Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 302 bài ] 

Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

 
Có bài mới 12.11.2017, 13:05
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 04.05.2017, 19:10
Bài viết: 80
Được thanks: 757 lần
Điểm: 33.58
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y - Điểm: 50
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 64: Ác Nhân Cáo Trạng Trước

Editor: Yên Nhi

Thế nào gọi là ác nhân cáo trạng trước? Thanh Linh xem ra đã hiểu được.

Người này cơ hồ mỗi ngày đều chạy đến chui vào chăn của nàng, ăn hết đậu hủ của nàng thì thôi, lại còn bảo rằng nàng hủy hết thanh danh của hắn. Thanh Linh trợn trắng mắt, gân mí cũng không ngừng co rút, là ai kéo ai đi ngủ? Là ai hủy danh tiết của ai?+

Thanh Linh sắp tức giận đến hộc máu, nhưng nàng cực lực nhịn xuống không lên tiếng, bởi vì nàng muốn hành động! Nàng tức tối đẩy hắn ra ngoài, còn tặng thêm một cước dùng hết sức lực.

Tần Liễm hoàn toàn không ngờ nữ tử trong ngực sẽ đột nhiên ra tay, không đề phòng, bị đánh trúng, bất đắc dĩ bị nữ nhân trong ngực đạp xuống giường lần nữa.

"Diệp Thanh Linh!" Một buổi tối bị đạp xuống giường tới hai lần, Tần Liễm rốt cuộc không thể duy trì tươi cười trên mặt nổi nữa, cả giận nói, ngực phập phồng kịch liệt. Định bắt nữ nhân kia lại trừng phạt một phen, nhưng lại lo lắng vết thương trên lưng nàng bị nứt ra, lúc đó người đau lòng sẽ lại là hắn.

Tần Liễm thầm tự giễu, thật không biết đời trước mình đã gây ra cái nghiệt gì, đời này lại đi thích nữ nhân như vậy.

Đời này hắn cũng không biết tình bắt đầu từ bao giờ, đến lúc nhận ra được là đã chẳng thể sống thiếu nàng, cũng chẳng thể thay thế ai vào được!

"Ta đâu muốn đạp ngươi như vậy, ngươi đừng có làm loạn thì phải tốt hơn không?" Nhìn hắn tức giận, nàng có chút sợ.

Tần Liễm đứng dậy, thản nhiên nhìn nữ nhân trên giường một cái: "Có đôi khi ta rất muốn bóp chết nàng!"

Thanh Linh theo bản năng vuốt vuốt cổ mình, thân thể tự giác co rụt vào bên trong giường.

Thấy thế, Tần Liễm bất đắc dĩ cười: "Thật không biết nàng đang sợ cái gì"

Hắn phủi phủi đất cát trên người xong, không đến gần giường nàng nữa, mà lại rời khỏi phòng.

Nhìn Tần Liễm rời đi, Thanh Linh cảm thấy thật kì lạ, muốn hỏi nhưng lại không mở miệng ra được. Trong lòng nghèn nghẹn, còn có chút ấy náy, có phải khi nảy nàng hơi quá đáng hay không? Mới nghĩ đến đó, Tần Liễn vốn đã đi bỗng nhiên đẩy cửa trở lại.

Hắn vừa vào đã bò lên giường của Thanh Linh rất tự nhiên, lúc này nàng không dám đạp hắn nữa, Tần Liễm vừa nằm xuống đã ngang ngược ôm nàng, nũng nịu nói bên tai: "Còn dám đạp ta xuống giường lần nữa, ta sẽ cắn đứt cổ nàng luôn"1

Hôm sau, sáng sớm, khi Thanh Linh tỉnh dậy đã không thấy Tần Liễm đâu. Nàng rửa mặt xong xui, đi ra sân viện, đã nhìn thấy Minh Lục đánh xe ngựa dừng lại sẵn bên ngoài.

Minh Lục nhảy xuống xe ngựa, cung kính nói với Thanh Linh: "Diệp cô nương, mười lăm ngày sau chính là đại hôn của ngài và công tử, Minh Lục đặc biệt đến đưa Diệp cô nương về lại Diệp phủ, chuẩn bị cho ngày thành thân!"

"Công tử nhà ngươi đâu rồi, ta muốn nói chuyện với hắn một chút"

"Công tử nói, theo phong tục của Nam Hạ ta, trước ngày thành thân hai người phải ít gặp mặt mới phù hợp, nên chỉ sợ công tử sẽ không gặp mặt Diệp cô nương đâu."

Lòng Thanh Linh rơi 'lộp bộp' một tí, lập tức hối hận, tối qua nàng không nên gây phiền phức với người nào đó, lần này thảm rồi, ngay cả muốn thương lượng cũng không được.

"Diệp cô nương, xin ngài mau đi thu dọn đồ đạc rồi lên xe ngựa đi."

Thanh Linh nhìn hắn rồi lại đảo mắt quan sát xung quanh, lòng âm thầm tính toán một phen: "Ta vào trong thu dọn một chút trước!"

Thanh Linh trở lại phòng ngủ trong tiểu viện, cầm lên một xấp ngân châm dày mà đại phu cho nàng mấy ngày trước.

Một lát sau, Thanh Linh chạm rãi bước ra tiểu viện: "A, ta đột nhiên nhớ ra mình quên lấy điểm tâm mà Ngô thẩm chuẩn bị rồi. Minh Lục, ngươi vào trong mang một ít thức ăn Ngô thẩm đưa ra đây, ta chờ ngươi ở đây"

Minh Lục không chút nghi ngờ, hết sức sảng khoái đi vào tiểu viện.

Thanh Linh thấy bóng người hắn đã khuất sau cửa viện, động tác than thạo gỡ dây ngựa từ xe ra.

"Diệp cô nương, ngươi làm gì?" Ba ám vệ ẩn núp xung quanh thấy Thanh Linh có hành động khác thường, lập tức hiện ra ánh sáng.

Minh Lục cũng nghe được động tĩnh bên ngoài, vội chạy ra.

Thanh Linh nhảy lên lưng ngựa còn chưa vội rời đi, cổ tay uốn một cái, giữa khe hở năm ngón tay bắn ra ngân quang lóng lánh. Nhắm chuẩn sát vào huyệt đạo của ba gã ám vệ mà bắn ngân châm tới.

Hai trong ba ám vệ trúng ngân châm, không thể cử động, ám vệ còn lại và Minh Lục đuổi theo sít sao.

"Diệp cô nương, ngài không được đi!" Minh Lục lớn tiếng hô.

"Trở về nói cho công tử nhà các ngươi biết, ta cảm thấy rất có lỗi với hắn, nhưng ta vẫn chưa chuẩn bị tốt, ngươi bảo hắn tìm cách tạm hoãn đại hôn lại, hay giải trừ hôn ước luôn cũng được." Lời nói vừa tuôn ra khỏi miệng, Thanh Linh lại cảm thấy không ổn. Nàng và Tần Liễm là do Hoàng thượng tứ hôn, nàng trốn như vậy, khác nào chống lại thánh chỉ?

"Nói một câu cho công tử nhà ngươi biết nữa, bảo rằng Diệp Thanh Linh ta đã bắt đầu thích hắn!" Nếu Tần Liễm có thể đợi nàng yêu hắn, vậy tới lúc nàng yêu hắn, nàng sẽ cam tâm tình nguyện cùng hắn đứng trên đại lễ thành thân.

