Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 157 bài ] 

Cung khuyết - Trịnh Lương Tiêu

 
Có bài mới 05.11.2017, 00:38
Hình đại diện của thành viên
Ban quản lý
Ban quản lý
 
Ngày tham gia: 02.10.2017, 09:29
Bài viết: 417
Được thanks: 1397 lần
Điểm: 25.37
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Cung khuyết - Trịnh Lương Tiêu - Điểm: 48
Chương 96

"Rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra?" Ta túm lấy trinh thám đang quỳ gối dưới chân ta: "Tại sao các ngươi lại bị người nọ phát hiện?"

"Dường như chúng thần vừa vào phủ đã lập tức bị người khác phát hiện ra." Đây là lời của trinh thám trở về.

Ta không nói thêm gì nữa, ngơ ngác lại ngồi trở lại bên mép giường. Chỉ một điểm này, ta đã không thể nắm chắc có thể thắng Phùng Ký, phủ Đại Tư Mã của hắn đề phòng nghiêm ngặt, không dễ dàng đến gần. Trinh thám của ta đều là những người thông minh tháo vát, thế mà cũng không thể thuận lợi lẻn vào.

Ta cho trinh thám lui xuống. Một mình ta ngồi bên giường suy nghĩ rất lâu. Lúc này vẫn chưa phải là thời cơ để giết Phùng Ký, ta còn phải tiếp tục giấu mình. Dĩ nhiên ta cũng không trông mong gì có thể một lưới tóm gọn Phùng Ký và Lý Dật ngay lúc này. Chẳng qua là nghe được tin tức mà Đặng Hương mang về nên muốn tìm hiểu rõ ngọn ngành mà thôi.

Bây giờ nhìn lại, tin tức của Đặng Hương không sai, người kia chắc chắn là Lý Dật. Lúc trở về trên thuyền hoa ta đã biết, người này võ công không tồi, là một sát thủ tài năng. Mà trinh thám do ta phái ra cũng đủ để chứng minh điều này. Cái này cũng coi như là có chút thu hoạch.

Kiếp trước hắn làm cấm quân tổng quản của ta, thế nhưng vẫn thâm tàng bất lộ, không để ta có cơ hội thăm dò hắn kĩ lưỡng.

Ta tỉnh táo lại. Lại nằm xuống giường. Ta phải suy nghĩ thật kĩ.

Phùng Ký cũng chỉ có thể đề phòng được lúc này mà thôi, chẳng có gì ghê gớm, ta so với hắn cũng không tính đến những chuyện nhỏ nhặt này, ta muốn chính là bảo vệ thiên hạ của ta. Chuyện cần làm là phải diệt sạch Phùng gia và vây cánh Phùng gia.

Hôm nay chuyện của Hà gia cũng là một phần trong đó. Ngay từ lúc Hà Kỳ Nhất chết thì ta liền phát hiện cái chết của hắn cũng không đơn giản, hắn chết không phải do bệnh mà do uống thuốc độc. Về điểm này ta đã có kinh nghiệm, không cần gọi bất cứ người nào xem xét cũng có thể tự mình phán đoán. Ta còn phát hiện ra, Hà Tử Ngư vốn có ba đệ muội, ngay trước khi Hà Kỳ Nhất chết lại thiếu đi một người, người thiếu đi đó là nam tử duy nhất của Hà gia.

Ta từng điều tra qua người thân của Hà Kỳ Nhất trước khi hắn chết. Sau khi Hà Kỳ Nhất bị vào ngục thì không có người thân vào thăm, người duy nhất vào phòng giam đưa cơm cho hắn là quản gia Hà gia. Vụ án điều tra đến giai đoạn mấu chốt, Hà Kỳ Nhất ăn đồ ăn được đưa vào, sau đó thì chết.

Ta không phải kẻ ngốc, chuyện đến lúc này, ta cũng biết rõ có kẻ ở sau lưng khống chế người nhà Hà gia. Chuyện xảy ra hôm nay càng khiến ta tin tưởng điều này. Thật ra thì có kẻ muốn mượn tay ta để nhanh chóng trừ khử tận gốc Hà gia, bởi vì Hà gia đối với bọn họ đã hết giá trị lợi dụng.

Mà ta vẫn chưa tìm ra được mối liên hệ giữa Hà gia và Phùng Ký. Không có chứng cứ, sau này truy xét tội trạng của Phùng Ký vĩnh viễn sẽ thiếu mất một tội danh.

Lúc này, ta lại tỉnh rượu, có chút khó ngủ.

Trong lòng A Nam chỉ là không thích ta che chở cho Phùng Yên Nhi, nàng đâu biết Phùng gia âm hiểm đến mức nào.

Như Ý lại đi vào, lúc này hắn tới là vì muốn xem ta có muốn thay quần áo ngủ hay không. A Nam không có ở đây, hắn không chắc ta có ở lại qua đêm hay không.

"Thay quần áo đi." Ta lật người lại ngồi dậy. Rõ ràng bản thân cũng có chút thất vọng, thế nhưng vẫn phải giả bộ như không có chuyện gì xảy ra. Ta đã quen cả đêm kề sát cạnh A Nam, để cho nàng nắm chặt vạt áo ta, vùi đầu ngủ trong ngực ta. Hôm nay A Nam không để ý đến ta, đột nhiên ta cũng có chút không quen.

Chỉ là nghĩ đến chuyện ngày mai Phùng Yên Nhi lại sẽ có thể ra bên ngoài bày ra bộ dạng đắc ý, ta lại không muốn để cho người khác được vừa lòng.

Như Ý thay ta cởi từng lớp áo, lại múc nước cho ta rửa mặt. Hắn lại thay ta thổi tắt đèn, dường như có chút chần chừ không muốn rời đi.

"Làm sao vậy? Như Ý?" Ta hỏi hắn.

"Nô tài đi mời Hiền phi đến." Hắn nói

"Không cần."

Ta cũng có chút tức giận. Nào có chuyện phi tử cự tuyệt hoàng đế như vậy chứ, ta chưa từng nghe nói qua.

Hai mắt ta nhìn lên tấm màn che, trong lòng có chút phiền loạn. Màn che của A Nam mới đổi, bên trên thêu hoa cỏ ngũ sắc, bây giờ nhìn đến lại có cảm giác ý xuân tràn đầy.

Nhưng lúc này ta ngủ một mình lại không hề cảm thấy ấm áp. Là ta có chút không thể rời bỏ A Nam, tính nàng vốn quật cường, không chịu khuất phục người khác. Lúc này nàng lại cảm thấy ta một mực che chở cho Phùng Yên Nhi. Ngày đó nàng tự thừa nhận mình ích kỷ dữ dằn cũng chính là tự công khai trước mặt ta rằng nàng không chịu cúi đầu trước người khác lâu dài. Một khi nàng thật sự quan tâm ta thì câu nói kia không phải là đùa giỡn.

Chuyện này, trong lòng ta làm sao lại không hiểu.

"Không cần đi!" Ta lại nói lại lần nữa: "Để cho trẫm nghĩ kĩ rồi hãy nói."

Như Ý vẫn chưa rời đi.

"Hoàng thượng..." Tiểu tử này có chút ấp a ấp úng: "Chuyện thuốc độc..." Hôm nay dường như hắn có chút cà lăm.

Thật ra tuổi Như Ý vẫn còn nhỏ, mới chỉ mười ba, mười bốn tuổi, bởi vì kiếp trước hắn theo ta chịu chết cho nên đời này ta vẫn cất nhắc trọng dụng hắn. Hắn cũng thẳng thắn chính trực, cẩn trọng lại không lôi thôi nhiều lời. Đến bây giờ, ta đã rất tín nhiệm hắn. Ta biết rõ hắn lương thiện đơn thuần, không có ý gì xấu.

Ta nhìn hắn, thuốc độc? Như Ý có thể biết cái gì? Chẳng lẽ hắn biết lúc này người nào trong cung có thuốc độc hay sao?

"Nói!" Ta ra lệnh cho hắn.

Có lẽ ánh mắt ta có phần dữ tợn, Như Ý bị dọa sợ.

