Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 276 bài ] 

Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

 
Có bài mới 15.11.2017, 18:32
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 32039 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu 18.2 - Điểm: 40
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 18.2: Công thành

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

“Từ trên tên vừa bắn tới.” Phó tướng tỏ vẻ đau khổ giơ tay cầm đầu tên vừa mới gạt được.

Khuôn mặt vốn hăm hở của Chu Mặc lúc này chỉ còn dư lại chau mày, hắn một lòng mong đợi giao thủ với Hàn Vương, nhưng mà khi thật sự giao thủ thì hắn rốt cuộc mới hiểu hàm ý của “Chiến thần”.

Dao động nhất thời đi qua, máu trên người hắn rốt cuộc nhanh chóng lưu chuyển cho đến khi sôi trào thiêu đốt, có thể giao thủ với đối thủ như thần, cho dù chết cũng không tiếc nuối, hắn ổn định tâm thần nói: “Phân phó người dưới đi thu thập tiêu hủy toàn bộ mũi tên không cần xem, chú ý trấn an cảm xúc các tướng sĩ, nếu có người có lòng khác thì bí mật xử quyết, mặt khác tăng thêm người trấn giữ nghiêm các cửa thành, không có lệnh của ta không được dễ dàng mở thành tác chiến, để đề phòng trúng bẫy rập của kẻ địch.”

“Mạt tướng lĩnh mệnh.”

Hắn phân phó xong tất cả, quay đầu nhìn về phía dưới tường thành, lại thấy đội quân Hàn Vương vốn đông nghẹt lại như thủy triều rút xuống không hề thấy bóng dáng, nếu không phải có mũi tiên rớt vãi chung quanh, hắn thật sự hoài nghi mới vừa rồi hắn nghĩ ngợi quá mức mà nhất thời bị gặp ác mộng, chẳng lẽ phía sau còn có mưu kế gì? Hắn tập trung tinh thần chuẩn bị nâng cao mười hai phần tinh thần lưu ý động tĩnh chung quanh.

Đêm không có sao, nguyệt hắc phong cao, nhất định là đêm không yên bình, Ôn Noãn vốn định theo Quân Dập Hàn xuất chiến, nhưng lại bị hắn lấy lý do vết thương trên lưng nàng chưa khỏi mà ở lại trong doanh trại, vì vậy bây giờ nàng đang mang các y quan chỉnh sửa lại dược liệu chế chút thuốc trị thương để khi ngưng chiến thì những người bị thương có thể được băng bó trị liệu trước tiên, cho dù nàng không thể kề vai chiến đấu với hắn, nhưng có thể vì hắn mà ra một phần năng lực non yếu của nàng đã được rồi. di3nd@nl3qu.yd0n

Đợi đến khi hết bận thì đã qua giờ tý, sự vụ đại khái đã bố trí thỏa đáng, y quan thấy nàng vẫn còn ngựa không ngừng vó liên tiếp bận rộn mấy canh giờ, rối rít khuyên nàng trở về nghỉ ngơi, chuyện còn dư lại để cho bọn họ xử lý, Ôn Noãn nhìn mình lưu lại cũng không có tác dụng lớn, nên nhận tâm ý của đám y quan, chào hỏi mọi người xong rồi trở lại trong trướng của mình tắm nước nóng đơn giản đổi bộ đồ thoải mái rồi ngả đầu đi nằm ngủ.

Nàng đang ngủ đến mơ mơ màng màng, cảm giác quá đói quen thuộc trong bụng đột nhiên đánh tới, ngay tiếp theo đó cổ họng giống như muốn uống nước, cảm giác quen thuộc đến khiến cho nàng run sợ này khiến cho nàng đột nhiên lật người ngồi dậy phi thân lướt ra ngoài trướng, bóng dáng nhanh chóng đi tới lướt qua trước gương đồng, nàng gần như hoảng hốt nhìn tóc đen của mình nhanh chóng biến thành màu trắng, tròng mắt từ từ đỏ ngầu.

Đêm đã khuya, bên ngoài trướng trừ binh lính đi tuần ra thì không có một bóng người, bóng dáng Ôn Noãn như gió xẹt qua cũng không kinh động bất kỳ kẻ nào, bây giờ nàng chỉ muốn nhân dịp bản thân mình còn có vài phần tỉnh táo, lúc này rời đi càng xa càng tốt.

Gió đêm thổi vào trong quần áo mỏng manh của nàng, nàng khẽ run rẩy, đầu lại nhất thời hung hăng đụng vào trên cây khô nổi lên cái u không lớn, đụng vào này trừ bỏ đau ra không nói, phần tỉnh táo chỉ còn lại nửa phần của nàng lập tức biến mất như khói mây, hai mắt nàng đỏ ngầu giống như hai đốm lửa thiêu đốt mãnh liệt trong hốc mắt, giơ chưởng dùng sức vỗ một chưởng lên cây khô vừa đụng vào đầu nàng, “Rào rào”, cây khô hơi chao đảo, một loạt lá cây rơi lên đầu nàng, nàng dận dữ, phi thân nhấc chân nhảy lên, “Bịch bịch bịch”, trái cây liên tiếp nện lên đầu nàng, nàng choáng váng lắc đầu, nhìn trái cây đỏ ửng trên đất, chỉ cảm thấy màu sắc kia thật đẹp, đẹp đến cổ họng nàng không ngừng nuốt nước miếng, lại một trái cây nữa nện xuống đầu nàng thì nàng đưa tay chụp, trùng hợp giữ trái cây trong lòng bàn tay, không để ý lau sơ rồi cắn một miếng, nước trái cây ngọt ngào trong nháy mắt trôi vào trong cổ họng, nàng chỉ cảm thấy mùi vị này còn đắng hơn hoàng liên, lập tức giận dữ vứt bỏ trái cây phun ra, hai mắt choáng váng, lại nhìn trái cây đỏ au trên đất trước mắt, trong mắt đỏ như lửa nhiễm nước trong suốt lấp lánh, giống như mơ hồ lộ ra vẻ uất ức. di@en*dyan(lee^qu.donnn)

Cây này quá khinh người rồi, nàng nhất định phải chém nó để báo thù cho mình!

Ý niệm này chỉ lóe lên rồi biến mất, đói bụng và khô khốc vô tận tràn đầy cả người nàng, từng tế hô hào kêu gào, mũi nàng khẽ ngửi, thân thể lướt gấp đi theo phương hướng mùi xử nữ.

