Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 239 bài ] 

Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du.

 
Có bài mới 18.11.2017, 15:02
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 13.08.2016, 19:36
Tuổi: 1 Nữ
Bài viết: 4469
Được thanks: 13304 lần
Điểm: 8.89
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du - Điểm: 14
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 80: Khai phúc

Trang Thư Tình nhìn nàng, “Các ngươi chỉ biết nhìn?”

Vẻ mặt Chu Châu xấu hổ, “Lúc đó trong cửa hàng còn có khách nhân khác, Hướng chưởng quầy đang dẫn khách nhân đi đo kích cỡ, cùng lúc Từng Yến cũng mang khách nhân đi xem dạng đồ thêu trong tú nương, một mình nô tỳ đến ngăn cản không kịp.”

Lo lắng cho việc buôn bán có thể duy trì tốt, ba phần lợi nhuận hàng tháng trong cửa hàng cũng khiến cho cả đời này của nàng không cần lo vì tiền, chính vì vậy mà khách nhân mỗi ngày vào cửa hàng đều không ít, nhưng lại không tuyển thêm người làm cũng vì vậy mà thành ra như hiện tại.

Việc này thật đúng là không thể trách bọn họ được.

“Trước mắt ngươi cho ta biết tình huống của người kia như thế nào.”

Chu Châu thận trọng, nói ra lời cũng phải lưu ý, không cần suy nghĩ nhiều nói: “Hai đao ở bụng, miệng vết thương không nhỏ, máu chảy rất nhiều, vết thương như thế có thể khiến nàng ta chết vì mất máu quá nhiều, nhưng may là Hướng Tả có biết chút ít y thuật, đã giúp nàng ta cầm máu.”

Hướng Tả quả thật có biết chút y thuật, nhưng cũng chỉ có thể khiến cho máu chảy chậm lại, dù là đại phu có dùng không ít thuốc cũng không thể cầm được hết vết thương như thế.

Trang Thư Tình vừa vào phòng, mọi người ai cũng đến giúp người đang nằm dưới nền kia.

Nữ tử nghiêng đầu, có thể nhìn được nửa bên mặt, cho dù mặt nàng ta có trắng như tờ giấy, bộ dáng suy yếu giống như tùy thời có thể tắt thở nhưng nhìn thế nào cũng thật đẹp.

Nhưng khi nhìn đến nửa gương mặt kia, đều là nữ tử, trong lòng Trang Thư Tình cũng thầm nghĩ thật đáng tiếc.

Một đao này, kéo từ khóe mắt xuống dưới. Da thịt đều rách cả ra ngoài, nhưng nếu như chăm sóc tốt lại thì cũng chỉ có thể khôi phục được phần nào.

Đương nhiên, điều kiện trước hết là nàng ta phải còn sống.

Từng Yến mời đại phu đến đại khái là một người tuổi hơn bốn mươi. Nhìn nàng tới gần miệng vết thương liền mở miệng tức giận, “Sao có thể lỗ mãng như thế, ngươi...”

Chưa đợi hắn nói xong, Tam Tử liền mạnh mẽ mời hắn qua một bên.

Trang Thư Tình chỉ nhìn thoáng qua liền lắc đầu, “Bôi thuốc này cũng vô dụng, nam nhân đi ra ngoài. gọi Thanh Dương Tử vào.”

”Ta đến.”

Vừa dứt lời, Thanh Dương Tử mang hai cái rương trên lưng một trái một phải bước nhanh tiến vào. Vẻ hưng phấn trên mặt thì khỏi nói.

”Những người không liên quan đi ra ngoài, đóng cửa.”

Đeo bao tay và khẩu trang, Trang Thư Tình cầm lấy kéo cắt một tiếng xiêm y gởi ra, không có xiêm y che lại. Miệng vết thương liền lộ rõ.

”Chậc, xuống tay thực ác.”

”Đừng nói lời vô nghĩa, mau làm theo ta nói.”

Thanh Dương Tử không cam không nguyện cũng đeo bao tay và khẩu trang vào, hắn tuyệt không thích hai loại đồ vật, đeo vào thật khó chịu, nhưng Trang tiểu thư lại nói, nếu như hắn không mang thì nàng sẽ không cho hắn giúp đỡ, hắn không còn lựa chọn nào khác.

”Nước.”

Chuẩn xác lấy ra một chai nước đưa qua.

Đem những chỗ xung quanh vết thương rửa ráy sạch sẽ, Trang Thư Tình cẩn thận kiểm tra.

”Từng Yến. Ngươi có biết vết đao này chém vào bao sâu không?”

Từng Yến động tay xem xét một chút.

Vết thương vị trí này, lại sâu như vậy, rất có khả năng sẽ tổn thương đến ruột non. Khâu lại bên ngoài thì không sao, cái khó là ở bên trong.

”Đại phu vừa đến nói như thế nào?”

”Nói nàng mệnh khó giữ.”

Trang Thư Tình vẫn luôn chuẩn bị sẵn chỉ bạc, nhưng hiện tại nhất thời không thể quyết đoán, thuốc tê đã có chút tiến triển, nhưng vẫn chưa thí nghiệm trên thân người, nếu chỉ là chưa đạt tới kết quả nàng mong muốn thì cũng không sao. Vấn đề là khi dùng xong mà người vẫn chưa tỉnh lại thì...

”Trang tiểu thư, chúng ta cứ thử xem đi.” Thanh Dương Tử hoàn toàn không cho rằng việc này là gánh nặng.”Người trước mắt vốn đã sắp chết rồi, nếu như không cứu nàng cũng chết, chi bằng cứ tiến hành, may ra nàng ta con giữ được mạng, chúng ta dùng thử một chút thuốc tê cũng không vấn đề gì đâu.”

Thật hy vọng bản thân nàng có có thể rộng rãi được như vậy, có đôi khi Trang Thư Tình thực sự hâm mộ Thanh Dương Tử.

Thanh Dương Tử thấy nàng dao động, đã đem thuốc lấy ra.

Đúng vậy, là viên thuốc, đều không phải tiêm chất lỏng.

Về phương diện này, Thanh Dương Tử chính là thiên tài, chỉ cần hắn tự cân nhắc điều chế phối phương (*), luôn điều chỉnh lượng được liệu sử dụng, hiện tại phối phương của hắn là hoàn mỹ nhất.

(*)phương pháp phối thuốc

Phẫu thuật như vậy, trước mắt hiện giờ là phải gây tê, nhưng nếu ăn viên thuốc này rồi nàng ta lại không tỉnh lại, như vậy...