"Ở Kim Lăng nô tài nhìn thấy hoàng thượng sinh bệnh." Hắn quỳ xuống: "Không phải là nô tài cố ý nghe lén, nhưng mỗi ngày đều chăm sóc cho hoàng thượng, khó tránh khỏi nghe được Sở Hiền phi và hoàng thượng nói chuyện, lúc ở Kim Lăng hoàng thượng trúng độc chính là loại độc đó?"

Ta không lên tiếng, tiếp tục nhìn Như Ý chằm chằm.

"Những ngày đó hoàng thượng đổ mồ hôi đều là do nô tài dọn dẹp. Nô tài quen thuộc với mùi đó." Hắn nói, lần này hắn nói rất nhanh, không hề ấp úng, hắn biết rõ trong lòng ta đang gấp gáp: "Dĩ nhiên, Hiền phi cũng biết. Vốn dĩ nô tài muốn gọi Hiền phi tới làm chứng cho nô tài. Lúc trước trong Trích Tinh Các từng có một vị công công bị chết. Sau khi người nọ chết thì Thục phi sai người lôi hắn đi chôn. Thế nhưng chăn nệm của người đó tạm thời chưa bị ném đi. Có một lần nô tài đi ngang qua Trích Tinh Các thì phát hiện bọn họ đang ném đồ ra bên ngoài, phát hiện mùi trên chăn nệm chính là..." Hắn không dám nói ra: "Nô tài cất giữ số chăn nệm này." Như Ý nói.

"Độc đó có mùi hôi?" Ta thay hắn nói.

Hắn cuống quýt dập đầu: "Mồ hôi chảy ra trên người hoàng thượng cũng không hôi, chỉ là mùi đó rất đặc biệt."

Ta hiểu, bệnh nhân luôn có chút mùi đặc thù, bệnh khác nhau thì mùi khác nhau, nếu không trong số "vọng, văn, vấn, thiết", các đại phu cũng sẽ không xếp "văn" ở vị trí thứ hai.

*vọng - nhìn, văn - ngửi/nghe, vấn - hỏi, thiết - sờ. Vọng văn vấn thiết là bốn phương pháp chữa bệnh của Đông y

"Mũi của nô tài rất tốt, không nhận nhầm mùi." Hắn đảm bảo với ta: "Nếu không xin để Hiền phi ngửi thử, Hiền phi nhất định còn nhớ thứ mùi đặc biệt đó. Nô tài nhớ lúc ở Kim Lăng từng có lần Hiền phi nhìn mặt hoàng thượng thì che mũi nói rằng..." Như Ý nhìn nhìn ta, ánh mắt lại cuống quýt né tránh, âm thanh đè xuống vô cùng thấp: "Hoàng thượng thật hôi!" Hắn bắt chước giọng A Nam.

Ta lập tức bật cười, A Nam hình như từng nói qua câu này. Có lúc tính tình nàng chính là như vậy, coi như là thẳng thắn đi. Thật ra thì thật sự rất đáng yêu.

"Nô tài nghe nói, vị công công bị chết kia tên là Vọng Thọ, vốn ở trong cung Thái hậu. Đầu óc hắn có chút vấn đề, nhưng là người thành thật."

Ta không lên tiếng, biết đây cũng là người tương tự như Đổng Đức ở trong cung của ta. Mẫu hậu thích như vậy, kiểm soát nô tài các cung, muốn dùng cách này để kiểm soát trong cung. Nhưng thật ra thì phần lớn nô tài trong cung đều là gió chiều nào xoay chiều nấy, không mấy được việc. Ví dụ như Đổng Đức, hiện tại đã thành thành thật thật, ngay cả cung của mẫu hậu cũng không dám đến. Hồng Anh ở trong cung của A Nam cũng một lòng một dạ ra sức lấy lòng.

"Có cần nô tài đi hỏi thăm xem trước khi chết Vọng Thọ xuất cung đi gặp ai không ạ?" Như Ý nhỏ giọng hỏi.

Ta lắc đầu: "Không cần hỏi."

Đúng là không cần hỏi, trong lòng ta đã hiểu. Hoặc là nói, để cho Như Ý ra ngoài hỏi cũng là quá mức lộ liễu.

Ta lại lên giường nằm, lần này thật sự là muốn ngủ, A Nam không ở cạnh ta, một mình cũng phải ngủ thôi. Ngày mai còn phải dậy sớm, nhìn Phùng Ký kia càng ngày càng lộ rõ ánh mắt âm u lạnh lẽo. Một lần ầm ĩ như tối này lại càng khiến hắn sinh lòng phòng bị đối với ta. Nói không chừng hắn cũng đã đoán ra đó là người của ta rồi. Nếu thật sự là như vậy, bọn họ có thể nào sẽ đưa Lý Dật đến trước mặt ta hay không?

Không, sẽ không. Ta tự an ủi mình. Phùng Ký muốn làm hoàng đế, Lý Dật hận ta, bọn họ sẽ không vì vậy mà bỏ qua, nhất định sẽ còn xuất hiện trước mặt ta lần nữa. Đúng rồi, còn có Phùng Yên Nhi, chỉ cần ta biết cách lợi dụng nàng ta, nàng ta sẽ có cách đưa Lý Dật đến trước mặt ta lần nữa.

Ta bắt đầu suy nghĩ sâu xa, làm cách nào mới có thể bảo đảm tên Lý Dật kia lại được đưa đến trước mặt ta lần nữa.

Có lẽ, ta phải điều chỉnh lại kế hoạch một chút. Nghĩ như vậy, ta lại bất tri bất giác mà ngủ thiếp đi.

. . . . . .

Ngày thứ hai, sau khi bãi triều, ta đặc biệt chạy tới chỗ mẫu hậu sớm một chút. Cũng may, ta tới thật đúng lúc. Ta vừa lúc nhìn thấy ba người A Nam cùng Phùng Yên Nhi và Tiễn Bảo Bảo vừa từ trong cung của mẫu hậu đi ra ngoài. Các nàng đang bước đi liền dừng lại trước cửa viện của mẫu hậu.

Không cần ta lên tiếng, dường như cả ba người cùng lúc nhìn thấy ta. Ba người họ lập tức hành lễ với ta, hô vạn tuế. Vẻ mặt cả ba người đều giống như không có chuyện gì xảy ra. Giống như trước giờ ta đối với các nàng chưa từng thân sơ.

Bởi vì đang là mùa xuân, mỗi người bọn họ đều mặc y phục sáng màu, cùng với cảnh xuân rực rỡ, nhìn từ xa quả nhiên vô cùng đẹp mặt. Chỉ là không thể nhìn rõ các nàng. Lúc này ngoại trừ A Nam, những người khác cho dù trang điểm đẹp đến mức nào ta cũng nhìn không vừa mắt. Mà A Nam, lúc này lại giống như tối qua chưa từng xảy ra chuyện gì, khuôn mặt nhỏ nhắn vui vẻ đón ánh mặt trời ngày xuân, uyển chuyển cúi người hành lễ với ta.

Ta vội quay mặt qua, trước hết cười cười lên tiếng chào Phùng Yên Nhi: "Nghe nói Thục phi bị bệnh."

Hôm nay Phùng Yên Nhi mặc y phục màu hồng nhạt, dáng vẻ mảnh mai hệt như Tây Thi, dựa vào cung nữ bên cạnh như thể nhành liễu đu đưa theo gió.

"Đã khỏi được bảy, tám phần rồi." Phùng Nhi mềm mại mà yếu ớt trả lời: "Vừa rồi mẫu hậu cũng đã nói, bảo ta chớ tự làm mình mệt mỏi, cứ nghỉ thêm mấy ngày."

"Đúng vậy! Nên nghỉ ngơi nhiều một chút, ta thấy hai ngày nay Thục phi gầy đi không ít. Gọi Thái y viện cắt mấy toa thuốc bổ đi." Trên miệng ta giả bộ đang hàn huyên.

Cái gọi là thân thể nàng ta tính hàn cũng là nàng ta cố ý, chẳng qua là để có dáng vẻ yểu điệu diện mạo xinh đẹp. Đây rõ ràng là nàng ta tự tìm lấy, ta thấy chưa chắc nàng ta đã chịu bổ dưỡng.

