Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 64 bài ] 

Người đàn ông bước ra từ ngọn lửa - Nhĩ Đông Thỏ Tử

 
Có bài mới 05.10.2017, 23:56
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Hùng Thiên Hổ Bang Cầm Thú
Chiến Thần Hùng Thiên Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 01.12.2015, 13:10
Tuổi: 22 Nam
Bài viết: 2393
Được thanks: 5816 lần
Điểm: 12.95
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Người đàn ông bước ra từ ngọn lửa - Nhĩ Đông Thỏ Tử - Điểm: 54
Chương 12.

Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết

Lâm Lục Kiêu nhắn tin trả lời xong rồi lại úp di động lên bàn. Anh cầm lấy ly, uống một ngụm rượu. Thẩm Mục liếc mắt nhìn qua, nở nụ cười và rót cho mình một ly, cụng ly với anh, kế đó mới ngửa đầu uống cạn, cảm thán, “Cuối cùng thì anh cũng thấy chú khang khác.”

Lâm Lục Kiêu tựa lưng vào ghế ngồi, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn. Anh cúi đầu, mỉm cười, “Không.”

Anh có một thói quen nho nhỏ, đó chính là lúc không kiên nhẫn, anh sẽ đặt tay lên trên bàn, đầu ngón tay bắt đầu gõ trong vô thức.

Thẩm Mục nhìn chằm chằm vào tay anh một lát, thật ra thì anh cũng không có gì gọi là khang khác. Lâm Lục Kiêu vẫn là Lâm Lục Kiêu đấy, ngay thẳng, kiên cường, ngẫu nhiên sẽ hút một điếu thuốc, ngồi bên cạnh để nghe đám người bọn họ kể “hoàng đoạn tử”*, có thể bất chợt nối tiếp cho liền mạch.
*”Hoàng đoạn tử” là sự kết hợp giữa ngôn ngữ trí tuệ và tình dục được dân gian hóa, còn được gọi là “Truyện ngắn vị mặn”

Nhưng mà khi nhìn lại anh, tóm lại là mặt mày anh có gì đó khang khác, cụ thể ra sao lại không thể nói nên lời rằng ở chỗ nào.

Trong lúc Thẩm Mục đang đỡ cằm, đánh giá cẩn thận, di động bị úp trên bàn của Lâm Lục Kiêu đột nhiên sáng lên, khe hở giữa màn hình và mặt bàn phát ra tia sáng mỏng manh.

Lâm Lục Kiêu cầm lên, nhìn nhìn, khóe miệng anh nở nụ cười châm chọc, sau đó anh lại úp di động xuống bàn, ngửa đầu uống rượu.

Thẩm Mục hỏi, "Là cô bé ấy?"

Môi của Lâm Lục Kiêu còn chạm vào ly. Anh liếc xéo Thẩm Mục, cười nhạt, “Trước kia quả là không phát hiện anh thích hóng chuyện bà tám như vậy.”

Thẩm Mục nhún vai, từ chối cho ý kiến, "Anh chỉ quan tâm đến thể xác và tinh thần khỏe mạnh của chú thôi. Chú nhìn đi, chú sắp 30 rồi mà vẫn chưa có bạn gái, không bệnh nhưng cũng có thể kìm nén* thành bệnh đấy.”
*Kìm nén ở đây là kiềm nén “chuyện đó”

Lâm Lục Kiêu khẽ nhíu mày, hỏi lại, “Anh nói giống như anh có bạn gái thật ấy nhỉ? Kìm nén thành bệnh, ngay cả anh cũng không biết sao?”

"..."

Thẩm Mục ngượng ngùng, "Nói chuyện này với chú làm gì không biết.”

Lâm Lục Kiêu im lặng hút thuốc, không nói chuyện.

Thẩm Mục còn nói, "Còn chuyện này nữa là do chú nói với anh nhá, chú bảo ‘EQ của Đại Lưu và Tôn Minh Dương cộng lại vẫn chưa cao bằng anh đâu’.”
*Phần trong ‘...’ là trích lại lời của Lâm Lục Kiêu

Vẻ mặt Lâm Lục Kiêu giống như “anh đừng có đùa”, “EQ của anh cao? Anh tu hay sao mà được EQ cao?”

Không dám nói là EQ cao, nhưng so với Đại Lưu và Tôn Minh Dương thì có vẻ đáng tin hơn.

"Tin nhắn nói gì vậy hả? Hả?”

Lâm Lục Kiêu bỏ ly xuống, hai tay anh ôm ngực, tựa người vào ghế, thản nhiên nói, “Mời em ăn cơm.”

Thẩm Mục hơi đăm chiêu, gật đầu, “Chú đồng ý rồi?”

"Em từ chối rồi.”

"..." Thẩm Mục nói, "Cũng được, khiến con bé bớt hứng thú một chút. Nó có nói gì nữa không?”

Lâm Lục Kiêu nghĩ đến tin nhắn chỉ có một chữ ngắn gọn vừa rồi, anh híp mắt lại.

"Cô ấy nói ‘ờ’.”

"..."

Thẩm Mục hơi giật mình, trầm ngâm suy nghĩ một chút rồi nói, “Con bé này, hoặc là “sáo lộ thâm”, hoặc là không có thành ý, nhưng nếu không có thành ý sẽ không chạy tới nhà chú nửa đêm để chúc mừng sinh nhật, hẳn là “sáo lộ thâm*” rồi...”
*Sáo lộ thâm – Ý nói người có tâm kế, có lòng dạ, rất biết cách tính kế người khác.

Anh ta cân nhắc, vuốt cằm rồi yên lặng đánh giá Lâm Lục Kiêu, một hồi lâu sau còn nói thêm, “Hẳn là chú chơi đùa với con bé ấy thôi, trước mắt cứ thờ ơ nhìn xem sao.”

Lâm Lục Kiêu chỉ cười nhẹ, trông có vẻ khinh thường.

"Anh suy nghĩ nhiều quá rồi, em và cô ấy... thật ra không có khả năng. Em từ chối chứ không thờ ơ, lạnh nhạt. Quả thật là không còn thời gian, sắp tới em phải ra ngoài huấn luyện cả tháng, hơn nữa, kỳ nghỉ trong tháng này đã kết thúc rồi.”

Thẩm Mục cắt lời anh, "Huấn luyện, không nghỉ đúng không? Được, anh sẽ giúp chú nói với ông già nhà chú một tiếng, để ông ấy cho phép chú nghỉ một ngày trước khi đi huấn luyện, nguyên nhân là chú đi tìm nàng dâu nhỏ, chắc chắn ông ấy sẽ lập tức bảo thư ký đến giúp chú đóng gói đồ đạc kỹ càng.”

Lâm Lục Kiêu cầm chiếc ly kề sát miệng, chuyển ánh nhìn không đứng đắn về phía Thẩm Mục, vừa cười vừa mắng, “Cút đi!”

...

Ở bên này, lúc nhận được tin nhắn ‘không rảnh’ của Lâm Lục Kiêu, Nam Sơ đang lướt Weibo. Tuy cô đóng bình luận nhưng tin nhắn riêng vẫn không ngừng gửi tới, nội dung cơ bản không hề vượt quá ý nghĩa của đề tài đang hot -- - -
*Trang mạng xã hội Trung Quốc

"Nam Sơ cút khỏi làng giải trí.”

