Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 114 bài ] 

Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

 
Có bài mới 08.11.2017, 18:10
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 01.02.2013, 13:33
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 271
Được thanks: 2027 lần
Điểm: 35.12
Có bài mới Re: [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý - Điểm: 44
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 96: Nhất Nặc đổi máu

Đêm đen như mực, gió ào ào rơi rụng những chiếc lá thu, bóng cây trước cửa sổ lay động ma mị như đang giương nanh múa vuốt, làm một đôi chim yến dưới mái hiên giật mình bay đi.

Lại là một đêm không ngủ, Hân Duyệt lặng yên đứng trước cửa sổ chờ tin tức, Quỹ Họa cũng đứng hầu một bên không chịu đi nghỉ ngơi. Hân Duyệt nhìn ra được nàng còn lo lắng cho Sở Nhất Nặc hơn cả mình, bên người có nữ tử xinh đẹp còn si tình như vậy mà lại thờ ơ, xem ra hắn cũng là một người sơ ý vô cùng.

Hừng đông dần sáng, có tiếng bước chân vang.

Hân Duyệt chạy đến, trùng hợp ngã vào lòng người vừa bước vào cửa, Sở Nhất Nặc thét lớn một tiếng, đối với sự yêu thương nhung nhớ này cũng không hưởng thụ cho lắm.

Cảnh giác hắn khác thường, giương mắt nhìn mặt hắn. Cho dù ánh sáng không rõ ràng cũng có thể nhìn ra mấy phần tái nhợt, vài phần mỏi mệt.

“Huynh làm sao vậy, có phải bị thương không, chàng đâu?”

“Thật ra nàng chỉ quan tâm hắn thôi đúng không.” Hắn lắc mình vào cửa, ngồi vào ghế trên.

Hân Duyệt muốn rót chén trà cho hắn, lại bị Quỹ Họa đoạt trước.

“Chuyện ta đồng ý với nàng tất nhiên sẽ làm được, hắn vẫn còn sống.”

Hân Duyệt thở phào nhẹ nhõm, hắn có thể sống trở về là tốt rồi, nhưng còn sống trở về là sao, không phải là bị thương rất nặng, đã đánh mất nửa cái mạng chứ.

Sở Nhất Nặc ngẩng đầu nhìn nàng bất ngờ thay đổi sắc mặt, đột nhiên cười lạnh một tiếng, “Oa” Phun ra một ngụm máu tươi.

Phun trên nền đá màu trắng, nàng kinh ngạc nhìn thấy máu đen.

“Trang chủ, người sao vậy?” Quỹ Họa phẫn hận trừng mắt nhình Hân Duyệt, lấy khăn đưa cho Sở Nhất Nặc.

“Huynh...... Không sao chứ?” Nàng cũng sợ.

Trong phòng đột nhiên xông vào một đám người, một lão già râu tóc trắng nhanh chóng điểm lấy mấy đại huyệt trên người hắn, một Hắc y nhân tóc che nửa mặt bắt mạch cho hắn, hai mắt chợt trợn trắng. “Xoẹt” Một tiếng xé mở áo của hắn, chỗ đó đã đen như mực, còn có máu đen từ một lỗ nhỏ chảy ra.

“Ta giết ngươi.”

Hân Duyệt đột nhiên cảm thấy chân không chạm đất, trên cổ bị một bàn tay to siết chặt, liền ngất đi.

Mở mắt ra thì nàng đã nằm ở trên giường, Quỹ Họa đứng hầu một bên.

“Sở Nhất Nặc đâu?” Giãy dụa đứng dậy.

“Trang chủ đã được đưa đến giường băng trong Hàm băng động, như vậy có thể trì hoãn độc phát.” Nàng lạnh lùng đáp.

“Độc phát? Hắn trúng độc gì vậy? Mang ta đi nhìn hắn.”

“Độc gì ư, nói cho ngươi có ngươi có tác dụng gì, ngươi có thể giải sao? Trưởng lão nói, không cho ngươi đi gặp ngài.” Quỹ Họa nói chuyện với nàng rất không nể mặt.

Yên lặng thở dài, do mình hại Sở Nhất Nặc thành như vậy, tất nhiên cả sơn trang trên dưới đều hận nàng thấu xương.

Cửa phòng mở ra, một đại hán hắc y tiến vào, Hân Duyệt nhận ra đó là đại hộ pháp bóp cổ nàng, nên bất giác rụt lại phía sau một chút.

Hắn khinh miệt hừ một tiếng: “Trang chủ muốn gặp ngươi.”

Sở Nhất Nặc nằm trên giường băng trong Hàm băng động sắc mặt xanh đen,□ vai phải màu đen đang lan ra, im lặng nằm nơi đó, nhìn không ra một chút thần thái ngày xưa.

“Sở Nhất Nặc, sao huynh lại có thể như vậy, không phải huynh võ công cái thế hay sao. Huynh đừng hù dọa người ta như vậy được không? Đều là ta không tốt, là ta hại huynh. Sở Nhất Nặc......” Hân Duyệt vô cùng tự trách, vốn người ta đang yên đang lành, nay lại thành như vậy. Hắn còn như vậy, cũng không biết Tề Vân Đình sẽ như thế nào nữa. Nước mắt không chịu thua kém tranh nhau chảy xuống, giống như chuỗi trân châu bị đứt rơi từng hạt xuống người Sở Nhất Nặc.

“Đừng sợ, ta không sao.” Hắn chậm rãi mở mắt ra.

Ánh mặt dịu dàng như vậy -- oan nghiệt mà!

Trưởng lão đầu bạc thở dài, hỏi: “Quỷ y, có phương pháp giải không?”

Người tóc che nửa mặt đáp: “Huyết cổ quá nặng, chỉ có đổi máu.”

“Đổi máu?” Mọi người đều kinh ngạc.

Đại hộ pháp bước lên giành trước: “Quỷ y, để ta.”

Vài hán tử tinh tráng đều tiến lên, thỉnh cầu đổi máu cho trang chủ.

Quỷ y lắc đầu: “Chỉ có máu cực âm mới được.”

Đại hộ pháp bừng tỉnh đại ngộ: “Cực âm, chẳng phải nói trong trang này toàn bộ máu nam nhân đều không dùng được, phải dùng máu nữ nhân mới được?”

Hân Duyệt xông lên phía trước: “Để ta.” Cùng lúc đó Quỹ Họa cũng tiến đến bên cạnh yêu cầu được đổi máu.

“Ngươi cứ để ta đi, bằng không ta sẽ áy náy cả đời, xin ngươi!” Hân Duyệt tranh giành tiến lên phía trước.

Quỷ y gật gật đầu, đi đến trước mặt Sở Nhất Nặc, dùng ngân châm châm lên tay trái của hắn, nhỏ vài giọt máu vào một chiếc bát tử kim. (chén làm bằng đất sét tím thì phải)

“Không cho ngươi động vào nàng.” Sở Nhất Nặc lạnh lùng nói.

Quỷ y cũng không nao núng, lấy tay nhẹ điểm lên người hắn, hắn liền ngất đi.

Hân Duyệt vươn tay để hắn châm vào, chết lặng đến không còn cảm giác đau đớn.

Quỷ y rắc một chút thuốc bột không biết tên vào, máu hai người gặp nhau trong bát tử kim, nhưng lại nhanh chóng tách ra xa.

