Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 177 bài ] 

Con gái nhà nông - Lý Hảo

 
Có bài mới 08.11.2017, 21:22
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Thanh Lân Bang Cầm Thú
Chiến Thần Thanh Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.07.2014, 17:49
Tuổi: 38 Nữ
Bài viết: 1070
Được thanks: 12165 lần
Điểm: 48.31
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Điền văn] Con gái nhà nông - Lý Hảo - Điểm: 51
Chương 72: Thân mật, tiểu tam?
Editor: ChieuNinh

Vương Đồng Tỏa đi vào phòng ở của mình, nhìn nương tử nhà mình đang lau nước mắt. Trong lòng đau xót, nói: "Hoa Mai nói, ta đã biết rồi." Tay Thích thị ngừng lại một chút, chờ Vương Đồng Tỏa nói chuyện.

"Không nói gạt nàng, người mà Hoa Mai nói là từ nhỏ lớn lên cùng với ta, lúc trước cha mẹ cũng thương lượng muốn cho hai người chúng ta đính hôn, chỉ là nhà của ta nghèo, nhà bọn họ ghét bỏ, sau đó lại không thành."

"Nói như vậy, quả thật là nàng thân mật của ngươi?" Thích thị hỏi.

"Cái gì mà thân mật chứ, người cùng nhau lớn lên từ nhỏ, cũng có thật nhiều người đó, nhà chúng ta là cái tình huống kia, có thể lấy được tức phụ cũng xem như không tệ rồi. Nương bọn nhỏ, ta là dạng người gì chẳng lẽ nàng không biết sao, tuyệt đối không có tâm địa gian giảo này. Chúng ta cũng đã có bốn đứa nhỏ, về sau cũng là hai người chúng ta cùng qua cả đời, chẳng lẽ nàng còn chưa tin ta sao?" Vương Đồng Tỏa nói.

"Làm sao ta biết được, chàng cũng chưa nói cùng ta." Thích thị lấy mu bàn tay lau khóe mắt.

"Ta thì cảm thấy cái đó không có cần thiết, nó cũng không phải chuyện gì quan trọng hơn chuyện ta cưới nàng, chỉ muốn thật kiên định cùng nhau cả đời cùng với nàng. Nha đầu Hoa Mai lớn như vậy, vẫn không hiểu chuyện, nàng đừng nghe lời của nàng ta, ta có nương tử tốt đứa nhỏ ngoan mà không cần, còn suy nghĩ khác làm gì?" Nông dân còn nói cái gì mà tình mà yêu chứ, trong lòng Vương Đồng Tỏa chỉ có nương tử đứa nhỏ đầu giường đặt gần lò sưởi ấm áp, hắn cũng không phải là tên lêu lỏng, điểm này Vương gia thôn mọi người có thể cam đoan.

Thích thị nghe xong Vương Đồng Tỏa nói, tâm lý an ổn không ít, cũng tự trách mình, rõ ràng chính là Hoa Mai không chiếm được thứ tốt nên làm cho mình khổ sở, sao còn liền vào ôm vào đây? Kỳ thật vẫn là bởi vì nàng để ý nam nhân của mình để ý gia đình của mình.

Vương Mai Hoa thật đúng là nói được thì làm được, qua vài ngày, thật sự dẫn một cái tiểu tức phụ tới đây: "Tam tẩu, đây là Ngọc Trân tỷ, hắc hắc, trước kia Ngọc Trân tỷ và ta đều chạy ở sau mông Tam ca đấy."

Sắc mặt Thích thị thản nhiên: "Hoa Mai, ngươi tới thì tới, sao còn mang người ngoài tới đây? Không biết vị này là ai? Trước kia ta cũng chưa thấy qua. Chẳng lẽ là thân thích bên nhà chồng Hoa Mai ngươi?" Ý tứ chính là bất kể nàng ta Ngọc Trân gì, ta không biết, chỉ là một người ngoài, ngươi là một người ngoài, không có thông báo trước với chủ nhà, liền đỉnh đạc tới cửa, cũng quá không lễ phép!

Tiểu tức phụ gọi là Ngọc Trân trên mặt thoạt hồng thoạt trắng, nếu không phải mình bị nhà chồng hưu, nếu không biết hiện tại Vương Đồng Tỏa phát tài, nàng ta mới sẽ không tới cửa chịu vũ nhục này đâu.

"Sao tam tẩu nói như vậy chứ, từ nhỏ ba người bọn ta chơi chung rất tốt nha, như thế nào xem như ngoại nhân chứ?" Vương Mai Hoa cười nói.

"Không phải ngoại nhân thì chính là nội nhân, tỷ, ta nghe tú tài công nói nội nhân bình thường đều là cách nói khác để gọi thê tử. Nội nhân của cha ta chúng ta là nương mình, cũng không biết thẩm này là nội nhân nhà ai đây?" Vương Phúc Nhi làm bộ như thiên chân hỏi. (ngoại nhân: người ngoài. Phúc Nhi đang chơi chữ nên mình để từ Hán Việt luôn)

Ặc! Da mặt Vương Mai Hoa thực run rẩy, Vương Hoa Nhi dùng chậu rửa mặt tưới nước quét rác, lập tức hắt nước ra ngoài tới chân hai người kia, làm cho cái người gọi Ngọc Trân lập tức nhảy dựng lên.

Vương Hoa Nhi miệng nói: "Ta quét đi thứ bẩn thỉu, làm sao ngươi nhảy dựng lên?" Ngọc Trân kia không thể nhịn được nữa, Vương Hoa Nhi lại dùng cái chổi chỉ tới hai người quét, Diendanlequydon~ChieuNinh biến thành đất đều rơi xuống trên người các nàng, trực tiếp đuổi người ra khỏi cửa, Vương Hoa Nhi lớn tiếng nói: "Lại đến một lần, ta liền trực tiếp thả chó! Không biết xấu hổ!"

Vương Cúc Nhi thì tiện tay mở cửa ra, sau đó hắt một chậu nước phía sau các nàng, nếu không hai người này chạy trốn nhanh, chỉ sợ cũng bị dội ướt!

"Đại tỷ, tỷ thật giỏi!" Vương Hoa Nhi đưa ngón tay cái lên với Vương Cúc Nhi, bình thường đại tỷ thành thành thật thật, không nghĩ tới thời điểm mấu chốt thực bưu hãn nha.

Thực cho rằng nhà mình dễ bắt nạt như vậy sao? Như vậy thì chờ coi! Thích thị thì buồn cười lại cảm thấy vui mừng vây quanh ba khuê nữ nhà mình, ai nói khuê nữ không bằng nhi tử, nhìn xem, khuê nữ nhà mình chính là thật tốt.

Tần Ngọc Trân và Vương Mai Hoa thì chật vật trốn chạy đi ra khỏi từ trong nhà Vương Phúc Nhi, Tần Ngọc Trân không khỏi thầm oán lên Vương Mai Hoa: "Không phải nói tẩu tử nhà ngươi rất yếu đuối sao? Hiện tại theo ý ta một người hai người đều là cọp mẹ!"

