiện tại xem ra... Thật có chút hữu danh vô thực (danh không đúng với sự thật)!" Mộ Hoàng Tịch tiếp tục thảnh thơi tự tại nói.

Trịnh Thái phi hận không thể giết chết Mộ Hoàng Tịch ngay lập tức, ánh mắt ngoan độc khiến người ta sợ hãi: "Nếu ngươi không phải là con gái Mộ Trình, ai gia đã giết ngươi ngay lập tức!"

Mộ Hoàng Tịch nhíu mày: "Nếu bản cung là con gái Mộ Trình, phỏng chừng còn chết nhanh hơn!"

"Ngươi... Hay cho một Hoàng Hậu miệng lưỡi bén nhọn!" Trịnh Thái phi không nói lại Mộ Hoàng Tịch, trước đây chỉ cần bà ta mở miệng, người khác đều phải nơm nớp lo sợ cung kính, nhưng hôm nay gặp Mộ Hoàng Tịch, xem như bà ta đã gặp phải sát tinh rồi.

Mộ Hoàng Tịch làm bộ như không nhận ra Trịnh Thái phi tức giận, coi lời của bà ta như lời khích lệ: "Tạ Thái phi nương nương khen ngợi!"

"Ngươi..." Trịnh Thái phi cảm thấy trong lòng mình có thứ gì đó ngăn lại, nếu tiếp tục tranh cãi với Mộ Hoàng Tịch, không chừng bà ta sẽ bị tức hộc máu, cho nên bà ta nhịn lửa giận trong lòng xuống, cố gắng để giọng nói bản thân nghe qua ôn hòa hơn một chút: "Ai gia biết ngươi có phần oán hận phụ thân của ngươi, nhưng dù sao cũng là quan hệ huyết mạch, hà tất ngươi phải tuyệt tình như vậy, để phụ thân ngươi xuống đài không được?"

"Trong Hậu cung này vẫn do ai gia định đoạt, nếu ngươi nguyện ý phục tùng, ai gia có thể bảo vệ ngôi vị Hoàng Hậu này cho ngươi mãi mãi, phải biết rằng hai tháng nữa Hoàng Cung sẽ tuyển tú, đến lúc đó những nữ tử tiến vào đều là những người có thân phận có bối cảnh, nếu ngươi muốn đứng vững, đương nhiên cần một người chống lưng, mà phụ thân ngươi chính là lựa chọn tốt nhất, ân sủng của Đế Vương có hạn, chỉ có quan hệ huyết mạch mới chém không đứt, ngươi hãy nghĩ cho kỹ đi!"

Trịnh Thái phi dùng vẻ mặt "chân thành" dạy bảo, tựa như thật lòng suy nghĩ cho Mộ Hoàng Tịch, còn một màn đối chọi gay gắt vừa mới xảy ra kia dường như đều chỉ là ảo giác.

"Thái phi nương nương nói phải!" Mộ Hoàng Tịch phụ họa nói, mà Trịnh Thái phi cho rằng lời của mình lay chuyển được Mộ Hoàng Tịch, sắc mặt vui vẻ: "Chuyện hôm nay ai gia không tính toán với ngươi, ngươi phải biết rằng Hậu Cung này chỉ có ai gia mới là người có thể che chở cho ngươi, dù Hoàng Thượng sủng ái ngươi, nhưng trước sau gì hắn cũng là phu quân của hàng ngàn hàng vạn nữ tử! Chỉ có nắm chặt quyền lực trong tay, mới có thể bảo đảm địa vị của mình đứng vững không đổ!"

Trịnh Thái phi nói một câu, Mộ Hoàng Tịch lại gật đầu một cái, tựa như đang thật sự chăm chú nghe bà ta dạy bảo, đợi bà ta nói xong, Mộ Hoàng Tịch mới nhìn bà ta, dùng giọng điệu bình thản nhất nhưng cũng châm chọc nhất nói: "Vốn cho rằng Mộ Trình đã đủ vô sỉ rồi, không ngờ Thái phi nương nương còn vô sỉ hơn cả Mộ Trình!"

"Bốp!" Trịnh Thái phi tức giận đến nỗi một chưởng đập vỡ tay vịn, lồng ngực nhấp nhô: "Ngươi hỗn xược!"

"Đây gọi là hỗn xược sao?" Mộ Hoàng Tịch bất mãn nhíu mày, sau đó cười tà tà: "Bản cung còn có thể hỗn xược hơn nữa, Thái phi nương nương có muốn thử không?"

"Rốt cuộc ngươi muốn làm gì?" Cuối cùng Trịnh Thái phi cũng hiểu rõ, Mộ Hoàng Tịch không hề bị lời bà ta mê hoặc, mà là quyết đối nghịch với bà ta đến cùng.

Mộ Hoàng Tịch rút một cây trâm trên đầu xuống tỉ mỉ xử lý móng tay của mình, giọng nói thờ ơ: "Nương nương có biết mẫu thân của bản cung không?"

Trong lòng Trịnh Thái phi lộp bộp một tiếng: "Nương của ngươi chẳng phải đã chết hơn mười năm trước rồi sao? Dù biết thì cũng đã quên rồi!"

"Vậy sao?" Mộ Hoàng Tịch tiếp tục cắt móng tay: "Vậy nương nương biết bà ấy chết thế nào không?"

"Lúc sinh ngươi ra khó sinh mà chết!" Trịnh Thái phi không nghĩ ra vì sao Mộ Hoàng Tịch lại hỏi như vậy, trả lời có chút không yên.

"Là vậy sao." Mộ Hoàng Tịch vừa lòng nhìn ngón tay mình, sau đó cài cây trâm lại trên đầu mình, quay lại: "Nhưng có vẻ như quan hệ giữa nương nương và Mộ Thừa tướng cũng không tệ!"