Năm mười sáu tuổi, Nam Sơ từng hợp tác cùng Nhiễm Đông Dương trong một bộ phim điện ảnh. Bởi vì giá thành sản xuất ít, chế tác sơ sài, hơn nữa khi đó, bên phía sản xuất còn nêu ra đủ nguyên nhân nên hai năm sau, bộ phim mới được công chiếu. Lúc ấy, kỹ thuật diễn xuất của hai người rất tự nhiên, biết tròn biết méo*. Sau khi phim điện ảnh bước vào giai đoạn tuyên truyền, phía chế tác tung ra bằng chứng scandal tình ái giữa Nam Sơ và Nhiễm Đông Dương để tăng thêm nhiệt hot. Kết quả là mới tuyên truyền được mấy ngày, một tạp chí bát quái (tạp chí lá cải) truyền ra tin tức: Ngày trước, lúc còn học ở Học viện Điện ảnh thì Nhiễm Đông Dương đã có bạn gái rồi, người đó cũng là bạn học cùng lớp của anh ta – Nghiêm Đại.

*Biết tròn biết méo – biểu hiện tốt, được khẳng định hoặc tán dương. Ý của thành ngữ trong trường hợp này là hai người diễn rất hay, cái nào ra cái đó.

Mấy ngày sau, khuê mật* của Nghiêm Đại làm sáng tỏ mọi việc ở trên mạng bằng cách tung ra video clip cô ta đau lòng rơi nước mắt, ngay lập tức đã dẫn tới việc một lượng lớn fan của cô ta công kích Nam Sơ, thậm chí còn có người tìm được địa chỉ của Nam Sơ rồi gửi không ít hình ảnh máu me và thư đe dọa, khiến cho Nam Sơ không dám ra ngoài, bởi vì vừa ra khỏi cửa, cô liền có cảm giác ai đó theo dõi mình.
*Bạn rất thân

Nam Sơ bắt đầu mất ngủ cả đêm, khó khăn lắm mới có một hôm ngủ được, nhưng đêm đến cô lại nằm mơ, mơ thấy cả người mình mọc đầy những cái miệng, nhưng bên cạnh lại không có một ai chịu tin lời cô nói.

Mọi người rất ác độc, họ chỉ trỏ khắp người cô, chửi cô, mắng cô là đồ con hoang.

Khi đó, đoàn đội* của Nam Sơ còn đang trù tính. Bọn họ không có thực lực, nói lời thanh minh liền bị phản bác, Weibo cũng bị người ta xóa bỏ nhiều lần, truyền thông viết báo loạn hết cả lên, nói Nam Sơ dụ dỗ Nhiễm Đông Dương, viết rằng cô cố tình thả tin cho tuần san bát quái biết để tuyên truyền tình cảm lưu luyến, ... viết đến mức loạn thất bát tao, lung tung cả đống.

*Từ này hay được dùng trên mấy trang “hóng hớt – tám chuyện Cbiz”, ý nói êkíp làm việc riêng

Người đại diện hiện tại bất đắc dĩ hỏi thăm hồi lâu rồi mới nói cho Nam Sơ, nói thẳng ra thì chuyện này vốn nhắm về phía cô, trên Weibo đều là thủy quân* đồng loạt mắng cô, ngay cả mấy bài báo trên tạp chí cũng hướng mũi nhọn đến cô. Người đại diện hỏi Nam Sơ rằng gần đây cô có đắc tội người nào hay không.

*Thủy quân – ý nói một đám người làm việc cho một tổ chức nào đó, ẩn danh để thực hiện một việc. Trong giới giải trí, các ngôi sao sẽ thuê thủy quân để tạo nhiệt cho đề tài được hot, hoặc dùng thủy quân nhục mạ, hạ thấp ai đó

Năm ấy, Nam Sơ còn chưa được tính là diễn viên tuyến 18*. Tuy rằng hồi nhỏ, cô từng chụp rất nhiều quảng cáo thời trang trẻ em, nhưng mãi đến 16 tuổi mà cô vẫn chưa nhận được một thông báo nào (ý nói thông báo về lời mời đóng phim/ca hát), bình thường không có việc gì thì cô chỉ làm người mẫu cho tạp chí. Ngoại trừ thông qua tầng tầng lớp lớp mối quan hệ của Nam Nguyệt Như, trong phạm vi quen biết của cô chỉ có mấy người. Hơn nữa năm ấy, Nam Nguyệt Như đã dự định “tức ảnh” (tức là quy ẩn – Baidu), tiếng tăm nhạt dần, cho dù đi đường bình thường cũng hầu như không có mấy ai nhận ra bà.

*Trong giới diễn viên (tiểu hoa/tiểu thịt tươi) phân ra các tuyến, tuyến 1 thường rất nổi tiếng, nhân khí cao, thường xuyên được giao vai đóng chính, hợp đồng lẫn show quảng cáo thường được các nhà sản xuất/tập đoàn/công ty ưu tiên hàng đầu. Lúc trước, Nam Sơ chỉ ở tuyến 18, có thể thấy cô chỉ diễn những vai phụ mờ nhạt, rất nhỏ, danh tiếng hoàn toàn không cao

Thật ra thì đâu cần phải đắc tội hay không, đứng trước danh vọng và lợi ích, Nam Sơ quả thực đã bị đoàn phim đẩy ra để hứng chịu tiếng xấu.

Kết cục của sự việc lần này --

Nhiễm Đông Dương đứng ra thanh minh, hơn nữa còn tuyên bố chia tay Nghiêm Đại.

Nam Sơ lại trở thành đích ngắm cho mọi người chỉ trích. Cho dù cô tự biết năm ấy, bản thân cô và Nhiễm Đông Dương hoàn toàn trong sạch như nước, nhưng bây giờ lại giống như cảnh trong giấc mơ mà cô từng có, ngay cả khi miệng mọc đầy mình cũng không có ai chịu tin tưởng một câu cô nói.

Dù sao thì đám người đó, ai nấy đều góp một tay vào, muốn nói với người ta rằng mình không liên quan cũng chẳng có ai chịu tin tưởng.

Một vài người là diễn viên nhỏ, trong vòng xoáy của làng giải trí này, họ chỉ như những ao nước bé trong chiếc hồ rộng lớn, cho dù ném mấy hòn đá nhỏ xuống cũng không tạo ra bao nhiêu sóng gió. Người qua đường lẫn khán giả xem rồi sẽ quên, chỉ có fan chân chính là nhớ kỹ nhất.

Vì thế, ba năm này, Nam Sơ bị hắc* cực kỳ thảm.
*Bị hắc – Ý nói bị bôi đen

Thật ra, số bình luận ở Weibo của cô không nhiều, đại khái chỉ có mấy trăm, nhưng mà vài bình luận trông rất khó coi, thậm chí rất nhiều người lướt mạng đồng loạt kêu gào. Ngoại trừ bấy nhiêu bụi phấn sóng gió* đó, không có bao nhiêu người biết cô. Thẩm Quang Tông muốn để cô bớt phiền lòng, anh ta trực tiếp khóa bình luận lại.
*Ý nói những người đang công kích cô trên mạng

Nam Sơ cũng rất ít khi lên Weibo, hầu như mỗi lúc thật sự rảnh rỗi, không có việc gì cô mới lướt qua xem một hai lần.

Vừa nãy cô đang chờ tin nhắn của Lâm Lục Kiêu, nhàm chán và nhàn rỗi quá nên mới mở ra, nào ngờ “tinh thần tận tụy” của đám bụi phấn màu đen kia quả thực khiến cô khiếp sợ.