Trang Thư Tình vô cùng lo lắng về hiệu quả của thuốc.

”Trang tiểu thư, tiểu thư không cần lo lắng, thuốc này dù cho không có tác dụng cũng không hại chết người được.

Trong đầu Trang Thư Tình xoẹt qua một ý niệm, trừng mắt nhìn về phía Thanh Dương Tử.

Thanh Dương Tử vẫn mỉm cười tủm tỉm, hắn không phải là người tốt bụng gì, một chút gánh nặng tâm lý cũng không có, “Chúng ta không có đã thương người vô tội a.”

Cho nên thuốc này chỉ dùng để thí nghiệm dù không có tác dụng cũng không gây chết người, Trang Thư Tình hiểu được ý tứ trong lời nói của hắn, nhưng trong lòng vẫn có chút mâu thuẫn, dù sao nàng cũng nhận giáo dục ở thế giới kia, làm chuyện này chính là phạm tội.

Nữ tử đang bị thương không chịu đựng nỗi nếu như tiếp tục trì hoãn, Trang Thư Tình không có nhiểu thời gian để lo lắng, dứt khoát quyết định, cố gắng gọi nữ tử đang chỉ còn chút hơi thở mỏng manh tỉnh lại, “Nghe thấy ta nói chuyện không?”

Mắt nữ nhân có chút tán loạn, không có phản ứng gì.

Trang Thư Tình thấy thế, đè nhẹ lên vết thương, theo bản năng của cơ thể hơi nâng lên một chút, người đã có chút thanh tỉnh.

”Ta... sẽ chết sao?”

”Ta đang nỗ lực giúp cho ngươi giữ lại mạng sống.” Trang Thư Tình đi thẳng vào vấn đề, này, dược tính của nó ta không thể chắc chắn, có thể sau khi ăn nó ngươi vĩnh viễn sẽ không tỉnh lại...”

”Ta ăn.” Không đợi nàng nói hết câu, nữ nhân liền miễn cưỡng gật đầu, nàng rất lạnh, loại cảm giác này rất giống như hình dung của một vị tỷ muội trước khi chết đã nói với nàng, dù có che mấy lớp chăn dày cũng không đủ, nàng biết, nàng sắp chết.”

Dù sao cũng sẽ chết, vậy thì còn gì phải e ngại.

Trang Thư Tình cũng không tiếp tục do dự, “Đây, cho nàng ăn đi.”

Thanh Dương Tử mừng rỡ, giống như là sợ nàng đổi ý, nhanh chóng đem viên thuốc đưa vào trong miệng nữ tủ, lại cho nàng ấy uống một chút rượu.

Trang Thư Tình nắm chặt lấy mạch đập của nàng không buông tay, bởi vì quá mức khẩn trương mà mổ hôi đều chảy ra.

Hơi hơi nghiêng đầu, Bảo Châu lập tức lau mồ hôi cho nàng.

”Gọi vị đại phu kia vào.”

”Tiểu thư...”

”Đi mau.”

Bao gồm cả Thanh Dương Tử ở bên trong cũng không đồng ý, các nàng hiểu được, chuyện kế tiếp Trang tiểu thư làm là chuyện người bình thường không thể nhìn được.

Chính bản thân Trang Thư Tình cũng hiểu rõ, nhưng hiện tại không đủ người, nàng không còn cách nào khác, có Thanh Dương Tử giúp đỡ nàng, những người khác cũng có thể giúp một chút. Nhưng bắt buộc phải có người chút ý đến mạch đập, tùy thời nàng phải chú ý đến tình huống của bệnh nhân.

Dưới tình huống không có dụng cụ như hiện tại, trước mắt cũng chí có thể làm như vậy.

Đại phu vừa tiến vào liền nhìn thấy thân thể tuyết trắng nhiễm đầy máu của nữ tử. Theo bản năng quay lưng đi.

”Ngươi là đại phu? Là đại phu ở đâu?”

Đại phu cũng không phải không có mắt nhìn, có thể có nhiều đại hán che trở bên người như vậy sao có thể là người bình thường, tuy rằng không biết nàng hỏi chuyện này để làm gì, hơn nữa nhìn bộ dáng nàng đang trị liệu cho bị thương, hắn cũng không muốn đi đắc tội với người trước mắt, “Ta là đại phu của Trần y quán, gọi là Lương Thành Nhạc.”

”Lương đại phu bình thường khi thấy người bị thương phải làm như thế nào?”

”Trước phải cầm máu. Sau đó đắp được, nhưng ta đã thử, không thể cầm được máu.”

Cho dù nàng có dùng thủ pháp đặc thù để xử lý miệng vết thương nhưng máu sẽ vẫn chảy, cho dù chỉ là một lượng nhỏ nhưng cũng có thể tổn thương đến động mạch. Hiện tại chuyện nên làm nhất trước mắt là phải cẩm máu, nhưng điều kiện bây giờ không đủ.

Nếu có thể cho nàng thêm thời gian hai tháng...

”Mời Lương đại phu đến đây hỗ trợ ta xem mạch của bệnh nhân, nếu có biến động thì mau lập tức nói với ta.”

Lương Thành Nhạc tận lực không đưa ánh mắt nhìn về phía thân thể của nữ tử, buông tầm mắt xuống chỉ nhìn về cổ tay mình đang nắm.

Thật sự không thể tiếp tục trì hoãn, Trang Thư Tình hít sâu một hơi, lấy khăn lau khô xung quanh miệng vết thương, lại dùng nước cất đã pha chế để tiêu độc.

”Dao giải phẫu.”

Thanh Dương Tử đã có chuẩn bị cầm lấy dao đưa qua, một đường rạch xuống, máu lập tức tràn ra.

”Ngươi...” Lương Thành Nhạc cả kinh kém chút nhảy dựng lên.

Trang Thư Tình hoàn toàn không để ý tới.”Cầm máu.”

Thanh Dương Tử thuần thục dùng dụng cụ cầm máu lại.

Khoang bụng bị mở ra, phía bên trong hơi hơi rung động lộ ra ngoài, Lương đại phu lập tức cảm thấy lạnh cả người.

”Mạch tượng.”

“... Hư mạch.”

Nghe được câu trả lời, Trang Thư Tình kéo chặt bao tay, lấy ra một phần ruột non, xử lý sạch sẽ, vết dao hiện ra rõ ràng.

”Chỉ.”

Trợ thủ đổi thành Bảo Châu, quả thật là người dùng được, trong khoảng thời gian này Trang Thư Tình đã huấn luyện thêm cho hai tỷ muội Bảo Châu và Nam Châu, cũng may tố chất tâm lý của hai người rất được. Trước mắt tuy rằng sắc mặt đều đã trắng bệch, nhưng tay vẫn ổn định. Tâm trí cũng rất tỉnh táo.