Hắn giật mình ngẩng đầu: “Máu của ngươi sao dương khí lại nặng như vậy?”

Hân Duyệt ngốc: “Ta không biết.”

Quỷ y đưa tay tóm cổ nàng, liền moi ra sợi dây đỏ treo Bình an khấu.

Hai người hút một ngụm khí lạnh, nhận ra vật đó còn có trưởng lão đầu bạc: “Đá Huyết phượng? Sao ngươi lại có thứ này?”

“Đây là Vân Đình cho ta, làm sao vậy?” Hân Duyệt khó hiểu.

“Ôi...... Oan nghiệt mà.” Trưởng lão lại nói một tiếng oan nghiệt, liền không thèm nhắc lại.

Quỷ y sau khi thử máu của Quỹ Họa, gật gật đầu.

Vì thế tứ đại hộ pháp bảo vệ cửa động Hàm băng, quỷ y ra tay, trưởng lão ở trong hỗ trợ.

Một nén nhang thời gian...... Hai nén nhang thời gian......

Hân Duyệt ở trước cửa động đi qua đi lại, lúc sắp mài mòn đế giày thì thấy cửa động mở ra.

Quỷ y cùng trưởng lão đi ra, tứ đại hộ pháp mang trang chủ trở về phòng ngủ.

Quỷ y nói: “Ngài cứ gặp ác mộng không ngừng như vậy thì không có lợi cho hồi phục thân thể.”

Trưởng lão nói: “Đúng vậy, mà cũng không thể điểm huyệt của ngài, vậy làm sao cho ngài an tĩnh lại bây giờ?”

Hân Duyệt không dám xen vào bọn họ đang nói chuyện, xem ra hẳn là thành công.

Lúc tứ đại hộ pháp khiêng một khối ván giường đi ra, Hân Duyệt giống như bay xông đến: “Sở Nhất Nặc, huynh sao rồi?”

Trên mặt hắn hiện lên màu hồng quỷ dị, vô cùng không tương xứng với ngũ quan cương nghị, môi mỏng màu tím không biết đang thì thào chuyện gì.

Hai tay bám chặt ván giường, móng tay khảm luôn vào gỗ, có những vụn gỗ nhỏ đâm vào thịt.

Hân Duyệt xúc động nắm tay hắn, nắm chặt trong tay mình, theo bọn họ vào phòng ngủ của Sở Nhất Nặc.

Trưởng lão tiến lên vài bước muốn bảo Hân Duyệt đi ra ngoài, lại bị cảnh tượng trước mắt sợ ngây người: cơ thể gồng cứng của Sở Nhất Nặc đã thả lỏng, bàn tay to nắm chặt bàn tay nhỏ nhắn của nàng, hô hấp dần dần đều đều, im lặng ngủ.

Hắn khoát tay áo, mọi người lui ra ngoài, chỉ để lại Hân Duyệt ngồi ở bên giường chăm sóc hắn.

Lúc Sở Nhất Nặc chậm rãi mở mắt ra, thấy nàng một tay cầm ngân châm một tay cầm tay hắn, cẩn thận lấy ra từng mảnh gỗ vụn. Thấy hắn tỉnh lại, dịu dàng nhẹ nhàng cười: “Huynh tỉnh rồi? Thấy đỡ hơn chưa?”

Hắn yên lặng nhìn chăm chú vào nữ tử đang ngồi bên giường, muốn nói với nàng vừa rồi mình nằm mộng...... Cuối cùng vẫn không mở miệng.

Quỷ y tiến vào đặt một chén thuốc ở đầu giường, ngón tay thon dài đặt lên mạch môn, “Trang chủ đã không có gì đáng ngại, tĩnh dưỡng nửa tháng là được.”

Hắn quay đầu nhìn về phía Hân Duyệt: “Cánh tay phải của ngài không cử động được, ngươi cho ngài uống thuốc.”

“À.”

Quỷ y phất tay áo đi ra ngoài, nhưng chưa đi xa, đã gặp trưởng lão ngoài cửa sổ, xuyên qua khe cửa nhìn vào bên trong.

Hân Duyệt ôm lấy đầu của hắn nhét một cái gối xuống dưới, cầm lấy chén thuốc, kiên nhẫn thổi nguội, vừa mới múc một muỗng chưa kịp đưa tới trước mặt thì đã nghe hắn lạnh lùng nói: “Ta không uống thuốc.”

Ặc, thật đúng là một đứa trẻ bốc đồng.

“Ta cũng không thích uống thuốc, đắng như vậy ai mà thích đâu, nhưng mà uống xong miệng ngậm một miếng tuyết lê sẽ không thấy đắng, huynh uống trước, ta lập tức tìm tuyết lê cho huynh.”

Làm khó nàng lấy tiết mục dụ dỗ trẻ con ra áp dụng trên người Sở Nhất Nặc, vậy mà cũng rất hiệu quả.

Nhìn sắc mặt hắn dịu đi một chút, Hân Duyệt lại dụ dỗ: “Ta giúp huynh nếm thử trước, ta còn không sợ đắng, huynh là nam tử hán đại trượng phu đó, nào.”

Nàng cúi đầu nếm một chút, liền đem muỗng đưa đến bên miệng hắn.

Sở Nhất Nặc chỉ ngây ngốc nhìn nàng, đờ đẫn mở miệng, uống từng muỗng từng muỗng thuốc đắng nàng đút.

Kỳ thật hắn muốn nói với nàng, hắn không sợ đắng, cũng không sợ uống thuốc, chỉ là......

Chỉ là hắn vẫn không nói gì.

Ngoài cửa sổ, quỷ y đưa cho trưởng lão một ánh mắt: Thế nào, ta đoán đúng rồi chứ.

Trưởng lão bất đắc dĩ lắc lắc đầu: Vỏ quýt dày có móng tay nhọn mà.

Sở Nhất Nặc chưa bao giờ uống thuốc, mặc dù bị thương cũng chỉ thoa ngoài da, có một lần bị thương rất nặng, là năm người cứng rắn đè hắn xuống rót thuốc. Không ai biết là vì nguyên nhân gì.

Hân Duyệt không có lừa hắn, thật sự đi tìm một quả tuyết lê đến gọt vỏ, cắt ra từng miếng cho hắn ăn.

“Cơm chiều huynh muốn ăn cái gì?”

“Quỷ y sẽ có sắp xếp.”

“À, ta thì đang đói bụng, nên đi đâu ăn cơm.” Bụng Hân Duyệt phối hợp kêu một tiếng.

Hắn nhướng mi: “Nàng chưa ăn cơm trưa?”

“Giữa trưa huynh đang ngủ, nắm chặt tay của ta, ta hơi động một chút huynh liền ngủ không an ổn, đơn giản ta coi như giảm béo, buổi tối cùng nhau ăn.”

Hắn nhìn nàng sau một lúc lâu: “Nàng không nên giảm béo, vậy cùng nhau ăn đi, bảo bọn họ mang vào đây.”

Người ta nói là cơm trưa và cơm chiều cùng nhau ăn, không phải là nói cùng ăn với huynh, ôi.

Đồ ăn bày trên bàn, Hân Duyệt nhếch miệng: Đây cũng gọi là cơm sao, một nồi thịt bò chưng cách thủy trên bàn, còn có nửa con dê nướng.

“Huynh là một bệnh nhân không nên ăn những thứ này.”

“Nàng không thích?” Lại nhướng mày, cũng phải -- người ta cũng chỉ có thể cử động mày mà thôi.