Lại nói, mẫu hậu để cho nàng ta nghỉ thêm mấy ngày chẳng qua chỉ là không muốn để cho nàng ta ra ngoài quản chuyện trong cung. Đâu phải là vì muốn tốt cho nàng ta. Từ sau khi xảy ra chuyện trong bữa tiệc giao thừa, mẫu hậu đã bắt đầu đề phòng nàng ta.

Mặc kệ Phùng Yên Nhi rốt cuộc có hiểu điều này hay không, hiện tại nhìn nàng ta có vẻ vẫn như thường: "Đa tạ hoàng thượng quan tâm." Lúc nàng ta nhìn ta thì đôi mắt đã có chút tỏa sáng.

Ta vội quay đầu lại về phía Tiễn Bảo Bảo: "Gần đây nàng có đến xem Lâm mỹ nhân bên kia không?"

Tiễn Bảo bảo vội vàng khom người: "Có đến ạ. Chiều hôm qua có đến xem một chút, mẫu tử bọn họ đều mạnh khỏe, hiện tại đứa bé cũng ăn nhiều hơn chút rồi, ta thấy nó đã lớn lên không ít. Hoàng thượng yên tâm."

Hôm nay ngay cả Tiễn Bảo Bảo cũng mặc một bộ xiêm y bằng lụa màu xanh nhạt.

Ta gật đầu giả bộ khen ngợi: "Mẫu hậu và trẫm vẫn thường nói đứa nhỏ này bình an ra đời là có công của Tiễn chiêu nghi. Trẫm cũng đang suy tính chuyện này, đến lúc đứa bé đầy tháng, trẫm nhất định phải phong thưởng xứng đáng cho nàng và Lâm mỹ nhân." Trên miệng ta nói như vậy, liền nghĩ đến dáng vẻ yếu ớt của đứa bé kia, liền có chút tiếc hận.

Ta biết trước giờ A Nam vẫn không đến xem đứa bé kia. Về điểm này mà nói, Tiễn Bảo Bảo cũng không tệ lắm.

"Bao giờ đầy tháng đứa bé trẫm sẽ làm lớn hơn. Đến ngày đó mời các vị giám quan trong Khâm Thiên Giám chọn cho đứa bé này một cái tên. Trẫm muốn lấy một cái tên đại cát. Tiệc rượu đầy tháng giao cho Tiễn chiêu nghi chuẩn bị, cái gì cần thiết thì đừng tiết kiệm."

Tiễn Bảo Bảo vội vàng mở miệng đáp ứng.

Ta không nói gì với A Nam. Lúc Tiễn Bảo Bảo bái tạ, ta đã tiếp tục đi vào bên trong. Ta liếc mắt đã nhìn thấy các nàng đồng loạt bái lạy ta. Ta chưa kịp nhìn rõ người duy nhất bị ta lãnh nhạt là A Nam có biểu tình gì.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn Linh Vũ về bài viết trên: Hoàng Nhất Linh, Ida, R.Quinn, TTripleNguyen, antunhi, chihiro217, châulan, haiyen2381, xichgo
     

Có bài mới 07.11.2017, 04:08
Hình đại diện của thành viên
Ban quản lý
Ban quản lý
 
Ngày tham gia: 02.10.2017, 09:29
Bài viết: 417
Được thanks: 1397 lần
Điểm: 25.37
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Cung khuyết - Trịnh Lương Tiêu - Điểm: 51
Chương 97

Mấy ngày tiếp theo, A Nam không đến tìm ta, ta cũng không đi tìm A Nam. Ta là cố ý làm như vậy để cho Phùng Yên Nhi cảm giác thanh thản. Hiện tại ta trông chờ có một ngày nàng ta sẽ giống như kiếp trước, đưa Lý Dật kia đến trước mặt ta. Để làm được điều này cần phải khiến cho nàng cảm thấy ta đang cố nối lại tình xưa với nàng mới được. Hiện tại ta thường hoặc cố ý hoặc vô tình đến chỗ mẫu hậu vấn an, lựa lúc có thể gặp được các nàng. Có lúc ta còn có thể ngồi cùng các nàng một lát, nói đùa đôi câu, mặc dù không tỏ ra thiên vị ai, nhưng ta kiên quyết không chủ động nói chuyện với A Nam

Hiện tại dường như Phùng Ký hết sức cẩn trọng, làm việc ít phạm sai lầm, ta cũng rất khó tóm được nhược điểm của hắn. Không thể không nắm chắc Phùng Yên Nhi mà xuống tay.

Mà A Nam, trời mới biết nàng đang làm cái gì. Nàng cũng không chủ động tìm ta, chẳng lẽ chủ động nói chuyện với ta cũng làm mất mặt mũi công chúa của nàng?

May mà có Huyền Tử mỗi ngày đều bị ta kéo đến ngự thư phòng đọc sách, cho nên mỗi ngày A Nam làm gì ta đều nắm rõ như lòng bàn tay. Cây thuốc trong ruộng thuốc của A Nam đã nảy mầm; trên cây bách trong cung của A Nam, hỉ thước đang ấp trứng; mẫu hậu cho Huyền Tử một con chó nhỏ, nó cắn vạt áo của Đặng Vân; Đặng Hương lại tới Thái y viện một lần, bắt mạch và đổi toa thuốc cho A Nam... Tất cả những điều này, Huyền Tử sẽ hoặc vô tình hoặc cố ý nói cho ta biết.

Mấy ngày này, ngay cả mẫu hậu cũng biết ta và A Nam đang náo loạn không vui. Có một ngày, người hỏi ta: "Sao hoàng thượng lại phát cáu với Sở Hiền phi rồi?"

"Không có a." Ta một mực phủ nhận.

"Có phải là hoàng thượng lại mới thích vị cung nhân kia không? Không sao, nói cho ta biết, ta giúp con góp ý một chút, nghe ngóng xem nàng ta có phẩm chất gì tốt. Chỉ là ta nhìn khắp trong cung, tại sao cũng không thể thấy được vị cung nhân nào lọt mắt?"

Đối với sự nhiệt tình của mẫu hậu, ta chỉ biết cười khổ: "Không có chuyện gì! Gần đây chỉ là nhi thần hơi bận rộn."

Ta bận rộn là thật, hiện tại tấu chương dâng lên mỗi ngày có thể chất đầy hai giỏ. Có thể kể đến việc giao thương mang lại lợi nhuận, các châu quận dâng sổ sách, cần thêm ngân sách để tu sửa đê điều đường sá. Bọn họ chỉ sợ thua thiệt. Đến lúc này, có vẻ như Đại Triệu lại càng thiếu hụt tiền bạc. Mỗi ngày phải ứng phó những thứ này cũng đủ làm ta đau đầu, nào có ý định đi xem mỹ nhân trong hậu cung.

Mẫu hậu lắc đầu: "Sở Hiền phi cho ai xem danh sách thả người ra khỏi cung, ghi danh cũng đến ba trăm người. Con số này cũng quá nhiều. Thả ra hết thì trong cung chẳng còn mấy người. Con cũng phải suy tính đến vấn đề sau này, ai gia đã nói với Hiền phi, bảo nàng xem xét giảm bớt con số này, giữ lại mấy người được việc cho hoàng thượng."

Đầu của ta lại muốn nổ tung, đây là chuyện gì nữa! Để cho vại giấm A Nam kia chọn người giữ lại cho ta, sớm muộn gì A Nam cũng sẽ nuốt sống ta.

"Một người cũng không cần giữ lại." Ta nói: "Cung nhân trong hậu cung gần ba nghìn người, còn có một nghìn hoạn quan, đều phải tiêu xài. Cần nhiều người  như vậy làm gì? Khó có lúc bọn họ nguyện ý rời đi." Chỉ có ba trăm, ta chỉ sợ là còn ít.

"Nếu không, hoàng thượng nhìn qua ba trăm người này một lần rồi hãy quyết định?" Mẫu hậu vẫn chưa từ bỏ ý định.

Ta lắc đầu: "Không rảnh."

Mẫu hậu thở dài một cái: "Còn có Lý Tu Nghi, Sở Hiền phi hỏi ta có thể để nàng ta xuất gia làm công đức trong chùa Vĩnh Ninh hay không, ai gia trong lúc mơ mơ hồ hồ đã đồng ý. Hoàng thượng thấy thế nào?"

Ta không lên tiếng.