Giống như khâu quần áo đem ruột non khâu lại tốt, Trang Thư Tình tinh tế kiểm tra, tìm ra một chỗ khác cũng có vết dao tương tự, khâu lại tốt rồi tiếp tục kiểm tra những nơi khác, thấy không còn chỗ nào bị thương mới nhẹ nhạng thở ra.

May mắn không tổn thương đến động mạch chủ.

”Tán mạch!”

Trang Thư Tình lập tức đặt ruột non lại chỗ cũ, dùng khặn bông đã xử lý lau qua phần bụng, “Thuốc.”

Thanh Dương Tử hiểu ý, lấy một bao thuốc bột nhỏ từ trong hòm thuốc ra.

Trang Thư Tình tiếp nhận, đem thuốc rắc vào chỗ bị thương, một khi đã khâu bụng lại thì không thể mở ra, chỉ có thể để cho miệng vết thương chậm rã tự hấp thu, một khi Thanh Dương Tử chú tâm điều chế thuốc thì được hiệu tuyệt đối không thể chê, đây là chỗ lớn nhất mà Trang Thư Tình dựa vào, bằng không chỉ có chút bản lãnh của nàng cơ bản là không có lá gan thực hành.

Nhưng lúc này người bị thương lại động đậy, thần trí còn chưa hồi phục, thân thể theo bản năng bắt đầu giãy dụa.

”Giữ nàng lại.”

Hổn hển cũng không đủ để hình dung bộ dáng lúc này của Thanh Dương Tử,

”Dùng lượng nhỏ.”

”Dù sao thì sao với việc không tỉnh lại còn tốt hơn.” Trang Thư Tình ngược lại nhẹ nhàng thở ra, “Dùng sức đè nàng lại, ta muốn khâu miệng vết thương.”

Chu Châu và Từng Yến mỗi người đè lại một bên, Nam Châu đè chân lại, nhường người không thể động đậy, moi người đều tận lực cho Trang Thư Tình một chút không gian, chỉ sợ ảnh hưởng đến nàng.

Thịt trên bụng không tự giác lay động, Trang Thư Tình coi như người trước mắt đã chết, một kim hạ xuống không chút nào do dự, ngay cả âm thanh ồn ào bên ngoài lúc này cũng không ảnh hưởng gì đến nàng.

”Vi mạch.”

”Thuốc.” Trang Thư Tình động tác nhanh hơn.

Thanh Dương Tử lại lấy một bình sứ từ trong hòm thuốc đổ ra hai viên thuốc đưa vào trong miệng nữ tử, thuốc vừa vào liền tan ra.

Lương Thành Nhạc lúc này đã ngã ngồi xuống đất, nhưng mắt lại nhìn chằm chằm động tác của Trang Thư Tình không chớp một cái, hắn trị ngoại thương, cũng chỉ dùng dược, hơn nữa còn có tay nghề bó xương gia truyền.

Nhưng dùng kim khâu miệng vết thương lại như vậy từ trước đến giờ là chưa từng có, càng không cần nói đến chuyện rạch cho người bị thương một đao, đây rốt cuộc là cứu người hay là giết người?

Nhưng theo như hắn quan sát mạnh tượng, người bị bệnh cũng không không xảy ra bất kỳ sự cố nào.

Hắn biết rõ, bằng khả năng của hắn chắc chắn không thể cứu được người này về, nhưng cô nương này, không biết nàng từ đâu đến mà lại có thể... cứu được.

Lại thanh lý bụng, không cần phân phó, Thanh Dương Tử mạt thượng một tầng trong suốt thuốc mỡ, bất quá mấy hơi thời gian, thuốc mỡ lấy mắt thường có thể thấy được tốc độ hấp thu, hắn lại vải lên một loại khác thuốc bột.

Sau khi xử lý vết thương, tuy rằng suy yến nhưng đã ổn định, tinh thần vẫn đang buộc chặt rốt cuộc cũng có thể buông xuống, vừa đứng dậy, người liền nghiêng sang một bện suýt nữa ngã xuống đất.

”Tiểu thư...” Bảo Châu nhanh tay đỡ lấy.

Trang Thư Tình cười khổ, “Chân đã tê rần.”

Nam Châu ý bảo Thanh Dương Tử giữ lấy chân người bị thương chân, bản thân lập tức đi qua xoa bóp cho tiểu thư nhà mình.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 18.11.2017, 15:02
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 13.08.2016, 19:36
Tuổi: 1 Nữ
Bài viết: 4469
Được thanks: 13304 lần
Điểm: 8.89
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du - Điểm: 14
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 81: Nữ nhân khó xử nữ nhân

Một màn đánh nữ nhân này, vốn không tính dùng đến, dù sao thì đánh nữ nhân không phải là chuyện nam nhân nên làm, nhưng mà người Bạch phủ ai cũng đều kiêu ngạo giống như Bạch Chiêm, cho tới bây giờ bọn họ cũng chưa từng bị người khác khi dễ, theo như tính tình của bọn họ mà suy nghĩ, bọn họ chắc chắn sẽ động thủ, ở trong lòng bọn họ, Bạch Chiêm là người mà không ai có thể xâm phạm, mà bảo bối trong lòng của công tử, Trang tiểu thư Trang Thư Tình đương nhiên cũng như vậy!

”Đây là... Đây là chuyện gì, sao có thể...?”

Trang Thư Tình ngẩng đầu, nhìn về phía Lương Thành Nhạc, đại khái cũng không biết chuyện gì đang xảy ra trước mắt,trên thực tế, hắn dùng ánh mắt như thấy ma quỷ mà nhìn nàng chằm chằm.

”Chuyện có thể cứu người.”

Đúng vậy, vừa rồi chính nàng dùng một phương pháp kỳ quái để cứu người, dùng lưỡi dao sắc bén để rạch bụng, tiếp sau đó đưa tay vào đảo xung quanh, bênh trong còn bốc lên hơi nóng, nội tạng trong bụng mấp máy có thể thấy được rõ ràng, đúng, còn dùng kim khâu ruột lại giống như đang khâu quần áo, rõ ràng những động tác kia đều muốn lấy mạng người, như thế nào lại là cứu người được?

Lòng Lương Thành Nhạc vô cùng không hiểu, hắn muốn hỏi rõ ràng, lời vừa đến miệng bị một tia lý trí cuối cùng bắt buộc nuốt trở về, liều mạng áp chết tò mò của mình.

