Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 63 bài ] 

Anh sẽ mãi yêu em như vậy! - Thịnh Thế Ái

 
Có bài mới 18.11.2017, 10:36
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Nhân Ngư Bang Cầm Thú
Đại Thần Nhân Ngư Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 24.02.2015, 16:39
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 1143
Được thanks: 10475 lần
Điểm: 21.61
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Anh sẽ mãi yêu em như vậy! - Thịnh Thế Ái (Tuyển editor) - Điểm: 45
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 45: Dịu dàng

Edit: Đào Sindy

"Em, ra đây chút." Ánh mắt đầu rắn rơi vào trên người Lý Dung, ngoài cười nhưng trong không cười.

     Trong xe tĩnh mịch yên tĩnh, ngoài cửa sổ là đêm tối đưa tay không thấy được năm ngón.

     Lý Dung sợ run cả người, cứng ngắc lắc đầu.

     "Em gái, có chuyện, muốn em giúp." Đầu rắn cười híp mắt nói.

     Trong xe đột nhiên giọng chàng trai trẻ tuổi vang lên, là Giai Minh tuổi nhỏ nhất: "Giúp gì vậy? Anh nói tôi nghe thử!"

     "Đúng! Nói nghe một chút!" Người đàn ông khác cũng đáp lời.

     Đầu rắn biến sắc, ánh mắt tàn nhẫn nhìn quanh tất cả đàn ông trên xe.

     Bọn họ đều là người trẻ tuổi mười tám mười chín tuổi, độ tuổi không biết sống chết.

     Ánh mắt đầu rắn xoay chuyển, bỗng nhiên cất cao giọng: "Chúng mày muốn phản à?"

     Câu ông ta vừa dứt, ba người đàn ông Đông Bắc đã xông ra cửa xe.

     Khí thế này, giống như chậu nước, dập tắt lửa trong xe.

     Mọi người đều không nói.

     Tim  Lý Dung, bắt đầu nhảy lên bịch bịch, cô theo bản năng nhìn về phía Nghiêm Hi Quang.

     Nghiêm Hi Quang ngồi trên cửa xe gần nhất, hút một điếu thuốc, giọng không lớn, rất kiên định nói: "Hôm nay ông dám dẫn các cô ấy đi, chúng ta sẽ chết ở biên cảnh này."

     Một câu, không cao không thấp, lại hết sức có trọng lượng.

     Tất cả mọi người dùng ánh mắt kiên nghị đáp lại đầu rắn.

     Bọn họ là đồng hương, bọn họ là bạn đồng hành, trên đường đi bọn họ cùng ăn cùng ở, nương tựa lẫn nhau.

     Với lại, bọn họ là người.

     Đầu rắn cười lạnh một tiếng: "Vậy tao dẫn đi mặc đồ hồng, được không?"

     "Ai cũng không được." Nghiêm Hi Quang ngồi ở cửa cúi đầu, trầm thấp nói.

     Đầu rắn âm trầm, mày nhíu lại còn sâu hơn đêm tối, tâm lý Lý Dung rất sợ hãi, cô cảm thấy đầu rắn âm tàn kia một giây sau sẽ nắm chặt cổ áo Nghiêm Hi Quang kéo xuống xe đánh chết.

     Nhưng mà đầu rắn không hề động Nghiêm Hi Quang, ông ta dùng con mắt đảo qua mỗi người trong xe, giọng nói như ma quỷ tới từ địa ngục: "Chúng mày không nghe lời, đúng không? Được, vậy đừng theo tao nữa. Cửa ở chỗ này, chúng mày muốn chạy cứ chạy?"

     Một cánh tay tráng kiện vừa dùng lực, soạt một tiếng cửa xe mở ra.

     Bọn họ giống như cải trắng chen chúc ngồi trong xe nhỏ hẹp, tất cả đều nhìn ra phía ngoài.

     "Tao đếm đến năm, đây là cơ hội cuối cùng của chúng mày."

     "Một, hai, ba..."

     Khi đầu rắn đếm tới ba, đột nhiên có một người trẻ tuổi đeo kính tia máu vằn vện chạy ra khỏi cửa xe!

     Không có người ngăn đón, tiếng bước chân anh ta dồn dập dần dần đi từng bước, rất nhanh, bóng dáng anh ta bị cắn nuốt trong bóng đêm.

     Một người chạy, thì có người thứ hai lấy dũng khí đi theo, tiếp theo là thứ ba, thứ tư...

     Lý Dung nhìn thùng xe càng ngày càng trống không, trong lúc nhất thời không có chủ ý.

     Nhưng mà cô thấy Nghiêm Hi Quang vẫn ngồi trên ghế ở cửa ra vào, động cũng không động.

     Lý Dung cũng không động.

     Tất cả cô gái trên xe, đều theo Nghiêm Hi Quang, lẳng lặng ngồi trong xe.

     Mắt thấy mấy người đàn ông kia đều chạy mất dạng, đầu rắn đứng ở cửa ra vào, cười lạnh nhìn Nghiêm Hi Quang.

     "Má!" Đầu rắn cầm mũ lưỡi trai, bỗng nhiên quăng lên đầu Nghiêm Hi Quang: "Con mẹ nó mày chạy đi! Sao lại sợ rồi!"

     Nghiêm Hi Quang đóng chặt mắt lại, không biến sắc.

     Đầu rắn đội  mũ lên, giơ tay lên với thuộc hạ, những người kia liền đuổi theo trong đêm tối.

     Cửa xe hung hăng bị kéo lên.

     Lý Dung ngồi xổm di động qua, lôi kéo tay áo Nghiêm Hi Quang: "Tại sao anh không chạy?"

     Anh nói: "Chạy không được."

     Lần đó, trời còn chưa sáng, tất cả người chạy trốn đều thất hồn lạc phách về tới trạm xăng dầu, sắc mặt giống như Zombie.

     Phía trước là sông biên cảnh cản đường, không có đầu rắn, chỉ sợ sẽ biến thành quỷ nước.

     Bọn họ chạy không được.

     Ngày đó đầu rắn không động thủ đánh người, bầu không khí an tĩnh quỷ dị.

     Bọn họ lội qua sông biên cảnh, rốt cục vượt qua biên cảnh Cộng hoà Séc.

     Lúc đến Áo, gió lạnh thổi vù vù, tất cả mọi người mỏi mệt cực kỳ, nếu như lúc này có người đột nhiên chết đi, bọn họ sẽ không cảm thấy kỳ lạ.

     Dừng ở Áo đúng một tuần, mọi người trì hoãn tới nơi.

     "Lần này muốn ngừng lại bao lâu? Ai biết Áo là chỗ nào?"

     "Nửa năm, sẽ không lại phải nửa năm chứ? Tôi không được, tôi muốn về nhà."

     Trong khách sạn.

     Đầu rắn vừa ôm một đống lớn bánh mì trở về, có người đối diện hỏi: "Thủ lĩnh, lúc nào chúng ta có thể tới Italy đây?"

     "Ngồi xe lửa là đến rồi?" Tâm tình đầu rắn không được tốt, giọng điệu qua loa.