"Ai nha, Ngọc Trân tỷ, cũng chỉ là ba cái nha đầu lừa đảo, chờ ngươi thành tam tẩu của ta, còn không phải muốn đối phó tụi nó thế nào thì sẽ như vậy sao? Hiện tại ngươi chỉ cần ghi sổ khoản nợ này không phải là được ư? Ngươi cũng thấy đấy, hiện tại tam tẩu ta căn bản lớn lên không đẹp bằng ngươi, Tam ca ta lại là người mềm lòng, đến lúc đó ngươi lập tức khóc ở trước mặt hắn, khẳng định hắn sẽ đau lòng ngươi."

Tần Ngọc Trân vẫn có tin tưởng đối với tướng mạo của mình, phải biết rằng năm đó mình cũng là một hoa khôi của Vương gia thôn, bằng không cũng sẽ không gả đến trong nhà phú hộ. Chỉ tại vì bụng mình không tốt, không có sinh con được, bằng không cũng sẽ không bị hưu về nhà. Nhưng mà đã như vậy rồi thì Vương Đồng Tỏa hiện tại sống tốt trở thành mục tiêu của mình.

Nhớ năm đó, Vương Đồng Tỏa còn muốn cưới mình đấy thôi, vậy đã nói lên trong lòng hắn có mình, nam nhân ấy mà, chỉ nhớ thương thứ không chiếm được, hiện tại mình là thân tự do, thì sợ gì?

Hai người các ả nghĩ thì thật tốt, nhưng mà Vương Phúc Nhi cảm thấy thời điểm nên tố cáo thì phải tố cáo. Vì thế chân ngắn nhỏ chạy đi nhanh như bay, đi nói chuyện hôm nay cho gia gia nhà mình. Đương nhiên tố cáo thôi, sẽ mở rộng phương diện có lợi cho mình, cũng phóng đại sự ác độc của đối phương, thế này mới có thể đạt tới hiệu quả làm ít công to!

Vương lão đầu vỗ mạnh bàn tay to, làm Triệu thị đang ăn đào hoảng sợ: "Làm gì đó, hồn phách cũng bị ngươi dọa mất!"

"Còn không phải khuê nữ tốt của ngươi, ta cũng không còn mặt mũi thừa nhận nó là con mình, thế nhưng lại giúp đỡ người ngoài đối phó tam tẩu của nó!" Vương lão đầu mắng.

"Gì? Ngươi nói là Hoa Mai?" Triệu thị vội hỏi nói.

"Không phải là đồ ma quỷ nó thì là ai? Chạy tới nói với nhà lão Tam rằng nha đầu Tần gia là thân mật trước kia của lão Tam, hôm nay còn đưa người đi qua, ngươi nói nó đang làm chuyện của con người sao?"

"Không phải nha đầu Tần gia kia cũng đã xuất giá sao? Cho dù là tới cửa cũng không có chuyện gì đi." Triệu thị khó hiểu hỏi.

"Nói là bị hưu bỏ rồi, ngươi nghe một chút, một người bị hưu bỏ, khẳng định là không tốt đẹp, mọi người ai mà tránh không kịp chứ, khuê nữ ngươi còn tiến lên đi sáp vào, không chê dọa người hả. Còn có, là ai cho nó hở một cái thì bỏ chạy về nhà mẹ đẻ hả, người phu gia nó cũng không trông coi, nó còn có oa tử đâu."

"Lão nhân, khuê nữ này cũng không phải của một mình ta, ngươi cứ nói ta thì có tác dụng gì? Nhưng mà người Tần gia cũng quá không biết xấu hổ, trước kia ghét bỏ chúng ta nghèo, nhìn chúng ta lỗ mũi đều hỉnh lên trời, còn không cho con nhà hắn chơi chung với con ta, hiện tại thấy nhà ta phát tài, liền sáp lên, da mặt còn dày hơn vỏ cây! Lão nhân ngươi yên tâm, nếu con gái Tần gia còn dám bấu vào nhà lão Tam, ta liền đánh tới Tần gia bọn họ!"

"Ngươi thật là ngu xuẩn, nếu ngươi nháo ở nhà hắn, không phải chuyện chưa có gì cũng thành thật sự hả, việc này có thể để cho mọi người đều biết sao? Ngươi nhanh chóng kêu Hoa Mai trở về cho ta, tiếp tục qua đây ta đánh gãy chân của nó. Tam tẩu của nó trước kia đối với nó tốt như vậy, nó không biết cảm kích, còn làm cho nàng sống không tốt, ta cũng không có khuê nữ như vậy!"

"Lão nhân, ngươi cứ yên tâm đi, ta cam đoan để cho Hoa Mai trở về." Bà được không ít ưu việt từ nhà lão Tam, cũng không hy vọng Ngọc Trân kia đến phá hư cuộc sống nhi tử nhà mình. ChieuNinh~dien~dan~lequydonD^d^l^q^d Trước kia ghét bỏ Thích thị không tốt, nhưng mà chỉ cần so sánh, thì Thích thị này có thể tốt hơn nhiều Ngọc Trân kia. Khuôn mặt Ngọc Trân lớn lên không tốt tướng, còn muốn tiến vào cửa Vương gia ta, thật sự là cóc mà đòi ăn thịt thiên nga. Cút sang một bên đi, hơn nữa sở dĩ hiện tại nhà lão Tam phát tài, còn không phải Thích thị làm trứng muối ngon? Đổi thành Ngọc Trân, mình ngay cả cái rắm còn không có một cái mà ăn!

Không biết Vương Mai Hoa và Tần Ngọc Trân thương lượng ra sao, ả ta vui vẻ hí hửng trở lại nhà cũ, chỉ là nghênh đón ả là gậy gộc của lão nương.

"Nương, người làm gì hả, vừa trở về đến liền đánh!" Vương Mai Hoa vừa trốn vừa hỏi.

"Cái thứ chết tiệt! Lão nương đánh ngươi thì làm sao? Đều nói nữ nhi gả đi như nước tạt ra ngoài, còn ngươi thì không phải như nước trở lại bồn sao? Ta nói cho ngươi, sao ngươi hở ra là trở về bên này, ta đánh gãy chân của ngươi!"

"Nương, người ta đều là ngóng trông khuê nữ trở về, ngươi thì khen ngược, hận không thể đuổi khuê nữ tới cách xa vạn dặm! Có người làm nương như vậy sao?"

"Ngươi còn nói ta, ta còn hỏi ngươi, ngươi làm nương như thế nào? Ngươi có hai oa tử ở nhà, cũng không có ai nấu cơm, ngươi thì lại mỗi ngày lắc lư ở trước mặt ta. Ta lười nói với ngươi, ngươi trở về cho ta, trở về! Lại có chủ ý méo mó gì nữa, ta thấy một lần đánh một lần! Cái thứ đó, bị người ta hưu trở về, ngươi còn dính vào, ta không có nữ nhi như ngươi!"