Hân Duyệt không dám phản đối một bàn thịt này, nếu người ta đều ăn như vậy, mình cũng đừng khủng hoảng. Không thể tưởng được đời này còn có thể cảm nhận được cuộc sống tiêu chuẩn của sơn tặc, thật sự là uống ly rượu to, ăn khối thịt lớn mà.

Ăn cơm xong mới có tâm trạng xem phòng của Sở Nhất Nặc, đây là một gian phòng vô cùng rộng, chẳng phân biệt được gian ngoài gian trong, giường cũng không kê sát tường, có buông rèm như những nhà bình thường. Giường lớn ở giữa phòng, không có màn, không có trang trí gì cả, trải giường màu đen lộ ra hơi thở lạnh lẽo.

Trong cùng là một loạt giá sách và ngăn tủ, Hân Duyệt không dám tưởng tượng người như Sở Nhất Nặc cũng sẽ đọc sách, có lẽ trong ngăn tủ đựng vàng bạc châu báu hay những thứ quan trọng.

Trên bàn đọc sách có đặt vài vật trang trí, vừa rồi một lòng lo cho hắn nên không để ý, giờ Hân Duyệt chậm rãi đi thong thả đi qua, mới phát hiện trên bàn bày biện linh tinh ná bắn chim, vài hòn sỏi nhỏ, một cái chủy thủ khảm đá quý tinh xảo...... Nàng đưa tay sờ không cẩn thận làm rớt đồ trên bàn, hoảng hồn ngồi xổm xuống ôm lấy vật tròn vo kia.

Ôi, may mà không có đập bể đồ nhà người ta.

Hân Duyệt nhẹ nhàng nâng lên muốn đặt lại trên bàn, “A......”

Nàng hoảng sợ  lui hai bước, ngã ngồi trên mặt đất, đầu lâu đang cầm trong tay rơi xuống bên chân.

Đứa nhỏ này chơi cái gì không chơi, lại để một cái đầu lâu trong này làm gì.

Ngồi dưới đất mới phát hiện: dưới chân bàn là một cái đầu sói, một cái đầu hổ, cũng không phải pho tượng mà là đồ thật, mắt sói còn ánh xanh, mắt hổ trợn lên tựa hồ chết không nhắm mắt, vết máu đã khô, không biết dùng thuốc gì ướp nó, nhìn qua trông rất sống động.

Hân Duyệt hai tay che ngực, làm hít sâu bình tĩnh nhịp đập tim mình.

Sở Nhất Nặc khẽ cong khóe miệng: “Đừng sợ, lại đây, ta bảo vệ nàng.”

Editor nói ra suy nghĩ của mình: ta muốn nhanh chóng làm xong, nhưng lịch thực hành và lịch thi không tha cho ai cả -_-



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn baonganpham về bài viết trên: thuy trieu do, yuriashakira
     

Có bài mới 06.12.2017, 23:00
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 01.02.2013, 13:33
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 271
Được thanks: 2027 lần
Điểm: 35.12
Có bài mới Re: [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý - Điểm: 52
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 97: Giang hồ mộng, hiệp nghĩa tình

“Đầu lâu kia là lúc ta chín tuổi, đang chơi sau núi thì phát hiện; Đầu sói đó là con sói ta giết trong lần đầu đi săn năm mười hai tuổi, đầu hổ đó là con hổ đầu tiên ta chém năm mười lăm tuổi.”

Sở Nhất Nặc mười bảy tuổi đã mở đường máu bước vào giang hồ, lấy máu rửa Hắc Vân lĩnh (tên ngọn núi) báo thù cho phụ thân. Rồi sau đó dùng phương thức đen ăn đen, thâu tóm tam đại ác bang trên giang hồ, hoàn thành tâm nguyện còn dang dở của cha hắn.

Từ đó đại danh đỉnh đỉnh, uy chấn giang hồ, Nhất Nặc sơn trang ẩn nhẫn bảy năm, lại một lần nữa lấy lại chỗ đứng trong võ lâm.

“Huynh thật lợi hại.” Trong mắt Hân Duyệt vẫn còn hoảng sợ chưa tan.

“Nàng ngay cả ta còn không sợ, lại sợ những vật đã chết đó làm chi?” Nhớ tới vài lần gặp mặt nàng đều tiêu sái tự nhiên, hôm nay lại lúng túng như vậy, không khỏi cảm thấy buồn cười.

“Huynh? Nói thế nào thì huynh cũng là một người sống sờ sờ ra đó, huống chi còn dễ nhìn như vậy, cho dù có chút lực sát thương cũng coi như không có gì khủng bố.”

Lại thất thần nhìn nàng, lẳng lặng, mắt vẫn không nhúc nhích, mí mắt cũng không chớp.

Hân Duyệt chịu không nổi ánh mắt kia: “À, buổi tối ta ngủ ở đâu? Là phòng hôm qua đúng chứ, không còn sớm huynh ngủ đi, ta cũng phải đi nghỉ ngơi.”

Nhíu mày, bĩu môi: “Nàng hại ta thành như vậy, sẽ không quan tâm?” Vẻ mặt kia giống như hoàng hoa khuê nữ bị ức hiếp: Ngươi ăn ta sạch sẽ rồi, lại không muốn chịu trách nhiệm sao?

Hân Duyệt không nhịn được,“Phốc” Một tiếng nở nụ cười,“Vậy muốn như thế nào?”

Sở Nhất Nặc trừng mắt liếc nàng, ý tứ: Nàng xem rồi làm.

“Được rồi, vậy ta trải đệm ngủ tạm ở đây, hầu hạ Sở đại gia huynh. Buổi tối muốn uống trà rót nước, cứ việc bảo ta đừng khách khí.”

Có điều còn có một vấn đề, hắn muốn đi WC thì làm sao bây giờ? Đây cũng không phải phạm vi ta quản được.

Hân Duyệt há miệng thở dốc, vẫn không thể không biết xấu hổ nói thành lời, quên đi, đến lúc đó rồi nói sau, trong trang không thiếu hạ nhân. Ở mặt ngoài im lặng, nếu Sở Nhất Nặc bây giờ hô to một tiếng, chỉ sợ sẽ có một đoàn người xông tới.

“Nàng có thể mang cái giường nhỏ bên kia lại đây.”

Hân Duyệt đành phải kiên trì tới gần chỗ có vẻ là để đầu hổ đầu sói, đúng là có một cái giường trẻ con có thanh chắn, cũng may đủ lớn, có thể nằm vừa. Nói vậy đây là giường trước kia của hắn, trong lòng thầm mắng Sở Nhất Nặc thật nhỏ mọn, sao không gọi người tới giúp, để một thiếu nữ yếu ớt đi khuân một cái giường.

Ồ? Giường xếp. Không thể tưởng được cổ đại còn có giường trẻ con cao cấp như vậy, sớm biết vậy có thể làm cho Ý nhi với Phong nhi một cái. Lúc nàng ở nhà chị họ có thấy một cái, chẳng qua là bằng inox, giường gỗ trước mắt mặc dù cồng kềnh nhưng thiết kế cũng tinh xảo.

Nàng vài động tác đã gấp xong, có hai cái bánh xe, nhẹ nhàng đẩy lại đây.

Sở Nhất Nặc lẳng lặng nhìn, trên mặt không có biểu tình gì.