     Có người nhỏ giọng thầm thì nói: "Lúc trước đã nói với mọi người, đi máy bay đến,  đầu rắn còn nói với tôi, nếu ngồi xe lửa anh ta sẽ cho thuộc hạ đến. Tất cả đều là gạt người..."

     Đầu rắn cường tráng sau lưng cười lạnh một tiếng: "Đầu rắn của chúng mày sụp đổ mẹ nó rồi!"

     Thật ra bây giờ suy nghĩ một chút, mục đích lúc nào có thể tới, trong lòng những người kia cũng không yên lòng, lén qua lại là đường đi bỏ mạng, trong lúc này có quá nhiều vận hành, quá nhiều thứ không nắm chắc, ai biết ngày mai đường là gì chứ?

     Mắt thấy mọi người xao động, một tên cường tráng khác đi đến, đột nhiên quất ra một cánh tay dài như cây chuỳ, uể oải nói: "Mọi người đừng nóng vội, vạn lý trường chinh* chỉ còn một bước, sáng mai chúng ta ngồi xe lửa đến Italy, hiện tại chúng mày cũng thành thành thật thật giao thân cho chúng tao, chúng tao sẽ chi tiêu cho chúng mày lần cuối."

*Vạn lý Trường chinh (wanli changzheng), tên đầy đủ là Nhị vạn ngũ thiên lý trường chinh, là một cuộc rút lui quân sự của Hồng Quân Công Nông Trung Hoa, với hành trình dài 25 ngàn dặm (12.000 km)[1], bắt đầu từ Giang Tây, tiến về phía tây tới Tây Tạng rồi đi ngược lên phía bắc, tới tận Diên An của tỉnh Thiểm Tây. Trong cuộc Vạn lý Trường chinh, kéo dài 370 ngày [1] từ 16 tháng 10 năm 1934 đến ngày 19 tháng 10 năm 1935, Hồng quân luôn luôn bị quân của Tưởng Giới Thạch truy kích và phải đương đầu với núi cao, sông rộng, đói khát, bệnh tật và tuyết lạnh. Khi khởi đầu cuộc rút lui, Hồng quân có hơn 86 ngàn người [2], nhưng khi kết thúc cuộc Vạn lý Trường chinh, số Hồng quân sống sót chỉ còn ít hơn 7 ngàn

     "Đồ? Mấy người còn muốn đoạt tiền à? Lúc trước không phải đã nói xong sao? Hiện giao một nửa tiền, chờ đến Italy trả thêm một nửa khác, lúc này chúng tôi không chịu chút phí tổn nào!"

     "□□ mẹ nó!"

     Một cái tát vang dội quất tới! Đánh vào trên mặt người nói chuyện!

     "Kêu mày lấy mày phải lấy! Chờ mày đến Italy kiếm núi vàng núi bạc! Mày còn phải cảm tạ mấy anh em chúng tao đấy! Lấy ra! Đều lấy ra cho tao! Tất cả đô la Mỹ trên người mà giấu! Phát hiện sẽ chặt ngón tay chúng mày!"

     Ba tên cường tráng vây quanh, một người cầm trong tay một con dao, dao mới mài, rất chói mắt.

     Trước khi ra cửa Lý Dung mang theo một ngàn đô la Mĩ toàn bộ bị vơ vét.

     Những người khác, mặc kệ nam nữ đều không tình nguyện giao đô la mĩ ra.

     Trong tay đầu rắn đếm tiền mặt cũ nát, ngoài miệng rốt cục đã có ý cười.

     Đếm tiền xong, đầu rắn hài lòng nhét tiền vào trong túi quần, ông ta đi vòng vo mấy bước trong phòng, ánh mắt đột nhiên rơi vào trên người Nghiêm Hi Quang.

     Ông ta đã sớm nhìn Nghiêm Hi Quang không vừa mắt.

     Lý Dung trông thấy đầu rắn che lại nói gì bên tai tên cường tráng, tên cường tráng kia cười cười, quay người ra dấu với tất cả mọi người.

     "Nghe cho tao, tất cả nam, đều cởi quần xuống cho tao, rồi vểnh mông lên! Tao muốn nhìn xem chúng mày có phải lén giấu tiền ở đít hay không..."

     Mấy người đàn ông đứng thành một loạt, tóc đều đã rất dài.

     Lý Dung trông thấy Nghiêm Hi Quang đứng ở gần nhất , ấn cánh tay muốn phản kháng.

     Đối phương có dao, dù cho không chết được, để mình sống không bằng chết vẫn làm được.

     Một chàng trai hào phóng ở giữa, thoát quần của mình ngồi xổm trên mặt đất.

     Đầu rắn dùng vỏ dao gõ sau lưng anh ta: "Vểnh lên!"

     Chàng trai liền vểnh mông lên.

     Người kia lấy tay bới bới  □□ của người trẻ tuổi.

     "Tên này, không có! Cút đi!"

     Người trẻ tuổi bị đạp một cước, bị quần của mình làm trượt chân.

     Đầu rắn nhìn tất cả nở nụ cười, nụ cười kia chói tai cực kỳ.

     Mấy người đàn ông lục tục cởi bỏ quần, đứng thành một loạt. Mấy cô gái cũng không né tránh, mà phẫn nộ nhìn đầu rắn.

     Quá ức hiếp người khác, giờ này khắc này, bọn họ đã không còn là người, càng giống súc vật đang vận chuyển về lò để giết.

     "Bốp!"

     "Đây thật con mẹ nó trắng nha!" Một tên cường tráng đột nhiên đi tới vỗ mông Nghiêm Hi Quang.

     Lý Dung đã nhìn không được rồi. Cô tinh tường trông thấy sắc mặt Nghiêm Hi Quang, gân xanh trên trán anh bởi vì cúi đầu mà sung huyết, hàm răng chăm chú cắn chặt, ẩn nhẫn.

     Đại khái là cả đời anh không muốn nhớ lại hồi ức nhục nhã này.

     "Đủ rồi! Các người quá ức hiếp người khác!" Lý Dung đứng dậy từ đám con gái, nghiêm nghị la lên: "Tiền đã đưa cho các người! Các người còn muốn sỉ nhục người khác! Các người có quá đáng lắm không! Nếu như các người còn như vậy, tập thể chúng ta tuyệt thực, chúng tôi chết rồi các người ngay cả hạt bụi cũng không lấy được!"

     Một cô gái khác cũng vừa khóc vừa la lên: "Chúng tôi muốn đi tìm cảnh sát! Chúng tôi không đi Italy! Bị cảnh sát nhốt vào cục cảnh sát sẽ được điều về nước, tôi về nhà sẽ không ra ngoài nữa!"

     "Đúng! Chúng tôi muốn về nhà!"

     Mấy câu đủ để đầu rắn ngây ngẩn cả người, tất cả các cô gái đều khóc, tình hình trong lúc nhất thời trở nên hỗn loạn không chịu nổi.

     ...

     Ba ngày sau đó, bọn họ ngồi xe lửa đến Italy.