Tần Liễm chắc chắn sẽ hiểu được ngụ ý của nàng, nhưng nếu hắn tức giận không chịu tha cho lần chạy trốn này của nàng, vậy phải làm sao đây? Mà thôi, trốn trước nói sau.

Thanh Linh không dây dưa thêm nữa, kéo căng dây cương, giục ngựa chạy như bay về phía trước.

Đồ Tần Liễm dùng đúng là cái gì cũng tốt, đến cả mười con ngựa kéo xe cũng đều là loại thượng đẳng, chạy thật nhanh.

Đến ngã ba, bên trong sơn thôn có chằng chịt cây cối và nhà cửa cao thấp, Thanh Linh chỉ lượn ngựa vài vòng đã bỏ xa được Minh Lục và những ám vệ kia.

"Công tử, Diệp cô nương chạy mất rồi, thuộc hạ vô dụng, xin công tử trách phạt" Trong đại sảnh Tướng phủ, Minh Lục cúi thấp đầu nói.

Tần Liễm đang vuốt vuốt một cây sáo ngọc màu trắng, nghe vậy, 'răng rắc' một tiếng, sáo ngọc đã bị bẻ gẫy: "Hừ, ngươi đúng là đồ vô dụng." Giọng nói băng lãnh thấu xương thấu thịt.

Giọng nói băng lãnh rét run đó lọt vào tai, Minh Lục cảm giác bản thân mình giống như bị rơi vào hầm băng vậy, càng cúi đầu xuống thấp hơn.

"Ngươi tự tới Hình thất để lãnh phạt đi, trong ba tháng này, nhiệm vụ của ngươi chính là phải rửa ráy tất cả bồn cầu và nhà xí của Tướng phủ thật sạch sẽ" Tần Liễm không vui không giận nói.

Biểu cảm Minh Lục thoáng chốc chuyển thành xanh xao, hắn thà chịu hình phạt nặng nhất trong Hình thất cũng không muốn đi chùi bồn cầu rửa nhà xí đâu! Nếu bị các huynh đệ của hắn biết được, chẳng phải bọn hắn sẽ cười đến rụng răng sao.

"Công tử..."

"Thế nào? Bất mãn vì phạt quá nhẹ, nên ngươi thấy khó chịu?" Tần Liễm như cười như không.

Minh Lục run lên, vội phân trần: "Không... không phải vậy" Hắn tin chắc, nếu hắn dám nói 'đúng thế', chưa tới một khắc, công tử nhất định sẽ cho hắn chết vô cùng thảm.

"Công tử, Diệp cô nương còn nói thêm một chuyện..."

"Nàng nói gì?" Tần Liễm gấp gáp tra hỏi.

"Nàng nói nàng đã bắt đầu thích công tử"

Tần Liễm nghe xong, trầm mặc một lát, mặt không biết đang vui buồn: "Được rồi, ngươi lui ra đi!"

Sau khi Minh Lục lui ra, đại sảnh cũng trở nên yên tĩnh.

"Diệp Thanh Linh, nàng là kẻ nhát gan" Hồi lâu sau, Tần Liễm thầm lẩm bẩm, khẩu khí vừa yêu vừa hận: "Nhưng bản tướng sẽ dung túng nàng lần này!"

Thanh Linh lặng lẽ trở về Hạ Thành, trốn đến chỗ Hoán Y.

"Sương Nhi, đã lâu vậy rồi, ngươi nói cho ta biết tại sao ngươi lại trở thành Nhị tiểu thư của Diệp phủ được không? Còn nữa, nghe nói ngươi bị thương, rốt cuộc là ai đả thương ngươi?" Hoán Y vừa bưng bánh hoa quế đậu đỏ tới vừa hỏi Thanh Linh.

Thanh Linh vừa thấy Hoán Y làm bánh hoa quế nhân đậu đỏ, miệng liền thèm ăn, nhanh chóng vươn tay ra bóc, ma trảo còn chưa chạm vào bánh đã bị Hoán Y đánh một cái.

Hoán Y dời đĩa điểm tâm sang chỗ khác: "Thành thật trả lời câu hỏi của ta trước, nếu không đừng hòng được ăn"

"Hoán Hoán, chuyện tại sao ta lại trở thành Nhị tiểu thư của Diệp phủ, không phải ta không muốn nói, mà thật ra ta cũng không biết phải giải thích ra sao nữa. Nhưng ta có thể thề, chờ khi tất cả đều kết thúc, ngươi muốn biết chuyện gì, ta sẽ nói cho ngươi biết hết. Cho nên lúc còn chưa xong chuyện, dù làm gì ta cũng không thể nói được." Thanh Linh kiên định nói.

Hoán Y biết tính tình Mạch Sương bướng bỉnh, nếu nàng đã không muốn nói, dù ngươi có cầm dao kề sát cổ nàng cũng nhất quyết không chịu hé môi.

"Vậy cũng được, đợi mọi chuyện đều kết thúc, ngươi nhất định phải nói cho ta biết tất cả mọi chuyện đó" Hoán Y chịu nhượng một bước.

Thanh Linh biết Hoán Y khéo hiểu lòng người, đối xử với người xung quanh rất nhẹ nhàng, nếu nàng không muốn nói, Hoán Y chắc chắn sẽ không mạnh mẽ ép buộc nàng.

Trở lại Hạ Thành mới biết được, vào những ngày nàng bị thương, Hoàng thượng đã lui lại hôn kì của nàng và Tần Liễm, còn về phần hoãn tới khi nào thì không thông báo rõ. Nói cách khác, chỉ cần Tần Liễm không nói gì trước mặt Hoàng thượng, hôn ước bọn nàng muốn hoãn đến khi nào cũng không vấn đề.

Theo như tin đồn bên ngoài, Thanh Linh biết chuyện Tần Liễm mang sinh lễ đến Diệp phủ là thật. Nhưng lúc sính lễ được mang đến, Diệp Thiên Minh lấy lí do Thanh Linh bị thương nặng còn chưa hồi phủ, bảo mang sính lễ về, nhưng khoản sính lễ kia còn chưa ra khỏi Tướng quân phủ, Tần Liễm đã tự thân đến trước cửa lớn, bảo rằng Thanh Linh và hắn thành thân là chuyện sớm muộn, còn phần sính lễ đã mang đến Tướng phủ, đã khiêng đến là quyết sẽ không nâng về lại.

Tần tướng đã nói thế, Diệp Thiên Minh cũng không tiện trả sính lễ về, chỉ là hôn kỳ vẫn kì kèo mãi chưa có ngày giờ cụ thể thôi.

Tần Liễm nói mười lăm ngày nữa đến đại hôn là muốn hối thúc Thanh Linh mà thôi, nhưng sính lễ của Thừa tướng phủ đã để lại ở Tướng quân phủ. Nếu Diệp Thanh Linh nàng còn không gả cho Tần tướng, cũng không một ai dám cưới nàng.

Bị Tần Liễm để mắt tới, đời này của Thanh Linh trừ hắn ra, có muốn cũng không gả cho ai khác được.

Ở chỗ Hoán Y núp bảy tám ngày, thương thế của Thanh Linh đã sắp hồi phục hoàn toàn, vận nội lực cũng không là vấn đề gì.

Vô Ảnh lúc trước bị phái đi tìm dược ức chế cổ trùng trong thân thể Diệp Đàm đã sớm trở về, hiện giờ dược đang ở trong tay của Diệp Đàm.