Miễn cưỡng tự đứng lên, Lương Thành Nhạc nhìn chăm chú miệng vết thương được vá lại trên vùng bụng tuyết trắng, “Y quán bận rộn, tại hạ cáo lui trước.”

Trang Thư Tình làm như không có việc gì kéo vải bông che khuất miệng vết thương. Cũng không lưu lại, quay đầu giương giọng nói: “Hướng Tả, đem thù lao đưa cho Lương đại phu.”

”Vâng.”

Lương Thành Nhạc xoay người cúi đầu thi lễ. Bước nhanh rời đi.

Nam Châu chuyển ghế dựa lại, cùng Bảo Châu đỡ tiểu thư ngồi lên, từ trên cao nhìn xuống nữ tử vì đau mà tóc đều bị mồ hôi thấm ướt.

”Cô nương tên là gì?”

”Nam Chi, ta gọi là Nam Chi.” Nam Chi hận không thể ngất xỉu đi ngay lập tức, nhưng đau nhức này khiến đầu nàng muốn choáng váng cũng choáng váng không được, hơn nữa, nàng cũng không thể ngất đi. Một đao trên mặt cùng hai đao ở bũng kia nàng nhớ rõ ràng. Dung mạo nàng đã bị hủy.

Công việc của nàng, một phải dựa vào gương mặt, hai là phải dựa vào dáng người, nhưng cả hai đều bị hủy.

Ma ma nhất định sẽ không lưu nàng lại. Bộ dáng cùng gương mặt này nàng không còn trông cậy được, cho dù lúc trước danh tiếng của nàng có truyền xa, nhưng hiên tại chắc chắc sẽ không có nam nhân nào muốn nàng.

Về sau phải làm sao bây giờ chưa cần nói đến, chuyện lớn nhất phải làm trước mắt là làm sao có thể bảo trụ được chính mình, trước phải sống, sau mới có thể nói tiếp.

Mà nàng cũng không thể hy vọng xa vời, cô nương trước mắt này tuy rằng tuổi còn nhỏ nhưng thoạt nhìn cũng không phải là người dễ gạt.

”Trước mắt ngươi cần có người chăm sóc, có tin tưởng ai được không?”

Nam Chi cười khổ. Nhìn nàng ta càng có vẻ chật vật không chịu nổi, “Ngày thường mặc kệ là đi nơi nào, nha hoàn của ta đều phải đi theo. Nhưng hôm nay, trước khi ra ngoài nàng nói bị đau bụng nên đi đường khác, nên ta tự mình đi ra ngoài, một lát sau liền xảy ra chuyện này. Nàng ta không làm tròn bổn phận, tất nhiên là đã có cành cao để trèo. Ta đương nhiên không dám tiếp tục tin tưởng, những người khác... Chúng ta làm cái nghề này, sao còn có ai có thể tín nhiệm.”

Vậy phải làm sao bây giờ? Trang Thư Tình há hốc mồm, muốn nàng nuôi?

Nếu để một người kỹ nữ ở trong nhà, Mẫn tỷ tỷ có thể càu nhàu nàng tới chết!

”Nam Chi được tiểu thư cứu mạng, sao còn mặt mũi lại cầu tiểu thư hỗ trợ, nhưng mà...” Nước mắt theo khóe mắt lăn xuống, nửa bên mặt hoàn hảo vô khuyết thoạt nhìn giống như thiên sứ, “Bộ dáng này của ta bây giờ nhất định sẽ bị gạt ra, nhưng toàn bộ tài sản ta tích góp nhiều năm vẫn còn ở Hồng Hương các, nếu như không có người giúp ta, sợ là sẽ bị tổn thất, cầu tiểu thư giúp ta.”

Trang Thư Tình có thể lý giải được suy nghĩ trong lòng nàng, hủy dung, về sau sẽ không thể tiếp tục làm nghề này nữa, lập gia đình thì không có người muốn, nếu không có chút bạc phòng thân, chỉ còn con đường chết.

Nhưng mà, “Ngươi muốn ta giúp ngươi làm thế nào lấy ra?”

”Tiểu thư quý giá, Nam Chi vạn không dám nghĩ như vậy, chỉ mong tiểu thư có thể tùy tiện phái một người đi lấy là được, mấy năm nay Nam Chi tích góp được cũng không ít, nếu tiểu thư nguyện giúp thì một nửa số đó là phí chữa bệnh Nam Chi trả cho tiểu thư.”

”Ta không phải loại người nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của.”

”Nam Chi không phải có ý này...”

Trang Thư Tình cười lắc đầu, “Cái này ta sẽ giúp, nếu không thì cứu ngươi rồi ngươi vẫn sẽ chết, vậy thì còn ý nghĩa gì, chỉ là thương thế của ngươi.”

Buồn rầu nghĩ nghĩ, “Ngươi hiện tại chỉ dựa vào một hơi này mà có thể chống đỡ, đại khái cũng không thể chống đỡ được bao lâu, vết thương của ngươi phiền toái là sau này, nếu như bị nhiễm trùng, như vậy ta cứu ngươi cũng vô ích, cho nên trước khi ngươi tốt lên ta cũng chỉ có thể thêu giúp ngươi một chỗ ở gần đây, đương nhiên, tiền thuê người phải trả.”

Nam Chi cao hứng đến khóc không thành tiếng, cố chịu đựng đầu váng mắt hoa liên tục nói lời cảm tạ.

Để Thanh Dương Tử ở lại xử lý mặt vết thương cho nàng, Trang Thư Tình đi ra bên ngoài.

”Vừa rồi xảy ra chuyện gì?”

Hướng Tả lập tức đáp, “Tần thiếu phu nhân tới.”

”Công tử nhà các ngươi không sợ Tần gia sao?”

”Công tử không sợ bất luận kẻ nào.”

Mặc kệ là Hướng Tả, Tam Tử hay bất kỳ người nào ở đây thoạt nhìn đều là mười phần phấn khích, Trang Thư Tình cũng tin bọn họ không phải cậy mạnh, nhất thời cũng không còn lo lắng.

”Tam Tử, ngươi phái một người đến Hồng Hương các đem vàng bạc châu báu của Nam Chi toàn bộ lấy đi, mặt khác phải mau chóng thuê một căn nhà ở gần đây cho nàng ấy, vết thương của nàng rất nghiêm trọng, trước cứ chuyển người đến nhà của ta.”

Tam Tử tuy rằng không mấy đồng ý, nhưng vẫn là lập tức phân phó người đi làm.