Đã rất lâu rồi ta không thấy Lý Uyển Ninh, mặc dù nàng vẫn sống trong thâm cung nhưng dường như ta lại đã quên mất người này. Nhưng mà thực ra thì làm sao ta có thể thật sự quên nàng ta, dù sao nàng ta cũng từng cùng ta trải qua một khoảng thời gian, ta vẫn nhớ rõ dáng vẻ nàng ta xấu hổ núp sau lưng mẹ, cũng nhớ rõ trên cổ nàng ta hằn vết dây, nằm trên giường nắm chặt mắt như đã chết. Hôm nay ta và nữ nhân này dường như đã trở thành người xa lạ, mấy năm tình nguyện đã sớm hóa thành hư không.

Chỉ là ta lại không thể nào cam tâm tình nguyện để nàng ta rời đi. Vốn là của ta, lại buông tay, cũng không giống với những cung nhân chưa từng có liên hệ gì với ta kia, ít nhất về mặt tình cảm, ta vẫn có cảm giác mình mất mặt.

Về chuyện này, A Nam không có tới hỏi ta. Là chính ta nói để cho nàng toàn quyền phụ trách, nàng liền tận tâm tận lực, việc nhân đức không nhường ai. Lại nói, kể từ khi lục đục từ hôm mười lăm tới này, ta và nàng đều không nói gì với nhau.

Thấy ta không nói lời nào, mẫu hậu than thở không dứt: "Xem ra chuyện của Diệu Nhi vẫn cần mẫu hậu ta đây tới quan tâm giúp."

Ta để lão già xảo quyệt Tưởng Tiệp làm quan chủ khảo cho kỳ thi năm nay. Lại hạ chỉ điều Vũ Hiếu Giai vào kinh thành làm quan phó khảo. Ý chỉ vừa hạ xuống liền nổi lên một trận gió tanh mưa máu. Lên triều cãi vã cả ngày, có người phản đối, trực tiếp chất vấn trước mặt Tưởng Tiệp.

Tưởng Tiệp không nóng nảy, hắn gật đầu đắc ý nói: "Các ngươi còn nhớ rõ không? Lúc trận tuyết đầu đông rơi xuống, thần đã nói năm nay thần nhất định được hoàng thượng trọng dụng. Các ngươi nhìn xem, ta đoán không sai chứ? Năng lực của thần, chỉ làm một thượng thư bộ Hộ thì thật sự là không biết trọng nhân tài."

Da mặt dày như thế, ta cũng muốn vỗ tay khen hắn.

Phùng Ký sầm mặt đứng dậy: "Thần nhớ, năm ngoái hoàng thượng còn nói kỳ thi ba năm một lần năm nay sẽ do bộ Lễ chủ trì. Mà xưa nay vốn dĩ cũng là do bộ Lễ chủ trì. Vì sao năm nay hoàng thượng đột nhiên thay đổi tiền lệ tổ tông? Hoàng thượng vừa mới nói là sợ có người đút lót, đổi cho Tưởng đại nhân làm chức chủ khảo. Cái này thần cũng không còn lời nào để nói. Tưởng Tiệp có thể đảm nhiệm chức chủ khảo, nhưng vừa rồi hoàng thượng đã tuyên bố tên của hắn, mà để Tưởng đại nhân làm chủ khảo cũng có thể xảy ra chuyện đút lót này, theo như thần thấy, từ hôm nay trở đi Tưởng đại nhân tốt nhất đừng tiếp đãi khách khứa, cũng không thể nhận lời mời rượu của người bên ngoài. Nếu không chẳng phải là lại xảy ra chuyện đút lót hay sao?"

Hắn nói rất đúng.

Ta đoán Phùng Ký đã sớm nói tốt cho con trai hắn là Phùng Mại Du với các quan viên bộ Lễ, hôm nay ta lại tuyên bố điều động lớn như vậy, khiến hắn có chút ứng phó không kịp. Nhưng lời hắn nói không phải không có lý, không thể để cho người khác tới tìm Tưởng Tiệp gây dựng quan hệ dẫn đến chuyện thi cử không công bằng.

"Tưởng Tiệp luôn luôn qua lại gần gũi với Lý thừa tướng, mà năm nay Lý gia cũng có người dự thi, đối với nhà Vũ tướng có phải là không công bằng hay không?" Có người khác cũng lên tiếng chất vấn. Nhất thời buổi triều trở thành cãi nhau, không dẹp yên được.

Những chuyện này ta cũng đã đoán trước, triều đình của ta luôn luôn chia làm hai phe, dùng phe này thì phe kia mất hứng, dùng phe kia thì phe này sẽ lo lắng. Thường ngày ta lợi dụng tranh chấp giữa bọn họ để tăng cường sức mạnh của mình. Gặp tình cảnh ngày hôm nay, ta cũng chỉ cười.

"Tưởng ái khanh, bắt đầu từ hôm nay, ngươi hãy đóng cửa từ chối tiếp khách đi. Không cần phải tiếp nhận những người xin bái kiến, cũng không cần ra cửa uống rượu cùng người khác. Ta phái người giữ cửa nhà ngươi cho đến ngày thi xong."

Tưởng Tiệp phát ra một tiếng thét gào.

Ta cười càng lợi hại. Được ta trọng dụng cũng phải trả một cái giá thật lớn.

Ta sờ sờ bụng mình: "Đề thi vẫn còn ở trong bụng trẫm, đến ngày thi mới có thể công bố. Trẫm biết khoa thi năm nay chúng ái khanh có nhiều con cháu muốn tham gia. Trẫm rất hoan nghênh. Nhưng nếu muốn nhân đây để đầu cơ thì coi như xong. Nếu bị trẫm phát hiện chắc chắn sẽ nghiêm trị không tha."

Thật ra thì, những khoa thi trước đây của Đại Triệu bởi vì chiến loạn nên không thể duy trì đều đặn ba năm một lần. Gần ba mươi năm qua, hơn nửa thời gian là trong thời chiến, hai mươi năm phụ hoàng trị vì chỉ tổ chức được ba khoa thi. Chính vì vậy, khoa thi mùa xuân năm nay đối với Đại Triệu mà nói là cực kỳ quan trọng. Ta không muốn lại để lại tiếc nuối như đời trước.

Ta thuận tiện lại nói một chút về chuyện nhị ca tới Lạc Kinh. Cũng không có người nào có dị nghị. Nhị ca thành danh nhờ chiến trận, bọn họ đều cho rằng ta muốn dùng hắn đi đánh Tây Nhung. Chỉ có Phùng Ký sầm mặt không nói, thật lâu sau mới nói một câu: "Hoàng thượng phải cân nhắc Tương Vương rất có thể công cao hơn chủ*."

*công cao hơn chủ: công lao của hạ thần trong triều quá to lớn, làm lấn át và đe dọa vị trí của vua. Đây là điều đại kị của bậc làm quan trong triều.

Vừa nhìn thấy Phùng Ký mất hứng, trong lòng ta liền vui vẻ.

Chuyện xây Đại Phật, ta tạm thời vẫn chưa muốn nói với bọn họ, tránh cho bọn họ lại kêu không có tiền. Lần này căn bản là ta không định dùng quốc khố. Mà nhị ca, ta vẫn còn chỗ quan trọng hơn cần dùng, không liên quan đến chuyện quân đội, sau này ta muốn bồi dưỡng nhị ca trở thành cánh tay đắc lực của ta, có thể trở thành viên đá kê chân cho ta.

Dĩ nhiên, nhị ca có thể đảm nhiệm vị trí này hay không, ta còn phải thử một chút mới biết.

Một ngày này, ta ở trong ngự thư phòng, ta tấu chương, Huyền Tử ngồi đọc sách ngay dưới chân ta. Đột nhiên hắn ngẩng đầu hỏi ta: "Cái gì gọi là ‘phân phân vân vân, đấu loạn nhi bất khả loạn; hồn hồn độn độn, hình viên nhi bất khả bại*’?"

*Trích "Binh pháp Tôn Tử", chương thứ năm "Lợi thế và yếu thế". Ý nói trong chiến trường hỗn độn như thế, người cầm quân phải biết giữ quân đội của mình ở thế tề chỉnh nghiêm trang, sẵn sàng tự biết ứng phó.