Ngoài thành Duyệt Châu, đội quân của Hàn Vương biến mát tích cũng không hề rời đi, mà lui ra ngoài phạm vi tầm nhìn cua ánh lửa soi sáng được trên đầu thành, bên ngoài khoác lên áo tơi màu xanh lá cây đã sớm chuẩn bị trước chỉ lộ ra hai mắt sáng, như thế này vừa có thể thừa dịp nghỉ ngơi lại có thể ẩn giấu thân hình quan sát tỉ mỉ động tĩnh quân địch, tuy nhìn vào, cũng chỉ thấy mấy dặm “Sân cỏ” trong bóng đêm, thỉnh thoảng có thám tử của quân địch đen đủi, đầu óc lóe lên phát giác ra khác thường tiến lên dò nhìn, trực tiếp bị một binh sĩ nằm sấp một kiếm cắt cổ họng chôn ngay tại chỗ, ngay cả âm thanh cũng không phát ra đã nhanh chóng xuống mồ nghỉ ngơi.

Quân Dập Hàn đứng chắp tay trong một thân cây to cành lá rậm rạp, mượn bóng đêm dày đặc cùng với lá cây che giấu thân hình, trong lòng hắn thầm tính toán canh giờ và biến hóa của đối phương, đang định giơ tay lên ý bảo phát động tấn công lần nữa, lại thấy một bóng trắng cắt ngang bầu trời đêm lướt gấp đi lên tường thành, gió đêm thổi tung tóc trắng như tuyết của nàng, dưới ánh lửa bập bùng, gò má của nàng hiện rõ ràng vào đáy mắt của hắn.

“Bắn tên!” Chu Mục đang trên đầu thành nhíu chặt hai chân mày, cho rằng tối nay mong đợi sẽ thất bại mà hơi như đưa đám, nhìn bóng trắng trong chớp mắt lướt trên không ở đầu thành, tinh thần run lên, cao giọng hạ lệnh, tay mình cũng lập tức giương cung lắp tên, hừ, muốn đột phá phòng vệ của hắn xong vào bên trong thành mở cửa thành, thật sự coi thường Chu Mục hắn, rất dễ nhận thấy, hắn coi bóng trắng từ ngoài bay vào trở thành một trong những mưu kế của Hàn Vương.

Mũi tên như mưa gào thét bắn về phía Ôn Noãn, hai mắt nàng đỏ ngầu nhìn binh lính phía dưới đang bắn tên về phía mình, lửa giận bùng lên, ánh lạnh của ngàn vạn ngân châm trong ống tay áo lóe lên, như mưa gió bão táp bắn đi, binh lính trên đầu tường ầm ầm ngã xuống, lại lập tức có một lớp binh lính mới đứng ra bổ sung không ngừng lắp cung bắn tên, vô số mũi tên vây quanh nàng, mà ngân châm của nàng lại từ trong khe hở vòng vây này giết thế không thể đỡ. die ennd kdan/le eequhyd onnn

Trong nháy mắt, trên đầu thành chi chít binh lính ngã xuống, Ôn Noãn cũng bị tên bay liên tục không ngừng ép đến cố hết sức áp chế trái phải, mắt thấy nàng cho dù không bị bắn thành tổ ong vò vẽ cũng tất nhiên sẽ bị trúng vài mũi tên rơi xuống thành, lúc này thấy tên bay đang vây khốn nàng thật chặt trong lúc bất chợt vang lên “Rắc rắc” liên tục gãy lìa thành từng mảnh vụn giống như bông tuyết màu nâu tung bay từ từ xoay tròn rơi xuống, trong lúc đó còn kèm theo vài đầu mũi tên bay thấp, dưới ánh lửa phản chiếu ra một ánh lạnh chằng chịt đan vào chợt lóe lên, lại giống như sao rơi bay qua đẹp mắt nói không ra được.

Ôn Noãn chậm rãi chớp chớp đôi mắt đẹp như đá đỏ, quay đầu lại, tầm mắt thẳng tắp đụng phải một đáy mắt cực kỳ trong trẻo lạnh lùng, lúc này nàng mới giật mình phát hiện hông của mình bị hắn giữ chặt, nam nhân trước mắt trầm giọng nói, “Đi.” Khi hắn cất tiếng đồng thời nàng nhanh chóng phát hiện hắn liếc nhìn ra ngoài tường thành, hắn muốn dẫn nàng cách xa khỏi nơi có mùi máu xử nữ thơm ngào ngạt.

Chuyện này tuyệt đối không được!

Nàng muốn tránh khỏi giam cầm của hắn, nhưng nàng vừa động mới phát hiện không những eo nàng bị hắn giữ chặt, thậm chí ngay cả đôi tay cũng bị hắn giữ chặt, nàng giận, rất giận, vô cùng giận, lại không thể hút được máu xử nữ, còn không ngừng bị hương vị kia dẫn dắt đến đói bụng khô khốc, cảm giác giống như giòi bọ trong xương gặm nhấm mỗi một tấc gân cốt khiến nàng giận càng thêm giận, dưới cơn nóng giận nàng hung hăng ngửa đầu ra sau đụng mạnh một cái, một cái đụng mạnh này đánh thẳng vào gáy Quân Dập Hàn không hề đề phòng, đau đến trong tai nổ vang dội, mà Ôn Noãn mượn phản lực của cái đụng này, hai mắt nổ đom đóm bay vào trong thành.

“Vụt!”

Đầu ngón tay Chu Mặc buông lỏng, tên mang theo thế như vạn quân bắn vào ngực Ôn Noãn, mới vừa rồi khi Quân Dập Hàn xuất hiện trong không trung cứu Ôn Noãn cho đến khi Ôn Noãn tránh ra khỏi giam cầm của hắn chỉ trong nháy mắt, thêm vào đó Quân Dập Hàn đưa lưng về phía Chu Mặc, vì vậy Chu Mặc cũng không nhìn thấy hai người xảy ra chuyện gì, Quân Dập Hàn vẫn là kẻ địch mà hắn mong đợi cũng là người mà hắn kính trọng nhất từ khi tòng quân, vì vậy hắn không thể nào lấy ám tiễn tổn thương Quân Dập Hàn, vì vậy, đầu ngón tay của hắn giữ dây cung, ngưng mắt chờ đợi, đầu mũi tên nhắm ngay vào Ôn Noãn, tài bắn cung của hắn được danh sư dạy từ nhỏ, thành tựu khá cao vả lại chưa bao giờ bắn hỏng, một mũi tên này sau khi rời dây cung thì kết luận yêu nhân tóc trắng hại chết không ít binh sĩ của hắn sẽ phải chết không thể nghi ngờ.