Nam Sơ vốn tưởng rằng sau khi nhận được tin nhắn “không rảnh” của Lâm Lục Kiêu, hẳn là sẽ không gặp được anh trong một khoảng thời gian dài sắp tới, không ngờ cả hai lại nhanh chóng gặp nhau.

Hôm đó, Nam Sơ đang ở văn phòng của viện phúc lợi Bắc Tầm thì chợt có một người ở ngoài cửa hốt ha hốt hoảng xông vào, nói với viện trượng, “Có một đứa trẻ bị kẹt đầu vào hàng rào bảo vệ ở lầu 8!”

Nam Sơ chạy theo viện trưởng ra ngoài, cô liền thấy tường gạch ngói đỏ trên cao, nơi lầu 8 có một cái đầu tròn nhỏ bị mắc kẹt vào giữa hai khe hở của hàng rào bảo vệ, mấy đứa trẻ vây quanh khóc òa cả lên.

Đợi đến khi cô và viện trưởng lên đến lầu, cậu bé kia (đứa trẻ bị kẹt đầu) mới òa khóc nức nở.

Nam Sơ nhớ rõ cậu bé này, mái đầu tròn tròn, khỏe mạnh kháu khỉnh, ngày thường rất hoạt bát, tên là Tam Bảo. Hiện tại, Tam Bảo quả thật đã bị dọa sợ, khuôn mặt nhỏ nhắn mũm mĩm trắng bệch cả đi.

Nam Sơ ngồi xổm xuống nhìn. Năm nọ, viện phúc lợi đã được tu sửa, nhưng khi ấy tài chính không đủ nên vẫn chưa sửa chỗ lầu này, hàng rào hẳn là vẫn dùng inox. Cô vịn tay đứng dậy, thử đẩy hàng rào, Tam Bảo liền khóc lớn, nước mắt lưng tròng mà nhìn cô, “Chị ơi, có phải cả cuộc đời em đều bị như vậy không?”

Nam Sơ cúi đầu nhìn cậu bé, cố ý nói, “Không chừng là vậy đó.”

Tam Bảo càng khóc nức nở hơn.

Nam Sơ còn định nhắc nhở cậu bé, sau này nếu không có việc gì thì đừng tự ý chui đầu vào chỗ này chỗ nọ lung tung.

Kết quả là cổ cô bị ai đó xách lên, trực tiếp kéo sang bên cạnh, kèm theo đó là giọng nói vừa trầm thấp vừa lạnh lùng, “Ai cho em hù dọa trẻ con vậy hả?!”

Nam Sơ vừa quay đầu liền nhìn thấy.

Lâm Lục Kiêu mặc đồng phục phòng cháy chữa cháy màu xanh lá cây đậm, trên vai anh đeo một cuộn dây thừng. Anh nhìn cô bằng đôi mắt đen thăm thẳm, không có chút cảm xúc nào.

Vừa khéo làm sao.

Nam Sơ còn chưa kịp nói chuyện đã bị anh kéo qua một bên, “Qua bên kia đứng, đừng cản trở bọn anh làm việc.”

Nói xong, Lâm Lục Kiêu cũng không thèm để ý đến cô nữa. Có hai người bước tới từ phía sau anh, anh dẫn họ đi qua, ngồi xổm, quỳ một gối xuống. Sau khi xác định Tam Bảo bị chà xát đến mức xước da đầu, anh chỉ vào mấy chỗ rào chắn rồi quay lại, nói với hai người đồng đội phía sau, “Lấy dụng cụ lại đây, cắt bốn cây (inox) này, kiếm một người đứng bên ngoài để đỡ, phòng ngừa lỡ như có chuyện gì xảy ra.”

Nam Sơ lẳng lặng dựa vào tường, nhìn dáng vẻ nghiêm túc và cẩn thận của Lâm Lục Kiêu.

Dáng vẻ nghiêm túc và cẩn thận của đàn ông quả thật rất hấp dẫn, mê hoặc người khác.

Đám người Lâm Lục Kiêu bàn bạc một hồi.

Lâm Lục Kiêu đứng dậy, cột dây thừng lên người thật chắc. Hai tay anh chống rào chắn, xoay người leo ra bên ngoài tường, hai chân chống lên bức tường. Có người từ từ thả dây xuống, sau đó, anh lại trụ hai chân trên tường, dùng tay che chở đầu của Tam Bảo, không để cậu bé bị rơi ra ngoài.
*Mình giải thích chút nha... Chỗ này nó là cái ban công ở lầu cao, phần che chắn cho người khỏi ngã và phần tường ở nơi cao phía trên được ngăn cách bằng một lớp rào chắn. Anh Kiêu leo qua khe hở giữa trần và phần tường trên cao để ra phía ngoài (nguy hiểm, rơi xuống là ôi thôi), người ta thả dây xuống (ở đây bạn cứ tưởng tượng như mấy người thợ lau kính đu mình trên cao ở mấy tòa nhà cao tầng), anh ôm lấy đầu cậu bé để che chở, do lúc cắt mấy cây inox thì không ít bụi kim loại bay ra, dễ tổn thương mà, phải không nào? ^^

Nam Sơ thấy anh che chở cho mắt của Tam Bảo, không để cậu bé nhìn xuống, thậm chí còn thấp giọng nói, “Ngoan, đừng khóc.”

Tam Bảo nín khóc trong nháy mắt, đầu cọ vào tay anh.

"..."

"..."

"..."

"..."

Mười phút sau, đợi đến khi Tam Bảo được cứu rồi, Lâm Lục Kiêu mới nắm dây thừng leo ngược lại, dùng hai tay chống để phi qua rào chắn. Vừa ngừng lại, có một người đã đứng trước mặt anh. (phi phát xong mặt đối mặt ấy)

Đầu tiên, anh rất sửng sốt, lập tức lùi một bước về phía sau, nhìn từ trên cao xuống, nhìn cô mà có hơi đề phòng, “Làm gì vậy?”

Cô gái nhỏ nhếch môi cười, ánh mắt híp lại như vầng trăng lưỡi liềm, khuôn mặt thanh thoát, không hề trang điểm. Nam Sơ vươn tay, chỉnh cổ áo anh cho ngay ngắn lại.

"Đội trưởng, bị lệch rồi kìa.”

"..."



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 15.11.2017, 00:11
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 13.02.2014, 15:27
Bài viết: 680
Được thanks: 4168 lần
Điểm: 28.09
Có bài mới Re: [Hiện đại] Người đàn ông bước ra từ ngọn lửa - Nhĩ Đông Thỏ Tử - Điểm: 47
Chương 13

Edit: Preiya

Theo động tác trong tay Nam Sơ, Lâm Lục Kiêu theo bản năng cúi đầu liếc nhìn.

Động tác của cô rất nhanh, giúp anh chỉnh cổ áo thật ngay ngắn, lập tức thu tay lại, mu bàn tay trắng muốt chợt thoáng qua trong mắt anh, giống như một tia sáng, còn mang theo một chút mùi hương hoa anh đào, Lâm Lục Kiêu thu hồi tầm mắt, bỏ tay vào trong túi, ánh mắt lảng tránh.

Vừa lúc liếc nhìn về phía sau lưng, viện trưởng đưa Tam Bảo tới đây nói cảm ơn.