Trịnh Thái phi hoàn toàn bị mấy câu hỏi không liên quan của Mộ Hoàng Tịch làm cho mơ hồ, không đoán ra rốt cuộc nàng muốn nói cái gì: "Ai gia là Hậu phi, hắn là thần tử, có thể có quan hệ gì chứ?"

"Nếu không có quan hệ gì, vậy sao nương nương lại phải nói giúp cho Mộ Trình? Hay là nói, Mộ Trình muốn để nương nương yêu cầu ta làm gì đây?" Mộ Hoàng Tịch bình tĩnh nhìn bà ta, ánh mắt tĩnh lặng như nước, sáng trong như có thể phản chiếu hình ảnh của người đối diện.

Trịnh Thái phi ổn định suy nghĩ, cũng không nghĩ ra lời Mộ Hoàng Tịch nói có ý gì, nhưng vẫn theo bản năng cho rằng Mộ Hoàng Tịch vẫn còn lưu luyến phụ thân nàng, dù hận, nhưng vẫn còn có cảm tình, nghĩ vậy, cũng nói ra ý tứ của Mộ Trình: "Phụ thân ngươi hi vọng ngươi nhận tổ quy tông, những việc hắn làm trước kia đều là không đúng, nhưng hắn đã sửa chữa, hi vọng ngươi tha thứ cho hắn, dù sao hắn cũng là phụ thân của ngươi, phụ thân và nữ tử sao có thể xa cách trở thành kẻ thù được chứ!"

"Nhận tổ quy tông?" Mộ Hoàng Tịch cười mỉa mai, chậm rãi đứng dậy: "Có phải nương nương định nói tiếp, rằng dù sao bản cung cũng là người Mộ gia, nên suy nghĩ vì lợi ích của Mộ gia, sau này Hoàng Thượng có động tĩnh gì thì lập tức nói cho các người, hoặc là bỏ chút độc gì đó vào trong đồ ăn hàng ngày của Hoàng Thượng?"

Trịnh Thái phi kinh sợ, lập tức ngậm miệng không nói gì, đôi mắt nhìn Mộ Hoàng Tịch càng thêm âm trầm, hôm nay bà ta lại có thể bị Mộ Hoàng Tịch làm cho quay vòng!

"Ngươi có thể không nghe theo, đến lúc đó ngươi đừng trách ai gia vô tình! Ai gia có thể nói rõ cho ngươi biết, Quân Mặc chỉ có thể sống không quá hai năm nữa, đến lúc đó cứ chờ đợi mạng của ngươi chôn cùng hắn đi!" Giọng nói Trịnh Thái phi sắc bén, không che dấu ý uy hiếp chút nào.

"Có thể chết cùng một chỗ với Đế Vương, cũng là một lựa chọn không tồi!" Mộ Hoàng Tịch bất cần nói.

"Ngươi..." Rốt cuộc Trịnh Thái phi đã hiểu rõ, Mộ Hoàng Tịch là người cứng mềm đều không ăn, mà hôm nay nàng tới chính là vì bới móc.

Đúng lúc này cung nữ tới đổi trà, Mộ Hoàng Tịch nhận chén trà của mình uống cạn, mà Trịnh Thái phi cũng nói đến khô miệng, cầm chén của mình lên, ngay lúc bà ta mở nắp chén ra, một thứ gì đó màu đen "Vù" bay vào, tốc độ cực nhanh, hoàn toàn không có ai nhìn thấy.

Mộ Hoàng Tịch mỉm cười nhìn Trịnh Thái phi uống trà, sau đó bản thân đặt chén xuống chậm rãi đứng dậy: "Trời đã tối rồi, bản cung phải trở về, Thái phi nương nương cũng đi nghỉ sớm đi!"

Giọng điệu kia dường như là thực sự quan tâm Thái phi nương nương, tựa như cảnh giương cung bạt kiếm vừa nãy vốn không hề tồn tại, mà từ lúc Mộ Hoàng Tịch tiến vào đến bây giờ, thái độ của nàng không nóng không lạnh, cũng không có chút thay đổi, trái lại Thái phi bị nàng khiến cho phát bực một hồi, mãi đến khi Mộ Hoàng Tịch đã đi xa, toàn bộ không khí trong Thái Vi cung vẫn vô cùng kỳ dị.

"Ầm!" Trịnh Thái phi ném chén trà xuống mặt đất, chén sứ Thanh Hoa tốt nhất lập tức bị ném vỡ toang, bà ta tức giận thành cười: "Được lắm! Ai gia thật muốn nhìn xem ai mới là người cười sau cùng! Thiên đường có lối ngươi không đi, đường đến địa ngục này đừng trách ai gia!"

Mộ Hoàng Tịch rời khỏi Thái Vi cung, dẫm từng bước lên nền tuyết, không lâu sau lại có thể tự tìm được lạc thú, liên tục giẫm rồi lại giẫm, một mình chơi đùa vui vẻ! Đột nhiên, nàng va mạnh vào một bức tường dày, hơi thở quen thuộc khiến nàng không cần ngẩng đầu cũng biết là ai: "Sao ngươi lại tới đây?"

"Lo lắng nên đến xem!" Quân Mặc giơ tay ôm lấy Mộ Hoàng Tịch, tựa sát đầu nàng nói.

Tai Mộ Hoàng Tịch dán trong lồng ngực Quân Mặc, hắn nói một từ ngực sẽ rung động một chút, loại sức sống đỏ tươi mà kiên cường này truyền rõ ràng đến nàng: "Vừa nãy bà ấy nói ngươi không qua nổi hai năm nữa, có phải vậy không?"