Trang Thư Tình tất nhiên biết bọn họ đang nghĩ cái gì, bất quá là cảm thấy kỹ nữ hạ lưu, cần gì phải quản việc của nàng.

Quan niệm cố hữu như vậy nàng không có tư cách xen vào, chỉ có nói một câu, “Ở nơi này của ta, người bệnh chính là người bệnh, thân phận của bọn họ, bọn họ làm cái gì không có liên quan, tiện đây cũng nói thêm, ta cũng là nữ nhân.”

Thuê đến xe ngựa đến, Từng Yến cùng Chu Châu cẩn thận đỡ Nam Chi lên xe ngựa, Trang Thư Tình còn đang muốn tiếp tục xử lý chuyện kế tiếp, thì thấy một đám người hùng hổ đi về phía nàng, không cần hỏi nàng cũng biết người kia là ai.

Hướng Tả và Tam Tử mỗi người tiến lên phía trước đem Trang Thư Tình bảo vệ ở phía sau, Bảo Châu và Nam Châu muốn đỡ nàng lên xe ngựa, Trang Thư Tình khẽ lắc đầu, nhìn người đến mặc phục sức sang trọng, nhìn gương mặt có vẻ không dễ sống chung, nếu như nàng tránh, người ta ngược lại sẽ nghĩ nàng sỡ, chỉ là sẽ càng không chịu buông tha người.

Cách nàng khoảng bốn năm bước chân thì Tần thiếu phu nhân mới dừng lại, hẽ nâng cằm. Vẻ mặt tràn đầy ngạo khí, “Ngươi chính là lão bản ở đây?”

”Không phải.”

”Xem bộ dạng này của ngươi cũng không giống.”

Trang tiểu thư bị xem thấp chẳng khác nào công tử bị xem thấp, Bạch phủ nhân đều là kiêu ngạo quán, nơi nào có thể nhịn, Tam Tử tiến lên chính là một cái tát, thanh âm thanh thúy giống như có tiếng vang, liên xem náo nhiệt đều trấn trụ. Không có nửa điểm nghị luận thanh.

Trang Thư Tình cũng không ngờ tới Tam Tử sẽ nói động thủ liền động thủ, đã không ngăn lại còn chưa tính. Nói đến cùng, những người này đều là Bạch Chiêm nhân, nàng có thể sai sử bọn họ hỗ trợ làm việc, nhưng là cũng không có mặt dày thực coi bọn hắn như hạ nhân của mình.

Tần thiếu phu nhân bị đánh đến ngu người. Bụm mặt một hồi lâu mới phản ứng kịp chính mình cư nhiên bị đánh, người nhà nàng đều không có đánh qua nàng dù chỉ bằng đầu ngón tay, nay nàng bị người hạ nhân đánh! Trước mặt nhiều người như vậy!

Tần thiếu phu nhân hỏng mất thét chói tai hạ lệnh, “Đều là người chết sao? Đánh, đều đánh cho ta, đánh chết sẽ có thưởng!”

Nói xong, chính nàng cũng là nhận chuẩn Trang Thư Tình, nhắm thẳng nàng đánh tới.

Bảo Châu Nam Châu tỷ muội không thể để lộ thân phận nên không dám động thủ, Từng Yến cùng Chu Châu thì không cần phải cố kị. Nhấc tay lên liền ném người ra ngoài.

Trang Thư Tình liên bước chân cũng không di động một chút.

Kỳ thực vừa rồi trong lòng nàng cũng có chút khiếp sợ, bàn tay kia thiếu chút nữa đã đánh lên người nàng.

Thực lực cách xa quá lớn. Người của đối phương đều bị đánh ngã toàn bộ.

Hướng Tả xoa xoa cổ tay cười lạnh, “Ném những người này ném tới trước cửa Tần gia, nói với Tần Lam, sau khi công tử trở về sẽ tới cửa bái phỏng.”

Nghe đối phương dám gọi thẳng tên của công công(*), lòng Tần thiếu phu nhân nhất thời mạnh mẹ chấn động, lửa giận cũng rút đi không ít.

(*): cha chồng

Cả người nhất thời thanh tỉnh. Suy nghĩ trong đầu xoay chuyển, nàng nhớ công công đã từng nhắc nhờ nên đặc biệt chú ý những nơi này, lúc trước chỉ nghĩ là một gia tộc có chút quen biết mở tiệm kinh doanh, chẳng lẽ lai lịch lại lớn hơn cả Tần gia?

Còn không chờ nàng suy nghĩ rõ ràng, những người mình mang đến đều bị đánh cho hôn mê bất tỉnh ném lên xe ngựa, cho đến khi trước mắt không còn một người, trong chớp mắt, lo lắng liền dâng lên.

Nhưng không có người đến chạm vào nàng, nàng không hy vọng bọn họ cũng đem mình buộc lại, mà lúc này...

Trang Thư Tình nhìn, thấy không có chuyện gì liền bước lên xe ngựa.

”Đợi một chút.”

Trang Thư Tình quay đầu.

Tần thiếu phu nhân chỉ là theo bản năng gọi nàng lại, không biết nên nói cái gì, nghĩ tới nguyên nhân đến đây, cơn tức lại nổi lên, không cam lòng hỏi, “Bất quá chỉ là một ả kỹ nữ bán phấn buôn hương, ngươi thế nhưng che chở nàng vì cái gì?”

”Nàng bất quá chỉ là người bán phấn buông hương, nam nhân không an phận, nếu không có nàng thì cũng có người khác, nếu người kế tiếp xuất hiện, ngươi tiếp tục muốn cho người giết nàng sao? Vì một nam nhân chỉ biết suy nghĩ bằng nửa người dưới, đáng giá ngươi vì hắn mà hai tay nhuốm máu sao?”

Đúng vậy, không có nàng ta cũng sẽ có người khác, trong lòng nàng làm sao không biết điểm ấy, nhưng mà nàng không cam lòng a! Rõ ràng trước đó không lâu bọn họ còn ân ái như vậy, không ai không hâm mộ nàng.

Đã cho nàng một đoạn ngọt ngào như vậy, vì sao lại không thể cho nàng nhiều thời gian hơn một chút!

Chỉ cần như vậy, tâm nàng sẽ không tức giận như vậy, nàng có thể cũng sẽ giống như đại đa số nữ nhân cứ như vậy mà nhận mệnh, hiền lành rộng lượng nạp thiếp cho hắn, vì hắn mà hầu hạ già trẻ trong nhà.

Nhưng mà, thế nào mới thành thân chưa tới nửa năm, trong lúc hai người vẫn đang tình nồng mật ý, hắn lại có thể bị quyến rũ đi.