Tam Bảo cao xấp xỉ bằng một cái cây nhỏ tung tăng chạy tới, bổ nhào về phía Lâm Lục Kiêu, tay nhỏ ôm lấy bắp đùi của anh, lại nhỏ như vậy vẫn chưa cao bằng chân của anh, dúi đầu vào giữa chân của anh, nói ê a, "Cảm ơn chú Lâm!"

Lâm Lục Kiêu cúi đầu, xoa xoa tóc đứa bé, ánh mắt hiếm khi dịu dàng.

Hai tay Tam Bảo ôm lấy anh, nó còn nhỏ, hai tay vừa lúc đặt trên bắp đùi Lâm Lục Kiêu, ngước đầu lên, nói rất giòn giã, "Chú Lâm, trong đội các chú còn nhận người không? Chờ lúc cháu trưởng thành đến chỗ các chú làm việc có được không? !"

Lâm Lục Kiêu kéo ống quần, ngồi chồm hổm xuống, bàn tay sờ lên cái gáy Tam Bảo, xoa nhẹ hai cái, cười cười, "Vậy phải học thật giỏi, thi trường quân đội cũng không thể tùy tiện chui cái đầu béo vào như hôm nay nữa."

Không khỏi nhu hòa.

Nam Sơ nghĩ, đứa bé sau này của anh sẽ có hình dáng như thế nào?

Tam Bảo, "Dạ được, hôm nay lại làm phiền các chú nữa rồi!"

Lâm Lục Kiêu sờ đầu bé, "Ông cụ non cháu nghịch ngợm như vậy, ngược lại lượng công việc của chú cũng nhiều hơn không ít."

Viện trưởng cười cười, đi tới từ phía sau, "Lục Kiêu, không ở lại ăn cơm sao?"

Viện trưởng của nhà từ thiện này là chiến hữu cũ năm xưa của ông nội Lâm Lục Kiêu, khi Lâm Lục Kiêu còn nhỏ không hiểu những chuyện đám người lớn tranh luận, Lâm Thanh Viễn đã từng đe dọa muốn bỏ anh vào nhà từ thiện, viện trưởng cũng coi như là nhìn Lâm Lục Kiêu lớn lên.

Lâm Lục Kiêu đứng lên, "Phải quay về đội, lần sau trở lại thăm ông."

Viện trưởng hòa ái gật đầu một cái, sau đó nhìn về phía Nam Sơ, "Còn cháu, có muốn ở lại ăn cơm không?"

Nam Sơ, "Buổi chiều còn có thông báo, xe đã chờ cháu ở dưới lầu, đợi lát nữa đi gặp Bảo Thụ nên phải đi liền bây giờ."

Viện trưởng gật đầu một cái, có chút vui vẻ, "Bảo Thụ nhắc tới cháu rất lâu rồi, đi xem một chút đi, ông dẫn bọn nhỏ đi ăn cơm trước." Nói xong, viện trưởng liền mang theo bọn nhỏ rời đi, trên hành lang chỉ còn lại Nam Sơ và Lâm Lục Kiêu, hai người đưa mắt nhìn nhau một cái.

Lâm Lục Kiêu cúi người xuống, thu dọn đồ đạc, lạnh nhạt hỏi, "Em ở đây làm gì?"

Nam Sơ nhún vai, thờ ơ nói, "Làm từ thiện đó, không phải nhân vật công chúng đều thích nhà từ thiện lập đền thờ cho mình sao? Công ty ép buộc."

"Nhà từ thiện?"

Mặc dù không hiểu cô là một diễn viên tuyến 18 có cái gì tốt mà lập cái kiểu đền thờ này cho mình, nhưng dựa vào vẻ mặt lúc này của Nam Sơ, anh cũng không nhìn ra khác thường, tùy tiện đáp lời, tiếp tục cúi đầu thu dọn đồ đạc.

Nam Sơ cười kỳ quái, "Được rồi, lén nói cho anh biết, từ thiện là giả, thật ra thì em lén sinh một đứa bé, sợ truyền đi sẽ ảnh hưởng tới danh tiếng của em nên liền bỏ ở chỗ này."

Thành công hấp dẫn lực chú ý.

Lâm Lục Kiêu ngừng lại động tác trong tay, ánh mắt sâu lắng nhìn cô.

Nam Sơ cười, "Đừng nhìn em còn trẻ như vậy, thật ra thì em đã là mẹ một đứa bé."

"…"

Lâm Lục Kiêu không để ý tới cô, khóe miệng nhếch lên đầy vẻ giễu cợt, xoay người rút dây thừng ra.

Nam Sơ đi tới phía sau lưng anh, khẽ cúi người, ghé vào lỗ tai anh, nhỏ giọng nói, "Lúc nào rảnh rỗi?"

Lâm Lục Kiêu đứng thẳng, rũ mắt liếc nhìn cô, "Cũng đã là mẹ đứa bé, em vẫn còn tốn công như thế, không cần ở bên cạnh đứa bé à?"

Cô cười, "Phải tìm ba cho đứa bé đó nha."

"…"

Sao cô có thể nói ra những lời này như chuyện đương nhiên vậy, Lâm Lục Kiêu cảm giác rằng thật sự mình không cùng một địa cầu với cô gái này, anh cũng không biết lúc ấy mình lại làm sao, thế nhưng còn nhận lời của cô.

"Ba đứa bé đâu?"

Nam Sơ thở dài, "Còn trẻ không hiểu chuyện, chạy rồi."

"…"

Lâm Lục Kiêu, "Chuyện lớn như vậy nói cho tôi biết, không sợ tôi nói chuyện của em ra ngoài sao?"

Nam Sơ, "Tin tưởng anh thôi, nếu không thì làm sao lúc 16 tuổi theo anh về nhà?"

Lâm Lục Kiêu thử cố không để cho mình hiểu lệch ý của lời này, nhưng lời ra đến miệng lại cực kỳ châm chọc, "Cho nên sau khi rời khỏi nhà tôi lại đi tới nhà người đàn ông khác sao? Còn sinh đứa bé ra nữa?"

Nam Sơ không đáp lời, nhìn anh cười như đã thực hiện được, đuôi cặp mắt kia rất nhỏ, đường cong nhu hòa, xếch lên có chút quyến rũ.

Mẹ nó.

Thẩm Mục nói không sai, bề ngoài quả thật là thâm sâu.

Lâm Lục Kiêu không hề lên tiếng nữa, cũng không tiếp tục để ý tới cô nữa, quay đầu lại thu dọn đồ đạc.

Nam Sơ im lặng nhìn anh một lát, có lẽ có chút rảnh rỗi, cô móc ra điếu thuốc từ trong túi, ngậm lên miệng, châm lửa, lui về phía sau hai bước, dựa vào rào chắn phía sau lưng, chợt bả vai cô bị đè xuống, mới vừa cúi đầu, ánh mắt liếc về một cánh tay đưa ra, lúc không hề phòng bị đã bị người nhấc đến bên cạnh rồi.

Lâm Lục Kiêu túm lấy bả vai của cô, cằm hất về phía một khoảng trống phía dưới rào chắn, "Mù sao? Không nhìn thấy à?"

Nam Sơ ngậm lấy điếu thuốc, liếc nhìn rào chắn, hút điếu thuốc, ngửa đầu thở ra một hơi, giọng nói khàn khàn có hơi lười biếng,

"Anh khẩn trương vì em?"

Lâm Lục Kiêu cười lạnh lùng.