     Cõi lòng bọn họ hy vọng, nhưng không người nào có tiền phải lang thang đầu đường.

     Nơi này hết thảy đều lạ lẫm như vậy, giống như đã trải qua trắc trở địa ngục, đi tới thiên đường lạnh lẽo.

     ---

     Thẩm Mộc Tinh lẳng lặng ngồi trước bàn, cà phê trong ly đã nguội lạnh.

     Cô nhìn Lý Dung, nước mắt trong mắt cũng rơi đầy.

     "Chuyện đó... Nghiêm Hi Quang anh ấy..."

     Lý Dung hít sâu một hơi, lại nói, giọng điệu nhẹ nhàng chậm chạp:

     "Ngày đó mấy tên đàn ông kia muốn dẫn Nghiêm Hi Quang đi, nhưng sau đó sợ chúng tôi náo, cho nên đã bỏ qua cho anh ấy."

     Thẩm Mộc Tinh cúi đầu xuống, nước mắt rơi trên mặt bàn, trong lòng vô cùng đau đớn.

     Cô không ngừng gật đầu, nói không ra lời: "Cảm ơn... Cám ơn cô..."

     Khó trách, khó trách Nghiêm Hi Quang nói, anh và Lý Dung không so đo những thứ kia.

     Lý Dung thông suốt lộ ra sắc mặt tiêu tan, nói: "Không dễ dàng! Bất kể nói thế nào, đều đã qua rồi, cuộc đời là như vậy."

     Nghe xong được đường đi của bọn họ, Thẩm Mộc Tinh chỉ có thể không ngừng gật đầu.

     Lý Dung thấy cô khóc, đột nhiên cười nói: "Nhìn cô khóc như mưa, sao vậy? Đau lòng à? Nghiêm Hi Quang không nói với cô chuyện này sao?"

     Thẩm Mộc Tinh lắc đầu, cắn môi bị thương: "Anh ấy khó hiểu lắm..."

     Lý Dung cười, vỗ tay của cô: "Khó hiểu cũng tốt, nếu tôi là cô, tôi đã không gả cho người nước ngoài rồi."

     Thời gian cùng Lý Dung ăn một bữa cơm rất lâu, Nghiêm Hi Quang đại khái cũng làm xong, nên gọi điện thoại tới ch cô.

Cảm xúc của Thẩm Mộc Tinh còn chưa hoàn toàn thoát ra khỏi sự đau lòng và sợ hãi, ho nhẹ một tiếng, quét hết kiềm chế ở cổ họng, nói chuyện với anh.

     "Này, anh xong việc rồi ư?"

     "Ừm, em ở đâu? Sao không thấy em?"

     "Em gặp một người bạn, ăn bữa cơm." Cô hít mũi một cái.

     Nghiêm Hi Quang nghe vậy thấy có lỗi, cười nói: "Thậtmuốn nói cho em biết, lúc bắt đầu cuộc họp, nếu em mệt có thể về trước, tối anh dẫn em đi ăn cơm."

     "Em không mệt." Thẩm Mộc Tinh đột nhiên rất muốn gặp anh: "Nếu không em đi theo anh... Dù sao em cũng thất nghiệp."

     "Đi họp với anh sao?"

     "Em ngồi trong xe chờ anh, anh lấy ipad trong phòng làm việc của anh xuống, em muốn chơi."

     Nghiêm Hi Quang suy nghĩ, nói: "Được."

     Từ biệt Lý Dung, Thẩm Mộc Tinh đi tới dưới lầu công ty Nghiêm Hi Quang.

     Bên ngoài trời mưa.

     Tài xế của anh đã lái xe đến cổng, Thẩm Mộc Tinh mở cửa xe ngồi vào sau, ngồi trong xe chờ anh.

     Sau mười phút, anh xuống, cầm trong tay là ipad bọc bao da, cửa xe bị mở ra, tiếng mưa rơi trở nên rõ ràng, lại bị ngăn cách ở cửa xe.

     Anh ngồi vào, đóng cửa xe, đưa ipad cho cô.

     "Ăn gì?"

     "Ăn bò bít tết."

     Xe dần dần chạy, Thẩm Mộc Tinh cầm ipad, bên trên lại có thêm mấy trò chơi.

     "Anh download hay sao?" Cô hỏi.

     "Anh bảo trợ lý dow, anh không biết." Anh nói.

     Thẩm Mộc Tinh mở ra trò đua xe, lười biếng tựa đầu vào vai anh.

     Cửa sổ trò chơi là màu đen, trên màn hình phản xạ ra khuôn mặt anh, anh đang cúi đầu nhìn cô.

     Thẩm Mộc Tinh an tĩnh dựa trên vai anh, thoải mái cọ xát, giọng nói dịu dàng như hôm qua:

     "Nghiêm Hi Quang, anh xem đi, em cho anh xem cái đầu tiên em chạy."

     "Ừm."

     Ngoài cửa sổ mưa càng lúc càng lớn, bên ngoài chắc rất lạnh.

     Thẩm Mộc Tinh tựa trong ngực anh, cảm giác lại vô cùng ấm áp.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn Đào Sindy về bài viết trên: For3v3r, My Nam Anh, My heaven, Quạ Trắng, TranMaiTrucLinh, Tthuy_2203, bingo2534, hắc miêu tử, mimeorua83, paru, zinna
     

Có bài mới 18.11.2017, 21:37
Hình đại diện của thành viên
▰۞_Hắc Đại Bao_۞▰
▰۞_Hắc Đại Bao_۞▰
 
Ngày tham gia: 19.02.2016, 21:18
Tuổi: 6 Nữ
Bài viết: 2199
Được thanks: 2153 lần
Điểm: 5.99
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Anh sẽ mãi yêu em như vậy! - Thịnh Thế Ái (Tuyển editor) - Điểm: 42
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 46: Sẽ không đi xa

Edit: Song Linh
Beta: Đào Sindy

Đợi Nghiêm Hi Quang xong việc, Thẩm Mộc Tinh cũng đã qua cửa trò chơi. Lúc này mưa đã tạnh, cô ngồi trong xe nhìn anh bước ra khỏi toà cao ốc, Sử Lỗi ở bên cạnh anh, hoa chân múa tay nói chuyện gì đó.

Người tên Sử Lỗi này rất kỳ lạ. Thẩm Mộc Tinh đã gặp rất nhiều người có tiền, càng có tiền càng không bao giờ mặc quần áo của các nhãn hàng nổi tiếng. Anh ta thì hoàn toàn ngược lại, là phú thương số một số hai Trung Quốc, mà toàn thân cao thấp đều là các loại hàng hiệu bắt mắt, tác phong cực kỳ phô trương.

Thẩm Mộc Tinh thấy bọn họ đi ra, hạ cửa kính xe xuống. Từ xa Sử Lỗi đã nhìn thấy Thẩm Mộc Tinh ngồi trong xe, liền bày ra dáng vẻ công tử phong lưu phóng khoáng khoát tay với cô. Nghiêm Hi Quang cũng từ từ đi tới.

Thẩm Mộc Tinh nhìn chân anh.