Theo như lời Vô Ảnh nói, những vị dược kia có thể áp chế cổ độc trong người Diệp Đàm trong khoảng ba ngày.

Trước đó Thanh Linh có viết phương thuốc điều trị thân thể cho Diệp Đàm, tính thời gian, Diệp Đàm dùng dược ức chế cổ trùng, lại theo phương thuốc trước kia bồi dưỡng, thân thể đã có thể đi được đường xa. Thanh Linh định kêu Vô Ảnh đi hộ tống Diệp Đàm đến Linh Y cốc, nhưng trước đó, cần xem rõ lại tình hình điều trị thân thể của Diệp Đàm như thế nào rồi.

Ban đêm, Thanh Linh lặng lẽ lẻn vào Diệp phủ. Lúc ghé ngang hậu hoa viên của Diệp phủ, nàng dường như nghe được giọng nói của Lâm thị. Lâm thị có vẻ hết sức tức giận, còn cố đè giọng mình xuống thật nhỏ.

Thanh Linh theo giọng nói lần mò đến gần chỗ Lâm thị, cuộc nói chuyện rất rõ ràng lọt vào tai nàng.

Một gã sai vặt quỳ trước mặt Lâm thị, nàng ta còn đưa chân đạp đạp hắn ta mấy cước, giọng nói hùng hùng hổ hổ, hoàn toàn không thấy được chút khí chất cao quỳ đoan trang thường ngày: "Đúng là phế vật vô dụng, lần trước ở tiểu sơn thôn có cơ hội tốt như vậy mà chẳng đốt chết được tiểu tiện nhân kia, lần này cũng vậy, chỉ tìm kiếm một nha đầu cũng tìm không được, bổn phu nhân nuôi các ngươi thật uổng công."

Trận hỏa ở nhà Ngô thị thì ra là do Lâm thị cho người đi đốt, Thanh Linh biết, Lâm thị vẫn luôn đinh ninh kẻ giết chết Diệp Thanh Ngọc chính là nàng. Trên thực tế, cái chết của Diệp Thanh Ngọc đúng là có liên quan rất lớn tới nàng, nhưng nàng thật sự cảm thấy không áy náy chút nào.

Gã sai vặt đang quỳ cúi thấp đầu, tùy ý để Lâm thị như người đàn bà chanh chua đạp lên người hắn, không dám thở mạnh, ăn nói khép nép: "Phu nhân bớt giận, xin phu nhân cho chúng tiểu nhân thêm vài ngày nữa, chúng tiểu nhân nhất định sẽ tìm được Nhị tiểu thư, sau đó…" Hắn ngừng nói, tay làm động tác xẹt ngang cổ.

"Đồ phế vật vô dụng" Lại đạp gã sai vặt thêm một cước: "Bổn phu nhân đã cho các ngươi bao nhiêu ngày rồi, nhưng các ngươi đã làm được gì? Mỗi lần mang tin tức về không cò tin nào là tốt cả"

Thanh Linh thầm nghĩ, sao chân Lâm thị đạp chẳng thấy dùng lực gì cả? Nếu đã không có lực, vậy nàng không ngại 'giúp' Lâm thị một chút.

"Phu nhân, xin cho chúng tiểu nhân một cơ hội nữa, lần này nhất định sẽ làm tốt nhiệm vụ phu nhân giao phó"

Lâm thị chớp chớp mắt nhỏ: "Lần nào mà ngươi không nói như vậy?" Nhưng mỗi lần mang tin tức đến đều khiến nàng tức đến ói máu, nâng chân lên muốn đạp thêm lần nữa, căn gân trong chân bỗng nhiên như bị nứt, đau đến không thể cử động.

Sau đó Thanh Linh nghe Lâm thị rên đau không ngừng, lúc nảy khi Lâm thị vừa giơ chân lên, là Thanh Linh ném một viên sỏi vào chân nàng ta.

Đừng nghĩ đó chẳng qua chỉ là viên đá nhỏ, cục đá đó thật ra là dùng nội lực kèm thêm tốc độ mà bắn ra. Lâm thị tất nhiên sẽ không phát hiện được, vì đau nhức khi cơ bắp nứt ra đã hoàn toàn che đi tâm trí.

Nhìn vẻ mặt thống khổ của Lâm thị, xem ra chân của nàng ta sẽ bị thọt khoảng bảy tám ngày tới.

Món nợ Lâm thị cho người phóng hỏa ở nhà của phu thê Ngô thị, nàng sẽ nhớ kĩ, lần này khiến nàng ta chân thọt vài ngày xem như là màn dạo đầu trước.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 13.11.2017, 20:27
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Xà Ngáo Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Xà Ngáo Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 07.11.2017, 20:38
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 317
Được thanks: 1423 lần
Điểm: 30.91
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y - Điểm: 48
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


CHƯƠNG 65: Lắc mình một cái trở về Diệp phủ

Trong Mặc Trúc viện, thư phòng Diệp Đàm đèn vẫn sáng, Bạch Nhưng canh giữ ngoài cửa.Thanh Linh dùng ngân châm khiến Bạch Nhưng bất tỉnh, rồi nàng đẩy cửa đi vào thư phòng.

“Linh Nhi” Diệp Đàm nhìn thấy nàng, nội tâm mừng rỡ như điên, trên mặt không nhịn được kích động. Gương mặt vẫn thường tái nhợt bởi trong lòng vui vẻ mà sống động thêm mấy phần, xinh đẹp khiến người động lòng mà cũng khiến người đau lòng.Hắn sách cũng không thèm nhìn nữa, quăng luôn sang một bên, bước nhanh đến trước mặt Thanh Linh.

Hắn đưa mắt từ trên xuống dưới đánh giá nàng một phen, phát hiện ra nàng vẫn tốt thì không khỏi thở phào nhẹ nhõm, nghi ngờ kèm theo lo lắng hỏi nàng: “ Linh Nhi, mấy ngày qua muội đi đâu? Tại sao….không…khụ khụ…trở về phủ? Muội có biết nhị ca vô cùng….lo lắng cho muội không? Ta nghe nói muội bị thương, không sao chứ?.... Khụ khụ…”

Lúc này hắn chợt nhận ra Thanh Linh mặc y phục dạ hành, không nhịn được nghi ngờ liền hỏi: “Linh Nhi, sao muội không quang minh chính đại mà hồi phủ, việc gì mà phải lén lén lút lút thế này?”

Mắt Thanh Linh thoáng qua tia áy náy: “Nhị ca, thật xin lỗi, để cho huynh lo lắng rồi. Mấy ngày qua muội ở bên ngoài cũng khỏe, vết thương cũng đã tốt lắm rồi. Hiện tại muội vẫn chưa muốn về phủ, chờ thêm một đoạn thời gian nữa muội sẽ về.

“Vì sao?” Diệp Đàm nghi hoặc nhìn nàng: “ Muội sẽ không phải bởi vì Thanh Ngọc…khụ khụ…Thanh Ngọc chết đi, lo lắng mẫu thân sẽ ghi hận nên mới không chịu về?”

“Mặc kệ thế nào thì muội cũng không phải là hung thủ giết Thanh Ngọc,…muội là nhị tiểu thư Diệp phủ, không thể ở bên ngoài khiến người nhà lo lắng được.”