Phía sau là ánh mặt trời nóng bỏng giữa trưa thiêu đốt vào lòng người, Nam Sơ ngậm lấy điếu thuốc quên rút ra, tàn thuốc bay lên tro thuốc lá nhiều lần, tro tàn rơi khắp nơi, cô bị ý lạnh nơi đáy mắt anh làm cho sợ hãi.

"Tôi khẩn trương chính là tính mạng."

Anh dừng lại một chút, nhìn chằm chằm vào mắt của cô, gần như là nói từng chữ một, "Mỗi một người."

Nói xong, buộc dây thừng xong, đeo lên trên vai, cũng không liếc nhìn cô một cái, sải bước rời đi.

Nam Sơ đứng tại chỗ ngơ ngác.

Nhiệt độ trong giọng nói kia, là ánh mặt trời sau lưng cũng không cách nào hòa tan.

Trước kia trong phòng sách của Lâm Thanh Viễn treo một câu nói cuối cùng.

—— Không còn những năm phồn thịnh nữa, sáng mai lại là một ngày tiếp tục khó khăn.

Những lời này thật sự không sai.

Còn nhớ lúc anh mới tốt nghiệp trường quân đội liền được tiến vào trung đội Đặc Cần còn chưa có bao lâu, chỉ huyện Bình Lâm bị động đất lớn, tất cả con đường đi tới huyện Bình Lâm đều bị cản trở, lúc đó anh đi theo trung đội trưởng, theo nhóm quân hàng không đầu tiên đến thẳng hiện trường, lúc máy bay trực thăng hạ xuống, cũng bị tất cả mọi thứ trước mắt làm cho khiếp sợ, liếc nhìn thấy tất cả đều là đống đổ nát, tường gạch ngói rơi xuống, gạch đá xám trắng, vĩnh viễn cũng không đếm hết được bao nhiêu người rốt cuộc chôn phía dưới này.

Bọn họ cầm dụng cụ dò xét không ngừng tìm kiếm người sống sót, cũng không ai biết, trong khoảnh khắc lúc dụng cụ dò xét phát ra tín hiệu kia, bọn họ đã mừng rỡ như điên bao nhiêu, chó cứu hộ liên tục làm công việc tìm kiếm suốt chín mươi mấy giờ, cuối cùng ngã xuống đống đổ nát, thoi thóp một hơi, ngay cả cuối cùng lúc sắp nhắm mắt, ở dưới người nó còn dò xét ra một dấu hiệu sinh mạng.

Lúc đó mới cứu một người ra từ trong đống đổ nát, quay đầu lại lao tới chiến trường, nơi anh cứu hộ trước kia là một trường học, phía dưới bị vây khốn phần lớn là học sinh, anh cầm dụng cụ dò xét sinh mạng, phát hiện dưới một tòa nhà cao có dấu hiệu sinh mạng, lập tức kêu đồng đội tới bắt đầu đào lối thông xuống.

Mọi người đều đầu đầy mồ hôi, đào liên tục suốt mấy ngày mấy đêm, giữa chừng chỉ ngủ một hai giờ, cả người vô cùng bẩn, trên mặt trên người trên chân tất cả đều là bùn đất, nhưng cũng không biết có một sức lực từ đâu tới, không dùng hết sức lực, lấy tay lau mồ hôi, vùi đầu khổ sở làm, lúc đào được một phần ba, xuyên thấu qua khe hở của ba tảng đá, anh nhìn thấy một đôi mắt đen ngòm của bé trai.

Đến bây giờ anh vẫn còn nhớ, trong khoảnh khắc lúc cặp mắt nhìn thấy anh, giống như là ở trong biển rộng nhìn thấy một cây lục bình, trong nháy mắt liền sáng lên.

Anh không ngừng an ủi đứa trẻ, bọn họ sẽ cứu bé ra.

Nhưng chờ anh đi đến bên trong tìm tòi kỹ càng, mới nhìn thấy, bé trai bị cốt thép đâm xuyên chỗ trái tim, trong bùn đất đều là máu, mùi tanh rất nồng.

Khe hở tảng đá quá nhỏ, người trưởng thành không thể tiến vào, trên người bé trai bị cốt thép giữ lấy, bị chôn vùi ở đống đất sâu bên trong, hoàn toàn không có cách nào kéo bé ra ngoài, nếu như cố chấp đẩy tảng đá ra, đống đá phía trên bất cứ lúc nào cũng sẽ đổ sập xuống, theo đó bé trai bị chôn vùi, mà lúc đó bé trai cũng không chống đỡ được quá lâu, mặc dù không muốn buông tha, ai cũng không có cách nào.

Kết quả là Lâm Lục Kiêu nghe bé trai yếu ớt gọi anh, lúc anh dò xét qua lần nữa thì không biết vì sao cặp mắt đen như mực trong đống đất tối om kia của bé trai lại lộ ra vẻ vô cùng sáng, luôn luôn cầu xin anh cứu bé ra, bé muốn sống sót.

Trong cặp mắt kia đều là khát vọng, bé nói với anh, lớn lên nhất định sẽ làm rường cột cho nước nhà, báo đáp tổ quốc thật nhiều, để cho bọn họ nghìn vạn lần không được vứt bỏ bé, em gái bé đã chết nhưng không ai quản rồi.

Mới vừa nói xong, dư chấn tới, anh và mấy đội viên bị chấn động xuống bên sườn đất, giương mắt lên nhìn lại, nào còn có đống đất nữa, đã san thành bình địa mất rồi.

Lâm Lục Kiêu quỳ trên mặt đất, siết chặt quả đấm, chống trên mặt đất, hốc mắt kìm nén đến đỏ bừng, nhưng anh cũng chỉ có thể đứng lên đi về phía trước, điều duy nhất chống đỡ anh là, trước khi một đợt dư chấn khác đến thì phải cứu ra nhiều người.

Đây là sứ mạng của anh.

Đến bây giờ anh đều không dám nghĩ tới dáng vẻ của bé trai đó, lúc Lão Đội Trưởng rời khỏi đơn vị vỗ bả vai nói cho anh biết, "Lục Kiêu, làm việc này, chịu khó khăn, chịu đau khổ, còn phải nhìn thấy đau khổ nữa."



Lâm Lục Kiêu mới vừa thu dọn đồ đạc xong, lên xe, kéo cửa xe vào, bảo đội viên lái xe, phía trước xe có người chạy tới, viện trưởng để người ta gọi anh lại.

"Chờ." Lâm Lục Kiêu nói với đội viên xong, khó hiểu nhảy xuống xe an toàn, chạy về phía viện trưởng.

Viện trưởng đưa một cái hộp hình vuông cho anh, "Lần trước lúc ba cháu tới đây, rất hợp với một đứa bé, trò chuyện nhiều thêm mấy câu, mấy ngày trước trong viện làm thủ công, đứa bé này giúp ba cháu làm một con người nhỏ bằng bùn, mặc dù biết ngày thường ba cháu rất bận, chắc đã sớm quên chuyện này rồi, nhưng tình huống của đứa bé này đặc biệt, ông liền làm chủ cầm đồ của bé tới, thuận tiện nhờ cháu giúp mang về nhà cho ba cháu."

Lâm Lục Kiêu cúi đầu nhận lấy, khẽ dạ một tiếng, "Đứa bé tên gì?"

Viện trưởng nói, "Nam Bảo Thụ."