Triệu thị mà bắt đầu bưu hãn lên là liều mạng, Vương Mai Hoa bị đuổi đi ra ngoài, Đinh thị thì vẫn trốn ở trong phòng xem náo nhiệt, nhưng mà trong lòng nàng ta rất sảng khoái. Tiểu cô này, trước kia còn chưa xuất giá, thì cứ bắt nạt mình, hiện tại nhìn nàng ta bị bà bà đánh, đó là báo ứng a báo ứng.

Vương Mai Hoa trốn tránh chạy đi, nhưng mà ả vẫn đi tìm Tần Ngọc Trân, nói với nàng ta nhất định phải làm cho xong chuyện. Vương Mai Hoa nghĩ rằng, đến lúc đó Tần Ngọc Trân thành tam tẩu mình, vậy mình chính là đại công thần, đến lúc đó lấy biện pháp muối trứng gà còn không phải dễ dàng? Ả cho rằng Thích thị nhất định cũng nói phương pháp cho Vương Đồng Tỏa, nào biết đâu rằng căn bản Vương Đồng Tỏa cũng chưa từng có hỏi.

Nếu biết là tình huống này, phỏng chừng Vương Mai Hoa vẫn sẽ phải làm như vậy, bởi vì Thích thị không nói cho mình, vậy mình cũng sẽ không để cho nàng thoải mái.

"Có được hay không, cũng là cơ hội của ngươi, nếu ngươi không nắm chắc vậy về sau ngươi ở trong nhà mẹ đẻ bị ca ca tẩu tẩu bắt nạt đi." Vương Mai Hoa nói.

"Đã biết, không cần ngươi nói, ta cũng sẽ đi làm, ngươi đây là làm sao?"

"Còn không biết là ai nói gì với nương ta, bà trực tiếp đuổi ta đi ra ngoài, ta đi về trước, chờ chuyện thành thì ta tới tìm ngươi, tam tẩu tốt của ta!"

Tần Ngọc Trân được kêu mà trong lòng thư sướng, nhưng ả ta cũng biết Vương Mai Hoa này sẽ không vô duyên vô cớ giúp đỡ mình, nhưng mà thì đã làm sao chứ? Nàng ta cũng không phải dễ bắt nạt, đến lúc đó chuyện thành rồi nói sau.

"Phúc nhi, muội trốn ở phía sau cây này làm gì?" Vương Nhị Bảo buồn cười hỏi.

"Xuỵt, Nhị Bảo ca, ca nhỏ giọng chút, ta đang theo dõi người khác." Vương Phúc Nhi nhỏ giọng nói.

Vương Nhị Bảo cũng hạ thấp giọng hỏi: "Theo dõi ai, nếu không nhị ca giúp muội nhìn chằm chằm."

"Vậy nhị ca đi với muội đi. Chính là người kia, thấy không, đến lúc đó muội kêu ca làm gì thì ca cứ làm theo."

"Đi!" Vương Nhị Bảo chỉ kém vỗ ngực đáp ứng rồi.

Từ lần đó sau khi cái gì mà Ngọc Trân tới cửa, Vương Phúc Nhi vẫn đều lo lắng, nói chung cảm thấy nàng ta sẽ không nhanh chóng ngừng công kích như vậy. Phải biết rằng một nữ nhân bị hưu bỏ, trừ bỏ tạo thành sự thật trước, cũng không có cách nào dựa vào phụ thân nhà mình. ChieuNinh~dien~dan~lequydonD^d^l^q^d Đương nhiên, cha thì sẽ không làm như vậy, nhưng mà ngăn không được người có lòng thiết kế, nếu như người này bổ nhào vào trong lòng cha, sau đó để cho người ta phát hiện lớn tiếng ồn ào, vậy thì phải làm sao?

Cho nên mỗi ngày Vương Phúc Nhi thấy cha đi ra ngoài đồng làm việc, liền đi theo ẩn nấp phía sau cây liễu bên kia đường. Mấy ngày trước cũng không có chuyện gì, hôm nay rốt cục phát hiện nữ nhân kia ăn mặc loè loẹt đi tới phương hướng của cha.

"Đi, đi theo nhanh chút, Nhị Bảo ca, chính là nữ nhân này, chết cũng không biết xấu hổ, muốn quấn quít lấy cha muội, một lát nữa ca cần phải giúp muội." Vương Phúc Nhi nói.

Vương Nhị Bảo đã sớm nghe được chuyện này từ trong miệng nương nhà mình, đương nhiên là gật đầu thật mạnh, bọn họ hai tiểu nhân nhi đi theo đuôi Tần Ngọc Trân. Vương Đồng Tỏa đang bận rộn bón phân cho ruộng nhà mình, cũng không biết nữ nhân kia đang nói gì, mà Vương Đồng Tỏa thì một câu cũng không có trả lời.

"Không tốt, Nhị Bảo ca, chúng ta chạy nhanh đi qua!"

Chỉ thấy Tần Ngọc Trân một phen ôm cổ phía trước Vương Đồng Tỏa, nhắm mắt lại la lớn: "Đồng Tỏa ca, sao ngươi lại như vậy, ngươi còn muốn cho ta con đường sống hay không?"

Quyết định của ả là, hấp dẫn mọi người đang ở dưới ruộng tới đây, để cho mọi người đều nhìn thấy mình đang ở trong lòng Vương Đồng Tỏa. Như vậy, xem Vương Đồng Tỏa có chịu thừa nhận hay không, đến lúc đó ca ca tẩu tẩu nhà mình cũng sẽ giúp đỡ nói chuyện.

Chỉ là ả lại nghe được tiếng cười của không ít người: "Ta nói muội tử Tần gia, ngươi ôm một tiểu tử choai choai làm gì đây?"

"Đúng vậy, muội tử, nếu ngươi thiếu nam nhân, có thể tìm chúng ta nha." Tần Ngọc Trân liền mở to mắt, phát hiện mình đang ôm là một tiểu tử hơn mười tuổi, sợ tới mức lập tức buông lỏng cánh tay ra.

Hết chương 72.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 10.11.2017, 20:11
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Thanh Lân Bang Cầm Thú
Chiến Thần Thanh Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.07.2014, 17:49
Tuổi: 38 Nữ
Bài viết: 1070
Được thanks: 12165 lần
Điểm: 48.31
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Điền văn] Con gái nhà nông - Lý Hảo - Điểm: 44
Chương 73: Không lui tới cửa thân thích này!
Editor: ChieuNinh

"Nhị ca, khó chịu chết muội rồi!" Nhiệt tình của nữ nhân này ghê gớm thật, vì trong sạch nhị ca nhà mình, nàng để cho nhị ca ôm mình vọt đi qua, đại khái là vì mình vóc dáng nhỏ, người đang vây xem cũng không có nhìn thấy đâu. Vương Phúc Nhi ho khan vài tiếng, những người đó thấy được, lại cười ha ha.

"Thì ra tiểu tử cũng không có quơ được nha, lại thừa ra một nha đầu! Ha ha ha!"