Ta nhìn hắn một cái: "Chính là ở trong cục diện hỗn loạn, mình phải tỉnh táo, không được làm loạn trận cước. Người khác loạn mình bất loạn, người khác hốt hoảng, mình giữ lòng tin bất diệt."

Huyền Tử lại nhìn ta: "Vậy còn "hình binh chi cực chí vu vô hình" là có ý gì? Còn có tình thế "thâm gian vô khuy", "cận nhân bất năng mưu" là như thế nào?

* Cố hình binh chi cực, chí vu vô hình: trích chương sáu "Phòng thủ và tấn công", nghĩa là: Quân đội với thực lực mạnh mẽ nhất là quân đội khiến người ta không thể nhìn ra binh tình thực lực
thâm gian vô khuy: sâu không nhìn thấy được; cận nhân bất năng mưu: người thời nay không biết bày kế

Ta có chút bất lực, thuận tay cầm một quyển tấu chương gõ lên đầu Huyền Tử: "Là ai bảo ngươi mới nhỏ như vậy đã học mấy thứ binh thư thâm thúy này!" Ta cười: "Là Đặng Hương hay là tỷ tỷ ngươi?"

"Tỷ tỷ còn lâu mới để cho ta học cái này." Huyền Tử bỏ sách xuống, nghiêng đầu nhìn ta: "Gần đây tỷ tỷ rất hung dữ, không cho ta tới chỗ này của hoàng thượng."

Ta lại vùi đầu vào trong đống tấu chương: "Tỷ tỷ của ngươi vốn dĩ cũng không phải người hiền lành, lúc nàng không phát tác chẳng qua là đang cố kiềm nén. Để cho nàng mắng vài câu thì ngươi cũng không mất miếng thịt nào, nàng mắng kệ nàng, ngươi làm việc của ngươi. Lần tới ta dạy cho ngươi chút đạo làm người."

"Tạ ơn hoàng thượng." Huyền Tử khôn ngoan nằm sấp trên đùi ta: "Vậy hoàng thượng cũng dạy ta cưỡi ngựa bắn cung đi? Ta thấy con ngựa Tảo Lưu kia của hoàng thượng thật sự rất uy phong!"

"Được! Trẫm sẽ để ý, thấy con ngựa non nào tốt sẽ giữ cho ngươi một con. Đến lúc đó sẽ dạy cho ngươi tự thuần phục ngựa của mình. Sau này ngựa trưởng thành sẽ chỉ nghe lệnh của mình ngươi."

Đôi mắt của Huyền Tử giống y hệt tỷ tỷ, cong cong thành hình trăng lưỡi liềm: "Nếu tỷ tỷ hỏi tới, hoàng thượng cũng đừng nói là ta mở miệng yêu cầu."

Ta sờ mũi tên tiểu tử này: "Thì thế nào, chẳng lẽ ngay cả chuyện này mà tỷ tỷ cũng mắng ngươi?"

"Tỷ tỷ không cho ta mở miệng đòi hỏi hoàng thượng và Thái hậu bất cứ thứ gì. Lần trước Thái hậu cho ta con chó con, tỷ tỷ cũng cho là ta đòi hỏi Thái hậu, chất vấn ta một hồi lâu. Tỷ tỷ dặn ta không được khiến cho người trong cung chán ghét."

A Nam này! Lại nữa rồi! Chẳng lẽ nàng thuộc họ rùa đen hay sao? Ta còn chưa có ý kiến gì, nàng đã rụt đầu cuộn mình trong mai rùa rồi. Khó trách mấy ngày nay ta không đi tìm nàng, nàng liền chẳng để ý đến ta. Ta cũng chỉ cố ý lạnh nhạt với nàng mấy ngày cho người khác xem, nàng lại thật sự trốn tránh ta. Lời nói xa lạ như vậy, nàng lại có thể nói ra miệng cho Huyền Tử nghe!

Ta làm sao có thể ghét nàng, nàng cần gì phải như thế này?

Ta để bút xuống: "Mấy câu Huyền Tử vừa mới hỏi ta chính là kế nhà binh. Ý là: dụng kế thì phải thuận thế mà làm, ngay cả người bên cạnh mình cũng lừa gạt, như vậy mới có chuyện không ai biết tình huống thực sự." Ta sờ sờ cái đầu nhỏ của Huyền Tử: "Dụng kế luôn luôn là thật thật giả giả, có lúc ngay cả mình cũng bị lừa gạt."

Ta thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của Huyền Tử vẫn tràn đầy mong đợi nhìn ta.

Ta nhẫn nại nói với hắn: "Tỷ tỷ của ngươi vốn là người thông minh, chính là lúc đối mặt với chuyện của mình thì nàng lại hồ đồ."

A Nam tính tình quật cường, nàng nhất định cảm giác được ta đang xa lánh nàng. Nàng không giống những nữ nhân khác, nữ nhân khác lúc tức giận thì ít nhiều cũng sẽ thể hiện cho ta thấy. A Nam lại không như vậy, nàng thật sự xa lánh ta.

Đã như vậy, ta sẽ "thâm gian vô khuy" một chút.

Ta thở dài, ở ngay trước mặt Huyền Tử gọi Như Ý: "Như Ý, ngươi đi gọi Thục phi một chuyến, nói rằng trẫm bảo nàng chuẩn bị, ngày mai cùng trẫm đi Y Khuyết xem Đại Phật, thăm thú Y Thủy. Bảo nàng ăn mặc tỉ mỉ một chút, phải tiếp khách."

Như Ý sửng sốt, gần như là bật thốt lên: "Vậy Hiền phi thì sao?"

Ta tuyệt không khó xử: "Hiền phi cũng đi. Ngươi cũng thông báo như vậy đi." Suy nghĩ một lát lại nói thêm một câu: "Nói với các nàng, ai cũng không được phép từ chối."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Linh Vũ về bài viết trên: Hoàng Nhất Linh, Ida, R.Quinn, TTripleNguyen, antunhi, châulan, xichgo
     
Có bài mới 09.11.2017, 11:54
Hình đại diện của thành viên
Ban quản lý
Ban quản lý
 
Ngày tham gia: 02.10.2017, 09:29
Bài viết: 417
Được thanks: 1397 lần
Điểm: 25.37
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Cung khuyết - Trịnh Lương Tiêu - Điểm: 63
Chương 98

Băng trên sông Hoàng Hà đều đã tan, Y Thủy dĩ nhiên cũng như vậy. Dòng nước dọc theo hai bờ sông đổ về vùng bình nguyên xa xôi.

Lúc này trong thành Lạc Kinh, cây đã hé chồi xanh non, mà màu xanh biếc hai bên bờ Y Thủy càng có phần sống động.

Nhị ca còn tới sớm hơn chúng ta, cung kính đứng bên bến đò. Vừa thấy ta đến, hắn lại quỳ xuống hành lễ.

Ta nghe nói sau hôm uống rượu cùng ta, lúc trở về hắn say đến mức ngủ nguyên một ngày. Mấy ngày nay ta không triệu hắn, hắn liền ở trong vương phủ do ta chuẩn bị, lấy lý do là giải rượu. Rất nhiều người tới cửa xin bái phỏng, hắn cũng từ chối tiếp khách.

Trong lòng ta nghi ngờ là hắn sợ trong lúc chưa tỉnh rượu mà tiếp khách xảy ra chuyện gì không may sẽ bị ta trách phạt. Bây giờ hắn hiển nhiên đã cẩn trọng hơn. Ta có thể sâu sắc cảm nhận được, quả thật nhị ca đã thay đổi.

Ta dẫn theo A Nam và Phùng Yên Nhi cùng đi đến trước mặt hắn.

Hôm nay Phùng Yên Nhi và A Nam đều ăn mặc rất tỉ mỉ.

Phùng Yên Nhi thì không cần phải nói, nàng ta chắc chắn tự biết trưng diện cho bản thân. Theo như phân phó của ta, hôm nay nàng ta trang điểm nhạt, lại mặc cung trang đỏ thẫm, rất hợp với diện mạo của mình. Chỉ là nàng ta vốn đã sắc sảo, hôm nay lại càng có vẻ thông minh tháo vát. Lúc này còn mang theo tâm tư tranh cao thấp với A Nam cho nên cố làm cho bản thân rực rỡ, ngược lại càng lộ rõ vẻ chua ngoa.