Lúc anh chậm rãi bước đi, ngược lại không nhìn ra chân anh bị cà thọt.

Chân của anh, anh không muốn nhắc đến, chắc là bị thương lúc ở nước ngoài.

Thẩm Mộc Tinh nghĩ đến khi Lý Dung nói với anh những lời đó, cuối cùng anh đã phải trải qua bao nhiêu khó khăn.

Nghiêm Hi Quang ngồi vào trong xe, ho khan một tiếng, hỏi cô: "Có đói không?"

"Có chút."

"Đi ăn cơm thôi, em muốn ăn gì?"

Sử Lỗi cũng ngồi vào: "Cô Thẩm không ngại tôi đi theo làm bóng đèn chứ?"

"Tất nhiên là không rồi."

Xe lăn bánh, Sử Lỗi gọi điện thoại cho thư ký để đặt phòng trước.

Thẩm Mộc Tinh nhìn Nghiêm Hi Quang, anh ho khan một tiếng, hỏi: "Sao vậy?"

"Không sao."

Lúc xe chạy đến giao lộ gặp đèn xanh đèn đỏ, Thẩm Mộc Tinh mở túi xách của mình, đưa một hộp thuốc nhỏ cho anh: "Ừm, lát nữa nhớ uống."

Nghiêm Hi Quang nhận lấy hộp thuốc, nhìn nhìn, bỗng nhiên ánh mắt sáng hơn vài phần: "Thuốc cảm, là em mua sao?"

Thẩm Mộc Tinh gật đầu: "Ừ, vừa rồi em chán quá... Đúng lúc chỗ này có tiệm thuốc."

Nghiêm Hi Quang chăm chú nhìn cô hai giây, Thẩm Mộc Tinh cũng nhìn anh.

"Cảm ơn."

"Cảm ơn cái gì, không phải anh ho khan được vài ngày rồi sao? Còn không chịu uống thuốc, anh muốn chầu trời à?"

Sử Lỗi quay đầu lại, nhìn hai người rồi nhướng mày: "Hai người đừng có ngược cẩu nữa được không?"

Thẩm Mộc Tinh cười, trong lòng nói thầm không biết bao nhiêu cô gái ở Thâm Quyến này coi anh là chồng, anh cũng được coi là cẩu độc thân à?

Nhưng Thẩm Mộc Tinh không nói ra câu đùa vui này, cô và Sử Lỗi vẫn chưa quen thân.

Nghiêm Hi Quang nắm hộp thuốc kia, nhìn trái nhìn phải, nhìn tới nhìn lui, mở ra, bắt đầu bóc phần giấy bạc gói bên ngoài viên thuốc. Thẩm Mộc Tinh vội vàng lấy một chai nước khoáng từ túi xách ra.

"Nước của anh đây."

Nghiêm Hi Quang nhận lấy chai nước chỉ còn một nửa kia, ánh mắt dừng trên mặt cô, nở nụ cười.

Ba người đi đến một nhà hàng Nhật Bản, Sử Lỗi vô cùng phô trương, đặt một căn phòng vô cùng xa hoa.

Anh ta là người như vậy, rất biết ăn nói, không hề nhạt nhẽo. Thẩm Mộc Tinh cũng là nhân viên thị trường nên hai người trò chuyện rất vui vẻ. Nghiêm Hi Quang không thích nói chuyện, chỉ im lặng ngồi một bên gắp thức ăn cho Thẩm Mộc Tinh.

"Vậy về sau hai người làm Tạp Khắc Ni Lạc đại sư cảm động thế nào vậy?"

"Ông già đó, cố chấp vô cùng, trước khi Nghiêm Hi Quang xuất hiện, đã tuyên bố không thu nhận đò đệ nữa rồi." Sử Lỗi cười cười, hiện lên vẻ gian xảo: "Ông ấy không nhận đồ đệ, tất nhiên toàn bộ người ở Napoli cũng không tình nguyện nhận một người nhập cư bất hợp pháp làm đồ đệ. Nhưng mà tôi và Nghiêm Hi Quang một người có đầu óc, một người có tay nghề, còn sợ không có cơm ăn sao?"

Sử Lỗi thao thao bất tuyệt giảng giải những chuyện anh ta và Nghiêm Hi Quang trải qua khi ở nước ngoài: "Khi đó tôi mua một đống vải về, Nghiêm chịu trách nhiệm may, tôi chịu trách nhiệm tiêu thụ. Hai người chúng tôi tạm thời xây dựng một phường may màu đen ở căn gác xép đó. Âu phục làm ra chuyên phỏng theo các mẫu mã lưu hành phổ biến nhất. Quần áo được làm ra rất tốt, giá cả lại phải chăng, là hàng giả chất lượng cao, buôn bán ngày càng tốt. Kiểu dáng nào phổ biến, Nghiêm liền làm cái đó."

Thẩm Mộc Tinh kinh ngạc nhìn Nghiêm Hi Quang, anh chỉ cúi đầu xấu hổ cười cười.

Có lẽ cảm thấy xấu hổ vì chuyện kiếm sống lúc trước mà không từ thủ đoạn.

Sử Lỗi lại nói: "Cuối cùng có một ngày, chúng tôi mô phỏng cả kiểu của Tạp Khắc Ni Lạc đại sư. Khi thầy đến để xác định thời điểm may quần áo cho một vị khách quan trọng, đột nhiên phát hiện trợ lý của khách hàng mặc một bộ âu phục theo kiểu dáng mới trong tiệm, kiểu dáng cùng  cách thiết kế đều giống nhau, còn có tấm lót vai."

Nghiêm Hi Quang khẽ giải thích với cô: "Âu phục ở Napoli không có tấm lót vai, bọn họ có kĩ thuật treo tay áo, khi mặc âu phục không có tấm lót vai sẽ linh hoạt hơn, khi đó anh còn chưa có được loại kĩ thuật này."

"À, vậy sau đó thì sao?" Thẩm Mộc Tinh nghe say sưa ngon lành.

Sử Lỗi cười gian xảo: "Vậy mà ông già kia lại cầm lấy bộ âu phục đó, tự mình tới cửa tìm chúng tôi. Ông ấy hỏi Nghiêm, cậu có hứng thú học tập cùng tôi không?

Thẩm Mộc Tinh cười, lấy cùi chỏ chọc chọc Nghiêm Hi Quang: "Oa! Vậy anh trả lời như thế nào? Có phải kích động đến mức muốn dập đầu bái sư không?"

Nghiêm Hi Quang vuốt tay: "Anh nói anh không có học phí."

Sử Lỗi cười ha ha: "Đúng vậy, tôi phiên dịch lại lời nói của Nghiêm, lão già kia nghe xong liền lắc đầu."

Tạp Khắc Ni Lạc đại sư suy nghĩ vài giây, đột nhiên nhìn về phía hai chiếc nhẫn làm bằng vàng Nghiêm Hi Quang đeo trên cổ.

"Hay dùng thứ kia làm học phí đi, cậu thấy thế nào?"

Sau cơn mưa, ban đêm ở Thẩm Quyến, rất  yên tĩnh.