Khoảnh khắc khi đầu mũi tên chạm đến quần áo Ôn Noãn, Quân Dập Hàn giữ eo nàng bay lên xoay người, áo bào tung bay, tên đến đã chạm vào phía sau lưng bị chấn nát trong nháy mắt, nhưng mũi tên với thế tới hung hăng lại cách hắn quá gần, vì vậy mặc dù tên bị chấn gãy bớt đi hơn phân nửa uy lực, nhưng đầu mũi tên vốn đã chạm đến bải vai hắn cũng trong một thoáng khi hắn bảo vệ Ôn Noãn mà mang dư lực cắm vào trong thịt, Ôn Noãn nhìn máu tươi chảy ào ạt trước mắt, không chút do dự há mồm hút, mặc dù tư vị vào cổ rất đắng, nhưng tư vị này hình như quen thuộc, vả lại hiện giờ nàng cực kỳ “Khát nước”, cũng chỉ có thể tạm chấp nhận trong lúc khó khăn.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: MicaeBeNin, Quỷ Yêu, Una, antunhi, bichvan, hanayuki001, khanhthi
     

Có bài mới 17.11.2017, 20:16
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 32039 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu 18.3 - Điểm: 38
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 18.3: Công thành

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Ôn Noãn hút máu của Quân Dập Hàn đồng thời tứ chi quấn chặt lấy hắn khiến cho hắn không thể không dừng chân vào bên trong thành, ánh lửa bốn phía rừng rực, người người nhốn nháo, trên mũi tên bắn lén thoáng hiện ánh lạnh, chân mày Quân Dập Hàn nhíu chặt nhìn “Quỷ hút máu” trên người, giơ tay giữ cái mông của nàng lắc mình vào trong bóng tối, nếu không phải máu của hắn có thể tạm thời kiềm chế điên cuồng của nàng, hắn không thể không kéo nàng xuống ném đi.

Hắn ấm ức, Ôn Noãn trên vai hắn cũng rất khó chịu, nàng trái hút phải hút nhưng cứ bị thứ gì chắn ngang kia ngăn cản môi nàng khiến cho nàng không hút được trôi chảy, trong lòng nàng giận dữ, liền thò tay túm lấy chuôi mũi tên thò ra ở bên ngoài đột nhiên rút, đầu mũi tên cắm vào trong thịt bị nàng hung ác chuẩn xác rút ra ngoài cơ thể, Quân Dập Hàn đau khẽ hừ, chỉ cảm thấy nữ nhân này quả thật là ác phụ do Mộ Dung Tịnh phái tới hung hăng hành hạ hắn.

Nhưng Ôn Noãn cũng không để ý tới tâm tư của hắn, lúc này không có đầu mũi tên ngăn cản, nàng hút rất vui sướng, nhưng đắng đến chân mày nàng càng nhíu càng chặt, khi Quân Dập Hàn đi xuyên qua một đầu hẻm thì trùng hợp phía trước cách đó không xa có một tiểu cô nương theo gia gia mình cùng nhau đẩy xe đẩy bán đồ ăn đâm đầu đi tới, Ôn Noãn bị mùi thơm xử nữ từ từ bay tới quyến rũ tinh thần run lên, lập tức ngẩng đầu định đánh tới cô nương kia, Quân Dập Hàn vung tay chụp đầu nàng lên đầu vết thương của mình, hoàn toàn không để ý đến nàng giãy giụa, lạnh giọng ra lệnh: “Hút.”

Đợi đến sau khi bóng dáng gia tôn kia không thấy đâu, lúc này Quân Dập Hàn mới buông tay ra, Ôn Noãn lập tức nghiêng đầu sang chỗ khác, khóe môi vương đầy máu tươi, tròng mắt đỏ ngầu tràn đầy lửa giận nhìn hắn chằm chằm, trong sương mù ít ỏi, dưới vầng sáng thảm đạm do đèn lồng bên cạnh phát tán, dáng vẻ kia của nàng nhìn thấy cực kỳ khiếp người.

Nhưng Quân Dập Hàn lại trực tiếp làm như không nhìn thấy, Ôn Noãn trợn mắt nhìn một lúc, thấy người này vốn coi nàng như không khí, thêm với dừng hút máu tươi làm dịu đói bụng giày vò, cảm giác khô khốc lại cuốn tới, giãy lại tránh không được, đánh cũng đánh không lại, bất đắc dĩ, nàng chỉ đành phải thê thê thảm thảm cúi đầu hút máu đắng đến mức ruột nàng cũng bắt đầu thắt lại. dfienddn lieqiudoon

Sương mù tràn ngập, mắt thấy ánh bình minh sắp lộ ra, Vương gia đột nhiên vào thành vẫn chưa ra ngoài, phó tướng khẽ suy nghĩ, sau đó vẫn giữ nguyên kế hoạch hạ lệnh đánh nghi binh, đợi sau khi mấy vạn “Truyền đơn” bắn vào, lập tức hạ lệnh mượn sương mù che chắn rút về doanh trại, Vương gia làm việc tự có chủ trương của Vương gia, trước khi mệnh lệnh của Vương gia đưa xuống, hắn chỉ cần làm xong nhiệm vụ hắn được giao phó là tốt rồi.

“Hút.”

“Hút.”

“Hút.”

...

Đêm khuya, bên trong thành Duyệt Châu thỉnh thoảng có thể nghe được một giọng nam lạnh lẽo cực thấp đơn điệu rơi xuống một mệnh lệnh: “Hút!”

Theo bình minh lên, người trên đường phố không ngừng nhiều hơn, Ôn Noãn cũng càng phát điên cuồng khó khống chế, đợi đến khi nàng một lần nữa ngẩng đầu lên thì một cái chụp của Quân Dập Hàn chụp vào khoảng không, hắn lạnh lùng liếc mắt nhìn, lại thấy vẻ mặt nàng rất đau khổ nhìn hắn nói: “Ta, hức.” Giơ tay lên lau máu vì nấc cụt mà tràn ra, “Quá no bụng, hức.” Lại lau vết máu, “Không, không hút...” Còn chưa nói xong, đầu nàng lắc lư hai cái rồi cúi về bên vai hắn ngủ.