“Nhị ca, muội đã biết, huynh cứ để muội ở bên ngoài chơi vài ngày đi, muội hứa sẽ sớm về phủ mà.” Thanh Linh đưa tay ôm cánh tay Diệp Đàm làm nũng, trong lòng nghĩ ngoài Diệp Đàm ra, ai trong Diệp phủ sẽ thực sự lo lắng cho nàng? Về phần phụ thân, aiz, thôi không nói đến nữa.

“Muội đi chơi, huynh không ngăn cản, nhưng nhớ là phải về sớm đấy.”

“Vâng, muội sẽ về sớm mà.” Nàng biết Diệp Đàm sủng ái, dung túng nàng, hại hắn lo lắng, trong lòng nàng cũng áy náy.

Nàng bắt mạch cho Diệp Đàm, phát hiện thân thể Diệp Đàm còn có thể điều trị:  “ Nhị ca, sức khỏe của huynh bây giờ cũng thích hợp lên đường đến Linh Y cốc cầu y rồi, muội nghĩ hai ba ngày nữa huynh có thể xuất phát.”

Diệp Đàm tối nay thấy nàng bình an vô sự, thấp thỏm, lo ấu suốt mấy ngày cũng buông xuống, nghe nàng đề nghị hắn liền gật đầu: “Được, ta sẽ lên đường trong mấy ngày nay.” Triền miên trên giường bệnh nhiều năm, hắn cũng muốn thân thể mình sớm một chút nhanh khỏe lại.

Hai ngày sau, Diệp Đàm lên đường đi Linh Y cốc cầu y, Thanh Linh ra lệnh Vô Ảnh trên đường phải bảo vệ tốt nhị ca của nàng.

Hai tháng sau

Tiêu Dao thành nằm giữa Nam Hạ và Bắc Quốc, là nơi mà các nước không cách nào có thể nhúng tay vào.

Tiêu Dao là một tòa thành giàu có, thực lực sâu không lường được, người bên ngoài đều coi đây là một quốc gia nhỏ độc lập.Lối vào duy nhất đến Tiêu Dao thành chỉ có thể đi qua rừng Mê Vụ, khắp nơi sắp đặt trận pháp, vả lại trong rừng sương độc giăng quanh năm, hung hiểm cực kì. Người ngoài xông vào, nếu không chết bởi sương độc thì cũng là chết bởi Thiên Biến Vạn Hóa trong trận. Đây cũng là nguyên nhân các quốc gia đều biết Tiêu Dao thành cực kì giàu có nhưng cũng không dám xuất binh thu phục.

Mấy ngày gần đây, tiêu Dao thành truyền ra tin tức, Thành chủ Tiêu Dao thành Tư Không muốn kén rể cho con gái, đối tượng là Hoàng thất quý tộc hoặc các công tử trẻ tuổi, thiệp mời cũng đã gửi đến Hoàng thất các nước, mỗi nước mười cái.

Trở thành con rể của Thành chủ Tiêu Dao thành thì thế nào? Thì tức là sau này rất có khả năng trở thành Tiêu Dao Thành chủ đời kế tiếp.Cục thịt béo Tiêu Dao thành này, Hoàng Đế các quốc gia cũng đã nhớ nhung thật lâu, Thành chủ vừa ra tin tức, các quốc gia đều thấy có hi vọng thu phục được Tiêu Dao. Tiêu Dao một khi đã là vậ trong túi của mình,  thực lực nhất định sẽ nâng cao hơn một bước.

Các quốc gia đã bắt đầu rối rít định danh sách đi Tiêu Dao cầu hôn, Nam Hạ cũng không phải là ngoại lệ.

Các hoàng tử ở Nam Hạ hoàng thất, đến tuổi thành hôn mà chưa có chính thê chỉ có Vinh Vương và Tĩnh Vương, còn lại không phải đã có Vương phi thì cũng là tuổi còn nhỏ.

Nguyên Ung Đế phái Vinh Vương cùng Tĩnh Vương đến Tiêu Dao thành cầu hôn, vì để tăng khả năng cầu hôn thành công con gái thành chủ Tiêu Dao thành, hắn xem xét con em Hoàng thất hoặc nhà quan nhị phẩm trở lên, chọn ra tám công tử đến tuổi nhưng chưa thành lập gia thất hộ tống Vinh Vương và Tĩnh Vương đi trước, nếu trong phủ có nhiều người phù hợp với chỉ tiêu thì chỉ chọn một.

Hách Liên Dực mơ ước ngôi vị Hoàng Đế đã lâu, lần này nếu có thể cầu hôn thành công con gái Tiêu Dao thành chủ, lấy được sự trợ giúp của Tiêu Dao thành, vậy hắn sẽ chắc chắn nắm phần thắng đối với ngôi vị Hoàng Đế. Thanh Linh tin tưởng, hắn sẽ không bao giờ bỏ qua cơ hội tốt này.

Hách Liên Dực nếu như thành công, nàng về sau muốn đối phó với hắn sẽ càng ngày càng khó khăn, cho nên nàng phải ngăn cản hắn thực hiện ý đồ.

Diệp phủ đến tuổi thành hôn chỉ có Diệp Tự cùng Diệp Đàm, Diệp Tự và Diệp Đàm tựu chung chỉ có thể lấy một người hộ tống Vinh Vương, Tĩnh Vương đi trước cầu hôn nữ nhi Thành chủ.

Vô Ảnh hộ tống Diệp Đàm đến Linh Y cốc đã trở lại, Thanh Linh biết trong khoảng thời gian ngắn này, huynh ấy không có cách nào để trở lại thành.

Một ngày sau, Diệp phủ nhận được thư của “Diệp Đàm” gửi về, trong thư hắn nói thân thể đã hoàn toàn hồi phục và đang trên đường trở về.

Giặt quần áo trong y quán, trong phòng ngủ, có một nam tử mặt mũi thanh tú, lông mày anh khí, con ngươi trong trẻo Quang Hoa sáng chói.

Dáng người của hắn không cao lớn, một thân y phục màu băng lam càng làm cho hắn thêm phong nhã ý vị, Dây màu băng lam dùng để buộc tóc, dây lụa dài rủ xuống bên hông, thật là một bức tranh nhân cảnh tuyệt vời.

“Tiểu thư, sao người lại dịch dung thành Diệp nhị công tử?” Vô Ảnh hướng về nam tử băng lam y phục nói.

Nam tử kia chính là Diệp Thanh Linh, Diệp Đàm triền mien trên giường bệnh, thân thể gầy yếu, vóc người không cao lớn, nhìn cùng Thanh Linh cũng không khác mấy. Thanh Linh dịch dung thành hắn cũng không dễ dàng làm cho người ta hoài nghi.

Nàng quay đầu lại, dung nhan thanh tú sáng rỡ, một đôi kiều mâu linh động như trăng rằm. “Ta muốn dùng thân phận của nhị ca đi Tiêu Dao thành cầu hôn” Tuy lời của nàng là như thế nhưng nàng sẽ không tự ý chủ trương tìm nữ nhân cho nhị ca, nàng chỉ cần mượn một cái danh phận phù hợp để đi Tiêu Dao thành.

“Vô Ảnh, ta có lá thư, ngươi thay ta đưa cho nhị ca, ngươi không cần phải trở về, ở lại bảo vệ nhị ca cho thật tốt.” Nàng lấy lá thư từ trong trung y đưa cho Vô Ảnh.