"Sư phụ đã từng nói vậy, nhưng cũng chỉ là đã từng, hiện tại có nàng ở đây, hết thảy đều vẫn chưa cố định, đến lúc đó cũng không ai có thể nói chính xác được!" Quân Mặc không hề để ý chút nào đến sinh tử của chính mình, hoặc là nói, hắn đã nghĩ thông suốt rồi.

"Ngươi cũng đừng chết sớm như thế, vị trí Hoàng Hậu này của ta còn chưa ngồi ấm chỗ đã phải chôn cùng ngươi, không đáng lắm!" Mộ Hoàng Tịch ra vẻ bất mãn nói.

Quân Mặc khẽ cười, lồng ngực mạnh mẽ rung động: "Vì để nàng không phải chôn cùng, ta cũng phải sống thật tốt!"

Đây là lần đầu tiên Quân Mặc dùng "ta" với Mộ Hoàng Tịch, rõ ràng cảm tình của hắn dành cho Mộ Hoàng Tịch đã rất cao, toàn bộ chuyện ở Thái Vi cung vừa rồi hắn đều đã nhìn thấy, hắn không muốn thân phận Đế Vương kéo dài khoảng cách giữa bọn họ.

"Thế này mới giống lời nói chứ!" Giọng nói Mộ Hoàng Tịch hơi mang chút nũng nịu, lúc nàng biết Quân Mặc chỉ còn hai năm, thực ra trong lòng rất đau đớn, nhưng nàng vẫn không thể hiện ra ngoài, hiện tại dù không đau, nhưng dư vị vẫn không hề tiêu tán.

"Vừa nãy nàng hạ thứ gì vào trà của bà ta vậy?" Mặc dù thủ pháp của Mộ Hoàng Tịch nhanh, nhưng Quân Mặc một mực âm thầm chú ý nàng sao có thể lỡ mất được.

"Giống với thứ trên người ngươi, để bà ta cũng nếm thử nỗi khổ ngươi phải chịu, chủ ý không tệ chứ!" Mộ Hoàng Tịch thoáng đắc ý nói: "Ta cũng hạ trên người Mộ Trình, phỏng chừng hiện tại đã phát tác!"

"Nàng nha!" Quân Mặc sủng nịch xoa xoa tóc Mộ Hoàng Tịch, lập tức nhíu mày: "Bao giờ nàng đi Mộ gia?" Cổ độc kia chỉ sống được trong mặt ao ở hậu viện Mộ gia, nơi khác không có.

"Chút việc nhỏ ấy không làm khó được ta, trận pháp bên trong đã bị ta phá, cho nên chỉ cần có chút công phu muốn đi vào không phải là việc khó, hơn nữa ta cũng đã dời thi thể mẫu thân ra sai người hỏa táng, sau này cũng sẽ không có độc như vậy nữa!" Mặc dù  có chút không muốn từ bỏ thân nhân duy nhất của chính mình, nhưng chỉ có cách hỏa táng mới có thể để bà yên giấc.

Quân Mặc ôm Mộ Hoàng Tịch không nói gì, cứ lẳng lặng ôm nàng như vậy là đủ rồi! Kẻ cường đại mà lãnh huyết, người bên ngoài nhìn vào là vững chãi kiên cố, dù bọn họ có được quyền lực và địa vị tối cao, nhưng đến lúc bọn họ tìm được thứ khiến mình để tâm, dù cho chỉ là chút ấm áp nho nhỏ cũng khiến bọn họ tham niệm không ngừng, giống như Mộ Hoàng Tịch và Quân Mặc, cảm tình của hắn với nàng đã vượt qua ham muốn chiếm hữu, mà là một loại ỷ lại, như thiêu thân tìm đến chút ánh sáng ấm áp sau cùng, mà vừa vặn Mộ Hoàng Tịch, nhận được sự bảo vệ của hắn, đốm lửa kia càng cháy rừng rực.

Thân thể nhẹ bẫng, Mộ Hoàng Tịch được Quân Mặc bế lên, thân thể Mộ Hoàng Tịch ở trong vòng tay Quân Mặc dường như không có trọng lượng, hắn hơi điểu chỉnh một chút để nàng thoải mái, sau đó ôm nàng từng bước đi về, bầu trời đầy tuyết cùng ánh đèn sáng ngời làm nên cho bọn họ, chiếu lên bọn họ hoa lệ lóa mắt, hai người gắn bó gần kề bên nhau, sẽ không còn tách rời!

Quân Mặc không đi thẳng đến Ngự Long điện, mà ôm Mộ Hoàng Tịch đi đến Phượng Tuyền trì cách đó không xa, Hồ công công đã chuẩn bị chu đáo y phục cho hai người, thấy bọn họ đến, vung cây phất trần, mỉm cười lui ra ngoài, vẻ mặt kia người ngoài nhìn vào, cũng không phải bỉ ổi bình thường. Thanh Qua Thanh Nguyên vừa xuất hiện, đã bị ý cười "ý vị rõ ràng" kia của Hồ công công khiến hai mắt trợn tròn, sau đó tiếp tục đứng thẳng người làm thần giữ cửa.

Quân Mặc đưa tay cởi y phục rườm rà trên người Mộ Hoàng Tịch, Mộ Hoàng Tịch cũng không nói gì, nơi này không có những người khác, nàng cũng sẽ không tự cởi y phục, cho nên đương nhiên để cho Hoàng Đế một nước làm thay; Quân Mặc không nhìn thấy chút khó xử nào trên mặt Mộ Hoàng Tịch, trái lại là vẻ mặt coi như hiển nhiên, trong lòng than nhẹ, xem ra chỉ có đêm nay cố gắng, cũng chỉ có vào thời điểm kia hắn mới có thể nhìn thấy biểu cảm mềm mại của nàng, còn có thân thể của nàng như đóa sen hồng phấn từ từ nở rộ ở dưới thân hắn.