Khóe môi Quân Dập Hàn giật giật, cuối cùng môi mím lại thành một đường thẳng đè nụ cười kia lại!

Lại say máu!

Quân Dập Hàn nhìn nàng ngủ thiếp đi, trái tim rốt cuộc yên tĩnh lại, ngược lại khẽ thở phào nhẹ nhõm, hắn giơ tay nhanh chóng điểm hai huyệt đạo đầu vai để máu ngừng chảy, mặt bởi vì mất máu quá nhiều mà hơi tái nhợt, hiện giờ bên trong thành đều có truy binh lục soát, vết thương của hắn cần băng bó, nữ nhân đầu vai cũng cần nghỉ ngơi thật tốt thu dọn một phen, một tay hắn đỡ mông Ôn Noãn nhảy lên nóc nhà, hai mắt khẽ đảo, phi thân rơi vào trong hậu viện một gia đình cách đó không xa.

Có lẽ vô cùng không đúng dịp, mũi chân hắn vừa đặt xuống đất, cổng vòm bên cạnh hậu viện trùng hợp có hai bóng người đi ra, một nam một nữ, nam tử đang nói gì đó với nữ tử bên cạnh, nàng kia lại ánh mắt đột nhiên sáng lên, kích  động túm lấy ống tay áo nam tử, cặp mắt nhìn chằm chằm vào Quân Dập Hàn nói, “Ca, hôm qua thầy tướng số nói không sai, hôm nay quả nhiên có khách quý vào phủ.” Nàng ta không đợi nam tử trả lời đã vội vàng chạy tới trước Quân Dập Hàn, vui mừng và thẹn thùng e lệ nói: “Công tử, chúng ta lại gặp mặt.” Nàng ta giống như không nhìn ra đây là hậu viện nhà mình, tràn đầy trong lòng đều là vui mừng khó nén, không hề cảm thấy gặp mặt ở chỗ này có gì không ổn.

Nàng ta nói đồng thời nam tử kia cũng đi lên trước chắp tay nói: “Tại hạ Tần Hoài Xuân, đây là xá muội Tần Hoài Châu, hai huynh muội chúng ta từng nhìn thấy công tử và phu nhân trong tiết bạch nguyệt ở Hoài An, mặc dù náo loạn chút không vui vẻ nhưng coi như không đánh nhau không quen biết, không biết công tử còn nhớ hai chúng ta không.” Hắn thấy Quân Dập Hàn khi nhìn thấy hai huynh muội bọn họ thì vẻ mặt lạnh lùng, dáng vẻ không hề quen biết, rất tinh tế chủ động mở miệng đơn giản tự giới thiệu bản thân. die,n; da.nlze.qu;ydo/nn

“Hai phu thê chúng ta dọc đường tới đây bị kẻ xấu đánh lén bị vết thương nhẹ, không biết hai vị có tiện...”

“Bị thương? Bị thương chỗ nào? Vết thương có nặng hay không?” Hắn còn chưa nói xong đã bị Tần Hoài Châu cắt lời, tiến lên hai ba bước vòng quanh hắn một vòng, đợi đến khi nhìn thấy khuôn mặt máu của Ôn Noãn và mảng lớn đỏ thẫm trên vai hắn, lúc này mới trắng bệch mặt vội vàng nói với Tần Hoài Xuân, “Ca, ca, nhanh đi mời đại phu.”

“Không cần, một chút vết thương nhỏ mà thôi.” Quân Dập Hàn nói với Tần Hoài Xuân, “Không biết Tần công tử có thể cho tại hạ một chút kim sang dược, hai bộ quần áo sạch sẽ cùng với một gian sương phòng nghỉ ngơi không?” Mặc dù khi hắn đang nói chuyện, trong đầu giống như có một tầng sương mù không quá rõ ràng, nhưng hắn gặp vô số người, người này đáy mắt trong suốt cũng không phải hạng người giảo hoạt, như thế, ngược lại vừa đúng có thể nghỉ ngơi và hồi phục sơ sơ.

“Dĩ nhiên, công tử xin mời đi theo ta.” Tần Hoài Xuân gật đầu cười, làm bộ mời.

“Tại hạ Mộ Dập.”

“Mời Mộ công tử.”

Tần Hoài Xuân đi trước dẫn đường, Tần Hoài Châu cũng đi theo bên cạnh, sau mấy vào mấy ra, Tần Hoài Xuân mang hai người tới một viện riêng, Tần Hoài Châu vừa đúng thấy một hạ nhân áo xám cách đó không xa nói: “A Nô, đi lấy chút nước tới.”

“Dạ, tiểu thư.” Tên hạ nhân kia cung kính khom người nhìn qua bên này, nhưng bởi vì Quân Dập Hàn đưa lưng về phía hắn, còn Ôn Noãn thì máu me đầy mặt tựa đầu vào bả vai Quân Dập Hàn, vì vậy hắn nhìn cũng không rõ ràng.

Không lâu lắm, khi hắn mang nước tới, đợi đến khi hắn nhìn thấy người ngồi trên giường thì tay của hắn run lên, tay bị cụt một bên dùng sức bưng chậu nước thiếu chút nữa rơi xuống đất, cái run này của hắn không phải bởi vì sợ mà bởi vì giận. di3n~d@n`l3q21y'd0n

“A Nô, còn ngây ngốc cái gì, không mau để chậu nước xuống.” Tần Hoài Châu cau mày trách cứ, mặc dù bởi vì Ôn Noãn là phu nhân của Quân Dập Hàn nên Quân Dập Hàn không hề chào đón nàng, nhưng dù sao nàng cũng là một cô nương có tâm địa thiện lương, lúc này thấy nàng ta máu me đầy mặt, trong lòng thật sự lo lắng không dứt, huống chi trên người của người trong lòng nàng còn có vết thương cần nhanh chóng xử lý.

“Vâng.” A Nô để chậu nước xuống.

Quân Dập Hàn cầm khăn lông lau tỉ mỉ sạch sẽ máu đen trên mặt Ôn Noãn, lộ ra gương mặt sáng bóng trắng nõn của nàng, lúc này dáng vẻ khi ngủ của nàng không giống như lúc trước điên cuồng mà lộ ra vài phần yên ổn thanh nhã khiến cho người ta nhìn thấy rất thoải mái.