Trong thư nàng thẳng thắn nói với hắn rằng mượn thân phận của hắn để làm một chuyện.

“Vân.” Vô Ảnh không hỏi gì nhiều, đưa tay nhận lấy bức thư.

Chân trời ráng chiều tựa lửa đỏ.

Nam tử y phục màu băm lam ngược nắng giục ngựa chạy tới, hắn ngồi trên lưng ngựa, sống lưng thẳng tắp. Hắn thần dung xinh đẹp tuyệt trần, phong thái ung dung không câu nệ. Bạch mã dừng trước đại môn phủ Hộ Quốc Tướng quân.

Thanh Linh hơi híp mắt, nhìn tấm bảng “Phủ Hộ Quốc Tướng quân” mạ vàng kim quang tỏa sáng, nắng chiều chiếu lên tấm bảng phiếm sắc lửa rực rỡ làm đại môn phủ trở nên uy nghi thần thánh.

Thanh Linh tung người xuống ngựa, một nam tử trung niên từ phủ đi ra.

“Nhị công tử, người đã trở lại.” Quản gia Thường Quý cước bộ vững vàng đi tới bên người Thanh Linh.

Hắn nhìn sau lưng Thanh Linh không còn một ai. Ban đầu hộ tống nhị công tử đi Linh Y cốc cầu y có hơn mười người, hiện tại chỉ thấy một mình Diệp Đàm trở lại, hắn không khỏi cảm thấy kì quái. “Nhị công tử, chỉ một mình người trở về?”

Thanh Linh sớm nghĩ đến việc một mình nàng trở lại sẽ gặp hoài nghi, cho nên nàng đã chuẩn bị sắn lời giải thích: “Bản công tử trên đường đi Linh Y cốc gặp phải cướp, các huynh đệ bởi vì che chở cho ta mà phần lớn bị trọng thương, cũng may lúc ấy gặp được Linh Y cốc chủ, ngài đã cứu chúng ta một mạng.

Linh Y cốc Cốc chủ y thuật cải tử hồi sinh, ta bệnh nhanh chóng hết, chỉ là các huynh đệ trọng thương vẫn chưa tốt lên được. Lần này ta nhanh chóng trở lại, đó là vì nhiều năm chưa rời khỏi Diệp phủ, rời đi mầy ngày đột nhiên không quen. Tiếp theo ta và cha có chút việc gấp cần thương lượng nên bệnh tình một chút không nghĩ ngợi liền chạy về.”

Nàng biết lần giải thích này, quản gia chắc chắn sẽ truyền đạt lại cho Diệp Thiên Minh, cho nên nàng mới phí sức cùng quản gia nói nhiều như vậy.

Mặc kệ bọn hắn tin tưởng hay không, dù sao nàng nói những thứ này, bọn họ trong lúc nhất thời không thể nào kiểm chứng.

“Nhị công tử, không phải lão nô lắm mồm, nhưng người một mình trở lại, ngộ nhỡ trên đường xảy ra việc gì, vậy thì làm thế nào a?”

“Được rồi, không phải ta đã trở lại sao? Đùng rồi, phụ thân đang ở trong phủ phải không?”Thanh Linh vội vàng lảng sang chuyện khác.

“Lão gia ra ngoài vẫn chưa trở về.” Thường Quý trả lời.

Thanh Linh gật đầu, khiến quản gia đem ngựa dắt đi, sau đó bước vào cửa chính phủ tướng quân, hướng Mực Trúc viện đi tới.

Đi ngang qua hậu hoa viên, trước mặt hòn non bộ đột nhiên lao ra một thiếu niên khoác hồng bào .Bộ dáng thiếu niên tuấn tú, y phục toàn thân màu đen, bên ngoài là áo khoác  màu đỏ, hồng bào bay lên, trông đủ phách lối và ngang ngược. Hắn chính là Tam đệ của Thanh Linh, tên Diệp Minh.Sau lưng Diệp Minh còn mấy tên sai vặt đi theo.

“Súc sinh đáng chết, trốn chỗ nào?” Diệp Minh cầm cây ná trong tay, cục đá hướng thẳng mi tâm của Thanh Linh. Hắn còn chưa dứt lời, tay đã kéo cung.

“Sưu”  Âm thanh cục đá bay ra hướng thẳng đến mi tâm của Thanh Linh.

Thanh Linh nhíu mày, đôi con ngươi phát ra ánh sáng sắc lạnh, tay giơ lên, âm thầm vận nội lực, tay không bắt được viên đá nhỏ.

Tên oắt con này đâu có đuổi bắt con mồi. Rõ ràng là hắn cố ý bắn nàng, hắn và nàng đứng cách nhau không xa, cây ná của hắn nhắm ngay vào nàng, nếu nói tên oắt này không phải cố ý nhằm vào nàng, có quỷ tin ấy.

Phi, ngươi mới là súc sinh!

Viên đá nhỏ bay tới sức lực quả không hề nhỏ, vả lại một mặt của viên đá sắc nhọn. Người bình thường nếu như trúng viên đá này vào ấn đường, không chảy máu thì cũng là bị thương không hề nhẹ.

“Súc sinh, ngươi còn chạy?” mắt Diệp Minh thoáng quan tia không cam lòng, mím mím môi, đứng tại chỗ nhắm cây ná vào Thanh Linh, không chút suy nghĩ đặt ngay viên đá vào cây ná.

Thanh Linh một lần nữa âm thầm vận nội lực liền bắt được viên đá thứ hai, có thù không báo không phải là tác phong của nàng, nàng hướng phía Diệp Minh hô to: “Súc sinh ở đó!” Tay đem hai viên đá phi về hướng Diệp Minh, nàng phi rất mạnh, mạnh hơn sức lực từ cây ná của Diệp Minh bắn ra.

Diệp Minh không ngờ nhị ca vốn là bình thuốc di động trước kia hôm nay lại phản kích, hắn liền ngẩn người, còn chưa lấy lại tinh thần cái trán liền trúng hai viên đá Thanh Linh bắn tới.

“Đợi chút, đừng chạy!” Thanh Linh giả hồ đồ hướng đường khác chạy, bọn sai vặt sau lưng Diệp Minh ai cũng trợn mắt lên nhìn.

Đả thương người còn giả đần chạy đi như thế, nhị thiếu gia đích thị đủ vô sỉ!

“Ô…trán của ta.” Hai viên đá đập trúng vào trán Diệp Minh, hắn bị đau theo bản năng lấy hai tay ôm trán, đau đến mức đứng thẳng cũng không xong, hốc mắt ngấn lệ, mặt mũi vặn vẹo.

Bọn sai vặt thấy vậy vội vàng tiến lên: “Tam thiếu gia, ngài có sao không?” Một tên sai vặt vội la lớn.

“Cút!!!” Diệp Minh đẩy gã sai vặt sang một bên.

Diệp Đàm đáng chết, thật là cái đồ sao chổi, ta với ngươi vẫn chưa xong đâu. Ưm….đau.

Diệp Minh cảm thấy hai tay che trán có chút dính dính liền gỡ tay xuống nhìn, ngoài ý muốn lại phát hiện ra hai tay đều là máu. Chỗ cái trán bị đập trungscungx nổi lên hai cục u vừa sưng vừa to, chia ra hai bên rất cân xứng trên lông mày tuấn dật.

Một trái một phải, đủ phát sáng.