Hiếm khi A Nam cũng trang điểm tỉ mỉ cho bản thân, da nàng tốt, vốn không cần son phấn cầu kỳ, hôm nay cũng chỉ thoa một lớp phấn nhạt, màu sắc cũng nhẹ nhàng hơn hẳn Phùng Yên Nhi. Ngay cả y phục bên ngoài cũng dùng màu trắng. A Nam có khí chất trời sinh, tao nhã thoát tục, bất cứ trang sức nào đặt trên người nàng cũng lộ vẻ quý phái từ trong xương tủy. Ta cũng không biết từ đâu mà nàng có thể trở thành như vậy.

Hai người các nàng chưa từng cùng lúc dùng vẻ ngoài để tranh đua với nhau như vậy. Lúc các nàng xuất hiện ở trước mặt ta, ta không thể không thừa nhận, ta phải nhìn nhận lại A Nam. Vẻ đẹp của A Nam, từ ánh mắt đến thần thái đều có thể sánh cùng thiên địa, thần hồn hợp nhất, trời sinh mà có, không lẫn một chút dấu vết trau chuốt nào. Ta sớm đã biết kiếp trước mắt ta bị mù, lúc này không cần phải nhắc lại.

Ta dẫn hai nữ nhân xinh đẹp đến trước mặt nhị ca: "Chào buổi sáng nhị ca." Ta cười nói: "Trẫm chỉ muốn cùng nhị ca du ngoạn non nước Y Khuyết một chút, nhìn xem chỗ nào thích hợp để xây Đại Phật. Nhị ca không cần căng thẳng thái quá."

Ở trước mặt nhị ca, hai nữ nhân đứng bên cạnh ta, tạo nên sự chênh lệch rõ rệt với nhị ca đang đứng một mình. Đây là ta cố ý.

"Thần chỉ đang tận tâm tận lực để xứng đáng với sự nhờ vả của hoàng thượng." Nhị ca nói, vẫn không hề ngẩng đầu.

"Bình thân." Ta vừa cười vừa nâng tay nhị ca.

Nhưng khi ta lại muốn kéo tay hắn đi cùng ta lên thuyền thì hắn lại nhất quyết không chịu.

Ta đành phải mang theo hai vị cung phi đi phía trước hắn.

Hắn vẫn cúi đầu, không có ý định liếc mắt nhìn Phùng Yên Nhi!

Ta thừa nhận, ta mang theo Phùng Yên Nhi tới đây vốn có ý định thử dò xét nhị ca, nhưng bây giờ ta lại không biết nên làm như thế nào cho phải, chẳng lẽ nhị ca vốn cũng có lòng đề phòng đối với ta? Hiện tại ta rất đa nghi, không tin rằng hắn đối với Phùng Yên Nhi đã không còn tình nghĩa.

Nhị ca ở xa xa phía sau cùng chúng ta lên thuyền.

Chúng ta cùng lên thuyền ngồi, ta và nhị ca ngồi đối diện nhau, A Nam và Phùng Yên Nhi đều rất tự giác lui đến bên cửa sổ. Đợi thuyền của chúng ta chậm chạp lên đường, đâm vào giữa bức họa thanh sơn lục thủy, ta mới nhìn khắp bốn phía, ba người kia đều nhìn ra phía ngoài cửa sổ, giống như cố ý tránh chạm mắt nhau.

Ta nói với nhị ca: "Nhị ca để ý nhìn một chút, trước hết chúng ta cùng nhau chọn mấy địa điểm thích hợp để dựng Đại Phật." Thật ra thì ta đã để cho người trên thuyền bày rượu ra, nhưng lần này ta không rót rượu mà để cho nhị ca tùy ý. Ta cũng không dám dùng rượu Tần Châu, sợ lại làm cho nhị ca say lảo đảo.

Vẻ mặt nhị ca nghiêm túc: "Thần không hiểu những thứ này lắm, chỉ có thể cưỡi ngựa xem hoa, có chút ấn tượng đại khái mà thôi, hôm nay không dám quyết định cái gì. Tất cả còn phải chờ hoàng thượng chỉ điểm."

"Không vội." Ta cười một tiếng.

Bởi vì đi ngược dòng nên thuyền đi rất chậm. Cũng may cảnh quan hai bên bờ vô cùng đẹp đẽ, núi non xen kẽ, hòa cùng với tiếng chim hót cũng làm cho tâm hồn con người càng trở nên tĩnh lặng.

Trong lòng ta có chuyện, có lẽ là người duy nhất ở đây đứng ngồi không yên.

Sáng sớm, sương mù trên sông vừa lúc tản đi, có thể nhìn thấy ở phía xa một phần núi đá còn giữ nguyên vẹn vẻ hoang sơ. Đó chính là nơi lưu lại di tích Đại Phật của tiền triều. Chỉ là lúc này chúng ta còn cách nơi đó khá xa, không thể nhìn rõ ràng từng đường nét.

Trong bốn người, lên tiếng trước là A Nam.

Lúc này nàng đang ngồi đối diện Phùng Yên Nhi ở trước cửa sổ, dựa mình bên cạnh cửa nhìn ngắm bên ngoài.

"Trên núi lại có nhiều người sống như vậy." Nàng nói: "Ta nghe nói, nếu dọc theo đường mòn lên núi thì phải nửa đêm mới đến nơi. Lễ Phật xong xuôi, lại trở về Lạc Kinh thì phải nương theo ánh sao mà đi. Thật không dễ dàng! Khó trách những tín đồ Phật giáo này đều mang lòng thành kính." Vừa nói A Nam vừa chắp tay trước ngực, đọc một câu kinh Phật. Gần đây nàng đi theo mẫu hậu niệm kinh, cũng học được chút bộ dáng thành kính.

Nếu để mặc ta muốn làm gì thì làm, ta nhất định sẽ đi lên vuốt ve trêu chọc nàng. Nhưng lúc này ta chỉ có thể nhịn.

Những lời này là nàng đang nói với Phùng Yên Nhi, giống như đang nói chuyện phiếm với Phùng Yên Nhi. Trời mới biết gần đây tiểu bảo bối này đang âm thầm đấu đá với Phùng Yên Nhi, làm cách nào mà bây giờ có thể giả bộ hài hòa như vậy.

Ta chỉ nhớ rõ, Phùng Yên Nhi vốn từng nói với mẫu hậu là nàng ta sùng Phật, thế nhưng nàng ta dường như cũng không thành kính.

"Tỷ tỷ đã từng đến nơi này chưa?" A Nam lại hỏi Phùng Yên Nhi.

Phùng Yên Nhi cũng đưa mắt nhìn ra bên ngoài, nhưng lúc nàng ta đang thất thần thì nghe được A Nam nói chuyện với nàng ta, vội vàng tỏ vẻ như không có chuyện gì xảy ra, cười vô cùng nhã nhặn: "Ta cũng là lần đầu tiên tới... À, đúng vậy, những người này quả thật không dễ dàng, trong thành Lạc Kinh cũng có rất nhiều chùa chiền." Vừa nói nàng ta vừa liếc mắt nhìn nhị ca, mơ mơ hồ hồ cười một tiếng.

Nàng ta nói không đầu không đuôi, không biết là lại đang có chủ ý gì.

A Nam cũng chú ý tới sự khác thường của nàng ta. Chỉ là A Nam cũng không tỏ thái độ gì, nàng lại quay đầu ngắm cảnh. Dù sao bây giờ nàng cũng nhất quyết không để ý đến ta. Nàng thà nói chuyện với Phùng Yên Nhi chứ không chịu để ý ta!

Ta cũng không cảm thấy kỳ lạ vì chuyện khách hành hương trên đường rất đông.

Hiện giờ đã là mùa xuân năm Cảnh Định thứ ba, tính ra cũng là năm thứ ba thiên hạ thái bình. Có lẽ là qua những ngày chiến loạn con người đã không còn màng danh lợi, bây giờ nam bắc Đại Triệu nơi nào cũng nhìn thấy người ta sùng kính đạo Phật. Hương khói trên chùa và miếu cũng hơn hẳn trước đây. Trong thành Lạc Kinh đúng là không ít chùa chiền, những tín đồ thật sự thành kính muốn khổ luyện bản thân sẽ không quả đường xa đến núi Long Môn này để bái Phật.