Không cần hoài nghi, đêm hôm đó Quân Mặc hoàn toàn không để Mộ Hoàng Tịch ngủ, mãi đến lúc bình minh mới buông tha cho nàng, đến cả sức lực để chống đỡ Mộ Hoàng Tịch cũng không có, nặng nề đi ngủ, nhưng trong lòng nàng đã thầm mắng Quân Mặc một ngàn tám trăm lần!

Lúc tỉnh lại đã là buổi chiều, Mộ Hoàng Tịch rời giường chân đã có vẻ cứng nhắc, mà thắt lưng của nàng lại càng đau nhức vô cùng, may mà Vương mama rất có mắt nhìn, đề nghị mát xa giúp nàng, như vậy mới khiến nàng thoải mái hơn nhiều.

"Nương nương, xem ra Hoàng Thượng rất thương nương nương, nô tỳ đã tiến cung nhiều năm như vậy, cho tới bây giờ cũng chưa nhìn thấy Hoàng Thượng cười, nhưng buổi sáng hôm nay Hoàng Thượng lại nhìn nương nương mỉm cười rất nhiều lần!" Vinh mama ở bên cạnh vừa bóp chân cho Mộ Hoàng Tịch vừa nói.

Mộ Hoàng Tịch đến cả khí lực để xem thường cũng không có, sủng ái? Hiện tại nàng rất muốn bắt Quân Mặc tới hung hăng đánh hắn một trận, chưa từng thấy hắn tinh lực dồi dào như vậy.

Một tiếng gió khe khẽ, một bóng dáng lục sắc phi vào, Thanh Qua và Thanh Nguyên vừa định hành động, lại nhìn rõ bộ dạng đối phương, lập tức thu kiếm; Vân Nương bay vào: "Tiểu thư!"

Hai vị mama kinh hãi muốn kêu "Hộ giá" cũng ngừng lại, chỉ là nhìn Mộ Hoàng Tịch, sau đó lui sang một bên.

"Sao em lại tới đây?" Vốn nàng đang muốn ra ngoài mà!

Vân Nương thấy dáng vẻ này của Mộ Hoàng Tịch, sao có thể không biết đã xảy ra chuyện gì, mỉm cười: "Em thấy tiểu thư ra ngoài lâu như vậy vẫn chưa trở về, cho nên muốn tới Hoàng Cung nhìn xem, toàn bộ mọi việc trong lâu đều đã làm tốt, hai vị thiếu gia đã tiếp nhận việc, hai người họ cực kỳ cố gắng, cho nên mọi việc cũng thuận lợi hơn!"

"Chút chuyện này còn cần phải đặc biệt đến bẩm báo với ta sao?" Mộ Hoàng Tịch cho nàng một ánh mắt "Em nghĩ rằng ta không biết chút tâm tư của em sao".

Sắc mặt Vân Nương quẫn bách, chạy đến bên cạnh Mộ Hoàng Tịch, nhỏ giọng cầu xin: "Tiểu thư, người cũng đừng bỏ em lại! Để em tới Hoàng Cung hầu hạ người có được không?"

Mộ Hoàng Tịch nâng mắt: "Ta có nói không gọi thì em không được đến sao, cần gì phải quanh co lòng vòng như vậy hả?"

"Tiểu thư tốt nhất!" Nghe vậy, gương mặt Vân Nương lập tức bừng sáng, trời mới biết hai ngày nay tiểu thư không ở bên nàng cô đơn đến chừng nào, không có tiểu thư nàng giống như mất đi một người tâm phúc vậy, ừm, ở bên cạnh tiểu thư vẫn là yên tâm nhất!

Mộ Hoàng Tịch nâng mắt khẽ cười, không đáp lại!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Loveyoumore3112 về bài viết trên: antunhi, hanayuki001, san san, Đào Sindy
     
Có bài mới 20.11.2017, 18:49
Hình đại diện của thành viên
Đại Thánh Thần Hỏa Hồng Kỳ Lân Bang Cầm Thú
Đại Thánh Thần Hỏa Hồng Kỳ Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.07.2013, 14:31
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 1402
Được thanks: 10378 lần
Điểm: 29.22
Có bài mới Re: [Cổ đại] Thịnh thế đế sủng: Đích nữ hoàng hậu - Thiên Mai - Điểm: 56
Chương 72:

Quân Mặc ra lệnh người của Khâm Thiên Giám chọn ngày làm đại điển phong hậu, nhưng chỉ chọn được ngày sau Thu, nói cách khác đại điển phong hậu còn phải đợi hơn nửa năm, Mộ Hoàng Tịch biết đây là kết quả Trịnh Thái phi tham dự vào, nhưng nàng không quan tâm đến đại điển phong hậu gì đó, coi như không có đại điển phong hậu, vị trí hoàng hậu của nàng vẫn ổn định.

Liên tiếp ở hoàng cung đợi nửa tháng, Mộ Hoàng Tịch cảm giác mình cũng sắp nổi mốc rồi, sau cùng linh cảm chợt lóe, Mộ Hoàng Tịch cười, giơ tay lên tìm Vương ma ma đến: "Đi chuẩn bị một chút, Bổn cung muốn đi phủ Thừa tướng!"

Trong mắt chớp qua ánh sáng, mang theo vài phần hơi thở nguy hiểm!

Vương ma ma đáp một tiếng ‘vâng’ lập tức đi xuống chuẩn bị, Vân Nương lập tức đi tới bên cạnh Mộ Hoàng Tịch, hai mắt sáng đến kinh người: "Tiểu thư, người nói xem khi bọn họ gặp lại người thì sẽ có vẻ mặt gì?"