Bọn sai vặt nhìn thấy buồn cười cũng không dám cười, mọi người đều trưng ra vẻ mặt quái dị.

Thanh Linh vừa trở lại Mực Trúc viện không bao lâu, Diệp Thiên Minh liền trở về phủ. Nàng muốn từ ngoài trở về, theo phép tắc phải đi bái kiến Diệp Thiên Minh, huống chi nàng cũng có chuyện gấp cần nói.

Diệp Thiên Minh vừa về phủ liền tiến vào thư phòng, Thanh  Linh không thể làm gì khác là đến thư phòng gặp hắn.

Nàng vừa đi tới cửa thư phòng liền thấy Lâm thị áo quần hoa lệ, cả người quý khí đáng đâm đầu tới.


Đã sửa bởi Mẹ tớ là Thái Hậu lúc 20.11.2017, 21:40.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mẹ tớ là Thái Hậu về bài viết trên: BònBon 1906, Catstreet21, Hạ Tử Yên, Una, antunhi, chalychanh, maiphuong2408, thanh_thanh1, vân anh kute
     
Có bài mới 15.11.2017, 22:04
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Xà Ngáo Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Xà Ngáo Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 07.11.2017, 20:38
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 317
Được thanks: 1423 lần
Điểm: 30.91
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y - Điểm: 49
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 66: Diệp Đàm có vấn đề.

Sau lưng Diệp thị là tên nhãi con Diệp Minh bị quấn băng đầy trán.

Lâm thị cũng nhìn thấy Thanh Linh, bà ta dừng bước âm độc nhìn nàng, hừ lạnh một tiếng, phất ống tay áo rồi kéo Diệp Minh vào thư phòng.

Tên oắt Diệp Minh đi qua Thanh Linh còn nghiến răng kèn kẹt, bộ dạng há mồm muốn nói lại thôi, cuối cùng cũng hừ lạnh theo mẹ bước vào thư phòng.

Lâm thị vừa thấy Diệp Thiên Minh, trước cố nặn ra vài giọt nước mắt rồi sau đó khóc tu tu: “Lão gia, người xem Đàm Nhi kìa, hăn vừa trở về đã đập vỡ trán Minh Nhi rồi, người mau mau quản Đàm Nhi đi.”

Thanh Linh âm thầm khinh, bà ta khóc thê thảm thế kia chỉ để phàn nàn thôi à?

Diệp Thiên Minh liếc mắt nhìn cái đầu trắng bóc toàn băng là băng của Diệp Minh, ông vuốt vuốt cái trán, mở miệng chất vấn với khí thế không giận mà tự uy: “Chuyện gì xảy ra?”

“Phụ thân, tam đệ chơi ná trong hậu hoa viên, viên đá lại bắn về phía con, con theo bản năng đưa tay ngăn cản, thật không ngờ vô tình làm thương tam đệ.” Trên mặt Thanh Linh tràn đầy vẻ áy náy.

Diệp Minh không chịu yếu thế liền đứng ra cãi lại: “Phụ thân, nhị ca rõ là nói bậy, nhị ca dùng cục đá đập vào đầu con rồi bỏ chạy, mấy người bên cạnh con đều nhìn thấy.”

Lâm thị lúc này lại cướp lời: “Đàm Nhi, sao con lại có thể ra tay hung ác thế? Minh Nhi là tam đệ của con cơ mà. Minh Nhi dù sao cũng chỉ là ham chơi, nó không cẩn thận bắn nhầm về phía con, con thân là ca ca đáng ra nên bỏ qua mới phải chứ. Con mắng nó thì cũng thôi đi, cớ gì lại hạ thủ nặng như vậy?” Bà ta khóc nức nở, âm thanh lại xúc động phẫn nộ, thật giống như phải chịu thật nhiều uất ức.

Nghe vậy, sắc mặt Diệp Thiên Minh liền không tốt, còn có dấu hiệu nổi giận: “Đàm Nhi, ngươi thân là ca ca, khí độ của ngươi đi đâu hết rồi?”

Lâm thị thấy Diệp Thiên Minh khiển trách Thanh Linh, khóe môi liền cong lên vui sướng.

Thanh Linh liếc qua Lâm thị, trong lòng cười lạnh, gương mặt thanh tú liền như phủ một lớp băng mỏng, tuy nhiên nàng nói chuyện lại rất ôn hòa: “ Con cũng không phải là cố ý đả thương tam đệ, tam đệ hướng ná về phía con, con chỉ là theo bản năng hất đá ra, sao lại nói con lấy đá đập tam đệ?

Con rời đi cũng là vì phát hiện ra tam đệ, vội trở về lấy thuốc trị thương, đến miệng tam đệ lại thành con gây án rồi bỏ trốn.

Sao con lại không được biết hậu hoa viên phủ ta tự dưng trở thành khu vực săn bắn? Tam đệ thế nhưng không kiêng kị gì cầm ná bắn đá trong hậu hoa viên.

May mắn hôm nay người tam đệ bắn trúng là con, nhưng ngộ nhỡ hôm nay là một quý nhân đến hậu hoa viên, tam đệ lại bắn trúng người ta, vậy phiền toái cũng không hề nhỏ đâu.”

Lâm thị nhìn miệng Thanh Linh khẽ đóng khẽ mở, nói liền một hơi như vậy mà không có thở gấp, kinh ngạc đến ngây ngẩn cả người. Người trước mặt này dung nhan thanh tú, sắc mặt hồng nhuận, mồm miệng lanh lợi, hắn là cái con mà bệnh nói nửa câu liền ho gần chết ngày trước đây sao?

Lần này Diệp Thiên Minh càng ngày càng đen, chân mày nhíu lại thật chặt, vẻ mặt nghiêm túc, ánh mắt sắc bén lạnh lẽo nhìn Diệp Minh.

Cảm thấy không khí lạnh từ người phụ thân, thân thể Diệp Minh không khỏi run lên.

Lâm thị phát hiện Diệp Thiên Minh sắc mặt âm trầm, trong lòng bà ta liền biết đây là ông đã nghe vào lời nói của “Diệp Đàm”, bà ta nóng lòng liền thốt lên: “Mới mấy ngày không thấy, không ngờ Đàm Nhi lại hoa ngôn xảo ngữ đến vậy.”

Bà ta trước kia sao lại không có nhận ra, tên mèo bệnh kia không có một chút lực uy hiếp nào , bệnh khá lên một chút mà đã như thay da đổi thịt, ngay cả cách nói chuyện cũng gai góc đầy mình.

Thanh Linh nhìn Lâm thị, giọng điệu ôn nhã nói: “Mẫu thân nói lời này thực kì quái, lời của con là thật sao qua miệng mẫu thân lại thành lời ngon tiếng ngọt ?” Nàng lại quay đầu về phía Diệp Thiên Minh: “Phụ thân cũng cho rằng tam đệ đem hậu hoa viên thành nơi săn bắn, tùy ý chơi ná, không quan tâm đến nguy hiểm của người khác là đúng?”

Diệp Thiên Minh không trả lời, đôi mắt đen như mực, sắc như đao bén nhọn bắn thẳng đến Thanh Linh tựa như muốn nhìn thấu nàng.

Thanh Linh bị hắn nhìn như vậy tâm không khỏi treo lên, bàn tay giấu trong ống tay áo cũng bắt đầu thấm mồ hôi lạnh.