Nàng ta thế mà lại không chết?

Lời đồn đại nói nàng ta chết là giả!

A Nô chỉ cảm thấy tay chân bởi vì lửa giận thiêu đốt mãnh liệt mà phát run, một con mắt còn sót lại của hắn cực kỳ âm độc nhìn chằm chằm Ôn Noãn nằm trên giường, hận không thể thiêu đốt luôn nàng ta.

Tay Quân Dập Hàn đang lau cho Ôn Noãn khẽ dừng lại, chỉ cảm thấy có một tầm mắt giống như lưỡi rắn dao động trên mặt Ôn Noãn, hắn không phải Ôn Noãn tất nhiên không cách nào cảm nhận được, nhưng khi tay hắn lau cho Ôn Noãn thì cảm nhận được tầm mắt không ngừng chiếu vào này, hắn nghiêng đầu nhìn lại, thì thấy giữa hai chân mày Tần Hoài Xuân lộ vẻ lo lắng, mặt Tần Hoài Châu đầy vẻ nóng nảy, còn hạ nhân được gọi là a Nô đứng bên cạnh thì cúi thấp đầu đứng yên, khuôn mặt chỉ còn lại một mắt và bị hủy mặt hoàn toàn thay đổi không thấy rõ nửa phần cảm xúc.

“Dáng vẻ của a Nô khiến Mộ ca ca nhìn không vừa mắt?” Tần Hoài Châu thấy động tác trong tay Quân Dập Hàn dừng lại, tầm mắt rơi vào trên người a Nô thì lập tức mở miệng hỏi, dù sao tướng mạo a Nô như vậy người bình thường khó tiếp nhận là bình thường, nàng dứt lời, cũng không chờ Quân Dập Hàn trả lời, trực tiếp phất tay với a Nô nói, “Ngươi đi xuống đi, về sau không có ta kêu không được vào viện này.”

Con mắt tràn đầy khổ sở của a Nô nhanh chóng ngẩng lên nhìn Tần Hoài Châu, lại che đậy ý hận cung kính nói, “Dạ.” Ngay sau đó năm ngón tay vẫn siết chặt trong ống tay áo, cà thọt bỏ đi ra ngoài.

Quân Dập Hàn nhíu mày thu hồi tầm mắt, đang định tiếp tục lau cho Ôn Noãn, lại thấy đầu ngón tay nàng khẽ nhúc nhích, thân thể bỗng nhiên nghiêng ra bên giường nôn ra một ngụm máu tươi, máu này vừa vặn không sai không lệch ói lên áo bào giữa hai bắp đùi hắn.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: MicaeBeNin, Quỷ Yêu, Una, antunhi, bichvan
     
Có bài mới 19.11.2017, 20:05
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 32039 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu 19 - Điểm: 55
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 19: Mưu trí vô song phúc hắc vô sỉ

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

“Hình như vết thương của lệnh phu nhân rất nghiêm trọng, tại hạ có quen biết một lão trung y giao tình rất tốt, nếu không tại hạ phái người đi mới hắn tới kiểm tra một chút cho phu nhân?” Tần Hoài Xuân nhìn Ôn Noãn nôn ra máu, chỉ cảm thấy theo vậy vết thương không nhẹ, liền mở miệng nói.

“Đúng vậy đúng vậy, Mộ ca ca yên tâm, lão trung y kia sẽ không nói xằng nói bậy tiết lộ hành tung của Mộ ca ca.” Tần Hoài Châu bị Ôn Noãn nôn ra ngụm máu làm cho sợ đến sắc mặt trắng bệch luôn miệng phụ họa.

“Không cần, ta có thể trị vết thương cho nàng ấy.” Sắc mặt Quân Dập Hàn cực kỳ âm trầm, đỡ Ôn Noãn vẫn mềm nhũn nằm trên đùi hắn.

“Chuyện này...” Tần Hoài Xuân còn định nói gì đó, nhưng cố kỵ thân phận của mình, cuối cùng nuốt lời xuống, dù sao phu quân người ta đã nói như vậy rồi, nếu hắn kiên trì tiếp thì hình như cũng quá vượt khuôn rồi.

“Tần công tử yên tâm, ta không... Ọe...” Ôn Noãn đã khôi phục vài phần tỉnh táo tựa vào trong khuỷu tay Quân Dập Hàn mang theo vài phần yếu ớt nói với Tần Hoài Xuân, ai ngờ nàng còn chưa nói xong, chỉ cảm thấy trong dạ dày co rút một trận, cổ họng căng thẳng, lại nôn ra một ngụm máu lớn.

“...” Ôn Noãn tỏ vẻ bình tĩnh lau máu trên khóe môi đi, nhìn vẻ mặt khẩn trương muốn nói lại thôi của hai người đối diện, lại nhìn vết máu lớn ở vị trí bộ phận quan trọng giữa hai chân của Quân Dập Hàn, nàng yên lặng rời khỏi lồng ngực hàn khí mãnh liệt của hắn, tựa vào đầu giường, không đành lòng nhìn khuôn mặt đã trở thành sắc mặt cực đoan.

Trong lúc nhất thời trong phòng trở nên yên lặng cực kỳ quỷ dị, sau lặng yên lại yên lặng, nàng nhìn vết máu loang lổ trên quần áo của mình và Quân Dập Hàn, liền dẫn đầu đánh vỡ yên lặng nói: “Tần cô nương, ta... Ọe...” Dạ dày vừa co rút lại nôn ra một ngụm máu.

Xong rồi, có lẽ do tối hôm qua hút quá nhiều máu không tiêu hóa được, Ôn Noãn khổ sở nghĩ. die ennd kdan/le eequhyd onnn

“Câm miệng!” Từ tối hôm qua vẫn kiềm chế, đến bây giờ rốt cuộc Quân Dập Hàn không thể nhịn được nữa, hắn đứng dậy đặt chậu lên ghế ngồi, giọng nói cực kỳ kiềm chế đè nén, “Nôn xong lại gọi ta.” Dứt lời, sải bước đi ra ngoài, nếu tiếp tục ở lại trong phòng, hắn không bảo đảm sẽ không trực tiếp ném nàng ra ngoài

Huynh muội Tần gia ngây ngốc ở trong phòng bị cách làm thật sự “Tuyệt tình” này của Quân Dập Hàn trấn áp, sắc mặt Tần Hoài Châu phức tạp rất đồng tình nhìn Ôn Noãn, kéo kéo Tần Hoài Xuân nói: “Ca, chúng ta đi ra ngoài đi.”