Nằm ở trên giường nhỏ, nhìn lên đỉnh màng, Phong nhi với Ý nhi không biết ngủ được không. Cũng may ba ngày đi Tô Châu kia bọn nhỏ đều rất tốt, nay cho dù nhiều thêm vài ngày không nhìn thấy mẹ hẳn là cũng không sao, dù sao phụ thân đã trở về.

Chàng sao rồi? Chàng khỏe không, có bị thương không, nàng vô cùng muốn hỏi Sở Nhất Nặc nhưng lại sợ làm hắn tức giận. Dù sao thân thể hắn như vậy, để hắn nổi giận cũng không tốt.

“Ta......”

“Ta......”

Hân Duyệt chớp mắt: “Huynh nói trước đi.”

“Ta ngủ không được, nàng kể chuyện xưa cho ta đi, trước đây ta có nghe một câu chuyện là công chúa Bạch Tuyết, lại không biết kết cục, nàng biết không?”

“Công chúa Bạch Tuyết kết cục ai chẳng biết, ta kể cho huynh nghe.”

Con trai con gái không ở bên người, vốn là nhớ nhung không thôi, nay bỗng dưng có một đứa trẻ lớn xác quấn quít lấy nàng đòi kể chuyện xưa.

“... ... Cuối cùng, công chúa Bạch Tuyết xinh đẹp đồng ý lời cầu hôn của hoàng tử, bọn họ cử hành hôn lễ long trọng, hạnh phúc mãi mãi về sau.”

Quay đầu nhìn lại, gương mặt hắn mỉm cười điềm đạm đã tiến vào mộng đẹp. Dung nhan tuyệt mĩ kia làm sao có chút bộ dáng nào của đại ma vương giết người không gớm tay, căn bản chỉ là một đứa trẻ còn chưa trưởng thành.

Hân Duyệt bỗng nhiên nghĩ tới, Nhất Nặc sơn trang có rất nhiều thứ kỳ quái, mấy thứ này đối với mình cũng không lạ gì, chỉ là cảm thấy chỗ đó không thích hợp, tỷ như truyện công chúa Bạch Tuyết này làm sao người cổ đại lại biết?

Bỗng nhiên nhớ tới mẫu thân của Sở Nhất Nặc là công chúa nước láng giềng, có lẽ Nhật Chiếu quốc thật sự khác ở đây.

Mặc kệ nó, những chuyện này cũng không quan trọng, quan trọng là bây giờ nàng ngủ không được, liều mạng không cho mình nhớ nhung, ngăn dòng nước mắt đang chảy xuôi.

Hận ông trời bất công, vốn dĩ đang một nhà hạnh phúc ấm áp, hoà thuận vui vẻ, ai có ngờ......

Bên cạnh Sở Nhất Nặc đang nhíu mày, hai tay nắm chặt đệm giường, miệng thì thào lên tiếng.

Hân Duyệt xoay người đứng lên, cầm tay hắn, cúi người xuống nghe hắn nói chuyện.

“Mẹ...... Mẹ...... Đừng bỏ con......” Hắn còn đang ngập ngừng gì đó, cánh tay trái nâng lên ôm lấy Hân Duyệt, ôm chặt trong lòng.

Cánh tay chống trên giường muốn giãy khỏi hắn, lại phát hiện sức lực của hắn lớn như vậy, càng dùng sức hắn ôm càng chặt.

Hân Duyệt nhìn trên đầu hắn mồ hôi đầm đìa, sắc mặt xanh tím, nhất định là gặp ác mộng. Cũng không đành lòng nên không giãy dụa nữa, mặc hắn ôm, lấy khăn tay lau mồ hôi trên mặt hắn.

Tiếc rằng trên trán hắn không ngừng có mồ hôi lạnh chảy ra, nàng cứ không ngừng nhẹ nhàng lau đi, mãi đến khăn tay ướt đẫm, mơ hồ có thể thấy trên khăn tay thêu một chữ “Tề”.

Ánh nắng ấm áp chiếu vào giường lớn, gã sai vặt đến đưa thuốc, nhẹ nhàng đẩy cửa phòng, kinh ngạc sửng sờ ở cửa.

Trang chủ trước giờ không gần nữ sắc, một tỳ nữ hầu hạ bên người cũng không có, chỉ có hai gã sai vặt mà thôi.

Nay nữ nhân kia lại bị trang chủ gắt gao ôm vào trong ngực, mặt của nàng dán vào bên má hắn, hai người ngủ say sưa.

Gã sai vặt yên lặng xoay người đi ra ngoài, nhẹ nhàng đóng cửa phòng.

Sở Nhất Nặc chậm rãi mở mắt ra, lúc có người tới gần cửa phòng hắn liền tỉnh, chỉ là không mở mắt ra.

Thường ngủ không sâu, thường ngủ ít, thường dậy sớm, nhưng sao hôm nay lại ngủ thẳng đến mặt trời lên cao?

Ghé mắt nhìn về thiên hạ trong lòng, sắc mặt tươi tắn hồng hào khác hẳn vẻ tái nhợt hôm qua, lông mi thật dài, che khuất đôi mắt linh động. Một cánh tay tựa vào bên sườn mặt của hắn, trong lòng bàn tay còn đang cầm một chiếc khăn tay ướt đẫm.

Sở Nhất Nặc nhẹ nhàng rút tay trái ra, để bên cạnh, nhưng thân mình vẫn bất động, để nàng nằm trong ngực mình tiếp tục giấc mộng ngọt ngào.

“Uhm......” Hân Duyệt dụi dụi mắt nhập nhèm buồn ngủ, đứng dậy thấy Sở Nhất Nặc đang nhìn mình: “Huynh tỉnh rồi? Sao lại không gọi ta, tối hôm qua......”

“Nàng phi lễ ta.”

Cái gì?!

Hân Duyệt cong cong lỗ tai, ta không có nghe sai chứ. Trừng lớn đôi mắt không biết làm gì khác, theo thói quen dẩu môi khi gặp oan ức......

“Nàng không có nghe sai, còn cần ta lặp lại lần nữa sao.” Sở Nhất Nặc vẻ mặt vô tội.

“Nhưng mà, sự thật không phải như huynh tưởng đâu, tối hôm qua huynh gặp ác mộng, ta vừa tới xem đã bị huynh ôm chặt không nhúc nhích được. Người ta giúp huynh lau mồ hôi cả đêm, sau đó mệt quá không biết ngủ lúc nào, huynh huynh huynh...... Sao lại có thể ăn nói như thế?”

“Ta bị thương thành như vậy, căn bản là thể không động đậy, sao có thể ôm nàng được?” Uất ức trên mặt người ta tuyệt không thua Hân Duyệt, hai cánh tay vô lực buông trên giường.

Quả nhiên là tình ngay lý gian.

Trời ạ, ta coi như đã biết cái gì gọi là ngụy quân tử, thật là tiểu nhân, người trong giang hồ như Sở Nhất Nặc đều gian xảo như vậy, đám tiểu nữ tử còn có đường sống sao?

Vừa vặn quản gia tiến vào, nàng liền hầm hừ tông cửa đi ra ngoài, vòng vo vài vòng mới tìm được đường đến Duyên Tụ các. Rửa mặt chải đầu qua loa một chút, đang lo mình không có quần áo tắm rửa, một tỳ nữ mặc áo đen tiến vào: “Cô nương, trang chủ phân căn dặn mang bộ quần áo này cho người mặc tạm, sau đó sẽ phái người may bộ mới.”