Tần Ngọc Trân hận không có cái động chui vào, này này này, vì sao sẽ như vậy.

Mà nghe được lời nói của Tần Ngọc Trân mọi người đều biết là ra làm sao, thì ra là ăn trộm gà không được ngược lại còn mất nắm gạo. Tần Ngọc Trân thật đúng là không biết xấu hổ, so với Mai quả phụ kia thì da mặt còn dày hơn, chậc chậc! Khó trách bị hưu về nhà, khẳng định là làm cái chuyện gì ám muội đây.

"Phúc nhi, Nhị Bảo, lại đây!" Sắc mặt Vương Đồng Tỏa âm trầm nói với Tần Ngọc Trân: "Ta chưa bao giờ đánh nữ nhân, tuy rằng hiện tại ta rất muốn đánh, nhưng mà ta cảm thấy vẫn không nên bẩn tay mình thì hơn!"

Lão cha, người nói thật hay! Nếu không có nhiều người đang nhìn như vậy, nàng cũng phải vỗ tay cho cha!

Rốt cuộc Tần Ngọc Trân chịu không nổi, thật ra thì ả muốn chạy, đáng tiếc bị người vây quanh, các nam nhân cũng sẽ nói lời làm cho người ta chịu không nổi! Mà Vương Đồng Tỏa cũng mặc kệ mấy thứ này, bình tĩnh bón phân cho ruộng xong, sau đó mang theo khuê nữ và chất tử mình đi về nhà.

Việc này bị truyền ra trở thành một truyện cười ở Vương gia thôn, đều nói khuê nữ Tần gia bị hưu về nhà không chịu nổi tịch mịch, muốn tìm nam nhân, nhưng mà lại tìm sai người. Có người còn nói, nữ nhân Tần gia kia hãm hại người không thành, ngược lại đều bị mọi người phát hiện. Các nữ nhân cũng có thể suy luận ra rất nhiều đề tài, đều đang thảo luận vì sao Tần Ngọc Trân bị hưu bỏ.

Việc này đối với một nhà Vương Đồng Tỏa cũng không có một chút ảnh hưởng nào, ngược lại là có vài nữ nhân thời điểm khi nhìn thấy Vương Phúc Nhi, thì sẽ dỗ nàng nói tình hình ngay lúc đó. Vương Phúc Nhi cũng không ngốc, cũng chỉ cười, dù sao ta không mở miệng nói xấu đến ai khác. Nhưng mà, Thích thị thì lại dạy dỗ Vương Phúc Nhi một chút, tuy rằng việc này đối nhà mình có lợi, nhưng mà khuê nữ nhà mình cũng bị cuốn đi vào, lỡ như bị người quấy rầy, cũng là cái phiền toái.

"Nương, ta thấy Phúc nhi làm đúng đó, nếu không có nó, cái nữ nhân kia khẳng định sẽ lại bám lấy cha con, nói không chừng còn có thể lại trèo lên nhị ca đâu."

Phốc ha ha, mọi người đều bị Vương Hoa Nhi làm vui vẻ, Vương Nhị Bảo mới bao nhiêu tuổi chứ, lại trèo lên cũng nói quá sớm đi. Nhưng mà người ta da mặt dày, cũng không dám cam đoan.

Thích thị nói: "Cha con là một người lớn như vậy, còn đẩy không ra một nữ nhân? Hắn cũng nói với ta, thấy người nọ đi tới, hắn cũng đã nắm chắc xẻng trong tay rồi."

A? Thì ra là cha sớm có phòng bị, nhưng mà Vương Phúc Nhi không hối hận, bởi vì vạn nhất nữ nhân này liều lĩnh bổ nhào vào trong lòng cha, vậy không phải phiền toái sao? Làm sao giống như hiện tại, ả ôm cũng là mình, hắc hắc, ta vẫn là một tiểu nữ oa, cho dù là muốn bắt mình phụ trách cũng phụ trách không được ha. . .

Chuyện Tần Ngọc Trân, làm cho ca ca tẩu tẩu ả ta thực không còn mặt mũi, vừa ra khỏi cửa, đụng tới ai cũng sẽ dùng ánh mắt khác thường nhìn bọn hắn. Cái này một hai lần thì nhẫn nhịn đi, nhưng mà hiện tại mỗi lần đều như vậy, tẩu tẩu Tần Ngọc Trân mặc kệ. Diendanlequydon~ChieuNinh Vốn tiểu cô này bị hưu về nhà cũng đã làm cho người trong nhà không ngẩng đầu lên nổi, hơn nữa lại còn là một người chỉ ăn không làm, hiện tại lại còn làm thanh danh Tần gia thối như vậy, nhà mình còn có oa nhi, bị người chỉ trỏ.

Tẩu tẩu Tần Ngọc Trân nói với nam nhân của mình: "Nếu ngươi không đưa muội tử ngươi đi, nhà này khỏi cần sống nữa!"

Ca ca Tần Ngọc Trân cũng là thực phiền chán, có một muội tử như vậy, thật là dọa người, hiện tại hắn cũng không dám nói chuyện tán gẫu cùng người khác. Người trong thôn giống như nhìn con khỉ, làm cho người ta hận không thể không có khuôn mặt này! Đi! Phải nhanh chóng gả gấp muội tử nhà mình đi ra ngoài!

Tìm bà mối, khuyên can mãi, hứa cho bà mối thêm tiền, chỉ cầu gả người đi thật xa là được. Rốt cuộc tìm được một hộ người ta, nhưng lại cách Vương gia thôn tới mấy trăm dặm. Hộ này là người góa vợ, nhưng lại có một đôi con trai con gái, cũng không ghét bỏ Tần Ngọc Trân không thể sinh dưỡng. Dù sao hắn có oa tử, không thể sinh dưỡng về sau cũng sẽ không bởi vì oa tử mình thân sinh mà làm khó oa tử đằng trước. Nói cách khác, hắn muốn tìm một người làm nương kiêm phụ nữ. Thanh danh cái gì, hắn không cần, dù sao nếu nữ nhân không nghe lời thì đánh, hắn một đại nam nhân còn quản không được một nữ nhân sao?

Tần Ngọc Trân nghe đại tẩu nói với ả cửa hôn nhân này, đương nhiên là mặc kệ: "Lúc trước vì cho ca ta đón dâu, bán ta đi, bây giờ còn muốn bán ta một lần nữa? Không có cửa đâu!"

Đại tẩu nàng ta lập tức biến sắc: "Đừng thấy cho chút mặt mũi mà lên mặt? Vì sao kêu là bán? Lúc trước cũng chính ngươi gật đầu đáp ứng, cũng sống qua mười năm thoải mái như vậy, là chính bụng ngươi không tốt, người ta cũng đã cho ngươi cơ hội nhiều năm như vậy, rất phúc hậu rồi. Ngươi không gả, ngươi không gả vậy đừng ở tại nhà của ta, ta cũng không có ăn của ngươi uống của ngươi, oa tử của ta còn nghèo khổ kìa, còn muốn chúng ta nuôi sống ngươi cả đời? Ngươi cũng không biết tốt xấu bên ngoài nói ngươi thế nào sao? Ta cũng nói không nên lời, ta nói cho ngươi, hoặc là gả đi, hoặc là tự ngươi đi ra ngoài sống một mình. Nhưng mà ngươi sống một mình, cũng đừng ở Vương gia thôn chúng ta, ta cũng không muốn nghe thấy ngươi lại làm chuyện gì dọa người, đến lúc đó bị dìm lồng heo!"