Tần Hoài Xuân khẽ than một tiếng, môi giật giật, lại không biết nói gì cho phải, dứt khoát trực tiếp theo muội muội rời đi.

Lúc này Ôn Noãn cũng không có ý định suy nghĩ nhiều, nàng vừa động lại chỉ cảm giác dạ dày bắt đầu co rút, vội vội vàng vàng ôm chậu nước bắt đầu nôn điên cuồng, không lâu lắm vốn là nước trong veo đã biến thành đỏ thẫm, bên trong phòng tràn đầy mùi máu tươi nồng nặc, Ôn Noãn không còn hơi sức bưng trà bên cạnh bàn súc miệng, trừng mắt nhìn chậu máu đỏ tươi kia, trong lòng không hề có tư vị gì, nàng phải hút của hắn bao nhiêu máu mới có thể tạo thành hiệu quả như vậy?

Chân mày nàng hơi nhíu, lần đầu tiên mình hút máu hắn chẳng qua chỉ một chút, sao lần này hút nhiều như vậy?

Cố gắng hồi tưởng lại trong đầu, cụ thể đã xảy ra chuyện gì thì nàng không nhớ nữa, nhưng lúc hút máu không phí sức giống như lần trước, lần này vẻn vẹn nhẹ nhàng vừa hút thì máu của hắn đã trực tiếp rưới vào trong miệng, cảm giác ngược lại rõ ràng, hình như... Hắn bị thương?

Thần kinh Ôn Noãn run lên, vén chăn xuống giường, nhưng vì động tác mạnh mà suýt chút nữa ngã xuống đất, nàng chống mép bàn chống đỡ, chờ đến khi hơi sức trên người hồi phục chút, đang định ra ngoài, lại thấy tóc trước ngực đã bắt đầu từ từ chuyển đen, nàng vội vàng lấy viên thuốc ra nuốt vào, lần trước khi cổ độc phát tác suýt chút nữa lộ mặt ra trước Quân Dập Hàn, nàng đã tiếp nhận giáo huấn, vì để đề phòng lỡ như, tùy thời mang theo đan dược, dùng để trong tình huống bất đắc dĩ dược hiệu khống nhan đan bị khôi phục thời gian, sau khi nàng ăn thuốc vào, đến bàn trang điểm nhìn coi, tuy rằng tóc mình đang dần biến thành màu đen, nhưng dung mạo không thay đổi, có thế mới đứng dậy đi ra ngoài.

“Ói xong rồi hả?”

Nàng vừa đi đến cửa, Quân Dập Hàn vừa vặn qua cửa mà vào, lúc này hắn đã thay bộ đồ dính máu thành bộ áo bào màu xanh nhạt, che đi vài phần thanh cao quý giá nhiều thêm vài phần nho nhã, Ôn Noãn nhìn chân mày hắn hơi nhíu, ngượng ngùng cười nói: “Chắc ói xong rồi.”

“Ói xong thì thay quần áo.” Ôn Noãn tiếp nhận quần áo hắn đưa tới, khi thấy hắn định xoay người rời đi, nhanh chóng túm lấy khuỷu tay của hắn, hỏi dò, “Tối hôm qua có phải ngươi bị thương không?”

“Làm khó ngươi vẫn nhớ được.” Quân Dập Hàn nhàn nhạt liếc nhìn nàng, “Nếu mệt mỏi trước hết đi nghỉ ngơi một chút, sau khi đêm đến chúng ta rời đi.” dfienddn lieqiudoon

“Có nghiêm trọng không? Ta bôi thuốc giúp ngươi.” Ôn Noãn ân cần nói.

“Không cần, tự ta có thể xử lý.” Quân Dập Hàn lạnh nhạt từ chối, cát bước đi, thuận tay đóng cửa phòng cho nàng.

Tròng mắt Ôn Noãn nhìn vào bàn tay trống không, bên môi dâng lên nụ cười khổ.

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

“Tướng quân, phủ Thái thú có thích khách lẻn vào ám sát Quách đại nhân, cửa Tây Nam và cửa Bắc cũng phát hiện có dân chung định trộm mở cửa thành, thậm chí cửa Nam còn có thủ vệ định tự mình mở cửa thành, may mà kịp thời phát hiện xử quyết tại chỗ, Tướng quân, hiện giờ bên trong thành không ngừng bàng hoàng lòng người, ngay cả ý chí của tướng sĩ cũng dao động, ngài xem nên làm như thế nào cho phải?” Phó tướng tiến lên hỏi.

“Tăng cường phòng ngự, phát hiện người khác thường, giết! Nếu quân địch lại đến xâm phạm, thì gậy ông đập lưng ông.” Chu Mặc vỗ trán đau, “Có thể điều tra tung tích của Hàn Vương?”

Hắn vừa mới nói xong, một tên lính vội bước lên trước nói: “Tướng quân, mới có người đến cung cấp tình báo nói là biết chỗ ẩn thân của Hàn Vương.”

“Nhanh chóng mang hai ngàn tinh binh đi lùng bắt Hàn Vương.” Thần kinh Chu Mặc lập tức run lên, ra lệnh cho phó tướng, lại bổ sung, “Bắt sống.”

“Mạt tướng lĩnh mệnh.” Phó tướng lập tức dẫn tên lính kia đi, chỉ cần có thể bắt Hàn Vương, tất cả vấn đề trước mắt đều có thể dễ dàng giải quyết.

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

Ôn Noãn đang thay đồ trong phòng, cửa lại đột nhiên bị đẩy ra, tay nàng đang định cởi áo ra thu hồi lại, quay đầu nhìn, lại thấy là Quân Dập Hàn.

“Bên ngoài có truy binh.” Hắn nói đồng thời cầm lấy áo sạch sẽ trên giường khẽ quấn lấy nàng ôm trong tay nhảy ra cửa sổ rời đi.

“Quan gia dẫn bộ hạ đến trong phủ ta không biết vì chuyện gì?” Tần Hoài Xuân thấy quan binh đột nhiên tràn vào, trong lòng mơ hồ hơi sáng tỏ, tay chắp sau lưng khẽ giật giật, Tần Hoài Châu sau tấm bình phong lập tức co rút thân thể, chạy về hậu viện.