"…"

Lâm Lục Kiêu, "Sẽ không phải là con nhóc kia mới vừa nói tới đứa bé kia đó chứ?"

Viện trưởng cười cười, "Cháu nói Nam Sơ à?"

Lâm Lục Kiêu lẩm bẩm một tiếng.

"Đúng rồi, Nam Sơ mấy năm nay nhận nuôi, tâm tư của cô bé này thật sự rất tốt, mặc dù có lúc nói chuyện, trong miệng lại không có một câu nói thật nào, nhưng cô bé rất tốt bụng, không chỉ có giúp đỡ Bảo Thụ đi học, không làm gì sẽ tới chăm sóc Bảo Thụ, mang theo một đống lớn đồ vật này nọ, cũng mang luôn cho những đứa trẻ khác trong viện. Đứa nhỏ Bảo Thụ này mắc chứng tự bế, cô bé luôn dẫn đi tìm không ít bác sĩ, lần trước lúc ba cháu tới đây, Bảo Thụ hiếm khi có thể trò chuyện đôi câu với ba cháu, cô bé đó nha, chính là mạnh miệng."

Chỗ nào mạnh miệng, miệng rất mềm đó chứ.

Lâm Lục Kiêu gật đầu một cái cất đồ vật đi, làm một quân lễ tiêu chuẩn, "Được, cháu nhất định đưa về cho ông, cháu phải đi rồi, ông chú ý thân thể."

Viện trưởng gật đầu một cái, "Đi đi."

Lâm Lục Kiêu mới vừa lên xe, vẫy tay chào với viện trưởng, xe mới vừa khởi động, điện thoại di động trong túi rung một cái.

Anh lấy di động ra, vừa kịp nhìn thấy,

【 đến từ con nhóc thối tha: cảm ơn đội trưởng đã dạy dỗ, hiện tại em rất quý trùng sinh mạng. 】

Một lát sau, lại có thêm một tin nhắn gửi đến,

【 đến từ con nhóc thối tha: ít nhất trước khi theo đuổi được anh, em phải tiếc mạng. 】

Lâm Lục Kiêu lấy cái mũ xuống để sang một bên, người dựa vào ghế ngồi, khóe miệng vừa cong lên, anh nhanh chóng ấn phím di động,

—— tiếc mạng thì cai thuốc trước.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Preiya về bài viết trên: Honggamlam, Quỳnh Trần, châulan, hikari2088, rinnina, vi ngôn lục ngạn, Đào Sindy
     
Có bài mới 23.11.2017, 10:39
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Lang Thang Bang Cầm Thú
Đại Thần Lang Thang Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 14.05.2015, 10:10
Bài viết: 258
Được thanks: 2283 lần
Điểm: 31.35
Có bài mới Re: [Hiện đại] Người đàn ông bước ra từ ngọn lửa - Nhĩ Đông Thỏ Tử - Điểm: 42
Chương 14

Nam Sơ trả lời rất nhanh: Bỏ thuốc lá có ích lợi gì?

Lâm Lục Kiêu ngồi tựa vào ghế, một tay cầm điện thoại di động, một tay đặt lên cửa sổ xe, mu bàn tay dán lên môi, đây là thói quen khi anh suy tư, hồi lâu, nhắn xuống thật nhanh: Có lợi với thân thể em.

【Con nhóc thối tha:...Không có động lực bỏ thuốc, động lực sống nữa, anh phải cho em. 】

Lâm Lục Kiêu nhíu mày một cái, vừa muốn nhắn lại, ngay sau đó, lại tới một tin.

【Con nhóc thối tha: Chẳng hạn như, bỏ thuốc một tuần, anh ăn cơm với em, bỏ thuốc hai tuần, nắm tay, bỏ thuốc một tháng...Hmm... 】

Lâm Lục Kiêu rầm rì một tiếng, cười ra tiếng, nhét di động vào kính chắn gió phía trước, không để ý đến cô nữa.

Điện thoại lại rung lên.

Anh chống vào bệ cửa sổ, mu bàn tay chống lên khóe miệng, liếc một cái, không có phản ứng.

Một lát sau, lại rung thêm một cái.

Anh quay đầu lại liếc mắt nhìn, cau mày, có chút phiền não đưa tay lấy di động, trượt mở, tin cuối hiện lên trên màn hình là một hình ảnh, một cái chậu sắt, mấy điếu thuốc lá xịn, đốt một nửa.

Đồng đội bên cạnh nhìn hình hơi thấy tò mò, ghé đầu liếc mắt, sợ ngây người, "Mẹ nó, ai đây? Thuốc này cũng hết mấy tháng tiền lương của tôi đó."

"Một người bị bệnh thần kinh."

Lâm Lục Kiêu nhét điện thoại vào túi, nói.

...

Quả thật hôm sau Nam Sơ bỏ thuốc.

Mấy ngày nay đi quay chụp cũng chỉ ngoan ngoãn ngồi một bên đọc sách, trong túi luôn có một hộp kẹo, khi nào không nhịn được thì ăn hai viên, ngay cả Thẩm Quang Tông cũng cảm thấy có phải đầu óc con nhóc này bị dập rồi hay không mà đổi tính.

Ngay cả anh đưa thuốc cho cô, cũng bị Nam Sơ không để mắt tới.

Thẩm Quang Tông suy nghĩ từ đầu đến cuối chuyện này có chút quỷ dị, thừa dịp lúc Nam Sơ đang nghỉ ngồi vào gần cô hỏi mấy câu, kết quả con nhóc này nói thẳng một câu chặn anh lại, "Anh ngồi xa một chút, một thân mùi thuốc làm tôi nghiện."

"Mẹ nó, cô đổi tính rồi sao?"

"Quý trọng mạng sống."

"Đm không phải bị ung thư phổi chứ? Nếu như cô bị bệnh phải nói với công ty! Bất luận nói cái gì, cũng không thể không điều trị!"

Nam Sơ cúi đầu lật kinh phật, phất tay một cái: "Cút đi."

Mấy ngày sau, Hàn Bắc Nghiêu biết được chuyện này, tự mình đến trường quay ngồi trong lều quan sát một ngày, xác định Nam Sơ một điếu thuốc cũng không đụng, lắc đầu không thể tin được cho người gọi Tây Cố qua, gác chân nhàn nhã nằm ngửa ở trên ghế, đưa mắt nhìn, quan sát cô gái nhỏ chưa tới mét sáu trước mắt.

Nắng nóng sau lưng, Hàn Bắc Nghiêu lại phát hiện cô gái nhỏ này đang phát run.

Đây là lần thứ ba Tây Cô thấy sếp lớn, cô cũng không biết tại sao mình lại phát run, thật ra nhìn gương mặt điển trai của Hàn Bắc Nghiêu, vẫn có chút sợ, đại khái là bình thường vẫn hay bị Thẩm Quang Tông đe dọa.

Chỉ cần Nam Sơ có chút chuyện gì, Thẩm Quang Tông lập tức gằng giọng lên rống cô.

"Cô có biết trước kia Hàn tổng làm gì không? Hả! ?"

"Cô có biết cô làm vậy là gây phiền phức cho Hàn tổng không? Cô có biết Hàn tổng nổi giận lên sẽ đáng sợ thế nào không? ! Tôi theo Hàn tổng làm việc nhiều năm rồi, chỉ thấy ngài ấy nổi giận một lần, làm tôi cả nửa năm không dám vào phòng làm việc của ngài ấy!"