Tần Ngọc Trân bị tẩu tẩu nói tức không chịu được, nhưng mà lại không có cách nào, hiện tại nàng ta có chút giống chuột chạy qua đường, mỗi người kêu đánh. Chuyện còn chưa hoàn thành, nay còn thành cái dạng này, phải đi địa phương như vậy xa làm mẹ kế cho người ta, dựa vào cái gì chứ!

Đều là Vương Hoa Mai kia làm hại, nếu không phải ả ta khuyến khích mình làm như vậy, mình còn sống thật tốt đấy.

Con người, xảy ra chuyện, đều thích đổ thừa lên người khác, cho tới bây giờ cũng không tự xét lại bản thân. Dien*dan*le*quy*don ChieuNinh Tần Ngọc Trân nghĩ như vậy, bỏ chạy đi nháo đến trong nhà Vương Hoa Mai, chỉ nói nàng ta hại mình. Biến thành thật nhiều người xem náo nhiệt, hai người đánh nhau từ đầu người thành đầu heo, bà bà Vương Hoa Mai tức giận đến muốn nhi tử mình hưu thê! Rất dọa người!

Mà Vương lão đầu bên này nhìn ngoại tôn tử và ngoại tôn nữ khóc sướt mướt chạy tới báo tin, hút tẩu thuốc nhanh hơn.

"Lão nhân, ngươi nói gì đi, mặc kệ Hoa Mai thế nào, ta cũng không thể bị người khác bắt nạt." Triệu thị nói.

"Đáng! Đã sớm nói, nó tâm thuật bất chính, cũng nên chịu chút đau khổ!" Tuy rằng Vương lão đầu nói như vậy, nhưng mà dù sao cũng là khuê nữ của mình, nếu thật sự bị hưu về nhà, vậy trên mặt lão Vương gia cũng khó coi.

Ài, còn có thể làm sao bây giờ, chỉ có thể tự mình da mặt dày đi nói chuyện với thân gia thôi. Thật sự không thể hưu.

Nếu Hoa Mai là người tốt, bị nhà chồng bắt nạt, vậy thân huynh đệ nhà mẹ đẻ, khẳng định không nói hai lời, sẽ đi tìm tới cửa, nhưng mà ai kêu nàng làm chuyện không giống người làm chi?

"Để Hỉ oa tử và Nhị Nữu ở lại trong nhà, kêu lão đại tới, tìm mấy huynh đệ nó đi qua đây!" Vương lão đầu phân phó nói.

Vương Kim Tỏa bị Đinh thị dặn dò, đừng xen vào việc của người khác, đến lúc đó chỉ nghe thì tốt rồi, lần này chuyện chính là tiểu cô nhà mình đắc tội với ca ca. Người như vậy còn quan tâm cái rắm, nói không chừng lúc nào đó sẽ gài bẫy mình cũng không biết.

Qua đại khái nửa nén nhang, Vương gia bốn huynh đệ đều đến đây, Vương lão đầu nói: "Phu gia Hoa Mai nói muốn hưu thê, mặc kệ nói sao, việc này chúng ta không thể bỏ đó mặc kệ, các ngươi nói xem, nên làm sao?"

Vương Ngân Tỏa lập tức nói: "Cả nhà này cũng quá bắt nạt người, không để mấy ca ca chúng ta vào mắt, cha, chúng ta đánh tới cửa đi, muội tử ta phạm vào lỗi thế nào, để cho bọn họ nói hưu liền hưu!" Hắn cũng không nguyện ý muội tử nhà mình bị hưu trở về, bởi vì một khi đã trở lại, vậy nói không chừng còn phải gánh vác nuôi sống nàng đâu.

Vương Thiết Tỏa nói: "Mặc kệ nói sao, vì thể diện lão Vương gia chúng ta, tỷ cũng không thể bị hưu về nhà, còn có Hỉ oa tử và Nhị Nữu, bọn nó còn nhỏ, cần nương chiếu cố." Hắn thì đau lòng cháu ngoại trai vô tội, cả nhà kia cũng không giàu có, khẳng định chỉ là muốn gõ gõ tỷ, cho nên mới nói như vậy.

Vương Kim Tỏa nói: "Cái nhà kia sẽ không phải là muốn để cho chúng ta ra chút gì mới nói như vậy đi."

Mấy huynh đệ đều mở miệng, Vương Đồng Tỏa không nói gì, Vương lão đầu chỉ đành phải hỏi: "Lão Tam, ngươi nói sao?"

"Cha, con không gì để nói."

"Cha biết ngươi còn đang tức giận, nhưng mà nếu Hoa Mai bị hưu về nhà, bị nói chỉ trích là lão Vương gia chúng ta. Hiện tại các ngươi đều có nữ nhi, nếu như bị người ta nói, bọn nó có cô cô bị hưu về nhà, người khác sẽ nghĩ gì? Đến lúc đó trưởng thành thành gia cũng kém hơn người khác một ít. Không phải ta đặc biệt vì Hoa Mai, Hoa Mai làm chuyện sai lầm, cái này trong lòng ta rất rõ ràng, lão Tam, trái phải rõ ràng trước mặt, ngươi cũng không nên ghi hận nha."

"Cha, con biết, nhưng mà con cũng nói, cả nhà đi, con cũng có thể đi, nhưng mà về sau con sẽ không lui tới nhà Hoa Mai nữa!"

Ba huynh đệ khác đều hít sâu một hơi, ở trong mắt bọn họ, Vương Đồng Tỏa vẫn luôn là người rất trực tiếp, không nghĩ tới nói ra lời ngoan độc một chút cũng không hàm hồ. Còn không phải sao, cái này tương đương với chặt đứt quan hệ, lui tới nhân tình gì, cũng không có!

Vương lão đầu thở dài một hơi, nói: "Chuyện của ngươi thì tự mình quyết định, cha sẽ không ngăn cản ngươi." Dù sao cũng là Hoa Mai có lỗi với lão Tam, hắn sẽ không thiên vị nói giúp. Trái phải rõ ràng lão Tam vẫn hiểu được .