Hân Duyệt đành phải mặc đồ đen giống như bọn họ, tự giặt sạch quần áo của mình.

Tỳ nữ áo đen vốn giành giặt, Hân Duyệt chết sống không đồng ý, mình là vì cầu người mà đến, cũng không phải đến để giễu võ giương oai, sao có thể để người ta hầu hạ.

“Ngươi tên là gì?”

“Tỳ nữ Thiền Quyên, phụng mệnh trang chủ hầu hạ cô nương.” Nàng cung kính đáp.

“À, Thiền Quyên ngươi có biết Quỹ Họa ra sao rồi không?”

“Quỹ Họa tỷ tỷ mất một nửa máu trong người, nay nằm ở trên giường hàn băng, chờ công lực của trang chủ khôi phục sẽ liên thủ với quỷ y cứu tỷ ấy.”

Hân Duyệt gật gật đầu, bảo Thiền Quyên mang chút đồ ăn đến.

May mà điểm tâm là cháo gạo với thịt bò, cùng một vài món lót dạ, Hân Duyệt ăn vui vẻ. Bảo Thiền Quyên cùng ngồi xuống ăn, nàng cứ khăng khăng không chịu.

Quản gia tiến vào khó xử nhìn Hân Duyệt đang ăn cháo: “Trang chủ mời cô nương đi qua.”

“Ừ, chờ ta ăn xong rồi qua.”

Miệng hắn giật giật: “Cô nương vẫn là mau đi đi, trang chủ đã muốn nổi giận.” Hắn cũng thật buồn bực, lúc bước vào bộ dáng trang chủ đang vui vẻ, khóe môi nhếch lên ý cười nhàn nhạt, tuy rằng chỉ có một chút thôi, nhưng xuất hiện trên mặt Sở Nhất Nặc cũng đủ kinh người. Ai ngờ qua một hồi hắn đã nổi trận lôi đình, đánh đổ chén thuốc không nói, còn không chịu ăn cơm.

Quỷ y cùng trưởng lão trăm miệng một lời bảo hắn đến mời nữ nhân này.

Xứng đáng, ai bảo hắn trêu đùa ta.

Nghĩ là nghĩ vậy, vẫn là ngoan ngoãn đi.

Một gã sai vặt đang quét dọn mảnh sứ vỡ trên đất, Hân Duyệt không rõ cho nên cũng có chút hoảng: “Làm sao vậy?”

Sở Nhất Nặc ai oán nhìn nàng một cái: “Chỉ là đùa với nàng một chút thôi nàng liền dỗi không chịu trở lại?”

“Ta nào có dỗi chứ, hầu hạ huynh một đêm còn không cho người ta ăn điểm tâm sao.” Chẳng hiểu gì cả.

“Sao lại đi lâu như vậy? Nàng đói bụng, nhanh ăn cơm đi.” Hắn dùng ánh mắt liếc nhìn trên bàn.

“Ta đã ăn xong rồi.”

“Ta chờ nàng đến ăn cơm, nàng......” Rõ ràng là không để hắn trong lòng, hừ lạnh một tiếng, quay đầu đi.

Không nói gì, chán nản. Quên đi, Hân Duyệt nhận mệnh ngồi vào bên giường, nhận bát thuốc quản gia đưa qua, múc một muỗng đưa tới.

Sở Nhất Nặc nghiêng mặt không nhìn nàng, hiển nhiên còn đang giận dỗi.

Bất đắc dĩ, hò hét: “Huynh uống nhanh đi, đừng làm ta sốt ruột được không?”

“Nàng còn chưa thổi mà.”

Quỳ! Thật đúng là càng ngày càng giống đứa trẻ ba tuổi.

Cứ như vậy hầu hạ hắn nửa tháng một tấc không rời, Hân Duyệt thầm nghĩ: Cho dù là Tề Vân Đình ta cũng không có một ngụm nước, một ngụm cơm đút hắn nửa tháng đâu.

Hắn thậm chí ngay cả quét tước vệ sinh, giặt quần áo gì đó đều bắt nàng làm, mỗi ngày bận bịu, buổi tối mệt ngã đầu liền ngủ. Tuy là không nhớ nhà, nhưng cũng không có thời gian suy nghĩ gì nhiều.

Chỉ là nửa tháng trôi qua, vậy mà một chút hắn cũng không khởi sắc, có khi Hân Duyệt sốt ruột liền giúp hắn mát xa, hắn nhắm mắt nằm ra vẻ không đau không ngứa.

Quỷ y đến mời trang chủ bế quan, nói chỉ cần một tháng liền có thể khôi phục công lực.

Hắn cũng không thèm.

Hân Duyệt giúp hắn giải thích: “Hắn còn chưa cử động được, sao có thể bế quan, nếu không dưỡng thêm vài ngày nữa đi.”

“Đều là ngươi làm hại.” Quỷ y đột nhiên xuất chưởng chụp lên đầu vai Hân Duyệt, thân mình lập tức nhẹ nhàng bay ra ngoài.

Sở Nhất Nặc phi thân bay lên, ôm lấy thân thể của nàng tử vững vàng rơi xuống đất.

“Ngươi điên rồi, ai cho ngươi động vào nàng?” Trên mặt hắn lạnh băng.

“Ta chỉ là muốn biết trang chủ đến tột cùng khôi phục bao nhiêu.” Quỷ y thực bình tĩnh.

Sở Nhất Nặc âm thầm cắn lưỡi, bị lão gia hỏa này hù dọa, thật sự là quan tâm sẽ bị loạn, hắn chỉ là dùng chưởng thổi bay nàng, cũng không có làm nàng bị thương.

Hân Duyệt cũng không ngốc: “Giỏi lắm Sở Nhất Nặc, huynh gạt ta?”

“Ta...... Dưới tình thế cấp bách, mới phát hiện mình đã khôi phục rồi.”

Lời nói gạt người rõ ràng như vậy tất nhiên không đáng được tha thứ.

Hung tợn trừng mắt nhìn hắn liếc mắt một cái, phẩy tay áo bỏ đi.

Sở Nhất Nặc xấu hổ nhìn theo bóng dáng của nàng, không thể không biết xấu hổ đuổi theo.

Đại hộ pháp hạ mình đến mời, nói trang chủ không chịu bế quan, bảo nàng đi khuyên một chút.

Hân Duyệt đành phải cau mày đi: “Sở Nhất Nặc, huynh cứ như trẻ con vậy, nên đi luyện công thì luyện công, còn muốn nhàn hạ tới bao giờ?”

Mọi người đều kinh ngạc, nàng dám dùng loại giọng điệu này nói chuyện với trang chủ.

Sở Nhất Nặc không nói lời nào, con ngươi sâu thẳm nhìn chằm chằm nàng, tựa hồ muốn xem thấu lòng nàng: “Nàng ngóng trông ta sớm ngày khôi phục, để có thể đề nghị rời đi phải không?”

Hân Duyệt chán nản, chút ý tưởng nhỏ nhoi như vậy đều bị ngươi xem thấu, thật sự là thất bại. Vì để che giấu lòng dạ hẹp hòi của mình, tức thời thốt ra: “Nào có chứ, ta vất vả lắm mới dựa vào một đại hiệp như huynh, còn trông cậy huynh khôi phục công lực mang ta đi du lịch giang hồ đây.”