"Nam Sơ là lá bài tẩy cuối cùng của Hàn tổng! Nếu có chuyện gì xảy ra! Cô có biết Hàn tổng sẽ ném cô ra biển làm mồi cho cá không!"

Tây Cố rụt cổ: "Giết....Người là phạm pháp...."

Thẩm Quang Tông cười lạnh một tiếng, tiếp tục đe dọa cô: "Ở trong công ty này, Hàn tổng chính là luật!"

"..."

Hiện tại Tây Cố nhìn thấy anh đúng là không cách nào để chân mình hết run.

Hàn Bắc Nghiêu chỉnh lại mắt kính, "Cô lạnh lắm sao?"

Tây Cố rụt cổ, "Không có...Không có."

Hàn Bắc Nghiêu cười môt tiếng, nhướn mày lên, "Có cần người lấy áo khoác cho cô không?"

Muốn nóng chết cô sao? !

Tây Cố lắc mạnh đầu, "Không, không, không, tôi rất nóng."

Hàn Bắc Nghiêu nhìn cô cười.

Trong lòng Tây Cố rơi lộp bộp, cười đến mức yêu nghiệt như vậy!

Cổ họng phát run nói: "Hàn…Tổng, tôi tôi...Phải đi... Trang điểm lại... Cho Nam Sơ."

Hàn Bắc Nghiêu: "..."

Lại là người nói lắp? !

Hàn Bắc Nghiêu ngoắc tay với Tây Cố, "Lại gần chút."

Tây Cố dịch về trước từng bước.

Hàn Bắc Nghiêu cau mày: "Tới chút nữa."

Tây Cố lại dịch từng bước.

Không nhịn được, "Cô tới gần chút nữa tôi sẽ ăn cô sao?"

Đi về trước, đi về trước.

"Gần đây Nam Sơ có bị kích thích chuyện gì không?"

Tây Cố lắc đầu, "Thật thật...Thật sự không có."

"Cô nói liền được không?"

"Được."

"Tôi hỏi cô lần nữa, gần đây cô ấy có gì khác thường không."

Tây Cố trả lời nhanh, "Thật là... Không có."

Tây Cố cứ như vậy bị Hàn Bắc Nghiêu lôi kéo đặt câu hỏi hơn một giờ, cho đến khi Nam Sơ đến tìm người, giải cứu Tây Cố thoát khỏi ma trảo.

Chờ Tây Cố đi xa, mới hỏi người đàn ông đang nằm trên ghế, "Gần đây anh rất rãnh rỗi?"

Hàn Bắc Nghiêu như có điều suy nghĩ nhìn bóng lưng Tây Cố chạy chối chết, trả lời: "Tôi phát hiện cái người nói lắp này chơi rất vui."

"Tây Cố?"

"Ừ."

"Anh muốn tôi giữ khoảng cách với em ấy."

"..."

Hàn Bắc Nghiêu đeo kính lên, cố làm vẻ kinh ngạc hỏi: "Thế nào? Em vừa ý cô bé này?"

Nam Sơ: "... Em ấy rất đơn thuần, không thích hợp với anh."

Hàn Bắc Nghiêu không lưu tâm, "Có thích hợp hay không phải thử qua rồi mới biết, nhưng mà chuyện của tôi em đừng quan tâm, em cứ chụp ảnh cho tốt là được rồi, nghe nói gần đây em bỏ thuốc, rất tốt, rất rực rỡ, hi vọng em vẫn rực rỡ như vậy dưới ánh mặt trời. Dù sao phụ nữ rực rỡ như vậy mới có thể được yêu."

Sau khi Hàn Bắc Nghiêu đi, Nam Sơ nhận được điện thoại của Lâm Khải, hẹn cô buổi tối đi uống rượu.

Nam Sơ cự tuyệt, Lâm Khải không bỏ qua khuyên cô, "Tôi mới phát hiện được một quán, không khí và rượu ở đó ngon cực kỳ! Đi cùng đi!"

Nam Sơ lời lẽ nghiêm khắc cự tuyệt.

Lâm Khải kinh ngạc đến đần ra, tình bạn giữa cậu và Nam Sơ dựa trên việc uống rượu và hút thuốc, hay thường nói là bạn nhậu, Nam Sơ uống rượu rất lợi hại, hơn nữa còn rất hiểu biết về rượu, cứ như từ nhỏ đã vậy, hai người quen biết nhau tại quán rượu ở Milan, ông chủ quán rượu nói cho cậu biết, Nam Sơ là cô gái uống rượu tốt nhất ông từng thấy, Lâm Khải mới nhất thời tò mò muốn uống rượu với cô, kết quả không ngờ con nhóc này thật sự uống rất siêu, hơn nữa còn có thể uống đồng thời sáu bảy loại rượu.

Cô nói cô muốn bỏ rượu, giống như thiên tài Piano muốn đổi nghề đi làm đầu bếp, Lâm Khải đơn giản không sao hiểu được, "Tại sao!"

"Quý trọng mạng sống, cách xa rượu và thuốc lá."

Lâm Khải: "Đột nhiên cô muốn sống như vậy, làm tôi thấy rất sợ."

Nam Sơ: "Lâm Khải."

"Làm gì! ?"

"Chúng ta hãy cùng sống rực rỡ lên."

"..."

Nam Sơ cúp điện thoại, yên lặng nửa khắc (1 khắc = 15ph), nhắn một tin nhắn gửi đi.

...

Bên kia, Lâm Lục Kiêu đang ở bên ngoài bổ túc cho tân binh, các tân binh mới vừa vào ngũ ý chí chiến đấu rất sục sôi, huấn luyện xong một vòng, mỗi một người đều ủ rủ tựa như trái cà---- phơi nắng. Buổi tối Lâm Lục Kiêu giảng cho bọn họ học một khóa lý luận quân sự, kiến thức phòng cháy, các tân binh vây lấy anh hỏi, "Các anh lúc nhập ngũ cũng như vậy sao? Tuần đầu tiên chắc chắn không, tôi cảm thấy chúng tôi rất lợi hại, nhiều mục như vậy cũng làm xong hết."

Lâm Lục Kiêu cúi đầu cười, đóng sách lại, chỉ đạo viên đứng bên cạnh bục giảng, không đợi anh nói chuyện, lập tức lên tiếng, "Các cậu chỉ là một đám nhóc, nếu ném các cậu vào trong đội của huấn luyện viên Lâm, không tới một tuần, tất cả đều cuốn xéo hết."

Chỉ đạo viên chỉ vào đám nhóc này, quở trách từng việc đã làm, "Buổi chiều mang vật nặng chạy đã đạt yêu cầu chưa? Các cậu là phòng cháy, đến lúc đó các cậu đỡ súng bắn nước còn nặng hơn bao cát buổi chiều gấp mấy lần! Thời điểm Lâm đội bọn họ nhập ngũ, một ngày hít đất mấy trăm cái mấy cậu có biết không? Có biết so với các cậu chạy còn nhiều hơn mấy vòng có biết không? Lâm đội đây là chiếu cố các cậu! Cậu còn không biết vui mừng, còn đòi hỏi với huấn luyện viên cái gì? !"

Phía dưới bị giáo huấn không một tiếng động, nhưng vẫn có mấy tân binh cảm thấy không phục.

Lâm Lục Kiêu đứng trước bục, vành nón che nửa khuôn mặt, hàm dưới buộc chặt, đường cong lưu loát, thời điểm anh nghiêm túc, quả thật làm người ta thấy sợ.