Bốn huynh đệ và Vương lão đầu liền đi phu gia (nhà chồng) Vương Hoa Mai, phu gia Vương Hoa Mai còn tưởng rằng Hoa Mai làm chuyện như vậy, huynh đệ nàng khẳng định sẽ không tới cửa. Nhưng mà kết quả lại ra chuyện ngoài dự kiến, đều chạy tới, lập tức khí thế liền hết. Dien*dan*le*quy*don ChieuNinh Bọn họ cảm thấy dọa người, cho nên mới nói dỗi hưu thê, kỳ thật làm sao hưu cái gì thê? Chính là cưới được tức phụ đều rất khó khăn, chỉ là nương theo chuyện này, cho Vương Hoa Mai một cái giáo huấn. Hơn nữa để cho lão Vương gia cầu mình. Nhưng mà kết quả không giống như bọn họ tưởng tượng, Tam ca người ta cũng tới đây, cho nên hưu thê cũng không giải quyết được gì.

Vương Hoa Mai còn tưởng rằng Tam ca không so đo với mình, lại muốn từ trong nhà Tam ca lấy chút này nọ, kết quả Vương lão đầu nói cho nàng ta, về sau Tam ca nàng ta không lui tới với nhà nàng ta nữa, kêu nàng ta về sau đừng làm yêu thiêu thân!

"Không có khả năng, Tam ca mới sẽ không như vậy, cha, ngươi có gạt ta hay không?"

"Được, là ta lừa ngươi, vậy ngươi đi nhà Tam ca ngươi, chờ hắn lấy cái chổi đuổi ngươi đi ra. Về sau an phận chút cho ta, lại xảy ra chuyện, ta cũng không nhận thức ngươi là khuê nữ!"

Tâm tình Vương Hoa Mai ra làm sao, người khác không hiểu được, dù sao mấy người Vương Phúc Nhi nghe cha nói, về sau sẽ không lui tới nhà cô cô Hoa Mai, đều cao hứng không thôi. Có đôi khi, một cửa thân thích không tốt, thật là làm cho người ta thực khó chịu! Còn không thể đánh không thể mắng, hiện tại thì tốt rồi, sẽ không cho nàng ta vào cửa, xem nàng ta làm sao!

Hết chương 73.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 11.11.2017, 21:40
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Thanh Lân Bang Cầm Thú
Chiến Thần Thanh Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.07.2014, 17:49
Tuổi: 38 Nữ
Bài viết: 1070
Được thanks: 12165 lần
Điểm: 48.31
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Điền văn] Con gái nhà nông - Lý Hảo - Điểm: 45
Chương 74: Dưa hấu mà thôi.
Editor: ChieuNinh

Vương Đồng Tỏa đào một sơn động ở phía sau núi nhà mình, đến bên trong thì mát mẻ, hắn lại tự mình hòa bùn xây lấp hết sức vững chắc, đem lương thực dư thừa đặt ở trong sơn động. Cũng đừng nhìn hiện tại thu hoạch còn được, vạn nhất gặp phải hạn hán hoặc là lũ lụt, lương thực này chính là bảo vật đó.

Trước kia thì có thể miễn cưỡng ăn no là được, hiện tại có năng lực này, cũng muốn cất giữ lương thực. Hơn nữa trứng gà muối đặt ở chỗ râm mát càng tốt, sơn động này khá lớn, mấy tỷ muội Vương Phúc Nhi đến giữa trưa mùa hè đều thích ở trong này, một chút cũng không thấy nóng.

Vương Đồng Tỏa lại làm một cái giường trúc nhỏ, cái loại có thể di chuyển, đặt ở bên trong ngủ một giấc cảm giác thật mỹ mãn, thực thoải mái. Không chỉ có Vương Phúc Nhi thích tới nơi này, mỗi ngày Vương Tiểu Bảo không được đến, sẽ khóc lên, tiểu oa nhi chỉ bằng bản tính cảm thấy ở đâu tốt, liền thích đi chỗ đó.

Hắc hắc, nếu đến lúc cây trúc biến thành rừng, vậy đến trong rừng trúc đi hóng mát cũng là chỗ tốt.

Vương Phúc Nhi ở trên giường trúc nhỏ dùng trống bỏi đùa với Vương Tiểu Bảo đến giành, nay bộ dạng Vương Tiểu Bảo vừa trắng lại béo, thoạt nhìn cực kỳ đáng yêu.

Nhưng mà, hay bị ra mồ hôi, hiện tại nó mặc cái yếm, tóc cũng cạo trơn bóng. Mọi người nói hồi nhỏ cạo tóc vài lần, đến lúc đó tóc vừa đen vừa dày, chẳng lẽ ngày bé mình vốn không có cạo vài lần như thế? Bằng không tại sao tóc vàng hoe như vậy đây? Lại còn thực mềm nhuyễn, dày thì cũng dày đó, Vương Phúc Nhi quyết định về sau ăn nhiều mè đen, vốn sinh ra đã kém cỏi, sau này lại tẩm bổ.

"Tỷ, tỷ!" Vương Tiểu Bảo nóng nảy, hiện tại nó chỉ có thể nói một chữ, bây giờ nó không lấy được cái trống bỏi, chỉ có thể kêu Vương Phúc Nhi.

"Cho đệ, cho đệ. Lại ra một thân mồ hôi, có muốn tỷ tắm rửa cho đệ không?" Vương Phúc Nhi hỏi.

"Muốn!" Đại khái chính nó cũng không biết Tam tỷ của mình nói cái gì với nó, dù sao thì trả lời một chữ.

"Được rồi, chờ đại tỷ tới đây ta liền tắm cho đệ." Hiện tại nàng vui vẻ yêu thích nhất là tắm rửa cho đệ đệ nhà mình, sờ lên thịt là thịt, hơn nữa có thể nghịch nước, mát mẻ.

Vương Phúc Nhi hôn bẹp một cái ở trên khuôn mặt Vương Tiểu Bảo, Vương Tiểu Bảo cười khanh khách.

Hiện tại nó đã cai sữa, mỗi ngày ăn cháo gạo, ở trong nhà gạo đủ ăn, thật sự là đứa bé có phúc khí, sinh ra sau, ngày bé ta ngay cả cơm cũng ăn không đủ no đâu, Vương Phúc Nhi có chút hâm mộ ghen tị hận. Đương nhiên là giả, hận cái gì chứ.

"Phúc nhi, muội mau trở về, trấn trên có người tặng đồ lại đây." Vương Hoa Nhi đắc ý cười nói, nàng cũng nhìn trúng giường trúc này thật lâu, chỉ là mỗi lần đều bị Phúc nhi chiếm trước, cha cũng nói muốn làm cho muội muội và đệ đệ, hiện tại nàng thật vất vả có một cơ hội ngủ một giấc, có thể không đắc ý sao?

"Nhị tỷ, nóng như vậy, trấn trên ai tới?" Không phải a di đã cùng di phu đi lên huyện rồi sao?

"Không biết, tự muội nhìn đi." Vương Hoa Nhi hai tay liền vuốt, còn hừ lên ca khúc: "Tiểu Bảo, nhị tỷ nhìn đệ, Tam tỷ đệ có việc rồi."

Vương Phúc Nhi đi phía trước nhìn, Vương Đồng Tỏa và Thích thị đang chiêu đãi người ta, dân quê không có thứ gì tốt, thời điểm đi trấn trên mua mấy lượng lá trà, có cái loại lá cây lớn, pha đi ra là hồng trà, đặt ở trong ấm trà lạnh lớn, thời điểm mùa hè uống vào thực giải khát.