Nàng sao có thể không hận!

Nàng hận nữ nhân quyến rũ hắn, nhưng nàng lại càng hận nam nhân luôn miệng nói trong lòng chỉ có nàng kia!

Mỗi đao trên người nữ nhân kia, đều là mỗi đao nàng muốn đâm lên người hắn, nàng hận như vậy, hận như vậy!

Nước mắt bất tri bất giác rơi xuống, Trang Thư Tình có chút đáng thương nhìn nàng, nhưng cũng chỉ là thở dài, khom lưng vào xe ngựa.

Nàng đáng thương cho thân phận những nữ nhân ở đây, nhưng điều nàng có thể làm, chính là tận lực khiến bản thân sống một cuộc sống không giống như các nàng, không để bản thân trở thành một trong số các nàng.

Nữ nhân tội gì phải khó xử nữ nhân, nàng muốn nói với những nữ nhân ở đây một câu này, nhưng nghĩ tới vẫn không cần phải nói, có đôi khi không phải các nàng muốn đi tranh, mà là không thể không tranh!

”Hướng Tả, để người ta đi, buôn bán, hòa khí sinh tài.”

”Vâng.”

Xe ngựa chậm rãi rời đi, Trang Thư Tình chống đầu một hồi lâu không nói gì, tâm nặng trịch, loạn thất bát tao suy nghĩ nhiều thứ.

Về đến cửa, Thanh Dương Tử trực tiếp cho người đem người vào, không dám để cho kỹ nữ kia ở trong nhà Trang tiểu thư, bọn họ không có lá gan kia, sợ công tử trở về sẽ lột da bọn họ.

Nam Chi một mực chống đỡ không được ngất đi, nhìn thấy Trang Thư Tình nước mắt chảy xuống, nàng đều nghe được.

Nàng bị người phỉ nhổ, nàng sống không cao quý, nhưng ai có thể nguyện ý như thế?

Nếu có thể, nàng thà rằng từ nhỏ có một tướng mạo bình thường, có cha mẹ yêu thương, đến tuổi thành thân sẽ gả cho người thương, sinh mấy đứa nhỏ, sống một cuộc sống bình thường.

Nàng nằm mơ cũng muốn có được cuộc sống như thế.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 18.11.2017, 15:03
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 13.08.2016, 19:36
Tuổi: 1 Nữ
Bài viết: 4469
Được thanks: 13304 lần
Điểm: 8.89
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du - Điểm: 14
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 82: Ngọt

Sau khi an trí tốt cho Nam Chi,Trang Thư Tình giúp nàng chuẩn mạch, vẫn quá yếu ớt.

“Phàm là nàng muốn dùng thứ gì đều phải nấu qua nước sôi một lần, Thanh Dương Tử, ngươi lấy thuốc mỡ xoa lên mặt cho nàng,lấy nhiều một chút, đừng tiếc rẻ.”

Thanh Dương Tự thật đúng là luyến tiếc, thuốc mỡ kia tốn không ít được liệu tốt chưa nói, điều chế cũng rất phức tạp, tuy Bạch phủ không giới hạn dược liệu, nhưng với hắn mà nói, thuốc hắn điều chế ra tất cả đều là bảo bối, hận không thể giữ lại hết.

Lấy ra cái hộp nhỏ lau một lớp lên mặt của nàng ta sau đó liền thu bảo bối lại ngay lập tức, tròng mắt Thanh Dương Tử vừa chuyển, kề sát vào Trang Thư Tình thấp giọng nói: “Thanh tiểu thư, chúng ta thử thuốc giảm nhiệt được không?”

Tang Thư Tình tà tà liếc hắn, “Ngươi đã thử qua trên người người khác phải không?”

Thanh Dương Tử nhìn trời nhìn đất nhưng lại không nhìn nàng, thái độ này đã nói lên tất cả, chỉ bị nói vài câu thôi mà, không đau cũng chẳng ngứa.

“Hiệu quả như thế nào?”

“Cái gì?” Không mắng hắn?

“Mắng ngươi có hữu dụng không?”

Vô dụng!

Thanh Dương Tử hiểu ra, nhất thời cười như hoa, Trang tiểu thư có một điểm mà hắn vô cùng thích, đó là mặc kệ nàng có nguyên tắc thế nào, nàng cũng sẽ không đem nguyên tắc của mình áp đặt lên người khác, nếu không phải đã là người của công tử, hắn thật muốn đoạt lại giấu đi.

“Thuốc kia đã đổi lại phối phương nhiều lần, nhưng làm ra không có hữu dụng như lời ngươi nói.”

”Vậy là vẫn thất bại.”

Thanh Dương Tử nhất thời có chút mệt mỏi, hắn cảm thấy Trang tiểu thư nhất định là cố ý đả kích hắn.

“Bất quá hiện tại ta muốn truyền nước muối cho nàng.” Lại tiếp tục bắt mạch, Trang Thư Tình có chút lo lắng, “Tình huống có chút không tốt lắm.”

Phàm là thứ gì mới, Thanh Dương Tử đều cảm thấy vô cùng có hướng thú. Nước muối đã sớm chuẩn bị, kim rỗng ruột cũng đã lấy ra, ruột gan đều cảm thấy nôn nao, tâm Thanh Dương Tử đã sớm ngứa đến muốn thử, nhưng hắn lại không biết làm thế nào để hạ kim, cũng chỉ có thể nhịn xuống.

Đợi thật lâu Trang tiểu thư mới nói muốn sử dụng, hắn sợ làm chậm trễ Trang Thư Tình nên đã sớm chuẩn bị đầy đủ thỏa đáng.

Trang Thư Tình nhìn, cũng không tiếp tục do dự.

Đầu tiên là dùng dây da buộc chặt cổ tay. Sau đó dùng nước đun sôi tiêu độc kim tiêm, tiếp đó đổ nước muối đã pha chế vào bình thủy tinh, dốc ngược lại treo lên, miệng bình nối với ống dẫn được cố địch với kim tiêm, Trang Thư Tình vô vỗ lên tay để các mạch máu nổi lên, nhắm ngay động mạch dứt khoát đâm vào.

Bình sứ không phải trong suốt, ống dẫn cũng không phải trong suốt, cai 1gi2 cũng nhìn không được, hai người đã làm qua vô số thí nghiệm, để làm ra một lọ nước muối cũng tốn rất nhiều thời gian.

Nhưng dù sao cũng là lần đầu tiên,sợ thời gian tính toán sai lệnh, lại sợ nước muối dùng không đủ. Đưa vào cơ thể không biết có xảy ra phản ứng phụ hay không, hai người đều không dám kinh thường, luôn ở một bên trông chừng.