Nghiêm Hi Quang nắm tay Thẩm Mộc Tinh, bước trên con đường về nhà.

"Mẹ để lại nhẫn cho anh, cứ như vậy mà dùng làm học phí sao?"

"Ừ, đã dùng rồi."

"Vậy sau khi anh về nước thì Tạp Khắc Ni Lạc đại sư có trả lại không?"

"Không có. Hiện giờ nó đang ở Italy rồi."

"Tạp Khắc Ni Lạc đại sư đúng là keo kiệt mà, cầm nhiều giải thưởng 'Cây kéo vàng' như vậy, vẫn còn tham hai chiếc nhẫn vàng đó.”

"Ông ấy cũng giữ lại, không có bán đi."

"À, cũng có thể là vì tình thầy trò mà giữ lại."

Nghiêm Hi Quang có chút cảm khái nói: "Hai năm trước, khi ở bên cạnh ông ấy, ông ấy chỉ cho anh làm cổ áo bẻ, không hề dạy những thứ khác. Mãi đến khi anh học xong tiếng Ý rồi, có thể nói chuyện với ông ấy. Khi đó anh nói, hai chiếc nhẫn kia là di vật của mẹ anh. Kể từ khi đó, ông ấy mới bắt đầu dạy anh làm tay áo."

Thẩm Mộc Tinh dừng lại, kiễng chân, sờ tóc anh: "Cậu bé thông minh, vậy mà học được cách đánh vào tình cảm của người khác rồi."

Nghiêm Hi Quang cũng dừng lại, đối mặt với cô: "Không còn cách nào khác, anh phải học được những thứ đó. Nếu như học không được, sẽ không thể trở về gặp em."

Thẩm Mộc Tinh bị ánh mắt tha thiết của anh làm rung động rồi, ngẩng đầu chăm chú ngắm nhìn đôi mắt đó.

Bên cạnh là sân đánh Golf, không có người đi ngang qua, chỉ có tiếng xào xạc của lá cây bị gió thổi.

Bỗng nhiên ánh mắt của Nghiêm Hi Quang trở nên nghiêm túc, di chuyển từ ánh mắt xuống môi của cô, anh chậm rãi cúi xuống, để gương mặt mình kề sát.

Thẩm Mộc Tinh hồi hộp nuốt nước miếng, từ từ nhắm mắt lại.

Cô chỉ cho rằng anh định trêu chọc một chút, lại không ngờ ở bên đường nơi xe cộ đi lại tấp nập, anh ôm lấy cô hôn rất nghiêm túc. Thẩm Mộc Tinh bối rối mở mắt, liền nhìn thấy có vài người già đi tản bộ đi về phía họ, mau chóng đẩy anh ra.

Giống như thói quen, Nghiêm Hi Quang sáp lại gần cô muốn hôn lên, Thẩm Mộc Tinh khó xử, dịu dàng nói: "Chỗ này là bên đường đó..."

Nghiêm Hi Quang hôn cô một chút rồi thả cô ra.

Anh ôm cơ thể mềm mại của cô, đứng đó không nhúc nhích, Thẩm Mộc Tinh cũng ôm anh, dán mặt vào lồng ngực ấm áp đó.

"Mộc Tinh, tại sao hôm nay lại đối xử tốt với anh như vậy?" Giọng nói từ tính phát ra khiến lồng ngực chấn động, làm lỗ tai Thẩm Mộc Tinh hơi tê tê.

"Thật sao, sao em không biết nhỉ..." Giọng nói cô mềm mại, ôm eo anh, trong lòng hoàn toàn an tâm.

Anh bắt đầu liệt kê "Công trạng" của cô: "Cùng đi họp với anh, còn mua thuốc cho anh nữa..."

"Hả, vậy cũng được tính sao? Những thứ anh muốn đơn giản quá rồi đó."

Nghiêm Hi Quang vuốt ve mái tóc dài mượt, hưởng thụ vẻ nghịch ngợm cùng dịu dàng đã lâu không được thấy, nói:

"Anh bỏ em ở nơi này sáu năm, cho nên, anh cho rằng phải dùng ít nhất sáu năm mới có thể dụ dỗ được em."

Đôi mắt Thẩm Mộc Tinh ươn ướt, cố gắng khống chế cảm xúc, ra vẻ phóng khoáng mà cười: "Này, đừng nhắc đến nữa, đó có tính là gì, không sao cả."

Chuyện khiến A Mẫn vô công rồi nghề tò mò nhất là người bạn trai khiến Thẩm Mộc Tinh đi sớm về trễ.

Khi A Mẫn áp dụng kế hoạch đi du lịch Tây Tạng đã lập ra từ trước đó, cũng là lúc Nghiêm Hi Quang đến Nghiễm Châu công tác.

Khi Thẩm Mộc Tinh báo cáo việc chuẩn bị đi Tây Tạng trên điện thoại, Nghiêm Hi Quang lập tức phản đối.

"Ngồi trên tàu có oxi không? Đến khi xuống tàu đến Tây Tạng lại có oxi không?" Anh hỏi trên điện thoại, giọng nói mang theo vài phần lo lắng.

"Ngốc, nơi không có oxi  thì có người sống sao?" Thẩm Mộc Tinh không khách sáo chê cười anh.

"Nhất định em phải đi sao?"

"Em chỉ đi giải sầu thôi mà, nơi đó hoàn toàn khác với Thâm Quyến, cho em yên tĩnh một chút, khi trở lại, lại phải tiếp tục lao vào guồng quay của thành phố này rồi."

"Đừng tự ép buộc bản thân, em có thể đến đây với anh."

"Em học ngành marketing đấy, chẳng lẽ đến đó bán quần áo cho anh sao?"

"Có cái gì không tốt?"

"Được rồi, sau này kết hôn, đi làm nhìn thấy anh, tan làm cũng thấy, nhìn đến phát ngán." Cô bật cười trêu ghẹo.

"Vậy em tính khi nào kết hôn?"

Ngược lại người nào đó còn biết rèn sắt khi còn nóng.

Nhiều khi Thẩm Mộc Tinh nghi ngờ: "Ở Tây Tạng có oxi không" đôi khi còn giả làm đồ ngốc bán manh với cô, rõ ràng là một người khôn khéo đến độc ác mà!

...

Ngày hôm sau, đầu tiên Thẩm Mộc Tinh và A Mẫn lên máy bay đến Tây Ninh, sau đó lại bay đến Lhasa, trước khi đi đã chuẩn bị kĩ càng, nên trên đường cũng coi như thuận lợi.

Bọn họ đi đến Tu viện Drepung, Sera Monastery, Chùa Đại Chiêu, mỗi nơi đều rất khác biệt, hai người cũng hoàn toản giả làm nữ thanh niên hoạt bát, chụp ảnh, ghi lại nhật ký du lịch, ném toàn bộ phiền não ra sau lưng để thưởng thức phong cảnh thiên đường, để hơi thở tôn giáo bí ẩn ngấm vào xương cốt.