Rốt cuộc ánh mắt nhị ca cũng chuyển hướng về phía hai nữ nhân bên cửa sổ, nhưng chỉ chốc lát liền xoay qua chỗ khác, sau đó hắn liền thoải mái nhìn lại mấy lần, nhìn Phùng Yên Nhi trước rồi liếc nhìn A Nam, lại quay trở lại nhìn Phùng Yên Nhi.

Nhị ca vốn biết cả hai nàng, hơn nữa đối với Phùng Yên Nhi, khi đó nhị ca còn từng có tình cảm.

Ta không biết hiện tại hắn đối với Phùng Yên Nhi là như thế nào, có phải sẽ nối lại tình xưa hay không. Đây là phép thử đầu tiên của ta đối với nhị ca trong ngày hôm nay, cũng là lo nghĩ trong lòng ta, ta không tin một nam nhân dễ dàng quỳ dưới váy nữ nhân. Đó chính là một bản sao khác của ta. Cuối cùng nhất định sẽ thảm bại. Hơn nữa nam nhân như vậy cũng không đáng tin cậy. Phải biết, dáng vẻ điềm đạm đáng yêu của nữ nhân chính là vũ khí của các nàng, chân chính là thứ vũ khí có thể giết người không thấy máu.

Nhưng trên mặt nhị ca lúc này không có nhiều biểu cảm.

"Chỗ này ta đã tới!" Nhị ca lớn tiếng nói: "Trước kia mỗi lần chuẩn bị xuất binh ta đều một mình tới đây lễ Phật, nơi này đường núi khó đi, ta cũng đi từng bước lên núi như vậy." Nhị ca dường như có chút tự hào.

Ta lặng lẽ thở dài một tiếng khẽ đến mức không nghe được.

Ta thừa nhận, ở phương diện này ta thật sự thua kém nhị ca. Có lẽ là từ nhỏ ta đã không có nhiều hy vọng, bởi vì sợ hy vọng nhiều sẽ thất vọng và khổ sở. Ta vốn là người chỉ chú ý tận hưởng lạc thú trước mắt, cho tới bây giờ cũng chỉ muốn nắm chắc một chút hạnh phúc trước mắt.

Nhị ca giấu vẻ mặt có chút xấu hổ phía sau bộ râu rậm rạp, buông mí mắt nói với ta: "Khi đó thật ra thần không hiểu lắm, chuyện thần muốn làm là chuyện Bồ Tát không phù hộ. Chung quy thì sách Phật đều dạy con người vứt bỏ đao kiếm, mà khi đó thần thích nhất chính là chém giết, nghĩ rằng đánh một trận thành danh, giết người máu chảy thành sông. Bồ Tát có lẽ càng ghét bỏ ta."

Hắn chắp tay trước mặt ta: "Thật ra thì thần rất cảm kích hoàng thượng đã cho thần cơ hội chuộc tội như thế này, có thể cung phụng dưới gối Bồ Tát là ước nguyện to lớn cả đời của thần."

Ta ngẩng đầu nhìn trời, không khỏi có chút cảm khái, thế gian đi qua tang thương, mấy năm không gặp, ta và nhị ca lại trở nên trái ngược nhau, ta lại muốn từ nay về sau sẽ xách kiếm giết hết ma quỷ trong thiên hạ, chưa tới lúc chết thì sẽ không buông tay.

"Cái gọi là tâm Phật không nằm ở việc đã giết bao nhiêu người." Ta nói.

Vẻ mặt A Nam dưới ánh sáng bên ngoài càng thêm phần hư ảo. Ta đột nhiên ý thức được, thứ A Nam nhìn cũng không phải cảnh, nàng cũng giống như ta, là đang ngắm người trong cảnh. Chẳng lẽ nàng đã biết sắp xếp của ta?

Chỉ là ta cũng không lo lắng, cho dù A Nam giận ta, chắc chắn nàng cũng không làm hỏng chuyện của ta. Chuyện khiến ta lo lắng là...

Phùng Yên Nhi đột nhiên đứng lên, đi tới bên bàn chúng ta: "Vì sao Tương Vương điện hạ không uống rượu?" Nàng ta hỏi, không chờ chúng ta mở miệng, chính nàng đã ngồi xuống bên cạnh chúng ta. Nàng ta gắp thêm đồ ăn vào trong bát của nhị ca: "Đã lâu không gặp Tương Vương điện hạ. Thiếp cảm thấy hình như điện hạ thay đổi rất nhiều. Trong trí nhớ của thiếp, điện hạ là người tính tình hào sảng."

Nhị ca không nhúc nhích, nhưng trong nháy mắt khuôn mặt hắn trở nên đỏ bừng.

Lòng của ta trầm xuống.

Phùng Yên Nhi không lộ ra dấu vết chuyển sang nhìn ta: "Hoàng thượng." Nàng kéo dài giọng, đồng thời nắm lấy tay áo ta: "Hoàng thượng và Tương Vương điện hạ thật không thú vị, lại đi nói chuyện Phật lý. Thiếp không hiểu." Trên khuôn mặt xinh đẹp của nàng ta tựa như còn có vẻ ai oán, giống như đã trở lại thời điểm nàng ta tự tin nhất.

Ta cười, kéo vai của nàng ta: "Không thú vị? Để trẫm xem một chút xem Thục phi có cái gì thú vị. Hai huynh đệ nói chuyện đương nhiên là không thú vị, trẫm vốn là định trông cậy vào Thục phi đấy."

Phùng Yên Nhi cười khanh khách.

Lúc ta và Phùng Yên Nhi đùa giỡn, sắc mặt của nhị ca đã từ từ khôi phục bình thường trở lại, vẻ mặt hắn đần độn, ánh mắt nhìn về phía núi đá hai bờ sông.

Mà A Nam lại lặng lẽ lúng liếng đôi mắt xinh đẹp, đang nhìn ba người chúng ta. Ánh mắt của nàng rơi vào trên người ta và Phùng Yên Nhi, bình tĩnh đưa ngón tay vuốt tóc. Lúc này ta thật sự hận không thể nhào tới che đôi mắt nàng, không để cho nàng tiếp tục nhìn.

Ta chỉ cảm thấy dáng vẻ của mình lúc này nhất định là vô cùng xấu xí, bị A Nam nhìn thấy như thế này, về sau thật sự không có cách nào đối mặt với nàng nữa. Mà hện tại ta lại chỉ muốn nàng tức giận. Nàng tức giận, vở diễn này mới có ý nghĩa.

A Nam A Nam, ngàn vạn lần đừng coi chuyện hôm nay là thật, trong lòng ta lẩm nhẩm. Nàng hãy coi như là đang nằm mơ đi. Nhớ ta cũng được, nhưng đừng nhớ dáng vẻ xấu xí này của ta.

"Sườn phía đông núi Long Môn hình như là dốc thẳng đứng, hiểm trở hơn một chút." Nhị ca lên tiếng: "Các hang cũ của tiền triều cũng có nhiều cái ở sườn phía đông. Thế núi phía tây thoai thoải, có lẽ có thể xây một ngôi miếu." Hắn nói: "Đây chỉ là cảm giác đầu tiên của thần khi nhìn từ xa. Không biết hoàng thượng có nghĩ như vậy hay không?"

Vẻ mặt nhị ca thận trọng, làm như không thấy ta và Phùng Yên Nhi thân mật.

Chẳng lẽ thủ đoạn của Phùng Yên Nhi vô dụng đối với hắn? Nữ nhân này trời sinh đã hấp dẫn nam nhân, chỉ cần mờ ám một chút, nam nhân không hiểu nội tình sẽ bị mất hết hồn vía. Ta lại phối hợp tốt như vậy. Chẳng lẽ nhị ca đã biến thành Liễu Hạ Huệ?

Lần này Phùng Yên Nhi tránh ta, khe khẽ đẩy tay ta một cái. Nếu là lúc trước, dáng vẻ nũng nịu này của nàng ta chắc chắn khiến ta đảo điên.