“Lúc trước nhận được tố cáo, nói ở chỗ của ngươi chứa chấp phản tặc Hàn Vương Quân Dập Hàn và đồng bọn của hắn, hiện giờ bản tướng quân đặc biệt dẫn người tới bắt, lục soát.” Phó tướng vung tay lên, binh sĩ sau lưng hắn lập tức chạy vào các nơi trong phủ.

“Quan gia, trong này có phải có hiểu lầm gì không, hiện giờ ngay cả cửa thành Duyệt Châu Hàn Vương cũng không vào được, sao có thể ở trong phủ của tiểu nhân.” Tần Hoài Xuân cố làm ra vẻ không biết.

“Hừ, có hay không lục soát tự nhiên sáng tỏ.” Phó tướng lạnh lùng liếc hắn, gọi hai thuộc hạ nói, “Áp giải hắn theo, theo bản tướng đi hậu viện nhìn một chút.” die,n; da.nlze.qu;ydo/nn

“Mộ ca ca, nhanh, có người...” Tần Hoài Châu đẩy cửa phòng ra, thấy bên trong không một bóng người, lời nói khựng lại, trong lòng khẽ thở phào nhẹ nhõm đồng thời lại hơi mất mát, nghe bên ngoài truyền đến tiếng bước chân hỗn loạn, đang định đóng cửa lại đi ra ngoài, ngước mắt nhìn thấy bộ quần áo dính máu để trên giường và chậu máu chưa kịp đổ sạch kia, lúc này dọn dẹp đã không kịp, mà tiếng bước chân đã gần bên tai.

“Rầm.” Cửa bị đá văng.

“A...” Một tiếng thét chói tai của nữ tử đồng thời vang lên.

“Chuyện gì xảy ra?” Vừa tiến đến hậu viện, phó tướng bị tiếng thét chói tai này hấp dẫn tiến lên, hắn vừa mới nhảy vào bên trong cửa, lại thấy nữ tử nằm nghiêng trên giường sắc mặt tái nhợt chỗ váy có vết máu loang lổ bỗng nhiên phun ra một búng máu tươi vào trong chậu đã đầy chất lỏng màu đỏ ở bên giường, lúc này nhìn ngoài cửa đột nhiên xuất hiện người, có thể do hoảng hốt quá độ, một tay vỗ ngực, một tay chỉ vào mọi người kịch liệt thở dốc nói, “Ngươi, các ngươi là người, người phương nào, vì sao tự tiện xông vào khuê, khuê phòng của ta?”

Tần Hoài Xuân bị áp giải đến nhìn thấy cảnh này trong nháy mắt trong lòng hiểu rõ, hắn vội bước lên trước đỡ Tần Hoài Châu, sắc mặt buồn bã lại khẩn cầu nói với phó tướng: “Quan gia, tiểu muội bị ho lao, sợ bây giờ không còn bao nhiêu thời gian, không biết quan gia có thể châm chước chút không, đừng quấy rầy thanh tịnh của muội ấy.”

Ho lao?!

Bệnh này sẽ lây vả lại chết người!

Mọi người nghe hắn nói như vậy, lại nhìn cô nương này hấp hối phun ra một chậu máu lớn, rất tin tưởng không hề nghi ngờ, cùng nhau lui về phía sau nửa bước.

Phó tướng này không được tự nhiên ho khan một cái, nói: “Người này cũng sắp chết, gian phòng này tạm thời không lục soát.” Nói xong, hắn cố làm ra vẻ bình tĩnh lui ra khỏi cửa phòng, Tần Hoài Xuân đứng dậy chuẩn bị đuổi theo, phó tướng kia lập tức trừng mắt nói, “Ngươi lưu lại trong phòng này ngây ngô đi.” Nói xong, để thuộc hạ đóng cửa lại, canh chừng ngoài cửa.

“Ca, hắn...” Tần Hoài Châu ngồi dậy, đang định nhỏ giọng nói gì đó, lại thấy Tần Hoài Xuân lắc đầu với nàng, giống như muốn nói nàng đừng lên tiếng. di3n~d@n`l3q21y'd0n

“Tướng quân, cả phủ đã lục soát xong, cũng không phát hiện tung tích của Hàn Vương và đồng bọn.”

“Chẳng lẽ tên xấu như quỷ kia vì tiền thưởng mà nói dối tin tức?” Phó tướng tỏ vẻ âm trầm nói, “Đi, thu đội, nhìn xem lão tử trở về có lột da của hắn không.”

Một loạt tiếng bước chân dồn dập đi qua bên ngoài rồi yên tĩnh lại, lúc này Tần Hoài Châu mới tức giận nói: “Lại là a Nô đi mật báo, thiệt thòi lúc ấy ở chợ nô lệ muội nhìn thấy hắn đáng thương không ngại mua hắn, chưa từng nghĩ đến hắn lại là người lòng lang dạ sói, lấy oán báo ơn như vậy.”

“Người chết vì tài chim chết vì ăn, vậy cũng hợp tình hợp lý, chuyện này coi như là một giáo huấn, đừng tức giận.” Tần Hoài Châu vỗ vỗ bả vai muội muội an ủi.

“Mộ ca ca lại là Hàn Vương.” Tần Hoài Châu cũng không có tâm tư so đo thêm với a Nô, ngược lại cực kỳ lo lắng nói, “Không biết hiện giờ bọn họ như thế nào, có chạy thoát không.”

“Yên tâm, lấy mưu trí của Hàn Vương, thành Duyệt Châu nho nhỏ này không trói được ngài ấy.” Tần Hoài Xuân vuốt đầu của nàng nói.

“Thật sao?” Tần Hoài Châu khao khát hỏi.

“Thật.” Người nọ lại là Hàn Vương.

Tinh binh bên ngoài phủ lui hết, mà lúc trước Quân Dập Hàn cũng mang theo Ôn Noãn rời khỏi Tần phủ mà ẩn thân trên xà ngang trong gian phòng cách vách, lúc này nghe được đối thoại của hai người, trong lòng cũng không có gì ngoài ý muốn, hắn nhìn coi nữ nhân trước mắt, xác xuất thấp như vậy cũng có thể đụng phải kẻ thù, thật sự không biết do vận số của nàng hay kẻ thù địch quá nhiều.