Đương nhiên, việc làm với tần suất cao nhất chính là tìm wifi, bởi vì Nghiêm Hi Quang muốn xem hình của cô.

Thẩm Mộc Tinh gửi cho anh rất nhiều ảnh, khi cô chắp tay thành kính cùng với người dân Tây Tạng, khi cô đi vòng quanh ngắm nhìn chiếc chuông vàng, cô chắp tay sau lưng, đứng cạnh chóp của những sợi dây treo cờ, mỉm cười thật tươi.

Những năm gần đây, cô vùi mình bận rộn vào chuyện học tập và công tác, chưa từng đi chơi lần nào.

Đây là lần đầu tiên cô đi du lịch đúng nghĩa, lại đi đến một nơi xa xôi như vậy.

Buổi tối, cô ngủ nhờ ở nhà của người dân nơi đây, nhìn ra bầu trời đêm yên tĩnh bên ngoài, nghe tiếng hít thở nhẹ nhàng khi ngủ của A Mẫn, đột nhiên cảm thấy rất nhớ nhà, rất nhớ anh.

Mới ra ngoài được ba ngày thôi.

Cô nghĩ, lúc ấy Nghiêm Hi Quang lang thang ở một nơi xa xôi như thế, ba ngày, ba đêm, từng buổi tối, anh cũng sẽ có cảm giác này sao?

Nói chung là do cô không hiểu chuyện.

Cô bắt đầu phát hiện, sau khi trải qua trận sóng to gió lớn này, khi được ở bên cạnh anh lần nữa, cô không thể xa anh.

Đột nhiên cô cảm thấy rất hối hận, âm thầm thề trong lòng.

Đời này kiếp này, mất đi rồi có lại anh, nhất định sẽ không buông tay nữa.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 20.11.2017, 20:24
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Nhân Ngư Bang Cầm Thú
Đại Thần Nhân Ngư Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 24.02.2015, 16:39
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 1143
Được thanks: 10475 lần
Điểm: 21.61
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Anh sẽ mãi yêu em như vậy! - Thịnh Thế Ái (Tuyển editor) - Điểm: 39
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 47: Bị cảm

Edit: Đào Sindy

Thẩm Mộc Tinh và A Mẫn ở khách sạn gia đình tại Lhasa, gian phòng ấm áp thoải mái dễ chịu, trong nội viện hương trà bơ phiêu đãng, chủ nhà nuôi một con chó nhỏ, thường xuyên đi theo Thẩm Mộc Tinh và A Mẫn ở trong sân phơi nắng.

     Con chó nhỏ rất đáng yêu, thường xuyên giương cặp mắt đen nhánh nhìn chằm chằm Thẩm Mộc Tinh.

     "A Mẫn, cô có nghĩ đến chuyện kết hôn không?" Thẩm Mộc Tinh ngồi trong sân đọc sách, đột nhiên hỏi như vậy.

     A Mẫn đang tập yoga, nhắm mắt lại nói:

     "Kết hôn? Không dám nghĩ, cả đời mắt lớn trừng mắt nhỏ với một người đàn ông sống hết đời, ngẫm lại rất tuyệt vọng."

     Thẩm Mộc Tinh nghe cô nói như vậy, thì không nói gì nữa.

     Trong khách sạn loáng thoáng nghe một bài hát đã cũ, do Hoàng Lỗi đã lên chức baba hát 《 Năm tháng như nước 》, Thẩm Mộc Tinh lẳng lặng nghe lời bài hát, có vài câu đả động cô thật sâu:

     Đã từng có quá nhiều cơ hội để đền bù

     Nhưng lại biến hạnh phúc thành sai lầm

     Trên giao lộ tôi dừng lại nhớ về ngày đó

     Điều gì khiến chúng ta vứt bỏ tình yêu không ngoảnh đầu

     Thẩm Mộc Tinh đi đến trước mặt con chó nhỏ, ngồi xổm xuống, con chó nhỏ đang ngậm mảnh đệm vải gật gù đắc ý chơi, cô cười nói: "A Mẫn, tôi muốn kết hôn rồi, tôi muốn cùng người đàn ông chung sống nuôi một con chó nhỏ."

     A Mẫn dừng động tác lại, có chút kinh ngạc: "Với ai thế? Là ai làm cho Thẩm tiên nữ không dính khói lửa trần gian của chúng ta động phàm tâm?"

     Thẩm Mộc Tinh nghĩ đến Nghiêm Hi Quang, đã cảm thấy thật ấm áp.

     Bọn họ chờ qua cuối mùa thu, lại chờ qua trời đông giá rét, đảo quanh năm tháng lại quay về.

     Nếu cô không sai, thì Nghiêm Hi Quang cũng không sai, sao không to gan tìm về hạnh phúc mong muốn chờ đợi kia?

     Thẩm Mộc Tinh nói: "Cùng người tôi yêu, trở về liền kết."

     A Mẫn cảnh cáo cô: "Thẩm tiên nữ, độc thân một ngày, bằng cưới một năm đấy, cô hãy nghĩ mà làm nhá!"

     "Nghĩ lại à, đã bốn nghĩ năm nghĩ ngàn nghĩ vạn nghĩ rồi!"

     Thẩm Mộc Tinh cười nói, trìu mến nhìn con chó nhỏ, con chó nhỏ vẫn ngậm cái đệm vung qua vung lại, cô tập trung nhìn vào, thì ra là răng con chó nhỏ bị sợi chỉ của đệm mắc lại.

     Thẩm Mộc Tinh nhìn nó bất lực, liền đưa tay giúp nó kéo đệm, không nghĩ rằng con chó kia đột nhiên trở mặt, một phát cắn lấy mu bàn tay cô!

     "Á ——" Cô nhẹ kêu một tiếng.

     Bệnh viện nhân dân Lhasa.

     Thẩm Mộc Tinh vừa lấy xong một ống huyết thanh, từ phòng tiêm thuốc đi ra.

     A Mẫn chờ bên ngoài phòng tiêm thuốc lấy, thấy cô ra thì đi qua.

     "Tiêm xong chưa?"

     "Xong rồi, bác sĩ nói phải tiêm nhiều lần."

     "Con chó chết tiệt này, đợi ban đêm gió lớn tôi bắt nó đem nấu."

     "Trách tôi trách tôi, ai biết đệm nhỏ kia là giường của nó? Chó nhỏ kiêng kỵ nhất là người khác động vào ổ của nó." Thẩm Mộc Tinh bất đắc dĩ cười.

     A Mẫn đưa di động cho cô, đột nhiên một mặt bát quái lại gần:

     "Cô thành thật khai báo, người đàn ông cô muốn kết hôn, có phải là Nghiêm Hi Quang?"

     "Ách, làm sao cô biết?"

     "Wao, là đại sư minh tinh đều tới tìm anh ta may quần áo sao? Mộc Tinh, cô muốn gả cho anh ta, hợp lý nha! Tôi ủng hộ cô!"

     Thẩm Mộc Tinh xem lịch sử cuộc gọi, hỏi A Mẫn: "Khi nãy anh ấy gọi đến à?"