Hắn trong sáng cười: “Tốt, vậy quyết định rồi.”

Hân Duyệt nhất thời phản ứng lại, bị lừa. Người này là một võ si (yêu võ), sao có thể không đi bế quan luyện công chứ, hắn đùa giỡn náo loạn chỉ vì một một lời hứa hẹn từ nàng mà thôi.

Đưa hắn đến cửa động phía sau núi, Hân Duyệt do dự một đường tới đây vẫn nhịn không được mở miệng, trời biết nàng có bao nhiêu nhớ thương cái nhà kia, trượng phu của nàng và bọn trẻ. Nàng vô cùng, vô cùng, rất là ... ... muốn trở về nhìn một cái.

“Cái đó, Sở Nhất Nặc, dù sao huynh cũng bế quan một tháng, ta muốn về......”

Hắn đột nhiên dừng bước, ánh mắt lạnh như bằng đảo qua, giống như có ngàn lưỡi dao phóng tới: “Ta còn chưa bước vào nữa, nàng đã muốn đi ? Nàng......”

Vẻ mặt bi thương làm cho Hân Duyệt không đành lòng nhìn, trưởng lão lạnh lùng mở miệng: “Trang chủ, bế quan luyện công không nên phân tâm, ngài cứ quan tâm vụng vặt rất dễ tẩu hỏa nhập ma.”

Hân Duyệt thở dài: “Ta là nói, trong phòng huynh toàn là đầu lâu đầu sói, có huynh thì không sao, huynh đi rồi một mình ta ở...... Ta sợ lắm. Ta muốn về Duyên Tụ các ở mái Tây, huynh xem được không?”

Sở Nhất Nặc lập tức thay đổi sắc mặt như trẻ ba tuổi: “Thì ra nàng nói là như vậy, được rồi, chỉ cần nàng không xuống núi, ở thế nào cũng được.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn baonganpham về bài viết trên: Mưa biển, yuriashakira
     
Có bài mới 17.01.2018, 10:44
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 01.02.2013, 13:33
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 271
Được thanks: 2027 lần
Điểm: 35.12
Có bài mới Re: [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý - Điểm: 47
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Thật ngại quá, lâu như vậy mới có chương mới. Mình mới thi xong, nhưng không được nghỉ, vẫn phải học như bình thường T_T

Chương 98: Du lịch giang hồ

“Thiền Quyên à, cô nắn bánh chẻo dùng sức như vậy, gặp người lớn tuổi sẽ nói là gặp được miếng ăn đó.” Hân Duyệt vội vàng đem bánh chẻo bỏ vào nồi.

Thiền Quyên bày củ cải xắt sợi ra mâm: “Cái gì gọi là gặp được miếng ăn?”

“Nói đúng hơn là đột nhiên lại xuất hiện một người đến ăn chực, có điều may mắn hôm nay chúng ta làm quá nhiều, hai người cũng ăn không hết.” Hân Duyệt vớt một cái lên nhìn trái nhìn phải coi chín hay chưa.

Vừa vặn đại hộ pháp đi ngang qua cửa, vì thế Hân Duyệt nhiệt tình gọi hắn vào: “Nếm thử, tôm thịt.”

“Ừ, không tệ.”

“Ặc…. ta tính hỏi ngươi là chín hay chưa?”

Đại hộ pháp hầm hừ rời đi, Thiền Quyên mới dám cười ra tiếng.

Trang chủ trước khi bế quan, đã cẩn thận dặn dò: Kẻ trên người dưới trong trang phải đối xử tử tế với khách quý, nàng muốn ăn gì quản gia phụ trách đi mua, sinh hoạt hằng ngày thì Thiền Quyên phải cẩn thận hầu hạ, tứ đại hộ pháp phải bảo vệ an toàn của nàng, cũng phải chú ý không thể để nàng bỏ trốn hoặc được người khác cứu đi, nếu không lấy quy củ trong trang mà xử.

Quản gia cẩn thận hỏi một câu: “Trong trang của chúng ta toàn người thô thiển, cũng chưa từng có khách quý như vậy, không biết nên lấy lễ gì đãi khách.”

Sở Nhất Nặc hơi trầm ngâm: “Đối đãi như chủ mẫu sơn trang là được.”

Vị chủ mẫu giả khiến cho người người chú ý này, ở trong sơn trang nửa tháng đã hòa nhập được với mọi người.

Như Thiền Quyên thấy, nàng không khó hầu hạ, có thể nói mình làm bạn với nàng thôi. Có khi nàng sẽ kể chuyện xưa cho mình nghe, có khi lại kể chuyện bọn nhỏ nhà nàng.

Mỗi ngày ăn thịt nàng không quen, nhưng chưa bao giờ kêu quản gia đi mua thứ khác.

Sau khi phát hiện phòng bếp nhỏ sau tiểu viện, liền cùng Thiền Quyên tự nấu cơm ăn, trong trang có gì dùng nấy. Giống hôm nay, vài tên gia đinh trong trang bắt được chút tôm cá, các nàng liền cùng nhau làm bánh chẻo tôm thịt, còn có mấy thứ đồ ăn vặt nữa.

Đám tiểu thanh niên tất nhiên có lòng hiếu kỳ rất lớn, vì thế ngẫu nhiên gặp sẽ nhìn thêm vài lần, nhưng bọn họ không dám đến gần, dù sao đó là nữ nhân của trang chủ.

Trang chủ chưa bao giờ để nữ nhân vào phòng ngủ, lại để nữ nhân này ở trong phòng ngủ nửa tháng. Tuy nói trang chủ dưỡng thương không động đậy, nhưng mà...... Loại chuyện này cũng nói không rõ.

Vì thế mọi người rất hiếu kì về thẩm mỹ của trang chủ, mấy năm nay cô độc, nay lại muốn tranh đoạt một người phụ nữ có chồng.

Thán phục: Trang chủ chính là trang chủ, không đi con đường bình thường.

Hân Duyệt cũng không để ý, nhìn thì cứ nhìn, con người luôn có lòng hiếu kì. Cũng như nàng tràng ngập tò mò với tòa sơn trang này vậy.

Chỉ là mọi người đều nhìn ra nàng không vui vẻ, nhìn thấy lá rụng cũng sững sờ, nhìn thấy cá trong chậu sẽ có vẻ mặt bi thương, hơn nữa nhìn thấy mấy đứa trẻ sẽ có ánh mắt tan nát cõi lòng......

Nàng không phải tiểu thư khuê các, sẽ không cả ngày ngồi ở trước cửa sổ thương tâm rơi lệ, trong lòng có khổ sở hơn, cũng chỉ trong đêm khuya rơi nước mắt ướt áo gối mà thôi.

Nàng muốn vì sơn trang làm chút gì đó, tỷ như làm chút việc giặt quần áo linh tinh, nhưng trang chủ đã dặn dò đối đãi với nàng như chủ mẫu, ai dám làm cho nàng làm việc.

“Thiền Quyên, mau tới ăn cơm.” Hân Duyệt đem hai mâm bánh chẻo đặt lên bàn.

“Được rồi.” Thiền Quyên đợi mãi cuối cùng cũng được ăn sáng, ngồi vào bên cạnh bàn. Người giang hồ vốn sẽ không quá để ý quy củ, trang chủ, trưởng lão cũng sẽ cùng đám hiệp khách, gã sai vặt cùng nhau vung quyền, uống rượu, không lớn không nhỏ nháo thành một đoàn.