Cuối cùng so với thời gian bọn họ tính toán nhanh hơn nữa chun trà. Đến khi rút kim ra, nhìn bình nước muối, hai người liếc nhau, nở nụ cười, hai người họ không tính sai

”Tiếp tục.”

Bận nguyên cả buổi sáng, Trang Thư Tình bước chân về nhà mềm đến độ có chút vô lực.

Trang Thư Mẫn thấy lúc nàng đi là một bộ dáng phấn chấn, hiện tại giờ về lại mất tinh thần như vậy, lập tức liền quan tâm hỏi han.

Trang Thư Tình cũng không gạt. Buồn bã ỉu xìu nói ra sự việc

“Muội cứu người?”

“Ân.”

“Giống như hồi sáng sao?”

”Không giống, tình huống người hồi sáng dễ dàng hơn.” Trang Thư Tình hoàn hồn. “Mẫn tỷ tỷ, ta nghĩ tỷ sẽ trách ta xen vào việc của người khác.”

“Cũng không phải.” Trang Thư Mẫn vốn để trong lòng, hấy nàng chủ dộng nhắc tới liền thuận thế nói, “Buổi sáng muội thật lỗ mãng, ở trước mặt bao người tự tiện mở xiêm y của nam nhân xa lạ, còn sờ tới sờ lui, mặc dù Bạch công tử luôn chiều theo ý muội, nhưng là nữ tử cũng nên hạn chế tiếp xúc với người khác giới, nhất là người lạ.”

“Nhưng muội cứu mạng của hắn.”

”Đối với nữ tử mà nói, thanh danh chẳng khác nào tánh mạng, muội vì cứu hắn mà hủy đi thanh danh của mình, cũng không chiếm được chút tiện nghi nào.” Trang Thư Mẫn nói xong, ánh mắt trở nên nhu hòa, “Nhưng khi thấy muội thực sự có thể cứu về được mệnh của hắn, ta cũng cảm thấy thật giá trị, với tuổi của hắn, trên có già, dưới có trẻ, nếu như hắn thật sự đi rồi thì người nhà họ sẽ như thế nào, như vậy tính ra, muội không những cứu mạng hắn, mà còn cứu cả nhà của hắn.”

Nói đi nói lại chính là vẫn đồng ý, Trang Thư Tình cao hứng, chỉ là có chút không thoải mái, “Nam nhân ra ngoài ăn chơi đàng điếm, quản nam nhân là được, hủy một nữ nhân có ích lợi gì, trên đời này buôn hương bán ngọc còn thiếu mối sao? Chỉ cần có bạc, đi đâu cũng được, thấy bộ dáng nàng đáng thương, thật sự là đã tuyệt vọng đi, bằng không sao có thể suy nghĩ như vậy.”

“Muội làm như mọi nữ nhân đều dám nói ra như muội hay sao, nữ nhân từ khi sinh ra đến lúc hiểu chuyện đều phải coi nam nhân là trời, học những việc có thể giúp hắn quản gia.” Nghĩ đến mình cũng từng như vậy, Trang Thư Mẫn thở dài, “Tỷ tỷ may mắn, có thể gặp được muội, bằng không chỉ sợ là sẽ không thể được như bây giờ.”

“Nói đi nói lại sao lại nói đến tỷ rồi, hiện tại không phải rất tốt hay sao?” Trang Thư Thình bất đắc dĩ, nói sang chủ đề khác, “Bảo Châu, ta đói bụng.”

”Vâng, đồ ăn đã dọn lên bàn, tiểu thư người mau đi rửa tay.”

Cơm trưa ăn trễ so với thường lệ, Trang Thư Tình lo lắng cho đệ đệ nên ăn xong trước, sau đó liền lập tức đi đến trường thi.

Nguyên bản còn ngồi trong xe ngựa, đi được nửa đường lại bị người bao vây xung quanh, từng đạo âm thanh truyền đến.

“Chính là vị tiểu thư ngời trong xe ngựa này.”

“Đúng đúng đúng, chính là chiếc xe ngựa này, rất dễ nhận ra.”

”Buổi sáng ta đã gặp qua, là một vị tiểu thư trẻ tuổi lại thiện tâm.”

“Tiểu thư ta là đệ đệ Trần Lượng, mang theo cháu ta đến tạ ân cứu mạng của ngài.”

Trang Thư Tình không muốn đi ra ngoài để bị người vây xem, chỉ ở trong xe nói: “Chỉ là nhấc tay chi lao, không cần phải cảm ơn, tim của lệnh huynh không tốt lắm, về sau phải giữ cho tâm tình ôn định.”

“Vâng, ta nhất định truyền lời, Trần Thanh, tới, dập đầu với tiểu thư.”

Trang Thư Tình ở trong xe ngựa bảo trì trầm mặc.

Người bên ngoài thấy nàng thủy chung không chịu lộ mặt, lại có nhiều hộ vệ trông chừng như vậy, cũng không dám tiến lên phía trước, chỉ là ánh mắt thường đảo qua, nói đến cũng chỉ là chuyện buổi sáng.

Trở thành đề tài trong câu chuyện người khác, Trang Thư Tình sao còn ngủ được, giờ khắc này, nàng vô cùng mong Bạch Chiêm có thể trở về nhanh chút.

Bạch Chiêm có khả năng, chuyện khó khăn trong miệng người khác đối với hắn đều trở nên dễ dàng. Có hắn ở đây, trong lòng nàng không cần nghĩ bất kì chuyện gì, chỉ cần bản thân mình làm chuyện muốn làm.

Hắn vẫn luôn nói như vậy. Mà nàng, cũng luôn làm như vậy.

Khi có hắn ở bên cạnh nàng thường lơ là, đến khi hắn đi mới thấy nhớ, trách không được người xưa luôn nói, mất đi rồi mới biết quý trọng, hắn mới đi tám ngày nàng đã hiểu được đạo lý nàng.

Cũng may là không phải vĩnh viễn mất đi.

Ngô, về sau phải dụng tâm lưu người lại mới được, nam nhân này, nàng muốn, chẳng sợ có thể không lưu lại được cả đời. Ít nhất phải nỗ lực bằng khả năng của bản thân để không cảm thấy hối hận.

“Vừa trở về đã thấy thật náo nhiệt.” Người chưa đến, thanh âm đã vang bên tai, vùa nhấc đầu, một thân tử y, khóe miệng đang nhếch cười, không phải Bạch Chiêm thì còn là ai!