"Không phải là chiếu cố các cậu, đây là quân đội, không có việc chiếu cố như vừa nói, ngươi nào đi vào cũng phải tuân thủ quy cũ. Mỗi một hạng mục huấn luyện các cậu, sau này thời điểm súng thật đạn thật đều là bảo vệ tính mạng, để các cậu cứu người, chờ đến lúc đó không có ai cứu các cậu hết. Dù sao đi nữa vẫn là câu nói kia, nếu đã chọn con đường này, không chịu được, chịu được, cũng phải chịu, đàn ông vai không gánh những thứ này, chẳng lẽ muốn phụ nữ trẻ em gánh cho các cậu? Vào quân đội, thì đồng nghĩa với việc giao mạng mình cho quốc gia, cậu là rồng thì phải lượn, có là hổ cũng phải bò."

Nghe được câu nói sau cùng, .dường như nhiệt huyết được thổi lên, các tân binh mãnh liệt vỗ tay. Mọi người đàn ông luôn ôm ấp một tính cách anh hùng, vừa nghe bảo vệ quốc gia, bảo vệ vợ con, lại trong nháy mắt cảm giác mình to lớn hản lên, buổi tối lúc gọi điện cho bạn gái, cũng không quên nói những lời của Lâm Lục Kiêu hôm nay, trong nháy mắt cảm giác mình lộ rõ vẻ đàn ông vô cùng.

Các tân binh mới vào cũng cảm thấy vị huấn luyện viên Lâm này quả thật rất đàn ông, dáng dấp lại đẹp trai, rất tuyệt vời. Những binh lính gàn bướng gây chuyện thấy Lâm Lục Kiêu cũng cung cung kính kính hành quân lễ, gọi một tiếng Lâm đội.

Trên đường trở về ký túc xá, chỉ đạo viên thanh âm khen ríu rít, "Rốt cuộc vẫn là người đọc sách làm công tác văn hóa, tuy là nói như nhau, hù dọa bọn họ đến rắm cũng không dám thả!"

Lâm Lục Kiêu cúi đầu nhìn tin nhắn, không lên tiếng.

Chỉ đạo viên đẩy vai anh, "Lần trước lãnh đạo tìm cậu nói chuyện gì?"

"Cuộc thi tháng sau." Lâm Lục Kiêu cũng không ngẩng đầu lên, ngón tay gõ thật nhanh trên điện thoại.

"Vậy sau này gặp mặt phải kêu một tiếng lãnh đạo, được rồi, cũng coi là hết khổ." Chỉ đạo viên vỗ vỗ vai anh, đi về một con đường khác: "Được rồi, cậu nghỉ ngơi trước đi, tôi đi điểm danh."

Lâm Lục Kiêu trở lại ký túc xá, bỏ sách lên bàn, nằm lên giường, gác chân, nhíu mày, suy nghĩ những lời chỉ đạo viên vừa nói.

Trong chốc lát, điện thoại lại rung lên.

Anh đưa tay qua cầm lên.

【Con nhóc thối tha: Bỏ thuốc một tuần, cầu xin phần thưởng. 】

Lâm Lục Kiêu: Ở bên ngoài dạy bổ túc.

【Con nhóc thối tha: Chờ anh quay lại, chúng ta cùng ăn cơm? 】

Lâm Lục Kiêu: Nói sau.

【Con nhóc thối tha: Cứ quyết định vậy đi. 】

Lâm Lục Kiêu: ...

【Con nhóc thối tha: Vừa rồi em của anh hẹn em đi uống rượu, em cũng không đi, còn giúp anh dạy dỗ cậu ta đó. 】

Lâm Lục Kiêu: Cuối tuần tôi trở về

【Con nhóc thối tha: Đến lúc đó cùng nhau ăn cơm, chỉ hai chúng ta? 】

Lâm Lục Kiêu: Ừ.

【Con nhóc thối tha: Vậy em đặt chỗ. 】

Lâm Lục Kiêu: Có một điều kiện.

【Con nhóc thối tha: ? 】

Lâm Lục Kiêu để chân xuống, ngồi thẳng, hốc mắt đĩnh sâu, môi mím chặt, rất nghiêm túc nhắn trả lời:

Đừng mặc giống như lần trước


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn san san về bài viết trên: Honggamlam, Nguyệt Hoa Dạ Tuyết, Quỳnh Trần, châulan, rinnina, vi ngôn lục ngạn
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 64 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Hai au và 89 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (HOÀN)

1 ... 183, 184, 185

[Cổ đại] Yêu nghiệt khuynh thành Minh vương độc sủng - Thụy Tiếu Trụ

1 ... 47, 48, 49

3 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 158, 159, 160

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

6 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C975

1 ... 138, 139, 140

7 • [Cổ đại - Huyền huyễn] Sư phụ Ma Quân đồ đệ Thượng Thần - Tô Nhị Khuyết

1 ... 26, 27, 28

8 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 1)

1 ... 176, 177, 178

9 • [Xuyên không - Huyễn huyễn] Ma phi khuynh thế độc sủng nàng - Dạ Ngữ Phàm

1 ... 37, 38, 39

10 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C73]

1 ... 28, 29, 30

[Hiện đại] Hoa hồng nhỏ của anh - Song Du

1 ... 17, 18, 19

[Xuyên không] Chuyên tâm độc sủng mùa xuân của hạ đường thê - Vũ Sơ Tình

1 ... 35, 36, 37

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

14 • [Hiện đại] Anh nghĩ anh sẽ không thích em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 40, 41, 42

15 • [Hiện đại] Nhốt yêu - Sắc

1 ... 13, 14, 15

16 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 20, 21, 22

17 • [Hiện đại - Võng du] Cô dâu Hoa Yêu - Mặc Thanh Thành

1 ... 24, 25, 26

18 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 2)

1 ... 161, 162, 163

19 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

20 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110



Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 1534 điểm để mua Rùa võ sĩ
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 1237 điểm để mua Mề đay đá Garnet 2
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 1192 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 250 điểm để mua Hot Dog
anonkit99: hello
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 1072 điểm để mua Ngọc cam
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 264 điểm để mua Chậu hoa tình yêu
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 474 điểm để mua Thỏ mi gió
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 1020 điểm để mua Ngọc cam
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 1177 điểm để mua Mề đay đá Garnet 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 1134 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: becuacon vừa đặt giá 500 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 250 điểm để mua Chậu hoa tình yêu
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 970 điểm để mua Ngọc cam
Kim Jong-hyun: Nhường con rùa nha :hixhix: nó theo chụy từ ngày mới dô diễn đàn đó, me lâu lắm mới hiện  :cry:  ri ri
Shop - Đấu giá: Kim Jong-hyun vừa đặt giá 310 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 450 điểm để mua Thỏ mi gió
Shop - Đấu giá: Gwendolynn vừa đặt giá 294 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Gwendolynn vừa đặt giá 820 điểm để mua Dây chuyền đá Peridot
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 780 điểm để mua Dây chuyền đá Peridot
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 1120 điểm để mua Mề đay đá Garnet 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 922 điểm để mua Ngọc cam
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 364 điểm để mua Thỏ mi gió
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 279 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 332 điểm để mua Bí xinh
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 432 điểm để mua Bé hoa
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 345 điểm để mua Thỏ mi gió
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 327 điểm để mua Thỏ mi gió

DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.