     "Đúng nha, tôi nói với anh ta là cô bị chó cắn rồi, anh ta nói sẽ lập tức đặt vé máy bay tới, nghe giọng trong điện thoại, anh ta rất gấp đó."

     " Sao cô lại không đáng tin như thế! Cô dọa anh ấy làm gì? Tôi  chỉ bị chó cắn tý xíu, mất miếng da thôi!"

     "Tôi không có dọa anh ta à, tôi chỉ nói cô bị chó cắn rồi."

     "Sau đó thì sao?"

     "Sau đó anh ta hỏi là chó gì, tôi nói là chó Tây Tạng."

     "Teddy cũng là chó Tây Tạng? Người đàn ông của tôi thành thật quá đấy! Cô nói như vậy anh ấy sẽ tưởng rằng là chó Ngao Tây Tạng đó bà chị ơi!"

     ---

     Đời trước Nghiêm Hi Quang nhất định là con trâu.

     Thẩm Mộc Tinh năm lần bảy lượt cường điệu anh không nên tới, anh vẫn cố chấp tới.

     Khẩu khí nói chuyện nghiêm khắc anh dùng với cô là dạng đã rất nhiều năm trước

     Khi đó cô tự mình chạy tới ký túc xá của Thẩm Minh đụng phải người xấu, chạy đến chỗ anh doạ anh sợ, Nghiêm Hi Quang nói, sao em không biết nặng nhẹ như thế!

     Lần này Thẩm Mộc Tinh cũng nhận được trách móc nặng nề tương tự của anh, cuối cùng cô không lay chuyển được anh, nói:

     "Được rồi, anh đến đi, em đã nói là không sao."

     "Không nói thì anh vẫn muốn đến kiểm tra."

     "..."

     Sáng sớm anh đến Lhasa, Thẩm Mộc Tinh một đêm không ngủ, trời mới vừa tờ mờ sáng, ngoài cửa khách sạn đã có động tĩnh.

     Khoảng thời gian này khách tới ở rất ít, Thẩm Mộc Tinh tranh thủ thời gian mặc quần áo tử tế, xuống lầu, đã nhìn thấy anh.

     Lhasa 3 độ c, trời trong xanh, gió nhẹ, anh mặc một chiếc áo khoác nỉ rất dài và dày, trên người có nếp nhăn do đi đường dài.

     "Tìm cháu đấy." Thẩm Mộc Tinh nói với bà chủ.

     Bà chủ cười có lỗi, nói với Nghiêm Hi Quang: "Chó nhà tôi cắn cô gái đó, thật có lỗi."

     "Không sao."

     Nghiêm Hi Quang nói vài câu với bà chủ, làm thủ tục nhập cư, liền đi tới trước mặt cô.

     Trên người anh mang theo chút lạnh sáng sớm, xuyên qua áo ngủ mỏng trên người cô.

     "Cắn ở đâu? Cho anh xem?"

     "Chỗ này."

     Thẩm Mộc Tinh đưa tay ra, để lộ ra miếng băng cá nhân.

     Dưới băng dán cá nhân có hai hạt vừng lớn nhỏ màu đỏ thẫm, đã ngưng tụ thành vết máu.

     Rõ ràng Thẩm Mộc Tinh thấy anh nhẹ nhàng thở ra.

     Cô đi lên lầu trước, anh đi sau lưng cô.

     Thẩm Mộc Tinh rất nhớ anh nên không có chuyện gì cũng tìm đề tài để nói.

     "Này, có phải anh nghĩ ngón tay em rớt mất, tàn phế rồi không?"

     Không biết là cố ý tổn hại cô hay là thật lòng, Nghiêm Hi Quang nói: "Anh tưởng em bị chó Ngao Tây Tạng cắn."

     "Vậy thì em không tàn phế cũng bị hù chết."

     Thẩm Mộc tinh đứng trước cửa phòng, nhường chìa khoá cho anh mở cửa.

     Nghiêm Hi Quang đút chìa khoá vào ổ, ngẩng đầu nhìn cô.

     Hai người nhìn nhau, cửa mở.

     Thẩm Mộc Tinh vào cửa, đột nhiên cô nghĩ đến gì đó, chắp tay sau lưng xoay người hỏi anh: "Mà anh..."

     Lời nói vừa nói phân nửa, thân thể liền bị người phía sau ôm lấy.

     Nhịp đập của cô bỗng nhiên lạc nửa nhịp, giống như cái chén rơi giữa không trung đột nhiên bị chụp lấy.

     Anh ôm cô thật chặt, áo ngoài lạnh buốt, da thịt lại nóng bỏng đặc trưng cho đàn ông.

     Cặp  mắt Nghiêm Hi Quang cuồng nhiệt nhìn chằm chằm cô, tưởng niệm thâm thúy trong mắt nồng đến không tan ra.

     "Anh làm sao?" Môi anh ở trên mũi cô, cúi đầu, hô hấp nóng rực đập trên mặt cô, làm cho lòng người mất cân bằng.

     Thân thể Thẩm Mộc Tinh chống lấy, hai tay đặt trước ngực anh, hai gò má nhiễm hồng, kiên trì nói cho hết lời vừa rồi:

     "Anh... Em nhớ trước kia anh từng nói, coi như em bị người khác ăn vào bụng rồi phun ra, thì em vẫn là của anh..."

     Vừa mới dứt lời, Thẩm Mộc Tinh đã hối hận.

     Nghiêm Hi Quang không cho cô cơ hội chạy thoát, thật sự muốn ăn cô vào bụng.

     Nụ hôn nóng bỏng kéo dài, cơ thể cuồn cuộn khát vọng.

     Nghiêm Hi Quang cắn môi cô, mơ hồ dịu dàng hỏi: "Anh đã từng nói lời buồn nôn như thế sao?"

     Thẩm Mộc Tinh chỉ cảm thấy mỗi một tấc da thịt toàn thân đều run rẩy, thở hổn hển, dùng tiếng cười khàn đáp lại anh: "Anh đã nói... Anh đã từng nói..."

     Nghiêm Hi Quang lần nữa hôn xuống, hai người chăm chú ôm nhau.

     Phòng khách sạn này không lớn, hai ba bước đã đến bên giường.

     Chân Thẩm Mộc Tinh mềm nhũn, liền bị anh lấn người đặt trên giường...

     ---

     Nghiêm Hi Quang mới tới Tây Tạng một ngày, liền bị phản ứng cao nguyên.

     Mới đầu, anh còn đùa là cô làm anh mệt, Thẩm Mộc Tinh còn đánh anh cắn anh.

     Sau đó càng ngày càng nghiêm trọng, lúc trước anh chỉ bị cảm, đến nơi này liền ho khan không ngừng.

     Đến Tây Tạng du lịch, đau khổ của bệnh cảm cúm tăng thêm nhiều lần với ở đồng bằng, A Mẫn còn "Nhiệt tình" hỗ trợ tra xét tư liệu, nói là ở Tây Tạng, cảm cúm sẽ dẫn đến phổi có nước, bệnh này nguy hiểm chết người, có một nữ lư hữu* bởi vì cảm cúm mà chết trên đường.