Ý cười nhất thời nổi lên từ trong lòng. Theo mắt lộ ra ngoài, nở rộ trên mặt, “Có một số người chỉ cần suy nghĩ, chỉ cần nhớ đến liền xuất hiện.”

Nhìn thấy người ngày đên mong nhớ, tâm tình Bạch Chiêm tốt lên không ít, ngồi xuống cạnh bên người nàng, người mùi thuốc nhàn nhạt trên người nàng, lòng cảm thấy mỹ mãn, không tự giác ngồi gần thêm một chút, “Nhớ ta?”

“Ừ, nhớ.”

Được nàng thẳn thắn thừa nhân, Bạch Chiêm liền cam hứng, tựa đầu lên vai nàng, tư thế này chỉ cần một cái dang tay là có thể ôm người vao ngực, “Nhớ ta thế nào?”

“Nhớ chàng đối tốt với ta. Sau đó cảm thấy ta không tốt với chàng, vì để chàng không bị hồ ly tinh quyến rũ đi mất nên ta quyết định sẽ đối với chàng tốt một chút.”

Khẩu khí ái oán khiến cho Bạch Chiêm thấp giọng cười ra tiếng, thanh âm nặng nề vang ở bên tai, Trang Thư Tình vành tai đều đỏ.

”Phát sinh chuyện gì làm nàng như vậy cảm khái. Ta được hảo hảo tạ thượng một phen mới được.”

Thân thể hơi ngả vào lòng của nam nhân, bả vai của hắn giống như vẫn luôn chờ nàng dựa vào. Nàng vừa hơi lui về đã giang tay ôm trụ, Trang Thư Tình cảm thấy nếu cứ tiếp tục bên cạnh hắn, nàng sẽ ngày càng lười đi mất.

“Chỉ là cảm thấy làm nữ nhân đúng là không dễ dàng gì, ta có thể sống được thoải mái tự tại như vậy đều vì có chàng, hiện tại cảm thấy bản thân tùy ý tiêu xài tình cảm của chàng đúng là có chút quá đáng, bây giờ giác ngộ vẫn còn kịp, có phải không?”

”Thật sao?” Bạch Chiêm cười để ở đầu nàng, “Ta thật cao hứng.”

”Ta cũng vậy.”

Người đã trở lại, tâm giống như cũng có nơi để dựa vào, Trang Thư Tình bỗng chốc liền ngủ, tư thái hoàn toàn tin cậy.

Bạch Chiêm nhìn, chỉ cảm thấy lòng mềm thành nước, ôm người nhắm mắt lại, cũng ngủ.

Trang Thư Hàn từ trường thi đi ra, nhìn thấy xe ngựa liền bước nhanh đi tới, Tam Tử vội ngăn lại, “Nhị công tử chờ...”

“Cho hắn vào đi.”

Tam Tử lui ra một bước.

Trang Thư Hàn nhíu mày, bước nhanh vào trong toa xe, nhìn thấy Bạch Chiêm đã rời đi tám ngày bây giờ đang ngời bên cạnh tỷ tỷ nhà mình, động tác hai người thân mật khiến hắn cảm thấy mình có chút dư thừa.

“Bạch đại ca khi nào trở về?”

“Cách đây không lâu, làm bài như thế nào?”

“Kết quả không cần đoán.”

“Tự tin như vậy?”

“Vâng!” Trang Thư Hàn chống lại cười mắt nhìn qua tỷ tỷ, “Tỷ tỷ, đệ nhất định có thể qua.”

”Tin tưởng đệ, nào, lại đây ăn chút điểm tâm, chúng ta về nhà.”

“Dạ”

Đối với việc trong nhà nhiều hơn một người, Bạch Chiêm nhìn cũng không cần nhìn tới, chỉ cần người bên cạnh Thư Tình không phải nam nhân, những thứ khác hắn không để vào mắt.

Sau bữa cơm chiều, một phòng lớn lớn nhỏ nhỏ đều lưu lại uống trà

“Năng lực Tần gia thật tốt”

“Thôi, bạt tai kia của Tam Tử cũng đã khiến nàng hiểu ra, đừng so đo với một nữ nhân đang thương tâm, không cần chàng làm cái gì, cuộc sống của nàng cũng không tốt hơn được, nữ nhân nếu không cần thì thôi, nếu để ý, ai có thể quản được nam nhân tam thể tứ thiếp, nay Tần mai Sở, Bạch Chiêm, ta hỏi chàng, chàng có tâm tư kia không? Nhất định không được gạt ta.

“Sợ?”

Trang Thư Tình mím mọi, nụ cười nhạt một chút, “Ừ, sợ.”

Nếu không sợ hãi, nàng sẽ không nói nhiều như vậy, nàng tự biết, Bạch Chiêm cũng biết.

Chỉ là nàng không đồng ý yếu thế thôi.

”Nếu thiên hạ còn một Trang Thư Tình khác, ta nghĩ. chắc sẽ có khả năng.”

Trang Thư Tình trừng hắn.

Bạch Chiêm cười ra, tình ý nhè nhẹ, “Nhưng thiên hạ này chỉ có một người là Trang Thư Tình, vừa vặn xứng đôi với ta.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 239 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: beyeu20189, giap382014, Google Adsense [Bot], Hương Hyhy, Ib_lp7yrs, Nguyet97, ShiSuSe, Skylineky, Thuytinhlinh, Xu_nie và 245 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

5 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

9 • Nhận ý kiến đóng góp cho Player đọc truyện

1 ... 11, 12, 13

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 201, 202, 203

12 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

13 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

17 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

18 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

19 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

20 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 128, 129, 130



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 463 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 320 điểm để mua Nữ thần mặt trời
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 285 điểm để mua Chong chóng gió 7 cánh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua Cầu thủy tinh Tatty
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 440 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 476 điểm để mua Thiên Bình Nữ
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 452 điểm để mua Bảo Bình Nam
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 418 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 501 điểm để mua Nhẫn vàng tình yêu (Part 1)
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 553 điểm để mua Mề đay đá Peridot 1
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 458 điểm để mua Mashimaro xoay vòng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 474 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 397 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 377 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 358 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 268 điểm để mua Mèo trắng ngủ gật
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 525 điểm để mua Mề đay đá Peridot 1
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 452 điểm để mua Thiên Bình Nữ
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 429 điểm để mua Bảo Bình Nam
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 477 điểm để mua Nữ hoàng Ai Cập 2
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 340 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 393 điểm để mua Bướm vàng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Wild_cat
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 322 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 305 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 289 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 374 điểm để mua Bướm Xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 474 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.