Mộ Hoàng Tịch cười khẽ: "Mặc kệ bọn hắn có vẻ mặt gì, còn không phải là phải cung cung kính kính hay sao?"

"Ha ha! Đây mới là làm cho người ta hả lòng hả dạ!" Vân Nương có loại cảm giác trút cơn giận, nghĩ tới ban đầu mình bị dùng để uy hiếp tiểu thư, trong lòng của nàng lập tức vô cùng khó chịu, nếu không phải Mộ Hoàng Tịch không cho phép nàng động thủ, nàng đã ra tay giết người sớm mấy năm rồi.

"Đi thôi!" Mộ Hoàng Tịch rời khỏi giường, từng bước từng bước đi ra phía ngoài, nàng đã quyết định phối hợp với Quân Mặc đối phó Mộ gia, dĩ nhiên là sẽ không nóng vội, nàng sẽ tận mắt thấy Mộ gia biến mất, còn như bây giờ, nàng cũng không ngần ngại làm cho người Mộ gia ngột ngạt, để cho bọn họ không thoải mái, nàng cũng rất thỏa mãn!

Đội ngũ xe vua sang trọng dừng ở trước Ngự Long Điện, Mộ Hoàng Tịch nhìn thấy thế liền cười, đó không phải là đội ngũ của Quân Mặc sao? Nàng một hoàng hậu ra cửa không ngờ dùng trang phục và đạo cụ của hoàng thượng, Quân Mặc muốn làm gì đây?

Chờ đợi ở một bên, Hồ công công mang theo vẻ cung kính, cười đi lên phía trước: "Nương nương, hoàng thượng căn dặn nô tài cùng ngài đi Mộ gia, xe này cũng là hoàng thượng muốn nô tài chuẩn bị!"

Nhìn thấy Hồ công công, Mộ Hoàng Tịch cũng biết Quân Mặc dụng tâm rồi, có xe vua Đế Vương, lại có Hồ công công Tổng Quản Thái Giám áp trận, người của Mộ gia muốn không thừa nhận vị hoàng hậu là nàng đây cũng không được!

"Đi thôi!" Mộ Hoàng Tịch thuận thế lên xe, còn kéo Vân Nương lên theo nàng.

Hồ công công vung phất trần: "Khởi giá!"

Đại đội ngũ đi qua trên đường lập tức nghênh đón vô số người vây xem, phải biết đây chính là xe vua, mà nghe nói ngồi bên trong là hoàng hậu nương nương, trong lúc nhất thời mọi người xôn xao, xem ra vị hoàng hậu này không chỉ được sủng ái bình thường!

Đội ngũ thật dài dừng lại ở trước cửa Mộ phủ, ngay cả Mộ Trình không nguyện ý, cũng không thể không mang theo gia quyến ra ngoài tiếp giá: "Cung nghênh hoàng hậu nương nương! Hoàng hậu nương nương thiên tuế thiên tuế thiên thiên tuế!"

"Nương nương! Đến rồi! Mời xuống kiệu!" Hồ công công đi tới bên cạnh xe vua, phất ống tay áo cung kính nói vào bên trong xe ngựa.

"Ừm!" Mộ Hoàng Tịch miễn cưỡng đáp một tiếng, sau đó không nhanh không chậm từ trong xe ngựa ra ngoài, Vân Nương ở phía sau giúp nàng sửa sang lại vạt áo!

Hôm nay Mộ Hoàng Tịch mặc hoa phục màu trắng, so với trang phục của hoàng hậu thì đơn giản rất nhiều, nhưng lại vẫn hoa lệ bức người, tơ lụa thượng đẳng màu trắng làm váy dài quần dài, eo ếch thắt đai lưng rộng một mét, làn váy dài, vạt áo thêu đóa Mẫu Đơn lớn, ở dưới màu trắng càng được nổi bật càng thêm chói mắt; làn váy sau lưng kéo dài một mét, áo khoác mỏng cùng màu, thoạt nhìn mông lung uyển chuyển hàm xúc, quý khí bức người; tóc cũng kiểu tóc đơn giản nhất, nhưng lại không giảm quý khí chút nào!

Ánh mắt của Mộ Hoàng Tịch rơi vào trên người những người đang quỳ dưới đất, Mộ Trình và đại phu nhân không cần phải nói, khẳng định hận không thể giết chết nàng, mà mấy di nương sau lưng cũng thế, chỉ là họ tốt hơn một chút không hận Mộ Hoàng Tịch như vậy, nhiều nhất chỉ là ghen tỵ; cuối cùng ánh mắt của Mộ Hoàng Tịch rơi vào trên người của Mộ Tương Vũ, tâm cơ của nữ tử này cũng không thể khinh thường!

"Đứng lên đi!"

"Tạ hoàng hậu nương nương!" Mộ Trình dẫn đầu tạ ơn, chỉ là câu nói cắn răng nghiến lợi này không khó để nghe thấy.

Mộ Hoàng Tịch nhàn nhạt nhếch môi, cất bước đi vào Mộ phủ! Mộ Hoàng Tịch hoàn toàn nhớ rõ lần đầu tiên mình tới đây còn bị đuổi ra, sợ rằng tất cả mọi người nơi này đều không ngờ, có một ngày bọn họ sẽ cung kính quỳ nghênh đón nàng đi vào!

Mỗi một bước Mộ Hoàng Tịch đều đi vô cùng chậm, nhưng cũng sẽ không để cho người khác cảm thấy nàng cố ý, rốt cuộc đi vào cửa chính Mộ phủ, một đám người làm lập tức quỳ lạy, Mộ Hoàng Tịch không để ý tới bọn họ, mà là một đường đi tới phòng khách!