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

Vào nửa đêm, quân đội của Hàn Vương lại bắt đầu bắn “Truyền đơn”, các cửa thành đánh du kích, Chu Mặc tuổi trẻ khí thịnh bị quậy đến phiền chết đi được, hắn nằm mộng cũng muốn đánh một trận với Hàn Vương, nhưng từ hôm qua tới nay ngoại trừ lúc cứu yêu nhân ra thì hắn ngay cả mặt của Hàn Vương cũng chưa từng nhìn thấy.

“Tướng quân, phó tướng Hữu Danh bị ám sát.” Quan quân dưới tay hắn sắc mặt nặng nề tiến vào báo cáo.

Hiện giờ hai mươi vạn đại quân trong tay hắn không chỉ không thể đối địch, các tướng lĩnh còn phải đề phòng bị ám sát, dân chúng binh lính không biết có bao nhiêu người đang nhìn chằm chằm vào đầu của bọn họ, lâu dài như vậy tiếp, ngay cả không đánh trận, quân dân và tướng lĩnh cùng binh lính chỉ nghi ngờ lẫn nhau, nghi kỵ sớm muộn gì cũng tạo thành nội loạn. dieendaanleequuydonn

Chu Mặc hung hăng vuốt mặt, cảm giác thật sâu mưu kế của Hàn Vương này vừa cao vừa vô song lại vừa phúc hắc vô sỉ!

“Xử tử hung thủ điều tra ra, treo thi thể trên cửa thành thị chúng, ta ngược lại muốn nhìn coi rốt cuộc có bao nhiêu kẻ muốn tiền không muốn mạng.” Mặt hắn gắn đầy tàn nhẫn, lại nói, “Tăng cường lùng bắt Hàn Vương, bản Tướng quân muốn hắn có đi vào không có đi ra.”

“Vâng.” Phó tướng lĩnh mệnh lui ra.

“Tướng quân, ngoài cửa bắc và cửa nam quân địch kêu gào, nói ngài, nói ngài...”

Lính ở dịch trạm ngước mắt nhìn khuôn mặt đen thui âm trầm của hắn, ngôn ngữ lộ vẻ khỏ khăn.

“Nói!” Chu Mặc gầm lên.

“Nói ngài là thứ hèn nhát cháu con rủa chỉ biết núp trong mai không dám ứng chiến.” Lính ở dịch trạm nói một hơi không dám thở mạnh cúi đầu.

“... Truyền lời bản Tướng quân, ra ngoài thành ứng chiến!” Chu Mặc vốn nén lửa giận trong lòng, lúc này những lời này không thể nghi ngờ thêm dầu trên lửa, lập tức lạnh giọng ra lệnh.

Kết quả, đêm đó Chu Mặc dẫn quân quét sạch tám cửa thành, trừ tám cửa thành, Hàn quân còn lưu lại cho hắn một mai rùa đen, hắn ngay cả bóng dáng Hàn Vương cũng không thấy, Chu Mặc tức giận sôi sục, bị tức đến bệnh không dậy nổi.

Cái gọi là địch nấp ta nhiễu địch tiến ta lùi, phương châm chỉ đạo tác chiến thống nhất, được Hàn quân phát huy vô cùng tinh tế!

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

Khắp nơi bên trong thành đều có quan binh lục soát, cửa thành càng thêm đóng chặt không cho phép ra cũng không cho vào, khắp nơi đều có thủ vệ cực kỳ sâm nghiêm, Ôn Noãn nhìn tường đồng vách sắt này lại nhìn Quân Dập Hàn bên cạnh, hỏi, “Chúng ta ra ngoài như thế nào?”

“Đã vào được...” Hắn ngừng một chút, “Bổn Vương không có ý định đi ra ngoài.”

“Chúng ta đi mở cửa thành?” Ôn Noãn ngước mắt đánh giá cửa thành dày đến ngàn cân này, hai người bọn họ hợp lực bao lâu mới có thể mở ra, mà ở trong khoảng thời gian đó, sẽ có bao nhiêu binh lính như núi vọt tới chém bọn họ nát thành thịt vụn, bọn họ cần phải chém bao nhiêu người để tự vệ.

“Ngươi thật sự do Mộ Dung Tịnh gả cho ta sao?” Còn không đợi nàng đánh giá ra một con số đại khái, lại nghe giọng Quân Dập Hàn vang lên trên đỉnh đầu.

“Hả?” Nàng ngước mắt nhìn về phía hắn, nhất thời không theo kịp tiết tấu suy nghĩ của hắn, Quân Dập Hàn cũng không lên tiếng nữa, cho đến sau một lúc khá lâu, nàng mới phản ứng lại được, hắn đây là ngầm trào phúng chỉ số thông minh của nàng!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: MicaeBeNin, Nguyêtle, Quỷ Yêu, Una, antunhi, bichvan, hanayuki001, vân anh kute
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 276 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: bnapi, châu giang, Lala1299, miemei, ngoclinhbella, Y Y Nhiên và 143 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

2 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

3 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

4 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

6 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 198, 199, 200

12 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

14 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 84, 85, 86

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Anh hai Boss đừng nghịch lửa - Cửu Trọng Điện

1 ... 48, 49, 50

17 • [Xuyên Không] Cuộc sống thần kinh của nữ cương thi ở mạt thế - Pizza nương tử

1 ... 28, 29, 30

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 127, 128, 129

20 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168



Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Máy chụp hình
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 244 điểm để mua Pizza
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 587 điểm để mua Nhẫn cầu hôn
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 479 điểm để mua Dây chuyền đá Peridot
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 572 điểm để mua Hamster nghịch vỏ sò
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Chuột Mickey 4
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Giường mèo vàng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 397 điểm để mua Gấu xanh, gấu hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 304 điểm để mua Túi xách xanh nơ hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 238 điểm để mua Bộ đồ Bikini sọc tím
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Gấu tai hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Ghế dù tắm nắng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 334 điểm để mua Trà hoa
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 240 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Giày cao gót hồng
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 343 điểm để mua Dù đỏ
Công Tử Tuyết: Re: Loài hoa nào tượng trưng cho khí chất của bạn?
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 248 điểm để mua Lúa xanh
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 394 điểm để mua Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 258 điểm để mua Máy bay hồng
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 374 điểm để mua Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Đá chanh
Shin-sama: :)
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 248 điểm để mua Đá chanh
Tuyền Uri: TỚ TUYỂN QUẢN LÍ BOX
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 304 điểm để mua Giường mộng mơ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 388 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 242 điểm để mua Cô dâu chú rể
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy Bear
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy ôm bé

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.