Nhưng bây giờ, ta chỉ cười một tiếng, cố ý giả bộ tán tỉnh bóp cổ tay nàng ta một cái mới buông nàng ta ra.

Nhị ca run lên một cái. Trên mặt là vẻ sợ hãi.

Ta đột nhiên cảm thấy dường như có cái gì không đúng, chỉ là chỉ trong nháy mắt, ta liền hiểu ra. Phùng Yên Nhi này lại thừa dịp vừa rồi đứng dậy, giả bộ làm như vô ý, dùng chân va phải chân của nhị ca ở dưới bàn. Hiện tại ta không giống với trước đây, cho dù không phải tài giỏi hay thần thánh gì nhưng ít nhất cũng là tai thính mắt tinh. Mánh khóe bên dưới bàn không lừa được ta.

Dâm phụ này! Còn hơn cả tưởng tượng của ta! Tại sao trước đây ta không nhìn ra sớm một chút?

Phùng Yên Nhi lại vụng về mời rượu nhị ca, sắc mặt của nàng ta hoàn toàn nghiêm chỉnh: "Tương Vượng điện hạ, cho dù làm chính sự cũng không thể không uống rượu được, thiếp kính điện hạ một ly. Tiệc rượu nghênh đón điện hạ lần trước, thiếp bệnh không thể đến dự, ly rượu này coi như gửi lời hỏi thăm." Nàng ta giơ cao ly rượu của mình, sau đó đưa đến bên môi, một hơi uống cạn sạch. Sau đó lại dùng ánh mắt mong chờ nhìn nhị ca.

Cảm giác buốt lạnh lại xuất hiện trên người  ta, hơi nóng trong bụng lan tràn, hai cảm giác hoàn toàn đối nghịch không ngừng khuấy động trong người, không để cho ta yên ổn một khắc nào. Ta gần như không có cách nào giả bộ như không có chuyện gì xảy ra.

Ta không thể kiềm chế đưa mắt nhìn A Nam. Ta gần như muốn hô to: A Nam cứu ta!

Cũng may là đúng lúc này thì nhị ca mở miệng, hắn dùng bàn tay che ly rượu trước mặt mình: "Lát nữa bọn thần còn phải lễ Phật." Nhị ca nói rất lạnh nhạt: "Lúc này không thể uống rượu, sẽ làm vấy bẩn Bồ Tát. Rượu của Thục phi thần chỉ có thể xin miễn thứ cho kẻ bất tài, mong rằng Thục phi thứ lỗi."

Vẻ mặt của nhị ca nghiêm trang y như dáng vẻ vách đá hai bên bờ sông.

Trong chớp nhoáng này, ta yên tâm, nhị ca đã thông qua khảo nghiệm đầu tiên của ta. Nhị ca đã buông bỏ, hoặc là nói định lực của hắn bây giờ tốt hơn trước kia rất nhiều. Hắn không còn là nhị ca nóng nảy kích động trước kia, bây giờ đã biết tiết chế bản thân. Đối với ta mà nói, cái này không biết có phải hoàn toàn có lợi hay không. Nhưng ít ra, đối với ta thì hắn đã dễ khống chế hơn một chút.

Ta cười với nhị ca: "Hôm nay trẫm cũng chưa uống giọt rượu nào, lát nữa trẫm sẽ cùng nhị ca dâng hương cho Bồ Tát."

"Hoàng thượng thật là xâu!" Phùng Yên Nhi nói, ánh mắt mang theo vẻ mị hoặc khó tả: "Cũng không nói rõ phép tắc cho ta biết, ta lại đã uống rượu rồi. Lát nữa không thể lễ Phật rồi." Nữ nhân này nũng nịu như vậy khiến cho ta rùng mình.

Trời mới biết ta nghĩ cái gì, động tác tiếp theo của ta nên là nhẹ nhàng vuốt ve trên mặt Phùng Yên Nhi rồi nói: "Có trẫm đây rồi, Bồ Tát phù hộ trẫm không phải là phù hộ Yên Nhi sao?"

Chuyện buồn nôn như thế, vậy mà lúc trước ta lại làm đi làm lại nhiều lần, lúc này nghĩ lại, chính mình cũng thấy buồn nôn.

Chúng ta đều đang diễn trò, trong lòng thầm tính toán, chỉ không biết người nào cao minh hơn.

Lúc này A Nam đứng lên gọi chúng ta: "Thuyền đã đến bến rồi." Âm thanh của nàng rất nhạt, trên mặt đều là vẻ thanh tịnh. Giống như nàng không hề nghe thấy cái gì. Trong phút chốc, vẻ mặt lạnh nhạt của nàng biến những âm mưu tính toán quỷ quyệt trên khoang thuyền này trở thành hư không. Nếu không phải vừa rồi nhìn thấy vẻ mất mát thoáng qua trên khuôn mặt nàng, ta nhất định sẽ cho rằng nàng không hề để chuyện ta và Phùng Yên Nhi diễn trò ở trong mắt.

Vẻ mặt Phùng Yên Nhi lúc nhìn A Nam có vẻ hài lòng, giống như bây giờ mới chú ý tới A Nam: "Ôi, Sở muội hôm nay thật là trầm lặng, vừa rồi ta lại quên kêu muội tới bên cạnh bàn. Vốn là mọi người ngồi cạnh nhau vẫn náo nhiệt hơn một chút." Nàng ta lộ ra vẻ mặt của người thắng.

A Nam rất an tĩnh, không hề phản bác. Nàng lặng lặng bước về phía mũi thuyền, không để ý đến chúng ta. Thân hình mảnh mai của nàng tỏa ra một loại yên lặng khiến cho người ta không cách nào nắm bắt được.

Ta đã không kịp đi quan tâm phản ứng của A Nam lúc này. Coi như là tổn thương lòng của nàng cũng đành chấp nhận. Hoặc là nói, Nguyên Quân Diệu vong ơn phụ nghĩa ta đây hôm nay gọi nàng tới, chính là vì làm tổn thương nàng.

Xin lỗi! A Nam.

Thuyền của chúng ta từ từ tới gần mép nước, khảo nghiệm thứ hai ta dành cho nhị ca sẽ lập tức tới.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Linh Vũ về bài viết trên: HNRTV, Hoàng Nhất Linh, Ida, R.Quinn, TTripleNguyen, antunhi, nary87, xichgo
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 157 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: hasgn và 157 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 95, 96, 97

3 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

5 • [Hiện đại] Tổng tài đừng tới đây! - Ăn quái thú

1 ... 40, 41, 42

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

8 • [Cổ đại] Sư phụ quá mê người đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn

1 ... 66, 67, 68

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 15, 16, 17

10 • [Xuyên không - Xuyên sách] Vật hi sinh nữ phụ nuôi con hằng ngày - Danh Đường Đa Tiểu Tỷ

1 ... 8, 9, 10

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

14 • [Hiện đại] Vợ cũ quay lại Tổng tài biết sai - Vô Danh

1 ... 181, 182, 183

15 • [Hiện đại] Người tình của tổng giám đốc đài truyền hình - Cơ Thủy Linh

1 ... 20, 21, 22

16 • [Hiện đại] Cục cưng càn rỡ Tổng giám đốc dám cướp mẹ của tôi - Tả Nhi Thiển

1 ... 99, 100, 101

17 • [Hiện đại] Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình - Hải Diệp

1 ... 113, 114, 115

18 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 179, 180, 181

19 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

20 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 84, 85, 86



Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 910 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Mèo: Give me love
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 865 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Comay nguyen: chào
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 822 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 398 điểm để mua Hoa hồng xám
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 299 điểm để mua Nước hoa
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 781 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 742 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 242 điểm để mua Hoa cúc trắng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 246 điểm để mua Xe hơi
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 242 điểm để mua Cây bí halloween
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 705 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 250 điểm để mua Mề đay đá Citrine 4
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 670 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 352 điểm để mua Happy day
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 465 điểm để mua Ngôi sao đen
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 334 điểm để mua Hổ trắng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 300 điểm để mua Giấy chứng nhận kết hôn
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 637 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 605 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 344 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 575 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 546 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 582 điểm để mua Tiên nữ
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 658 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 349 điểm để mua Thiên thần
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 519 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 493 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: White Silk-Hazye vừa đặt giá 250 điểm để mua Ice Cream

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.