Vương ma ma để đệm gấm ở vị trí phía trên nhất, mới để Mộ Hoàng Tịch ngồi xuống, mà ngay lập tức có người bưng trà bánh tới, Mộ Hoàng Tịch tự nhiên vê thành một khối, làm như không thấy những người đứng phía dưới!

Mọi người bị bỏ qua một bên có chút xấu hổ, Mộ Trình thì không muốn mở miệng, đại phu nhân là tức đến không duy trì được dáng vẻ ôn hòa, mấy vị phu nhân khác thì có dáng vẻ khác nhau, ngược lại chỉ có Bát di nương lắc lắc mông đi lên, không được tự nhiên hành lễ: "Thiếp thân tham kiến hoàng hậu nương nương, chúc mừng hoàng hậu nương nương có được thánh ân!"

Mộ Hoàng Tịch không nhịn được ngẩng đầu nhìn Bát di nương, ngay sau đó nhàn nhạt nhếch môi: "Đứng lên đi!"

"Tạ hoàng hậu nương nương!" Bát di nương đứng lên, ngay sau đó vung tay, lập tức có người bưng một xấp bánh ngọt đi lên: "Bẩm hoàng hậu nương nương, hôm nay thiếp thân làm một chút bánh ngọt, nghe nói nương nương muốn tới thiếp thân cầm chút ra ngoài để nương nương thưởng thức, mong rằng nương nương chớ ghét bỏ!"

Hồ công công nhận lấy, cẩn thận dùng ngân châm thử mấy cái mới đưa cho Mộ Hoàng Tịch, Mộ Hoàng Tịch cũng ăn hai cái làm dáng một chút, mà Mộ Trình và sắc mặt những người khác đã sớm thay đổi mấy lần rồi!

Rốt cuộc, Mộ Trình vẫn không nhịn được : "Nương nương, xin hỏi ngài tới phủ Thừa tướng vì chuyện gì?"

"Bổn cung trở lại xem nhà mẹ, có vấn đề gì sao?" Mộ Hoàng Tịch ngước mắt.

"Nương nương nói gì vậy? Mộ gia của thần phụ không với cao nổi!" Đại phu nhân sẵng giọng nói, có thể thấy được hôm đó làm bà ta tức không nhẹ.

"Nghe nói nương nương cũng không phải là người của Mộ gia, sao tới nhà mẹ được?" Lời này dĩ nhiên là Tứ di nương chỉ sợ thiên hạ không loạn.

"Khụ khụ!" Hồ công công giả vờ ho hai tiếng, nhắc nhở bọn họ hắn còn ở đây!

Sắc mặt Mộ Trình khó coi, chắp tay: "Hàn xá đơn sơ, sợ chiêu đãi không chu toàn, xin nương nương hồi cung!"

Mộ Hoàng Tịch lạnh lùng nâng môi mỏng, lão hồ ly, nhanh như vậy đã không nhịn được hạ lệnh đuổi khách rồi? Ngẩng đầu nháy mắt ra hiệu với Vân Nương, Vân Nương hiểu ý cười một tiếng đi ra: "Đại phu nhân, còn nhớ rõ nô tỳ chứ?"

"Ngươi. . . . . ." Vân Nương đi ra là đang nhắc lại chuyện tình hôm đó, cái hôm làm Mộ Hoàng Tịch nổi điên, tính mạng bị treo lơ lửng.

Vân Nương cười lạnh: "Đại phu nhân cũng đừng sợ! Nô tỳ mạng lớn, nhờ phúc của phu nhân, còn chưa có chết!"

"Ta ngươi. . . . . ." Đại phu nhân giận đến nói không đầy đủ, cuối cùng không đếm xỉa đến gì nhìn Mộ Hoàng Tịch: "Rốt cuộc ngươi muốn như thế nào?"

"Bổn cung không muốn như thế nào!" Mộ Hoàng Tịch ‘vô tội’ lắc đầu, ngay sau đó tà ác cười một tiếng: "Chẳng qua là bổn cung trở lại xem các ngươi mà thôi, thế nào? Sợ? Vậy kế tiếp chẳng phải là để Bổn cung thất vọng rồi sao?"

Hơi tiếc nuối lắc đầu một cái, Mộ Hoàng Tịch cười đến vô cùng không tim không phổi: "Vân Nương, nơi này rất không thú vị, hay là chúng ta đi thôi! Tránh cho chọc Thừa tướng đại nhân tức chết!"

Sau khi đứng dậy, Mộ Hoàng Tịch từng bước một đi tới bên cạnh Thừa tướng, dùng âm thanh chỉ hai người có thể nghe được, nói: "Thừa tướng đại nhân, mấy ngày nay. . . . . . Có mạnh khỏe không?"

Mộ Trình chấn động thân thể, tiếp theo là giận dữ, đưa ngón tay chỉ Mộ Hoàng Tịch, cả thân thể đều đang run rẩy: "Thì ra là ngươi!"

Mấy ngày nay ông ta bị cổ độc hành hạ đến sắp chết đi, ông ta vẫn không biết nguyên nhân, chưa từng nghĩ tới tất cả lại là bút tích của Mộ Hoàng Tịch!

"Ha ha!" Mộ Hoàng Tịch ngửa đầu cười một tiếng: "Nếu thân thể Thừa tướng đại nhân khó chịu, bản cung cũng không quấy rầy, hồi cung!"

"Khởi giá hồi cung!" Hồ công công vung phất trần quát lên.

"Cung tiễn hoàng hậu nương nương!"

Thời điểm đi ngang qua bên cạnh Mộ Tương Vũ, Mộ Hoàng Tịch nghe được nàng ta thị uy: "Ta sẽ tham gia tuyển tú!"