“Có đồ ăn ngon.” Một bàn tay to vói vào trong mâm của Hân Duyệt cầm một cái bánh chẻo cho vào trong miệng, bị nóng tới thổi phù phù.

“Trang chủ?” Thiền Quyên chấn động, ngượng ngùng đứng lên, dù sao nàng cũng không dám làm càng trước mặt trang chủ.

“Rửa tay rồi chưa?” Hân Duyệt đánh rớt bàn tay ăn trộm kia.

Hắn cười ha ha đi rửa tay rồi quay lại, Hân Duyệt mới nhớ tới còn chưa đến một tháng nha.

“Nè, Sở Nhất Nặc, còn chưa đến một tháng đâu, sao huynh lại ra ngoài rồi?”

“Ta sợ nàng chạy mất.” Hắn nói thoải mái tự nhiên.

“Coi như ta đã biết, đệ nhất cao thủ Sở Nhất Nặc giang hồ vừa nghe tên đã sợ mất mật chính là một tên tiểu lưu manh.” Hân Duyệt nhìn trần nhà thở dài.

Thiền Quyên che miệng cười.

Hắn một lần nữa ngồi lại vào bàn, lấy tay chống cằm, nghiêng đầu bình tĩnh nhìn về phía Hân Duyệt, có chút đăm chiêu.

“Công lực của huynh đều khôi phục?”

“Nào có nhanh như vậy, tám phần đi.”

“À.” Hân Duyệt có chút mất mát, hắn chưa có hoàn toàn khôi phục, chính là mình còn thiếu nợ hắn, có điều nói đi nói lại, nếu hắn có khôi phục toàn bộ công lực thì chẳng phải mình vẫn thiếu hắn một cái nhân tình sao, dù sao người ta đã đánh mất nửa cái mạng.

Nhướng mày: “Sao nào, sợ ta không thể mang nàng đi du lịch giang hồ? Yên tâm đi, cho dù ta chỉ có ba thành công lực cũng đánh đâu thắng đó không gì cản nổi, đánh khắp thiên hạ vô địch thủ.”

Bĩu môi: “Thôi đi, nếu vậy sao còn bị trọng thương.”

Khinh thường: “Huyết cổ nàng có biết hay không, chính là lúc ta lấy kiếm chém về phía đầu hắn, hắn không né không tránh, mặc cho đầu mình chuyển nhà. Lại bất thình lình phun ra một viên răng độc lên người ta, loại phương thức dùng mạng để hạ độc như vậy ai cũng trốn không thoát.”

“Vậy lỡ như tương lai gặp phải loại độc này thì phải làm sao?”

“Loại răng độc này trăm năm mới có một viên, cũng là ta sơ ý, không nghĩ tới sẽ rơi vào tay hắn.”

Sở Nhất Nặc gắp một ít củ cải xắt sợi nhẹ nhàng cắn một ngụm, tinh tế nhấm nháp: “Ừ, hương vị không khác lắm, nàng quả nhiên biết làm mấy thứ này.”

“Quả nhiên? Không khác lắm với ai?”

Hắn múc một muỗng canh trứng gà lên nếm: “Hẳn là nên bỏ vào một chút cà rốt xắt sợi.”

“Đó là để bổ sung vitamin cho đám trẻ nhỏ, người lớn muốn ăn cần gì phiền phức như vậy, trực tiếp ăn củ cà rốt không phải được rồi sao.”

“Nhưng mà, ăn như vậy thì không giống hương vị hồi còn nhỏ.” Ánh mắt hắn mê ly nhìn chằm chằm chén canh.

Hân Duyệt đơn giản buông chiếc đũa, lấy tay nâng đầu, nhìn chằm chằm Sở Nhất Nặc cẩn thận nghiên cứu.

“Sao nào, những ngày này không gặp ta, nhớ lắm sao?” Sở Nhất Nặc cũng nhìn chăm chú về phía nàng.

“Sặc” Thiền Quyên kinh ngạc không nhỏ.

Hân Duyệt vỗ bàn một tiếng, chỉ vào hắn nói: “Sở Nhất Nặc, ta kết luận, mẹ của huynh cũng là xuyên không.”

Hắn dựa vào lưng ghế, nhướng mày cười, mê hoặc không nói nên lời: “Hôm nay mới phát hiện, nàng thật là ngốc.”

“Trời ạ, là thật ? Oa, Sở Nhất Nặc, thì ra huynh luôn ở trước mặt ta giả bộ ngầu, ha ha, đều là giả bộ.”

“Ai giả bộ, ta vốn cũng rất ngầu, trời sinh đẹp trai cũng không có cách nào.”

“Nè, khi nào thì huynh phát hiện ta là xuyên không mà đến?” Hân Duyệt tò mò.

Hắn chống cằm giả vờ đang hồi tưởng.

Hân Duyệt túm tay áo của hắn: “Đừng giả vờ thâm trầm, nói mau, có phải lần đầu tiên gặp mặt đã đoán được thân phận của ta hay không.”

“Lần đầu tiên không quá để ý, sau đó nàng đàn khúc [ tiếu ngạo giang hồ ], ta liền đoán được vài phần. Cái giường gấp kia nàng có thể tự xếp được, còn có chuyện công chúa bạch tuyết ta hỏi qua rất nhiều người, không có ai từng nghe nói tới. Nhưng nàng lại nghĩ chuyện này ai cũng biết kể, nàng cũng không giả bộ, không, là nàng chưa từng giả bộ mới làm cho ta cảm thấy nàng thật đặc biệt.” Vẻ mặt hắn rất chân thật.

Thiền Quyên buồn bực nhìn bên này, ngó bên kia, không biết nói gì.

Hân Duyệt âm thầm nhẹ nhàng thở ra, thì ra hắn thích ta chỉ bởi vì ta có bóng dáng của mẹ hắn, giữ ta ở bên cạnh cũng chỉ vì muốn tìm lại ký ức lúc nhỏ. Như vậy là tốt rồi, chờ hắn chơi đủ, sẽ cho ta về nhà.

Nghĩ vậy, nàng hạnh phúc cười.

Sở Nhất Nặc tưởng mình khen nàng vài câu, nàng mới cười tươi như vậy, tâm tình lập tức cũng tốt hơn.

Cơm nước xong, hai người nói chuyện phiếm, trò chuyện với nhau thật vui.

Sở Nhất Nặc định đưa nàng đi dạo giang hồ một vòng, Hân Duyệt vốn không có tâm trạng du ngoạn, nhưng lại nghĩ, như vậy có lẽ có thể nghe được một ít tin tức về Tề Vân Đình, hoặc là hắn sẽ đến tìm mình.

Vì thế hai người không đồng ý tưởng lại định ra cùng một kế hoạch: Du lịch giang hồ.

Sáng sớm xuất phát, dạo bước qua rừng rậm. Đạp lên lớp lá thật dày dưới chân, phát ra tiếng sàn sạt, phía trước có một vũng bùn, Sở Nhất Nặc ôm eo Hân Duyệt kéo nàng đi qua. Lại nhận về quở trách: “Sao huynh lại chiếm tiện nghi của người ta, tự ta cũng có thể nhảy qua.”

Hắn giơ hai tay lên: “Được, do ta tự mình đa tình, lần sau tự nàng đi.”