Thì ra là trong nhà Tống Trường Khanh phái người tới đây, Vương Phúc Nhi cảm thấy Tống Trường Khanh và cha hắn đều rất tốt, nhưng mà nãi nãi hắn thì, còn có chút xem thường cả nhà mình. Dien*dan*le*quy*don ChieuNinh Tuy rằng bọn họ không phải đại phú đại quý, nhưng mà người ta dùng tới hạ nhân, còn có cửa hàng, còn nhà mình chính là nông dân, căn bản không cùng một cấp bậc với bọn họ.

Nhưng mà không biết là đứa nhỏ Tống Trường Khanh này có phát hiện ánh mắt của nãi nãi hắn hay là phát hiện mà cũng không để ý tới hay không, thường thường kêu người tới đây đưa chút đồ chơi hay ăn ngon gì đó.

Lần này thì lại đến đưa dưa hấu, thời điểm này dưa hấu ở nông thôn đều rất ít gặp, theo người lại đây tặng đồ nói, là lão gia bọn hắn đi huyện xem bệnh cho người ta, sau đó người ta đưa cảm tạ hắn.

Thích thị và Vương Đồng Tỏa đều cảm thấy như vậy thật là quý, nhà mình thu vào cũng không tốt, để cho người ta mang về, thì người nọ lại chết sống không đồng ý. Cuối cùng không có biện pháp, đành nhận lấy, Thích thị lại cùng Vương Cúc Nhi ra vườn rau dưa và trái cây chuẩn bị vài khuông rau dưa, để cho người ta đưa đi Tống gia.

"Thứ này ăn thế nào?" Vương Hoa Nhi nhìn món đồ chơi tròn căng màu xanh hỏi.

"Cắt ra, bên trong là màu đỏ, liền ăn bộ phận màu đỏ, muội đi Tống gia đã ăn qua." Vương Phúc Nhi nói.

Vì thế cả nhà cùng ăn dưa hấu và cùng ngạc nhiên giống nhau, đương nhiên không quên đưa đi một phần cho Vương lão đầu và Triệu thị.

"Thật ngọt! Ngọt như đường." Vương Hoa Nhi cắn một miếng nói.

Chính Tiểu Bảo cũng đi theo ăn mấy miếng, nước cũng chảy tới trên mặt cái yếm.

Hai trái dưa hấu đưa tới, trước cắt ra một trái, một trái khác dùng nước lạnh ướp.

"Tứ thẩm cá con sắp sinh, lát nữa đưa qua cho nàng hai miếng đi. Người có thân mình, miệng đều muốn ăn gì đó, thứ này tinh quý, cũng để cho nàng nếm thử."

"Cha, nương, giữ hạt màu đen lại, sang năm chúng ta cũng trồng." Vương Phúc Nhi nói.

"Thứ này chúng ta có thể trồng sống sao?" Thích thị có chút hoài nghi, đồ tốt thì rất khó chăm sóc.

"Thì trồng mấy chỗ, được hay không cũng không có tổn thất, nếu có thể lớn lên được, sáng năm chúng ta cũng có thể ăn." Nhớ rõ dưa hấu này là thực dễ sống, nhưng mà không biết mầm mống này là tốt hay xấu, đến lúc đó sẽ không lớn lên chỉ có bằng nắm tay đi. Mặc kệ, cứ thử xem.

Nếu nói như vậy, liền để lại hạt dưa hấu, trước rửa sạch sẽ, sau đó phơi nắng cho hết hơi nước, Thích thị cất bọn nó ở trong một cái túi tiền, treo ở trên xà nhà, như vậy cũng là phòng ngừa con chuột ăn. Lại không dễ dàng bị ẩm.

"Tam tẩu, tam tẩu, nhanh, nhanh giúp giúp ta, Hương Cần nàng muốn sinh!"

Thích thị vội vàng buông việc trong tay: "Tình huống thế nào? Thỉnh bà mụ chưa? Chạy nhanh đi thỉnh đi!" Cước bộ của nàng không ngừng đi theo Vương Thiết Tỏa.

"Hương Cần nàng đau không thôi, tam tẩu trước đi xem nàng, giờ ta đi thỉnh bà mụ!" Vương Thiết Tỏa đầy đầu đều là mồ hôi.

Vương Cúc Nhi cũng đi theo Thích thị đi qua, hiện tại khẳng định bên Tứ thẩm là không người nào, nàng phải giúp nấu nước, trước kia thời điểm sinh đệ đệ muội muội, chính mình đều đã làm.

Vương Hoa Nhi và Vương Phúc Nhi thì bị nghiêm lệnh cấm không cho phép đi, sợ tiểu oa nhi đi thì phiền toái.

Vương Phúc Nhi chờ đến khi mặt trời cũng lặn xuống, nương và đại tỷ nhà mình cũng chưa có trở về, nữ nhân sinh đứa nhỏ sao lại khó khăn như vậy đây?

Đột nhiên Vương Phúc Nhi có chút sợ hãi, ở thời đại này, mình vẫn luôn trôi qua trong nhàn tản, nhưng mà con người thì sẽ lớn lên. ChieuNinh~dien~dan~lequydonD^d^l^q^d Nếu đến lúc đó xuất giá, sinh đứa nhỏ khó sinh thì phải làm sao? Hiện tại lại không có sinh mổ, thầy thuốc chữa bệnh lại không cao, vạn nhất...

Vương Phúc Nhi lắc đầu ở trong lòng, nghĩ xa như vậy làm gì, mệnh người trời đã định trước, nên làm sao thì sẽ như vậy. Không phải còn có một nửa xác xuất sao?

Mình có thể nói là được sống lại một lần, như vậy sẽ chuẩn bị nuôi dưỡng thân thể cho tốt, ở nông thôn cơ hội làm việc là không thiếu được, khẳng định thân thể không tốt không được! Đến bây giờ mình cũng không có sinh bệnh đâu.

Thời điểm cơm chiều, người còn không có trở về, Tiểu Bảo bắt đầu khóc lên, Vương Hoa Nhi và Vương Phúc Nhi đành phải mang theo nó đi bộ bên ngoài sân. Sắc mặt Vương Thiết Tỏa tái nhợt tới đây: "Tam ca, Hương Cần khó sinh, phải đưa đến trấn trên đi, ta, ta..."

"Được rồi, nam tử hán đại trượng phu, ngươi không thể ngã xuống, ta mang con la đi ra, trấn trên có đại phu giỏi, nhất định sẽ không có việc gì!" Vương Đồng Tỏa tay chân lanh lẹ chuẩn bị xong xe la: "Ba đứa các con đi qua nhà nãi nãi đi, ta và nương con tối hôm nay không nhất định sẽ về, phải nghe lời, biết không?"

"Cha, người yên tâm, con sẽ chăm sóc đệ đệ muội muội." Vương Hoa Nhi vội nói.