Lâm thị biến sắc, âm dương quái khí nói: “Hừ, thật khéo mồm khéo miệng, đang đen liền biến thành trắng được, Minh Nhi cũng chỉ là ham chơi chút, nào có như ngươi nói thành  không quan tâm đến nguy hiểm của người khác? Đem cái trán Minh Nhi đập thành như vậy mà ngươi còn dám lý luận?”

“Xin phụ thân minh giám.” Thanh Linh sợ Diệp Thiên Minh nhìn ra cái gì, nàng liền biết điều không nói nữa.

“Hậu hoa viên không phải nơi săn bắn, Minh Nhi chơi ná trong như thế cũng thật không đúng, Minh Nhi tối nay liền quỳ từ đường, hảo hảo mà suy nghĩ lại.” Diệp Thiên Minh liền ngồi thẳng người, khí thế phát ra uy nghiêm, ông vừa mở miệng liền không ái dám cự tuyệt.

“Phụ thân, tuy con có lỗi nhưng rõ ràng nhị ca cũng có lỗi.” Diệp Minh không cam lòng cãi.

“Lão gia, cái này thật không công bằng!” Lâm thị bất mãn, kết quả không phải là thế này, người bị Diệp Đàm làm cho bị thương là Minh Nhi, bị phạt cũng là Minh Nhi, bà ta càng nghĩ càng thấy bực mình.

“Minh Nhi bắn ná rất mạnh, ta cũng không phải là chưa thấy qua, sức lực này cũng đủ lấy mạng một đứa trẻ bảy tám tuổi!

May mắn hôm nay nó bắn trúng Đàm Nhi, nếu nó bắn phải vị quý nhân nào đến phủ, đắc tội đến quý nhân, chẳng phải để cho người ta đàm tiếu tam công tử Diệp phủ không có gia giáo sao?”Diệp Thiên Minh vẻ mặt thiếu kiên nhẫn.

Diệp Minh ngước mắt: “Phụ thân…”

“Minh Nhi, còn không mau đi!” Giọng điệu uy nghiêm làm Diệp Minh thấy sợ, hắn ta bĩu môi, không tình nguyện lao ra khỏi thư phòng.

“Minh Nhi!” Lâm thị cũng cuống cuồng đuổi theo con.

Trong thư phòng giờ chỉ còn lại Diệp Thiên Minh và Thanh Linh.

“Con còn có việc?” Diệp Thiên Minh thấy Thanh Linh còn chưa đi liền ngẩng đầu hỏi.

“Phụ thân, Đàm Nhi có việc muốn cầu phụ thân đồng ý, kính xin phụ thân chấp thuận.”

“Chuyện gì?” Diệp Thiên Minh nhàn nhạt mở miệng.

“Phụ thân, Đàm Nhi muốn hộ tống Tĩnh Vương và Vinh Vương đến Tiêu Dao thành cầu hôn, xin phụ thân cho phép.” Bây giờ chỉ còn chờ sự đồng ý của Diệp Thiên Minh, nhờ ông bẩm báo việc này với Hoàng Thượng mới được.

“Con?” Diệp Thiên Minh nhíu mày, không thể tin nhìn hắn.

“Vâng, Phụ thân, con tin tưởng năng lực của mình, xin phụ thân cho phép con đi thử qua một chút.” Nàng tự tin nói.

“Năng lực? Con có cái năng lực gì? Nếu là cầm kì thi họa….thì được.” Đứa con thứ hai này của ông triền miên nhiều năm trên giường bệnh, võ nghệ hoang phế, từ cầm kì thi họa ra ông thật chẳng biết hắn có cái năng lực gì.

Thanh Linh đưa mắt quét khắp thư phòng, thấy bên cạnh giá sách bày một cái bàn, trên mặt bàn bày một trang giấy,  phía trên trang giấy là những quân cờ màu trắng nằm rải rác.

Cờ nằm như tùy ý nhưng thực chất trong nó giấu càn khôn.

Diệp Thiên Minh nhìn nàng đến gần cái bàn kia, con ngươi hơi co lại, đôi mắt thoáng chút trầm ngâm.

Vị trí quân cờ nhìn qua có chút lộn xộn nhưng thực chất đây lại là Linh Xà trận pháp, Linh Xà trận pháp huyền ảo, ông cũng đã suy nghĩ hơn hai tháng rồi mà vẫn chưa tìm được cách phá giải.

Thanh Linh vẻ mặt chăm chú nhìn bàn cờ thật lâu, đôi mày thanh tú khẽ nhíu, Diệp Thiên Minh thấy Diệp Đàm tỏ vẻ nghiêm túc, tâm cũng không khỏi dâng lên chút căng thẳng.

Hai nén hương trôi qua, Thanh Linh vẫn nhìn bàn cờ ngẫm nghĩ.

Diệp Thiên Minh không dám lớn tiếng quấy rầy nhưng trong mắt đã toát ra thất vọng. Linh Xà trận ngay chính bản thân ông nghĩ hai tháng còn chưa ra, đứa con này của ông hàng năm triền miên trên giường bệnh như thế nào trong thời gian ngắn liền có thể tìm ra giải pháp?

Đột nhiên khóe môi Thanh Linh tràn ra chút ý cười nhợt nhạt, nàng liền nhanh chóng xê dịch mấy quân cờ.

Diệp Thiên Minh kinh hãi, không nhịn được liền đứng dậy xem.

“Hay, quả thật hay.” Diệp Thiên Minh không cưỡng lại lời khen ngợi đối với Thanh Linh.

Thanh Linh di chuyển mấy quân cờ chủ chốt, Diệp Thiên Minh thấy vậy liền hiểu Linh Xà trận đã được phá giải.

Ông không ngờ bản thân mất đến hai tháng ngẫm nghĩ mà Diệp Đàm chỉ cần hai nén hương đã giải xong.

Thanh Linh có thể tìm ra cách phá giải chỉ vì kiếp trước nàng bỏ ra không ít thời gian ngâm cứu trận cờ.

Diệp Thiên Minh thấy nàng chỉ ra được điểm mấu chốt liền rất hưng phấn.

Vậy mà đang vui vẻ Diệp Thiên Minh đột nhiên hướng nàng ra tay.

Thanh Linh kinh hãi nhưng rất nhanh nàng liền phản ứng kịp. Tránh chắc chắn là điều không thể Diệp Đàm bệnh nặng nhiều năm, võ nghệ hoang phế, nàng lại càng không thể vận nội lực để đối phó với Diệp Thiên Minh. Nàng nghiêng người, sau lưng liền bị dính một chưởng của Diệp Thiên Minh.

Một chưởng kia sức không hề nhỏ, liền đem nàng đánh bay. Thân thể Thanh Linh bay lên không trung rồi ngã vào án thư phía sau.

Toàn thân gân cốt giống như bị vỡ vụn, đau muốn chết, trong cổ xông lên một cỗ dịch ngai ngái. Thanh Linh cuộn tròn người, không nhịn được liền phun ra một ngụm máu.

“Đàm Nhi, con sao rồi?” Thanh âm Diệp Thiên Minh gấp gáp, ông đi tới, đưa tay sờ sờ cái trán của nàng, Thanh Linh biết ông đang tìm dấu vết dịch dung trên khuôn mặt nàng.

Diệp Thiên Minh vẫn còn hoài nghi nàng, chỉ là trước khi dịch dung thành Diệp Đàm, nàng đã liệu trước chắn chắn có người sẽ không tin.