Hắn nhẹ nhàng nhảy lên một tảng đá lớn, cũng không quay đầu lại đi thẳng về phía trước. Hân Duyệt sử dụng cả tay lẫn chân cũng không thể leo lên, tức quá đánh mạnh một cái, lại bị đá vụn đâm vào tay, vài tia máu tươi chảy ra.

Nhất thời đầy bụng ủy khuất: Nếu Vân Đình ở đây, hắn sẽ không bỏ lại ta mặc kệ.

Một bàn tay to chìa ra trước mặt, “Đến đây đi, ta kéo nàng lên.”

Hân Duyệt bĩu môi, không tình nguyện cầm lấy tay hắn.

“Như thế nào, ta giúp nàng, nàng còn không vui?” Sở Nhất Nặc lại nhướng mày.

“Ta lại không nhờ huynh giúp.” Nàng được tiện nghi còn khoe mẽ.

Một trận gió núi bất lành ùa qua, vài miếng lá khô đập vào mặt Hân Duyệt, cảm thấy đau rát.

Nàng nghiêng đầu ôm mặt, Sở Nhất Nặc bay lên một ngọn cây to, nhìn lại thì thấy một con quái vật đang tới gần – con hổ.

Hân Duyệt cả kinh trừng lớn mắt, xoay người chạy trốn?

-- khẳng định chạy không thoát.

Cùng nó đánh nhau?

-- như vậy cùng với trực tiếp cho nó làm bữa sáng không có gì khác nhau.

“Sở Nhất Nặc, đừng đùa, mau tới cứu ta.” Nàng lui về phía sau từng bước một.

“Không phải nàng nói không cần ta giúp sao.” Hắn nằm trên nhánh cây bắt chéo chân, thập phần nhàn nhã.

“Mau cứu ta, a......”

Con hổ đang đi từng bước một đột nhiên lao nhanh tới như hổ đói vồ mồi, há cái mồm to như bồn máu hướng thẳng về phía Hân Duyệt.

Nàng nhắm mắt lại, hình ảnh cuối cùng hiện lên trong đầu là Ý nhi, Phong nhi.

“Hân Duyệt, tỉnh lại, không có việc gì.”

Âm thanh hoảng hốt truyền đến, “Vân Đình......” Nàng nỉ non.

Chậm rãi mở mắt ra, nhìn thấy Sở Nhất Nặc vẻ mặt lo lắng và ánh mắt tự trách: “Nàng không sao chứ, ta chỉ đùa thôi, nàng yên tâm đi, con súc sinh kia không gây thương tổn cho nàng, có ta ở đây, nàng không cần sợ gì cả.”

Hắn có vô vàng tự tin sẽ chém được đầu nó ở thời khắc cuối cùng, lại quên một cô gái yếu ớt không có võ công một mình đối mặt với hổ dữ sẽ có cảm giác gì.

“Ta muốn về nhà, không đi chơi nữa.” Vẻ mặt nàng ảm đạm, rốt cuộc nhịn không được nổi nhớ nhà mãnh liệt, luôn bận tâm tới cảm nhận của Sở Nhất Nặc, không biết làm sao mới trấn an được mình đây.

Hắn yên lặng nhìn, chỉ là muốn nàng ỷ lại mình một chút cũng khó như vậy sao?

“Nàng cũng biết, ba năm trước đây ta khổ luyện hộ thể thần công, sắp đột phá tầng thứ chín – đao thương bất nhập, bách độc bất xâm. Gần đây ai cầu ta việc gì ta cũng từ chối, nhưng ta không thể cự tuyệt nàng. Vì nàng, ta mất nửa người máu, đã đánh mất hai thành công lực, còn tổn thất hộ thể thần công ba năm khổ luyện.”

Hắn buông vòng tay đang ôm nàng, đứng dậy nhìn về phía phương xa: “Mẹ ta nói muốn ta mỗi năm năm trở về đô thành Nhật Chiếu quốc nhìn một lần, đây chính là con đường cả nhà ta từng đi qua. Nhưng ta khổ luyện võ công báo thù cho cha, cho tới bây giờ cũng chưa từng trở về, nay càng cảm thấy áy náy. Cho nên, ta nghĩ muốn nàng theo giúp ta trở về nhìn xem, nhiều nhất chỉ cần một năm, cho ta một năm vui vẻ nàng cũng không chịu sao?”

Hân Duyệt ngẩng đầu nhìn thấy sắc mặt thê lương của hắn, trong lòng không đành lòng. Ý nhi cùng Phong nhi nhiều nhất chỉ phải xa mẹ một năm, mà hắn từ mười tuổi đã không còn cha mẹ, một người tự chịu biết bao đau khổ, thật vất vả tìm được một người cũng xuyên qua giống như mẫu thân, tự nhiên luyến tiếc buông tay. Kỳ thật hắn cũng chỉ là muốn mình cùng hắn đi trên con đường hồi nhỏ từng đi, tìm kiếm chút ký ức hạnh phúc mà thôi.

“Chỉ một năm, huynh sẽ cho ta trở về?”

Hắn trịnh trọng gật gật đầu: “Một năm sau, chính nàng quyết định đi hay ở.”

“Được, một lời đã định.” Nàng vỗ vỗ bụi đất trên người, sắc mặt kiên quyết.

“Hân Duyệt, từ khi cha mẹ ta qua đời, ta chưa từng được vui vẻ. Một năm này, nàng đừng đối chọi với ta, chúng ta cùng nhau sống thật vui vẻ được không?” Trong mắt tràn đầy chân thành, có thể một lần nữa hưởng thụ cuộc sống êm đềm là vui sướng lớn nhất đời hắn.

Có thể làm hắn vui vẻ trừ Hân Duyệt ra hắn không tiếp nhận người thứ hai.

Nàng trịnh trọng gật gật đầu, là hứa hẹn với hắn mà cũng là tự cổ vũ mình.

Điểm dừng chân thứ nhất là Tầm Châu ở phía tây Uyển Châu, chỗ này khách điếm lớn nhất, tốt nhất chính là khách điếm Tề gia.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn baonganpham về bài viết trên: yuriashakira
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 114 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: pandainlove và 84 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

2 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

3 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

4 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 205, 206, 207

8 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 27, 28, 29

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

10 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44

11 • [Hiện đại] Quãng thời gian tươi đẹp của chúng ta - Tùy Hầu Châu

1 ... 26, 27, 28

12 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

13 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

14 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

17 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

19 • [Xuyên không] Việt cổ di tình - Nguyệt Hạ Kim Hồ

1 ... 17, 18, 19

20 • [Xuyên không] Dưỡng thú thành phi - Cửu Trọng Điện

1 ... 80, 81, 82



Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 217 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Máy giặt
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Lâu đài
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 310 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 265 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 226 điểm để mua Love Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 228 điểm để mua Heo nhào lộn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 337 điểm để mua Nhẫn đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 280 điểm để mua Chim xanh líu lo trước tổ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Rubik 3x3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Korean Girl 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 261 điểm để mua Cọp vàng lắc lư
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 373 điểm để mua Couple 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 201 điểm để mua Giường tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 291 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 204 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 380 điểm để mua Bướm Ngọc
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 326 điểm để mua Thỏ tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Gấu ôm kẹo
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giày quà
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giường đôi
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 236 điểm để mua Giấy viết thư tình
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Broken Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Quạt cún vàng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 256 điểm để mua Tô mì
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 332 điểm để mua Heo tập thể dục
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 333 điểm để mua Tiên hoa 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Cô bé và cún

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.