*nữ phượt thủ

     "Không được, lập tức đi bệnh viện ngay." Thẩm Mộc Tinh càng ngày càng cảm thấy đáng sợ.

     Nghiêm Hi Quang không dễ chịu, kéo tay cô an ủi: "Không sao, dân mạng quá khoa trương."

     "Khoa trương cái gì chứ! Thật sự có người vì ở cao nguyên bị phổi có nước mà chết! Lỡ như có thì sao! Không được, lập tức dẫn anh đi bệnh viện, cho đến khi khỏi bệnh lại xuất viện."

     Nghiêm Hi Quang thấy cô gấp gáp, mệt mỏi cười.

     Trong lòng anh nghĩ, đời trước Thẩm Mộc Tinh  nhất định là con trâu.

     Đi bệnh viện ở hai ngày, bác sĩ chích thuốc, uống thuốc, vừa mới chuyển biến tốt, ho khan còn có chút đau.

     Thẩm Mộc Tinh ởi bệnh viện một tấc cũng không rời, nhìn dáng vẻ anh suy yếu mệt mỏi, đau lòng một trận.

     Nghiêm Hi Quang nhận điện thoại, vừa nói công việc, trên tay cũng đánh xong.

     Thẩm Mộc Tinh từ ngoài phòng bệnh vào, mang theo một bọc lớn.

     "Em về lấy đồ dùng cho anh rửa mặt, còn có, đây là quần áo trong một tiệm nhỏ em mua cho anh, dùng để thay ra rồi giặt!"

     Cô lấy từng thứ từng thứ ra.

     Toàn thân Nghiêm Hi Quang không có sức lực, đầu nặng chân nhẹ, trêu cô: "Sao không mua cho anh quần áo người dân Tây Tạng hay mặc?"

     "Có quần áo mặc đã không tệ rồi." Cô trừng mắt liếc anh một cái: "Không cho anh tới, anh lại tới? Chịu khổ, cũng không uổng?"

     "Đáng." Nghiêm Hi Quang nhìn cô, cười như không cười.

     Mặt Thẩm Mộc Tinh đỏ lên, không nhìn anh, làm bộ lục đồ trong bọc.

     Đảo đảo lấy ra một sợi dây đỏ.

     Lôi ra ngoài, là một sợi dây bình an.

     Mắt Nghiêm Hi Quang hơi híp.

     Đó là một sợi dây bình an nhạt màu, phía dưới treo một cây kéo nhỏ.

     "Bùa hộ mệnh của anh cho em." Cô để bùa bình an vào tay anh.

     Nghiêm Hi Quang mở bàn tay ra, ngón tay loay hoay.

     "Cũ như thế mà em còn giữ à?"

     Thẩm Mộc Tinh lộ ra chút ngượng ngùng, nhưng kiên trì nói những lời buồn nôn: "Đương nhiên giữ lại, lúc anh đi em giữ lại tưởng niệm, sao có thể ném chứ, mà lại, cũng vì nó, em mới yêu anh ngay."

     Nghiêm Hi Quang hơi kinh ngạc.

     Tâm sự thiếu nữ xoay chuyển muôn vàn, sao anh hiểu hết được?

     Lúc trước anh luôn trầm mặc lái xe tải như thế, cô ngồi ở vị trí kế bên tài xế, muốn cầm bùa bình an này nhìn một chút, anh lại cố chấp muốn tháo nó xuống, để vào tay cô.

     Khi đó lòng cô giống như đột nhiên bị một chàng trai trầm mặc ít nói mở ra.

     Cô nghĩ, chàng trai này không nói nhiều, nhưng có một trái tim biết quan tâm.

     Mắt thấy cô vui vẻ,  anh đều có thể lấy cho cô, là một người đáng giá để phó thác.

     Nghiêm Hi Quang cầm bùa bình an mất hồn, Thẩm Mộc Tinh liền nói:

     "Bệnh cảm của anh mau tốt hơn, bệnh đỡ rồi, chúng ta liền trở về, không ngây ngốc ở đây nữa."

Cô nói: "Đến Thâm Quyến, đã là tháng giêng rồi, chúng ta về thăm nhà, thăm ba mẹ một chuyến nhé."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn Đào Sindy về bài viết trên: HNRTV, My Nam Anh, My heaven, Quạ Trắng, TranMaiTrucLinh, Tthuy_2203, bingo2534, hh09, paru, rinnina, zinna
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 63 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: danghuyen, Google Adsense [Bot], hacphong0802, hucbep, Izzel, lamdiembacvu, Lãnh Lam, macynguyen, Phuchuyvoicon, Quất Hồng Bì, sanmeme, thanhhuong0202, Thảo êng, Trieuthithuy, Trường Nhạc, Tyt, vyvy74, Yangmi1209 và 274 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 207, 208, 209

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 33, 34, 35

5 • [Hiện đại] Ngôn Hi Thành Ngọc - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 25, 26, 27

6 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

7 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

8 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

9 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

10 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

11 • [Huyền huyễn] Tam sinh tam thế Chẩm Thượng Thư - Đường Thất Công Tử

1 ... 41, 42, 43

12 • [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du

1 ... 78, 79, 80

13 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

15 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 199, 200, 201

16 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

17 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

18 • [Hiện đại] Quay lại mỉm cười bắt đầu JQ - Đông Bôn Tây Cố

1 ... 53, 54, 55

19 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

20 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87



Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 543 điểm để mua Mashimaro chờ xe buýt
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 248 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 350 điểm để mua Thỏ nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 284 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 213 điểm để mua Giày cao gót hoa hồng
karrykane: cho những ngày chẳng có gì
cò lười: Hihi chào bạn
Nguyễn Vũ Trà My: Dạo này vắng quá, không có ai chat cả :3
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 201 điểm để mua Dancing Banana
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 221 điểm để mua Gấu trắng
Shop - Đấu giá: Lost In Love vừa đặt giá 340 điểm để mua Korean Girl 2
Shop - Đấu giá: Lost In Love vừa đặt giá 318 điểm để mua Bé đỏ
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Máy bay
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Máy bay cánh quạt
Shop - Đấu giá: o0maiami0o vừa đặt giá 208 điểm để mua Gấu trắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 285 điểm để mua Bé nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 370 điểm để mua Mashimaro tim trên trán
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 409 điểm để mua Mashi mở quà
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 400 điểm để mua Cặp đôi hamster
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 743 điểm để mua Mèo tặng bông
Shop - Đấu giá: Gà con tắm nắng vừa đặt giá 224 điểm để mua Ice Cream
Shop - Đấu giá: Gà con tắm nắng vừa đặt giá 210 điểm để mua Bảng khen thưởng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 325 điểm để mua Xe hơi màu đỏ
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 511 điểm để mua Hamster màu cam
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 289 điểm để mua Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 336 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 480 điểm để mua Bé hoa sen
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 347 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 334 điểm để mua Hổ trắng
Ám Dạ Sắc: acc cũ bay màu thì hơ to đăng nhập lại ạ???

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.