Mộ Hoàng Tịch giống như không nghe thấy, thẳng tắp đi ra ngoài, trong lòng cũng đang cười nhạo nàng ta không biết tự lượng sức mình, uy hiếp như vậy quả thật buồn cười, công việc tuyển tú vẫn là do Trịnh Thái phi thu xếp, mấy ngày nay đã làm quyết liệt vô cùng, nhưng có thể tuyển ra được hay không còn là ẩn số vẫn chưa biết, ngay cả Trịnh Thái phi đã chọn được, chỉ cần Quân Mặc dám chạm vào, nàng tuyệt đối sẽ không chút do dự thiến hắn! Hừ!

Nàng đã từng nhượng bộ, nàng có thể đón nhận tình yêu của Quân Mặc, nhưng tuyệt không bước vào hoàng cung, nhưng Quân Mặc lại đặt nàng ở vị trí hoàng hậu, còn chết cũng không thả nàng rời đi, nếu hắn trêu chọc mình trước, vậy thì phải chịu đựng hậu quả trêu chọc nàng; mặc dù nàng không bị bệnh sạch sẽ, nhưng tuyệt đối sẽ không dễ dàng tha thứ nam nhân của mình nhiễm phải hơi thở của nữ nhân khác; nàng cũng sẽ không giống những nữ nhân kia ngu ngốc đi đối phó nữ nhân, nàng sẽ trực tiếp tìm nguồn gốc, sau đó —— cắt đứt hậu hoạn!

Tại hoàng cung phía xa, tay đang cầm bút của một vị Đế vương đột nhiên run lên, một giọt mực nước nhỏ ở trên tấu chương, sau đó từ từ nhuộm mở rộng ra. . . . . .

Từ Mộ phủ ra ngoài, đại đội ngũ sẽ phải đi hướng hoàng cung, Mộ Hoàng Tịch còn chưa chơi đủ, vì vậy đổi một thân nam trang đơn sơ, lôi kéo Vân Nương chuồn khỏi xe vua!

"Tiểu thư! Bây giờ chúng ta sẽ đi đâu?"

"Cốp!" Mộ Hoàng Tịch cầm quạt giấy trong tay gõ trên trán Vân Nương: "Sai! Là thiếu gia!"

"Tuân lệnh! Thiếu gia!" Vân Nương rất biết nghe lời!

Mộ Hoàng Tịch cười một tiếng, sau đó trực tiếp đi về phía một gian quán rượu cách bọn họ gần đó!

"Mời hai vị khách quan vào bên trong!" Tiểu nhị mặc quần áo màu xám bề ngoài bình thường tiến lên đón, trên mặt nở nụ cười nhiệt tình làm cho người ta không cảm thấy ghét: "Trên lầu có nhã gian, hai vị mời lên!"

Hai người đi lên, tìm một nhã gian gần cửa sổ, nói là nhã gian, nhưng mà cũng chỉ là dùng rèm tách ra mà thôi, xem từ bên ngoài không thấy rõ lắm, nhìn từ bên trong thì vừa nhìn là thấy, hơn nữa ngồi ở nhã gian có thể thấy rõ ràng mọi cử động ở đường cái, dưới đất!

"Hai vị khách quan muốn gọi món gì? Nơi này có Bích Loa Xuân thượng đẳng, có bánh Quế Hoa mỹ vị, còn có bánh hạt thông đặc sắc. . . . ." Tiểu nhị thân thiện giới thiệu.

"Một bầu Bích Loa Xuân, mấy đĩa điểm tâm!"

"Vâng! Xin khách quan chờ một chút!" Tiểu nhị vung khăn rời đi, lúc này Vân Nương mới hỏi: "Thiếu gia, người tới nơi này xem cái gì?"

Mộ Hoàng Tịch tựa lưng vào ghế ngồi, mặt hướng đường cái, chỉ là ánh mắt kia lại không biết đang nhìn nơi nào, nghe câu hỏi của Vân Nương mới hồi hồn: "Chờ người!"

"Chờ người?" Vân Nương nghi ngờ, suy nghĩ rất lâu cũng không biết Mộ Hoàng Tịch đang đợi người nào.

Chờ sau khi tiểu nhị dâng trà điểm tâm, một người khoan thai mà đến, phong lưu đung đưa quạt giấy trong tay, khóe môi cũng như thường lệ treo nụ cười lưu manh: "Ta nên gọi như thế nào đây? Là Hoàng Tịch? Hay là hoàng hậu nương nương?"

"Ngươi cứ tùy ý!" Mộ Hoàng Tịch không cảm thấy đây là một vấn đề rối rắm.

Vân Nương rất có ánh mắt đi ra coi chừng, để chỗ lại cho hai người!

"Nói đi! Tìm ta có chuyện gì!" Lúc ở Mộ gia nàng đã nhận ra sự tồn tại của Bắc Đường Ngọc, sau khi đi ra hắn cũng đi theo, cho nên rõ ràng đang chờ hắn.

"Chuyện thì không có, chỉ là có chút vấn đề vây hãm làm bản thiếu ăn ngủ không yên, cho nên muốn xin Hoàng Tịch giúp một tay giải thích nghi hoặc mà thôi!" Bắc Đường Ngọc ngồi xuống ở đối diện Mộ Hoàng Tịch, không chút để ý nói.

Mộ Hoàng Tịch cũng không ngoài ý muốn, chỉ là nói: "Nhưng ngươi cũng nên biết, lòng hiếu kỳ sẽ giết chết người!"

Bắc Đường Ngọc di chuyển ly trà, nhếch môi cười tà: "Cho dù chết cũng phải làm quỷ rõ ràng, nàng có nói hay không?"