Nàng dịch dung lần này chỉ có dược thủy mới có thể hiện ra phần da mặt giả, vả lại phần ranh giới da mặt là ở chân tóc. Nói cách khác muốn lột lớp dịch dung này điểm máu chốt không phải mặt mà là chân tóc.

Diệp Thiên Minh sờ loạn trên mặt nàng, thấy không có gì khác thường liền thu tay lại, đôi mắt cũng không còn sắc bén như lúc trước.

Thanh Linh nhíu mày, giữa hai hàng lông mày hiện lên vẻ quật cường, vẻ mặt khổ sở, nàng gian nan đứng dậy: “ Phụ thân, con…không có việc gì, là Đàm Nhi vô dụng, không thể đỡ nổi một chiêu của phụ thân nhưng Đàm Nhi vẫn muốn phụ thân suy nghĩ về thỉnh cầu của con.”

Mắt Diệp Thiên Minh thâm thúy, ông như có điều suy nghĩ quan sát nhi tử lần nữa, vẻ mặt nghiêm túc nhất từ trước tới nay, thật lâu, ông mở miệng, thanh âm trầm thấp: “Là phụ thân vừa rồi xuống tay hơi nặng, con trở về tu dưỡng mấy ngày, đi Tiêu Dao thành thì nên chuẩn bị một chút.”

Diệp Thiên Minh coi như đã đồng ý, Thanh Linh vui vẻ nói: “Đa tạ phụ thân.”

Sức lực một chưởng kia của Diệp Thiên Minh không hề nhẹ, Thanh Linh phải nằm ước chừng mất ba ngày mới có thể khôi phục hoàn toàn như cũ.

Trước Thanh Linh vẫn dưỡng thương chỗ phu thê Ngô thẩm, Hương thảo liền không còn chỗ ở. Diệp Đàm xem nàng là thị nữ thiếp thân của Thanh Linh liền đem nàng về Mực Trúc viện, che chở nàng không phải nhận quá nhiều khi dễ.

Đối với Hương Thảo, Thanh Linh vẫn rất yên tâm. Mới trở về Mực Trúc viện không bao lâu, nàng liền nói rõ thân phận với Hương Thảo.

Hương Thảo sau khi biết nàng là Thanh Linh liền khiếp sợ nhưng sau đó lại vừa khóc vừa cười: “Tiểu thư, người không có việc gì, thật là tốt quá.

Phật Tổ ở Tướng Quốc Tự quả thật linh thiêng, tiểu thư vừa đi, nô tì liền đến Tướng Quốc Tự dâng hương, cầu Phật Tổ che chở tiểu thư bình an.

Nô tì cảm thấy Phật Tổ nhất định đã nghe được lời khẩn cầu của nô tì cho nên mới hiển linh. Tiểu thư, nhờ Phật tổ chở che tqia qua nạn khỏi, hai ngày nữa chúng ta đi Tướng Quốc Tự tạ ơn được không?” Nàng chớp đôi mắt vẫn còn một tầng hơi nước nhìn Thanh Linh đầy khát vọng.

Tướng Quốc Tự Phật Tổ hiển linh? Đấy lòng Thanh Linh giễu cợt cười một tiếng, nếu Phật tổ ở Tướng Quốc Tự hiển linh thật, nàng kiếp trước cũng không chết thảm ở ngay Tướng Quốc Tự như thế.

Nhìn gương mặt Hương Thảo hưng phấn, ánh mắt trong suốt chân thành nhìn nàng, lời cự tuyệt nàng liền không có cách nào nói ra miệng. Hương Thảo dù sao cũng là vì nàng, mà dạo gần đây cũng không có việc gì, liền đi Tướng Quốc tự một chút cũng được.

“Được, ngày mai chúng ta đi Tướng Quốc Tự.” Thanh Linh đồng ý nói.

Tướng Quốc Tự vẫn hương khói cường thịnh, khách hành hương vẫn đông như thế.

Thanh Linh đến Bảo Hòa điện nhưng vô luận thế nào cũng không đi vào dâng hương làm cho Hương Thảo đành một mình đi vào, còn nàng đi phía sau núi ngắm cảnh.

Phía sau núi một mảnh yên tĩnh, khác xa với khung cảnh náo nhiệt ở Bảo Hòa điện.

Đi dại một chút, nàng liền thoát khỏi đám khách hành hương ở Bảo Hòa điện. Bất tri bất giác, nàng liền đi xa dần.

Một mình đi lại trong rừng trúc, gió nhẹ phớt qua, lá trúc tựa thiếu nữ đang nhảy múa . Khung cảnh tràn ngập một màu xanh ngát, lọt vào tầm mắt nàng là bạch y nam tử đang ngổi trong đình phía trước.

Nam tử áo trắng tựa nhiễm tuyết phiếm chút ánh nguyệt thêu hoa văn tử sắc cao quý, vạt áo thêu một bông Bạch Liên, tóc dùng một dải lụa tuyết sắc buộc lên trông như một bức tranh nhân cảnh đầy ý thơ.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mẹ tớ là Thái Hậu về bài viết trên: Catstreet21, HNRTV, Tinhtonton, Una, antunhi, chalychanh, thanh_thanh1, vân anh kute
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 302 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: bluesky91130, Ellequimi, Mamakute2003, Phương Thùy, Tam Tam Huynh, The tran, yenbach1122 và 115 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

5 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

6 • [Hiện đại] Hứa với em mười năm tình thâm - Tây Tây Tiểu Lâu

1 ... 19, 20, 21

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ không làm phi - Đường Quả

1 ... 37, 38, 39

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 160, 161, 162

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

10 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 193, 194, 195

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu

1 ... 79, 80, 81

12 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 125, 126, 127

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Quân sủng - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 21, 22, 23

14 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

15 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 13, 14, 15

16 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

17 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 195, 196, 197

19 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 65, 66, 67

20 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 106, 107, 108



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 318 điểm để mua Thiên nga xanh
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 264 điểm để mua Doraemon
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 244 điểm để mua Cầu vồng 2
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 801 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 761 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: ciel99 vừa đặt giá 461 điểm để mua Hộp quà gấu bông
Shop - Đấu giá: ciel99 vừa đặt giá 299 điểm để mua Ác quỷ 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 801 điểm để mua Mề đay đá Garnet 1
Snow cầm thú HD: ~~~
Nminhngoc1012: :(
Nminhngoc1012: Mấy cái nhẫn của chị đâu ròy
TranGemy: hoặc có thể là vì hem có điểm để đấu đó chế
Tuyền Uri: =.= diễn đàn vắng tới mức, có 1 mình êm đấu giá :lol:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 342 điểm để mua Kawaii Doggie
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Kẹo mút 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 366 điểm để mua Chuột mắc kẹt
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 291 điểm để mua Cậu bé vs đàn guitar
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Heo vũ công
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Chìa khóa tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Headphone đen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 224 điểm để mua Ghế bố
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 688 điểm để mua Nhẫn ngọc trai
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Cặp đôi người tuyết
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 384 điểm để mua Chuồn chuồn Citrine
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 356 điểm để mua Nữ hoàng 3
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 822 điểm để mua Ngọc xanh 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 240 điểm để mua Chuông vàng
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 781 điểm để mua Ngọc xanh 3
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Ly Ly
Shop - Đấu giá: Hạ Tịch Nguyệt vừa đặt giá 554 điểm để mua Hamster tham ăn

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.