"Cha, con sẽ nghe nhị tỷ, cũng chăm sóc Tiểu Bảo!"

Vương Đồng Tỏa không có nói thêm lời dư thừa, hiện tại thời gian chính là mạng người. Hắn và Vương Thiết Tỏa đi rồi, Vương Hoa Nhi và Vương Phúc Nhi khóa kỹ cửa nhà cổng chính, ôm Tiểu Bảo đi nhà cũ.

Bên này chỉ còn lại có mấy người đàn ông, ngay cả Đại bá mẫu Đinh thị cũng đi sang nhà Tứ thẩm bên kia, càng không cần phải nói nãi nãi Triệu thị. Tâm tình của mọi người cũng không tốt, Vương lão đầu nói với Vương Kim Tỏa: "Nhanh đi nhóm lửa nấu cơm, ở đây đều là tiểu oa nhi, ngươi muốn chỉ vào ai nấu cơm?"

Vương Kim Tỏa nói: "Cha, con chưa nói không làm cơm, nhưng mà con làm cơm, đến lúc đó các ngươi cũng đừng nói ăn không vô đi."

Vương Phúc Nhi nghe xong vội nói: "Gia gia, Đại bá, vẫn là để con đến làm đi, ai đến nhóm lửa cho con là được." Khó ăn cơm nói không chừng làm cho người ta tiêu chảy đấy, nàng cũng không muốn bị tội.

Vương Nhị Bảo nói muốn nhóm lửa, Vương Kim Tỏa tự nhiên là mừng rỡ làm chưởng quầy phủi tay. Hai năm nay trù nghệ của Vương Phúc Nhi cũng luyện không sai, món ăn mặn đều có thể làm tốt vài món, thức ăn chay thì càng không nói chơi. ChieuNinh~dien~dan~lequydonD^d^l^q^d Vương lão đầu cảm thấy thật vất vả mới có cơ hội để cho tôn nữ (cháu gái) tới đây ăn cơm, cho nên một chút cũng không hẹp hòi lấy ra nửa con thỏ thịt xông khói. Nhưng mà trước đó cũng hỏi qua Vương Phúc Nhi có thể làm đồ ăn này hay không, cũng không được lãng phí.

Sau khi Vương Phúc Nhi gật đầu, ông liền lấy ra, ở phòng bếp còn có chút rau xanh mới hái, vừa vặn, hầm thịt thỏ, lại xào hai đĩa rau xanh, một chút cũng không béo ngậy.

Khoai tây mới mẻ cũng đã có, đến lúc đó cùng nấu chung với thịt con thỏ, tuyệt đối mỹ vị.

Vương Phúc Nhi đun sôi nước trước, sau đó đi nấu thịt thỏ xông khói, bằng không trong chốc lát thực không dễ nhừ.

Rau dền non mềm tươi mới, rửa sạch sẽ một ít, trực tiếp xào một phen, lại trộn lẫn trái dưa chuột.

Vương Tứ Bảo đã rất hiểu chuyện đi gọt vỏ khoai tây, Vương Phúc Nhi cắt thịt thỏ nấu chín thành khối, rửa nồi, đổ mỡ vào, chờ mỡ nóng, bỏ hoa tiêu và hành băm vào. Sau đó lại bỏ hạt tiêu hồng vào, rồi bỏ tiếp thịt con thỏ chuẩn bị trước đó cùng nhau xào chung, mùi thơm lập tức liền bay thật xa. Vương Tứ Bảo hút miệng một cái, chính Vương Nhị Bảo đang nhóm lửa ở bên cạnh cũng nhịn không được ngẩng đầu nhìn vào trong nồi.

"Phúc nhi, thứ này thực thơm!" Vương Nhị Bảo cười nói.

"Lát nữa bỏ khoai tây vào thì càng thơm!" Đáng tiếc nơi này không có bột ngọt, bột nêm các loại, bằng không thật là vô cùng mỹ vị.

Thức ăn làm xong, mọi người đều ngồi lên bàn, Vương Kim Tỏa cắn một miếng thịt thỏ, khen nói: "Phúc nhi làm thịt thỏ ăn ngon thật, còn ngon hơn Đại bá mẫu nàng làm."

Vương lão đầu cũng ăn hăng say, nếu không phải còn chưa có tin tức của tứ nhi tức, khẳng định ông muốn uống vài chén. Ài, sao lão Tứ muốn một oa nhi lại gian nan như vậy đây? Nghĩ đến đây, ông đã không còn tâm tình.

Nhưng mà người khác thì lại ăn thực hăng hái, miệng Vương Tứ Bảo đều đầy dầu mỡ, đáng tiếc cái bụng mình quá nhỏ, thật sự chứa không được nữa, hắn mới ngừng lại.

"Phúc nhi, về sau ngươi lại làm cho ta một lần đi." Vương Tứ Bảo nhỏ giọng nói với Vương Phúc Nhi.

"Được, nếu ngươi có thịt thỏ là được!" Vương Phúc Nhi nói.

Buổi tối Vương lão đầu sợ hai tiểu oa nhi không chiếu cố tốt Vương Tiểu Bảo, tự ông chủ động mang Tiểu Bảo đi, Vương Hoa Nhi và Vương Phúc Nhi ngủ trên một cái trên giường tạm thời.

Thẳng cho đến hừng đông, đám người Vương Đồng Tỏa mới trở về, Tứ thẩm Sở thị gắng gượng đến lúc này, sinh được một khuê nữ.

Vương Phúc Nhi phát hiện sắc mặt nãi nãi Triệu thị khó coi, phỏng chừng không phải là tôn tử, trong lòng mất hứng đây!

Hết chương 74.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 177 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: marialoan, NgaNgaHn, pandainlove, thucyenphan và 808 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 28, 29, 30

2 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

3 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

4 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

5 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 140, 141, 142

7 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

8 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C59]

1 ... 21, 22, 23

9 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

10 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C810

1 ... 117, 118, 119

12 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 11, 12, 13

13 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

14 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

17 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

19 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

20 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54



The Wolf: có ai biết tạo weibo không dạ?
Công Tử Tuyết: Re: Loài hoa nào tượng trưng cho khí chất của bạn? :wave:
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 248 điểm để mua Quạt máy
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 329 điểm để mua Bò nhảy múa
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 805 điểm để mua Ngồi chờ bạn trai
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 317 điểm để mua Yoyo đầu hàng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 786 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 747 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 710 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 1051 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 675 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 641 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 528 điểm để mua Kem ly 2
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 294 điểm để mua Mây Alway Happy
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nàng nào trong "Tam sinh tam thế: Thập lý đào hoa"
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 387 điểm để mua Chim cánh cụt
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 1000 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 279 điểm để mua Mây Alway Happy
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 264 điểm để mua Mây Alway Happy
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 400 điểm để mua Trung thu Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
Shop - Đấu giá: windchime vừa đặt giá 839 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 609 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 579 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 798 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 736 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 700 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 303 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: windchime vừa đặt giá 759 điểm để mua Cá voi xanh

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.