"Xem ra ngươi không đạt mục đích không bỏ qua rồi!" Mộ Hoàng Tịch nhẹ nhàng thở dài nói: "Nói đi! Muốn biết cái gì?"

Bắc Đường Ngọc nhíu mày, sau đó chậm rãi nói: "Theo tin tức của ta, đại tiểu thư Mộ gia bởi vì khắc chết mẹ đẻ (thân mẫu) của mình vẫn không được Thừa tướng chào đón, cho nên ở Mộ gia bị bắt nạt, địa vị ở Mộ gia còn thấp hơn một đứa nha hoàn, cho đến năm đó bảy tuổi, đại phu nhân đưa Mộ đại tiểu thư đi ‘Cổ Nghiệp tự’ vùng ngoại ô tu phật, mà vừa đi chính là mười năm, rất kỳ lạ là, mười năm này tin tức lại trống không, mặc dù Bắc Đường Ngọc ta không thể nói là tin tức linh thông, nhưng muốn biết chút chuyện này vẫn có thể, tuy nhiên một chút cũng không thăm dò ra được, không biết Hoàng Tịch có thể giải thích nghi hoặc cho ta hay không?"

"Ngươi thật sự không khách khí!" Mộ Hoàng Tịch cười lạnh.

"Đâu có! Chỉ là tò mò mà thôi!"

"Nhưng tò mò cũng có mức độ có phải không?"

"Chẳng lẽ là Hoàng Tịch muốn đổi ý?"

Hai người một lạnh lùng một không đàng hoàng, giọng nói bình thản giống như nói chuyện phiếm bình thường, nhưng hơi thở lại càng lúc càng quỷ dị!

Lát sau, Mộ Hoàng Tịch thu hồi hơi thở trên người mình, thản nhiên cười: "Không phải là ngươi cũng đã biết rồi sao? Còn phải để ta nói?"

Bắc Đường Ngọc đánh Chiết Phiến, cười ‘ha ha’: "Chỉ là suy đoán mà thôi, còn cần Hoàng Tịch giúp một tay chứng thật một chút!"

Mộ Hoàng Tịch nâng chung trà lên chậm rãi đưa tới bên môi, trong nháy mắt ném ly trà ở trên bàn, một tay còn lại thật nhanh đánh về cổ họng Bắc Đường Ngọc, Bắc Đường Ngọc đã sớm có chuẩn bị giơ tay lên, nhưng võ công của Mộ Hoàng Tịch ở trên hắn, không tới năm chiêu Bắc Đường Ngọc đã bị Mộ Hoàng Tịch giữ mệnh môn không nhúc nhích được, Mộ Hoàng Tịch cầm lấy ly trà kia, kỳ lạ là ly trà kia không rơi một giọt nào, Mộ Hoàng Tịch từ từ uống cạn trà trong ly.
     
Bắc Đường Ngọc vẫn nở nụ cười chiêu bài của hắn, giống như người bị giữ mệnh môn không phải hắn, bưng ly trà trước mặt lên thưởng thức, bình luận: "Mặc dù là Bích Loa Xuân thượng đẳng, nhưng phương pháp bào chế cũng không đúng, ít đi mùi thơm ngát của Bích Loa Xuân, cũng chỉ có thể cũng coi là trà thô!"

"Trà phải tự mình pha mới có thể thưởng thức được tư vị chân chính, ở ngoài này uống trà cũng không chú ý nhiều như vậy!" Mộ Hoàng Tịch nói.

Bắc Đường Ngọc nâng quạt giấy lên gõ gõ tay đang giữ chặt hắn của Mộ Hoàng Tịch: "Buông ra đi! Bây giờ nàng sẽ không giết ta!"

"Vì sao khẳng định như thế?" Mộ Hoàng Tịch nhíu mày.

Bắc Đường Ngọc cười thần bí: "Trực giác!"

Mộ Hoàng Tịch thu hồi tay của mình, cũng không dây dưa với hắn, đặt ly trà xuống đứng dậy: "Đường thiếu đừng quá tin tưởng trực giác!" Dứt lời, Mộ Hoàng Tịch vén rèm lên rời khỏi.

Lát sau, Bắc Đường Ngọc vẫn duy trì tư thế lúc Mộ Hoàng Tịch rời đi, mà tay hắn vẫn rũ xuống, một dòng máu tươi dọc theo mu bàn tay hắn chảy tới đầu ngón tay, sau đó từng giọt từng giọt chảy xuống!

Lấy ra một khăn tay lau vết máu đi, Bắc Đường Ngọc bất đắc dĩ cười khổ: "Thật đúng là không nể mặt!"


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn hoa hồng về bài viết trên: R.Quinn, Trần Thu Lệ, antunhi, hanayuki001, san san, Đào Sindy
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 108 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: gau1712, hanhdang, hanhphucgiandon, meo lucky, natalicao, Puck và 307 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 28, 29, 30

2 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 140, 141, 142

5 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

6 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

7 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

8 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

9 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12

10 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C804

1 ... 116, 117, 118

12 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C59]

1 ... 21, 22, 23

13 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

16 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

17 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

18 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 98, 99, 100

19 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22



Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 500 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 279 điểm để mua Lovely Bear 2
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 264 điểm để mua Lovely Bear 2
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 362 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 424 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 685 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 343 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 623 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 402 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 381 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 592 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 361 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 562 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 308 điểm để mua Nữ thần nước
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 326 điểm để mua Khỉ ăn chuối
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 292 điểm để mua Nữ thần nước
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 342 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Công Tử Tuyết: Re: [Game] Phép cộng may mắn - Tầng 4
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 651 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 242 điểm để mua Kẹo mút
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 619 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 588 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 559 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 324 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 531 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 325 điểm để mua Bé trứng gà
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 534 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 308 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 292 điểm để mua Bé trứng gà

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.